Tiên Ma Thể Sư Tôn Thiên
Tác giả: Nam Chi
Editor: Mạc Vô Thần
.:Chương 128:.
Quân Mạc Ly nói, “Bạc tê tộc xảy ra nội chiến, nên Quân Yến dẫn theo vài tộc nhân Thanh Hồ đến đòi người ngươi muốn rồi.”
Quân Trì biết Bạc Tê tộc và Thanh Hồ tộc có huyết mạch tương đương, năng lực cũng tương đương, chưa kể Thiên Ma vốn đã rất lợi hại, khi Ninh Phong ở Thiên Ma giới phải chịu áp chế tu vi, tình huống có lẽ sẽ nguy hiểm.
Quân Trì ngay sau đó cũng muốn chạy tới chỗ Ninh Phong, lại hỏi Quân Mạc Ly, “Không biết ta bế quan bao lâu rồi?”
Quân Mạc Ly nhàn nhạt nói, “Ba mươi năm, lẻ năm tháng.”
Quân Trì dù biết thời gian đã qua thật lâu, nhưng lại không ngờ rằng sẽ lâu đến như vậy.
Cứ như mới ở trong núi năm tháng, ra ngoài bỗng phát hiện đã qua trăm năm.
Quân Trì không khỏi kinh ngạc, “Người chúng ta muốn tìm chỉ là phàm nhân, thời gian dài như vậy, cậu ấy còn sống sao?”
Quân Trì biết sức khỏe Trình Y không coi là tốt, với lại phàm nhân bị bắt tới Thiên Ma giới, còn phải chịu sự ăn mòn từ thế giới này, tuổi thọ càng thêm ngắn ngủi.
Quân Mạc Ly nói, “Đã sớm chết rồi, nhưng thân xác còn ở Bạc Tê tộc.
Thanh Quý từng phái tộc nhân đến đòi người, nhưng Bạc Tê tộc nhất quyết không giao người.
Nghe đâu thủ lĩnh mới của bọn họ là một vị Bạc Tê dung hợp với lực lượng Phật tu, nhưng tính tình rất cổ quái.
Gã rất cung phụng tên phàm nhân kia, hưởng thụ Phật lực, vì thế đã chọc giận các Thiên Ma khác trong Bạc Tê tộc, dẫn đến nội chiến.
Quân Yến sợ thủ lĩnh Bạc Tê tộc không bảo vệ nổi thân xác phàm nhân, nên đã khẩn cầu Thanh Quý hỗ trợ, dẫn người đến để mang phàm nhân đó quay về.”
Trải qua bao nhiêu chuyện, Quân Trì đã không còn quá chấp nhất về vấn đề sinh lão bệnh tử như lúc trước, tầm nhìn đã dần giống với một người tu tiên đúng nghĩa.
Khi nghe Trình Y đã mất, Quân Trì chỉ nặng lòng thở dài, nhưng không còn sinh ra cảm giác đau khổ nữa.
Đối với phàm nhân, nhân sinh chỉ như cõi tạm, người chết đèn tắt, rồi lại luân hồi, cứ thế lặp lại không ngừng nghỉ.
Bởi vậy Quân Trì mới muốn nghịch thiên, bước lên tiên đồ, tu hành đại đạo, hắn muốn trường sinh, sống lâu thiệt lâu, mãi mãi ở bên cạnh Ninh Phong.
Quân Trì nói, “Vậy thì ta cũng đến Bạc Tê tộc xem thử có giúp được gì không.”
Quân Mạc Ly nói, “Nếu ngươi muốn đi, thì để người trong tộc dẫn ngươi đi.”
Quân Trì nhìn Quân Mạc Ly thêm một lần, vẫn chưa hiểu vì sao tự nhiên thái độ của ông lại thay đổi rõ rệt đến vậy.
Tuy rằng trên người Quân Mạc Ly vẫn mang theo phong thái bá đạo thị huyết, nét mặt âm u, nhưng trong cử chỉ lời nói lại rất nhẹ nhàng.
Có thể nói Quân Mạc Ly trước kia mang cho người ta cảm giác giống như một con nhím bọc mình dưới lớp giai độc nhọn hoắc, không chỉ muốn đâm gai bất cứ ai tiếp cận ông, mà còn phải khiến miệng vết nhuốm độc.
Còn Quân Mạc Ly hiện tại, tuy rằng vẫn đầy gai nhọn, nhưng lại không còn độc nữa, hơn nữa sẽ không tùy tiện đâm người.
Quân Trì không khỏi hỏi, “Ta cho rằng ông sẽ tiếp tục ở trong cái bình đó, vì sao lại quyết định ra ngoài?”
Quân Trì cứ tưởng Quân Mạc Ly sẽ không trả lời, không ngờ nghe ông đáp lại, “Mệnh đồ là thế, dù có đấu tranh chống lại cũng không thể sửa đổi, ngược lại còn làm ra chuyện sai trái.
Chuyện đến nước này, nếu chỉ là bắt đầu lại từ đầu, đổi một con đường, cuối cùng vẫn sẽ đạt mục đích ban đầu, thế tại sao không thử một phen?”
Quân Trì nghe hiểu ý ông, nói, “Vậy là ông muốn tu theo con đường Thiên Ma sao?”
Quân Mạc Ly nói, “Đúng vậy.”
Quân Trì nói, “Tuy rằng đạo tiên tu của ta và đạo Thiên Ma của ông hoàn toàn đối lập với nhau, nhưng ruột thịt máu mủ sẽ không vì vậy mà thay đổi.”
Quân Trì nói vậy coi như đã thừa nhận Quân Mạc Ly là cha ruột của mình, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Quân Mạc Ly nói, “Lúc trước ta vì muốn trừ tận dòng máu Thiên Ma trong cơ thể, nên mới tiếp cận Chu Tiêu để lấy tiên thạch Ngũ Hợp.
Tiên thạch Ngũ Hợp vừa có thể rèn luyện thân thể, vừa có thể tẩy trừ ma huyết, luyện hóa tiên thân.
Không ngờ sau khi đã có tiên thạch Ngũ Hợp, nhưng vẫn không thể tẩy trừ ma huyết, càng không thể luyện hóa tiên thân như lời đồn.
Cả đời Quân Mạc Ly ta, tuy rằng đã giết không biết bao nhiêu người, cũng tự nhận không mắc nợ ai, duy chỉ phụ Chu Tiêu và ngươi, cũng như Quân Yến.
Chuyện đã đến nước này, dù ta có muốn bù đắp cỡ nào cũng không đủ.”
Quân Trì nói, “Ông không cần vì chuyện này mà nảy sinh khúc mắc, chuyện giữa ông và mẹ, ta chỉ là hậu bối, thật sự không muốn truy rõ ngọn ngành, xem xét thiệt hơn.
Về phần ta và Quân Yến, ông không cần để ý chúng ta.
Tiên thạch Ngũ Hợp vốn thuộc quyền sở hữu của Ninh Phong tiên quân, ông lấy tiên thạch trả về cơ thể của mẹ, sau đó đã bị ta hấp thu.
Về sau Ninh Phong thu ta làm đệ tử, việc này giờ đây là chuyện giữa ta và sư tôn.
Duyên phận thế gian vốn là thế, có khởi đầu ắt có kết thúc.
Mẹ đã chết, duyên phận giữa ông và bà ấy đã dứt, mà ta với Quân Yến đều đã được Ninh Phong dẫn dắt, càng không can hệ với ông.
Ông cứ tu đạo theo con đường ông muốn, không cần bận tâm gì nữa.”
Quân Trì nói lời này tuy thoải mái nhưng lại tuyệt tình, Quân Mạc Ly muốn nói lại thôi, cuối cùng vung ống tay áo, phi độn rời đi.
Tuy rằng ông rời đi, nhưng vẫn gọi hai Thanh Hồ đến để dắt Quân Trì tới Bạc Tê tộc.
Quân Trì liên tục đột phá, từ Kim Đan hậu kỳ thẳng tới hóa anh, sau đó là Hóa Thần.
Điều này mang đến khí tức Thiên Đạo kéo dài hơn chục năm, giúp Thiên Ma thuộc Thanh Hồ tộc hưởng lợi không ít.
Lúc này hai Thanh Hồ dẫn đường cho hắn, đi đầu chính là Thanh Nhất đã từng gặp qua, Thanh Hồ còn lại thuộc giống cái, tên là Thanh Cái.
Thanh Nhất tuy đã là Thanh Hồ cấp bảy, nhưng tính cách giống một đứa trẻ, thích nói nhiều nhưng rất đơn thuần.
Một đường lải nhải liên miên không nghỉ, cứ thế, cả ba hướng về tộc địa của Thiên Ma thuộc Bạc tê tộc.
Kinh mạch Quân Trì bị ma khí xâm nhiễm, bất quá, nhờ đột phá Hóa Thần sơ kỳ, hắn đã hấp thu luyện hóa toàn bộ ma khí, khôi phục lại thân thể Chu Tước.
Lúc này đi cùng với Thanh Hồ bông xù, Quân Trì cũng cảm thấy an tâm, hóa thành hình thái Chu Tước.
Thanh Nhất và Thanh Cái không vì chủng tộc mà bài xích hắn, ngược lại có phần hâm mộ.
Thanh Cái nói, “Nghe bảo ngươi là kết tinh giữa Thanh Nhai và Chu Tước, giờ mới được chiêm ngưỡng, chân thân Chu Tước của ngươi thật xinh đẹp.”
Thanh Nhất cũng nói, “Ta không thích lông xanh tí nào, nếu có thể đỏ thẫm giống như ngươi thì tuyệt biết mấy.”
Quân Trì không biết đáp thế nào trước mấy lời tán thưởng của họ, đành phải nói, “Không biết Thiên Ma giới thế nào, chứ thế giới của nhân loại có vài loại linh dược đan dược giúp người ta thay đổi màu tóc và màu da, nếu muốn thì hai tiền bối có thể dùng thử xem, không chừng có thể biến lông trở thành màu đỏ như ta.”
Thanh Nhất thật sự suy xét kĩ càng “Nếu thật thì ta phải thử một lần mới được.”
Thanh Cái cũng gật gù, “Ta không muốn cả người thành màu đỏ đâu, bất quá nếu chỉ lỗ tai hay cái đuôi thành màu đỏ thì được, phần còn lại ta muốn biến thành màu tím cơ.”
Quân Trì, “…”
Thiên Ma giới có ma khí nồng đậm, thân là tiên tu, dù là Ninh Phong, cũng không thể sử dụng biện pháp phá vỡ không gian, rút ngắn khoảng cách đến một nơi khác, mà Thiên Ma vốn không có pháp môn dạng này, hơn nữa còn chẳng sử dụng Truyền Tống trận, cho nên nếu muốn đến nơi nào khác thì không có đường tắt nào khác.
Xa xa, xuất hiện một cái đầm lầy lớn, sương đen mịt mù, đầm lầy ở gần chỉ mọc mấy cây thấp bé, ở phía xa thì cây mọc càng lúc càng cao.
Thanh Nhất nói, “Đây chính là tộc địa của Bạc Tê tộc.”
Quân Trì nói, “Không thể thấy tình hình bên trong, hình như có thiết lập mê ảo trận pháp phải không?”
Thanh Cái nói, “Chúng ta chưa từng đến đây, bất quá hình như là mê ảo trận pháp thật.
Thiên Ma tộc Thanh Hồ chúng ta sử dụng ảo trận lợi hại hơn Thiên Ma tộc Bạc Tê nhiều, mấy cái này của bọn họ chỉ là tiểu xảo thôi.”
Cả ba phi tới gần, Thanh Nhất và Thanh Cái mỗi con bay hai bên trái phải Quân Trì, lần lượt phun ra hồ hỏa.
Hồ hỏa giữa không trung, biến hóa đủ loại hình dạng, cuối cùng đánh vào trong màn sương đen.
Rất nhanh, sương đen lập tức tản ra, tạo thành một con đường.
Cả ba tiếp tục bay vào con đường này.
Sau khi vào trong, lại không phải đầm lầy họ nhìn thấy từ xa, mà là mặt nước rộng lớn vô biên.
Nước ở đây lượn lờ ma khí, nhưng lại không có cảm giác nặng nề.
Họ đi dọc theo mặt nước tiến về phía trước, nửa đường thì thấy lực lượng dao động từ xa, nhấc lên sóng nước cao mấy trăm trượng, gió nổi mây phun, không trung cứ như bị xé toạc, hóa thành một mảnh chân không.
Cả ba không né tránh, mà là đuổi theo.
Quân Trì không cần nhìn đã nhận ra chân nguyên thuộc về tiên tu trong luồng lực lượng đó, và ở đây chỉ có Ninh Phong mới sử dụng lực lượng tiên tu.
Ninh Phong mặc khôi giáp màu xanh đen, dáng người cao dài, đứng giữa không trung.
Trong tay y chính là Vạn Tượng Quy kiếm dưới hình thái kiếm linh, phía sau y khai mở Liệt Hỏa Kiếm Vực.
Đối thủ giằng co với Ninh Phong là Thiên Ma từng gặp ở Tĩnh An thành, chỉ là hiện tại nó không phải hình người, mà hóa thành một con Bạc Tê khổng lồ cao chừng trăm trượng, cường hãn uy mãnh.
Trên người Bạc Tê loang lổ vết máu, có lẽ đã bị thương, trông Ninh Phong thì có vẻ không sao cả.
Ninh Phong thấy Quân Trì đến, bất quá y không có thời giờ nhìn đệ tử mình một cái, tiếp tục giơ tay huy động.
Cự kiếm bên trong Liệt Hỏa Kiếm Vực mang theo dương hỏa mãnh liệt, cùng với sát khí cô đọng, tấn công về phía Bạc Tê.
Bạc Tê trước đó phải trấn áp tộc nhân, sau đó còn bị Ninh Phong đánh lén, giờ đã là nỏ mạnh hết đà.
Nó ngửa mặt lên trời rống to từng tiếng chấn động trời đất, cả người toát ra vô số lôi điện, lao tới vị trí Ninh Phong.
Lực lượng của nó kéo theo cả thiên địa, ma khí khuấy đảo.
Vùng nước phía dưới hình thành vô số lốc xoáy lớn nhỏ, tiếp đó bị gió lốc cuốn lên giữa không trung, ngay khi chạm vào lôi điện, trở thành lốc xoáy nước lôi điện chằng chịt, to lớn và cường đại.
Trong nhất thời, phía Quân Trì không thể nhìn rõ gì cả, trái tim của Quân Trì như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Lúc này, Kiếm Vực của Ninh Phong đại trướng, hàng loạt cự kiếm bay ra, so với lúc ở Bình Xương thế giới đối chiến tà ma, Kiếm Vực càng ổn, lực lượng càng cường đại, uy thế càng cường hãn hơn nhiều.
Lực lượng đó đủ sức lay động cả một thế giới.
Vạn kiếm xuất ra giống như mưa sao băng.
Chúng mang theo khí thế không thể đỡ, đánh thẳng vào tấm lưới lôi điện khổng lồ của con Bạc Tê.
Ầm ầm ầm…
Ầm ầm ầm…
Tiếng vang thật lớn chấn động thiên địa, xung quanh không còn gì có thể đứng vững.
Lực lượng càn quét, ngay cả nhóm Quân Trì cũng bị dư chấn hất văng ra xa, không ngừng phải lùi lại.
Tấm lưới lôi điện khổng lồ hoàn toàn bị cự kiếm chém nát, hóa thành hư ảo.
Một số cự kiếm tiếp tục mang theo lực lượng cường hãn đánh úp về phía Bạc Tê khổng lồ đang xông lên.
Bích chướng bảo hộ trên người Bạc Tê liên tục bị va chạm bởi cự kiếm, bắt đầu có dấu hiệu bị nứt vỡ, cuối cùng thì hoàn toàn tan tành.
Trước khi nó tiếp cận được Ninh Phong, đã bị cự kiếm của Ninh Phong xuyên thấu thân thể.
Thân thể khổng lồ của nó rơi từ giữa không trung xuống, giống như ngọn núi đá khổng lồ sụp đổ, đáp xuống mặt nước rộng lớn, sau khi rơi xuống, nhấc lên sóng nước cao tận trời.
Ninh Phong không hề trì hoãn, giơ tay thu hồi cự kiếm về Kiếm Vực, cự kiếm một lần nữa dung hợp.
Y thu hồi Kiếm Vực xong, trường kiếm trong tay lại xuất hiện, bay vọt tới mảnh đất liền nổi trên hồ.
Đó là một tòa cung điện to lớn, hoặc có lẽ nên gọi là miếu thờ.
Xung quang miếu thờ thiết lập rất nhiều kết giới, Ninh Phong lấy bùa chú ra phá vỡ từng cái một.
Bùa chú khai đạo, chỉ trong mấy hơi thở đã có thể xông vào.
Tộc nhân Thiên Ma của Bạc Tê tộc còn chưa chết, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn y tự ý xâm nhập, không dám tiến đến ngăn cản.
Còn tộc nhân của Thanh Hồ tộc đi chung với Ninh Phong thì dàn ra ngăn cản đám Bạc Tê khác.
Ước chừng Thiên Ma của Bạc Tê tộc đều cho rằng việc thủ lĩnh của họ thờ phụng một phàm nhân thật nực cười, cho nên khi đối kháng với Thanh Hồ tộc, không hề có ý định phải chiến đấu đến chết.
Ninh Phong bế thân thể Trình Y ra.
Cậu đã chết rất nhiều năm, vẫn là dáng vẻ thiếu niên như hồi mới đầu gặp, an tường giống như đang ngủ, được bao bọc trong Dệt Vân tiên y mà Quân Trì đã choàng cho cậu khi xưa.
Ninh Phong muốn mang Trình Y rời đi, thủ lĩnh Bạc Tê bị trọng thương, không còn miếng sức lực, giãy giụa muốn bò ra khỏi mặt hồ để ngăn cản.
Nhưng ngoài việc khuấy động sóng lớn, hoàn toàn không thể tạo ra bất kỳ ngăn trở nào cho Ninh Phong.
Ninh Phong chỉ đạm mạc liếc mắt nhìn nó, rồi bay vọt ra ngoài.
Những Thanh Hồ đi theo y đều đuổi theo sau lưng.
Ninh Phong trải qua ba mươi năm tu dưỡng, còn luyện chế được khôi giáp có thể hoàn toàn ngăn cách ma khí, giúp y phát huy toàn bộ lực lượng của mình.
Cũng trong khoảng thời gian này, Tử Phủ Càn Khôn thế giới của y được rèn luyện càng thêm lợi hại, đồng thời có thần khí như Vạn Tượng Quy kiếm.
Đừng nói y đánh với thủ lĩnh Bạc Tê vốn đã bị thương trước đó do phải đàn áp tộc nhân phản loạn, cho dù khi thủ lĩnh Bạc Tê ở thời khắc đỉnh cao nhất đi chăng nữa, Ninh Phong vẫn hoàn toàn áp chế nó.
Quân Trì đứng bên ngoài tộc địa Bạc Tê tộc chờ Ninh Phong, thấy y một thân chiến giáp, tóc dài rối tung, giống như chiến thần giáng thế.
Trừ lúc ở Bình Xương thế giới đối kháng với tên tà ma tu, sát khí trên người y bất ngờ đại trướng, khiến y có vẻ chật vật.
Thì vào lúc này, sau khi vừa mới đánh nhau với Thiên Ma cấp chín, thần sắc y không còn sát khí và hằn học như trước.
Thay vào đó là một kiểu ung dung quý khí, mang theo bao dung, chúng sinh bình đẳng.
Tuy bình thản là thế, nhưng vẫn có khí khái cao cao tại thượng khiến người không dám khinh nhờn.
Quân Trì phi thân tiến lên, ngắm nhìn Trình Y trong tay y.
Chỉ thấy Trình Y không khác gì lúc trước, gầy tong teo, thần sắc bình thản trong dáng vẻ thiếu niên, cứ như là ngủ rồi, không giống như là đã chết.
Quân Trì mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói nên lời, sau đó hắn xoay người ý bảo Ninh Phong cưỡi lên lưng hắn, hắn sẽ chở y rời đi.
Ninh Phong phi thân đáp xuống lưng Chu Tước, cất thân xác Trình Y vào trong nhẫn trữ vật, ngồi xếp bằng.
Đám Thanh Hồ đi theo Ninh Phong đã đuổi kịp, lúc này đều vây quanh Quân Trì ngắm nghía, có con từng giao thiệp với Quân Trì không khỏi trầm trồ, “Tuy ngươi có huyết mạch Thanh Hồ, nhưng xem ra vẫn là huyết mạch Chu Tước chiếm nhiều hơn.
Dáng vẻ Chu Tước quả thật xinh đẹp, đẹp hơn Thanh Hồ chúng ta rất nhiều.
Màu đỏ tươi, cứ như ngọn lửa vậy.”
Đại đa số Thanh Hồ đều cảm thấy Quân Trì có màu đỏ rất đẹp.
Quân Trì dường như hiểu vì sao tộc địa của Thanh Hồ tộc trồng rất nhiều loại hoa màu đỏ, có lẽ vì các Thanh Hồ dường như có niềm yêu thích đặc biệt với màu đỏ.
Trên đường trở về, Quân Trì dươi thân hình Chu Tước, bị vây quanh bởi một đống Thanh Hồ.
Cho dù là dùng thần thức truyền âm, Quân Trì vẫn cảm thấy thời điểm này không tiện để nói chuyện với Ninh Phong.
Trở về đến tộc địa Thiên Ma tộc Thanh Hồ, Ninh Phong và Quân Trì bày tỏ lòng cảm tạ với các Thanh Hồ.
Biết Thanh Hồ rất thích ăn yêu đan hoặc nguyên đan của nhân loại, nguyên đan của nhân loại thì Quân Trì chắc chắn không có, vậy nên đưa một lọ yêu đan thu thập trước kia cho bọn họ coi như lễ vật đáp tạ.
Những Thanh Hồ không hề khách khí, cao hứng nhận lấy, coi như kẹo để ăn vặt, rồi đi làm chuyện của mình.
Tóm lại là cực kỳ tùy ý.
Tiếp đó Quân Trì và Ninh Phong tiến đến gặp tộc trưởng Thanh Quý.
Thanh Quý hẹn hai người trong hoa viên của ông.
Ba mươi năm, hoa viên so với lúc trước không có gì thay đổi.
Có thể thấy Thanh Quý chỉ đi một chuyến tới thế giới nhân loại, lại nhớ mãi không quên, dù đang Thiên Ma giới, vẫn muốn bài trí địa điểm sinh hoạt của mình sao cho giống với phong cách sinh hoạt của nhân loại.
Trong ba mươi năm Quân Trì bế quan, Ninh Phong và Thanh Hồ tộc dường như chút giao lưu.
Y và Quân Trì vừa thấy Thanh Quý, sau khi chào hỏi xong, người đầu tiên Thanh Quý tiếp đón cư nhiên là Ninh Phong, nói, “Phàm nhân kia đã mang về rồi chứ?”
Ninh Phong gật đầu, “Mang về rồi.
Đa tạ tổ phụ đã sai tộc nhân đi theo giúp ta.”
Thanh Quý nói, “Con là tôn nhi của ta, đương nhiên không để con đi một mình rồi.”
Nói tới đây, ông mới nhìn về phía Quân Trì, cười nói, “Con liên tục đột phá, tộc nhân trong tộc đều rất kinh ngạc.”
Quân Trì cười đáp, “Có thể hữu kinh vô hiểm đột phá, tôn nhi cũng rất vui.
Cũng nhờ tổ phụ cho con linh mạch linh thạch, mấy thứ đó hỗ trợ rất nhiều đấy ạ, nếu linh thạch linh mạch không đủ thì không được thuận lợi như vậy đâu.”
Lời nói nịnh hót của Quân Trì dỗ Thanh Quý phi thường cao hứng, lại nói chuyện với hai người thêm một lúc lâu, sau đó mới tiễn hai người rời đi.
Ninh Phong và Quân Trì về tới chỗ ở của họ, đây cũng là nơi Ninh Phong tu luyện, chỉ là nội thất vẫn đơn giản như trước.
Bất quá nhờ dùng đá xanh ngăn cách, linh khí bên trong cực kỳ nồng đậm, không còn tí ma khí nào.
Quân Trì theo Ninh Phong vào trong, sau đó đóng cửa lại, đặt thêm cấm chế.
Ninh Phong cởi khôi giáp trên người xuống, thu hồi, sau đó mặc một kiện tiên bào.
Thu dọn xong, y ngồi trên một cái giường, nhìn Quân Trì nói, “Ngươi liên tục đột phá, ta rất mừng cho ngươi.”
Quân Trì cười nói, “Chỉ cần nghĩ đến trường hợp không thể hóa anh, không thể chống lại yêu ma anh ban đầu, kết cục phải lưu lại Thiên Ma giới tu luyện theo con đường Thiên Ma.
Vô luận thế nào, đệ tử quyết không để bản thân thất bại, đặc biệt không nỡ… là ngài đó…”
Câu cuối cùng của Quân Trì khiến Ninh Phong hơi nhướng mày nhìn hắn.
Quân Trì tuy rằng mặt dày, nhưng vẫn phải chêm thêm một câu chữa cháy, “Cũng không nỡ sư huynh, Tiểu Bạch và cả đám Chu Dục nữa ạ.”
Ninh Phong nói,”Đừng có khua môi múa mép nữa, ngồi xuống đi.”
Quân Trì nhìn khắp phòng, phát hiện trừ bỏ cái giường thì chỉ có một cái đệm hương bồ.
Quân Trì liền cọ tới bên giường, muốn ngồi bên cạnh Ninh Phong.
Ninh Phong liếc mắt nhìn Quân Trì, Quân Trì giả vờ không biết gì hết.
Ngồi xuống xong, Ninh Phong kéo tay Quân Trì qua.
Quân Trì biết y định làm gì, liền hoàn toàn thả lỏng cơ thể, mở đan điền, thậm chí cả Tử Phủ để y dò xét.
Tròng mắt Ninh Phong chậm rãi biến thành kim sắc.
Y nhìn Quân Trì đã chuẩn bị xong, rồi mới dẫn chân nguyên tham nhập cơ thể Quân Trì.
Y sử dụng chân nguyên Mộc có thuộc tính sinh cơ mạnh nhất, ôn hòa nhất.
Mặc dù là thế nhưng Quân Trì vẫn có phần khó chịu.
Ninh Phong tra xét tầm ba mươi phút mới buông tay hắn ra, nói, “Ngươi đã áp chế hoàn toàn huyết mạch Thiên Ma rồi, làm tốt lắm.”
Quân Trì không khỏi chua chát nói, “Nếu lỡ như ta thật sự phải tu Thiên Ma đạo, ngài sẽ không nhận ta nữa sao, có trục xuất ta khỏi sư môn luôn không?”
Ninh Phong nhàn nhạt đáp, “Chắc là có.”
Quân Trì lập tức bực bội, “Gì cơ?
Sao không phải là dù đệ tử yêu quý có biến thành bộ dáng gì thì sư tôn vẫn sẽ đối xử với ta như lúc ban đầu chứ?
Với đệ tử, thì ngài có biến thành bộ dáng gì, tâm ý của ta với ngài mãi mãi không hề thay đổi.”
Ninh Phong đứng dậy muốn đi sang một bên, Quân Trì vội vàng kéo lại ống tay áo y không cho.
Ninh Phong không thể không quay đầu lại nhìn hắn.
Quân Trì cười nói, “Những lời vừa nói chính là lời thật lòng của ta.
Cho dù ngài có thành ma tu hay là Phật tu đi chăng nữa, ta vẫn sẽ đi theo ngài.”
Ánh mắt Ninh Phong lóe lóe, chậm rãi, con ngươi vàng kim của y lại biến thành màu đen, giọng nói có phần dịu dàng, “Bổn tọa sẽ không đọa vào ma đạo, cũng không để ngươi đi theo ta nhập ma đạo.
Ngươi cũng vậy, ngươi không thể đi Thiên Ma đạo, vì đó là điều ngươi đã làm được.”
Quân Trì minh bạch ý y, Ninh Phong sẽ không khiến mọi người thất vọng.
Y không bao giờ dấn thân vào ma đạo, càng không để người đi theo y nhập ma đạo.
Cho nên, y cho rằng Quân Trì cũng như thế.
Quân Trì lại kéo Ninh Phong, “Ta hiểu.
Ta chỉ muốn biểu đạt, vô luận ngài thế nào thì ta đều theo ngài cả.
Ta đã từng rồi, ta muốn bồi ngài suốt chặng đường sau này, liệu ngài có nhớ không?
Lời này của ta có thể thề với trời đất.”
Ninh Phong đã đứng dậy, y cúi đầu nhìn Quân Trì, muốn nói lại thôi.
Quân Trì dường như không tự nhiên, cảm thấy tỏ tình như vậy có qua loa lắm không, mình có gì để mất đâu, cái gì cũng dựa dẫm vào Ninh Phong, như cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nhưng Quân Trì vẫn cố lấy dũng khí nói một câu then chốt, “Ngài có muốn kết đạo lữ với ta không?”
Đôi mắt Ninh Phong mở to hơn bình thường, thế nhưng biểu cảm không có gì biến hóa.
Quân Trì dù thường xuyên bày tỏ tình ý, Ninh Phong vẫn vững như Thái Sơn, không dao động.
Không, không hẳn là không dao động, nhưng lại không đáp ứng, cũng không cự tuyệt, chiêu thức trêu người ở mức độ cao nhất.
Ninh Phong hẳn không định trêu đùa tình cảm của Quân Trì, chỉ là không biết phải làm thế nào bây giờ, vậy nên lơ luôn.
Quân Trì thấy Ninh Phong không đáp, cũng hơi thấp thỏm.
Lại vội vàng nói, “Ngài xem nè, công pháp của ngài và ta khá là tương hợp, đều là Ngũ Hợp Thiên Nguyên Thể, hơn nữa cũng có hiểu biết về nhau.
Ngài cần dùng chí dương chi hỏa rèn luyện Kiếm Vực, ta vừa vặn có Chu Tước chân hỏa, nếu song tu, ta nhất định có thể giúp đỡ ngài thật nhiều…”
Thấy Ninh Phong vẫn chẳng phản ứng gì, Giọng Quân Trì càng lúc càng nhỏ, “Ta biết tiên thể của ngài không thể chịu ô nhiễm, kỳ thật không song tu cũng được, hoặc là nếu ngài muốn dùng phân thân thì cũng được…”
Nhưng Ninh Phong vẫn không tỏ vẻ, y chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn Quân Trì từ trên cao, mặc cho Quân Trì kéo ống tay áo y, y cũng chỉ để nguyên như vậy.
Quân Trì bị y nhìn đến mức độ tự tin rơi chạm đáy.
Lúc này Quân Trì hoàn toàn hiểu rõ tâm trạng của mấy cô gái từng thổ lộ với hắn.
Nếu biết bị người không chút lưu tình cự tuyệt là cảm giác khó chịu như vậy, Quân Trì khi ấy có lẽ sẽ cư xử tốt hơn, từ chối một cách nhẹ nhàng hơn, không đến mức tuyệt tình như vậy.
Con ngươi Quân Trì thoáng ảm đạm, bất quá Quân Trì là kiểu người vực dậy tinh thần rất nhanh.
Dù sao khi đối diện với Ninh Phong, hắn cần gì phải giả bộ cao sang.
Bộ dạng tệ nhất của Quân Trì y cũng thấy cả rồi, nói đến đây thì có chuyện gì của hắn mà Ninh Phong không biết đâu chứ.
Dưới tình huống đó, giờ Ninh Phong từ chối thẳng thừng thì Quân Trì vẫn có thể mặt dày giả vờ như chưa từng thổ lộ.
Ninh Phong là sư tôn của hắn, dù có ra sao thì cũng không thể mặc kệ Quân Trì được.
Có câu tục ngữ, mềm sợ cứng, cứng sợ ngang, ngang sợ liều, liều sợ không muốn sống, không muốn sống sợ không biết xấu hổ.
Có thể thấy không biết xấu hổ mới là cảnh giới cao nhất.
Chỉ cần Quân Trì nắm giữ được cái tinh túy đó, Ninh Phong uyên bác cũng phải bó tay chịu trói.
Đang tự an ủi, đồng thời gia cố tâm lý đang có dấu hiệu lung lay.
Không ngờ lại nghe Ninh Phong trả lời, “Nếu như ta có thể thuần phục Tân Li, thuận lợi đạt tới cảnh giới Độ Kiếp phi thăng, ta sẽ đồng ý ngươi.”
“Dạ?”
Quân Trì ngây ngốc nhìn y, chờ lúc phản ứng được Ninh Phong vừa nói gì, Quân Trì liền mừng rỡ ôm lấy eo y, ngẩng đầu nói “Thật đó ạ?
Vậy là ngài đồng ý lời cầu hôn của ta rồi!”
Ninh Phong bị Quân Trì ôm mạnh nên hơi lung lay một chút, “Phải chờ tới khi ta hoàn toàn dung hợp với Tân Li.”
Quân Trì ngẩng đầu nhìn y, đôi mắt lắp lánh, “Vô luận thế nào, ta đều sẽ theo ngài.”
Nói tới đây, Quân Trì lấy một giọt máu từ đầu ngón tay mình, giơ lên thề nói, “Ta, Liễu Quân Trì, ái mộ Ninh Phong, một lòng không đổi, mãi mãi theo bên cạnh y, nay lập lời thề này, nếu có vi phạm, thần hồn tiêu tán.”
Giọt máu lóe lên một luồng sáng, tiến vào lòng bàn tay Ninh Phong, thậm chí còn hình thành một nốt chu sa nhỏ trong lòng bàn tay y.
Ninh Phong dường như kinh ngạc, nhưng lại không biết nên nói Quân Trì thế nào cho phải.
Ninh Phong trầm mặc hơn nửa ngày, rồi nhẹ nhàng đáp, “Nếu ngươi đã có lòng, Ninh Phong ta nhất định không phụ ngươi.
Nếu ta có thể hàng phục ma thân, thuận lợi tiến vào Độ Kiếp phi thăng, sẽ kết đạo lữ với Liễu Quân Trì, vĩnh thế không phụ.
Nếu như phụ người, tự đoạn tiên căn, thần hồn tiêu tán.”
Y lấy một giọt máu của mình ấn vào giữa hàng chân mày của Quân Trì, giọt máu lập tức biến mất.
Quân Trì không ngờ mình thành công có được một người như thế, vui đến mức không biết phải biểu hiện thế nào cho thỏa đáng, chỉ vùi đầu ôm chặt Ninh Phong không buông, mãi một lúc mới bị Ninh Phong kéo ra.
Ninh Phong nói, “Nếu đã lấy được thần hồn và thân thể của Trình Y, chúng ta cũng nên trở về rồi.”
Hoàn chương 214.
Hoàn quyển 8.