Cập nhật mới

Khác Tuổi thơ của Jinnifer Kang

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
309870482-256-k561683.jpg

Tuổi Thơ Của Jinnifer Kang
Tác giả: kang_jinnifer
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cô bé người lai và những năm tháng yên bình tại xứ sở cờ hoa.

Truyện có yếu tố hư cấu và xuyên tạc lịch sử, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.



tiểuthuyết​
 
Tuổi Thơ Của Jinnifer Kang
MỤC LỤC


CHƯƠNG I: JINNIFER VÀ CÁC BẠN

Thằng bé trong hiệu sách

Chao ôi, con bé này biết tiếng Pháp!

Tiểu đội súng bắn giấy và bộ tộc hoàng gia

Tiếng vỡ

Đĩa bay

Hai đứa con gái giống y như nhau kìa!

Người bạn bí ẩn

Henry hằn học

Anne bị bệnh

Đồ chơi mới của Nicolas

Vườn táo

Xem hòa nhạc

Jinnifer bán bánh

Eloise trượt máng

Đi sở thú

Trồng cây đậu đỏ

CHƯƠNG II: CHUYỆN THƯỜNG NHẬT

Mua bơ

Bị cấm túc

Tiền tiêu vặt

Làm bánh mì

Rổ trái cây

Bể bơi

Trốn đi biển

Học đàn

Kế hoạch kiếm tiền

Biểu diễn ở lề đường

Chân phụ bếp

Bán tranh

Nhổ cỏ

Dọn nhà vệ sinh

Chúng ta giàu rồi!

Nộp đơn vào nhà trẻ

CHƯƠNG III: ĐI NHÀ TRẺ

Mua sắm

Món tráng miệng

Bị phạt

Học pha chế

Thí nghiệm

Đũa thần

Trộm bánh kẹp

Làm kem

Ngày hội thể thao

Bị phá đám

Hội chợ

Mở nhà hàng

Tài nấu ăn của Eloise

Chuỗi cà phê của Anne

Bỏ tiết kiệm

Đóng quán
 
Tuổi Thơ Của Jinnifer Kang
Chương I, tập 1: Thằng bé trong hiệu sách


(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Tôi vừa đi trên đường vừa gặm nhấm cái bánh quy nho khô.

Hôm nay là ngày nghỉ nên đường khá vắng, im lặng tới độ tôi có thể nghe được cả tiếng ủng của tôi trên nền đất.

Tôi nhìn vào mẩu giấy trên tay, hiệu sách ở cuối phố, có bảng màu xanh lá ở đằng trước và hộp thư màu đỏ trước mặt...đúng là đây rồi!

Đây là hiệu sách mới mở của bác Bill hàng xóm, tất cả các loại sách truyện đều có, kể cả bản hiếm của các loại truyện.

Mẹ đưa tôi tờ giấy này để tôi đến mua quyển "100 công thức bánh ngọt".

Nếu tẹo nữa về được mẹ trả "cát xê", chắc chắn tôi sẽ quay lại đây để mua quyển truyện tranh kinh dị kèm theo cuốn băng phim và tem thư.

Sẽ thật oách khi tôi có thể khoe với mấy đứa oắt trong khu phố rằng tôi có phiên bản giới hạn của quyển truyện này vì nó có cả quà đi kèm, còn chúng nó chỉ có những quyển truyện bình thường.

Tôi đẩy cửa vào trong, tiếng chuông reo lên leng keng nhưng xung quanh vẫn không thấy một bóng người.

Quá háo hức được xem cuốn truyện phiên bản giới hạn nên tôi chạy luôn vào góc truyện, nghĩ bụng rằng sách nấu ăn thì có thể mua sau.

Nhưng niềm vui của tôi lại vụt tắt khi thấy một thằng bé ngồi dưới sàn, một tay giữ quyển truyện ấy, một tay bốc bánh ăn, còn cuốn băng và miếng tem thì nằm vất vưởng trên ra sàn.

- Này thằng kia!

Mày coi cọp hả?

Đây là hiệu sách đấy!

- tôi to tiếng

- Hử?

Kệ tao, bố tao là chủ quán.

Trông nó khá đẹp trai, mắt đeo kính tròn, mặc áo len màu xanh tím than, nhìn là biết nó ngoan hiền tử tế.

Vậy thì có thể nó là con trai chủ quán thật.

Lúc nó đứng lên thì cao hơn tôi cả một cái đầu.

- Thế thì cũng mau đưa tao quyển truyện ấy, tao cũng muốn đọc!

- Không, tao không đưa mày đâu!

Con gái làm gì đọc được mấy cái này!

- Mày nói vậy là thế nào?

Tao có thể vật ngửa cả năm đứa như mày đấy!

Nó cười phá lên, cho rằng tôi là con gái, yếu ớt và không thể đánh nó, vì nó học judo.

Nó làm tôi tức điên lên, muốn xông vào đấm nó một nhát nhưng đây là hiệu sách, không được đánh nhau ở đây.

- Mày nên bỏ ngay cái suy nghĩ ấy đi!

Tao là con gái nhưng tao mạnh hơn mày cả trăm lần!

- Thế thì mày hãy đấu với tao một trận vào lúc ba giờ chiều ở bãi đất hoang sau tiệm kem Roller Coaster, nếu mày thắng thì tao sẽ làm theo ý mày muốn, còn nếu mày thua thì quyển truyện này phải là của tao.

Tôi chấp nhận lời mời của nó, khùng khoằng ra khỏi hiệu sách, đi thẳng về nhà.

- Sao rồi Jinni?

Con đã mua được sách nấu ăn chưa?

Tôi ấm ức trả lời mẹ:

- Con chưa!

Con gặp một thằng nhóc, nó là con trai chủ hiệu, nó lấy quyển truyện đọc mà không cho con xem, nói con là con gái, không đọc được mấy thứ đó!

Mẹ xoa đầu tôi, bảo rằng hãy chứng minh cho nó thấy rằng tôi là con gái, nhưng tôi không thua một ai.

Từ kỳ nghỉ năm ngoái, tôi đã được một chú người Nhật, xưng là đồng nghiệp cũ của mẹ và dạy cho tôi môn karate, nói với tôi là môn này rất hữu ích, tôi có thể sẽ cần nó.

Và cho tới tận bây giờ tôi mới thấy nó có tác dụng, tôi sẽ chứng minh cho thằng nhóc ấy thấy rằng không phải cứ con gái là phải mặc váy, chơi búp bê, đọc truyện cổ tích!

Sao tôi lại thách đấu hùng hổ đến thế?

Lỡ thua thì phải làm thế nào?

Tôi sẽ không chọn khóc lóc đâu, tôi sẽ mách bác Bill.

Chắc chắn nó sẽ bị cho ăn một trận đòn nhừ tử khi dám bắt nạt con gái.

Đúng ba giờ chiều, tôi đã có mặt ở bãi đất hoang.

Tôi diện chiếc áo thun đen khâu hình con khủng long mà tôi tự thiết kế với chiếc quần bò sứt chỉ.

Tôi đã cố tình lấy dĩa ăn khui ra một ít chỉ để thiết kế phong cách khác mà lại thất bại nên đành mặc như vậy.

Cùng lúc đó, thằng nhóc kia cũng xuất hiện.

Tưởng rằng chúng tôi sẽ đánh nhau một trận ra trò, thế nhưng vừa lúc tôi chuẩn bị lao vào đấm nó thì con bé Clair đã từ đâu nhảy ra hét rống lên:

- Có đánh nhau!

Có đánh nhau!

Mọi người nghe được tiếng của nó thì hớt hải chạy ra, có cả mẹ tôi và bác Bill nữa.

Sợ rằng bố mẹ sẽ lôi cả tôi và nó ra xử một trận đòn đau, thế nên tôi đã tìm một cách chữa cháy hiệu quả mà tôi vẫn hay sử dụng.

- Bạn ấy trêu con trước!

Con không làm gì bạn ấy cả!

Tôi bắt đầu khóc lóc.

Bác Bill nghe vậy định lôi cổ thằng bé kia về nhưng con Clair lại chạy ra khoác tay nó.

- Bác, anh ấy hiền như vậy thì sao mà trêu nó được.

Còn mày nữa!

Đừng có làm rồi đổ thừa cho anh ấy, lần sau mày biết tay tao!

Mọi người nghe thế thì phì cười rồi bỏ đi, còn tôi thì lau hết nước mắt rồi lẩm bẩm trong miệng:

- Con nít quỷ!

- Mày nói gì cơ?

Con bé bắt đầu bực mình giãy giụa, còn tôi thì vừa đi vừa huýt sáo, làm nó tức điên lên.

Còn thằng nhóc kia lại tưởng tôi buồn nên chạy theo, bỏ lại con bé đó một mình.

- Mày chờ đó!

Con bé gào lên, vung chân vung tay nhưng không làm gì được.

- Mày đừng để tâm.

Nó chỉ là con nhóc dở người lắm mồm thôi.

- Tao hiểu, tao hiểu!

Mà tao thấy nó có vẻ...

- À ừ!

Kệ nó!

Chúng tôi nằm dài trên nền cỏ, quay ngang quay dọc chẳng biết làm gì.

- Này!

Mày có muốn quyển truyện kia không?

Nghe nó nói vậy tôi mừng ra mặt, nói rằng rất muốn quyển truyện đó.

Tôi tưởng là nó sẽ đến hiệu sách để mua cho tôi quyển truyện ấy, nhưng nó lại bảo tôi phải mua cho nó cái bánh mà hồi sáng tôi ăn rồi nó sẽ cho tôi quyển truyện.

Tôi đồng ý.

Chúng tôi về nhà lấy xe đạp để đạp lên đầu khu phố, đạp đến cái nơi mà có nhiều loại bánh ngon khét tiếng mà người ta vẫn hay khen nức nở.

Thằng nhóc này hình như chưa bao giờ tới đây, nó tỏ ra thích thú khi ngửi thấy mùi bánh thơm phức từ bên ngoài.

Tôi vào tiệm, mua một túi bánh quy nhỏ và một cái bánh quy nho khô.

3 đô la, vừa đủ túi tiền của tôi.

Tôi nhờ người ta bỏ vào túi giấy rồi ra ngoài.

Thằng nhóc đó vẫn ngồi trên yên xe đợi.

Tôi đưa nó cái bánh quy nho khô.

Nó gặm cái bánh, gặm như chết đói.

- Mày tên gì?

- Tao là Henry Berce.

- Tao là Jinnifer Kang.

Nó suy nghĩ một lúc rồi lại quay ra hỏi:

- Mày là người nước nào?

- Tao là người Anh.

Bố tao là người Hàn Quốc, mẹ tao là người Nhật.

Nó "ồ" một tiếng dài.

Tôi cũng không lạ gì khi thấy người khác ngạc nhiên vì chuyện quốc tịch của mình.

Họ đều hỏi vì thấy tôi kì lạ.

Tóc nâu, mắt to nhưng lại thấy không được bình thường cho lắm.

- Vậy mày là đồng hương với tao rồi đấy, tao cũng là người Hàn này!

- nó nói với giọng hồ hởi

Tôi cũng phải "ồ" giống nó lúc nãy.

Vậy mà tôi cứ tưởng nó là người Mỹ.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng nhạc lớn.

Cửa hàng tranh sơn dầu đã mở cửa.

Thằng Henry rất thích những bức tranh này, nó cứ áp mặt vào cửa kính mà ngắm nghía những bức tranh bên trong.

Tôi cũng không phải ngoại lệ.

Tôi thích bức tranh cô gái mặc váy trắng ngồi bên suối kìa!

Tiếc thay, những bức tranh đó chỉ toàn giá hơn 10 đô la, trong khi tiền tiêu vặt một ngày của tôi chỉ có 3 đô.

À!

Tôi có ý hay.

- Này!

Hay tao với mày sơn tranh treo trong nhà đi!

- Không!

Tao không biết vẽ!

Thằng Henry quay ra trả lời rồi lại tiếp tục xem người ta sơn tranh bên trong cửa hàng.

Nó nhìn say sưa, không nghỉ mắt phút nào.

Đã sáu giờ chiều rồi mà nó vẫn đứng đây, tôi phải đấm vào mũi nó một cái thì nó mới tỉnh lại để còn đi mua truyện rồi về nhà.

Nó cũng đã tán thành với ý kiến tự sơn tranh của tôi.

Nó bảo là tám giờ tối nay hãy đến cái bãi đất hoang hồi chiều và mang theo những thứ dụng cụ mà tôi cho là cần thiết để vẽ.

Vừa về đến nhà tôi đã chạy thẳng vào bếp, khoe với mẹ rằng hôm nay tôi đã có bạn, người bạn đầu tiên.

Mẹ rất hài lòng khi thấy tôi vui như vậy, vì từ giờ tôi sẽ không cần phải lủi thủi tự chơi búp bê và độc thoại nữa.

Bữa tối hôm nay là khoai tây nghiền và thịt bò nướng tái.

Sau bữa tối ngon lành, tôi hăm hở chuẩn bị đồ dùng để đi vẽ với thằng Henry.

Tôi mượn cái va-li của bố, cho vào hai cái toan, bộ màu nước, cọ vẽ, cốc rửa cọ, giá treo tranh và một cái đèn lồng.

Kiểm tra lại đồ lần cuối, tôi kéo va-li tới bãi đất hoang.

Thằng Henry đã trực sẵn ở đó.

Nó cũng có cái thùng to để đựng đồ nghề, cũng có mấy cái toan, giá treo và bộ màu nước giống tôi, nhưng bộ màu của nó to hơn nhiều.

Nó còn vác theo cả một hộp màu dầu, một tấm bạt trắng, một cái bình hoa, một rổ trái cây và một hộp nhạc cũ kĩ, bảo rằng đó là mẫu để nó vẽ theo.

Hai đứa trải bạt trắng ra nền cỏ rồi nằm sấp xuống, tôi thắp đèn lên, chúng tôi bắt đầu vẽ.

Tôi quyết định vẽ rổ trái cây kia, còn thằng Henry sẽ vẽ cái hộp nhạc.

Tôi bày hết mấy lọ màu của mình ra, nhúng cọ vào sơn màu vàng lên toan, cái quả giống y hình trăng khuyết mà tôi vừa sơn ấy là quả chuối.

Khởi đầu thật thuận lợi, đương nhiên.

Nhưng thật xui thay, khi tôi đang sơn cái rổ, thằng Henry lại trượt tay rồi huých củi trỏ vào lọ màu đen bên cạnh, làm nó đổ vào bức tranh của tôi!

Nó nhìn bức tranh, tôi nhìn nó.

Nó suy nghĩ một lúc rồi chạy lại cái thùng đựng đồ của nó lấy một cái cọ lớn, khoảng gấp đôi cái cọ tôi đang cầm.

- Mày làm gì với cái cọ ấy?

- Mày đợi tí, tao sẽ sửa lại tranh của mày.

Nó đổ thêm màu đen vào, rồi đổ thêm mấy lọ màu của nó vào nữa.

Nó giữ cái cọ cắm xuống giữa bức tranh, bảo tôi quay tranh theo vòng tròn.

Tôi chẳng hiểu được là nó đang làm trò gì, nhưng tôi vẫn làm theo nó để xem thành quả.

Sau vài vòng quay thì màu đã lan đều ra bức tranh, có vài giọt thì bắn văng ra ngoài.

Giờ thì cả hai bức tranh đều đẹp.

- Cảm ơn mày nhé!

Tao phải về đây!

- Tạm biệt!

Tôi vẫy tay với nó rồi lôi cái va-li và bức tranh về nhà.

- Bố!

Bố xem tranh bạn Henry vẽ này!

Bố tôi cầm bức tranh ngắm nghía, tấm tắc khen tài sáng tạo của nó.

- Thế còn tranh của con đâu?

- Chính là bức tranh ấy!

Bạn ấy đã làm đổ màu đen lên bức tranh rồi sửa lại thành thế này.

Bố lại khen nó, ông bảo rằng thằng nhóc này rất có thể sẽ trở thành một họa sĩ tài ba, giống như ông vậy.
 
Tuổi Thơ Của Jinnifer Kang
Chương I, tập 2: Chao ôi, con bé này biết tiếng Pháp!


(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Hôm nay là chủ nhật, tôi và thằng Henry đang ở công viên.

Chúng tôi nói chuyện với nhau về Paris, vì hôm qua tôi đã đọc báo của bố về thủ đô của Pháp nên tò mò.

May mắn là tôi có cậu bạn mọt sách biết tuốt này.

Sáng nay tôi đã xin lại mấy tờ báo cũ của bố để mẹ không xếp chúng vào thùng rồi cho bán đi.

Thằng Henry thì xin được của anh trai nó cái bản đồ nước Pháp, trông hơi cũ nhưng vẫn còn dùng được.

Chúng tôi quyết định ra công viên ở khu người Pháp sống để tìm hiểu và hỏi họ những thứ mà chúng tôi chưa giải đáp được.

Thằng Henry vừa vẽ các hình tròn lên bản đồ vừa giải thích cho tôi hiểu về lịch sử nước Pháp.

Tôi thì chăm chăm vào mấy quyển sách mượn ở thư viện, vừa đọc vừa viết vào sổ tay.

- Khoan đã...loại bánh mì phổ biến ở nước Pháp là cái gì ấy nhỉ?

Tên của cái bánh ấy thật là khó nhớ, tôi đã hỏi lại nó năm lần rồi.

- Baguette!

Được rồi!

Tôi đã hiểu cái tên ấy, nhưng cái câu trả lời ấy thì tôi vẫn chưa hiểu.

Người trả lời không phải là thằng Henry, mà là một cô bé nào đó.

Tôi ngước mắt nhìn lên trên, thấy một con bé đang ngồi trên ghế gỗ, tay cầm chai sữa, sát chỗ chúng tôi ngồi.

Nó phát âm tiếng Pháp nghe rất nghệ, không như chúng tôi.

Thì ra phải là "baguette" chứ không phải là "bây-gue-tờ".

- Mày ngồi đây từ khi nào?

- thằng Henry hỏi

- Mới lúc nãy.

- Mày tên là gì?

- tôi hỏi

- Anne Josephine Frank.

Tôi thấy nó rất giống ai đó.

À đúng rồi, giống cô hàng xóm mới chuyển tới gần nhà tôi.

- Mày ở khu này à?

- Không, tao ở chỗ hơi xa chỗ đây một tí.

Nhà tao mới chuyển tới đấy, đối diện là nhà xám, bên cạnh là nhà sơn màu xanh lá, bên cạnh nữa là nhà xanh nước biển...

- Thôi thôi mày đừng nói nữa!

Tao bị mù màu!

Anne lại cầm chai sữa lên, vừa uống vừa xem chúng tôi cắt cái bánh mì từ giấy báo.

- Cơ mà cả buổi chúng mày chỉ có ngồi tô vẽ thế này thôi à?

Không có trò gì khác sao?

- nó hỏi

- Không có, chán lắm.

- Thế thì đến nhà tao đi!

Tao có nhiều thứ hay lắm, chúng mày sẽ thích lắm cho xem.

Thế là ba đứa chúng tôi kéo nhau về nhà Anne.

Nhà nó màu trắng có mái xám, rõ to và nhiều cửa sổ.

Phòng của nó thì ở trên gác mái.

Phòng khá nhỏ, nhưng lại có rất là nhiều thứ hay ho.

Nó có một cái tủ to, to hơn cả tủ quần áo của tôi, mỗi cái là cái tủ đó không có cửa.

Trong đó có một con búp bê gỗ, một cái mô hình nhà, vài con gấu được khâu vá lung tung, một bộ màu nước to (tất nhiên là to hơn cả bộ màu của thằng Henry)...và cả đống dụng cụ vẽ tranh khác.

- Ơ thế mày cũng biết vẽ sao?

- thằng Henry hỏi

- Tất nhiên, giỏi là đằng khác.

Con Anne nói rồi khiêng ra một bức tranh to vẽ một đồng cỏ có cừu, cây cối, hoa lá và trời xanh.

- Tao vẽ đấy!

- À ừ!

Mày thì giỏi rồi!

Đến bàn học của Anne, nó có cả một đống sách tiếng Pháp.

- Mày biết tiếng Pháp à?

- Thế tao là người Pháp, tao không nói tiếng Pháp thì phải nói tiếng Thái chăng?

Ồ!

Thì ra con bé Anne là người Pháp!

Vậy là từ nay tôi đã có người dạy tiếng Pháp, tôi có thể đọc được mấy cái hợp đồng trên bàn làm việc của bố rồi!

Cứ đi đến đâu, thằng Henry lại thắc mắc đến đấy, nhưng mỗi lần nó thắc mắc đều có ý coi thường Anne, mỗi điều là lần nào cũng bị ngượng vì câu trả lời của con bé.

- Anne!

Anne!

Là tiếng của bà Frank.

Bà gọi nó xuống tầng, bảo rằng buổi tối hôm nay bà sẽ phải cùng ông Frank (tức bố nó) đi dự tiệc ở nhà bạn, sẽ về vào đêm muộn.

Thế là tối nay nó sẽ phải tự nấu ăn và học bài mà không có sự có mặt của bố mẹ à?

Đối với tôi, đó là một câu chuyện kinh khủng!

Mỗi khi ra ngoài về muộn, mẹ thường sẽ mang tôi đi theo hoặc nấu ăn sẵn cho tôi ở nhà, khi nào muốn ăn chỉ cần mở mấy cái nồi trên bếp ra là sẽ có thứ bỏ vào bụng.

Ấy vậy mà con bé Anne này lại có thể tự nấu ăn và ở nhà một mình, không những thế bố mẹ nó còn không hề tỏ ra lo lắng.

Bố mẹ nó nói chào với chúng tôi rồi rời khỏi nhà.

- Mày ở lại ăn tối nhé!

Hình như Anne nó nói với tôi thì phải.

- Không được, bố mẹ tao không cho ăn ở nhà người khác!

- thằng Henry vội đáp

- Thì làm gì có ai mời mày, tao mời con bé này.

- Ừ!

Thế tao về!

Thằng Henry nhảy xuống ghế, đi thẳng ra khỏi cửa.

Anne vừa rót sữa cho tôi vừa hỏi:

- Mày tên là gì?

- Jinnifer Kang.

Tao là người Anh.

Anne bê một cái ghế ra, đứng lên rồi đặt nồi lên bếp ga, trút cả một bát bơ to vào.

Nó với tay giật một củ hành tây xuống khỏi cái móc rồi thái mỏng, đợi bơ chảy rồi đổ cả vào.

Rồi nó đổ cả tá nguyên liệu vào.

Tôi chưa từng thấy một đứa trẻ con nấu ăn bao giờ, con bé này tài thật!

Một lúc sau, nó bê nồi súp nóng ra bàn.

Nó múc súp vào đĩa cho tôi, mùi thơm bốc lên.

Tôi chưa thấy ai nấu súp với nhiều bơ như con Anne này, nhưng nó lại bảo rằng ở quê nó mọi người toàn ăn như thế, từng đấy bơ và một củ hành là có một nồi súp ngon.

Sau khi ăn, Anne quyết định sẽ dạy tôi một tí tiếng Pháp, đủ giao tiếp.

Nhưng do tôi phải về nhà sớm nên nó đưa cho tôi một quyển vở, một quyển sách dạy tiếng Pháp và một cái bút chì, bảo rằng cứ đọc sách, cần giúp gì thì sang nhà nó ngủ rồi nó sẽ chỉ bài tiếng Pháp và cả loạt thứ hay.

Tôi vác đồ về nhà, nói với bố mẹ là đã ăn tối ở nhà Anne hàng xóm, nó tự nấu ăn, ở nhà một mình và còn cho tôi sách tiếng Pháp.

Trùng hợp là bố tôi thi thoảng cũng cần đọc lại mấy quyển sách dạy tiếng Pháp, bố nói rằng do công việc quá nhiều, không thể nhớ hết tiếng Pháp.

Vậy nhưng, tôi lại cho là bố đang bào chữa.

Tôi đã không nói tiếng Hàn và tiếng Nhật trong hơn 6 tháng mà vẫn nhớ, còn bố thì mới học tiếng Pháp vài tuần đã quên.

Tôi mang sách lên tầng, đọc một loạt từ rồi ghi vào.

Trông tôi như con mọt sách chăm học.

Nhưng sự thật là, tôi còn chẳng biết mấy cái từ này đọc ra làm sao.

Chỉ mỗi từ "bánh mì" là tôi có thể đọc được, còn từ "xin chào" thì tôi đã nghe lỏm bố nói với mấy ông người nước ngoài ở sảnh công ty.

Tôi quyết định sẽ sang nhà nó ngủ tối nay, tôi còn nhiều thứ để hỏi và kể cho nó nghe.

"Bing boong"

- Mời vào!

Anne lại rót cho tôi một cốc sữa, nhưng là sữa nóng chứ không phải sữa lạnh như lúc ăn tối.

Vừa uống tôi vừa luôn miệng hỏi về mấy từ mà tôi đã ghi trong vở, còn nó thì liên tục kêu dễ rồi bảo tôi đọc theo.

Sau gần 30 phút, tôi phải ghi lại cả phiên âm của từ vì nó quá sốt ruột để dạy đứa chậm hiểu như tôi.

- Thế thì tối nay tao sẽ ngủ lại đây vậy.

Anne nghe vậy thì háo hức dẫn tôi lên phòng nó.

Nó đã được bố cho một cái máy đánh chữ cũ mà ông đã dùng qua.

Nó bảo tôi đánh thử.

Nhưng tôi đây nào biết cái máy này dùng ra làm sao mà đánh.

Đến lúc đã mò ra cách dùng thì tôi lại phát hiện ra cái máy đánh chữ này có bàn phím tiếng Pháp, và tôi không sao đánh được.

Nó đành chuyển chủ đề, khoe tôi cả tập truyện tranh.

À, đó là tập truyện kinh dị hôm qua tôi đã mua ở hiệu sách của chú Bill, nhưng đây lại là phiên bản cũ.

Nó còn có cả tập đặc biệt của bộ truyện.

Nó nói rằng tập truyện này đã mười tuổi rồi, bố nó mua từ trước khi nó sinh ra nữa cơ.

Không có tập nào là bản hiếm, nhưng cũ như thế này thì quả là của quý!

- Mẹ tao nói sẽ mang hết đi thanh lý, nhưng tao đã lén giấu vào đây.

Phòng của Anne còn có cả thùng tranh.

Tất cả đều là nó vẽ.

Nó còn thuật lại được những tác phẩm nổi tiếng của nước ngoài.

Chín giờ tối, đã đến giờ phải đi ngủ.

Nói là đi ngủ, nhưng chúng tôi lại nằm xuống giường rồi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện.

Nào là Anne tự lập từ ba tuổi, tôi vô tình biết viết, thằng Henry là thằng mọt sách có ngoại hình của đứa ham chơi, Clair là con bé nhà giàu nên chỉ biết tiêu hoang,...

- Thế, mày có định đi mẫu giáo không?

Tao thì không.

- Mẫu giáo á?

Không, nhất định là không!

- tôi cương quyết trả lời

Rồi chúng tôi lại nói chuyện.

Tôi nói rằng cái nơi mà gọi là trường mẫu giáo ấy thật sự là địa ngục.

Đối với tôi, ăn cơm tập thể, dùng nhà vệ sinh chung, ngồi nghe những bài đạo đức mà tôi đã biết từ thời nào đúng là nguội ngơ nguội ngắt, chẳng có gì thú vị.

Ngay cả học nhạc, tôi không muốn hát mà không có nhạc.

Còn Anne thì lại nói rằng nó đã từng tới trường mẫu giáo, không tệ đến mức ấy, nhưng bữa ăn thì có món thịt gà, mà nó thì lại dị ứng với món ấy.

Mười hai giờ đêm.

"Chúc hai đứa ngủ ngon."
 
Tuổi Thơ Của Jinnifer Kang
Chương I, tập 3: Tiểu đội súng bắn giấy và bộ tộc hoàng gia


(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Hôm nay tôi đến tiệm đồ cổ.

Tất nhiên là phải có bạn, Anne.

Thằng Henry đã giận sau vụ Anne không mời nó ăn súp vào tối hôm qua, nên nó thề sẽ không đi đâu với tôi nếu có cả con Anne đi cùng.

Chúng tôi vào tiệm, mọi thứ ở đây đều cũ kĩ, có cái thì dính đầy bụi, người ta đều đóng hết mấy cái đó vào tủ kính.

Tôi thích nhất là cái máy đánh chữ này.

Nó chẳng giống cái máy đánh chữ trong phòng làm việc của bố.

Người ta bảo rằng đó là máy đánh chữ thô sơ, được phát minh ra hơn 100 năm về trước.

Tôi chưa bao giờ thấy một cái máy đánh chữ mà lộ ra cả động cơ bên trong như thế này.

Con bé Anne thì thích cái súng kia.

Nó không giống mấy cái súng dài mà thằng Henry vác theo trong cái túi hình trống của nó, cái này là súng ngắn, bằng một bàn tay người lớn thôi.

Trên cái hộp kính có ghi rằng cái súng này là mô hình mà người ta đã làm ngay sau chiến tranh, còn cái gốc thì được trưng trong viện bảo tàng.

Nói là tiệm đồ cổ, nhưng chúng tôi đến đây chỉ để ngắm.

Tôi không hiểu được sao người ta có thể bỏ ra gần cả một trăm đô la để mua một cái mô hình, nếu là tôi, tôi sẽ để mua thật nhiều búp bê và nhà cho tụi nó nữa.

- Này, thằng nhóc kia!

Mày mau trả lại cái súng về chỗ cũ, ngay lập tức!

Chúng tôi quay ra đằng sau.

Là chủ quán và một thằng nhóc.

Trên tay nó cầm một cái súng.

Ôi chao, nó giống y hệt cái súng mà con Anne đang ngắm!

Ở tiệm đồ cổ này có rất nhiều mẫu mô hình, kể cả bản sao của chúng.

Các bản sao thường được cất trên giá thấp và không đóng tủ kính, nên có thể thằng nhóc này đã lấy trộm súng từ đó.

Nhưng không, cái súng này nó ngộ lắm.

Nó có thể bắn ra giấy ăn, hoàn toàn không phải là mô hình.

- Cháu không lấy súng trong tiệm!

Cháu đã tự làm!

Nó có thể bắn ra giấy chứ không phải là mô hình để trưng!

- Mày đừng cãi, những cái mô hình đó cũng có thể bắn.

Mau trả lại đây!

Họ làm náo loạn cả tiệm.

Tất cả phải nhảy vào ngăn cản.

Đợi chủ quán bình tĩnh lại, ông ta mới nói rằng cái súng của thằng nhóc đó rất là hay, ông muốn một cái súng như vậy.

- Thế thì cháu sẽ chỉ bác làm.

Nó lấy trong túi ra mấy tờ bìa, băng dính và kéo.

Nó hì hục làm, rồi nhét cả đống giấy vào.

Nó cầm cái súng lên, nhấn tay vào cái cần.

Giấy bắn ra liên hoàn.

Mọi người đều ngạc nhiên, không ngờ nó có thể chế ra thứ đồ chơi hay thế này.

Nhưng mặt của chủ quán thì lại biến sắc.

- Được rồi cậu bé, giờ thì mau dọn hết đống giấy, ngay và luôn!

Và thế là mọi người lại quay lưng đi, còn nó thì cúi xuống nhặt hết giấy bỏ vào túi để làm đạn.

- Này!

Chỉ tụi tao làm nữa!

- Anne nói

Thằng nhóc đó bỏ cái trùm mặt ra, nói là được, nhưng phải cho nó thịt nướng.

Anne đồng ý.

Nó dẫn tôi ra cái ghế băng ngoài cửa tiệm, lấy dụng cụ ra, còn Anne thì chạy về nhà lấy cho nó một xiên thịt.

- Tao là Jinnifer Kang.

Mày tên là gì?

- Bats Loo.

Nó làm từng bước, từng bước một.

- Tao chưa hiểu gì cả.

- Tao làm chậm thế mà mày vẫn không hiểu à?

- Mày thì điêu luyện lắm rồi.

Một lúc sau, Anne quay lại, chúng tôi đã có cả tá cái súng.

Chúng tôi định sẽ làm cả thùng rồi chất trong kho, sẽ mang đi từ thiện hoặc bán cho mấy đứa nhà giàu trong khu.

Chúng tôi bê hết đống súng đó tới bãi đất hoang.

Tôi nằm xuống cỏ, bắn lên phía trước một cái cho đỡ ngứa tay.

- Này!

Sao mày bắn tao?

Lại là con bé Clair đó.

Nó nhảy dựng lên, nói là tôi bắt nạt nó và nó sẽ mách với mẹ tôi.

- Có miếng giấy bay vào người thôi cũng giãy đành đạch lên!

- Anne nói giọng châm biếm với nó

- Cái đồ mũi đỏ!

- Bats hét về phía nó

Thế là con bé đó lại khóc tru tréo lên.

Nó dọa là nó sẽ mách với mẹ tôi và mẹ của thằng Bats, nhưng sự thật là nó chạy thẳng về nhà.

Tất nhiên, làm sao mà nó biết nhà tôi được!

Vậy mà khoảng năm phút sau, con bé Clair đi trước, vài đứa con gái khác đi sau.

Mấy đứa đi đằng sau cứ quạt quạt cho con bé đó, rước nó đi như rước công chúa trông đến là ngứa mắt.

- Dừng chân ở đây!

Các ngươi mau đi tìm vật dụng rồi vào góc bên trái cắm cung!

- con bé Clair ra lệnh

Thế là bọn đầy tớ đằng sau tán loạn chạy tứ phía đi tìm

- Nom bộ tộc của chúng nó cũng hùng mạnh nhỉ?

- Anne bĩu môi

- Thật.

- Chúng mày nói xấu tao đúng không?

Con bé đó lại nhảy dựng lên.

- Làm gì có, đang khen mà!

Một lúc sau, đám đầy tớ mang về bốn que củi dài.

- Này bọn kia!

Chạy đằng sau cái con mũi đỏ đấy mãi không thấy chán à?

Tôi hét về phía chúng nó.

- Các ngươi để ý làm gì cái con đàn ông đấy!

Con gái mà suốt ngày chơi súng như con trai!

- con Clair bật lại ngay

Chúng nó bước vào bãi đất, cắm bốn cây củi dài vào bốn góc, phủ một cái thùng các-tông lên.

Con Clair hãnh diện ngồi vào bên trong, bọn đầy tớ thì xếp theo hai hàng, quạt lấy quạt để cho nó.

- Cái cung điện gì mà bé tí, còn bé hơn nhà vệ sinh ở vườn nhà tao!

- thằng Bats bụm miệng cười

"Tạch, tạch"

Một vài giọt nước nhỏ xuống đầu tôi.

Chắc là trời sắp mưa.

Tôi lấy túi lều khoác trên vai xuống, tung ra và thế là chúng tôi đã có chỗ trú ẩn.

- Hơi chật thì phải.

Nhưng thôi, ngồi được là tốt rồi.

Anne thu dọn hết đống súng giấy vào lều.

- Ít nhất còn to hơn cái nhà vệ sinh của bọn hoàng gia kia.

Bats xỏ xiên.

Tôi kéo khóa cửa lều ra, xem bọn hoàng gia kia đang làm gì.

- Sao nhà của chúng nó lại to hơn được?

Con Clair lại nhảy giãy đành đạch, thêm bọn kia cũng bất bình.

Chưa kịp cười ha hả vì đã làm cho nó tức thì tôi lại thấy mấy con bé kia thì thầm với nhau điều gì đó.

Chắc là lại lên kế lập nhà vệ sinh mới thôi, à quên, nó là cung điện mà!

Sau cơn mưa trời lại nắng, chúng tôi lại tiếp tục cuộc vui.

- Này, ở đây chán quá.

Tụi mày có muốn vào rừng chơi không?

- Anne gợi ý

- Có có!

Đi!

Chúng tôi chui ra khỏi lều.

Tôi gói nó lại, cho vào giỏ xe đạp của Anne.

Anne có một cái xe đạp rất là hay.

Nó nói đây là xe đạp đôi.

Tôi thì thấy phải là xe đạp tam chứ, vì nó có tận ba chỗ cơ mà.

Nó leo lên ghế đầu, tôi leo lên ghế thứ hai, thằng Bats ngồi ghế sau cùng để ôm thùng súng giấy và xem bản đồ.

- Được rồi, xuất phát đi!

Anne và tôi bắt đầu đạp.

Bats thì chăm chú nhìn vào tấm bản đồ, rồi bắt đầu cất giọng nói biết tuốt:

- Theo như chỉ dẫn của bản đồ thì phải đi thẳng khoảng chín trăm mét nữa, sau đó rẽ phải đã.

- Làm gì có thước ở đây, mày nói chín trăm mét thì tao biết thế nào mà đi!

- Anne càu nhàu

Cuối cùng chúng tôi đã tìm được rừng.

Chúng tôi dắt xe vào một chỗ đất rộng, ít cây.

Tôi trải ra một tấm thảm lớn, đặt ba lô lên.

Tôi và Anne nằm ra, nhìn lên trời.

- Này, tao thấy quả thông này!

- Bats reo lên

- Quả thông thôi mà, trong rừng có đầy.

Thằng Bats nhún vai, tiếp tục nhặt quả thông cho vào một cái bọc

"Bụp"

Có cái gì bay vào đầu tôi thì phải.

Không phải mưa, chỉ thoáng qua một chút thôi.

"Bụp"

Đấy, là nó đấy!

- Bats, mày ném tao à?

- Làm gì có!

Tao đang nhặt thông mà.

Kì lạ thật.

Thôi kệ, cứ nằm tiếp đi, chắc cũng chẳng có gì đâu.

- Ơ này, tao cũng bị ném!

- Anne thốt lên

- Là tụi này đấy!

Tiếng của con bé Clair đâu đây nhỉ?

Quay ra đằng sau, bọn hoàng tộc kia cầm một giỏ thông.

- Tụi mày muốn gây chiến à?

Bọn này không ngán đâu đấy.

Bats thách thức.

Tôi và Anne cũng bật dậy, lấy súng giấy, nạp đạn vào.

CUỘC CHIẾN BẮT ĐẦU!

Đội bên kia có năm người, đang chọi thông tới tấp về phía chúng tôi.

Bên chúng tôi cũng không vừa, bắn liên tục về phía trước.

Tôi thì chỉ nhắm con bé Clair thôi, tôi chúa ghét kiểu ỷ nhà giàu như thế.

Nhưng xem ra sức tấn công chẳng bên nào hơn cả, đâm ra chúng tôi cũng chán.

Bên kia còn có vẻ hăng lắm.

Chúng nó là bò hay sao mà cứ nhai đi nhai lại một trò không chán thế?

Anne bèn nghĩ ra một kế mới.

Nó lấy nước ở sông vào chai nhựa, đục vài cái lỗ ở dưới chai...vậy là vũ khí mới của chúng tôi đã hoàn thành.

"Phịt"

- Này, không được chơi kiểu đấy nhé!

- con bé Clair gào lên

- Kệ tụi tao!

Ai bảo chúng mày gây chiến trước!

Anne vẫn bóp mạnh chai nước.

Nói là "chúng mày" nhưng nó chỉ nhắm vào con bé Clair mà bắn thôi, nó chẳng quen biết gì bọn kia cả.

Con bé Clair nằm lăn ra bãi cỏ, giãy đành đạch lên như cá mắc cạn.

Mấy đứa kia chắc cũng chán mà bỏ về.

Thế là chúng tôi thắng rồi à?

Quả là vậy rồi!

- Mau đền tiền đi!

Bộ váy này đắt lắm đấy!

- Ướt thì chỉ cần phơi ra ngoài nắng là khô thôi mà, có gì đâu mà phải khóc tru tréo lên thế?

Tôi vừa nói vừa cầm cái lá phẩy phẩy.

- Mặc kệ nó đi.

Muộn rồi, về nhà luôn nhé.

- Anne hỏi

Tôi và Bats cũng tán thành, chúng tôi đói lắm rồi, cần có gì đó bỏ vào bụng ngay.

Bats bê thùng súng giấy leo lên xe đạp.

Tôi lại thu dọn đồ đạc bỏ vào túi rồi chất lên giỏ xe, hơi tiếc một chút, mới đến mà đã phải về, cũng vì con bé lắm chuyện mách lẻo này.

- Xuất phát th...

- Từ từ đã!

- tôi ngắt lời

- Gì thế?

- Anne quay đầu lại

- Clair!

Mày có về không thì bảo?

Tối về bố mẹ không thấy mày đâu là sang nhà tao làm loạn đấy, đứng dậy đi theo tụi tao mau lên!

- tôi gọi lớn - Đi được rồi đấy Anne.

Anne nhún vai, bắt đầu đạp chậm, vì sợ con bé kia không theo kịp.

Nghe tôi, con bé Clair đứng dậy, leo lên cái xe đạp bốn bánh mà đạp theo vết xe của chúng tôi.

Con bé này thì cũng tạm gọi là biết điều, cũng biết mình làm ảnh hưởng đến người khác đi.

- Tao tưởng mày ghét cay ghét đắng con bé ấy?

- Bats thì thầm

- Mày muốn bị cấm túc à?

- tôi nghiến răng

Cuối cùng chúng tôi cũng đã trở về nhà sau một buổi vui chơi không được vui lắm, tôi cũng chẳng hả hê là mấy khi "chiến đấu" với con bé Clair, vì tôi vốn cũng chẳng thích đánh nhau đến thế.

- Cảm...cảm ơn đã đưa tao về nhà.

- con bé Clair nói - Nhưng không phải là tao thích làm bạn với ba đứa chúng mày đâu đấy, ngày mai trận chiến sẽ tiếp tục!

Gì, lại tuyên chiến nữa à?

Tôi đã quá mệt mỏi rồi, chẳng thèm đánh nhau làm gì nữa đâu.

Chẳng lẽ chúng tôi phải cầu xin nó là dừng sao?

Không đời nào nhé!

Kệ nó đã, giờ thì tôi đang đứng trước cửa nhà mình rồi.

Mùi bánh nướng ngon tuyệt do đầu bếp mẹ chế biến đang đợi tôi bên trong kìa.

Đã thế thì cần gì phải lo về bọn hoàng gia kia nữa, tôi phải làm việc của mình trước đã, cái mùi nghi ngút kia đang chờ đợi tôi đấy!
 
Tuổi Thơ Của Jinnifer Kang
Chương I, tập 4: Tiếng vỡ


(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Hôm nay thật là một ngày buồn chán.

Hôm nay trời mưa, và tôi phải ở nhà.

Không có gì để chơi, cũng không có ai để nói chuyện vì mẹ tôi đã đến thành phố khác để thăm cô Flora đang bị bệnh, còn bố tôi thì phải làm việc.

Tôi mò xuống bếp, có một cái bánh mì trong lò, nhưng nó đã nguội từ thuở nào rồi.

Cái đĩa nhạc yêu thích của tôi đã xước, còn bánh kẹo thì đã mang đi làm hàng khuyến mãi hết cho bọn trẻ con sau khi bán hết đống súng giấy.

"CHOANG!"

Tôi hoảng hồn quay người ra cửa sổ.

Chẳng có gì cả, tấm che cửa sổ nhà tôi bị kẹt mấy hôm rồi.

Nhưng nó giống như tiếng thủy tinh vỡ lắm.

Giờ đây tôi đang tưởng tượng ra một khung cảnh kinh hãi: một người đàn ông say rượu quăng chai lọ vào tường nhà tôi làm nó vỡ tan ra...có khi nào còn quăng vào cửa sổ làm kính vỡ, rồi ông già đó thò tay vào lôi tôi đi không?

Khiếp, tưởng tượng đến là rùng hết cả mình.

"XOẢNG!

XOẢNG!"

Đấy!

Lại nữa, nhưng lần này có hai tiếng liên tục, với lại giống sứ vỡ hơn.

Hi vọng nếu ông ta làm vỡ đồ nhà tôi thì đó đừng là thứ gì tôi mua về để trang trí ngoài đó, được chứ?

Vậy nên tốt hơn hết là ông ta chỉ nên làm vỡ chậu cây giả thôi.

Được, tôi quyết định rồi!

Tôi sẽ đi kiểm tra!

Tôi sẽ đi mà không cần người lớn đi cùng, nếu tôi cứu được ai hay đánh lại kẻ trộm thì chắc cũng được thưởng khá nhiều tiền đấy.

Đến lúc đó thì tôi sẽ sắm vài thứ cho mấy cô búp bê.

Nghĩ đến thôi là tôi sướng rơn cả người rồi.

Cầm một chiếc ô lên, tôi đã có vũ khí phòng thân rồi, giờ thì đi thôi.

Đẩy cánh cửa gỗ ra, tôi chẳng thấy ông già say rượu nào cả, chỉ có một người trùm kín mặt mũi, mặc quần áo hoa đang đứng cạnh cái trụ bên trái nhà của nhà tôi.

- Này đồ quỷ sứ, làm gì đấy?

Tôi lại gần thằng nhóc đó, kéo cái mặt nạ của nó ra.

Trông nó cũng trạc tuổi tôi, thấp hơn tôi một chút, nhưng mà sao tóc nó lại màu bạc giống bà cố tôi thế nhỉ?

Chẳng lẽ nó bị lão hóa sớm sao?

Nhưng mà cũng không phải, trên mặt nó làm gì có vết nhăn nào đâu.

- Tao...tao...

- nó lắp ba lắp bắp trong họng

- Mày làm sao?

- Tao...tao lỡ làm vỡ một bình hoa, một con thỏ với một con búp bê sứ trên tường kia...

Tôi chẳng quan tâm bình hoa làm gì đâu, nhìn qua bức tường thấp ngăn cách giữa hai nhà, quả là con thỏ và búp bê đã biến mất rồi.

Tệ hơn nữa, đó đều là đồ của tôi!

- Đùa chứ?

Có đền ngay không thì bảo?

Tôi hét vào mặt nó, vung cao chiếc ô trên tay, chiếc ô chuẩn bị hạ cánh xuống người nó.

- Sẽ...sẽ đền...đừng đánh tao!

Nó lùi lại về phía sau, có vẻ sợ lắm.

Thôi được, tôi nghĩ tôi mà làm thế thì cũng hơi quá đáng, có thể nó sẽ về mách mẹ nó sang xử lý tôi đấy.

- Tao cho mày đúng đến chiều ngày mai, nếu không mang tượng mới sang đền thì đừng trách!

Tôi đe dọa.

Nếu bây giờ nó đi mách mẹ thì ngày mai tôi sẽ kiện ngược lại.

Nó gật gật đầu, có vẻ biết sợ đấy.

- Nicolas!

Đứng lại ngay!

Hình như là tiếng thằng Bats thì phải.

Thằng bé tóc bạc nghe thấy tiếng Bats thì chạy vắt chân lên cổ.

- Nicolas!

Đứng lại!

Trả cuộn giấy cho tao!

- Bats không thèm nhìn mặt tôi, cứ lao đầu mà chạy

Hai thằng này đúng là kì quái, mưa to thế này còn xông ra đường đuổi nhau.

Tôi thì không dám, bị ốm hay ướt quần áo thì sẽ bị mắng mất, tôi lại cùng chiếc ô vào nhà trú ẩn.

- Jinnifer!

Jinnifer, mở cửa cho tao!

Tôi nghe thấy tiếng nói nho nhỏ ở bên ngoài, giọng của một đứa con gái nào đó.

Lại một lần nữa mở cánh cửa gỗ, tôi thấy Anne trùm cả đống bao ni-lông trên người, chân đi ủng, đầu đội mũ cũng bằng túi ni-lông.

- Mày có thấy một thằng tóc bạc, mặc quần áo hoa, trùm kín mít đi qua đây không?

- Anne hỏi, có vẻ gấp gáp

- Có, nó chạy hướng kia...

Tôi chưa kịp nói hết, con Anne đã chạy về phía tay tôi chỉ.

Sao thế nhỉ, sao chúng nó lại đuổi theo thằng bé tóc bạc thế?

Nó đã làm gì sai sao?

Hay nó đã lẻn vào bếp nhà chúng rồi ăn những chiếc bánh quy mới ra lò mà mẹ đã nướng cho chúng?

Một lúc sau, khi mà trời đã tạnh bớt, tôi đang ngồi trước hiên nhà, thằng bé tóc bạc kia quay lại nhà tôi.

Thấy cổng đang mở, nó chạy thẳng vào mà chẳng thèm gọi.

- Cho tao trốn ở đây một lúc nhé, một lúc thôi!

- Không!

Nhưng, có việc gì mà mày phải trốn?

Nó lắc đầu, chỉ lấy tay quệt lên mặt rồi hỏi tôi rằng còn chỗ nào để trốn hay là không.

Nhưng mà tôi cũng chẳng biết chỗ nào cho nó trốn ngoài gầm giường hay tủ quần áo cả, cái chỗ tôi hay chơi trốn tìm với bố ấy.

Ấy thế nhưng mà, tôi không thể để cái thằng ướt như chuột lột vừa dầm mưa này vào nhà mình được, kể cả một bước cũng không.

- Thế nào?

Mày có cho tao vào không?

- Không.

Bố tao mắng cho đấy!

Tôi buột miệng bịa tạm một lý do, dù bố chẳng mắng tôi là mấy.

- Á à, bắt được mày rồi nhé!

Nói rồi Bats và Anne kéo áo thằng bé tóc bạc đi.

Hình như chúng nó cứ thích vào nhà người ta mà không hỏi ấy nhỉ?

Nó thì gào khóc, cứ kêu cứu nhưng xem đi, khi mà trời mưa to thế này thì ai nghe thấy được?

- Dừng lại!

Tôi kêu lên.

Tôi đang muốn nổi loạn cả lên, sao chúng nó cứ phải hối hả trước mặt tôi thế nhỉ?

Tôi quyết định mời chúng nó vào nhà, cả bốn sẽ cùng nói chuyện thật nghiêm túc, giống như mẹ tôi tiếp mấy bà quý tộc ở cửa hàng ấy (là cửa hàng sửa trang phục cho các phu nhân của mẹ tôi).

- Ngọn ngành là thế nào?

Tôi bắt chước câu nói của bố mỗi khi tôi có chuyện và tôi kể rối rít hết lên.

Không đứa nào khen câu nói của tôi cả, nhưng tôi vẫn rất chi là thích thú khi học được thứ gì đó hay ho từ người lớn.

Con Anne thở dài, hớp một ngụm sữa, bắt đầu kể.

- Chuyện là sáng nay, khi mà tao đang ở ngoài sân kiểm tra cái thùng thực phẩm sữa mà bà ngoại tao tặng, thằng ông già Nicolas này chạy tới chộp một bình sữa của tao!

Tôi ậm ừ, như thể là đã hiểu rồi.

- Thế còn Bats thì thế nào?

- Tao đang lén mang giấy vệ sinh ra để nhét vào súng thì thằng trời đánh này hét toáng lên, rằng là tao đã trộm giấy vệ sinh để sáng chế linh tinh.

Tất nhiên tao thừa biết là nó muốn cho mẹ tao biết, để tao bị cấm túc dài ngày đây mà!

Tôi lại gật gù như lúc nãy.

Sau một hồi giả vờ suy nghĩ, tôi giơ tay hình nắm đấm rồi đấm xuống bàn.

Hơi đau đấy, nhưng mà tôi nghĩ như thế sẽ rất là hay.

- Khỏi phải phán xét hay nghĩ ngợi gì hết, thằng Nicolas tóc bạc này là người sai.

- Sao lại sai?

Thằng tóc bạc hình như là Nicolas thắc mắc.

- Mày trộm bình sữa của con Anne thì chẳng là sai?

- Đúng!

Nhà thì rõ là lắm tiền, chẳng lẽ bố mẹ mày lại không chi ra 6 đô la để mua cho mày một bình sữa hay sao?

Nó lặng một chút, hình như không thể cãi lại được chúng tôi nữa.

Con Anne giật ngay lại bình sữa trên tay nó.

Sữa như thể là vàng là bạc với nó vậy.

- Còn vụ giấy vệ sinh, nhỡ mẹ tao nghe thấy thì phải làm thế nào?

Thằng Nicolas này là người có lỗi, nhưng tôi và Anne là những người bạn tốt nên chúng tôi quyết định sẽ giúp nó vào nhà an toàn.

Tôi lấy tạm cái thùng bìa, làm mọi cách để đục ra hai cái mắt (tôi đã phải dùng răng cắn vì mẹ đã bảo rằng sẽ cắt bữa tráng miệng của tôi nếu tôi nghịch vào dao kéo).

Xong rồi, vừa in với đầu thằng Bats luôn!

Tưởng như chỉ cần đưa nó về nhà, đi rón rén là nó có thể về phòng an toàn.

Thế nhưng, việc khiêng thêm thùng giấy vệ sinh vốn đã là một gánh nặng rồi, nhưng Bats còn có thêm một con em gái, kém nó hai tuổi, tức là ba tuổi.

Nó kể rằng con bé đấy là chúa mách lẻo, chỉ cần Bats phá hoại cái gì, nó sẽ tót đi mách mẹ ngay.

Chúng tôi dẫn nó về đến trước sân nhà.

Nó dọn thùng giấy lại, bê lên.

Tôi thấy có vẻ cũng chẳng nặng lắm.

Thế nhưng lại có một vấn đề nữa.

Cái thùng này hình chữ nhật.

Thằng Bats nói rằng nếu bê chiều rộng xoay về phía nó thì sẽ rất dễ bị đổ giấy ra.

Còn nếu dang rộng hay tay như đại bàng tung cánh để bê chiều dài của cái thùng thì có thể sẽ không vừa với cầu thang nhà nó, có khi lại tạo ra tiếng sột soạt vì cái thùng cọ vào tường.

Hình như là do đợi lâu quá, con Anne bắt đầu nổi cáu mà kêu ca:

- Lúc bê xuống thế nào thì bê lên như vậy đi!

- Tao mang xuống bằng cách cho cái thùng trượt xuống cầu thang.

Khi ấy mẹ tao không có nhà.

Nhưng giờ thì mới về rồi, tao không tài nào đẩy lên được.

Thằng Bats đặt cái thùng xuống, nằm ngửa ra, đầu gối lên hai bàn tay, có vẻ là đang sảng khoái lắm.

- Này, cầu vồng kìa!

Cầu vồng kìa!

Nó kêu lên.

Chúng tôi nhìn ra phía tay nó chỉ.

Đúng là có cầu vồng thật!

Tiếc quá, lâu lắm rồi tôi không thấy được cầu vồng nhưng lại không làm cách nào để ghi lại cho bố mẹ xem được.

Sau một hồi nghĩ ngợi, chúng tôi quyết định sẽ giúp thằng Bats bê cái thùng lên trên.

Tôi sẽ bê một đầu thùng giúp nó, nó sẽ bê đầu kia.

Con Anne sẽ làm trợ lý, giúp chúng tôi vài việc lặt vặt như mở cửa hay là việc đặt thùng giấy ở đâu để mẹ thằng Bats không phát hiện.

Còn thằng Nicolas à, nó sẽ canh ở dưới tầng, chờ khi con bé em hay mẹ của thằng Bats ra thì sẽ đánh trống lảng họ.

Kế hoạch cứ thể mà triển khai.

Con Anne nhẹ nhàng mở cửa nhà.

Tôi và thằng Bats ngó nghiêng, rón rén đi vào nhà.

Con Anne đóng cửa, đi theo sau chúng tôi.

Trông chúng tôi như đang múa vậy, chân cứ nhón nhón theo nhịp, quả là kì lạ.

- Để ở đây đi - con Anne thì thầm

Chúng tôi quyết định sẽ đặt tạm ở đây.

Giờ thì chỉ còn nhiệm vụ của tôi và Anne, là phải trốn khỏi nhà thật an toàn.

Nicolas là bạn thân của thằng Bats, mẹ của nó cũng biết nên sẽ không có chuyện gì.

Chúng tôi nhón chân xuống nhà.

Đi được nửa đoạn cầu thang để xuống tầng một, bỗng thằng Nicolas kêu to:

- Này hai con bé kia, xong chưa, chạy nhanh đi!

Ôi chúa ơi, đúng là thằng dở người.

Biết rằng nếu không nhanh chân thì sẽ bị lộ, mà đằng nào cũng lộ một nửa rồi nên chúng tôi kéo tay nhau chạy nhanh.

Thật may mắn là vẫn kịp.

Còn sự việc diễn ra sau đó?

Tôi không biết, nhưng khi có hoạt động gì của nhóm bạn, kể cả là một dịp đặc biệt có thằng Henry tham gia, thằng Bats cũng không ra khỏi nhà.

Tôi nghĩ là, nó bị cấm túc thật.

À khoan đã, có một chuyện quan trọng hơn.

Hôm nay thằng Nicolas vẫn chưa đền tượng cho tôi.
 
Back
Top Bottom