Huyền Huyễn Tương Phùng Vĩ Vãn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
895,426
0
0
ABLVV84HWhr_RyQSSnXJwoZtKifpM8BQ9xY2dW7Uzy2Z1k5wWE0rm0GwOcW2TYq67PEJzznyHaXHKC58Nv0ManaYRC_intiWfUE1nlEJEAUORRw9Gu9jvFR9msdqCxcykY0VU-rzykrv6jridKdq4TBL4gtC=w215-h322-s-no-gm

Tương Phùng Vĩ Vãn
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Huyền Huyễn, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tương phùng vĩ vãn

(Gặp nhau chưa muộn)

Tác giả: 鹤九

Chuyển ngữ: Dĩ Ái

***

Ta và Trường Ninh thượng tiên làm phu thê một ngàn tám trăm năm, nhìn nhau đã sớm chán ngấy rồi.

Gần đây hắn nuôi một con hồ ly lông đỏ, đặc biệt sủng ái, mang theo nàng lên trời xuống đất, khiến cho tam giới không ai không biết.

Ta khuyên hắn nên giữ kẽ một chút, hắn lại nói:

"Hồ ly thiên tính phong tao, thật làm cho người ta thực tủy tri vị*."

(*Thực tuỷ tri vị: đại khái ăn một lần là muốn ăn nữa, nghĩa bóng thường chỉ chuyện trai gái vụng trộm với nhau)

"Ngưng Sương, nàng hóa thành hình người cũng lâu như vậy rồi, nàng nên thay đổi bản chất máu lạnh của loài rắn đi."

Ta cười mà không nói.

Hắn không biết, ta đã sớm thông đồng với thái tử Hồ tộc.

Tối hôm qua con hồ ly chín đuôi kia quấn lấy ta đến tận nửa đêm, đến bây giờ eo ta vẫn còn đau nhức đây nè.

______

Bản dịch có sự thêm bớt của Dĩ Ái!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thần Tượng Không Hoàn Hảo
  • Vọng Tương Tư
  • Tương Kiến Phi Hoan
  • Ly Hôn Đi Thật Sự Tưởng Tôi Là Con Cóc Ghẻ À
  • Thủ Tướng Mời Xem Đơn Ly Hôn
  • Tướng Công, Chàng Cũng Sống Lại Sao?
  • Tương Phùng Vĩ Vãn
    Chương 1


    1.

    Thấy ta nửa đường quay về, sắc mặt thị nữ canh cửa tái mét.

    “Thượng tiên!”

    Ta bèn dừng bước. Ngửi thấy một mùi hương của hồ ly thoang thoảng trong không khí. Nếu không ngửi kỹ thì sẽ không nhận ra được, đáng tiếc chân thân của ta là rắn, trời sinh khứu giác nhạy bén. Ta vốn không muốn quấy rầy chuyện tốt của hắn. Nhưng nơi bọn họ lăn lộn lại là đan phòng của ta.

    Ta bước tới, đẩy cửa ra. Trên tấm đệm trước lò luyện đan, phu quân của ta đang đè một thiếu nữ đương thì ở dưới thân hắn.

    Nghe thấy tiếng mở cửa, thiếu nữ sợ hãi kêu lên một tiếng, vùi đầu vào trong lòng hắn. Trường Ninh quay đầu nhìn ta một cái, phẩy tay, tụ một màn sương trắng che chắn cho thiếu nữ dưới thân.

    “Sao nàng lại trở về?”

    Hắn đứng dậy chỉnh lại quần áo, sắc mặt không vui, “Phù Nhi nhát gan, nàng đi vào không thể gõ cửa trước được sao?”

    Ta cong môi, “Ồ, doạ cô ta sợ rồi hả?”

    Màn sương trắng tản ra. Thiếu nữ trốn sau lưng Trường Ninh ló đầu nhìn lộ ra đôi mắt to tròn ngây thơ, nhỏ giọng nói: “Bẩm thượng tiên, không có.”

    Nàng ta xinh đẹp đáng yêu, ngay cả tính tình cũng rất dịu dàng. Lúc nói chuyện với ta, cái đuôi của nàng ta ngọ nguậy ở phía sau, cọ vào bụng dưới của Trường Ninh.

    Trường Ninh giữ cái đuôi làm loạn kia lại, quay đầu nhéo chóp mũi của nàng ta, “Không được nghịch ngợm.”

    “Ngoan, nàng đến sảnh cung chờ trước, lát nữa ta sẽ tới.”

    Sau khi thiếu nữ đi rồi. Ta nhìn tấm đệm lấm chấm nhiều vết trên mặt đất, thở dài, “Chàng gấp đến nỗi không kịp lên giường sao?”

    “Nàng không biết đâu, hồ ly có thiên tính rất quyến rũ, ta thật sự không kiềm chế được.”

    Hắn không chút để ý đá văng tấm đệm dưới chân, “Thứ này có rất nhiều, lát nữa đổi cái khác là được rồi.”

    Ta cười cười, không nói gì. Có lẽ hắn đã quên, cái đệm này là món quà hắn tặng ta khi đến nhân gian tu luyện.

    2.

    Ta vốn là một con rắn nước nhỏ được Thái hậu nuôi trong hồ sen. Một ngày nọ, ta đang nằm trên lá sen tắm nắng hít thở không khí, khi đó Trường Ninh đi ngang qua thấy được, suýt nữa bị hắn đem đi nướng ăn, ta hốt hoảng liền hóa hình, cơ thể tr@n truồng ngã vào trong lòng hắn.

    Trường Ninh vui mừng khôn xiết, sau đó xin Thái hậu cưới ta. Hắn là người đầu tiên nhìn thấy ta sau khi hóa hình, hơn nữa hắn có một sức hấp dẫn đến lạ thường đối với ta. Vì thế khi Thái hậu hỏi ta, ta liền đồng ý.

    Ngày thành thân, cá chép tinh trong hồ sắc mặt đau khổ nói với ta: “Trường Ninh thượng tiên trời sinh tính tình phong lưu, ta sợ ngươi theo ngài ấy sau này sẽ phải chịu thiệt thòi.”

    Lúc đó ta bị tình ái làm cho mù mắt. Căn bản nghe không lọt chữ nào.

    Hơn nữ, nam nữ thành thân ở Tiên giới đều phải đến Nguyệt Lão thắt dây tơ hồng. Dây tơ hồng còn phải hòa tan trong tiên cốt, ta tin chắc chắn bọn ta sẽ bạch đầu giai lão.

    Ban đầu, bọn ta đích thật đã trải qua một đoạn thời gian ngọt ngào bên nhau, chỉ là sau đó, không biết là do dây tơ hồng đã hết hay là do lòng người thay đổi.

    Trường Ninh bắt đầu trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi. Cứ cách ba năm hai bữa lại có tiên nữ tới tìm ta, tố cáo Trường Ninh thượng tiên bạc tình bội nghĩa với bọn họ.

    Lúc đầu ta cũng từng điên cuồng đến chất vấn hắn. Nhưng hắn chỉ thản nhiên nói:

    “Ngưng Sương, chúng ta là thần tiên cùng sống cùng ch/ết với trời đất, phàm nhân chỉ có mấy chục năm thọ mệnh, rất khó mà toàn tâm toàn ý, nàng sẽ không nghĩ ta sẽ thủ mình với một mình nàng suốt hàng chục ngàn năm chứ.”

    Ta không có cách nào để hắn không thay lòng đổi dạ. Khóc không ngừng.

    Trường Ninh thở dài, nâng mặt ta lên nói: “Bọn họ chẳng qua là trò tiêu khiển khi nhàm chán mà thôi, từ đầu đến cuối ta chỉ yêu một mình nàng.”

    3.

    Những chuyện như vậy càng lúc càng nhiều. Càng về sau, ta đã có thể bình tĩnh hòa nhã chuyển lời cho hắn, “Quay về xử lý đống nợ đào hoa của chàng đi.”

    Trường Ninh trước nay không có chút kiên nhẫn nào đối với những nữ nhân đã chơi chán, hắn trực tiếp vung tay ném các nàng ấy ra ngoài, quay đầu nở nụ cười cợt nhả an ủi ta.

    “Ta đã đặt lệnh cấm ở ngoài điện. Bảo đảm sẽ không có người nào đến làm loạn trước mặt nàng nữa.”

    Lúc đó ta chỉ chuyên tâm luyện đan, chỉ cần không có ai tìm tới cửa, thì ta cũng không quản chuyện phong lưu của hắn ở bên ngoài nữa.

    Cho đến khi cách đây không lâu, Trường Ninh hạ giới hàng yêu, một con hồ ly không biết chui từ đâu ra, đỡ thay hắn một chưởng, bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh.

    Hắn đưa nàng ta về nội điện, nằm trên chiếc giường mà bọn ta đã ngủ ngàn năm qua.

    Hôm đó, hắn đỏ bừng mắt, đút vài bình tiên đan linh dược cho con hồ ly kia, thậm chí hắn còn ngắt hoa cách tang mà bọn ta đã trồng vào ngày thành thân để đút cho nàng ta.

    Ta thu dọn đồ đạc chuyển vào đan phòng. Cho đến khi Hồng Phù tỉnh lại, hắn lúc này mới nhớ đến ta.

    “Tiểu hồ ly bị thương rất dính người, nàng chịu thiệt mấy ngày, chờ vết thương lành rồi, ta sẽ cho nàng ấy dọn ra ngoài.”

    Một tháng sau, vết thương của Hồng Phù đã hoàn toàn khỏi hẳn. Mà hắn lại không hề nhắc đến chuyện để nàng ta dọn ra ngoài.

    Ta đến nội điện tìm hắn, vô tình nhìn thấy hắn đang vuốt v e Hồng Phù trong lồ ng ngực. “Sờ hồ ly vẫn là thoải mái hơn, vừa mềm vừa ấm…”

    Hồng Phù ôm cổ hắn, lắc lắc: “Với Ngưng Sương Thượng Tiên thì sao? Người thích cái nào hơn?”

    “Chân thân của nàng ấy là một con rắn, là động vật máu lạnh, sao có thể so sánh với nàng được.”

    Trường Ninh hôn lên mũi bàn chân nàng ta, lại ngẩng mặt lên với vẻ mặt si mê, “Nàng ấy còn không bằng đầu ngón chân của nàng.”

    4.

    Ta ho một tiếng, nhấc chân đá tấm đệm sang một bên. Tấm đệm không có gió tự bốc cháy, rất nhanh biến thành một đống tro tàn.

    “Như thế nào? Ghen rồi?”

    Trường Ninh nghiêng đầu nhìn ta, nở nụ cười bỡn cợt, “Nàng cũng sắp năm ngàn tuổi rồi, không lẽ không thể chấp nhận được một tiểu nha đầu mới mấy trăm năm tuổi.”

    Hắn nhích lại gần ta, cổ áo lỏng lẻo, lộ ra lồ ng ngực tràn đầy vết đỏ. Mùi hồ ly trên người hắn làm ta choáng váng đầu óc.

    Đột nhiên một mùi hương đào thoang thoảng bay tới, vây quanh ta, ngăn cách mùi hương trên người Trường Ninh. Ta thản nhiên nhìn vào trong phòng, cong môi cười.

    “Sao có thể? Nàng ấy còn đang chờ chàng, mau đi đi.

    ….

    Trường Ninh mới vừa rời đi, một cục bông tròn trắng đã bay tới, rơi vào ngực ta, tràn ngập mùi hoa đào. Tiểu hồ ly chưa đầy ba trăm tuổi nhìn ta đầy lưu luyến, chín cái đuôi trắng như tuyết đung đưa khiến ta hoa cả mắt.

    Ta tóm được một cái đuôi cọ vào chóp mũi hắn, “Vừa mới hóa hình đã không biết kiềm chế, thế nào, bây giờ quay về nguyên hình đi.”

    “Hức hức…” Giang Ly nức nở một tiếng, ủy khuất nhìn ta.

    Cửu vĩ hồ sau khi hóa hình người có dung nhan tuyệt sắc, khí chất lạnh lùng, sau khi khôi phục chân thân, lại là một cục lông xù nhỏ, không có chút dáng vẻ cứng rắn bá đạo của đêm qua.

    Ta nắm lấy gáy cổ của tiểu hồ ly ôm vào lồ ng ngực, phất tay tạo một mảng tường vân.

    “Trường Ninh có một hồ nước cực hàn rất quý hiếm, bên trong có rất nhiều linh khí.”

    “Hôm nay, ta dẫn ngươi đi bồi bổ.”

    5.

    Hồ nước cực hàn này đã có vạn năm tuổi. Cho dù bị thương nặng đến đâu, chỉ cần ngâm mình trong này, lập tức có thể hồi phục được hơn phân nửa. Nhưng nó cũng có một nhược điểm. Chính là một khi đã sử dụng, thì cần phải dùng thảo dược cực phẩm bôi đắp ngàn năm, mới có thể sử dụng lần nữa.

    Trường Ninh thiết lập lệnh cấm xung quanh, bình thường căn bản là không cho người nào bước vào.

    “Hừ, đồ của hắn thì là bảo bối trân quý, lúc lấy đan dược mà người tinh luyện để cứu con hồ ly kia sao lại hào phóng như vậy?” Giang Ly từ trong hồ nhô đầu ra, “Hôm nay ta nhất định phải hút hết linh khí nơi này mới được.”

    Hắn ngồi trong làn nước. Bằng mắt thường cũng nhìn thấy được linh khí xung quanh đang hội tụ vào người hắn. Hoa cỏ bên hồ nhanh chóng bị khô héo.

    Ta không nói nên lời, không hổ là cửu vĩ hồ, với tốc độ hấp thụ linh khí này của hắn, không chừng sau khi hắn ngâm xong, thì ba ngàn năm sau cũng khó có thể khôi phục lại được linh khí trong hồ này.

    Kể ra thì, lần đầu tiên ta gặp Giang Ly cũng là ở chỗ này. Hắn khi đó còn chưa hóa hình người, bị trọng thương muốn vào hồ chữa thương, nhưng lại bị lệnh cấm ngăn lại, khi nhìn thấy ta, hắn r3n rỉ cắn lấy góc váy ta.

    Thân hình bé nhỏ co nhúm lại, trông rất đáng thương. Ta bèn nhặt hắn về. Sau khi vết thương đã lành, hắn cũng không chịu đi.

    “Ta có thể ở đây trò chuyện với thượng tiên, cả ngày người đều ở chỗ này luyện đan, chẳng lẽ không thấy cô đơn sao?”

    Khoảng thời gian đó, Trường Ninh mang theo Hồng Phù lên trời xuống đất, khiến cho tam giới không có ai là không biết, luôn có thần tiên kéo ta lại hỏi có phải ta đã hoà ly với Trường Ninh hay không. Ta thấy phiền phức liền không ra ngoài nữa.

    Tiểu hồ ly ở trong lòng ta không chịu xuống, hắn níu lấy vạt áo ta lắc lư.

    Ta thở dài, “Bỏ đi, ngươi ở lại đây đi.”

    Chẳng qua chỉ là một con hồ ly con mà thôi, giữ lại để giải sầu cũng tốt.

    Cửu Trùng Thiên thật sự quá nhàm chán, rảnh rỗi không có chuyện gì, ta mỗi ngày liền luyện đan đút cho tiểu hồ ly, công lực của Giang Ly cũng tăng mạnh, tự nhiên sẽ sớm hóa hình người.

    Tiểu hồ ly mềm mại đột nhiên biến thành một tiên quân có khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng. Ta nhất thời không kịp phản ứng, tay cầm đan dược ngây ngốc nhìn hắn.

    Giang Ly cúi người, áp môi vào ngón tay ta rồi ngậm đan dược, sau khi nuốt xuống, hắn giương đôi mắt đáng thương nhìn ta.

    “Thượng tiên, ta không có y phục…”
     
    Tương Phùng Vĩ Vãn
    Chương 2


    6.

    Vào thời khắc đó, ta bỗng nhiên nhớ đến câu nói kia của Trường Ninh.

    “Hồ ly quá yêu mị, cho dù là thần tiên cũng khó kiềm chế, nàng chưa thử qua nên sẽ không hiểu được loại mùi vị này đâu.”

    Sao mà không kiềm chế được chứ? Ta không tin.

    Vốn định đẩy Giang Ly ra. Không ngờ tấm màn lụa trong điện đột nhiên tung bay. Mí mắt ta giật giật, lập tức nhét Giang Ly vào trong chăn, thuận thế ta cũng nghiêng người nằm vào.

    Trường Ninh ôm Hồng Phù ngay lập tức xuất hiện trước mắt, trên mặt không giấu được sự lo lắng, “Mau! Phù Nhi bị thương rồi, mau đưa cho ta hai bình đan dược.”

    Lúc đó, ta với Trường Ninh, một người trên giường, một người dưới giường. Hắn ôm một con cáo lông đỏ đang bất tỉnh trong lòng. Còn ta lại giấu một con cáo chín đuôi trong chăn.

    Đúng là ngang tài ngang sức.

    Ta quay đầu ho một tiếng, bàn tay dưới chăn xòe ra, ý bảo Giang Ly đưa đan dược cho ta. Mấy ngày nay hắn coi đan dược như đồ ăn vặt, bảo bối đi đâu cũng mang theo.

    Lòng bàn tay bỗng trầm xuống. Ta hài lòng nhếch môi, rút tay ra, đưa tới trước mặt Trường Ninh.

    Giây tiếp theo, hai người bọn ta đều ngây ngẩn cả người. Một viên đan dược đen thui nằm lẻ loi trong lòng bàn tay ta.

    “Chỉ một viên thôi? Hay là nàng luyện đan đến vô dụng rồi?” Trường Ninh bất mãn nhíu mày, “Mấy ngày nay không ra ngoài, nàng đang làm gì vậy?”

    “Hay là nàng ghen nên không muốn cho?”

    “Lòng dạ nàng hẹp hòi quá rồi đấy, cứ nhằm vào một tiểu nha đầu như vậy.”

    Hắn tự mình nói, nói mấy câu liền kết tội ta.

    Sắc mặt ta trở nên lạnh nhạt, cười nhạo một tiếng: “Nếu chàng đã đã đau lòng như vậy, chi bằng dẫn nàng ta đến hồ cực hàn ngâm một chút đi, chẳng những vết thương có thể lành lại ngay lập tức, mà ngay cả việc tu hành của nàng ta cũng có thể tăng thêm gấp trăm lần.”

    Sắc mặt Trường Ninh cứng đờ, cầm viên đan dược kia rời đi. Có lẽ là hắn cảm thấy mất mặt, nên trước khi rời đi, còn không quên quay đầu đ/âm ta một câu.

    “Ngưng Sương, nàng đã hóa nhân thân lâu như vậy rồi, mà tim của nàng vẫn lạnh lẽo như cơ thể.”

    Nhìn bóng lưng hắn rời đi, ta chợt nhớ đến trận đại chiến Tiên Ma ngàn năm trước. Khi đó, Trường Ninh bị ma vật đánh trọng thương, rơi vào bí cảnh. Ta liền hóa thành nguyên hình, bao trùm lấy hắn, còn bản thân ta ngã đến nứt cả xương, cuối cùng cũng bảo vệ được tính mạng của hắn.

    Trong bí cảnh tối tăm, cơ thể ta vừa lạnh vừa nóng, ngay cả việc thở cũng cảm thấy đau đớn. Trường Ninh sau khi tỉnh lại luống cuống ôm ta khóc, “Ngưng Sương, người nàng nóng quá, có phải nàng bị bệnh không? Nàng có lạnh không?”

    Ta vùi đầu vào lồ ng ngực hắn, thì thầm: “Chàng xuất hiện ảo giác rồi, ta là động vật máu lạnh, sẽ không nóng, cũng sẽ không lạnh.”

    Hôm nay hắn đã sớm quên chuyện bọn ta đã từng sống ch/ết có nhau. Nhưng lại nhớ rất rõ ta là động vật máu lạnh.

    Căn phòng trở nên yên tĩnh. Giang Ly từ dưới chăn gấm chậm rãi thò đầu ra, quyến luyến dán sát vào người ta, “Người ta nóng quá, ta sưởi ấm cho thượng tiên có được không?”

    Tộc Cửu Vĩ Hồ trời sinh vốn tuyệt sắc quyến rũ, thiếu niên trước mắt ta lại càng khuynh quốc khuynh thành.

    Ta đưa tay vuốt v e khuôn mặt này, từ trên xuống dưới, từng chút một. Cuối cùng nhếch môi cười. Bóp chặt hàm dưới của hắn, nhét một viên đan dược vào miệng hắn.

    Đan dược liền tan ngay trong miệng, không lưu lại chút dấu vết. Lông mi Giang Ly khẽ run, “Đây là cái gì? Trước đây chưa từng ăn qua.”

    Ta cúi đầu hôn lên môi hắn, thì thầm nói: “Tăng khoái lạc mà thôi.”

    7.

    Ta lừa hắn đó. Làm gì có đan dược tăng khoái lạc gì. Đó là độc dược.

    Tất nhiên là không chỉ mỗi viên kia, mà tất cả đan dược mấy ngày nay hắn ăn đều có độc.

    Tam giới đều biết, tiên đan do Ngưng Sương thượng tiên luyện ra vô cùng quý hiếm, cho dù là Thái Hậu muốn còn phải khách khí nhượng bộ vài phần.

    Sao dễ dàng làm kẹo cho hắn ăn được chứ. Trên đời này làm gì có tình ái không có lý do chứ. Chẳng qua là có mưu đồ khác mà thôi.

    Ta rũ mắt nhìn cổ tay trắng nõn của mình, mơ hồ có thể nhìn thấy một sợi dây tơ hồng quấn quanh nó. Đây là dây tơ hồng của Nguyệt Lão, có thể buộc chặt thần hồn của những đôi tình nhân, có thể làm hai người tâm ý tương thông, cùng buồn cùng vui, ta đã vô số lần cứu Trường Ninh thoát khỏi nguy nan dựa vào dây tơ hồng này.

    Dây tơ hồng tan trong tiên cốt, chỉ có thể dùng máu đầu tim của tộc Cửu Vĩ Hồ mới có thể triệt để phá bỏ. Mà lấy được máu đầu tim thì phải tổn thất hơn ngàn năm đạo hạnh.

    Ta nhìn về người đang ngồi thiền trong hồ cực hàn. Vừa mới hấp thụ linh khí mấy ngàn năm trong hồ, công lực của Giang Ly tăng nhanh, trên mặt hắn đã mất đi sự ngây ngô khi vừa mới hóa hình của hôm qua, giờ đây càng tăng thêm sự mị hoặc lòng người.

    Dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn mở mắt nhìn ta mỉm cười. Mấy cái đuôi trắng như tuyết vươn ra từ phía sau, quấn quanh thắt lưng ta, giữ chặt nâng ta xuống nước, dán sát bên tai ta lẩm bẩm: “Thắt lưng của thượng tiên còn đau không?”

    Ta không đáp mà hỏi ngược lại, “Ngươi nói xem?”

    Hôm qua hắn quấn quít lấy ta cả nửa đêm, cho đến khi tinh khí tiêu hao hết hóa thành nguyên hình, hắn vẫn còn bám lấy ta không buông.

    Giang Ly cười nhẹ, bàn tay phủ lên thắt lưng ta. Linh khí thấm vào làm dịu đi cơn đau nhức.

    “Thượng tiên dẫn ta tới đây, lỡ như Trường Ninh thượng tiên tức giận thì phải làm sao?”

    Ta giương mắt nhìn tầng mây đen kịt nơi chân trời, mỉm cười nhéo mặt hắn, “Còn có thể làm sao nữa? Đánh một trận là xong rồi.”

    Lệnh cấm bỗng nhiên bị một nhát kiếm mở ra. Trong nháy mắt trời đất rung chuyển. Ta bay lên, mũi chân giẫm lên đ ỉnh đầu Giang Ly, nhấn mạnh xuống.

    “Ngoan, trẻ con không nên nhìn phu thê người ta đánh nhau.”

    8.

    Trường Ninh cưỡi gió đến, mang theo lửa giận ngập trời. Khi nhìn thấy ta, hắn ngạc nhiên.

    “Sao lại là nàng?”

    Nhìn y phục lộn xộn, có vẻ hai người họ vừa mới bò dậy từ trên giường, ta mỉm cười đầy ẩn ý, “Thật ngại quá, có phải ta lại quấy rầy chuyện tốt của hai người không?”

    Sắc mặt Trường Ninh có hơi mất tự nhiên. Hắn thu hồi trường kiếm, ôm lấy Hồng Phù y phục nhếch nhác vào ngực, lướt nhìn ta từ trên xuống dưới, “Nàng bị thương?”

    Sau đó lập tức nhíu mày. “Nàng da thô thịt dày, năm đó rơi xuống bí cảnh của Ma tộc cũng không sao, cho dù bị thương cũng không cần tới nơi này chữa thương chứ.”

    “A Ninh, chàng đổ oan cho Ngưng Sương thượng tiên rồi.”

    Hồng Phù từ trong lòng hắn thò đầu ra, cúi đầu xuống mặt nước ngửi một cái, hai mắt lập tức sáng lên.

    “Trong hồ nước này còn có một người, hình như còn là đồng loại với ta.”

    Sắc mặt Trường Ninh lập tức tối sầm. Hồng Phù hiểu ý liền vỗ ngực hắn, quay đầu lại thở dài, “Thượng tiên, người có tức giận thế nào cũng không thể dẫn người khác đến phá hoại hồ linh khí của A Ninh chứ!”

    Tiểu nha đầu này đạo hạnh tuy không sâu, nhưng tâm nhãn cũng không đến nỗi nông cạn. Ta cúi người nhìn nàng, ngữ khí bình thản.

    “Sao lại không thể? Toàn bộ tiên đan mà ta luyện mấy ngàn năm đều vào bụng của ngươi hết rồi, hiện giờ thân thể sủng vật của ta suy yếu, đương nhiên chỉ có thể đến nơi này mà thôi.”

    Lúc trước nàng ta bị thương cũng không hẳn là nặng, là Trường Ninh muốn nàng ta tăng tu vi, nên mới lấy cớ cứu người vơ vét hết số đan dược của ta.

    Nếu là người khác, ít nhất cũng có thể tăng lên mấy ngàn năm tu vi. Nhưng tâm tư nàng ta không thuần khiết, không hấp thu được linh khí bên trong, nên số đan dược đó chỉ có tác dụng chữa thương.

    Chuyện này lan truyền khắp tứ hải bát hoang, mọi người ai ai cũng biết. Đến độ làm cho Trường Ninh không thể ngẩng đầu lên được.

    Hồng Phù cứng họng, hai mắt ướt lệ quay đầu nhìn Trường Ninh.

    “Đều tại thân thể thấp kém của ta, nếu ta không ăn đan dược của Ngưng Sương thượng tiên, thì hồ cực hàn cũng sẽ không bị phá hủy…”

    Trường Ninh như không nghe thấy lời của nàng ta, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm ta.

    “Vật sủng? Hay là một con hồ ly?”

    Giống như nhận được tín hiệu gì đó. Hắn vừa dứt lời, đột nhiên một tia sáng lóe lên từ hồ, tiếp đó Giang Ly vui vẻ nhảy lên mặt nước, chín cái đuôi trắng như tuyết phía sau hắn đắc ý khẽ lung lay.

    Hai chân Hồng Phù mềm nhũn, hóa thành nguyên hình, nằm trên mặt đất run lẩy bẩy. Cuối cùng nàng ta dứt khoát nhắm hai mắt hôn mê bất tỉnh.

    “Cửu vĩ hồ!”

    Trường Ninh nhíu mày, ánh mắt mỉa mai liếc ta một cái, “Vị vua tương lai của Hồ tộc, nàng nói hắn là sủng vật của nàng?”

    Ta mỉm cười, nhìn về tiểu hồ ly trên mặt nước. “Là ngươi sao?”

    Màn sương trắng chợt lấp lánh, Giang Ly khôi phục lại nhân thân, mái tóc đen cùng bộ y phục trắng, lướt trên làn nước. Hắn đi tới trước mặt ta, quỳ một gối xuống đất, đặt cằm lên đầu gối ta. Khi ngước mắt lên, ánh mắt lưu luyến.

    “Bẩm thượng tiên, là ta.”

    9.

    Trường Ninh không đồng ý để ta giữ Giang Ly ở lại bên cạnh.

    “Nàng giữ vua tương lai của Hồ tộc làm sủng vật, còn ra thể thống gì nữa, nàng mau để hắn đi đi.”

    Ta tựa vào ghế, ngón tay chỉ vào quả nho trên bàn. Giang Ly lập tức ngắt một quả đút vào miệng ta, sau đó ngoan ngoãn bám lấy ta, chờ mệnh lệnh tiếp theo.

    Hương vị thanh ngọt tràn ngập trong miệng, ta giương tay về phía Trường Ninh.

    “Nàng thấy đó, rõ ràng là không có khả năng.” Trường Ninh hừ lạnh một tiếng.

    “Hoặc là hắn tự rời đi, hoặc là ta ném hắn ra ngoài, nàng chọn một cái đi.”

    Ta mất kiên nhẫn rồi. “Chàng là thượng tiên đã hơn năm ngàn tuổi, cứ nhất định phải gây khó dễ với một tiểu tử mới ba trăm tuổi sao?”

    Trường Ninh sửng sốt. Lúc trước hắn nói lời này với ta, có lẽ sẽ không ngờ rằng một ngày nào đó ta sẽ trả lại lời này cho hắn.

    Ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn ta hồi lâu, cuối cùng bỗng bật cười. “Thì ra là nàng ghen rồi.”

    “Nếu nàng tức giận chuyện ta giữ Phù Nhi ở lại nội điện, ta lập tức sẽ bảo nàng ấy dọn ra ngoài, đảm bảo sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa.”

    “Nàng cũng mau đưa hắn đi đi, đừng gây thêm rắc rối nữa.”

    Ta nhìn nam nhân đã ngủ chung giường với ta hơn một ngàn năm nay, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường. Đến bây giờ, hắn vậy mà vẫn nghĩ là ta đang ghen tuông giận dữ.

    “Trường Ninh.” Ta đứng dậy, ánh mắt thương hại nhìn hắn.

    “Ta biết chàng sinh ra là tiên thai, khứu giác không nhạy bén như loài rắn, nhưng cũng không đến mức không ngửi được cái gì chứ.”

    “Chi bằng chàng lại ngửi kỹ mùi trên người ta và Giang Ly đi?”

    Suốt một ngàn tám trăm năm qua, ta chưa bao giờ nhìn thấy sắc mặt khó coi như vậy của Trường Ninh. Sắc mặt hắn trắng bệch, môi run rẩy, cả người như lung lay sắp ngã.

    “Nàng! Nàng với hắn…”

    Trong lòng ta cảm thấy vui sướng, nụ cười trên môi ta càng sâu hơn.

    “Đúng vậy, không phải chàng nói mùi vị của hồ ly rất tuyệt sao? Sau khi thử qua, ta cảm thấy chàng nói rất đúng nha.”

    “Ta hiện tại thật sự không thể rời xa hắn. Chúng ta hòa ly đi.”

    10.

    Ta đã nghĩ đến chuyện Trường Ninh sẽ không dễ dàng đồng ý. Suy cho cùng một người da thô thịt dày có thể kề vai sát cánh với hắn, còn là người có thể luyện đan bồi bổ linh lực cho hắn, khắp cả tiên giới đảm bảo hắn sẽ không tìm được một người thứ hai.

    Nhưng ta lại không nghĩ đến phản ứng của hắn lại lớn như vậy. Hắn giống như một con sư tử đang phát ti3t, đập nát mọi thứ trong nội điện.

    “Không được, ta không đồng ý!”

    “Chúng ta được dây tơ hồng của Nguyệt Lão trói buộc, chỉ cần ta không gật đầu đồng ý, thì nàng cũng không có cách nào quên được ta.”

    “Vậy sao?” Ánh mắt của ta nhìn về phía con hồ ly đang hôn mê bất tỉnh, ánh mắt lạnh lùng, “Cho dù vứt bỏ mạng của cô ta cũng không thấy tiếc sao?”

    Trường Ninh nhìn Hồng Phù rồi lại nhìn ta, đột nhiên mở to mắt. “Nàng đoán được?”

    Ta mỉm cười kề sát tai hắn, nhỏ giọng nói: “Một con hồ ly như nàng ta cũng xứng để dùng đan được của ta ư?”

    Nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, ta cảm thấy rất buồn cười. Bọn họ thật sự cho rằng một thượng tiên sống hơn năm ngàn năm như ta lại bị bọn họ tuỳ ý nắm thóp được sao.

    Trường Ninh nhất thời ngơ ngác, ánh mắt khó tin nhìn ta, “Ngưng Sương, nàng đã biến thành như vậy từ khi nào? Là vì hắn sao?”

    Hắn tức giận chỉ vào Giang Ly, “Một con hồ ly còn chưa mọc hết lông kia có gì tốt chứ?”

    Giang Ly đứng dậy, sắc mặt hắn càng lạnh lùng hơn so với Ngưng Sương.

    “Hồ tộc bọn ta cả đời chỉ trung thành với bạn đời của mình, từ đầu đến cuối tuyệt đối không thay lòng đổi dạ.”

    “Còn ngươi thì sao? Ngưng Sương thượng tiên vào sinh ra t/ử với ngươi, kết quả ngươi lại tìm một con hồ ly để ghét bỏ người, thê tử của ngươi không cần ngươi nữa, ngươi chỉ có thể nổi điên làm loạn ở đây mà thôi.”

    Lời nói này quá khốc liệt rồi. Trường Ninh tức giận suýt chút nữa thì hộc m/áu. Lồ ng ngực hắn phập phồng, sắc mặt điên cuồng, “Ta tuyệt không hoà ly, đừng mong ta sẽ thành toàn cho đôi cẩu nam nữ các ngươi!”

    Đôi mắt Giang Ly tối sầm, trên người hắn toát ra uy lực của một vị vua Hồ tộc. Trường Ninh lại là chiến thần của tiên giới. Đương nhiên cũng không sợ hắn.

    Hai người họ bốn mắt nhìn nhau, lập tức trong thế chuẩn bị chiến đấu.

    Chỉ thấy con hồ ly đỏ kia thật đáng thương. Nàng ta mới tỉnh dậy từ cơn hôn mê, không thở được, liền nôn ra một ngụm m/áu, sau đó lại ngất đi.

    Mà người trong lòng nàng ta còn không thèm liếc nhìn nàng ta một cái.
     
    Tương Phùng Vĩ Vãn
    Chương 3


    11.

    Cá chép tinh bên cạnh hồ sen lo lắng nhảy tới nhảy lui trên lá sen.

    “Trường Ninh thượng tiên pháp lực cao cường, ngươi chạy như vậy không sợ Giang Ly bị hắn đánh thừa sống thừa ch/ết sao?”

    “Hắn sống mấy ngàn năm rồi, trong lòng hắn tự biết rõ người nào không thể đánh.”

    Ta nhàn nhã bóc hạt sen cho vào miệng.

    “Hơn nữa, Giang Ly vừa hấp thụ ngàn năm linh khí, chưa chắc đã không phải là đối thủ của hắn.”

    Nhìn bộ dáng nhẫn tâm của ta, cá chép tinh ưu sầu thở dài. “Lúc trước ta đã nói Trường Ninh thượng tiên tính tình phong lưu, mà ngươi nhất quyết không nghe, cứ phải đâm đầu vào, hiện giờ chỉ cần hắn không đồng ý, ngươi sẽ không có cách nào thoát được.”

    “Tiểu Giang Ly đáng thương, một mảnh si tình với ngươi.”

    Cá chép tinh đã hơn sáu vạn tuổi, bởi vì tích trữ cho tu luyện, nên đến giờ vẫn chưa hóa hình người, bình thường sở thích lớn nhất của hắn chính là nghe ngóng chuyện phiếm, cả tứ hải bát hoang này không có chuyện gì là hắn không biết.

    Ta nhét hạt sen vào miệng hắn, chặn cái miệng đang luyên thuyên của hắn lại. Nhân lúc xung quanh không có người, thấp giọng hỏi: “Nếu có người tuy chỉ mới mấy trăm tuổi, nhưng đạo hạnh đã mấy ngàn năm, như vậy thì lấy máu đầu tim của hắn hẳn là không gây thương tổn nhiều đúng không?”

    Hắn ngậm hạt sen không nói ra lời, gấp đến độ tròng mắt gần như rơi ra ngoài. Chờ sau khi nuốt xuống, hắn chỉ vào ta, đau lòng mà hét lớn:

    “Giang Ly si tình đối đãi với ngươi như vậy, ngươi lại muốn lấy máu đầu tim của hắn?”

    Ta che miệng hắn lại, nói cho hắn nghe kế hoạch của mình. Ở trong hồ sen hơn ba ngàn năm, ta xem như cũng được một tay hắn nuôi lớn, ở tứ hải bát hoang này người ta tín nhiệm nhất chính là hắn.

    Cá chép tinh nghe xong, giống như bị Thần Lôi Cửu Thiên đánh trúng, một lúc lâu sau mới lên tiếng.

    “Trong hàng ngàn năm qua, ngươi là người đầu tiên dám có suy nghĩ này, mặc dù tâm tư của Giang Ly đơn thuần, nhưng cha mẹ hắn cũng không phải là bù nhìn, cho dù Thiên Đế Thiên Hậu muốn hoà ly, cũng không dám nghĩ đến cái này.”

    “Nếu Hồ tộc đánh tới cửa, cho dù ta liều mạng cũng không cứu được ngươi đâu.”

    Hắn đau khổ, hối hận, “Đáng lẽ ta không nên nói với ngươi cách này.”

    Ta không nói gì, chỉ im lặng cúi đầu bóc hạt sen. Từ nhỏ ta đã là như vậy, làm chuyện gì đều rất kiên định, mặc cho ai nói gì cũng sẽ không thay đổi. Lúc trước khăng khăng muốn gả cho Trường Ninh, bây giờ cũng vậy.

    Cá chép tinh biết tính tình của ta, bất đắc dĩ thở dài.

    “Yên tâm đi, đừng nói đến ngươi cho hắn dùng đan dược, hấp thụ linh khí ở hồ cực hàn, giúp hắn tăng đạo hạnh lên mấy ngàn năm, cho dù hắn vừa mới sinh ra, lấy máu đầu tim cũng không thể chết được, hắn là vua tương lai của Hồ tộc, không yếu ớt như ngươi nghĩ đâu.”

    Suy nghĩ một chút, hắn lại nói thêm một câu. “Cùng lắm thì chịu chút tội nghiệt.”

    Ta thở phào nhẹ nhõm, bỏ một đống hạt sen đã bóc sẵn vào trong miệng hắn, vỗ vỗ tay đứng dậy muốn rời đi. Cá chép tinh bèn giữ chặt ta lại, sốt ruột nuốt hạt sen xuống. Hắn nghẹn ngào đến trợn tròn cả mắt. Ta vội vàng nâng hắn uống mấy ngụm nước, lúc này hắn mới có thể nói chuyện.

    “Nhưng nhất định là phải chính hắn cam tâm tình nguyện lấy ra mới có ích, tâm tư hắn đơn thuần, nhưng cũng không ngốc, lỡ như hắn không đồng ý thì làm sao?”

    Ta lấy ra một viên đan dược kim quang, đặt lên chóp mũi của hắn. “Chỉ sợ không đến lượt hắn.”

    Cá chép tinh hít một hơi sâu, hoảng sợ nhìn ta. “Ngươi điên rồi! Ngươi điên thật rồi!”

    “Tiểu Giang Ly đáng thương của ta, trao tấm chân tình sai chỗ rồi!”

    12.

    Khi ta trở về, Trường Ninh đã rời đi. Bên trong nội điện rất hỗn độn. Giang Ly tội nghiệp đứng ở trước cửa, vừa nhìn thấy ta, hắn lập tức chạy tới túm lấy vạt áo ta, bày ra dáng vẻ vừa ngoan ngoãn vừa đáng thương.

    Ta đi vào nội điện, tìm một cái ghế ngồi xuống. Giang Ly quỳ một gối trước người ta, ngẩng khuôn mặt bầm tím vì bị đánh lên, trong mắt tràn đầy mong đợi. Ta nhéo má hắn, rồi ném hạt sen vào.

    “Trường Ninh đâu?”

    Hắn nhăn mặt vì đau đớn, nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng lạng, sau khi nuốt hạt sen xuống vội nói: “Hắn bị ta đánh đến hộc máu, mấy thị nữ đỡ hắn với con hồ ly kia đến chỗ Thần dược rồi.”

    Khuôn mặt hắn đầy tự hào như muốn nói [mau tới khen ta đi].

    Ta vuốt mái tóc hắn, cười khẽ một tiếng, “Ừ, đánh hay lắm, A Ly lợi hại thật!”

    “Sẽ có phần thưởng chứ?”

    Ta mở lòng bàn tay ra, đưa viên đan dược kim quang đến trước mặt hắn, “Thuốc tăng khoái lạc, muốn uống không?”

    Giang Ly gật đầu thật mạnh, “Muốn!”

    Lời nói của cá chép tinh bất ngờ vang lên bên tai ta.

    [Hồ ly vốn chung tình, trong đó Cửu Vĩ Hồ là loài tộc chung tình nhất.]

    [Thế giới này vốn không có tình yêu nào là vô điều kiện cả, nhưng mọi chuyện đều luôn có ngoại lệ, Ngưng Sương, đừng để hắn trở thành một người thứ hai như ngươi.]

    Ta rút tay về, nhìn ánh mắt nghi hoặc khó hiểu của Giang Ly, chậm rãi nói: “Ngươi có biết đan dược này ở bên ngoài quý giá đến nhường nào không?”

    “Biết.”

    “Vậy nếu như ta nói muốn dùng viên đan dược này đổi lấy m/áu đầu tim của ngươi thì sao?”

    “Ta đồng ý đổi!”

    Không có một chút do dự, hắn đặt một tay lên ngực, trực tiếp lấy ra một giọt m/áu đầu tim.

    Còn chưa đợi ta phản ứng, dòng m/áu đỏ rực kia liền xuất hiện trước mắt ta.

    Sắc mặt hắn nhợt nhạt, từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống, rõ ràng đang rất đau đớn, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười, “Thượng tiên, cho người.”

    Ta kinh ngạc nhìn hắn, không thể diễn tả được cảm xúc hiện tại trong lòng. “Ngươi biết cái này dùng để làm gì không?”

    Giang Ly đã đau đến choáng váng, nghe vậy liền lắc đầu.

    Ta cúi người ngậm giọt m/áu tươi kia vào miệng, đưa cổ tay tới trước mặt hắn, “Ngươi xem.”

    Chỉ nhìn thấy màu sắc dây tơ hồng vốn quấn quanh xương thịt đột nhiên dần nhạt đi, hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.

    Đôi mắt Giang Ly loé sáng lên, đột nhiên đứng dậy ôm lấy ta. Còn chưa kịp nói thì cơ thể hắn mềm nhũn, ngã xuống hôn mê bất tỉnh.

    13.

    Khoảnh khắc dây đỏ biến mất, Trường Ninh chắc chắn sẽ biết. Đợi đến khi hắn trở về, ta đã sớm mang theo Giang Ly đến Hồ tộc.

    Hắn không dám đến Hồ tộc giương oai, vì vậy liền chạy tới chỗ Nguyệt Lão làm loạn, nói Nguyệt Lão đã động tay động chân với dây tơ hồng.

    Nguyệt Lão tức giận đến độ râu gần như dựng đứng lên, chỉ vào mũi hắn mắng to.

    “Rõ ràng là ngươi quen tính phong lưu, thích con hồ ly kia, tự mình gỡ ra với nha đầu Ngưng Sương kia, hôm nay lại đến đây trách ta.”

    “Không thể nào!” Trường Ninh trừng mắt nhìn ông ấy.

    “Ta thích nữ nhân khác, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghĩ đến chuyện gỡ bỏ tơ duyên với Ngưng Sương, là ngươi đã làm chuyện đó.”

    Hai người đi đến trước mặt Thái Hậu muốn người làm chủ.

    Thái Hậu tức giận, nhìn Trường Ninh toàn thân toát lên mùi hồ ly, dứt khoát ghép hắn với con hồ ly kia thành một đôi.

    “Nếu con đã nói dây tơ hồng đã mất, vậy để Nguyệt Lão buộc lại cho con một lần nữa.”

    Trường Ninh theo bản năng muốn cự tuyệt.

    Thái Hậu nghiêm nghị, “Nếu không phải con năm đó lập được chiến công hiển hách, thì chỉ với việc con dẫn một hồ ly tinh lên Cửu Trùng Thiên cũng đã đủ trị tội con rồi! Bây giờ còn muốn kháng chỉ?”

    Cá chép tinh kể lại sống động như thật. “Ngươi không nhìn thấy sắc mặt như ăn phải phân của hắn lúc ấy đâu, đúng là quá hả giận.”

    Giang Ly tựa vào giường, tuy khí lực còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng vẫn nghiêm túc lắng nghe, “Vậy bọn họ muốn thành thân sao?”

    Cá chép tinh nào dám nhận lễ của hắn. Hắn nhanh chóng nhảy sang một bên, thúc giục Giang Ly lên giường nằm. Ánh mắt đầy phức tạp nhìn ta.

    “Nha đầu ngươi tích phúc đức ở kiếp nào mà lừa được một tiểu tử tốt như vậy chứ?”

    Trước khi cá chép tinh trở về, ta nhờ hắn mang theo một bình đan dược cho Trường Ninh. Bên trong là thuốc giải cho Hồng Phù.

    Hắn nghi ngờ nhìn ta, “Ngươi có lòng tốt như vậy sao? Sao ta lại thấy không đáng tin chút nào?”

    Ta mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng sáng, “Ta trước nay vẫn luôn là mỹ nhân tâm thiện, ngươi không biết sao?”

    Cả người cá chép tinh run rẩy, cầm bình đan dược chạy như bay.

    14.

    Hắn nói đúng. Ta quả thật không có ý tốt.

    Nghe nói cách đây vài ngày, phía Tây có một Ma Thần giáng thế, quấy nhiễu tam giới gây ra đại loạn. Nếu con hồ ly kia không mau khỏi bệnh, sao có thể cùng phu quân Trường Ninh đi chinh chiến được chứ.

    Quả nhiên, vào ngày thành thân, Trường Ninh còn chưa kịp vào động phòng, đã nhận lệnh dẫn theo Hồng Phù đến Ma vực.

    Nàng ta sợ hãi đến mức run lẩy bẩy. Nói gì cũng không chịu đi. Sau khi bị Thái Hậu trách mắng, nàng ta mới bất đắc dĩ đi theo.

    Pháp lực Trường Ninh tuy mạnh, nhưng chung quy vẫn còn trẻ, dễ bị yêu ma ảnh hưởng, sinh ra ảo giác, dẫn đến mất đi ý thức. Ta là rắn, trời sinh vốn đã lạnh lùng. Tất nhiên là không bị ảo giác đánh lừa.

    Đại chiến Thần Ma ngàn năm trước, dựa vào sự kết nối của dây tơ hồng, ta nhiều lần giúp hắn phá vỡ ảo giác, giúp hắn lập được nhiều chiến công hiển hách.

    Sau khi tam giới bình yên, hắn trở thành một chiến thần uy phong lẫm liệt trong nhân gian. Vô số tiên nữ người trước ngã xuống, người sau tiến lên.

    Mà ta ở bí cảnh của Ma tộc bị ngã đến tan xương nát thịt, nằm trên giường suốt một trăm năm mới bình phục trở lại.

    Ban đầu hắn bận trước bận sau chăm sóc ta. Mỗi ngày đều bày trò làm ta vui vẻ. Chỉ là không biết bắt đầu từ khi nào, hắn bắt đầu lấy lý do cô đơn, thường xuyên mang theo các tiên nữ quay về.

    Khoảng thời gian đó, ta bất động nằm trên giường, ngày ngày cách một bức tường nghe thấy thanh âm vui vẻ của Trường Ninh cùng các nữ nhân khác, thỉnh thoảng có tiên nữ hỏi ta.

    Hắn thờ ơ nói: “Ngưng Sương thượng tiên? Nàng ấy còn có thể làm gì được? Cả ngày chỉ nằm mà thôi.”

    Tiên nữ có chút kinh ngạc, “Nghe nói xương cốt toàn thân của thượng tiên đều gãy nát, đau biết bao nhiêu chứ.”

    Trường Ninh nâng cằm tiên nữ lên hôn một cái.

    “Chân thân của nàng ấy là một con mãng xà, da thô thịt dày, căn bản là không sợ đau, ngược lại là ngươi, cơ thể mềm mại, đánh một cái cũng khiến ta đau lòng muốn ch/ết.”

    Dù đã trôi qua ngàn năm, nhưng nhớ tới nỗi đau tan xương nát thịt, ta vẫn không nhịn được mà run rẩy.

    Một thân hình nóng ấm đột nhiên bao phủ lấy ta. Giang Ly ôm ta nhỏ giọng nói:

    “Người lạnh không? Ta sưởi ấm cho người nhé?”

    15.

    Hắn cọ sát dính chặt vào người ta, đẩy thế nào cũng không đẩy ra. Hắn còn nũng nịu chơi xấu.

    Ta không nhúc nhích, “Thân thể ngươi còn chưa đỡ đã muốn xằng bậy, muốn chọc phụ mẫu ngươi tức giận sao?”

    Ngày đó, khi ta mang Giang Ly đang hôn mê quay về, nếu không phải ta là thượng tiên, phụ mẫu hắn có lẽ đã xé x/ác ta ngay tại đó.

    May mắn là ta đã giải độc trên người Giang Ly trước khi đưa hắn về. Đúng lúc hắn tỉnh lại, yếu ớt chỉ vào Hồ vương nói một câu: “Nếu người dám làm thương tổn Ngưng Sương, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với người!”

    Sau đó lại hôn mê bất tỉnh. Hai vị trưởng lão giận tím người.

    Mấy ngày nay, phụ mẫu hắn hôm nào cũng đến, bọn họ không dám làm gì ta nhưng cũng không có ý tốt gì.

    Giang Ly cũng học theo, mặc cho bọn họ có hỏi han ân cần thế nào, hắn cũng không thèm nhìn một cái.

    “Ai bảo bọn họ khi dễ người, một nam nhân mà ngay cả nương tử của mình cũng không bảo vệ được, thì còn có tiền đồ gì nữa!”

    Ta nhịn cười, “Phải, A Ly chúng ta là có tiền đồ nhất.”

    “Khụ khụ!” Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng ho mạnh.

    Giang Ly quay đầu nhìn lại, sắc mặt liền tối sầm, “Sao người lại tới đây!”

    “Tiểu tử con còn không muốn gọi một tiếng ‘phụ thân’ nữa có phải không?” Hồ vương hung hăng trừng mắt nhìn Giang Ly, quay đầu nhìn ta, ngượng ngùng ho một tiếng, “Chuyện là, ngươi theo ta một chút, ta có lời muốn nói với ngươi.”

    Giang Ly lập tức đứng lên ôm lấy ta, cảnh giác nhìn ông ấy. Hồ vương tức giận đến run người, chỉ vào mặt hắn tức giận: “Ta tới hỏi thượng tiên có thích con hay không, có đồng ý gả cho con hay không, cái này cũng không được sao? Không lẽ cả đời này con muốn không danh không phận đi theo người ta hay sao?”

    Mắt Giang Ly sáng lên, mặt dần dần đỏ, khuôn mặt mong đợi nhìn ta. Hồ vương cũng nhìn qua, ánh mắt ông ấy như đang nói với ta, ngươi dám nói không muốn thử xem ta có đánh ch/ết ngươi hay không.

    Im lặng một lúc lâu, ta sờ tóc Giang Ly, trong mắt hiện lên ý cười.

    “Thích, ta đồng ý.”

    16.

    “Đúng vậy! Định vào ngày mốt.”

    “Ngưỡng mộ quá!” Nói xong, hắn lại lén liếc ta một cái, “Ta cũng muốn thành thân.”

    Ta làm bộ như không thấy, quay đầu nhìn cá chép tinh, “Nói xong chưa? Nói xong rồi thì nhanh quay về đi.”

    “Ngươi có lương tâm không vậy?” Cá chép tinh nhảy lên.

    “Ta lo lắng ngươi bị người ta đánh ra ngoài, cố ý đến chống lưng cho ngươi, kết quả còn chưa ngồi nóng đít đã vội đuổi ta đi rồi!”

    Giang Ly chống đỡ thân thể bước xuống giường, trịnh trọng hành lễ với cá chép tinh.

    “Ngưng Sương chỉ lo ngài rời hồ sen thì thân thể sẽ không khỏe, nàng ấy không giỏi ăn nói, mong thượng tiên chớ trách.”

    Ngày ta với Giang Ly thành thân. Thiên giới truyền tin Trường Ninh bị trọng thương, nghe nói là bởi vì Hồng Phù lâm trận bỏ chạy, hại hắn bị lạc trong bí cảnh Ma tộc.

    Sau đó hắn cố gắng giữ lại được chút ý thức. Suýt chút nữa đồng quy vu tận cùng với Ma Thần. Thiên Đế phái người đi cứu Trường Ninh, thông qua Tố Thiên Kính nhìn thấy hết thảy những chuyện đã xảy ra.

    Trong bí cảnh gió lớn cuồn cuộn. Cả người Trường Ninh đầy máu, dựa vào một vách đá th ở dốc, “Phù nhi, ta bị thương ở mắt, không thể nhìn thấy, nàng dụng tâm niệm nói cho ta biết ma thần đang ở hướng nào.”

    “Hức hức A Ninh, ta sợ…”

    Trường Ninh cầm tay nàng ta, cố gắng trấn an.

    “Đừng sợ, hắn đã bị ta đánh trọng thương, nàng chỉ cần nói cho ta biết vị trí của hắn, ta liền có thể đánh ch/ết hắn.”

    Thân thể của Ma Thần bị chém đi một nửa, giãy dụa đứng lên. Hồng Phù sợ hãi hét lên, đẩy cánh tay Trường Ninh ra, sau đó hóa thành nguyên hình, bỏ chạy nhanh như chớp.

    Trường Ninh bất lực đưa tay ra sờ s0ạng xung quanh, “Phù Nhi! Hồng Phù! Nàng ở đâu?”

    Đáp lại hắn chỉ có tiếng bước chân càng ngày càng gần của Ma Thần.

    Sương mù đen dày đặc bao phủ quanh Trường Ninh, hắn bị ảnh hưởng dần mất đi thần trí, liều mạng giãy dụa đứng lên, cũng không còn để ý là phòng thủ hay chiêu thức gì nữa, vừa la hét vừa vung kiếm đâm loạn xạ.

    Ma Thần bị hắn đâm trúng chỗ hiểm, trước khi chết hung hăng đá hắn một cước. Trường Ninh rơi vào tình trạng mơ hồ, không thể phòng hộ được, liền đâm thẳng vào vách đá. Lăn xuống đất, phun ra một ngụm m/áu tươi.

    Bí cảnh này chỉ có thể đi vào hai người, chỉ khi gi/ết ch/ết Ma Thần, mới có thể mở ra bí cảnh để thoát ra ngoài. Bây giờ Ma Thần đã chết, nhưng Hồng Phù đã bỏ chạy.

    Hắn tưởng rằng bản thân hắn không thoát ra được nữa, đôi mắt xám của hắn chảy ra huyết lệ, lẩm bẩm nói: “Thì ra tan xương nát thịt chính là cảm giác này, buồn cười là ta lại nghĩ nàng sẽ không thấy đau.”

    “Ngưng Sương, nếu như nàng ở đây, nhất định sẽ không bỏ ta lại mà chạy trốn đúng không?”

    Hắn khóc nức nở, tiếng khóc bi thương của hắn vang vọng khắp bí cảnh: “Ta hối hận rồi, Ngưng Sương, ta hối hận rồi…”

    Tố Thiên Kính dừng lại ở đây.

    Hồng Phù bị trói ở trên đài hành hình, không ngừng gào khóc.

    “Có ai đối diện với Ma Thần mà không sợ hãi chứ? Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, khắp cả tứ hải bát hoang hàng ngàn năm nay, cũng chỉ xuất hiện một Ngưng Sương mà thôi, dựa vào cái gì mà các ngươi yêu cầu ta giống như cô ta.”

    Thần tướng bên cạnh hung hăng đánh nàng ta một gậy.

    “Câm miệng! Ngươi mà cũng xứng gọi huý danh Ngưng Sương Thượng Tiên sao?”

    “Dựa vào đâu mà ta không xứng? Cô ta làm thượng tiên thì đã sao, còn không phải thua ta…”

    “Câm miệng! Câm miệng hết cho ta!” Trường Ninh được tiên nữ nâng lên, tấm vải trắng che mắt thấm đẫm huyết lệ, hắn điên cuồng hét, “Giết nàng ta! Giết nàng ta cho ta!”

    Chúng tiên vây quanh bàn luận sôi nổi, như có như không nhìn về phía ta.

    Giang Ly sợ trong lòng ta không thoải mái, lập tức ôm trán, giả bộ đáng thương: “Chỉ là b/ay đầu thôi mà, có gì đáng xem chứ.”

    “Ngưng Sương, nơi này nhiều người quá, ta thấy hơi đau đầu, chúng ta về nhà được không?”

    Ta nắm lấy tay hắn, đôi mắt có chút ướt.

    “Được, chúng ta về nhà.”
     
    Tương Phùng Vĩ Vãn
    Chương 4: Hoàn


    [Góc nhìn của Giang Ly]

    Phiên ngoại 1:

    Ta là Giang Ly. Từ ngày sinh ra đã được lập làm Thái tử.

    Vào năm ta được một trăm tuổi, ta theo phụ vương đến tiên giới dự yến tiệc, ở hồ sen của Thái Hậu gặp được một người.

    Lúc đó, nàng ấy lười biếng tựa vào một hoa sen, đang nói chuyện với một con cá chép tinh. Khóe miệng mỉm cười, thỉnh thoảng lại rót một ngụm rượu vào miệng. Tư thế thật là tiêu sái.

    Đột nhiên, không biết nàng nhìn thấy cái gì, chợt cứng đờ ở đó. Ta nhìn theo ánh mắt của nàng ấy.

    Chỉ thấy một vị tiên quân ôm một nữ tử trong lòng, hai người thân mật đi ngang qua hồ nước, hình như không nhìn thấy nàng.

    Sau khi hai người rời đi, con cá chép kia kích động nhảy tới nhảy lui trên lá sen. Xem ra là đang mắng chửi người.

    Nàng ấy cúi đầu không nói lời nào, chỉ mỉm cười nhưng trên mặt vẫn hiện lên nét cô đơn. Ta lặng lẽ theo nàng ấy trở về tẩm cung.

    Hình như nàng ấy uống say rồi, một mình ngồi ngẩn người trên bậc thang trước cung điện. Không biết vì sao, nhìn thấy nàng ấy như vậy, trong lòng ta lại cảm thấy đau nhói muốn khóc, vì thế liền chạy đến trước mặt nàng ấy, làm ra đủ loại động tác buồn cười.

    Trước kia mỗi lần ta làm như vậy thì phụ vương mẫu hậu đều bật cười hả hê. Nhưng nàng ấy lại bật khóc.

    Đêm đó, ta đợi đến khi nàng ấy ngủ rồi mới rời đi.

    Sau khi quay lại Hồ tộc, ta đi khắp nơi hỏi thăm tin tức của nàng ấy. Thì ra nàng ấy là Ngưng Sương, là một vị thượng tiên, nghe nói phu quân của nàng ấy tính tình phong lưu yêu rất nhiều nữ tử, nàng ấy sống rất không vui vẻ.

    Hồ tộc bọn ta, cả đời chỉ có một bạn đời. Ta không hiểu, có được nương tử tốt như nàng ấy, tại sao phu quân của nàng ấy lại không biết quý trọng.

    Ta hỏi phụ vương có thể để nàng ấy làm thái tử phi của ta hay không. Ngày đó, phụ vương trừng hai mắt, “Phu quân của người ta là Trường Ninh thượng tiên, là chiến thần thiên giới đó!”

    Phụ vương sợ ta gây chuyện không may, bèn cấm túc không cho ta ra ngoài nữa. Cho đến khi ta ba trăm tuổi, phụ vương cùng mẫu hậu ra ngoài du ngoạn, vừa vặn cấm chế của Hồ tộc bị phá tạo ra một cái động lớn. Cuối cùng ta cũng có được cơ hội lẻn ra ngoài.

    Sau đó tìm được nàng ấy ở một hồ nước cực hàn, ta vội vã chạy tới, không ngờ bị cấm chế bên hồ đánh đến vỡ đầu máu chảy.

    Vừa lúc nàng đi tới, ta lập tức nhào tới cắn góc áo nàng. Nàng ấy quả nhiên là mỹ nhân tâm thiện, chẳng những nhặt ta về, còn cho ta ăn đan dược giúp tăng trưởng linh lực. Kết quả ta hóa hình người sớm hơn.

    Lúc đó nàng ấy đang cầm một viên đan dược chuẩn bị đút cho ta, nhìn thấy liền sững người. Khoảnh khắc đó, ta đột nhiên nhớ tới, khi còn bé nhìn lén bộ dáng phụ vương lấy lòng mẫu hậu.

    Vì thế, ta học làm theo.

    Hehe… Quả nhiên nàng ấy thích.

    Phiên ngoại 2:

    Trước khi thành thân, phụ vương và mẫu hậu gọi Ngưng Sương đến hỏi nhỏ. Còn nói đây là thủ tục bắt buộc trước khi thành thân, nam nhân không thể nghe được.

    Có quỷ mới tin lời bọn họ. Lỡ đâu bọn họ khi dễ Ngưng Sương thì phải làm sao.

    Vì thế ta lặng lẽ đi theo. Ai ngờ mới vừa bước tới trước cửa sổ, liền nghe thấy bọn họ hỏi Ngưng Sương thích ta cái gì.

    Ta nằm sấp trên bệ cửa sổ, vểnh tai lên.

    Sắc mặt Ngưng Sương dịu dàng, nở một mụ cười thuỳ mị.

    “Con người ta vốn luôn lạnh lùng vô tình, nhưng chàng ấy nghe lời như vậy lại khiến ta thấy đau lòng, có lẽ chàng ấy đã chiếm phần nào ở đây.”

    Nghe xong lời này, phụ vương mẫu hậu sửng sốt nửa ngày. Cuối cùng không nhịn được mặt đỏ lên.

    “Sao bây giờ ngay cả loài rắn cũng biết nói lời thâm tình như vậy, hèn gì đứa con ngốc của ta bị mê hoặc thoát không ra.”

    Phiên ngoại 3:

    Ngưng Sương không muốn buộc dây tơ hồng nữa. Không sao, ta sẽ dùng hàng chục ngàn năm để chứng minh với nàng ấy.

    Thành thân một trăm năm.

    Bọn ta đã sinh ra hai chú hồ ly con.

    Thành thân một ngàn năm.

    Lũ oắt con kia cuối cùng cũng trưởng thành, ta giao hết mọi chuyện ở Hồ tộc cho bọn chúng, dẫn theo Ngưng Sương cùng đi du ngoạn tứ hải bát hoang.

    Thành thân một vạn năm.

    Ngưng Sương càng ngày càng thích cười, nàng ấy sẽ quấn quýt lấy ta bảo ta mua cho nàng ấy mấy thứ đồ đẹp mặt nhưng lại không có ích gì, nhìn nàng ấy vui vẻ, ta tự nhiên cũng vui vẻ theo, chỉ cần nàng ấy vui là được.

    Thành thân ba vạn năm.

    Ngưng Sương tính tình càng lúc càng khó chiều, nàng ấy mang theo bầu rượu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn ta:

    “Không được, hôm nay chàng phải uống với ta vài chén.”

    Cuối cùng cũng quay về một Ngưng Sương có dáng vẻ tiêu sái phóng khoáng khi xưa. Ta vui mừng cười đến không ngậm miệng lại được, “Được được. Ta uống với nàng.”

    Đám người trong Hồ tộc nói sau lưng là ta bị nương tử quản chặt.

    Ta không thèm ngó tới. Hừ, một đám lưu manh chưa thành thân như bọn họ thì biết cái gì. Nương tử của ta thì ta phải chiều chuộng chứ.

    Đấy là đào hoa viên trong lòng ta đó nha.

    (Hoàn)
     
    Back
    Top Dưới