Đô Thị  Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 20: 20: Chương 17


Quý Tu Niên tự nhận trí nhớ của y không tệ lắm, tuy đôi khi chỉ gặp nhau có một lần duy nhất nhưng y vẫn có thể nhớ sương sương người đó tròn méo ra sao luôn!
Vậy mà năm người đứng trước mặt y, trừ bé Fanboy ra thì đứa nào cũng lạ hoắc, cho nên không khỏi buột miệng hỏi thăm một chút.
Chỉ là câu hỏi này của y lại làm cho 4 đứa kia sợ khiếp!
"Mấy anh trai ơi, ổng đang hỏi thăm tụi mình hở?!"
"Hình...hình như là.."
"Clm hình cái gì mà hình, y có thể nhìn thấy chúng ta đó, trời ơi cú tuiiiiiii!!!!!"
...
Quý Tu Niên vốn dĩ cảm thấy mấy người này chỗ nào cũng kỳ lạ.

Hiện tại y cảm nhận được bọn họ thật sự không đúng lắm!
Y có thể nhìn thấy chúng ta là cái quỷ gì?
Bốn đứa, đứa nào cũng to cao, đứng thù lù trước mặt thế kia, nếu không nhìn thấy chứng tỏ người đó bị lé 100%.
Mà khoan...
Quý Tu Niên lia mắt nhìn lại nhóm F4, thấy hình như có gì đó hơi sai sai thì phải.
Đông Thành mấy nay nóng kinh khủng, rất nhiều thực tập sinh muốn c ởi trần luôn để giảm nóng.

Thế nhưng bốn đứa này mặc toàn quần áo dài tay, nhìn cũng thấy nóng giùm luôn huống chi là người mặc.

Vậy mà bọn họ chẳng đổ một tí mồ hôi nào.
Lia mắt nhìn xuống, trên mặt đất chỉ chiếu đúng một cái bóng cao gầy của Lục Húc.

Bốn đôi chân không chạm đất và không có thêm một cái bóng người nào cả!
Con người không thể nào không có bóng, con người cũng không thể nào bay là là phản trọng lực thế kia...

Sự thật kinh khủng dần hiện ra, tim Quý Tu Niên như muốn ngừng đập, da đầu tê rần, ngay cả hít thở cũng không nổi.
Phản ứng của nhóm F4 bên này so với y không khá hơn là bao, bốn người tạo thành một cục tròn vo run lẩy bẩy.
Làm quỷ nhiều năm như vậy, lần đầu tiên bị con người nhìn thấy, với lại xíu nữa có khi bọn họ có thể ngỏm lần thứ 2 nữa đấy!
Quý ảnh đế hoang mang một lúc sau đó tự cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại.
Tuy không phải là lần đầu tiên y nhìn thấy mấy thứ kì lạ, nhưng hôm nay tận mắt thấy 4 con ma, cho nên hơi khó load.
Vất vả lia mắt nhìn sang chỗ khác, Quý Tu Niên quay sang hỏi cậu fanboy: "Cậu đi cùng bọn họ hả...!mấy người quen nhau sao?"
Từ lúc gặp được ảnh đế, Lục Húc vẫn luôn quan sát phản ứng của y.
Sắc mặt tái mét vì đột nhiên nhìn thấy ma của vị ảnh đế nọ làm cậu xác nhận được một điều, đột nhiên gặp ma, Quý Tu NiênNiên sẽ khiếp sợ, chắc chắn không hề "quen" nhìn thấy ma thấy quỷ.
Lục Húc đoán già đoán non vài phút thì nghe Quý Tu Niên hỏi, gương mặt cậu ngay lập tức trở nên hoang mang, "Hở? Bọn họ là ai? Anh Niên đang nói đứa nào vại? Em ở lớp A á anh, mọi người về hết gòi mà, chỉ còn có mỗi em thôi...."
Biểu tình ngây thơ vô số tội của nhóc con hiển nhiên không hiểu mình có ý gì! Có nghĩa là, cậu ấy không nhìn thấy 4 đứa đứng thù lù ở kia.
Ảnh đế sau khi biết bé Fan nhà mình không hề thấy mấy thứ kì dị nọ thì lâm vào trầm mặc.
"Anh ơi, anh sao vậy ạ?" Giọng điệu Lục Húc thân thiện gần gũi, thể hiện rõ tình cảm dạt dào, quan tâm của hậu bối đối với tiền bối đáng kính.
"Không có gì, lúc nãy tôi nhìn lầm thôi, không liên quan đến cậu" Quý Tu Niên cố gắng không nhìn 4 người kia nữa, y cũng không có ý định nói ra dọa bé Fanboy.
Đúng lúc này cửa phòng đạo diễn mở.
Phạm Tăng vừa nói chuyện điện thoại vừa bước ra, nhìn thấy Quý Tu Niên cùng Lục Húc đang đứng gần lối ra thì thuận miệng hỏi một câu: "Hai cậu vẫn chưa về phòng à? Đứng ở đây làm gì thế?"
Hai người??
Hai..

Quý ảnh để lần thứ hai xác nhận, chỉ có y mới nhìn thấy được 4 nhóc kia.
Tam quan của Quý Tu Niên sụp đổ ngay tức khắc, đầu óc y hiện tại loạn thành một đống, hoang mang chẳng biết làm sao.
Hạ Tinh Hoa cũng không thể tin nổi.

Quý ảnh đế nhìn thấy bọn họ á?! Sau khi khiếp sợ qua đi, F4 lại cảm thấy mừng như Tết đến xuân về bởi ngoài Đại nhân Lục ra còn có thêm một người nữa biết đến sự tồn tại của bọn họ.
Với lại Lục Đại nhân hình như đang giả vờ không thấy bọn họ nên nhóm F4 quyết định nhập diễn với Đại nhân nhà mình luôn!

Một người bốn quỷ cứ thế nhìn nhau chằm chằm, vừa thấy vi diệu vừa thấy hoảng hốt, Lục Húc không định tối nay ngủ ngoài hành lang nên nói với Qúy Tu Niên: "Anh ơi, nếu không có chuyện gì thì em xin phép về ngủ trước nhé!"
"Ừ, cậu đi đi" Tuy nói với Lục Húc nhưng tầm mắt y vẫn không hề xê dịch khỏi bốn đứa kia.
Lục Húc thản nhiên chào hỏi Quý ảnh đế rồi nhẹ nhàng bước lên cầu thang.
Đám Hạ Tinh Hoa nhìn nhau, cuối cùng chọn theo đuôi Lục đại nhân.

Với lại bọn họ có chút sợ Quý Tu Niên nên quyết định chầm chậm bay theo đại nhân lên lầu.
Lúc bay qua chỗ Quý ảnh đế, bọn họ còn không quên dừng lại chào hỏi,: "Thầy Quý đáng kính, không ngờ ngày hôm nay tui có thể gặp được Ngài, Ngài không biết đâu, tui với mẹ cực thích Ngài luôn á, nhất là cái bộ phim 《Gặp Ma》 ấy..."
《Gặp Ma》là một bộ phim thuộc thể loại huyền nghi phá án mà Quý Tu Niên thủ vai chính sau ba năm debut, chủ yếu truyền tải nhân tình ấm lạnh, lòng người hiểm ác, không hề liên quan gì tới "ma quỷ" thật sự.Nhưng hiện tại y cảm thấy mấy đứa quỷ đứng trước mặt mình không hiểu tại sao lại đáng eoo đến lạ làm y cũng chẳng biết làm sao cho đúng.

"Được rồi, bớt nhiều chiện lại đi" Đào Anh Bác thấy idol họ Quý hỏng được vui cho lắm thì mở miệng nhắc nhở đồng bọn.

Sau đó lễ phép gật đầu với y rồi giục tụi Hạ Tinh Hoa: "Đi mau đi mau, kẻo không đuổi kịppp"
Nhóm F4 ngay lập tức xếp thành một hàng, lần lượt chào Quý Tu Niên rồi đuổi theo Lục Húc.
Quý Tu Niên nhìn theo hướng đi của bọn họ, trong đầu có một suy đoán hoang đường...
Bốn đứa nó đang đuổi theo Lục Húc hở?
Nhưng mà hình như cậu ấy cũng không biết bản thân bị quỷ theo đuôi thì phải.
Trong lòng Quý Tu Niên hiện tại rất loạn, thậm chí còn muốn đi khám bác sĩ.

Bởi y cảm thấy mấy thứ điên rồ vừa nãy chắc là ảo giác, là y quáng gà nên nhìn lầm.
Phạm Tăng sau khi ra ngoài nói chuyện điện thoại xong thì quay lại, bắt gặp Quý Tu Niên đứng im không nhúc nhích, gương mặt quanh năm cool ngầu của y nhăn tít lại, thần sắc còn có chút khiếp sợ?
Hắn giơ tay lên, lắc qua lắc lại trước mặt người nọ, quan tâm hỏi: "Tu Niên, cậu đứng ngốc ở đây làm gì thế? Đang gặp phải chiện gì hở?"
"Tôi..." Quý Tu Niên chần chờ một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu một cái: "Không có gì, tại hôm qua ngủ muộn nên bây giờ hơi mệt, anh Phạm này, tôi về đi ngủ trước haaa"

"Đi đi đi! Siêu sao mấy cậu phải ngủ đủ giấc mới tốt, về ngủ bù đi!" Hai người bọn họ đã biết nhau rất từ lâu nên hắn cũng hiểu rõ tình trạng mất ngủ của Quý ảnh đế hơi nghiêm trọng.
Vì nhìn mặt mũi của mình nên mới đến đây quay show, cho nên sự quan tâm của hắn với vị siêu sao đẹp trai này hoàn toàn là thật.

Đợi lúc Quý Tu Niên lên lầu, mấy gia hỏa kia đã sớm không còn thấy bóng dáng, cũng không thể biết được bọn nó có theo đuôi Lục Húc thiệt hay không.
Phòng ở sắp xếp cho các star mentor ngay kế bên phòng đạo diễn, rộng rãi hoành tráng lệ, tiện nghi thoải mái vô cùng.
Quý ảnh đế trở về phòng của mình, cảm thấy mấy thứ vừa nãy vớ vỉn hết sức.
"Trên đời này làm gì có ma với quỷ!"
"Nhất định là mình cuồng công việc quá nên bị hoa mắt thôi..."
_____
Gió đêm mát rượi, nhè nhẹ thổi, rèm cửa sổ bay lên bay xuống loạng choạng theo nhịp điệu của gió giống như hai đứa trẻ đang đùa vui.
Stop!
Ý thức được việc càng nghĩ càng cảm thấy sợ, Quý Tu Niên lập tức ngồi dậy đóng cửa sổ.

Chiếc rèm một lần nữa rơi vào yên tĩnh vốn có, tâm trạng của y theo đó mà bình tĩnh hơn.
Trên cửa kính là gương mặt vừa đẹp vừa ngầu, chỉ là ánh mắt có chút nặng nề, bộ dạng đầy bụng tâm sự.
Đến khi nhắm mắt nằm trong chăn ấm, Quý Tu Niên vẫn không nhịn được mà suy nghĩ tào lao.
Cuối cùng, một người luôn tin theo chủ nghĩa duy vật như Quý Tu Niên nhanh chóng moi điện thoại di động ra, search:
Kết quả tra được rất đa dạng.
Topic: 《Tôi phải làm gì khi gặp ma》
Top 1: Không nên hốt hoảng hay sợ hãi, thay vào đó hãy nhanh tay lấy điện thoại ra cùng chúng nó chụp hình bắt trend up mạng câu like...
..
"Xàm quá."
Quý Tu Niên cảm thấy kết quả tra được rất xàm, không hữu ích gì cả, với lại y còn cảm thấy mình mẫn cảm hơi quá rồi!
Y thoát giao diện, lướt lướt vài cái rồi click vào album ảnh, tấm hình mới nhất là cái chụp chung với Lục Húc hồi sáng.
Thiếu niên 18 tuổi đẹp trai ngời ngời, bộ dạng vừa ngoan ngoãn vừa thông minh khiến nhiều người thích.
Quý Tu Niên cảm thấy Lục Húc rất tốt, nghĩ đến 4 nhóc quỷ kia đi theo cậu làm y hơi lo lắng.

Tấm bùa hộ mệnh đeo trên cổ theo động tác nghiêng người của y mà lộ ra, Quý Tu Niên nắm lấy trong tay, thấy bình tĩnh hơn nhiều rồi.

ngôn tình ngược
Đây là món quà cuối cùng mà mẹ tặng cho y, đến tận ngày hôm nay y mới cảm thấy, có lẽ nó cũng có một chút tác dụng.
Quý Tu Niên nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi mà không ngủ được, trong đầu cứ nghĩ đến Lục Húc.

Nếu là ảo giác thì OK khỏi phải nói, nhưng nếu là thật, cậu nhóc kia sẽ gặp nguy hiểm ư?
Nhìn chằm chằm trần nhà hơn chục phút mà vẫn không thấy con ma nào xuất hiện, y liền an ủi bản thân: "Ngủ ngủ ngủ, ngày mai mọi thứ sẽ trở lại bình thường hết thôi"
***
"Ảnh đế chắc chắn nhìn thấy được chúng taaaa!"
"Tui cũng nghĩ như vậy ó, lúc tui chào hỏi, y có lùi về sau một chút cỉu đang muốn trốn ấy"
"Đại nhân ới, tụi tui hình như bị lộ mọe nó rồi, giờ phải làm sao đây ạ?"
F4 cùng Lục Húc lần lượt tiến vào KTX, đồng thời nháo nhào cả đám lên vì chuyện của Quý Tu Niên.
Lục Húc đương nhiên cũng chú ý đến thái độ của Quý Tu Niên, thấy hình như nếu y thấy được ma thật thì cũng là một cơ hội để mình ra tay với y dễ hơn.
Nghe thấy đám loi nhoi kia bắt đầu bàn tới chuyện có nên chạy trốn hay không thì Lục Húc cầm giấy bút ra viết viết vẽ vẽ...
"Mấy người không cần chạy trốn, nên như thế nào thì như thế ấy đi! Với lại, đừng có cố tình bay tới bay lui làm phiền y." Phòng có lắp camera giám sát, Lục Húc cũng không muốn máy quay quay cảnh mình đang tự kỉ nói chuyện một mình.
Được Đại nhân cho phép, F4 không còn xoắn xuýt nữa, bọn họ bay lên chào Đại nhân rồi chạy luôn.
Hạ Tinh Hoa đi được nửa đường thì quay lại, ghé vào cánh cửa, thò một nửa đầu ra hỏi Lục Húc: "Đại nhân ới, ngày mai lúc Ngài đi tập vũ đạo í, có thể cho chúng em đi chung được hong ạ?"
Lục Húc nhướng mày, cười cười rồi gật đầu, biểu thị tôi đồng ý
Hạ Tinh Hoa gào rừ một tiếng, vui vẻ bay đi, trước khi đi còn không quên đóng cửa cho Lục Đại nhân.
Sau khi nhóm F4 rời đi hết, căn phòng náo nhiệt trở nên tĩnh lặng hẳn.
Lục Húc trèo lên giường, nhắm mắt lại.
Vì là Tử Thần nên cậu có thói quen làm việc 24/24, song bây giờ cũng có thể thử cảm giác làm con người ngủ nghỉ theo quy luật xem sao.

Sáng sớm hôm sau, Lục Húc cùng các thực tập sinh khác đến phòng tập.
"Lục Đại nhân buổi sáng vui vẻ!" Hạ Tinh Hoa dẫn đầu nhóm F4 đã sớm đứng chực trước cửa phòng tập vũ đạo, vừa thấy cậu đến là mở miệng chào hỏi, ánh mắt mong chờ dòm vào phòng tập.
__________________________________---.
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 21: 21: Chương 18


Đêm qua F4 được Lục Húc đồng ý nên rất hưng phấn, đã chờ ở phòng tập nhảy từ lâu, mắt vừa thấy Đại nhân nhà mình đến thì lập tức xếp thành hai hàng cúi chào lãnh đạo.

"Chào buổi sáng." Lục Húc liếc nhìn đồng hồ trên tường, vẫn chưa tới 7h: "Các cậu đến sớm dữ vậy."
"Mới tới à, cậu tới giờ này cũng có muộn đâu." Sài Tư Viễn đứng phía sau F4, tưởng cậu đang hỏi mình nên cũng trả lời lại.

Hạ Tinh Hoa quay đầu liếc nhìn Sài Tư Viễn, bĩu môi méc Lục Húc: "Anh ta xạo ke đó, rõ ràng mới 5h đã đến tập nhảy rồi."
"Đúng đó đúng đó, người này đúng thiệt là ăn nói xà lơ mà, lén lút một mình tập để tiến bộ."
"Quả thiệt là gian manh xảo trá."
F4 đồng lòng gật đầu, hận không thể vạch trần sạch sẽ chuyện "xấu xa" của hắn.
Lục Húc nghe xong chỉ cười cười, không care chuyện này cho lắm, cậu có thèm quan tâ m đến show tuyển tú này lắm đâu, chuyện duy nhất bận tâm chỉ có "thành tích".
Không biết hôm nay Quý Tu Niên có bận việc gì không nhỉ, liệu mình đến tiếp cận có thể moi thêm được nhiều thông tin hữu ích không ta.
Lục Húc đang tập trung suy nghĩ thì thấy Sài Tư Viễn che miệng nhìn về phía cửa, vừa sợ hết cả hồn vừa mừng đến ch ảy nước mắt mà nói: "Úi trời, Qúy lão sư sao anh tới đây?"
"Chào buổi sáng Quý lão sư."
"Chào Niên ca."
Tống Triết đứng sau bọn họ cũng lễ phép chào hỏi, Lục Húc quay đầu lại, quả nhiên thấy Quý Tu Niên bước vào phòng tập nhảy, phía sau còn có VJ theo vào quay chụp.
Hạ Tinh Hoa thật sự hú hồn luôn, không ngờ lại gặp lại Quý Tu Niên nhanh như vậy, chả biết anh ý có mời pháp sư trừ tà đến tiêu diệt bọn họ không nữa.
F4 đứa nào cũng cho là như vậy nên lo lắng nhìn chằm chằm Quý ảnh đế đang đi về phía bọn họ, bốn con quỷ ôm lấy nhau, vẻ mặt phức tạp nhìn Quý Tu Niên, nhưng nhớ đến Lục Húc cũng ở đây nên yên tâm hơn phần nào.
Không sao hết, kệ đi, cứ đứng đây, không có gì phải sợ.

Quý Tu Niên dù gì cũng là tiền bối, mọi người đứng trong phòng tập đều lên tiếng chào hỏi y, F4 (là những con quỷ lịch sự) thấy vậy cũng chuyên nghiệp vẫy tay với Ngài ảnh đế, lễ phép chào một câu: "Xin chào Qúy lão sư."
Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là người nọ đíu care bọn họ, chỉ nghiêm túc nói với nhóm thực tập sinh: "Trong 3 ngày sắp tới đây tạm thời tôi sẽ phụ trách giám sát tiến độ của lớp A các cậu, tôi hi vọng mọi người biết quý trọng thời gian còn lại của mình để lúc đánh giá có thể đạt được kết quả xuất sắc."
Hầu như tất cả cảm xúc của vị này đều đặt hết vào diễn xuất, tính cách của y thiên biến vạn hóa qua suốt các tác phẩm Điện ảnh, Truyền hình, song ngoài đời lại thanh lãnh cao quý, tao nhã tự nhiên, khiến người khác có cảm giác xa cách khó có thể chạm đến hệt như một vị thần.
Nhưng điều này cũng tạo cho y một sức hút kỳ lạ.
Tuy nhìn y có hơi lạnh lùng nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy ánh mắt ấy thâm trầm như đầm sâu bao hàm vô số cảm xúc, ngoại hình xuất chúng, khả năng diễn xuất chuyên nghiệp quá ư là tuyệt vời, cộng thêm thái độ kỷ luật và tự giác cao trong suốt 10 năm kể từ khi debut tới nay.

Y nói ít, nhưng câu nào nói ra cũng đáng tin cậy.

Tóm lại Quý Tu Niên chính là một mẫu người "vạn nhân mê".
Quả đúng là như vậy, khi y vừa nói ra câu khích lệ là các thành viên BTT đã đồng thanh huýt sáo —--
"Toẹt vời, chào mừng Quý lão sư ạ."
"Hihihi anh Niên ơi, lát nữa tập xong anh cho em xin chữ ký với được không ạ?"
Từ giây phút người nọ bước vào trong, tầm mắt của Lục Húc chưa từng rời khỏi y.
So với hôm qua, tử khí vờn quanh người Quý Tu Niên đã nồng hơn rất nhiều, không biết y đã đụng phải thứ gì mà bị nó quấn lấy.
Lúc Lục Húc nhìn chằm chằm y rồi đưa đầu óc đi xa, Quý Tu Niên cũng nhìn về phía cậu.

Cậu lập tức nhoẻn môi cười, đôi mắt hoa đào ướt sũng nước lóe lên tia sáng, trông vừa chân thành vừa đơn thuần vô tội.
Quý Tu Niên không biết vì sao mình lại liên tưởng đến cún con khi thấy cậu ấy như vậy, mái tóc mềm mềm xoăn tròn, tích cách dịu ngoan nghe lời, lại nhiệt tình hăng hái, y vô thức gật đầu đáp lại xem như cổ vũ, rồi vỗ tay nhìn về phía đám thực tập sinh trong phòng: "Được rồi, các cậu bắt đầu tập đi."

Âm nhạc vang lên, các thực tập sinh đứng tụ lại lập tức tản ra về vị trí đứng của mình.
Quý Tu Niên lui đến cạnh đạo sư dạy nhảy, im lặng nhìn các học viên luyện tập, chốc lát sẽ trao đổi vài vấn đề nhỏ của các học viên với đạo sư.
F4 ngồi xổm một góc, nhìn idol giới trẻ đang làm như không có chuyện xảy ra mà tiếp tục công việc của mình, đám bọn họ chỉ biết lâm vào trầm tư.
"Aizzz, ảnh đế cứ như không nhìn thấy chúng ta í nhở."
"Không thể nào, hôm qua y thấy rõ ràng mà."
"Anh xem phản ứng của y đi, cứ như là không phát hiện chúng ta vậy á."
Hạ Tinh Hoa nhìn Quý Tu Niên, gãi đầu, đoán mò xem y rốt cuộc có nhìn thấy bọn họ được hay không.

Suy nghĩ mãi cũng không ra được, ngay lúc tranh cãi chí chóe, Hạ Tinh Hoa đứng bật dậy: "Cứ ngồi đó đoán cũng không phải cách hay, đi hỏi y thử coi."
Hạ Tinh Hoa nói xong thì đi tới trước mặt người nọ, vẫy vẫy tay trước mặt y, thử dò hỏi: "Niên ca?"
"Tôi thấy Tống Triết có nền tảng cơ bản rất tốt, còn Hàn Thiên Vũ hơi không ổn..." Quý Tu Niên hoàn toàn không phản ứng, chỉ tập trung vào công việc huấn luyện của mình, thảo luận vài vấn đề với đạo sư dạy nhảy.
Hạ Tinh Hoa không bỏ cuộc, đứng lắc tới lắc lui như con lật đật, định quấy nhiễu tầm nhìn của y, nhưng cho dù có kề sát cái mặt trắng hếu của mình vào mặt Quý ảnh đế thì anh ấy vẫn chả có phản ứng gì, thần sắc vẫn như thường, không chớp mi mắt lấy một cái.
Hạ Tinh Hoa quay đầu nhún vai: "Thôi rồi, y thật sự méo thấy chúng ta."
Đào Anh Bác cũng nói: "Người bình thường chắc chắn không thấy quỷ được, hôm qua chắc là trục trặc kỹ thuật gì đó.

À mà tụi mình đến đây để tập nhảy mà, mau vào đội hình, lẹ lẹ."
Vốn F4 là một nhóm nhạc nam, tài năng rất ra gì và này nọ.

Dù đã 3 năm không nhảy nên có hơi quên nghề, nhưng vẫn còn nắm được cơ bản, nhìn các Thực tập sinh nhảy vài lần thôi là học được ngay.
"Lý tưởng tỏa ánh sáng đến muôn nơi, người chính là khát vọng ban sơ của tôi..."
Đã lâu quá rồi Hạ Tinh Hoa không vui vẻ như thế, cậu nhún nhảy lắc lư theo điệu nhạc, chẳng quan tâm mình còn sống hay đã ngủm, tựa như con chiên cuồng vọng theo đuổi ước mơ.

Cậu đứng cạnh Lục Húc, trong mắt ngập tràn hưng phấn, cảm thấy có thể được nhảy múa như thế này thật là tốt biết bao.
Ban đầu Lục Húc nghe Hạ Tinh Hoa nói bọn họ là một nhóm, không ngờ 3 người bọn họ lại nhảy tốt như vậy.
Chẳng ngoa khi nói BTT đã đạt đến trình độ có thể debut, nhưng so với nhóm của Hạ Tinh Hoa thì bất kể là hoàn thành bài nhảy hay sự phối hợp ăn ý của các thành viên đều kém xa.
Hạ Tinh Hoa không chỉ vui vẻ phiêu theo điệu nhạc mà còn giúp đỡ Đại nhân nhà mình tìm ra lỗi sai, cậu vẫn nghĩ Lục Húc đến đây dự thi chắc là muốn debut, mà bản thân cậu chỉ là một du hồn, chẳng giúp gì được cho ngài ấy, chỉ có nhảy là giỏi thôi.
"Đại nhân, ngài mắc lỗi rồi nè..."
"Đại nhân, ngài muốn đổi sang pose ending* khác hay không..."
*tạo dáng lúc kết bài.
Các thành viên khác trong F4 vẫn đang hăng say tập luyện, Hạ Tinh Hoa thì cứ xoay quanh Lục Húc, còn tận tụy hơn đạo sư dạy nhảy nữa.
Quý Tu Niên vẫn tự nhủ mình không được biểu hiện ra quá rõ, nhưng cũng không nhịn được mà nhìn về phía Lục Húc.
Thật lòng mà nói, Lục Húc đẹp ơi là đẹp, lúc nhảy múa cũng xinh không kém, ngắm cậu mà muốn no mắt tới nơi.

Nhưng đó là lúc xung quanh cậu không có mấy thứ không phải là người.
Tối hôm qua trước khi đi ngủ, Quý Tu Niên còn nhủ với lòng là không nghe không nhìn không quan tâm, nhưng sáng sớm thức dậy vẫn chân nhanh hơn não chạy đến lớp A, xem thử Lục Húc có an toàn hay không.
Hôm qua bốn con quỷ nhìn thế nào cũng thấy rõ ràng là tò tò theo sau cậu ấy, hôm nay xác nhận lại thì đúng thật là vậy, Quý Tu Niên đứng cách Lục Húc không gần lắm cho nên không nghe rõ Hạ Tinh Hoa đang luyên thuyên cái gì, vì vậy trong mắt y là Lục Húc đang bị mấy con quỷ dây dưa bám đuôi, thoạt nhìn không có ác ý nhưng ai dám chắc sau này chúng sẽ làm điều gì với cậu chứ.
Quý Tu Niên lâm vào trầm tư, mày vô thức nhíu chặt.
Giờ phút này thậm chí y còn không phân rõ đây có phải là ảo giác của mình hay không, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó, tùy cơ ứng biến vậy.
Một khi tập trung quá mức vào điều gì đó thì thời gian sẽ trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Chỉ chớp mắt một cái thôi mà đã qua 3 ngày.
"Không được rồi, đuối như con cá đuối rồi." Sài Tư Viễn cầm khăn lau mồ hôi, nằm dài trên nền gạch, không muốn nhúc nhích.
Những người khác đỡ hơn một chút nhưng cũng đau nhức tay chân, ê ẩm cả người.
Cả phòng tập chỉ có một trường hợp cá biệt, đã tập suốt 3 ngày mà vẫn còn tươi roi rói, nếu không phải cùng nhau tập suốt trong phòng thì Sài Tư Viễn còn tưởng Lục Húc nhảy nhưng không thèm dùng sức, mới có thể khỏe re như vậy: "Nhảy 3 ngày trời mà không mệt, cậu có còn là người không vậy trời?"
Hắn chỉ thuận miệng nói chơi, nào ngờ người nọ quay lại nghiêm túc trả lời: "Có phải người đâu, là thần đó."
"Hahaha, khỏe vậy thì chắc là thần tiên thiệt rồi."
Không ai cho rằng Lục Húc nói thật, nghĩ rằng do năm nay cậu vừa tròn 18, dậy thì nên kiêu ngạo, trẩu tre í mà.
Quý Tu Niên cũng cho là thế, nghĩ thầm đúng là em ấy rất nhỏ tuổi.

Y lại liếc sang bốn con quỷ đi theo cậu, não bổ ra hình ảnh bốn đứa này là "hổ rình mồi" mà lo cho cậu quá chừng.
Ba ngày nay y vẫn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, cũng không nói câu nào với Lục Húc.
Nhưng ánh mắt cháy bỏng kia sao lại không phát hiện ra được.

Nếu như có một người cứ luôn nhìn chằm chằm một người nào đó, thể nào đối phương cũng nhận ra mà thôi.
Quý Tu Niên thấy mình giả bộ quá đỉnh, nhưng lại đụng phải một người như Lục Húc, cậu biết tỏng người này cứ nhìn mình mãi, lại nhìn thoáng qua nhóm F4, không cần nghĩ cũng biết vị kia đã chú ý đến bọn họ.
Mặc kệ nguyên nhân là gì đi nữa, chỉ cần y tò mò, hẳn sẽ tự mình tìm hiểu.
Khóe môi Lục Húc cong lên, trông vô cùng xinh đẹp, cậu khom lưng lấy quần áo vắt trên ghế, che đi ánh mắt hứng thú sôi sục của mình, chào mọi người trong phòng, bao gồm cả đạo sư họ Quý.
Các thành viên F4 thấy thế lập tức đi theo, hiển nhiên đã xem cậu như lãnh đạo tối cao.
Thấy Lục Húc cứ thế đi ra ngoài một thân một mình, Quý Tu Niên lo lắng không thôi, y cất di động chuẩn bị ra theo, nhưng cũng không quên dặn dò những người còn lại: "Ngày mai sẽ là lần đánh giá xếp hạng thứ hai, mọi người đừng tập muộn quá, giữ thể lực, nghỉ ngơi thật sớm nhé."
Y nói xong thì vội vàng đuổi theo, nhưng dãy hành lang dài ngoằn ngoèo không còn bóng dáng của cậu nữa, chỉ có một thiếu nữ mặc váy JK..
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 22: 22: Chương 19


Pass: con mèo của Lục Húc (k dấu, k hoa, k cách).
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 23: 23: Chương 20


Hãy cho biết biệt danh của nhà thơ đã sáng tác nên những tác phẩm sau:
Nguyệt Hạ Độc Chước(Một mình uống rượu dưới trăng)Vọng Lư sơn bộc bố(Xa ngắm thác núi Lư)Hành lộ nan(Đường đi khó)Sắp mời rượuThanh bình điệu kỳ 1Bài ca người hiệp khách

K dấu, k hoa, k cách.

.
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 24: 24: Lớp Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa


"Chào mừng các bạn đến với lần xếp hạng thứ 2 của show sống còn 《Thần Tượng xuất đạo》 và tôi là MC Lương Đạt..."
Đứng trước màn ảnh là Lương Đạt mặc Âu phục thẳng thớm tươm tất, phía sau là dàn thực tập sinh đang căng thẳng chuẩn bị cho màn đối đầu nhau.
Bốn vị mentor đã ngồi ở bàn giám khảo từ lâu, họ đang chờ các học viên lên biểu diễn.

Sài Tư Viễn bốc số thứ tự ra con 1, muốn khóc thét tới nơi.
"Các anh em, tôi lên trước đây" Hắn cười khổ, vẫy vẫy tay với đám học viên ban A, đối với lần xếp hạng này của mình đã chuẩn bị tâm lý.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên biểu diễn trên một sân khấu lớn nên hắn có chút thấp thỏm, mấy ngày qua tập cũng chả ra đâu vào đâu, nên vừa lên nhảy vài động tác đầu đã mắc âu, nhạc vang lên rồi mà hắn không nhớ nổi động tác kế tiếp, thành ra nhạc một đường mà hắn quơ quào một nẻo, không đuổi kịp theo nhạc nên toàn bộ màn nhảy xem như đi tong.

"Haizzzzzzzzaizzzzzzzz......" Kết thúc phần biểu diễn, Sài Tư Viễn thở một hơi dài, thần sắc có chút ủ rủ.

Nhảy nát như này, không cần mentor nhận xét hắn cũng biết mình bị xếp ở hạng bét là cái chắc.
Thân là dance mentor, Tần Khả Vi nhìn thoáng qua phiếu đánh giá xếp hạng trên bàn sau đó nói: "Sài Tư Viễn, cậu vào lớp A ở lần xếp hạng đầu tiên đúng không?"
"Đúng vậy" Sài Tư Viễn cắn môi, lo lắng đáp lại.
Tần Khả Vi nghe xong thì đáp: "Vậy cậu có nghĩ phần biểu diễn hôm nay của mình có xứng đáng được ở lại lớp A không?"
"Không, hôm nay em nhảy không được ổn lắm" Hắn giơ tay lên sờ tai, giải thích: " Tay chân của em không nghe lời em gì cả, mấy hôm nay tập luyện cũng đâu đến nổi nào, vốn em nghĩ chắc cố thêm tí nữa sẽ ổn, ai ngờ nhạc nhanh quá..."
"Nếu cho cậu biểu diễn thêm lần nữa, tôi nghĩ lần này cậu sẽ thể hiện tốt hơn.

Nhưng rất tiếc ở đây không có vụ cho thi lại đâu nhé".

Cố Văn An lúc nói còn không quên liếc nhìn đám học viên, hiển nhiên đang nói cho bọn họ nghe luôn.
Thi đấu là thi đấu, kết quả chung cuộc chính là thứ đáng quan tâm nhất, ai rảnh đi care quá trình luyện tập làm gì cho mệt.
Sài Tư Viễn cũng hiểu rõ đạo lý này cho nên im lặng chờ đánh giá xếp hạng của mình.
Bốn vị ngồi dưới châu đầu ghé tai nhau thảo luận một lúc lâu, cuối cùng Quý Tu Niên mở miệng công bố kết quả: "Tư Viễn, ban C, lần sau cố gắng hơn nhé"
Kết quả công bố xong, nhóm học viên bên kia khẩn trương hẳn lên____
"Má ơi, từ A rớt cái tủm xuống C, k1ch thích quá trời ơi!!"

"Kỳ thật tui thấy họ Sài nhảy cũng ok lắm luôn, hắn vào lớp C thì xíu nữa chắc tôi xuống tận lớp F luôn cho coi!"
"Hôm nay các mentor nghiêm khắc quá trời, không biết ai sẽ là người vào ban A đầu tiên nữa!"
"Chắc là Chử Chính Thanh haaa, nghe đồn hắn học nhảy từ thuở còn thơ mà"
....
Sài Tư Viễn tự giác tháo phiếu lớp A trên áo xuống, đến khu vực ban C ngồi xem màn trình diễn tiếp theo.

Mặc dù là người đầu tiên từ lớp A rớt xuống đây hắn cũng không hoảng lắm, nhảy không phải là sở trường của hắn, nghĩ bụng lần sau lội ngược vòng bằng khả năng ca hát là ok ngay.

Màn trình diễn tiếp theo là một học viên đến từ lớp F.
Cho nên lúc thấy gã nhảy không tốt, sai từa lưa bọn họ cũng không ngạc nhiên lắm.
Thẩm Thừa Dục cầm mic, nhún vai tuyên bố: "lớp F"
Lần thi thứ ba là TTS Chử Chính Thanh, nghe đồn có kinh nghiệm nhảy nhót lâu năm.

"Cậu vào ban B ở lần xếp hạng thứ nhất nhỉ?" Cố Văn An cười hỏi Chử Chính Thanh.

"Tôi đọc hồ sơ thấy cậu viết bản thân dance rất giỏi, cậu đoán thử xem lần xếp hạng thứ 2 này cậu vào ban nào đi?"
Chử Chính Thanh hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn tự tin đáp: "Cái này sao mà đoán được ạ, nhưng em tin tưởng lần này em sẽ vào lớp A"
Cố Văn An nhướng mày: "Ok, vậy bắt đầu diễn thôi"
So với màn nhảy của hai học viên trước đó thì rõ ràng Chử Chính Thanh nhảy ổn vô cùng, xét về kỹ thuật hay sức bật đều rất mạnh mẽ, giơ tay nhấc chân đều mềm dẻo, nhìn là biết đã được huấn luyện rất bài bản.

"Waaaao, người anh em này hồi trước thuộc nhóm nào vậy ta, sao tui lại không chú ý đến một nhân tài siêu hạng như này."
"Ông này chắc chắn vào lớp A ngay và luôn cho xem!!"
"Huhuuu bây giờ tui lo cho tui quá, phải nàm thao đây ạ???
Chử Chí Thanh đứng trước màn ảnh, nghe nhóm học viên đang ríu rít thảo luận đồng thời liếc mắt nhìn Lục Húc một cái, khóe miệng cong cong.

Hắn đợt này nhảy không tồi, thêm vào đó là mấy lời bình tốt đẹp của đám học viên đằng sau, hắn nghĩ, hắn không vào được ban A mới là lạ đó!

Thẩm Thừa Dục cầm mic lên nói với Chử Chính Thanh: "Phần dance của cậu rất tốt, chúng tôi quyết định xếp cậu ở ban B"
What?
Ban B á?
Nụ cười trên mặt Chử Chính Thanh dần đơ lại, cảm thấy kết quả không công bằng với thực lực của hắn: "Các thầy ơi, cho em hỏi tiêu chuẩn xét thứ hạng là gì vậy ạ?"
"Ồ, hắn dám nghi ngờ kết quả đánh giá của các vị mentor kìa" Lúc chương trình bắt đầu quay, nhóm F4 đã ngồi chực sẵn bên cạnh bàn giám khảo xem biểu diễn, đồng thời nhận xét đánh giá học viên ké luôn.
Hạ Tinh Hoa còn nhớ rõ cái gã họ Chử này là người hồi nãy dám mở mồm thối nói xấu Lục Đại nhân, cho nên cậu không nhịn được mở miệng oán trách một câu.
Đồng bọn nghe xong cũng sôi nổi phụ họa ____
"Hừmm, cái thằng chết bầm này nhảy nhót cũng tầm thường chán, xếp vào ban B là chăm chước cho lắm rồi đeiii"
"Chuẩn, nhân phẩm với skill nát y hệt nhau!"
Quý Tu Niên mặt lạnh như băng, tận lực lơ đi mấy lời bình của 4 nhóc nhiều chiện.

Mắt thấy Chử Chính Thanh có vẻ không phục với kết quả vừa rồi, y bình tĩnh đáp: "Chúng tôi đã xem xét kỹ lưỡng màn trình diễn của cậu rồi mới đối chiếu với tiêu chuẩn của từng cấp bậc.

Phần dance của cậu tốt thật, nhưng lại không có hồn.

Chúng tôi nghĩ, một màn trình diễn xuất sắc là khi dancer đó truyền tải được cảm xúc của bản thân vào từng bước nhảy, từng điệu nhảy đó chầm chậm chạm đến trái tim của những người đang xem tiết mục ấy và đây mới chính là thứ tuyệt vời nhất.

Cậu có hiểu ý tôi không? Còn có cái gì thắc mắc nữa không?"
"Cảm ơn thầy Quý, tôi không còn vấn đề gì thắc mắc nữa ạ"
Chử Chính Thanh nói vậy nhưng vẫn không cam lòng.

Với lại mentor đã nói như vậy rồi, hắn cãi lại cũng không được.
Mắt thấy Lục Húc là người kế tiếp lên thi, Chử Chính Thanh hừ lạnh một tiếng, hắn hiện tại muốn xem thử cái đứa học nhảy nửa mùa như thằng kia có thể dance thành cái trò hề gì.
"Oaaa, thanh niên đẹp trai nhứt tui từng gặp lên sânnn gòii!!"
"Lại là lớp A, không biết là ở lại hay rớt cái đùng xuống lớp C tiếp!"

"Uầy nói không chừng ổng hát tốt ơi là tốt nhưng nhảy lại nát be bét lùm bum ấy!"
"Anhh Húc đẹp trai quá à, cố lên nhaaaa"
....
So với những người khác, nhân khí của Lục Húc rõ ràng cao hơn nhiều.
Ban giám khảo cũng có chút chờ mong màn biểu diễn của thanh niên đẹp trai này.
Thẩm Thừa Dục nhanh chóng bắt chuyện: "Lục Húc, cậu có nghĩ rằng cậu sẽ được vào ban A tiếp không?"
Vấn đề này tương đối k1ch thích, Lục Húc lại chẳng để tâm cho lắm, chỉ mỉm cười thoải mái đáp lại: "Cái này tôi chưa nghĩ đến, tôi chỉ phụ trách dance thôi, các vị mentor mới là người quyết định mấy chuyện này mà?"
Quý Tu Niên không khỏi lia mắt nhìn Lục Húc nhiều hơn, cái thằng bé này luôn như vậy, gặp tình huống khó xử nào cũng đều dùng ôn hòa nhã nhặn đối xử.
Mới 18 tuổi mà có thể làm được như vậy, quả thật là hiếm thấy.
Vì thời gian eo hẹp nên ban giám khảo chỉ trò chuyện vài câu với cậu rồi dừng, ngồi im đợi âm nhạc vang lên.
"Hay là chúng ta cũng lên đó đi!" Hạ Tinh Hoa vốn đến đây để xem náo nhiệt, nhưng lúc thấy Đại nhân trên sân khấu, cậu nhịn không được muốn bay lên đó nhảy chung cho vui.
Tuy chẳng ai thấy được bọn họ nhưng đều tuyệt vời nhất là được nhảy cùng với ngài Lục cơ!
Quý Tu Niên trơ mắt nhìn 4 nhóc quỷ bay đến chỗ Lục húc đang đứng.

"Thanh xuân chính là tín ngưỡng của cuộc đời tôi, tôi mong một ngày nào đó bàn tay này sẽ chạm đến vinh quang rực rỡ..."
Phòng phát sóng không bật đèn vào ban ngày, nhưng trên người Lục Húc như tự phát ra ánh sáng, cậu đứng ở đó, khi khúc nhạc dạo vang lên, cậu tùy hứng lắc lư theo giai điệu, trông vừa buông thả tự tại, vừa tiêu diêu thoải mái, khiến tâm tình người xem thả lỏng thư thái.
Đoạn điệp khúc vang lên, Lục Húc cứ như biến thành một người khác.

Cơ thể cao gầy trở nên mạnh mẽ khỏe khoắn, động tác uyển chuyển dứt khoát đung đưa theo nhịp điệu.

Cậu hiện tại giống một vị dancer chuyên nghiệp đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình mà bản thân Lục Húc cũng chẳng cần phải cố ý làm thế, bản thân cậu vốn phóng khoáng tự tái, ý cười trên mặt cũng tự nhiên vô cùng, tựa như một vị hoàng tử đang đứng trên sân khấu chói lòa.

Lục Húc rất đặc biệt, quanh người tràn ngập hơi thở trẻ trung của thanh xuân tươi đẹp khó mà giải thích nổi.

Cuối bài còn tùy tiện nháy mắt một cái khiến người xem đứa nào đứa nấy tâm loạn như ma.
"Aaaaaa, đây là điệu nhảy thần tiên gì vậy nè, thật sự đã chạm đến con tim cụa tuiiiii.

Tại sao cậu ấy lại nhảy tốt như vậy chứ?!!"
"Móa, người này là đứa học nhảy có vài hôm á hả?!"
"Ôi toàn thân cậu ấy cái mọe gì cũng đẹp!"

...
Lục Húc nhảy như thế nào, tất cả mọi người ở đây ai cũng hiểu rõ.
Tần Khả Vi và Thẩm Thừa Dực thay phiên nhau trêu: "Sư ca, may mắn chúng ta xuất đạo sớm!"
"Đúng vậy, nếu muộn một chút là bị cậu ấy giựt fan rồi ha ha haa"
Không quan tâm bốn vị giám khảo phía dưới khen chê ra sao, Lục Húc vẫn đứng im cười, chờ đợi kết quả.
Quý Tu Niên nhìn thái độ của cậu, càng thêm vừa lòng.

Cho nên có sao y đều nói vậy.

Lục Húc nhảy rất tốt, 4 nhóc kia cũng tốt không kém.
Lúc Lục Húc biểu diễn, 4 đứa kia cũng nhảy theo, thậm chí có vài lần 5 người bọn ăn ý di chuyển đội hình rất chi là hợp lý nữa.

Ngoại trừ cái tên mặc áo sơ mi in hình bông hoa ra thì 3 nhóc quỷ còn lại đứa nào đứa nấy cũng ưu tú.
Quý Tu Niên bỗng nhiên nghĩ tới hình ảnh 4 đứa này tập vũ đạo cùng các học viên.
Bọn họ so với những tập sinh lão luyện thì giỏi hơn rất nhiều..

màn trình diễn cũng rất tốn, cho người ta cảm giác dù bên ngoài đang có sóng to gió lớn thì bọn họ vẫn bình tĩnh và quản lý biểu cảm mượt mà, nếu người khác cũng có thể nhìn thấy 4 đứa kia thì mới biết được bọn họ đã có một màn nhảy xuất sắc ra sao.

Hạ Tinh Hoa đứng bên cạnh Lục Húc, chờ các mentor công bố kết quả, trong lúc lơ đãng, cậu thấy Quý ảnh đế đang nhìn mình.
Cho nên, rốt cuộc Ngài ấy có thể nhìn thấy bọn họ à?
Hạ Tinh Hoa rất hoang mang, trong lòng không khỏi tính toán một chút.
Mà lúc này, phía ban giám khảo bắt đầu công bố kết quả xếp hạng.
"Lớp A, lớp A, lớp AAAAAA"
Màn trình diễn của Lục Húc rất ưu tú, cả đám học viên vỗ tay hét lớn.
"Lục Húc, lần xếp hạng đợt này của cậu là ____" Quý Tu Niên hắng giọng, cố tình dừng lại giữa chừng, nháy mắt với cậu.

Lục Húc thì chẳng hồi hộp một miếng nào, cậu mỉm cười nhìn mentor họ Quý, đáy mắt còn mang theo vài nét tinh nghịch.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, khoé môi Quý Tu Niên khẽ cong, cao giọng nói một câu: "Lớp A, chúc mừng nhé!".
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 25: 25: 1


-------------------------------------- Nghe tí nhạc chơi chơi đã nhé:
"Lớp A, ** má!"
"Lục Húc quá ghê gớm, quá trâu bò, nhảy với hát đều đỉnh chóp."
"Thôi xong, lớp A quá tài giỏi, tui nhất định không có cửa vô rồi."
Khả năng vũ đạo của Lục Húc đã được check, sau khi Quý Tu Niên tuyên bố xếp hạng của cậu, ai cũng không lấy làm bất ngờ.
Quý Tu Niên chúc mừng Lục Húc, tầm mắt không tự giác lia về phía 4 con quỷ đứng cạnh, sau khi nghe cậu được vào lớp A, bốn đứa kia còn vui hơn cậu nữa.
"Tuyệt cmn vời, em biết chắc đại nhân vô lớp A mà."
"Aaaa, hạnh phúc quá!"
"Cảm động quá, tự nhiên em muốn khóc quá, huhu."
"Hạ Tinh Hoa em đủ rồi đó, ô dề quá đi, biết là dui nhưng nhìn em thiếu liêm sỉ thiệt á."
...

Bốn người họ cứ anh một câu em một câu, trông có vẻ rất "thân" với Lục Hục nhỉ?
Họ quen biết nhau ư?
Quý Tu Niên nghĩ thế, nhịn không được muốn xem phản ứng của cậu.
Lục Húc sau khi nghe thấy xếp hạng chỉ cười cười, thần sắc tự tin tràn đầy mị lực.
Khi các thực tập sinh chúc mừng cậu sẽ đáp lại, song khi đối mặt với bốn con quỷ bên cạnh thì không hề liếc mắt tới.
Quả nhiên là không quen biết.
Quý Tu Niên cảm thấy hơi phức tạp, không biết rốt cuộc mình hi vọng cậu có thể thấy hay là không thấy đây.
Từ lúc biểu diễn đến bây giờ chỉ có 3 phút, rất nhanh đã đến lượt của thí sinh tiếp theo.
Thân là master hướng dẫn, y chỉ có thể tạm ngừng nghĩ ngợi, tập trung xem phần thi của thí sinh kế tiếp.
"Húc ca quá đỉnh!" Từ Nhạc Nhạc đứng cạnh lối ra, thấy Lục Húc bước qua thì lập tức hưng phấn vẫy tay, nhỏ giọng khen cậu.
Lục Húc gật nhẹ đầu, giơ tay làm động tác cố lên.
Các thực tập sinh khác vốn không tiếp xúc nhiều với Lục Húc, bọn họ chỉ đơn thuần cảm khái nhan sắc thần tiên của cậu, giờ đây được thấy cậu ở cự ly gần như thế, nhìn cậu cười, bọn họ phát hiện thì ra Lục Húc không chỉ "đẹp" bình thường thôi đâu.

Có những người được ông trời cho sẵn bát cơm, dù có khiêm tốn mức nào cũng chói lòa rực rỡ.
Là người đạt được xếp hạng A đầu tiên, Lục Húc mỉm cười thong dong đến vị trí lớp A ngồi xuống, dáng vẻ hết sức ngoan ngoãn dịu hiền.
F4 theo sát cậu, bọn họ ước chi cậu biết vừa rồi được nhảy cùng cậu là niềm sung sướng cỡ nào.
"Lục Húc đại nhân ới ời ơi, lâu quá rồi em không được vui vẻ sảng khoái như vậy." Có lẽ vì khi qua đời tuổi còn qua quánhor mà cảm xúc của bạn nhỏ Hạ Tinh Hoa sôi trào vừa nhanh vừa mãnh liệt, được debut là khao khát, là giấc mơ, giờ đây vất vả lắm mới được nhảy thêm một lần, khỏi phải nói cậu bạn nhỏ vui vẻ cỡ nào.

Nhưng khi nghĩ tới gì đó mà cậu thở dài: "Ước gì có ai đó nhìn thấy màn biểu diễn của chúng em, em rất muốn được tham gia đánh giá xếp hạng một lần."
Cậu chỉ là thuận miệng nói thế thôi, nào ngờ Lục Húc mím nhẹ môi rồi thử đề nghị: "Hay là mấy cậu có thể đi thăm dò Quý Tu Niên xem sao, biết đâu sẽ có niềm vui bất ngờ đấy."

Lục Húc vừa nói vừa nhìn lên sân khấu, thoạt nhìn cứ như đang chăm chú quan sát màn biểu diễn của các học viên khác.

Hạ Tinh Hoa hiểu ý của cậu, bất giác liếc mắt nhìn Quý Tu Niên một cái.

Thay vì cứ đoán già đoán non xem người này có thấy được bọn họ hay không, chi bằng thẳng thừng đến xác nhận.
Buổi đánh giá vẫn đang diễn ra.
Lục Húc tựa như một liều thuốc an thần biết đi, lúc nào cũng có thể thao túng được tâm lý các học viên khác, sau khi cậu ra nhảy xong, bọn họ cũng nâng cao tinh thần hơn rất nhiều, tuy vậy đẳng cấp mỗi người vẫn cách biệt rất xa.
Liên tục có 10 học viên xếp lớp B, lúc này tới lượt của Tống Triết - thực tập sinh được cho rằng cầm chắc vị trí Center, gã vừa bước ra thì lập tức nhận được cổ vũ hô hào nồng nhiệt nhất từ đầu buổi đến giờ.
So sánh với Lục Húc mà nói thì thời gian tập luyện của Tống Triết lâu hơn rất nhiều, nền tảng cũng nắm được rất chắc.

Quả nhiên khi vừa nhảy một cái, bất kể là động tác hay quản lý biểu cảm thì gã đều rất chuyên nghiệp.
Giống như Lục Húc, khi Quý Tu Niên công bố xếp hạng đánh giá là lớp A, tất cả mọi người đều một dáng vẻ "quả nhiên là thế".
"Đại thần quả nhiên là đại thần mà, nhìn ảnh nhảy xong nhìn lại tui nhảy sao tui thấy giống như không cùng một bài vậy."
"Người ta là leader của BTT, tất nhiên đẳng cấp phải cao rồi."

"Tự nhiên hơi tò mò không biết ảnh với Lục Húc ai giành được vị trí Center của Signal Song nhỉ."
Tống Triết cảm ơn các mentor rồi đi về phía lớp A, gã đã nghe thấy mấy lời xì xầm bàn tán kia.
Thấy Lục Húc đang ngồi ở lớp A, dáng vẻ nhàn tản chờ mình, tâm tình gã có hơi phức tạp.

Trước đó gã vẫn luôn cho rằng mình ăn chắc C vị rồi, song sau khi xem màn nhảy của Lục Húc xong, Tống Triết không còn thấy chắc chắn như trước nữa.
Dù mức hoàn thành vũ đạo của Lục Húc kém hơn với gã, nhưng tập nhảy không chỉ xét mỗi động tác tay chân, còn phải xem xét người đang nhảy có thật sự thu hút được ánh nhìn khán giả, điều tiết bầu không khí hân hoan của người xem hay không.
- ----------------------------------------------------------
Bạn nhỏ beta nhà tui chưa beta nửa chương sau nhưng tui đăng luôn🙂).

Tui đang đu show Boys Planet để lấy tinh thần edit bộ này đó:V pick t là Han Yujin, Matthew với Zhang Hao nha🙂) ban đầu coi ngắm trai mà tự nhiên bias luôn anh Star Master Hwang Minhyun nữa, ảnh xuất hiện 1s đầu thui là t fall in love với khí chất điềm đạm dịu dàng như gió xuân mất rùi🙁(..
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 26: 26: Chương 23


Cuộc đời của Quý Tu Niên cho đến bây giờ đã xảy ra rất nhiều chuyện song chuyện bị quỷ troll là lần đầu mới gặp.

Xung quanh là dòng người vội vàng bước qua nhưng chả có ai có thể nhìn thấy lũ Quỷ bỗng nhiên bay từ trong xó ra như y hết.
Quý Tu Niên chưa từng cùng tụi nó nói chuyện, định bụng làm lơ rồi đi tiếp nhưng thằng nhóc vừa nãy không những chặn đường đi của y mà còn ú ới với đồng bọn: "Lên chào mentor Quý thôi nào các anh em ới!"
"Hở? Ổng thật sự nhìn thấy tụi mình saoo?"
"Đến đây! Đến rồi đây!!!"
Ba quỷ còn lại cũng mau mau tụ hợp lại bâu xung quanh, trước đó không quên xem xét lại ngoại hình mình đã ổn áp chưa nữa.
"Thầy Quý ới, Ngài thực sự nhìn thấy tụi tui sao?"
"Chào mentor Quý, tôi tên Đào Anh Bác, là một ca sĩ kiêm nhà soạn nhạc ạ!"
"Anh Niên! Em là fan của anh nè, có thể ký tên cho em không? Ký xong rồi đốt là em nhận được liền luôn!"
Bốn chiếc Quỷ đứng sát cạnh nhau, khom lưng chào hỏi Quý Tu Niên cực kì nhiệt tình.

Họ cùng với mấy con ma trong phim kinh dị hoàn toàn khác nhau, dáng vẻ sạch sẽ gọn gàng, vừa lễ phép vừa hiền lành.
Bọn chúng hiện tại đang đứng ngay trước mặt y, ngoại trừ bộ quần áo lỗi thời đang mặc trên người ra thì hoàn toàn giống hệt nhóm thực tập sinh ngoài kia.
Quý Tu Niên do dự một chút rồi chào lại: "Xin chào"
!!!!!
"Đù móa nóaaaaa, ổng đang nói chuyện với tụi mình hả!!!!"
"Đúng đúng đúng! Hơn nữa ổng đang còn thở á mọi người!!"
Nhóm quỷ hưng phấn bay tới bay lui, hận không thể gào lên cho cả giới quỷ nghe thấy ngay và luôn.
Quý Tu Niên lo mọi người chú ý đến sự khác thường của bản thân, y làm bộ đưa tay lên sờ mũi, "Chỗ này nói chuyện thật sự không tiện, hẹn mọi người ở một nơi vắng người rồi chúng ta chuyện trò sau"
Tự dưng đứng giữa đường nói chuyện với không khí quả thật kì dị hết sức, bọn Hạ Tinh Hoa đương nhiên hiểu rõ, "Vâng vâng vâng!!! Tụi em nghe Ngài hết!"

Quý Tu Niên khẽ gật đầu, sửa sang lại quần áo rồi theo chân các vị mentor khác vào phòng họp.
Hạ Tinh Hoa nhìn theo hướng mentor Quý rời đi, sau đó ngay lập tức bay vọt đến chỗ Lục Húc: "Aaaaaa Đại nhân của tuii ơi, Ngài pro vipp quá trời luôn!"
Nếu không phải nhờ Ngài ấy chỉ điểm, Hạ Tinh Hoa thậm chí còn cho rằng vị ảnh đế kia không thể nào thấy bọn họ nữa kìa.

Bỗng nhiên được một người sống nhìn thấy, hơn nữa còn là một Mentor chính hiệu làm nhóc quỷ họ Hạ vui ơi là vui.
"Đại nhân, Ngài nói thử xem liệu mentor Quý có thể đồng ý đánh giá xếp hạng cho tụi em không vậy hở?"
Được debut luôn là giấc mơ của bọn họ, chỉ là không biết Ngài Quý có chịu chuyện này không.
"Đương nhiên." Nghĩ đến bộ dạng mờ mịt của vị kia, không hiểu sao cậu lại cảm thấy y hơi hơi đáng yêu.
Không ít trường hợp có mắt âm dương hoặc lúc sắp chết có thể nhìn thấy ma quỷ, đại đa số phản ứng đầu tiên của họ là kinh hãi, sợ sệt.

Chỉ có mỗi thanh niên họ Quý này tự cưỡng ép mình bình tĩnh, sau đó dựa vào kỹ năng diễn xuất chuyên nghiệp của bản thân để lừa một đám quỷ.
Lục Húc khoanh tay để trước ngữ, đầu ngón tay gõ nhịp lên cánh tay, khóe môi cong lên lộ ra biểu cảm "ngừi này thật thú dị".
Sau khi chương trình kết thúc, nhóm học viên nối đuôi nhau quay về kí túc xá, chỉnh đốn lại tâm tình.
Vì cả hai lần thi nguyên phòng đều vào lớp A nên các thành viên trong KTX của Lục Húc vẫn giữ nguyên, không có gì thay đổi.

"Nhóm trưởng, lúc nãy cậu cũng thấy bộ dạng của tên Lam Cao Kiệt rồi nhỉ, tôi quạu là đúng rồi mà!"
Lục Húc vừa đẩy cửa phòng ra thì thấy Hứa Hạo Minh đang đi tới đi lui gần mép giường, khuôn mặt tức giận.

"Được rồi Hạo Minh, cậu nói bớt vài lời đi" Nghĩ đến trong phòng có lắp camera, Tống Triết hiện tại rất sợ tên nhóc này sẽ lỡ mồm nói ra mấy câu gây xúc động mạnh.
Lục Húc mới tới nên chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, sau khi đóng cửa phòng lại thì híp mắt hỏi một câu: "Có vụ gì à?"
Hứa Hạo Minh đang nổi đóa, nhưng khi thấy Lục Húc thì tự giác dịu giọng đáp lại: "Đều tại cái thằng Lam Cao Kiệt gây sự trước...."
Sau khi có kết quả của đợt đánh giá lần thứ hai, nhóm nhạc năm người BTT cùng nhau trở về KTX.

Đúng lúc đó tổ tiết mục thông báo tất cả các thí sinh sẽ phải đổi phòng KTX theo thành tích vừa công bố.
Không đợi Sài Tư Viễn dọn đi, Lam Cao Kiệt đã vác hành lý sang đây, thẳng thừng nói muốn ngủ ở giường dưới mà một thành viên BTT đang nằm.

Theo logic triết học nhân sinh của tên kia, tất cả mọi người đều học lớp A, dựa vào cái gì mà gã phải nằm lên cái giường trên hồi đó Sài Tư Viễn từng nằm.
"Tôi thấy cái thằng đó đang cố tình gây sự, nhưng vì các thành viên của nhóm mình mà tôi đành nhịn gã cho yên chuyện." Hứa Hạo Minh tức giận, thấp giọng phỉ nhổ: "Trước khi đi gã còn ngông cuồng bảo cái gì mà lần này chỉ là giường chiếu chăn màn thôi, lần sau cái chức C vị chắc chắn sẽ thuộc về gã.

Còn muốn đem BTT chúng tôi ấn xuống đất dẫm vài cái, cậu xem thử có nuốt nổi cục tức này không?"
"Hừ, họ Cao kia lấy đâu ra tự tin vậy?!"
Lục Húc nghe xong thì lắc đầu cười.
Hứa Hạo Minh thấy cậu phản ứng như vậy thì hỏi: "Húc ca, mọi người ai cũng muốn cướp C vị của cậu đấy! Chả nhẽ cậu không giận một miếng nào hả?"
"Gã muốn nói gì thì cứ để mặc gã nói." Lục Húc nhún vai, chả thèm quan tâm gì hết, "Dù sao cuộc thi này cũng không thi coi ai bà tám miệng rộng hơn ai mà."
Nói xong cậu vội đi xử lý chuyện riêng của mình, hiển nhiên không care mấy chuyện xàm của tên Lam gì đó lắm.
Hứa Hạo Minh thấy thế thì bừng tỉnh như được giác ngộ lý tưởng cách mạng, đúng nhỉ, thằng kia nói thế có liên quan dell gì đến hắn đâu.

Tự nhiên tức giận chi cho mệt thân rồi mắc mớ gì phải tốn chất xám để quan tâ m đến cái loại rác rưởi như nó chứ.
Tống Triết đang còn muốn khuyên bảo đôi câu để làm dịu bầu không khí thì thấy Hứa Hạo Minh sau khi nhiều chuyện với Lục Húc xong thì cười tươi như hoa, thậm chí còn không quên hỏi Lục Húc có muốn ăn trái cây không để cậu ta đi rửa.
Hàn Thiên Vũ chống cằm ngồi một bên nhìn hai người nói chuyện, mếu máo bảo: "Hạo Minh này, cậu cũng bất công phết, tôi với nhóm trưởng quen cậu cũng hơi bị lâu luôn đấy, vậy mà cậu chỉ mời mỗi Lục Húc ăn là sao hả?!!"
Hứa Hạo Minh quay đầu liếc cái tên chung nhóm của mình một cái, nhỏ giọng nói: "Mời mấy người làm gì, Lục Húc nhỏ nhất phòng, đương nhiên là phải ưu tiên chăm sóc rồi!"
"Tôi nhỏ hồi nào!" Đột nhiên bị điểm tên, Lục Húc quay đầu lại, nghiêm túc phản bác.
"...!!"

Ba ánh mắt đồng loạt nhìn xuống phía dưới, Hàn Thiên Vũ che miệng cười: "Đúng đúng đúng, quả thật không nhỏ"
Hứa Hạo Minh nháy mắt hiểu ra, lập tức cười giải thích: "Ý của tôi là tuổi tác!"
Lục Húc nghiêm giọng đáp lại, "Tôi cũng đang nói về nó mà!!"
Niềm vui của bọn con trai đôi lúc đơn giản như vậy (niềm vui so ch ym), ngay cả Tống Triết cũng không nhịn được mà bật cười.
Cả căn phòng ngập tràn tiếng đùa vui, trong lúc lơ đãng khoảng cách của bốn con tim dần dần sát lại nhau hơn.
Đúng lúc này, có một tin tức quan trọng được tuyên bố ______
Màn đánh giá xếp hạng đầu tiên của《Thần Tượng xuất đạo》sẽ được phát sóng trên DongChengTV, đợt vote đầu tiên của khán giả với các học viên mà mình yêu thích chính thức bắt đầu.

"Whattt?? Đêm nay chiếu hả?"
"Chúng ta có thể xem được á? Lần đầu tiên được lên TV kiàaaa, hóng quá trời luôn!!"
"Có thể xin dùng điện thoại được không nhỉ? Tui phải nói cho ba mẹ tui bật TV lên, dù tui được lên hình không nhiều lắm nhưng cũng sợ ba mẹ không coi quá à huhu...."
Biết chương trình sắp chiếu, nhóm TTS ai nấy cũng kích động không thôi, bọn họ hận không thể ôm luôn cái TV ngồi chờ phát sóng.
Tổ tiết mục hiểu rõ tâm tình của mọi người nên đưa điện thoại di động cho bọn họ, cũng tuyên bố sẽ sắp xếp nhóm khán giả đến xem ngay tại hiện trường.

Thời đại bây giờ ai cũng kè kè cái điện thoại bên mình, mới "chia xa" con phone mấy ngày thôi mà nhóm học viên như nhớ người yêu vậy.
Nhớ đến chương trình đã nói là sau khi phát sóng sẽ tiến hành mở ra phần bầu chọn, nhóm thực tập sinh nhanh chóng liên hệ người thân, hy vọng mọi người dành ra chút thời gian bỏ phiếu cho mình.
Lục Húc vẫn luôn đem điện thoại theo bên mình tiện vào việc, nhưng vẫn giả vờ bị ảnh đế nhập, diễn ra dáng vẻ đã lâu không được sờ đến di động yêu dấu.

Nói chung cũng khéo, di động vừa khôi phục tín hiệu, Bạch Trạch đã gọi điện đến: "Nghe bảo cậu được C, tuyệt lắm!"
Làm người đại diện, Bạch Trạch cũng không quên khích lệ Lục Húc đôi câu.
"Cảm ơn" Lục Húc cầm điện thoại đi ra cửa, nhớ ra phải nói với Tạ An về việc đã giành được mấy đơn hàng, nên nhắn với cậu một tiếng.

"Phiếu bình chọn trực tuyến cậu không cần lo lắng, bên công ty sẽ giúp."
Lục Húc nghe thế thì từ chối: "Không cần đâu, sau khi hoàn thành công việc tôi sẽ rời khỏi đây ngay, đừng lãng phí tài nguyên."
"Được rồi" Bạch Trạch không nói thêm gì nữa, tỏ vẻ tôn trọng ý kiến của cậu.

Buổi tối tầm 8h, 《Thần Tượng xuất đạo》 chính thức công chiếu.
Nhóm TTS hiếm lắm mới có thời gian rảnh rỗi như hiện tại, bọn họ ngoan ngoãn ngồi cùng một chỗ, dán mắt vào màn hình xem buổi phát sóng trực tiếp.
Chương trình bắt đầu với hình ảnh của bốn vị mentor vừa đẹp vừa tài giỏi, cũng chính là đội hình đốt tiền trong truyền thuyết.
"Niên ca đẹp trai thiệt á!!!!"
"Nữ thần của tôi ơi, sao chị càng ngày càng đẹp gái vậyyy!!!"
"Tổ biên tập cắt nối edit cũng xịn xò đấy chứ, tôi có linh cảm sẽ được xem mấy màn biểu diễn siêu bùng nổ..."
Nghĩ đến chuyện bản thân được góp mặt trong một show xịn xò như vậy khiến nhóm TTS hưng phấn không thôi.

Các học viên mau chóng biểu hiện hình tượng của mình trên màn ảnh, rất nhanh đã đến màn đánh giá xếp hạng.
"Trời mọe, tui quên luôn việc tụi mình là những đứa lên thớt đầu tiên hahaa.

Ủa sao cảm giác tui ở trỏng béo hơn ngoài đời nhỉ?" Nhóm lên sân khấu đầu tiên vừa kích động vừa lo lắng, ai nấy sờ cổ tự mình "bêu xấu" mình cho đỡ ngượng.
Ba nhóm lên hình đầu tiên đều rất không ăn ảnh, bọn họ thấy hình như mình trên TV xấu hơn ngoài đời nhiề
u.
Khoảnh khắc Lục húc xuất hiện, tất cả mọi người đều cảm thấy trước mắt mình là ánh hào quang rực rỡ ____
Cậu đứng đó mỉm cười buông thả lại xinh đẹp động lòng người, bộc lộ ra sức sống tươi trẻ khiến ai nấy đều nhộn nhạo hết cả lên.
F4 bị kẹp giữa đám TTS, lúc thấy Lục Húc trên màn ảnh thì hết sức kích động, đôi lúc còn thét chói tai gọi tên người ta.

Lần này thánh thần cũng không nghe ra được tiếng quỷ hú nữa bởi vì tất cả mọi người ở đây, ai nấy cũng gào to lên:
"Chúng ta đều lên hình y chang nhau, tại sao Lục ca vừa ra sân lại đẹp trai hơn tụi mình vậy?"
"Hiện tại tôi cứ như bị ổng câu mất hồn ấy!"
"Hahha, Húc ca đang tuyển phi tần về hậu cung ảnh đấy hở..."
Hứa Hạo Minh sau khi nhìn phản ứng của tất cả mọi người xong thì nhịn không được mà nhích lại gần chỗ Lục Húc, nói nhỏ: "Này, tôi thấy cậu sắp hot rồi đấy!"
Kết quả câu này nói ra chưa tới hai phút thì nghe thấy tiếng hô: "Ôi mẹ anh Húc ơi, anh lên hot search rồi này!!!!".
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 27: 27: Chương 24


DongChengTv có thể xem như nhờ vào show tuyển tú mà có được ngày hôm nay, mặc dù những năm gần đây khó tránh không bị các ảnh hưởng tiêu cực đến từ giang cư mận, nhưng độ phủ sóng lẫn tiếng tăm vẫn rất mạnh.

Show 《Thần Tượng xuất đạo》 đang trong quá trình tuyên truyền, vì chương trình có sự góp mặt của 4 vị mentor đỉnh lưu tràn đầy quyền lực cùng với dàn thực tập sinh đang hot nên sau khi lên sóng thì độ thảo luận của mọi người vẫn rất cao.

Người đầu tiên lên hotsearch tất nhiên là ảnh đế Quý Tu Niên có lượng fan hùng hậu.

Phải biết rằng Quý ảnh đế nhà chúng ta ngoại trừ đóng phim ra thì toàn rúc ở nhà ngủ đông, rất hiếm khi ra ngoài.

Vì vậy đây chính là lần đầu tiên nam thần tham gia gameshow đó!
Vì đợi mòn mỏi suốt mấy năm trời mới thấy được cảnh idol nhà mình chịu đi đây đi đó như nhà người ta nên cả fandom ai ai cũng hưng phấn.
Chỉ cần click vào hashtag #Quý Tu Niên Thần tượng xuất đạo#, mọi người sẽ thấy những tiếng gào trong vô vọng của fans______
【 @ Bánh Mật Siêu Thích Ăn Gà Nướng: Aaaaa, Nam thần cuối cùng cũng chịu tham gia show giải trí rồi.

Cái nhan sắc thần tiên này thật sự...!thật sự làm tui chịu hông có nổi, tui muốn thét lên cho thỏa nỗi lòng, tui muốn bật chế độ gà nướng choáy lên anh em ơi!】
[@Niên Niên thoát vòng bạn gái: Chân Niên ca không phải là chân, nước mùa xuân bên dòng sông Seine (塞纳河畔的春水)* huhu]
*ban đầu là lời một ca khúc nhưng sau đó được giới trẻ sử dụng để mô tả đôi chân đẹp, thon, dài của soái ca mỹ nữ.

Lời đầy đủ là: Chân của anh không phải là chân, (mà chính là) nước mùa xuân bên dòng sông Seine, lưng của anh không phải là lưng (mà là) hoa hồng Bulgaria.

Dành cho ai muốn tỏ tình đây nha
[@ Một trái chanh siêu ngọt: Mấy thực tập sinh chắc chắn không muốn chung khung hình với ảnh đế rồi đó, nhan sắc thần tiên cỡ này, ai đứng kế bên mà muốn mình nổi bật hơn thì khó lắm.]
Fans của 3 vị mentor khác cũng không cam lòng yếu thế, dựa trên nguyên tắc người một nhà phải đoàn viên, cùng nhau đưa nguyên tổ mentor lên hotsearch cho đầm ấm.
Chương trình phát sóng chưa đầy 5 phút mà đã rất hot, tất cả đều nhờ vào nhân khí khủng của 4 vị Mentor giúp show duy trì nhiệt độ ổn định, càng cho thấy ánh mắt tinh tường khi chọn khách mời của Phạm Tăng.
Mắt thấy show càng ngày càng có nhiều người xem, nhóm TTS bắt đầu rục rà rục rịch chờ đợi cơ hội được lên hot search.Nhưng bọn họ chưa kịp làm gì thì đã có học viên tự dựa vào sức mình lên hotsearch luôn rồi.

Lục Húc bước lên sân khấu, sau khi giới thiệu xong, màn đạn bắt đầu tuôn ra ào ào_____
【 @ IQ Cao Sắp Sửa Trọc Đầu: Ủa, đây không phải là cái anh ở tàu địa ngầm hôm bữa hả?!!】
【 @ Đại ca trên đầu xanh mướt: A a a a a a thì ra là chồng iêmmm.

Vì người mà tôi phải thức trắng cả mấy đêm để tìm in4 đấy.

Kiếm mỏi cả mắt vẫn không thấy, hóa ra ổng tham gia show giải trí, ultr!!!!! 】
【 @ Lái máy bay trên đầu lũ anti: Anh trai này đẹp xỉu á, tui muốn sinh con cho ảnh! ㅠㅠ 】
【 @ Chân To Lo li: Mùa xuân của nhan khống đến rồi đó sao hì hì~~】
....
Lục Húc bởi vì từng có cái hashtag hơi bị hot: #anh trai ở tàu địa ngầm#.

Chỉ là hồi đó mọi người không biết đây là con cái nhà ai, ngày nhớ đêm mong một trận, sau đó dần dần đưa anh đẹp trai này vào quên lãng.
Ai mà ngờ được vị ca ca tìm mấy tháng không ra lại tham gia show tuyển tú chứ!
Trên mạng đứa nào đứa nấy cũng gào lên chồng ơi chồng à, nam thần rồi anh yêu.

Trong đó cũng có vài người đặt ra nghi vấn Lục Húc đang cố tình lăng xê "lý trung khách"* đây mà:
*Lý Trung Khách, giống như công chúng, là một từ có xu hướng "kỳ thị hóa" trong thời đại internet trong những năm gần đây.

Các từ như hài hòa, biển sao, dân chủ, tự do, giá trị phổ quát cũng được sử dụng chệch khỏi ý nghĩa ban đầu của chúng.
【 @ Mày gọi ai là ba: Mấy chị em gào tên chồng con làm ơn thanh tỉnh xíu đi.

Vị ca ca tàu địa ngầm này từ đầu đến cuối toàn đập tiền mua hotsearch, lăng xê các thứ thôi.

Trước là quay video nhằm tạo nhiệt, sau đó là debut.

Ối giời mấy nghệ sĩ thời nay toàn làm y như vậy!】
Chủ nhân chiếc của video trai đẹp ở tàu địa ngầm - Thiết Chuy lập tức lên tiếng ____
[Thiết Chuỳ muội muội: Lăng xê cái cục cứt á, tui căn bản còn không biết vị ca ca này tên gì nữa nè! Bộ mọi người không thấy lúc ổng xuất hiện trên sân khấu, tui hú hét còn to hơn mấy người hả? Từ khoảnh khắc ấy, tui nhận định vị này chính là nốt chu sa trong lòng tui.

Mặc kệ mấy người nghĩ sao, kể từ hôm nay tui chính là bé Fan đáng yêu nhất của ổng️‍️‍️‍]
Dưới Weibo của cô, một nhóm cư dân mạng đang nhao nhao kêu gọi mọi người pick anh trai tàu điện ngầm.
[@ Ánh trăng không ngủ người không ngủ: Tiểu cả vốn là nghệ sĩ giải trí thần tiên mà, ngay từ ban đầu đã là em út nhỏ của Mộ Bạch Ca và Mạn Mạn tỷ, không chừng chính là C vị mùa này í!]
[@ Tuyển thủ quốc gia cùng đánh trống to: Anh này đẹp thiệt mà, hợp gu tui thiệt đó, với cái nhan sắc điên khùng này mà không debut C vị mới là chiện lạ!]
Lập tức có người vào phản bác_____
[Olivier: Mấy người tưởng đẹp là được C à, đùa hay gì? Với lại đừng có mang Mộ Bạch và Dư Mạn Mạn vào đây so sánh.

Mấy người thốt ra nổi cái câu "dựa vào nhan sắc xuất đạo C vị" là đang nói nghiêm túc ả hả trời? Làm ơn đừng có lôi Tô Mộ Bạch với Dư Mạn Mạn vào đi giùm, định ké fame hả, xin đi, show tuyển tú nhóm nhạc nam chứ có phải cuộc thi Nam vương đâu mà so sắc đẹp chứ, không nhớ lúc mới vào cậu ta đi tới lớp F ngồi hả? Mà thật ra lúc đó làm vậy cũng khôn lỏi đấy chứ, lúc mấy mentor tuyên bố cậu ta được C vị có thể lôi cái khúc ấy ra cắt ghép, rồi lên được bài lăng xê ngay.]
....
Trên mạng bàn tán rất nhiều về đề tài này và cuối cùng cậu bị bế lên hot search.
Trong show này ngoại trừ mấy mentor ra chỉ có duy nhất Lục Húc là học viên được lên hotsearch, mọi người cũng vì thế mà bàn tán sôi nổi hơn.
"Ôi mẹ anh Húc ơi, anh lên hot search rồi này!!!!"Từ Nhạc Nhạc vui sướng không thôi, nhanh chóng kéo Lục Húc đến, đưa điện thoại cho cậu xem.
Mọi người xung quanh nghe thế thì vội lôi điện thoại ra, sau đó click vào Weibo, cả đám lập tức nhìn thấy cái tên [Lục Húc] nằm trong bảng hot search, đi kèm với từ khóa #anh trai tàu địa ngầm#.
Lục Húc là TTS đầu tiên được lên trển ngồi cho nên cậu nhận được rất nhiều lời chúc mừng cùng với những ánh mắt hâm mộ đến từ các bạn học viên.
Đây là một sự kiện đáng để ăn mừng nhưng chẳng biết đứa lắm mồm nào lại mở mồm phá vỡ bầu không khí tươi đẹp ấy: "Do công ty đập tiền hết, mấy đứa không có hậu trường như chúng ta sao mà đua theo được!"
Ngữ điệu vừa khinh thường vừa chua loét ấy đến từ học viên Lam Cao Kiệt đang bĩu môi ngồi phía xa.
Lục Húc híp mắt đánh giá người nọ, cậu chưa kịp lên tiếng, mọi người xung quanh đã nhanh mồm chửi lại thằng chả.

Người đầu tiên lên tiếng là Từ Nhạc Nhạc, anh nhíu mày, đáp: "Miệng cậu thối thật đấy, Lục Húc rõ ràng hot nhờ thực lực!!"

Tống Triết cũng chẳng ưa giọng điệu của cái tên họ Lam kia lắm.

Nhưng chuyện công ty có đập tiền mua hot search hay không thì ai mà biết được.

Với lại Lục Húc là người ký hợp đồng với Diệu Ngoan Giải Trí, có người đại diện kim bài là Bạch Trạch giúp đỡ cho nên muốn nổi tiếng cũng dễ như ăn cháo thôi.
Trong lúc Tống Triết đang do dự xem có nên mở miệng nói giúp cậu một câu hay không thì Hứa Hạo Minh ngồi kế bên đã lạnh lùng cất giọng: "Ngồi đó ganh tị với người ta làm mọe gì! Có bản lĩnh thì sao không chịu gọi điện kêu công ty đập tiền cho đi!"
Mắt thấy bầu không khí dần trở nên căng thẳng, tổ công tác lập tức tiến lên nhắc nhở bọn họ giữ im lặng, tiếp tục xem show.
"Thằng kia cũng láo thiệt, dám nói Đại nhân nhà chúng ta không có thực lực! Báo quá báo!!!" Hạ Tinh Hoa tức giận, lườm nguýt Lam Cao Kiệt chục cái, định bụng cho hắn cảm thụ tuyệt chiêu lạnh đến thấu xương mà không cần dùng máy lạnh của mình.
Nhưng cậu vừa bay đến bên cạnh tên đó thì thấy hắn mở mắt, khiếp sợ nhìn chằm chằm cậu.
"Hả??"
Hạ Tinh Hoa bay sang bên trái, ánh mắt của Lam Cao Kiệt cũng di chuyển sang bên trái.
Hạ Tinh Hoa ngay lập tức vọt sang bên phải, ánh mắt của tên kia cũng di chuyển sang bên phải nốt.
Hạ Tinh Hoa bay tới bay lui cũng không thể nào thoát được ánh nhìn chăm chú như dí sát đít của người nọ.
"Lạ ghê, ông nhìn thấy tui hả?" Hạ Tinh Hoa vừa nói vừa bay là là trên mặt đất.

Trong lúc Hạ Tinh Hoa đang trầm tư hoài nghi quỷ sinh, trong cơ thể của Lam Cao Kiệt bỗng nhô ra một bóng quỷ với gương mặt vừa dữ tợn, vừa gớm ghiếc dọa cậu chàng hét toáng lên, suýt chút nữa hồn bay phách lạc.
Một âm thanh kỳ dị rít lên trong phòng tập, tất cả các học viên đang ngồi xem show đều nghe rõ mồn một thanh âm quỷ dị ấy.
"Đuma, cái gì kêu vậy!!"
"Ông cũng nghe thấy giống tôi phải không!!"
"Mẹ ơi sợ vãi cả mưa rơi! Lông trên người tôi đều dựng đứng cả rồi!!"
...
Có điều âm thanh vừa rồi chỉ rít lên một lần rồi im luôn, làm mọi người cứ ngỡ âm thanh hồi nãy chỉ là ảo giác.
Trong lúc tất cả mọi người đang hoảng loạn, Lục Húc giơ tay chỉ vào màn hình lớn: "Ồ, nhóm BTT lên sân rồi!"
"Waooo, bọn họ đẹp trai ghê!"
"Chuẩn men, đặc biệt là Tống Triết của tôi! A quá!!"
Vì âm thanh quái dị không còn xuất hiện nữa nên sự chú ý của mọi người cũng dời sang chỗ màn hình lớn.
...
Hạ Tinh Hoa gắt gao che miệng, cậu cũng biết hồi nãy mình hét hơi to làm mọi người sợ.

Không phải là cậu cố ý đâu, ai mượn cái thứ kinh dị kia tự nhiên nhảy ra hù cậu chứ!
Sau khi Hạ Tinh Hoa khôi phục lại bình tĩnh, bóng quỷ đã sớm chui vào cơ thể của Lam Cao Kiệt.

Mắt Lao Cao Kiệt giờ đây vừa sợ hãi vừa thấy kinh khủng vô cùng, ban nãy cảm giác mà bóng quỷ mang lại cho hắn rất lạ.

Hạ Tinh Hoa nghĩ mãi mà không ra nổi nguyên nhân bèn bay đến chỗ Lục Đại nhân và nhóm F4, gào khóc: "Huhu, hồi nãy em sợ vãi luôn các anh ạ! Cái tên quỷ kia như thế nào lại ở trong cơ thể của con người...."
"Được rồi bé ngoan, có Đại nhân ở đây, em còn sợ cái gì!"
Ba anh trai cùng nhóm nhanh chóng vây quanh thằng em út, thấp giọng an ủi trái tim mỏng manh đang trên đà muốn vỡ của nhóc, đồng thời cả ba cũng cảm nhận được cơ thể của Lam Cao Kiệt hơi lạ.
Lục Húc quay đầu sang chỗ khác, vừa vặn chạm phải tầm mắt của Lam Cao Kiệt.
Khóe miệng cậu cong cong, hai tay giơ lên làm động tắc bắn tên, "phụt" một cái về hướng Lam Cao Kiệt.
Lam Cao Kiệt giật mình theo bản năng, lia mắt nhìn sang chỗ khác.

Không biết vì cái gì mà trong tiềm thức của hắn luôn có một âm thanh bảo hắn nên cách xa Lục Húc một chút.
...
"Mentor chuẩn bị đánh giá xếp thứ hạng rồi kìa!"
"Trời ơi tui nhảy tệ quá, cứu mạng!"
"Im đi, cậu được vào lớp B rồi mà than cái khỉ gì?"
Ngay lúc các thực tập sinh đang lo lắng bất an khi nhìn lại màn biểu diễn "í ẹ" của mình, màn hình chuyển đến cảnh đến phiên Lục Húc bước lên sân khấu.
Hồi trước ở phòng phát sóng, mọi người ai cũng thấy Lục Húc đẹp trai.

Nhưng hiện tại bọn họ đều nghĩ chữ đẹp không còn đủ để miêu tả nhan sắc thần tiên của cậu nữa.
Cậu vừa đẹp lại còn có khí chất độc đáo như vậy, đúng là ông trời thưởng cho bát cơm ăn.
"Mẹ ơi, tiếp theo là tiết mục hát hả?"
"Aaaaaaaaaa! Tôi cực thích bài này đáng tiếc chỉ được nghe đúng một lần!" Ánh đèn sân khấu mờ nhòe, Lục Húc chính là nơi phát ra ánh sáng duy nhất.
Thấy cậu vươn tay xoa microphone, mọi người bất giác im lặng, chờ đợi âm thanh cất lên ___
***
Móa ơi, thần tiên ca ca chuẩn bị hát rồi!!!!
Cùng lúc đó, đề tài về Lục Húc vẫn tiếp tục được các giang cư mận thảo luận sôi nổi..
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 28: 28: Chương 24-2


Dưới video tàu điện ngầm của Lục Húc, bình luận được nhiều like nhất hiện nay là bình luận nghi vấn—
[@ Ta lấy thanh xuân đánh cược ngày mai: Thời buổi bây giờ đúng là hạng người gì cũng lên hotsearch được, lại là một người chả biết là ai, dựa vào cái mặt mà có cơm ăn đây mà, tôi không kì thị việc theo đuổi idol của mấy cô mấy chị nhưng ít nhất cũng phải có chút tài năng đi chứ.

Đầu năm nay chỉ mỗi việc hát hay cũng khiến mấy cô nhóc "li3m cẩu" nâng đến tận trời, hahaha.]
[@Tôi là bạn trai thứ 520 của em đây: Trả lời lầu trên, mày khó tính đến vậy là cùng, cứ đẹp thì lại gọi người ta là "tiểu bạch kiểm", vậy tao có thể gọi mày là "tiểu hắc kiểm" được hôn? Hơn nữa sao biết người ta không có tài hay vậy, đếu biết mà cũng sa sả cái mồm như đúng rồi, đúng là hay ra vẻ quá.]
[ @ Ta lấy thanh xuân đánh cược ngày mai: @Tôi là bạn trai thứ 520 của em đây, nào nào sao nóng tánh thế, thằng Lục Húc này nhìn là biết không biết ca hát nhảy múa gì được rồi, không chừng tôi còn nhảy đẹp hát hay hơn thằng này á chứ, bạn vội nâng bi thế làm gì vậy bạn eii, bạn là gì của thằng đó thế.]
[@ Cục cưng kem dâu mê ly: @ Ta lấy thanh xuân đánh cược ngày mai, nếu Lục Húc hát hay nhảy đẹp hơn cậu thì cậu tính gì đây?]
[@ Ta lấy thanh xuân đánh cược ngày mai: Rep lầu trên, vậy tôi sẽ livestream trồng cây chuối gọi daddy, được chưa.]
...
Trong một tòa nhà dân cư, một gã thanh niên tay liến thoắng gõ phím, dùng ID "Ta lấy thanh xuân đánh cược ngày mai" để cãi lộn tưng bừng với đám cư dân mạng, gã tự nhận mình là một thằng nam, không hề khoái ba cái show tuyển với chả tú này nhưng luôn thấy ghét mấy thằng mặt hoa da phấn show nhan sắc để kiếm cơm dễ dàng như vậy, chả có tài cán đách gì.

Lúc hắnhắn đi học lớp nghệ thuật, dù gì chăng nữa cũng là ca sĩ đứng trong 10 top đầu, sao lại so với cái thằng ất ơ lấy mặt kiếm tiền cho được.

Còn nữa hắn niệm thư thời điểm tốt xấu cũng là mười giai ca sĩ, như thế nào còn so bất quá một cái dựa mặt ăn cơm gia hỏa.
Sau khi hắn cười xì vài tiếng đầy vẻ khinh bỉ, Lục Húc trong TV bắt đầu cất tiếng hát ____
"Anh là ánh sáng trong đêm tối, dẫn lối cho em để em vui vẻ bước đến cái chết..."
Chất giọng trong trẻo, huyền bí vang lên trên sân khấu vắng lặng, nhẹ nhàng xuyên qua màn hình đánh thẳng vào tim người xem, khiến vô số người bị giọng hát ấy hấp dẫn.
"Anh xem này, cái chết mới đẹp làm sao, chứa đựng sự rực rỡ chói lọi cả bầu trời cao vợi...!
...Em bằng lòng cùng anh trầm luân trong cái chết vô tận, rong chơi nô đùa...
Thần Tình yêu nghe em ca hát, Thần Chết cùng em nhảy múa..."
Ánh đèn chiếu vào giữa sân khấu, người ấy hơi mỉm cười, cúi đầu hát vang khúc nhạc xa lạ.
Tiếng ca như lời mời gọi đến với cõi chết của thần linh.

Cậu dùng thanh âm lười biếng nhất phát ra lời mời chân thành nhất, sau khi nghe lời ca tiếng hát của cậu, mọi người không khỏi lấy lại được được sự yên bình trong tâm hồn giữa bao vật vờ cuộc sống.

Như thể cái chết chẳng phải đâu điểm cuối, mà là điểm kết cuộc đời với bao tốt đẹp và hi vọng phía trước.
Cho đến khi Lục Húc đối diện với màn ảnh, nhẹ nhàng nói ra tên ca khúc là 《Vịnh Cái Chết》, mọi người lúc đó mới hồi thần sau chuyến phiêu lưu vào thế giới cực lạc.
Trên weibo, đề tài về Lục Húc lại một lần nữa được các giang cư mận đem ra thảo luận, đa phần các fan sẽ la hét như thế này ____
【 @ Thiết Chùy Muội Muội: A a a a mẹ ơi cuối cùng con cũng biết được lúc thần tiên cất tiếng hát sẽ tuyệt cmn vời như nào rồi.

Quả nhiên là pick tui chọn, vừa đẹp trai vừa hát hay, duyệt duyệt!!!!!???? mãi yêu chồng iu️️️】
【 @ Đầu Trọc Tiểu Bảo Bối: Tui thấy cái này hơi mất liêm sĩ chút...!ờm tuy em trai mới có 18 tuổi thôi, không biết em có chịu đi lãnh giấy kết hôn với chị không???? Chị nguyện đợi em 4 năm luôn đó! 】
【 @ Ánh Trăng Không Ngủ Ngươi Không Ngủ: Đúng là gà nhà Diệu Ngoan Giải Trí, ai cũng tài năng hết! 】
......
Cũng có không ít giang cư mận trí nhớ tốt chạy sang cái ID độc miệng hồi nãy, chuẩn bị giúp Lục Húc chửi lại.

Nhưng không ngờ lúc click vào thì thấy người nọ đăng lên một cái video @Lục Húc.

Trong video là một thanh niên đầu trọc đang chuẩn bị trồng cây chuối, sau khi thành công, hắn hô lên mấy tiếng "Bố ơi"
Vốn việc cược thua, bị bắt gọi bố là một chuyện mất mặt nhưng "Ta lấy thanh xuân đánh cuộc ngày mai" lại không lúng túng một xíu nào.

Sau khi gọi , hắn lập tức chổng ngược lại, hưng phấn gào to "Húc Húc yên tâm bay xa, tôi mãi mãi theo sau cậu, Húc Húc, tôi sẽ mãi bên cạnh ủng hộ cậu!!!"
Bàn luận về chuyện một anti - fan biến thành fan sẽ mất bao lâu? Có người sẽ nói cho bạn biết: có lẽ chỉ bằng thời gian phát một bài hát thôi.
Hồi nãy cái đứa ngang ngược khinh bỉ Lục Húc nhất, nay lại là đứa nhanh nhất quay xe trở thành fan của cậu ấy.

Vốn dĩ mọi người định vào trang cá nhân của hắn chửi vài câu, thiếu chút nữa là chiến tranh thế giới thứ 3 bắt đầu ___
【 @ Cục Cưng Dâu Tây Kem Ly: Ê ê ê tự tui nhiên thấy ông hơi đáng yêu á nha ha ha haaaa】
【 @ Tiểu Ngải Là Trước Đài: Ôm chặt Lục Húc của tôi, vị fanboy này sao lại thích kiếp chung chồng giống tôi vậy??? 】
【@ Một Viên Ngọt Chanh: Hahaha vốn dĩ định vào đây chửi thẳng mặt, nhưng ai mà ngờ được sau vài phút chúng ta lại chung một nhà chứ! Chỉ cần ông cũng thích Lục Húc, chúng ta chính là chị em bạn dì, cùng nhau nhường cơm sẻ áo!!!!! 】
......
Lục Húc được mentor xét cho cấp A, tất nhiên độ thảo luận cũng khá cao.

Tại Diệu Ngoan Giải Trí có một đám nhân viên mặt tươi như hoa ngồi trong phòng hội nghị.
Sau khi Lục Húc ký hợp đồng, thư ký Chương đã thông báo với các nhân viên trong công ty như sau: "Quan tâm nhân loại mới là yêu quái có trách nhiệm".
Có câu "vật dĩ hi vi quý", với lại Lục Húc là nhân loại duy nhất của công ty cho nên phải được ưu ái nhất.
Biết được đêm nay sẽ phát sóng phần thi của Lục Húc, toàn bộ nhân viên đều tập trung ở phòng hội nghị, chuẩn bị ủng hộ cho nhóc loài người dễ thương này.

Nghĩ đến nghệ sĩ cần phải làm số liệu, thư ký Chương sai người đặt tám chiếc máy tính lên bàn, chuẩn bị giúp Lục Húc làm số liệu giúp cậu có thêm nhiều tỉ lệ được lộ diện.
Quản lý tài vụ cũng bị gọi tới góp mặt, hắn đang nghĩ nếu không ổn sẽ báo cho Bạch tổng chuyện đập tiền mua hot search cho Lục Húc.
"Tất cả chuẩn bị xong chưa?" Cả đám tập trung lại, tôi nhìn anh, anh dòm tôi, tư thế chiến đấu sục sôi!
"Chuẩn bị xong!!"
Show 《Thần Tượng xuất đạo》 được chiếu trên màn hình lớn, đám yêu quái một bên nhìn chằm chằm vào nó, một bên phân tích số liệu của Lục Húc.
Nhưng bọn họ đâu có ngờ được việc Lục Húc sẽ lên hot search nhờ thực lực đâu! Rõ ràng từ nãy đến giờ họ chưa làm cái gì cả!!
"Em trai nhân loại nhà chúng ta lợi hại quá nha!" Tiểu Ngải chống cằm nhìn cậu trai đẹp trên màn hình, "Trực giác mách bảo với tôi, Lục Húc không hot mới là lạ đấy!"
"Đúng vậy" Thư ký Chương gật đầu, trong lòng hồi tưởng lại bài hát 《Vịnh cái chết》.

Ca khúc hay như thế mà đến tận bây giờ mới được nghe qua, xém xíu nữa là bị bỏ lỡ rồi.
***
Đài truyền hình Đông Thành, nhân viên công tác hưng phấn nhìn bản đồ rating, gọi điện cho Phạm Tăng: "Anh Phạm, rating hiện tại là 1.73 và đang có xu hướng đi lên ti....ôi ôi lên 2 rồi!".
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 29: 29: Chương 24-3


DongChengTv phải cạnh tranh hết sức kịch liệt với các đài khác, Phạm Tăng rất vất vả giành được giờ chiếu là 8h tối hoàng kim, mặc dù cũng khá tin vào năng lực chính mình nnhưng trong quá trình chờ đợi kết quả, hắn cũng hồi hộp lắm.
"Anh Phạm! Rating lên 2 đấy, đây là mơ hay thật vậy!" Tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng tiểu trợ lý vẫn không thể tin nổi kết quả đạt được lại cao như vậy.
"Là thật, tôi còn cảm thấy khó tin hơn cậu.

Hahaha, ai mà ngờ được chứ!" Mắt thấy rating ngày càng đi lên, Phạm Tăng không khỏi lộ ra ý cười.

Hắn nhìn bóng dáng Lục Húc đang đứng trên sân khấu xếp lớp A, cậu đang mỉm cười với Quý Tu Niên, nghĩ thầm hồi xưa cho lão Bạch một cơ hội, thật đáng giá!!
Nhặt được một tiểu bảo bối như vậy, show này không hot mới lạ!
***
《Thần Tượng xuất đạo》 phát sóng đêm hôm đó, bận rộn làm số liệu không chỉ có mỗi nhân loại, nhóm quỷ hồn cũng bận đến tối tăm mặt mày.
Sau khi Hạ Tinh Hoa đi nhiều chuyện với Bạch tiểu thư xong thì chuyện Tử thần đại nhân tham gia show tuyển tú KHÔNG còn là bí mật nữa.

Vì vào những lúc đặc biệt có thể giúp đỡ cho Tử Thần đại nhân, Bạch Tiểu thư thường xuyên lôi kéo nhóm đàn em quỷ làm công tác tiếp ứng cho Lục Húc.
Đúng 8h tối, Bạch tiểu thư ra đứng giữa đường cái - nơi mà cô chết đi chết lại nhiều lần, đăng một bài viết lên diễn đàn quỷ___

【 Tai Nạn Xe Cộ - Tiểu Bạch: @cả nhà chú ý, hôm nay sẽ phát sóng show tuyển tú mà Tử Thần đại nhân nhà chúng ta tham gia, đề nghị các chị em sắp xếp thời gian đến xem chương trình này】
Tin tức đăng lên làm lũ quỷ hưng phấn không thôi _____
[Thức Đêm mà chết - Tiểu Trần: AAAAA, là vị Đại nhân đưa tui tới Hoàng tuyền đây mà? Tự nhiên thấy hối hận quá, giá như mình biết chăm lo cho sức khỏe hơn thì lúc này có thể vẫn còn sống mà góp phiếu bầu cho đại nhân rồi huhu.
[Té lầu - Lão Tôn: Đang trên đường đến trung tâm thương mại nơi tôi té chết, hi vọng sẽ đến kịp.]
[Suy nhược cơ thể mà chết- Tiểu Sáp: Khoan khoan chương trình tuyển tú - là loại hình chương trình 18+ mà không thể miêu tả được đúng không hê hê?]
[Quản trị viên Tai nạn xe cộ - Tiểu Bạch đã kích Suy nhược cơ thể mà chết - Tiểu Bạch ra khỏi cuộc trò chuyện.]
【 Tai Nạn Xe Cộ - Tiểu Bạch: Về sau đừng có tùy tiện thêm mấy loại quỷ dăm tà này vào nhóm fan của Lục Húc đại nhân giùm cái? Được rồi, tôi đã sẵn sàng xem show rồi, tất cả mọi người xung phong!!!】
Bạch tiểu thư băng qua đường cái đi đến chỗ lão Tôn té lầu, lúc này lão đang giở trò chuyển màn hình của trung tâm thương mại sang kênh DongChengTv.
Bên trong trung tâm cũng có vài con quỷ lảng vảng, bọn nó cũng học theo điều khiển các màn hình còn lại sang DongChengTV, nhân viên bán hàng toát cả mồ hôi hột chỉnh sửa nhưng cố cỡ nào cũng không điều chỉnh lại được.
Nhân viên IT cũng hết cách, bọn họ đinh liên lạc với nhà đài thì thấy khuôn mặt Lục Húc xuất hiện trên TV, cả đám đều ngừng lại hết —- kệ đi, tiểu ca ca đẹp quá, để đó cũng có sao đâu.
Kể từ đêm hôm ấy, người dân Đông Thành truyền tai nhau về một sự kiện kỳ bí khó giải thích.
Nghe nói rất nhiều trung tâm thương mại đều "tự nhiên" chuyển qua kênh DongChengTv phát sóng show tuyển tú, cũng còn may là Lục Húc hát quá ngay, khách hàng đến mua vô cùng hăng hái.
****
***
Cuối con hẻm gần Bệnh viện Nhân Dân, Trạm phục vụ Nhân sinh hôm nay cũng náo nhiệt hẳn.
Trong căn phòng nhỏ có một cái TV cũ, Bát Muội nằm trên nệm mềm, nâng móng gõ lên chiếc điều khiển từ xa tìm kênh truyền hình Đông Thành.
Đám quỷ loi nhoi chen chật kín cả trong lẫn ngoài phòng, chúng có đến đây để cổ vũ cho Lục đại nhân!
Khi Lục Húc xuất hiện trên màn hình, quàng thượng lập tức tròn xoe mắt, mở miệng kêu meo meo.
Nó ngồi ở trước TV, thân thể múp míp tạo thành một cục lông tròn trịa vô cùng đáng yêu.
Mỗi khi Lục Húc xuất hiện, Bát muội sẽ phe phẩy cái đuôi hoặc tiến về phía trước dùng cái đầu nhỏ bé dụi vào màn hình.
Trong kì đầu của show, các học viên trong đợt xếp hạng đầu tiên đã được phân vào các phòng kí túc xá.

Theo quy định của chương trình, các học viên sẽ có thời gian gọi điện cho người thân sau mỗi lần thi đấu.

Nhiều học viên nhân cơ hội này gọi điện gặp mặt người nhà, chỉ có Lục Húc là call video với mèo.
Bát muội, là tao

Lục Húc trên màn hình TV cười ôn nhu giống y hệt lúc video call với nó.
"Meo meo meo..."
Bát Muội lại nhịn không được mà chạy đến chỗ TV dụi dụi, đệm mềm vươn ra vuốt nhẹ khuôn mặt của Lục Húc.

Tao bận làm việc nên không thể về nhà.

Mày ngoan ngoãn ở nhà, đồ ăn không đủ thì phải đi kiếm Tạ An đòi, nghe chưa?
Meo meo meo...
Trong điện thoại, ánh mắt của con sen nhìn nó rất dịu dàng như có thể xuyên qua màn hình vuốt v e an ủi nó.
Cuộc điện thoại rất nhanh đi đến hồi kết.
Không lâu sau đó, chương trình phát sóng cũng kết thúc.
Bỗng nhiên không thể nhìn thấy gương mặt của Lục Húc nữa làm mèo nhỏ lo lắng đi tới đi lui trong phòng.
Cuối cùng nó đi tới chỗ bát để thức ăn cho mèo, dùng chân trước bới bới vài phát làm văng hết đồ ra ngoài, để lại một lời nhắn trên mặt đất rồi ưu nhã bước ra khỏi Trạm dịch vụ cuối đời.

Đám quỷ trong phòng ngay sau đó nhìn thấy một cục bông tròn vo chậm rãi biến mất trong bóng đêm.
Sau khi tăng ca xong Tạ An trở về nhà, Bát Muội đã sớm biến mất.
Cậu lo lắng đi tới đi lui, lúc cúi đầu thì nhìn thấy dấu vết do con quỷ mèo kia để lại.

Tạ An ngay lập tức gọi điện cho Lục Húc: "Anh ơi, Bát Muội đến chỗ của anh đấy...."
"Hửm? Nó nói với em như vậy à?"
Tạ An nhìn đống thức ăn trên mặt đất, nói: "Không có, lúc em tan ca về nhà đã không thấy bóng dáng của Bát Muội rồi.

Em đoán là nó quá nhớ anh, với lại không chỉ có mỗi mình nó nhớ đâu, Tạ An cũng nhớ anh lắm!"
Lục Húc bật cười sau đó nói với cậu chuyện của Lam Cao Kiệt: "Sắp có đơn hàng mới, anh sẽ giao đơn này cho em phụ trách, vậy là chúng ta sắp được gặp nhau rồi!"
Tạ An rất vui nhưng vẫn hơi lo: "Được luôn, nhưng mà vụ này thuộc Tây Nam Tử Thần Bộ, chúng ta làm vậy có tính là cướp miếng ăn của họ không?"
Lục Húc thờ ơ đáp lại: "Mấy năm nay bọn họ cũng đoạt đơn của em mà, với lại chúng ta đến trước có quyền cướp trước, em băn khoăn làm gì cho mệt"
"Ừ nhỉ" Những điều Lục Húc nói khiến Tạ An yên tâm hẳn: "Vậy anh chăm sóc Bát Muội cho tốt nhé, em đi sắp xếp lại danh sách khách hàng hôm nay một chút."
"Ok!"
Lục Húc cúp điện thoại, sau lưng cậu bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Bạn gái?"
Quay đầu lại nhìn thì thấy Quý Tu Niên đang từ chỗ cầu thang tiến về phía cậu.
_______.
 
Tử Thần Đại Nhân Ra Mắt Vị Trí Center Rồi
Chương 30: 30: Chương 25


Lúc này trăng đã lên cao, ánh sáng êm dịu huyền ảo len lỏi vào khắp nẻo đường, đồng thời cũng chiếu rọi bóng đen ngoài cửa sổ.
Chắc quỷ không có lông đâu nhỉ?
Hứa Hạo Minh đang nghĩ ngợi lung thì thấy Lục Húc mở cửa sổ, bóng đen tròn vo nhanh chóng phi vào, đầu đâm vào lồ ng ngực của Lục Húc, không ngừng kêu meo meo.
Tống Triết xuống giường bật đèn, lúc này mọi người mới phát hiện trong lòng Lục Húc đang ôm một con mèo vàng lông mượt mà, nó hơi tròn, đầu cũng tròn vo như em bé, nằm gọn trong vòng tay Lục Húc, đôi mắt ngấn lệ rưng rưng.

Thời điểm mọi người nhìn chằm chằm mèo nhỏ cũng là lúc nó liếc mắt đánh giá bọn họ.
"Húc ca, nó là mèo nhà cậu à?" Hứa Hạo Minh hỏi với giọng điệu không thể tin nổi vì mèo chứ đâu phải chó, hơn nữa trước kia chưa từng xuất hiện ở đây.

Mèo con nhỏ như vậy, sao có thể tự chạy đến chỗ này!
Vài giây sau, hắn nhận được câu trả lời từ Lục Húc: "Đúng, là Bát Muội."
"Gì cơ??" Đừng nói là Hứa Hạo Minh, ai nghe xong cũng thấy rất khó tin.

Hàn Thiên Vũ tiến lên nhìn chằm chằm mèo nhỏ, hỏi: "Tại sao nó lại xuất hiện ở ký túc xá vậy?"
Lục Húc xoa xoa đầu mèo, nhẹ nhàng thả nó xuống đất: "Chắc ở nhà xem show rồi cảm thấy nhớ tôi."
Lý do này làm Tống Triết hoang mang: "Ý cậu là nó tự chạy đến đây?"
Lục Húc gật đầu: "Ừm, chắc phải đi xa lắm."
Thấy Bát Muội đang chuẩn bị li3m lông, Lục Húc lập tức ngăn lại: "Đi tắm trước đã!"
Dùng tiếng người nói chuyện với người thì không sao, nhưng nó là mèo, làm sao mà hiểu được! Nhưng sự kiện tiếp theo đã làm cho Hứa Hạo Minh mở rộng tầm mắt.
Lục Húc dứt lời, bước chân về phía phòng tắm.

Bát Muội cũng đựng dậy, lắc mông đi theo.
?
Ba người quay mặt nhìn nhau, cảm thấy con mèo này rất thú vị.
Sau đó Hứa Hạo Minh cũng đứng dậy, chạy nhanh vào phòng tắm, hắn muốn xem mèo nhỏ tắm rửa.
Lúc bước vào nhà tắm, hắn thấy Bát Muội đang ngoan ngoãn ngồi dưới nền gạch, Lục Húc đang cầm vòi sen xả nước
"Nó không sợ nước à?" Hứa Hạo Minh chưa từng nuôi mèo nhưng vẫn có vài hiểu biết về chúng, hắn nhớ mèo hình như không thích tắm rửa lắm.
"Bát Muội nhà tôi là mèo ưa sạch sẽ", Lục Húc xả đầy nước vào thau, sau đó nhẹ nhàng vươn tay đỡ cổ mèo rồi dùng dầu gội của mình xoa đều lên lông nó: "Ở đây không có sữa tắm cho mèo, tạm dùng loại này nhé"
Bát Muội meo meo vài tiếng, đầu cọ cọ vào lòng bàn tay Lục Húc giống như đang đáp lại.
Ảo thật!
Hứa Hạo Minh đứng dựa lưng vào thành cửa, thấy Bát Muội toàn thân ướt nhẹp, hắn bỗng phát hiện ___ mèo trên mạng toàn mấy con mập giả, lông bị ướt là gầy liền.

Chỉ có Bát Muội mới béo thiệt, xối nhiều nước như vậy mà vẫn tròn vo.
Bát Muội đột nhiên xuất hiện, đợi đến lúc tắm rửa, sấy khô xong cũng hơn 12h đêm.

Nhưng không có ai vì sự xuất hiện của nó mà nổi cáu hết, thậm chí bọn họ còn cảm thấy đêm nay thật vui.
Bát Muội ngồi trên giường li3m lông, ba thanh niên nhanh chân xúm lại quan sát.

Bọn họ cầm điện thoại lên chụp Bát Muội, lâu lâu hỏi Lục Húc một vài vấn đề, ví dụ như: Lục Húc! Cậu chôm được ở đâu một chiếc mèo dễ thương như nó vậy.
Lục Húc từ phòng tắm đi ra thấy một màn như vậy thì bật cười, phòng KTX biến thành hiện trường sờ mèo rồi!
Mặt Bát Muội tròn xoe, hai má phúng phính.

Cậu rất thích bé mèo nhỏ này, ba người bọn họ phản ứng như vậy cũng đúng thôi.
Chỉ là mèo nhỏ hơi bị ngạo kiều, mọi người đối với nó cực kì nhiệt tình, kết quả là một cái liếc mắt nó cũng lười làm.

Hình như nó chỉ chịu làm nũng với Lục Húc, còn đối với những người khác thì: bổn miêu không quan tâm.
"Húc ca, cậu tính xử lý Bát Muội như thế nào?" Con sen đi ghi hình được Quàng thượng đích thân đến thăm, chắc đây là chuyện nghìn lẻ một đêm lâu lâu mới gặp.

"Sáng mai tôi sẽ báo với Phạm đạo diễn một tiếng" Lục Húc bế mèo lên sau đó giục cả đám đi ngủ,: "Mau lên giường đắp chăn ngủ đi, ngày mai còn phải đi quay chụp nữa!"
Tống Triết nói ra suy nghĩ của bản thân: "Để an toàn, tôi thấy nên đặt báo thức, nếu không sáng mai sẽ dậy trễ!"
Bát Muội vùi mình vào chăn ấm, há to miệng ngáp một cái, sau đó nằm im nghe bọn họ nói chuyện.
Lúc Lục Húc trèo lên giường, Bát Muội lập tức lộ ra cái bụng nhỏ, bốn chân giơ lên trời, bụng phát ra tiếng "Ùng ục"

Lục Húc xoa nhẹ cái bụng mềm, ôn nhu dỗ dành: "Hôm nay vất vả rồi, ngoan ngoãn ngủ sớm nhé"
Bát Muôi meo meo vài tiếng rồi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Lục Húc nhìn bé mèo lắm lông đang ngủ say bên cạnh, lòng mềm nhũn ____ từ Bệnh viện Nhân Dân đến đây cũng hơn mười mấy km, Bát Muội chạy bộ đến chắc chắn rất mệt.
Đứa ngốc này
Cậu chửi thầm trong lòng một tiếng, sau đó lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Tạ An.
[Bát Muội đến chỗ anh rồi, vẫn ổn]
[Vâng]
Tuy Bát Muội không giống mèo con bình thường, nhưng nó tự chạy ra ngoài như vậy cũng khiến Tạ An lo lắng.

Cậu trả lời tin nhắn của Lục Húc rồi tiếp tục công việc, từ khi anh ấy đi làm nhiệm vụ ở phố Tây, mấy đơn hàng cơ bản đa số do Tạ An đứng ra xử lý.
Cấp trên suy xét đến khả năng làm việc của cậu, thấy cậu làm việc vất vả, bên trên tính cử thêm một người xuống giúp.

Nhưng cậu cự tuyệt, bảo không cần vì mình mà hao phí nhân lực.
Tạ An thống kê danh sách khách hàng rồi gửi lên trên, tầm mắt cậu thoáng thấy dưới đáy hộc bàn có một bì hồ sơ đã ngả vàng, vươn tay cầm lên.
Bây giờ toàn dùng máy tính để lưu trữ dữ liệu khách hàng, nhưng đây lại là một chồng hồ sơ giấy.

Chữ trên bìa được viết bằng bút máy:
27 - 2 - 1970
Có nghĩa là cách đây 50 năm
Đáng nhẽ nó cần được nộp lên nhưng lại bị Tạ An cất vào hộc tủ.
"Năm tháng dần trôi, kẻ còn người mất, một thời gian nữa là tiễn được người đó đi rồi, chắc sẽ không bị phát hiện ra đâu...." Tạ An cảm khái một lúc sau đó đem hồ sơ nhét hồ sơ về vị trí cũ.

Không biết vì sao cậu lại thấy hơi bất an.
Hy vọng thời gian trôi nhanh hơn nữa tránh cho *đêm dài lắm mộng.
*Kéo dài thời gian, tình hình có thể xảy ra thay đổi bất lợi.
***
Ánh mặt trời xuyên qua tấm rèm chiếu sáng cả căn phòng, báo hiệu một ngày mới đã đến.
Hứa Hạo Mình nhìn điện thoại, híp mắt xem giờ sau đó phát hiện mình tỉnh đúng lúc chuông báo thức reo.

Thấy mọi người đang cầm điện thoại nghịch, hắn ngáp dài rồi xuống giường, đi dép lê, mắt nhắm mắt mở bước vào toilet.
?
Hắn thấy một con mèo đang ngồi trên bồn cầu, đuôi dài vươn cao.
Hứa Hạo Minh nhanh chóng nhớ lại hình như hôm qua mèo nhà Lục Húc có đến thăm KTX của bọn họ, cho nên, con mèo đang ngồi xổm ở bồn cầu là Bát Muội?
"Meo..." Mèo nhỏ cực không thích nhân loại nhìn nó đi wc, thấy Hứa Hạo Minh vào toilet thì kêu vài tiếng.

Sau khi đi xong, nó còn không quên dội nước, sau đó uyển chuyển nhảy xuống đất, tao nhã bước ra ngoài.
Toàn bộ quá trình rất mượt, có nghĩa đây không phải là lần đầu tiên nó ngồi bồn cầu.
Hứa Hạo Minh lập tức tỉnh táo, quên luôn cả chuyện vệ sinh cá nhân, hắn phi ra ngoài la lớn: "Mọi người biết gì chưa, ôi trời đất ơi, Bát Muội biết ngồi bồn cầu!"
Hàn Thiên Vũ nhổm dậy: "Trời đựu, thiệt á?"
"Thật 100%, chính mắt tôi thấy!" Hắn chỉ chỉ Bát Muội, sau đó chỉ chỉ nhà vệ sinh rồi khoa tay múa chân miêu tả hiện trường vài giây trước, còn không quên chêm vào một câu: "À đúng rồi, nó còn biết dội nước nữa!"
Ảo ma vậy!
Hứa Hạo Minh quay sang hỏi Lục Húc: "Cậu huấn luyện kiểu gì thế?"
Lục Húc nhìn chiếc mèo đang nằm sấp trên giường, cười nói: "Tôi sao huấn luyện được mấy cái này, nó tự biết hết!"
"Không hổ là Bát Muội vừa thông minh vừa đáng yêu!"
Hàn Thiên Vũ nhíu mày liếc Hứa Hạo Minh, giọng điệu ghét bỏ: "Lão Hứa mấy nay bị gì hả, từ hôm qua đến giờ cứ ỏn ẻn mãi, làm tôi nổi hết da gà." Sau đó quay sang nhìn Bát Muội, dịu giọng bảo: "Nhưng nó thông minh thật, còn đáng yêu nữa!"
Tống Triết cười khẽ: "Cậu vừa bảo A Hứa ỏn ẻn xong đấy!"
Ùng ục..
Mọi người nhìn sang nơi phát ra âm thanh, thấy mèo nhỏ đang giơ móng sờ bụng, ánh mắt đáng thương dòm con sen của nó.
Hứa Hạo Minh đau lòng nói: "Bát Muội nhà chúng ta chắc đói bụng rồi."
Bát Muội ở nhà thích ăn nhất, hôm qua còn đi xa như vậy hiển nhiên là đang đói: "Vậy tao đưa mày đi ăn nhé"
KTX không nuôi thú cưng, hiển nhiên sẽ không có đồ ăn cho mèo.

Cũng may bên nhà ăn có thịt, cậu định mang nó đến đó.
Kết quả ba người kia tỏ thái độ: "Tôi có thể đem phần thịt của mình chia cho Bát Muội, không thể để mèo nhỏ đói bụng được."
Lục Húc nhìn ba thanh niên đang xúm lại vuốt mèo, lắc đầu cười.
Trong phòng ăn, học viên tới ăn cơm rất nhiều, thấy Lục Húc ôm mèo bước vào, vô số ánh mắt sáng lên _____
"Đù cái gì đây? Là mèo á?!"
"Aaaaa Húc ca, có phải là Bát Muội mà anh hay nhắc tới không?"
"Trời ơi moe quá, tôi có thể sờ ẻm không?"
Khoảng mười mấy học viên chạy lại vây quanh Lục Húc, tranh nhau ôm mèo.
Từ Nhạc Nhạc lôi điện thoại ra cùng mèo nhỏ chụp vài tấm, càng nhìn càng thấy thích ___ xem cái thân hình mập ú này đi, bộ lông mượt mà này đi, tôi không yêu mới là lạ đó! Còn có bụng nhỏ, đệm thịt mềm nữa...
Aaaa trên đời này sao lại có một sinh vật đáng yêu như vậy?
"Húc ca, đây là bất ngờ do tổ tiết mục sắp xếp à?"
Không chỉ có Từ Nhạc Nhạc, mọi người xung quanh cũng nghĩ như vậy.
Hôm trước cậu ấy còn bảo mình chỉ có mèo là người thân, kết quả mèo xuất hiện.

Thì ra mọi người trong đoàn ấm áp như thế, muốn Lục Húc vui mà đưa cả mèo tới.
"Ôi chao Lục Húc, cậu sướng thật đấy" Cũng có nhiều ánh mắt ước ao nhưng sâu bên trong là sự đố kỵ, ghen ghét.

Tổ tiết mục vậy mà hao hết tâm tư vì cậu ta, có thể thấy bọn họ rất coi trọng Lục Húc.
Hứa Hạo Minh càng nghe càng cảm thấy bọn họ nói lệch chủ đề, cao giọng giải thích: "Không phải đâu, Bát Muội tối qua tự mình đến sau đó gõ cửa sổ phòng chúng tôi.

Không có ai an bài gì đâu"
"Tự đến ư? Không thể nào!"Lập tức có người cười nhạo một tiếng, bảo lão Hứa này ảo tưởng ghê gớm.

Mèo chứ có phải người đâu mà tự mình chạy đến được.
Ngay lúc này, Phạm Tăng cùng trợ lý VJ tiến vào phòng ăn.

Lúc nãy trợ lý nói cho hắn biết chuyện mèo của Lục Húc tối hôm qua đến KTX.

Hắn khó mà tin nổi, mãi đến khi chính mắt thấy mới há hốc mồm tin chuyện này có thật.
"Phạm đạo diễn đến rồi!!" Có thực tập sinh nhìn thấy Phạm Tăng bước vào, lập tức tiến lên chào: "Phạm đạo, mèo là do các anh sắp xếp hả?"
"Đương nhiên là không rồi, nhà của Lục Húc ở đâu chúng tôi còn không biết nữa!" Phạm Tăng kinh ngạc bước đến nhìn Bát Muội, sau đó ngẩng đầu hỏi Lục Húc: "Nó đến đêm qua à?"
"Dạ" Lục Húc gật đầu, dịu dàng xoa đầu mèo.
Hàn Thiên Vũ đứng gần đó giải thích: "Bát Muội tự chạy đến đấy ạ, nửa đêm còn gõ cửa sổ, làm tụi em tưởng có quỷ ha ha.."
Chữ quỷ này khiến sắc mặt Phạm Tăng không tốt lắm nhưng rất nhanh đã bị Bát Muội dời đi lực chú ý, không quên hỏi Lục Húc: "Để Bát Muội cứ thế xuất hiện luôn sao?"
"Chỉ cần nó đồng ý thì làm gì cũng được" Là một con sen có tâm, Lục Húc luôn tôn trọng ý kiến của nó.

Lia mắt thấy Phạm Tăng cười tủm tỉm nhìn Bát Muội như đang dòm bảo vật, cậu bèn hỏi: "Phạm ca, anh xem tôi nên giữ Bát Muội ở đây 2 ngày hay đem nó về nhà đây?"
Bát Muội thông minh đáng yêu, hơn nửa đêm tự chạy đến tìm Lục Húc chính là một chủ đề tốt cho show.
Phạm Tăng nhìn mèo, phất tay trả lời: "Đưa gì mà đưa, Bát Muội đến được đây quả thật không dễ dàng, chỉ cần không ảnh hưởng đến quá trình luyện tập thì để nó ở đây luôn cũng được."
"meoo..."
Bát Muội giống như nghe hiểu lời nói của Phạm Tăng, nó đứng dậy bước đến chỗ hắn, dùng đầu nhỏ cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, trông rất chân chó.

Trời ạ!
Phạm Tăng hiện tại không biết hình dung tâm trạng của mình như thế nào, hắn - một nam nhân đang ở độ tuổi trung niên như hắn (40 - 50 tuổi) cũng bị nó manh chết.
Mèo nhỏ này cũng đáng yêu quá rồi!
Nỗ lực kiềm chế tâm trạng kích động muốn xoa mèo của bản thân, Phạm Tăng vỗ vỗ tay ra hiệu để nhóm thực tập sinh đang bị mèo hút hồn tỉnh táo lại: "Được rồi, chú ý! Chúng ta chỉ có 2 ngày để quay MV, hy vọng mọi người cố gắng hết sức, hoàn thành tốt nhiệm vụ!"
"Rõ!"
Đám TTS hưng phấn giải tán, có vài người vẫn nhịn không được mà lia mắt nhìn mèo nhỏ.
Từ Nhạc Nhạc đang vươn tay vuốt bộ lông mèo, kết quả bị đồng đội xách cổ kéo đi: "Bát Muội sẽ ở chỗ này và không đi đâu hết, vì vậy chuyện quan trọng nhất bây giờ là đi luyện nhảy, nhóc hiểu chưa?"

"Vâng vâng!"
Từ Nhạc Nhạc lưu luyến theo đồng đội về phòng tập.

Bên ngoài cửa sổ bỗng có một bóng người lén lút nhìn vào.

Anh nheo mắt liếc lại, người nọ thấy vậy thì vội vàng rời đi.

Lúc anh đi ra khỏi phòng, người kia đã đi được một khoảng xa, chỉ để lại một bóng lưng cô độc.
"Thằng Lam Cao Kiệt này cứ sao sao ấy nhỉ?" Từ Nhạc Nhạc nhận ra hắn bởi một đứa đang học lớp F, sau vài ngày tự nhiên được xếp vào ban A nên hắn bị anh ghim.
Trong lúc anh đang lơ ngơ thì bị đồng đội gõ một phát: "Cậu còn đứng ngốc ở đây làm gì? Nhanh cái chân lên!"
"Rồi rồi!" Từ Nhạc Nhạc nhanh chóng vứt chuyện này sang một bên rồi chạy theo đồng đội.
Đồng đội thấy anh hơi mất tập trung, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cậu biết mọi người ở đây nỗ lực như thế nào không? Nghe nói có người tập từ sáng đến khuya, sáng sớm cỡ 4 - 5h sáng đã dậy ôn bài rồi!"
"Siêng vậy, người nọ tính không ngủ nghỉ à? Sao có thể liều mạng như thế chứ?"
"Không biết là đứa nào, mỗi lần có người ghé vào xem là chạy mất hút như là đang lén lút giấu chúng ta tiến bộ..."
***
Hơn 8h sáng, xếp hạng của các show truyền hình trên cả nước đã được thống kê.

Tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy dựa vào 3,1% ratings vững vàng đứng đầu, tổ tiết mục khó nén khỏi sôi trào kích động.

Buổi phát sóng đầu tiên đã phá vỡ kỉ lục rating cao nhất của show tạp kỹ trong suốt cả năm, sự khởi đầu này, quá tốt luôn rồi.

Đài truyền hình Đông Thành đã hơn 2 năm không có chương trình nào nổi 3.

Ngay sau đó, 《 Thần Tượng xuất đạo》 lại một lần nữa được lên hot search.
Cư dân mạng click vào thì lập tức phát hiện tổ chương trình vừa đăng một Weibo mới.

@ Thần Tượng Xuất Đạo Official V: Phát sóng đầu tiên đã hơn 3.

rating, thật đáng để chúc mừng! Dưới đây là phúc lợi nhỏ dành tặng mọi người - Một tấm ảnh chụp chung của hai nhan sắc trời cho: [ Lục Húc và Bát Muội] Hy vọng tương lai các bạn vẫn sẽ luôn đồng hành cùng chúng tôi [] [pic]
Thiếu niên trong ảnh cười rất dịu dàng, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy mèo nhỏ, khung cảnh ấm áp động lòng người.
Bình luận phía dưới tăng vọt ——
【 @ Nhà Trẻ Đại Ca: A a a a a Bát muội cưng ghê á, huhu mẹ ơi con sắp tan chảy rồi! 】
【 @ Ta Lấy Thanh Xuân Cược Ngày Mai: Nam thần đúng là nam thần, mèo ổng nuôi cũng đáng yêu y changgg ổng! 】
【 @ Cục Cưng Dâu Tây Kem Ly: @ Ta Lấy Thanh Xuân Cược Ngày Mai hahaa không ngờ ông lại trở thành fan của người ta thiệt, được nhaa!】
【 @ Kiếm Tiền Đúng Lúc Cơm Nột: Nhìn background tôi đoán là chụp ở trường quay, wow wow, tổ tiết mục vì Lục ca mà tạo bất ngờ lớn vậy luôn á? 】
Weibo Official nhanh chóng đứng ra trả lời ——
【 @ Thần Tượng Xuất Đạo Official V: Không hề nha, Bát muội tự chạy đến thăm ca ca của mình đấy, chúng tôi cũng sốc lắm! @ Kiếm Tiền Đúng Lúc Cơm Nột: Nhìn background tui đoán là chụp ở trường quay, wow wow, tổ tiết mục vì Lục ca mà tạo bất ngờ lớn vậy luôn á? 】
【 @ Khiêng hai ký lông chân trên vai: Mèo tự chạy đi kiếm Lục Húc á? Cái này nói hơi quá rồi đấy.

Vốn dĩ tôi còn thấy show cũng ok phết nhưng mấy người lại lấy một chuyện vô lý ra lăng xê.

Không bằng nói toạc ra là tự mấy người chuẩn bị đi.

Mắc ói~~~???????? 】
【 @ Coca Cola Thêm Trăm Sự: Thích Lục Húc lắm, cũng thấy bé mèo siêu đáng yêu nhưng đừng có xạo ke như vậy được không? Ngoài đường chó bị lạc đầy luôn kìa, cũng đâu phải 100% tụi nó hửi ra mùi của chủ rồi đi tìm đâu! Và đây rõ ràng là một CON MÈO! 】
【 @ Một Trái Chanh: Tự nhiên lấy mèo lăng xê để làm gì không biết! 】
....
Dưới bài viết có không ít lời bình hoài nghi, chê trách chương trình.

Thậm chí còn có người chạy đến Weibo của Lục Húc mách ——
【 @ Phù Lang Hoa Khai: Húc Húc ơi, cậu giỏi lắm luôn.

Nếu như tổ tiết mục bảo cậu phối hợp lăng xê lung tung thì cậu nhất định phải từ chối đấy! 】
【 @ Gặm Ra Trăng Rằm: Chú tâm thi đi đấu nhé, hôm qua tôi vừa duyệt anh xong, đừng để mấy chuyện lăng xê này khiến tôi thoát fans nhaaa 】
【 @ Ngươi Là Đầu Trọc Tiểu Bảo Bối: Tôi thấy chuyện này rất xàm luôn, vốn định vào đây chửi anh mấy câu nhưng khi tôi nhìn thấy mặt anh, tôi đã kiềm chế lại.

Làm ơn đừng có như vậy mà ㅠㅠ ㅠㅠ 】
......
Thấy giang cư mận nghi ngờ, không thể nào tin một chuyện vô lý như vậy, tổ tiết mục ngay lập tức đăng lên một đoạn video ——
【 @ Thần Tượng Xuất Đạo Official V: Kỳ thật chúng tôi lúc đầu cũng không tin chuyện mèo nhỏ tự chạy đến tìm chủ đâu, nhưng camera giám sát nhất định không gạt người, đây là đoạn video được cắt ghép từ camera giám sát lấy từ các tòa nhà trên đường đi đến KTX của bé mèo, mọi người xem rồi tự cảm nhận nhé ~~ { video }】

Video chọn hình ảnh giám sát từ nhiều góc nhìn, một chú mèo con đang lắc lư trên đường phố đến DongChengTV rồi lẻn vào khu KTX nơi thực tập sinh đang ở.
Trên đường đi nếu thấy mệt, mèo nhỏ sẽ trèo lên xe bus, đến trạm dừng thì nhảy xuống rồi tiếp tục cuộc hành trình.
Không ai biết lý do vì sao chiếc mèo này có thể tìm đúng đường đi mà không bị lạc.

Vào nửa đêm, nó thành công tiến vào KTX, theo vách tường leo lên lầu 2.
【 @ Hèn Mọn Tiểu Lý Online Dọn Gạch: Trời ạ, video này chắc cắt từ một bộ phim huyền học nào rồi! Không thể tin được! Tui có ảo giác tui còn ngu hơn một con mèo】
【 @ Một Viên Kẹo Ngọt: Đù móa đây là mèo thần à, nhìn Bát Muội nhà Lục Húc, tui lại nhớ đến con mồn lèo nhà tui.

Con nhà người ta có khác! 】
【 @ Hôm Nay Ta Có Mèo Sao: WaoooooooooWaooooooooo Bát Muội đáng yêu chết mất, muốn sờ quá đi! 】
【 @ Thầm Thì Ngày Mai Ngày Một Vạn: Hic hic, nhịn không được muốn não bổ một chút, Bát Muội thật ra ẩn chứa linh hồn một thiên tài tuyệt thế xuyên đến đây, linh hồn nhân loại trong cơ thể mèo, sau đó trở thành nữ chính ngôn tình sảng văn báo thù rửa hận muahaahhahahah】
...
Ngay từ khi biết Bát muội tự mình tìm đến đây, Phạm Tăng đã đoán trước điều này sẽ mang lại sức nóng cho chương trình rồi.
Chỉ cần có nhiệt độ thảo luận là sẽ có sự chú ý, ui cha Lục Húc thật sự là một bảo bối thật ra, Bát Muội cũng là một linh vật đáng yêu.

Hắn đã bảo nhân viên bí mật giám sát từ lâu rồi, chính là để có bằng chứng xua tan nghi ngờ của giang cư mận.

Nghĩ đến mèo con đáng yêu kia, Phạm Tăng quay sang dặn trợ lý: "Đồ ăn cho mèo phải mua mấy loại tốt nhất, đồ chơi, đồ dùng sinh hoạt cũng phải chuẩn bị đầy đủ..."
Quý Tu Niên tiến vào phòng, vừa vặn nghe được mấy lời này, y tò mò hỏi: "Bát Muội là mèo của Lục Húc à?"
Phạm Tăng quay đầu lại nhìn Quý Tu Niên, gật đầu cười: "Đúng vậy!"
Sau đó kéo y đến một góc, kể cho y nghe về chuyện của Bát Muội rồi cảm khái: "Cậu nói xem, trên thế giới này tại sao lại có một con mèo thông minh như vậy!"
Nghe hắn nói thế, Quý Tu niên bỗng sinh ra cảm giác hiếu kỳ với nó.
Quý Tu Niên bèn cười chào Phạm Tăng: "Anh Phạm, tôi đi trước nhé!"
"Đi đi, hôm nay chắc cậu sẽ vất vả lắm đấy!"
Vừa mới ra khỏi phòng đạo diễn, F4 đã đi theo,
Hạ Tinh Hoa nhìn y tràn đầy mong đợi: "Chào buổi sáng, Niên ca"
"Ừm"
Qúy Tu Niên cũng không biết tình hình bây giờ là cái quái gì.

Hồi xưa toàn theo đuôi Lục Húc, bây giờ biết y có thể nhìn thấy, chúng ngay lập tức thay đổi mục tiêu.

Từ tối hôm qua đến giờ đều bám theo y.

Đã hẹn thời gian nói chuyện nhưng tối hôm qua lại biến mất, bảo là bận đi ôn bài.
Nửa đêm nghe thấy tiếng gõ cửa, tất nhiên y sẽ không bao giờ mở.

Đêm hôm khuya khoắt, đâu ai điên mà mời quỷ vào nhà, nghĩ đến thôi cũng đã thấy rợn cả người.
Nhưng y dám chắc bốn người họ sẽ không hại mình bởi họ thật sự lễ phép hệt như mấy đứa TTS dưới lầu.
Quý Tu Niên băn khoăn một lúc rồi thấp giọng bảo: "Tối nay 9h ở kho hàng lầu 1, không được giống như hôm qua!"
F4 lập tức đáp lại: "Cảm ơn anh ạ! Ngày hôm qua tụi em tập chuyên chú quá nên quên mất thời gian.

Hôm nay nhất định sẽ không như vậy nữa!"
Quý Tu Niên hơi gật đầu, im lặng không đáp lại để tránh người khác dị nghị.
F4 hiểu rõ điều ấy, theo chân y đến phòng phát sóng.

Hôm nay Lục Húc Đại nhân sẽ quay MV, bọn họ phải đến cổ vũ mới được!
Sân khấu ngập tràn ánh sáng từ đèn chiếu, nhân viên công tác đi tới đi lui điều chỉnh bối cảnh.
Quý Tu Niên bước vào, y thấy mọi người đang vây quanh một con mèo, còn không quên cầm điện thoại chụp ảnh, trong đó còn có 3 vị mentor.
Trong ba vị đạo sư, mèo nhỏ thích Tần Khả Vi nhất, nó ngoan ngoãn nằm trong lòng giai nhân, há miệng chờ Thẩm Thừa Dực đút khô bò.
"Meoo.." Bé mèo đang nằm im ăn quà vặt bỗng ngồi dậy nhìn về phía Quý Tu Niên, sau đó từ trên đùi Tần Khả Vi nhảy xuống.
"Aaaaaaaaaa, đừng nói mèo con nhìn thấy chúng ta nên mới kêu nhé!"
"Hình như mèo có thể nhìn thấy quỷ đấy! Đậu xanh nó chạy kìa! Do tụi mình ghê quá làm nó sợ hả?"
F4 đứng im một chỗ nhỏ giọng thảo luận, bọn họ đang băn khoăn không biết mình có nên rời khỏi đây hay không.
Nhưng mèo nhỏ chỉ nhẹ nhàng liếc mắt nhìn chúng một cái, sau đó chạy đến bên chân Quý Tu Niên dụi dụi.

Thấy y ngây người, Bát Muội nằm xuống lộ ra cái bụng mềm, bốn chân giơ cao, đôi mắt tròn xoe hướng y meo một tiếng.
Quý Tu Niên theo bản năng ngồi xuống sờ đầu mèo nhỏ, tiểu tử kia lập tức chạy về phía y, hiển nhiên vô cùng thân mật.
Quý Tu Niên bế Bát Muội lên, thấy lòng mình mềm nhũn.
"Bát Muội chưa bao giờ lộ bụng trước mặt người khác như vậy" Lục Húc từ chỗ sân khấu đi đến trước mặt y, cười đầy ẩn ý: "Quả nhiên nó cũng thích anh!".
 
Back
Top Bottom