Màn đêm ở Vân Châu luôn lạnh như dao cứa.
Trong doanh trại tạm, ánh lửa lập lòe soi bóng Hà Dạ Kiêu ngồi khoanh chân, sắc mặt nghiêm túc hiếm thấy.
Hắn vẫn đang dần thích nghi với cơ thể mới – một thân thể yếu ớt, kinh mạch tắc nghẽn, linh lực rối loạn, đúng như cái danh "phế vật" mà đời trước để lại.
Nhưng sâu trong đan điền, hắn có thể cảm nhận được một luồng khí khác lạ – không giống linh khí bình thường mà hắn từng đọc trong sách tu tiên.
Thứ này... hỗn loạn mà tinh khiết, âm dương bất định, ngũ hành tương khắc lẫn nhau, nhưng lại vận chuyển theo một quỹ đạo không thể lý giải.
"Linh căn hỗn nguyên... là thứ gì vậy?" – hắn nhắm mắt, cố dẫn khí theo bản năng.
Ngay khi luồng khí đó vừa khẽ di chuyển, kinh mạch lập tức chấn động.
Một cảm giác như ngàn mũi kim châm xuyên qua toàn thân khiến hắn cắn răng, suýt bật tiếng rên.
Toàn bộ đan điền như muốn vỡ tung.
Nhưng thay vì dừng lại, hắn lại cười – nụ cười cay độc và lạnh lẽo.
"Nếu đây là con đường thống khổ để thoát khỏi số kiếp phế vật... thì đau nữa đi."
Bên ngoài trướng, binh sĩ vẫn đang dọn xác, nhóm lửa, băng bó cho người bị thương.
Vân Châu vừa trải qua một trận huyết chiến, hơn vạn binh lính đã nằm lại.
Máu chưa khô, cờ chưa kịp dựng lại.
Trong soái trướng, Định Viễn Hầu Hà Tân đang họp kín với các phó tướng.
Ánh mắt ông đầy mỏi mệt, nhưng giọng nói vẫn sắc như đao:
"Trận này chưa xong.
Ta nghi Hãn tộc chỉ là mồi nhử.
Kẻ thực sự muốn hạ Vân Châu... là nội gián trong triều."
Một vị tướng trẻ cau mày:
"Hầu gia, ngài nghi ai?"
Hà Tân không đáp.
Ông chỉ rút một phong thư từ ống tay áo, vứt lên bàn.
Lá thư được viết bằng loại mực đặc biệt, chỉ hiện khi gặp linh khí.
"Trước trận, một sát thủ trà trộn vào quân doanh, giả làm y quan.
Hắn không nhắm vào ta, mà... vào Dạ Kiêu."
Trong doanh trại y quan, tên sát thủ đã bị bắt, thân thể bốc cháy từ bên trong trước khi kịp khai ra bất cứ điều gì.
Một loại cấm chú – thứ chỉ các tông môn bí ẩn hoặc thế lực hoàng thất mới dùng được.
Hà Tân nhíu mày.
Ông không phải kẻ đa nghi, nhưng lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy...
đứa con mà ông luôn coi là "gánh nặng", có thể là mấu chốt thay đổi cả vận mệnh Đại Vũ quốc.
Trong bóng tối, Hà Dạ Kiêu đã ngồi bất động suốt một canh giờ.
Luồng khí hỗn nguyên trong người hắn đang dần dung hòa với kinh mạch.
Dù chưa thể vận khí tu luyện như tu sĩ bình thường, nhưng thần thức của hắn lại đang phát triển với tốc độ kinh người.
Hắn có thể cảm nhận tiếng gió ngoài trướng, mùi máu chưa tan, thậm chí cả... những tiếng xì xầm mưu đồ cách đó mấy trướng.
"Linh căn này... không đi theo đạo lý thông thường."
"Không luyện được khí, nhưng lại khuếch đại cảm quan, ý niệm, và thậm chí... hấp thụ tàn linh?"
Hắn cười khẽ.
"Một phế vật không thể tu luyện... nhưng nếu hấp thụ khí tức chiến trường, linh hồn tử sĩ mà mạnh lên... thì chẳng phải là đang đi một con đường khác sao?"
Con đường đó, là nghịch đạo.
Con đường đó, là phá vỡ thiên quy.
Hắn – Hà Dạ Kiêu, kẻ bị xem là vô dụng, giờ đang bước vào một vận mệnh không ai lường trước được.
Một phế vật...
Một sinh linh dị thường...
"Ngựa sắt dẫm máu, binh đao nhuộm trời, một kẻ từng bị xem là phế vật...
đang bước từng bước lên con đường nghịch thiên."
Tiếng trống trận vẫn còn văng vẳng trong đầu hắn.
Mùi máu tanh chưa kịp phai trong ký ức, khói lửa Vân Châu còn in đậm trong từng giấc mộng.
Trận chiến tại Vân Châu vừa kết thúc không lâu.
Hãn tộc Bắc Nhung hợp binh với yêu tộc phương bắc, tung ra một mũi đại quân mười vạn người, chia làm ba hướng công phá biên thành.
Vân Châu – biên thành trọng yếu nhất của Đại Vũ – bị ép đến đường cùng.
Định Viễn Hầu Hà Tân, với bảy vạn quân trấn thủ, đứng mũi chịu sào.
Đêm bốn ngày ba, máu nhuộm thành tường.
Trong một đêm mưa gió như trút, tiếng kèn hiệu thổi vang khắp trời, từng đợt yêu binh như nước lũ ập tới.
Ngọn lửa hừng hực cháy trên tường thành, tên bay như mưa, tiếng binh khí giao nhau chát chúa, từng đội quân thiêu sống cả người lẫn yêu, biến thành tro tàn.
Cuối cùng, sau nhiều ngày tử chiến, liên quân Hãn – Yêu bị đánh lui, nhưng cái giá phải trả là một vạn binh sĩ Vân Châu ngã xuống, thi thể chất thành từng đụn.
Vài hôm sau, một tin dữ từ triều đình đưa tới: Trương Vĩnh Lộc, gian tướng nắm quyền lộng hành, lấy danh nghĩa "truy phong công trạng", hạ chiếu triệu Định Viễn Hầu Hà Tân hồi kinh nhậm chức Thượng Thư Bộ Binh – một chức quan danh thì lớn mà quyền thì bị gian tướng kia vắt sạch, đồng nghĩa với việc tước bỏ binh quyền 7 vạn quân Vân Châu.
Trong đại doanh, các tướng sĩ đều tức giận.
Phó tướng Hứa Bá Thiên nắm chặt tay run rẩy, quỳ trước Hà Tân:
"Hầu gia!
Không thể về kinh lúc này được!
Trương Vĩnh Lộc rõ ràng muốn loại trừ người để thâu tóm binh quyền Vân Châu!"
Nhưng Hà Tân – người suốt đời lấy "trung quân ái quốc" làm tôn chỉ – vẫn thở dài, ánh mắt như đã nhìn thấy cục diện tan thương từ lâu:
"Ta không thể vì giữ mình mà trái chiếu chỉ.
Nếu lòng dân đã loạn, ta có muốn giữ cũng chẳng giữ nổi."
Trước khi rời doanh trại, Hà Tân để lại một lời nhắn cho các tướng sĩ:
"Hà gia ta rồi sẽ có lúc cần đến chư vị.
Khi ấy, bất kể là đao núi lửa biển, ta mong các ngươi... còn nhớ hôm nay là vì cái gì mà tồn tại."
Trên đường hồi kinh – đoạn giữa núi rừng phía Nam Nhạn Lĩnh.
Gió thổi rì rào qua từng rặng thông.
Đoàn xe ngựa dài hơn mười cỗ, quân hầu hộ tống nghiêm cẩn.
Dẫn đầu là hai kỵ mã: một già, một trẻ.
Hà Dạ Kiêu, vị thiếu gia vốn trước nay chỉ nằm ngả người trong xe ngựa thưởng trà, hôm nay lại ngồi thẳng lưng trên yên ngựa, tay cầm dây cương khá thuần thục, ánh mắt lặng lẽ dõi theo con đường gập ghềnh phía trước.
Một gia nhân trẻ tiến lại gần, giọng có chút ngạc nhiên:
"Thiếu gia, hôm nay ngài lại... cưỡi ngựa?"
Dạ Kiêu quay sang nhìn, ánh mắt sắc như nước thu:
"Từ nay ta muốn bắt đầu tu luyện.
Cưỡi ngựa... là điều đương nhiên."
Tiếng thì thầm từ các gia nhân phía sau vang lên đầy kinh ngạc.
Ngay cả Định Viễn Hầu Hà Tân đang cưỡi ngựa bên cạnh cũng phải ghìm cương quay lại, ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.
"Kiêu nhi... con vừa nói gì?
Phụ thân nghe không rõ."
Dạ Kiêu mỉm cười:
"Con muốn tu luyện.
Trở thành đại tướng như phụ thân."
"Con chắc không?" – Hà Tân nhìn chăm chăm, ánh mắt sắc như đao.
"Chắc chắn." – Dạ Kiêu đáp dứt khoát.
Một lát trầm mặc, rồi Hà Tân bật cười lớn, tiếng cười dội cả triền núi:
"Ha ha ha!
Tốt lắm!
Cuối cùng thằng con phá gia chi tử của ta cũng chịu lớn rồi!"
"Sau khi hồi kinh, ta sẽ đưa con đến Thập Đại Tông Môn.
Để xem nên bái nhập tông môn nào."
"Con thích kiếm thuật, hay thứ gì khác?"
Dạ Kiêu suy nghĩ một lúc:
"Con rất thích kiếm... nhưng con muốn học cả thương."
"Ồ?
Vì sao lại là thương?" – Hà Tân hỏi, ánh mắt bắt đầu sáng lên.
Dạ Kiêu quay đầu nhìn cha:
"Kiếm để đấu.
Nhưng thương... là để phá vỡ, để dẫn đầu, để giết địch, để cứu quốc."
Hà Tân khẽ gật đầu, ánh mắt long lanh:
"Tốt.
Nếu con thích thương, ta sẽ dẫn con đến Lôi Thương Môn.
Còn kiếm đạo, cha có bằng hữu ở Thanh Vân Kiếm Phái, ta sẽ xin cho con song tu cả hai."
Trong đoàn người phía sau, Tiểu Hầu Tử – người hầu thân tín mang huyết mạch yêu tộc khỉ – lặng lẽ nhìn bóng lưng thiếu gia, đôi mắt ngấn nước.
"Tiểu thiếu gia... rốt cuộc cũng trở thành đại nhân rồi sao?"
Trên lưng ngựa, Hà Dạ Kiêu khẽ nhắm mắt, một đoạn ký ức mờ nhạt hiện ra – trong máu, trong lửa, trong tiếng gào thét của đồng tộc...
"Kiếp này... ta nhất định không làm con tốt thí cho bất kỳ kẻ nào."
Và cũng trong lúc ấy, tại hoàng cung Đại Vũ...
Tể tướng Trương Vĩnh Lộc đang xem sớ mật, chuẩn bị kế hoạch bức vua thoái vị, soán quyền đoạt vị.
Trong bóng tối, những kẻ phản trắc âm mưu từng bước vây chặt kinh thành.
Nhưng... hắn không biết, một kẻ tưởng như "phế vật" của Hà , giờ đang bắt đầu hành trình trở thành thiên kiêu.