Ngôn Tình Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 80: 80: Lưu Gia Phải Làm Sao Đây


Đại phu nhân ở bên ngoài nghe những lời nói của Lưu Khắc Huân và Tư Uyển thì không khỏi thở dài.

Tính khí của Lưu Khắc Huân chẳng khác mấy với phụ thân hắn.

Đại phu nhân dù xuất thân gia đình phú thương có tiếng, việc buôn bán có mấy ai qua được bà.

Dù là thế nhưng cũng chỉ là con gái của một thương buôn mới nổi, không thể so sánh với mấy vị tiểu thư danh môn vọng tộc.

Năm đó, người muốn gả cho phụ thân của Lưu Khắc Huân nhiều vô số kể, chỉ cần ông ấy bước ra đường thì nữ nhân xếp hàng dài nhìn theo, trong số các cô gái năm đó có một người hiện đang làm quý phi trong cung.

Rốt cuộc ông ấy chỉ chung tình với nữ nhân từng cầm chổi đuổi đánh ông vì hiểu nhầm ông là hái hoa tặc.

Cả ngày hôm đó Đại phu nhân như người mất hồn, buổi tối lại không thể chợp mắt.

Bà cứ miên mang suy nghĩ về chuyện của con trai mình.

Dù năm đó người của Lưu gia đối xử với bà rất tốt, không câu nệ xuất thân nhưng bên ngoài thì không như thế.

Một thời gian dài trở thành tâm điểm bàn luận của mọi người không hề dễ chịu gì, rất may là có phụ thân của Lưu Khắc Huân đồng hành bên cạnh.

Hiện tại Lưu Khắc Huân một lần nữa lập lại chuyện năm đó.

Thân phận của Tư Uyển lại càng khó xử hơn.

Đại phu nhân không xem nặng việc con trai mình lấy một người hầu, chỉ là Liễu quý phi đã ngỏ lời với bà về hôn sự với quận chúa.

Việc Lưu Khắc Huân lấy một người hầu trong phủ làm thê tử mà từ chối quận chúa đương triều, nếu làm người trong cung kia không vui thì Lưu Khắc Huân, còn có Lưu gia phải làm sao đây?
...***...
Hôm sau, Đại phu nhân đích thân xuống bếp nấu mì đoàn viên.

Lưu Khắc Huân tự nhiên chạy đến muốn phụ.
Được một lúc Đại phu nhân dò hỏi một chút về chuyện tình cảm của Lưu Khắc Huân.

Lúc đầu, cả hai chỉ cùng nhau nói chuyện phiếm, sau một lúc Đại phu đột nhiên hỏi Lưu Khắc Huân có người trong lòng hay chưa.

Sao người chuyển chủ đề nhanh quá vậy?
Mẫu thân không phải là lo cho con sao.
Ngưng một chút Đại phu nhân tiếp tục nói.

Thật ra, yến tiệc trong cung hôm trước Liễu hoàng quý phi đã lên tiếng ngỏ ý muốn kết thông gia với nhà ta.
Nghe đến đây, Lưu Khắc Huân bất giác ngừng động tác, nhìn chầm chầm Đại phu nhân.

Vậy ý của mẫu thân thế nào?
Đại phu nhân nhìn ra Lưu Khắc Huân đang lo lắng thì vỗ vỗ nhẹ lên bàn tay của con trai.

Theo lời của nội tổ mẫu con, ta đã cho người đi tìm hiểu về vị Liễu quận chúa đó.

Từ những thông tin mà người mà ta phái đi, có thể nói Liễu quận chúa không có gì quá đặc biệt, cũng chỉ có một số thông tin đơn giản.

Một tiểu thư khuê cát ít ra khỏi nhà thì điều đó rất bình thường.

Nhưng Tứ cô cô lại đích thân ra ngoài điều tra, tin mà muội ấy mang về khác xa với mọi việc mà ta biết trước đây.
Đại phu nhân thở dài.

Ai biết được Liễu quận chúa được Hoàng thượng khâm phong lại mang không ít tiếng xấu.

Tính cách thì chanh chua đanh đá.

Lại không hiểu vì sao những chuyện không tốt của Liễu Hoa chỉ trong một đêm không cánh mà bay.
Nhưng cũng không vì chuyện này mà đêm Trừ Tịch của Lưu gia mất đi không khí vui vẻ.
Mấy năm nay năm nào Cao Việt với Chu Ân đều đến ăn cơm đoàn viên cùng người nhà Lưu gia.

Tứ cô cô, năm trước người nói bọn con đi tay không đến.

Năm nay, số quà này vừa lòng người không?
Chu Ân lắc lắc bình rượu trong tay thì bị Lưu Trúc vươn tay muốn cướp.

Tứ cô cô người đừng làm vậy chứ.

Sớm muộn gì cũng bị ta uống hết thôi, đưa trước đưa sau thì cũng phải đưa thôi, đừng làm tốn thời gian quý báu của ta nữa.
Kết quả sau một hồi đuổi bắt, Lưu Trúc một chân đạp lên Chu Ân đang nằm sấp dưới đất, cười đắc thắng.

Hừ, con gái con lứa mà như vậy coi được đó hả?
Lưu lão phu nhân được Đại phu nhân dìu đến đại sảnh, vừa đi đến đã thấy đứa con gái duy nhất của bà uống rượu rồi ha hả cười lớn.

Bà bà...
Chu Ân yếu ớt gọi.

...Bà bà mau tìm người gả Tứ cô cô đi đi, đến lúc đó người không cần phải nhìn thấy cảnh tượng A~.

Nhiều chuyện.

Lưu Trúc cho thêm một đạp để ngăn Chu Ân nói tiếp.

Sau đó nở nụ cười tươi rói nhanh chân lại đỡ Lưu lão phu nhân.

Mẹ à, tụi con chỉ đùa giỡn thôi mà.
Cả nhà cùng nhau ăn cơm đoàn viên cười nói vui vẻ, không khí lúc này đúng không có gì bằng.

Đây là món gì, trong rất đẹp mắt?
Nội tổ mẫu, món đó là sủi cảo ngũ sắc.

Tư Uyển học được ở Hải quốc, con đã nói Tư Uyển làm nó.
Lưu Khắc Huân cầm đũa gắp một miếng sủi cảo cho Lưu lão phu nhân.
Sau khi Lưu lão phu nhân ăn một miếng thì tấm tắc khen ngợi.

Vỏ dai nhưng không cứng, nhân rất vừa miệng.

Con bé Tư Uyển đó đúng là nấu ăn rất giỏi.
Mọi người nghe vậy cũng gắp thử một miếng sủi cảo, ăn một miếng lại muốn ăn thêm miếng nữa.
Lưu Khắc Huân ăn nhưng khóe miệng thì không kiềm được mà cong lên, nội tổ mẫu khen ngợi Tư Uyển, trong lòng hắn cũng vui lây..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 81: 81: Đêm Giao Thừa


Sau khi tan tiệc thì không còn sớm nữa, Lưu Khắc Huân nhanh chóng trở về tìm ái nhân của mình.

Hắn muốn cùng Tư Uyển trải qua đêm giao thừa đầu tiên của hai người.

Khi ở bên nhau, không có quá nhiều lời ngọt ngào, không cần những thứ xa hoa hay cầu kỳ để thể hiện tình cảm.

Có thể cùng đối phương tay trong tay trãi qua thiên trường địa cửu, cũng là một loại hạnh phúc.

Tối nay, Lưu Khắc Huân đột nhiên muốn cùng Tư Uyển uống rượu.

Đưa chén rượu đã được hâm nóng qua, Tư Uyển ánh mắt đầy ý cười chờ xem người nào đó lại tính dở trò gì, rượu thì không chịu lấy mà lại nắm chặt tay mình.

Chỉ không ngờ là Lưu Khắc Huân không hề tìm cách ăn đậu hũ từ Tư Uyển như thường ngày mà chỉ đơn giản là nắm tay cô ấy mà thôi.

Lúc sáng, khi thấy Lưu Khắc Huân từ chỗ Đại phu nhân trở về, Tư Uyển thấy hai bên đầu gối hắn dính bột mì.

Rõ ràng là có chuyện.
Trong lòng người có tâm sự sao?

Một tia ngạc nhiên chợt xẹt qua trong mắt Lưu Khắc Huân, điều chỉnh tâm trạng một chút, hắn nở nụ cười như không có chuyện gì xảy ra.

Cũng không có gì, ta chỉ đang nghĩ không biết khi nào chúng ta có thể thành thân.

Công tử~.
Lưu Khắc Huân hiểu Tư Uyển vẫn chưa thể chấp nhận được việc hắn có thể bất chấp mọi thứ để hai người có thể ở bên nhau.

Được rồi, hôm nay chúng ta không nói chuyện đó nữa, được không?
Ừm.
Đưa tay cầm bình rượu rót cho Tư Uyển một ly.

Sau đó bản thân Lưu Khắc Huân uống trước một ly.
Tối nay nhất định phải để Tư Uyển uống say: Một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu của Lưu Khắc Huân.
Nhưng chắc chắn Lưu Khắc Huân sẽ không ngờ được, bởi vì lần trước ở Hải quốc Gia Ý lôi kéo cô cùng uống rượu, Tư Uyển đã nâng tửu lượng của mình lên trông thấy.
Kết quả khi Tư Uyển gục xuống bàn, Lưu Khắc Huân cũng đã loạng choạng, vẫn có thể nhận thức được mọi việc nhưng cũng sắp không xong rồi, dù sao trong bữa cơm tối hắn cũng đã uống không ít.
Vỗ vào mặt mấy cái, Lưu Khắc Huân cố mở mắt ra chuẩn bị thực hiện âm mưu của mình.
Vất vả, xiên xiên vẹo vẹo mới đỡ được Tư Uyển lên giường.

Hành động tiếp theo của Lưu Khắc Huân có thể khiến hắn hối hận, cực kỳ hối hận.
Đó chính là leo lên giường kéo chăn, ôm Tư Uyển ngủ.
Chắc chắn tình tiết chỉ tới đó, không xa hơn nổi.

Người ngoài nhìn vào thế nào cũng Lưu tướng quân nhà ta có tình yêu thuần khiết đến như vậy thật khiến người ta cảm động.
...***...
Đúng như dự đoán, sáng hôm sau khi Lưu Khắc Huân mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

Nhìn Tư Uyển trong lòng còn nở một nụ cười nhưng rất nhanh chóng nụ cười đã hóa đá khi hắn phát hiện y phục tên người cả hai không thể nghiêm túc hơn được nữa.
Sau khi trải qua một trận mưa bão trong lòng, Lưu Khắc Huân xác nhận Tư Uyển vẫn còn say giấc thì ánh mắt xuất hiện một ngọn lửa cháy dữ dội như đang trên chiến trường quyết tâm giết giặc.

Đợi đến khi Tư Uyển tỉnh dậy, cô đã phải mất một lúc lâu mới định hình lại tình huống trước mắt.

Càng suy nghĩ, cả người Tư Uyển càng đỏ lên, sắp biến thành tôm luộc thì Lưu Khắc Huân nằm cạnh bỗng xoay người, vươn tay kéo Tư Uyển vào trong lòng.

A...
Bất ngờ bị kéo như vậy, Tư Uyển thốt ra âm thanh có chút xấu hổ.

Tư Uyển vội bịt chặt miệng mình lại.
Cái cảm giác da thịt dựa sát vào nhau, Tư Uyển không dám nghĩ tiếp, hận không thể đập đầu vào gối bất tỉnh.
Khi Tư Uyển còn đang đấu tranh thì nghe thấy âm thanh trầm thấp sát bên tai.

Uyển Nhi~.
Câu gọi như muốn lấy mạng Tư Uyển, không thể ngừng nghĩ đến những cảm tượng xấu hổ có thể xảy ra giữa hai người đêm qua.
Bản thân đã cố gắng nhưng không có cách nào nhớ được đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng những chuyện đó bây giờ còn quan trọng không khi sự thật trước mắt là cả hai người họ không một mảnh vải che thân nằm cạnh nhau.
Chưa kịp tiêu hóa sự việc trước mắt thì lại nghe Lưu Khắc Huân nói.

Uyển Nhi, từ nay không cho nàng uống rượu nữa đâu...
Trên đầu Tư Uyển hiện một dấu chấm hỏi thật lớn.

…Khi say thì làm loạn.

Mặc dù ta rất thích nàng chủ động nhưng...nhưng giữa chừng nàng ngủ mất thì ta không chịu nổi đâu.
Lưu Khắc Huân làm vẻ mặt đau khổ, nói ra hết những ủy khuất mình phải chịu, chỉ có còn thiếu nước lấy khăn tay chấm nước mắt thôi.

Lưu Khắc Huân bịa chuyện giả như vậy mà Tư Uyển đối với lời nói của hắn lại ngốc nghếch tin tưởng một cách tuyệt đối.

Mặt ỉu xìu xin lỗi Lưu Khắc Huân.

Ta không biết đâu, nàng phải chịu trách nhiệm.

Chịu chịu trách nhiệm cái gì?
Thì tất nhiên là cùng ta thành thân rồi.

Cứ xem như chúng ta động phòng trước, bái đường sau.

Dù thế nào thì gạo cũng nấu thành cơm rồi, Lưu Khắc Huân ta chỉ lấy một mình nàng thôi, nàng không được chối bỏ đâu.
Từ kẻ chủ mưu, Lưu Khắc Huân ở trước mặt Tư Uyển biến bản thân thành người bị hại, còn sợ người trong lòng chối bỏ trách nhiệm.
Nếu người khác nói lại toàn bộ lời của Lưu Khắc Huân, Tư Uyển nhất định có thể nhận ra sơ hở.

Nhưng hiện tại người nói lại là Lưu Khắc Huân nên Tư Uyển ngốc nghếch tin mọi thứ.
Lưu Khắc Huân cười thầm trong lòng, đầu năm đã thấy sắp rước thê tử về nhà rồi, còn điều gì tốt hơn nữa chứ..
 
Back
Top Bottom