[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Tu Tiên Chi Tiên Ma Thể + Tiên Ma Thể Sư Tôn Thiên
216
216
Tiên Ma Thể Sư Tôn Thiên
Tác giả: Nam Chi
Editor: Mạc Vô Thần
.:Chương 130:.
Điệp Biển Cát cách Đan Càn tiên tông một quãng đường khá xa.
Trước khi đến đó, Quân Trì muốn ghé qua Ô thành để gặp vị tu sĩ đã đưa tin tức về Nhạc Ly cho hắn.
Vị tu sĩ có để lại tên và địa chỉ đại khái.
Nếu ai muốn thông tin chi tiết hơn về Nhạc Ly thì cứ đến tìm cậu ta.
Đan Càn tiên tông đã trả phí tin tức ban đầu, muốn thêm thông tin thì đương nhiên phải tốn nhiều thù lao hơn.
Ô thành ở Diễn Võ đại thế giới chỉ là một thành trì tầm trung, không lớn không nhỏ.
Nơi này ba mặt giáp sông, một mặt là ốc dã ngàn dặm, xung quanh có vài tông môn nhỏ.
Tu sĩ không quá nhiều, hơn chín phần là phàm nhân.
Quân Trì thu liễm khí thế và uy áp của mình.
Trong mắt người ngoài, hắn chỉ là một tu sĩ Hóa Nguyên kỳ đại trà.
Quân Trì đáp xuống bên ngoài thành, một thân áo tím, đội ngọc quan, ống tay áo rộng, mặt tựa quan ngọc, toát ra khí chất thanh nhã.
Vừa xuất hiện trên đường phố, hắn ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Tu sĩ vốn đã dễ gây chú ý, huống chi còn là thiếu niên như hoa như ngọc.
Người phàm ở Ô thành có phong thái bưu hãn, tuy rất kính trọng tu sĩ nhưng thái độ không hề kiêng dè hay sợ hãi.
Thấy Quân Trì trông tuấn tú, tầm nhìn của mấy cô nương và đại thẩm như muốn dính chặt trên người hắn.
Quân Trì đã từng bị Bạch Kiếm và Khổng Hư kéo vào làm mấy trò tự luyến, cũng không chịu nổi những ánh mắt đánh giá này.
Thế là hắn phi độn về phía cửa thành.
Hắn không muốn lãng phí thời gian, bèn đi thẳng đến nơi chuyên mua bán tin tức, tìm vị tu sĩ tên Mục Hoa đã từng thấy Nhạc Ly.
Vị tu sĩ tên Mục Hoa chính là đại công tử của Mục Gia trang nằm phía Bắc Ô thành, khá nổi tiếng.
Quân Trì vừa hỏi liền biết, chuyển hướng đi tới Mục Gia trang.
Mục Gia trang ở Ô thành coi như có chút thế lực, nhưng trong giới tu sĩ thì rất mờ nhạt, một tu tiên thế gia bậc trung.
Quân Trì đứng trước cổng Mục Gia trang, nói rõ mục đích với người thủ vệ.
Người thủ vệ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, người Mục gia ắt hẳn có quy củ, đối đãi Quân Trì rất khách khí.
Một bên mời hắn đợi, một bên cử người vào trong thông báo.
Mục gia khách khí như mấy thế gia phàm tục lớn, không có quá nhiều quy củ nghiêm khắc.
Quân Trì nghĩ vậy.
Đang ở nhà người khác, hắn không muốn ra vẻ ta đây.
Tuy cấm chế ở ngoại viện Mục gia không mạnh, nhưng Quân Trì lại chẳng định triển khai thần thức dò xét.
Không lâu sau, người thủ vệ quay lại nói với Quân Trì, “Chủ gia mời tiên sinh ở lại khách viện.
Đại công tử đang ra ngoài, phải mấy ngày nữa mới về.”
Quân Trì đành chịu, nói lời cảm ơn rồi thật sự ở lại khách viện Mục gia.
Mục gia là một trong các gia tộc hàng đầu tại Ô thành, khí phách coi như tương xứng.
Trong khách viện người đông miệng rộng, có những người phụ thuộc Mục gia nhưng chưa được trọng dụng, hoặc là người đến tìm Mục gia giúp đỡ nhưng bị trì hoãn, cũng có người muốn luận bàn đạo pháp với Mục gia nhưng chỉ được tiếp đãi chứ chưa sắp xếp được thời gian ứng chiến…
Tóm lại là đủ loại người.
Quân Trì chỉ thể hiện tu vi Hóa Nguyên kỳ, tu sĩ Hóa Nguyên kỳ tuy không được coi trọng mấy, nhưng không thể bị bỏ qua, nên sân ở coi như tàm tạm, chỉ là phải ở ghép với người khác.
Quân Trì khổ tu mấy trăm năm, giờ mới ra ngoài, nhìn cảnh thế tục ập vào mặt, lại bỗng nhiên thấy mới lạ.
Cảnh tượng năm xưa theo Quân Yến đến tông gia Liễu gia, vốn nằm sâu thẳm trong ký ức cứ như hiện ra ngay trước mắt.
Thời gian trôi thật nhanh, hắn lại nhớ Ninh Phong, không biết y bây giờ thế nào rồi.
Quân Trì gạt bỏ dáng vẻ cao ngạo của mình, hòa mình vào đám tam giáo cửu lưu trong khách viện.
Đôi khi Quân Trì sẽ đánh cờ với người ta, đôi khi thì mời người ta uống rượu, đôi khi lại hồ ngôn loạn ngữ luận đạo.
Diện mạo Quân Trì tuấn tú, tính tình còn thẳng thắn sảng khoái, và có vẻ lắm tiền, đương nhiên sẽ có người thích kẻ ghét.
Mặc kệ là thích hay ghét, tóm lại, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Quân Trì đã trở nên nổi tiếng.
Đa số mọi người thậm chí không bàn tán về gia chủ Mục gia nữa, mà chuyển sang bàn tán về Liễu đạo hữu.
Mười ngày sau, Mục Hoa cuối cùng đã trở về.
Biết có người tìm mình hỏi thăm tin tức về Điệp Biển Cát, cậu ta định giải quyết những chuyện khác trước rồi mới gặp người đó.
Nhưng rồi cậu ta lại nghe quản sự nói, “Vị Liễu Quân Trì tiên sinh, chỉ mới ở đây mấy ngày mà người ở ngoại viện không ai không biết hắn, người nội viện còn đặc biệt đến xem hắn, muốn tham gia các buổi tiệc rượu do hắn tiếp đãi.
Đại công tử, ngài vẫn nên gặp hắn trước thì hơn, nhanh chóng tiễn hắn đi, kẻo hắn gây ra chuyện gì thì phủ mình cũng khó mà xử lý nổi.”
Mục Hoa vô cùng kinh ngạc, “Có loại người này luôn sao?”
Quản sự nói, “Tướng mạo Liễu tiên sinh rất đẹp, còn hào sảng nữa, đừng nói người khác, ngay cả hạ nhân trong phủ cũng mê mẩn.
Đại công tử, ngài cứ gặp hắn là biết.”
Mục Hoa trầm ngâm gật đầu, chợt chú ý đến điều gì, hỏi, “Ngươi nói người nọ tên là Liễu Quân Trì?”
Quản sự nói, “Trên thiệp hắn đưa viết là Liễu Quân Trì, đại công tử, có gì không đúng sao?”
Mục Hoa nói, “Đệ tử dưới trướng Ninh Phong tiên quân của Đan Càn tiên tông chẳng phải cũng tên là Liễu Quân Trì sao.
Chẳng lẽ chính là vị này?”
Đan Càn tiên tông tuy cách Ô Thành khá xa, nhưng dù sao cũng là một trong những đại tông môn hàng đầu.
Hơn nữa, toàn bộ Diễn Võ đại thế giới rất thích truyền bá các loại tin tức, thậm chí có cơ quan chuyên bán tin tức, khiến ngành giải trí và bát quái phát triển mạnh mẽ.
Việc Quân Trì là đệ tử của Ninh Phong tiên quân, có nổi danh tới tận Ô thành chẳng phải chuyện gì lạ.
Hơn nữa, Mục Hoa là đại công tử của Mục Gia trang, đường dây tin tức sẽ nhiều hơn so với những người bên dưới, tự nhiên biết rất rõ về các đệ tử của Ninh Phong tiên quân, cũng nhạy bén hơn quản sự.
Quản sự nói, “Nghe đâu Ninh Phong tiên quân dùng tiên đạo ngộ Phật đạo, tìm hiểu mất ba trăm sáu mươi lăm năm, hai vị đệ tử thân truyền dưới trướng y đều hưởng lợi không nhỏ.
Vị đại nhân vật đó nghe đồn là đại năng Luyện Hư cảnh viên mãn.
Mới năm trăm tuổi đã đạt Luyện Hư cảnh, đừng nói là Diễn Võ đại thế giới, kể cả các đại thế giới khác có địa vực rộng lớn hơn, linh khí nồng đậm hơn, đạo pháp tinh thâm hơn cũng khó tìm ra người thứ hai.
Người như vậy sẽ chịu đến nơi này của chúng ta sao?”
Quản sự là Kim Đan sơ kỳ, hơn sáu trăm tuổi.
Suốt quãng đời tu luyện của ông, đều tràn ngập tin tức truyền kỳ về Ninh Phong tiên quân và các đệ tử của y.
Ông nắm rất rõ các sự tích của Quân Trì.
Mục Hoa nói, “Ngươi nói cũng đúng.
Người cùng tên không phải là không có.
Ta cứ đi gặp hắn trước vậy.”
Khi người hầu đến truyền lời cho Quân Trì, Quân Trì đang cùng người khác đánh cờ.
Mục Hoa lúc về phủ, Quân Trì đã cảm ứng được luồng khí tức khác biệt, cũng đoán được đại khái, vậy nên không hỏi gì, đứng dậy theo người hầu tới nội viện.
Vào đến phòng khách, Mục Hoa ngồi trên một chiếc ghế dài, hai bên có hai mỹ cơ hầu hạ.
Quân Trì bước vào liền chào, “Đại công tử, Liễu mỗ xin ra mắt.”
Mục Hoa là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, hơn sáu trăm tuổi, trong số các tu sĩ Nguyên Anh cũng coi như thiếu niên xuất chúng.
Cậu ta chỉ thấy người bước vào trông tuấn lãng, ưu nhã, dường như có tường vân thanh khí lượn lờ quanh thân.
Tuy nhìn thì là Hóa Nguyên kỳ, nhưng Mục Hoa biết chắc chắn không chỉ có thế.
Vị này không chừng thật sự là Liễu Quân Trì.
Mục Hoa lập tức ra hiệu cho các mỹ cơ lui xuống, đứng dậy nói, “Để tiên sinh phải chờ trong phủ, Mục Hoa thật thất trách.
Tiên sinh, xin mời ngồi.”
Quân Trì khách khí, “Không dám.”
Mục Hoa nói, “Tiên sinh đừng khách khí, nếu không Mục Hoa sẽ kinh sợ đó.”
Quân Trì thầm nghĩ người này quả thật có vài phần nhãn lực, vậy nên ngồi vào vị trí trên cùng.
Mục Hoa nói, “Mục Hoa biết tiên sinh muốn hỏi thăm chuyện ở Điệp Biển Cát, không biết là chuyện gì.”
Quân Trì nói, “Là thế này.
Một vị bằng hữu của Liễu mỗ, khoảng bốn trăm năm trước, lúc đó hẳn là Hóa Thần trung kỳ, ta có nhờ y giúp một chuyện, nhưng y lại không hoàn thành như ước hẹn, rồi cũng mất tin tức từ lúc đó.
Y tuyệt không phải là người thất hứa, ắt hẳn đã gặp chuyện gì đó nên mới không hoàn thành được việc của ta.
Ta lo lắng liệu y có xảy ra chuyện không, nên mới đăng thông báo rộng rãi, xem đã có ai từng gặp y chưa.”
Mục Hoa chợt nhớ ra, nói, “Là tin tức về vị tiền bối tên Nhạc Ly đúng chứ.
Mục Hoa ngay khi nghe thông báo tìm người, đã bán tin tức cho Thiên Nhĩ lâu, nói rằng lần cuối cùng gặp y là ở Điệp Biển Cát.”
Quân Trì nói, “Đúng vậy, chính là y.
Ta vì để hỏi thăm người cuối cùng đã gặp y, nên mới tìm đến đây.
Đại công tử muốn thù lao bao nhiêu, cứ nói thẳng.
Liễu mỗ muốn biết rõ ràng tình huống cụ thể khi đó.”
Mục Hoa với tư thái tao nhã, bày tỏ thái độ ngưỡng mộ đối với Quân Trì, nói, “Mục Hoa đã biết, tất nhiên không dám giấu giếm, sẽ nói hết tất cả cho tiên sinh nghe.
Còn về thù lao, Mục Hoa không cần gì cả.
Chỉ cần lúc tiên sinh vào vào Điệp Biển Cát tìm người, có thể hộ Mục Hoa một chuyến là được.”
Quân Trì không thấy gì đáng ngại, dứt khoát đáp, “Được.”
Mục Hoa lại hỏi một câu, “Tiên sinh chính là Liễu tiền bối, đệ tử dưới trướng Ninh Phong tiên quân của Đan Càn tiên tông đúng không?”
Quân Trì cười cười, “May mắn được làm đệ tử của sư tôn.
Khi ra ngoài hành tẩu, không tiện phô trương quá.”
Mục Hoa liền đứng dậy, hành đại lễ với hắn, “Tiền bối với tu vi như vậy, tại sao lại…”
Rồi lại nói rất nhiều lời tán dương và xin lỗi, rằng trước đó đã chậm trễ việc lớn của Quân Trì.
Quân Trì không muốn kéo dài mấy lời khách sáo vô nghĩa, nói, “Còn mong đại công tử kể lại chi tiết tình huống lúc đó cho tại hạ biết.”
Thế là Mục Hoa bắt đầu kể.
Năm đó khi từ Điệp Biển Cát trở ra, cậu ta bị thương, lúc về Mục phủ lập tức bế quan chữa thương.
Đợi vết thương lành rồi lại tiếp tục con đường tu hành của mình.
Vì thế rất lâu sau cậu ta mới biết có người đang tìm Nhạc Ly.
Cậu ta nhớ lại những gì mình từng chứng kiến ở Điệp Biển Cát, cảm thấy vị tu sĩ mình gặp khi đó chính là Nhạc Ly trong miêu tả, vì thế đã bán tin tức cho Thiên Nhĩ lâu.
Lúc đó cậu ta đi thám hiểm Điệp Biển Cát, mang theo nhiều cao thủ bên cạnh.
Bất quá, Điệp Biển Cát vốn dĩ cực kỳ nguy hiểm.
Nghe nói ngay cả Tán Tiên, sau khi tiến vào cũng khó mà thoát ra lành lặn, huống chi năm đó cậu ta chỉ là Hóa Nguyên hậu kỳ, vậy nên đã ăn đắng chịu khổ bên trong khá nhiều.
Đấy là một nơi tên Hồng Liên hải, vùng biển lửa đó có rất nhiều yêu thú thuộc tính Hỏa sinh sống.
Bọn họ đến đó để săn giết một loài yêu thú tên là Song Đuôi Hỏa Hồ, trùng hợp gặp phải một vị tu sĩ cấp cao.
Bên cạnh cậu ta có một vị tu sĩ Hóa Thần kỳ đi theo bảo vệ, nên cậu ta mới biết vị tu sĩ cấp cao đó cũng là Hóa Thần kỳ.
Bên cạnh y còn có một con rắn nhỏ.
Các tu sĩ có nhãn lực sẽ nhận ra con rắn nhỏ đó chính là Hạo Thiên Nguyên Mãng hiếm gặp.
Tướng mạo và khí chất của vị tu sĩ Hóa Thần kỳ hoàn toàn trùng khớp với mô tả do Thiên Nhĩ lâu cung cấp.
Sau đó tình hình trở nên bất ổn.
Hồng Liên hải đột nhiên bùng nổ, lửa bốc ngút trời.
Mục Hoa suýt nữa đã bỏ mạng.
Cậu ta cũng bị thương tại thời điểm đó, do lửa thiêu trúng.
Sau đó nhờ các hộ vệ bên cạnh che chở nên mới thoát nạn.
Điều cuối cùng mà cậu ta nhìn thấy chính là Nhạc Ly bị biển lửa nuốt chửng.
Mục Hoa nói, “Với tu vi của vị tiền bối đó, muốn thoát ra không phải không được.
Mục Hoa thấy, tuy y bị biển lửa nuốt chửng, nhưng giống như y cố ý muốn tiến vào trong biển lửa.
Nhưng ban đầu chúng ta cho rằng y nhìn thấu phàm trần nên mới tự kết liễu, còn thở dài thương tiếc một hồi, nhưng sau đó thì không quan tâm nữa.”
Liễu Quân Trì nghe cậu ta nói xong, liền đáp, “Y là tu sĩ thuộc tính Hỏa, hơn nữa y tuyệt đối không phải người sẽ tự sát.”
Mục Hoa nói, “Nếu không phải vậy thì còn một trường hợp nữa, có người đồn Hồng Liên hải đôi khi sẽ mở ra khe nứt không gian, thông đến các thế giới khác.
Có thể y đã đến các thế giới khác không chừng.”
Cậu ta nói, ánh mắt nhìn Quân Trì, chỉ thấy vị đại năng trước mặt thần sắc thâm trầm, nhưng vẻ đẹp của hắn, kiếp này chưa từng thấy ai đẹp hơn.
Thầm nghĩ có người quả thật được trời ưu ái, tu vi cao thì thôi đi, lại còn đẹp đến thế.
Quân Trì nói, “Không cần biết thế nào, ta đều phải đi xem thử.
Chỉ là lúc đó ngươi có thấy bên cạnh y có một con ưng, hoặc một con chim đỏ rực không?”
Mục Hoa nói, “Chỉ thấy một con rắn, còn ưng và chim đỏ thì quả thật không thấy.”
Quân Trì gật đầu, đại khái hiểu rõ tình hình.
Tiểu Hôi không bài xích Ngự Thú Bài, Nhạc Ly thường triệu hồi vào Ngự Thú Bài để nó tiện tu hành.
Nhưng cả Chu Dục và Nhạc Ban đều không thích Ngự Thú Bài, thậm chí không có Ngự Thú Bài nào có thể chứa nổi tổ tông Chu Dục.
Cấm chế của Ngự Thú Bài sẽ bị khí tức Chu Tước của Chu Dục phá hủy, nên không thể chứa được nó.
Dưới tình huống như vậy, Chu Dục nếu không ở bên cạnh Nhạc Ly, thì chỉ có thể nói rằng lúc đó Chu Dục đã biến mất.
Việc Nhạc Ly không đưa Chu Dục đến Đan Càn tiên tông, đại khái là vì Chu Dục mất tích, y muốn đi tìm nó.
Quân Trì nói với Mục Hoa, “Tại hạ sẽ chuẩn bị một chút, rồi sẽ xuất phát tới Hồng Liên hải ở Điệp Biển Cát.
Ngươi nói muốn đi cùng ta, không biết có cùng đường không?”
Mục Hoa nói, “Không dối gạt tiền bối, Mục Hoa vốn là tu sĩ Kim Hỏa Song linh căn.
Năm đó bị ngọn lửa trong Hồng Liên hải thiêu đốt, Hỏa độc xâm nhập kinh mạch.
Thông qua một môn công pháp, không những biến Hỏa độc này thành của mình, mà còn tẩy rửa Kim linh căn, trở thành Đơn linh căn thuộc tính Hỏa.
Sau đó tu vi cũng đột phá, đạt thành tựu Nguyên Anh như hiện giờ.
Vì vậy Mục Hoa muốn tới Hồng Liên hải tu luyện, vừa hay tiền bối cũng tới đó, muốn đồng hành với tiền bối.
Nếu xui xẻo gặp phải nguy hiểm lớn, còn nhờ tiền bối chiếu cố Mục Hoa.”
Quân Trì nói, “Vậy thì định ra thời gian xuất phát đi.”
Quân Trì không quay lại ngoại viện nữa.
Mục Hoa đã sắp xếp cho hắn một sân viện xa hoa ngay tại nội viện, bên cạnh cái sân ban đầu.
Bên trong linh khí nồng đậm, rất có lợi cho tu luyện.
Những gì Quân Trì cần chuẩn bị là tìm hiểu kỹ hơn tình hình Điệp Biển Cát và Hồng Liên hải, để mang theo những vật phẩm cần thiết.
Trước kia ra ngoài, đi theo sư huynh Xương Gia, trong nhẫn trữ vật của Xương Gia chân quân cái gì cũng có, Quân Trì không cần chuẩn bị quá nhiều.
Lúc ở cùng Ninh Phong thì phải gọi là tiện như cái ghế vì nó không phải bàn, thứ gì trên đời y cũng có.
Mà cho dù không có đi chăng nữa, Ninh Phong cũng có thể tự tạo ra.
Hơn nữa Ninh Phong còn là một cuốn từ điển đại bách khoa di dộng, trừ những nơi như Thiên Ma giới ra, khắp thế giới tu chân, y có gì không biết chứ, cơ bản không cần Quân Trì hao tâm tổn sức.
Được các nhân vật lớn dẫn dắt luôn có nhiều tiện lợi và lợi ích như vậy đấy.
Giờ thì đã đến lúc tự tạo tài khoản, lại còn nhận nhiệm vụ chiếu cố Mục Hoa, Quân Trì không dám qua loa, sợ chỉ vì không chuẩn bị kỹ mà gặp nguy hiểm, hại người hại mình.
Bất quá các việc cần chuẩn bị, cuối cùng lại không cần Quân Trì phải bận tâm.
Ô thành cách Điệp Biển Cát không xa lắm.
Mục gia biết khá nhiều về Điệp Biển Cát, về những gì cần chú ý, nhà họ coi như hiểu rõ.
Vì thế Mục Hoa đã chuẩn bị một phần tài liệu chi tiết cho Quân Trì.
Quân Trì cầm ngọc giản, dùng thần thức quét qua, sau đó càng có thiện cảm với Mục Hoa.
Những gì được kể trong đó vô cùng tường tận, có thể thấy Mục Hoa không hề giấu giấu diếm diếm, thậm chí khoanh tròn rất nhiều địa điểm có thể rèn luyện và có khả năng tìm thấy bảo vật, tông môn thế gia có tài liệu và thông tin chi tiết như vậy thường sẽ không truyền ra ngoài, nhưng Mục Hoa lại không hề phòng bị Quân Trì.
Tất cả những vật phẩm cần thiết khác cũng đã chuẩn bị xong, Quân Trì theo Mục Hoa và đoàn người xuất phát.
Mục Hoa dẫn theo năm vị tu sĩ, đều là Nguyên Anh trở lên, có người là hộ vệ của cậu ta, cũng có người là quản sự của cậu ta, cùng nhau đi đến Điệp Biển Cát.
Trước đây nếu cậu ta muốn tới Điệp Biển Cát, số người thường phải là mấy chục.
Bất quá lần này do có Quân Trì ở đó, không tiện mang theo quá nhiều người, sợ ồn ào bị Quân Trì ghét bỏ.
Mục Hoa chuẩn bị một chiếc bảo xa, có ba con phi thú kéo.
Bên trong không gian rộng lớn.
Cứ thế, mọi người lên bảo xa rồi khởi hành.
Tuy nói Ô thành cách Điệp Biển Cát không xa, nhưng cũng mất hơn mười ngày hành trình.
Quân Trì trong mười mấy ngày này nghe Mục Hoa kể rất chuyện liên quan tới Điệp Biển Cát.
Mục Hoa là đại công tử Mục gia, tuấn kiệt trẻ tuổi, được xem là nhân vật phong thần tuấn lãng.
Lời nói cử chỉ đều mang phong thái đại gia, lại còn rất thích nói chuyện, lúc kể chuyện, phong cách quả thật giống như người hay kể chuyện xưa.
Cậu ta kể cho Quân Trì nghe về các tông môn thế gia hoặc về đại năng nào đó khi tiến vào Điệp Biển Cát đã gặp đủ loại kỳ ngộ lớn.
Quân Trì chỉ cho rằng Mục Hoa là người hay nói, cũng chỉ nghe chơi cho biết.
Sau này hắn mới phát hiện, Mục Hoa không nói chuyện nhiều với mấy tu sĩ khác, chỉ nói chuyện với mình hắn.
Quân Trì đoán chắc là Mục Hoa cố ý muốn kết giao với hắn.
Mười mấy ngày sau, bảo xa cũng đến ngoại vi Điệp Biển Cát.
Đoàn người bước ra khỏi bảo xa, phía trước là một vùng biển cát mênh mông bát ngát.
Trên biển cát, từng tảng đá hiện lên sắc thái ngũ thải ban lan*, dưới ánh nắng mặt trời, trông như những con bướm năm màu bao phủ khắp mặt đất.
(*) ngũ thải ban lan có thể hiểu là sự đa dạng, sặc sỡ, nhiều màu sắc, hoặc sự kết hợp của nhiều màu sắc một cách phong phú, không đều đặn
Mục Hoa nói, “Tiền bối, phía trước chính là Điệp Biển Cát.”
Quân Trì gật đầu, nói, “Kết giới ảo trận kinh người như vậy, có thể thấy được sự hung hiểm bên trong.”
Vùng biển cát ngũ thải ban lan bất quá chỉ là một cái ảo trận.
Nếu không có bí quyết để tiến vào, e rằng sẽ phải đi mãi trong ảo trận biển cát, cuối cùng hoặc là lạc lối trong đó, hoặc là quay về chỗ cũ.
Muốn đi vào thế giới bên trong là rất khó khăn.
Mục Hoa nói, “Điệp Biển Cát tồn tại từ trăm vạn năm trước.
Cách ra vào an toàn đã không còn là bí mật nữa.”
Đoàn người khoác lên mình những chiếc áo choàng chuyên dụng, sau đó theo một lối vào đặc biệt tiến vào Điệp Biển Cát.
Sau khi vào, nhìn quanh trái phải, chỉ thấy toàn là biển cát, ngay cả đường đi cũng không thấy rõ.
Đi được một đoạn, sắc thái ngũ thải ban lan từ biển cát bay lên, trên không trung tạo thành một tấm lá mỏng kỳ diệu, bao vây mọi người.
Bất quá người của Mục gia sớm có sự chuẩn bị.
Người đi đầu và người đi cuối cùng đều giương một chiếc dù ra, dù xoay tròn ngăn chặn những tấm lá mỏng, bảo vệ mọi người trong tổ đội.
Quân Trì đi ở vị trí thứ ba, vị trí thứ tư chính là Mục Hoa.
Ngoài loại lá mỏng năm màu thì bọn họ không gặp phải nguy hiểm nào khác.
Đi khoảng một ngày, đến một nơi màu đen đậm hơn những chỗ khác một chút.
Mục Hoa nói, “Tiền bối, đây là lối vào.
Trong Điệp Biển Cát, đã phát hiện ra mấy chục cái lối vào kiểu như này, một số vẫn chưa được phát hiện.
Đây là lối vào mà Mục gia thường sử dụng nhất.”
Quân Trì chú ý xung quanh, gật đầu tỏ vẻ mình đã biết.
Một người đứng bên cạnh Mục Hoa dùng pháp bảo đánh ra.
Khí đen tụ lại càng dày đặc, hình thành một cái động lớn sâu thẳm.
Tu sĩ đi đầu nhảy vào, sau đó những người khác cũng nhảy vào theo.
Đi qua cái động lớn, xung quanh khí đen lượn lờ.
Mọi người ai nấy đều tế ra pháp bảo hộ thân.
Sau khoảng một canh giờ, thấy phía trước có ánh sáng mờ nhạt.
Nhảy vào trong ánh sáng đó, nơi họ đến chính là một hòn đảo nhỏ lơ lửng giữa hư không.
Thần thức của Quân Trì có thể bao phủ hoàn toàn hòn đảo nhỏ.
Kiểm tra kỹ, trên hòn đảo cây cối um tùm, chỉ có vài loại yêu thú huyết mạch gần như là phàm thú, phẩm cấp cũng không cao.
Chúng nó dường như cảm nhận được sự hiện diện của tu sĩ cường đại, đều lộ ra vẻ bất an.
Mục Hoa nói, “Đây là Nhập Khẩu Thúy đảo, ở đó không có gì đáng chú ý cả, tiền bối, chúng ta cứ đi thẳng đến Hồng Liên hải là được.”
Quân Trì nói, “Được.”
Quân Trì lo cho tình hình của Nhạc Ly và mấy đứa nhỏ, không muốn lãng phí quá nhiều thời gian cho những nơi khác, cứ đi thẳng đến Hồng Liên hải là hợp lý nhất.
Tu sĩ Mục gia lấy một chiếc thuyền không lớn không nhỏ ra.
Sau khi mọi người lên thuyền, lập tức có tu sĩ chuyên trách điều khiển.
Thuyền như mũi tên rời dây cung, bay về một hướng.
Quân Trì thấy trong hư không có rất nhiều hòn đảo lơ lửng, những hòn đảo này có lớn có bé.
Mục Hoa giới thiệu, “Mấy hòn đảo này không có gì đặc biệt hết.
Các bảo bối đều nằm ở những vùng đất rộng lớn.
Những nơi đó đa số rất hung hiểm, hoặc sẽ là nơi truyền thừa mở ra trong một số điều kiện đặc biệt.
Nếu tu sĩ có khí vận tốt và có năng lực thì có thể mang theo bảo vật truyền thừa ra ngoài, khiến người người hâm mộ.
Bất quá đã mấy chục vạn năm qua, tu sĩ đạt được cơ duyên như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
Quân Trì cười nói, “Khí vận như lọng che*, loại tu sĩ này quả thật rất hiếm.”
(*) Khí vận như lọng che là một thành ngữ mang ý nghĩa tốt đẹp, ám chỉ sự may mắn, che chở, và bảo vệ được hưởng từ một thế lực cao hơn hoặc từ số phận.
Nó hình dung như có một chiếc lọng (một vật dụng che mưa, che nắng, thường dùng cho người có địa vị cao) đang che chở, bảo vệ người đó khỏi những điều không may, khó khăn.
Mục Hoa lại nói, “Khí vận của tiền bối phải nói là số một Diễn Võ đại thế giới này.
Mặc dù là Ngũ linh căn nhưng lại được Ninh Phong tiên quân coi trọng, ở độ tuổi năm trăm đạt đến cảnh giới Luyện Hư kỳ, nhìn khắp Diễn Võ đại thế giới, từ xưa đến nay chưa có người thứ hai.
Các tu sĩ đạt được truyền thừa ở Điệp Biển Cát cũng không thể sánh bằng tiền bối đâu.”
Quân Trì ngẫm nghĩ về cơ duyên của mình từ trước đến nay.
Tuy thường xuyên đối mặt tử sinh, mất Quân Yến, được Ninh Phong.
Từ khi sinh ra đã có huyết mạch Chu Tước và huyết mạch Thiên Ma truyền thừa từ cha mẹ, thậm chí còn có Nguyên Anh của hai người họ.
Tuy khi đó không biết cách tu luyện nội đan của riêng mình.
Nhưng sau này gặp Ninh Phong, có cơ duyên từ Tiên Thạch Ngũ Hợp, biết đến Ngũ Hợp Thiên Nguyên thể, từ đó tu luyện theo Ngũ Hợp Thiên Nguyên tiên pháp.
Gặp dữ hóa lành, cứ như được trời ưu ái.
Quân Trì giờ mới ý thức ra sự độc đáo của mình, cũng giống như sự độc đáo của Ninh Phong.
Ninh Phong được thiên địa dựng dục, cái gọi là tiên thể trời sinh, kỳ thật chính là linh khí chi linh.
Kim có linh khí Kim, Mộc có linh khí Mộc, Thủy có linh khí Thủy, Hỏa có linh khí Hỏa, Thổ có linh khí Thổ.
Trong môi trường không bị tác động, chúng nó sẽ liên tục dựng dục, dần dần hình thành linh trí, có được linh hồn.
Mà Ninh Phong chính là ngũ linh tập hợp thể, sinh ra từ sự hội tụ của năm loại linh khí.
Y có thể hình thành linh trí, có được thần hồn.
Quân Trì giờ mới nhận ra, Ninh Phong khi đó nói với hắn rằng y còn chưa dựng dục hoàn toàn.
Vì y lấy thần hồn rời khỏi chốn cũ, tu hành như nhân loại, cho nên tiên thể trời sinh của y mới để lại khiếm khuyết, sau đó khiếm khuyết này vẫn luôn cản trở y.
Sau khi thần hồn Ninh Phong hình thành, vì không chịu nổi sự cô tịch mới bước lên con đường tu luyện của phàm nhân, hòa nhập vào phàm thế.
Sau đó tiên thể trời sinh của y quá dễ bị ô nhiễm.
Y không ngừng phong ấn những cảm xúc tiêu cực trong thần hồn, mục đích là để bản thân đi trên con đường chính đạo.
Y cho rằng chỉ có chính đạo mới đắc đạo thành tiên.
Ban đầu Quân Trì suy đoán khiếm khuyết từ tiên thể trời sinh của Ninh Phong là do y thức tỉnh quá sớm.
Nhưng giờ Quân Trì lại thấy rằng thế gian này không có thứ gì hoàn mỹ vô khuyết.
Ngay cả Thiên Đạo, nó cũng không thể hoàn mỹ vô khuyết được, cho nên nó bao dung với tất cả các đạo.
Trên đời này lẽ ra không có tiên đạo nào không thể hiểu rõ, chỉ cần xem vật dẫn đạo là tu sĩ tu hành như thế nào.
Thiên Đạo lựa chọn, nhưng cũng khuyến khích tất cả các đạo đi ngược lại lẽ trời, bất kể đạo này có ảnh hưởng như thế nào đến thế giới.
Lý do chính là do đạo của những tu sĩ này cũng chính là sự bổ sung và hoàn thiện khiếm khuyết cho chính bản thân Thiên Đạo.
Vậy nên khiếm khuyết tiên thể trời sinh của Ninh Phong là chuyện đã được định sẵn, chắc chắn sẽ xảy ra.
Ngay cả khi y không phong ấn mặt ác của thần hồn, y vẫn có thể tu theo đạo của riêng mình, và thành tiên.
Ninh Phong từ bỏ tiên thể trời sinh đầu tiên, lại đúc tiên thể trời sinh thứ hai.
Tiên thể trời sinh vẫn không thể thoát khỏi khiếm khuyết ban đầu.
Quân Trì nghĩ, kỳ thật Ninh Phong dù không đi chính đạo, lần này nhất định sẽ phi thăng thành tiên.
Quân Trì cân nhắc kỹ càng, bắt đầu hiểu ra.
Ninh Phong hẳn đã thấu triệt đạo lý này, cho nên y mới nói với hắn rằng, nếu Quân Trì muốn tu hành theo đạo Thiên Ma, y sẽ không còn bất kỳ liên quan nào đến hắn.
Liệu câu nói này đại diện cho quyết tâm của chính Ninh Phong?
Ngay cả khi y có dung hợp thần hồn ma tính của mình, y cũng sẽ không để bản thân đi vào ma đạo.
Quyết tâm từ bỏ ma tính của y, quả thật mãnh liệt đến vậy.
Quân Trì nhớ Ninh Phong.
Mới vài chục năm thôi mà hắn đã không kìm được lòng nhớ y.
Biết Ninh Phong sẽ còn vắng mặt thêm rất nhiều rất nhiều năm, Quân Trì tự hỏi y sống có tốt không.
Có lẽ ngoài việc cố gắng tu luyện, thì chỉ có thể cố gắng tu luyện mà thôi.
Quân Trì lại thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng, may mà Ninh Phong tìm được cách nhập Phật đạo từ Trình Y, lấy Phật đạo để hoàn thành quá trình tu luyện phàm nhân y muốn.
Sau này y hẳn có thể áp chế được phần thần hồn ma tính của mình.
Hoàn chương 216.