Khác Tu Tiên Lão Gia Đều Là Của Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
367302771-256-k388260.jpg

Tu Tiên Lão Gia Đều Là Của Ta
Tác giả: dailaotutien
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chưa thấy ai viết về chủ đề tu tiên nên mình thử sức.

Lần đầu viết truyện nên chắc chắn không được hay lắm.

Truyện mình viết có thể ít chi tiết 18+ vì mình không có kinh nghiệm về phần nay 🙂)



gay​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [QuangxTú] Tương Khắc
  • tuổi 19
  • Trở về tuổi 13
  • [HP] Tư Tư Mật Ong Đường
  • tâm sự tuổi nung lồn
  • (Hồng hoang) Lão tử thị Thái Thanh
  • Tu Tiên Lão Gia Đều Là Của Ta
    Chương 1: giới thiệu


    Nhân vật chính có tên là Vương Thanh Dương.

    Một ông chú đã gần 40t có sở thích với nam giới nhưng vì cuộc sống chưa từng nói điều này với ai.

    Hôm nay vì tai nạn, hắn bị chết và xuyên không đến thế giới tu tiên này.

    Kiếp trước hắn đã từng đọc rất nhiều manhua nên cứ ngỡ xuyên không sẽ có cái gì đó đại loại như hệ thống giúp hắn trải nghiệm nhân sinh trở thành nhân vật chính ở thế giới này.

    Nhưng đời không như mơ mặc dù hắn xuyên không nhưng lại chuyển sinh vào cơ thể của 1 đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi tại chốn rừng núi hoang vu.

    Rất may lúc sắp bị dã thú ăn thịt được 1 nữ nhân cứu giúp và mang về nuôi dưỡng.

    18 năm sau,tại 'Minh Nhật Tông' hắn bây giờ đã trở thành thiếu niên 18t.

    Những năm qua hắn có cuộc sống vô cùng nhàm chán.

    Xuyên đến thế giới tu tiên, một người không có thiên phú đặc biệt lại là lần đầu tiếp xúc với tu luyện hắn có chút không theo kịp người khác.

    Vậy mà trước đây hắn nghĩ tu tiên dễ lắm chỉ cần có linh khí là được.

    Rất may là hắn đã tìm được niềm vui của chính mình trong thế giới này.

    Như đề cập ở trên hắn có sở thích đặc biệt với nam nhân và ở tông môn này có 1 người mà hắn thích, đó chính là tông chủ sư bá của hắn.

    Nhưng vì thiên phú có hạn số lần hắn tiếp xúc với vị sư bá này trong 18 năm qua ngoài lúc còn nhỏ thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Hắn thực sự rất muốn có thể tiến xa hơn với vị sư bá này.

    Hôm nay, trông khi hắn còn đang mãi nhớ sư bá của mình thì nghe tiếng sư phụ hắn gọi, bảo hắn đến phòng của bà.

    Sư phụ hắn chính là nữ tử đã nhặt hắn về nuôi dưỡng những năm qua.Vì không thích bị gọi là mẫu thân nên nàng bảo hắn gọi là sư phụ.Vị sư phụ này là 1 luyện đan sư, tính tình có chút cổ quái.

    Mỗi khi luyện được đan dược mới đều cho hắn dùng thử.

    Có lần khiến hắn hôn mê mấy ngày liền.

    Nghe thấy bị gọi vào, hắn đoán chắc lần này sư phụ lại luyện được đan dược loại đan cổ quái nào đó bắt hắn dùng thử.

    Mặc dù không muốn nhưng cũng phải miễn cưỡng đi.

    Trong khuê phòng của sư phụ, nàng đang ngồi trước lò luyện đan trên tay cầm 1 viên đan dược toả ra đan hương ngào ngạt.

    Thấy hắn đi vào, nàng mĩm cười nói:

    - Đây là tẩy tủy đan mà sư phụ mới luyện chế.

    Ta biết tư chất con không tốt nên đã nghiên cứu nó, cuối cùng cũng thành công.

    Con nhanh dùng thử đi.

    - Sư phụ, người chắc lần này dùng vào sẽ không bị gì chứ?

    - Con không tin tưởng ta đến vậy sao?( Nàng tỏ thái độ không hài lòng).

    - Không phải, ta biết người chỉ muốn tốt cho ta nhưng mà mấy lần trước khiến ta có chút hoảng sợ !

    - Lần này ta đảm bảo với con chắc chắn sẽ không sao, nếu lần này thất bại ta hứa sẽ không bắt con thử đan dược nữa.

    Dù không muốn nhưng nghe từ nay không cần phải thử đan dược cho sư phụ nữa khiến hắn có động lực nhận lấy viên đan dược.

    Cầm viên đan dược màu huyết hồng trên tay, hắn có chút chần chừ nhưng rồi vẫn nhắm mắt nuốt xuống.

    Thấy hắn đã nuốt đan dược, nàng tiến đến giúp hắn luyện hoá dược lực.

    Sau 10 tức, hắn bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng lên, đầu đau như búa bổ, mắt cũng dần mờ đi không nhìn thấy rõ.

    Cuối cùng sau gần 1 canh giờ chịu đựng hắn bị hôn mê.

    Sư phụ hắn lo lắng, tìm cách giúp hắn nhưng không có tác dụng.

    Sau hơn 1 tuần hôn mê, hắn cuối cùng cũng tỉnh dậy.

    Hắn đang hoang mang sau khi tỉnh dậy thì trước mắt xuất hiện bảng thông báo.

    " Chúc mừng kí chủ trải qua thập tử nhất sinh.

    Nhận được hệ thống".

    Vừa thấy thông báo này hắn vui quá nói lớn:

    - C*n m* n*, hệ thống của lão tử cuối cùng cũng đến.

    Lão tử đợi ngày này lâu lắm rồi !

    Hắn vui mừng nghĩ đến sư phụ.

    Nhờ viên đan dược của nàng mà hắn thức tỉnh được hệ thống.

    Chẳng phải có hệ thống hắn sẽ trở thành nhân vật chính nhưng trong manhua mà hắn đã đọc sao.

    Bỏ qua những suy nghĩ có chút quá khích.

    Hắn bắt đầu tìm hiểu hệ thống.

    " Hệ thống nhân sinh sẽ đưa ra những nhiệm vụ phù hợp với mong muốn của kí chủ.

    Nếu hoàn thành sẽ nhận được phần thưởng tương ứng.

    Kí chủ đã sẵn sàng hay chưa".

    Không cần nghĩ hắn chắc chắn đồng ý.

    [ Loading.......]

    "Hệ thống tải dữ liệu thành công.

    Nhận thấy kí chủ đã có mục tiêu, nhiệm vụ đầu tiên đã được thành lập.

    Kí chủ có muốn nhận không".

    "Nhiệm vụ: đạt được độ thiện cảm 1sao với Lý Trường Không". ( Đây là tên của vị trưởng môn sư bá).

    Thấy thông báo nhiệm vụ, hắn liền mỉm cười.

    Đã từng đọc truyện có tình tiết tương tự nên hắn biết nhiệm vụ này không khó, chỉ cần để lại ấn tượng với người khác thì sẽ dễ dàng đạt 1 sao thiện cảm.

    Hắn vội bước xuống giường đi làm nhiệm vụ thì tự nhiên bị ngã.

    Vì quá phấn khích,Hắn quên mất bản thân vừa hôn mê tỉnh dậy.

    Cơ thể có chút không chịu được.

    Lúc này, lần đầu tiên hắn biết được cảm giác bất lực là như thế nào.

    Tự trấn an bản thân không vội, hắn liền ngồi điều tức bản thân.

    [Con đường chinh phục thế giới mới của hắn bắt đầu từ đây].
     
    Tu Tiên Lão Gia Đều Là Của Ta
    Chương 2: Sư bá


    Điều tức 1 thời gian, cơ thể bắt đầu ổn định.

    Hắn đi kiếm cái gì ăn cho đỡ đói.

    Sau khi giải quyết vấn đề bản thân hắn nhanh chóng chạy đến sau núi.

    Nơi mà sư phụ hắn chôn mấy hũ rượu do chính tay nàng tự ủ.

    Hắn chọn hũ được nàng ủ lâu nhất mang đi.

    Đến chỗ sư bá, hắn thấy người đang luyện kiếm.

    Vội vàng bái kiến sau đó dâng rượu cho người.

    - Nhóc con, sao tự nhiên tốt bụng lại tặng rượu cho ta thế?

    - Hì, chỉ là con quý người nên tặng thôi.

    Sư bá nhìn hắn với vẻ mặt nghi ngờ nhưng vẫn vui vẻ nhận.

    Vì hắn biết sư bá có đam mê với rượu.

    Rất nhanh hắn liền nhận được thông báo của hệ thống.

    [ Chúc mừng kí chủ hoàn thành nhiệm vụ ]

    [ Kí chủ nhận được thiên phú kiếm đạo ]

    [ Kí chủ nhận được thiên phú thần thông: thiên đạo nhãn ]

    [ Thiên đạo nhãn: có thể nhìn thấu vạn vật ].

    Nhìn thấy đống thông báo trước mắt.

    Hắn cảm thấy cuộc đời này thật tươi đẹp.

    Trước tiên hắn thử nghiệm 1 chút thần thông mới học được.

    [Kích hoạt thần thông thiên đạo nhãn ]

    Hình ảnh trước mắt hắn liền thay đổi.

    Hắn thấy mọi vật trong tầm mắt đều rất rõ ràng.

    Khi nhìn về sư bá, hắn có chút không thể tin được.

    Không ngờ thần thông này còn có thể nhìn xuyên y phục.

    Cơ thể sư bá lộ ra trước mắt hắn.

    Cơ thể săn chắc, da trắng ( chắc do là tu sĩ nên được linh khí bảo vệ ) trên ngực có ít lông kéo dài xuống rốn.

    Hắn mãi nhìn ngực sư bá hắn đến mê người thì bị sư bá gõ 1 cái vào đầu làm thần thông cũng mất hiệu lực theo.

    Hắn uất ức nhìn sư bá hắn rồi tiếp tục sử dụng lại thần thông.

    Nhưng trước mắt hắn hiện lên thông báo là kĩ năng này đang trong thời gian chờ không thể tiếp tục sử dụng.

    - Sao mà nhìn ta dữ vậy, bộ hôm nay ta mặc y phục bị rách hay sao.

    Sư bá vừa nói vừa nhìn xuống y phục bản thân kiểm tra.

    - Không có, chỉ là con nghe nói kiếm đạo trong tông, sư bá đứng thứ nhất nên con muốn theo người học mà thôi.

    Người dạy cho con nhé!

    Sư bá nhìn hắn một hồi rồi nói:

    - Dù sao cũng nhận rượu của con rồi dạy con chút cũng không vấn đề gì.

    Chỉ là cần kiểm tra một chút, nếu con vượt qua thì ta sẽ đồng ý.

    - Đã nhận rượu người ta rồi còn muốn làm khó sư bá không có đạo lí gì hết vậy.

    - Haha, ít nhất con cũng phải chứng minh bản thân phù hợp với kiếm đạo chứ.

    Nếu không con đường sau này sẽ rất khó khăn.

    Không đợi hắn đồng ý khảo nghiệm hay không.

    Sư bá cũng đưa cho hắn 1 quyển kiếm pháp cơ bản.

    Bảo hắn chỉ cần 7 ngày có thể nhập môn thì có thể theo người học kiếm đạo.

    Trở về phòng của mình, hắn mở kiếm pháp ra xem.

    Với thiên phú kiếm đạo vừa được hệ thống ban cho.

    Hắn đọc qua đã có thể hiểu được công pháp này.

    Muốn tu luyện nhập môn phải dùng linh khí rèn luyện cơ thể phù hợp với kiếm chiêu.

    Mới có thể nhập môn công pháp này.

    Sau 3 ngày hắn thành công nhập môn.

    [ Chúc mừng kí chủ học được 'thất tinh kiếm pháp' ]

    [ Thất tinh kiếm pháp : dùng linh khí hoá tinh thần có thể trảm tinh thần.]

    [Kiếm pháp hiện tại ở Lv1, muốn tăng uy lực kiếm pháp cần dùng điểm kinh nghiệm thăng cấp kĩ năng này.]

    'Nhìn mô tả, kiếm pháp này cũng trâu bò quá đi vậy mà sư bá lại bảo là cơ bản.

    Chả lẽ người không muốn nhận mình nên mới làm khó.'

    Điều đó không quan trọng trước mắt kiếm chiêu cũng đã học được.

    Nhưng điểm kinh nghiệm thì hắn hoàn toàn không biết kiếm ở đâu.

    Trước đây hệ thống hoàn toàn không đề cập đến.

    [ Kinh nghiệm có thể nhận được thông qua thành tích kí chủ ví dụ như thu thập được các vật phẩm quý hiếm có giá trị ( công pháp, pháp bảo, linh dược, ...)]

    ' Vậy tại sao kiếm pháp ta mới học được lại không tính '.

    Hắn có chút rối não.

    Nhưng rồi cũng mặc kệ.

    Dù sao trước mắt cũng có thể đi tìm sư bá hắn bái sư rồi.

    Chỉ cần nghĩ đến sau khi bái sư bá làm thầy có thể chuyển đến linh phong của người sống, ngày ngày được ngắm nhìn sư bá làm hắn có chút không kiểm soát được cảm xúc.

    Vội vã muốn ra ngoài tìm người.

    Vui vẻ chưa được bao lâu thì cánh cửa phòng hắn bị đạp mở toang ra.

    Sư phụ hắn đi vào nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn.

    - Khai mau, là tiểu tử ngươi uống trộm rượu của ta đúng không?

    Hắn có chút hoang mang vì không ngờ lại bị phát hiện sớm đến vậy.

    Vội vàng xin tha thứ vì hắn biết ngoài hắn ra chẳng ai có thể biết được nàng giấu rượu ở đâu.

    - Sư phụ bớt giận, con chỉ vô tình làm vỡ chứ không có uống.

    Sau này con nguyện ý thử đan dược cho người mong người bỏ qua.

    Thấy hắn thành khẩn, nàng cũng bớt giận.

    - Thử đan bây giờ ta không cần, người vào dược phòng lấy cho ta mấy loại thảo dược này mang đến phòng ta là được.

    Lấy nhầm thì tự biết hậu quả.

    Nàng đưa cho hắn 1 danh sách dài các loại thảo dược rồi rời đi.

    Hắn buộc phải tạm bỏ qua việc tìm sư bá mà đi lấy thảo dược cho nàng.

    Ở với nàng lâu tùy không học được thuật luyện đan nhưng các loại thảo dược thì hắn nắm rất rõ.

    Đến dược phòng, hắn chào hỏi vị sư huynh đang gác cửa 1 tiếng.

    Biết hắn là được trưởng lão nhờ đến lấy dược liệu nên cũng không ngăn cản mà thoải mái cho hắn đi vào.

    Dù gì cả 2 qua lại cũng đã lâu nên có chút giao tình.

    Bên trong dược phòng hắn dễ dàng tìm được nhưng dược liệu mà sư phụ hắn cần.

    Nhưng khi chạm tay vào chúng thì hệ thống lại nhảy ra thông báo:

    [ Chúc mừng kí chủ thu hoạch được Linh Ngọc Thảo nhận được 100 điểm kinh nghiệm.]

    Đọc xong thông báo mặt hắn hiện lên bộ mặt nguy hiểm.

    Hắn liền chạy quanh dược phòng lấy xuống tất cả linh dược ở đây.

    Tiếng thông báo của hệ thống hiện lên liên tục làm miệng hắn cười không ngậm được.

    Điểm kinh nghiệm từ trên trời rơi xuống há lại không vui vẻ.

    Sau khi đi hết dược phòng lấy đủ dược liệu mà sư phụ cần.

    Hắn cũng kiếm tra lại thông tin hệ thống.

    Sau 1 canh giờ vất vã hắn kiếm được hơn một vạn kinh nghiệm.

    Hắn không chần chừ mà thử dùng để nâng lên kiếm kỹ đã học trước đó.

    [ Chúc mừng kí chủ tiêu hao 100exp thăng cấp thành công thất tinh kiếm pháp lên lv2 ]

    Kiếm pháp này ở Lv1 chỉ tạo ra kiếm khí bao quanh thân kiếm mà khi nâng đến Lv2 lại chỉ có thể tăng lên phạm vi kiếm khí bao phủ.

    Nhưng mà exp tiêu hao lại chỉ có 100.

    Hắn không suy nghĩ nhiều mà ấn thăng cấp liên tục.

    Chỉ cần tưởng tượng vẻ mặt đại bá khi biết mình có thể luyện kiếm pháp này đại thành làm hắn có chút không tự chủ mà cười lên.

    Nhưng mà khi kiếm pháp lên mới lv4 thì hắn không thể nào tăng cấp lên được nữa vì hệ thống thông báo hắn cần tăng lên thêm tư chất kiếm đạo mới có thể lĩnh ngộ kiếm pháp.

    Hắn có chút không vui nhưng cũng kiểm tra lại.

    Hắn tăng kiếm pháp lên Lv4 chỉ mất tổng cộng 900exp.

    Con số này cũng không nhiều nhưng muốn học tiếp e rằng chỉ có thể làm nv của hệ thống để nhận thưởng mới có thể nâng lên tư chất bản thân.

    Dù sao hắn cũng không vội với mô tả kiếm pháp lv4 này hắn chắc cũng đủ làm sư bá hài lòng mà thu hắn.

    Hắn bây giờ phải trở về bàn giao công việc rồi nhanh chóng đi tìm sư bá hắn.

    Có chút chờ mong...
     
    Tu Tiên Lão Gia Đều Là Của Ta
    Chương 3: sư phụ


    Trên đỉnh Thiên Kiếm phong, hắn nhanh chân chạy đến chỗ sư bá.

    Vừa mở cửa phòng ra thì thấy người đang vẽ tranh.

    Thấy người đi vào là hắn, sư bá chỉ nhìn một chút rồi lại tiếp tục vẽ.

    Thấy người đang bận hắn cũng không có ý làm phiền mà đứng yên bên cạnh quan sát.

    Thực ra nhìn tranh là phụ mà nhìn sư bá mới là mục đích chính của hắn.

    Khởi động ngay thiên nhãn thần thông.

    Kĩ năng này đã hoàn tất chờ đợi.

    Hắn nhìn sư bá từ trên xuống dưới không thiếu thứ gì.

    Sư bá hắn lúc này hoàn toàn không mảnh vải che thân mà không hề biết hắn đang nhìn mình.

    Cơ thể sư bá hắn có phần hơi nhiều lông.

    Lông phủ từ ngực chạy xuống rốn rồi từ rốn đi xuống bao quanh vùng hạ bộ.

    Cả cánh tay và chân đều không ít.

    Cơ thể hoàn mỹ không thể dùng từ ngữ để miêu tả được.

    Cũng đúng thôi sư bá hắn là kiếm tu, thường xuyên luyện kiếm kết hợp với tu vi bản thân có thể thay đổi chút đặc điểm cơ thể là chuyện bth.

    Mà không chỉ sư bá hắn hầu như ai ở thế giới này chỉ cần tu vi đủ cao thì cơ thể họ sẽ cực kỳ hoàn mỹ.

    Trừ một số người tu luyện công pháp đặc thù ra mà thôi.

    Bây giờ hắn chỉ hận không thể gỡ mắt gắn lên người sư bá hắn nhìn cho thoả thích.

    Dương vật sư bá hắn không lớn không nhỏ chỉ vừa đủ.

    Hắn có thể đoán chừng được kích thước của nó khi cương lên cũng rơi vào khoảng 16 17 gì đó.

    Hắn bây giờ người có chút nóng ran, cảm giác khó chịu vì chỉ nhìn mà thể làm được gì.

    Vừa nhìn bản năng liền nuốt nước nước bọt tạo thành âm thanh.

    Động tĩnh của hắn sao có thể qua mắt được sư bá.

    - Sư điệt, tranh của ta có gì hấp dẫn hay sao mà nhìn không rời mắt vậy?

    Câu hỏi của sư bá làm hắn giật mình, thần thông tán cũng đúng lúc hết hiệu lực.

    Hắn suy nghĩ chút rồi trả lời:

    - Trong tranh của sư bá hình như có kiếm.

    Hắn trả lời cũng không phải là không có căn cứ.

    Dù gì cũng nhận được thiên phú kiếm đạo từ hệ thống.

    Mặc dù không nhìn ra bí mật của bức tranh này nhưng cũng có thể đại khái hiểu được kiếm ý trong đó.

    Nghe câu trả lời của hắn sư bá có chút ngạc nhiên rồi nhẹ nhàng gật đầu cảm thán

    - Không ngờ tiểu tử ngươi có thể nhìn ra kiếm trong tranh này.

    Được khen hắn đắc ý liền khoe ngay bản thân cũng đã lĩnh ngộ được thất tinh kiếm pháp mà sư bá hắn đưa cho lúc trước.

    Sư bá có chút không tin nhìn hắn.

    - Tiểu tử ngươi mặc dù có chút tư chất kiếm đạo, cũng không thể học....

    Không đợi sư bá nói hết câu hắn liền thôi động kiếm ý của thất tinh kiếm pháp.

    Từ đầu 2 ngón tay hắn kiếm khí cao hơn một thước xuất hiện.

    Kiếm khí màu xanh có chút giống với một lưỡi kiếm mọc ra từ ngón tay hắn.

    Lần này thì sư bá hắn không còn gì để nói.

    Dù gì thất tinh kiếm pháp cũng là công pháp địa giai với tu vi của hắn nhập môn đã khó chứ đừng nói như bây giờ.

    Kiếm khí đã thành ít nhất cũng tính là tiểu thành công pháp này.

    Lúc này ánh mắt sư bá hắn nhìn hắn thay đổi hoàn toàn.

    Lúc trước chỉ xem là sư điệt bình thường mà đối đãi nhưng bây giờ là ánh mắt toả sáng như nhìn thấy bảo vật.

    - Sư bá người thấy sao, con có thể theo người học kiếm đạo rồi chứ ?

    Hắn cười đắc ý vì biểu cảm của sư bá không ngoài dự đoán của hắn.

    [ Độ hảo cảm với Lý Trường Không đạt đến 3 sao ]

    Nhìn thấy thông báo hệ thống hắn mới chắc chắn rằng là sư bá bây giờ thật sự coi trọng mình.

    Nhưng mà có chút ảo não hệ thống không hề đưa ra nv tăng độ thiện cảm mà hắn lại tự ý tăng lên không biết có nhận được gì không.

    Hắn chỉ hận bản thân quá vội vàng mà không đợi nhiệm vụ hệ thống.

    [ Chúc mừng kí chủ nhận được phần thưởng:

    - Tư chất kiếm đạo +1

    - Tư chất đan đạo +1

    - Kinh nghiệm 1000 điểm.

    - Mở khóa chức năng: thương thành (có thể dùng điểm kinh nghiệm để đổi lấy vật phẩm).

    - Thẻ chặn công kích chí mạng +1 ]

    Một hàng dài thông báo nhảy ra trước mắt làm hắn có chút không tiếp nhận hết được.

    Quả nhiên hệ thống không làm hắn thất vọng.

    Đang định kiểm tra thì nhớ ra là ở đây có chút không tiện.

    Sư bá sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ cũng đồng ý làm hắn cực kì phấn khích.

    - Chuyện này ta sẽ nói với sư phụ con, nhưng để tiện cho sau này, ta nghĩ con tạm thời có thể đến linh phong của ta ở.

    Hắn còn chưa kịp hỏi vấn đề này thì sư bá đã chủ động yêu cầu.

    Liền vội vã quỳ xuống bái tạ.

    Dù gì bây giờ sư bá đã thành sư phụ hắn.

    Có thể thường xuyên ở bên cạnh người chính là mong muốn của hắn bây lâu nay.

    Sau khi sắp xếp mọi việc ổn thỏa.

    Hắn cuối cùng cũng được dọn đến linh phong của sư phụ hắn ( sư bá giờ đã là sư phụ).

    Nhưng mà viễn cảnh được ở bên sư phụ hắn,được ngắm nhìn người mỗi ngày lại không xuất hiện.

    Hằng ngày sư phụ đến chỉ điểm hắn một chút rồi sau đó lại biến mất.

    Công việc trong tông môn quá nhiều nên bình thường sư phụ hắn đều không ở linh phong.

    Có lúc phải mấy ngày hắn mới gặp người một lần.

    Vì vậy hắn quyết định tự tu luyện tăng tu vi bản thân chút chờ ngày tu vi vượt qua sư phụ thì muốn làm gì người cũng dễ đáp ứng hắn hơn.

    Nhưng với tư chất của hắn việc này là rất khó.

    Cũng may có thể sử dụng điểm kinh nghiệm để thăng cấp tu vi.

    Hắn bây giờ cảnh giới chỉ là hậu thiên cảnh tầng 5.

    Tu vi này có chút thấp so với mọi người.

    Phải biết những người bằng tuổi hắn tư chất bình thường thì cũng đã đạt đến tầng 7 8 chứ đừng nói đến những kẻ được xưng là thiên tài.

    Họ có người đều đã đột phá đến tiên thiên cảnh.

    Nhưng mà không sao bây giờ hắn đã có hệ thống còn sợ không đuổi kịp đám yêu nghiệt thiên tài kia sao.

    Hắn mĩm cười đắc ý.

    [ Kí chủ có muốn tiêu hao 660 điểm exp để thăng cấp tu vi không ]

    Hắn không cần suy nghĩ mà đồng ý.

    Liên tục thăng lên mấy cấp từ hậu thiên tầng 5 đến hậu thiên tầng 9 đối với hắn chỉ cần ấn nhẹ mấy cái là xong.

    Nhưng mà khi hắn muốn đột phá tiên thiên thì hệ thống lại không cho phép.

    [ Kí chủ không đạt đủ yêu cầu để thăng cấp.

    Vui lòng thử lại sau ]

    Hắn giận muốn chửi thề.

    Đã cần điểm exp của hắn lại còn đặt ra yêu cầu làm hắn dừng chân trước ngưỡng cửa của ước mơ.

    Điều này khiến hắn có chút không chấp nhận được.

    Phải biết từ khi hắn đặt chân lên con đường tu luyện.

    Tiên thiên cảnh cảnh chính là ước mơ của hắn.

    Vì chạm đến cảnh giới này có thể ngự không phi hành.

    Được bay như chim ai mà chẳng muốn.

    Nhất là người xuyên không như hắn.

    Khi ở thế giới cũ đến mơ hắn cũng muốn được bay một lần.

    Vậy mà giờ đây vì cái yêu cầu ch* ch*t của hệ thống hắn lại phải chờ đợi.

    Mặc dù phẫn nộ nhưng hắn cũng muốn kiểm tra xem cuối cùng là cần yêu cầu gì hắn mới có thể tiếp tục thăng cấp.

    [ Điều kiện để thăng cấp

    9690/5000 exp.

    Công pháp đạt tiên thiên ( chưa đạt yêu cầu ).

    Đạt đến linh thể ( một loại đẳng cấp thể hiện giới hạn của cơ thể ). ]

    Điểm kinh nghiệm hắn đã có đủ nhưng mà 2 điều kiện kia có chút đau não.

    Công pháp tiên thiên là gì hắn còn không biết chứ đừng nói đến đạt đến tiên thiên.

    Chưa kể đến cái điều kiện linh thể kia rất khó đạt được.

    Hắn hiện tại chỉ là phàm thể mặc dù sử dụng linh khí để tôi luyện có thể thăng lên nhưng mà tiến độ quá chậm.

    Để có thể thăng từ phàm thể với khả năng của hắn ít nhất cũng phải mấy năm.Hắn thuộc kiểu người không kiên nhẫn làm sao có thể đợi được.

    Suy nghĩ một lúc không làm được gì hắn quyết định từ bỏ.

    Dù sao con đường tu luyện người ta vất vã mới đi lên từng bước một.

    Mà hắn lại dựa vào hệ thống nhẹ nhàng đi lên thì chút khó khăn này so với những võ giả ngoài kia không là gì cả.

    Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng.

    Rồi sớm muộn hắn cũng sẽ chạm tới được cảnh giới cao hơn thôi.

    Bây giờ trước tiên điều hắn cần là kiểm tra tự thân xem căn cơ có bị sao không mặc dù tin tưởng hệ thống nhưng mà cẩn thận chút cũng không thừa.

    Vậy là hắn nhắm mắt điều tức hy vọng phương pháp đột phá sẽ đến với hắn.
     
    Back
    Top Bottom