Ngôn Tình Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,890
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8Ye4IszQ7hHORjXNyoSOl4BrFLGVJFUgTlpy1uOpJEEVxFT4n9CLH-6Iqybxu5gyB1IajerKxMFp1yjB7zGlyxDiGSBguFUJy3xyp60DjgrY_Synj8xKkFH01Y077Vyz_CKF3uHtRBfQowrZ_uvIh2=w215-h322-s-no

Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Tác giả: Rùa Xanh Trên Ruộng Hoa Cải Vàng
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Truyện Tướng Quân À, Chàng Gả Cho Ta Đi của tác giả Rùa Xanh Trên Ruộng Hoa Cải Vàng, thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, kể về cuộc đời của Lưu Khắc Huân - một đại tướng quân có tài năng xuất chúng và quyến rũ.

Trong khi sinh sống trong đình quý tộc, Lưu Khắc Huân luôn cống hiến bản thân cho đất nước và nhân dân, không ngại ngần tham gia vào những trận chiến tàn khốc. Về đến nhà sau khi giành được chiến thắng, ông đã được vinh danh và được nhận thưởng cao.

Vào lần trở về này, mẹ của Lưu Khắc Huân đã sắp xếp cho ông một cô dâu thông minh và gợi cảm, khiến anh ta ngày càng yêu cô nàng hơn nữa.

Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc thêm những câu chuyện tuyệt vời như Đêm Dài Như Sao và Nếu Còn Không Được Thì Ta Sẽ Đi Ngay Đấy,​
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 1: 1: Tên Nào Lúc Nãy Khen Lưu Tướng Quân Soái Vậy Hả


Biên giới Đại An quốc.
Thái tông năm thứ mười, Chiêu quốc tấn công vào lãnh thổ Đại An.

Không thể để yên cho việc quân Chiêu giết người cướp bốc khắp nơi, Thái tông hoàng đế ra lệnh Chinh Nam đại tướng quân ra trận dẹp yên giặc loạn.
Chinh Nam đại tướng quân Lưu Khắc Hiên tuổi trẻ tài cao.

Từ nhỏ đã cùng tổ phụ của hắn chinh chiến xa trường, lập không ít chiến công.
Trên chiến trường, Lưu Khắc Huân ngồi trên lưng chiến mã uy phong lẫm liệt.

Dơ trường thương lên, cao giọng ra lệnh toàn quân.
TIẾN LÊNNN.
Lưu Khắc Huân dẫn đầu đội quân xông về phía trước, hắn đi đến đâu xác của quân Chiêu nằm la liệt đến đó.

Có thể nói hắn có thể lấy một địch trăm.
Và lần này cũng không ngoại lệ, quân Đại An toàn thắng.

Tin này tức tốc được đưa về triều, hoàng đế vui mừng hứa sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho Lưu tướng quân và ba quân tướng sĩ.
***
Kinh thành Đại An quốc.

Hôm nay dân chúng tụ tập tại cổng thành chào đón đại quân chinh chiến trở về.

Ngoài ra không ít cô nương mục đích đến đây là muốn ngắm nhìn tướng mạo Lưu tướng quân trong lời đồn là như thế nào.

Thiên hạ nói Lưu tướng quân là cháu đích tôn của Lưu gia, mặc dù là người luyện võ nhưng không hề thô kệch, tướng mạo so với nam nhân trong thiên hạ khó ai sánh bằng.
Đội quân khi tiến qua cổng thành đã có tiến la hét.
Lưu tướng quân uy vũ
Lưu tướng quân tài giỏi.
Lưu tướng quân hảo soái.
...
Là giọng của nam nhân nào thế? Đúng vậy là nam nhân nào háo sắc còn hơn đám nữ nhân vậy?
Đến khi Lưu tướng quân đã đi qua thì mặt mấy vị cô nương ai nấy cũng buồn bực, thầm mắng.
Tên nào lúc nãy khen Lưu tướng quân soái vậy hả?
Hắn dám đứng ra, bổn cô nương sẽ cho hắn một trận.
Mấy nữ nhân đó bức xúc không phải vì nhìn thấy Lưu tướng quân xấu xí gì mà là một Lưu tướng quân đeo mặt nạ che gần hết cả khuôn mặt.

Người ở trước mắt mà lại như không, không tức giận mới lạ.

Hậu quả nam nhân lúc nãy khen Lưu tướng quân đẹp là người bị bọn họ xả giận.
***
Điện Kim Long.
Thần Lưu Khắc Huân tham kiến bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

Lưu ái khanh bình thân.
Thái tông hoàng đế vui mừng cười ha ha khi nhìn thấy Lưu tướng quân vinh quang trở về.

Cho đến khi bãi triều Thái tông bệ hạ cũng không thể giấu được nụ cười trên miệng.
Lão đại, lão đại.

Là giọng của tả tướng quân Chu Ân.
Lưu Khắc Huân từ xa đã nghe thấy tiếng gọi của Chu Ân, đi cùng hắn còn có vài thuộc hạ thâ.n tín.
Các đệ đến đây làm gì?
Lưu Khắc Huân dùng giọng nói trầm tĩnh hỏi.
Bọn ta lo cho huynh thôi, dù biết là đi nhận thưởng nhưng đám quan văn trong triều sẽ tìm đủ mọi cách để làm khó huynh như là đánh quá lâu làm lãng phí tài chính, lương thực chẳng hạn.

Lưu Khắc Huân nghe mấy lời của Chu Ân thì thở dài.

Là đệ quá đa nghi thôi.
Nói thế nhưng trong lòng Lưu Khắc Huân nghĩ: Tên Chu Ân này hắn biết xem tướng sao, đoán trúng không sai một chữ.

Lúc nãy trong triều đám quan văn theo phe của Hữu thừa tướng hỏi hắn có phải cố ý kéo dài trận đánh hay không, vốn dĩ thời gian đánh trận lần này tính ra tính vào nhiều nhất chỉ mất tám tháng nhưng hắn lại đánh đến một năm.

Haizz, tính cũng chỉ là tính họ làm sao hiểu được khó khăn của những người lính phải bán mạng vì quốc gia chứ.

Cũng may là có bệ hạ anh minh nếu không việc này sẽ còn kéo dài thêm nữa.
***
Thái lão phu nhân~, Đại phu nhân~...công tử về rồi, công tử trở về rồi.
Lưu lão thái gia Lưu lão gia đều chết trận, hiện tại Lưu gia do Lưu lão phu nhân cùng Đại phu nhân quản lý.
Khi nghe người hầu báo, Thái lão phu nhân tóc bạc trắng chống quyền trượng đi từng bước nhỏ ra đón đứa cháu yêu quý của mình.
Nội tổ mẫu, sao người lại ra đây.
Ta không sao cả.

Thật mừng là con đã bình an trở về, thật sự quá tốt rồi.
Nụ cười hạnh phúc hiện trên gương mặt hiền từ của lão phu nhân.
Lưu Khắc Huân đỡ Lưu lão phu nhân vào tiền sảnh ngồi.

Khác với dáng vẻ của đại tướng quân uy dũng ngoài chiến trường, Lưu Khắc Huân ở bên cạnh nội tổ mẫu của mình thì hắn giống một đứa trẻ hơn.
Không còn sớm nữa hay con quay về nghỉ ngơi một chút đi.
Đường xa trở về nên Lưu lão phu nhân lo lắng Lưu Khắc Huân mệt mà còn phải ngồi hầu chuyện cùng bà ấy.
Đúng vậy, con về tắm rửa nghỉ ngơi một lát.

Đến cơm tối sẽ gọi con.
Dạ, vậy con xin phép đi trước.
Nhìn theo bóng lưng Lưu Khắc Huân, Đại phu nhân cảm thán.
Bờ vai của Huân nhi, con không nhớ từ khi nào nó đã rộng và vững chãi như vậy.

Con nói đúng.

Bờ vai ấy đã có thể gánh vác được Lưu gia rồi.

Haizz, ta muốn đến từ đường một lát.
Đại phu nhân đỡ Lưu lão phu nhân đi về hướng từ đường Lưu gia.
***
Mấy cô nghe gì chưa, công tử trở về rồi đó.
Thật sao.
Ta muốn đến Đông viện làm việc quá đi.
Cô mơ đi.
Là mấy người hầu của Lưu phủ đang nói về đại công tử Lưu gia.

Lưu Khắc Huân là nam nhân trong mộng của bao thiếu nữ, có không ít nô tì trong phủ mơ mộng muốn leo lên cây làm phượng hoàng..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 2: 2: Lưu Nhị Đâu Rồi


Các ngươi không có việc gì làm sao?
- Lưu Tổng quản.
Thấy Lưu Xảo đến bọn họ lập tức giải tán.
Hừ, chỉ là một đám gà mái mà dám mơ mộng cao xa: Lưu Xảo thì thầm.
Lưu Xảo đi đến nhà bếp.

Dáng vẻ không xem ai vào mắt, liếc một vòng rồi cất tiếng gọi.
- Số chín mươi lăm đâu? Mau đến đây.
Nghe gọi một cô gái gắp gáp chạy lại.
- Lưu tổng quản cho gọi nô tỳ.
Lưu Xảo mặt không cảm xúc nhìn nữ tỳ trước mặt, cô ta đưa tay nâng khuôn mặt nữ tỳ đó lên nhìn.

Khi buông tay, lại tỏ thái độ khá hài lòng.
- Ngươi nhanh đi thu dọn, từ nay ngươi sẽ không làm ở nhà bếp nữa mà thay vào đó ngươi sẽ đến Đông viện hầu hạ đại công tử.
- Nô tì sẽ đến hầu hạ đại công tử?
Cô gái có vẻ ngạc nhiên hỏi lại Lưu Xảo.
- Với thân phận thấp hèn của ngươi...ngươi nên cảm ơn ta vì đã cất nhắc ngươi đi.

- À, đa tạ Lưu tổng quản, đa tạ Lưu tổng quản.
- Được rồi, nhanh chân lên.

Nói xong Lưu Xảo liền quay đầu rời đi.
Nhớ lời dặn của Lưu Xảo, nữ tỳ đó nhanh chóng chạy đi thu dọn đồ đạc.
Mấy nữ tỳ xung quanh đó sau khi thấy Lưu Xảo rời đi thì xúm lại bàn tán.

Hầu như là mấy câu đố kỵ có người được đến hầu hạ đại công tử người mà họ ngày đêm ao ước.

Có vị đại thẩm ở trong bếp vừa nấu ăn vừa bồi cho họ một câu.
- Nhìn vẻ mặt của Lưu Xảo chắc cô ta tức lắm.

Dù sao cũng không chỉ có đám các cô muốn đến chỗ của đại công tử.
Cả nhà bếp ai nấy phá lên cười, đều ngầm hiểu ý của vị đại thẩm đó.

Cái cách Lưu Xảo khi nhìn Lưu Khắc Huân như thiếu nữ thẹn thùng dù cô ta hơn Lưu Khắc Hiên gần mười tuổi nhưng vẫn mơ mộng có ngày bay lên cây làm phượng hoàng.
- Cửu thập ngũ cũng là vì khuôn mặt đó Lưu tổng quản mới để cô ấy đến Đông viện.

Khuôn mặt đó sẽ có nam nhân nhìn đến sao.
- Thật ra cũng tội cô ấy thật.
Vì sao mọi người đều mang vẻ tội nghiệp nữ tỳ đó khi nhắc đến khuôn mặt của cô ấy chứ?
***
Bên này, Lưu Xảo sau khi rời khỏi nhà bếp thì đi đến từ đường.
- Bẩm đại phu nhân nô tì đã hoàn thành việc người căn dặn.
- Được rồi, ngươi lui xuống đi.

...***...
Tiền sảnh.
Lưu lão phu nhân thân là nữ chủ nhân Lưu gia mấy đời làm võ tướng, dù là không biết võ công nhưng lại có thể tỏa ra khí thế không giận mà uy.

Đến khi Lưu Khắc Huân đi vào thì khí thế trên gương mặt bà ấy đã biến thành sự hiền từ, sự cưng chiều hết mực đứa cháu đích tôn.
Lưu gia đời trước con cháu đầy đàn nhưng cũng vì loạn lạc, từng người từng người đều tử trận sa trường.

Lưu gia hiện tại chỉ còn bốn người.
- Huân nhi, mẫu thân đã sắp xếp người hầu mới cho con rồi.
- Sao lại sắp xếp người hầu mới cho con, Lưu Nhị đâu rồi?
- Lưu Nhị cùng Chu Tiền đi Tây châu lấy vải rồi.

Để tên nhóc đó ra ngoài học hỏi một chút, không thể ngây ngốc ở nhà cả đời được.
Dùng cơm xong, Lưu lão phu nhân lại muốn đến từ đường nên Lưu Khắc Huân cũng cùng đi.
Lưu lão phu nhân bảo Lưu Khắc Huân thắp nhang.

Nhìn từng bài vị ở đây có lẽ những năm qua Lưu lão phu nhân sống không dễ gì.

Phu quân, con trai, con gái từng người một đều ra đi bỏ lại bà ấy.

Chỉ còn lại đứa cháu đích tôn là Lưu Khắc Huân, Lưu lão phu nhân sợ sẽ có ngày người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh nhưng việc ra chiến trường bảo vệ quốc gia là nghĩa vụ, trách nhiệm bao đời nay mà con cháu Lưu gia phải làm thì sao bà có thể ngăn cấm.
- Huân nhi à, năm này cháu được bao nhiêu tuổi rồi?
- Thưa nội tổ mẫu, năm nay con được hai mươi tư tuổi.
Lưu lão phu nhân hiền từ mỉm cười.
- Mới đó Huân nhi nhà ta đã lớn vậy.

Nhớ năm nào con còn chạy lăn xăn đi phá phách khắp nơi bị phụ thân con lôi về đánh một trận, nhìn lại bây giờ con cũng đã đến lúc lấy vợ sinh con rồi.
Lưu Khắc Huân hiểu câu nói của nội tổ mẫu có ý gì nhưng lại giả vờ không hiểu.

- Ta nói thẳng ra luôn, đến khi nào con mới chịu lấy vợ sinh nội tôn cho bà già này ẩm đây hả?
- Nội tổ mẫu yên tâm con nhất định sẽ tìm cho bà một cô cháu dâu thật tốt.
- Không phải lần đầu con nói sẽ tìm cháu dâu cho ta.

Lưu lão phu nhân búng vào trán Lưu Khắc Hiên mắng yêu.
Lưu Khắc Huân xoa xoa trán bị búng cười hì hì.

Không phải hắn muốn thành thân để nội tổ mẫu yên tâm nhưng từ nhỏ hắn đã được dạy là phải đặt việc quốc gia lên trên hết.

Quan trọng hơn là hiện tại chưa tìm được đối tượng thích hợp.
...!***...
Sáng nay sau khi thượng triều kết thúc, Lưu Khắc Huân phi ngựa thẳng đến doanh trại đóng quân ở ngoại thành.

Hôm nay phần thưởng của bệ hạ sẽ đưa đến nên cần phải đến doanh trại trước, chờ nhận thánh chỉ.
- Tướng quân.
- Tướng quân.
- Một lúc nữa sẽ có thánh chỉ của bệ hạ đến các ngươi chuẩn bị một chút..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 3: 3: Nhưng Không Đến Kỹ Viện


Lưu Khắc Huân không phải dạng người sẽ xem trọng mấy thứ văn vẻ phiền phức khi nghe hoàng đế ban thưởng, thứ hắn quan tâm là không được làm mất lòng thánh.

Ở biên cương thế nào cũng được nhưng đây là kinh thành, tai mắt khắp nơi, làm việc gì cũng phải chú ý trước sau nếu bị nắm thóp thì không chỉ hắn mà cả những người xung quanh hắn đều bị liên lụy.
- Chuyện đó để tính sau đi.

Lão đại, hôm nay đi uống một chút với bọn đệ đi.

Lâu rồi chúng ta không được uống một bữa sảng khoái.
Tả tướng quân Chu Ân kiêm luôn huynh đệ chi giao của Lưu Khắc Huân đến tìm hắn.
- Được...
Mới nghe chữ đầu Chu Ân đã sốt sắn cười ha ha lên rồi.
- ...nhưng không đến kỹ viện.
Đoạn tiếp theo thì không cười được nữa.
- Lão đại đừng làm vậy mà, lâu rồi đệ không được đến Tiêu Hoa viện chơi.

Một năm, một năm rồi đó lão đại.

Dù hắn làm cách nào cũng không lây chuyển được Lưu Khắc Huân.
- Không là không, lần trước bị đệ lừa một lần rồi ta sẽ không trúng một chiêu hai lần đâu.

Lần đó cùng khi trở về nhà ta bị đã phụ thân phát hiện, kết quả ăn một trận đòn nên thân, đến giờ nghĩ lại lạnh cả sống lưng.
Chu Ân như sụp đổ, chạy đến chuồng ngựa tìm Hữu tướng quân Cao Việt khóc lóc.
Không bao lâu Nguyên tổng quản thái giám trong cung đến tuyên chỉ ban thưởng.

Nguyên tổng quản theo bên cạnh hoàng thượng từ khi ngài còn là một hoàng tử, nên không ít quan lại đều phải nể mặt ông ta.

Sau khi tuyên chỉ Nguyên Tổng quản gật đầu cười cười với Lưu tướng quân rồi rời đi.
- Lão nô là người hiểu chuyện Lưu tướng quân yên tâm, lão nô xin phép trở về phục mệnh với bệ hạ.
- Nguyên Tổng quản đi thông thả.
Quay lưng rời đi, Nguyên tổng quản sờ tay vào tay áo trùn xuống mà gật gù hài lòng.
Thu xếp xong mọi việc trời cũng không còn sớm, Lưu Khắc Huân cưỡi ngựa về Lưu gia.
Hắn muốn đến thư phòng xử lý công vụ.
Nhấp cạn chén trà đặt xuống rồi tiếp tục thông thả làm việc.
Hôm nay trong triều Hộ bộ lại bẩm tấu sổ sách về khoản chi để mua lương thực hắn đã nộp trước đó không trùng khớp với sổ sách trong quân, bắt hắn phải làm rõ việc này.

Đúng là trong triều không có việc gì làm hay sao mà suốt ngày đi đào bới đủ mọi chuyện làm khó hắn.
Lấy ra sổ sách ghi chép chi tiêu trong quân.

Kiểm tra ba lần nhưng đều cho ra cùng một kết quả không hề có sai sót gì, người của Hộ bộ không thể nào tự nhiên lại vu khống hắn.
Lưu Khắc Hiên cầm chén trà bay hơi nóng lên nhấp một ngụm thở dài: Haizz, rốt cuộc là sai sót ở...
Đột nhiên Lưu Khắc Huân quay đầu nhìn lại chén trà hắn vừa đặt xuống: Lúc nãy không phải ta đã uống hết rồi sao.

Lưu Khắc Hiên cầm chén trà lên xác nhận lần nữa, quả thật nước vẫn còn ấm.

Nhìn quanh thư phòng thì thấy một tỳ nữ đứng trong góc.
Nữ tỳ bên này thấy Lưu Khắc Huân nhìn cô, tay còn cầm chén trà nên tưởng hắn cần thêm trà.

- Công tử người cần nô tỳ rót thêm nước sao?
Giọng nói nhè nhẹ cất lên trong thư phòng được bao vây bởi sự tĩnh lặng.
Lưu Khắc Huân lúc này có chút không thể tin được, hắn quanh năm chinh chiến nên tính cảnh giác rất cao nhưng người trước mắt này xuất hiện từ lúc nào hắn lại không phát hiện.
- Ngươi là ai?
Lưu Khắc Huân gọi nữ tỳ tiến lại gần rồi hỏi.
- Lưu quản gia sai nô tì đến Đông viện hầu hạ công tử.
- À, hôm qua dùng cơm tối mẫu thân có nhắc đến việc này.

Lưu Khắc Huân nói.

Sau đó hắn định nói thêm gì đó thì có người hầu đến thông báo đến giờ cơm tối nên chuyện định nói bị Lưu Khắc Huân thẩy ra sau đầu luôn.
***
- Công việc của con không gặp khó khăn gì chứ?
Trong lúc dùng cơm, Lưu lão phu nhân quan tâm hỏi.
- Vâng, mọi việc đều ổn cả.
- Ừm.

Ổn thì tốt, ở Đại An trước nay võ tướng không được quá trọng dụng...thêm vào đó việc ngày trước tổ phụ con và Hữu tướng đều không vừa mắt nhau, nên việc con bị làm khó là chuyện không tránh khỏi.
Lưu lão phu nhân bình thường ít ra khỏi cửa nhưng việc cần biết bà vẫn nắm rõ, dù Lưu Khắc Hiên không nói thì bà cũng biết.

Đối với việc, người của Hữu thừa tướng làm khó đứa cháu cưng thì bà ấy cũng không quá xem trọng, xử lý mấy việc nhỏ đó còn không làm được thì có thể làm nên đại sự gì.
***
Ánh nắng sớm mai chiếu xuyên qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của nam nhân.

Đồng hồ sinh học của Lưu Khắc Huân hoạt động rất tốt, đúng giờ đó thì lập tức thức dậy.
- Công tử người đã thức dậy chưa?
- Vào đi.
Nữ tỳ bưng chậu nước vào.
Lưu Khắc Huân bên này rửa mặt nhưng bất giác lại để ý mọi hành động của nữ tỳ đó.
Dùng xong điểm tâm, nữ tỳ mang triều phục đến cẩn thận giúp Lưu Khắc Huân mặc vào.

Ở khoảng cách gần như vậy Lưu Khắc Huân bất giác quan sát nữ tỳ trước mắt nhiều hơn một chút.

Bề ngoài không có điểm gì quá đặc biệt ngoại trừ khuôn mặt luôn dùng khăn che lại và đôi mắt chưa từng cùng Lưu Khắc Huân đối diện, mỗi khi gặp mặt cô ấy đều cúi đầu..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 4: 4: Canh Hầm Tuyết Lê


Hôm nay sau khi vào triều, Lưu Khắc Huân như mọi ngày cưỡi ngựa đến doanh trại ngoài thành.

Cho người đem tất cả sổ sách kiểm kê lại một lần nữa.
Lão đại có kết quả rồi.
Tả tướng quân Cao Việt có phát hiện đầu tiên.

Sổ sách ghi chép trong quân và sổ sách trình lên cho huynh có vài một phần không giống nhau.
Lưu Khắc Huân trầm mặc, sai người đi áp giải người quản lý sổ sách Trần Liệt đến.
Đợi một lát thì một binh sĩ hớt hãi chạy vào.
Tướng quân, Trần Liệt xảy ra chuyện rồi.
Không phải chứ.

Trùng hợp như vậy.
Nhóm người của Lưu Khắc Huân nhanh chóng đến hiện trường.
Thi thể của Trần Liệt không hề có vết thương ngoài da, không có dấu hiệu trúng độc.

Chết không rõ nguyên nhân.
Chết tiệt.

Tả tướng quân Chu Ân chửi.
Nếu như Trần Liệt chết sẽ không còn ai đối chứng, mọi tội danh đều đổ lên đầu Lưu Khắc Huân.
Hữu tướng Cao Việt bên ngoài bước vào.
Tướng quân thuộc hạ đã hỏi những binh lính có quan hệ tốt với Trần Liệt.

Họ nói khoảng nửa năm trở lại đây gia đình Trần Liệt đột nhiên phất lên, Trần Liệt giải thích có một phú thương nhìn trúng mảnh đất nhà hắn còn ra giá rất cao.

Mới đây Trần Liệt còn mời đám huynh đệ trong doanh đi đệ nhất tửu lâu của kinh thành chơi.
Nhưng cũng có thể số tiền đó là tiền Trần Liệt tha.m nhũng.
Lưu Khắc Hiên cho người về quê của Trần Liệt điều tra thật hư.
***
Lưu Khắc Huân ngồi trong thư trong phòng xoa xoa thái dương đang đau như búa bổ.
Mọi đầu mối đến chỗ Trần Liệt đều bị cắt đứt.
*Tiếng gõ cửa*.
Vào đi.
Công tử, Đại phu nhân cho người mang bữa tối đến cho ngài.
Vì điều tra cái chết của Trần Liệt, Lưu Khắc Huân quên luôn cả bữa tối nên Đại phu nhân sai người hầu mang thức ăn đến.
Đang dùng cơm thì Chu Ân đến nói đã tìm ra manh mối.

Nghe vậy Lưu Khắc Huân lập tức bỏ đũa xuống, đại sự quan trọng.
Lục soát chỗ ở của Trần Liệt vô tình tìm thấy hai lá thư được giấu rất kỹ.

Nội dung của bức thư thứ nhất cho thấy có người đã đút lót yêu cầu Trần Liệt lấy cắp quân phí, làm giả sổ sách.

Bức còn lại là thư Trần Liệt viết cho đối phương nhưng chưa kịp gửi đi thì chết, trong thư hắn gọi đối phương là đại nhân.
Hắn còn có ý định gửi thư nên ta có thể loại bỏ việc Trần Liệt có ý định tự sát.
Có thể người mà Trần Liệt đang liên lạc muốn đi trước một bước giết người bịt đầu mối, nhưng không ngờ Trần Liệt lại dấu thư cả hai liên lạc.
Chẳng mấy chốc trời đã gần sáng.

Không còn sớm nữa huynh nghỉ một chút đi, huynh còn phải lên triều nữa.
Nói rồi, Chu Ân thuận tay bưng chén nước trên bàn lên uống.
Hửm, ngon quá vậy.
Ừm canh hầm tuyết lê, vẫn còn ấm uống rất ngon.

Lưu Khắc Huân cũng cầm một chén lên uống.
Nhưng mà cái này đâu ra vậy? Uống gần hết Chu Ân mới nhớ ra việc hỏi việc này.
Lưu Khắc Hiên nhìn về một góc ít chú ý trong thư phòng.
Từ việc lần trước, mỗi lần nữ tỳ đó xuất hiện thì Lưu Khắc Huân đôi lúc sẽ quan sát hành động của cô ấy.

Nhìn Chu Ân lúc này cũng ngạc nhiên đến ngơ ngác như mình hôm trước, Lưu Khắc Huân lại cảm thấy buồn cười.
***
Buổi sáng sau khi buổi thượng triều kết thúc, Lưu Khắc Huân đến thư phòng gặp hoàng thượng.

Đem tất cả mọi việc mấy hôm nay hắn điều tra được tấu lên cho bệ hạ.

Có nhiều việc không thích hợp nói trên triều.
Trẫm sẽ giao việc này cho Hình bộ xử lý.
Thấy bệ hạ phất tay Lưu Khắc Huân hiểu ý mà lui ra ngoài.
Ra khỏi cung, Chu Ân và Cao Việt đã đứng chờ bên ngoài.

Khi nghe được quyết định của bệ hạ cả hai người họ có chút không vui.
Bệ hạ đã quyết dù có muốn cũng không thể làm gì hơn.

Về đi...mà quên nữa, bà bà nói hai người buổi tối rảnh thì đến cùng ăn cơm.
Được được bọn đệ nhất định sẽ đến.

Lão Cao à ta nói cho người biết, ở chỗ lão đại có canh hầm tuyết lê rất ngon đó nha ngươi nhất định phải thử.
Chuyện đã qua đành cho nó qua.

Trên đường chỉ còn lại tiếng cười nói của ba người làm vơi đi vẻ tĩnh mịch nơi cung cấm.
***
Đông viện Lưu gia.
Lúc rảnh Lưu Khắc Huân thích ngồi dưới bóng cây trước sân đọc sách uống trà.

Khí hậu tháng tư dù là buổi chiều nhưng vẫn có chút ôi bức, làm người ta trở nên lười biếng không muốn hoạt động nhiều.
Nước mát này đúng là rất hợp với thời tiết hiện tại.

Ngươi có vẻ rất giỏi trong việc nấu nướng, còn có hiểu biết về mấy loại thảo dược.
Công tử quá khen thôi, những thứ này đều là nô tỳ tò mò nên học một chút, không thể nói là giỏi được.
Lưu Khắc Huân đánh giá cao về sự khiêm tốn của nữ tỳ.

Trước mặt ta nói chuyện đừng quá câu nệ tiểu tiết.
Dù là thế gia nhưng Lưu Khắc Huân thích nghe mấy câu trịnh trọng như bẩm, thưa nghe không quen tai chút nào.
Đến đây một thời gian rồi mà ta chưa biết tên ngươi là gì?
Bẩ...nô tỳ gọi là Cửu Thập Ngũ.
Cửu Thập Ngũ?.
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 5: 5: Tư Uyển


Cái tên có chút khó tin.

Lưu Khắc Huân đột nhiên nhớ ra người hầu thuộc hạ cấp đều gọi tên theo số, chỉ một số người hầu thân cận hoặc có địa vị trong nhà mới được chủ nhân đặt tên.

Không chỉ ở Lưu gia, hầu như gia đình quyền quý ở kinh thành đều như thế.
Một cô gái để tên như vậy thật không hay chút nào: Lưu Khắc Huân nghĩ.
Hay ta chọn cho ngươi một cái tên mới được không?
Công tử đặt tên cho nô tì? Sẽ không làm phiền đến công tử chứ?
Lưu Khắc Huân chẳng đáp lời lại, hắn bây giờ đang bận giúp người ta đặt tên rồi.
Trước khi đến Lưu gia ngươi tên là gì?
Nô tì không nhớ.
Trên đầu Lưu Khắc Huân hiện lên dấu chấm hỏi.
Nguyên do là hơn một tháng trước lúc còn ở biên giới Đại An trong một lần hành quân Lưu Khắc Huân đã cứu vài người ở ngôi làng gần đó, do có trận lũ nên bị cuốn đi.

Nữ tỳ cũng nằm trong số người được Lưu Khắc Huân cứu, nhưng lúc đó cô bị mất trí nhớ mà người trong làng không có ai quen biết với cô.

Lưu Khắc Huân tốt bụng sắp xếp cho cô ấy một công việc ở Lưu gia và lí do cô ấy luôn che mặt là vì khi bị trận lũ cuốn đi mặt cô ấy bị những phiến đá sắt nhọn ở thượng lưu hủy đi dung mạo, cả khuôn mặt đều mang đầy sẹo.
Nếu nữ thì đó không nhắc lại Lưu Khắc Huân chắc cũng đã quên mất việc này.

Nếu vậy thì...Tư Uyển...ngươi cảm thấy cái tên này thế nào?
Dạ...nô tì...
Câu nói đứt quãng, Tư Uyển cúi đầu hành lễ như một lời cảm ơn với Lưu Khắc Huân.
Ta đã nói bỏ mấy cái tiểu tiết ấy đi rồi mà...
LÃO ĐẠI~.
Đang nói giữa chừng thì Chu Ân và Cao Việt đến.

Họ có hẹn đến Lưu gia ăn tối.
Ngươi lui xuống trước đi.
Nơi nào có Chu Ân nơi đó trở nên ồn ào.

Đi ngang qua Tư Uyển như thân thiết vẫy tay chào một cái.
Chu Ân và Cao Việt là hậu nhân của hai vị tướng quân dưới trướng tổ phụ Lưu Khắc Huân, cả ba người từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Lưu lão phu nhân cũng xem hai người họ như cháu mình mà đối xử.
Vì thế Chu Ân vừa thấy Lưu lão phu nhân thì như đứa cháu hiếu thảo chạy lại.
Bà bà để con đỡ người...!người ngồi đi, mấy nay bà có khỏe không, con nhớ người lắm đó, bà có nhớ con không...
Lưu lão phu nhân bật cười, đưa tay búng vào trán Chu Ân mắng.
Cái tên nhóc này sao càng ngày càng nói lắm thế hả, không thấy mệt sao?
Mọi người xung quanh cũng bật cười theo.
Cười trên nỗi đau của người khác, quá đáng thật.

Nói xong Chu Ân còn giả bộ làm mặt giận, giống hệt như trẻ con.
Được rồi đừng có giận nữa, hôm nay có gà hầm mà con thích đây này.

Đại phu nhân bước ra mới ngưng được việc Chu Ân tiếp tục giận dỗi.
Cao Việt vừa nghe có món mình thích thì giận dỗi gì cũng bay đi mất.
Chỉ có di nương là tốt với con nhất.

Thôi đi.

Con làm ta nổi hết da gà rồi.

Mau ăn đi.

Lưu gia ít khi đông vui như hiện tại.

Thường ngày khi Lưu Khắc Huân ra trận, Lưu gia rộng lớn chỉ còn lại hai quả phụ nương tựa vào nhau.
Bây giờ có một chén canh hầm tuyết lê uống thì đúng là tuyệt.
Dùng cơm xong, không tin được Chu Ân bụng vẫn còn chỗ trống.
Lúc nãy ăn nhiều như vậy mà vẫn muốn uống canh, bụng ngươi có lỗ sao?
Lão Cao à tại ngươi chưa được nếm thử canh do Tư Uyển nấu thôi, rất là ngon đó.
Nói còn giơ thêm ngón tay cái để biểu đạt.

Mấy đứa còn muốn uống canh sao, để ta cho người nấu?
Mà Tư Uyển là ai vậy?
Dạ là người hầu mới đến ở chỗ con.

Canh cô ấy nấu rất ngon nên lão Chu cứ luôn miệng nhắc đến, lão Chu tham ăn đến mức nào mẫu thân cũng biết mà.
Đại phu nhân chỉ gật đầu tỏ ra đã hiểu.
***
Từ đường Lưu gia.
Sau khi thắp nhang, Đại phu nhân đỡ Lưu lão phu nhân ngồi xuống.

Vừa rót nước Đại phu nhân vừa nói.
Lần đầu tiên con nghe tên một nữ nhân từ miệng của Huân Nhi.

Ừm, đúng là hiếm thấy, còn đặt tên cho nữa chứ.

Con để ý xem nữ tỳ đó là người thế nào, nếu Huân nhi thích có thể nạp cô ta làm thiếp.
Nghe Lưu lão phu nhân nói thế, Đại phu nhân tỏ ra ngạc nhiên.
Nạp thiếp cho Huân nhi sao? Mẹ cũng biết cả phụ thân và phu quân của con không ai chịu nạp thiếp nên...
Nếu không thì con nhanh chóng tìm thê tử cho nó đi, haizz.
Lưu lão phu nhân cũng hiểu ý của Đại phu nhân nhưng bà có thể làm được gì nếu lỡ mai đây khi ra trận Lưu Khắc Huân...thì Lưu gia phải làm sao.
Lưu lão phu nhân đã nói vậy nên ngay sáng hôm sau Đại phu nhân cho người tìm kiếm thông tin của tất cả các tiểu thư khuê các trong kinh thành, chuẩn bị sắp xếp xem mắt cho Lưu Khắc Huân.

Chỉ mất một buổi thì trước mặt Đại phu nhân đã xuất hiện một bàn thông tin cùng tranh vẽ của các vị tiểu thư trong kinh thành.

Sau khi qua sàng lọc còn lại mười cô gái.

Mười người có tính là nhiều quá không, A Lan ngươi nhìn giúp ta xem có cô gái nào không thích hợp với Huân Nhi không?
Nô tì thấy vị tiểu thư này mắt nhỏ quá...còn có người này miệng rộng quá...
Ừm, vậy thì cứ loại bớt vài người.
Lựa qua lựa lại mấy lần kết quả là có năm vị tiểu thư hợp với Lưu Khắc Huân..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 6: 6: Mà Tìm Nữ Nhân Làm Gì Vậy


*Phụt*
Khi dùng cơm tối, Đại phu nhân nói chuyện mình đã sắp xếp cho Lưu Khắc Huân nghe làm hắn phun cả cơm đang ăn ra ngoài.
Con thật sự không cần đi xem mắt đâu.
Được rồi, con không cần nói nữa.

Lần nào con cũng nói thuận theo tự nhiên, còn phải đến khi nào? Mẹ đã quyết định rồi hai ngày nữa đi xem mắt, con không được đến trễ.
Lưu Khắc Huân không nói lại Đại phu nhân nên nhìn sang cầu cứu Lưu lão phu nhân nhưng chỉ đổi lại ánh mắt tán đồng đối với Đại phu nhân.
***
Hôm sau, Lưu Khắc Huân từ trong cung trở về mệt mỏi nằm dài trên trường kỷ suy nghĩ cách trốn buổi xem mắt vào ngày mai.
Công tử, Chu tướng quân và Cao tướng quân cầu kiến.
Mời họ đến thư phòng, sẵn tiện ngươi pha giúp ta bình trà.
Tư Uyển cúi người lui ra ngoài, chỉ trong giây lát đã nghe giọng của Chu Ân từ ngoài vọng vào, sau đó tiếng kêu la đau đớn của hắn.
Lão đại ngươi xem lão Cao lại đánh vào đầu ta nữa kìa.
Tại ngươi la lối om sòm làm gì.

Cao Việt giơ tay định đánh thêm cái nữa thì Chu Ân đã chạy ra sau lưng Lưu Khắc Huân trốn, thấy Cao Việt không đánh được mình thì le lưỡi trêu ngược lại.

Ai bảo Cao Việt quá kính trọng Lưu Khắc Huân nên mới nể mặt không ra tay trước mặt thái tuế.
Hôm nay Cao Việt và Chu Ân là đến báo cáo công vụ, sau khi xong việc Lưu Khắc Huân nảy ra ý tưởng nhờ hai người họ giúp nghĩ cách trốn buổi xem mắt, dù sao ba cái đầu vẫn tốt hơn một mà.
Nhưng Lưu Khắc Huân đã lầm khi kể chuyện đó ra, kết quả đổi lại là một trận cười lăn cười bò của Chu Ân.
Huân Nhi à...*ha ha*...con đến tuổi phải lấy vợ rồi...*ha ha*...!không trốn được đâu.
Chu Ân nhại theo giọng điệu của Đại phu nhân mà chọc Lưu Khắc Huân.
Lưu Khắc Huân quay sang nhìn Cao Việt nở một nụ cười thật nhẹ, Cao Việt hiểu ý gật đầu đứng dậy đi đến bên cạnh Chu Ân vẫn còn đang cười...
Đến khi Tư Uyển bưng canh hầm tuyết yến vào thì Chu Ân đang quỳ ở trong góc, hai mắt bầm tím nhìn không khác gì gấu trúc làm Tư Uyển phải đứng lại nhìn thật kỹ một lúc.
Lưu Khắc Huân giơ chén canh về phía Chu Ân ý bảo hắn đến lấy, sau sự việc lúc nãy còn cho hắn uống đúng là may mắn cho hắn lắm rồi.
Chu Ân cầm chén canh định ngồi xuống ghế thì...
Hừ.
Chu Ân liền hiểu ý, ngoan ngoãn cầm chén canh quay lại vào góc quỳ xuống từ từ uống.

Chu Ân may mắn nhưng hình phạt của từ Lưu tướng quân vẫn còn.
Hai người đáng ghét như vậy thì có nữ nhân nào thèm gả cho hai người, nếu có thì chắc chắn là giả dạng có ý đồ.

Tư Uyển cô nương cho ta xin thêm một chén nữa đi.
Ánh mắt của người kia đều tập trung về phía Chu Ân.
Giả dạng: Lưu Khắc Huân và Cao Việt có cùng suy nghĩ.

ĐÚNG VẬY.
Đúng cái gì? Chu Ân vẫn chưa hiểu gì hỏi ngược lại hai người họ.
Chỉ cần tìm người giả làm ý trung nhân của ta cùng đến chỗ xem mắt thì có thể qua cửa này rồi.

Lão Chu đệ giỏi lắm.

Nhưng chúng ta lấy đâu ra một nữ nhân để...
Cảm ơn cô Tư Uyển...
Lưu Khắc Huân và Cao Việt đang bận nghĩ cách, còn bên này Chu Ân lại chẳng thèm quan tâm mà chỉ lo ăn.

...Tư Uyển cũng là nữ nhân nè sao hai người lại nói không có.

Ủa, mà tìm nữ nhân làm gì vậy? Hắn bận ăn nên cả câu chuyện nghe được chữ có chữ không.
***
Đệ Nhất lâu.
Mới sáng Lưu Khắc Huân đã bị Đại phu nhân hối thúc đến chỗ xem mắt.

Vì hôm nay là Hưu mộc nên Lưu Khắc Huân cước bộ thong thả đến chỗ hẹn.
Ngước nhìn biển hiệu của Đệ Nhất tửu lâu ở kinh thành, Lưu Khắc Huân thở dài.
Phòng riêng tầng hai của tửu lâu, Lưu Khắc Huân nhìn ra ngoài cửa sổ đối diện là một tiệm trà, nhóm của Chu Ân đang ở bên đó.
Khi Chu Ân nhìn thấy Lưu Khắc Huân thì làm mấy động tác cổ vũ sau đó là bị Cao Việt mắng, nhìn cực kỳ buồn cười.
Người đầu tiên Lưu Khắc Huân phải xem mắt là Lý Ngọc Nhi con gái của Hình bộ thị lang.

Khi mục tiêu đã xuất hiện hắn hít sâu một hơi để lấy tinh thần.

Lý tiểu thư hân hạnh gặp mặt.
Khi nhìn thấy người đến gần Lưu Khắc Huân phong thái lịch thiệp mà chào hỏi.
Không biết Lưu Khắc Huân có thích cô tiểu thư này hay không chứ về phía cô ấy thì vừa thấy Lưu Khắc Huân khí chất ngời ngời thì hai mắt nhìn không rời xém nữa là bước hụt chân, chỉ thiếu điều ch** n**c miếng.

Cảnh này bị Chu Ân đối diện nhìn thấy thì cười không ngừng được.
Cũng không trách vị Lý tiểu thư đó được, Lưu Khắc Huân nổi tiếng anh tuấn, có bao cô gái thầm thương trộm nhớ dù chưa được tận mắt lần nào.
Cả hai nói chuyện qua lại đôi ba câu thì Cao Việt bước vào.
Tướng quân có tin khẩn cần thông báo với ngài.
Lưu Khắc Huân nhìn về phía Lý tiểu thư tỏ vẻ áy náy.
Lý tiểu thư xin lỗi, ta đi sẽ nhanh chóng trở lại.
Tướng quân có việc công cần làm nên không cần xin lỗi, tiểu nữ sẽ đợi người quay lại.

Lý Ngọc Nhi e thẹn khi nói sẽ chờ Lưu Khắc Huân, cô ấy chắc chắn đã có tình ý với Lưu Khắc Huân rồi..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 7: 7: Ta Chúc Hai Người Hạnh Phúc


Lưu Khắc Huân và Cao Việt bước ra khỏi tửu lâu đưa tay hướng về phía đối diện ra hiệu.
Khi nhìn thấy ám hiệu, Chu Ân quay sang Tư Uyển.
Họ xong rồi, tới phiên chúng ta.
Tư Uyển có chút căng thẳng.
Tư Uyển cô không sao chứ?
Dù biết là đang giúp công tử, nô tỳ cũng đã tập rất kĩ nhưng nô tỳ sợ...
Không sao đâu, lão đại đã rất tin tưởng cô nên chắc chắn sẽ thành công.
Tư Uyển mỉm cười, cảm ơn Chu Ân đã cổ vũ.
Lý tiểu thư bên này dù nói sẽ chờ Lưu Khắc Huân bao lâu cũng được nhưng chưa đến nữa khắc thì đã lo lắng đứng ngồi không yên, một lúc lại nhìn ra cửa Lưu Khắc Huân, nhưng chỉ có một bóng dáng bạch y thướt tha, vừa nhìn là biết đối phương xuất thân không tầm thường.
Lý tiểu thư cũng không quan tâm lắm, chỉ có điều bạch y đó lại đang tiến về hướng mình.
Cho hỏi có phải vị này là Lý tiểu thư Lý Ngọc Nhi không?
Lý Ngọc Nhi nhìn nữ tử trước mặt, dùng khăn che mặt nhưng vẫn có thể nhìn ra phía sau tấm khăn đó là một nhan sắc không tầm thường, có thể đó là giác quan của phụ nữ đi.
Là ta, còn cô là?
Tư Uyển nho nhã hành lễ với với Lý Ngọc Nhi.
Tiểu nữ tên là Tư Uyển, ta vô tình biết được hôm nay Lý tiểu thư sẽ đi xem mắt nên mới mạo muội đến.

Cô tìm tiểu thư nhà ta làm gì? Người hầu của Lý Ngọc Nhi dựa hơi chủ nhân hất mặt lên hỏi.
Tư Uyển không trả lời câu hỏi của tỳ nữ đó mà chỉ đưa tay che miệng cười thầm.

Chỉ là một nô tì ngươi được phép lên tiếng hỏi tiểu thư nhà ta sao?
Chu Ân đang đóng vai hộ vệ của Tư Uyển muốn dạy dỗ nữ tỳ không biết trên dưới.

Nữ tỳ đó muốn cãi lại thì Lý Ngọc Nhi lên tiếng ngăn lại.
Vị tiểu thư này, rốt cuộc cô đến tìm ta có việc gì? Ta đi xem mắt thì liên quan gì đến cô?
Tư Uyển tỏ vẻ ấp úng một lúc mới trả lời.
Ta sẽ không nói dài dòng thêm nữa.

Thật ra ta và A Huân ca là một đôi tình lữ, bọn ta đã bên nhau từ lâu nhưng mẫu thân huynh ấy lại bắt huynh ấy đi xem mắt, lệnh mẹ khó cãi nên...
Ý cô...cô và Lưu tướng quân đang ở bên nhau? Lý Ngọc Nhi đứng bật dậy lớn tiếng hỏi lại.
Đúng vậy, chỉ vì huynh ấy là nam nhân còn phải lo việc nước nên vẫn chưa nhắc đến chuyện cưới hỏi.

Tư Uyển đưa khăn tay lên chấm chấm nước mắt, tỏ ra ưu buồn.
Nghe đến đây, Lý Ngọc Nhi lảo đảo nếu người hầu không sợ là cô ta đã ngã rồi.
Một lúc lâu vẫn không thấy Lý Ngọc Nhi lên tiếng.

Chu Ân và Tư Uyển nhìn nhau sợ có khi nào thất bại rồi không.

Điều cần nói cũng đã nói, hy vọng Lý tiểu thư suy nghĩ lại việc từ chối hôn sự này.

Ta xin phép.
Nói đến đây Tư Uyển đựng dậy muốn rời đi thì bị Lý Ngọc Nhi gọi lại.

Xin dừng bước...Ta, ta đúng là rất ái mộ Lưu tướng quân nhưng lại không nỡ nhìn ngài ấy đau lòng...
Lý Ngọc Nhi đi đến trước mặt Tư Uyển hành lễ chào một cái.
...Ta chúc hai người hạnh phúc...!*khóc*...
Sau đó thì đột nhiên cô ấy bật khóc rồi chạy đi bỏ lại Tư Uyển và Chu Ân đứng đó vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
***
Lưu Khắc Huân cùng Cao Việt đang ở trà lâu đối diện lo lắng đứng ngồi không yên.
Khi thấy Lý tiểu thư khóc nức nở chạy ra ngoài thì lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra.

Đến lúc hai người Tư Uyển Chu Ân bước ra mới thở phào.
Nở nụ cười rạng rỡ Tư Uyển giơ ngón tay cái thể hiện mọi việc đã thành công, Lưu Khắc Huân cũng rất vui nở nụ cười, sau đó tự nhiên ngẩn người ra.
Lần đầu tiên đối diện với ánh mắt của Tư Uyển, đôi mắt khi cười như trăng non.

Dù có mặt bị che đi, nhưng lớp khăn đủ mỏng để nhìn thấy khóe môi nữ nhân cong lên...
Lão đại chúng ta xuống dưới gặp họ.
Bị Cao Việt gọi, Lưu Khắc Huân mới định thần lại.
Trên đường về Lưu phủ, Chu Ân vừa cười vừa kể lại chuyện lúc nãy.
Hai người bọn ta còn tưởng không ổn rồi, ai ngờ cô ấy đứng bật dậy chúc hai người hạnh phúc thì khóc lóc chạy đi mất.
Cười trên sự đau khổ của người khác, ngươi thất đức quá đấy.
Kệ ta.

Nói được mấy câu, Chu Ân và Cao Việt lại bắt đầu cãi nhau.

Đang cãi hăng thì có một binh sĩ chạy đến báo có việc gấp cần Tả Hữu tướng quân giải quyết, sau khi hai người họ rời đi thì chỉ còn lại Lưu Khắc Huân và Tư Uyển đi cùng nhau.
Bộ y phục này ngươi mặc lên rất đẹp.
Lưu Khắc Huân là người đầu tiên cất tiếng phá vỡ không khí im ắng giữa hai người.
Công tử đã quá khen nô tỳ rồi.

Tư Uyển đang cúi đầu, khi nghe Lưu Khắc Huân nói thế thì đầu cúi thấp hơn nữa.
Ui da~
Đang đi thì đầu đụng trúng gì đó, Tư Uyển nhìn lên thì ra là đụng trúng Lưu Khắc Huân đi phía trước.
Công tử xin lỗi, là lỗi của nô tỳ.
Đúng là lỗi của ngươi...Đi đứng không nhìn phía trước mà cứ cúi gằm mặt xuống đất, có ngày bị thương cho xem.
Nô tỳ...
Càng nói Tư Uyển cúi mặt càng thấp..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 8: 8: Phước Đức Ba Đời


Lưu Khắc Huân đưa tay nâng mặt Tư Uyển lên.

Ta có làm gì ngươi đâu mà sợ.

Từ nay phải ngước mặt như thế này, không cúi mặt nữa.

Dù là người hầu nhưng đã là người hầu của bổn tướng quân thì phải ra dáng, không thể như con rùa rụt cổ mất hết thể diện.

Nghe rõ chưa.
Da...dạ...
Bị Lưu Khắc Huân nâng mặt lên làm ánh mắt va trực diện vào khuôn mặt nghiêm nghị của nam nhân, đúng là anh tuấn khiến Tư Uyển đến nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.
***
Mấy cuộc xem mắt sau đó đều thuận lợi ngoài mong đợi.
Hôm nay còn một buổi coi mắt cuối cùng, qua hôm nay Lưu đại tướng quân xem như thoát được kiếp nạn này rồi.
Gần đến giờ nhưng Chu Ân và Cao Việt vẫn chưa thấy đến
Chắc hai vị tướng quân có việc gấp.

Một mình nô tỳ cũng không thành vấn đề, xin công tử yên tâm.
Lưu Khắc Huân chỉ đành gật đầu đồng ý.
Cũng đúng, mấy ngày nay ngươi đã làm rất tốt, dù hôm nay không có Chu Ân cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

Haizz, chắc là ta lo quá xa rồi.
Nói xong hai người họ tách ra.
Lưu Khắc Huân đợi trong tửu lâu một lúc thì người đến.

Người hôm nay đến xem mắt là con gái của Binh Bộ thượng thư tên Liễu Hoa.

Liễu đại nhân trong triều nhiều năm nhưng chỉ là một thị lang nhỏ bé nhưng từ khi em gái ông ta được Hoàng thượng sủng hạnh thì một bước lên tiên.
Vừa gặp mặt Liễu Hoa đã dùng ánh mắt để trên trán để đánh giá Lưu Khắc Huân, nhìn thấy nam nhân nghiêm nghị anh tuấn bức người thì nụ cười trên miệng không thể nào hạ xuống được.
Sau một lúc nói chuyện cùng Liễu Hoa, Lưu Khắc Huân đã nhận định vị tiểu thư này là người rất đanh đá, điêu ngoa, lấy cô ta về thì nhất định trong nhà sẽ khó mà bình yên.
Tiểu thư nhà ta xinh đẹp như hoa như ngọc và còn là cháu của Liễu hoàng quý phi được bệ hạ yêu thương, nếu Lưu tướng quân có thể lấy được tiểu thư thì là phước đức ba đời của ngài rồi.
Cách ăn nói của nô tỳ này, đúng là chủ nào tớ nấy từ ngữ ngạo mạn không biết trên dưới.
Cũng không phải là hoàng thân quốc thích, câu phước đức ba đời này ta không dám nhận.

Lưu Khắc Huân lễ độ đáp trả lại.
Một Binh Bộ thượng thư muốn có chỗ đứng trong triều lại phải nhờ đến nữ nhân ở hậu cung thì có gì đáng nhắc đến khi so với Lưu gia mấy đời bảo vệ quốc gia, chiến công hiển hách.
Nữ tỳ của Liễu Hoa muốn phản bác lại thì một tiểu nhị của tửu lâu bước vào.

Lúc nãy trước khi vào đây, Lưu Khắc Huân đã nhờ tiểu nhị thay thế vai trò của Cao Việt.

Liễu tiểu thư thứ lỗi, tại hạ sẽ nhanh chóng quay lại.
Lưu Khắc Huân bước đi nhưng vẫn nghe được người bên trong nói chuyện, nữ tỳ của Liễu Hoa tức giận dậm chân mắng.
Tiểu thư xem, cái gì mà không dám nhận chứ, hắn rõ ràng đang xem thường tiểu thư.
Thật chói tai, Lưu Khắc Huân không muốn nghe thêm nhanh chân rời đi.

Chạm mặt ở cửa tửu lâu, Tư Uyển gật đầu nhẹ một cái rồi đi lướt qua.

Lưu Khắc Huân ngoái đầu nhìn lại, nhìn thân bạch y bước lên lầu lòng hắn lại cảm thấy lo lắng mà không rõ nguyên do.

***
Vẫn như mấy lần trước, Tư Uyển tự cổ vũ bản thân rồi cất bước đến chỗ Liễu Hoa ngồi.
Cho hỏi vị này có phải là Liễu tiểu thư...
Ngươi là ai, sao dám tự tiện vào đây làm phiền tiểu thư nhà ta.

Hôm nay đến vì có việc quan trọng cần nói rõ với Liễu tiểu thư.

Tư Uyển mặt kệ nữ tỳ mà quay sang nói ra ý định của mình với Liễu Hoa.
Liễu Hoa nhìn người đến lấy một cái cũng không thèm nhìn mà chú tâm vào móng tay sơn màu đỏ chói của mình.
Muốn nói gì thì nói nhanh.
Tiểu thư yên tâm, trước khi A Huân quay trở lại ta sẽ rời đi.
A Huân? Ý ngươi là Lưu tướng quân? Liễu Hoa nhìn Tư Uyển bằng ánh mắt sắc bén.
Tư Uyển nở nụ cười hạnh phúc khi nhắc đến Lưu Khắc Huân.
Không dám giấu Liễu tiểu thư, ta và A Huân cũng tức là Lưu tướng quân, hai người bọn ta đã bên nhau từ lâu...lần này đi xem mắt chỉ là do mẫu thân huynh ấy ép buộc.

Nói đến đoạn, Tư Uyển cúi người hành lễ với Liễu Hoa.

- Mong Liễu tiểu thư tác thành cho...*chát*...
Nhận một cái tát như trời giáng, Tư Uyển ngã dưới đất bất động.

Vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần thì Liễu Hoa đi đến nâng mặt cô lên.
Đằng sau tấm khăn che mặt này là gì đây, chắc cũng có tí nhan sắc mới đi dụ dỗ Lưu tướng quân.
Tư Uyển đau đến ch** n**c mắt, cố vùng vẫy tránh khỏi tay Liễu Hoa nhưng lại bị nữ tỳ của cô ta giữ chặt vai không cho cử động.
Ngồi im cho ta.

Hừ, bổn tiểu thư nên làm gì ngươi đây?
Liễu Hoa cười một cách đắc ý.
Hay ta giết ngươi luôn được không, tránh ngươi lại đến dụ dỗ phu quân tương lai của ta.

Nhưng ngươi yên tâm, hôm nay bổn tiểu thư rất vui nên sẽ khoan hồng độ lượng chỉ ban thưởng cho ngươi vài vết cắt trên mặt thôi.

*ha ha*
Liễu Hoa nham hiểm cười kế đó quăng bình trà xuống đất mảnh vỡ văng tứ tung, cô ta nhặt một miếng đưa lên gần mặt Tư Uyển.
Thả ta ra, thả ta ra...
*Chát*
Câm mồm, ai cho phép ngươi lên tiế...Lưu...Lưu tướng quân..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 9: 9: Hi Vọng Là Ta Nghĩ Quá Nhiều Đi


Lưu Khắc Huân bước vào nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đồ đạc lộn xộn, Tư Uyển ôm mặt ngã trên đất, Liễu Uyển tay cầm mảnh vỡ dính máu.

Thấy hắn bước vào, Liễu Hoa vẫn còn tươi cười nhìn hắn.
Lưu tướng quân ngài quay lại rồi sao? Ngài xem ả tiện nhân này...
Mặc kệ cô ta Lưu Khắc Huân đi ngang qua hướng đến chỗ Tư Uyển.
Tư Uyển, không sao chứ?
Hai mắt đã đẫm nước, máu từ vết thương chảy ra thấm đỏ cả tay.

Kéo tấm khăn che mặt xuống, Lưu Khắc Huân cẩn thận dùng khăn tay giúp Tư Uyển cầm máu.

Không muốn ở lại một giây một phút nào, Lưu Khắc Huân bồng Tư Uyển lên muốn rời đi nhưng bị Liễu Hoa chặn đường.
Lưu tướng quân ngài như vậy là có ý gì?
Cô còn hỏi ta có ý gì? Cô làm người của ta ra nông nỗi này thì cô muốn ta có ý gì?
Lưu tướng quân ngài đừng quá đáng, rõ ràng là tiện nhân này đến gây sự với tiểu thư nhà ta trước, tiểu thư nhà ta chỉ là dạy cho ả tiện nhân này một bài học nhỏ đã là may cho...
Nữ tỳ điêu ngoa bị ánh mắt sắc bén cảnh cáo mà không thể nói tiếp mấy lời cay nghiệt khó nghe.

Lưu Khắc Huân bước ra ngoài bỏ lại Liễu Hoa tức tối đến dậm chân ở phía sau.

***
Lưu Khắc Huân cùng Tư Uyển cửi ngựa về trở về.
Về tới cửa phủ, Lưu Khắc Huân định như lúc nãy bồng Tư Uyển.
Công tử nô tỳ có thể tự đi được, nếu để người khác thấy sẽ không hay.
Ta...
Lão đại~
Là Chu Ân và Cao Việt đến, họ làm xong quân vụ thì lập tức chạy đến.

Lão Cao nói hai người có thể đã về phủ rồi nên bọn đệ đến đây luôn, trùng hợp gặp được hai người vừa về tới.
Ngươi bớt nói lại đi.

Hai người có chuyện gì sao, mặt ngươi bị sao vậy? Cao Việt hỏi.
Lưu Khắc Huân ngăn hai người họ tiếp tục dài dòng.
Đến thư phòng của ta rồi nói tiếp.
Đi ngang qua hoa viên không ngờ lại gặp Lưu lão thái thái và Đại phu nhân đang hóng mát trong đình viện.

Thấy họ nhìn về phía này, Lưu Khắc Huân kêu Cao Việt đưa Tư Uyển về trước, còn hắn thì đi đến phía đình viện.
Con đi xem mắt thế nào rồi có thuận lợi không?
Có chuyện gì sao? Lưu lão phu nhân chú ý đến sắc mặt của cháu nội.
Con không sao đâu, để người lo lắng rồi.
Không sao thì tốt.

Hôm nay hình như đối tượng xem mắt của con là Liễu tiểu thư nhà Binh Bộ thượng thư, con thấy cô ấy thế nào?
Nghe đến vị Liễu tiểu thư đó Lưu Khắc Huân bất giác nhăn mặt nhưng trong chớp mắt đã trở lại bình thường, vì không muốn nội tổ mẫu và mẫu thân lo lắng nên chỉ đành lắc đầu tỏ ý không hợp.
Không sao, nữ nhân ở kinh thành nhiều như vậy.

Đại phu nhân nghĩ con trai mình không vui vì đối tượng xem mắt không hợp nên nói mấy lời an ủi.
Cũng không còn sớm, con về nghỉ ngơi đi.
Lưu Khắc Huân cúi đầu hành lễ rồi nhanh chóng đi đến thư phòng.

Nhìn bóng lưng Lưu Khắc Huân rời đi Lưu lão phu nhân nói.

Người lúc nãy Huân Nhi dìu đi là nữ tỳ tên Tư Uyển phải không?
Dạ.

Lần đầu tiên con nhìn thấy Huân Nhi gần gũi với một nữ nhân ngoài người trong nhà.
Haizz.

Hi vọng là ta nghĩ quá nhiều đi.
***
Đi vội vã đến thư phòng nhưng bên trong chỉ có hai người Cao Việt Chu Ân, còn Tư Uyển thì không thấy đâu.
Tư Uyển không ở đây cùng hai đệ sao?
Cô ấy về phòng rồi.

Mà hai người hôm nay có chuyện gì sao?
Lưu Khắc Huân thở dài kể sơ bộ chuyện ở tửu lâu, nếu không phải hắn cảm thấy bất an nên mới quay lại nhìn thì không biết Tư Uyển sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Nữ nhân thật đáng sợ, người xưa nói đúng là đừng nên đắc tội nữ nhân.

Lão Cao, ngươi có thấy hình như lão đại rất quan tâm đến Tư Uyển phải không?
Hai đệ đừng có đùa, cô ấy vì giúp ta mà bị thương, lo lắng cho cô ấy là chuyện nên làm.

Lưu Khắc Huân cố giải thích, hắn nhìn sang Cao Việt tìm đồng minh thì Cao Việt tỏ ra rất vô tội nói.
Huynh đừng nhìn đệ như vậy, đệ cũng cảm thấy giống Chu ngốc.
Chu Ân nhướng mày, tỏ ra bản thân đã chiến thắng, còn tặng thêm một câu.

Có phải huynh nhìn trúng Tư Uyển rồi không.
Trời gần tối rồi, hai đệ mau trở về đi.
Từ từ đệ đi, huynh chột dạ hay sao vậy hả?
Không muốn bọn họ nói mấy lời xằng bậy thêm nữa, Lưu Khắc Huân nhanh chóng đuổi hai người về.
Tiễn hai người kia đi rồi, Lưu Khắc Huân chọn mấy lọ thuốc trị thương tốt mang đến chỗ của Tư Uyển.
Đi đến cửa phòng Tư Uyển, Lưu Khắc Huân mới nhận ra bản thân không thể tự tiện đến phòng của nữ tử dù là phòng của người hầu, loay hoay một lúc thì cửa phòng mở ra.
Công tử sao người lại ở đây, người có việc gì cần nô tỳ làm sao?
Không, ta đến xem ngươi thế nào, sẵn tiện mang ít thuốc trị thương đến.
Nhìn lọ thuốc Lưu Khắc Huân cầm trong tay Tư Uyển liền từ chối không dám nhận.
Thuốc này nhất định rất quý nô tỳ không dám nhận.

Nói đoạn Tư Uyển chỉ tay lên mặt mình.

- Với lại nó chỉ là vết thương ngoài da, nô tỳ đã xử lý ổn không cần bôi thuốc đâu.
Không được.
Lưu Khắc Huân trầm giọng đáp lại, không thể chấp nhận việc Tư Uyển xem thường việc bị thương được..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 10: 10: Hay Để Nô Tỳ Tự Làm


Kéo Tư Uyển ra chiếc bàn đá trước sân ngồi xuống.
Tháo khăn che mặt ra cho ta xem.
Không thể từ chối mệnh lệnh của Lưu Khắc Huân, Tư Uyển chậm chạp lấy chiếc khăn che mặt xuống.

Khuôn mặt xinh đẹp không khuyết điểm của nữ tử hiện ra, nhưng chói mắt nhất vẫn là vết thương dài vẫn còn hơi rướm máu.
Lưu Khắc Huân nhăn mặt khi nhìn thấy vết thương: Không phải nói chỉ là vết thương ngoài da đã ổn rồi, nhưng sao haizz....
Thở dài, có điều muốn nói nhưng lại thôi.

Lưu Khắc Huân mở nắp lọ thuốc muốn giúp Tư Uyển bôi.
Không được đâu, làm sao nô tỳ có thể để công tử giúp bôi thuốc được, hay để nô tỳ tự làm.
Đánh nhẹ vào cánh tay đang muốn giành lấy lọ thuốc, Lưu Khắc Huân vẫn là tự mình bôi thuốc cho Tư Uyển.

Đối với việc này Lưu Khắc Huân cảm thấy rất bình thường, lúc đi đánh trận hắn cũng từng giúp mấy huynh đệ trong quân trị thương không ít lần.
Nhưng đối với người khác thì họ không nghĩ vậy, cảnh tượng này bị một người đứng gần đó nhìn thấy đối phương siết chặt hai tay trong vẻ rất tức giận rồi quay lưng bỏ đi.
Không phải lúc trước mặt ngươi bị thương rất nặng sao, bây giờ giống như chưa hề có vết thương nào cả?

Tư Uyển thẳng lưng không dám động đậy trả lời.
Nô tỳ cũng không rõ nữa, lúc đầu đúng là rất nghiêm trọng nhưng sau một thời gian nó lành dần rồi biến mất luôn.
Vết thương đã lành sao còn che mặt làm gì?
Tại vì Lưu...
Ngồi im nào.
Dạ...tại vì nô tỳ cảm thấy bản thân cũng không đẹp mấy lên mới không tháo xuống.
Hừm...
Lưu Khắc Huân nở nụ cười nhẹ vì câu nói của Tư Uyển.
Chinh chiến xa trường nhiều năm có chuyện gì chưa từng thấy, cảm xúc của Lưu tướng quân rất ít khi biểu lộ ra ngoài huống chi là nở nụ cười trước mặt người khác.
***
Nhà bếp Lưu gia.
Vẫn như mọi ngày, sau khi hầu Lưu Khắc Huân ăn sáng, thay y phục vào triều, Tư Uyển dọn dẹp sạch sẽ từng ngóc ngách rồi đi đến nhà bếp.

Trước khi đi Lưu Khắc Huân đã căn dặn trước là tối nay muốn ăn cháo ngũ sắc nên Tư Uyển phải chuẩn bị nguyên liệu trước và điều đặc biệt món cháo này sau khi ninh nhừ gạo rồi còn phải hấp cách thủy mấy canh giờ thì mọi gia vị trong cháo mới thật sự hòa quyện vào nhau.
Nha đầu đến rồi sao?
Chào Dương thẩm thẩm, chào mọi người.
Mấy người hầu làm việc ở thiện phòng hầu như đều có thiện cảm với Tư Uyển, không như mấy người khác khi bước lên được chỗ cao sẽ xem thường người ở nơi thấp hơn mình.

Làm việc bên cạnh Đại công tử, còn được người đặt tên riêng cho nhưng cách cư xử của Tư Uyển đối với mọi người hầu như không thay đổi.
Tỷ đến có việc gì sao?
À công tử muốn ăn cháo ngũ sắc, mọi người cũng biết công thức nấu cháo của Dương thẩm thẩm rất ngon nhưng tốn thời gian nên ta phải chuẩn bị sớm.
Con nha đầu này đang trách ta đó hả?
Con không có mà~, Dương thẩm đừng nói như vậy con đau lòng lắm.

Tư Uyển đến làm nũng với Dương thẩm thẩm làm mọi người trong bếp được một trận cười không ngớt.
Thôi đi cô nương, lo mà đi nấu cháo của cô đi.

Dương thẩm chỉ vào trán Tư Uyển mắng.
***
Lưu Khắc Huân từ trong cung trở về thì phi ngựa thẳng đến doanh trại ngoài thành đến gần giờ cơm tối mới trở về.

Vào đến tiền viện đã thấy có người quỳ ở trước sân, người này quỳ xiu xiu vẹo vẹo chắc chắn là quỳ rất lâu rồi.

Lưu Khắc Huân nheo mắt cảm thấy người này có chút quen mắt, đi lên phía trước một chút, khuôn mặt quen thuộc xuất hiện.
Tư Uyển, sao ngươi lại...
Lưu lão phu nhân, Đại phu nhân.
Bà nội và mẫu thân Lưu Khắc Huân đã đến.
Huân Nhi con về rồi à.
Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy, sao Tư Uyển lại quỳ ở đây?
Đại phu nhân phất tay gọi Lưu Xảo đến.
Ngươi nói có người hầu ăn cắp, là nữ tỳ này sao?
Bẩm Đại phu nhân chính là cô ta đã ăn trộm thức ăn trong bếp.
Ngươi nói rõ đi, rốt cuộc này là sao? Lưu Khắc Huân trầm giọng hỏi lại.
Lưu Xảo kể lại.

Thời gian dùng cơm trưa của hạ nhân trong bếp chỉ còn hai người là Tư Uyển và nữ tỳ khác, giữa chừng nữ tỳ đó ra ngoài có việc nên nhờ Tư Uyên trông lửa hộ món ăn đang đặt trên bếp, đến khi nữ tỳ đó quay lại thì đồ ăn đã không cánh mà bay, Tư Uyển cũng đã nói trong khoảng thời gian đó cô ấy không hề rời khỏi nhà bếp.

Vì thế có thể khẳng định là cô ta đã lén ăn vụng, dù sao món ăn đó không phải ai cũng có thể ăn, huống chi là một nô tỳ có nổi lòng tham là chuyện khó tránh khỏi.
Vậy ý ngươi là không có ai nhìn thấy hay có bằng chứng xác thực chứng minh Tư Uyển đã trộm? Lưu Khắc Huân hỏi ngược lại Lưu Xảo.
Bẩm công tử, chuyện này đã quá rõ ràng rồi cô ta không ăn vụng thì có thể là ai nữa đây.

Nữ tỳ canh bếp lúc đó là người thân cận bên cạnh nô tỳ, không thể nào nói dối được.
Lưu Khắc Huân đỡ lão phu nhân vào trông tiền sảnh ngồi xuống rồi hắn quay ra chất vẫn Lưu Xảo.
Người của ngươi thì không nói dối, còn người ở chỗ ta thì lại không đáng tin.

Hừ, ý của ngươi là vậy phải không?
Nô tỳ không dám.

Lưu Xảo cảm thấy bản thân lỡ lời mà hấp tấp cúi đầu nhận lỗi..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 11: 11: Phạt Ngươi Hai Mươi Roi Để Cảnh Cáo


Lưu Xảo, gọi người hầu còn lại lên đây.

Lưu lão phu nhân ra lệnh.
Nữ tỳ kia được dẫn lên, dáng vẻ khúm núm sợ sệt.

Tư Uyển quỳ bên ngoài cũng được đưa vào.
Ngươi nói trước đi.

Lưu lão phu nhân chỉ vào Tư Uyển.
Bẩm Lưu lão phu nhân, Đại phu nhân, công tử...đúng là nô tì vẫn ở trong bếp suốt thời gian đó nhưng nô tỳ chỉ canh lửa, nô tỳ không hề biết bên trong nồi đang nấu thứ gì.

Tư Uyển nói bằng giọng yếu ớt.
Đến phiên nữ tỳ kia.
Nô tỳ thật sự không biết gì hết, lúc nô tỳ quay lại thì trong nồi chỉ còn một ít vụn thức ăn nên chắc chắn có người đã ăn trộm.

Nữ tỳ sợ hãi lắp bắp trả lời.
Hầu như mọi việc chỉ có Tư Uyển là khả nghi nhất.
Đồ ăn bị lấy mất là gì?

Lưu Xảo bảo người mang một cái nồi ra.
Bẩm Đại phu nhân là Ngọc Phượng trong đó có nguyên liệu quý hiếm mà Tứ cô cô cho người gửi về.
Nhìn thấy phần nguyên liệu còn sót lại trong nồi, Lưu Khắc Huân hơi nhíu mày như suy nghĩ gì đó, đột nhiên hắn đứng dậy.
Tư Uyển ngươi có hiểu biết nhiều về nguyên liệu với dược liệu, vậy ngươi có biết đồ ăn làm từ nếp có tác hại gì với người ăn có vết thương hở?
Không hiểu vì sao Lưu Khắc Huân lại hỏi mình như thế nhưng Tư Uyển vẫn thành thật trả lời.
Bẩm công tử, người có vết thương hở không thể ăn đồ làm từ nếp, vì có thể làm cho vết thương bị mưng mủ cũng như để lại sẹo lớn về sau.
Thưa nội tổ mẫu, mẫu thân, Tư Uyển chắc chắn không phải là kẻ trộm.

Con có bằng chứ gì sao?
Lưu Khắc Huân gật đầu sau đó đi đến bên cạnh Tư Uyển kéo khăn che mặt cô ấy xuống.

Mọi người ở đó đều có thể nhìn thấy trên má Tư Uyển hiện có vết thương chưa kịp lành.

Cô ấy biết bản thân không thể ăn đồ làm từ nếp, với lại nữ nhân rất xem trọng khuôn mặt thì sao có thể biết mà vẫn làm.
Lưu Khắc Huân đã nói thay Tư Uyển đến mức vậy rồi, Lưu lão phu cũng phải giữ chút mặt mũi cho cháu trai chứ.
Được rồi.

Haizz, con nói cũng có lý, Tư Uyển có thể loại ra viện tình nghi...
Sau đó Lưu lão phu nhân quay sang Lưu Xảo cùng nữ tỳ canh bếp
...Lưu Xảo ngươi chưa tra rõ thực hư đã vội xử phạt, cô ta đã làm mất nguyên liệu quý lại không bị gì, ngươi làm việc quả thật là không công tâm chút nào.
Nô tì biết lỗi xin người trách phạt.
Đúng là phải phạt ngươi, ngươi cũng đâu phải ngày một ngày hai làm quản gia ở Lưu gia.

Giảm hai tháng tiền công của ngươi vì tội tắc trách.

Còn ngươi nữa.

Lưu lão phu nhân chỉ vào nữ tỳ đã canh bếp.
Việc của mình cũng làm không xong gây ra bao nhiêu việc, phạt ngươi hai mươi roi để cảnh cáo.

Hừ...
Lưu lão phu nhân không vui đứng dậy rời đi đến cơm tối cũng không muốn ăn.
Lưu Xảo, cho ngươi ba ngày phải tìm ra kẻ trộm đó.

Nếu tìm không ra thì vị trí quản gia Lưu gia ngươi cũng đừng làm nữa.

***
Tư Uyển đi theo Lưu Khắc Huân về Đông viện.

Bị phơi nắng cả một nữa ngày dù là nam nhân khỏe mạnh cũng muốn đổ bệnh huống chi là một cô gái như Tư Uyển.

Cố sức lê từng bước mệt mỏi cố gắng không để bản thân không ngã, bỗng trước mắt dần mờ đi, sau đó chỉ còn lại một mảng tối.
Tư Uyển, Tư Uyển.
Trong vô thức, Tư Uyển vẫn còn nghe âm thanh của Lưu Khắc Huân đang gọi mình nhưng lại không có cách nào đáp lại.
Lúc Tư Uyển tỉnh lại đã là sáng hôm sau.

Nhìn ngó xung quanh thấy là phòng mình nên định nhắm mắt lại ngủ tiếp, rồi hình như nhớ ra việc gì đó mà ngồi bật dậy, chỉnh trang cho bản thân xong thì hấp tấp chạy ra ngoài.
Bên này, Lưu Khắc Huân đang thay y phục chuẩn bị vào triều thì Tư Uyển hớt hãi chạy vào.
Nô tì đến trễ xin công tử trách phạt.
Đứng lên đi, ngươi bị bệnh mà không thể trách.
Đêm qua khi đưa Tư Uyển ngất xỉu trở về phòng, Lưu Khắc Huân phát hiện cô ấy bị sốt, mê mang cả một buổi tối.
Công tử đã dùng điểm tâm sáng chưa?
Ta ăn rồi, ngươi không cần lo.

Dạ.
Đến giờ rồi, ta đi đây.

Tiễn công tử.
Thấy Lưu Khắc Huân đã khuất bóng Tư Uyển thở dài gõ gõ vào đầu mình: Thật là sao lại bị bệnh vậy chứ, còn dậy muộn nữa.

May là công tử nhân từ nếu không là khổ rồi, haizz...
Tư Uyển đem khuôn mặt buồn rầu đi quét dọn từng ngõ ngách ở Đông viện.

Lau bàn ở thư phòng đến sáng bóng, lấy từng cuốn sách đem phơi nắng,...Xem như là lấy công chuộc tội.
Còn phía Lưu Khắc Huân, khi Chu Ân và Cao Việt đến Công bộ báo cáo công vụ.

Lúc đi ngang qua chợ thấy bóng dáng vị tướng quân nào đó đang ngồi ăn hoành thánh.
Hiếm thấy huynh ăn sáng bên ngoài nha.
Còn tưởng là ai, Lưu Khắc Huân quay đầu lại thì ra là người quen.
Thời gian còn sớm nên hai người họ cũng ngồi xuống ăn cùng.
Chỉ là ăn bên ngoài có gì hiếm thấy chứ, đâu phải lần đầu ăn.
Từ khi về kinh, buổi sáng huynh đều ăn ở nhà không phải sao?
Lưu Khắc Huân giả bộ đang bận ăn nên không rảnh trả lời.
Ăn xong cả ba xuất phát, đến cổng hoàng cung thì ai đi đường người náy..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 12: 12: Chỉ Là Đêm Qua Ngủ Không Ngon Thôi


Trên triều hôm nay có mật báo từ biên ải báo về, Hải quốc có âm mưu xâm lược Đại An.
Lưu Khắc Huân bị triệu kiến sau khi thiết triều kết thúc.

Hắn bước vào Ngự thư phòng, bỗng thấy một bóng dáng thân thuộc.
Bệ hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.
Lưu tướng quân bình thân.

Ngươi đến rất đúng lúc, ta và Lưu Trúc đang nói về tình hình ở Hải quốc.
Người tên Lưu Trúc này là Tứ cô cô của Lưu gia, con gái thứ tư của Lưu lão phu nhân.

Dù là nữ nhân nhưng đã lập không ít chiến công cho Đại An.

Mấy năm gần đây Lưu Trúc được phái đến biên giới giữa Đại An và Hải quốc trấn giữ, mật báo hôm nay là do Lưu Trúc dâng lên.
Thái tông hoàng đế triệu kiến Lưu Khắc Huân đến là vì muốn hắn chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể xuất quân.
***
Lưu gia.

Về đến nhà Lưu Khắc Huân hỏi người hầu thì biết Lưu lão phu nhân và Đại phu nhân đang ở Từ đường.
Từ xa đã nghe tiếng gọi của Lưu Khắc Huân vọng vào Từ đường.
Bà nội, mẫu thân hai người xem ai về này.
Đại phu nhân đỡ lão phu nhân trong Từ đường bước ra, nhìn thấy là Lưu Trúc Lưu lão phu nhân mắt ngấn lệ.
Lưu Trúc tiến đến quỳ xuống trước mặt Lưu lão phu nhân.
Mẫu thân con về rồi.
Con nha đầu này sao đi một lần là mấy năm trời vậy hả, không một lá thư gửi về.

Ai cần mấy thứ đồ bổ đó của con hả?
Thấy Lưu lão thái thái tức giận, Đại phu nhân đứng giữa khuyên ngăn.
Mẹ à, Tứ muội không phải đã mạnh khỏe trở về rồi sao, người đừng giận nữa.
Đại tẩu nói đúng đó mẹ~, người nhìn xem con không hề trầy xước miếng nào, mẹ đừng giận nữa mà.

Lưu Trúc làm nũng với lão phu nhân, nắm góc áo của bà ấy tỏ vẻ đáng thương.
Lưu lão phu nhân vẫn chưa thể nguôi giận, giật tay áo ra quay lưng đi vào Từ đường.

Lưu Trúc đuổi theo vào bên trong tiếp tục năn nỉ.
Để không gian riêng cho hai người họ hàn huyên, Đại phu nhân và Lưu Khắc Huân hướng về phía hoa viên.
Đêm qua con mất ngủ hay sao mà nhìn phờ phạc quá vậy?
Không sao, chỉ là đêm qua ngủ không ngon thôi.
Lưu Khắc Huân cười cười, đáp.

Việc coi mắt lần trước con thật sự không ưng vị tiểu thư nào sao?
Có lẽ con cùng họ không có duyên.
Haizz, con từng tuổi này rồi phải sớm thành gia lập thất.
Con biết mẫu thân lo cho con nhưng hiện tại chưa phải lúc.
Con định đợi đến lúc nào, đợi đến lúc mẫu thân thành bà già luôn hay sao?
Nói tới đây Đại phu nhân lại cảm thấy phiền não hơn nữa.
Không được, không được.

Con thấy Tư Uyển thế nào, mẫu thân lập cô ta làm tiểu thiếp cho con trước.
Nghe Đại phu nhân nói thế, Lưu Khắc Huân lắc đầu lia lịa, Lưu đại tướng quân hiếm khi hốt hoảng đến nói lắp.
Chuyện này con...con, mẫu thân con không có...không có ý đó đâu.

Con và Tư Uyển không...Nói chung là bây giờ con có việc gấp cần làm con đi đây.

Nói xong thì vội chạy đi mất, bỏ lại Đại phu nhân đứng một mình.
Không có chuyện gì thì sao lại nói lấp, thật là.
Nghĩ lại đêm hôm trước, vụ mất cắp giải quyết xong thì Đại phu nhân định đến tìm Lưu Khắc Huân nói về việc xem mắt.

Khi tới cổng Đông viện thì nhìn thấy đứa con trai duy nhất của mình liên tục gọi tên Tư Uyển Tư Uyển, còn gấp gáp bồng người ta trở về.

Con mình sinh ra thì làm sao Đại phu nhân không hiểu được chứ.

Lưu Khắc Huân từ nhỏ theo tổ phụ hắn ra trận, tiếp xúc được với bao nhiêu nữ nhân.

Tư Uyển đó diện mạo cũng rất thuận mắt, có khi hơn cả mấy vị tiểu thư mà bản thân đã chọn cho Lưu Khắc Huân, khiến Lưu Khắc Huân động lòng cũng không phải việc lạ.
***
Lưu Khắc Huân sau khi nói chuyện với Đại phu nhân thì vội chạy đi, về tới Đông viện trong đầu vẫn còn vang vọng mấy lời mẫu thân vừa nói với hắn, vỗ vỗ đầu muốn quên đi.

Tư Uyển đem nước ấm vào cho Lưu Khắc Huân rữa mặt, nhìn từng động tác ân cần của cô ấy thì câu nói của Đại phu nhân liền hiện lên trong đầu hắn còn phóng to cỡ chữ lên gấp nhiều lần khiến hắn muốn quên cũng không được.

Đến lúc Tư Uyển muốn giúp Lưu Khắc Huân thay triều phục ra, hắn liền nắm tay Tư Uyển cản hành động tiếp theo.
Vẫn còn sớm ta đến quân doanh một chuyến.

Nói xong, hắn như chột dạ vội vã chạy đi.
Nhìn theo bóng dáng công tử đi càng xa, Tư Uyển thầm nghĩ: hôm nay công tử hơi kỳ lạ thì phải.
Đến giờ ăn của gia nhân Tư Uyển đến nhà bếp xem có giúp gì được không.
Nha đầu còn đứng đây làm gì, mọi việc đều xong cả rồi chúng ta đi ăn cơm thôi.
Lưu gia việc gì cần khắt khe thì nhất định không xảy ra sơ sót, dù vậy nhưng đặc ân cũng không hề ít.

Gia nô nhà khác một ngày chỉ ăn một bữa, còn ở Lưu gia thì tới hai, tiền công hằng tháng cũng không ít.
Chủ nhân ăn trưa xong mới đến người hầu ở dưới.

Lúc ăn trưa mọi người thường xúm lại nói chuyện đã xảy ra ở Lưu gia hôm nay, ai muốn biết chuyện gì thì đều có thể đến đây..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 13: 13: Hôm Nay Ta Bị Sao Vậy Nè


Khi ăn cơm, mọi người cùng nhau trò chuyện một chút.
Nha đầu, gần đây làm việc ổn không?
Mọi chuyện đều rất ổn, có chuyện gì sao Dương đại thẩm?
Muội còn hỏi có chuyện gì sao.

Người hầu ở Đông viện có một người chăm sóc cây cỏ, một người gánh nước, một người quét sân và những công việc còn lại đều là muội làm.

Rất nhiều việc đó nha.
Mặt Tư Uyển vẫn rất bình thản nhìn mọi người cùng bàn.
Muội chỉ có pha trà rót nước, quét dọn phòng ngủ, thư phòng, giặt quần áo, nấu bữa sáng, cùng mấy việc lặt vặt khác cũng đâu có nhiều.
Mấy việc đó bình thường cần ít nhất ba người làm lận đó.

Đúng vậy, thư phòng và phòng ngủ của công tử không hề nhỏ.

Bữa sáng ngày nào nha đầu cô cũng nghĩ ra món mới.

Quân phục và triều phục phải dùng tay giặt nhẹ nhàng, cực kỳ tốn sức.

Mới sáng cô còn đem tất cả sách trong thư phòng ra phơi nắng từng trang một.

Chưa tính mấy việc lật vật khác.
Những người cùng bàn đều gật đầu tán thành.

Tư Uyển làm nhiều việc còn làm rất tỉ mỉ lại càng thêm tốn sức và thời gian.
Không cực gì đâu, ta cảm thấy công việc rất nhẹ nhàng.
Mọi người câm nín.
Sao sáng nay không đến nhà bếp làm thức ăn sáng cho công tử? Dương thẩm thẩm hỏi.
Tư Uyển ngượng ngùng đáp.
Dạy tr...!âm thanh lẩm bẩm nhỏ dần.
HẢ...
Tiếng hô quá lớn làm mọi người tập trung hết vào bên này.
Con nha đầu cô gan quá đi.

Bình thường không phải dậy rất sớm sao?
Haizz, cũng may công tử nhân từ không trách phạt.
A, hôm qua không phải nha đầu bị Lưu Xảo bắt quỳ từ trưa đến chiều tối sao.

Chắc mệt mỏi nên mới dậy trễ đi.
Nhắc đến Lưu Xảo mọi người đều không vui vẻ gì.
Lưu Xảo, cô ta thật đáng ghét.

Bị lão phu nhân phạt như vậy thật đáng đời.
Thôi mau ăn cơm đi.

Dương thẩm thẩm cắt ngang bọn họ mới dừng nói.
Lưu Xảo bị ghét cũng phải, nhất là mấy người làm việc trong bếp.

Mười năm trước, cô ta cũng giống như Tư Uyển lúc trước.

Làm việc trong bếp, Dương thẩm thẩm rất tốt với cô ta xem cô ta như con gái mình mà đối xử.

Về sau cô ta được quản gia đời trước xem trọng lên được vị trí quản gia, lên càng cao Lưu Xảo càng không xem những người hầu khác ra gì.

Có lần chồng Dương thẩm bị bệnh nên bà ấy xin ứng tiền công nhưng cô ta nhất quyết không cho còn nặng lời với bà ấy, kết quả chồng Dương thẩm không qua khỏi vì không có tiền chữa bệnh.

Dương thẩm nói chồng bà ấy chết do bệnh, do nghèo chứ không liên quan đến Lưu Xảo nên không việc gì bà phải oán trách cô ta.
Mọi người cũng hiểu khi nhắc đến Lưu Xảo thì Dương thẩm hầu như không được vui.

Không phải ghét mà là đau lòng.
Thấy không khí ngưng trọng lại, Tư Uyển tìm chủ đề khác để nói.
À, buổi sáng ai đưa thức ăn đến cho công tử vậy?
Cô không biết sao?

Nhìn qua ngó lại không ai trong nhà bếp biết.
Công tử không gọi ai đi lấy đồ ăn sáng hết.
Hả? Tư Uyển chớp chớp mắt ngạc nhiên.
Công tử không ăn sáng sao? Nhưng công tử nói với ta người đã ăn rồi, kêu ta không cần lo.
Bây giờ, Tư Uyển mới nhận ra vấn đề.
Aaaa, hôm nay ta bị sao vậy nè? Dạy muộn.

Không làm đồ ăn sáng cho công tử.

Tư Uyển cúi gằm mặt xuống bàn tự trách.
Đại công tử không có trách muội mà, không sao đâu.
Không đâu.

Lúc nãy khi công tử trở về, nhìn thấy ta thì lập tức nói có việc trong doanh nên lập tức chạy đi.

Nhất định là công tử giận đến mức không muốn nhìn thấy mặt ta.
Tư Uyển đột nhiên đứng bật dậy.

Ta phải đi thu lại đóng sách đang phơi.

Chờ công tử về rồi xin lỗi nữa.
Sau đó thì rời đi.
Nha đầu vẫn chưa ăn cơm xong mà.
Qua~ tiểu nha đầu này đúng là siêng năng thật.
Đúng vậy, Aaaa bớ người ta hù chết người.
Đang nói thì giật mình la lớn.

Mọi người tập trung ánh mắt về sau lưng người đó, đồng loạt đứng dậy.

Ai có thể làm mọi người hốt hoảng như vậy chứ?
Tứ cô cô, sao người lại đến đây?
Ta không được đến đây sao? Lưu Trúc cười nhẹ hỏi lại.
Tiểu nhân không có ý đó.

Chỉ là nơi dành cho người hầu không được sạch sẽ nên...
Lưu Trúc khoát tay bảo mọi người cứ ngồi xuống, bản thân cũng rất thoải mái thuận tay lấy một chiếc màn thầu trên bàn cắn một cái.
Lúc ta đi làm công vụ, chuồng ngựa, ổ ăn mày cũng tới rồi thì ở đây có là gì.

Sẵn tiện cho ta hỏi, vụ mất cắp hôm qua, ta nghe nói bắt được người khả nghi nhưng rốt cuộc vẫn thả ra.
Nói đến tin tức trong Lưu gia không ai qua được người hầu.
Đúng là thu được tin tức hữu dụng.

Lưu Trúc trước khi đến phòng ăn có gặp qua Lưu Xảo và cũng đã hỏi về chuyện này.

Lưu Xảo nói chuyện cứ ấp a ấp úng.

Từng câu nói đều đưa sự chú ý hướng về Tư Uyển, khẳng định là Tư Uyển nhưng sau đó lại nói là do hiểu lầm.

Nhưng những câu từ có thể khiến người nghe nghĩ chắc chắn Tư Uyển là kẻ cắp hoặc ít nhiều cũng khiến họ có thành kiến với cô ấy.
Lưu Trúc nở nụ cười chế giễu: Tự cho là mình thông minh, nực cười..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 14: 14: Ta Sẽ Tìm Người Phối Hợp


Hải quốc bí mật mua số lượng lớn binh khí, cùng số quân canh giữ biên giới giữa Đại An và Hải quốc tăng gấp mấy lần bình thường.

Đại An có lí do suy đoán Hải quốc đang có âm mưu xâm lược lãnh thổ.
Bệ hạ muốn thần thâm nhập vào Hải quốc dò thám tình hình? Lưu Khắc Huân bị gọi đến Ngự Thư Phòng sau khi tảo triều.
Đúng.

Bẩm bệ hạ, thần nghĩ vẫn là thần đi thì hơn.

A Huân dù đánh trận nhiều năm nhưng không hề có nhiều kinh nghiệm trong việc dò thám.
Thái tông khoát khoát tay nói.
Không được.

Đội của khanh trong nhiệm vụ lần trước hi sinh không ít người, khanh cũng bị thương ta sao có thể để khanh đi được.
Vã lại, chỉ là đi dò thám không phải đánh nhau.

Hay là khanh không tin tưởng Lưu tướng quân.
Bệ hạ đã nói như vậy Lưu Trúc không thể làm trái.
Lưu Trúc nghe theo sắp xếp của bệ hạ.
***
Trên đường trở về, Lưu Khắc Huân lo lắng hỏi Lưu Trúc.
Tứ cô cô, vết thương của người thế nào rồi?
Ta ổn.

Mà con đừng nó nói cho biết hết đó, nhất nội tổ mẫu của con.
Con sẽ không nói nhưng người phải giữ gìn sức khỏe.
Hai người họ không về Lưu phủ mà đến quân doanh.

Lưu Trúc muốn truyền cho Lưu Khắc Huân ít kinh nghiệm.
Lần này đi Lưu Khắc Huân định chỉ đem theo trên dưới mười người giả làm thương buôn thâm nhập Hải quốc.
Nếu là thương buôn, con phải tính toán kỹ từng chi tiết nhỏ.

Buôn thứ gì, giá cả, từng đi đến đâu,...và không chỉ mình con phải học thứ đó mà tất cả người đi theo con cũng phải biết.
Điều quan nhất cũng là điều ta lo lắng nhất, lần này các con phải đi là Hải quốc, còn được gọi là nữ nhi quốc.

Một đám nam nhân đi ta e sẽ không ổn.
Nghe Lưu Trúc nói, đám người Lưu Khắc Huân đờ mặt ra.

Chuyện này bọn họ thật sự chưa từng nghĩ đến.
Tiêu rồi.
Thôi được rồi.

Các ngươi cứ lo việc của mình trước đi.

Ta sẽ tìm người phối hợp.
Đang nói thì bên ngoài có binh sĩ tiến vào.
Bẩm tường quân, bên ngoài doanh trại có một cô gái tự xưng là người hầu của ngài ở Lưu gia đến đưa đồ.
Lưu Khắc Huân định sẽ ở lại doanh trại một thời gian thuận tiện bàn chiến lược, vì thế Đại phu nhân sai Tư Uyển chuẩn bị y phục mang đến cho hắn.

Ngươi đưa cô ấy đến trướng phụ đợi ta.
Đến khi kết thúc cuộc thảo luận cũng đã hai canh giờ sau.
Bước vào trướng, Lưu Khắc Huân nhìn thấy Tư Uyển nằm gục xuống bàn sách của hắn ngủ.

Hắn quên mất là có Tư Uyển đến.

Người ta đi một đoạn đường xa đến đưa đồ, bây giờ gọi cô ấy dậy thì không phải cho lắm.

Không biết phải làm sao, Lưu Khắc Huân đành lấy công văn ra xem trong lúc chờ.

Nhưng hắn càng xem lại càng không thể tập trung được, bỏ công văn xuống đi ra bên ngoài.
Lưu Khắc Huân ung dung đứng đó, tay chắp sau lưng, khí chất bức người.
A Huân sao con đứng đây.

Trời trở gió rồi mau vào trướng đi.

Lưu Trúc thuận chân bước vào trướng, nhưng chỉ được nửa bước thì lùi ra.

Quay đầu hỏi Lưu Khắc Huân.
Gì đây? Con đứng đây hứng gió là để cho người ta ngủ trong trướng sao?
Không có đâu.

Con chỉ định giải quyết chút công văn nhưng không tập trung nên ra đây cho thư giãn đầu óc thôi.
Có một nữ nhân trong trướng của con nên làm con mất tập trung sao? Lưu Trúc nhướng mày cười gian hỏi Lưu Khắc Huân.
Người suy nghĩ đi đâu vậy? Con chỉ là...
Tứ cô cô, công tử...
Chào tiểu nha đầu, ngủ ngon không?
Lưu Trúc hỏi như vậy làm Tư Uyển ngượng đỏ mặt, hận không thể tìm cái hố chui xuống.
Nô tì xin lỗi, nô tì đã ngủ quên mất.
Không sao đâu, đừng đặt nặng vấn đề đó.
Lưu Khắc Huân giúp cô giải vây trước mấy lời chọc ghẹo của Lưu Trúc.
Lưu Trúc cười đầy thâm ý nhìn Lưu Khắc Huân.
Được rồi, được rồi.

Ta vào trong đây, để có người lại nói ta ăn h**p một tiểu cô nương thì tiêu mất thôi.
Lưu Khắc Huân quá hiểu tính khí của Lưu Xảo rồi, cũng chỉ đành cười cho qua chuyện.
Ngươi đừng quá để tâm lời Tứ cô cô vừa nói.
Nhưng nô tì thật sự có lỗi.

Sáng nay lại dậy trễ nên không làm thức ăn sáng cho công tử…
Thấy Tư Uyển xin lỗi đến nước mắt sắp rơi đến nơi rồi.

Lưu Khắc Huân rối hết lên.

Ta...ta không trách ngươi chuyện đó đâu.

Ngươi bị sốt cả đêm qua, dậy trễ một chút cũng không sao.

Còn bữa sáng ta có ăn rồi, ta ăn cùng đám Chu Ân, ngươi không tin có thể hỏi hắn.

Ta thật sự không trách ngươi.
Rất may Chu Ân và Cao Việt vừa đến, Lưu Khắc Huân với họ lại đối chứng.
Đúng là lão đại ăn sáng rồi.

Cô cứ yên tâm, huynh ấy ăn hai bát hoành thánh lớn lận không đói được đâu.
Lưu Khắc Huân chưa kịp thở phào thì.
Đồ ăn bên ngoài thì sao bằng ở nhà được, vẫn là nô tỳ có lỗi.
Lỗi ai cũng được, nói chung hôm nay cũng lỡ rồi.

Không bằng sáng mai Tư Uyển ngươi làm nhiều đồ ăn một chút, coi như bù cho hôm nay, được không?
Lưu Trúc từ trong trướng ló đầu ra nói giúp đứa cháu duy nhất của mình để dỗ nữ nhân.
Cô cô, người và Tư Uyển đi cùng đường, người đưa cô ấy về cùng luôn được không? Trời cũng trễ rồi.
Được rồi.

Mấy đứa rảnh thì lo lên kế hoạch cho kỹ đi, đừng có làm biến đó.
Dạ, cô cô đi đường cẩn thận..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 15: 15: Nô Tỳ Sẽ Không Nói Với Ai


Lưu Trúc và Tư Uyển cùng trở về vừa đúng lúc trước khi cổng thành đóng lại, cả hai dắt ngựa đi trên đường.
- Tư Uyển, ngươi ở chỗ A Huân được bao lâu rồi?
- Bẩm, đã được gần một năm rồi.
- Thời gian không dài cũng không ngắn.

Vậy ngươi hiểu được bao nhiêu về nó?
- Những thói quen thường ngày của công tử nô tỳ đều nhớ.

Như là công tử khi phải thức khuya làm việc thì có trà ấm để uống.

Buổi sáng đều thức dậy cùng một giờ, đồ ăn chỉ cần hai món là đủ vì không được phí phạm...
- Được rồi được rồi, ta hiểu rồi.
Nha đầu này có phải quá đơn thuần rồi không: Lưu Xảo nghĩ.
- Nha đầu, A Huân có việc quan trọng cần ngươi giúp, ngươi có nguyện ý giúp không?
- Là công tử đã cứu mạng nô tỳ, nếu công tử cần nô tỳ nhất định sẽ không từ chối.
- Khoan hãy đồng ý vội, ta phải nói trước việc đó...!*ho khan*...
- Tứ cô cô, người không sao chứ?
Đang nói đột nhiên Lưu Trúc ho dữ dội, còn nôn ra cả máu.
Tư Uyển tìm nơi đỡ Lưu Trúc ngồi xuống, vỗ vỗ nhẹ lưng giúp Lưu Trúc thuận khí.

Lưu Trúc ho đến mặt trắng bệch thở không ra hơi, xem ra tình trạng khá nghiêm trọng.

Mất một lúc Lưu Trúc mới ổn định lại nhịp thở.
- Người sao rồi? Hay để nô tỳ đi gọi người đến giúp?
- Không được...!Lưu Trúc kéo tay Tư Uyển lại.
- Ta ổn rồi.

Ngươi nhất định không được nói chuyện này với bất kỳ ai.

Mau...mau hứa với ta...khụ khụ...
- Nô tỳ sẽ không nói với ai.

Chóng ta nên nhanh chóng trở về.
Lưu Trúc lắc lắc tay, cô ấy muốn điều chỉnh lại một chút.

Nếu bây giờ về Lưu gia sẽ có người phát hiện bản thân không ổn thì không hay.
Đợi lúc cả hai về đến Lưu gia, cũng đã quá khuya.
Tư Uyển về phòng ngả lưng một chút, trời chưa kịp sáng đã vội thức dậy.

Đến khi Dương đại thẩm đến nhà bếp đã thấy Tư Uyển với một đống đồ ăn.

Vì không thể tự tiện đến chỗ đóng quân của Lưu Khắc Huân nên đồ ăn phải để Lưu Trúc giúp mang đến đó.
Không có Lưu Khắc Huân trong phủ nên công việc của Tư Uyển ít đi hẳn.

Trước khi đi Lưu Trúc đã giao nhiệm vụ đã nói tối qua cho Tư Uyển.
***
Doanh trại ngoại thành.
- Tứ cô cô người đến rồi.

Sao lại mang nhiều đồ ăn thế?
Nghe mùi đồ ăn thì Chu Ân đã vội chạy lại.
- Tư Uyển làm đó.

Vẫn còn nóng mau ăn đi.
Lấy đồ ăn từ trong hộp đựng ra, cuối cùng là lấy ra một phần canh duy nhất dành cho Lưu Khắc Huân.
- Cái này là canh hầm, Tư Uyển làm riêng cho con.

- Lão đại huynh sướng thật.
- Nhiều đồ ăn như vậy, còn thêm canh này nữa, dư ra thì phí quá.
Nghe vậy Lưu Trúc cười lên.
- Con yên tâm, Tư Uyển đã tính hết rồi.

Đồ ăn này con ăn không hết nhưng Tiểu Ân thì ăn hết.
- Biết con sợ làm nhiều đồ ăn, sợ phí phạm nên canh này nha đầu đó nói là dùng nước hầm thịt chuẩn bị cho bữa sáng để nấu.

Vừa không sợ phí phạm mà vừa bổ dưỡng.
Chu Ân và Cao Việt cũng phải gật gù với sự sắp xếp của Tư Uyển.
- Tư Uyển đúng là rất hiểu ý lão đại xem lương thực như mạng của nhà chúng ta.
- Đúng vậy, đúng vậy.
Khi ăn uống xong thì bắt đầu vào việc chính.

Lưu Khắc Huân đã có sắp xếp, định một tháng nữa sẽ khởi hành.

Quân của Lưu gia đã đóng ở ngoại thành một thời gian dài rồi, cũng đến lúc phải đi rồi.
Buổi chiều, Lưu Khắc Huân vào cung xin lệnh xuất binh.

Cho Lưu gia quân đến đóng quân ở Giao châu, nơi gần với biên giới giữa Đại An và Hải quốc nhất.

Lần trở về kinh lần này, Lưu Khắc Huân chỉ đem năm ngàn quân trở về số còn lại đều đang ở biên giới Chiêu quốc, một phần vì lo tàn dư Chiêu quốc làm loạn, một phần là giúp người dân nơi đó ổn định lại cuộc sống.
***
Một tháng chẳng mấy chốc đã qua.

Hôm nay, Lưu Trúc đến quân doanh còn dẫn theo một người mặc áo choàng che qua đầu, trong là một vị tiểu thư nhà quyền quý nào đó.

Mấy binh sĩ đứng gần đó thấy người đến thì bàn tán.
- Lưu Trúc tướng quân đưa vị nào đến vậy?
- Ta thấy này, vị tiểu thư đó rất xinh đẹp.

Lấy được cô ấy thì hay biết mấy.
- Không tới phiên ngươi đâu.
- Ai nói ta lấy cô ấy chứ, ta biết phận mình không trèo cao được.

Ý ta là cô ấy gả cho tướng quân của chúng ta thì...
Nói tới đây thì cả đám người nhìn nhau hiểu ý cười ha ha.
Lão đại nhà họ bị Đại phu nhân bắt đi xem mắt đã trở thành tin tức bàn tán sâu rộng trong doanh rồi.

Bọn họ bây giờ đi đường cũng cố gắng tìm giúp lão đại một vị đại tẩu.
Bên trong đại trướng, ba người Lưu Khắc Huân Cao Việt Chu Ân đang bàn tính chuẩn bị khởi hành.

Lưu Trúc bước vào.
- Tứ cô cô người đến rồi sao? Hửm, ai vậy?
Chu Ân thấy có người phía sau Lưu Trúc thì hỏi.
- Nha đầu chào hỏi chút đi.

truyện kiếm hiệp hay
Nữ tử từ sau lưng Lưu Trúc bước ra hành lễ với Lưu Khắc Huân.
- Công tử.
- Nàng là...
Bởi vì lúc hành lễ hơi cúi đầu nên không thể nhìn thấy khuôn mặt nên Lưu Khắc Huân vẫn chưa nhận ra đối phương là ai..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 16: 16: Lúc Này Lưu Khắc Huân Với Hoàn Hồn Lại


Đối phương ngẩng đầu lên, lúc này bọn họ mới nhận ra người đến là ai.
Cũng không phải lần đầu Lưu khắc Huân nhìn thấy khuôn mặt không che khăn của Tư Uyển, nhưng hôm nay...!Khuôn mặt thanh tú bàn bàn nhập họa.
Lão đại, lão đại.
Hửm, cái gì?
Lưu Khắc Huân nhìn đến ngẩn người, Chu Ân gọi mãi hắn mới trả lời.
Thôi được rồi, chúng ta vào việc chính trước đã.
Ý muốn của Lưu Trúc là muốn Tư Uyển đi cùng nhóm của Lưu Khắc Huân đến Hải quốc.

Bọn họ sẽ giả làm thương buôn đến Hải quốc, cố gắng hết sức có thể mà thâm nhập vào nội bộ Hải quốc.
Bàn xong việc thì mọi người tản ra chuẩn bị ngày mai xuất phát.

Trong trướng bây giờ chỉ còn Lưu Khắc Huân cùng Tư Uyển.
Lưu Khắc Huân đang xử lý công việc, nhưng đôi lúc hắn lại không nhịn được mà lén nhìn về phía Tư Uyển đang pha trà.
Không phải lần đầu hai người họ ở riêng với nhau, mà không hiểu vì sao hôm nay Lưu Khắc Huân cảm thấy không khí có chút ngột ngạt.
Nhìn theo từng động tác pha trà của Tư Uyển, nhìn đến ngây ra.
Tư Uyển đưa ly trà đến trà đưa đến.

Lúc này Lưu Khắc Huân với hoàn hồn lại.

Công tử, mời dùng trà.
Ờ, ừm.

Uống một ngụm trà nóng, tinh thần cũng tỉnh táo hẳn ra.
Ở chỗ người khác không nhìn thấy, hai tay Lưu Khắc Huân nắm lại.

Hắn vẫn còn có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay vừa dâng trà.

Bàn tay không quá mịn màn như mấy vị tiểu thư khuê các từ nhỏ không làm gì đụng đến ngón tay nhưng cũng không hề thô ráp.
Lưu Khắc Huân nghĩ lại thì Tư Uyển đúng là khác với mọi ngày.

Chỉ một tháng không gặp, cô ấy đã thay đổi rất nhiều.
Tư Uyển bình thường hay che mặt.

Y phục thường ngày cũng rất đơn giản.
Tư Uyển bây giờ Lưu Khắc Huân thấy không khăn che mặt, trang điểm nhẹ nhàng, váy màu hồng phấn.

Nhu mỹ phiêu dật nhưng không thiếu sự cao quý.
Tứ cô cô nói gần đây ngươi đến Phẩm Hương Lâu hả?
Dạ, Tứ cô cô muốn nô tỳ đến đó học cách kinh doanh, nhận biết hương liệu, còn có học cách dệt vải.
Mẫu thân ta không có ý kiến gì sao?
Phẩm Hương Lâu do Đại phu nhân mở ra.

Mấy năm trước ở Kinh châu có lũ lụt nên có rất nhiều người chạy nạn đến, ở Kinh thành không có mấy nơi nhận họ vào làm việc.

Đại phu nhân là muốn giúp cho những người phụ nữ cần tìm việc giúp đỡ gia đình.
Chính Đại phu nhân đã dẫn nô tỳ đến đó.

Người đã dạy cho nô tỳ rất nhiều thứ.
Vậy sao.
Công tử.
Hả, có việc gì sao?
Tư Uyển đột nhiên tiến lại gần nên Lưu Khắc Huân có chút giật mình.
Không có gì, chỉ là sáng mai công tử muốn ăn gì không, nô tỳ sẽ chuẩn bị cho người.

Ừm, ngươi cứ làm đại vài món là được, không cần phải cất công nấu canh cho ta đâu.
Dạ.

Tư Uyển hơi hụt hẫng trả lời.
***

Buổi sáng, Tư Uyển một mình xách hộp thức ăn cùng tay nãi đến doanh trại.

Lưu Khắc Huân sau khi giúp Tư Uyển xách hộp thức ăn thì hỏi vì sao Lưu Trúc không cùng đến.
Tứ cô cô nói có việc nên nô tỳ đến một mình.
Thật ra sáng sớm khi Tư Uyển đến tìm Lưu Trúc thì thấy nàng ta ngã dưới đất.

Muốn gọi người nhưng bị Lưu Trúc cản lại, không muốn để Lưu lão phu nhân cùng mọi người lo lắng, ép Tư Uyển không được nói chuyện này ra ngoài.

Vết thương trước đó của Lưu Trúc, vẫn chưa khỏi.
Ngươi đi bằng gì đến đây, sẽ không phải đi bộ một đoạn đường này đó chứ?
Không không đâu.

Có một lão bá đánh xe lừa muốn ra thành nên cho nô tỳ quá gian.

Nô tỳ chỉ tự đi một đoạn nhỏ thôi.
Haizz, ngoài trời khá lạnh, vào trong trước đã.
Vì thấy trời se lạnh nên hôm nay Tư Uyển đã nấu cháo, đến giờ vẫn còn hơi ấm, còn có thêm vài món ăn kèm.

Tư Uyển múc cháo cho Lưu Khắc Huân.
Ngươi đã ăn sáng chưa?
Tư Uyển mỉm cười nói.
Nô tỳ đã ăn rồi.

Công tử không cần lo.
Lưu Khắc Huân ăn được nửa chén cháo thì Chu Ân đến ăn ké, cũng may Tư Uyển biết thế nào cũng có người đến nên chuẩn bị không ít thức ăn.

Một lát sau, Cao Việt cũng nối bước đến.
Tư Uyển cô không để tiêu vào cháo sao? Chu Ân hỏi.
Tại công tử không ăn được tiêu nên nô tỳ mới không cho vào.
Cho ngươi ăn ké là may rồi, còn đòi hỏi.
Chu Ân tức giận chỉ tay vào Cao Việt.

Tên họ Cao kia, dám đánh vào đầu ta nữa, ta liều mạng với ngươi.
Cao Việt hất cầm tỏ ý thách thức.
Bữa cơm thôi ăn cũng không yên với hai người họ.

Mặc kệ bọn họ, bên này Lưu Khắc Huân vẫn đang tập trung húp cháo.
Ăn xong thì chuẩn bị lên đường.

Lưu Khắc Huân đã cho người chuẩn bị xe ngựa cho Tư Uyển, dù sao trong chuyến đi lần này cô ấy cũng đóng vai một tiểu thư, về tình về lí cũng không thể để cô ấy cưỡi ngựa như bọn họ.
Trên đường đi, Lưu Khắc Huân nói.
Từ bây giờ chúng ta phải tập đổi cách xưng hô đi.

Nhất là Tư Uyển, đừng gọi ta là công tử nữa.
Tư Uyển vén rèm xe ngựa lên nhìn ra Lưu Khắc Huân đang cưỡi ngựa bên ngoài, hỏi.
Ừm, vậy nô tỳ nên gọi người là gì?.
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 17: 17: A Huân


Gọi A Huân đi.

Chu Ân xen ngang nói.
Hở...Tư Uyển có chút mất tự nhiên khi nghe Chu Ân nói thế.
Hở cái gì? Lão đại bây giờ là hộ vệ thân cận của cô, gọi A Huân là hợp lý nhất rồi.

Đúng không lão đại?
Lưu Khắc Huân cũng không có y kiến gì.
Công tử không phản đối có nghĩa là mình được phép gọi: Tư Uyển nghĩ.
A Huân.

Tư Uyển nhẹ giọng hết mức có thể mà gọi.

Gọi xong lại tự mình mỉm cười, trong rất vui vẻ.
Từ Kinh thành Đại An đến biên giới Hải quốc mất hơn một tháng.
Kinh đô của Hải quốc cũng không khác mấy với ở Đại An, cực kỳ nhộn nhịp.

Chỉ có điều là nam tử ở đây hơn phân nửa đều dùng khăn lụa che mặt, không biết đây là tập tục gì ở Hải quốc.
Từ khi vào thành đã có không ít cô nương lên tiếng trêu ghẹo mấy người Lưu Khắc Huân.

Đúng là nữ nhi quốc, nữ nhân ở đây đúng là bạo gan quá rồi.
Bọn họ tìm một khách đi.ếm để dừng chân, Lưu Khắc Huân chỉ huy thuộc hạ chuyển hành lý xuống, vừa quay qua đã không thấy Tư Uyển mới đó đâu nữa.

Nhìn xung quanh thì thấy Tư Uyển đang cho tiền hai đứa trẻ ăn xin bên đường.
Lão đại, cái này để ở đâu?
Đột nhiên có người gọi, Lưu Khắc Huân phải quay đi xử lý.

Lúc trở lại định tìm Tư Uyển thì có một nhóm người mặc quân phục chặn đường hắn.

Có một nữ nhân cầm roi da có vẻ là người đứng đầu nhóm người bước ra.
Ngươi tên là gì? Người ở đâu?
Vị này là? Lưu Khắc Huân không trả lời mà hỏi lại.
Lắm mồm, ta hỏi thì lo mà trả lời đi.

Nữ tử ngang tàn lên giọng mắng người.
Lưu Khắc Huân chỉ cười nhẹ.
Hừ, muốn hỏi tên người khác thì phải tự giới thiệu bản thân mình trước mới phải.
Nghe Lưu Khắc Huân nói, nữ tử giận dữ, giơ cao roi da trong tay muốn đánh người thì bỗng có người lên tiếng ngăn cản hành động của cô ta.
Đúng là lỗ m.ãng, ngươi làm y sợ thì sao.

Từ tửu lâu đối diện một nữ nhân vẻ ngoài cao quý, khí thế làm người khác kính sợ bước ra.
Tướng quân.

Nữ tử cầm roi tỏ ra cung kính.
Ta thành thật xin lỗi vì hành động của thuộc hạ ta.

Xin tự giới thiệu, ta Yun Phong rất hân hạnh được gặp ngươi.
Lưu Khắc Huân chỉ gật đầu lấy lệ, không hề có ý muốn giới thiệu bản thân với đối phương.
Yun Phong chắc cũng hiểu ý, không muốn nói thêm lời rườm rà.

Trước sự ngỡ ngàng của đám người Đại An quốc, cô ta nâng mặt Lưu Khắc Huân lên.

Harry Potter fanfic
Lâu rồi ta mới nhìn thấy một đại mỹ nhân hợp ý ta.

Ta muốn ngươi trở thành nam sủng của ta.

Đám người Chu Ân Cao Việt nghe xong miệng há rộng, cằm muốn chạm đất.
Giọng điệu cợt nhã, th* t*c của Yun Phong làm người ta chán ghét.

Lưu Khắc Huân toan lùi về sau để tránh nhưng bị Yun Phong cưỡng chế không cho hắn thoát ra, không còn cách nào khác hắn định ra tay thì.
Vị tướng quân này, ngài có thể lấy tay ra khỏi thuộc hạ của ta được không vậy?
Nhân lúc Yun Phong nhìn hướng khác, Lưu Khắc Huân nhanh chóng thoát khỏi ma trảo của cô ta.

Kẻ nào dám lên giọng với Yun đại tướng quân của Hải quốc đó hả, mau bước ra đây? Thuộc hạ của Yun Phong hống hách lên tiếng.
Một nữ tử từ đám đông đi về phía Lưu Khắc Huân, giơ khăn lụa trong tay lên.

Lưu Khắc Huân hiểu ý hơi cúi người để đối phương giúp mình mang khăn che mặt.
Xong việc y quay người làm hành động chào hỏi với Yun Phong.
Rất hân hạnh gặp được Yun Phong tướng quân.

Xin tự giới thiệu, ta họ Lưu tên Tư Uyển, là thương buôn đến từ Hồng quốc.
Hôm nay, ta đúng là không may mắn chút nào.

Đúng là đáng tiếc.

Yun Phong nhìn Lưu Khắc Huân lắc đầu tiếc nuối.
Tư Uyển thấy hướng mắt của cô ta thì bước lên chắn trước Lưu Khắc Huân, dù cô ấy thấp hơn Lưu Khắc Huân cả một cái đầu, có che cũng không che được bao nhiêu.
Yun Phong cười như không cười nói.

Bổn tướng quân không biết hắn là người có chủ, xin nữ lang thứ tội.
Chỉ là hiểu lầm, tướng quân đừng quá để tâm.
Nói thêm vài câu khách khí Yun Phong cũng thuộc hạ liền rời đi.
***
Mọi người đang dùng cơm trong khách điế.m thì Chu Ân lên tiếng.
Vừa vào thành đã thấy nhiều nam nhân ở đây đeo khăn che mặt, thì ra nó có ý nghĩa quan trọng như vậy.
Nói tới đó hắn liền quay sang Tư Uyển ngồi đối diện.
Nhóm chúng ta cũng không phải chỉ có mình lão đại là nam nhân, sao cô mua có một chiếc khăn vậy?
Tư Uyển bị hỏi xém chút nữa sặc cơm, cười gượng nói.

Lúc ở trước của khách điế.m, khi cho tiền mấy đứa nhỏ ăn xin, Tư Uyển sẵn tiện hỏi người bán khăn cạnh đó mới biết thì ra ở Hải quốc có tập tục nam nhân nào đã có gia đình đều phải dùng khăn che mặt lại.

Hoa đã có chủ thì chỉ có chủ nhân của nó mới được ngắm.

Cái này...ta...!ta chỉ đủ tiền mua một cái khăn thôi.
Cái cớ này có chút gượng gạo quá rồi nhưng chỉ có Lưu Khắc Huân nhận ra.

Vì hắn trước đó đã đưa cho Tư Uyển một túi tiền lớn, một vị tiểu thư ít nhiều cũng phải mang theo ít tiền bên người chứ..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 18: 18: Không Được


Ăn cơm xong, bọn họ tập trung ở phòng của Lưu Khắc Huân bàn công vụ.
Lưu Trúc có để lại một chân nội gián ở Hải quốc, nếu cần tìm hiểu việc gì có thể đến tìm hắn.
Bọn họ hiện tại chỉ có thể tìm hiểu nghe ngóng một chút tin tức bên ngoài của Hải quốc trước, sau đó tìm cơ hội đi sâu hơn.
Lưu Khắc Huân cho người đi tìm người của Lưu Trúc điều tra tin tức ở Hải quốc.

Còn bọn họ trước mắt không thể vội vàng hành động, cần phải chờ thời cơ.
Ở khách đ.iếm được vài ngày, thời cơ tự mình chạy đến.
Yun Phong tướng quân gửi bái thiếp đến mời Tư Uyển đến phủ làm khách.
Vậy ta và Tư Uyển sẽ đến chỗ của Yun Phong, các ngươi cứ ở lại khách điế.m đợi.
Không được.
Không được.
Chu Ân và Tư Uyên đồng thanh lên tiếng.

Hai người họ ngạc nhiên nhìn nhau như tìm được tri kỷ.
Hai người sao vậy? Tại sao lão Đại không được đi? Cao Việt thắc mắc hỏi.
Lưu Khắc Huân cũng gật đầu đồng tình với Cao Việt.
Nói chung là không được.

Hay để ta đi với Tư Uyển vậy.

Chu Ân nói.
Không được.
Lão Cao, ngươi không được cái gì chứ.

Ta không đi chắc ngươi đi hả?
Mặc kệ Cao Việt và Chu Ân cãi nhau, bên này Lưu Khắc Huân nói với Tư Uyển.
Vẫn là để ta đi cùng ngươi, nếu có chuyện gì xảy ra ta có thể bảo vệ ngươi.
Không được.

Tư Uyển kiên quyết trả lời.
Nô tỳ cảm thấy người đến chỗ của Yun Phong, người mới là người gặp nguy hiểm.
Nói xong Tư Uyển lại cảm thấy bản thân nói gì đó không đúng cho lắm nhưng cũng nhanh chóng bị quăng qua sau đầu.
Lưu Khắc Huân cảm thấy buồn cười, dù sao bản thân cũng có võ công thì sao có thể gặp nguy hiểm gì được.
Tư Uyển nói đúng đó lão đại.

Chu Ân đang cãi nhau với Cao Việt thì đột nhiên chiêm một câu vào.
Hừm, hai người làm sao vậy? Nói ta gặp nguy hiểm vậy thì nguy hiểm gì?
Cả hai người Chu Ân và Tư Uyển đều cứng miệng không dám nói.

Ép thế nào cũng không nói, hai người họ thở dài nhìn hai tên đầu gỗ Lưu Khắc Huân và Cao Việt.

Dùng đầu gối cũng nghĩ ra nguyên nhân, hai người sao tự nhiên ngốc vậy chứ?
Chu Ân nói, Tư Uyển gật đầu phụ họa.
Hửm.

Lưu Khắc Huân trừng mắt nhìn Tư Uyển: nha đầu cô dám nói ta ngốc.
Tư Uyển bị nhìn đến trên người có cảm giác bị lủng một lỗ, lắp bắp nói.
Không không có, nô tỳ không có ý đó, chỉ là chỉ là...
Chỉ là cái gì?
Chỉ là~...nô tỳ cảm thấy sắp trễ rồi nên nô tỳ đi trước, công tử cứ ở lại nghỉ ngơi đi, nô tỳ sẽ về sớm.

Sẵn tay kéo theo một thuộc hạ của Lưu Khắc Huân đi cùng, không phải chỉ cần có người đi cùng là được rồi sao.
***
Phủ tướng quân.
Tướng quân đang đợi người bên trong, mời nữ lang.
Người hầu phủ tướng quân dẫn Tư Uyển đến hậu hoa viên.
Tiếp khách không phải nên đến tiền viện sao: Tư Uyển nghĩ.
Từ xa đã nghe thấy âm thanh ca hát, cười đùa.

Đến gần mới thấy, Yun Phong đang hưởng lạc ở đây.
Yun Phong đang chơi đuổi bắt với một đám thiếu niên ăn mặc dưới ngắn trên hở, dung tục hết chỗ nói.
Người hầu báo một tiếng rồi rời đi, để lại Tư Uyển nhìn cảnh tượng trước mặt đến đau mắt.

Đợi một lúc Yun Phong mới dừng cuộc vui lại, cũng không cho lui đám oanh oanh yến yến bên cạnh mà tay phải một người tay trái một người cùng cười đùa.
Yun Phong nhìn về phía thuộc hạ của Lưu Khắc Huân đứng phía sau Tư Uyển.
Nam nhân ở chỗ ta rất nhiều, đẹp thế nào cũng có, nếu nữ lang cần cứ lên tiếng.
Ý của Yun Phong là chê Lý Nhị xấu xí.
Tư Uyển hơi cúi đầu cười mỉm.
Ta không có số hưởng như tướng quân rồi.

Ta dùng người không chọn dung mạo, thực lực mới quan trọng.
Từng câu từng chữ như muốn đánh thẳng vào mặt Yun Phong.
Đối với Tư Uyển, mấy thuộc hạ của Lưu Khắc Huân mặc dù không quen biết gì mấy với họ, Lý Nhị hôm nay cũng là lần đầu cả hai nói chuyện.

Nhưng dọc đường đến Hải quốc, họ đã giúp đỡ mình rất nhiều.

Quan trọng nhất là họ là những binh sĩ trên chiến trường anh dũng giết địch, bảo vệ người người nhà nhà Đại An quốc, sao có thể so sánh với đám nam nhân chỉ dùng để hầu hạ người ta của Yun Phong.
***
Lưu Khắc Huân ở khách điế.m cứ thấy lo lắng, một lúc thì lại nhìn ra cửa xem người đã về chưa, hành động không quá lộ liễu mà chỉ đủ người để người ta nhìn ra suy nghĩ của hắn lúc này.
Cả đám thuộc hạ nhìn tướng quân nhà mình ít khi nào như vậy.

Chắc chắn ngài ấy sẽ không lo lắng cho Lý lão nhị rồi.
Một đám nam nhân ngồi ở một góc thầm thì với nhau.
Chúng ta cá cược, lão đại là đang lo lắng cho ai.
Bọn ta chọn Tư Uyển cô nương, ngươi chọn Lý lão nhị phải không?
Chọn lão Lý chắc ta thua sạch túi.
Ê, nhưng mà các ngươi biết vì sao Tư Uyển cô nương không để lão đại đi cùng mà kéo lão Lý theo không?
Không biết.
Đám đầu đất các ngươi vậy mà không biết.
Từ đâu, Chu Ân thò đầu vào làm cả đám giật mình, có người còn ngã khỏi ghế..
 
Tướng Quân À Chàng Gả Cho Ta Đi
Chương 19: 19: Lam Nhan Đa Truân


Haizz, lão Chu ngươi làm cái gì vậy hả? Sẽ dọa chết người đó.
Các người làm điều xấu quá nhiều nên sợ sao?
Một người trong số lên tiếng ngăn cuộc tranh luận.
Mau nói chuyện quan trọng trước đi.
Nghe đến chuyện quan trọng, Chu Ân lập tức kéo ghế làm như vẻ đang bàn đại sự.
Các ngươi như hai người họ vậy, đều đầu gỗ như nhau.

Chu Ân chỉ Lưu Khắc Huân và Cao Việt nói.
Không phải lúc ở trước khách đi.ếm, nữ tướng quân gì đó muốn đưa lão đại về làm nam sủng đó sao.

Các ngươi nghĩ xem, nếu hôm nay để lão đại đến hang ổ của cô ta, cô ta có tha cho lão đại không.
Cả đám người quay đầu ánh mắt sâu xa cùng đồng cảm nhìn Lưu Khắc Huân.

Họ lúc này có cùng một suy nghĩ: lão đại đúng là lam nhan đa truân.
Đợi đến khi Tư Uyển về thì quá trình đồng cảm đã kết thúc từ lâu.
Vừa nhìn thấy Tư Uyển bước vào cửa khách đi.ếm, Lưu Khắc Huân đã vội bước đến.

Làm Tư Uyển nghĩ có chuyện gì quan trọng xảy ra.

Theo như lời Tư Uyển kể lại.

Yun Phong sau khi biết bọn họ buôn hương liệu thì muốn hợp tác làm ăn, hương liệu ở Hải quốc rất có giá trị nên chắc chắn kiếm được không ít.
Trước mắt, hợp tác với cô ta rất có lợi cho chúng ta thâm nhập vào nội bộ Hải quốc.

Lưu Khắc Huân nói.
Số hương liệu chúng ta đem theo có đủ không.
Dạ công tử, hương liệu chúng ta mang theo tạm thời vẫn đủ dùng.

Đại phu nhân có nói sẽ vận chuyển thêm một chuyến nguyên liệu khác đến.
Thì ra mẫu thân cũng đã có sắp xếp từ trước: Lưu Khắc Huân nghĩ.
Những ngày tiếp sau đó, Yun Phong sắp xếp cho họ một tiểu viện để Tư Uyển thuận lợi điều chế hương liệu.
Hương liệu sau khi được điều chế, sẽ do Yun Phong tìm nguồn mua, còn ai mua thì Tư Uyển không được biết.

Yun Phong là người đa nghi, dù việc nhỏ đến đâu, cô ta cũng muốn đề phòng.
Nhưng cũng không thể ngồi chờ mãi được.
Hôm nay, Tư Uyển một mình đến tìm Yun Phong.
Lưu nữ lang đến tìm ta có chuyện gì sao?
Cũng không phải việc quá quan trọng.
Tư Uyển ánh mắt sâu xa nhìn Yun Phong đang hưởng lạc, xung quanh là một đám thiếu niên da trắng môi hồng xinh đẹp, vừa đấm bóp, vừa đút rượu.
Chỉ là Tư Uyển vừa điều chế được một loại hương đặc biệt, nên muốn mang đến cho Yun tướng quân dùng thử.
Tư Uyển đưa ra một hộp gỗ chạm khắc tỉ mỉ, bên trong là một loại bột hương có màu đỏ bắt mắt.

Đây là loại hương gì? Chỉ vừa mở nắp hộp đã tỏa ra một mùi hương khiến người ta say mê như vậy.

Một thiếu niên vẻ ngoài mi thanh mục tú ngồi bên cạnh Yun Phong lên tiếng.

Yun Phong sờ sờ gương mặt thiếu niên cười nói.

Ngôn Tình Tổng Tài
Ngươi mau nói cho ta biết, đây là thứ gì?
Loại hương này được điều chế từ hoa U Lan Tây Vực, có mùi hương quyến rũ mê người.

Tư Uyển đặc biệt điều chế cho tướng quân.
Hửm, đặc biệt điều chế.

Thật sao?
Tư Uyển hơi cúi người muốn che đi ánh mắt nhưng vẫn đủ để Yun Phong nhìn thấy được sự lo lắng.
Tư Uyển thật lòng dâng loại hương quý giá này cho tướng quân.

Tư Uyển không dám có ý gì khác.
Yun Phong thấy Tư Uyển như vậy thì nhếch môi cười, lớp phòng bị cũng kéo xuống mấy tầng.
Lưu nữ lang, loại hương này có tác dụng gì?
Như được ân xá, Tư Uyển nhanh chóng trả lời.
Nếu nói không, sẽ không cảm nhận hết công dụng của nó.

Hay là để Tư Uyển đốt hương cho tướng quân cảm nhận thử.
Yun Phong phất tay kêu người hầu mang dụng cụ xông hương đến.
Dùng muỗng nhỏ múc bột hương để vào khuôn tạo hình họa tiết hoa sen đặt trong lư đồng.

Sau đó dùng cọ mềm quét đi phần bột vươn trên lư đồng.

Châm lửa.
Mùi hương lúc đầu nhè nhẹ, phảng phất chút vị ngọt.

Yun Phong nhắm hai mắt tận hưởng cảm giác mùi hương mang lại.
Nhìn thấy mấy thiếu niên bên cạnh Yun Phong trở nên mơ màng, cử động người cọ cọ y phục.

Khóe môi Tư Uyển hơi nhếch lên.
Không làm phiền tướng quân thưởng hương nữa, Tư Uyên xin cáo lui trước.
Đứng ngoài cửa vẫn có thể nghe thấy chút âm thanh ám muội bên trong phòng.
Hoa U Lan Tây vực mặc dù không giống như hợp hoan tán, cái thứ thuốc bàn môn tả đạo trên giang hồ nhưng cũng sẽ khiến người ta hỏa khí dâng cao.

Nếu bình thường thì cũng không có công dụng lớn gì mấy, người ngửi được hương sẽ cảm thấy hơi nóng trong người một chút.

Nhưng đám người Yun Phong trước đó uống không ít rượu, cộng thêm hương hoa U Lan thúc đẩy nên mới có cộng dụng trong chuyện phòng the.
Trên đường trở về tiểu viện.
Nghĩ tới việc lúc nãy ở phủ tướng quân, Tư Uyển cười nhạt: lần này là muốn lấy lòng Yun Phong, cô ta chắc sẽ không phòng bị mình như trước.
Phải nhanh chóng về nói với công tử thành quả hôm nay mới được: Tư Uyển nghĩ, nhưng rồi lại cảm thấy không ổn lắm.
Mình chỉ nói đến đưa hương liệu cho Yun Phong, còn về hương hoa U Lan thì vẫn chưa có nói với công tử, nếu không phải bất đắc dĩ bản thân cũng sẽ không làm.

Nhưng dù lý do gì thì việc này không quan minh chính đại chút nào, còn có chút...haizz, công tử sẽ nghĩ sao về mình đây: Vừa cảm thấy có ít thành quả, bây giờ Tư Uyển đầu óc rối loạn cả lên, bản thân lúc nãy vì sao cảm thấy cao hứng, lại còn cười nham hiểm đến vậy nữa chứ..
 
Back
Top Bottom