Ngôn Tình Tướng Quân Chàng Đồng Ý Hoà Ly Đi

Tướng Quân Chàng Đồng Ý Hoà Ly Đi
Chương 60


Dứt lời, Dư Tư Niên lại nhằm ngay đôi môi đỏ mọng của Tiêu Hà hung hăng hôn xuống, một tay hắn ôm chặt lấy thân ảnh mảnh khảnh trong lòng, một tay giữ lấy gáy nàng tuyệt nhiên không để Tiêu Hà có thể thoát khỏi lòng bàn tay hăn.

Lúc ban đầu Tiêu Hà còn không cử động để mặt cho hắn tự náo loạn trong khoang miệng nàng. Dư Tư Niên càng hôn càng hăng, Tiêu Hà nắm chặt lấy cổ áo hắn, trợn tròn mắt nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền vì hôn mình say sưa của nam tử trước mặt. Trong phút chốc trong mắt nàng hiện lên ý cười nhàn nhạt, lần này Tiêu Hà lại không đẩy hắn ra mà vươn tay câu lấy cổ hắn, đáp lại sự nhiệt tình của Dư Tư Niên.

Đột nhiên được nàng đáp lại, Dư Tư Niên thoáng đờ người nhưng môi lưỡi chưa từng ngừng dây dưa nàng, hắn không nhịn được, trong mắt ngập tràn ý cười, biết nàng đã chấp nhận hắn, Dư Tư Niên được đà làm tới, hắn vạch ngực áo Tiêu Hà ra, miệng dời từ môi nàng đi xuống m*t mạnh vào xương quai xanh của nàng khiến Tiêu Hà giật mình vội đẩy đầu hắn ra, hơi thở nàng phập phồng, ngại ngùng nói:

"Trời gần tối rồi... Ta không về phụ thân sẽ cho người đi tìm."

Dư Tư Niên l**m khoé môi, cười nhẹ:

"Ta cho Trần Can về nói với mẫu thân đánh tiếng với phụ mẫu nàng rằng... nàng gặp mẫu thân ta ở Bạch Âm Quán, cùng nhau về phủ tướng quân, nàng được mẫu thân ta yêu thích giữ lại trò chuyện cả đêm nay rồi."

Nghe thấy lời hắn, Tiêu Hà không thể tin nổi, tròn mắt kinh ngạc hỏi

"Trưởng công chúa sẽ... Sẽ toa rập với huynh sao?"

"Ha... Cả nhà ta đều cùng một giuộc với nhau.

Hắn dừng lại một chốc, nhìn chằm chặp vào nàng nói chậm từng chữ:

"Muốn rước nàng về làm dâu Dư gia."

Hắn vừa dứt lời, Tiêu Hà còn không kịp tiêu hoá hết những lời hắn nói thì đã bị Dư Tư Niên đè xuống đám rơm khô, cả thân hình to lớn của hắn bao phủ trên người nàng, cơ thể cả hai ma sát vào nhau chỉ cách một lớp y phục mỏng manh, Dư Tư Niên nhẹ nhàng vươn tay đỡ lấy tay của Tiêu Hà gác lên cổ mình, nhìn nàng thâm tình hỏi:

"Tiêu Tiêu... Nàng có muốn đổi ý không?"

Nếu nàng cảm thấy hối hận, hắn sẽ dừng lại, hắn không muốn cưỡng ép nàng. Nàng là tâm can của hắn, hắn không muốn làm tổn thương nàng. Nàng là cô nương chưa xuất giá, hắn như vậy quá thiệt thòi cho nàng, chỉ là hắn không kiềm chế được, nếu nàng cự tuyệt hắn, hắn tuyệt nhiên sẽ không làm bậy nữa.

Tiêu Hà nhìn vẻ mặt vừa kiềm chế vừa lo lắng của Dư Tư Niên trong lòng không khỏi có chút cảm giác sảng khoái, cả đời nàng cũng chỉ cầu có được người yêu thương, tôn trọng nàng như vậy, gả cho ai cũng được, vậy gả cho người trong lòng mình không phải càng tốt sao?

Tiêu Hà vòng cả cánh tay còn lại lên cổ hắn, khẽ cười nói:

"Dư Tư Niên... Chàng là đồ khốn thích tự vả."

Dư Tư Niên bị chửi vào mặt nhưng lại vui còn hơn vớ được vàng, hắn cũng cười đến không ngậm được miệng, gật đầu nói:

"Ừ... Nàng nói gì cũng đúng hết... Ta là đồ khốn... Ta thích tự vả..."

"Nhưng ta yêu nàng là thật...

Hắn dừng lại một chốc, nhìn khuôn mặt đã đỏ ửng của nàng, đôi môi ướt át còn dính một chút nước bọt của hắn, đôi mắt mơ màng vì đ*ng t*nh khiến hắn cũng bắt đầu hô hấp không thông, phía dưới c**ng c*ng khó chịu, hắn hít một hơi dài, trầm giọng nói:

"Lương Tiêu Hà... Gả cho ta được không?"

Tiêu Hà quay mặt sang hướng khác, né tránh ánh mắt nóng bỏng đang dán lên người mình, khoé môi nàng không nhịn được mang theo ý cười, nhỏ giọng đáp:

"Ừm.."

Thanh âm nhỏ như muỗi kêu nhưng rót vào tai của Dư Tư Niên lại như liều thuốc độc, ngay lúc này như muốn g**t ch*t hắn.

Dư Tư Niên l**m khoé môi nhìn nàng cười đến không ngậm được miệng, hắn vừa cười vừa cởi y phục trên người mình ra. Tiêu Hà lúc này vẫn không dám nhìn hắn nhưng nàng cảm nhận được ánh mắt hắn nhìn nàng khiến nàng toàn thân cứng đờ không biết bản thân phải làm gì, hai tay bấu chặt vào gấu áo của mình.

Dư Tư Niên cúi người đem y phục của nàng từ từ cởi lấy từng thứ một, nhìn làn da trắng mịn dần dần hiện ra mờ mờ ảo ảo trước mắt mình hắn càng hô hấp không thông, không chờ được nữa mà hôn xuống, đầu lưỡi hắn len vào trong khoang miệng nàng m*t lấy những mật ngọt bên trong, tay cũng không yên phận mà di chuyển đến quả đồ căng mọng của nàng n*n b*p, hắn rất kiềm chế bản thân mình không dám bóp mạnh nhưng mỗi lần hắn chạm vào nàng lại khẽ rên lên, thứ mềm mại trong lòng bàn tay lại giật nảy liên hồi khiến hắn không nhịn được mà muốn bóp chặt hơn nữa, đem toàn bộ dấu vết của hắn khảm lên người nàng.

Cảm nhận hành động mạnh bạo của Dư Tư Niên, Tiêu Hà nhíu mày cắn lấy môi hắn, Dư Tư Niên nhíu mày buông mỗi nàng ra, Tiêu Hà nhìn hắn oán giận nói:

"Dư Tư Niên... Chàng nhẹ thôi.."

Dư Tư Niên nhìn nàng cười xấu xa, hắn nắm lấy một chân của Tiêu Hà gác lên vai mình, trầm giọng nói:

"Tiêu Tiêu... Những năm nay nàng có nhớ ta không?"
 
Tướng Quân Chàng Đồng Ý Hoà Ly Đi
Chương 61


Nàng không suy nghĩ nhiều nhẹ giọng đáp: "Không"

Nhìn thấy sắc mặt của Dư Tư Niên trở nên âm trầm, Tiêu Hà mím môi cười khẽ:

"Rất muốn không nhớ chàng."

"Ha... Còn biết trêu chọc ta" Dư Tư Niên l**m l**m khoé môi mình, nuông chiều nhìn nàng.

Hắn không thể đợi thêm được nữa mà gạt nội y của nàng qua một bên, đem người huynh đệ cứng rắn của mình th*c m*nh vào trong cơ thể nàng.

Tiêu Hà đau đến mức trợn tròn hai mắt, cắn môi không thốt ra được lời nào, hai tay nắm chặt lấy cánh tay rắn chắc của Dư Tư Niên mà run lên bần bật.

Dư Tư Niên lần đầu cảm nhận được sự ấm nóng bên trong cơ thể của nữ nhân, không nhịn được mà sung sướng thở hắt ra một hơi thật dài đầy mùi vị thoã mãn, nếu không phải hắn cố kiềm chế, có lẽ hắn đã kết thúc ngay khi vừa tiến vào bên trong nàng.

Nhìn thấy phản ứng của Tiêu Hà, Dư Tư Niên nhịn lại cảm xúc muốn di chuyển hạ bộ của mình, v**t v* khuôn mặt nàng sủng nịnh:

"Ngoan... Chỉ một lát thôi... Nàng thả lỏng một chút để ta chi chuyển, sẽ không đau nữa."

Tiêu Hà không nói được lời nào, nàng chỉ biết khó khăn gật đầu, hai tay bấu chặt lấy bả vai hắn. Dư Tư Niên khẽ cười hắn nhẹ nhàng rút ra, rồi lại đi vào. Tiêu Hà ban đầu còn cắn chặt môi chịu đựng nhưng càng lúc càng không nhịn được nữa mà phát ra những âm thanh r*n r* dễ nghe. Khi cảm nhận được hô hấp của nàng đã từng nhịp, từng nhịp hoà vào tốc độ di chuyển của hắn, Dư Tư Niên không kiêng kị gì nữa mà ra vào mỗi lúc mạnh bạo hơn, hắn nắm chặt tay Tiêu Hà kéo nàng ngồi dậy còn mình thì ngã về phía sau đặt toàn bộ thân thể mềm mại của nàng ngồi lên hạ bộ hắn.

Tiêu Hà thoáng giật mình, hai tay nàng chống lên lồng ngực Dư Tư Niên, xấu hổ hỏi:

"Chàng đang làm gì vậy?"

Dư Tư Niên vừa thở gấp vừa cười xấu xa nói: "Ta muốn nhìn thấy phu nhân ức h**p ta."

"Ah..."

Vừa dứt lời hắn đã nắm lấy mông của Tiêu Hà nâng lên rồi lại mạnh mẽ hạ xuống người hắn từng đợt, từng đợt như muốn rút cạn cả linh hồn nàng, đến khi nàng kiệt sức, cả người vật vã nằm lên trên người của Dư Tư Niên hắn mới nhỏ giọng nói thì thầm vào tai nàng:

"Tiêu Tiêu... Hôm nay tha cho nàng."

Hắn cắn lấy vành tai ửng đỏ của Tiêu Hà, trầm giọng nói: "Đêm tân hôn vi phu không dễ dãi như vậy đâu."

Vừa dứt câu, hắn đã lật cả người mình dậy đặt Tiêu Hà nằm trọn dưới thân mình, bắt lấy hai chân nàng vắt lên vai hắn, hai tay nàng bị hắn chói chặt trên đỉnh đầu. Dư Tư Niên nâng hông của mình lên, mạnh mẽ đem toàn bộ người huynh đệ của mình, cắm sâu vào người nàng ra vào mạnh bạo khiến Tiêu Hà vừa đau, vừa sướng nàng không chịu nổi cảm giác này lắc đầu ngoạy ngoạy cầu xin hắn buông nàng ra nhưng nàng càng kêu Dư Tư Niên càng hưng phấn mà gia tăng thêm lực đạo, đến khi cao trào hắn gầm lên một tiếng phóng thích toàn bộ tinh hoa của mình vào trong người nàng.

Dư Tư Niên nhìn Tiêu Hà rệu rã dưới thân mình, nhìn tinh hoa của mình tràn ra khỏi nơi bí mật của nàng mà thoã mãn cười đến không khép được miệng.

Tiêu Hà nhìn người nam nhân trước mặt, trong lòng có một loại cảm giác sảng khoái không thể tả nhưng lại xen lẫn chút tức giận, nhưng nàng không còn sức để mắng chửi hắn, cứ thế mà mệt mỏi thiếp đi.

***

Sáng hôm sau khi Tiêu Hà lờ mờ mở mắt, nàng cảm nhận được th*n d*** của mình đang bị đụng chạm:

"Đừng chạm vào... Đau."

Tiêu Hà đánh mạnh vào bàn tay hư hỏng của Dư Tư Niên, cáu gắt quát.

"Ta rõ ràng rất nhẹ nhàng mà"

Lúc này Tiêu Hà mới mở mắt quay sang nhìn hắn, bộ dạng mới thức dậy vô cùng khó chịu.

Nhìn thấy nàng liếc mình, Dư Tư Niên liền cụp mắt xuống, mặt dụi vào ngực nàng mè nheo:

"Đừng giận... Ta biết lỗi của ta rồi."
 
Back
Top Dưới