Ngôn Tình Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 20: Chương 20


Thẩm Kình Hoài không đoán được suy nghĩ của cô nhóc này, nhưng khi nhìn vào cặp mắt hạnh ngập nước quyến rũ kia, có cảm giác nếu anh không ăn bánh quy, cô sẽ ủy khuất mà khóc thành tiếng.
Thẩm Kình Hoài thở dài, không nhiều lời cắn một miếng bánh.
Qúy Tử nghĩ ngợi một lúc lâu mới nói: “Nếu chú nhỏ đi điều tra thì cho cháu theo với nhé? Chú cứ yên tâm, cháu sẽ cải trang và đội mũ cẩn thận, người khác không nhận ra cháu là nữ được đâu.

Chú chỉ cần nói cháu là tùy tùng của chú, một thiếu niên thanh tú bị câm.”
Thẩm Kình Hoại cười nhạo: “Cũng biết mình thanh tú cơ à?”
“Không phải ạ?” Qúy Tử đáng thương nói “Chú nhỏ, trông cháu xấu đến vậy sao?”
Giọng nói mềm mại, tinh tế quanh quẩn ở bên tai, Thẩm Kình Hoài cảm thấy lòng mình cũng mềm đi, nhất thời tránh ánh mắt của cô, khẽ ho một tiếng “Không xấu.”
“Thế không phải đẹp thì là gì ạ?”
“Mẹ cháu có từng bảo cháu đặc biệt ồn ào không?”

“Không có đâu, mẹ cháu còn mắng cháu vì quá ít nói kìa, bảo là không biết thể hiện gì cả.”
“Có vẻ mẹ cháu không hiểu chút nào về cháu rồi, chứ tôi thấy cháu… nói quá nhiều.”
“…” Chết tiệt, chú nhỏ dám ghét bỏ cô vì cô nói nhiều! Qúy Tử tức giận ngoặm một miếng bánh, rồi im lặng luôn.
Trước khi đến vũ trường Dạ Vũ, Qúy Tử muốn tới tiệm cắt tóc bên cạnh Phường Đức Minh hỏi thăm tình hình, bởi vì cô cảm thấy chuyện người cá thực sự quá kỳ quái.

Từ lúc hai người cầm chiếc kẹp tóc đi tìm người phụ nữ xinh đẹp sống trong nhà tài xế Vương tới nay đã phát hiện ra quá nhiều chuyện, biết được người phụ nữ xinh đẹp kia có thể là bà chủ của Phường Đức Minh, mà bà chủ Phường Đức Minh trong miệng Triệu tiên sinh lại là người cá.
Hôm đến nhà hàng kia lại nghe được một lời giải thích hoàn toàn khác, người cá mà Triệu tiên sinh gặp là An Mạt Li.

Nếu cả hai đều là sự thật, vậy có nghĩa, bà chủ Phường Đức Minh và An Mạt Lị có thể là cùng một người?
Nhưng An Mạt Lị không phải đã chết rồi à, một người chết làm sao có thể đào mồ sống lại được? Vậy bà chủ Phường Đức Minh là ai? Là người sống hay là cô hồn dã quỷ? Hay là hải nữ ẩn mình trong vực đêm sâu thẳm?
Qúy Tử nghĩ tới đây mà sởn cả tóc gáy, cánh tay hơi run rẩy kéo Thẩm Kình Hoài đi về phía tiệm cắt tóc.

Ông chủ đang tính toán sổ sách, thấy bọn họ tới lập tức niềm nở hỏi: “Hôm nay hai người muốn đổi kiểu đầu gì?”
Qúy Tử cười nhẹ: “Anh xem tôi nên làm kiểu gì?”
Ông chủ đang giúp Qúy Tử sửa lại đầu thì thấy Thẩm Kình Hoài tới hỏi: “Hỏi anh một câu này được không, mong anh đừng chê cười.”
“Anh cứ nói?”
“Anh hẳn là biết An Mạt Lị?”
“Nữ ca sĩ nổi tiếng hàng đầu Bắc Thành, người ở đây có ai mà không bỏ tiền nghe cô ấy hát đâu?”
“Anh có từng nghe cô ấy hát bao giờ chưa?”

“Tất nhiên là có rồi! Khi đó tôi còn là fan cuồng nhiệt của cô ấy đấy!”
Thẩm Kình Hoài cười nhạt: “Vậy có bao giờ anh cảm thấy bà chủ Phường Đức Minh có điểm giống An Mạt Lị không?”
“Bà chủ Phường Đức Minh cả ngày đều đeo mặt nạ, gương mặt chỉ để lộ mỗi mắt với lông mày thì sao tôi biết được? Nếu thử che mặt tấm áp phích của An Mạt Lị đi thì chắc cũng giống khoảng ba bốn phần.”
“Vậy giọng nói của hai người họ có điểm nào tương đồng không?”
“Giọng nói á, thực sự không giống một chút nào, mà sao giống được? Tôi còn chưa có diễm phúc để nghe cô An Mạt Lị nói đâu, anh hỏi câu này hơi khó đấy.

Mà cô An mất cũng được bốn năm rồi, bà chủ Phường Đức Minh dọn tới Bắc Thành từ ba năm trước làm sao có thể liên quan được?” Ông chủ tiệm cắt tóc khó hiểu trước câu hỏi này.
Ngay cả giọng nói cũng khác nhau thì không thể nào là cùng một người được.

Nếu không phải, tại sao Triệu tiên sinh lại khẳng định đó là mỹ nhân ngư trong truyền thuyết? Cuối cùng thì ai mới là người nói dối?
Khi Thẩm Kình Hoài cùng Qúy Tử đến vũ trường Dạ Vũ, cô sớm đã giấu mái tóc đen tuyền của mình dưới vành mũ.

Qúy Tử lấy trong rương mây một chiếc áo khoác da tối màu, kiểu dáng này khá trung tính dù không phải kiểu phụ nữ yêu thích nhưng thực tế nó cũng chỉ dùng để tự lừa dối mình.

Nhìn gương mặt mà ngày thường cô mất công chăm sóc nâng niu kia, anh tự hỏi có cậu trai nào mà làn da lại trắng nõn như thế không?
Thẩm Kình Hoài biết tính cô ham chơi nên cũng kệ, nhưng sớm muộn cũng sẽ bị mấy tên lão làng trong Dạ Vũ tinh mắt phát hiện ra thôi.

Qúy Tử quay ra làm mặt quỷ với Thẩm Kình Hoài, cố tình bóp giọng nói trầm xuống: “Chú nhỏ, nhớ là cháu bị câm, lát nữa đừng để cháu tiếp đãi gì hết đấy nhé!”
Thẩm Kình Hoài đành chịu phục: “Vâng thưa ngài.”
Nghe vậy, Qúy Tử vui vẻ túm lấy góc áo của anh nghênh ngang đi về phía trước.
Thẩm Kình Hoài phát hiện tây trang của mình bị kéo đi, cúi đầu nhìn bàn tay trắng như tuyết kia, bất lực nói: “Cháu ra ngoài có thấy đứa con trai nào lại đi túm tay áo người khác không? Vô duyên vô cớ sẽ bị cười nhạo, còn bị nói là có sở thích với đàn ông, tới nơi phong nguyệt này để bắt ghen đấy.* ”
*Ống tay áo trong truyền thuyết =))).
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 21: Chương 21


Qúy Tử ngớ ra một lúc, sau mới không đành lòng buông tay, uể oải nói: “Sao phải lằng nhằng vậy ạ?”
Thấy vẻ mặt phụng phịu của cô nhóc, Thẩm Kình Hoài có chút không đành lòng, nhỏ giọng khẽ ho: “Chỗ này còn cách vũ trường một đoạn, thích nắm thì nắm đi nhưng phải nhớ chỉ một lát thôi nhé!”
“Ye, thích quá!” Qúy Tử thấp giọng nói, hào hứng nhéo nhéo góc áo của Thẩm Kình Hoài thêm lần nữa rồi nghênh ngang đi về phía trước.
Thẩm Kình Hoài không nói nên lời, cô nhóc này mà là phụ nữ cái gì chứ? Một chút kỹ năng sống không có, miệng lưỡi thế gian cũng không rành, ra ngoài chưa bị lừa hãng còn may chán.
Vốn tưởng sẽ trông cậy vào cô được chút việc, giúp anh lấy một số thông tin mật, nhưng hiện tại nhìn thì cô nhóc này gánh không nổi trách nghiệm nặng nề ấy, không có anh che chở chỉ sợ giờ mộ cô cũng đắp xong rồi.

Thôi được, tự mình vẽ chuyện cho bản thân thì trách ai bây giờ, game này tự anh gánh thôi, không thoát được rồi.

Nghĩ đến đây, Thẩm Kình Hoài chỉ biết thở dài thườn thượt.
Vừa tới trước cửa Dạ Vũ, má Triệu đã vội chạy ra ngoài đón, mụ ta niềm nở hỏi: “Hai vị tới chơi à?”
Thẩm Kình Hoài gật đầu: “Nghe nói phụ nữ ở Dạ Vũ toàn mấy cô có học, muốn tới xin chút kinh nghiệm thi cử, bà xem bố trí một phòng riêng?”
Hóa ra vì danh mà tới, má Triệu nheo mắt cười, nhìn Qúy Tử đứng phía sau Thẩm Kình Hoài, hơi dao động nói: “Tiên sinh đưa phụ nữ tới hình như không tiện?”

Thẩm Kình Hoài cười nhạt, lông mày khẽ nhếch, lộ ra ba phần lười biếng: “Tiểu thư nhà tôi tò mò, xin bà chớ kinh ngạc, cứ lo việc của mình đi.”
“Người tới đương nhiên phải tiếp đón cẩn thận, ngài vào lô 304 ngồi chơi xơi nước một lát, tôi lập tức gọi mấy người vào “truyền đạt kinh nghiệm” với ngài.” Có sóng to gió lớn nào mà má Triệu chưa gặp, chỉ là một con nhóc chích chòe thì làm sao đủ uy h**p mụ.
Hai người suôn sẻ bước vào trong Dạ Vũ, Qúy Tử than thở: “Sao bà ta biết cháu là con gái chứ?”
Thẩm Kình Hoài liếc qua Qúy Tử, anh thực sự không biết giải thích thế nào, cũng không thể nói ra, vì vốn dĩ trên đời này làm gì có chàng trai nào đẹp như vậy?
Qúy Tử như được khai sáng ra gì đó, nhìn xuống ngực mình, khịt mũi cảm khái: “Chỉ tại dáng người này quá nóng bỏng, không thể giấu được.”
“Cháu suy nghĩ nhiều rồi, có hàng nghìn lý do để biết cháu là con gái, nhưng chắc chắn không phải lý do này.”
“…” Hôm nay chú nhỏ vẫn đáng ghét như vậy!
Hai người bước vào phòng bao, nơi này ánh sáng mờ ảo, từng chiếc ghế sô pha và bàn trà đều là loại sa hoa lộng lẫy, nạm vàng mạ bạc, còn bọc một lớp màn che hình mẫu đơn hay hoa nhài gì đấy nhìn muốn hoa cả mắt.
Qúy Tử nhìn thấy một làn khói mờ ảo bay ra từ trong góc, thì ra là từ một cái lư hương bằng đồng, khói trắng mịt mù tỏa ra một mùi giống như pháo hồng, tràn ngập khắp gian phòng.
Qúy Tử tự nhủ: “Mùa thu rồi mà vẫn còn đốt nhang muỗi á?”
Thẩm Kình Hoài quá hiểu chiêu trò này, nguồn gốc loại hương này không rõ ràng tốt nhất không nên ngửi bậy, không khéo còn có chất k*ch d*c.

Anh rót một tách trà, dập tắt đám nhang đang cháy.
“Chú nhỏ sao lại dập hương, cả cái lư toàn nước kìa.” Qúy Tử bất mãn, Thẩm Kình Hoài định phá banh cái chỗ này thật à?
Thẩm Kình Hoài không muốn cho cô biết, bịa tạm một lý do để thoái thác: “Ngửi nhiều nhức đầu.”
“Nữ tiến sĩ” mà má Triệu cử tới tên là Qúy Đỗ Quyên, tới chỗ này làm việc đều phải thay tên đổi họ, nghe danh xưng đẹp đẽ khách gọi thuận miệng cũng thấy thích.
Qúy Đỗ Quyên là gái làng chơi già đời ở Dạ Vũ, hiểu nhất là xem mặt đoán ý, vừa thấy hương trong phòng bị dập tắt liền đoán ra ngay có điểm khác thường.

Thì ra là oan gia muốn tới đây xem náo nhiệt.

Có phụ nữ ở đây, đành phải tạm gác chuyện hồng trần thế thái lại vậy.
Cô ta thành thật lấy thực đơn ra, chỗ bọn họ hợp tác làm ăn cùng nhà hàng Phượng Hồng bên cạnh, có thể thường xuyên gọi mấy món tới phục vụ khách.

Qúy Đỗ Quyên đưa một quyển thực đơn bìa cứng màu đỏ thẫm qua, thong thả nói: “Tôi nhìn tiên sinh không giống tới đây để “học”, không bằng cứ gọi vài món, chúng ta vừa ăn vừa tâm sự được không?”
Giờ thì Thẩm Kình Hoài cũng hiểu được lý do tại sao Dạ Vũ lại nổi danh khắp Bắc Thành, chỉ bằng cặp mắt kia liền nắm bắt được mọi chuyện.

Biết rõ ý đồ của khách, không cố giả nai, ôn thuận như hoa thế này thì ai mà không thích chứ?
Thẩm Kình Hoài chỉ đơn giản đưa thực đơn cho Qúy Tử, bảo cô thích gì cứ gọi, vừa vặn ăn luôn bữa trưa.
Qúy Tử vừa cầm lấy thực đơn đã vui mừng khôn xiết.

Bụng cô đã sớm đói meo nhưng lại ngại nói, cơ bản cũng vì lý do này mà quên mất những câu muốn hỏi sớm đã chuẩn bị.
Qúy Tử gọi toàn những món trộn, cô cảm thấy không được thoải mái khi ăn cơm trong phòng kín, sau khi nghĩ kĩ, lại gọi thêm phần bánh dẻo lạnh.
Qúy Đỗ Quyên sai hầu bàn đi lấy đồ, rót một cốc trà cho Thẩm Kình Hoài, mềm mại hỏi: “Tiên sinh tới chỗ này hẳn là có chuyện muốn nói?”
Thẩm Kình Hoài cười nhạt: “Không sai, muốn hỏi cô chút chuyện của An Mạt Lị.”
Qúy Đỗ Quyên oán trách: “Ra là vì ái mộ danh tiếng của chị An nên tới, thảo nào!”
Đôi mắt đẹp ẩn tình của Qúy Tử khẽ động, lúc này mới ngọt ngào gọi một tiếng chị gái: “Chị à, chị biết chuyện của An Mạt Lị không?”
“Tôi còn tưởng tên nhóc nhà nào, hóa ra lại là một cô gái xinh đẹp.” Quý Đỗ Quyên giống như không trực tiếp vạch trần, chỉ cười khẽ trêu chọc.
Sau đó cô ta nói: “Tôi là một tay chị An dìu dắt, cả cái Dạ Vũ này, ngoài tôi ra, nào có ai hiểu rõ chị ấy bằng tôi.”
Cô ta vừa dứt lời, hầu bàn đã bưng khay đồ ăn tới.

Qúy Đỗ Quyên đúng lúc im lặng, mỉm cười chờ người dọn đồ xong.
Khi các món trộn cùng bánh ngọt lần lượt được đặt lên bàn, Qúy Đỗ Quyên mới nói: “Vậy ăn trước đã nhé? Chuyện còn khá dài, chúng ta vừa ăn vừa nói.”
Qúy Đỗ Quyên nhấc đũa thủ công gắp chân gà ngâm ớt cùng một ít rau trộn vào bát của Qúy Tử, săn sóc nói: “Tiểu thư ăn thử món chân gà này xem sao.

Đây là món trứ danh của nhà hàng Phượng Hồng, đến cả ớt cũng do đầu bếp tuổi nghề trên 40 năm đích thân lựa chọn, nghe nói được làm từ một công thức bí truyền.”
Qúy Tử không biết ăn cay, vừa mới cắn một miếng, mùi ớt nồng đã sặc thẳng lên mắt mũi khiến cô không khỏi xuýt xoa.

Thẩm Kình Hoài liếc xéo cô một cái, miệng cười cô không biết lượng sức nhưng thâm tâm vẫn ra vẻ ân cần đưa một cốc nước tới cho cô: “Súc miệng đi, đã không ăn được cay thì đừng cố.”
“Hừ” Qúy Tử có chút bực mình, nhưng cô không ngờ lưỡi mình lại mẫn cảm như vậy, mới chỉ chạm nhẹ vào miếng ăn đã có thể nếm rõ ra hương vị.
Thôi đành quay về với “tình yêu cũ”, cánh tay mềm mại không xương của cô từ từ vươn ra, với lấy đĩa bánh dẻo lạnh, phía dưới đáy có lót một miếng lá chuối rất giống với kiểu chưng cách thủy..
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 22: Chương 22


tua-nhu-nguoi-trong-long-buoc-toi-22-0.jpg


Qúy Tử thắc mắc hỏi: “Tên của loại bánh này là bánh dẻo lạnh nhưng sao lại nhìn giống bánh nếp hấp vậy?”
Không để Qúy Đỗ Quyên có cơ hội giải thích “mười vạn câu hỏi vì sao” của Qúy Tử, Thẩm Kình Hoài nhanh miệng giành vị trí này: “Để làm món bánh dẻo lạnh này cần phải trải qua một bước hấp.

Đầu tiên đem gạo xay nhuyễn, dùng nước ấm rưới lên cho chỗ bột thành một khối rồi ủ lên men.

Cuối cùng nhào cùng với mỡ lợn và đường, đem khối bột cho vào khuôn hấp chín.

Chờ thành hình mới cắt thành miếng vừa ăn cho đi ướp lạnh, đến khi cần phục vụ khách mới đem ra.”
Qúy Tử như được mở ra một chân trời mới hào hứng nói: “Thảo nào nó có vị giống như bánh hấp, vừa thơm ngậy lại mềm.”
“Cháu thích là được rồi.”
Qúy Tử hết lời khen ngợi Thẩm Kình Hoài: “Người sành ăn có khác, riêng khoản ăn uống chơi bời hỏi chú nhỏ cái gì cũng biết!”
Thẩm Kình Hoài bất giác nhíu mày, câu này là đang kích đểu anh phải không?
Qúy Đỗ Quyên thấy hai người kẻ tung người hứng, mồm miệng ai cũng sắc bén không ai chịu thua ai, trong lòng chợt cảm thấy có chút thích thú.

Cô ta nhấp môi cười nói: “Hai người quả thực rất xứng đôi.”
Thẩm Kình Hoài nghe xong lời này, bản năng giống như có ngàn tiếng gào thét không muốn Qúy Đỗ Quyên nói thêm, vì thế lập tức hỏi: “Được rồi, nếu cô rảnh rỗi vậy thì nói một chút chuyện về An Mạt Lị đi?”
Đây là có ý nhắc nhở cô không nên nhiều chuyện à? Qúy Đỗ Quyên hơi ngỡ ngàng, cô ta còn nghĩ hai người họ có quan hệ mập mờ gì cơ!
Đương nhiên khách đã yêu cầu thì cô ta sẽ nói.

Đặt chân tới Dạ Vũ đã gần bảy tám năm, khi đó cô ta mới chỉ là một cô nhóc ngây ngô quê mùa mới thành niên, được phân tới làm việc dưới trướng An Mạt Lị.
Nhắc đến An Mạt Lị, người kia chính là đứa con cưng trên đầu quả tim của má Triệu.

Ngày đầu nhìn thấy An Mạt Lị, cô ta chỉ nhớ trên mái tóc đen dài của người phụ nữ có cài một cái một cái kẹp tóc màu đậu đỏ, đôi má hơi bầu bĩnh toát lên vẻ xinh đẹp đáng yêu.
Qúy Đỗ Quyên chưa từng nhìn thấy mỹ nhân nào đẹp tao nhã như vậy, trong lúc nhất thời đã thất thố nhìn thẳng mặt người ta.

Từng cái giơ tay nhấc chân của An Mạt Lị đều toát lên vẻ kiêu sa, quý phái không thua kém gì những phu nhân nhà giàu.
Qúy Đỗ Quyên từ trước tới nay đều cho vũ trường là nơi chỉ để đốt tiền vào một đám đàn bà vừa ngu vừa bẩn, thậm chí đàn bà ở chốn này còn bị khinh miệt như một món hàng mua vui cho người, ngay cả bản thân cô ta cũng vì đồng tiền mưu sinh mà đắm chìm vào trụy lạc.
An Mạt Lị dường như nhìn ra suy nghĩ của Qúy Đỗ Quyên, đợi mọi người đi hết, chị ta cười lạnh một tiếng, kiêu ngạo hất cao cằm nói: “Nếu đã khinh thường nơi này tới vậy thì đừng có bén mảng tới.

Còn đã tới đây làm việc thì phải làm cho tốt, đừng nghĩ tới chuyện cao thấp sang hèn ở đây, nên nhớ người đời cười kẻ nghèo chứ chả ai chê gái đ**m cả.”

Toàn thân Qúy Đỗ Quyên run lên từng đợt, cô ta như vừa trong mộng tỉnh dậy, biết rõ bản thân cùng cực tới bước đường này cũng vì miếng cơm manh áo của gia đình nhưng nhìn cô ta đã lưu lạc tới nông nỗi nào rồi mà còn mặt dày nghĩ tới hai chữ tự trọng.
Tự bản thân mày nhìn An Mạt Lị mà xem, như cá gặp nước sống một cuộc đời tiêu dao tự tại.

Thuốc lá, kẹp đỏ toàn những thứ xa xỉ dát lên người, có chỗ nào thấy chị ta túng quẫn?
Qúy Đỗ Quyên không khỏi ngưỡng mộ An Mạt Lị, lúc mới tới Dạ Vũ không một ai muốn chơi cùng cô ta, lại hay bị đám chị đại tẩy chay nên cô ta cũng rất biết cách nắm lấy cơ hội này.

Qúy Đỗ Quyên học rất nhanh, ngày nào cũng đung đưa trước mặt An Mạt Lị bưng trà rót nước, chọc cho chị ta cười.
Người muốn xum xoe lấy lòng An Mạt Lị nhiều không kể xiết, một Qúy Đỗ Quyên cũng chỉ là hạt muối bỏ biển.

Nhưng có lẽ một khắc chân thành kia mới khiến An Mạt Lị nhất thời cảm động.
Vào ngày hôm ấy, An Mạt Lị tiếp phải một vị khách khó tính.

Trong phòng khiêu vũ, An Mạt Lị hát sai mất một từ khiến vị khách kia không chịu bỏ qua, còn định lao lên sân khấu đánh chị ta.

Người kia rõ ràng cố ý tới đây để quấy rối, lợi dụng lúc An Mạt Lị sơ hở hất nước trà lên người chị ta.

An Mạt Lị không hề tỏ ra khó chịu, gương mặt gắng gượng tươi cười lau đi bụi đất bám trên người rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Qúy Đỗ Quyên rón rén đến gõ cửa, trên tay còn bưng cho An Mạt Lị ít bánh ngọt và sữa bò.
An Mạt Lị thấy vậy vẫn tỏ vẻ kiêu ngạo liếc cô ta một cái rồi nói: “Người khác đều chờ xem trò cười của tao, nói An Mạt Lị tao cũng có ngày này, tại sao mày không đi theo bọn nó? Lúc này còn ra vẻ săn sóc cho ai coi?”
Qúy Đỗ Quyên thật thà đáp: “Em thấy chị An hát hay mà, ít nhất chị không sửa lại lỗi đấy, nghe cuốn hút hơn nhiều.”
Am Mạt Lị nghe vậy, khẽ “xì” một tiếng: “Thôi không phải dỗ ngọt tao.

Bản thân có mấy cân mấy lạng tự tao biết, đêm nay quả thực là lỗi của tao.”
Chị ta dùng dằng nhận lấy bánh và sữa, chỉ cắn một miếng nhỏ, gương mặt đẹp hơi đăm chiêu: “Nghĩ lại thì, chỉ bằng cái tiếng chị này của mày, chị đây sẽ nhận mày làm em gái chị.

À mà này bánh này làm từ cái gì mà ngon vậy, lần sau nhớ mang nhiều nhiều chút đấy nhé.”
“Hì, em nhớ rồi!” Qúy Đỗ Quyên vui mừng khôn xiết, sau bao nhiêu khó khăn cuối cùng cô ta cũng tiến gần tới trái tim của An Mạt Lị.
Thời buổi này, có mấy cô ca sĩ nổi tiếng nào mà không mắt cao hơn đầu, làm gì có chuyện để đám người tôm tép tiếp cận mình dễ dàng như vậy, riêng chỉ có An Mạt Lị là khác.
Từ khi có An Mạt Lị che chở, chỉ cần An Mạt Lị ở đâu sẽ có Qúy Đỗ Quyên ở đó, tầng suất xuất hiện nhiều tới mức khách ở đây cũng quen cả mặt Qúy Đỗ Quyên.

Chẳng bao lâu, Qúy Đỗ Quyên từ một con nhỏ hầu bàn vô danh trở thành “tài nữ” có số có má ở Dạ Vũ.
Nhưng vào năm năm trước, tính tình An Mạt Lị đột nhiên thất thường, Qúy Đỗ Quyên phải tốn sức gặng hỏi mãi thì An Mạt Lị mới chịu nói: “Đỗ Quyên à, hình như chị thích Triệu tiên sinh mất rồi.”
Qúy Đỗ Quyên phải mất chút thời gian để có thể tiêu hóa được câu trả lời này, suýt nữa thì bị câu nói này làm cho hóa đá.

Cô ta còn tưởng An Mạt Lị là tiên nữ không dính khói lửa phàm trần, cho là hai người họ chỉ tùy tiện trò chuyện cho khuây khỏa nỗi niềm bản thân chứ không thật sự để tâm vào đó.

Không ngờ chị ta cũng có lúc động lòng, Triệu tiên sinh đó rốt cuộc là người thế nào mà khiến cho tiên nữ giáng trần thế này?
Cô ta tò mò đi xem thử, đúng thật không tra không biết mà một khi tra được thì hết hồn.

Hóa ra lại là Triệu tiên sinh này, ai mà không biết vợ anh ta nổi tiếng đanh đá, nếu bị con sư tử cái kia bắt được nhất định An Mạt Lị sẽ gặp rất nhiều rắc rối.

Nhưng An Mạt Lị nào có nghe dễ dàng như vậy, cả ngày chỉ chìm đắm trong mật ngọt Triệu tiên sinh kia vẽ ra, ngây ngây ngô ngô không thoát ra được.
An Mạt Lị thậm chí ảo tưởng hắn sẽ ly hôn vợ rồi cưới chị ta vào cửa nên thẳng tay từ chối tiếp khách.
Má Triệu biết An Mạt Lị lâm vào trạng thái này, mụ ta khóc không ra nước mắt, ngày đêm tụng kinh siêu độ giải bùa cho An Mạt Lị.

Cửa nhà giàu tưởng muốn vào là vào được à? Nếu Triệu tiên sinh kia chỉ tùy tiện chơi đùa, mụ ta chịu để yên cho hắn chà đạp lên cây rung tiền của mụ chắc? Tuyệt đối không!
Má Triệu muốn thức tỉnh An Mạt Lị nên sai người đi đánh tiếng cho cô Triệu bên kia biết, để cô Triệu tự mò tới tận cửa bắt gian.
Vốn tưởng rằng cô Triệu chỉ đánh chửi dăm ba câu cho xong chuyện, cốt là cho An Mạt Lị nhìn rõ tâm tư của cô Triệu cũng là để chặt đứt tơ tình với Triệu tiên sinh.
Nào đâu chữ ngờ ập tới, cô Triệu nổi trân lôi đình, ra tay quá ác độc không chừa đường lui.

Vừa vào cửa đã cho người túm tóc An Mạt Lị ngay trước mặt Triệu tiên sinh đánh cho lên bờ xuống ruộng..
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 23: Chương 23


.
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 24: 24: Che Mưa Cho Người


Chết tiệt, Qúy Tử có chút thổn thức, ánh mắt chất chứa đầy thù hận nhìn về phía Thẩm Kình Hoài.
Đàn ông trên đời này đúng là niềm đau mà.
Thẩm Kình Hoài bị ánh mắt sắc nhọn như dao lao về phía mình, da đầu chợt tê dại, vì vậy nói khẽ: “Sao cháu cứ nhìn tôi bằng ánh mắt đó vậy?”
“Không có gì ạ, cháu linh cảm chú nhỏ có tiềm năng trở thành kẻ bạc tình bạc nghĩa đấy.”
“Cháu với tôi cũng đâu nói chuyện yêu đương bao giờ, kể cả tôi có thành một thằng bạc tình bạc nghĩa đi nữa cũng ảnh hướng gì tới cháu?”
“Đúng thật.”
“…” Đầu Thẩm Kình Hoài đau muốn nứt ra.
Một lát sau, Thẩm Kình Hoài chợt nhớ tới chi tiết bức thư của An Mạt Lị, anh quay sang hỏi: “Bức thư kia gửi tới đâu?”
Qúy Đỗ Quyên nói: “Bức thư đó được gửi tới thị trấn Tiên Dương, tôi vẫn còn nhớ đó là số nhà 401 trên đường Đồng Hoa.

Thật ra cũng tại tính tôi hay để ý, mà lúc đó cũng sợ bức thư kia chị An gửi cho người nhà ở quê nên nhớ kỹ thôi.”
Qúy Tử thầm nhẩm thuộc địa chỉ này trong đầu, ước tính mai còn phải tới chỗ này hỏi thăm tình hình.

Dù sao mấy chuyện gốc rễ gốc gác này má Triệu cũng chả mấy quan tâm, mụ ta yêu tiền như mạng thì lấy đâu ra thời gian mà tra xét người cho rõ ràng.

Chỉ cần tùy tiện bịa ra mấy câu chuyện thời ấu thơ cơ cực khốn khổ chạm tới trái tim là được, cần quái gì phải tìm hiểu.

Đàn ông ấy, là loài động vật dễ bị bắt tâm nhất, vì bọn họ luôn cho mình là đấng cứu thế, chỉ có bọn họ ở bên thì phụ nữ mới sống sung sướng được.

Qủa là ngây thơ mà.
Sau khi Thẩm Kình Hoài cùng Qúy Tử thanh toán hóa đơn xong xuôi, hai người tức tốc rời khỏi Dạ Vũ.

Qúy Tử cởi mũ xuống, để lộ mái tóc đen dài.

Bím tóc nhỏ được vắt qua đầu tạo thành một vòng hoa xinh xắn, phía trên được cố định bằng sáp, phần tóc bồng bềnh phía sau cứ mặc nhiên để xõa trên vai, trông vừa có nét tao nhã lại vừa tinh nghịch.
Chỉ là cái nhìn thoáng qua thôi nhưng lại khiến cuống họng của Thẩm Kình Hoài khô khốc, trong chốc lát anh vội chuyển tầm mắt đi chỗ khác.
Qúy Tử nhếch mép: “Có phải chú thấy cháu càng lúc càng đẹp không?”

“Đẹp không thì không biết chứ da mặt càng lúc càng dày thì là thật.”
Qúy Tử nghẹn lời.
Thời buổi này ra tay đánh chú già nhà mình có bị quy tội không?
Qúy Tử cam chịu đi theo Thẩm Kình Hoài.

Được mấy bước, Thẩm Kình Hoài đột nhiên quay đầu lại nhìn cô, đuôi mắt phượng của người đàn ông hơi dài mang một chút đạm mạc cùng kiêu ngạo, lần nào nhìn vào đôi mắt ấy trái tim cô đều vô cớ rung động.
Qúy Tử bắt gặp ánh mắt rực lửa của anh, chột dạ hỏi: “Sao chú cứ nhìn cháu hoài vậy?”
Thẩm Kình Hoài chậm rãi nói: “Thấy hơi lạ?”
“Lạ gì ạ?”
“Lúc trước thì khóc lóc đòi bám đuôi áo tôi cho bằng được, sao giờ chê không thèm túm nữa à?”
Mặt Qúy Tử đỏ bừng, cô đưa tay thật cẩn thận bám vào góc áo anh, nhỏ giọng thì thầm: “Cháu không bám góc áo thì chú không chịu được à?”
Thẩm Kình Hoài lạnh lùng phản bác: “Cháu nghĩ nhiều rồi.”
“Vậy…sao chuyện nào cháu không không để ý chú cũng đều quan tâm vậy?”
Lần này đến phiên Thẩm Kình Hoài á khẩu, ngay cả bản thân anh cũng không hiểu tại sao.

Từ nãy đến giờ Qúy Tử vẫn chưa đề cập tới chuyện bám góc áo vậy mà anh đã canh cánh trong lòng, thậm chí còn mở miệng ra hỏi cô.
Share this:.
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 25: Chương 25


Thẩm Kình Hoài nghĩ cả trăm lần cũng không ra đáp án, nhưng khi thấy cô nhóc sung sướng tới tít cả mắt anh lại không muốn khuất phục, đành nói lời trái với lương tâm: “Có mà cháu thích mà không dám nói thì có, nếu muốn chạm vào tôi tới vậy thì cứ làm đi cần gì phải che che giấu giấu, dù sao tâm hồn người chú nhỏ quý mến của cháu vẫn rất bao la, rộng lượng.”
Qúy Tử không giải thích nổi tư duy này: “Chú à, giờ cháu muốn đánh người thì có phải ngồi tù không?”
“Sao tự dưng hỏi cái này?”
“Còn không phải do chú thèm đòn?”
Thẩm Kình Hoài nghe thấy khẩu khí như đòi mạng của cô nhóc, không giận còn cười: “Nhóc suy dinh dưỡng đòi đánh cả tôi cơ á? Đừng để đến lúc ông đây đè ra lại nhè mồm khóc lóc xin tha đấy nhé.”
Trong đầu Qúy Tử đột nhiên hiện lên một cảnh tượng, hai mắt cô đỏ bừng, cổ tay bị người đàn ông siết chặt không thể nhúc nhích.

Mặc cho cô kêu la khóc lóc thảm thiết nhưng dường như Thẩm Kình Hoài vẫn không có ý định buông tha.
Trời đất cô đang nghĩ gì vậy? Gương mặt của Qúy Tử bắt đầu nóng lên, không dám nhiều lời với Thẩm Kình Hoài nữa.
Thẩm Kình Hoài bâng quơ ngó qua vẻ mặt ngượng ngùng của Qúy Tử, liếc thấy ánh mắt cô giấu kín như bưng.

Cô nhóc này lại bị gì nữa vậy? Sao lại không giận nữa rồi? Đúng là khó đoán mà.
Trước khi đến trấn Tiên Dương, Thẩm Kình Hoài đưa Qúy Tử tới khu tập thể của Triệu tiên sinh thêm lần nữa.

Lần này tới không phải để chào hỏi gì mà là để cọc tiền thuê hai phòng trống trên lầu hai của căn hộ đối diện.
Không những vậy, Thẩm Kình Hoài còn mời chủ hiệu ảnh lén đưa máy ảnh cơ vào trong phòng.

Sau khi học được cách sử dụng thông thạo, Thẩm Kình Hoài liền hào phóng trả rất nhiều tiền cho bọn họ.
Rèm cửa chỉ hơi hé ra một khe nhỏ đủ để quan sát căn nhà đối diện của Triệu tiên sinh.

Qúy Tử không đoán ra được ý nghĩ của Thẩm Kình Hoài, cô ngờ nghệch hỏi: “Chú nhỏ định làm gì vậy?”
Thẩm Kình Hoài hờ hững nói: “Không làm gì cả, chỉ muốn ngồi đây cùng cháu uống trà thôi.”
Màn đêm đã dần buông xuống.

Qúy Tử khó khăn quan sát căn phòng tối om không lấy một bóng điện.

Nhìn còn không rõ thì uống trà kiểu gì? Chưa bị nước trà nóng làm bỏng mồm là còn may chán.
Còn nữa, nhất là cái máy ảnh chen ngang giữa hai người họ, ống kính to đùng hướng ra ngoài cửa sổ, cảnh tượng này nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái.
Qúy Tử không ngồi yên nổi nữa, muốn đứng dậy đi lại một chút.
Cái tính hiếu động như khỉ của cô nhóc Thẩm Kình Hoài còn lạ gì, anh sớm đã nhờ chủ nhà mua hộ ít bánh ngọt cùng trà hạnh nhân để dễ bề dỗ cô ngồi ngoan một chỗ.
Nghe thấy có trà hạnh nhân, Qúy Tử lập tức ngồi lại vào ghế, Qúy Tử rất ít khi được thưởng thức thứ trà này vì trong nhà không có ai làm cho cô, Lý Trân Ngọc thì không thích nấu nướng còn Vú Triệu càng bận rộn, cứ sáng sớm tinh mơ lại phải chạy đôn chạy đáo hầu hạ tiểu tổ tông Qúy Quân Ngọc.
Nhưng mà Qúy Tử nghe bảo để làm trà hạnh nhân mất rất nhiều công đoạn, kể cả nguyên liệu cùng nhiệt độ cũng phải để ý cẩn thận.

Cô nhìn bình trà vỏ sò nhỏ xinh yên vị ở trên bàn, bên trong đựng đầy trà sữa màu oải hương, nhìn qua thì hơi giống trà sữa Tây Tạng, khi đến gần sẽ ngửi được mùi thơm của táo đỏ và hạnh nhân cùng cảm giác ngọt ngậy lan tỏa.

Trong trà được bỏ thêm thảo mộc, mấy cánh hoa quế khô nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Qúy Tử cầm muỗng nhỏ khẽ khuấy, sau đó nhấp thử một hớp trà ấm áp, tâm trí nhờ vậy cũng trở lên khuây khỏa hơn.
Cô biết mình thích ăn đồ ngọt nhưng lại sợ béo nên rất ít khi chạm vào những thứ đó, đều tại chú nhỏ đầu têu nên mấy dạo này hình như hơi thả phanh.
Nhìn cô nhóc vốn muốn chạy trốn bị một tách trà sữa mê hoặc, Thẩm Kình Hoài không nhịn được cười: “Cháu thích đồ ngọt đến thế à?”

Qúy Tử không muốn bản tính háu ăn của cô bại lộ, đương nhiên không thừa nhận, bày ra dáng vẻ than thở: “Cháu không hảo ngọt mấy đâu chẳng qua vì mặt mũi của chú nhỏ nên mới miễn cưỡng uống thôi đấy ạ.”
“Ồ, phải không?” Thẩm Kình Hoài cũng không ngại vạch trần cô, nhếch miệng cười: “Vậy thì cháu không biết rồi, tách trà kia đâu phải chuẩn bị cho cháu?”
Qúy Tử lung túng không biết đáp lại sao, ngơ ngác nhìn chú nhỏ mình
“Trà này là tôi tự thưởng cho bản thân, ai mà biết người nào đó mê đồ ngọt tới nỗi vừa thấy trà sữa đã vội đổ vào chén mình rồi.”
“Cháu…” Qúy Tử nhìn Thẩm Kình Hoài mà lòng không tin nổi, chú đang cười nhạo đầu óc cô nông cạn đến nỗi phải dành một tách trà hạnh nhân á?
“Chú nhỏ trở nên keo kiệt từ bao giờ vậy?” Cô nhịn không được nói toẹt ra suy nghĩ trong lòng mình.
“Vì cháu đã bảo tôi keo kiệt, người chú này đành phải làm gì đó cho xứng với cái danh này, trả lại cái chén cháu uống dở cho tôi mau.” Thẩm Kình Hoài không có vẻ gì là đùa giỡn, còn đứng dậy toan vươn tay muốn giành lấy.
Qúy Tử không tình nguyện giao chén sứ nhỏ viền hoa lê ra, gương mặt phụng phịu bực bội lải nhải: “Không ngờ chú nhỏ đói tới mức này, đến cái cốc cháu uống qua dính đầy nước bọt cũng đòi! Hiểu rồi, có phải chú có ý gì với cháu, nhân cơ hội muốn hôn gián tiếp chứ gì?”
Thẩm Kình Hoài nghe xong câu này suýt thì ngã ngửa.

Anh đột ngột rút tay về, mày đẹp cau chặt: “Cháu nói gì cũng đúng.”
Qúy Tử bị câu nói bộc trực kia k*ch th*ch, hai má của cô đỏ ửng, do dự mãi mới lên tiếng hỏi: “Là câu nào đúng cơ ạ?”
Thẩm Kình Hoài liếc cô một cái, nhướng mày châm chọc: “Nếu đã dính nước bọt rồi thì thôi vậy, tôi có bệnh sạch sẽ.”
Qúy Tử xém thì ném nguyên cái chén trên tay.

Trong đầu cô nhớ rõ chi tiết về chú nhỏ, cẩn thận vẽ ra từng nét.

Này thì chú nhỏ, đúng là khắc tinh, đồ quỷ già đáng ghét!
Hai người cãi xong cũng không có ý định trò chuyện tiếp, mọi chuyện cứ vậy mà lắng xuống.

Thẩm Kình Hoài gác một tay lên đầu, ánh mắt dõi ra phía ngoài cửa sổ, cửa nhà Triệu tiên sinh vẫn như cũ đóng chặt, không thấy động tĩnh gì.
Qúy Tử yên lặng, ủ rũ ăn bánh ngọt.

Bình thường cô cũng không phải kiểu nói nhiều, riêng chỉ mỗi lúc ở gần Thẩm Kình Hoài không hiểu sao lại nói luôn mồm như vậy.
Bầu trời khoác lên chiếc áo đen, Qúy Tử ngăn không nổi cơn buồn ngủ ập đến.

Cô vừa định hỏi Thẩm Kình Hoài thì người nọ đã đưa ngón tay đặt lên môi cô, ra hiệu “Suỵt”
Chuyện gì vậy? Qúy Tử thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Thẩm Kình Hoài trông không giống như đang đùa, cơn mệt mỏi cũng từ đó bị đánh tan.

Cô cảnh giác rụt cổ lại, men theo ánh mắt của anh nhìn về phía đối diện..
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 26: Chương 26


Không nhìn không biết nhưng khi biết thì hết hồn.

Qua ô cửa sổ, một đốm lửa âm ỉ cháy tạo thành cái bóng nhỏ, Triệu tiên sinh đứng đó châm điếu thuốc rồi đặt lên môi từ từ hút, khuôn mặt tuấn tú lộ ra chút ưu phiền cùng làn khói mơ hồ quấn quýt trong đêm đen.
Qúy Tử trong lúc bối rối chợt nghĩ: Không phải anh ta điên rồi sao? Bằng cách nào có thể phì phèo điếu thuốc giống một người đàn ông bình thường? Còn nữa tại sao sáng sớm không hút mà lại chọn đúng lúc đêm khuya tĩnh lặng? Có lẽ nào…giả điên?
Đôi mắt của Thẩm Kinh Hoài hơi nheo lại, anh kéo bức rèm dịch ra một chút, nhanh tay chụp lại khoảnh khắc này.

Triệu tiên sinh hiển nhiên phát hiện thấy động tĩnh, anh ta vội vàng dập điếu thuốc chạy vụt vào trong phòng.
Thẩm Kình Hoài và Qúy Tử rón rén xuống lầu vì không muốn đánh thức chủ nhà, sau đó tức tốc đi thẳng tới nhà Triệu tiên sinh.
Thẩm Kình Hoài nhẹ nhàng gõ cửa nhưng trong phòng lại không thấy có tiếng động, nhìn vào còn tưởng nơi này bị bỏ hoang.
Anh cười khẽ, nhỏ giọng nói: “Tôi biết anh đang ở sau cánh cửa này để nghe ngóng, tiếc là cảnh anh hút thuốc sống động như vậy đã bị tôi chớp được.

Anh thử đoán xem, nếu tôi đưa bức ảnh kia cho bố vợ anh, ông ta sẽ làm gì? Thằng nhãi con khốn nạn giả ngu giả ngốc lâu như thế, còn đứa con gái quý giá của ông ta lại hương tiêu ngọc vẫn, liệu ông ta cứ mặc kệ sống đến cuối đời? Hay sẽ xông tới…bùm…bắn hạ anh đây?”
Bên trong vẫn một mực im lặng, không một ai đáp lại lời của Thẩm Kình Hoài.
Anh cũng không do dư, tiếp tục nói: “Hay là, tôi nói cho mọi người cùng biết.

Mọi chuyện ầm ĩ thành như vậy, anh còn mặt mũi lủi thủi mãi trong đấy?”
Lời vừa dứt, Triệu tiên sinh mặt mày chẳng mấy vui vẻ, bất đắc dĩ mở cửa, giọng nói lí nhí: “Mời vào”
Qúy Tử như bừng tỉnh: “Hóa ra giả ngu thật.”
Cái mạng của Triệu tiên sinh đang bị chà đạp, anh ta hớt ha hớt hải như chết cha chết mẹ nói: “Các người định làm gì?”
Thẩm Kình Hoài tìm một chỗ ngồi xuống, ngẫu nhiền cầm lấy một bức chân dung hình người cá, nói: “Chúng tôi không làm gì cả, chỉ cần anh nói thật tôi sẽ không để lọt bức ảnh đó ra ngoài.”
Triệu tiên sinh kinh hỉ nói: “Anh muốn biết cái gì? Chỉ cần bức ảnh kia không tới tay bố vợ tôi, cái gì tôi cũng nói.”
“Chà, nói cho tôi biết, người cá trong bức tranh này là ai? Tại sao lại giống An Mạt Lị tới vậy? Anh và bà chủ Phường Đức Minh có quan hệ gì? Và cuối cùng là cái chết của cô Triệu rốt cuộc là sao?”
Ngay khi Triệu tiên sinh nghe anh nhắc tới bà chủ Phường Đức Minh, liền đoán được là do lần trước nhìn thấy bức ảnh cùng chiếc kẹp kia đã biểu hiện quá thất thố khiến người ta nghi ngờ.

Chỉ là anh ta quá nhớ nhung người phụ nữ bí ẩn đó nên nhất thời kìm lòng không đặng.
Nhược điểm của Triệu tiên sinh bị Thẩm Kình Hoài nắm chặt trong tay, một bên trái tim của anh ta đang nằm trong đấy, sống hay chết hắn không có quyền định đoạt.
Đằng nào cũng phải mở mồm thì nói một chút đi.
Câu chuyện bắt đầu từ lúc ở bến Thanh Hải năm ấy.
Đó là một ngày của bốn năm trước, năm thứ hai sau cái chết của An Mạt Lị.
Ai mà không biết hắn có cơ ngơi như hiện tại là nhờ một tay cô Triệu gầy dựng lên, thôi thì chuyện này quá đỗi bình thường không đáng nhắc tới.

Nhưng thử hỏi vợ hắn có bao giờ yêu hắn hay coi trọng hắn, sống một cuộc đời chả khác vật riêng của cô ta mấy thì có gì sung sướng, có khi còn chả bằng con chó con mèo ngày ngày nũng nịu bên gối làm cô ta vui vẻ.

Lúc nào cũng giữ hắn khư khư bên người, đánh đòn thao túng hắn giống như điều khiển con rối.
Ít nhiều cái miệng hắn còn có chút tài lanh, lời ngon tiếng ngọt nào cũng dỗ được vợ hắn vui vẻ.

Triệu tiên sinh ngậm bồ hòn làm ngọt bao nhiêu năm, trong lòng đã sớm chán ngán nhưng ngoài mặt vẫn phải nói lời dễ nghe để dỗ dành cô Triệu.
Đã nhiều lần hắn có ý định vụng trộm, tung hoành ngang dọc ở những bụi hoa cỏ ngoài kia coi như trải nghiệm mới mẻ, nhưng khi cô Triệu tới, dư cảm nhắc nhở hắn chỉ có thể dõi về mình cô ta, những thứ như con sâu cái kiến muốn đánh muốn giết cũng mặc cô ta, chưa một lần mở mồm ra nói giúp.
Nếu hắn dám ra tay che chở thì đám hoa cỏ dại kia càng bị phá thêm tàn dại, đó là hại chứ không phải cứu.
Nhìn thấy chồng mình lạnh nhạt với nhân tình, trong lòng cô Triệu sớm hiểu hắn là người bạc tình, cũng biết hắn chẳng mấy để tâm vào mối quan hệ ngoài luồng này, nói chung sẽ mắt nhắm mắt mở mà cho xong chuyện.

Chỉ là lần đó An Mạt Lị xui xẻo thế nào lại chọc đúng vào điểm hạn của cô Triệu.
Ai mà không biết An Mạt Lị kia là mỹ nhân số một đất Bắc Thành này, vòng eo nhỏ nhắn một tay có thể ôm trọn, giọng hát trong trẻo như hoàng oanh hót trên mỏm đá ngoài lũng, mặt mày như họa trăng khuyết.

Còn một lòng vì Triệu tiên sinh mà từ chối tiếp khách.

Cả cái Bắc Thành đồn thổi chuyện người đàn ông bên gối mình ra ngoài ngoại tình, cô Triệu nào nhẫn nổi?
Ăn vụng chùi mép tầm thường đã đành lại còn đạp luôn thể diện của cô trước mặt chị em bàn bài, cô Triệu bắt An Mạt Lị trả bằng mạng cũng là chuyện thường tình.
Tóm lại, An Mạt Lị cứ như vậy mà chết.
Lần này quá khác với mọi khi, Triệu tiên sinh đương nhiên chán đến phát phiền, cô Triệu ở trước mặt bàn dân thiên hạ quét sạch mặt mũi của hắn, rồi một đám người đánh hắn mặc sức mắng chửi: “ Không hổ là đàn ông ở rể, có chút tiền cỏn con đã chạy ra ngoài ăn chơi đàn đúm? Chính thất động tay động chân đến rắm cũng không dám đánh.”
Vì thế, hắn cứ vậy mà đem An Mạt Lị khắc vào xương cốt.
Đêm đó, khi đến bến Thanh Hải giải sầu, nghe tiếng hát hò sôi động xa xa trong lòng hắn đột nhiên nghĩ về An Mạt Lị.
Gái làng chơi lão làng vậy mà vừa gặp hắn đã đem lòng nhớ thương.

Vốn biết hắn chỉ tiện cớ sà vào chơi đùa nhưng cô vẫn một hai phải cho hắn chân thành.
Là hắn thẹn với cô? Cũng chẳng phải, là do cô ngu ngốc thôi.
Triệu tiên sinh hóng từng cơn lạnh lẽo mà gió biển mang tới, hắn ngồi trên thềm gỗ nhìn thủy triều lên xuống.
Rồi trong một chốc hắn chợt nhớ tới truyền thuyết Thanh Hải có nói rằng người còn nặng lòng khi chết sẽ hóa thành người cá.

Toàn mấy điều vô nghĩa? Hắn khịt mũi coi thường.

Dưới ánh trăng thanh vắng, Thanh Hải như được bao phủ một lớp kim tuyến màu trắng bạc, sáng chói lóa.

Từng đóa bọt sóng lăn tăn đột nhiên xuất hiện trên mặt biển tĩnh lặng.

Trong đêm thu êm ả, tận sâu đáy biển tối đen như mực từ từ trồi lên một thứ nào đó.

Đầu tiên là đỉnh đầu thẫm ướt nước, tóc dài đen bóng ngâm trong nước biển phân cách giống như tảo biển.

Sau đó là hàng lông mày thanh mảnh, môi anh đào, bờ vai trắng muốt như ánh trăng cùng gương mặt xinh đẹp, quyến rũ như yêu tinh.

Cánh mũi của người phụ nữ phản chiếu xuống mặt nước, môi răng hơi run, không nói một lời.

Lúc sau, hai tay nàng che chắn trước ngực rồi lại lặn xuống đáy biển, theo sau hiện ra một cái đuôi thật dài với lớp vây sáng trong, chính là thứ quyến rũ nhất dưới ánh trăng đó..
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 27: Chương 27


Triệu tiên sinh sợ tới mức tay chân nhũn ra nhưng đến khi nhìn kỹ lại, hắn suýt nữa thì rơi nước mắt.

Người phụ nữ thần bí ấy chính là An Mạt Lị! Người đàn bà này si tình đến mức, vì hắn mà biến thành người cá?
Hắn run rẩy vươn tay, v**t v* khuôn mặt của nàng ta.

Nhưng không ngờ đối phương dường như vẫn còn nhớ hắn, ngoan ngoan xòe bàn tay hùa theo sự mớn trớn của hắn.
Nàng như thể muốn lên bờ, mày đẹp đột nhiên cau chặt, cơ thể co giật liên hồi, sau đó một lớp da bong ra, để lộ đôi chân trắng nõn.

Nàng chống tay lên thành gỗ bò lên trên mạn tàu, ôm lấy đầu gối, thân mình run lên bần bật.
Triệu tiên sinh luống cuống cởi áo khoác đắp lên trên người nàng, sau đó vội ôm người phụ nữ chạy đi mất.
An Mạt Lị của hắn đã trở về, là báu vật của riêng hắn, hắn nhất định sẽ che chở nàng cả đời.

Bên người Triệu tiên sinh vẫn còn tài sản riêng, tất cả chỉ để một ngày sẽ được kim ốc tàng kiều.

May vừa lúc mới thu thập thỏa đáng, kịp đưa nàng tiên cá của hắn tới sống.

Hắn cầm lấy khăn đưa cho người cá, nhẹ giọng hỏi han: “Em có lạnh không? Anh pha trà cho em uống nhé? Hay sữa bò? Người cá thường ăn gì nhỉ? Em muốn ăn cá không?”
Nàng tiên cá phì cười, xinh đẹp lấp lánh động lòng người.

Ánh mắt đong đầy nhìn Triệu tiên sinh: “Tôi sống lại để trả thù, anh có tin không?”
Nàng nói với hắn điều này? Linh hồn nàng rõ ràng đã hóa thành người cá, thay da đổi thịt, ngay cả giọng nói cũng khác tới vậy.

Triệu tiên sinh càng thêm khẳng định An Mạt Lị đã chuyển thế thành người cá.
Hắn nơn nớp lo sợ đưa sữa cho cô: “Em uống nóng được không?”
“Uống được, anh không cần phải sợ tôi thế đâu.” Nàng tiên cá thở dài thổn thức: “Ngày đó khi tôi chết, tỉnh lại đã lênh đênh trên biển, tôi biến thành như này, anh còn thích không? Hay như lời thề non hẹn biển cứ thế để gió cuốn đi, không hồi đáp cùng lòng thù hận thêm dày.”
“Anh biết.” Triệu tiên sinh nghe thấy câu chuyện hù người đặc sắc như vậy, si tình nắm lấy ngón tay vương vấn mùi biển của nàng, xoa vành tai ấm nóng: “Anh từng nghe truyền thuyết Thanh Hải, nếu không phải là em, anh đã không tới.”
Những lời thổ lộ ngập ngừng của hắn động tới trái tim nàng tiên cá, giọt nước mắt ẩn chứa sau hàng mi: “Em sợ những kí ức đau buồn kia sẽ nhấn chìm con người em, xin anh đừng gọi em là An Mạt Lị nữa, cô ấy đã sớm chết cùng cái tên đó rồi.

Để được bên an hem đã thay đổi thân phận, mở một cửa tiệm tên Phường Đức Minh ở Bắc Thành.”
Triệu tiên sinh bàng hoàng nói: “Thì ra cửa hàng trang sức đó là bút tích của em? Thảo nào vợ anh mê mệt tới vậy, còn giục người đi mua nữa cơ!”
Nàng tiên cá khúc khích cười: “Thật vậy sao? Ở dưới kia toàn được sờ trân bảo báu vật làm sao tạo ra kẹp tóc khó coi được? Từ giờ gọi em là An Thiến đi.”
“An Thiến à, tên rất hay!”
“Cơ thể này không thể ở trên bờ quá lâu, tùy thời phải xuống lại nước.

Anh nói xem có phải do duyên phận không? Đúng hôm nay ở trên biển hồi sức lại trùng hợp gặp được anh! Em không muốn dọa anh đâu nhưng mối duyên này quá sâu.”
“Khổ cho em rồi.” Triệu tiên sinh vô cùng hứng thú khi thấy An Thiến biến thành người cá, không khỏi ảo tưởng tới sức hấp dẫn của mình, bất kể là người cá cũng bị hắn đốn gục quả thực nở mày nở mặt.
An Thiến yên bình trong vòng tay ấm áp của hắn một lúc lâu, bỗng nổi lên tầng tâm tư khác, thủ thỉ: “Lão gia, em còn một chuyện muốn nói với anh.”
“Chuyện gì vậy em?”
“Cơ thể này của em có thời hạn, người giết em chính là vợ anh.

Nếu chúng ta muốn ở bên nhau, em e rằng phải g**t ch*t ả trước.”.

Harry Potter fanfic
Triệu tiên sinh khiếp sợ nhìn người đẹp nằm gọn trong vòng tay mình.

Người kia ngược lại không cảm thấy có gì khác thường, bâng quơ thốt ra một tràng, gương mặt cười càng thêm rực rỡ.
“Đây là tội giết người đấy!” Triệu tiên sinh l**m môi.
“Lão gia không cần phải ra tay, anh chỉ cần đưa chiếc kẹp tóc của Phường Đức Minh cho ả, còn lại để em giải quyết, anh nhất định sẽ trót lọt thoát tội.” Giọng nói mềm mại như nước tràn vào lỗ tai Triệu tiên sinh như v**t v* tâm hắn, trông hắn vô cùng hưởng thụ.

Một người phụ nữ tàn nhẫn thâm trầm mà ẩn chứa sức quyến rũ kinh hồn, đầu hắn bắt đầu cảm thấy chuếnh choáng, lúc này càng không muốn buông tay.
Hai người vui đùa ầm ĩ trên giường một trận, Triệu tiên sinh được thưởng thức thân thể người đẹp, sáng hôm sau thức dậy, tinh thần cũng trở nên phấn chấn.
Triệu tiên sinh thực sự làm theo yêu cầu của An Thiến, đem chiếc kẹp của Phường Đức Minh về nhà đưa cho vợ mình.

Trong lúc nghịch chiếc kẹp trong tay, hắn vừa nói mấy lời mùi mẫn với vợ: “Anh nhớ em thích trang sức của Phường Đức Minh nên mua tặng em một cái, em muốn xem không?”
Hôm nay mặt trời ló dạng phía tây hay sao mà Triệu tiên sinh lại mua kẹp tóc tặng cô thế này?
Cô Triệu oán trách liếc hắn một cái, cầm chiếc kẹp tóc, phong tình vạn chủng cài lên đầu.

Chiếc kẹp tóc còn lẫn chút mùi hương khiến cô thích thú hít hà mấy lần.
Đúng lúc này, cô Triệu đột nhiên ôm lấy cổ mình, đôi mắt ngứa đến phát đau, xoang mũi giàn giụa dịch nhầy.

Cô giống như bị mắc nghẹn ở họng, miệng há to không thể thở nổi.
Triệu tiên sinh bị dọa sợ, cuống quýt sai người đi gọi bác sĩ.

Nhưng đến lúc bác sĩ tới thì đã muộn, cô Triệu đã tắt thở từ lâu.

Bác sĩ hỏi: “Cô ấy bị hen suyễn, ở nhà không có thuốc à?”
Triệu tiên sinh ngỡ ngàng nói: “Cô ấy trước giờ có bệnh tật gì đâu, sao tự dưng bị vậy?”
“Là vì dị ứng với một số loài hoa cỏ.

Thôi gia đình xin hãy nén bi thương, chuẩn bị tang sự cho cô ấy đi.”
Triệu tiên sinh như hồi tưởng lại sau một giấc mộng dài, anh ta tháo chiếc kẹp tóc ra rồi giấu kĩ trong lồng ngực, bản năng anh ta mách bảo không muốn để lộ ra An Thiến.
Và sau đó, bố vợ hắn cầm súng tới tận cửa nhà muốn giết hắn.

Triệu tiên sinh tham sống sợ chết, để bảo tồn cái mạng hắn buộc phải giả điên giả dại để qua mắt.
Hắn ta tìm kiếm An Thiến trong vô vọng.
Đến khi biết Phường Đức Minh đóng cửa, người kia đã sớm chạy thoát thân từ lâu.

Hắn bị cô ta hại cho tan nhà nát cửa thì vui làm sao nổi.
Chỉ là hắn không thể nói những điều này, ai có thể tin vào một kẻ điên như hắn? Còn nữa, chiếc kẹp tóc này là hắn giao tận tay cho vợ mình, hắn chính là đồng phạm.
Vậy rốt cuộc chiếc kẹp kia có vấn đề ở chỗ nào? Triệu tiên sinh gỡ toàn bộ chi tiết ra xem, ở ngay trong hốc có một nhúm bột lạ có mùi thoang thoảng giống như ngải cứu, khi bấm vào thanh gạt hình hoa ngọc lan bột ngải cứu sẽ tự động bay ra lẫn vào không khí..
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 28: Chương 28


Cô Triệu bị dị ứng với cây ngải cứu, trong sách Tây y viết rằng đó là dị ứng với phấn hoa Artemisia nhưng người chết rồi giờ giải thích cũng vô ích.
Là tại hắn, chính hắn nợ An Mạt Lị khiến cô ôm lòng oán hận mà đầu thai thành người cá.
Triệu tiên sinh không vạch trần chuyện của An Thiến, hắn thà coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra thì hơn, một kiếp mộng phù du khép lại, hắn sẽ sống hết phần đời trong căn nhà này coi như tự cứu lấy mạng sống của mình.
Cái chết của cô Triệu để lại rất nhiều ồn ào, tới độ phải liệt ngải cứu cùng một vài loại hoa có khả năng gây dị ứng khác vào danh sách cấm sử dụng.

Người bình thường còn chưa từng thấy triệu chứng này huống chi là Triệu tiên sinh, anh ta hoàn toàn thoát khỏi dạng tình nghi.
Nói lời phải giữ lấy lời, Thẩm Kình Hoài đem toàn bộ ảnh chụp giao lại cho Triệu tiên sinh, rút máy ảnh bắt tàu cùng Qúy Tử đến trấn Tiên Dương ngay trong đêm.
Số 401 Đường Đồng Hoa? Nếu An Thiến đã hết chỗ để đi, có lẽ cô ta sẽ về lại nơi này.
Bình thường, giờ này Qúy Tử vẫn còn sức ầm ĩ tới gà bay chó sủa nhưng bây giờ do không chịu nổi được cơn mệt mỏi, vừa dựa vào thành ghế, cô đã ngủ thiếp mất tiêu.
Thẩm Kình Hoài nghiêng đầu thử ngó xem thì thấy cô nhóc này đã ngủ ngon lành từ lúc nào.

Không biết có phải quá lạnh không mà hai má cô hơi ửng hồng như thể trái đào mọng bị đông cứng.

Son trên môi cũng chưa được dậm lại, để lộ vệt da khô bong tróc.

Chẳng lẽ khát nước sao? Thẩm Kình Hoài nảy lên một ý nghĩ, sau đó cởi áo vest khoác lên vai cô.
Có lẽ do hơi ấm trên cơ thể đàn ông còn sót lại trước đó, Qúy Tử cảm thấy cực kỳ thoài mái, xuất thần mon men theo nguồn nhiệt, nháy mắt đã quanh quẩn trong lồng ngực của Thẩm Kình Hoài.
Thẩm Kình Hoài trông một loạt hành động mớ ngủ của cô nhóc, không khỏi dở khóc dở cười, anh cũng không định đẩy cô ra, miệng khẽ nói: “Đồ ngốc này.”
Qúy Tử bị tiếng còi tàu đánh thức, mê man hỏi: “Ngốc gì ạ?”
Thẩm Kình Hoài khôi phục lại gương mặt lạnh tanh giống ngày thường, nghiêm túc nói: “Tôi nói cháu ngốc.”
“Cháu đâu có làm gì đâu?” Qúy Tử vừa mới tỉnh dậy, giọng nói mềm mại pha chút bực tức.
“Ở nơi công cộng mà không chút đề phòng, cứ thế lăn quay ra ngủ, cháu không sợ à?”
“Có chú nhỏ bên cạnh rồi nên cháu mới không sợ.”
Thẩm Kình Hoài nhướng mày, cố nghiền ngẫm ý tứ trong câu nói vừa rồi.

Anh đột nhiên đưa tay ra, nhéo nhéo đôi má mềm mại của Qúy Tử, như có như không nói: “Ý cháu là…tôi không phải đàn ông?”
Tính sát thương của lời này quả thực quá chí mạng, cú đánh hiểm hóc đá thẳng vào lòng tự trọng của đàn ông.
Qúy Tử không hiểu câu kia đã chọc vào chỗ nào của Thẩm Kình Hoài vì vậy cô lập lờ nói: “Ý của cháu đâu phải như vậy! Chú nhỏ nghiện liên tưởng tới mình thì có, cái câu còn hơn cả bình thường mà chú cũng cáu.”
Thẩm Kình Hoài cười lạnh một tiếng, đột nhiên sà vào lỗ tai cô thấp giọng nói: “Nếu cháu đã chơi trò vịt chết còn cứng mỏ thì lại đây thử đi?”
Qúy Tử ngẩn ra, chớp mắt mặt đỏ bừng, vặn hỏi: “Thử là thử gì ạ?”
“Có dám cùng tôi…” Thẩm Kình Hoài chậm rãi nói, chất giọng khàn khàn mang chút gợi cảm như dụ dỗ cô gái nhỏ ngây ngô phạm tội.

Vẻ ngoài điềm tĩnh xen lẫn lười biếng kia quả là quá mức hại nước hại dân.
Ánh mắt của cô gái nhỏ đầy trông mong chăm chú dõi theo anh “Cái gì cơ ạ?”
Có phải làm mấy chuyện nam nữ bí mật không? Không phải trong mấy cuốn truyện tình yêu đều nhắc tới hay sao, chẳng lẽ chú nhỏ cũng không phải ngoại lệ? Khụ khụ khụ–không ngờ chú nhỏ có thể táo bạo được tới vậy?
Thẩm Kình Hoài híp mắt, sau đó nói tiếp: “Cùng tôi uống thi ba cốc rượu trắng?”
“Hả?” Mặt Qúy Tử nghệt ra, từ từ, đây đâu phải những gì cô nghĩ?
“Nếu đã không dám thì lần sau nhớ chú ý lời nói hành động, kể cả ở trước mặt tôi cũng vậy.”
“Ồ” Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy chú nhỏ nhạt nhẽo như vậy…

Nhìn thấy cô ngẩn người, Thẩm Kình Hoài nghĩ cô đã chịu thua.

Khó được lúc cô nhóc này ngoan ngoãn như vậy, tùy tiện nhắc nhở một câu cũng không tranh cãi, vì thế tối nay sẽ dắt cô đi ăn bánh bao xá xíu ở trên trấn coi như một phần thưởng.
Trước khi tới đây, Thẩm Kình Hoài đã hỏi qua người quen mới biết đặc sản trấn Tiên Dương là món bánh bao xá xíu.

Từ tên gọi cũng đoán ra ngay nhân bánh được làm từ xá xíu, thịt để làm xá xíu phải chọn loại mỡ nạc vừa đủ, nếu mỡ một chút thì dễ ngấy còn nạc nhiều quá cũng dễ khô, phải là đầu bếp có tay nghề dày dạn kinh nghiệm mới đạt đủ tiêu chuẩn, mỗi nhà hàng mở bán món này sẽ có một công thức nước sốt riêng biệt.

Những bậc thầy muối cải chua đều biết điều quan trọng nhất trong món xá xíu là thêm một ít đường, cũng có người sẽ thay bằng mật ong chung quy lại hương vị món xá xíu khi ra lò phải thiên ngọt hơn một chút.

Khi bột bánh đã nở người ta cho một ít sữa dê để nhào cùng bột, bánh bao sau khi hấp xong sẽ có màu trắng đục, vị mặn thiên ngọt tương đối hợp với khẩu vị người phương Nam.
Qúy Tử vốn chúa ghét bánh bao nhưng vì đói mờ con mắt, lúc này đành phải ỡm ờ cắn một miếng.

Không ngờ lại là bánh ngọt, cô ăn đến ngon lành, cũng quên luôn chuyện thách thức Thẩm Kình Hoài.
Thẩm Kình Hoài tuy mồm miệng độc địa nhưng lần nào đưa cô đi ăn cũng hợp khẩu vị của cô, kiểu gì thì anh vẫn luôn đặt cô ở trong lòng.

Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, Qúy Tử vừa lòng tủm tỉm cười.
Thẩm Kình Hoài tò mò liếc cô một cái, hỏi: “ Sao lại cười ngây ra vậy?”
Qúy Tử bĩu môi nói: “Thấy chú nhỏ tốt với cháu nên cháu vui thôi.”

“Hừ, cho đi ăn mỗi cái bánh bao mới bảo tôi tốt? Hóa ra ngày thường tôi xấu tính à.

Nếu đã nói thế, bữa ăn này cháu trả tiền luôn đi.”
“Cái gì cơ?” Qúy Tử trợn mắt há mồm, thằng nhãi này lại dở chứng điên khùng gì vậy trời? Giờ đến cả khen hắn cũng không được nữa à?
Đến lúc ăn xong thì trời đã về khuya.

Qúy Tử cùng Thẩm Kình Hoài rời khỏi tiệm bánh bao, đi loanh quanh thăm thú.

Hai bên đường ngập tràn các sạp quán, một vài người gánh rong không đốt đèn, họ chỉ châm một ngọn đèn dầu nho nhỏ, ánh sáng yếu ớt tỏa ra một màu vàng ấm áp, làn khói đung đưa lảng vảng nơi chóp bấc tựa như một bức họa trăm quỷ tên thế gian.
Người bán rong vừa chọn lê vừa hét to, giọng anh ta vang lên sang sảng bên tai.
Qúy Tử nhìn thấy mấy quả lê kia chợt nhớ tới lê hấp đường phèn, cũng tại lúc nãy ăn quá nhiều bánh bao xá xíu mà giờ cổ họng cô đặc quánh như nuốt một thìa mỡ, khó chịu cực kỳ, ho khan kiểu gì cũng vô dụng.
Qúy Tử nhỏ giọng thầm thì: “Mùa thu hanh khô, ăn vài quả lê mát lạnh rất tốt cho cô họng đó chú.”
Thẩm Kình Hoài nghe theo lời cô, đi tới gánh hàng lê hỏi giá, tiện tay nhặt mấy quả lê vỏ sáng bóng, thử hỏi: “Anh cho tôi hỏi muốn tới đường Đồng Hoa thì phải đi lối nào?”.
 
Tựa Như Người Trong Lòng Bước Tới
Chương 29: Chương 29


Nhận tiền xong, người bán hàng rong vui vẻ chỉ tay về phía trước, nói: “Ông bà cứ đi thẳng, sẽ thấy ở ngay phía trước đó có bảng chỉ dẫn tới đường Đồng Hoa.”
“À, tốt quá cảm ơn anh nhiều nhé.” Thẩm Kình Hoài mượn tạm xô nước của người bán rong, rửa sạch sẽ chỗ lê mới mua rồi nhờ anh ta gọt vỏ, cắt thành từng miếng cho vào đĩa tre hộ.

Đây là kiểu phục vụ mới ở chỗ này, cũng thuận tiện cho khách nữ ăn ngay tại quầy chỉ là tốn thêm ít phí phụ thu.
Thẩm Kình Hoại lấy xiên tre găm một miếng đưa cho Qúy Tử: “Ăn đi.”
Qúy Tử thụ sủng nhược kinh, nhận lấy xiên tre, nhe răng nịnh nọt: “Chú nhỏ mua lê cho cháu cơ á? Đúng là người tốt có khác.”
Thẩm Kình Hoài mặt lạnh như tiền, thờ ơ trả lời: “Nghĩ ra à, tôi chỉ tới hỏi đường tiện thể mua luôn mấy cân lê làm cớ thôi.”
Qúy Tử cạn lời: “…” Đây là cô tự mình đa tình rồi bị chế giễu? Đúng không? Đúng không!
Qúy Tử hung hăng nhét một miếng lê vào miệng, hậm hực đi theo sau Thẩm Kình Hoài.

Như để thể hiện rõ cơn phẫn nộ của mình, cô cố tình giậm chân thật mạnh, còn phải phát ra tiếng.
Thấy vậy, Thẩm Kình Hoài không nhịn được, anh bất lực bật cười.

Bộ dáng giận dỗi của cô nhóc làm anh nhớ tới con cá nóc mà anh từng được thử trong một nhà hàng cách đây vài năm, chú cá nhỏ khi sợ hãi sẽ phồng lên giống như một quả bóng mềm, tiếc là không được phép chạm vào vì nó có độc.

Tuy nhiên chỉ cần qua tay đầu bếp điêu luyên, trong tích tắc con cá nóc đã được chế biến thành sashimi, nếu ăn cùng giấm và tiêu giã sẽ cảm nhận ngay được hương vị tươi ngon của cá.
Khụ, ý anh không phải bảo Qúy Tử ngon.
Rất nhanh hai người đã tìm ra địa chỉ, ngôi nhà số 401 Đồng Hoa trông có phần hơi đổ nát, bên ngoài tường nham nhở những vết loang lổ, dây leo dại mọc ra um tùm càng tô thêm vẻ tiêu điều lạnh lẽo.

Từ khe hở có thể nhìn được vào khoảng sân bên trong, ớt và bắp khô treo thành từng chùm trên vách, quả nào quả nấy đều to, màu cam hơi úa, mấy trái này phơi khô xong rồi đem đi rang thì ngon phải biết.
Qúy Tử ngơ ngác hỏi: “Chỗ này liệu có người sống không ạ?”
Thẩm Kình Hoài gật đầu nói: “Đương nhiên là có, nếu không lấy đâu ra mấy thứ đồ khô này.

Mấy ngày nay trời trở mưa, mắt đất vẫn còn ẩm ướt, nếu đồ khô dính tí nước nhất định sẽ thối ngay, vậy thì lúc mưa phải có người đi thu mấy thứ kia vào.”
Qúy Tử không ngờ tới điều này, trong việc quan sát Thẩm Kình Hoài cẩn trọng và tỉ mỉ hơn cô rất nhiều.
Qúy Tử gõ cửa nhưng đợi một hồi vẫn không thấy ai ra mở.

Cô không định bỏ cuộc, nắm chặt vòng sắt tiếp tục gõ cửa.
Đúng lúc này, cửa nhà đột nhiên mở ra.

Qúy Tử bất ngờ không đứng vững, loạng choạng mấy hồi, may mà có Thẩm Kình Hoài lặng lẽ đỡ lấy eo cô không thì đã sớm ngã dập mông rồi.
Qúy Tử ngượng nghịu lấp ở sau lưng Thẩm Kình Hoài, đẩy trọng trách nói chuyện với người phụ nữ ra mở cửa kia cho anh.

Người phụ nữ mặc một chiếc áo bông cũ màu hồng thật dày, phía ngoài còn khoác thêm áo măng tô kiểu Tây màu xanh.

Cách ăn mặc lôi thôi như vậy lại không khiến người ta cảm thấy quái dị, bởi lẽ gương mặt người kia quả thực quá xinh đẹp.

Khuôn mặt nhỏ bằng nắm tay lấp ló sau mái tóc dài vén sang hai bên, mặc dù không một chút son phấn nhưng đôi mày vẫn rất đậm và dày, môi hồng răng trắng giống như nụ tầm xuân trên cành tháng ba mơn mởn xinh xắn.
Tiếc là Qúy Tử chưa có cơ hội được gặp An Mạt Lị, nên không thể khẳng định chắc chắn người phụ nữ trước mặt giống cô kia đến mức nào.
Nhưng đối với cái đẹp Qúy Tử lại có một niềm yêu thích vô hạn, có lẽ do bản chất thích những thứ đẹp đẽ, nên đối với cái mồm độc địa nhưng mã đẹp như Thẩm Kình Hoài cô càng chịu đựng nhiều hơn.

Chính vì vậy cô không khỏi hỏi: “Cô là An Thiến phải không? Ừm là người cá.

À không hay là…là bạn gái của tài xế Vương?”
Người phụ nữ lãnh đạm cười nói: “Mời vào.”
Qúy Tử và Thẩm Kình Hoài đã tìm tới tận cửa, vậy mà người phụ nữ này lại không có ý định lấp l**m sao?
Bọn họ nghi hoặc đi theo người đàn bà kỳ lạ kia vào nhà, ngồi trên một chiếc phản cũ kỹ đã bày sẵn trà chén.
Người phụ nữ cầm chén gốm lên, thổi lá trà dạt ra, nhấp một ngụm mới nói: “Hai vị cứ gọi tôi là Đào Hoa đi, đây cũng là tên mà tôi đã nói với lão Khang.

À, lão Khang chính là tài xế Vương trong miệng các anh ấy.”
Cô ta đang thừa nhận?
Hiếm khi có chuyện làm Thẩm Kình Hoài khó đoán như vậy, anh cùng Qúy Tử lẳng lặng nhìn nhau.
Thẩm Kình Hoài lúc này mới mở miệng: “Những chuyện không liên quan tới chúng tôi, chúng tôi sẽ không làm khó cô.

Chỉ là tới hỏi cô vài câu, hỏi sau lập tức rời đi.”
Đào Hoa gật đầu nói: “Tôi biết, nếu các anh muốn lấy mạng tôi đã sớm gọi người xông vào đây rồi.

Hai người muốn biết chuyện gì thì cứ hỏi tôi, người tới đều là khách.”
Qúy Tử l**m môi hỏi: “Tôi muốn biết cô cuối cùng có phải người cá không? Tại sao lại quen lão Khang? Hết thảy mọi chuyện xảy ra lúc trước rốt cuộc là sao?”
Hiếm có người khơi lại quá khứ, Hoa Đào khẽ cười, hai mắt nhắm nghiền, cô ta bồi hồi nhớ lại những chuyện đã qua.
Đào Hoa và An Mạt Lị cùng được sinh ra trong một gia đình nghèo khó, người trong nhà mong ngóng con trai đã lâu, nhưng ông trời trêu người đứa trẻ mới ra đời lại là một cặp song sinh nữ.

Vốn trong nhà chỉ có bốn vách tường xộc xệch nay lại thêm hai đứa con gái thì nuôi làm sao nổi? Vì vậy khi An Mạt Lị và Đào Hoa lên sáu, người nhà tìm mọi cách để gửi bọn họ tới gia đình giàu có làm người hầu, không đòi tiền công mà chỉ muốn xin chút cơm để người nhà được lót dạ.

Tuy rằng hai chị em này càng lớn càng giống nhau nhưng tính tình của An Mạt Lị lại khác hẳn Đào Hoa.

Cô ta không chịu sống như vậy cả đời vì vậy một thân một mình tới Bắc Thành dốc sức làm việc, thi thoảng lại viết thư gửi về quê cho Đào Hoa báo lại tình hình hiện tại.
An Mạt Lị nếm đủ khổ nên ra sức mài lưng làm việc cho Dạ Vũ.

Tuy đồng tiền kiếm trên da trên thịt mình nhưng so với việc cắn răng chịu phạt mà làm trâu làm ngựa cho đám phú thương sai bảo còn sướng hơn trăm nghìn lần.

Chẳng bao lâu, cô ta chễm trệ trở thành người đứng đầu ở vũ trường, kiếm được rất nhiều tiền gửi về cho Đào Hoa, nhưng cô ta chưa một lần để đối phương tới tìm mình.
An Mạt Lị hiểu kiếp cầm ca là thấp hèn, cô ta không muốn em gái mình bị nhúng chàm trong vũng lầy khó thoát này.

Nhìn Đào Hoa sống tốt cô ta cũng cảm thấy an ủi phần nào, rằng ít nhiều bản thân vẫn còn lương thiện.
Đào Hoa cầm tiền của An Mạt Lị rời khỏi dinh thự, chạy đến một nơi thật xa, ở trấn Tiên Dương mở một quầy buôn bán nhỏ.

Tay nghề làm kẹp tóc Đào Hoa học từ một trâm nương mù, bà ấy rất quý cô gái nhỏ ngọt ngào lại hiếu học nên coi Đào Hoa như học trò mà dốc sức dạy dỗ, toàn bộ thủ thuật đều truyền lại hết.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, tình hình càng lúc càng khá khẩm thì bất chợt cô nhận được một bức thư từ An Mạt Lị, không ngờ đây cũng là bức thư cuối cùng của hai người..
 
Back
Top Bottom