Cập nhật mới

Đô Thị  Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình

Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình
Chương 160: Ngoại truyện (2)


Cho tới hiện tại, hệ thống này luôn biểu hiện trước mặt anh giống như một sinh mệnh máy móc có trí tuệ nhưng không có cảm xúc, cũng có thể là anh nghĩ nhiều rồi, sao anh cứ có cảm giác nghe ra chút châm chọc trong lời này vậy nhỉ.

Ẩn ý như đang nói: Anh tưởng tôi muốn ràng buộc với anh lắm chắc?

[Ký chủ, anh nghĩ nhiều rồi. Xin hãy hiểu lời của tôi theo nghĩa đen. Bổn hệ thống không thể làm được như con người, nói một câu mang hai hàm ý, hoặc có hàm ý sâu xa đa tầng đâu. Ký chủ, xin hãy hoàn thành nhiệm vụ!]

Hứa Dịch mang theo ba phần nghiến răng nghiến lợi, ba phần chán nản, cùng ba phần thiện lương cốt lõi mà tự giới thiệu bản thân, trao đổi tên họ với Kiều Thời.

“Xem như “báo đáp”, tôi có thể giới thiệu cho cô một công việc.”

Hứa Dịch nhấn mạnh hai từ báo đáp, người nào không biết còn tưởng anh muốn báo thù tới nơi.

“À, vậy thì không cần đâu…” Kiều Thời khéo léo từ chối.

Cứu người thuần túy xuất phát từ ý thức trách nhiệm xã hội và quan điểm đạo đức của cô.

[Cứu người xong, vấn đề công việc cũng được giải quyết], loại chuyện hợp tình hợp lý như thế này, Kiều Thời chỉ có thể nghĩ trong lòng chứ không coi là thật.

Suy xét đến trạng thái tinh thần của Hứa Dịch, Kiều Thời cảm thấy bản thân vẫn nên cẩn thận thì hơn. Cô đã nghe nói không ít về các bẫy việc làm.

Kiều Thời không định tiếp tục nói chuyện phiếm, cô phải về ký túc xá thay quần áo. Thời tiết ngày càng nóng bức nhưng bị ướt nhẹp thế này thực sự không thoải mái, mà còn dễ lộ hàng nữa.

Cô vẫy tay chào Hứa Dịch, sau đó quay người rời đi.

Một chiếc áo khoác phủ lên đầu cô một cách chính xác.

Kiều Thời quay đầu lại nhìn thì Hứa Dịch đã biến mất.

Lúc Kiều Thời về đến ký túc xá, có vẻ như Trương Vi cũng vừa mới về.

“Kiều Kiều… sao cậu lại thành ra thế này? Mau vào tắm rửa đi!” Trương Vi hơi hoảng nhưng ngay sau đó: “Ơ, đây là áo con trai!”

Radar hóng hớt của cô ấy lập tức khởi động.

Kiều Thời nói chuyện với cô ấy mấy câu, cảm giác khó chịu cứ lởn vởn trong đầu lúc trước lại trỗi dậy. Theo lời Vi Vi, bản thân cô đột nhiên biến mất, cô ấy đã tìm cô rất lâu.

Lúc ở bên hồ có người rơi xuống nước ấy hả? Trương Vi không trông thấy.

Những người khác trong câu lạc bộ chuyện huyền bí đi đâu rồi? Trương Vi không nhớ nữa.

Trương Vi gãi đầu gãi tai: “Có lẽ tớ quá sốt ruột lo đi tìm cậu, nên cũng không chú ý lắm.”

“Lúc ấy tớ thực sự rất hối hận, đáng nhẽ không nên đưa cậu tới bên hồ. Tớ cho rằng… cho rằng cậu nghĩ quẩn, nên tớ cũng đi về hướng bờ hồ. Tớ đi đến khu vực bãi nông, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng. Tớ không hề thấy cậu nhảy xuống nước, sao có thể nghĩ cậu ở bên đó được nhỉ? Thế là sau đó tớ cứ mơ mơ màng màng quay về.”

Kết quả lúc quay về chợt trông thấy Kiều Thời toàn thân ướt như chuột lột, suýt chút nữa còn khiến Trương Vi cho rằng cơn ác mộng đã trở thành sự thật, cô ấy hoảng sợ là phải.

“Thôi nào, cậu biết tớ mà, phiền thì có phiền nhưng bảo tớ đi tìm chết là tớ không vui đâu đấy.” Kiều Thời vỗ vai Trương Vi.

Nói thì nói vậy nhưng trong lòng Kiều Thời lại dấy lên thêm nhiều nghi vấn: Hình như trải nghiệm của Trương Vi cũng khá giống với cô thì phải? Nhưng lại trái ngược với cô.

Trương Vì thì "mơ hồ đi đến bên bờ hồ - nhưng sau đó quay lại", còn cô thì thực sự đã nhảy xuống. Nhưng dường như các cô đều không nhìn thấy ai khác vào thời điểm đó, họ đã trải qua những "sự kiện" khác nhau vào cùng một lúc!

Ngay vừa rồi, Trương Vi cũng hỏi thăm tình hình của các thành viên trong câu lạc bộ: Mọi người đều đã giải tán về hết rồi, Trương Vi và Kiều Thời rời đi lúc nào ấy hả? Họ không để ý lắm nhưng hình như là cùng nhau rời đi thì phải. Có người nhảy xuống hồ hả? Họ không biết nữa.

Vậy nên, chưa chắc chỉ có hai cô là đặc biệt. Nói chính xác hơn, rất có thể tất cả mọi người đều đã trải qua những "sự kiện" khác nhau vào cùng thời điểm đó.

Chuyện này làm sao mà xảy ra được nhỉ?

Trương Vi hào hứng hẳn lên: “Đây là một sự kiện kỳ lạ! Chúng ta đã tự mình trải qua một sự kiện kỳ lạ! Tớ nói với cậu rồi mà, trên thế giới này có rất nhiều thứ khoa học không thể giải thích được!”

Kiều Thời kín đáo nhìn cô ấy, không nói gì.

Giọng nói của Trương Vi dần nhỏ lại.

Cô ấy bị ánh mắt của Kiều Thời nhìn đến mức nổi cả da gà, cảm giác Kiều Thời không chỉ nhìn cô ấy mà còn đang nhìn một sự tồn tại khác, như thể trên vai cô ấy có thứ gì đó…

Trương Vi cảm thấy bả vai mình cứng đờ, cô ấy muốn đưa tay lên sờ thử nhưng lại không dám: “Kiều Kiều, cậu… cậu đang nhìn cái gì thế? Cậu đừng dọa tớ mà…”

Kiều Thời không nhìn nữa, cô nhún vai: “Nhìn cậu kìa, đây có tính là đã yếu lại còn hay tò mò không hả?”

Ha ha, tất nhiên trên vai Trương Vi không có gì cả. Kiều Thời chỉ đang bắt chước ánh mắt của thằng cha kỳ quặc Hứa Dịch mà cô gặp bên bờ hồ thôi. Hiệu quả cũng ra gì phết đấy.

Trương Vi lườm Kiều Thời, cô ấy chống nạnh đầy tự tin: “Tớ đây là có tinh thần khám phá những điều chưa biết! Yếu thì đã làm sao nào? Người bình thường chắc chắn là sẽ sợ rồi!”

“Ừm, tớ chỉ muốn nói với cậu, thật ra trải nghiệm của bọn mình trông giống như là bị ngộ độc do ăn phải nấm độc hơn ấy.” Kiều Thời đưa ra một lời giải thích rất khoa học.

Mọi người tham gia hoạt động đều cùng nhau ăn đồ mà họ đem tới, trong đó có cả nấm nướng.

Các triệu chứng mà họ biểu hiện cũng rất giống bị ngộ độc thức ăn.

“Không thể nào. Nấm chúng mình ăn là loại bình thường mà! Cũng đâu phải nấm hoang đâu!”

Kiều Thời khẽ nhún vai: “Có thể là chưa chín chăng?”

Trương Vi thở dài: “Kiều Kiều, cậu thiếu trí tưởng tượng quá!”

“May là trí tưởng tượng của tớ kém. Nếu không tớ đã tự dọa chết chính mình rồi.” Kiều Thời điềm nhiên đáp.

Nói đi cũng phải nói lại, người tên “Hứa Dịch” này thực sự tồn tại phải không? Chắc không phải do cô tự tưởng tượng ra đấy chứ?

Mà thôi, đây cũng không phải chuyện quan trọng nhất. Cô nên cảm thấy may mắn vì bản thân còn bơi lên được.

Cảm thấy không có chỗ nào khó chịu, Kiều Thời đành gác chuyện nhỏ nhặt này qua một bên, theo thói quen cô mở phần mềm thông báo tuyển dụng lên lướt xem, lập tức trông thấy mình nhận được một thư mời phỏng vấn. Thư mời này vừa được gửi đến cách đây vài phút.

Cô nhấn vào xem, hình như là một cơ quan của chính phủ? Kiều Thời có rải CV nhưng cô không nhớ mình đã nộp vào đây.

Lạ thật, chẳng phải việc tuyển dụng ở các cơ quan nhà nước đều phải trải qua một kỳ thi chung hay sao? Dù có tuyển "nhân viên thời vụ" đi chăng nữa thì cũng có vô số người đăng ký, nơi nào lại chủ động mời một người thậm chí còn chưa từng nộp CV như cô chứ?

Hơn nữa, giờ này mà nhân viên thông báo tuyển dụng của họ vẫn còn đang làm việc á hả?

Nếu không phải tài khoản gửi lời mời là tài khoản của phía chính phủ và địa điểm phỏng vấn cũng ở tòa nhà của chính phủ, thì lúc đó suýt chút nữa Kiều Thời đã cho rằng đây là một trò lừa đảo rồi.

Kiều Thời đột nhiên nhớ tới lời Hứa Dịch nói với cô “có thể giới thiệu việc làm cho cô”.

Chuyện này, chắc không phải do anh làm đâu ha?

Không không không.

Nếu người tên Hứa Dịch này thật sự tồn tại thì việc giới thiệu cô vào một vị trí làm việc trong bệnh viện tâm thần có khi còn hợp lý hơn?

Nhưng Kiều Thời vẫn nghiêng về hướng thằng cha này không tồn tại. Bởi vì biểu hiện của anh thực sự phù hợp với trạng thái “ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ cái đó” của Kiều Thời: Kiều Thời muốn tìm việc đến điên luôn rồi, nên cô đã tưởng tượng ra một người chủ động giới thiệu việc làm cho mình…

Không nghĩ nhiều nữa! Ngày mai cô đi kiểm tra thử xem thế nào.

Tòa nhà văn phòng của chính phủ.

Kiều Thời đi tới tầng hầm thứ hai có phần xa lạ.

Tòa nhà của chính phủ có tầng này hả? Cô không có ấn tượng tí nào.

Băng qua hành lang dài tối tăm, cô dừng lại trước một văn phòng có treo tấm biển ghi [Bộ phận dọn dẹp] rồi gõ cửa.

“Mời vào.” Bên trong vang lên một giọng nói rất lịch sự, nhưng lại lộ ra cảm giác lười biếng khó diễn tả.

Một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở đó, nhàn nhã xoay ghế, trông rất thiếu chuyên nghiệp.

Đây là người của cơ quan chính phủ đó hả? Có phải cô đi nhầm rồi không? Kiều Thời có phần do dự.

“Cô chính là bạn học Kiều Thời mà Hứa Dịch đã giới thiệu đến đây phải không? Có thể khiến tên đó mở miệng, đúng là hiếm thấy đấy…” Lý Văn quan sát cô, đưa cho cô một xấp tài liệu: “Đã hiểu về công việc chưa? Nếu không có vấn đề gì, chúng ta có thể ký hợp đồng luôn.”

Kiều Thời: ???

Cô hoàn toàn rơi vào trạng thái đơ toàn tập luôn.

Hóa ra đây mới là cách tìm việc đúng chuẩn đó hả?

Cô vội vàng đáp: “Khoan đã, tôi vẫn chưa biết gì cả! Nơi này… rốt cuộc là làm về cái gì vậy?”

“Cô không biết bộ phận dọn dẹp à?”

“Ý anh là tuyển tôi làm lao công ư?” Kiều Thời dò hỏi.

Lý Văn bật cười.

“Cô cũng không biết về giới vực và dị thường luôn đúng không?”

“Đó là cái gì thế?”

“Cô không biết Hứa Dịch ư?”

“Ừm, biết thì có biết. Nhưng tôi không rõ có tính là kiểu quen biết như lời anh nói hay không. Tôi mới gặp anh ấy có một lần vào tối hôm qua. Hình như anh ấy phát bệnh, tôi đã kéo anh ấy từ dưới hồ lên.”

“Phát bệnh?”

“Anh ấy có… vấn đề ở phương diện này đúng không?” Kiều Thời thận trọng chỉ chỉ vào đầu mình, cố gắng diễn đạt thật tế nhị. Xem ra, thân phận của thằng cha này không hề đơn giản.

Lý Văn lại cười phá lên.

Kiều Thời chỉ cảm thấy sao mà cha nội này dễ cười vậy. Nhưng Lý Văn thì cảm thấy cô nàng này thật thú vị! Không được, nhất định phải tuyển cô vào bộ phận dọn dẹp mới được!

Anh ta giơ ngón tay cái với Kiều Thời: “Chỉ dựa vào năng lực quan sát này của cô thôi, cho dù bây giờ chỉ là một người bình thường, nhưng cô thực sự phù hợp với công việc này. Cô không muốn tìm hiểu một chút sao?”

“Tìm hiểu! Nhất định phải tìm hiểu!” Nhìn thấy mức lương và đãi ngộ trong hợp đồng, hai mắt Kiều Thời suýt nữa thì toát ra ánh sáng vàng kim.

Lý Văn nhìn đồng hồ: “Vừa đúng lúc, Hứa Dịch đồng ý ủy quyền bảo lãnh, mở cho cô thêm một số quyền hạn.”

Cho dù đã gia nhập bộ phận dọn dẹp, cũng không thể nhận được ngay tất cả các thông tin tình báo của bộ phận. Quyền hạn sẽ được mở khóa dần theo từng bước. Người chưa từng tham gia nhiệm vụ nào có lẽ nhiều nhất cũng chỉ được biết một số tư liệu trên giấy tờ mà thôi.

Nhưng có Hứa Dịch làm người bảo lãnh thì tình hình lại khác.

Cơ sở dữ liệu không thể mở ra nhưng có thể dẫn cô đi tham quan bộ phận dọn dẹp thực sự một chút.

Lý Văn vừa nghĩ, vừa âm thầm phàn nàn: Hứa Dịch đúng là đồ lừa đảo, chẳng nói gì với Kiều Thời nhưng lại đồng ý cấp quyền, thế này không phải là rất mâu thuẫn hay sao?

Đương nhiên, đối với Hứa Dịch, điểm này không hề mâu thuẫn:

Nếu đã nói phải giới thiệu việc làm cho Kiều Thời thì anh nhất định sẽ nói được làm được. Bảo đảm và trao quyền chỉ là vấn đề ký tên thôi.

Nhưng để hướng dẫn từng bước cho Kiều Thời, làm một người dẫn đường tận tâm thì Hứa Dịch không đủ kiên nhẫn.

Lúc ấy anh đã biết Kiều Thời phù hợp với công việc này: Ý chí của cô có thể chống lại sự mê hoặc của dị thường. Còn về việc cô có thực sự cần công việc này hay không, liệu sau này cô có hối hận hay không (suy cho cùng đây cũng là một ngành nghề có rủi ro cao), thì đó không phải vấn đề mà anh quan tâm.

Nếu chết vậy cứ đổ lỗi cho hệ thống đi, mà đổ lỗi cho anh cũng chẳng sao.

Có điều, suy cho cùng Lý Văn vẫn đáng tin cậy hơn Hứa Dịch.

“Xác nhận lại lần nữa, cô thật sự muốn tiếp xúc với mấy thứ này chứ? Nếu tiếp xúc quá nhiều, cô sẽ không thể quay về thế giới ban đầu nữa đâu.”

“Dính dáng đến giới vực càng sâu, cô càng dễ thu hút các sự kiện dị thường.”

Kiều Thời cẩn thận hỏi: “Tôi hỏi trước, thế giới mới mà tiếp theo đây tôi sắp trông thấy, chắc không phải là thế giới tội phạm nào đó chứ? Đây có phải công việc chính đáng không vậy?”

Lý Văn sửng sốt. Từ lúc anh ta tham gia bộ phận dọn dẹp đến nay, đây là lần đầu tiên anh ta nghe thấy có người hỏi như vậy.

Sau đó anh ta lại bắt đầu nghẹn cười.

“Yên tâm đi, công việc của chúng tôi tuyệt đối hợp pháp, là cơ quan chính phủ có đăng ký. Có thể ký hợp đồng ba bên, có thể kiểm tra mộc đỏ.”

Kiều Thời dứt khoát nói: “Vậy tôi đồng ý! Xin hãy cho tôi biết thêm đi!”

Thế này thì chẳng có thứ gì có thể ngăn cản cô kiếm tiền nữa rồi!

Lý Văn đột nhiên xoay ghế.

Nhưng lần này, anh ta xoay ghế chắc chắn không phải để ra vẻ hay vì rảnh rỗi đến nhàm chán.

Khi chiếc ghế xoay, toàn bộ văn phòng phát ra tiếng vù vù, một tầng ánh sáng huỳnh quang bám vào bốn bức tường của văn phòng, toàn bộ văn phòng bắt đầu chìm xuống. Trông không giống một văn phòng, mà giống một cái thang máy hơn.

Lúc này, bức tường trước mặt Lý Văn đã hoàn toàn biến thành một cánh cửa kính khi ánh sáng và bóng tối thay đổi.

Qua lớp kính thủy tinh đó, Kiều Thời có thể trông thấy một hành lang giống hệt con đường bằng kính trên núi cùng với những căn phòng đóng chặt. Những căn phòng đó không ghi rõ tên cụ thể, chỉ có số hiệu. Có lẽ chỉ nhân viên nội bộ mới biết ý nghĩa của các số hiệu ấy là gì. Ở chốt kiểm soát ra vào có ánh sáng đỏ nhấp nháy cho biết quyền truy cập chưa được giải khóa.

Thỉnh thoảng sẽ có một hai người vội vàng đi ngang qua nhưng chẳng có ai liếc nhìn về phía bên này.

“Chào mừng đến với bộ phận dọn dẹp.”

Lý Văn đứng dậy, làm động tác mời. Cánh cửa kính lặng lẽ mở sang hai bên, giống như cánh cửa dẫn đến thế giới mới đang mở ra chào đón Kiều Thời
 
Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình
Chương 161: Ngoại truyện (3)


Kiều Thời vừa mới mạnh miệng tuyên bố “giờ thì không còn gì có thể ngăn cản cô phát tài nữa” lập tức cảm thấy hối hận: Ma quỷ cũng có thể ngăn cản cô phát tài!

Bộ phận dọn dẹp, giới vực, dị thường… Những thông tin mà cô chưa từng tiếp xúc ào ào kéo đến, thách thức tam quan của cô.

Chọn tiền hay chọn mạng, đây là cả một vấn đề.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Kiều Thời đã ký vào bản hợp đồng trông có vẻ vô cùng chính quy, dường như chả liên quan gì đến thế giới dị thường kia.

Lý Văn nói đúng, một khi đã tiếp xúc với thế giới ấy thì rất khó để quay đầu lại.

Kiều Thời cảm thấy, không chỉ bởi biết càng nhiều càng dễ thu hút nhiều sự kiện dị thường, mà còn bởi khi con người ta đã tiếp xúc với một thế giới khác thì sẽ luôn muốn nếm thử một khả năng khác, một cách sống khác.

Con đường kia chưa chắc sẽ nhẹ nhàng hơn nhưng cũng là một cơ hội xưa nay chưa từng có! Nhỡ đâu, nhỡ đâu cô cũng có được loại sức mạnh siêu phàm siêu mạnh đó thì sao!

Có lẽ từ trong xương tủy ít nhiều cô vốn đã có máu phiêu lưu.

“Đừng căng thẳng, công việc này không nguy hiểm như cô tưởng tượng đâu.” Lý Văn cảm nhận được sự lo lắng của Kiều Thời, anh ta khẽ mỉm cười nói.

Kiều Thời hơi bối rối, bởi vì Lý Văn vừa mới phổ cập cho cô về tỷ lệ tử vong của các nhân viên bộ phận dọn dẹp, cũng như mức độ nguy hiểm của giới vực.

Tại sao không có tỷ lệ tử vong của người trong giới? Bởi vì phần này hơi khó thống kê. Có những người đã lặng lẽ chết trong giới vực mà không ai hay biết. Ít nhất thì bộ phận dọn dẹp cũng biết nhân viên nào của họ chưa trở về.

Đây cũng là một trong những bằng chứng về sự nguy hiểm của giới vực.

Thế nhưng, hiện tại Lý Văn lại nói: Thực ra không nguy hiểm đến thế.

Thế chẳng phải là mâu thuẫn hay sao?

“Bởi vì cô là do Hứa Dịch giới thiệu. Tôi định sắp xếp Hứa Dịch làm động đội của cô.” Lý Văn nói: “Còn nhớ cô đã nhận xét về cậu ta như thế nào không?”

Bệnh nhân tâm thần.

Nhưng anh là một bệnh nhân tâm thần rất mạnh.

Cùng nhóm với anh, Kiều Thời có thể nằm không cũng thắng.

“Chuyện đi vào giới vực xử lý dị thường cứ để cậu ta làm, cô ở bên ngoài viết báo cáo cho cậu ta. Hoặc nghĩ cách để cậu ta dẫn cô theo, quan sát cách cậu ta vận dụng năng lực trước, rồi tìm cơ hội thức tỉnh năng lực của bản thân và học hỏi cậu ta cách vận dụng năng lực. Cô sẽ trở thành người có năng lực siêu phàm tiếp theo, đến lúc đó chỉ cần một chân đá văng cậu ta là được rồi…”

Lúc này Kiều Thời vẫn là một cô gái ngoan: “Làm vậy không tốt lắm thì phải?”

Gài đồng đội, cô cảm thấy áp lực tâm lý lắm đó!

“Cậu ta là một quân cờ mạnh mẽ, làm sao lợi dụng được cậu ta là việc của cô. Dĩ nhiên, cô cũng có thể lựa chọn cách hỏi han ân cần, đối xử thật tốt với cậu ta, để đổi lấy tình cảm đồng đội chân thành… Tóm lại, làm như thế nào do cô tự quyết định.”

Nhìn Kiều Thời lộ ra vẻ mặt suy tư, Lý Văn nở một nụ cười đầy mưu mô.

Anh ta chỉ có thể gợi ý cho Kiều Thời một số hướng đi. Còn cụ thể làm như thế nào, anh ta không thể dạy được. Mỗi nhân viên của bộ phận dọn dẹp sẽ có một con đường riêng, không giống nhau. Cố ép buộc truyền dạy kinh nghiệm của bản thân cho người khác sẽ phản tác dụng.

Có lẽ hiện tại Kiều Thời vẫn còn mơ hồ như đi trong sương mù nhưng không sao, hợp tác với Hứa Dịch một hai lần, tự mình thực sự trải qua một số giới vực khác nhau, cô sẽ lĩnh hội được ngay thôi.

Lý Văn vỗ vỗ vai Kiều Thời: “Tôi tin cô. Cô rất đặc biệt. Cậu ta không thích có đồng đội. Nói thật, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta giới thiệu người vào bộ phận.”

Mới vào mà đã được lãnh đạo coi trọng, Kiều Thời cảm thấy khá cảm động. Nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy Lý Văn nói tiếp: “Ngoài ra, cô còn một nhiệm vụ…”

Kiều Thời ngay lập tức tỉnh tảo lại!

Mặc dù cô chỉ là một tấm chiếu mới trong môi trường công sở, nhưng cô cũng đã lướt tìm không ít bí kíp về cách sinh tồn chốn công sở trên mạng rồi.

Những tài liệu trên mạng đó có đáng tin hay không, Kiều Thời không chắc lắm, nhưng cảnh tượng trước mặt lại trùng khớp với chiêu “bánh vẽ của lãnh đạo” trong truyền thuyết!

Mục đích của bánh vẽ còn không phải là vì muốn cô nỗ lực chăm chỉ làm việc hơn hay sao? Đó, nhiệm vụ mới tới ngay rồi kìa.

Thì ra cách làm việc trong thế giới thần bí này cũng chẳng khác gì!

Lý Văn cảm giác ánh mắt Kiều Thời nhìn mình có gì đó kỳ lạ. Nhưng anh ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Hãy chú ý đến tình trạng của Hứa Dịch nhiều hơn, nếu thấy cậu ta có điểm gì bất thường, hãy báo cáo ngay lập tức.”

“Tôi phải giám sát anh ấy hả?” Kiều Thời nhạy bén nhận ra bản chất của nhiệm vụ.

Lý Văn mỉm cười nói: “Thay vì gọi là giám sát, tôi thích gọi là đồng đội chăm sóc lẫn nhau hơn. Vẫn là câu nói đó, dùng cách gì để chung sống với cậu ta hoàn toàn là do cô lựa chọn.”

***

Đã vài ngày trôi qua kể từ khi Kiều Thời vào làm.

Hứa Dịch có một đồng đội trên danh nghĩa.

Đúng vậy, chỉ là trên danh nghĩa thôi, bởi vì bản thân anh cũng không chấp nhận sự sắp xếp này.

Anh chờ Kiều Thời đến tìm mình… Sau khi đã biết thân phận và thực lực của anh, dù không xin lỗi vì hành động thất lễ tối hôm đó, Kiều Thời hẳn cũng nên biết cách sửa đổi lại thái độ của bản thân, tìm cách xây dựng mối quan hệ tốt với anh.

Các “đồng đội” trước đây đều làm vậy. Cho dù mang nhiệm vụ giám sát, họ cũng sẽ không thể hiện hai chữ “giám sát” lên mặt.

Chờ khi Kiều Thời đến đây, Hứa Dịch sẽ dùng cách của bản thân để tống cổ cô nàng này đi.

Mối quan hệ giữa bọn họ lẽ ra nên kết thúc sau khi anh giới thiệu xong công việc cho Kiều Thời.

Nhưng anh chờ mãi, chờ mãi, hết người này đến người nọ tới tìm anh nhưng vẫn không thấy Kiều Thời đâu!

Chẳng lẽ tân binh này khá nhát gan, sau khi biết tính cách của anh thì không dám tiếp xúc với anh?

Chắc chắn không phải! Nếu nói là sợ thì Kiều Thời hẳn đã phải đi tìm Lý Văn ngay để yêu cầu đổi đồng đội, chứ không phải cứ lén lén lút lút đi theo anh thế này!

Không sai, Kiều Thời vẫn luôn bám theo anh.

Trong hành lang, một đôi mắt kín đáo chăm chú nhìn anh; trong nhà ăn, một bóng người nhai cơm nhóp nhép nhóp nhép; rồi lúc về ký túc xá hay khu huấn luyện… chẳng khác nào âm hồn đánh mãi không tan. Vấn đề duy nhất là… cô chưa từng chào hỏi Hứa Dịch.

Hứa Dịch hỏi hệ thống: “Mi cảm thấy cô gái kia thực sự bình thường hả?”

Mức độ này hoàn toàn có thể gọi là đồ b**n th** cuồng theo dõi rồi đó! Chỉ thiếu nước trốn dưới gầm giường hoặc thò đầu vào nhà WC ngó nghiêng để tìm anh nữa thôi!

[Ký chủ, gặp được nhau là một loại duyên phận.]

[Hai người làm việc chung một công ty, chạm mặt là chuyện hết sức bình thường. Cô ấy cũng không có bất cứ hành vi nào gọi là gây rối anh. Xuất hiện dưới gầm giường hay trong nhà WC đều chỉ là tưởng tượng của anh thôi.]

[Anh có cảm thấy lý do anh hay gặp cô ấy là bởi anh đã quá chú ý đến cô ấy không? Bổn hệ thống kiến nghị, anh nên thoải mái chủ động đến chào hỏi cô ấy. Đây mới là cách đúng đắn để phát triển một mối quan hệ.]

Giống như ký chủ vậy, rõ ràng là để ý đến con gái nhà người ta nhưng lại cho rằng đối phương đang theo dõi mình, kiểu tự luyến ngầm như thế này sẽ không có kết quả tốt đâu.

Hứa Dịch chửi thề.

Sau đó bị hệ thống tắt tiếng.

Trong nhà ăn của bộ phận dọn dẹp.

Sau khi ngoan ngoãn trở lại, cuối cùng Hứa Dịch vẫn phải ngồi xuống trước mặt Kiều Thời. Mặc kệ hệ thống có tệ đến mấy, dù sao anh cũng phải giải quyết “cái đuôi nhỏ” này một chút.

“Rốt cuộc cô muốn như thế nào?” Giọng Hứa Dịch dữ dằn nhưng vì bị hệ thống ép buộc nên trên mặt anh vẫn phải rặn ra một nụ cười.

Việc này làm khóe miệng anh giật giật, khiến Kiều Thời cho rằng anh cũng nên đi kiểm tra vấn đề liệt cơ mặt. Vấn đề về hệ thần kinh không phải chuyện nhỏ đâu.

Kiều Thời không nói gì, nhưng Hứa Dịch cứ có cảm giác hình như trong ánh mắt có vẻ ngây thơ vô tội của cô có chứa suy nghĩ bất lịch sự nào đó. Anh không biết thuật đọc tâm nên chỉ có thể hỏi hệ thống: “Vừa rồi cô ấy nghĩ gì thế?”

[Ký chủ, cô ấy đang lo lắng cho sức khỏe của anh.]

Một người mắc chứng đa nghi nghiêm trọng như Hứa Dịch hoàn toàn không tin vào câu trả lời đó.

Nhưng anh cũng biết, có lẽ chẳng thể nào moi được đáp án nào khác từ cái hệ thống rất chi là ba chấm này.

Hứa Dịch đành bỏ qua vấn đề ấy, tiếp tục nhìn chằm chằm Kiều Thời: “Mặc kệ cô định làm gì, cũng sẽ chẳng có kết quả đâu. Đừng có bám theo tôi nữa, rõ chưa?”

Kiều Thời chớp chớp mắt, sau đó đưa màn hình điện thoại di động của mình cho Hứa Dịch xem: “Trước tiên đây là kết quả của tôi.”

Trên màn hình điện thoại hiện ra kết quả đánh giá công việc của Kiều Thời: Xuất sắc.

Hai cái chữ đó hiển hiện rõ rành rành trước mặt con người ta, sao có thể nói là không có kết quả được?

“Tiếp nữa, sao anh có thể nói là tôi đang theo dõi anh?” Kiều Thời tốt bụng nhắc nhở: “Hiện tại là anh đang tìm tôi đấy chứ, phải không nào?”

Hứa Dịch im lặng một lát: “Ý cô là tôi đang theo dõi cô?”

“Không loại trừ khả năng ấy. Nhưng anh cứ yên tâm, trước khi anh làm gì quá đáng, tôi sẽ không làm gì ầm ĩ đâu. Chúng ta là đồng đội mà, sao có thể tính toán chi li chứ, đúng không? Chắc đây chỉ là trùng hợp thôi ha!” Kiều Thời tỏ ra vô cùng rộng lượng.

Hứa Dịch trầm mặc.

Anh chưa bao giờ gặp người mặt dày, vô liêm sỉ như thế này.

“Hệ thống, có phải mi quen cô ấy từ trước rồi không? Người sáng tạo ra mi là cô ấy à?”

[Ký chủ, bổn hệ thống không hiểu anh đang nói gì. Trong cơ sở dữ liệu của hệ thống không có tư liệu về người sáng tạo.]

Không còn nghi ngờ gì nữa, Kiều Thời đúng là đang theo dõi Hứa Dịch. Chuyện này liên quan đến công việc của cô.

Cô cũng đã suy nghĩ làm thế nào để giao tiếp với Hứa Dịch. Người này rõ ràng là cực kỳ khó chơi.

Nhưng rất nhanh, cô nhận ra mình không cần phải suy nghĩ về vấn đề đó nữa. Việc mà cô nên suy nghĩ chính là làm thế nào để Hứa Dịch chủ động nói chuyện với cô.

Bởi vì xét theo hướng ngược lại, Kiều Thời là một người rất dễ nói chuyện mà!

Nghĩ như vậy, chẳng phải mọi chuyện đều đã rộng mở thông suốt rồi hay sao?

Kiều Thời quyết định tiến hành quan sát Hứa Dịch trước, hiểu được hành vi, thói quen, logic, thậm chí là cách suy nghĩ của anh cái đã.

Không tính một số lời nói và hành động khó hiểu lặp đi lặp lại của anh, Kiều Thời phát hiện anh có một số logic thực sự khá dễ hiểu.

Ở một mức độ nào đó, Hứa Dịch là một người đối xử với mọi người khá bình đẳng.

Anh ghét những đồng đội gây cản trở anh. Đồng thời anh cũng ghét bản thân trở thành gánh nặng cho người khác.

Anh thích những mối quan hệ giao dịch đơn giản, dứt khoát (mà không có bất cứ quan hệ gì là tốt nhất), anh ghét những vấn đề tình cảm phức tạp, không cần thiết.

Vậy cứ theo logic của anh là ok.

Kiều Thời sẽ cố gắng hết sức tạo dựng sự hiện diện của bản thân một cách mạnh mẽ mà không vượt quá giới hạn. Cô sẽ không đưa ra yêu cầu cho Hứa Dịch, cô sẽ chờ Hứa Dịch đưa ra yêu cầu với cô.

Đúng như cô nghĩ, Hứa Dịch hít sâu một hơi, sau đó lên tiếng: “Nếu tôi muốn cô "chủ động" tránh xa tôi, thì tôi nên trả cái giá như thế nào đây?”

Anh nhấn mạnh vào hai chữ "chủ động".

“Dẫn tôi vào trong giới vực, đảm bảo sự an toàn của tôi.”

“Hạt bàn tính của cô bắn cả lên mặt tôi rồi đấy.”

“Yên tâm đi. Không có hạt bàn tính nào đâu, cùng lắm chỉ là nước miếng thôi.”

Thấy sắc mặt Hứa Dịch ngày càng đen đi, Kiều Thời lập tức đổi giọng: “Tôi nói đùa thôi! Ý tôi là chúng ta có thể thương lượng lại về thời hạn. Mỗi tuần anh dẫn tôi vào giới vực một lần và đảm bảo an toàn cho tôi, tôi cũng sẽ cố gắng không trở thành gánh nặng của anh.”

“… Thỏa thuận xong.”

Hứa Dịch liếc mắt nhìn Kiều Thời, ánh mắt anh như đang nói: Cố gắng không trở thành gánh nặng ư? Sự tồn tại của cô cũng đã đủ là gánh nặng rồi.

Anh không mấy vui vẻ nhưng vẫn đồng ý.

Kiều Thời sửng sốt: Anh không cò kè mặc cả gì luôn hả?

Thực ra mức giá thấp nhất mà cô có thể đưa ra là thế này: Mỗi tháng dẫn cô vào giới vực một lần, đồng thời đảm bảo sự an toàn của cô trong khoảng thời gian đó là được.

Kỹ năng sống của thằng cha này có lẽ bằng không luôn.

Đây là thông tin quan trọng, cần phải ghi nhớ!

Đương nhiên, Kiều Thời biết, với tính cách của Hứa Dịch, anh sẽ không thích cô cứ kè kè bên cạnh mà điên cuồng thử thách giới hạn của anh.

Nhưng cô cũng chẳng cần Hứa Dịch thích mình.

Tính cách của anh chắc thuộc kiểu chả ưa ai. Nếu đã vậy thì cô càng không cần phải để ý.

Giống như Lý Văn đã nói, cô có thể hoàn thành công việc của mình theo cách riêng và tốc độ riêng của cô.

Kiều Thời hoàn toàn có thể áp dụng phương pháp cày điểm được hun đúc từ nền giáo dục thi cử của riêng mình: Hiểu nguyên lý cụ thể hay không không quan trọng, chỉ cần lấy được những “điểm” chính về tay là OK rồi.

Bây giờ xem ra đã có chút hiệu quả.

Kiều Thời ngâm nga một giai điệu nhẹ nhàng, cô tích cực chủ động thực hiện thỏa thuận với Hứa Dịch, định bưng khay thức ăn chuẩn bị rời đi

Nhưng như nghĩ ra thêm điều gì đó, bước chân cô chợt khựng lại.

Kiều Thời đang vui vẻ nên cũng muốn chia sẻ chút niềm vui với Hứa Dịch: “À đúng rồi, tôm xào tỏi trong căng tin rất ngon đó, có lẽ sẽ hợp với khẩu vị của anh, tôi đề xuất anh nếm thử xem.”

Theo quan sát của cô, Hứa Dịch không kén ăn, cũng không có sở thích đặc biệt nào với đồ ăn.

Khi đến ăn cơm, anh chỉ thuận tay chọn hai món gần mình nhất, hoặc mắt nhìn thấy món nào thì chọn món đó. Sau khi ăn xong là đi ngay. Tựa như một con robot được lập trình sẵn để ăn.

Nhưng quan sát kỹ hơn sẽ thấy, kỳ thực anh cũng có phản ứng với những hương vị khác nhau: Anh khá thích những món thiên về hương vị đậm đà nhưng lại không giỏi ăn cay.

Kiều Thời cũng không quan tâm Hứa Dịch có tiếp nhận đề nghị của cô hay không, cô vẫy tay rồi rời đi.

Hứa Dịch lặng lẽ ngồi tại chỗ của mình, anh tự hỏi, rốt cuộc Kiều Thời là người như thế nào.

Bộ phận dọn dẹp rộng lớn như vậy, người kỳ quặc không thiếu. Anh biết bản thân cũng nằm trong danh sách đó. Nhưng cô nàng này cũng không kém cạnh.

Hình tượng người tốt ngây thơ nhiệt tình, bỗng chốc biến thành một một kẻ lừa đảo không chơi đúng luật. Cũng không phải Hứa Dịch không thể chấp nhận, nhưng kiều lừa anh xong rồi lại đề xuất món ngon cho anh…

Trong món này không có độc đâu nhỉ?

Rốt cuộc ý của cô là gì?

[Ý nghĩa chính là cả hai người đang hướng về nhau! Chúc mừng ký chủ, không phải là anh đơn phương thích thầm người ta. Chia sẻ về cuộc sống là một điều ngọt ngào đó nha!]

“Cút đi!”

[Ký chủ, không cần phủ nhận, bổn hệ thống vẫn đang theo dõi tình trạng sức khỏe của anh theo thời gian thực. Hiện tại nhịp tim của anh đang đập nhanh hơn đấy!]

Hứa Dịch đơn phương tắt âm của hệ thống.

Ha ha, có khi nào do cái hệ thống chết tiệt này khiến anh tức đến mức tim đập nhanh hơn không? Sao hệ thống không bảo anh đang yêu thầm nó luôn đi?

Ngày đầu tiên, Hứa Dịch không để ý đến lời đề xuất của Kiều Thời.

Ngày thứ hai, vẫn vậy.

Ngày thứ ba, giống như trên.

Ngày thứ tư, ánh mắt Hứa Dịch đã dừng ở món tôm xào tỏi.

Có những thứ, bạn vốn chẳng chú ý đến. Nhưng sau khi có người nào đó nhắc đến, bạn sẽ không ngừng chú ý đến nó. Đúng là có độc mà.

Đắn đo không phải phong cách của Hứa Dịch, anh quyết định thử hương vị của nó xem thế nào
 
Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình
Chương 162: Ngoại truyện (4)


Lần đầu tiên làm nhiệm vụ với Hứa Dịch, Kiều Thời chạy phía sau anh.

Lần thứ hai làm nhiệm vụ với Hứa Dịch, Kiều Thời đi sau anh mấy bước.

Lần thứ ba làm nhiệm vụ với Hứa Dịch, Kiều Thời và Hứa Dịch sóng vai đi bên nhau.

Trong bộ phận dọn dẹp, những cánh cửa văn phòng luôn đóng chặt nay đều lén lút mở ra một khe he hé. Mặc dù mọi người đều rất bận, nhưng tin sốt dẻo cấp độ này nhất định phải hóng!

Đối với bọn họ, chẳng phải chuyện này còn hiếm thấy hơn chuyện gặp ma hay sao?

“Nhân tiện, tân binh này đã thức tỉnh năng lực nào rồi?”

“Chưa thấy cô ấy báo cáo. Có lẽ vẫn chưa thức tỉnh.”

“Cậu ngốc quá, nhìn bộ dạng này của cô ấy rõ ràng là đã thức tỉnh năng lực [Thao túng tâm lý] rồi! Ngay cả Hứa Dịch cũng trúng chiêu… Tân binh bây giờ, đúng là thâm sâu khó dò…”

Đương nhiên Hứa Dịch biết, bản thân anh không hề chịu sự thao túng nào từ phía Kiều Thời. Nhưng anh không phủ nhận khả năng bị hệ thống thao túng. Suy cho cùng, dù siêu năng lực của anh có mạnh đến mấy cũng không thể lay chuyển được một tồn tại siêu việt như hệ thống.

[Ký chủ, bổn hệ thống chưa bao giờ kiểm soát tần suất bước đi của anh, là anh tự nguyện kết bạn với cô Kiều Thời. Xin hãy thẳng thắn đối diện với nội tâm anh, đây là cảm xúc bình thường của con người, không có gì phải xấu hổ cả.]

Hệ thống vẫn phá đám như mọi khi.

Hứa Dịch: …

Được rồi, Hứa Dịch thừa nhận, anh đã bắt đầu quen với việc chung nhóm với Kiều Thời. Mặc dù bản thân anh cũng chưa quen với thói quen” đó cho lắm.

Kiều Thời không giống những người khác. Hứa Dịch luôn có cảm giác cô nàng này có sự tương đồng kỳ lạ với hệ thống chết tiệt: Mặc kệ anh có chấp nhận hay không, một khi nó đã tồn tại thì nó sẽ điên cuồng chứng tỏ sự hiện diện của mình, cũng như không cho anh bất kì cơ hội nào để phản kháng.

Vừa thấy mặt, Kiều Thời đã ríu rít kể cho anh nghe gần đây có chuyện gì thú vị, quanh bộ phận dọn dẹp có cửa hàng nào mới mở, không biết anh có để ý thấy hay chưa…

Cách nói chuyện của cô rất khéo léo, như thể đang dẫn dắt anh chú ý đến những thứ mà trước đây anh chẳng hề quan tâm.

“Tôi không thích người nói nhiều.”

“Tôi không thích người ít nói.”

“… Vậy hẳn cô cũng biết tôi là người đảm bảo an toàn cho cô, cô nên tuân theo sự sắp xếp của tôi.”

“Vậy anh cũng nên biết, chuyện anh đảm bảo an toàn cho tôi là bởi giữa chúng ta đã có giao kèo. Nếu nói theo phép làm tròn thì anh chính là vệ sĩ của tôi, mà vệ sĩ thì nên nghe theo lời chủ thuê mình chứ.”

Hứa Dịch cạn lời. Anh lựa chọn cách chặn giọng nói của Kiều Thời.

Chặn âm thanh của hệ thống không dễ, anh hoàn toàn phải dựa vào ý chí của chính mình mới có thể phớt lờ nó. Nhưng chặn giọng nói của Kiều Thời thì dễ hơn nhiều, chỉ cần tạm thời tắt tiếng của thế giới bên ngoài là xong.

Bỗng nhiên, sắc mặt Kiều Thời thay đổi, cô há miệng th* d*c, nói rất nhanh, trông có vẻ như đang hoảng sợ nói với anh điều gì đó.

Hứa Dịch không muốn để ý đến cô.

Nhưng sự tò mò của anh lại trỗi dậy. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô nàng này lộ ra vẻ mặt như thế, cô đang nói chuyện gì quan trọng phải không?

Thay vì cứ suy nghĩ mãi về việc cô vừa nói gì, chi bằng làm rõ ngay từ bây giờ thì hay hơn.

Hứa Dịch hủy bỏ chế độ tắt tiếng: “Vừa rồi cô nói gì vậy?”

Kiều Thời chẳng nói gì cả, cô chỉ tùy tiện mấp máy môi thôi.

“Chúc mừng anh! Lần này, chế độ tắt tiếng không khiến anh bỏ lỡ bất cứ thông tin quan trọng nào hết.”

Hứa Dịch: …

Nếu anh còn tin vào mấy trò quỷ của Kiều Thời nữa thì anh sẽ viết ngược tên mình lại luôn!

Kiều Thời cười tủm tỉm.

Trông thấy Hứa Dịch lại định bật chế độ tắt tiếng và hoàn toàn phớt lờ cô, Kiều Thời vội nói: “Đợi đã, vừa rồi tôi chỉ đùa thôi. Bây giờ tôi thực sự có chuyện muốn nói, một chuyện rất quan trọng.”

Hứa Dịch ra hiệu cho cô tiếp tục nói.

“Anh không cần cố tình chặn âm thanh bên ngoài đâu, bởi vì tôi cũng có thể tạm nhường anh một chút.” Kiều Thời sửa lại thái độ không chịu nhường trước đó, dịu dàng nói.

Thế nhưng Hứa Dịch đã ít nhiều hiểu được những chiêu trò của cô, anh không những không cảm thấy ngạc nhiên, còn nhìn cô bằng ánh mắt kiểu “thế rốt cuộc cô muốn thế nào”.

Kiều Thời bị anh nhìn đến mức có phần xấu hổ, cô cười hi hi. Nhưng những gì nên nói thì phải nói, cô cũng không vòng vo: “Chính là phải tăng thêm tiền.”

Ừm, im miệng là “dịch vụ bổ sung”, phải tính giá khác.

Thế thà anh tự che chắn thính lực còn hơn! Hứa Dịch xém thì mất bình tĩnh. Nhưng anh lười phản ứng lại với cô nàng này, dứt khoát sải bước đi về phía trước.

“Chờ tôi với nào, đồng đội thân ái của tôi!” Kiều Thời gọi với theo anh.

Nghe thấy mấy chữ “thân ái”, bước chân Hứa Dịch hơi lảo đảo, anh lại nhớ đến những lời nói nhảm của hệ thống.

Nhất định là nói nhảm! Hứa Dịch khẳng định chắc nịch trong lòng.

Đó vừa không phải là sự thích thú, vừa không phải thái độ đúng đắn đối với “đồng đội”. Cũng không phải Hứa Dịch chưa từng được sắp xếp làm đồng đội với người khác, tính cách kiểu nào anh cũng đã gặp nhưng bọn họ đều biết cách thích nghi và phối hợp với anh.

Kiều Thời thì ngược lại.

“Bởi vì con người đều tương tác qua lại với nhau. Anh cũng đâu phải con trai cưng của tôi, không có lý nào lại bắt tôi phải tự mình thích ứng với anh đúng chứ? Tôi có thể thay đổi một số thói quen vì anh nhưng anh cũng phải như vậy.”

Kiều Thời lải nhải phía sau anh. Lúc nào cô cũng có cả một đống lý lẽ.

Hứa Dịch cho rằng Kiều Thời muốn anh trở thành một người đồng đội thân thiện. Nhưng cô không làm như thế.

Cô không đưa ra bất cứ ý kiến nào về tính cách cá nhân của anh, có điều lúc ở trong giới vực, khi những người khác đang hoảng loạn không biết phải làm gì, cô sẽ âm thầm kéo họ cùng vào trong khu vực an toàn.

Theo lý thuyết, Hứa Dịch chỉ đồng ý bảo vệ cho một mình Kiều Thời.

Phong cách nhất quán của anh chính là: Chỉ dọn dẹp, không tìm cách cứu viện. Những người khác trong giới vực sống hay chết thì anh không quan tâm.

Hứa Dịch quay đầu nhìn cô, Kiều Thời chớp chớp mắt với anh, nói bằng khẩu hình miệng: “Anh hãy thích nghi đi.”

Lúc đó Hứa Dịch không nói gì, chỉ nhắc nhở một người thích lo chuyện bao đồng là Kiều Thời rằng: “Những người đó chưa chắc đã cảm kích cô. Bọn họ sẽ chỉ cho rằng việc cô cứu họ là chuyện đương nhiên. Nếu cô làm không tốt, họ sẵn sàng trở mặt với cô ngay lập tức.”

“Ừm, tôi biết rồi. Nhưng tôi chỉ muốn làm tốt những việc tôi có thể làm thôi. Nếu mỗi người đều có thể làm tốt những việc bản thân nên làm và có thể làm, vậy là đã rất giỏi rồi. Anh xem, anh chịu trách nhiệm tấn công, tôi lo trách nhiệm cổ vũ động viên, chúng ta phân công như thế chẳng phải là hợp lý quá rồi còn gì.”

Kiều Thời vui vẻ nói: “Nếu có thể nhận được lời cảm ơn, tôi sẽ rất vui. Còn nếu không tôi cũng chẳng cảm thấy thẹn với lương tâm mình. Còn về chuyện trở mặt, đó lại là một kiểu chơi khác rồi.”

“Đã từng nghe câu này chưa, người tốt thường chết sớm?”

“Hửm? Lão Hứa, hóa ra mục tiêu của anh là sống lâu trăm tuổi à?”

Đương nhiên Hứa Dịch không có mục tiêu đấy. Trên thực tế, anh luôn chuẩn bị sẵn sàng tinh thần bản thân có thể chết bất cứ lúc nào.

“Nếu như vậy thì cũng đâu có gì mâu thuẫn với câu “người tốt thường chết sớm” đâu.” Kiều Thời nhún vai.

Hứa Dịch im lặng.

Anh nhớ lại buổi tối anh gặp Kiều Thời lần đầu tiên, rõ ràng cô nàng này đã nhận được ám thị “rời khỏi bờ hồ” của dị thường đang nằm bò sau lưng mình, nhưng cô vẫn không do dự mà chạy về phía anh.

Cô có một bộ nguyên tắc vững chắc về thế giới và bản thân cô.

“Tùy cô thôi. Đừng gây thêm rắc rối cho tôi là được.”

“Có lẽ thỉnh thoảng vẫn sẽ có chút rắc rối…” Kiều Thời nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng không sao, bởi vì tôi sẽ không chê anh phiền phức đâu.”

Nói cách khác: Tôi chịu đựng phiền phức của anh, anh cũng nên kiên nhẫn một chút đi.

Hứa Dịch: …

“Đúng rồi, đừng gọi tôi là lão Hứa.”

“Vậy tôi nên gọi anh là gì? Ngài Hứa à? Nghe xa cách quá. Anh không cảm thấy gọi lão Hứa nghe rất thân thiết hay sao? Anh cũng có thể gọi đội trưởng Lý là lão Lý, ha ha, có phải hình ảnh chủ nhiệm lớp trung niên hói đầu chợt hiện ra không?”

Hứa Dịch tưởng tượng một chút hình ảnh đó, bỗng nhiên anh cảm thấy không thể nhìn thẳng vào Lý Văn được nữa.

Anh cố gắng khôi phục nét mặt nghiêm túc.

Sau đó, Kiều Thời bắt đầu đóng vai trò người phát ngôn.

Hứa Dịch chuẩn bị tung tuyệt chiêu, Kiều Thời sẽ nhắc nhở những người khác trong giới vực: “Trốn đi! Anh ấy chuẩn bị bắt đầu ra vẻ đấy!”

Hứa Dịch: …

Khi có ai đó ở bên cạnh cứ liên tục thực hiện “cảnh báo tình huống cao trào” thì khó mà nói còn giữ lại được bao nhiêu khí chất nữa. Ngược lại trông còn có vẻ hơi… ngốc.

“Không phải, sao cô biết tôi sắp làm gì chứ?”

“Tôi đã quan sát anh rồi.”

Này! Cuối cùng cô cũng tự lộ ra việc cô đang theo dõi tôi rồi đấy!

Nội tâm Hứa Dịch rít gào. Nhưng bây giờ anh mà so đo chuyện này thì có vẻ hơi muộn rồi.

Khi Hứa Dịch bị hệ thống hạn chế sử dụng năng lực, khiến anh không thể gây tổn thường cho dị thường, Kiều Thời sẽ đảm đương vai trò “người đàm phán”. À thì, nói vậy nghe cho nó văn vẻ tí thôi, chính xác là lúc đó Kiều Thời sẽ ra mặt khiến dị thường tức chết.

Hứa Dịch tin cô có năng lực thiên bẩm được ông trời ưu ái trên phương diện này. Suy cho cùng chính anh cũng thường xuyên bị Kiều Thời làm cho tăng xông mà.

Sự thật đúng như anh dự đoán, Kiều Thời biết cách khiến dị thường mất phòng bị, sau đó ép dị thường chạm vào “ranh giới an toàn” trước, như vậy hệ thống sẽ gỡ bỏ hạn chế đối với Hứa Dịch.

“Cô biết gì đó đúng không?”

Hứa Dịch chưa bao giờ nói với ai về hệ thống, nhưng biểu hiện của Kiều Thời rất giống với việc cô đã biết về sự tồn tại của hệ thống. Hai đứa này thực sự rất giống cùng một phe ấy! Còn biết cách phối hợp với nhau nữa cơ!

“Biết gì cơ? Chuyện anh bị bệnh ấy hả?” Kiều Thời vỗ vai anh: “Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.”

Với mức độ quan sát kỹ lưỡng của Kiều Thời đối với Hứa Dịch, làm sao cô không biết anh có thể là người đa nhân cách chứ?

Nếu Hứa Dịch muốn ra tay, có vẻ phải cần đến “sự đồng ý” của cả hai nhân cách. Giống như khóa hai lớp vậy.

Sau khi phát hiện nhân cách thứ hai của anh vô hại, Kiều Thời cảm thấy, kỳ thực chuyện này chưa chắc đã là một việc xấu.

Có lẽ đây là một cơ chế tự bảo vệ xuất hiện trong tiềm thức của anh để ngăn bản thân anh lạm dụng năng lực của chính mình.

Đương nhiên, bản thân Hứa Dịch chắc chắn không thích nhân cách kia của mình. Kiều Thời không nói với anh về lý thuyết tự bảo vệ này của cô, cô chỉ có thể an ủi anh rằng: Chuyện này không phải vấn đề lớn.

“Tôi không có đa nhân cách!” Anh hoàn toàn không muốn trở thành một thể với hệ thống.

“Được rồi, được rồi.” Kiều Thời bình tĩnh đáp.

Hứa Dịch lại càng buồn bực hơn. Việc cô trả lời quyết đoán, dứt khoát như thế chỉ càng chứng tỏ cô chẳng thèm để tâm đến những gì anh nói!

Hệ thống thì lại bày tỏ sự vui mừng.

Việc để ký chủ kết bạn với cô Kiều Thời quả thực là một bước khởi đầu đúng đắn. Ký chủ đã bắt đầu có những cảm xúc khác nhau, bắt đầu quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Anh không còn là một hòn đảo cô độc nữa!

Việc chữa bệnh tâm thần, quả nhiên chỉ có thể nói, sử dụng thuốc là phụ, chữa bệnh bằng xã hội hóa mới là chính!

Hứa Dịch hít sâu một hơi, tạm thời không quan tâm đến chuyện hệ thống bị gọi là nhân cách thứ hai hay thứ gì khác. Điểm mấu chốt là…

“Vậy cô có thể nói chuyện với nhân cách còn lại của tôi, bảo nó rời đi không? Hoặc cô có biện pháp nào giúp tôi thoát khỏi sự khống chế của nó không? Bảo nó bớt lo chuyện bao đồng đi?” Hứa Dịch hỏi.

Kiều Thời nghiêm túc nói: “Đây là cuộc đối thoại mà chính anh phải hoàn thành với bản thân mình, những người khác rất khó giúp được.”

“Coi như tôi nợ cô một ân tình đi!” Hứa Dịch có phần khó khăn khi đưa ra lời hứa hẹn.

“Cho dù kết quả thế nào cũng được phải không?”

“Đúng vậy. Cô cứ dùng cách của cô để nói chuyện với nó đi.” Hứa Dịch nhấn mạnh.

Anh tin rằng, dù hai đứa này không phải đồng phạm thì cũng là những “bệnh nhân chung phòng” cùng tần số. Dù sao thì ở trước mặt hệ thống, chắc chắn Kiều Thời dễ nói chuyện với nó hơn anh!

Thấy Hứa Dịch ra điều kiện, Kiều Thời vừa mới nói “chỉ có thể dựa vào chính mình” lập tức đồng ý: “Thỏa thuận xong!”

“Xin chào, anh Hứa thứ hai. Tôi có cảm giác chắc hẳn anh đã biết đến sự tồn tại của tôi rồi. Vậy chúng ta không cần vòng vo nữa. Tôi tin chúng ta đều hy vọng anh ấy sớm khỏe lại, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng, có được không?”

Hệ thống kiên quyết yêu cầu Hứa Dịch truyền đạt: “Ký chủ, xin hãy nói với cô ấy, “được thôi”!”

Nhìn đi, anh nhìn xem, đây đúng là người tốt mà!

Hứa Dịch cũng phải trợn tròn mắt.

Bạn nói Kiều Thời không làm theo yêu cầu ấy hả? Hình như cũng không hẳn. Rõ ràng cô đã bày tỏ mong muốn rằng Hứa Dịch sẽ chuyển biến tốt lên. Nhưng cách cô bày tỏ điều này lại bắt đúng tần số với hệ thống.

Hứa Dịch mơ hồ nhận ra một việc: Rất có thể cô nàng này cực kỳ hợp tần số với hệ thống trong việc chơi xỏ anh!

Thấy Hứa Dịch im lặng mãi không nói gì, Kiều Thời nhìn anh với vẻ mong đợi: “Sao rồi? Có tác dụng không?”

Hứa Dịch nghiến răng nghiến lợi: “Tác dụng thực sự, là, rất, lớn, đấy!”

Anh thật ngốc. Quá ngốc.

Kiều Thời lập tức nhảy bật ra xa: “Chính anh nói đó nha, nếu không có tác dụng thì cũng không thể trách tôi đâu đấy…”

Hứa Dịch muốn nói: Đây mà là không có tác dụng ấy hả? Đây rõ ràng là tác dụng quá tốt, nhưng đáng tiếc lại thành phản tác dụng. Đối với việc trị liệu cho anh, hệ thống lại càng trở nên chú tâm hơn.

Bình thường Hứa Dịch hiếm khi mất bình tĩn, trừ khi thực sự không nhịn được nữa.

***

Nhóm một người vô địch của Hứa Dịch dần dần trở thành nhóm hai người nổi tiếng không ra đâu vào đâu.

Đương nhiên, có thể chơi mấy trò chẳng ra đâu vào đâu ở trong giới vực, cũng lại là một minh chứng cho sự “vô địch”.

Sau đó, hai người đã bị nhắm vào.

Dị thường đối diện với Hứa Dịch, nhẹ nhàng giữ lấy lưỡi dao của anh, bởi vì nó hoàn toàn không cần dùng sức. Trong khi đó Hứa Dịch lại không thể dùng bất cứ sức mạnh nào.

“Ta đã nghiên cứu các ngươi rồi. Ha ha, một kẻ không có năng lực, một kẻ có năng lực nhưng lại gặp vấn đề rất lớn. Rõ ràng là một tổ hợp phế vật, thế mà các ngươi vẫn có thể giả vờ điên cuồng được đến tận bây giờ.” Dị thường kia cười một cách hết sức ngạo mạn.

Chỉ cần che đậy thật kỹ ác ý là có thể vô hiệu hóa năng lực của Hứa Dịch.

Như thế chẳng phải hai người này sẽ trở thành cá nằm trên thớt ngay luôn hay sao?

Hứa Dịch bình tĩnh rút lại con dao của mình. Kiều Thời đang cắn hạt dưa cũng đứng lên theo.

Ban đầu dị thường kia vẫn hơi cảnh giác, nhưng nó phát hiện hóa ra là Kiều Thời rót cho nó một chén trà… Bà cô này cứ như đang đi dã ngoại ấy, trên người toàn mang theo những thứ để ăn chơi giải trí.

“Mời uống trà.”

Dị thường thầm thở phào nhẹ nhõm, nó cười nhạt: “Nếu ta nói ta không uống thì sao?”

Kiều Thời im lặng nhìn nó.

Không ai nói với ai lời nào.

Bầu không khí chìm vào sự tĩnh mịch quái dị.

Ban đầu vẻ mặt dị thường còn kiêu ngạo, dần dần, sắc mặt nó đông cứng lạiChẳng bao lâu sau, nó đổ mồ hôi đầy đầu, bưng chén trà lên, một loạt tiếng leng keng leng keng vang lên… là tay nó đang run rẩy.

“Ta… ta uống.”

Vừa rồi, nó còn định hắt chén trà về phía Kiều Thời. Nhưng lúc nó định dùng ý niệm để khống chế cái chén, nó lại phát hiện ra cái chén không hề nhúc nhích.

Sau đó, khi nó muốn vận dụng những quy tắc mà nó đã chuẩn bị sẵn để đối phó với bọn họ, nó lại phát hiện tiếp nó cũng không thể huy động được sức mạnh của quy tắc!

Dường như phía đối diện chỉ là hai người bình thường yếu ớt. Mà nó bên này cũng là một dị thường yếu đuối.

Như kiểu biến thành tình huống đám gà mờ cắn xé nhau mà thôi. Chẳng có gì to tát… cái quỷ á! Nó cũng không biết Kiều Thời đã âm thầm cướp đoạt quyền khống chế của nó như thế nào! Điều này đã đủ đáng sợ rồi đúng không?

“Mi biết không? Nguyện vọng của ta là thế giới hòa bình.” Kiều Thời mỉm cười nói.

Năng lực của cô chính là khiến người trong một khu vực nhất định đều mất đi năng lực. Chà, điều này khiến cô trông như một người chẳng có năng lực gì khi cô sử dụng sức mạnh của mình ấy.

Vậy thì rốt cuộc cô có năng lực hay là không có năng lực đây? Kiều Thời thích được gọi là: Năng lực Schrodinger* hơn.

*Nếu dùng "Schrödinger" như một nghĩa bóng hay chơi chữ, nó thường ám chỉ một trạng thái không xác định, mơ hồ, hoặc tồn tại ở hai trạng thái cùng lúc cho đến khi có sự quan sát hoặc kiểm chứng.

Những người khác sẽ không nhận ra dấu vết năng lực của cô. Họ chỉ nhận thấy năng lực của mình đột nhiên trở nên vô dụng, điều này bao gồm cả năng lực của năng lực giả lẫn các dị thường.

Dĩ nhiên, trong tình huống bình thường, Kiều Thời hiếm khi sử dụng năng lực này.

Dù sao cô cũng phải để cho Hứa Dịch chút không gian phát huy chứ. Nếu cả địch ta đều bị cấm xài năng lực, chắc chắn đôi mắt hình viên đạn của Hứa Dịch sẽ bắn qua cô vèo vèo.

Hứa Dịch thích làm việc, cô thích lười biếng, đúng là một tổ hợp hoàn mỹ!

“Này nghe cứ như là tổ hợp tôi bị cô bóc lột ấy. Hoàn mỹ chỗ nào hả?” Hứa Dịch phàn nàn.

“Ồ? Nói như vậy tức là anh không phủ nhận chúng ta là một nhóm đúng không?” Kiều Thời nắm ngay trọng điểm.

“Tôi phủ nhận có tác dụng chắc…” Hứa Dịch lặng lẽ đuổi theo bước chân của Kiều Thời.
 
Tui Không Có Bị Điên - Trùng Áp Tiểu Trình Trình
Chương 163: Ngoại truyện - Thế giới thuộc chiều không gian cao hơn (Hoàn toàn văn)


(
 
Back
Top Bottom