[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tướng Không Cờ
Tái lập loạn dân
Tái lập loạn dân
Sáng hôm sau, trời vừa hửng nắng, sương mù vẫn còn đọng trên những mái ngói, Ngân đã dậy từ sớm.
Không còn là cô gái lười biếng, hôm nay, chính cô là người kéo Hoa dậy
Ngân: "Dậy đi, đi tìm Dật.
Tao nghĩ... mình nên nói chuyện về vụ chia dân tị nạn."
Hoa chớp mắt, hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra: "Ờ...
ừ, đi!"
Cả hai nhanh chóng thay áo, buộc tóc gọn gàng rồi kéo theo Hàn Dạ, người làm việc chung với mình những ngày qua, hiểu rõ tình hình dân chạy loạn.
Ba người lặng lẽ băng qua sân gạch, tiếng bước chân dẫm lên lá khô nghe giòn như tiếng quyết tâm.
Dật đang ngồi bên hiên, đọc vài tấu chương.
Nhìn thấy cả ba, cậu ngạc nhiên:
"Sao hôm nay hai huynh đến sớm vậy?
Có chuyện gì sao?"
Ngân bước tới: " Dật à, ta có chuyện này, muốn nhờ ngươi giúp.
Ta tin là ngươi làm được"
"Nhờ ?"
Ánh mắt lóe lên sự cảnh giác quen thuộc: "Đệ có thể giúp gì"
Ngân: "Vậy ta nói thẳng nha" Ngân huých nhẹ tay Hoa: "Nói đi mày"
Hoa đang mơ màng cũng tỉnh ngủ, cô nhìn Ngân với ánh mắt thân thiện – chơi gì kì mạy:
" Thì là, ta đang tính chia dân tị nạn ra á"
Dật nhướng mày cao hơn: "Chia dân?"
Hàn Phong từ phòng bê khay trà ra, thấy thế, Ngân kéo tay Hàn Phong và Hàn Dạ cùng ngồi chung.
Hoa vội vàng nói tiếp: "Ý là... dân trong trại.
Bây giờ loạn lắm.
Ai cũng nằm chờ phát cháo.
Người bệnh nằm cạnh người khỏe.
Nếu cứ để vậy... sẽ thành dịch bệnh mất, giặc chưa đến thì cũng chết vì lộn xộn.
Ngân giải thích tiếp: "Tụi ta tính chia người thành nhóm.
Người khỏe có việc làm, người bệnh, người có nghề có thể giúp.
Ngươi thấy sao"
Dật thấy hứng thú: "Huynh nói cụ thể hơn đi"
Ngân trực tiếp nói: "Chưa có"
"......................."
"......................."
"Thì mới tìm mọi người cùng suy nghĩ nè" Ngân đá chân mày "Người xưa có câu "3 chàng thợ da bằng 1 Gia Cát Lượng", còn chúng ta có 5 người"
Hoa nói: "Tụi ta mới tới, còn mọi người thì hiểu nơi đây hơn, bàn với mọi người để đưa ra kế hoạch.
Cùng nhau suy nghĩ thì mới phát hiện cái sai của nhau để sửa.
Quan trọng là chuyện này, hai đứa ta ...chỉ nghĩ ra được nhiu đó, để làm được, thì phải có mọi người"
Kế hoạch được viết ra sơ sài, chẳng ai biết có làm được không.
Học khác hành mà.
Nhìn thì có vẻ gọn ghẽ, mấy dòng chia nhóm, vài ô vuông vẽ khu trại.
Nhưng thật ra, ngoài tờ giấy này... thì chẳng có gì cả.
Quan trọng là ở dân.
Lòng dân không loạn, ý dân không phiền.
Làm tới đâu hay tới đó vậy.
Người bệnh chia ra lều khác, đại phu đến khám chữa
Người khỏe phụ việc đồng áng, xây dựng, sữa chữa
Thanh niên có thể vào quân đội, bổ sung lực lượng, báo thù nhà
Phụ nữ, người già khéo tay, thì làm đồ thủ công, nấu ăn
Người biết y lý thì vào y phường bốc thuốc chữa bệnh, hoặc phụ giúp
Còn con nít ...
đi chơi đi, à không, con nít lớn hơn thì giữ con nít nhỏ hơn.
Ngọn nến hy vọng được thắp lên, nhưng không biết có thể cháy đến lúc nào.
~~~~~~~~~~~~~~~~
Dật rời phủ trong chiều hôm đó, gặp thúc thúc.
Khoác áo dài sẫm màu, rời phủ trong lặng lẽ, chỉ một con ngựa ô cao lớn
Phủ đệ của Đạo nằm ở khu Đông phường Thọ Xương, cổng lớn gỗ mun, tường gạch nung, cây si trước cổng vừa được cắt tỉa.
Gia nhân nhận ra Dật, không dám cản, kêu người dắt ngựa rồi vội vã chạy vào bẩm báo.
Một lát sau, Hưng Đạo đích thân ra đón, áo lụa thêu chỉ bạc, thần sắc ung dung như mọi ngày, nhưng mắt khẽ nheo lại khi thấy dáng Dật.
"Bệ hạ, sao không gửi chiếu truyền ta đến phủ đệ, mà đích thân đến tìm, là có chuyện gấp gì sao?"
Dật giơ tay ngăn, giọng nhẹ: "Thúc thúc đừng đa lễ.
Nay ta đến đây, là để hỏi kế."
Hưng Đạo mỉm cười: " Uhm, hỏi kế sao."
Dật không vào nhà trong, đứng ngay ở sân, nói thẳng: "Thúc thúc, ta muốn chiêu binh từ loạn dân.
Người thấy sao."
Hưng Đạo nhướn mày: "Chiêu binh từ loạn dân?" — Đạo nhắc lại.
Dật: "Đúng vậy, đất nước cần binh, người dân Chiêm chạy loạn từ biên giới tràn về các vùng, trong đó không thiếu tráng đinh dũng mãnh, Nếu biết trọng dụng, chẳng những có thêm binh lực, mà còn trao cho họ đất dụng võ, khơi dậy mối thù nhà, nợ nước – biến tị nạn thành chiến sĩ."
Hưng Đạo phân tích: "Nạp dân Chiêm làm lính, lợi thì rõ ràng: có thêm binh lực.
Họ mang sẵn mối hận mất nước, dễ kích động ý chí.
Nếu biết thu phục, cho họ cơ hội, thì sẽ biến thành vũ khí lợi hại.
Một mũi tên trúng hai đích: vừa giảm gánh nặng, vừa tăng lực lượng chiến đấu."
"Nhưng hại cũng không ít.
Họ là người ngoại tộc, phong tục khác biệt, lòng người dễ biến.
Nếu trong hàng ngũ xuất hiện kẻ phản, rất khó lường.
Lỡ khi thế trận nghiêng ngả, lòng thù hận chưa nguôi lại ngược thành lưỡi đao.
Lúc ấy không chỉ mất người còn rối cả lòng dân."
Dật: "Cho nên, dùng – thì phải dùng khéo.
Phân tán họ ra, kèm theo tướng giỏi, huấn luyện kỹ, không cho tụ thành một đơn vị riêng biệt.
Có thưởng phạt rõ ràng, có người Chiêm theo làm chỉ huy cấp thấp, thì mới giữ được lòng người."
Hưng Đạo vui vẻ: "Ý hay.
Được, ta sẽ giúp người ban lệnh chiêu binh xuống các vùng"
~~~~~~~~~~~~~~
CHIẾU DỤ AN DÂN
Dân là gốc nước, gốc yên nước vững.
Giữa thời chinh chiến, người lìa xa quê
Lòng không chốn dựa, muôn dân lầm than
Nay ban chiếu này xuống:
Các phủ, các trấn, phải gấp rút, hết lòng bình định an dân, dẹp loạn, khích lệ tinh thần, dựng lại cuộc sống.
Không dưỡng kẻ nhàn – Không bỏ rơi người có tâm.
Dân chạy loạn đến – có cơm cho ăn, có việc cho làm, phân việc theo khả năng, đúng người, đúng việc.
Người già và trẻ nhỏ được hưởng đãi ngộ đặc biệt.
Dân tị nạn từ xa đến, không kể xuất thân, đều là con dân Đại Việt, Không được đuổi xô, không được làm khó.
Khuyến khích tráng đinh có chí muốn theo quân giữ nước, vào doanh trại rèn luyện, có thể đến bất kì doanh trại nào đăng ký.
Người có lòng, tất có chỗ dùng.
Có chí – trao việc, có sức – giao binh.
Người người một lòng, trên dưới đồng tâm, đất khách hóa lành.
Nay chiếu đã ban, nghiêm lệnh thực thi.
Kẻ nào trái lệnh, xét tội không tha.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chiếu An Dân đã ban, tin lan đi như lửa gặp gió.
Trên bãi đất rộng ngoài trạm tiếp nhận, dòng người nối dài, chen chúc mà vẫn giữ trật tự.
Từng tốp một tiến lên bàn đăng ký.
Người thì gùi theo đồ, người dắt theo cả nhà, người quấn chăn tạm làm áo khoác, tất cả đều gầy gò, mệt mỏi, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên chút hy vọng sau những ngày chạy loạn.
Giữa khốn khó, họ vẫn còn đủ sức để tin vào một ngày được sống, được làm, và được yên ổn.
Đương nhiên vẫn sẽ có kẻ làm loạn, nhưng giờ thì để quan phủ lo đi.
Năm người đứng lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hoa: "Lệnh vua ban lẹ vậy ta.
Có phải là nhờ ngươi góp ý không Dật"
Dật: "Quan trọng là có người chịu nghe, chịu hiểu"
Ngân: "Vua tốt có khác"
Hàn Dạ: "Đó là điều đương nhiên"
Hàn Phong: "Ít ra thì... có nơi để người dân bắt đầu lại."
Cả năm người đều gật đầu, không ai bảo ai
Ngân: "Uhm...Mọi người có đói không"
Mọiánh nhìn lập tức quay sang phía Ngân.
Gió thổi qua mang theo sự im lặng kỳ lạ.