Sáng nay Hoa theo bác quản gia ra ngoài mua đồ, thấy khu quảng trường hơi đông nhỉ, dựng rạp kê bục...
Hằng năm, khi nắng đầu hạ vừa chớm, cả thành lại rộn ràng chuẩn bị cho đại hội võ trường, nơi mọi người dân, bất kể xuất thân cao thấp, chỉ cần có tài và dũng, đều có thể bước lên sàn đấu.
Không phân biệt trai hay gái, quý hay dân, ai cũng có cơ hội chứng minh bản lĩnh của mình.
Bác quản gia kể: " họ đang chuẩn bị cho buổi thi đấu võ, mỗi năm 1 lần, chỉ cần là người trong thành đều có thể tham gia, từ đó chọn ra người tài giỏi làm việc cho Phụng Sơn trại, bảo vệ cho mọi người khỏi điều xấu.
Hạng nhất còn có tiền thưởng cao nữa, hạng nhì, hạng ba ít hơn."
" bảo vệ người dân sao"
"thường thì các võ đường sẽ cho đệ tử đi thi, nếu thắng sẽ làm rạng danh võ đường của mình, làm việc cho quan phủ, họ cũng có thể từ chối, chỉ đơn giản muốn giành thứ hạng hoặc tiền thưởng thôi"
" khi nào thi đấu ha bác"
" hai ngày nữa"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trên đấu trường dựng giữa quảng trường trung tâm, từ đây, những người mạnh nhất, giỏi nhất sẽ được chọn vào Phụng Sơn trại — lực lượng hộ vệ bảo vệ thành, trấn áp tệ nạn, giữ yên dân chúng.
Chiến thắng không chỉ mang lại danh tiếng, mà còn là vinh dự được phục vụ cho chính nghĩa.
Nhưng hơn tất cả, đó là sự công nhận của cả thành: người chiến thắng không đơn thuần là kẻ mạnh, mà là người xứng đáng được tin tưởng.
Tùng tùng tùng, tếng trống vang lên dồn dập, bắt đầu cuộc.
Hai đứa chen lên đầu, Hoa biết Ngân sẽ thích nên đã kể với nó cuộc thi này.
Hôm nay trước khi ra cửa, gặp Dật trong viện nên rủ đi chung xem thi đấu.
Ai dè hắn đồng ý thật.
Chuyện lạ Đại Việt.
Dưới ánh nắng gắt, từng cặp đấu bước lên võ đài, người thắng người thua, người lên người xuống.
Tiếng hò reo vang dậy mỗi khi một chiêu hiểm hóc được tung ra, hoặc một cú quật ngã
Trưởng trại Phụng Sơn, dáng người uy nghi, khoanh tay đứng trên đài cao, mắt chăm chú dõi theo từng đòn đánh.
Quan tri phủ dựa lưng ghế thư thả nhâm nhi trà.
Hai người đối diện nhau giữa võ đài, ánh nắng nghiêng xuống làm nổi bật những giọt mồ hôi trên trán.
Cả quảng trường lặng thinh,
Gã võ sĩ lực lưỡng bước tới trước, chân dẫm mạnh xuống sàn gỗ vang lên một tiếng.
Hắn không nói gì, chỉ siết nắm tay kêu răng rắc.
Đối diện hắn là một thanh niên trẻ, dáng người gọn gàng, mắt sáng
Tiếng hô: "bắt đầu!"
Gã to con lao tới như con trâu hoang, tung cú đấm ngang.
Thanh niên nghiêng người, lách một nửa bước, làn áo bay xẹt qua mặt gã.
Ngay khoảnh khắc ấy, cậu xoay người tung một cú đá tạt vào bên hông.
Bốp! – tiếng va chạm khiến cả khán đài nhao lên.
Gã khựng lại một chút, nhưng chưa chịu ngã, hắn tung loạt quyền như vũ bão, đánh thốc tới như muốn nghiền nát đối thủ.
Nhưng thanh niên không hoảng.
Bàn chân trượt nhẹ như lướt trên mặt nước, mỗi đòn đánh đều chỉ vừa tránh khỏi trong gang tấc.
Và rồi - một cú chỏ trái nhanh như chớp cắm thẳng vào xương quai hàm gã.
Gã đổ rầm xuống như cây đổ, đôi mắt lạc thần trước khi ý thức kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Cả quảng trường bùng nổ tiếng hò reo.
Người thanh niên trẻ, ánh mắt bình thản, như thể điều vừa xảy ra chỉ là chuyện thường ngày.
Bình quan lên tiếng: " còn ai nữa không" " còn ai muốn thách đấu nữa không" " vị nào muốn thách đấu thì cứ mạnh dạn bước lên" " còn ai thách đấu hôm nay nữa không"
" để ta " mọi người đang im lặng chờ người thi đấu tiếp theo thì lại nhao nhao lên, khi người lên tiếng là tiểu đội trưởng 1 trong 3 đội của Phụng Sơn trại.
Người này nổi tiếng tham lam, lạm quyền, ích kỉ.
Ngân lắc tay hoa: " ê mày, là thằng chó đó, cái thằng bữa thu tiền bảo kê, còn đánh tao kìa mày"
Vị thúc thúc bên cạnh nghe thế nói : " hắn là Lỗ Mãnh, tiểu đội trưởng đội 3 của Phụng Sơn trại, người mới vào trại đều bị hắn bắt nạt.
Hắn nổi tiếng ích kỉ, lên thi chỉ là không muốn người tài được vào trại, tranh chức với hắn thôi"
" Lỗ Mãnh ư, tên này đáng ghét thật"
Ai cũng hiểu vì sao một kẻ đang giữ chức lại chen chân vào cuộc thi vốn dành cho người ngoài trại.
Nhưng chẳng ai dám nói thẳng ra.
Vì cuộc thi có giành tiền thưởng nên cũng không cấm người nào thi.
Lỗ Mãnh thì cười nhếch mép, ánh mắt khinh khỉnh như thể mọi chuyện đã nằm trong tay hắn.
Ngay từ những phút đầu, hắn đã tấn công dồn dập – không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự hiểm độc.
Những cú đấm như đánh lệch hướng, nhưng thật ra nhằm trúng các khớp yếu; các cú đá hạ thấp không tuân theo bất kỳ bài quyền chính thống nào.
Thanh niên nhanh nhẹn tránh né, nhưng mồ hôi đã bắt đầu túa ra.
Rồi đến lúc Lỗ Mãnh khẽ xoay cổ tay, từ trong ống tay áo rơi xuống một vật nhỏ bằng đồng, sắc như lưỡi dao, giấu kín trong đai tay.
Hắn tung cú đấm trái, nhưng tay phải mới là thứ thực sự đáng sợ – lưỡi dao vạch ngang sườn, máu rướm ra, vết cắt tuy nhỏ nhưng nguy hiểm, chỉ cần trúng chỗ gân là tay chân tê liệt.
Thanh niên gằn giọng: "Ngươi không xứng mặc áo của Phụng Sơn trại"
Khán giả không ai thấy rõ, vì cú ra tay quá nhanh.
Nhưng cậu ta cảm nhận rõ ràng vết đau rát sau lưng áo rách.
Cậu lùi lại, ánh mắt sững sờ, sau đó biến thành lạnh lẽo.
Hắn chơi bẩn.
Độc từ lưỡi dao dần lan ra, thanh niên cảm thấy tay chân cứng đơ, động tác không còn nhanh nhẹn, hắn ta lợi dụng lúc này ra tay hạ đo ván thanh niên tội nghiệp ấy.
Hắn đứng trên võ đài ngông nghênh: "còn ai dám lên thách đấu với ta không, ta xem còn ai dám"
Ngân nói to, giọng nói to như tát vào mặt tên hống hách này: " ta lên"
Hoa đứng bên cạnh hoảng hồn vội kéo tay: " mày điên hả, sao mày đánh lại nó được, nó có dao đó"
" thằng chó đó nó chơi xấu, nó mà móc dao ra 1 cái tao la lên giãy đành đạch cho cả thành biết mặt nó.
Không ai dám nói, tao sẽ nói.
Tao chỉ muốn vạch mặt nó thôi, yên tâm, tao không sao đâu"
Nhìn thân ảnh thấp bé trước mặt, hắn ngạo nghễ, ánh mắt đầy vẻ chán chường xen khinh bỉ, hắn nhớ ra Ngân rồi: "thì ra là ngươi sao, cái tên đánh lén ta.
Hôm nay lại tự dẫn xác tới.
Được thôi, hôm nay trả hết một lần đi"
Ngân hít một hơi thật sâu.
Dưới võ đài, mọi người xôn xao.
Không ai biết "thằng nhỏ" đó là ai, càng không hiểu vì sao dám khiêu chiến với một kẻ như Lỗ Mãnh – vừa bẩn vừa ác.
Trống nổi lên.
Trận đấu bắt đầu.
Lỗ Mãnh không chần chừ.
Hắn lao đến như hổ xổng chuồng, tung một cú đấm móc ngang, hòng dứt điểm nhanh.
Ngân né được, cô cố giữ thăng bằng, lòng bàn chân ê ẩm.
Hắn mạnh hơn cô rất nhiều.
Ngân chống đỡ vài đòn đầu, nhưng càng lúc càng đuối.
Mỗi cú đánh đều như búa giáng, còn Ngân chỉ có thể nghiêng người, lùi, xoay, né – như con thuyền nhỏ giữa sóng dữ.
Một cú đá vào dưới mạng sườn khiến cô loạng choạng, lăn một vòng mới gượng dậy nổi.
Dưới võ đài, Hoa lo sợ, hét lớn: "Ngân ơi, mày nhớ cảnh sát thỏ không, cảnh sát thỏ trong zuutopia đó, nhớ lại đi.
Ngân?!
Mày hiểu ý tao mà!
Đứng lên đi, né đi"
Ngân sững lại.
Một tia sáng lóe lên trong đầu.
Cảnh sát thỏ - nhỏ bé, nhưng lém lỉnh, nhanh nhẹn, dùng đầu óc và sự lanh lẹ để lật ngược tình thế.
"Đúng rồi.
Mình không cần thắng bằng sức mạnh.
Mình không cần điều đó."
Lỗ Mãnh lao tới lần nữa, lần này hắn rút tay áo lên – dao nhỏ đã giấu sẵn, ánh thép lóe dưới cổ tay áo.
Hắn toan kết thúc trận đấu bằng một đòn dơ bẩn như trước.
Nhưng lần này, cô lao lên.
Cô lách người, rồi đột ngột quỳ sụp xuống, cả người trượt qua bên hắn.
Nếu không vững chân thì dễ té, khớp chính là điểm yếu.
Cô xoay chân đá khớp gối hắn từ phía sau làm hắn khụy ngã.
Cô đứng dậy đá mạnh vào mạng sườn, nách.
Hắn mất đà, loạng choạng
Hắn quỵ xuống.
Ngân phản xạ đá văng con dao rơi xuống sàn kêu "choang" một tiếng chát chúa.
Trưởng trại đứng dậy, quan tri phủ, mọi người đều thấy con dao.
Hắn đứng bật dậy tính, nhưng Ngân đã nhanh hơn – chạy lướt qua người hắn, cô nhảy đạp lên thanh chắn, vịn vào cột cờ xoay 1 vòng rồi dồn lực Hai chân tung lên cú đá thẳng vào ngực hắn.
Hắn ngã vật ra sàn
Cả quảng trường im lặng.
Rồi bùng nổ: "thắng rồi, đánh hay, đánh hay lắm".
Trong khoảnh khắc ấy, mọi người hiểu, người thắng, không nhất định phải là người mạnh nhất.
Ngân đứng thở gấp, quay về hướng Hoa và Dật cười rạng ngời.
Nhân lúc cô đang phân tâm, hắn chộp lấy con dao lao tới.
Không kịp phản ứng, Ngân giơ tay đỡ mặt ngồi thụp xuống.
Bụp – tiếng người rơi xuống sàn gỗ.
Đô Lâm đỡ cho cô nhát dao và đứng đó chắn cho cô từ lúc nào.
Lần này thì không ai cứu được hắn nữa.
Đã chơi dơ còn đánh lén.
"Dừng trận!" – một tiếng hô vang vọng từ phía khán đài.
Một bình quan mặc áo giám sát bước ra, nhặt lấy vật chứng, mắt lườm thẳng hắn ra lệnh " kéo hắn vào trong"
Bình quan hướng Ngân đang ngồi: " ngươi không sao chứ".
Ngân lắc đầu: "tôi không sao, cám ơn ngài quan tâm" và quay qua cảm ơn Đô Lâm.
Bình quan gật đầu, hô to: " còn ai tham gia thách đấu nữa không.
Còn ai không." ...
"Nếu không thì ta sẽ tuyên vị thiếu niên này thắng"
Ngân nhìn Đô Lâm và quyết định: "khoan đã, tôi muốn thách đấu 1 người" Ngân chỉ tay vào Đô Lâm, người đã cứu cô lúc nãy: " tôi muốn thách đấu hắn."
Đám đông ngạc nhiên, xì xào, bàn tán ồn ào.
Hoa và Dật nhìn nhau, cũng ngạc nhiên không kém.
Đô Lâm bước trên sàn, khuôn mặt vẫn như thường ngày, ánh mắt nhìn cô, không khinh thường, cũng không giận dữ, không nói gì.
Chỉ là một thoáng gì đó... khó gọi tên.
Lúc nãy khi cô suýt bị đâm sau lưng bởi tên Lỗ Mãnh, chính hắn là người nhảy vào chắn, dù lúc ấy chưa ai hiểu lý do.
Trống lần nữa nổi lên.
Trận đấu bắt đầu
Ngân biết Lâm sẽ không ra tay, nên cô phải ra tay trước.
Nhưng làm sao để hắn đánh trả đây.
Làm sao để không quá lộ, làm sao để không bị thương.
Đòn đầu tiên – đấm thẳng.
Đòn thứ hai – đá thấp.
Nhanh, nhưng vẫn thiếu một chút lực.
Lần nữa, cô tung chỏ trái, vừa xoay lưng vừa vô tình "trượt" về phía hắn, như muốn ép hắn vào thế phải ra tay nếu không muốn bị dính.
Hắn vẫn tránh.
Cô gằn chân, xoay hông, tung cú đá móc ngang vào vai.
Tay hắn chỉ chắn chứ không phản đòn.
Ngân lao vào giữ Hai tay và nhìn thẳng mắt Đô Lâm: "cây kiếm đẹp thì phải ra ánh sáng, cây kiếm tốt thì phải chiến đấu, nếu ngươi cứ tiếp tục im lặng thì chính là tiếp tay cho kẻ xấu hoành hành"
Đô Lâm chưa hiểu gì.
Chưa hiểu ý nghĩa, chưa hiểu tại sao Ngân lại nói những lời đó, thì cô lại tấn công hắn.
Hắn vung tay – theo bản năng."bốp!"
Tiếng tay chạm vào vai.
Không mạnh.
Nhưng đủ để cô té.
Cô ngã ra sàn, đầu va nhẹ xuống sàn gỗ, hướng về Hoa nháy mắt Hai cái ra hiệu, rồi nhắm mắt nằm im.
Không động đậy nữa.
Khán giả ồ lên, hò reo.
Người hô: "thắng rồi!, thắng rồi" " thắng rồi, hay quá"
Đô Lâm đứng lặng, nhìn tay mình lại nhìn Ngân nằm đó.
Ánh mắt phức tạp, khó hiểu.
Hoa cũng chưa hiểu Ngân nháy mắt có ý gì, suy nghĩ gì đó, Hoa vội quay sang Dật: " a,..ờ, ờ Dật đệ, đệ mau cõng Ngân xuống đi, nhanh lên, nhanh lên"
Anh cúi xuống, cẩn thận luồn tay đỡ dưới vai và chân cô, rồi xoay người cõng cô.
Cơ thể nhẹ – hơi lạ. cảm giác ở lưng khiến anh thoáng khựng lại.
Không rõ lạ chỗ nào.
Cơ ngực mềm hơn đàn ông, nhưng mà, cũng không hẳn là của nữ.
Dật nhíu mày, không nghĩ thêm.
Rồi bước đi, xuyên qua đám đông, giữa những ánh nhìn còn lấp lửng trên lưng họ.
~~~~~~~~~~~~