Ngôn Tình Tuế Mộ Ngưng Chi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,382,812
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tue-mo-ngung-chi.jpg

Tuế Mộ Ngưng Chi
Tác giả: Thất Ức Hoan
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thất Ức Hoan
Thể loại: Hiện đại, đoản văn, ngọt, cưới trước yêu sau
Editor + Bìa: Fish From Nowhere

Giới thiệu

Tôi và Cố Hoàn Chi kết hôn ba năm, bây giờ bạch nguyệt quang của hắn trở về, tôi chủ động đề nghị ly hôn, hắn lại nói nhà hắn có quy tắc trong vòng mười năm không thể ly hôn.

Tôi không khỏi lo lắng thay hắn: “Vậy anh và cô ấy định ngoại tình hả?”

“Em là đồ đầu heo à?” Sau khi hắn lớn tiếng mắng tôi xong thì bỏ đi, đến cơm cũng không thèm ăn.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tuế Mộ Ngưng Chi
Chương 1


1

“Kết hôn với tôi, tiền chữa bệnh cho cháu gái em tôi sẽ trả.”

Ba năm trước ở trong phòng bệnh, tôi đã ký khế ước bán thân.

Bây giờ, người thương của hắn đã trở lại, đương nhiên tôi phải nhường lại vị trí bà Cố này.

Để có được quỹ tín thác hôn nhân của dòng họ*, hắn không còn cách nào khác ngoài việc cưới tôi, nhưng người hắn muốn cưới từ trước đến nay luôn chỉ có một, Bạch San.

* Quỹ tín thác gia đình/dòng họ là việc một cá nhân được gia đình/dòng họ ủy thác quản lý và định đoạt tài sản thay họ.

Bạch San cố ý chạy tới khiêu khích tôi: “Bây giờ đến lúc trả Cố Hoàn Chi cho tôi rồi chứ?”

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Bạch San trong truyền thuyết, cô ấy mặc một cái váy được cắt may đơn giản, đi giày cao gót cùng màu, tóc đen bóng mượt như tơ lụa, mềm mại và óng ả.

Cô ấy đứng ở trước mặt tôi, mỉm cười nhàn nhạt, đôi mắt như chứa cả ngân hà, cả người không chỗ nào không toát ra vẻ cao quý.

Là phụ nữ mà tôi còn không nhịn được liếc nhìn cô ấy thêm vài lần. Khí chất và sự quyến rũ của cô ấy khiến lòng người rung động.

Tôi bất giác nuốt nước miếng, đầu tôi có chút mông lung vì câu hỏi đột ngột của cô ấy, mãi một lúc lâu sau tôi mới ấp a ấp úng nói: “Cái đó, để tôi hỏi Cố Hoàn Chi trước nhé.”

“Bên Cố Hoàn Chi để tôi nói, chỉ cần cô không có ý kiến là được. Tôi chỉ sợ cô là loại phụ nữ lì lợm la li3m.” Giọng điệu của cô ấy rõ ràng rất dịu dàng, nhưng tôi luôn cảm thấy lạnh sống lưng.

“Tôi, không có ý kiến.” Hiệp thứ nhất đại chiến với Bạch San, hoàn toàn bại.

Vốn dĩ tôi và Cố Hoàn Chi chỉ là kết hôn giả, sớm muộn gì cũng sẽ phải chia xa, nhưng vì sao đến giờ khắc chia tay, trong lòng tôi lại cảm thấy có chút rầu rĩ.

Tôi ủ rũ cụp đuôi về nhà, phát hiện Cố Hoàn Chi đã về trước.

Lúc này hắn đã thay quần áo ở nhà, đang nhàn nhã ngồi đọc tạp chí trên sô pha ở phòng khách. Chị Ngô thì đang bận rộn trong bếp, chị ấy nghe thấy tôi về liền lớn tiếng nói với tôi: “Bà chủ, nhanh đi thay quần áo đi, cơm tối sắp sửa xong rồi!”

Cố Hoàn Chi ngẩng đầu lên dửng dưng liếc nhìn tôi một cái, rồi sau đó tiếp tục cúi đầu xem tạp chí.

Không thể không nói góc nghiêng của Cố Hoàn Chi quả thực cực phẩm, khuôn mặt thon gầy, cằm kiêu ngạo, giữa mày luôn có một luồng khí bình tĩnh trầm ổn lướt qua, như thể nằm lòng cả thế giới, không có chuyện gì có thể làm khó hắn.

Đến khi tôi thay xong quần áo đi xuống, chị Ngô đã làm xong việc về nhà. Cố Hoàn Chi ngồi ở bàn ăn, hắn vẫn chưa động đũa. Hắn là một người đàn ông lịch sự, nếu hắn ăn cơm ở nhà thì đều sẽ chờ tôi cùng ăn.

Mà lần nào tôi cũng sẽ khách sáo: “Anh ăn trước đi, không cần chờ em.”

“Hôm nay Bạch San tìm em sao?” Vừa nghe Cố Hoàn Chi nhắc tới Bạch San, tôi lập tức ngồi thẳng người lên, vốn dĩ không định chủ động nói cho hắn biết, không ngờ hắn lại hỏi tôi.

“Dạ.”

Cố Hoàn Chi cũng không thèm nâng mí mắt, chỉ hỏi thẳng: “Nói gì?”

Tôi hắng giọng, ăn ngay nói thật: “Nói em trả anh lại cho cô ấy.”

“Em nói sao?”

“Em nói được.” Vừa dứt lời, Cố Hoàn Chi đã lạnh lùng nhìn qua, nhìn đến mức tôi toát mồ hôi đầm đìa, chẳng lẽ tôi nói sai gì sao?

Nhìn một lúc lâu, hắn mới từ tốn nói: “Sao thế, vội vàng muốn tiễn anh đi đến vậy?”

Lúc này hắn đã đặt đũa xuống, nhìn tôi chằm chằm, trong lúc nhất thời tôi không biết nên trả lời như thế nào.

Thấy tôi hồi lâu không nói gì, Cố Hoàn Chi nói thêm: “Quên không nói với em, quỹ tín thác dòng họ quy định trong vòng mười năm không được phép ly hôn.”

“Vậy anh và Bạch San phải làm sao đây, anh phải ngoại tình hả?”

“Chu Ngưng Sơ, em là đồ đầu heo à?” Sau khi lớn tiếng mắng tôi xong, hắn liền rời khỏi chỗ ngồi, lập tức đi lên lầu, đến cơm cũng không thèm ăn.

Tôi ngồi tại chỗ, thực sự không hiểu nổi vị đại thiếu gia âm tình bất định này.

Nhưng vô duyên vô cớ bị mắng một câu khiến tôi thấy khó chịu trong lòng.

Tối đó tôi băn khoăn rất lâu không biết có nên đến phòng làm việc dỗ hắn hay không, nhưng tôi nghĩ nửa ngày cũng không biết mình sai ở đâu, trằn trọc trên giường hồi lâu, cuối cùng bất giác ngủ thiếp đi.

2

Từ nhỏ tôi đã thuộc tuýp người có trái tim rộng lượng, ba mẹ tôi trước kia thường nói người vô tâm vô tính thường dễ hạnh phúc.

Nhưng tôi có thật sự hạnh phúc không, tôi cũng không biết nữa.

Dù sao tôi là người từ khi còn trẻ đã phải trải qua sinh ly tử biệt, trong lòng luôn ẩn giấu một nỗi đau âm ỉ.

Tôi thường không cố nhớ về nó, nhưng khoảng trống trong tim tôi luôn khó lấp đầy, đôi lúc lơ đãng tôi sẽ gặm nhấm nỗi đau một mình.

Nếu như không gặp được Cố Hoàn Chi, tôi sẽ sống cuộc đời thế nào nhỉ?

Nên kể lại từ ban đầu đi.

Tôi là tuýp người chỉ cần ăn một chút đồ ngọt sẽ lập tức trở nên vui vẻ, trước kia tôi cũng không có ước mơ lớn lao gì, chỉ muốn được ở gần nhà một chút rồi mở một tiệm bánh ngọt nho nhỏ.

Tôi đã nghĩ ra rất nhiều tên cho tiệm bánh ngọt.

Vào đại học, tôi đã chọn chuyên ngành thực phẩm mà tôi hằng mong muốn, mỗi khi có thời gian rảnh tôi liền chạy đến mấy tiệm bánh ngọt để làm thêm rồi trộm học bí quyết của người ta, cùng với cách xử lý đủ loại bánh khác nhau. Mỗi một giây tôi đều cảm thấy hạnh phúc, không hề thấy vất vả chút nào.

Mỗi lần nghiên cứu được món mới, tôi sẽ bỏ vào trong miệng chầm chậm nhấm nháp dư vị của năm tháng.

Sau đó, tôi cảm thấy kỹ thuật của mình tiến bộ rất nhiều liền bàn bạc với bà chủ, xin cô ấy cho phép tôi bày bán món mình nghiên cứu được, sau đó chia cho tôi một phần hoa hồng.

Có lẽ là nhìn thấy được nhiệt huyết và đam mê trong mắt tôi, cô ấy đồng ý với điều kiện vô lý của tôi, muốn để tôi thử một lần.

Năm ba đại học, được sự cho phép của bà chủ, mỗi dịp lễ tôi đều thiết kế một hộp quà đặc biệt, hộp quà bán chạy nhất là hộp quà Tết.

Lần đó, tôi đã kiếm được phần lợi nhuận đầu tiên để gây dựng sự nghiệp sau này.

Vậy nên trong thời gian thực tập năm cuối, tôi đã chọn được địa điểm mở một tiệm bánh ngọt thuộc về riêng mình, tên là Viện nghiên cứu đồ ngọt Chi Ô.

Trên mỗi hộp bánh đều vẽ một con heo đáng yêu, có rất nhiều khách cũ thường gọi cửa tiệm này là “cửa hàng heo”.

Tiệm không lớn, bên trong vỏn vẹn 60 mét vuông, cái sân nhỏ được tôi trang trí theo phong cách Nhật Bản, treo đèn vàng ấm áp phía trên.

Có lẽ là vì tôi rất thích nghiên cứu món mới nên cửa tiệm rất được giới trẻ yêu thích. Tôi kiếm được một khoản rất khá, cuộc sống mỗi ngày mệt mỏi nhưng vui vẻ.

Lại nói tiếp, tôi quen biết Cố Hoàn Chi là vì ông nội của hắn. Ông nội hắn đặc biệt thích ăn bánh mì không đường của tiệm tôi làm. Nhưng ông nội hắn đi lại không tiện, có đôi khi ông không có thời gian tới, liền sai Cố Hoàn Chi tới lấy.

Tôi ấn tượng sâu sắc với Cố Hoàn Chi không phải là vì hắn là người tiêu nhiều tiền nhất ở tiệm của tôi mà là lần nào tới lấy bánh mì hắn cũng luôn xụ mặt, không thích nói chuyện, cảm giác như tôi mắc nợ hắn vậy.

Có một lần bánh mì chưa nướng xong, tôi không đành lòng để hắn chờ quá lâu nên cầm một miếng bánh kem nhỏ cho hắn ăn. Hắn khẽ cau mày, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Sau khi tôi thuyết phục đủ kiểu, hắn mới ăn một miếng nhỏ.

“Thế nào?”

“Cũng được.”

Sau đó tôi lại bận rộn làm việc, lúc đi ra mới phát hiện hắn đã ăn hết miếng bánh kem kia rồi.

Lúc tôi đến dọn đ ĩa, hắn giải thích với tôi: “Lãng phí lương thực rất đáng xấu hổ.”

Tóm lại là, hắn cũng không phải một người dễ gần, dù thời gian tôi quen biết hắn cũng không xem là ngắn, nhưng chúng tôi từ đầu đến cuối cũng không thân thuộc. Hắn luôn bày ra dáng vẻ người lạ chớ gần.

Nhưng cửa tiệm của tôi kinh doanh càng ngày càng tốt, vị đại thiếu gia khó hầu hạ này đã bị tôi vứt ra sau đầu từ lâu.

Có đôi khi ba mẹ rảnh rỗi cũng tới giúp tôi trông tiệm, cuộc sống trong hai năm đó đẹp như là mơ.
 
Tuế Mộ Ngưng Chi
Chương 2


3

Biến cố xảy ra vào lễ quốc khánh năm thứ ba tôi mở tiệm.

Mãi mới có một kỳ nghỉ nên anh trai và chị dâu tôi muốn dắt cả nhà ra ngoài chơi, nhưng vì cửa tiệm bận quá nên tôi không thể đi cùng được.

Một giây trước vẫn còn trò chuyện vô cùng náo nhiệt trong nhóm chat, một giây sau họ đã gặp tai nạn trên đường, mất ngay tại chỗ.

Cháu gái tôi may mắn sống sót vì được chị dâu ôm chặt trong lòng, nhưng vẫn bị thương nặng.

Khoảnh khắc đó, tôi thật sự cảm nhận được cái gì gọi là nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục*. Tôi rất muốn làm bản thân mình bình tĩnh để giải quyết vấn đề, nhưng tôi vẫn không chịu đựng nổi mà ngất đi.

* Quan niệm trong Phật giáo, một ý niệm có thể đưa ta lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục. Trong lòng không có chướng ngại, không nổi giận, mọi việc được êm xuôi chính là thiên đàng, ngược lại là địa ngục.

Tôi bất tỉnh trong cửa tiệm không bao lâu thì được Cố Hoàn Chi đến lấy bánh mì nhìn thấy. Hắn đưa tôi đến bệnh viện xong thì vẫn chờ ở bên cạnh cho đến khi tôi tỉnh.

Hắn nói trong lúc tôi bất tỉnh, hắn đã thay tôi nhận mấy cuộc điện thoại, có cảnh sát gọi đến, có bác sĩ gọi đến, có cả họ hàng gọi đến. Nhưng tôi hoàn toàn không hề nghe hắn đang nói gì, bởi vì tôi đã tự giam mình trong thế giới riêng.

Lát sau họ hàng đến, chúng tôi cùng nhau lo liệu ma chay, làm thủ tục nhập viện cho cháu gái.

Trong mấy ngày đó, tôi như sống trong địa ngục, điều này nằm ngoài sức tưởng tượng của người vẫn luôn thuận buồm xuôi gió như tôi.

Chi phí nằm viện của cháu gái tôi rất đắt, còn không chắc là có thể chữa được hay không, tình huống tốt nhất cũng là đặt nội khí quản, sống đau đớn đến hết đời.

Người thân của chị dâu tôi lúc không còn khả năng chi trả cũng không muốn cứu con bé nữa, nhưng sao tôi đành lòng để con bé chết chứ. Con bé chính là chỗ dựa tinh thần duy nhất của tôi.

Trong lúc tuyệt vọng nhất tôi đã nghĩ đến việc bán căn nhà của ba mẹ, cùng lắm thì sau này kiếm được tiền tôi sẽ mua lại, tôi đã tìm người môi giới rồi, đồng thời cũng rao bán luôn cửa tiệm nhỏ của mình.

Một ngày nọ, Cố Hoàn Chi đến lấy bánh mì thì nhìn thấy thông tin dán trước cửa tiệm, hắn cau mày, tôi chủ động bắt chuyện với hắn: “Anh muốn mua không? Tôi cần tiền gấp.”

“Nhỏ như vậy, mua để làm gì?” Đúng là khí phách của con nhà giàu, hy vọng mới nhen nhóm trong lòng tôi lại bị dập tắt.

Không tới mấy ngày, Cố Hoàn Chi mang đến cho tôi một cách kiếm tiền nhanh chóng, hắn nói: “Kết hôn giả với tôi, tiền viện phí của cháu gái em, tôi trả.”

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ từ chối ngay.

Nhưng hôm nay, với tôi mà nói không có gì quan trọng hơn mạng sống cả.

Dù sao thì cũng là kết hôn giả, mà cho dù hắn lừa tôi đi nữa thì tôi cũng nguyện ý.

Tôi không hiểu nổi quy tắc của nhà giàu, đại khái là, Cố Hoàn Chi phải kết hôn trước năm 32 tuổi thì mới lấy được phần quỹ kết hôn trong quỹ tín thác của dòng họ, còn không thì sẽ không bao giờ có được.

Dù là kết hôn giả nhưng giấy đăng ký kết hôn thì là thật. Ngoài ra, chúng tôi còn tổ chức một lễ cưới vô cùng hoành tráng. Trong hôn lễ, ông nội hắn gặp ai cũng khoe: “Cháu dâu của tôi ấy, tay nghề của con bé rất tốt.”

Khen đến nỗi tôi có chút ngượng ngùng.

Sau khi kết hôn với Cố Hoàn Chi, cuối cùng tôi cũng không phải lo lắng tiền viện phí của cháu gái nữa, con bé cũng được điều trị và chăm sóc tốt hơn nhiều.

Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi mình làm như vậy có đúng không, có phải là quá ích kỷ rồi không, chỉ vì không muốn phải cô đơn trên cõi đời này mà phải chật vật gắn bó với một người khác.

Có lần Cố Hoàn Chi hỏi vặn lại tôi: “Sao em lại cô đơn, không phải em còn có một ông chồng à?”

Tôi cũng không ngờ rằng hắn sẽ nói như vậy nên sững sờ không biết phải trả lời thế nào.

Sau đó hắn lại tự nhủ: “Mặc dù là giả…”

Từ đó, mỗi khi buồn bã cô đơn tôi luôn nhớ đến mấy lời bâng quơ này của hắn, trong lòng sẽ cảm thấy vô cùng ấm áp.

4

Sau khi kết hôn với Cố Hoàn Chi, người khiến tôi vui vẻ nhất chính là ông nội của hắn. Tôi hay tới nhà ông để nướng bánh cho ông, sau đó lại nghe ông kể chuyện thời trẻ.

Ông nói Cố Hoàn Chi và ba anh đều rất nghịch ngợm, khi còn nhỏ thì không nghe lời, nhưng khi lớn lên thì đều rất kỷ luật và xuất sắc.

Ông còn hỏi tôi thích điểm nào ở Cố Hoàn Chi nhất.

Tôi nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra, thật sự không thể tìm được điểm tốt nào ở hắn cả, cuối cùng tôi chỉ có thể cắn răng nói: “Tốt bụng ạ.”

Vừa dứt lời, Cố Hoàn Chi từ cửa đi vào, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, muốn xấu hổ bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Ông nội liếc nhìn Cố Hoàn Chi một cái rồi nói tiếp: “Đúng vậy, cháu đừng thấy bề ngoài nó lạnh lùng, trái tim nó vẫn rất ấm áp đấy.”

Cố Hoàn Chi đi tới ho khan mấy tiếng chuyển đề tài.

Để tôi có nhiều thời gian ở cùng ông nội hơn nên hắn đã đặc biệt thuê một đầu bếp bánh ngọt giỏi đến tiệm tôi làm, tôi không cần phải tự mình làm tất cả nữa, mà còn có nhiều thời gian để nghiên cứu món mới hơn.

Có tiền thật tốt, có thể làm tất cả những gì mình muốn.

Có lúc hắn cũng ở lại nhà ông nội, để không lộ chúng tôi đành phải ngủ chung một phòng.

Đây là một căn biệt thự rất cổ kính, diện tích mỗi phòng đều rất nhỏ, ngoài phòng tắm ra thì căn phòng nhỏ đến nỗi không thể kê thêm đệm hay ghế sofa nữa, tôi và Cố Hoàn Chi chỉ có thể ngủ chung một giường.

Ngày hôm đó, hệ thống sưởi trong biệt thự bị hỏng, chỉ có một chiếc chăn khiến tôi run cầm cập, cho nên trong lúc ngủ, tôi vô thức ôm lấy Cố Hoàn Chi như một con gấu túi.

Vậy mà tên gia hỏa không có tình người này lại đánh thức tôi: “Chu Ngưng Sơ, đừng có cọ qua cọ lại nữa.”

Tôi ngái ngủ đáng thương nhìn hắn: “Hơi lạnh.”

Hắn buồn bực lấy thêm một cái chăn từ phòng khác qua ném lên đầu tôi, tôi chui rúc trong chăn một lúc lâu mới thò được đầu ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành.

Bị Cố Hoàn Chi quấy rầy, tôi hoàn toàn tỉnh ngủ, muốn ngủ lại cũng chẳng dễ dàng, vì vậy chán nản nhìn mặt Cô Hoàn Chi.

Cuộc đời thật khó lường, ai có thể ngờ tôi sẽ mất hết người thân, sau đó lại nằm bên cạnh một người đàn ông xa lạ thế này?

Nghĩ đến đó, tôi bật khóc. Từ lặng lẽ rơi nước mắt đến nghẹn ngào thút thít, vô tình đánh thức Cố Hoàn Chi.

Vốn tưởng rằng hắn sẽ trách mắng tôi, không ngờ hắn lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng dỗ như dỗ trẻ con: “Được rồi, không sao cả, đều đã qua cả rồi.”

Hắn không an ủi thì thôi, vừa an ủi tôi lại khóc to hơn.

Giày vò đến hơn nửa đêm, buổi sáng lúc người giúp việc tới gõ cửa gọi chúng tôi xuống ăn sáng, tôi vẫn đang say giấc trong lòng Cố Hoàn Chi.

Sau hôm đó, mỗi lần tôi nhìn thấy hắn đều có một chút ngượng ngùng, tôi luôn cảm thấy chúng tôi đã xảy ra chuyện thân mật của vợ chồng, trái lại Cố Hoàn Chi vẫn dửng dưng như trước vậy.

Sau đó mỗi lần chúng tôi buộc phải ngủ chung giường, hắn đều cảnh cáo tôi trước: “Buổi tối không được khóc, còn khóc nữa là tôi ném em ra ngoài đấy.”

Tôi dài giọng trả lời: “Được……”

Nói thật thì, có hắn ngủ bên cạnh, tôi luôn cảm thấy rất an tâm.

Lần đầu thất thố của tôi xảy ra vào đúng ngày giỗ đầu của ba mẹ. Sau khi từ nghĩa trang trở về, tôi đã uống rất nhiều rượu, khi về nhà liền ôm chầm lấy Cố Hoàn Chi vừa hôn vừa cắn.

Vừa giở trò đồi bại, vừa bắt hắn bảo đảm rằng với tôi: “Người thân của em đều bỏ em đi rồi, anh hứa là anh sẽ không bỏ rơi em đi.”

“Tôi là ai?”

“Anh là chồng giả của em, Cố Hoàn Chi!”
 
Tuế Mộ Ngưng Chi
Chương 3


5

Nhưng ngày ấy, Cố Hoàn Chi chỉ lột s@ch tôi rồi ném vào phòng tắm chứ không hề làm gì tôi, theo lời hắn, hắn không có hứng thú với một con ma men.

Tôi nhìn mình tr@n truồng dưới tấm chăn, mặt bất giác đỏ bừng.

“Chu Ngưng Sơ, bây giờ em mới xấu hổ có phải muộn rồi không?” Cố Hoàn Chi khó chịu nhìn tôi một cái rồi đi thẳng ra khỏi phòng, để lại tôi một mình trên giường xấu hổ muốn chết đi được.

Mấy ngón chân của tôi có thể đào ra ba phòng và một sảnh trên giường rồi.

May mắn là sau hôm đó Cố Hoàn Chi phải đi công tác mấy ngày, còn tôi thì vẫn ở lại nhà ông nội, chúng tôi không gặp nhau nữa nên sự bối rối cũng dần vơi đi.

Mấy ngày nay ông nội rất vui vẻ, ông còn tự tay xuống bếp nấu cho tôi mấy món ăn. Càng ngày tôi càng tin nhà họ Cố là một gia đình gia giáo, họ sẽ không vì khoảng cách giàu nghèo mà khinh thường người khác.

Ngồi trên bàn ăn, lòng tôi chợt ấm áp, có cảm giác như ở nhà. Tôi biết ông nội thật sự yêu mến tôi, không phải như đối với cháu dâu mà giống với cháu ruột hơn.

Mới đó đã tới năm mới, mỗi nhân viên của Cố thị đều đến cửa tiệm của tôi để quẹt thẻ, số tiền khổng lồ mà tôi chưa từng nhận được trong đời cứ như vậy gửi vào tài khoản của tôi liên tục.

Như lời Cố Hoàn Chi nói thì lúc tôi vui vẻ cứ nhảy cẫng lên như con khỉ vậy: “Nhìn dáng vẻ chẳng có chút tiền đồ của em kìa.”

“Cảm ơn kim chủ ba ba!” Mấy ngày nay chẳng hiểu sao tôi luôn ân cần với Cố Hoàn Chi. Mỗi lần thấy hắn tan làm tôi sẽ chạy nhanh đến đón, lấy dép lê cho hắn; lúc ăn cơm sẽ đẩy hết tất cả món ngon đến trước mặt hắn nên mỗi lần gắp đồ ăn tôi đều phải cật lực duỗi ra với.

Hắn còn không thương tiếc mà khịa tôi: “Đừng tự làm khó mình nữa, tay ngắn có một mẩu.” Sau đó lặng lẽ đẩy món ăn lại.

Tôi còn rắc đầy cánh hoa tươi vào nước tắm cho hắn, hắn đứng ở cửa ung dung nhìn tôi: “Sao vậy, em muốn tắm cùng tôi sao?”

Tôi lắc đầu như trống bỏi vội vàng chạy ra ngoài, sau đó lại nghe thấy tiếng hét của Cố Hoàn Chi ở bên trong: “Sao lại nóng như vậy, em muốn bỏng chết tôi à?”

Sau đó thì nhờ chị Ngô giới thiệu tôi mới biết bồn tắm trong nhà đều là loại bồn tắm thông minh, không những có thể xả nước tự động mà còn có thể duy trì nhiệt độ ổn định, điều khiển từ xa để trong ngăn kéo ở phòng ngủ.

Làm hại tôi đổ hết xô này tới xô khác vào trong cái bồn, mệt đến nỗi đau lưng mỏi eo, còn tự thấy cảm động nữa chứ.

Trước đây tôi chưa từng tắm bồn vì phiền, bây giờ đã biết có loại bồn tắm tiện lợi như vậy nên cũng thường dùng bồn tắm trong phòng hơn.

Thêm chút tinh dầu, mở nhạc lên, đúng là chuyện vô cùng hưởng thụ.

Đến đêm giao thừa Cố Hoàn Chi mới được nghỉ nên tôi về nhà ông nội trước. Tôi còn gặp được ba mẹ chồng, em chồng và chồng cô ấy. Ngày thường biệt thự rất hiu quạnh nhưng đến Tết thì lại vô cùng náo nhiệt.

Duy chỉ có một điều khó xử chính là mấy ngày nay để không bị lộ tôi và Cố Hoàn Chi phải ngủ chung một giường, sắm vai một đôi vợ chồng hạnh phúc.

Tôi cũng không ngờ hắn có thể diễn thâm tình đến vậy, diễn đến nỗi con nai trong lòng tôi cứ chạy loạn.

Đêm 30 đương nhiên phải thức đêm để đón giao thừa, nhưng xét thấy ông nội đã lớn tuổi nên chúng tôi đã xúc tiến mọi hoạt động, pháo hoa cũng được bắn trước 12 giờ.

Cố Hoàn Chi ôm tôi vào lòng, cả nhà hòa thuận vui vẻ.

6

Vì ba mẹ tôi mới qua đời nên năm nay nhà họ Cố cũng không đi thăm họ hàng. Họ luôn dành cho tôi đủ sự tôn trọng, phần lớn thời gian người thân quây quần bên nhau.

Cố Hoàn Chi và ba hắn giống như được đúc ra từ một khuôn, họ đều rất nghiêm túc, mỗi lần mở miệng thì đều giết người không đền mạng.

Mẹ chồng nói với tôi nếu Cố Hoàn Chi có lỡ nặng lời thì tôi cũng đừng để trong lòng, suy cho cùng thì họ đều là kiểu đàn ông thích chọc giận những người thân thiết nhất mà thôi.

Hệ thống sưởi nhà ông nội đã được sửa xong, nhưng không hiểu sao ban đêm tôi lại cảm thấy nóng đến khó chịu, trong mơ màng tôi đã bất giác tự mở cúc áo của mình ra.

Tôi mơ hồ nghe thấy Cố Hoàn Chi nhỏ giọng hỏi tôi: “Chu Ngưng Sơ, em đang làm gì đấy?”

Tôi mơ màng trả lời hắn: “Nóng quá…”

Ngay sau đó một nụ hôn phủ lên môi tôi, hắn nắm tay tôi đưa lê n đỉnh đầu rồi lại thô bạo lấp kín môi tôi lần nữa, tôi lập tức tỉnh táo lại.

Mở mắt ra, chỉ thấy đôi mắt nhắm nghiềm của hắn dưới ánh trăng mờ ảo, hàng mi dài dán vào má.

Đó là một cảm giác rất kỳ diệu, tôi không muốn đẩy hắn ra chút nào, kệ cho hơi thở lành lạnh thuộc về riêng hắn chiếm lấy môi lưỡi tôi.

Sau đó hắn lại không yên phận mà hôn dần xuống dưới, tôi căng thẳng gọi tên hắn: “Cố Hoàn Chi!”

Hắn ra hiệu tôi im lặng, sau đó lại tiếp tục làm theo ý mình, đêm dài sâu thăm thẳm, có những khoảnh khắc tôi thấy đầu óc trống rỗng rồi bỗng chốc lại có ánh sáng trải dài vô tận.

Trong lúc mơ hồ, tôi nghe thấy hắn thì thầm bên tai: “Chúng ta đã thực sự thành vợ chồng rồi.”

Một câu ngắn gọn nhưng đủ khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Ngày hôm sau, để tránh cho người giúp việc phát hiện ra dấu vết trên giường nên chúng tôi dứt khoát cuốn ga giường bỏ vào vali, sau đó lại lấy ga giường mới thay vào.

Từ đầu đến cuối, mặt tôi vẫn cứ đỏ bừng vì ngại, hiếm khi mà Cố Hoàn Chi không trêu chọc tôi.

Mấy ngày sau đó hai chúng tôi vẫn làm ‘vợ chồng thật’, khổ nỗi Cố Hoàn Chi ở trên giường hoàn toàn không có sự lịch thiệp như khi xuống giường, hắn gần như bá đạo quyết định tất cả.

Cuối cùng đến một ngày, tôi không còn cách nào đành xin Cố Hoàn Chi thương xót: “Cố Hoàn Chi, eo em đau.”

Hắn liếc mắt nhìn tôi: “Không có tiền đồ.”

Hắn vọt đi tắm nước lạnh, khi quay lại thì ra lệnh cho tôi: “Xoay người lại, nằm xuống đi.”

Lúc tôi vừa định mắng hắn là thứ vô tình vô nghĩa thì đột nhiên có một đôi tay đặt lên eo tôi làm tôi rừng mình.

“Đừng có lộn xộn, anh xoa giúp em.” Thật đúng là đại thiếu gia được cưng chiều từ nhỏ, bàn tay được bảo dưỡng rất tốt không thô ráp chút nào, tôi thoải mái mà rên lên.

Kết quả lại bị hắn tét vào mông: “Em rên cái gì vậy? Em còn dụ dỗ anh thì tự gánh lấy hậu quả đấy.”

Tôi tủi thân mà ậm ừ, khổ nói không nên lời.

“Sau này tập thể dục với anh, sức khỏe em quá yếu rồi.” Hắn vừa xoa vừa bật chế độ phàn nàn làm sự cảm động mới dâng lên trong lòng tôi tan biến chỉ trong một giây.

Ban đầu, tôi nghĩ Cố Hoàn Chi chỉ nói cho có mà thôi, nhưng không ngờ hắn lại kéo tôi đi tập thể dục thật.

Nỗi khổ bị hắn kéo ra khỏi giường vào sáng sớm mùa đông quả thật khiến tôi khắc sâu trong lòng.

“Chạy nhanh lên, chân ngắn.” Mùa đông mặt trời lên trễ, có đôi khi ra ngoài mà trời vẫn chưa sáng hẳn, cảnh vật bên đường chỉ có mấy vệt sương mù.

Tôi cũng không ngờ lần đầu tiên mình ngắm bình minh trong đời là cùng với Cố Hoàn Chi.

Lúc mặt trời nhô lên từ đỉnh núi thì vạn vật trên thế gian đều được phủ một tầng hào quang rực rỡ, ngay cả chóp mũi Cố Hoàn Chi cũng được phủ một lớp nhung mỏng nhìn rất dịu dàng.

Tất cả những ngày mới của sau này đều sẽ trải qua cùng Cố Hoàn Chi.

Có một sáng sớm nọ, lúc chúng tôi chạy được nửa đường thì trời đổ mưa phùn, chúng tôi tìm một cái chòi nhỏ để trú mưa: “Em không cần phải trú mưa đâu.

“Hửm?”

“Chẳng phải thường nói đầu to đầu to, trời mưa không lo sao, đầu em to như vậy mà!” Tôi lại lần nữa hoài nghi cuộc đời, Cố Hoàn Chi rõ ràng xem việc trêu chọc tôi làm niềm vui mà.
 
Tuế Mộ Ngưng Chi
Chương 4


7

Vào năm thứ hai kết hôn, Cố Hoàn Chi thường xuyên về nhà, hắn sợ tôi nghi ngờ còn đặc biệt giải thích với tôi: “Chị Ngô nấu ăn ngon, anh muốn ăn cơm chị Ngô nấu.”

Nhưng đến tối, hắn vẫn gọi tôi vào phòng mình, vốn tưởng hắn lại bịa ra lý do nào đó nữa, hắn lại thẳng thừng nói với tôi: “Anh muốn ngủ với em.”

Hắn là một người luôn làm việc và nghỉ ngơi một cách có quy luật, khiến một con cú đêm như tôi thật sự cảm thấy rất hổ thẹn, tôi thường xuyên trằn trọc ở trên giường, hắn nói: “Nếu ngủ không được thì chúng ta vận động đi.”

Tôi thấy người đàn ông này đúng là một tên lưu manh mà.

Nhưng hắn cũng không để tôi lao động không công, hắn sẽ bắt đầu cố tình hoặc vô ý tặng quà cho tôi, có quần áo, giày dép, túi xách, không thể không công nhận gu thẩm mỹ của Cố Hoàn Chi quả thật rất tốt.

Fishfromnowhere.wordpress.com

Chúng tôi càng ngày càng giống một đôi vợ chồng thật sự, cùng nhau sẻ chia nhiều khoảnh khắc trong đời. Trái tim lang thang bất định của tôi dần dần ổn định lại, cũng xích lại gần Cố Hoàn Chi hơn.

Hắn bắt đầu đưa tôi đến tham gia vào các buổi tiệc trong kinh doanh, theo lời Cố Hoàn Chi nói thì gương mặt tôi trang điểm lên một chút cũng chấp nhận được.

Để không làm mất mặt Cố Hoàn Chi, tôi cũng đặc biệt học các phép tắc xã giao khác nhau.

Sau khi học, tôi mới nhận ra giao tiếp với đủ loại doanh nhân trong các buổi tiệc của giới kinh doanh này khác rất xa so với việc chào hỏi khách hàng trong cửa tiệm nhỏ của tôi.

Tôi vốn dĩ cho rằng mình rất biết ăn nói, nhưng khi đối mặt với những người có khí chất bức người kia, đôi khi tôi cũng nói không nên lời.

Tôi thừa nhận mình đã khiến Cố Hoàn Chi mất mặt rất nhiều lần, tôi cũng biết người trong giới của Cố Hoàn Chi không thích tôi cho lắm.

Trong số họ còn có người thích gọi tôi là em gái bánh mì, nhưng sau khi bị Cố Hoàn Chi liếc xéo thì người đó không gọi tôi như thế ở trước mặt hắn nữa nhưng anh ta vẫn gọi thế sau lưng tôi.

Tôi tìm lý do ra ngoài để hít thở không khí, lúc về khi đi ngang qua cửa sổ thì nghe thấy họ đang tám chuyện về Bạch San và Cố Hoàn Chi.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy tên Bạch San từ miệng của họ, tôi nấp bên cửa sổ, nghe họ kể về những chuyện mà tôi không hề biết.

Họ nói Bạch San rất xinh đẹp, là một cô gái hoàn hảo.

Rõ ràng chuyện tình cảm của Bạch San và Cố Hoàn Chi nổi tiếng như vậy nhưng không ngờ Bạch San lại đá Cố Hoàn Chi để theo đuổi sự nghiệp diễn xuất của mình.

Có người còn mỉa mai: “Điều đó có nghĩa là trong mắt cô ấy, Cố Hoàn Chi không quan trọng chút nào cả.”

Chắc là do uống nhiều rồi nên họ không hề kiêng kị sự có mặt của Cố Hoàn Chi, nghe họ đánh giá Cố Hoàn Chi như vậy khiến lòng tôi xót xa.

Đây có lẽ là sự khác biệt giữa người với người, Cố Hoàn Chi trong lòng Bạch San như cỏ rác, nhưng trong lòng tôi, hắn chính là bảo vật.

Từ đấy về sau, tôi sẽ âm thầm chú ý đến cái tên Bạch San này, nhìn thấy Bạch San từ một diễn viên vô danh bước từng bước trở thành một ngôi sao hàng đầu trong ba năm.

Cô ấy ngẩng cao đầu kiêu hãnh trên sân khấu nở nụ cười đầy tự hào.

Giống như họ đã nói, Bạch San mới là người thật sự xứng đôi với Cố Hoàn Chi.

Nhưng ông nội luôn đứng về phía tôi, ông bảo nếu như tôi không thích mấy buổi tiệc đó thì đừng đi nữa, nhà họ Cố gia cũng không cần cháu dâu ra ngoài xã giao.

Nhưng tôi không nghĩ thế, cỏ rác hèn mọn cũng có chí tiến thủ.

Dựa vào danh tiếng tốt của Viện nghiên cứu đồ ngọt Chi Ô, tôi đã sử dụng số tiền kiếm được mấy năm nay để mở một chuỗi cửa hàng và các đại lý nhượng quyền.

Tôi hy vọng sự nghiệp của mình có thể phát triển lớn mạnh, hy vọng không bị bạn bè của Cố Hoàn Chi gọi là em gái bánh mì nữa mà là một nữ doanh nhân thành đạt.

Cố Hoàn Chi thấy tôi vất vả như thế thì lại nói mát: “Em vất vả như vậy làm gì, được nuôi không tốt sao?”

“Không được.”

“Em sợ đến lúc già nua xấu xí anh sẽ bỏ rơi em sao?”

“Anh mới già ấy!”

Cố Hoàn Chi kinh ngạc nhìn tôi: “Còn biết cãi lại?”

Nói đi cũng phải nói lại, mặc dù Cố Hoàn Chi không ủng hộ việc mở rộng kinh doanh của tôi nhưng hắn đã giúp đỡ rất nhiều trên con đường lập nghiệp của tôi, bao gồm bản kế hoạch đầu tư cũng là hắn viết cho tôi.

Vòng bạn bè của ông nội cũng trở thành điểm quảng cáo của tôi: “Chúc mừng cháu dâu khai trương thêm cửa hàng mới!”, “Chúc mừng khai trương cửa hàng nhượng quyền mới!”,…

Cố Hoàn Chi nói, năm đó lúc tập đoàn Cố thị lên sàn, ông nội cũng không vui vẻ như thế.

8

Năm thứ ba kết hôn, Chi Ô đã trở thành một thương hiệu khá nổi tiếng nhưng những lời bàn tán chỉ trỏ sau lưng tôi cũng không bớt đi chút nào. Mọi người đều nói tôi được như vậy đều là dựa vào nhà họ Cố.

Lần đó, hiếm khi Cố Hoàn Chi không trêu chọc mà còn an ủi tôi. Hắn nói người sống trên đời đừng bận tâm người khác nghĩ gì, hãy cứ làm chính mình là được.

Khoảnh khắc ấy tôi rất muốn nói với hắn, thật ra tôi làm nhiều chuyện như vậy đều là để ngày nào đó có thể sánh ngang với hắn, tôi không muốn mình chỉ mãi là em gái bánh mì.

Mỗi lần chúng ta đối mặt với người mình yêu, trong lòng sẽ luôn có cảm giác tự ti.

Tôi rất muốn hỏi hắn, tôi của bây giờ đã xứng với hắn chưa, nhưng tôi không dám.

Khi cửa tiệm thứ một trăm của Chi Ô khai trương thì cháu gái tôi cũng qua đời. Mấy ngày đó tôi luôn có linh cảm có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Lúc bác sĩ gọi điện cho tôi, tôi đột nhiên cảm thấy thế giới của mình tối sầm xuống.

Con bé còn chưa được ngắm nhìn thế giới tươi đẹp này thì đã ra đi.

Khi người thân còn sống, trong lòng chúng ta ít nhiều cũng có nhung nhớ, nhưng khi họ rời khỏi thế gian rồi, chúng ta chỉ còn lại cô đơn.

Cố Hoàn Chi cùng tôi lo liệu tang lễ cho cháu gái, hắn sợ tôi quá đau buồn nên còn đặc biệt nghỉ phép để ở bên cạnh tôi, tôi đã nhiều lần giải thích với hắn: “Em không sao, anh cứ đi làm đi.”

“Phụ nữ nói không là có.”

“Em thật sự không sao!” Tôi thật sự không thể lay chuyển được Cố Hoàn Chi nên cứ để mặc hắn ở cạnh tôi.

Mấy ngày này, hắn cũng nói với tôi rất nhiều lời chân thành. Hắn nói, sau này tôi có thể xem hắn như người thân, hắn còn nói tôi không hề cô độc.

“Cảm ơn anh, gặp được anh là may mắn của em.” Vốn tưởng chúng tôi sẽ hạnh phúc như thế mãi, nhưng không ngờ được Bạch San lại trở lại.

Sự trở lại của cô ấy cho thấy quãng thời gian tươi đẹp mà tôi đánh cắp mấy năm nay phải kết thúc.

Tất cả mọi người đều biết Bạch San là bạch nguyệt quang của Cố Hoàn Chi, còn tôi thì chỉ là vợ giả của hắn, trước giờ hắn chưa từng nói là hắn yêu tôi.

Cả đêm hôm đó, Cố Hoàn Chi ở trong phòng làm việc không về phòng ngủ. Khi tôi thức dậy thấy bên cạnh lạnh ngắt, hắn cũng không gọi tôi dậy sớm tập thể dục. Đến khi tôi xuống lầu thì chị Ngô nói hắn đã đi làm rồi.

Chị Ngô nhỏ giọng hỏi tôi: “Hai đứa cãi nhau à?”

“Có lẽ vậy.”

“Ôi chao, vợ chồng ấy mà, đầu giường cãi nhau cuối giường hòa.”

Nhưng tội lại nói thầm trong lòng, căn nhà này sắp phải đổi nữ chủ nhân rồi.

Đúng như tôi dự đoán, Bạch San thực sự đến tìm Cố Hoàn Chi. Bạch San là đại minh tinh, nhất cử nhất động của cô ấy đều được giới truyền thông theo dõi gắt gao. Ngày đó, chuyện Bạch San và Cố Hoàn Chi lén gặp nhau được các phương tiện truyền thông lớn đưa tin rầm rộ, hai người đến một nhà hàng Pháp ăn tối rất thân mật.

Tôi đọc tin trên mạng, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

Sau đó, tin tức Bạch San phô trương tỏ tình với Cố Hoàn Chi nổ ra trên mạng, mà tin tức Cố Hoàn Chi và tôi đã kết hôn càng khiến cư dân mạng cảm thấy vô cùng thích thú với mối tình tay ba này.

Thậm chí còn có rất nhiều cuộc điện thoại gọi cho tôi, tôi để thư ký trả lời qua loa lấy lệ.

Mấy ngày đó tôi thấp thỏm chờ đợi Cố Hoàn Chi thẳng thắn nói chuyện với tôi, nhưng đến cả mặt hắn tôi còn chẳng thấy.
 
Tuế Mộ Ngưng Chi
Chương 5


9

Khoảng một tuần sau, tôi đến dự lễ khai trương của một người bạn thì gặp bạn của Cố Hoàn Chi ở đấy, là cái người từng gọi tôi là em gái bánh mì.

Mặc dù bây giờ thương hiệu Chi Ô rất nổi tiếng ở Trung Quốc, nhưng anh ta vẫn coi thường tôi.

Anh ta còn cố ý đi tới chỗ tôi chào hỏi: “Thật trùng hợp, bà Cố.” Khi gọi bà Cố anh ta kéo dài giọng, như thể sợ người khác không biết vậy.

Tôi gật đầu cười, không muốn liên quan gì với anh ta.

Không ngờ anh ta lại nói tiếp: “Tối nay là sinh nhật Bạch San, cô có đi không?”

Đúng là cái tên này đang cố ý kiếm chuyện với tôi mà, tôi dứt khoát nói: “Không đi.”

“Vậy cô nói xem Cố Hoàn Chi có đi không?” Lúc anh ta nhắc đến tên Cố Hoàn Chi, tim tôi như ngừng đập.

Thấy hồi lâu tôi cũng không trả lời, anh ta lại tự nói: “Thật ra tất cả mọi người đều không ngờ Cố Hoàn Chi sẽ lấy cô. Cô nói xem bây giờ Bạch San về rồi, có phải mọi thứ sẽ trở về đúng vị trí của nó không?”

Những câu hỏi liên tiếp của anh ta làm tôi ngộp thở.

Ngày sinh nhật Bạch San, vì phúc lời danh cho fans nên cô ấy đặc biệt phát trực tiếp trên mạng xã hội. Đúng như dự đoán, Cố Hoàn Chi cũng ở đó.

Hắn vẫn lịch thiệp như thế, tặng quà cho Bạch San, lấy quần áo giúp cô ấy. Khi nói chuyện với Bạch San thì rất khách sáo, ít nhất thì từ đầu đến cuối tôi đều không nghe hắn chê Bạch San câu nào.

Hóa ra hắn cũng biết khen ngợi người khác, nhưng hắn lúc nào cũng chọc tức tôi, trong lòng tôi bỗng nhiên rất khó chịu, sau đó bất giác rơi nước mắt.

Lần đầu tiên hắn về nhà sau một buổi tiệc sinh nhật, trên người nồng nặc mùi rượu nhưng hắn không say.

Hắn về đột ngột nên tôi còn chưa kịp lau khô nước mắt đã bị hắn bắt gặp.

“Sao thế?”

“Phim truyền hình ngược quá.” Tôi viện cớ, tiện tay lấy khăn giấy lau nước mắt.

“Đã nhiều ngày như vậy rồi, em không có gì muốn nói với anh sao?” Hắn cúi đầu nhìn tôi, gương mặt cực kỳ lạnh nhạt, không có chút ý cười nào.

Thật ra tôi muốn nói với hắn rất nhiều chuyện, tôi muốn hỏi liệu mấy năm qua hắn đối xử tốt với tôi có phải thật lòng không, sau khi kết hôn hắn đã từng động lòng với tôi chưa, nhưng tôi không muốn tự rước lấy nhục, sau cùng thì tôi vẫn muốn giữ lại chút tôn nghiêm cho mình.

Hắn không giữ lại, tôi cũng không cầu.

Đợi hồi lâu, cuối cùng hắn khẽ thở dài ngồi xuống cạnh tôi: “Nếu anh muốn ở cạnh em phần đời còn, em có đồng ý không?”

“Hả?” Tôi thật sự không ngờ được anh lại nói với tôi những lời này, nhất thời tôi không phản ứng kịp: “Anh nói, anh muốn ở bên cạnh em?”

“Ừm.”

Tôi vô thức hỏi: “Vậy Bạch San thì sao?”

“Chu Ngưng Sơ, ngày nào em cũng Bạch San, Bạch San, em muốn dâng anh cho cô ấy có phải không?” Cố Hoàn Chi cau mày, ánh mắt như lưỡi câu gắt gao nhìn tôi chằm chằm.

“Em không muốn…nhưng em nghĩ anh sẽ chọn cô ấy.”

“Em thiếu tự tin vậy à?”

“Ừm.”

“Mặc dù đúng là em không xinh như cô ấy, dáng cũng không đẹp bằng cô ấy, giọng nói cũng không hay như cô ấy, nhưng cô ấy có rất nhiều người thích, em xấu xí như vậy cũng chỉ có anh thương hại em thôi.” Quả nhiên đến cuối cùng tôi cũng chỉ nghe được mấy lời khó ưa của hắn mà thôi.

Bình thường hắn chê tôi, tôi cũng không cảm thấy gì, nhưng lần này hắn lại so sánh tôi với Bạch San nên trong lòng tôi cảm thấy rất khó chịu, nước mắt vốn dĩ đã sắp khô lại bất giác chảy xuống.

“Cố Hoàn Chi, em thật sự kém cỏi vậy sao? Anh biết hôm trước em vừa được vinh danh là đại diện thanh niên xuất sắc, được bầu là nữ doanh nhân trẻ ưu tú nhất không? Em cũng được rất nhiều người yêu thích và tán thưởng mà, nhưng tại sao trong lòng anh em chỉ là đứa vô dụng vậy chứ? Nếu anh chỉ thương hại em thì em cũng không muốn ở bên cạnh anh….”

Đây là lần đầu tiên tôi mạnh dạn trút hết suy nghĩ của mình trước mặt Cố Hoàn Chi, càng nói càng thấy tủi thân, nước mắt to như hạt đậu nhỏ xuống chăn rồi nở thành một bông hoa.

Có vẻ như Cố Hoàn Chi bị tôi dọa sợ: “Đừng khóc, mặc dù thỉnh thoảng anh ghét bỏ em, nhưng phần lớn thời gian anh rất thích em.”

“Cố Hoàn Chi, hôm nay anh nói cho rõ ràng, cuối cùng là anh thích em hay là ghét em, đây là hai từ trái nghĩa.”

“Thích thích thích!” Hắn nói liền một hơi, sau đó lập tức ôm tôi vào lòng. Tôi cảm thấy không hả giận nên cắn mạnh lên vai hắn, làm hắn đau đến nghiến răng nghiến lợi.

Sợ hắn chỉ trả lời cho có lệ, tôi lại tiếp tục truy hỏi: “Thích chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng thích.”

“Anh phải kể ra!”

“Mắt, môi, cổ, eo, chân….” Cố Hoàn Chi vừa nói vừa bịt kín môi tôi, nhấn chìm câu hỏi tiếp theo của tôi.

10

Sau đó tôi gặp lại Bạch San, cô ấy tự giễu nói với tôi: “Không ngờ Cố Hoàn Chi lại chọn cô, có lẽ có một số tình yêu, một khi mất rồi thì không thể tìm lại nữa.”

Tôi cũng không biết Bạch San muốn biểu đạt gì với tôi, tôi chỉ căng thẳng ngồi đối diện cô ấy, nhìn cô ấy ưu nhã cầm ly uống một ngụm rồi lại ưu nhã đặt xuống.

Có lẽ cô ấy không muốn tôi đồng cảm, cô ấy chỉ muốn tìm cơ hội để kể câu chuyện của mình mà thôi.

Cô ấy nói: “Ba năm trước, Cố Hoàn Chi đã từng long trọng cầu hôn tôi, tôi đã từ chối anh ấy ngay trước mặt bạn bè của chúng tôi.

Bởi vì tôi vừa mới nhận một vai nữ chính, công ty quản lý không muốn tôi yêu đương, càng không hy vọng tôi kết hôn, tôi lại không muốn từ bỏ cơ hội như vậy.

Sau này tôi thật sự nổi tiếng, tất cả những gì tôi kỳ vọng đột nhiên lại trở nên thật vô nghĩa. Sau khi trở thành người nổi tiếng thì rất nhiều chuyện đều không thể theo ý mình nữa.”

Lúc trước thì vô cùng mong đợi, lựa chọn xong rồi thì lại hối hận.

“Nếu như tôi không trở thành minh tinh mà chỉ là bà Cố, có một gia đình nhỏ, có phải sẽ hạnh phúc không?”

Tôi nghe không nổi nữa, không nhịn được phản bác: “Vậy có lẽ cô sẽ cảm thấy Cố Hoàn Chi làm lỡ dở ước mơ làm minh tinh của cô. Cô luôn mơ về một cuộc đời khác, nếu ba năm trước cô đã quyết định thì bây giờ đừng có hối hận.”

Có lẽ Bạch San không ngờ tôi sẽ nói thẳng như vậy, cô ấy sững sờ: “Trước kia mọi người đều cảm thấy cô không xứng với Cố Hoàn Chi, tôi cũng thấy rất khó hiểu, nhưng mấy ngày nay đọc hết mấy bài phỏng vấn và tin tức của cô tôi lại nhận ra cô cũng không phải người phụ nữ tầm thường, trong lòng tôi cũng có chút cân bằng.”

Bạch San đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt có chút tinh nghịch, tôi phát hiện ra cô ấy cũng không khó gần lắm, chỉ là thỉnh thoảng có tính công chúa mà thôi.

“Thôi vậy, Cố Hoàn Chi nhường cô đấy, dù sao thì anh ấy cũng yêu cô như vậy. Mỗi lần nhắc đến cô anh ấy cứ chê bai nhưng trong mắt lại đong đầy ý cười, tôi chưa từng thấy Cố Hoàn Chi như vậy bao giờ.” Bạch San vừa dứt lời, lòng tôi đã thấy rộn rạo.

Trong đầu tôi lập tức hồi tưởng lại những ngày tháng ở bên Cố Hoàn Chi, biết bao khoảnh khắc đẹp đẽ và ấm áp.

Sau đó, tôi lại nói với Cố Hoàn Chi về chuyện của Bạch San. Hắn nói là mấy ngày đó hắn cố ý đến gặp Bạch San, cố ý cùng Bạch San xuất hiện trước truyền thông là để xem tôi sẽ phản ứng thế nào, không ngờ là qua một tuần mà tôi cũng chẳng có chút phản ứng.

Cuối cùng, hắn không nhịn được nữa mới chạy đến hỏi tôi.

Không ngờ Cố Hoàn Chi lại ngoài lạnh trong nóng, đáng yêu như thế.

Tôi hỏi vặn lại hắn: “Anh không biết em yêu anh sao? Còn cần phải ghen tuông để chứng minh hả?”

“Mỗi lần chúng ta đối mặt với người mình yêu, trong lòng sẽ luôn có cảm giác tự ti.”

Người kiêu ngạo như Cố Hoàn Chi mà thấy tự ti thì có lẽ hắn yêu tôi thật lòng, tương lai còn dài, tôi sẽ cùng hắn vững vàng bước tiếp.
 
Tuế Mộ Ngưng Chi
Chương 6: Ngoại truyện cố hoàn chi


Tôi và Bạch San cùng một loại người.

Chúng tôi đều sinh ra ở vạch đích nhưng vẫn không muốn làm người tầm thường, ai cũng muốn tự mình gây dựng sự nghiệp.

Thời gian tôi và Bạch San bên nhau cũng không dài, chúng tôi giống đối tác hơn là người yêu, ai gặp chúng tôi cũng bảo chúng tôi là một đôi trời sinh, trai tài gái sắc.

Tôi đã quen với việc được người khác khen ngợi, tôi cũng cảm thấy người ở bên cạnh tôi nên là Bạch San, có lẽ tôi sẽ kết hôn với cô ấy.

Không ngờ cô ấy lại từ chối lời cầu hôn của tôi, rất nhiều bạn bè đến an ủi tôi, nhưng thật ra tôi cũng không buồn lắm, ngược lại tôi hiểu cô ấy, tình yêu không phải là sự lựa chọn hàng đầu trong cuộc đời của chúng tôi, nhưng ước mơ thì phải đạt được.

Một năm sau, vào một đêm nọ, tôi nhận được tin nhắn của Bạch San. Cô ấy hỏi tôi có thể đợi cô ấy không, tôi nhìn Chu Ngưng Sơ đang say giấc trong lòng mình thì trả lời một câu, sẽ không.

Lần đầu tiên gặp Chu Ngưng Sơ, cô ấy đang bận rộn làm việc ở quầy bánh, cô ấy mặc áo len màu vàng nhạt, đeo tạp dề hình con heo. Cô ấy trông trắng trẻo nhỏ nhắn, khi cười có hai lúm đồng tiền.

Cô rất niềm nở tiếp đón tôi: “Anh là cháu trai của ông Cố phải không? Chậc, trông thật đẹp trai lịch thiệp!”

Tôi lịch sự gật đầu với cô ấy.

Tôi đã từng gặp rất nhiều cô gái xinh đẹp, Chu Ngưng Sơ không phải là người đẹp nhất nhưng lại là người khiến người khác khó quên nhất, nụ cười của cô ấy sẽ làm trái tim bạn rung động không thôi.

Lần nào cô ấy cũng nhiệt tình như vậy, mỗi lần nhìn thấy tôi đều sẽ tươi cười, có lần tôi không nhịn được hỏi cô ấy: “Sao ngày nào cô cũng vui vẻ như vậy?”

“Có đồ ngọt để ăn, có tiền để kiếm, không phải nên vui vẻ sao?” Thảo nào ai cũng nói hài lòng mới hạnh phúc, tôi phát hiện mạch não của Chu Ngưng Sơ thật sự rất đơn giản.

fishfromnowhere.wordpress.com

Trái ngược hoàn toàn với tôi.

Cho nên mặc dù có thể để thư ký đi thay tôi, nhưng lần nào tôi cũng tự mình đến. Thấy cô gái nhỏ ngày nào cũng bận rộn, nhiệt tình trò chuyện với tôi, tâm trạng tôi không hiểu sao lại vui vẻ lạ thường.

Miêu tả cô giống như mặt trời nhỏ thì có hơi cường điệu, nhưng nếu nói là lò sưởi nhỏ thì rất chuẩn xác.

Nhưng không ngờ người lạc quan như Chu Ngưng Sơ sau này lại phải gặp những chuyện như vậy. Có lẽ đôi khi ông trời không muốn thấy người ta sống tốt thì phải, đã lâu rồi tôi không thấy nụ cười trên mặt Chu Ngưng Sơ.

Đâu đó trong tim tôi cũng trở nên trống vắng.

Mà mấy ngày đó tình cờ là kỳ hạn cuối cùng mà người nhà đưa ra cho hôn nhân của tôi, tôi lại biết Chu Ngưng Sơ cần tiền, một ý tưởng hoang đường dần dần hình thành trong đầu tôi, tôi muốn kết hôn với cô ấy.

Chúng tôi đều có được thứ mình cần, đợi khi tất cả kết thúc thì ai đi đường nấy.

Nhưng không ngờ tôi lại yêu cô ấy.

Cô ấy là cô gái tốt tính nhất mà tôi từng gặp, dù cho bạn có trêu chọc cô ấy thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không tức giận.

Cô ấy cũng là cô gái vô tư nhất mà tôi từng thấy, bất kể là cách xử sự hay là đối đãi với người khác đều rất chân thành.

Điều này khiến cho cô ấy không có mục đích gì, cố ấy tận hưởng quá trình diễn ra mọi thứ, cứ ngốc nghếch mà đối xử tốt với người khác.

Nhưng điều thực sự khiến tôi yêu cô ấy chính là những lời ông nội đã nói. Ông nói Chu Ngưng Sơ mở nhiều cửa tiệm như vậy, cố gắng phát triển việc kinh doanh như vậy cũng chỉ vì muốn lại gần cháu hơn một chút, muốn xứng đôi với cháu mà thôi.

Tim tôi rung động, hoá ra, trên đời này thật sự có một người xem tôi là ước mơ của mình.

Từ đó, Chu Ngưng Sơ cũng là ước mơ của tôi.

⊇ HOÀN ⊆
 
Back
Top Bottom