Khác Tựa như gió thoảng qua đời ta

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
161,041
0
0
399597628-256-k633878.jpg

Tựa Như Gió Thoảng Qua Đời Ta
Tác giả: GiLhythichviettruyen
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện tình cảm đôi lứa tuổi niên thiếu, những cảm xúc thăng trầm trong cuộc giao nhau giữa hai nhịp đập cảm xúc.

Viết dựa trên trải nghiệm có thật của cá nhân tác giả



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][EDIT][HOÀN] TÌNH NHÂN CUỐI TUẦN PHẦN II
  • [BHTT][EDIT] TÌNH NHÂN CUỐI TUẦN PHẦN III
  • [BHTT][EDIT][HOÀN] Tình Nhân Cuối Tuần Phần I
  • (Mạnh Dũng×Tuấn Tài)Yêu nhau trên giường H+++
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Tiện Vong) Tựa Như Lúc Ban Đầu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [OLN] Tuấn Và Cuộc Hành Trình Trên Con Đường Tìm...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tựa Như Gió Thoảng Qua Đời Ta
    GIỚI THIỆU NHÂN VẬT


    Tên: Nguyễn Hoàng Thiên Kim

    Lớp:7A——>8A

    Tính cách: thích cười, hoạt bát, đôi lúc cảm xúc lên xuống thất thường không biết đâu mà lần.

    Sở thích: Toán Lý, cầu lông, vẽ, socola, mèo,..

    Miêu tả khác: gia đình bình thường, thành tích học tập top 10 trong lớp, đeo kính.

    ———————————————————

    Tên: Trần Vũ Minh Phương

    Lớp: 7A——>8A

    Tính cách: hài hước, năng động, suy nghĩ đôi chút khác lạ với mọi người, sáng tạo.

    Sở thích: Guitar, vẽ, không khí vui vẻ,..

    Miêu tả khác: gia đình bình thường, thành tích học tập top 10 trong lớp, bạn thân của Thiên Kim từ năm lớp 6.

    ———————————————————

    Tên: Lê Viết Tuấn Anh

    Lớp: 7B——>8B

    Tính cách: Trầm mặc, hướng nội, chỉ vui vẻ với người quen, ít bắt chuyện với người lạ.

    Sở thích: Rubik, môn tự nhiên,thể thao.

    Miêu tả khác: gia đình khá giả, bố mẹ nghiêm khắc, thành thích học tập top 5 trong lớp, đeo kính.

    ———————————————————

    Tên: Phạm Lý Thanh Hoàng

    Lớp: 7B——> 8B

    Tính cách: năng động, hoạt bát, vui vẻ, thích bày trò trêu người khác.

    Sở thích: Bóng đá ( anh này không thích gì ngoài bóng đá, ảnh nói vậy)

    Miêu tả khác: gia đình khá giả, thành tích học tập bình thường không quá nổi trội, da ngăm đen, đeo kính, bạn thân Tuấn Anh.

    ———————————————————

    Một số nhân vật khác sẽ được miêu tả trong chuyện.
     
    Tựa Như Gió Thoảng Qua Đời Ta
    Để ý


    Tôi là một cô gái bình thường

    Ngoại hình bình thường

    Cuộc đời bình thường

    Giữa những gam màu sắc đen trắng tẻ nhạt ở trong đời tôi, thì cậu, lại là một ánh sáng vàng nổi bật giữa dòng người, là ánh sáng chiếu rọi tâm hồn đã mục nát của tôi.

    Tôi chẳng biết đã thích cậu từ lúc nào.

    Có lẽ là từ lúc nhìn thấy cậu cười với đám bạn, hay là từ lúc bước vào lớp thấy cậu đang học bài dưới ánh chiều tà, hoặc cũng có thể là từ lúc thấy cậu đá bóng trên sân.

    Tuấn Anh không phải là một người điển trai, da cậu trắng, ngoại hình hơi mũm mĩm cùng gọng kính đen, có lẽ chỉ mình tôi cảm thấy, nụ cười của cậu rất đẹp.

    Tôi quen cậu ở một lớp học thêm.

    Lúc đầu, tôi cùng với Minh Phương ngồi với nhau ở bàn cuối tổ 3, đơn giản vì ngồi đó chúng tôi dễ nhìn được bài trên máy chiếu và còn thoả sức kể nhau nghe những chuyện hôm nay của nhau.

    Nhưng việc chúng tôi lo sợ cũng đến, cô giáo bắt đầu để ý đến chúng tôi nhiều hơn, cô cảm thấy chúng tôi ngồi đó sẽ mất tập trung,vậy là tôi và Minh Phương bị chuyển chỗ.

    Tôi bị chuyển ra bàn thứ 2 trước bàn giáo viên, ngồi trên Tuấn Anh và một cậu con trai nữa tên là Quyết.

    Bản thân tôi chẳng phải người hay đi bắt chuyện với người lạ nên tôi chẳng hề biết cậu, tôi chỉ quen mỗi cậu bạn Quyết, dù vậy số lần tôi bắt chuyện với hai người họ là bằng không.

    Duy chỉ có một lần, Quyết và Tuấn Anh tranh cãi nhau gì đó, cả hai người không ai chịu thua, tôi cũng không rõ họ cãi nhau cái gì, chỉ biết lúc đó Quyết vỗ vai tôi và hỏi:

    -Ê Kim, cô bảo bài này sắp xếp câu hay điền từ?

    -Điền từ.

    Tôi nhỏ giọng đáp lại.

    -Đấy tao bảo rồi mà, mày cứ không tin tao cơ, bạn bè thế đấy!

    -Ai bạn mày??

    Tôi phì cười nhẹ, cảm thấy hai cậu bạn ngồi sau này cũng khá thú vị.

    Sau lần đó tôi bắt chuyện nhiều hơn, dần dà bọn tôi cũng trở nên khá thân thiết, Tuấn Anh và Quyết luôn bày trò trêu đùa tôi, thật lòng mà nói, mấy trò đùa đấy nhạt nhẽo vô cùng, nhưng để cho hai cậu không bị quê lúc nào tôi cũng giả vờ cười.

    Chẳng biết từ lúc nào, mỗi khi quay xuống nói chuyện, ánh mắt tôi đều nhìn Tuấn Anh đầu tiên, mỗi khi cậu cười tim tôi lại đập nhanh hơn và những chi tiết nhỏ trên người cậu tôi đều nhớ.

    Có lẽ tôi yêu rồi.

    Tôi yêu ánh mắt.

    Yêu nụ cười.

    Yêu mái tóc.

    Và yêu mùi hương của người.
     
    Tựa Như Gió Thoảng Qua Đời Ta
    Hành lang


    Sau vài ngày đi học thêm tôi để ý đến cậu càng nhiều hơn, chú ý đến từng tiểu tiết trên người cậu, nào là hôm nay cậu đi giày màu gì, tóc cậu vừa mới cắt, trên tay cậu có đeo vòng tay hay không.

    Và tôi mới biết rằng cậu cùng đám bạn rất thích đá bóng trên hành lang.

    Hành lang ở trường tôi rất rộng, nhưng tôi cá là không đủ để làm một sân bóng, chí ít đá nắp chai thì còn vừa.

    Nhưng đối với đám con trai, chưa bao giờ là không thể, chúng nó chán đá nắp chai thì sang qua đá bóng giấy, từ 5 người đá, đến 10 người tranh nhau một quả bóng, làm hành lang thêm náo loạn và hơi "nguy hiểm" khi bọn con gái đi qua để đi vệ sinh.

    Khi đá bóng, tôi để ý cậu rất thích làm thủ môn, nhiều lúc đổi cho bạn lên đá được một tý lại xuống bắt bóng, dù bắt cũng không giỏi lắm.

    Tôi biết vậy, nên ngày nào tôi cũng rủ Minh Phương đi vệ sinh, để được nhìn cậu, đi vệ sinh ấy à, đối với đám con gái tụi tôi thì chỉ là vào đấy rửa tay, buộc tóc hay thậm chí chỉ vào soi gương xong đi ra.

    Mỗi lần đi qua đám con trai chúng tôi phải xem xét kĩ xem đã đi được chưa, chúng nó đá rất "mạnh bạo" không thèm để ý ai muốn đi, ai không muốn đi qua đó, chẳng có cách nào khác ngoài bắt con gái bọn tôi phải đi gọn vào tường, hay nhiều lúc thì ép người vào tường.

    Nhiều lúc không để ý là bóng vào đầu chứ chẳng đùa.

    Đúng với vai trò thủ môn,cậu khá tinh tế khi mỗi lần con gái đi qua đều quan sát kĩ bóng hơn một chút.

    Lần ấy không may có một bạn đá quả bóng hơi mạnh lao vào đầu tôi, cứ ngỡ chờ đón mình là một cảm giác đau nhói từ trên đỉnh đầu.

    Khi tôi mở mắt ra lại thấy một chàng thiếu niên nọ đang dơ tay chắn bóng.

    Thời gian lúc đó với tôi như dừng lại mấy phút.

    Tim tôi không tự chủ mà đập loạn xạ.

    Người cậu có một mùi nước xả vải hoa hồng nhè nhẹ, không quá nồng mà cũng không quá thơm.

    Từ lúc đó, có lẽ tôi cũng yêu hoa hồng.

    Nói khoảnh khắc đó tôi với cậu không khác gì phim hàn cố tạo dựng tình tiết cũng chẳng sai, tôi cũng không biết từ lúc nào cậu đang ở tít dưới mà lại chạy vọt lên đỡ bóng cho tôi nhanh thế.

    Với tôi khoảnh khắc đó là quý giá, nhưng có lẽ với cậu chỉ là một phản ứng bảo vệ người khác bình thường.

    Tôi chỉ là một cô gái bình thường như bao người, không nổi bật, không tỏa sáng, không vui vẻ như những bạn gái quanh cậu.

    Và cũng không đáng để cậu đưa vào tim.
     
    Back
    Top Dưới