Bách Hợp Tục Mệnh - Nhất Thiên Bát Bôi Thủy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tục Mệnh - Nhất Thiên Bát Bôi Thủy
Chương 140


Ba nha đầu đứng phía sau sững sờ, thời điểm nghe cô nương nói, trong lòng đã có cân nhắc, nhưng cuối cùng vẫn chưa dám tin.

Hai mắt Tiểu Phù đỏ bừng, nhỏ giọng gọi vào cỗ kiệu đỏ thẫm: "Cô nương, cô nương?"

Bạch Liễu cũng đỏ mắt im lặng không lên tiếng, vốn dĩ nên sợ hãi nhưng hiện tại trong lòng lại rất khổ sở, giống như nữ nhi trong nhà gả đi, còn là gả đi xa, thật xa thật xa, sau này...... Có lẽ không thể gặp được.

Tiểu Phù duỗi tay định vén mành lên, cổ tay liền bị nắm lấy.

Năm ngón tay nắm cổ tay nàng lạnh lẽo, không giống người sống.

Nàng lập tức cứng đờ, quay đầu nói với con rối kia: "Đại ca, vì sao cô nương nhà ta không xuống kiệu?"

Con rối buông cổ tay của nàng ra rồi vẫy vẫy, sắc mặt không thay đổi, hơi mở miệng nói một chữ "Đi", cũng không biết đó là có lệ, hay là bủn xỉn.

Không Thanh rũ mắt: "Chúng ta đi thôi, nghe được lời cô nương vừa nói không?"

Hai người rưng rưng gật đầu.

Không Thanh lại nói: "Chắc hẳn cô nương không ở trong kiệu."

Tiểu Phù khóc không thành tiếng, tay áo gạt lệ đều sắp ướt đẫm.

Không Thanh đưa mắt nhìn xa, không thấy bóng người nào, nàng ấy có chút mờ mịt, than một tiếng nói: "Đi theo vị đại ca này thôi, đừng làm cô nương lo lắng."

Lúc này Tiểu Phù mới gật đầu, nhưng vẫn đứng bất động tại chỗ.

Bạch Liễu đỏ mắt đẩy vai nàng, "Ngươi có đi hay không?"

Tiểu Phù thi lễ về phía nơi xa, vừa khóc nức nở vừa nói: "Nô tỳ chúc cô nương mọi chuyện hài lòng, tình yêu thiên trường địa cửu, vĩnh kết đồng tâm."

Bạch Liễu cùng Không Thanh sửng sốt, rồi cũng thi lễ theo.

Sau đó ba người đi theo con rối, vài bước liền trở về thế gian.

Ngôi nhà ở ngoại ô đã biến mất, trên mặt đất trống rỗng, đồ vật mà các nàng mang về từ biên cương được đặt một chỗ chỉnh tề ngay ngắn.

Con rối dẫn đường s* s**ng trong tay áo, lấy ra một tờ giấy.

Tiểu Phù ngơ ngác nhìn, nước mắt còn chảy không ngừng, rất là bối rối.

Chỉ Không Thanh duỗi tay nhận đồ vật mà con rối đưa, mở ra xem chính là khế đất ở một nơi trong thành Kỳ An.

Con rối lại tìm kiếm trong tay áo một lúc lâu, lấy ra một chiếc túi thêu, bên trong đầy ắp, không biết đựng cái gì.

Không Thanh lại giơ tay cầm, không ngờ tay bị đè xuống, suýt nữa không cầm chắc.

Con rối khom lưng, xoay người rời đi.

Không Thanh lấy lại tinh thần muốn đuổi theo, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã không thấy bóng dáng của con rối kia nữa.

Tiểu Phù ch** n**c mắt: "Đây là cô nương để lại cho chúng ta sao?"

Không Thanh lắc đầu: "Có lẽ là vị kia để lại."

Bạch Liễu đi đến thu dọn đồ vật, hoang mang hỏi: "Chúng ta đi đâu?"

Không Thanh thoáng nhìn khế đất trong tay, miễn cưỡng nở nụ cười, "Hôm nay là ngày đại hỉ của cô nương, cũng là ngày lành chuyển nhà của chúng ta."

Trong khoảng thời gian này chuyển nhà ba lần, có lẽ...... Đây là lần cuối cùng.

Trước Điền Linh Độ, Dung Ly nhìn theo bóng dáng ba nha đầu biến mất, sau đó mới dời ánh mắt, nhìn qua quỷ ở bên cạnh, nàng ấy cũng mặc bộ váy đỏ rực, chỉ chưa đội mũ phượng, mái tóc trắng đen đan xen được vén lên cao, búi tóc thật đẹp, trên búi tóc có lụa đỏ thon dài xuyên qua, dưới lụa đỏ là những chiếc chuông bạc không vang.

Hoa Túc bình tĩnh nhìn nàng, "Vào Thương Minh Thành, chính là quỷ của Thương Minh Thành, không có đường quay đầu lại."

Dung Ly khoác cánh tay của nàng ấy, yếu ớt dựa vào, "Đi theo nàng còn muốn đường quay lại cái gì, ta đã nhớ đường vào thành rồi, nàng không đi, ta liền tự mình đi."

Hoa Túc hừ một tiếng, "Còn muốn bỏ ta lại?"

Dung Ly cảm thấy oan uổng, nàng đâu có nghĩ như vậy.

Còn chưa kịp phản bác, nàng đã bị ôm eo bay lên cao, lướt qua Điền Linh Độ.

Làn váy đỏ kéo trên mặt nước, quấy nhiễu đến một đám Bạch Cốt Diều, Bạch Cốt Diều đột nhiên vỗ cánh, kêu ọt ọt bay xa.

Thoáng nhìn, còn tưởng làn váy đỏ kia là ngọn lửa hừng hực.

Vào Thương Minh Thành, vốn nên yên tĩnh hắc ám nào ngờ lại là một màu đỏ rực, trên mái cong hoàn lâu treo đầy đèn lồng đỏ, còn dán nhiều chữ hỉ, tiếng vang kèn xô na chiêng trống, náo nhiệt phi thường.

Dung Ly ngước mắt lên, nhìn thấy trên trụ Lũy Cốt dài ở giữa hoàn lâu treo rất nhiều lụa đỏ, che khuất tất cả xương trắng phía dưới.

Nàng lúng túng hỏi: "Nàng chuẩn bị khi nào?"

"Thời điểm chờ nàng hôm nay." Hoa Túc ôm nàng dừng trước đại điện.

Dung Ly đứng vững vàng, giơ tay đỡ mũ phượng một chút, mũ phượng này đè lên đầu nàng hơi nặng. Nàng ngẩng mặt lên mới phát hiện trong đại điện không chỉ có chiếc ghế dựa kia, mà còn dựng bình phong, đặt không ít vật trang trí.

Nhìn qua trông giống căn phủ của thế gian, càng có thể sinh hoạt hơn dưới đáy Động Minh Đàm, ít nhất có bức tường che gió, mái hiên che mưa.

Tuy rằng dưới đất này hẳn là sẽ không đổ mưa.

Dung Ly rũ mắt nhìn xuống, đúng lúc thấy có vài quỷ ở trong hoàn lâu ló đầu ra tò mò quan sát, Cô Sầm cũng ở bên trong.

Cô Sầm không có biểu hiện gì, chỉ gật đầu với nàng một cái.

Mắt đầm trong linh tương của Dung Ly vốn im ắng, nàng đang muốn quay đầu lại, chợt nghe thấy bên tai vang đinh một tiếng, như cam lộ vẩy vào trái tim, bùa tiên vỗ l*n đ*nh đầu.

Chỉ chớp mắt, trong linh tương thật thanh tĩnh, dường như còn có linh khí tràn ra, chảy khắp toàn thân.

Hoa Túc dừng lại, mắt phượng ngước lên, sắc mặt không thay đổi mà kéo nàng hỏi: "Vào xem?"

Dung Ly gật đầu, đi vào cửa điện, vòng qua bình phong mới biết bên trong có đầy đủ án thư, giường. Trước Lũy Cốt tòa bài trí một án thư thấp, bên trên đặt mấy cuộn giấy cùng sách mỏng, nhưng không thấy bút mực.

Bên trong còn ngăn cách phòng trà và phòng đàn, không còn nhìn ra bộ dáng ban đầu, khắp nơi đều được sắp xếp chặt chẽ.

Dung Ly dừng bước chân, quay lại hỏi: "Nàng đón ta vào thành như vậy sao?"

Hoa Túc khó hiểu, "Nàng còn muốn thế nào, nếu không nàng nói cặn kẽ cho ta biết, ta lại đến ngoài thành đón nàng lần nữa?"

Dung Ly bĩu môi, kỳ thật nàng cũng không biết gả cưới là như thế nào, suy nghĩ hồi lâu, nhỏ giọng nói: "Chắc là cần phải uống rượu hợp cẩn đi."

Hoa Túc kéo nàng ngồi lên Lũy Cốt tòa, hai người chen vào một cái ghế đã vô cùng miễn cưỡng, nửa thân Dung Ly ngồi trên người quỷ này.

Dung Ly ngồi không thoải mái, cơ thể nghiêng qua, chuỗi ngọc trên mũ phượng đụng vào gò má khiến nàng cảm thấy hơi đau, nàng nhắm mắt lại, vội vàng ôm lấy vai Hoa Túc.

Một bàn tay đẩy chuỗi ngọc trên mặt nàng ra, lạnh lùng nói: "Thứ phiền toái thế này, cũng chỉ Cô Sầm mới có thể chuẩn bị"

"Cô Sầm chuẩn bị?" Dung Ly ngạc nhiên.

Hoa Túc gật đầu, "Cô Sầm trở thành quỷ sau khi chết, lúc còn sống cũng từng là nữ tướng quân. Khi đó phòng tuyến sắp bị phá vỡ, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, sợ rằng không bảo vệ được tấc đất này, khi màn đêm buông xuống nàng ấy vội vàng thành hôn, mới vừa bái thiên địa xong liền nhanh chóng rút kiếm ra sa trường, có lẽ lúc đó mọi chuyện không được như ý nguyện, cho nên lần này khi nghe ta nói muốn đón nàng về, nàng ấy đã lặng lẽ chuẩn bị rất nhiều."

Dung Ly đẩy nhẹ vai nàng ấy, "Như thế này là chuẩn bị rất nhiều?"

Hoa Túc cười một tiếng, "Ta nói người chết không cần chú ý nhiều, bảo nàng ấy có thể giản lược bớt. Nàng ấy chưa nói thêm điều gì ở trước mặt ta, nhưng không chừng trong lòng đã sắp đặt sẵn rồi."

Dung Ly lúng túng: "Đó cũng là ý tốt của Cô Sầm."

Hoa Túc xoay cổ tay, trên tay tức khắc xuất hiện hai chiếc ly bằng ngọc lưu ly, trong ly đựng đầy rượu, trên bàn đốt nến, màu của lưu ly ánh vào trong rượu khiến mặt rượu loang lổ xán lạn.

"Nếu bị say thì làm thế nào?" Đôi mắt phượng của nàng ấy cong lên.

Dung Ly tiếp nhận một cái ly, đôi mi mấp máy như cánh bướm, thanh âm nhỏ vô cùng, "Vậy nàng không thể trách ta kích nàng."

Hoa Túc vừa nghe liền giả vờ giận mà nhíu mày, "Nàng xem, còn không phải là nàng đang kích ta!"

Dung Ly tiến tới hôn nàng ấy, cánh tay mới vừa quàng qua tay nàng ấy, bỗng nghe thấy tiếng chim hạc.

Chắc chắn là hạc, nghe giống như từ Điền Linh Độ truyền đến.

Nơi này từ đâu ra hạc?

Hoa Túc lập tức thay đổi sắc mặt, khóe miệng vẫn cong lên, nhưng ánh mắt lại ảm đạm xuống.

Phía dưới phát ra tiếng leng keng của áo giáp, dường như quỷ binh trong thành đều trở nên cảnh giác.

Dung Ly ngơ ngác, "Đây là làm sao vậy."

Hoa Túc cầm cái ly trong tay nàng qua, để lên án thư, lại giơ tay vén tóc nàng ra sau tai, "Có người muốn gặp nàng."

Dung Ly khó hiểu.

Hoa Túc ôm nàng đứng dậy, hiếm khi khẽ thở dài một tiếng, "Đi thôi, đi gặp."

Dung Ly vẫn còn nhớ thương rượu hợp cẩn, "Còn chưa uống rượu."

Hoa Túc buồn cười nhìn nàng: "Cái ly này có thể mọc chân được hay sao?"

Dung Ly nói thầm, ai biết được, lỡ như ly này là đồ vật yêu biến thành thì sao, không phải chỉ chớp mắt liền chạy mất ư?

Nàng bị đẩy vòng qua bình phong, càng cảm thấy kinh ngạc hơn, "Nàng vẫn chưa nói là ai muốn gặp ta."

Hoa Túc khựng lại, đưa tay che mắt nàng.

Bị che hai mắt, phía trước tối đen, không thấy rõ gì cả, nhưng cái mũi có vẻ nhạy bén lên, nàng ngửi thấy mùi hương thanh đạm mát lạnh, mùi vị kia tựa hồ còn mang theo linh khí, ngửi một chút liền khiến người......

Khiến toàn thân quỷ thoải mái, hận không thể ăn hết sạch.

Dung Ly ngẩn ra, không ngờ sau khi chết cũng sẽ cảm thấy đói.

Hoa Túc thu tay lại, trước mặt nàng đỏ rực, ánh sáng của đèn lồng khắp thành phản chiếu vào trong mắt, nàng ấp úng hỏi: "Vừa rồi là cái gì."

"Nàng đi xem là biết." Hoa Túc nói.

"Che che giấu giấu." Dung Ly nhỏ giọng.

Đi tới ngoài cửa điện, nàng bị ôm eo bay lên không, nàng vào bằng cách nào thì Hoa Túc đưa nàng ra bằng cách đó.

Đến bên ngoài tầng thứ nhất của hoàn lâu, Hoa Túc chậm rãi hạ xuống đất, dẫn nàng tới trước cửa thành.

Vai nàng bị đẩy nhẹ một chút, nàng bước đi ra ngoài, ngước mắt lên liền trông thấy hai con hạc với chiếc cổ dài và hai cẳng chân cao gầy đang đứng.

Dung Ly đột nhiên nhận ra mùi vị vừa ngửi được là gì, chính là tiên khí, hơi thở của tiên hạc.

Tiên hạc thấy nàng ra khỏi thành, rung rung cánh chim cung kính cúi xuống một chút, thật sự có linh trí.

Một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu Dung Ly, nàng ngạc nhiên quay đầu lại, thấy Hoa Túc đứng bên cạnh cửa thành lẳng lặng nhìn nàng.

Quỷ này từ trước đến nay đều kiêu căng, khi nói đến thần tiên cũng cực kỳ không thèm để ý, hiện tại lại im lặng đứng ở cửa thành, cũng chẳng nói lời chế nhạo, thậm chí còn hơi nhíu mày, mi mắt rũ xuống.

Tiên hạc cúi chào, chiếc mỏ nhọn đột nhiên mở to, nhả ra một cuộn tơ lụa.

Tơ lụa sạch sẽ, bên trên hình như có viết cái gì đó.

Dung Ly giơ tay tiếp nhận, chầm chậm mở nó ra, thấy bên trên viết "Tiếp Động Hành Quân vào Thiên Môn, nhập tiên vị Chủ bắc nguyên." Tay cầm tơ lụa của nàng run lên.

Người khác đắc đạo có lẽ sẽ hân hoan nhảy nhót, nàng thì chỉ sửng sốt một chút.

Cẩn thận nghĩ lại, trong mộng kiếp trước không có tơ lụa này, sau khi nàng thành tiên liền tiến thẳng đến Thiên Môn, không có kết quả, rồi đi xuống Động Minh Đàm, bây giờ tơ lụa tới là có ý cho phép nàng vào Thiên Cung.

Chỉ mỗi phần thân của tiên hạc đã cao hơn nàng, nàng phải ngẩng đầu lên mới đối diện với mắt của tiên hạc được, "Nếu ta không nhận, thì sẽ thế nào?"

Tiên hạc nghiêng đầu, có vẻ không ngờ nàng sẽ hỏi như vậy, mở miệng nói tiếng người: "Đều như tiên trưởng mong muốn."

Dung Ly rũ mắt, cẩn thận quấn tơ lụa lại, giơ tay đưa tới trước.

Tiên hạc cúi đầu nhìn nàng, "Hiện giờ tiên trưởng đang mang thân quỷ, nếu vào Thiên Môn có thể tẩy sạch quỷ khí, đúc thân tiên, tụ hồn tiên, kết gân tiên, tu vi ngày xưa toàn bộ quay về như cũ."

Dung Ly vẫn nâng cánh tay, "Cầm đi đi."

Tiên hạc lại nói: "Tiên trưởng thật sự suy nghĩ kỹ rồi sao, tơ lụa này chỉ trình tới một lần."

Dung Ly quay đầu lại liếc nhìn quỷ mặc áo đỏ ở nơi xa một cái, gật đầu nói: "Nghĩ kỹ rồi."

Tiên hạc thấy thế liền mở chiếc mỏ dài ra ngậm lấy tơ lụa, vỗ cánh bay xa.

Dung Ly xoay lưng đi về phía cửa thành, nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong ánh mắt Hoa Túc, nàng khoác cánh tay của nàng ấy, nhỏ giọng nói: "Hai con hạc kia còn cao hơn ta."

Nàng chợt ngừng lại, bỗng nhớ tới con hạc trắng nhìn thấy trong Đồng Chu linh lúc trước.

Đó là ảo giác mà cá yêu da xanh đã gặp khi trở về Động Minh Đàm, là ảo trận mà nàng bày ra để bảo vệ Động Minh Đàm, nhưng từ khi nàng rời đi, ảo trận kia bị suy yếu rất nhiều.

Hạc trắng trong ảo trận cũng rất cao, chỉ có mào là màu đỏ, có lẽ kiếp trước nàng muốn vào Thiên Cung, cho nên tự làm ra một con tiên hạc giả để an ủi bản thân.

Đáng tiếc...... Bây giờ tơ lụa được trình tới, nhưng nàng đã không còn muốn nhập tiên vị.

Hoa Túc khẽ hừ một tiếng, "Nói chuyện với hai con hạc cũng có thể lâu như vậy."

"Thế nào, giấm của tiên hạc mà nàng cũng uống?" Dung Ly trừng mắt.

Hoa Túc bất mãn: "Ta uống giấm của tiên hạc làm cái gì, không phải muốn uống rượu hợp cẩn sao, nhanh chóng trở về uống đi, đỡ phải hai chiếc ly kia mọc chân chạy mất."

"Vừa rồi rõ ràng nàng nói chúng sẽ không mọc chân." Dung Ly mỉm cười.

Hoa Túc xùy một tiếng, "Ta sửa lời không được hay sao?"

"Không được, hôm nay nàng phải theo ta mới được." Hai mắt Dung Ly long lanh.

Hoa Túc vốn còn muốn trêu chọc hai câu, thấy vậy lời nói đều nghẹn ở cổ họng. Nàng ấy như ngâm mình trong ánh mắt này, hồi lâu sau mới chậc một tiếng, nhìn qua chỗ khác mà nói: "Đều theo nàng."
 
Tục Mệnh - Nhất Thiên Bát Bôi Thủy
Chương 141


Rượu hợp cẩn là phải uống, nếu không uống, chiếc ly lưu ly kia mọc chân chạy mất thì làm sao bây giờ.

Dung Ly được ôm bay trở về đại điện, khi đáp xuống đất thân thể như còn uyển chuyển nhẹ nhàng, gió thổi qua liền bay xa. Nàng lảo đảo đi đến cầm ly lưu ly lên, nhìn về phía Hoa Túc.

Vào đại điện, Hoa Túc ngồi xuống ghế dựa, kéo nàng tới bên cạnh, "Bộ dáng này của nàng giống hệt mê rượu như mạng, sao vừa nhìn thấy rượu liền sáng mắt?"

"Rõ ràng là nàng vội vã trở về." Dung Ly nhẹ nhàng nói, "Uống rượu hợp cẩn xong, thì không còn giống như trước."

Hoa Túc ngước mắt lên, "Không giống chỗ nào?"

Ghế dựa vốn chật hẹp, Dung Ly ngồi rất thận trọng, miễn cưỡng vòng cánh tay qua khuỷu tay của nàng ấy, miệng ly chạm vào môi, "Nàng liền có danh phận."

Hoa Túc xùy một tiếng, liếc mắt nhìn qua, "Nàng vào Thương Minh Thành của ta, sao lại thành nàng cho ta danh phận?"

"Vậy......" Dung Ly thử hỏi nhỏ: "Ta về Động Minh Đàm đi?"

"Nàng đi một bước thử xem." Hoa Túc hừ một tiếng, sắc mặt lại không hề lạnh lùng, "Xem ta không......"

Nàng ấy ngừng lại, không thể nói nên lời tàn nhẫn, tức giận nói: "Xem ta không ngày ngày nhớ nàng."

Nghe vậy, Dung Ly cong khóe môi nở nụ cười, đôi mắt như có hơi nước bao phủ, vừa mềm mại vừa dịu dàng, nàng nghiêng người hôn lên khuôn mặt của quỷ này.

"Nàng muốn uống hay không?"

"Uống, sao lại không uống, nàng muốn cho ta uống giấm hay sao?" Hoa Túc nâng tay lên, không nhìn vào chiếc ly đang cầm, mà chỉ nhìn nàng chằm chằm, rõ ràng là uống rượu, nhưng lại như nhai kỹ nuốt chậm, chầm chậm nuốt xuống cổ họng.

Dung Ly uống xong cảm giác mặt nóng lên, nàng không biết khi mình làm Động Hành Quân có bao giờ uống rượu chưa, thời điểm làm người phàm thì một ngụm cũng chưa đụng tới, không biết có phải uống rượu của thế gian cũng giống như vậy hay không, chỉ uống vào một chút liền cảm giác có một ngọn lửa từ cổ họng cháy đến lồng ngực, rồi dọc theo lồng ngực lan tràn khắp toàn thân.

Hoa Túc thấy ánh mắt nàng mê ly, long lanh ướt át, cánh môi hé mở, bộ dáng như ngây dại, không khỏi hỏi: "Say?"

Suy nghĩ của Dung Ly hơi mơ hồ nhưng vẫn nghe được rõ ràng, lắc đầu nói: "Không biết, đầu của ta có chút choáng váng." Vừa dứt lời, eo lưng của nàng như hóa thành nước, bất chợt dựa vào người Hoa Túc.

Thật sự đã say, chỉ là còn cậy mạnh.

Cơ thể nàng mềm như bông, cúi người xuống làm mũ trên đầu nghiêng qua một bên, nàng vô lực giơ tay lên đỡ một chút, "Đầu thật nặng."

Hoa Túc dứt khoát lấy ly rượu trong tay nàng ra, rồi thong thả ung dung tháo mũ trên đầu nàng xuống, "Còn nặng sao?"

Mũ được lấy đi, mái tóc hơi rối loạn, đầu lại nhẹ hơn, Dung Ly lắc đầu, "Không nặng, nhưng lồng ngực rất nóng."

Thật sự là nóng vô cùng, mùi rượu như ngưng ở đầu quả tim, nàng nóng không chịu nổi, còn cảm thấy cổ họng cũng nóng, rõ ràng đã thành quỷ nhưng vẫn cảm thấy cả người muốn đổ mồ hôi.

Nàng vừa kéo vạt áo ra, vừa nói: "Nàng sờ ngực của ta thử, xem có phải sắp bị thiêu cháy hay không."

Phía dưới tơ lụa trắng bóng một vùng, nàng còn kéo tay Hoa Túc tới, muốn quỷ này thăm dò vào ngực mình.

Hoa Túc lập tức nhíu mày, nghiến răng nghiến lợi, "Say thì say, kích ta làm cái gì!"

Đã say đến mức này, Dung Ly làm việc gì đều là từ tâm. Nàng ngước mắt lên, đuôi mắt hồng toàn bộ, hai gò má cũng ửng đỏ, rất là vô tội, "Rượu này của nàng là loại rượu âm phủ gì, sao ta khó chịu như vậy."

Hoa Túc một mực chắc chắn, "Nàng rõ ràng muốn kích ta."

Dung Ly đã kéo tay nàng ấy qua, bàn tay kia thật lạnh, nàng không khỏi thở nhẹ một hơi.

Tay của Hoa Túc bị đè xuống, bên dưới mềm mại, nàng ấy tức giận khép năm ngón tay thon dài lại, ngón cái khẽ quét qua nụ hoa trên núi tuyết kia, nheo mắt tiến sát tới nhìn nàng: "Trước kia sao không thấy nàng thích kích ta như vậy?"

Dung Ly nghiêng đầu dựa lên vai nàng ấy, mềm mại như bông, thì thầm: "Trước kia sợ nàng còn không kịp, sao dám kích nàng."

Hoa Túc dứt khoát rút tay ra, kéo vạt áo lại cho nàng, "Hiện tại thì sao?"

"Không sợ, rượu hợp cẩn đã uống rồi, nàng còn nói theo ta, vì sao ta phải sợ nàng nữa." Dung Ly không chỉ nói ngoài miệng, còn ngẩng đầu hôn cằm Hoa Túc như con chim sẻ mổ, lúc có lúc không.

Hoa Túc bị hôn đến tâm loạn như ma.

Uống rượu thêm can đảm, Dung Ly giơ tay rút trâm cài của Hoa Túc, cây trâm vừa rời khỏi, mái tóc liền xõa ra hơn phân nửa, buông xuống trên vai.

Hoa Túc vốn xinh đẹp sắc sảo, bây giờ mái tóc rối mù làm bất giác lộ ra vài phần chật vật yếu ớt. Nàng ấy thả lỏng khớp hàm đang cắn chặt, ôm hồ ly làm loạn này lên, có vẻ hết sức tức giận, "Sau khi thành quỷ đều không biết tiết chế, sớm biết vậy thì hẳn nên để nàng tiếp tục làm người."

Dung Ly dựa vào nàng ấy, ngã lên chăn gấm, dường như rượu vẫn còn thiêu đốt trong cổ họng lẫn trái tim, nàng dứt khoát kéo đai lưng ra, nhẹ nhàng thở phì phò, không biết sao thành quỷ rồi còn cảm thấy nóng.

Nàng nằm trên chăn gấm thêu đôi uyên ương, đôi uyên ương này tựa cổ vào nhau, nàng tự đưa tay chạm vào ngực mình.

Hoa Túc đẩy tay nàng ra, cúi người xuống hôn nàng, mái tóc rơi rụng bên má.

Dung Ly nâng nửa thân trên lên đòi hôn, bờ vai mệt mỏi run run, chỗ đó bị xoa đến như muốn tan chảy. Nàng ôm lấy eo Hoa Túc, dựa vào linh lực của mắt đầm, hơi dùng sức xoay người lại nằm ở trên.

Một cái nghiêng người làm vải mỏng buông thõng, rèm đỏ rủ xuống trên người các nàng.

Thật sự là điên loan đảo phượng*.

(*Thành ngữ so sánh thứ tự đảo lộn, thế sự thất thường, cũng so sánh với chuyện phòng the kịch liệt.)

Dung Ly nằm phía trên, nhưng lại bị làm đến không thể động tay, cuối cùng khi toàn thân vô lực mới bị kéo tay làm lại cho quỷ này, học hỏi được một hồi.

Thời gian trên mặt đất và dưới mặt đất tương tự nhau, trên mặt đất qua mấy ngày, dưới mặt đất cũng qua mấy ngày.

Quỷ trong Thương Minh Thành hầu hết đều biết trong đại điện này có một vị chủ bút khác, chỉ là nghĩ thế nào cũng không ra, sao có thể có hai vị chủ bút, Họa Túy có thể kết hai ước sao.

Không nghĩ ra, nhưng chung quy vẫn là chủ bút, bọn họ đối với Hoa Túc thế nào, thì cũng kính trọng Dung Ly như vậy.

Dung Ly không thường xuất hiện, mà mỗi khi ra khỏi đại điện, quỷ binh đi ngang qua thấy nàng liền đứng thẳng thi lễ, nàng sợ tới mức cho rằng những quỷ đó muốn tấn công.

Hoa Túc biết ở trong thành quỷ hơi buồn nên đưa nàng đến Kỳ An một chuyến.

Vừa lúc hoa đào nở, cánh hoa hồng bay khắp thành, trên đường có một chỗ thật náo nhiệt, khách đến đông đúc xếp một hàng dài, đa phần là các cô nương, cũng có không ít nam tử, không biết đang đợi cái gì.

Dung Ly mới vừa thành quỷ không lâu, cho dù trong linh tương có mắt đầm thì vẫn nên tránh ánh nắng mặt trời, vì vậy Hoa Túc công khai đi dưới ánh nắng, còn nàng che một cây dù mà người phàm không thể nhìn thấy.

Nàng mơ hồ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, đi theo hàng dài lên phía trước tới một cửa hàng, mới biết nơi này bán các loại son phấn.

Có hai người đang bận lên bận xuống, bên trong có một người đang ngửi mùi hương, đó không phải là Dung Tề sao.

Dung Tề thật sự làm ăn mua bán đứng đắn, làm về hương liệu, bây giờ việc buôn bán đã có khởi sắc, thậm chí còn rất được hoan nghênh.

Dung Ly quay đầu lại kéo tay áo Hoa Túc, "Mua một ít đi, đem qua cho ba nha đầu."

"Sao không thấy nàng tặng cho ta." Hoa Túc nói một câu giấm chua.

Dung Ly cười: "Nếu nàng muốn, vậy thì mua."

Hoa Túc xùy một tiếng, "Đồ vật thế gian, ta mới không cần."

Nàng ấy cầm Họa Túy vẽ ra một con rối, lệnh nó đứng xếp hàng ở phía sau, mua mấy phần son phấn được gói trong hộp gấm khăn lụa.

Dung Ly nhận lấy từ tay con rối, đưa một phần cho Hoa Túc, "Đây là tặng cho nàng."

Hoa Túc khinh thường duỗi tay cầm, trong lòng kỳ thật vẫn rất vui vẻ, nhưng vui vẻ chỉ trong chớp mắt, bởi vì rốt cuộc tiền mua son phấn vẫn là nàng ấy trả.

Hồ ly này, thật sự học được toàn bộ cách mượn hoa cúng phật.

Đi đến chỗ ở của ba nha đầu, Dung Ly xuyên tường vào nhà, đặt hộp gấm trên bàn của các nàng.

Bạch Liễu đang nấu cháo, miệng ngâm nga ca khúc ngắn, thấy cháo đã chín, lên tiếng nói: "Cháo nấu xong rồi!"

Bên ngoài không có ai trả lời, nàng sốt ruột đi ra ngoài, thấy Không Thanh cùng Tiểu Phù đang ngơ ngác đứng trước bàn, nhìn chằm chằm ba hộp gấm trên bàn.

Bạch Liễu sửng sốt, "Các ngươi ra ngoài khi nào, son phấn này hình như là của Tứ thiếu gia làm, bán được rất tốt ở trong thành."

Không Thanh lắc đầu: "Không phải chúng ta mua, không biết sao lại ở trên bàn."

Ba người nhìn nhau, chắc không phải là ăn trộm đưa tới, đâu có tên trộm nào không trộm đồ mà còn tặng đồ chứ, chưa kể các nàng đều ở trong nhà, tên trộm nào có lá gan lớn như vậy.

Tiểu Phù đột nhiên đỏ mắt lên, nhìn khắp nơi một vòng, "Có phải cô nương tới hay không, lúc trước cô nương nói sẽ đến thăm chúng ta."

Nghe vậy, Bạch Liễu cũng vội vội vàng vàng nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng nào, sốt ruột gọi một tiếng: "Cô nương?"

"Cô nương, người đã trở lại sao?" Không Thanh cũng hỏi.

Thấy ba nha đầu nhìn lên nhìn xuống, chỉ thiếu chưa tìm ở dưới bàn, Dung Ly đành phải đứng bên cạnh các nàng mà nói: "Là ta."

Thanh âm nhẹ nhàng, quả thật là cô nương đang thì thầm.

Vừa nghe tiếng nói này, Tiểu Phù suýt nữa bật khóc thành tiếng, hồi lâu không nói nên lời, nuốt xuống một chút mới nghẹn ngào hỏi: "Dạo này cô nương có khỏe không?"

"Khỏe." Dung Ly quan sát nàng ấy, nha đầu này không béo không gầy, có lẽ cuộc sống vẫn tốt, "Ta cùng Hoa Túc tới, nàng muốn đưa lễ vật cho các ngươi."

Hoa Túc ở bên cạnh hừ một tiếng, vô cùng bất mãn, "Rõ ràng là chính nàng muốn đưa, sao còn kéo theo ta."

Ba nha đầu cũng nghe thấy tiếng quỷ này nói chuyện, trước kia còn sợ, hiện nay tự nhiên lại không sợ, chỉ là nhất thời không biết nên nói tiếp thế nào.

Dung Ly cầm dù, "Vậy các ngươi gần đây có tốt không?"

Không Thanh gật đầu, không biết cô nương nhà mình ở phía nào, đành phải đứng yên bất động, "Khá tốt, chúng ta làm một số đồ thêu thùa và trâm cài, thỉnh thoảng đem đi bán. Cô nương cùng đại nhân...... Để lại cho bọn nô tỳ rất nhiều tiền, nô tỳ không lo ăn mặc, nhưng rảnh rỗi quá cũng không tốt, dù sao cũng phải tìm chút việc để làm."

"Thật hiểu chuyện." Hoa Túc cười nhẹ, nói xong lật lòng bàn tay lại, lấy túi thơm đựng Thùy Châu ra.

Trong mắt ba nha đầu là một cái túi thơm lơ lửng giữa không trung.

Tiểu Phù còn đang khổ sở, thấy thế mở to mắt.

Ban đầu Dung Ly chưa biết nên làm thế nào với Thùy Châu, thấy Hoa Túc lấy túi thơm ra, lập tức hiểu được, mèo này là của thế gian, nên trở về thế gian, nàng dứt khoát nói: "Trong túi thơm chính là Thùy Châu, các ngươi tháo nút thắt ra, nó sẽ chạy ra ngoài."

Trong nhà này, Tiểu Phù và Bạch Liễu đều có lá gan nhỏ, chỉ Không Thanh đưa tay cầm lấy, do dự một lúc mới tháo nút thắt ra.

Túi thơm phồng lên một cục, miệng túi lập tức bị mở rộng, một cái túi thơm nhỏ bằng bàn tay, thế mà lại có con mèo chui ra.

Thùy Châu nhảy ra ngoài, vốn định dụi vào chân Dung Ly, nào ngờ đụng vào hư không, nó hoang mang ngẩng đầu lên kêu to.

Một quỷ hồn...... Làm sao dụi được.

Nó vừa kêu, ba nha đầu mới biết cô nương nhà mình đang đứng ở chỗ nào, tuy chẳng nhìn thấy gì nhưng vẫn nghiêng người về phía bên kia.

"Để Thùy Châu lại cho các ngươi, nuôi nó cho tốt." Dung Ly nhẹ nhàng nói.

Thùy Châu không biết gì cả, đã ăn no ở trong túi thơm, không dụi vào chủ nhân được cũng không nóng nảy, chốc lát lại vui vẻ chạy đi xa, ngửi ngửi khắp nơi.

Tiểu Phù muốn nói chuyện với cô nương nhiều một chút, đôi mắt xoay chuyển, suy nghĩ rồi nói: "Lúc trước còn gặp phải quan binh, những quan binh đó đi ra từ trong Dung phủ, hình như lại đến điều tra một lần nữa, nghe nói Ngũ phu nhân cùng Tứ thiếu gia, còn có lão quản gia bị gọi đi hỏi chuyện, Tứ thiếu gia khẳng định trong phủ bị quỷ ám, Ngũ phu nhân và quản gia cũng nói là việc làm của quỷ quái, quan phủ đành phải kết án tử này thành chuyện kỳ lạ."

Bạch Liễu gật đầu, "Vốn tưởng Tứ thiếu gia sẽ không chấp nhận được, chẳng hiểu sao hắn lại không làm ầm ĩ."

Dung Ly cười khẽ một tiếng, "Như vậy không tốt sao."

"Tốt," Tiểu Phù lẩm bẩm, "Chính là nhớ cô nương."

Dung Ly định giơ tay vuốt tóc nàng ấy, nhưng ngẫm lại đành thôi, nàng không muốn trên người nha đầu này bị dính quỷ khí, "Ta không thể thường xuyên đến thế gian."

Tiểu Phù sửng sốt, vội vàng nói: "Vậy cô nương đừng nên đến, quỷ hẳn là không thể gặp ánh nắng, cô nương đừng, đừng để bị đốt cháy."

Hoa Túc cười nhạt, "Không đốt cháy."

Dung Ly lại nói: "Các ngươi sống tốt là được rồi, tự chăm sóc bản thân, đừng để lần sau ta tới thấy vẻ mặt các ngươi đau khổ, ta đây sẽ nổi giận."

Tiểu Phù nhanh nhảu: "Đâu dám làm cô nương nổi giận!"

Hoa Túc không khỏi mở miệng: "Miệng lưỡi trơn tru."

Tiểu Phù lập tức nín thở, mở to mắt không dám nhiều lời.

Dung Ly thấy ba nha đầu đồng loạt hơi rụt cổ lại, liếc mắt nhìn Hoa Túc một cái, "Sao nàng dọa các nàng ấy."

Hoa Túc không vui, "Nàng không muốn cho ta nói chuyện."

"Sao nàng lại thế." Trong mắt Dung Ly tràn đầy vô tội.

Hoa Túc đành phải dời mắt đi, "Ôn chuyện cũ xong rồi thì trở về thôi, cuộc sống này còn dài, lo gì sau này không gặp."

Từ biệt, thế gian đường dài, âm phủ lại đường xa, sinh tử chỉ cách trong gang tấc, một bước là có thể đi qua âm dương.

Đã thành quỷ thì không còn sợ sinh lão bệnh tử, đợi đến lần sau gặp mặt, không biết người ở thế gian đã trải qua bao nhiêu vui buồn tan hợp.

Người sống một đời, tựa như trong hành văn: khởi, thừa, chuyển, hợp*, có bình đạm vô vị củi gạo mắm muối, có đau khổ chia lìa người mình yêu, cũng có vui vẻ gặp lại sau thời gian dài xa cách.

(*Thứ tự cách viết văn thời xưa: khởi là bắt đầu, thừa là tiếp đoạn trên, chuyển là chuyển tiếp, hợp là kết thúc.)

Dung Ly cầm dù đi chậm rì rì, sau một lúc lâu mới nhỏ giọng nói: "Ta cảm thấy kiếp trước đã có duyên với nàng."

Hoa Túc giơ tay nắm lấy cán dù, giúp nàng cầm dù, còn bản thân đi dưới ánh mặt trời rực rỡ, "Kiếp trước nàng là Động Hành, có thể không có duyên sao."

Dung Ly lắc đầu, nghiêm túc nói: "Kiếp trước ta làm người phàm ở Dung gia, ta luôn cảm thấy khi ta làm người phàm hẳn là đã chết một lần, bằng không làm sao ta có thể dễ dàng gặp được nàng."

"Cái miệng này sao có thể nói hươu nói vượn được như vậy?" Hoa Túc chạm vào khóe môi nàng.
 
Tục Mệnh - Nhất Thiên Bát Bôi Thủy
Chương 142


Thời gian trôi nhanh như ngựa chạy qua cửa sổ, bóng câu qua khe cửa, Thương Minh Thành không có ban ngày, cũng không có bốn mùa. Dường như làm xáo trộn thời gian, không biết rõ khi nào là buổi trưa, khi nào là nửa đêm, chỉ đi đến thế gian mới biết xuân thu thật ngắn.

Người có cách sống của người, nồi chén gáo bồn leng keng vang, quỷ cũng có phương pháp của quỷ, nếu muốn cùng thọ với trời thì phải ngày ngày tu luyện, không thể sao nhãng.

Nút gỗ bình dưỡng hồn đã sớm được rút ra, khi đạo sĩ mới vừa bay ra ngoài, còn muốn thấy ánh sáng mặt trời, ai ngờ lọt vào trong tầm mắt đều là một màu đen kịt, đừng nói mặt trời, ngay cả ngôi sao cũng chẳng thấy đâu, bầu trời như bị mây đen nồng đậm che phủ.

Đạo sĩ ồ một tiếng, khó có thể tin mà bay lượn khắp nơi, vội vàng hỏi: "Đây là địa phương nào?"

Lăng Chí cũng từ trong bình đi ra, kéo giãn gân cốt, ở trong bình dưỡng một đoạn thời gian, linh hồn đã trở nên tráng kiện hơn nhiều, không còn quá mức đơn bạc. Hắn chắp tay nói: "Các hạ có điều không biết, nơi đây là Thương Minh Thành."

Đạo sĩ cực kỳ mờ mịt: "Thương Minh Thành là nơi nào? ở Đông Châu có Thương Minh Thành từ bao giờ, chưa từng nghe thấy!"

Lăng Chí liếc hắn một cái, "Đây không phải ở thế gian nên chưa từng nghe nói cũng không kỳ lạ, nếu ngươi có hứng thú, ta mang ngươi đi dạo khắp nơi một chút."

Thấy âm khí nơi này rất mạnh, không giống nơi con người có thể ở, đạo sĩ dứt khoát gật đầu, "Vậy ngươi đưa ta đi nhìn xem."

"Đi theo ta." Lăng Chí chui vào thể xác một con Bạch Cốt Diều, vỗ cánh bay lên.

Đạo sĩ nhìn trợn tròn mắt, "Ngươi, ngươi đây là dùng tà thuật đoạt xá."

Lăng Chí quay đầu nhìn hắn, như đang nhìn một kẻ ngốc, "Bạch Cốt Diều vốn chính là vật chết, đâu ra đoạt xá."

Đạo sĩ đành phải hoang mang mà đi theo hắn một vòng, cảm thán nói: "Nơi này thật tốt, ngoại trừ hơi âm u kh*ng b*, nhưng rộng rãi hơn bình dưỡng hồn, còn có...... Nhiều quỷ có thể nói chuyện, vô cùng náo nhiệt, không biết ai làm chủ nơi này?"

"Là đại nhân." Lăng Chí chắp tay nói.

Đạo sĩ làm sao không biết đại nhân mà hắn nói là ai, lập tức choáng váng hoa mắt, qua hồi lâu mới hoàn hồn giống như người phàm, cứng ngắc mở miệng: "Cũng tốt, xem ra nơi này rất thái bình."

Có lẽ hắn ở trong bình bị Hồng Long Ngư cùng tiểu lột da im lặng làm buồn chán rồi, bây giờ không còn kén chọn, tuy Thương Minh Thành là do Hoa Túc làm chủ, trong thành có quỷ cũng hơi đáng sợ một chút nhưng tốt xấu gì đều có thể nói.

Xích Huyết Hồng Long chỉ còn lại nửa hồn, nhưng dù sao cũng là vật còn sống, không thể ở lại Thương Minh Thành. Nàng ấy vẫn muốn đi theo, lại bị Dung Ly đuổi ra ngoài, lệnh nàng ấy ở bên ngoài tu luyện cho tốt. Nửa phần hồn đã mất của nàng ấy không dễ dàng bù đắp trở lại, nhưng chỉ cần chăm chỉ tu luyện, thần chí có thể minh mẫn hơn nửa khắc, không đến mức ngây ngô dại dột.

Chuyện tu luyện, Dung Ly vốn tưởng sẽ không rơi lên đầu mình, ai ngờ, Hoa Túc lại tóm lấy nàng. Còn làm thế nào được, phải theo nàng ấy thôi, dù sao cũng nên cho những ngày thành quỷ có chút hy vọng, không thể để mắt đầm ở trong linh tương của nàng bị lãng phí.

Hoa Túc đưa nàng đến nơi tràn đầy quỷ khí, tay cầm tay dạy nàng, tiểu lột da mặc một bộ da mèo, ra vẻ mèo con ôm lấy chân Dung Ly, nhỏ giọng kêu.

Đang dạy đến thời điểm mấu chốt, một con mèo cứ lải nhải làm ồn, Hoa Túc phiền lòng, muốn quăng con mèo này ra ngoài, ánh mắt vừa chuyển động lại thấy Dung Ly nhìn mèo không chớp mắt, con mèo có bộ lông hai màu đen trắng, nó khác Thùy Châu một chỗ, trên đuôi Thùy Châu có một nhúm lông trắng, quỷ lột da lại bốn chân đạp tuyết, trông như mang tất.

Cánh tay Hoa Túc nâng lên rồi hạ xuống, "Bộ da này là nàng vẽ cho nó?"

"Nó muốn da mèo nên liền vẽ." Dung Ly khẽ nói, "Ta lấy Họa Túy ở trước mặt nàng, nàng cũng đừng nói chưa thấy."

Hoa Túc cười nhẹ, "Thấy, nhưng lúc ấy tiểu lột da không phải nói như vậy, nó nói nó muốn da của Thùy Châu."

Dung Ly lúng ta lúng túng, "Sao ta có thể cho nó lột da Thùy Châu...... Nó biết ta nhớ Thùy Châu nên muốn giả bộ dáng của Thùy Châu làm ta vui vẻ, nhưng nó là nó, ta đâu thể để nó thay thế Thùy Châu được."

Quỷ lột da làm bộ mèo con kêu meo meo, kêu từng tiếng một.

Hoa Túc quyết định không đuổi con mèo này đi nữa, để cho nó ở lại đây, xùy một tiếng, "Chỉ có nàng mới có thể dưỡng quỷ lột da thành như vậy."

Dung Ly duỗi tay sờ mèo, ngoại trừ toàn thân lạnh lẽo một chút, con mèo này nhìn không khác gì những con mèo bình thường.

Hoa Túc thấy vẻ mặt nàng thích ý, đôi mắt phượng nhíu lại, "Hôm nay không tu?"

Bàn tay đang sờ đầu mèo của Dung Ly khựng lại, nhanh chóng nói: "Tu, làm sao không tu."

Nói xong nàng liền ngồi xếp bằng, nhắm hai mắt lại.

Hoa Túc ngồi bên cạnh, cùng nàng nhập định, lần tu luyện này kéo dài mấy tháng, Thương Minh Thành an an ổn ổn, chúng quỷ không tìm thấy Quỷ Vương cũng không nôn nóng, đã sớm thành thói quen.

Khi tu luyện, linh hồn như lạc vào hư không, lại như rơi vào đầm băng, toàn thân lạnh lẽo, uyển chuyển nhẹ nhàng tựa lông vũ.

Lúc này, Dung Ly mới cảm nhận được nàng và mắt đầm đã hợp thành một thể, nàng tức là mắt đầm, mắt đầm tức là nàng.

Tu luyện dài đằng đẵng, tựa hồ trở về kiếp trước trong giấc mộng, trăm năm như một ngày đều làm cũng một việc, không biết mệt mỏi......

Chỉ là, bây giờ nàng không còn cô độc một mình, trong lòng biết Hoa Túc ở ngay bên cạnh, cho dù chứng kiến trong hư ảo chỉ có mỗi nàng, cũng không cảm thấy tịch mịch lẻ loi.

Ngay khi mở mắt ra, thần trí của Dung Ly rất thư thái, vội quay đầu nhìn qua quỷ bên cạnh, lập tức cả trái tim đều được lấp đầy.

Quỷ lột da giả mèo con không biết chạy đi đâu rồi, nhất định là tự thay đổi vài bộ da chơi.

Hoa Túc cũng mở to mắt, thở phào một hơi, nhàn nhạt hỏi: "Thế nào?"

Dung Ly nghiêng người, rõ ràng có đủ sức lực nhưng vẫn giống thời điểm làm người phàm, thậm chí không có sức để ngồi, phải tìm chỗ dựa.

Hoa Túc biết bây giờ nàng chắc chắn không bị mệt, "Nếu không chịu ngồi yên thì tiếp tục tu luyện, cần gì kích ta."

Đang được dựa thoải mái đây, Dung Ly ngước mắt lên, sóng mắt mềm mại tựa sương mù, đôi môi mỉm cười, "Ta dựa nàng làm sao thành kích nàng, ta thấy nàng mới nên tu luyện nhiều một chút, tâm tính của nàng không ổn."

Hoa Túc tức giận hôn nàng, vừa định cắn đôi môi anh đào kia liền phát hiện Dung Ly đã hơi há miệng ra, im lặng đón nhận, thật sự còn giống hồ ly hơn cả hồ ly, sẽ treo nàng ấy vào móc câu.

Dung Ly chống vai nàng ấy, hơi cong eo xuống, vẫn muốn đảo khách thành chủ, vừa thở phì phò vừa nói: "Ta muốn cho nàng thoải mái trước."

Hoa Túc rũ mắt nhìn nàng, thấy ánh mắt nàng long lanh như nước mùa xuân, đành phải nắm tay nàng hỏi: "Còn muốn ta dạy nàng sao?"

Dung Ly mỉm cười, "Không cần, hiện tại ta đã làm được rất tốt."

Hoa Túc chống cánh tay ra sau, môi đỏ khẽ mím lại như đang ẩn nhẫn, đôi mắt phượng nghiêm nghị đều bị mê ly bao phủ, sau một lúc lâu, nàng ấy nâng tay lên xoa đầu Dung Ly, nắm sau gáy nàng, nhịn không được muốn khinh dễ lại, "Đến ta."

Sợ tiểu lột da đột ngột tới đây, nàng ấy giơ tay tạo cấm chế, cách biệt nơi này ở trong quỷ khí.

Mấy ngày sau, rốt cuộc có quỷ tiến đến, còn là một quỷ rất quen thuộc, mặc áo giáp nhẹ buộc tóc đuôi ngựa cao cao, không phải là Cô Sầm sao.

Cô Sầm đến nhìn thấy cấm chế sương mù dày đặc, thức thời dừng bước chân, tuy không biết hai vị đại nhân làm cái gì ở bên trong, nhưng tóm lại không phải là việc mà nàng có thể hỏi.

Hoa Túc nhận thấy có khách đến, m*t khóe môi Dung Ly một chút, không vội không vàng kéo xiêm y rơi khắp nơi của nàng lại, vừa mặc vào cho nàng, vừa nói: "Phiền."

Dung Ly ngồi dậy, dùng năm ngón tay làm lược chỉnh lại mái tóc cho nàng ấy, nhỏ giọng: "Là ai tới."

"Cô Sầm." Hoa Túc làm tịnh thuật, nhưng chưa thu hồi cấm chế sương mù, nghiêng đầu nhìn về phía Cô Sầm hỏi: "Chuyện gì?"

Cô Sầm vội vàng đáp: "Đại nhân, đến thời gian ban quỷ khí rồi."

Dung Ly nhớ lại cách mười năm phải ban quỷ khí một lần, mới chớp mắt, thế mà đã trôi qua mười năm.

Hoa Túc suy nghĩ một lát, quay đầu nhìn hồ ly ốm yếu kia, "Lần này để nàng chấp bút thế nào?"

"Ta?" Dung Ly khó hiểu.

Hoa Túc buồn cười nhìn nàng: "Nàng là chủ bút, nàng vẽ dấu ấn kia có gì mà không thể."

Cô Sầm ở một bên cũng không nói nhiều, hai vị này ai chấp bút đều được, dù sao cũng là chủ của thành này.

Hoa Túc xua xua tay: "Lát nữa sẽ đi."

Cô Sầm nghiêm mặt thi lễ, mắt nhìn thẳng rời đi.

Giống như không trâu bắt chó đi cày, đợi Cô Sầm đi rồi, Dung Ly bị ôm đến đại điện, nắm Họa Túy không biết làm sao.

Nàng vẫn còn nhớ vẽ Quỷ Vương ấn như thế nào, nhưng khi thật sự đặt bút lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Một đám quỷ binh đen nghìn nghịt đang đứng dưới đại điện, Cô Sầm cũng ở trong đội ngũ, còn thấy bóng dáng của đạo sĩ và Lăng Chí.

Dưới Lũy Cốt tòa im ắng, quỷ binh mặc áo giáp cung kính cúi đầu, chờ Quỷ Vương ấn giáng xuống, chỉ mỗi đạo sĩ là lần đầu tiên thấy trường hợp này, cực kỳ mới lạ mà nhìn xung quanh, còn vỗ cánh tay Lăng Chí hỏi: "Trận đánh này cũng thật lớn nha, chúng ta cần phải làm gì?"

Lăng Chí để ngón trỏ trên môi: "Im lặng, đại nhân sắp tới."

Đạo sĩ lập tức cứng đờ, đứng thẳng tắp giống hệt cái xác biết đi.

Cửa điện mở rộng, Dung Ly đứng ở trước cửa, vẫn nắm Họa Túy không biết làm thế nào, "Vì sao ta phải vẽ?"

Hoa Túc phủ lên tay nàng: "Nàng theo ta, ta không thể bạc đãi nàng, nàng nói có phải hay không? Cũng nên cho nàng làm chủ trong nhà mới đúng."

Dung Ly bị nắm tay vẽ một bút, mực nước ngưng tụ giữa không trung, dường như mọi thứ xung quanh đều trở thành một bộ phận của giấy vẽ.

Tính ra, Hoa Túc đã không nắm tay dạy nàng vẽ một thời gian dài, nàng ngẩn ngơ, như trở về lúc lần đầu gặp nhau.

Chỉ là khi đó nàng sợ quỷ này vô cùng, ngày ngày còn phải tính toán, lo lắng đề phòng, suýt nữa khiến tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, hiện tại đâu còn sợ, thậm chí còn nói: "Nàng vẽ chậm một chút, bằng không ta không nhớ được."

Hoa Túc liền chậm lại, một nét bút dài như một đời, "Thế này đủ cho nàng nhớ kỹ chưa."

Dung Ly nhếch khóe miệng lên, "Như thế sợ là nàng muốn làm ta mỏi tay, sao có thể chậm vậy chứ."

Hoa Túc miễn cưỡng nhanh hơn chút nữa, một lát sau, Quỷ Vương ấn được tạo thành, tản ra như sương mù ở giữa không trung.

Quỷ Vương ấn hóa thành muôn vàn sợi tơ, rơi xuống khắp bốn phía dưới cột xương trắng.

Chúng quỷ ăn được quỷ khí, tu vi lại tăng lên không ít, cả đám vô cùng phấn chấn, sau khi làm lễ cảm tạ liền đồng loạt rời đi.

Đạo sĩ rốt cuộc vẫn ở cùng Hoa Túc một thời gian, thậm chí còn coi là người theo bên cạnh, hắn chưa đi với những quỷ kia, cả gan đứng dưới Lũy Cốt tòa ngẩng đầu lên, cảm thán nói: "Ta đã được vận gì đây, xem ra đời này sẽ không bị tan thành mây khói."

Lăng Chí khoanh tay: "Cũng chỉ có quỷ của Thương Minh Thành chúng ta mới có đãi ngộ như vậy."

Nói xong, hắn lôi kéo đạo sĩ, "Đi thôi, đừng quấy nhiễu các đại nhân."

Chúng quỷ giải tán hết, Dung Ly xoay người trở về đại điện, tay còn nắm chặt Họa Túy, nàng quay đầu lại hỏi: "Họa Túy ngoại trừ vẽ tranh ra, còn có cách dùng gì khác không?"

"Làm đao, làm kiếm." Hoa Túc giơ tay lên, quỷ khí đụng vào cửa điện.

Cửa điện khép lại, ánh nến trong phòng đều được thắp lên, toàn bộ đại điện sáng trưng, không giống âm phủ.

Dung Ly quan sát cây bút trong tay, "Ngoài điều đó ra, còn gì khác nữa không?"

Hoa Túc đi tới trước, nắm cổ tay của nàng, lẳng lặng nhìn cây bút này một lúc mới nói: "Còn có thể đảo ngược càn khôn."

Hai mắt Dung Ly hơi mở to, biết rõ còn cố hỏi: "Đảo ngược càn khôn như thế nào, nàng từng đảo ngược càn khôn gì chưa?"

Hoa Túc cười nhẹ, không để bụng mà cầm lấy Họa Túy đi, nhàn nhạt nói: "Nghịch chuyển âm dương, hóa chết thành sống, nhưng không phải ai cũng được nhận pháp thuật này, trong lòng phải có chấp niệm, không cam lòng, lại có định lực, không dễ bị hồi quang phản chiếu hiện tượng hư ảo làm mờ mắt, mới có thể đảo ngược càn khôn."

Dung Ly quay người nhìn nàng ấy, vẻ mặt ôn hòa, "Nếu ta nói ta đã chết một lần --"

Tiếng nói bỗng dừng lại, nàng sửa lời: "Hai lần."

Hoa Túc bỏ Họa Túy vào trong tay áo, vòng lấy cổ tay nàng thật chặt: "Nàng nói ta liền tin, nghe theo nàng còn không được sao, cái gì mà một hai lần, kết quả không phải cũng trở thành quỷ ở trong thành của ta."

Dung Ly thoải mái cười, "Nói cũng phải."

Thời điểm trở lại thế gian, đã là nắng oi tháng năm tháng sáu âm lịch, đúng lúc ve kêu vang trời.

Đan gia ở Hoàng Thành tụ tập dưới một mái nhà, khi Đan Kim Hành cùng thê tử đi ra ngoài, nhặt về một bé gái, đứa bé mới sinh không khóc không la, ngoan ngoãn vô cùng, Lâm Thước cùng Đan Đống chạy tới xem, ngay cả Đan Vãn Căng, Đan Lưu Sương cùng Đan Quân cũng thò lại gần để nhìn.

Trong tã lót, đứa bé nhắm hai mắt lẳng lặng ngủ yên, nơi xa có đại phu vội vã đi tới, khám cho đứa bé xem cơ thể có bệnh gì hay không.

Đan Đống quay đầu lại hỏi Đan Kim Hành: "Nhặt được ở chỗ nào?"

"Trên đường trở về, thấy bên bờ sông." Đan Kim Hành nói.

Lâm Thước khẽ thở dài một tiếng, "Nếu người khác vứt bỏ, đại khái sẽ không muốn mang về, nếu cha mẹ của nàng không cần nàng nữa, vậy chúng ta...... Liền nuôi đi."

Đan Đống gật đầu.

Vừa thấy đứa bé bị vứt bỏ, liền nhớ tới Đan Đan Toàn, nhớ tới Đan Đan Toàn lại không khỏi nghĩ đến Dung Ly.

Đan Lưu Sương chu chu môi, "Không biết biểu tỷ tỷ hiện giờ có khỏe không."

"Chắc hẳn là khỏe." Lâm Thước rũ mắt nói.

Bà vừa nói xong lời này, một tỳ nữ cầm phong thư hấp tấp chạy đến, sợ đánh thức đứa bé mới sinh kia, nhỏ giọng nói: "Lão gia, có một phong thư rơi vào khe cửa."

Đan Đống tiếp nhận, vừa mở ra liền thấy lạc khoản* lại là...... Dung Ly.

(*Phần đề chữ, ghi tên trên bức tranh, bức thư.)

Đôi mày nhíu chặt của hắn giãn ra, "Người gửi thư sao không đáng tin cậy như vậy, lại nhét thư qua khe cửa."

Bóng quỷ ở ngoài cửa vụt qua, rời đi thật vội vàng, giống như còn phải đi nơi khác nữa.

Vào tháng năm tháng sáu, thành Kỳ An cũng nóng vô cùng, thậm chí đến ban đêm trăng treo trên đầu cành, hơi nóng cũng chưa giảm được vài phần.

Khi Dung Ly nắm tay Hoa Túc vào thành, đúng lúc gặp được một tiêu đội, biểu tượng trên lá cờ quạt của tiêu đội kia khá giống với tiêu cục ban đầu của Dung gia, người dẫn đầu lại là một cô nương.

Cô nương ấy mặc một bộ trang phục cứng cáp, ngồi trên lưng ngựa hiên ngang oai hùng.

Hiện tại là buổi tối, Dung Ly vẫn cầm theo cây dù, cây dù này có thể làm quỷ hồn hiện hình, khi nàng cầm dù, người phàm đi ngang qua đều có thể nhìn thấy nàng.

Nàng thấy tiêu đội thì dừng lại một chút, thầm nghĩ nếu Dung gia không suy tàn, e rằng tiêu đội của nhà khác không thể tiến vào thành Kỳ An được, thật sự khiến người thổn thức.

Hoa Túc đứng bên ngoài dù, lãnh đạm nói: "Đi áp tải vào buổi tối, cũng không sợ gặp quỷ."

Tiếng nói vừa dứt, cô nương dẫn đầu đội áp tải bỗng dưng ghìm ngựa dừng lại, ngơ ngác nhìn qua đây.

Dung Ly đón nhận ánh mắt của cô nương ấy, không biết sao lại nhìn nàng như vậy, bộ dáng hiện giờ của nàng, chắc hẳn không biết là quỷ đâu.

Cô nương kia hơi há miệng, kinh ngạc nhìn hồi lâu rồi đột nhiên thì thầm một câu: "Thần tiên tỷ tỷ."

Dung Ly sửng sốt, bất chợt nhớ tới tiểu nha đầu đã gặp ở Bồng Châu lúc trước, trong tay nắm chặt khối lệnh bài của tiêu cục Dung gia, làm thế nào cũng không chịu tin người khác, chỉ có nha đầu đó mới gọi nàng một tiếng "Thần tiên tỷ tỷ", không thể ngờ lại gặp được ở chỗ này, còn có thể một mình đảm đương dẫn đầu tiêu đội.

Nàng khẽ gật đầu, khép dù lại, bóng dáng lập tức biến mất.

Trong tiêu đội có người hỏi: "Dẫn đầu, làm sao vậy?"

Cô nương ấy lắc đầu, đá nhẹ vào bụng ngựa rồi cưỡi ngựa đi xa.

Một chữ duyên, thật sự là kỳ diệu, gom tất cả những việc vụn vặt lại với nhau, kết thành số mạng của con người.

Hoa Túc đối với những người không liên quan từ trước đến nay đều không nhớ rõ, nhưng lại nhớ rõ việc ở Bồng Châu, nhẹ nhàng cười, "Nha đầu đó lại coi nàng là thần tiên."

Dung Ly nhìn tiêu đội đi xa mới bung dù ra lần nữa, nắm áo của Hoa Túc đi qua đường lớn, "Ai muốn làm thần tiên."

Dọc theo đường lớn đến thẳng phía đông, ở phía đông có một chỗ thật náo nhiệt, trong viện truyền ra tiếng cười nói rộn ràng, bên trong ăn uống linh đình, rất là vui vẻ.

Có hai vị cô nương đang đứng ngoài cửa chờ, chính là Tiểu Phù và Bạch Liễu, hai người hiện giờ không còn mang dáng vẻ hoàng mao nha đầu giống trước kia nữa, nhưng vẻ mặt dường như không thay đổi.

Tiểu Phù sốt ruột hỏi: "Nàng thật sự đã đốt thiệp mừng xuống cho cô nương sao?"

Bạch Liễu nhíu mày: "Đốt rồi, một góc cũng không bỏ sót."

Tiểu Phù giậm chân, ngẩng cổ lên nhìn, mơ hồ thấy đầu đường có bóng người lẻ loi đến gần. Nàng chỉ nhìn một cái liền quay đi, nghĩ thầm cô nương nhà mình đã thành quỷ, sao nàng có thể thấy được, người đó nhất định không phải là cô nương nhà mình.

Ai ngờ bóng người kia càng ngày càng gần, Bạch Liễu bỗng vỗ mạnh vào vai nàng.

Tiểu Phù quay đầu lại, nhìn thấy người đứng dưới cây dù...... Không phải là cô nương nhà mình đó sao.

Dung Ly cầm dù bước đến, nàng nâng dù lên cao một chút, che nửa người Hoa Túc.

Dù vừa nghiêng qua, Hoa Túc liền hiện hình nhưng chỉ hiện nửa người, nhìn có chút quái dị.

Bạch Liễu run lên một cái, thiếu chút nữa xoay lưng chạy vào nhà, may mà bị Tiểu Phù chụp lấy cánh tay, mới chịu đựng không xoay lại.

Tiểu Phù vừa giữ Bạch Liễu, vừa đỏ hốc mắt, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Dung Ly gập khuỷu tay cọ nhẹ vào Hoa Túc, quay đầu lại mỉm cười hỏi: "Lễ vật đâu?"

Hoa Túc lật tay, một hộp quà đỏ thẫm lập tức xuất hiện trên lòng bàn tay, nàng ấy nâng vững vàng khiến người không nhìn ra hộp quà kia nhẹ hay nặng.

Tiểu Phù vội vàng nhận lấy, rốt cuộc cũng nghẹn ngào gọi một tiếng "Cô nương".

Dung Ly nhẹ nhàng nói: "Khắc viên ngọc như ý tặng cho Không Thanh."

Trong viện chợt phát ra một tràng cười vui, là tân lang tới kính rượu.

Hoa Túc liếc mắt nhìn tân lang kia một cái, nhàn nhạt nói: "Quãng đời còn lại phú quý bình an, còn là người chung tình."

Dung Ly không còn lo lắng, gật đầu nói: "Như vậy là tốt rồi."

Nàng lại nhìn qua hai nha đầu bên cạnh, "Các ngươi thật sự muốn gắn bó cùng nhau cả đời?"

Tiểu Phù mạnh miệng: "Nếu ta không nhìn nàng ấy, nàng ấy bị quỷ hù chết thì phải làm thế nào."

Bạch Liễu hung hăng trừng mắt, bây giờ đang có Quỷ Vương đứng trước mặt, nàng ấy không thể nói được nửa câu phản bác.

Tiểu Phù quay đầu hỏi: "Cô nương muốn gặp Không Thanh không?"

Dung Ly lắc đầu, "Lần sau gặp lại, nhớ đưa hộp quà cho nàng ấy là được."

"Nhất định sẽ giao vào tay Không Thanh." Tiểu Phù ôm hộp qua đỏ thẫm nặng trĩu mà nói.

Không vào sân không ngồi vào bàn, Dung Ly rời đi theo Hoa Túc, đã thành quỷ vẫn là không nên ăn thức ăn của thế gian. Sau khi đi xa rồi nàng mới khép dù lại, đỡ phải đột ngột biến mất dọa người qua đường.

Trắng sáng treo trên mái hiên, tiếng ồn ào nơi xa gần như không thể nghe thấy, trên đường yên tĩnh vắng lặng, phòng ốc bên cạnh thỉnh thoảng truyền ra vài câu tán gẫu vụn vặt của người phàm.

Con phố này tựa hồ trở nên dài hơn xưa rất nhiều, một nha đầu gả đi, suy cho cùng cũng không nỡ, có lẽ nàng đã hiểu được tâm trạng khóc đỏ hốc mắt của bọn nha đầu khi nàng lên kiệu trước kia.

Đêm dài vắng vẻ, luyến tiếc hồng trần.

Dung Ly đi bộ mệt mỏi, dần dần nửa người đều dựa vào Hoa Túc, nàng ngước mắt lên, "Trở về sao."

Hoa Túc ôm lấy nàng, "Mới đi được mấy bước? Có phải nàng lặng lẽ sao nhãng tu luyện hay không."

Dung Ly chầm chậm đứng thẳng lên, khẽ nói: "Nếu không, lại đi thêm một vòng ở thế gian?"

Đúng lúc thế gian đang vào thời điểm trăng tròn hoa thắm*, người yêu thương bình an vui sướng, đi thêm một vòng nữa thì có sao đâu.

(* So sánh với việc tốt đẹp viên mãn, thường dùng để chúc mừng tân hôn.)

= Xong =

- -----------------------------------
 
Back
Top Bottom