Cập nhật mới

Khác Tu Tiên Chiến Quốc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394520992-256-k363306.jpg

Tu Tiên Chiến Quốc
Tác giả: cNeoX14
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hà Dạ Kiêu-một nhà sử học bình thường bị một chiếc xe tải cán qua, bỗng tình dậy ở thế giới khác tràn đầy những thứ được gọi là linh.

Trong thân xác công tử Hà Dạ Kiêu- kẻ bị gán mác phế vật, công tử ăn chơi vô tích sự , không có tài năng tu luyện.

Nhưng trong cơ thể hắn lại ẩn chứa một loại linh căn chưa từng có, một bí ẩn có thể thay đổi vận mệnh Đại Vũ quốc- một vương triều thối nát, nơi quyền lực bị thao túng và dân chúng lầm than,

Từ người hiện đại xuyên không đến thế giới tu tiên đầy hiểm nguy, Hà Dạ Kiêu phải vượt qua định kiến, mưu đồ đen tối trong triều đình và sự tranh giành quyền lực khốc liệt.

Liệu một kẻ từng bị khinh bỉ có thể trở thành biểu tượng của chính nghĩa và thay đổi cục diện thế giới?

Hành trình tu tiên, chiến tranh, và tranh đoạt vương quyền bắt đầu từ đây - nơi phế vật hóa huyền thoại, và vận mệnh không nằm trong tay số phận.



vuongtrieu​
 
Tu Tiên Chiến Quốc
Chương 1: Mở Mắt Ở Thế Giới Mới


Cái chết... là cảm giác gì?

Lạnh?

Tối?

Mất hết cảm giác?

Không.

Với Hà Dạ Kiêu – 24 tuổi, lập trình viên tự do, một kẻ "sống qua ngày để trả tiền trọ", cái chết đến đột ngột và lố bịch đến mức hắn không kịp nhận ra rằng mình đã chết.

Tối hôm đó, hắn vừa hoàn thành xong một bản cập nhật cho game "Tiên Chiến 3D" – một trò chơi tu tiên nổi tiếng hắn đang freelance cho.

Hơn 72 tiếng không ngủ, mấy lon nước tăng lực lăn lóc trên bàn, mắt hắn mờ như sương khói.

Đường về nhà là một đoạn vỉa hè sát lề phố, nơi xe tải thường "quẹo đại" mà không thèm nháy xi-nhan.

"Tao mà chết, chắc ông trời phải cho tao làm tiên mới đáng." – hắn từng nói với bạn cùng phòng như đùa.

Một giây sau, trời đáp lại lời hắn... bằng tiếng phanh rít, ánh đèn pha trắng loá và tiếng rầm kinh hoàng.

Đáng lẽ thế giới phải tắt ngóm ngay sau đó.

Nhưng không.

Một khoảng không đen ngòm hiện ra.

Không có ánh sáng.

Không có trọng lực.

Không có âm thanh.

Chỉ có... giọng nói lạ lùng vọng lên trong đầu hắn, rõ như chuông chùa vang giữa hư vô.

"Linh căn hỗn nguyên chưa từng xuất hiện.

Mệnh cách hỗn độn, thiên đạo không thể định số."

"Một phế vật mang xác, một kẻ ngoài quy tắc gánh mệnh."

"Đổi mạng mà sống lại... chấp nhận chăng?"

"Chấp nhận." – hắn không chần chừ, không hỏi tại sao.

Nếu cái chết là hết... thì còn gì để mất?

Trong đầu Hà Dạ Kiêu, từng mảnh ký ức kỳ lạ từ cơ thể này trỗi dậy.

Một thế giới tu tiên rộng lớn, nơi sức mạnh không chỉ dựa vào võ công mà còn dựa vào sự tu luyện khí lực và linh căn.

Đại Vũ quốc – một vương triều hùng mạnh từng làm mưa làm gió nhưng nay đã suy tàn, rơi vào tay gian thần Trương Vĩnh Lộc thao túng ấu đế Đổng Văn.

Dân chúng khốn khổ, đói nghèo, và tiếng than khóc vang khắp các châu biên ải.

Ở bắc phương, liên minh Hãn tộc và Yêu tộc mang theo hơn 10 vạn quân tràn xuống, âm mưu chiếm đoạt Vân Châu – chiến lũy cuối cùng của Đại Vũ trước khi tiến sâu vào nội địa.

Định Viễn Hầu Hà Tân–cha hắn,người đứng đầu phòng thủ Vân Châu, tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, kiên cường bảo vệ quê hương với 7 vạn quân.

Anh trai hắn – Hà Thiên Đao, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, thống lĩnh ngự lâm quân thủ đô, canh giữ hoàng thất khỏi âm mưu nội cung.

Ánh bình minh chưa kịp chiếu rọi, nhưng thành Vân Châu đã vang lên tiếng trống trận thê lương.

Những lá cờ quân Vân Châu phấp phới trong gió lạnh, sắc đỏ sẫm như nhuộm máu.

Trên bức thành cao chót vót, binh lính tay cầm khiên gỗ, tay cầm đao kiếm, mặt mũi lem luốc đất cát và máu me, ánh mắt căm giận, sẵn sàng hy sinh vì một mảnh đất quê hương.

Phía chân trời xa xa, 10 vạn đại quân Hãn tộc và Yêu tộc như sóng biển tràn tới, dày đặc trong hàng ngũ như bầy mãnh thú đang hướng tới con mồi.

Những chiến xa dày đặc bánh sắt kêu rít rít, giáo mác loang lổ máu đã sẵn sàng mở ra một cuộc thảm sát chưa từng có.

Định Viễn Hầu Hà Tân đứng trên đài quan sát, lông mày nhíu chặt, ánh mắt kiên cường nhìn về phía đối thủ.

Sát cánh bên ông là các tướng lĩnh đầu lĩnh sắc bén, nhưng không ai dám chớp mắt trước sức mạnh áp đảo của kẻ thù.

"Binh sĩ, ta biết các ngươi mỏi mệt, nhưng hôm nay không thể để mất thành này!

Vân Châu là tường thành bảo vệ Đại Vũ, là quê hương của ta!

Hãy biến thành lửa và máu, biến thành bức tường thép bất khả xâm phạm!"

Giọng ông vang lên như sấm rền khiến toàn bộ binh sĩ đều rùng mình mà hùng dũng đứng thẳng.

Trận chiến nổ ra đột ngột như cơn cuồng phong.

Phía bên dưới, hỏa hạm của quân địch bắn phá ầm ầm, đá ném, mũi tên rơi như mưa vào thành lũy.

Hàng loạt binh sĩ dùng xà beng, búa tạ đập phá cổng thành, cố gắng mở đường cho bộ binh tràn vào.

Những thợ săn thần điêu của Hãn tộc như những bóng ma, dùng móng vuốt sắc nhọn, mũi giáo bén ngót như lưỡi dao, leo lên các bức tường thành, lao vào hàng ngũ phòng thủ.

Hà Dạ Kiêu đứng nép trong bóng tối, quan sát trận chiến.

Hắn không có tu vi mạnh mẽ như anh trai hay cha mình, nhưng linh căn hỗn nguyên trong cơ thể bắt đầu nóng lên, từng làn linh khí âm thầm kích hoạt.

Trong lòng, hắn biết đây là cơ hội để phá vỡ định kiến, để chứng minh bản thân.

Máu, mùi khói thuốc, mùi thép sắc – tất cả hòa vào nhau thành một bản hợp xướng tang thương của chiến tranh.

Quân địch dùng vòi rồng nước nóng, thùng dầu sôi dội lên thành để thiêu cháy người phòng thủ.

Hàng loạt lính Vân Châu bị bỏng, kêu la thảm thiết.

Nhưng họ vẫn cắn răng chịu đựng, dùng xẻng, cuốc đẩy lùi từng đợt tiến công.

Cây cầu gỗ dẫn vào thành bị đốt cháy dữ dội, tiếng gỗ kêu răng rắc như tiếng khóc than của binh sĩ bên trong.

Đỉnh điểm của trận chiến là khi kẻ địch dùng bầy mã chiến thú Yêu tộc tấn công.

Những sinh vật khổng lồ có móng vuốt sắc như dao, mắt đỏ rực như lửa địa ngục, lao vào đội phòng thủ, phá vỡ đội hình.

Hà Dạ Kiêu đứng bên thành, mắt lấp lánh ý chí, lòng căm phẫn bùng lên.

Hắn nhắm mục tiêu là bầy chiến thú, tập trung linh khí hỗn nguyên, lần đầu tiên dùng sức mạnh tiềm ẩn.

Một luồng khí màu tím huyền bí tỏa ra, làm choáng kẻ địch, khiến bầy mã chiến thú sợ hãi mà lùi bước.

Tiếng la hét, tiếng dao chém, tiếng binh khí va đập vang dội khắp Vân Châu.

Máu đỏ thẫm thấm ướt cả mặt đất.

Người ngã xuống, người đứng lên, chiến trường như một bức tranh sống động về sự hi sinh và quyết tâm.

Sau nhiều giờ đồng hồ đẫm máu và mệt mỏi, quân Vân Châu với sự chỉ huy của Hà Tân đã kiên cường đẩy lùi quân địch.

Dù tổn thất hơn vạn người, nhưng thành trì vẫn vững như bàn thạch.

Chiến thắng ấy chưa phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu cho những cuộc chiến còn ác liệt hơn, khi mà từng âm mưu, từng thế lực đang ẩn mình, chờ thời cơ bùng nổ.

Hà Dạ Kiêu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu giữa mùi máu và khói súng.
 
Tu Tiên Chiến Quốc
Chương 2: Phế Vật Hồi Sinh


Màn đêm ở Vân Châu luôn lạnh như dao cứa.

Trong doanh trại tạm, ánh lửa lập lòe soi bóng Hà Dạ Kiêu ngồi khoanh chân, sắc mặt nghiêm túc hiếm thấy.

Hắn vẫn đang dần thích nghi với cơ thể mới – một thân thể yếu ớt, kinh mạch tắc nghẽn, linh lực rối loạn, đúng như cái danh "phế vật" mà đời trước để lại.

Nhưng sâu trong đan điền, hắn có thể cảm nhận được một luồng khí khác lạ – không giống linh khí bình thường mà hắn từng đọc trong sách tu tiên.

Thứ này... hỗn loạn mà tinh khiết, âm dương bất định, ngũ hành tương khắc lẫn nhau, nhưng lại vận chuyển theo một quỹ đạo không thể lý giải.

"Linh căn hỗn nguyên... là thứ gì vậy?" – hắn nhắm mắt, cố dẫn khí theo bản năng.

Ngay khi luồng khí đó vừa khẽ di chuyển, kinh mạch lập tức chấn động.

Một cảm giác như ngàn mũi kim châm xuyên qua toàn thân khiến hắn cắn răng, suýt bật tiếng rên.

Toàn bộ đan điền như muốn vỡ tung.

Nhưng thay vì dừng lại, hắn lại cười – nụ cười cay độc và lạnh lẽo.

"Nếu đây là con đường thống khổ để thoát khỏi số kiếp phế vật... thì đau nữa đi."

Bên ngoài trướng, binh sĩ vẫn đang dọn xác, nhóm lửa, băng bó cho người bị thương.

Vân Châu vừa trải qua một trận huyết chiến, hơn vạn binh lính đã nằm lại.

Máu chưa khô, cờ chưa kịp dựng lại.

Trong soái trướng, Định Viễn Hầu Hà Tân đang họp kín với các phó tướng.

Ánh mắt ông đầy mỏi mệt, nhưng giọng nói vẫn sắc như đao:

"Trận này chưa xong.

Ta nghi Hãn tộc chỉ là mồi nhử.

Kẻ thực sự muốn hạ Vân Châu... là nội gián trong triều."

Một vị tướng trẻ cau mày:

"Hầu gia, ngài nghi ai?"

Hà Tân không đáp.

Ông chỉ rút một phong thư từ ống tay áo, vứt lên bàn.

Lá thư được viết bằng loại mực đặc biệt, chỉ hiện khi gặp linh khí.

"Trước trận, một sát thủ trà trộn vào quân doanh, giả làm y quan.

Hắn không nhắm vào ta, mà... vào Dạ Kiêu."

Trong doanh trại y quan, tên sát thủ đã bị bắt, thân thể bốc cháy từ bên trong trước khi kịp khai ra bất cứ điều gì.

Một loại cấm chú – thứ chỉ các tông môn bí ẩn hoặc thế lực hoàng thất mới dùng được.

Hà Tân nhíu mày.

Ông không phải kẻ đa nghi, nhưng lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy...

đứa con mà ông luôn coi là "gánh nặng", có thể là mấu chốt thay đổi cả vận mệnh Đại Vũ quốc.

Trong bóng tối, Hà Dạ Kiêu đã ngồi bất động suốt một canh giờ.

Luồng khí hỗn nguyên trong người hắn đang dần dung hòa với kinh mạch.

Dù chưa thể vận khí tu luyện như tu sĩ bình thường, nhưng thần thức của hắn lại đang phát triển với tốc độ kinh người.

Hắn có thể cảm nhận tiếng gió ngoài trướng, mùi máu chưa tan, thậm chí cả... những tiếng xì xầm mưu đồ cách đó mấy trướng.

"Linh căn này... không đi theo đạo lý thông thường."

"Không luyện được khí, nhưng lại khuếch đại cảm quan, ý niệm, và thậm chí... hấp thụ tàn linh?"

Hắn cười khẽ.

"Một phế vật không thể tu luyện... nhưng nếu hấp thụ khí tức chiến trường, linh hồn tử sĩ mà mạnh lên... thì chẳng phải là đang đi một con đường khác sao?"

Con đường đó, là nghịch đạo.

Con đường đó, là phá vỡ thiên quy.

Hắn – Hà Dạ Kiêu, kẻ bị xem là vô dụng, giờ đang bước vào một vận mệnh không ai lường trước được.

Một phế vật...

Một sinh linh dị thường...

"Ngựa sắt dẫm máu, binh đao nhuộm trời, một kẻ từng bị xem là phế vật...

đang bước từng bước lên con đường nghịch thiên."

Tiếng trống trận vẫn còn văng vẳng trong đầu hắn.

Mùi máu tanh chưa kịp phai trong ký ức, khói lửa Vân Châu còn in đậm trong từng giấc mộng.

Trận chiến tại Vân Châu vừa kết thúc không lâu.

Hãn tộc Bắc Nhung hợp binh với yêu tộc phương bắc, tung ra một mũi đại quân mười vạn người, chia làm ba hướng công phá biên thành.

Vân Châu – biên thành trọng yếu nhất của Đại Vũ – bị ép đến đường cùng.

Định Viễn Hầu Hà Tân, với bảy vạn quân trấn thủ, đứng mũi chịu sào.

Đêm bốn ngày ba, máu nhuộm thành tường.

Trong một đêm mưa gió như trút, tiếng kèn hiệu thổi vang khắp trời, từng đợt yêu binh như nước lũ ập tới.

Ngọn lửa hừng hực cháy trên tường thành, tên bay như mưa, tiếng binh khí giao nhau chát chúa, từng đội quân thiêu sống cả người lẫn yêu, biến thành tro tàn.

Cuối cùng, sau nhiều ngày tử chiến, liên quân Hãn – Yêu bị đánh lui, nhưng cái giá phải trả là một vạn binh sĩ Vân Châu ngã xuống, thi thể chất thành từng đụn.

Vài hôm sau, một tin dữ từ triều đình đưa tới: Trương Vĩnh Lộc, gian tướng nắm quyền lộng hành, lấy danh nghĩa "truy phong công trạng", hạ chiếu triệu Định Viễn Hầu Hà Tân hồi kinh nhậm chức Thượng Thư Bộ Binh – một chức quan danh thì lớn mà quyền thì bị gian tướng kia vắt sạch, đồng nghĩa với việc tước bỏ binh quyền 7 vạn quân Vân Châu.

Trong đại doanh, các tướng sĩ đều tức giận.

Phó tướng Hứa Bá Thiên nắm chặt tay run rẩy, quỳ trước Hà Tân:

"Hầu gia!

Không thể về kinh lúc này được!

Trương Vĩnh Lộc rõ ràng muốn loại trừ người để thâu tóm binh quyền Vân Châu!"

Nhưng Hà Tân – người suốt đời lấy "trung quân ái quốc" làm tôn chỉ – vẫn thở dài, ánh mắt như đã nhìn thấy cục diện tan thương từ lâu:

"Ta không thể vì giữ mình mà trái chiếu chỉ.

Nếu lòng dân đã loạn, ta có muốn giữ cũng chẳng giữ nổi."

Trước khi rời doanh trại, Hà Tân để lại một lời nhắn cho các tướng sĩ:

"Hà gia ta rồi sẽ có lúc cần đến chư vị.

Khi ấy, bất kể là đao núi lửa biển, ta mong các ngươi... còn nhớ hôm nay là vì cái gì mà tồn tại."

Trên đường hồi kinh – đoạn giữa núi rừng phía Nam Nhạn Lĩnh.

Gió thổi rì rào qua từng rặng thông.

Đoàn xe ngựa dài hơn mười cỗ, quân hầu hộ tống nghiêm cẩn.

Dẫn đầu là hai kỵ mã: một già, một trẻ.

Hà Dạ Kiêu, vị thiếu gia vốn trước nay chỉ nằm ngả người trong xe ngựa thưởng trà, hôm nay lại ngồi thẳng lưng trên yên ngựa, tay cầm dây cương khá thuần thục, ánh mắt lặng lẽ dõi theo con đường gập ghềnh phía trước.

Một gia nhân trẻ tiến lại gần, giọng có chút ngạc nhiên:

"Thiếu gia, hôm nay ngài lại... cưỡi ngựa?"

Dạ Kiêu quay sang nhìn, ánh mắt sắc như nước thu:

"Từ nay ta muốn bắt đầu tu luyện.

Cưỡi ngựa... là điều đương nhiên."

Tiếng thì thầm từ các gia nhân phía sau vang lên đầy kinh ngạc.

Ngay cả Định Viễn Hầu Hà Tân đang cưỡi ngựa bên cạnh cũng phải ghìm cương quay lại, ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.

"Kiêu nhi... con vừa nói gì?

Phụ thân nghe không rõ."

Dạ Kiêu mỉm cười:

"Con muốn tu luyện.

Trở thành đại tướng như phụ thân."

"Con chắc không?" – Hà Tân nhìn chăm chăm, ánh mắt sắc như đao.

"Chắc chắn." – Dạ Kiêu đáp dứt khoát.

Một lát trầm mặc, rồi Hà Tân bật cười lớn, tiếng cười dội cả triền núi:

"Ha ha ha!

Tốt lắm!

Cuối cùng thằng con phá gia chi tử của ta cũng chịu lớn rồi!"

"Sau khi hồi kinh, ta sẽ đưa con đến Thập Đại Tông Môn.

Để xem nên bái nhập tông môn nào."

"Con thích kiếm thuật, hay thứ gì khác?"

Dạ Kiêu suy nghĩ một lúc:

"Con rất thích kiếm... nhưng con muốn học cả thương."

"Ồ?

Vì sao lại là thương?" – Hà Tân hỏi, ánh mắt bắt đầu sáng lên.

Dạ Kiêu quay đầu nhìn cha:

"Kiếm để đấu.

Nhưng thương... là để phá vỡ, để dẫn đầu, để giết địch, để cứu quốc."

Hà Tân khẽ gật đầu, ánh mắt long lanh:

"Tốt.

Nếu con thích thương, ta sẽ dẫn con đến Lôi Thương Môn.

Còn kiếm đạo, cha có bằng hữu ở Thanh Vân Kiếm Phái, ta sẽ xin cho con song tu cả hai."

Trong đoàn người phía sau, Tiểu Hầu Tử – người hầu thân tín mang huyết mạch yêu tộc khỉ – lặng lẽ nhìn bóng lưng thiếu gia, đôi mắt ngấn nước.

"Tiểu thiếu gia... rốt cuộc cũng trở thành đại nhân rồi sao?"

Trên lưng ngựa, Hà Dạ Kiêu khẽ nhắm mắt, một đoạn ký ức mờ nhạt hiện ra – trong máu, trong lửa, trong tiếng gào thét của đồng tộc...

"Kiếp này... ta nhất định không làm con tốt thí cho bất kỳ kẻ nào."

Và cũng trong lúc ấy, tại hoàng cung Đại Vũ...

Tể tướng Trương Vĩnh Lộc đang xem sớ mật, chuẩn bị kế hoạch bức vua thoái vị, soán quyền đoạt vị.

Trong bóng tối, những kẻ phản trắc âm mưu từng bước vây chặt kinh thành.

Nhưng... hắn không biết, một kẻ tưởng như "phế vật" của Hà , giờ đang bắt đầu hành trình trở thành thiên kiêu.
 
Tu Tiên Chiến Quốc
Chương 3: Gió Lặng Thành Đô


Chiều tà phủ kín chân trời phía tây, ánh hoàng hôn đỏ sậm rọi xuống cổng thành Thừa Thiên – kinh đô Đại Vũ.

Đoàn ngựa từ phía bắc phi nhanh về cổng chính, dẫn đầu là một hắc mã oai phong, vó ngựa dẫm trên nền đá xanh phát ra âm thanh vang vọng khắp phố dài.

Người cưỡi ngựa là một thanh niên tóc đen thả dài, trường y đen tuyền, vạt áo tung bay như cánh chim ưng giữa bầu trời đỏ lửa.

Hắn chính là Hà Dạ Kiêu – con trai thứ của Định Viễn Hầu Hà Tân, kẻ từng bị cả kinh thành gọi là "phá gia chi tử".

Nhưng hôm nay, ánh mắt hắn khác xưa – trầm tĩnh, lạnh lùng và có phần thăm thẳm như đáy vực.

Cưỡi ngựa vào kinh, hắn không màng ánh nhìn bàn tán hai bên phố, chỉ lặng lẽ hướng về hoàng cung đang chìm trong ánh chiều.

Sáng hôm sau, tiếng trống canh ba dội vang trong Đại điện Càn Nguyên.

Triều đình Đại Vũ lần đầu đón lại một người mà họ đã tưởng sẽ chết ở Vân Châu lạnh giá – Định Viễn Hầu Hà Tân.

Ông mặc triều phục giáp đen viền bạc, tay cầm hổ phù, từng bước tiến vào chính điện.

Tóc đã điểm bạc, ánh mắt đầy tang thương, khí thế như núi lớn ép xuống điện vàng.

Trương Vĩnh Lộc nở nụ cười đầy toan tính, đứng ra đón:

– Hà Hầu khổ nhọc bôn ba nơi biên cương, nay hồi kinh, thật là may mắn cho triều đình.

Hà Tân đứng yên, chắp tay lạnh lùng:

– Biên cương có tuyết lạnh, không bằng gió rét trong triều.

Mong Thái Phó chiếu cố cho.

Lời còn chưa dứt, trong điện rộ lên tiếng xì xào.

Trương Vĩnh Lộc thu nụ cười, ánh mắt chợt lóe sát ý.

Buổi thượng triều hôm nay căng thẳng hơn bao giờ hết.

Trương Vĩnh Lộc nắm chặt chóp tay, ánh mắt lạnh lùng, từng lời từng câu như dao đâm vào lòng Đại Vũ.

Hà Tân đứng thẳng người, mặt nghiêm nghị không nhúc nhích, đối đáp cứng rắn với gian thần.

Con trai cả, Hà Thiên Đao, mặc giáp bạch y sắc lạnh, đứng bên cạnh cha, ánh mắt sắc bén quét qua đám gian thần trong điện.

Dù mới hai mươi sáu tuổi, nhưng khí chất của chàng khiến ai cũng phải e dè.

"Thánh thượng!

Việc trong triều cần minh bạch, gian thần thao túng sẽ phá hủy cả quốc gia!"

Hà Tân cất giọng uy nghiêm, "Trương công, thần sẽ không để cho đất nước rơi vào tay bọn gian thần!"

Trương Vĩnh Lộc nhếch môi cười khẩy, "Hà tướng quân, dù ngài dũng mãnh, nhưng đứng trước thánh ý, đừng mơ làm loạn."

Ánh mắt hai bên căng như dây cung, cả đại điện như đóng băng.

"Bãi triều!"

Âu đế Đổng Văn cất giọng, các quan tướng lần lượt rời khỏi điện Càn Nguyên.

Hà Tân quay sang nhìn con trai, giọng trầm xuống: "Thiên Đao, ta có chuyện cần con biết..."

Hai cha con bước ra khỏi điện, để lại sau lưng những ánh mắt đầy toan tính.

Ở hành lang vắng, Hà Thiên Đao quay lại nhìn cha:

"Phụ thân, đừng lo, năm ngàn Ngự Lâm Quân của con luôn sẵn sàng."

Hà Tân mỉm cười, ánh mắt đầy tự hào:

"Ta tin con.

Đại Vũ cần lắm những người như con."

Hai cha con đứng đó, giữa bức tường cổ kính, như hai mũi tên đã sẵn sàng bắn về phía gian thần.

Trời sập tối, Hà Dạ Kiêu thong dong dạo bước nơi phố cổ bên bờ Phượng Giang.

Dưới ánh đèn lồng lờ mờ, hắn dừng lại trước một tửu lâu có tấm biển gỗ cũ kỹ:

Tam Sinh Tửu – Một chén vọng kiếp nhân sinh.

Không biết vì sao, hắn lại đẩy cửa bước vào.

Hương rượu thơm nhẹ quyện trong gió, tiếng tiêu xa xa hòa cùng tiếng chén khẽ chạm.

Tầng hai của tửu lâu gần như vắng vẻ.

Trong một góc phòng, một nam tử vận áo gấm thêu giao long, tuổi xấp xỉ ba mươi, đang ngồi một mình bên bàn, tay rót rượu, mắt nhìn trăng.

– Ngồi đi. – Người kia cất tiếng mà không quay đầu. – Chỗ này vẫn còn chỗ cho người bị cả kinh thành khinh thường.

Hà Dạ Kiêu hơi nhíu mày, nhưng rồi ngồi xuống không chút khách sáo.

– Tại hạ...

– Không cần xưng danh. – Nam tử kia đưa tay đẩy chung rượu qua. – Ta là Đổng Hạo.

Hà Dạ Kiêu giật mình.

– Quốc Tín Hầu?

– Đó là danh hiệu năm ta mười tám tuổi.

Giờ chỉ là một kẻ uống rượu quên thế sự.

Hai người cười nhạt, cụng chén.

– Người tới đây tìm ta? – Đổng Hạo hỏi.

– Không.

Ta đến tìm một nơi có thể uống say.

– Vậy thì đúng quán.

Ở đây, người say không bị cười, người tỉnh mới đáng sợ.

– Ngươi tới đây để làm gì?

– Uống. – Hà Dạ Kiêu ngồi xuống. – Và tìm một người hiểu đạo.

Đổng Hạo cười, rót rượu:

– Thứ nhất, ngươi từng là phế vật nổi tiếng.

Thứ hai, ta không tin vào phế vật hoàn lương.

– Còn thứ ba? – Dạ Kiêu nhướng mày.

– Thứ ba... ta muốn thử ngươi.

Hắn đưa một hộp gỗ nhỏ đẩy tới.

– Trong này là "Tam Sinh Lộ".

Loại rượu ba chén, ai chưa từng chạm vào sinh tử sẽ không dám uống.

Ngươi dám chứ?

Hà Dạ Kiêu mở hộp, mùi thơm nhè nhẹ, nhưng dưới đáy rượu là màu xanh biếc lạ thường.

– Nếu ngươi thật sự muốn đi con đường vén loạn thế, thì cái chết sẽ rình rập mỗi ngày.

Chỉ khi đối mặt được với tử sinh, mới có tư cách kết huynh đệ với ta.

Hà Dạ Kiêu cười khẽ.

Hắn rót rượu, uống một hơi ba chén.

– Tử sinh là chuyện của mai sau.

Còn bây giờ, ta uống vì ngày sau sẽ không cô độc.

Đổng Hạo siết chặt tay.

Rồi cũng cạn ba chén.

– Được.

Từ hôm nay, ta là huynh, ngươi là đệ.

Có phúc cùng hưởng, có họa cùng gánh.

Gió đêm rít qua cửa sổ.

Trên bàn, ba chén rượu đã cạn.

Một cuộc hội ngộ, mở ra thiên hạ sắp đổi.
 
Tu Tiên Chiến Quốc
Chương 4: Lôi Thiên Khai Lộ


Ánh dương xuyên qua mây mù phương nam, soi rọi lên những tầng mây bao phủ dãy Thiên Quân.

Ẩn sâu giữa rặng núi, Lôi Thiên Tông hiện ra hùng vĩ như một thế ngoại thiên cung – mây trắng lượn lờ, linh điểu bay lượn, thác nước tuôn trào từ vách đá dựng đứng.

Trên con đường đá quanh co dẫn vào sơn môn, ba người cưỡi hắc mã tiến lên.

Đi đầu là Định Viễn Hầu Hà Tân, phía sau là Hà Dạ Kiêu và Tiểu Hầu Tử.

Gió núi thổi qua khiến áo choàng bay phần phật, vạt tóc dài của Dạ Kiêu tung trong gió, ánh mắt trầm ổn, không còn chút ngông nghênh ngày xưa.

Hà Tân hạ ngựa trước bậc đá ngàn bậc dẫn lên đại điện, trầm giọng:

– Nơi đây là Lôi Thiên Tông – một trong ngũ đại tông môn của Trung Vực.

Từ nay trở đi, vận mệnh các con không còn gắn với Hà gia, mà do chính các con quyết định.

Tiểu Hầu Tử siết chặt tay, ánh mắt rực sáng.

Hà Dạ Kiêu chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng như có lửa cháy.

Vừa bước tới sơn môn, một bóng người đã ngồi sẵn dưới gốc tùng cổ thụ – một lão giả mặc trường bào xám tro, tóc tai bù xù như kẻ ăn mày, tay cầm hồ lô rượu, mắt lim dim như say khướt.

– Khách đến từ phương bắc, một kẻ là phế vật mang linh căn biến dị, một là hậu duệ yêu tộc... mùi vị khá lạ.

Lão nhếch mép cười, liếc nhìn Hà Tân:

– Hầu gia, già rồi mà còn vắt óc tính chuyện mưu đại sự, phiền đấy.

– Giả huynh vẫn mồm miệng y như xưa. – Hà Tân nhún vai, không khách sáo.

Hà Dạ Kiêu nhìn lão nhân, ánh mắt lóe sáng.

Lão chính là Giả Tư, một tán tu nổi danh thiên hạ, từng đánh chết ba tên Kim Đan hậu kỳ chỉ bằng một cây trúc.

Tuy không vào tông môn, nhưng thường ngồi bên ngoài Lôi Thiên Tông tùy hứng thu nhận đồ đệ – điều kiện duy nhất là...

"ta thấy thích".

Giả Tư nhìn chằm chằm Dạ Kiêu, đột nhiên ném ra một quyển trục cũ kỹ:

– "Tử Tiêu Kiếm Pháp".

Thứ này vốn là công pháp ta cướp được từ Huyền Minh Các, vẫn chưa ai luyện thành.

Ngươi nếu luyện nổi ba thức, coi như có tư cách bước vào con đường tu đạo.

Dạ Kiêu đỡ lấy, lòng thầm run lên.

Tử Tiêu Kiếm Pháp – tuyệt học thất truyền, tương truyền khi luyện đến tầng cuối, một kiếm có thể chém nát lôi vân.

– Đa tạ tiền bối.

Giả Tư khoát tay:

– Không cần đa tạ, nếu ba tháng không luyện được tầng một, ta sẽ đích thân đánh gãy xương ngươi, đỡ mất công người khác.

Lúc này, một tiếng sấm rền vang trên đỉnh Lôi Đài, một đạo lôi quang bổ xuống, mở ra cánh cổng đá lớn của Lôi Thiên Tông.

Một lão giả mặc đạo bào tím xuất hiện, râu dài ba thước, ánh mắt như điện – Lôi Thiên trưởng lão Phạm Tử Văn, tu vi Nguyên Anh đỉnh phong, người cai quản ngoại môn, cũng là một trong Thất Đại Lôi Tôn vang danh.

– Hà Tân huynh, đích thân đưa hậu nhân đến, xem ra là chuyện lớn.

Mời vào.

Hà Tân chắp tay cúi đầu:

– Mong Phạm huynh chiếu cố cho tiểu tử nhà ta.

Phạm Tử Văn nhìn qua Dạ Kiêu và Tiểu Hầu Tử, khẽ gật:

– Một người phàm nhưng thần hồn kiên cố, một yêu tộc tiềm long chưa tỉnh.

Có duyên, có khí, có mệnh...

Vào đi.

Hai cánh cửa đá ầm ầm mở ra.

Lôi Thiên Tông – tu tiên chi môn, từ đây mở lối.

Bên trong ngoại môn, người mới gia nhập tông đông đúc như chợ phiên.

Các tạp dịch đệ tử vội vã, linh khí tràn ngập không trung.

Một thiếu nữ áo lam xuất hiện giữa sân, tay cầm lệnh bài, dung nhan thanh tú, khí chất băng sương, giọng trong trẻo vang lên:

– Tân đệ tử Hà Dạ Kiêu, Tiểu Hầu Tử, theo ta đến lĩnh pháp y và chỗ ở.

Hà Dạ Kiêu nhìn nàng một cái, trong lòng hơi động.

– Sư tỷ là?

– Ta là Liễu Lam Nhi, phụ trách hướng dẫn tân đệ tử.

Kim Đan trung kỳ.

Cũng là người trực tiếp giám sát các ngươi trong ba tháng đầu.

Tiểu Hầu Tử nuốt nước miếng: "Sư tỷ hung dữ quá..."

Dạ Kiêu cười nhạt: "Không dám lười, sư tỷ quá xinh."

Liễu Lam Nhi liếc hắn: "Ta không quan tâm các ngươi sống chết ra sao.

Nhưng một khi đã bước vào tông môn, nếu tu không ra thành quả, thì đừng trách ta nghiêm khắc."

Nói rồi nàng đưa cho mỗi người một bộ pháp y màu xám tro, cùng lệnh bài bằng ngọc khắc chữ "Lôi".

Tiểu Hầu Tử nhìn bộ y phục, hí hửng mặc thử, nhưng đúng lúc đó, một bóng đen xẹt qua, rơi xuống bên cạnh như tia chớp.

Một lão nhân áo đen, thần sắc mơ hồ, gõ đầu Tiểu Hầu Tử:

– Nhóc khỉ, cốt cách ngươi... không tệ.

Máu của Yêu Vương phải được dùng đúng chỗ.

Lão rút từ tay áo ra một cây côn bạc dài ba thước – đầu côn khắc hình vân ngân uốn lượn, tỏa ra hàn khí nhè nhẹ.

– Tên gọi là Như Ý Ngân Cô Bổng.

Một khi ngươi nhập Nguyên Anh, nó sẽ tự khắc thừa nhận chủ nhân.

Tiểu Hầu Tử ôm lấy cây côn, mặt mũi sáng rỡ:

– Đa tạ tiền bối!

– Không cần.

Luyện không nổi thì đừng để nó bị nhục.

Nó từng đập chết ba Nguyên Anh.

Ngươi mà yếu, sẽ bị nó nuốt ngược.

Rồi lão biến mất như chưa từng xuất hiện.

Liễu Lam Nhi thở dài:

– Trưởng lão Lăng Uẩn... vẫn kỳ quái như xưa.

Khi màn đêm buông xuống, Hà Dạ Kiêu ngồi trong căn phòng gỗ đơn sơ, trước mặt là "Tử Tiêu Kiếm Pháp" mở ra từng trang.

Tiểu Hầu Tử ở ngoài vung vẩy cây côn, miệng lẩm bẩm "như ý như ý đánh cho vỡ đầu ngươi..."

Đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa.

Một khởi đầu mới – nơi tu tiên không chỉ là con đường tìm kiếm sức mạnh, mà là trận đồ của âm mưu, sinh tử và số phận.

Hà Dạ Kiêu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Tu tiên chi lộ, từ nay bắt đầu.
 
Back
Top Bottom