Đam Mỹ Tư Niên Như Nhĩ

Tư Niên Như Nhĩ
Chương 20: Ngoại truyện 2: Chuyện của Trịnh Nhất (2)


Trận mạt chược cuối năm này lại đưa đôi tình nhân cũ Nguyễn Cương Trịnh Nhất đã chia tay hơn nửa năm về cùng một chỗ. Đáng tiếc, Trịnh Nhất thực chất là một kẻ nhát gan, vừa nhìn thấy bóng Nguyễn Cương đã sợ đến mức cụp đuôi chạy chật vật.

Trước bồn rửa tay, Nguyễn Cương nắm chặt cằm Trịnh Nhất, cau mày giáo huấn cậu rằng rửa mặt bằng nước lạnh là thói quen cực kỳ không tốt, vả lại bên ngoài còn đang có tuyết, nhiệt độ âm mười mấy độ.

Có trời mới biết, giờ phút này Trịnh Nhất mơ tưởng nhà qua hôn hắn một cái đến mức nào, hôn lên đôi mắt cong dịu dàng của hắn, hôn lên đôi môi mỏng của hắn.

Nhưng mà, chúng ta đã chia tay rồi, em đã mất đi thân phận người yêu của anh rồi, em lấy tư cách gì để hôn anh đây?

Khổ sở ập đến như sóng biển, Trịnh Nhất đẩy vai Nguyễn Cương ra, đạp cửa, chạy trốn chật vật vô cùng.

Trong lúc ngồi trên xe taxi, điện thoại của cậu vang lên một tiếng, là tin nhắn, tên của Nguyễn Cương hiện lên ngay trước màn hình chính. Trịnh Nhất còn chưa mở khóa đã vội tắt máy.

Cứ thế, cậu tự nhốt mình ròng rã ba ngày.

Cũng may trường học thư thả, gần hết năm, cũng không có việc gì quan trọng phải làm.

Trịnh Nhất ở nhà ngủ mê man ba ngày, tất cả giấc mộng trong ba ngày ấy đều liên quan đến quá khứ của cậu và Nguyễn Cương.

Kết thúc buổi liên hoan tốt nghiệp, Trịnh Nhất tự làm mình bị thương vì Nguyễn Cương, vết thương chưa lành, group bạn học đã đồn tin Trần Gia Viễn ra nước ngoài.

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi trong bệnh viện xem như đã kết thúc mối quan hệ của Trịnh Nhất và Trần Gia Viễn. Trịnh Nhất vừa out group, không ngờ Trần Gia Viễn lại chủ động gọi điện thoại cho cậu, cười nói: "Tớ muốn đi du học, chắc là lâu lắm sẽ không về nước, cậu có thể đến tiễn tớ không, coi như lời từ biệt đi."

Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, vả lại ngôn từ của Trần Gia Viễn khẩn thiết, Trịnh Nhất lại vừa trải qua thời gian thầm mến khổ sở, quá nhiều thứ quẩn quanh một chỗ không tiện nói từ chối.

Trong sảnh sân bay có rất nhiều người, Trịnh Nhất và Trần Gia Viễn ngồi trên ghế, bên tai là đủ loại tiếng ồn ào.

Trịnh Nhất định nói mấy câu khách sáo đại loại như nhớ chăm sóc bản thân thật tốt nhé, Trần Gia Viễn đột nhiên quay đầu nhìn cậu, cười nói: "Có phải cậu mong tôi đi lắm không? Tôi đi rồi, cậu có thể quang minh chính đại lên giường với Nguyễn Cương, quang minh chính đại bám lấy anh ấy!"

Trên mặt cười, giọng điệu lại lạnh lẽo.

Trịnh Nhất hơi rùng mình, đột nhiên hiểu được thế nào là tiểu lý tàng đao.

Không đợi Trịnh Nhất phản bác, Trần Gia Viễn tiếp tục nói: "Trịnh Nhất, nhớ cho kỹ, mày không xứng với Nguyễn Cương, không bao giờ xứng, hai người sẽ không có kết cục tốt đâu."

Trong câu nói kia là hàn ý và lệ khí dày đặc, chỉ nghe thôi cũng đủ khiến lòng người kinh hãi run rẩy.

Trịnh Nhất không giận, chỉ tự thấy đáng thương cho mình, không ngờ cậu lại thích một người thế này suốt ba năm trời.

Thanh xuân tốt đẹp ấy, thà để làm việc khác còn hơn!

Trịnh Nhất nhìn thẳng vào mắt Trần Gia Viễn, nói: "Nguyễn Cương nói không sai, loại người có thể nói ra hai chữ "không xứng" chắc chắn rất nhàm chán. Trần Gia Viễn, cậu yên tâm, cho dù tôi và Nguyễn Cương chia tay cũng không đến lượt cậu hứng tay đón."

Nói xong, Trịnh Nhất đứng dậy.

Trần Gia Viễn vẫn ngồi tại chỗ, nhìn bóng lưng của Trịnh Nhất, lớn tiếng nói: "Ngu không đáng sợ, đáng sợ là không tự biết thân biết phận. Trịnh Nhất, người như mày mà dám chơi cùng Nguyễn Cương, sớm muộn cũng chết không toàn thây."

Trịnh Nhất không quay đầu, đi thẳng ra ngoài sân bay.

Cậu không nói cho Trần Gia Viễn biết, tôi không phải đang chơi cùng anh ấy, tôi thực lòng đưa trái tim mình cho anh ấy, tôi yêu Nguyễn Cương.

Tôi yêu anh ấy, dù biết rằng đón chờ tôi là thất bại thảm hại, tôi vẫn không thể ngừng yêu anh ấy.

Đứng trước cửa sân bay, Trịnh Nhất trực tiếp gọi điện cho Nguyễn Cương, hỏi hắn ở đâu, nói rằng muốn gặp hắn.

Nguyễn Cương cười một tiếng, tiếng cười kia trầm thấp dịu dàng. Nguyễn Cương dường như nghe hiểu được gì đó trong lời nói của Trịnh Nhất, nói thẳng: "Muốn đến nhà anh không? Trong tủ rượu có bình rượu ngon, anh vẫn chưa nỡ uống."

Tim Trịnh Nhất đập loạn xạ, cậu nắm chặt tay, nói: "Được, em đến nhà anh."

Nguyễn Cương cười cười: "Cửa không khóa, em vào thẳng nhà nhé, không cần gõ."

Nguyễn Cương thuê chung cư tầng 15, hai phòng ngủ một phòng khách một phòng làm việc, trang trí đơn giản với tone màu sáng theo phong cách Bắc Âu.

Cửa không khóa thật, Trịnh Nhất đẩy cửa vào luôn, thay giày, vòng qua kệ cây xanh bước vào phòng khách.

Sàn phòng khách lát gỗ, sofa quanh bàn trà hình bán nguyệt, trong không khí có mùi nước hoa lành lạnh. Trịnh Nhất không dám ngồi tuyd tiện, đi chân đất đứng một chỗ, gọi tên Nguyễn Cương.

Cậu nghe thấy tiếng nước chảy mơ hồ, sau đó là tiếng cánh cửa mở ra, Trịnh Nhất quay người lại, sửng sốt.

Nguyễn Cương chỉ quây khăn tắm ở nửa người dưới, nửa người trên là lồng ngực và cánh tay cơ bắp khỏe khoắn, trước xương quai xanh rõ ràng là chiếc dây chuyền bạc, rất có cảm giác hoang dã.

Nguyễn Cương vừa tắm xong, tóc vẫn ch** n**c, hắn cầm khăn lông lau qua loa mấy cái, vuốt tóc mái lên trên để lộ hoàn toàn đôi mắt cong cong, cười dịu dàng nói: "Không ngờ em đến nhanh thế, đợi anh một lát, anh đi thay quần áo. Trong tủ lạnh có đồ uống, em muốn uống gì tự lấy."

Trái tim đập thình thịch thình thịch, càng lúc càng nhanh, nước bọt trong miệng liên tục ứa ra. Trịnh Nhất thầm nghĩ tên yêu nghiệt này chắc chắn là cố ý, nhưng lại không cưỡng nổi mê hoặc, cậu tiến lên một bước, nắm chặt tay Nguyễn Cương, thấp giọng nói: "Lần trước đi dã ngoại, anh nói tốt nghiệp xong đi xăm một hình xăm, em muốn nhìn, trông nó như thế nào."

Nguyễn Cương nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, cười nói: "Trên đùi, em muốn nhìn thật à?"

Trịnh Nhất bối rối chớp mắt một cái, sau đó gật đầu đầy chắc chắn: "Muốn nhìn."

Nguyễn Cương mím môi, cười thong thả, hắn nói, vậy em nhìn nghiêm túc vào, anh chỉ cho xem một lần thôi.

Nói xong, ngón tay hắn vuốt dọc theo eo mình, trượt theo đường cong xuống dưới, dừng lại trước khăn tắm, đầu ngón tay đẩy một cái, chiếc khăn trắng nhẹ nhàng bung ra, từ từ rơi xuống đất.

Có giọt nước rơi xuống từ tóc Nguyễn Cương, đáp lên vai hắn, vỡ thành đóa hoa trong suốt.

Nguyễn Cương nhấc một chân lên, giẫm lên tay vịn sofa, để lộ phần giữa đùi. Hình xăm màu đen kéo dài từ gần đầu gối lên trên, tràn đến khắp bắp đùi, giống như loại dây leo cổ đại thần bí.

Nguyễn Cương cầm chén nước uống một ngụm, mỉm cười nhìn về phía Trịnh Nhất, nhíu mày lại, bộ dạng phong tình vô hạn, tự nhiên nhàn nhã nói: "Không để em thất vọng chứ?"

Con thỏ nhỏ đơn thuần như tờ giấy trắng nào đã từng gặp tình huống thế này, cậu vừa bối rối vừa động tâm, mặt nóng bừng lên, cả người đứng bất động tại chỗ, thật lâu sau mới phản ứng lại được.

Cậu chậm rãi đi qua, dừng trước người Nguyễn Cương, quỳ một chân xuống.

Hình xăm màu đen đang ở trước mắt, Trịnh Nhất vươn tay chạm lên, rất cẩn thận. Làn da vừa tắm xong trơn bóng sạch sẽ, có mùi thơm của sữa tắm, sờ lên cực kỳ thích tay.

Một đứng một quỳ, Nguyễn Cương cao hơn Trịnh Nhất, hắn sờ sờ đậu cậu, nhẹ giọng hỏi: "Thích không?"

Trịnh Nhất ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt cậu trong suốt, trên gương mặt dần hiện lên vệt đỏ.

Tiếng Nguyễn Cương rất nhẹ, mang theo ý cười, hắn nói: "Em có thể sờ thử, không sao đâu."

Măt Trịnh Nhất càng đỏ, cậu chậm rãi đến gần, hôn một cái lên da Nguyễn Cương, hôn tiếp một cái lên giữa hình xăm màu đen tinh xảo.

Nguyễn Cương thở hổn hển, cười: "Đừng thế, anh sẽ không nhịn được mà làm chuyện không hay đấy."

Chuyện gì mới được coi là chuyện không hay? Trịnh Nhất cọ mặt vào đùi Nguyễn Cương nhu con mèo, cố ý hỏi bằng giọng ngây thơ: "Nó có làm em đau không?"

"Nó sẽ làm em sướng." – Nguyễn Cương xoa nhẹ khóe mắt đỏ ửng của Trịnh Nhất: "Cũng sẽ làm em nghiện."

1

Trịnh Nhất nhìn hắn: "Nghe nói những thứ nghiện là những thứ trí mạng, anh muốn mạng của em à?"

Nguyễn Cương cúi đầu đến gần cậu: "Nếu anh muốn, em có cho không?"

Trịnh Nhất không nói gì, đột nhiên đứng dậy, ôm cổ Nguyễn Cương hôn một cái thật nặng nề.

Hai người dây dưa ngã xuống ghế sofa, rèm cửa không ai kéo, ngoài cửa sổ là hoàng hôn đang dần buông xuống.

Trịnh Nhất vừa khẩn trương vừa ngại ngùng, lồng ngực phập phồng như cá mắc cạn.

Nguyễn Cương cắn một cái lên hầu kết Trịnh Nhất, để lại dấu răng diễm lệ, ngón tay hắn kéo quần Trịnh Nhất ra, luồn vào trong: "Anh muốn mạng của em, em có cho không?"

Trịnh Nhất gần như không thể thở, ánh mắt mơ màng mê man, vừa ngượng ngùng vừa lộ ra quyết liệt được ăn cả ngã về không, cậu nói, nếu người khác muốn, em sẽ không cho, nhưng anh thì khác, anh muốn cái gì em cũng cho. Bởi vì em yêu anh, yêu anh nhiều lắm.

Lúc còn đi học cậu từng nghe một bài hát, tên là《 Rất yêu rất yêu anh》, lời bài hát rất hay——

Em muốn làm gì đó cho anh

Để anh được hạnh phúc hơn

Em muốn tên của em được khắc sâu vào trái tim em

...

Trong mắt Nguyễn Cương xẹt qua tia sáng, hắn nâng mặt Trịnh Nhất lên, hôn lên mắt và mũi cậu, cuối cùng dừng trên môi cậu, hai đôi môi giằng co, m*t vào, xâm nhập.

Đây là nhiệt liệt chỉ có ở những đôi tình nhân.

Trịnh Nhất căng thẳng nắm chặt ngón tay hắn, lẩm bẩm: "Tiền bối... Em chưa... chưa từng làm..."

Dù là với nam hay nữ.

Nguyễn Cương xoa tóc mái ướt mồ hôi của cậu, vẻ mặt và giọng hắn rất dịu dàng, đôi mắt hiền hòa cười cong cong càng khiến hắn thêm vẻ điển trai, hắn nói khẽ: "Đừng sợ, anh sẽ không làm em đau."

2

Nguyễn Cương hỏi cậu thích sofa hay phòng ngủ.

Trịnh Nhất đỏ mặt nói vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ có một chiếc giường mềm mại đủ lớn, gia giường màu trơn sạch sẽ. Trịnh Nhất ngồi quỳ trên giường, Nguyễn Cương rút caravat trói tay cậu lại, thắt vào đầu giường.

Trịnh Nhất hoang mang nhìn hắn, hắn hôn nhẹ lên mắt cậu, nói: "Ngoan, nghe anh, anh sẽ dạy em thoải mái."

Trịnh Nhất nhắm mắt lại, vô thức ngẩng mặt lên, cần cổ thon dài hơi cong cong, cam tâm tình nguyện giao bản thân mình cho hắn.

Đến đó là đêm tuyệt vời nhất, dù nói từ góc độ nào cũng rất tuyệt. Nguyễn Cương là người yêu chu đáo, quan tâm cậu đầy đủ tỉ mỉ, nhẹ nhàng che chở tất cả cho cậu.

Thân và tâm trầm luân cùng lúc, Trịnh Nhất bỗng hoảng hốt nghe được một giọng nói, câu nói ấy như đang ghé bên tai cậu——

——Trịnh Nhất, nhớ cho kỹ, mày không xứng với Nguyễn Cương, không bao giờ xứng.

Trời đất như nổi lên cuồng phong bão tố, đạp nát hết mộng cảnh khi xưa.

Trịnh Nhất tỉnh lại ngay lúc ấy, mơ màng ngủ ba ngày, không những không lấy lại tinh thần mà còn đau đầu muốn chết.

Cậu lấy điện thoại dưới gối ra, bật nguồn, một loạt tin tức thông báo hiện lên. Trịnh Nhất bấm thẳng vào số Nguyễn Cương, nhìn thấy tin nhắn hắn gửi trong ngày chơi mạt chược: Em để quên bật lửa, anh gửi ở quầy lễ tên, có thời gian thì đến lấy đi.

Ngữ điệu bình thường như là người bạn bình thường.

Trần Gia Viễn nói đúng, Trịnh Nhất nghĩ, người như em, gặp anh, chỉ có con đường chết.

Trịnh Nhất có một đồng nghiệp là gay, dạy hóa, họ của cậu ấy rất hiếm: họ Tư, tên Tư Ngật, là một người trẻ tuổi rất đẹp. Tư Ngật và Trịnh Nhất có quan hệ rất tốt, cậu ấy gọi cho Trịnh Nhất ba ngày liền đều tắt máy, lo lắng chạy qua nhà Trịnh Nhất đập cửa.

Cửa mở ra, đập vào mắt Tư Ngật là mùi khói thuốc nồng nặc như sắp cháy nhà.

Tư Ngật bị dáng vẻ tiều tụy của Trịnh Nhất dọa sợ, vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế? Anh không sao chứ?"

Trịnh Nhất khoát tay, giọng nói khàn đặc phát sợ: "Không sao, chỉ là ngủ không ngon, hút thuốc hơi nhiều thôi."

Tư Ngật sờ trán cậu, nhiệt độ bình thường, không bị sốt.

Không phải thân thể có bệnh, là tâm bệnh.

Tư Ngật vào phòg bếp đun nước, pha một cốc trà sữa uống liền, đặt trước mặt Trịnh Nhất rồi mới ngồi xuống đối diện cậu, nói: "Anh có muốn nói chuyện không"

Trịnh Nhất cầm cốc trà sữa, thổi thổi, cẩn thận từng ly từng tí uống một ngụm, hơi nước bốc lên treo trên lông mi cậu như giọt nước mắt nhỏ bé.

Tư Ngật biết một chút chuyện liên quan đến Nguyễn Cương, thử hỏi: "Có phải anh gặp anh ấy rồi không?"

Anh ấy đương nhiên là Nguyễn Cương.

Trịnh Nhất cầm cốc yên lặng nửa ngày mới khàn giọng nói: "Tư Ngật, anh nói cho chú biết, tuyệt đối không được yêu những kẻ vừa đẹp vừa hiểu tình thú, chỉ cần người ta trở tay một phát, chú sẽ chết ngay!"

Cả biểu cảm lẫn giọng nói của Trịnh Nhất đều khiến người khác đau lòng.

Tư Ngật không giỏi ăn nói, thử vỗ vỗ vai Trịnh Nhất, nói: "Không cần biết Nguyễn Cương đã làm gì, anh ấy để anh khổ sở thế này tức là đồ khốn nạn!"

Không phải anh ấy, là anh.

Trịnh Nhất như tự ngược uống một ngụm trà sữa nóng thật to.

Không phải là chưa từng trải qua ngọt ngào, lúc mới yêu nhau, nhìn người kia một cái thôi cũng đủ khiến tim đập rộn ràng, chỉ tiếc là ngọt ngào ấy quá ngắn ngủi.

Nguyễn Cương mắc bệnh sạch sẽ, thường yêu cầu những việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi phải chính xác không có sai lầm. Trịnh Nhất cũng quen, lúc đầu nhờ sức mạnh của tình yêu mà chiều theo hắn, chưa được ba tháng đã trực tiếp xù lông, nhảy lên ghế sofa quát Nguyễn Cương: "Anh đấy, người gì đâu còn hơn cả bà dì đến chơi, bày vẽ vớ vẩn! Có phiền không! Có thấy phiền không hả!"

Nguyễn Cương không nói một lời, đóng sập cửa rời đi.

Trong phòng bỗng chốc yên lặng, Trịnh Nhất sững sờ hai giây, vội vàng cầm chìa khoá đuổi theo. Mùa đông âm mười mấy độ, cậu chỉ mặc bộ đồ ngủ thuần cotton, đi giữa trời tuyết cóng run cả người, vừa đi vừa gọi tên Nguyễn Cương, trong tiếng gọi mang theo tiếng khóc nức nở.

Cuối cùng cũng tìm thấy người trong bãi đỗ xe, Nguyễn Cương ngồi trên xe nhắm mắt dưỡng thần, nhìn có vẻ mệt mỏi vô cùng.

Trịnh Nhất đứng ở chỗ không gần không xa, lạnh gần chết cũng không dám đi qua chỗ hắn. Cậu lại nhớ đến câu nói của Trần Gia Viễn khi cậu tiễn cậu ta ---

Mày không xứng với Nguyễn Cương, không bao giờ xứng.

Yết hầu như bị thứ gì chặn lại, không phát ra được tiếng nào.

Cuối cùng là Nguyễn Cương phát hiện ra cậu, vội vàng nhảy xuống xe, cởi áo khoác quấn chặt lấy người cậu, giọng hắn đầy tức giận: "Em có bị điên không hả? Mặc ít thế này mà cũng dám chạy ra ngoài à!"

1

Trịnh Nhất nắm tay Nguyễn Cương, nước mắt rơi lã chã, cậu muốn nói xin lỗi nhưng cũng thấy tủi thân, mặt nhăn nhó mếu máo, đôi mắt ướt đẫm đỏ bừng.

Nguyễn Cương thở dài, ôm cậu, nói: "Xin lỗi, tại anh không tốt, đừng khóc."

Lần đầu tiên cãi nhau là Nguyễn Cương nhận lỗi, lần thứ hai là Trịnh Nhất nhận lỗi, dù tình cảm tốt đến đâu cũng không tránh khỏi cãi vã, sẽ luôn có lúc mệt mỏi với nhau.

Trịnh Nhất là một đứa bé choai choai, không có nhiều tâm tư trong chuyện tình cảm, cũng không đủ thông minh, ngoài việc trao trái tim mình cho người ta thì không biết làm gì hoa mỹ nữa.

1

Lúc Nguyễn Cương tự nhốt mình trong phòng làm việc, Trịnh Nhất sẽ ngồi xổm bên ngoài, liên tục nói "Nguyễn Cương, em yêu anh", tiếng cậu rất nhỏ, chỉ đủ một mình nghe.

Cậu tự trách, c*̃ng bất lực, càng bất lực, tiếng Trần Gia Viễn càng rõ ràng, câu nói kia không ngừng lặp lại bên tai cậu –

Mày không xứng với Nguyễn Cương, không bao giờ xứng.

Trong cuộc sống của Nguyễn Cương không chỉ có tình yêu, còn có công việc và bạn bè, hắn có rất nhiều bạn, bệnh nhân cũng có thể trở thành bạn của hắn.

Nguyễn Cương đưa Trịnh Nhất đến cuộc hội họp bạn bè mấy lần, những người đó luôn dò xét Trịnh Nhất như nhìn một loại đồ chơi.

Trịnh Nhất ở trước mặt Nguyễn Cương có vẻ rất ngoan, thực ra tính tình cậu chẳng ngoan chút nào, cậu ghét những ánh mắt ấy, trong lúc nói chuyện vô thức mang theo chán ghét khiến mọi người đều lúng túng.

Nguyễn Cương không giận, nắm lấy tay cậu nói: "Nếu em không thích chỗ này, chúng mình về nhà thôi."

Trong lòng Trịnh Nhất còn giận, cũng không biết lựa lời, cười lạnh: "Nguyễn Cương, lúc anh đưa bạn trai khác đến chơi, bọn họ cũng đối xử với người ta bằng loại thái độ này à?"

"Bạn trai khác?" – Nguyễn Cương híp mắt: "Trịnh Nhất, em có ý gì?"

"Ý của em là." – Trịnh Nhất hơi rũ mắt: "Anh có từng nghĩ là, thục ra chúng ta không hợp không?"

Nguyễn Cương túm lấy cổ áo Trịnh Nhất, khuôn mặt luôn cười cười bình tĩnh cũng thay đổi, cắn răng nói: "TRịnh Nhất, có phải em chưa từng tin tưởng anh không? Em thấy anh nói yêu em chỉ là tán tỉnh chơi đùa?"

Cổ Trịnh Nhất bị cổ áo siết vào đau nhức, cậu nghĩ Nguyễn Cương cũng cảm nhận được cái đau này, thế là gật đầu: "Nguyễn Cương, anh là cao thủ, chỉ cần là người anh thích thì sẽ không thoát được, em cũng thế, những người khác cũng vậy. Chỉ cần anh muốn, lúc nào cũng có thể đổi người tốt hơn. Em chỉ giữ được anh trong chốc lát, chưa chắc đã giữ được anh cả đời."

Nguyễn Cương rất muốn đánh Trịnh Nhất một cái, hắn nhịn cơn xúc động này xuống, đi mấy bước quanh quanh mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, châm thuốc hút mạnh hai hơi, nói: "Bạn anh không thân với em, tâm trạng em không tốt, anh hiểu. Anh không muốn cãi nhau với em, mấy lời này, về sau đừng nói nữa."

Lời có thể không nói nhưng tim chắc chắn sẽ giữ lại.

Từ đó về sau, hai người không cãi nhau nữa mà biến thành chiến tranh lạnh. Ai làm việc người đó, cùng sống chung một mái nhà nhưng có khi cả tuần trời không ai nói với ai câu nào.

Hai người đều đợi người kia nhường nhịn, hết lần này tới lần khác, không ai chịu cúi đầu trước.

Trịnh Nhất nằm ngửa trên sofa, nói với Tư Ngật: "Trước khi chia tay, anh và Nguyễn Cương cãi nhau một trận cuối cùng, anh ấy ngủ trong phòng làm việc, anh ngủ phòng ngủ. Anh ấy để quên điện thoại trong phòng ngủ, nửa đêm đột nhiên vang lên, anh đang giận, bực bội cực kỳ, không nhìn tên người gọi mà cúp máy luôn. Hôm sau anh mới biết được, người gọi hôm ấy là bệnh nhân của Nguyễn Cương, người này trầm cảm nhiều năm, tinh thần không tốt, chuẩn bị tự sát, muốn gọi cho Nguyễn Cương nói mấy câu."

Tư Ngật sững sờ, mắt Trịnh Nhất dâng lên tầng nước nhàn nhạt, cậu đưa tay lau mặt, lau rất mạnh, tiếng nói tràn ra từ kẽ ngón tay: "Kết quả, chỉ vì anh giận mà không nghe cuộc điện thoại kia, tắt máy rồi, người cũng mất. Bệnh nhân đấy mới hai mươi lăm tuổi, là nữ, học khiêu vũ, rất xinh đẹp."

Bệnh nhân tự sát, kiểu gì cũng có ảnh hưởng đến Nguyễn Cương, hắn bị cảnh sát mời về phối hợp điều tra. Trong lúc lấy lời khai, hắn không nhắc tới Tư Ngật nửa chữ, chỉ nói do mình chủ quan, không nghe cuộc gọi cuối cùng của bệnh nhân kia, hắn nên chịu toàn bộ tránh nhiệm.

3

Nguyễn Cương dùng thân phận bạn bè tham gia tang lễ của cô gái, khi trở về cả người đầy hàn khí.

Khi đó Trịnh Nhất ngồi trên ghế sofa, không dám nhìn Nguyễn Cương, cúi thấp đầu.

Nguyễn Cương bị một đống việc ập xuống đầu, lúc nói chuyện không biết nặng nhẹ: "Em có nghĩ là, thực ra cố ấy vẫn còn cơ hội sống sót."

Trịnh Nhất ngẩng đầu nhìn hắn, mắt cậu rất đen, cố ý nói: "Ý của anh là tại em? Đáng lẽ em phải một mạng đền một mạng?"

Nguyễn Cương bực bội nhíu mày: "Trịnh Nhất. Đến bao giờ em mới học được cái nói chuyện dễ nghe? Anh hi vọng em có thể rút kinh nghiệm!"

Trịnh Nhất cười một tiếng, thở một hơi thật dài, nói: "Nguyễn Cương, sống với em có phải mệt mỏi lắm không? Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng cãi nhau, cãi đến mức đau cả miệng. Anh nói xem có phải mắt nhìn người của anh quá kém không, em và Trần Gia Viễn đứng chung một chỗ, đồ ngu cũng biết nên chọn Trần Gia Viễn mà, sao anh lại chọn em chứ."

Nguyễn Cương nhấc chân đá nát một chiếc ghế gỗ, tiếng vang cực lớn.

Câu nói của Trần Gia Viễn lại vang lên bên tai, ầm ầm ầm ầm, tiếng vang cực đại chấn động tê cả da đầu.

Trịnh Nhất vuốt vuốt mặt, vẫn cười như cũ, dường như bây giờ cậu chỉ biết trưng ra biểu tình như vậy, nói khẽ: "Chia tay đi, Nguyễn Cương, chúng ta chia tay đi, đừng để sinh viên Tâm Lý ưu tú tự tin kia bị hủy hoại trong tay em. Chia tay đi."

1

Nguyễn Cương yên lặng nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo cùng cực: "Trịnh Nhất, em đừng hối hận."

Yết hầu như bị nghẹn lại, Trịnh Nhất nói không thành lời, chỉ lắc đầu, ra hiệu em sẽ không hối hận.

Yên lặng một lúc lâu, Nguyễn Cương đột nhiên cười lên, phong tình vô hạn, ưu nhã mê người, hắn như tìm về dáng vẻ dạo chơi nhân gian năm đó, nói: "Được thôi, chia tay."

Nguyễn Cương lại đóng sập cửa rời đi, lần này Trịnh Nhất không đuổi theo.

Cậu lại nhớ tới ca từ của bài hát kia ——

Yêu anh, em yêu anh nhiều lắm

Vì vậy, em nguyện ý buông tay anh

Để anh bay đến nơi có nhiều hạnh phúc hơn

Yêu anh, em yêu anh nhiều lắm

......

(*) Bài hát《 Rất yêu rất yêu anh》do ca sĩ Lưu Nhược Anh thể hiện.
 
Tư Niên Như Nhĩ
Chương 21: Ngoại truyện 3: Chuyện của Trịnh Nhất (3)


Trong thế giới của người trưởng thành, muốn sụp đổ cũng không có thời gian. Nguyễn Cương và Trịnh Nhất đều bận rộn công việc, không có quá nhiều thời gian rảnh rỗi đòi chia tay, thế nên, cả hai đều bình tĩnh lạ thường.

Trịnh Nhất lén xem lịch, sáu ngày nữa là ngày kỷ niệm hai người yêu nhau thêm một năm nữa.

Tức là kỷ niệm tròn hai năm yêu nhau.

Nghe nói tình yêu kéo dài đến năm thứ bảy sẽ tiến vào thời kỳ nguy hiểm, gọi là thất niên chi dương.

Còn tình yêu của hai người, mới hai năm mà đã không chịu nổi, chuẩn bị chia tay qua loa rồi.

Ngày trước, khi khiêu chiến với Trần Gia Viễn cậu đã kiêu ngạo biết bao, mỗi một câu một từ đều mang theo tia lửa bừng bừng, nghe mà bỏng lỗ tai, lúc ấy cứ như hai người sẽ yêu nhau cả một đời. Kết quả thì sao, còn chưa yêu được hết hai năm.

Xoang mũi chua xót, Trịnh Nhất chống tay trên bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh, nước mắt thi nhau rơi xuống. Cậu mở vòi hoa sen, dùng tiếng nước chảy che đậy tiếng thút thít nghẹn ngào.

Em nói chia tay là anh đồng ý luôn à, tại sao không thể ôm em một cái, dỗ dành em một câu.

Anh biết em dễ dụ nhất mà, chỉ cần anh cười một tiếng, nói một câu xin lỗi, em sẽ không còn giận dỗi gì nữa.

2

Với anh, lúc nào em cũng chỉ hung ác ngoài mặt không ghét trong lòng mà thôi.

Sao anh có thể nhẫn tâm thả em đi như thế.

Chẳng lẽ anh thật sự không yêu em?

Nguyễn Cương, anh thực sự không yêu em sao?

Hai mắt mịt mờ che đầy hơi nước, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Trịnh Nhất cắn cổ tay mình, nuốt toàn bộ tiếng khóc vào bụng, nhai nát, nuốt sạch.

Cổ họng đau, đầu cũng đau, cả người như bị đè nén sắp nổ tung.

Tại sao lại đi đến kết cục ngày hôm nay, tại sao mọi chuyện lại biến thành như thế này.

Trịnh Nhất không biết rằng, lúc cậu đang tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, Nguyễn Cương đang đứng ngay ngoài cửa, một tay hắn đặt lên cánh cửa, hai hàng lông mày nhíu chặt, trong ánh mắt đều là đau lòng.

Tiếng khóc nhỏ bé yếu ớt xuyên qua cánh cửa lọt vào trong tai lại càng có vẻ bất lực thê lương, giống như một loài động vật nhỏ đã mất đi sự che chở của mình, vung nanh vuốt yếu ớt lại không biết nên tự vệ thế nào.

Nguyễn Cương đã nắm lấy tay cầm, chỉ cần vặn một cái thôi, hắn có thể đi vào. Cãi nhau cũng được, giữ lại cũng được, làm gì cũng được, đừng trơ mắt nhìn tình cảm này cứ thế chết đi.

Trong lòng có xúc động nhưng đôi chân như mọc rễ, không bước nổi nửa bước.

Không biết qua bao lâu, tiếng điện thoại cá nhân trong phòng khách vang lên, hai người cách nhau bởi một cánh cửa đều giật nảy mình. Nguyễn Cương bước nhanh ra ngoài, vào phòng khách nghe điện thoại.

Hai bên thái dương hắn giật giật.

Đau. Nguyễn Cương xoa thái dương, hắn vừa "Alo" một tiếng, bên kia đã truyền đến tiếng khóc đến tê tâm liệt phế, một người phụ nữ hét lên: Tại sao cậu lại bỏ mặc con bé! Tại sao cậu dám cúp máy không nghe điện thoại! Mạng của con gái tôi! Nó không còn nữa rồi! Nó tin tưởng cậu như thế!Tại sao cậu có thể bỏ mặc nó...

Người này là người nhà bệnh nhân, là mẹ của cô gái đã tự sát.

Cơn đau bên thái dương càng thêm kịch liệt, Nguyễn Cương cầm điện thoại rót cốc nước, vừa quay đầu đã thấy Trịnh Nhất đứng ở bên kia, sắc mặt trắng bệch như bông tuyết.

Tiếng khóc của mẹ bệnh nhân xuyên qua ống nghe truyền đến chỗ cậu, đau khổ tuyệt vọng, chói tai gay gắt.

Tiếng khóc kia như một bức tường ngăn cách Trịnh Nhất và Nguyễn Cương khiến hai người như đứng hai bên thế giới, một bên là vạn vật tiêu điều, một bên là gió tuyết thấu xương.

Nguyễn Cương thu tầm mắt, nói câu xin lỗi công thức hóa, nói mọi chuyện sẽ giao cho luật sư xử lý, nếu có bất cứ bất mãn gì có thể thông qua đường tắt của pháp luật để giải quyết, sau đó cúp máy.

Trịnh Nhất chỉ chỉ vào điện thoại, nhỏ giọng nói: "Để em giải thích cùng người nhà bệnh nhân, là lỗi của em."

Nguyễn Cương nhíu mày, nói: "Bệnh nhân của anh, không liên quan đến em. Em không cần quan tâm, cũng đừng dính vào chuyện này. Trong thế giới này, cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu thánh mẫu, một khi đã rơi vào tầm ngắm của dư luận, dù em có trăm cái miệng cũng không giải thích được. Nếu bị lan truyền ra ngoài, em sẽ mất việc!"

"Bệnh nhân của anh, nhưng sai lầm là do em." – Trịnh Nhất dường như cố chấp nhìn hắn: "Em phải chịu trách nhiệm."

Nguyễn Cương hơi khó thở, giọng điệu cao thêm hai tone: "Một mạng người sống sờ sờ, trách nhiệm này em gánh nổi không? Nói mạnh miệng cũng phải biết sức lực của mình đến đâu, người lớn rồi, sao lại không hiểu chuyện hả!"

Trịnh Nhất nghẹn lại, nhìn chằm chằm Nguyễn Cương một lúc lâu, chậm rãi rũ mắt xuống, cười khổ: "Đúng rồi, em lúc nào cũng không hiểu chuyện, thích khoe khoang, hay xúc động, còn không đủ thông minh, bên nhau hai năm này, cảm ơn anh đã chăm sóc em. Sau này tuyệt đối đừng tìm người nào giống em, ở chung quá mệt mỏi..."

Tìm người xứng với anh, vui vẻ ở bên nhau, yêu nhau cả một đời đi.

Nguyễn Cương tính tình cao ngạo ghét nhất là những lời hạ thấp bản thân như thế này, ánh mắt hắn không khỏi hơi ướt, bóp cằm Trịnh Nhất ép cậu ngẩng đầu lên.

Khoảng cách giữa hai người mỏng như tờ giấy, môi và môi gần như chạm vào nhau, tiếng nói và hơi thở của Nguyễn Cương đều phả lên mặt Trịnh Nhất. Hắn nói: "Anh chưa từng nói nửa câu em không tốt, em lấy tư cách gì tự chê em. Trịnh Nhất, anh hỏi em lần cuối cùng, em thực sự không hối hận?"

Ánh mắt Nguyễn Cương nóng cháy, lông ly bất an run rẩy, hắn đang chờ đợi, c*̃ng đang mong chờ.

Không cần xin lỗi, chỉ cần nói một câu em hối hận, anh sẽ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nói em hối hận đi! Nói đi!

Trịnh Nhất tránh khỏi ánh mắt Nguyễn Cương, trầm mặc xoay người, nói: "Em sẽ tìm chỗ ở khác, trong ba ngày sẽ dọn ra ngoài."

Vì quay lưng về phía Nguyễn Cương nên Trịnh Nhất không hề biết rằng, khi cậu vừa nói câu ấy, hai mắt Nguyễn Cương lập tức đỏ bừng.

"Đi!" – Nguyễn Cương chỉ tay vào lưng Trịnh Nhất, cắn răng nói: "Từ giờ về sau nước sông không phạm nước giếng, con mẹ nó ai quay đầu là cháu trai!"

Có thể khiến Nguyễn Cương tức giận đến mức nói tục, Trịnh Nhất cũng coi như được lợi một phần.

Sau khi yêu nhau, Trịnh Nhất đã dọn đến ở trong nhà Nguyễn Cương, bây giờ chia tay, đương nhiên là cậu phải dọn ra ngoài. Trịnh Nhất cố ý chọn ngày Nguyễn Cương không ở nhà để thu dọn hành lý, quần áo vớ giày, máy tính sách vở chất đầy mấy thùng to.

Cốc chén, dép lê, tất cả mấy thứ nhỏ nhỏ đều là đồ đôi, bên ngoài còn in hình hoạt hình ngốc nghếch. Nguyễn Cương rất khó chấp nhận mắt thẩm mĩ của Trịnh Nhất, cãi nhau mấy lần liền mới miễn cưỡng cho phép mấy món này xuất hiện trong nhà.

Trịnh Nhất được voi đòi tiên, mua thêm đồ lót người lớn in hình hoạt hình, chỗ mấu chốt được làm thành hình vòi voi. Trịnh Nhất cầm từng cái quần lên, vừa cười vừa hát: "Voi ơi voi ơi, sao mũi cậu dài thế. Mẹ nói mũi tớ dài mới xinh..."

Nguyễn Cương dở khóc dở cười, túm thắt lưng Trịnh Nhất lôi vào phòng ngủ, vừa bực vừa buồn cười cắn hầu kết và xương quai xanh của cậu. Trịnh Nhất thích nhất hình xăm bên đùi Nguyễn Cương, không nhịn được táy máy chân tay sờ sờ nó, sau đó là một trận gây gổ, cả hai người ướt đẫm mồ hôi ngủ say như chết.

Đến khi tỉnh lại đã là giữa trưa, Nguyễn Cương dậy trước, hôn lên trán và tai Trịnh Nhất, nhỏ giọng hỏi cậu có đói không.

Trịnh Nhất buồn ngủ không chịu nổi, nắm tay Nguyễn Cương đặt lên eo mình, lẩm bẩm: "Eo em đau quá, anh xoa xoa cho em."

Xoa xoa một hồi, lại tiếp tục gây gổ thêm một trận nữa...

Khi đó tốt đẹp biết bao nhiêu.

Trịnh Nhất che mặt vuốt mạnh, vò tan hồi ức, đang chuẩn bị gọi điện cho công ty chuyển nhà, bỗng cửa nhà truyền đến tiếng vang. Nguyễn Cương đứng cạnh tủ giày, trên tay cầm một chùm chìa khóa, hỏi: "Nhà mới ở đâu? Anh đưa em đi."

Trịnh Nhất chú ý đến móc chìa khóa của Nguyễn Cương, đây là móc khóa hình hoạt hình mà cậu mua, hai tay cậu cứ nắm chặt rồi lại buông ra, cuối cùng cũng không có dũng khí đến ôm Nguyễn Cương một cái.

Sau khi chia tay Nguyễn Cương, Trịnh Nhất lên chức chủ nhiệm lớp, lượng công việc tăng gấp mấy lần lúc trước. Vừa bận việc, vừa cố ý trốn tránh, cậu và Nguyễn Cương dần cắt đứt liên lạc hoàn toàn, lần đầu gặp lại là trên bàn mạt chược kia, Trịnh Nhất lại hoang mang trốn tránh, bộ dạng chật vật.

Em thực sự không hối hận?

Trịnh Nhất cũng từng tự hỏi mình câu này, cậu nghĩ, so với hối hận, cậu sợ mình không biết yêu hơn.

Càng gần tình càng thấy sợ, càng thích lại càng thấp thỏm lo được lo mất.

Trịnh Nhất lại đến nơi tụ họp chơi mạt chược lần trước, Nguyễn Cương nói hắn gửi bật lửa cậu để quên ở quầy lễ tân. Chỉ là một cái bật lửa không đáng mấy đồng, cũng không phải đồ quan trọng gì, mất rồi thì thôi, nhưng Trịnh Nhất không biết trúng phải tà gì lại muốn đến lấy nó về.

Ngoài chiếc bật lửa này, lễ tân còn đưa cho cậu một hộp socola, cười nói: "Anh Nguyễn nhờ tôi chuyển lời cho anh, cai thuốc lá đi, anh ấy mời anh ăn socola."

Nguyễn Cương thích ăn socola, khi hai người còn bên nhau, hắn luôn lấy socola ra để trao đổi.

Ví dụ như, Trịnh Nhất, em rót hộ anh cốc nước, anh mời em ăn socola.

Ví dụ như, Trịnh Nhất, nếu hôm nay em về nhà sớm, anh sẽ mời em ăn socola.

Hoặc là, có muốn ăn socola không? Cho anh hôn một cái, anh mời em ăn socola.

Rõ ràng là một người cao ngạo khó gần, về đến nhà, đóng cửa lại, lại biến thành một đứa trẻ.

Nguyễn Cương.

Trịnh Nhất cảm giác mắt mình cay xót cùng cực, cậu cầm hộp socola, gục đầu vào vô lăng, hồi lâu không nhúc nhích.

Đã sang năm mới, thời tiết dần ấm lên, Trịnh Nhất bị bệnh, trong lúc đang giảng bài ngất xỉu trên bục giảng, sốt cao, nhiệt độ gần bốn mươi độ. Đến khi được đưa tới bệnh viện, cậu được chẩn đoán là viêm phổi, bắt buộc phải nằm viện.

Tư Ngật là đồng nghiệp của Trịnh Nhất, cũng là người cùng đưa Trịnh Nhất đến bệnh viện, thay mặt người nhà làm thủ tục, đóng tiền viện. Trịnh Nhất chưa tỉnh, cả người bọc trong chăn đệm trắng tinh, tiều tụy cực kỳ.

Kể cũng trùng hợp, trước khi quen Trịnh Nhất, Tư Ngật đã là bệnh nhân của Nguyễn Cương, trong điện thoại có phương thức liên lạc của hắn. Cậu đăng bài trên newfeed, chỉnh chế độ chỉ Nguyễn Cương xem được, gắn định vị, status là – Chúc thầy Trịnh sớm khỏi bệnh.

3

Kèm theo một bức ảnh yếu ớt chụp cận mặt của Trịnh Nhất.

Đăng bài xong, Tư Ngật nhàn nhã gọi điện cho Trì Tranh để Trì Tranh đến đón cậu.

Siêu thị làm ăn khá khẩm, cuối năm trước Tư Ngật đã mua một chiếc BYD tặng hắn. Tư Ngật ngồi phịch vào ghế lái phụ, kể chuyện của Trịnh Nhất cho Trì Tranh đang ngồi ghế lái, còn chậc lưỡi: "Em thấy hai người này vẫn còn hi vọng, chia tay thì đáng tiếc lắm."

BYD vừa lái ra đường lớn, Tư Ngật đột nhiên ngồi thẳng dậy, chỉ ra ngoài cửa sổ: "Nhìn kìa, xe của Nguyễn Cương."

Hai anh em nhìn nhau cười một tiếng.

Trì Tranh xoa xoa tóc Tư Ngật, thầm nghĩ, em bé nhà mình vừa ngoan vừa thông minh, điểm nào cũng tốt!

Trịnh Nhất vừa mở mắt, người đầu tiên cậu nhìn thấy là Nguyễn Cương, cậu còn tưởng mình đang nằm mơ, lẩm bẩm một câu: "Sao lại mơ thấy anh."

Nguyễn Cương cười cười, khóe mắt cong lên đường cong dịu dàng, hắn nói: "Không phải mơ, anh đang ở đây."

Trịnh Nhất mở bừng mắt, sửng sốt ba giây, vội vàng túm chăn định trùm kín người mình, Nguyễn Cương đè tay cậu lại, nói: "Cẩn thận kẻo lệch kim!"

Trịnh Nhất không có dũng khí nhìn hắn, nhắm mắt lại. Nguyễn Cương ngồi trên ghế bên cạnh giường, ánh mắt nhẹ nhàng rơi vào người cậu, nói: "Chỉ là viêm phổi thôi, không nghiêm trọng, đừng sợ. Lúc mới chia tay em, anh làm việc không biết ngày đêm, cũng bị bệnh này, suốt ngày ho khan sốt cao, trợ lý của anh còn tưởng anh không qua khỏi, sợ phát khóc."

Nguyễn Cương cố ý nói nghiêm trọng, thầm nghĩ, anh không tin em không thấy đau lòng.

Quả nhiên, hàng mi đen khẽ run rẩy, Trịnh Nhất mở mắt ra, nhìn Nguyễn Cương chằm chằm, một lúc lâu sau mới khàn khàn nói: "Anh gầy."

Nguyễn Cương khẽ thở dài, vẻ mặt hắn có vẻ yếu ớt cô đơn: "Trong thời gian chia tay em, lúc nào anh cũng nghĩ tại sao anh không thể làm cho tốt, tại sao không thể giữ lại người anh thích."

Môi Trịnh Nhất như bị thứ gì đó va vào thật mạnh, vừa mỏi vừa đau, Trịnh Nhất quay đầu đi, giơ tay che mắt.

Nguyễn Cương sờ tóc Trịnh Nhất, thấp giọng nói: "Em nghĩ ngơi cho khỏe, ngày mai anh lại đến thăm em."

Ra phòng bệnh, Nguyễn Cương gọi điện cho Tư Ngật, nói tiếng cảm ơn.

Tư Ngật nói: "Chắc là Trịnh Nhất chưa nói cho anh, cái người tên là Trần Gia Viễn kia, trước khi ra nước ngoài đã nói với Trịnh Nhất rằng "Mày không xứng với Nguyễn Cương, không bao giờ xứng". Câu nói này như cái gai kẹt trong lòng Trịnh Nhất. Trịnh Nhất ấy mà, nhìn thì ngốc thế thôi nhưng thực ra rất hay nghĩ nhiều, có câu nói, càng thích ai đó thì càng muốn làm điều tốt nhất cho người đó. Trịnh Nhất thích anh thật lòng, anh đối xử với anh ấy tốt hơn chút đi."

Nguyễn Cương nói: "Đúng là Trịnh Nhất hơi ngốc, nhưng mắt nhìn người của em ấy không tệ, nhất là mắt chọn bạn."

Tư Ngật dừng một chút, rồi cười thành tiếng.

Trịnh Nhất ở bệnh viện một tuần, ngày nào Nguyễn Cương cũng đến thăm cậu, đưa cơm trưa cơm tối phong phú đủ món.

Y tá đến đổi thuốc cũng phải ghen tị: "Anh Trịnh, đây là bạn của anh à? Tốt với anh thật đấy."

Trịnh Nhất vùi đầu ăn cơm, ậm ừ đáp lại một tiếng, Nguyễn Cương vươn tay lau đi giọt nước tương dính trên mặt cậu, cười nói: "Chúng tôi quen nhau từ thời đại học, là bạn cực kỳ cực kỳ thân."

Có một lần Nguyễn Cương đến khi Trịnh Nhất đang ngủ, hắn cũng không quấy rầy cậu, đặt đồ xuống rồi đi. Lúc Trịnh Nhất dậy chỉ thấy trên tủ đầu giường có một hộp cơm trưa, còn có một bó hoa.

Y tá đến đúng lúc nhìn thấy, cười cười: "Hoa lay ơn à? Chúc mừng anh Trịnh nha."

Trịnh Nhất sững sờ: "Cái gì?"

Y tá nói: "Ý nghĩa của hoa lay ơn là tình yêu cuồng nhiệt và kiên định, nó cũng có nghĩa là hẹn hò, bình thường dùng để tặng cho người trong lòng. Chắc là anh Trịnh sắp yêu rồi!"

Trịnh Nhất khẽ chạm vào cánh hoa lay ơn, một tấm thiệp rơi xuống, bên trên là chữ viết tay của Nguyễn Cương.

Bị tửu mạc kinh xuân thụy trọng,

Đổ thư tiêu đắc bát trà hương.

Thơ của Nạp Lan Tích Đức, nổi tiếng nhất là câu tiếp theo - Đương thời chỉ đạo thị tầm thường.

Không phải Trịnh Nhất không hiểu ý nghĩa đằng sau đoạn thơ này, mà là cậu không dám nhớ lại.

(*) Đoạn thơ trong bài điếu văn Hoán Kê Sa của Nạp Lan Tích Đức, được viết để tưởng nhớ người vợ đã khuất của ông. Dịch tạm ba câu này là: Đừng sợ rượu, hãy ngủ quên trong mùa xuân / Sổ đánh bạc biến mất theo hương trà / Khi đó chỉ coi là bình thường.

Ông và vợ đã sống cuộc sống "rượu chè cờ bạc" thoải mái suốt mười năm. Khi vợ còn sống, ông chỉ thấy những ngày tháng ấy rất bình thường, đến khi vợ mất ông mới thấy xúc động khi nhớ đến những tháng ngày trước kia. Nạp Lan Tích Đức đã viết hơn 40 bài điếu văn để tưởng nhớ người vợ của mình.

Ngày Trịnh Nhất xuất viện, Nguyễn Cương có việc bận nên Tư Ngật lái xe đến đón cậu. Trịnh Nhất lại nhận được một bó hoa lay ơn, có một tấm thiệp viết tay, bên trên ghi câu thơ Ngô Việt Vương gửi Vương phi - Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ。

(*) Dịch:《 Hoa trên đường đã nở, người cứ thong thả về 》. Ngô Việt Vương và Vương phi tình cảm mặn nồng, có lần Vương phi về nhà mẹ đẻ lâu quá, Ngô Việt Vương viết thư gửi vợ, mặc dù viết là "thong thả" nhưng trọng tâm ở chữ "về". Nghe nói Vương phi nhận được thư, nước mắt tuôn rơi, lập tức trở về Hàng Châu. Câu thơ có ý chỉ người chồng nhớ vợ.

Trịnh Nhất không chịu nổi nữa, gọi điện thoại cho hắn: "Nguyễn Cương, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Bác sĩ Nguyễn bình tĩnh nói: "Là anh làm mất em, đương nhiên phải nghĩ cách đưa em về."

Trịnh Nhất hơi hất mặt, nói nhỏ: "Anh đã nói, ai quay đầu thì người đó là cháu trai."

Nguyễn Cương thở dài: "Ông nội, tha thứ cho cháu trai lần này đi, có được không?"

Trịnh Nhất: "...Anh mấy tuổi rồi mà còn như thế, nói hàng là đầu hàng luôn."

Nguyễn Cương nghĩ nghĩ một lát, nói: "Trước kia là tại anh không tốt, quá cứng đầu, lần nào cãi nhau cũng đóng cửa bỏ đi, hay nói nặng lời, còn không chịu lùi bước, khiến em đau lòng. Anh cứ nghĩ em sẽ không đi nên thoải mái bộc lộ một mặt bết bát nhất cho em xem, để em phải gánh chịu quá nhiều tính xấu của anh. Anh đã quên mất tình yêu cũng giống như con người, cần che chở, cần được đối đãi cẩn thận. Xin lỗi em, do anh không tốt, có thể cho anh một cơ hội nữa không?"

Trịnh Nhất cầm điện thoại ngẩn người, ba giây sau trực tiếp cúp máy, quay sang nói với Tư Ngật: "Xong rồi, hình như Nguyễn Cương uống nhầm thuốc rồi, chỉ toàn nói mê sảng thôi!"

Tư Ngật cười muốn sang chấn tâm lý, thầm nghĩ, em đã đánh giá anh quá nhẹ rồi.

Anh có phải hơi ngốc đâu, rõ ràng là đồ cực kỳ ngốc!

Hiệu trưởng trường đột nhiên nhân từ, cho Trịnh Nhất ba ngày nghỉ để về nhà dưỡng bệnh.

Rạng sáng ngày thứ hai, Trịnh Nhất bị tiếng chuông cửa đánh thức, thức ăn cậu đặt và chuyển phát nhanh đến cùng lúc.

Thức ăn cậu đặt từ sáng, chuyển phát nhanh vẫn là hoa lay ơn, kèm theo tấm thiệp viết câu thơ --- Kí kiến quân tử, vân hồ bất hỉ.

Trịnh Nhất là sinh viên khoa học tự nhiên, khả năng văn chương có hạn, cậu phải tra Baidu một lúc mới biết ý nghĩa của câu này là – Nhìn thấy người vào ngày mưa gió, trong lòng sao có thể không vui.

Trịnh Nhất ngồi vào bàn ăn nghĩ ngợi nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được, gọi điện thoại, nói một câu: "Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải làm chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp!"

Nguyễn Cương đang lái xe, cười nói: "Không phải làm chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp? Anh thích cái trước hơn, kiểu có còng tay kèm dây thừng ấy."

Trịnh Nhất sững sờ nửa ngày, vung tay đập điện thoại.

Lưu manh không cần mặt mũi!

Đến giờ cơm tối, Nguyễn Cương lại tới, Trịnh Nhất chặn hắn ngoài cửa: "Ai về nhà nấy, về tìm mẹ anh đê, chỗ tôi không có chén đũa của anh!"

Nguyễn Cương không tức giận, xoa xoa đầu cậu, nói: "Đi theo giúp anh một chuyến, hôm nay có họp lớp, bạn thời đại học, đều là người em biết." - Nói xong, hắn vỗ mông Trịnh Nhất một cái: "Đi thay quần áo mau!"

Trịnh Nhất đỏ mặt xù lông: "Bớt đụng tay đụng chân đi! Họp lớp cái gì? Tôi không đi!"

Nguyễn Cương nhẹ giọng, lông mày hơi trùng xuống, nói: "Coi như anh xin em, đi theo giúp anh đi, lúc nào cũng có người bàn tán chuyện gia đình anh, anh..."

Trịnh Nhất bỗng nhiên phát hỏa: "Là trưởng khoa em chứ gì. Về trình độ anh cao hơn nó, về thu nhập anh ăn đứt nó, ngoài việc nói huyên thuyên nó còn biết làm cái gì nữa! Chờ đấy, hôm nay ông đây phải tự tay xé xác nó!"

Trịnh Nhất đang trong cơn tức giận, quên rằng trưởng khoa cậu sao lại xuất hiện trong buổi họp lớp của Nguyễn Cương được.

Lời này rõ ràng là nói dối đầy chỗ hở.

Nguyễn Cương nhìn dáng vẻ hừng hực khí thế trả thù cho chồng của Trịnh Nhất, không nhịn được cười.

Đứa nhỏ này, anh biết em ăn mềm không ăn cứng mà.

Địa điểm là một quán ăn Quảng Đông, mười mấy người đang tụ tập trong phòng riêng, Trịnh Nhất đi theo Nguyễn Cương vào trong, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của Trần Gia Viễn.

Hai người cùng sững sờ.

Trịnh Nhất nhìn quanh, tất cả đều là bạn đại học của Nguyễn Cương, đã là bạn, đương nhiên sẽ không có kẻ mồm bẩn kia rồi.

Trịnh Nhất có cảm giác mình bị lừa, quay người định rời đi, Nguyễn Cương nắm chặt cổ tay cậu, kéo cậu đứng sát vào mình.

Có người nhận ra Trịnh Nhất, cười nói: "Đây không phải Trịnh Nhất à, thời còn đi học lúc nào cùng chạy sau mông Nguyễn Cương, phòng mình có giường không thèm ngủ mà cứ phải chạy sang khu tiến sĩ ngủ nhờ giường Nguyễn Cương, còn ôm quần áo bẩn của Nguyễn Cương về giặt cơ, nói là Nguyễn Cương tay tàn, giặt không sạch."

Một đám người cười theo, có người nói: "Đúng đấy, nếu không phải cùng giới, tao nghi hai đứa này có gian tình lắm."

"Năm bao nhiêu rồi còn phải chia giới này kia." – Trần Gia Viễn lạnh băng nói thêm một câu: "Nguyễn Cương, không phải hai người đang yêu đấy chứ?"

Giọng điệu này, không rõ là xem thường hay là khinh miệt.

Da đầu Trịnh Nhất tê rần, không nhịn được lửa giận chực nhảy lên, cậu đang định nói chuyện, Nguyễn Cương lại đi trước một bước: "Gia Viễn nói đúng. Tao và Trịnh Nhất đang yêu, tao thích Trịnh Nhất nhiều năm lắm rồi, thích từ khi học đại học."

Tất cả mọi người trong phòng đều yên tĩnh, ai cũng sửng sốt, kể cả Trịnh Nhất, cậu nói không nên lời, môi hơi giật giật, thầm nói, có phải anh bị điên không hả!

Nguyễn Cương lạnh lùng liếc qua Trần Gia Viễn rồi nhìn về phía Trịnh Nhất, trong ánh mắt thâm thúy của hắn có vẻ dịu dàng khắc cốt ghi tâm, hắn nói: "Mọi người đều là người quen của cả tao lẫn Trịnh Nhất, nhìn hai bọn tao cùng đi chung một đường, từ bạn cùng trường biến thành bạn bè, cho đến tận bây giờ. Nghe nói, nếu thích một người, ước mơ lớn nhất là có thể nắm tay người đó đi mời rượu. E là tao và Trịnh Nhất khó có cơ hội làm điều này, nhưng mà tao không hi vọng tình cảm này bị chôn vùi dưới đất, tao muốn tất cả mọi người đều biết rằng, Nguyễn Cương thích một người tên Trịnh Nhất."

Tao muốn tất cả mọi người đều biết rằng, Nguyễn Cương thích một người tên Trịnh Nhất.

Một câu nói như chấn động cả trời đất.

Trịnh Nhất khẽ giật mình nhìn về phía Nguyễn Cương, đáy mắt hiện lên ánh nước mờ, cậu muốn nói anh bị điên à, sao lại ngả bài vào lúc này!

Rất nhiều lời nói nghẹn trong cổ, cuối cùng biến thành tiếng thở dài.

Nguyễn Cương xoa xoa mặt Trịnh Nhất, lau đi giọt nước mắt của cậu, cười nói: "Đừng khóc, trước kia tại anh không tốt, lúc nào cũng thấy mình làm đúng, không biết bao dung, không biết lùi bước, lúc nào cũng để em chịu tổn thương, anh sẽ cố gắng thay đổi, không để em tổn thương nữa, có được không?"

Trần Gia Viễn đứng phắt dậy, tức hổn hển: "Một đám đồng tính không biết xấu hổ!"

Người đầu tiên nhận ra Trịnh Nhất cười xì một tiếng, nói: "Đồng tính thì sao, không phải là hai người yêu nhau thôi à. Năm bao nhiêu rồi còn chơi trò kỳ thị. Nguyễn Cương, tao ủng hộ mày, được lắm, đàn ông lắm! Thích là nhích luôn, ai khó chịu thì cút mẹ đi!"

Có người mở đường ắt có người đi theo, một người khác nói: "Nếu có người thích tao như Nguyễn Cương thích Tịnh Nhất thì tao cũng muốn cong! Trịnh Nhất tốt với Nguyễn Cương biết bao, Nguyễn Cương cũng tốt với Trịnh Nhất nữa, hai đứa mày đẹp đôi lắm."

Sắc mặt Trần Gia Viễn lúc tím lúc xanh, đổi màu mấy lượt, cuối cùng cậu ta cầm áo khoác, đạp cửa bỏ đi.

Hôm đó Nguyễn Cương uống rất nhiều rượu, phần lớn là uống đỡ Trịnh Nhất, hắn nói Trịnh Nhất vừa xuất viện, sức khỏe chưa ổn, có giỏi thì nhắm vào tao đây này, tao uống với tụi mày.

Đám bạn ồn ào nói đây là rượu mừng, phải uống nhiều vào.

Nguyễn Cương cười cười: "Đừng có nói lung tung, tao còn đang theo đuổi người ta đây này, chờ theo đuổi được rồi sẽ mời bọn mày uống rượu mừng."

Rượu tan người tán, Nguyễn Cương say đến rối tinh rối mù, Trịnh Nhất cầm chìa khóa xe của hắn, đỡ hắn lên xe, mở một chai nước khoáng cho Nguyễn Cương uống nhuận họng.

Nguyễn Cương say khướt, nắm chặt tay Trịnh Nhất, lầm bầm: "Bao giờ anh mới theo đuổi được em đây, em cho anh một thanh tiến trình đi, anh sợ lắm."

Trịnh Nhất nhích người hôn lên khóe môi Nguyễn Cương, trong khoảnh khắc đầu lưỡi nếm được mùi rượu, khóe mắt cậu cũng nổi lên một tầng nước.

Cậu nghĩ, đồ ngốc, anh đã theo đuổi được rồi, từ khi đại học đã bắt được em rồi.

Sáng hôm sau, Nguyễn Cương mở mắt, đầu đau như búa bổ, hắn cảm giác có người đang gối đầu lên cánh tay hắn, vừa quay đầu sang đã thấy Trịnh Nhất nằm ngủ bên cạnh, hàng mi đen run nhè nhẹ như con thỏ nhỏ.

Dịu dàng trong lòng lại cuồn cuộn lên, Nguyễn Cương nhéo nhéo mặt Trịnh Nhất, hôn lên trán cậu.

Trịnh Nhất xoa mắt tỉnh dậy, nhìn chằm chằm Nguyễn Cương mấy giây, mặt không biến sắc, nói: "Anh có biết say rượu loạn tính là gì không?"

Nguyễn Cương vén chăn lên nhìn thấy hai người không mặc quần áo, không khỏi khẩn trương: "Anh mạnh lắm à? Có làm em đau không?"

Trịnh Nhất vẫn không biến sắc, gật đầu: "Anh không chỉ c**ng b*c em, còn làm em có bầu, của anh đấy, chịu trách nhiệm đi!"

Nguyễn Cương nhíu mày, móng vuốt dò theo bụng cậu trượt xuống dưới: "Nếu đã thế, nhân lúc chưa rõ bụng làm thêm mấy trận nữa đi, chờ mấy tháng nữa anh không được đụng vào em đâu, dễ sảy thai."

Trịnh Nhất bị hắn sờ đỏ mặt, cười mắng, đồ lưu manh!

Ánh nắng xuyên qua mành cửa chiếu vào phòng, chiếu lên cảnh xuân tươi đẹp trong phòng.

- END-

Vẫn là lời tâm sự của editor lười gõ:

Cảm ơn tác giả đã viết một bộ truyện rất hợp gu mình. Cảm ơn mọi người đã đọc và ủng hộ chính chủ. Mình mong mọi người có những giây phút thoải mái khi đọc truyện nhà mình edit 💚. Các bạn hãy đọc trên guột pờ rẹt nhà mình để đọc được bản beta đầy đủ nhất (khi mình rảnh) nhé!!!

Cảm ơn các bạn ăn cắp như truyện phò, truyện wiki1... đã ăn cắp truyện nhà mình, chúc các bạn một đời bình an táo bón. Cảm ơn các bạn biết bọn phò ăn cắp nhưng vẫn cố tình đọc, chúc các bạn một đời ia chảy vui vẻ. Nếu các bạn xóa dòng tâm sự này thì chúc cho cả bạn và cả hội chị em bạn dì của bạn cùng táo nheeee. Cũng chúc các bạn gặp được người yêu các bạn như Trần Gia Viễn yêu Nguyễn Cương he. Yêu 💚

Một lần nữa cảm ơn mọi người rất nhiều!!!

Nếu ai thích ngọt (siêu) ngắn thì hãy tiếp tục ủng các truyện khác của mình nhaaaaa
 
Back
Top Dưới