Chiêu Văn vương đi hết hai ngày đường mới đến, người ngựa đều thấm mệt nhưng y không nghỉ ngơi mà lập tức vào quân doanh nắm bắt tình hình.
Bên phía Trịnh Giác Mật sau khi biết tin tướng của triều đình phái đến thì án binh bất động bởi y muốn quân ta nôn nóng, sốt ruột để rồi ê chề nhận thất bại.
Tuy vậy, Mật nào ngờ được Nhật Duật cũng ung dung như thế, người sốt ruột lại là hắn.
"Chúa công, triều đình đã phái thân vương đến biên cương, chúng ta phải làm gì?"
- Một tướng bên cạnh Mật lo lắng hỏi.
"Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật tuy là thân vương nhưng tuổi đời còn trẻ, tin chắc cũng chỉ là một thằng nhóc còn hôi sữa.
Ta chỉ cần dọa một chút, nó sẽ cong đuôi chạy về mà mách huynh trưởng."
Ai nấy trong trại cũng bị câu nói của y làm bật cười, họ vừa ăn vừa nói cười vui vẻ.
Giác Mật ngừng một lúc, rồi bảo người hầu đem giấy bút ra, bắt đầu viết thư cho Nhật Duật:
"Bâm ân chủ, Giác Mật là người được triều đình tin dùng, cho trấn thủ đạo Đà Giang thế nên nào dám làm trái lệnh.
Nếu ân chủ đi ngựa một mình, Giác Mật xin ra hàng ngay."
Bức thư rất nhanh đến được tay của Nhật Duật, y đọc xong thì ra lệnh cho người chuẩn bị người ngựa, đợi sáng mai sẽ đi ngay.
Các tướng dưới trướng vội vã can ngăn:
"Vương gia, Trịnh Giác Mật xưa nay gian xảo, tôi sợ người sẽ gặp phải bất trắc khi nghe theo hắn."
"Đúng đấy, thưa vương gia.
Người không thể tự mình đi đến đó, nếu muốn thì hãy bày trận sẵn, khi có bất trắc chúng tôi sẽ vào tiếp ứng cho người."
"Hai vị tướng quân nói đúng đấy ạ!
Vương gia nên nghe theo!"
Ai nấy cũng liên tiếp quỳ xuống khuyên nhủ Chiêu Văn nhưng y dường như không để tâm những lời ấy, trực tiếp đỡ từng người dậy rồi đáp:
"Nếu như việc ta đi một mình đến trại của Mật có thể chấm dứt chiến tranh, để nước nhà yên ổn mà chuyên tâm chống giặc Bắc thì Chiêu Văn ta nguyện hy sinh thân mình.
Các tướng đừng quá lo lắng!"
"Vương gia, người là chủ tướng, mất người thì quân ta như rắn mất đầu, lòng binh dao động, Đại Việt ắt bại.
Xin người hãy suy nghĩ thật kỹ càng!"
- Một vị tướng già dặn kinh nghiệm lên tiếng.
"Triều ta còn nhiều tướng giỏi, đâu phải chỉ riêng mình ta?
Anh ta là Chiêu Minh vương cũng là tướng, Chiêu Quốc vương cũng là tướng, ai nấy cũng có thể thay ta lĩnh binh.
Nếu chuyến này ta mất, triều đình đương nhiên sẽ cử họ xuống, trừng trị Trịnh Giác Mật, quân ta không sợ mất người dẫn đầu."
"Vương gia!
Xin người đừng nói vậy!"
- Các tướng lần lượt quỳ xuống dập đầu, cầu cho Nhật Duật chuyển ý.
Chiêu Văn thở dài, bắt đầu giải thích cặn kẽ cho các tướng hiểu rõ quyết định của mình:
"Đại Việt ta có nhiều dân tộc cùng chung sống, họ đều là những người anh em trong gia đình, không nên phân biệt.
Trịnh Giác Mật vì sao khởi binh chống lại triều ta?
Vì y chưa cảm nhận được thành ý của triều đình đối với những người như y - dân tộc thiểu số.
Giờ đây, ta tuy không được gọi là dân bản xứ nhưng đối với văn hóa của họ cũng có hiểu biết, Chiêu Văn xin nguyện lấy lời đàm phán của mình thay cho binh đao vạn mã, để quân giữ sức chuẩn bị đón giặc Nguyên.
Nhân cơ hội, ta cũng muốn dạy cho Giác Mật một bài học, để y biết được triều đình đã ban nhiều ân huệ như thế nào cho bộ tộc của y."
Các tướng không ai dám cãi bởi tài ăn nói và việc giao tiếp được với người nước khác lưu loát của Chiêu Văn từ lâu đã vang xa, ai cũng phải nể nang vài phần.
Nhật Duật nói xong thì trở về trại của mình nghỉ ngơi nhưng y không tài nào nhắm mắt lại được bởi trong trận chiến này, y vẫn chưa thể nắm chắc được phần thắng.
***
Mặt trời vừa mới ló dạng, Chiêu Văn đã tức tốc lên ngựa đi đến trại của Mật, không mang theo tướng, chỉ mang theo vài tiểu đồng.
Các tướng vẫn cảm thấy lo lắng, có người còn khóc xin Chiêu Văn ở lại, y liền đáp:
"Các anh yên tâm, ta sẽ quay về!
Mau vào trong đi!"
Nói rồi, Chiêu Văn liền thúc ngựa rời đi, các tướng cũng nhanh chóng viết một bức thư về cho triều đình, kể rõ đầu đuôi câu chuyện, mong bệ hạ có thể chuẩn bị tinh thần khi gặp phải điều bất trắc.
Trịnh Giác Mật biết Nhật Duật đã trúng cái bẫy mà hắn đặt ra, liền bố trí quân lính vây thành vòng trong trại, chỉ đợi Chiêu Văn đi vào thì "thu lưới bắt gọn con mỗi".
Hắn đắc ý ngồi ở bên trong trại, sai người chuẩn bị rượu thịt long trọng, tiễn thượng tướng một đoạn trước khi sang thế giới bên kia.
Cứ nghĩ đến viễn cảnh chiến thắng, Mật đột nhiên bật cười một mình.
Đoạn, một tên lính chạy vào thông báo:
"Bẩm chúa công, Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật đang ở trước trại của chúng ta."
"Để hắn tự vào!"
- Mật cầm ly rượu lên uống.
Chiêu Văn xuống ngựa, để đám tiểu đồng ở bên ngoài, rồi một mình bước vào trại.
Vừa bước qua cổng, một đám binh lính chạy ra bao thành từng vòng, gươm ai cũng sáng lóa nhưng Chiêu Văn không hề sợ, còn ung dung đi vào gặp Trịnh Giác Mật.
"Ân chủ quả nhiên đúng hẹn, Mật này bái phục!"
- Y vừa nhìn thấy vương bước vào thì trong lòng có chút sợ hãi bởi phong thái ung dung đến lạ thường của Chiêu Văn.
"Binh lính đông đúc, giáo mác sáng lóa, tướng quân quả thực khiến ta mở mang tầm mắt!"
- Nhật Duật đi đến bàn tiệc, vớ ngay một chum rượu rồi đưa vào mũi uống, chẳng nể nang ai.
Nhưng điều đáng nói ở đây, Chiêu Văn sử dụng ngôn ngữ của người Man để trò chuyện và uống rượu bằng mũi như người bản địa, khiến ai trong trại cũng bất ngờ, cứng họng không biết nói gì.
Ngay cả Trịnh Giác Mật cũng không thể ngờ được vị tướng này lại am hiểu về phong tục địa phương, trong lòng cũng có sự đánh giá khác về Chiêu Văn vương.
Nhật Duật thấy chúng còn đang bất ngờ, bèn nói:
"Ta đến đây không để ra oai bởi rõ ràng quân triều đình đã quấy rối mảnh đất của bộ tộc người Man trước.
Chiêu Văn ta lấy làm hổ thẹn, cúi xin tướng quân tha lỗi!
Ta đã trừng phạt thích đáng những kẻ phạm vào quân lệnh, cũng tạ lỗi cùng thần linh và dân chúng, mong có thể chuộc lại lỗi lầm.
Tướng quân đời đời hưởng bổng lộc triều đình, chắc không vì một chút hiểu lầm mà tạo phản.
Có phải không?"
Từng lời từng chữ của Chiêu Văn khiến các tướng trong trại đều khiếp sợ.
Họ nhìn nhau rồi lại nhìn vị tướng trẻ trước mặt bằng ánh mắt hoảng hốt.
Trịnh Giác Mật đột nhiên trong lòng cũng cảm thấy có lý bèn gật đầu liên tục, bèn đích thân mình bưng chum rượu đến cho Chiêu Văn, bá vai nói:
"Thượng tướng đã nói vậy, ta còn gì để nói nữa?
Quả thực, trong việc này, Mật này đã có chút nóng nảy, cộng thêm nhà Nguyên liên tục hối thúc, tôi nhất thời tức giận đã làm điều sai trái.
Xin thượng tướng thứ tội!"
Y cười lớn, Nhật Duật cũng cười theo rồi ngỏ ý muốn kết tình huynh đệ với Giác Mật.
Không suy nghĩ nhiều, y lập tức đồng ý, sai quân lính tấu nhạc linh đình, mở yến tiệc long trọng kết tình huynh đệ với Chiêu Văn.
Quân Đà Giang còn lập đàn cúng, giết lợn rừng làm vật hiến tế rồi mời Chiêu Văn và Giác Mật lên đài thực hiện lễ nghi.
Y dùng con dao rạch lấy tiết con lợn, rồi tuyên cáo với các binh sĩ người Man:
"Hôm nay, ta cùng Thượng tướng Chiêu Văn vương Trần Nhật Duật kết bái huynh đệ, cũng tức là người Kinh và người Man kết tình.
Nay có đất trời làm chứng, kẻ nào làm trái lời thề, sẽ bị cắt tiết như con lợn rừng này!"
Đám binh sĩ nghe xong thì hô hào chúc mừng, liên tục reo lên:
"Triều đình vạn tuế!
Đức Nhân Tông vạn tuế!"
Rồi, họ kéo nhau nướng thịt, uống rượu và trò chuyện suốt đêm.
Ai cũng nói Chiêu Văn cứ như người dân tộc của bọn họ vậy, nên không ai kiêng nể gì cả.
Chiến tích lừng lẫy của Nhật Duật nhanh chóng lan rộng khắp nơi, việc bình định phản loạn không tốn một binh một tốt nào khiến ai nấy cũng ngưỡng mộ tài năng của vị tướng trẻ.
An Tư trong kinh thành nhận được tin tức thì đột nhiên vui cả ngày, bám lấy Chiêu Thành vương tự hào kể chuyện của Nhật Duật khiến y cảm thấy hơi ghen tỵ.
Thượng hoàng và quan gia dường như cũng nhấc được tảng đá trong lòng xuống, đêm đó ngủ rất ngon, không bị giật mình nữa.
Sáng ngày hôm sau, Chiêu Văn đưa gia quyến của Giác Mật về kinh, y được triều đình trọng dụng, cho giữ tước cũ rồi cho người đưa y về đạo Đà Giang.
Con trai của Giác Mật được Nhật Duật nhận làm con nuôi, lưu lại trong kinh thành làm chức trông coi ao cá cho hoàng cung.
Chiêu Văn cũng không kịp đến thăm An Tư, vừa về đã lập tức lên đường đến lộ Tuyên Quang, trông coi biên cương.
***
Lại nhắc đến đoàn sứ của nhà Nguyên hộ tống Trần Di Ái về Đại Việt lập triều đình bù nhìn, Hưng Đạo vương từ khi lĩnh mệnh đã lập tức trở về Vạn Kiếp giao phó công việc này cho Hưng Vũ vương Trần Quốc Nghiễn - con trai trưởng của y, người là "phò mã hụt" của Thiên Thụy công chúa.
Sau khi được cha dặn dò, Nghiễn liền mang binh đến biên cương, chờ cho đến khi đoàn sứ vừa bước qua địa phận của Đại Việt thì đánh chúng nó tan tác, bắt lấy Trần Di Ái và Lê Mục, Lê Tuân mang về trị tội.
Sài Thung bị thương, không quan tâm gì mà ôm lấy thân mình mà chạy, lòng thầm nghĩ chắc bọn Trần Di Ái đã chết, không nuối tiếc nữa.
Chạy mãi, Sài Thung đột nhiên nghe thấy đằng sau có tiếng ngựa chạy, liền nấp vào một bụi cỏ ven đường, sợ hãi nhìn.
Hóa ra là quan biên trấn ở Đại Việt mang võng, kiệu đến đón y về dịch quán.
Trông thấy bộ dạng nhếch nhác của Sài Thung, quan biên trấn muốn cười nhưng lại nghĩ đến thân phận của y, đành thôi:
"Bái kiến đại nhân.
Tôi phụng mệnh triều đình đến đây đón đại nhân về dịch quán.
Mời đại nhân!"
Sài Thung lấy lại dáng vẻ hống hách vốn có, tức giận bước lên kiệu, mặt tỏ vẻ khinh thường, lòng thầm nghĩ: "Lũ man di không biết điều!".
Giữa biên trấn nhỏ nhắn, cờ quạt màu sắc sặc sỡ, tiếng chiêng vang lên inh ỏi.
Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ triều đình tiếp đón sứ thần long trọng nhưng thật ra, Hưng Vũ vương đã đưa mật chỉ cho quan biên trấn, rằng y phải che tai, bịt mắt của Sài Thung và đám tùy tùng.
Để chúng nó không dòm ngó, không dò la, không biết được đường sá, kho tàng, binh lính của ta.
Quan biên trấn quả thật đã khiến đám sứ thần trở thành người đui người mù bằng cờ, lộng, tiếng chiêng, tiếng khua.
Quả thật tài trí!
Vào đến dịch quán, quan biên trấn cung kính mời Sài Thung xuống kiệu.
Y vẫn giữ nguyên vẻ mặt kênh kiệu ấy mà bước xuống nhưng có ai biết được thân thể của y đang ê ẩm, mệt mỏi suốt một chuyến đi dài, còn bị Hưng Vũ vương "tập kích".
Vừa đau vừa đói, Sài Thung khó chịu khi không một ai cơm bưng nước rót cho hắn, quá sức chịu đựng hắn đập phá lung tung, quan biên trấn thấy thế thì ung dung bước lại, áo mũ chỉnh tề hỏi:
"Đại nhân cần gì ở chúng tôi?"
"Có nước nào đón sứ thần như các ngươi không?
Ta mệt mỏi mà một mâm cơm đạm bạc cũng không bưng lên.
Đúng là lũ man di không biết điều!"
- Sài Thung tức giận mắng.
Quan biên trấn vẫn giữ nguyên nét mặt, không hề biểu lộ cảm xúc:
"Đại nhân không cho gọi, chúng tôi nào dám làm phiền.
Nước Việt tôi tuy nhỏ nhưng rất trọng chữ 'lễ', biết thế nào là kính trên nhường dưới.
Đại nhân đường xa mệt mỏi, tôi để cho ngài nghỉ ngơi, khi nào ngài đói thì ngài gọi, chúng tôi sẵn sàng phục vụ."
Lời này của quan biên trấn khiến Sài Thung ngượng quá hóa giận nhưng không đáp được gì bởi từng câu từng chữ đều hợp tình hợp lý, y không thể phản bác.
Quan biên trấn biết hắn đã cứng họng, mới kêu lính hầu đem rượu thịt lên thiết đãi.
Triều đình cũng không tàn nhẫn đến mức để hắn ăn uống đạm bạc, bởi Sài Thung đường đường cũng là sứ thần của "Thiên tử", phải tung hắn lên chín tầng mây rồi lại đạp xuống một cách tàn nhẫn.
Thế mới thống khoái!
***
Bọn Trần Di Ái bị Hưng Vũ vương mang về luận tội một cách gọn gàng, không để lộ một chút sơ hở nên Sài Thung cứ nghĩ bọn chúng đã chết.
Hôm luận tội, Thượng hoàng ngồi ở chính điện, quan gia ngồi ở phía dưới, quan văn quan võ đứng ở hai bên điện Thiên An.
Bọn phản quốc quỳ xuống dập đầu, liên tục cầu xin tha mạng:
"Bệ hạ, quan gia, chúng tôi chỉ bị giặc Nguyên mê hoặc nên mới phạm vào đại tội.
Xin rủ lòng thương!"
"Khốn kiếp!
Trẫm thương các ngươi, ai thương con dân của trẫm?
Bệ hạ tin tưởng các ngươi, giao cho trọng trách quan trọng, lại chẳng thể ngờ được quốc thích lại là kẻ phản tặc!"
- Nhân Tông tức giận, hận không thể tự mình đánh chết bọn chúng.
Trần Di Ái thấy chỉ còn hy vọng nơi Thượng hoàng, bèn đưa mắt nhìn lên phía trên, vô cùng khẩn thiết.
Thành Tông cũng nhìn hắn nhưng với ánh mắt căm phẫn.
Ngài giống với Tiên đế, là người trọng tình trọng nghĩa, nhưng không thể dung thứ cho kẻ ích kỷ, bán rẻ quốc thể, sỉ nhục tổ quốc.
Cộng với ánh mắt đó, Thượng hoàng biết rõ Di Ái chưa thật sự hối hận, bèn nói:
"Trần Di Ái đi sứ nhục mệnh vua, tội đáng chết.
Nể tình là quốc thích, đưa Di Ái vào làm lính canh ở phủ Thiên Trường, những người khác đưa vào Tống binh của Chiêu Văn vương, vĩnh viễn không được làm quan.
Còn nữa, họ Trần không có phản tặc, đổi họ của Di Ái sang họ Mai."
Các quan ai cũng đồng tình với cách xử trí của Thượng hoàng, vừa hợp tình lại vừa hợp lý, không ai dám cãi.
Vừa dẫn đám phản tặc rời đi, Chiêu Minh vương đã đứng ra bẩm báo:
"Chuyện của bọn Di Ái đã xong, chúng ta còn phải đón tiếp Sài Thung.
Hiện tại, hắn đang ở dịch quán, gần chỗ của Chiêu Văn và được quan biên trấn 'đón tiếp nồng hậu'.
Xin bệ hạ và quan gia sớm định đoạt để đưa hắn về kinh thành, tiện cho việc trông coi hắn!"
"Ta còn lạ gì Sài Thung?
Chắc hẳn giờ đang la lối ở dịch quán, làm khó quan biên trấn, thắc mắc vì sao ta và quan gia chưa đến đó đón tiếp.
Nhưng làm như vậy thì phải chăng đã công nhận nước ta là một quận huyện?
Vì vậy, em đi đón tiếp hắn đi, Quang Khải!"
- Thánh Tông nghĩ đến dáng vẻ đó của hắn thì đột nhiên mắc cười.
Trần Quang Khải hiện tại là Tướng quốc thái úy, đứng đầu các quan, thân phận tôn quý.
Cử y đi đón tiếp Sài Thung, vừa không hạ thấp Đại Việt, vừa thể hiện được sự tôn trọng của nước ta đối với Đại Nguyên.
Chiêu Minh nhận mệnh, lập tức xuất phát, không dám chậm trễ.
***
"Ai cũng đi cả rồi!
Thật là chán!"
- An Tư nằm dài ra giường, chán nản nói.
"Công chúa, sao người không đi tìm Chiêu Thành vương?
Bệ hạ không phải đã đồng ý chuyện của hai người rồi sao?"
- Lan thắc mắc hỏi.
"Sứ thần nhà Nguyên sắp đến, ai cũng bận rộn, Chiêu Thành cũng thế.
Ta không thể vì bản thân mà lỡ việc quân, ta sẽ bị mắng mất!"
- An Tư thở dài.
Nàng vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên có một tiếng "huỵch" như có ai vừa nhảy xuống.
Bích Huệ liền chạy ra xem, sợ có thích khách liền cầm một cây gậy, thủ sẵn tư thế.
Người đó vừa bước vào đã bị Huệ đánh một cái thật mạnh vào bụng, nào ngờ đó lại là Chiêu Thành vương, nhưng nhận ra đã quá muộn màng.
Trần Thông ôm bụng ngã xuống đất, không nói nên lời.
An Tư hốt hoảng chạy lại đỡ y, luôn miệng hỏi thăm:
"Anh có sao không?
Có đau lắm không?"
Bích Huệ nhận ra sai lầm của mình, quỳ xuống dập đầu:
"Vương gia thứ tội!
Tôi thật sự không cố ý, mong người thứ tội!"
Chiêu Thành đột nhiên mỉm cười, An Tư cảm thấy khó hiểu, liền hỏi:
"Sao anh lại cười?
Hết đau rồi à?"
Trần Thông càng cười lớn hơn, đến nỗi quên luôn cả đau.
Nàng tức tối, đá vào chân y một cái thật đau, để y không cười nữa.
An Tư bỏ mặc Chiêu Thành ở cửa, dẫn Bích Huệ và Xuân Lan vào trong tẩm điện rồi kêu họ đóng cửa lại.
Thông hốt hoảng đứng dậy níu tay nàng lại, Lan và Huệ hiểu chuyện, lẳng lặng rời khỏi.
"Sao anh lại cười?
Có gì vui lắm sao?"
- An Tư giận dỗi.
"Bộ dạng lo lắng của em thật dễ thương, khiến anh không thể nhịn cười.
Xin lỗi!"
- Chiêu Thành nắm tay nàng.
"Có gì đáng cười chứ?"
- Nàng bỏ tay y ra, bĩu môi đáp.
"Ngày mai anh về thái ấp, em ở trong kinh nhớ giữ sức khỏe, đừng ra ngoài dạo phố nữa!"
- Chiêu Thành lo lắng nói.
"Vì sao?"
- An Tư hoang mang, nàng còn muốn đi chơi.
"Sài Thung sắp vào kinh, nghe mọi người bảo thằng đó vô cùng hung hăng, em phải cẩn thận.
Anh tin chắc khi đến kinh thành, hắn sẽ càng quá quắt hơn, em nên ở yên trong cung, đợi anh về rồi tính."
- Chàng ôm lấy An Tư, dường như có chút không nỡ.
Bầu không khí đột nhiên chìm vào trong yên tĩnh, im lặng đến mức cả hai có thể nghe thấy nhịp tim của nhau.
Rất lâu sau đó, An Tư mới lên tiếng hỏi:
"Anh đi trong bao lâu?"
"Có lẽ là một tháng, hai tháng hay thậm chí là ba tháng.
Việc quân không thể báo trước, anh chưa biết chính xác thời gian."
- Chàng nói, cố gắng an ủi An Tư nhưng trong lòng y cũng khó chịu không kém.
"Tình thế cấp bách, việc quân quan trọng.
Anh cứ đi, em sẽ đợi!"
- Nàng nhìn Chiêu Thành, ánh mắt thâm tình khiến người khác cảm động.
Trần Thông đáp lại ánh nhìn, nâng gương mặt nàng lên, trao cho nàng một nụ hôn, nụ hôn đầu tiên của hai người.
Trăng hôm nay thật sáng, để họ nhìn rõ lòng nhau...