Khác TỬ TỪ SUY LÝ (Thiên Bình - Xử Nữ) [CV] [OG]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tử Từ Suy Lý (Thiên Bình - Xử Nữ) [Cv] [Og]
Chương 59: Moazz~


Gần trưa, Từ Xử Nữ mới tỉnh giấc, thực ra do đói mới tỉnh.

Nằm trong chăn, cô vặn vặn người, thoải mái kêu 'ưm ưm' hai tiếng, sau đó mới mở mắt nhìn trần nhà, rồi liếc qua rèm cửa sổ, không có ánh sáng chiếu vào, không thể nhận ra bây giờ là buổi nào.

Nửa phút sau, cô đột nhiên bật dậy, bởi lúc này mới nhận ra đây không phải phòng mình.

Phòng ngủ thiết kế hai tông trắng đen, ngay cả chăn cô đắp trên người cũng hai màu đen trắng.

Tuy rằng trang trí có khác biệt nhưng bố cục căn hộ tương đồng, trong không khí là hương thơm nhẹ nhàng quen thuộc, cô biết mình đang ở nhà Lục Thiên Bình....

Chính vì thế, cô lấy tay, kéo kéo góc chăn, bây giờ cô đang nằm trên giường của anh.

Tuy không phải là lần đầu tiên ngủ nhà Lục Thiên Bình, chỉ là, mấy lần trước đều ngủ trên sofa phòng khách.

Cô lắc lắc bàn chân, cảm giác thân mật lan tỏa.

Chờ chờ chút, sao cô vào đây được?

Từ Xử Nữ ngửa đầu ra sau, bắt đầu nhớ lại, hình ảnh từ từ hiện ra trong đầu.

Cô được Lục Thiên Bình bế vào đây.

Phát hiện điều này, Từ Xử Nữ lấy tay nắm cằm, cảm thấy có chút tiếc nuối, khó khăn lắm mới được bồng kiểu công chúa, vậy mà cô lại ngủ mất.

Từ Xử Nữ lắc lắc đầu, vừa vặn Lục Thiên Bình vào phòng ngủ bắt gặp: "Tỉnh rồi?"

Anh mặc bộ đồ ở nhà, nghiêng người tựa vào cánh cửa, đứng ở góc khuất sáng, ánh mắt sáng trong nhìn cô.

Từ Xử Nữ lập tức ngừng động tác, nhìn vào đôi mắt anh...

Sao cô đột nhiên cảm thấy giống như đôi vợ chồng mới cưới thế này.

"Em..."

Cô muốn lên tiếng đáp lại nhưng cái bụng của cô thành thật và nhanh chóng phát ra tiếng ục ục.

Oạch....

Đôi mắt Lục Thiên Bình đầy ý cười: "Bữa trưa làm xong rồi, em ra ăn đi!"

"Vâng!"

Đều đã quen nên Từ Xử Nữ không cảm thấy xấu hổ, cô vươn mình, theo Lục Thiên Bình ra phòng khách.

Vì không ăn sáng, cộng với tâm tình rất tốt nên bữa cơm này Từ Xử Nữ ăn xong một chén, lại thêm nửa chén nữa.

Sau khi no nê ôm bụng, nheo nheo mắt.

Nhìn dáng vẻ Từ Xử Nữ khi ăn, khẩu vị của Lục Thiên Bình cũng tốt hơn, Lục Thiên Bình cũng ăn nhiều hơn so với bình thường.

Hiếm có được ngày nghỉ, sau khi rửa chén đũa, hai người cùng nhau đi siêu thị, vừa để mua thêm thực phẩm, vừa để tiêu cơm.

Vào siêu thị, Lục Thiên Bình đẩy xe hàng.

Tuy vừa dùng bữa trưa, nhưng Từ Xử Nữ thấy món nào cũng thèm, đến chỗ nào được ăn thử, cô trước tiên nếm một miếng, thấy ngon, liền xoay người, nâng đồ ăn đến trước mặt Lục Thiên Bình.

Lục Thiên Bình cũng không cự tuyệt, cúi đầu ăn món Từ Xử Nữ đút.

Hai mắt Từ Xử Nữ lấp lánh ánh sáng, gương mặt chờ mong, hỏi anh: "Ăn rất ngon đúng không?"

Lục Thiên Bình nhìn cô, khẽ gật đầu.

Chào hàng là một cô gái trẻ, trông thấy màn 'hường phấn' trước mắt, đặc biệt là người đàn ông...

Thật đáng yêu!

Cô ta thật lòng tán thưởng: "Hai anh chị thật xứng đôi!"

Nghe lời khen của người khác, Từ Xử Nữ không chút nào thẹn thùng, nở nụ cười ngọt ngào: "Cám ơn!"

Câu nói này dĩ nhiên cũng lấy lòng Lục Thiên Bình, rõ ràng không dự định mua nguyên liệu này, "Vậy em thích thì mua hai phần đi!"

Cô bán hàng cười tươi như hoa, đặt hàng hóa vào tay Từ Xử Nữ, trước khi hai người rời đi, cô ta không quên chúc phúc: "Chúc anh chị mãi mãi hạnh phúc!"

Cứ như thế đi dạo ở siêu thị hơn một tiếng, giỏ hàng cũng khá đầy...

Sau khi tính tiền, chia thành hai túi, Từ Xử Nữ cầm một túi, tay bên kia khoác tay Lục Thiên Bình.

Dự tính sẽ cầm hết hai túi đồ, Lục Thiên Bình chợt nhận ra ý đồ của cô, anh trượt ngón tay vào đầu ngón tay cô, cùng cô đan tay.

Tay trong tay cùng nhau lên lầu hai mươi hai.

Từ Xử Nữ hoàn toàn không có ý định về nhà mình, rất tự nhiên theo Lục Thiên Bình vào nhà.

Trong lúc chờ anh cất đồ vào tủ lạnh, Từ Xử Nữ lấy thức ăn cho Xử Xử.

Thời gian dài ở chung, Xử Xử tự nhận biết đây là nữ chủ nhân này, cũng thân thiết với cô không kém Lục Thiên Bình.

Từ Xử Nữ rất hài lòng, đổ thêm cho chú mèo một chút nữa.

Lục Thiên Bình về phòng cởi áo khoác, chỉ còn mặc chiếc áo sơ mi đen, Từ Xử Nữ nhìn anh đang đi về phía mình, tràn ngập mùi vị cấm dục, cô vuốt vuốt cằm thưởng thức, bên tai truyền đến thanh âm lành lạnh.

"Hoãn Hoãn, vào ngủ với anh một chút."

Thanh âm vang lên từ người đàn ông cấm dục nào đó.

"...."

Từ Xử Nữ bị đả kích nghiêm trọng, "Sao cơ?"

Nhìn gương mặt bị dọa của cô, Lục Thiên Bình càng muốn trêu, anh nheo mắt: "Không muốn?"

Bắt gặp nét mặt mất mát của anh, Từ Xử Nữ khoát khoát tay, không hề suy nghĩ trả lời: "Đồng ý!"

Động tác và thần thái tựa như 'Có chết cũng không từ nan!'

Lục Thiên Bình gật đầu: "Vậy đi thôi!"

"..."

Từ Xử Nữ ngây ngốc nhìn anh, lắp bắp: "...

Nhưng mà, rõ ràng, ban ngày..."

Nhìn bộ dáng của cô, Lục Thiên Bình không trêu nữa: "Anh đã hơn hai mươi tiếng chưa được chợp mắt!"

"A!"

Bây giờ Từ Xử Nữ mới biết mình hiểu lầm ý anh, nhìn đáy mắt uể oải, cô nhất thời đau lòng.

Bỗng chốc cảm thấy ngại ngùng, nhất định vì cô chiếm mất giường của anh nên anh mới không được nghỉ ngơi, Từ Xử Nữ lập tức thay đổi thái độ, kéo tay Lục Thiên Bình đi nhanh về phía phòng ngủ.

Mãi cho đến khi hai người an vị trên giường, thân thể gần như dán chặt vào nhau, Từ Xử Nữ nghiêng đầu nhìn gò má Lục Thiên Bình, trái tim của cô mới bắt đầu đập thình thịch, vừa rồi rõ ràng không cảm thấy sao hết, vậy mà lúc này hai má cô nóng bừng bừng.

Lục Thiên Bình đối mặt với cô, tầm mắt giao nhau, Từ Xử Nữ cảm nhận được tim của mình muốn nhảy ra ngoài, cô nhanh chóng cụp mắt.

Một giây sau, cả người cô được Lục Thiên Bình ôm trọn vào lòng, đầu cô tựa vào lồng ngực anh, bây giờ cô mới phát hiện tim của anh cũng đập nhanh không thua kém cô.

Cằm Lục Thiên Bình nhẹ đặt ở đỉnh đầu Từ Xử Nữ, cảm thụ nhịp tim của cả hai, tư thế thân mật khiến Từ Xử Nữ bất giác nhoẻn miệng cười, cô đưa tay ôm eo anh, nhích thêm một chút ghé sát vào người anh.

"Hoãn Hoãn, anh tin em!"

Thanh âm trầm thấp xen lẫn ý cười vang lên trên đỉnh đầu.

Tin tưởng gì chứ?

Tự chủ?

Nửa câu sau tiến đến: "Có thể kiềm chế được!"

"..."

Từ Xử Nữ cảm thấy mình hoàn toàn vô tội, rõ ràng người đưa ra ý kiến ngủ chung đâu phải cô.

Lục Thiên Bình thật sự mệt rồi, không lâu sau ngủ thiếp đi.

Vì trước đó đã được ngủ liên tục mười mấy tiếng nên không buồn ngủ lắm.

Nghe tiếng hít thở đều đều của anh, cô không dám nhúc nhích, chỉ sợ đánh thức anh.

Vì trong vòng ôm ấp của anh quá thoải mái, cơn buồn ngủ dần dần đột kích, cô cũng rơi vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy thì trời đã tối, Từ Xử Nữ ngáp một cái, ngẩng đầu trông thấy Lục Thiên Bình đã tỉnh trước cô rồi, đang cúi đầu nhìn cô.

Từ Xử Nữ nheo mắt: "Ngủ ngon chứ?"

"Ừm!"

Ngay sau câu trả lời, gương mặt Lục Thiên Bình kề sát Từ Xử Nữ, hôn lên trán cô, Từ Xử Nữ khép hai mắt, không dám nhìn, thân thể vì sự đụng chạm mà càng thêm mẫn cảm, toàn thân cô tựa như bị hơi thở của anh bao vây.

Các nụ hôn liên tiếp rơi xuống, từng chút từng chút tiến đến bờ môi cô.

Anh hôn không quá vồn vã, mà nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi cô, dùng lưỡi miêu tả đường nét đôi môi, đầu lưỡi chậm rãi cạy mở hàm răng tiến hành xâm lấn khoang miệng.

Anh luồn tay vào tóc cô, để cô gần sát anh hơn, để nụ hôn thêm sâu.

Hàng mi khẽ run, bàn tay vô thức nắm chặt góc áo anh, cả người đê mê, tê dại.

Không biết được bao lâu, nụ hôn dài kết thúc, hô hấp đan xen, bầu khí trở nên ám muội và ngọt ngào.

Lục Thiên Bình đặt thêm nụ hôn lên khóe miệng, ôm cô thêm một lúc mới đứng dậy.

Bước xuống giường, Từ Xử Nữ vào nhà tắm, nhìn hình ảnh của mình trong gương: quần áo lộn xộn, ánh mắt mê ly, gò má ửng đỏ ...

Quả thực có thể dùng bốn chữ 'Ý loạn tình mê' để hình dung.

Từ Xử Nữ dùng nước lạnh tạt nhẹ lên mặt, đưa tay chặn ngực, hít thở sâu mấy lần mới đi ra.

Theo tiếng động cô đi vào bếp, Lục Thiên Bình đang quay lưng về phía cô, đang chuẩn bị mặc tạp dề.

Từ Xử Nữ sáng mắt, cắn cắn môi, nhẹ nhàng bước đến, cô vòng đến trước mặt Lục Thiên Bình, ngẩng đầu nhìn anh: "Để em giúp anh!"

Lục Thiên Bình dừng động tác, sau đó đưa tạp dề cho cô, còn mình mở rộng hai cánh tay.

Từ Xử Nữ cúi đầu, vòng tay ra sau lưng, áp đầu sát vào ngực anh, ở phía sau thắt một chiếc nơ bướm.

Buộc xong, cô quay ra sau liếc nhìn, lẩm bẩm: "Chết!

Lệch rồi!"

Cô lại tháo ra, thắt lại lần nữa.

Bây giờ mới thỏa mãn, cô cũng không chịu buông tay, ngẩng đầu nhìn cằm của Lục Thiên Bình, toét miệng: "Được rồi!

Rất đẹp!"

Lục Thiên Bình cúi đầu đối diện ánh mắt đen láy của Từ Xử Nữ, anh nhéo nhẹ mũi cô một cái.

Ôm cũng ôm rồi, Từ Xử Nữ thỏa mãn đứng sang một bên nhìn anh làm cơm.

Trong lòng có hơi ngượng ngùng, từ trước đến nay đều là Lục Thiên Bình nấu cơm cho mình, cô chưa bao giờ nấu cho anh được một bữa, Từ Xử Nữ cảm thấy hiện tại là thời điểm thích hợp bồi dưỡng khả năng nấu nướng của mình!

Cô bất chợt lên tiếng: "Lục Thiên Bình, tối mai để em nấu cơm cho!"

Lục Thiên Bình nghiêng đầu nhìn cô hơi hoài nghi: "Em?"

Dù sao trong mắt anh, Từ Xử Nữ là một cô gái ham ăn, chỉ có thể nấu mì.

Hơn nữa, anh cũng rất hài lòng trạng thái hiện tại: anh phụ trách nấu nướng, cô phụ trách ăn.

"Đúng vậy!"

Từ Xử Nữ thầm nghĩ: Tốt xấu gì suốt hai mươi năm trời cũng đã từng ăn qua biết bao mỹ thực, nấu một món chắc không khó gì.

Phát hiện Từ Xử Nữ đặc biệt cao hứng, Lục Thiên Bình dĩ nhiên không có ý kiến, anh đáp lời: "Được!"



HJ: Hiện tại, mình đang có một sản phẩm mang tên "Mười chín độ nắng" (có 2 ver thường và 2cs), truyện mang thể loại tình cảm sicula kẹo mút.

Mong các bạn có thể dành một chút thời gian rảnh để ghé qua nghía thử đứa con tinh thần đầu tiên của mình, và để lại những điều mình cần khắc phục nhé ạ~~~ Mình xin cảm ơn và chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!!
 
Tử Từ Suy Lý (Thiên Bình - Xử Nữ) [Cv] [Og]
Chương 60: Sườn xào chua ngọt


Ngày hôm sau vì buổi chiều Lục Thiên Bình có buổi tọa đàm, nên hai người hẹn nhau đến quán ăn gần đó dùng bữa trưa, Lục Thiên Bình vào phòng rửa tay, Từ Xử Nữ chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, coi thực đơn.

Cô đang ngồi suy nghĩ xem nên ăn bánh cuốn nhân tôm hay nhân thịt, chợt nghe có tiếng người gọi tên cô.

Từ Xử Nữ xoay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, cô trông thấy hai người phụ nữ đi về phía mình.

Cô bắt đầu lục lọi trong bộ nhớ hai người này là ai, đến khi bọn họ đến cạnh bàn ăn cô mới nhớ ra đây là bạn học cấp hai, trước đến nay chưa từng nói chuyện cũng chẳng có tị hiềm gì nhau.

"Thật là tình cờ lại gặp nhau ở đây!"

Từ Xử Nữ gật đầu, nở nụ cười chào hỏi.

"Tuần sau có họp lớp, Từ Xử Nữ cậu có đi không?"

Ngày đó vừa đúng sinh nhật Từ Xử Nữ, so với việc họp lớp, Từ Xử Nữ dĩ nhiên càng thích cùng ba và Lục Thiên Bình bên nhau hơn, cô không chần chừ đáp: "Ngày đó tớ có hẹn rồi!"

Hai cô bạn gật đầu, liền chuyển đề tài: "Cậu ăn trưa với bạn?"

Từ Xử Nữ vừa tính trả lời, vừa vặn Lục Thiên Bình đi ra, trông thấy Từ Xử Nữ đang nói chuyện với bạn, anh cũng gật đầu chào hỏi.

Lục Thiên Bình không nhận ra bọn họ nhưng bọn họ dĩ nhiên biết rõ anh, trước mắt hai người chính là hotboy kiêm học bá Lục Thiên Bình năm nào.

Vì vẻ ngoài anh quá lạnh lùng nên bọn họ không dám nhìn anh lâu, không còn cách nào khác cả hai cùng quay về Từ Xử Nữ.

Đúng lúc này Lục Thiên Bình lại lên tiếng: "Tôi là bạn trai của Từ Xử Nữ!"

Ngữ điệu của anh rất trịnh trọng.

Mặc dù có thể đoán ra được, nhưng khi nghe câu giới thiệu trực tiếp thế này bọn họ vẫn không mất đi sự kinh hãi, ngay cả Từ Xử Nữ cũng giật mình.

Đây thật sự là lần đầu tiên anh tuyên bố chủ quyền, Từ Xử Nữ lập tức cảm thấy thỏa mãn và ngọt ngào, cô rất thích cách xưng hô thế này.

Hai người bạn ra khỏi quán ăn, vừa đi vừa cảm thán, không chỉ việc Lục Thiên Bình trở thành bạn trai của Từ Xử Nữ, mà hình tượng của Từ Xử Nữ hiện tại và trong trí nhớ của bọn họ đều khác biệt rất lớn.

Cuối cùng Từ Xử Nữ vẫn gọi bánh cuốn tôm, hai người dùng xong bữa trưa, cô cùng Lục Thiên Bình đến giảng đường.

Giống như Lục Thiên Bình lần trước, cô ở phía dưới ung dung tham gia buổi tọa đàm, cô ngồi cách sân khấu không xa.

Mười phút sau, Từ Xử Nữ trông thấy Lục Thiên Bình bước lên, anh vừa thay âu phục, cảm giác khi anh mặc blouse trắng trong phòng pháp y khác nhau hoàn toàn, toát lên vẻ anh tuấn và nam tính.

Cô vô thức mỉm cười, đặc biệt khi Lục Thiên Bình bước lên bục thuyết trình, hướng về phía cô khẽ nở nụ cười, tim cô tựa như trúng phải tên.

Nội dung anh thuyết trình cô cũng không hiểu lắm, nhưng không ảnh hưởng đến quá trình thưởng thức của cô, nhìn anh lưu loát nói ra hàng loạt các thuật ngữ, Từ Xử Nữ thầm khen: Soái quá đi mất!

Một người đàn ông hoàn mỹ như vậy... bây giờ lại là bạn trai của cô.

Hai tiếng sau, tọa đàm kết thúc, Từ Xử Nữ và Lục Thiên Bình sóng vai ra khỏi giảng đường lớn, cùng nhau bước đi trong sân trường.

Cô ngẩng đầu nhìn Lục Thiên Bình ở bên cạnh, cô bỗng nhiên đưa tay chạm nhẹ lên má trái của anh.

Lục Thiên Bình nghiêng đầu: "Sao vậy?"

Ngọn trỏ của cô vẫn đặt ở đó, lún xuống, tạo thành một lúm đồng tiền.

Cô ngoẹo cổ, cười cười: "Em kiểm tra coi xem anh có phải robot không?"

"Hả???"

Từ Xử Nữ nhỏ giọng: "Ái chà!

Em thấy anh thật lợi hại, từ nhỏ đến lớn anh đều đứng đầu sao?"

"Ừm!"

Từ Xử Nữ hoàn toàn bị đả kích: "Em chưa từng được đứng nhất lần nào!"

Lục Thiên Bình giơ tay trái nắm lấy ngón tay đang đặt trên mặt anh xuống, đan tay vào nhau, rồi đút hai tay vào túi áo anh, siết nhẹ: "Nhưng em có anh rồi!"

Nghĩ như vậy, Từ Xử Nữ nhoẻn miệng cười hài lòng: "Đúng ha!"

*

Hai người mua thực phẩm về nhà, rốt cục cũng đến thời khắc Từ Xử Nữ lần đầu nấu nướng.

Cô đeo tạp dề, nhìn nguyên liệu nấu và dao phay trước mắt, đột nhiên có cảm giác căng thẳng.

Nếu là lần đầu, nhất định phải nấu món mình thích ăn nhất, Từ Xử Nữ quyết định nấu món sườn xào chua ngọt.

Có thể tưởng tượng được từng bước từng bước trong đầu, nhưng đến thời khắc quyết định vốn dĩ Từ Xử Nữ cho rằng không có chuyện gì lớn lao thì hiện tại bước nào cũng xảy ra vấn đề.

"Lục Thiên Bình!

Sườn có phải rửa qua không?"

"Lục Thiên Bình!

Em phải đổ bao nhiêu dầu?"

"A!

Dầu bắn vào tay em!"

"Cho bao nhiêu Laoganma (1)đây anh?

Nhiêu đây được chưa hay nhiều hơn một chút?"

(1) Một loại nước tương của Trung

"Đường bỏ bao nhiêu thì vừa nhỉ?"

...

Làm được một lúc, Từ Xử Nữ phát hiện mình hình như vẫn thích hợp ...

ăn hơn.

Tuy rằng, mùi vị cũng không đến nỗi nào, nhưng nếu không nhờ Lục Thiên Bình chắc chắn hôm nay hai người sẽ thưởng thức món sườn xào chua ngọt cháy đen.

Từ Xử Nữ chụp một tấm ảnh đăng lên weibo, ghi rõ do chính tay mình làm.

Cố Kim Ngưu ngỡ ngàng, mau chóng gọi điện thoại cho cô bạn thân.

"Alo!

Cố Kim Ngưu!"

Cố Kim Ngưu quen biết Từ Xử Nữ đã nhiều năm, thực sự không thể nào tin nổi: "Từ Xử Nữ, cậu nấu?"

"Đúng!"

Từ Xử Nữ nhiệt tình mời mọc: "Cậu có muốn đến ăn thử không?"

Phải chọn lựa giữa tình bạn và mỹ thực, Cố Kim Ngưu dĩ nhiên chọn vế sau: "Vậy thì không được, bây giờ tớ đang ở trong một phòng ăn đẳng cấp ba sao, huống chi ngày mai tớ còn một cuộc họp quan trọng."

Có quan hệ sao?

Chẳng lẽ lo món cô nấu sẽ khiến Cố Kim Ngưu bị ngộ độc thức ăn à?

Từ Xử Nữ và Cố Kim Ngưu tán gẫu qua điện thoại, Lục Thiên Bình từ trong bếp đi ra, cô cúp điện thoại, xoay người nhìn Lục Thiên Bình.

Thơm quá!

Tuy rằng món sườn xào chua ngọt không thể sánh được với món Lục Thiên Bình nấu; tuy nhiên, đây dù sao cũng là món đầu tiên cô ra tay, Từ Xử Nữ vẫn cảm giác rất tuyệt, một mình ăn gần hết hai phần ba.

Từ Xử Nữ ăn no nê chỉ muốn nằm lười trên sofa, lại bị Lục Thiên Bình kéo ra ngoài tản bộ cho tiêu cơm.

Buổi tối đầu xuân trời se lạnh, Từ Xử Nữ no căng bụng, quấn chặt khăn quàng cổ, bàn tay được Lục Thiên Bình nắm chặt, đúng là không cảm thấy lạnh một xíu nào.

Bọn họ đến trung tâm thương mại gần đó, đèn đuốc sáng choang, trên người tấp nập người đang dạo phố, không ít các cặp tình nhân.

Điều khiến Từ Xử Nữ có cảm giác kỳ lạ chính là, lúc trước đến đây chỉ có một mình, lần này lại có thêm một người.

"Anh biết trước đây khi tẻ nhạt em đến đây làm gì không?"

Lục Thiên Bình nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: "Ăn?"

"Hừm ...

Ăn, dĩ nhiên em ăn!"

Từ Xử Nữ lúng túng sờ sờ mũi, phát hiện hình tượng tham ăn của mình trong mắt anh tựa như một tượng đài vững chắc: "...

Còn có một việc chính là nhìn người qua đường."

Lục Thiên Bình có thể đoán ra: "Quan sát bọn họ có nói dối hay không?"

Từ Xử Nữ gật gù, từ tốn lên tiếng: "Có một nghiên cứu cho thấy người bình thường cứ mười phút sẽ nói dối ba câu, tội phạm dĩ nhiên nói dối nhiều hơn, thậm chí trong mười câu chín câu là lời nói dối."

Đối đầu ánh mắt có phần nghi ngờ của Lục Thiên Bình, cô giơ một ngón tay lên miệng, "Bởi vì có một câu hắn vẫn chưa nói ra."

Từ Xử Nữ có thể dễ dàng nhìn thấu người khác có nói dối hay không, đây là bản lĩnh khiến nhiều người mơ ước; thế nhưng, điều này lại khiến cô phiền não, vì thấy qua quá nhiều người dối trá, càng nhiều hơn so với tưởng tượng của cô.

Quan trọng hơn chính là cô không biết mình có nên đi vạch trần hay không.

Sau đó, cô phát hiện kỳ thực mình đã lo việc không đâu, có vài người không phải không biết đối phương đang nói dối, mà cố tình làm như không biết, do vậy bọn họ cũng không hi vọng người khác vạch trần.

Có thời gian cô cảm thấy rất mờ mịt, "Tuy nhiên, khi em đứng ở đây, quan sát người qua đường, ngắm nhìn bọn họ, quan sát vẻ mặt của bọn họ ... rõ ràng vẫn có người nói dối, nhưng còn rất nhiều người nói thật."

Vì vậy, Từ Xử Nữ vạch trần rất nhiều lời nói dối của tội phạm, cô vẫn tin trên đời này vẫn còn có người thật lòng.

Khi nói những lời này, Từ Xử Nữ tươi cười, dịu dàng nhìn Lục Thiên Bình.

Lục Thiên Bình dĩ nhiên hiểu được câu nói này Từ Xử Nữ nói cho anh nghe, cô hi vọng anh cũng có thể thử tin tưởng người khác một lần.

Trước đây, xác thực vì mẹ mình mà anh luôn bài xích người khác, nhưng hiện tại vì cô, anh bỗng nhiên muốn thử một chút, giống như lúc trước anh đồng ý cùng cô thử ăn mì ăn liền.

Cặp mắt đen sâu thẳm đong đầy ý cười, anh đưa tay ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói một chữ: "Được!"

Hả????

Từ Xử Nữ không kịp đề phòng liền bị hơi thở của anh bao vây.

Bọn họ đi khoảng một tiếng là về, đêm xuống gió lớn, Lục Thiên Bình sợ Từ Xử Nữ lạnh; còn cô, cô sợ mình nhìn các món ăn ven đường thu hút, không nhịn được lại muốn ăn.

Hiếm khi nào có một cuối tuần vui vẻ như vậy, nghĩ đến hôm sau phải đợi Lục Thiên Bình đi làm đến tối muộn về, mới được gặp nhau, Từ Xử Nữ cảm thấy tiếc nuối, tâm tình hoàn toàn biểu hiện trên khuôn mặt và hành động của cô, ví như cô nắm tay Lục Thiên Bình mãi không chịu buông.

"Có muốn cùng nhau ngủ không?"

"Sao???"

Từ Xử Nữ giật mình.

Phản ứng của cô khiến Lục Thiên Bình bật cười, nụ cười không hề che giấu khiến cả người anh như tỏa hào quang, sáng đến lóa mắt.

Từ Xử Nữ ngơ ngác nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô bắt gặp Lục Thiên Bình nở nụ cười tự nhiên đến vậy, nụ cười khiến người khác say mê.

Cô nghe tiếng con tim mình đập loạn nhịp.

Thì ra, yêu một người là như thế, ngay cả một nụ cười của anh cũng khiến bản thân động lòng.

Bị sắc đẹp hoàn toàn mê hoặc, Từ Xử Nữ dùng hành động trực tiếp biểu đạt, cô nhón chân hôn nhẹ lên môi Lục Thiên Bình, sau đó mới phản ứng bản thân mình đang làm gì, cô mím mím môi, lui về sau.

Một bàn tay xuyên qua mái tóc cô, nhẹ nâng gáy cô lên, kéo cô về phía mình.

Nụ hôn liên tiếp ập đến, nhẹ nhàng và triền miên.



HJ: Hiện tại, mình đang có một sản phẩm mang tên "Mười chín độ nắng" (có 2 ver thường và 2cs), truyện mang thể loại tình cảm sicula kẹo mút.

Mong các bạn có thể dành một chút thời gian rảnh để ghé qua nghía thử đứa con tinh thần đầu tiên của mình, và để lại những điều mình cần khắc phục nhé ạ~~~ Mình xin cảm ơn và chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!!
 
Back
Top Dưới