Khác Tư Niệm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
198577976-256-k884265.jpg

Tư Niệm
Tác giả: TuHuan0909
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đồng nhân Ma đạo tổ sư.

Một chút nuối tiếc về Tiết Dương và Hiểu Tinh Trần
Đây là nhân vật của riêng mình.

Viết vì sự yêu thích đối với cp Tiết Hiểu
😍😍😍



tiết​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tử Long Hưởng Hỏa
  • Máu, tội ác và tử vong.
  • Định mệnh tuổi 16
  • [Bl] Tu Tiên Ma Pháp
  • Tư Niệm
    Tự Truyện


    Nếu Tiết Dương có một gia đình, nếu hắn biết có một người luôn tìm kiếm hắn thì như thế nào?

    Nếu như Hiểu Tinh Trần sống lại liệu y có giữ vững oán hận với hắn?

    A Dương!

    Một đời yêu thương y.

    Nhưng y luôn hận hắn, luôn muốn giết ngươi.

    Liệu ngươi sẽ làm thế nào?

    Từ bỏ y hay giữ chặt y.

    Hiểu Tinh Trần à!

    Hiểu Tinh Trần!

    Ngươi lừa dối hắn lừa luôn cả bản thân ngươi!

    Thật là nực cười!!!!

    A Dương!

    Ta xin lỗi vì không bảo vệ ngươi chu toàn!
     
    Tư Niệm
    Chương 1:Cái chết của sự khởi đầu


    Tiết Dương chết.

    Đúng hắn chết rồi.

    Đến chết hắn vẫn không thể giữ được bất cứ thứ gì của y.

    Chết một cách thê thảm nhất có thể.

    Hắn chết đi chỉ là một sự khởi đầu mới

    Sau khi Tống Lam mang đi sợi tàn hồn của Hiểu Tinh Trần quyết định ngao du thì xuất hiện một bóng dáng nam tử mặc huyết y.

    Huyết y nam tử :" Tống đạo trưởng đừng đi vội vậy chứ.

    " Bộ dạng cà lơ phất phơ nhưng trong xương cốt lại toát ra một sự nguy hiểm khiến người khác e ngại

    Tống Lam cẩn thận nhìn nam tử trước mặt : " Các hạ là ai?

    Tại sao cản trở ta ?".

    Nam tử khẽ cười: Có một vài thứ muốn lấy từ ngươi.

    " Ngươi muốn thứ gì?"

    Tống Lam nghi ngờ hỏi, trên người hắn chỉ có.....

    Nam tử khẽ nâng tay tỏa linh nang và Sương Hoa từ người Tống Lam bay vào tay hắn.

    Hắn cười một cách yêu mị : Tống đạo trưởng thứ ta muốn lấy được rồi.

    Không cần thiết phải dây dưa với ngươi nữa.

    Tạm biệt nha Tống đạo trưởng.

    " Ngươi muốn mang y đi đâu.

    Ngươi muốn làm gì?

    " Tống Lam biết rõ y đánh không lại hắn, người nam nhân này khiến người khác cảm thấy nguy hiểm.

    " Tống đạo trưởng ngươi thật là nhiều lời " Nói xong phất tay áo biến mất.

    " Truyền thống phù.

    Hắn rốt cuộc là ai?

    "

    Tại một ngôi nhà tranh sơ xát.

    Có một người nam tử mặc huyết y.

    Cả người hắn toát ra sự lạnh lẽo đến tận xương.

    Bên cạnh y là một cái xát, nói đúng hơn đây là xát của Tiết Dương.

    Nam tử nhè nhẹ đưa tay vuốt ve gương mặt của Tiết Dương.

    Một giọt nước mắt lăn nhẹ trên gương mặt của nam tử.

    " A Dương!

    A Dương!

    Xin lỗi ngươi.

    Ca xin lỗi ngươi.

    Xin lỗi vì không bảo hộ ngươi chu toàn.

    A Dương!

    "

    " A Dương!

    Ca hứa với ngươi sẽ mang hắn về cho ngươi.

    Hảo chứ?"

    Lúc này nếu có người bên cạnh sẽ nhận ra hắn đang làm một loại cấm thuật.

    Hắn muốn hồi sinh Tiết Dương Dương.

    Cơ thể Tiết Dương từ từ bay lên cả người toát ra màu đỏ yêu dị .

    " A Dương.

    Đợi ca.

    Ca mang hắn về cho ngươi.

    " Bóng dáng nam tử biến mất trong làn sương.

    " Hắn cả đời đều không buông được ngươi a!

    Hiểu Tinh Trần!

    "

    Nam tử huyết y vận dụng cấm thuật, dùng Thực Cốt Thảo tái tạo cơ thể cho mảnh tàn hồn mong manh ấy.

    Trong cái màu đen huyền ảo, thân ảnh một nam tử dần dần rõ ràng hơn.

    Tái tạo cơ thể xong, tàn hồn phải nuôi dưỡng bằng linh khí mỗi ngày đến khi cùng cơ thể hòa làm một.

    Làm xong xuôi mọi việc.

    Hắn nhẹ nhàng bước ra ngoài.

    Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa.

    Khung cảnh mỹ lệ mà thê lương.

    " A Dương sau này ca sẽ bảo hộ ngươi".

    Nam nhân huyết y này là ca ca ruột của Tiết Dương.

    Tiết Vô Sương

    20 năm trước.

    Khung cảnh nhộn nhịp của phố phường.

    Trong góc khuất của một con hẻm nhỏ có hai bóng dáng hai bé trai đang ôm lẫn nhau.

    " A Dương.

    Ngươi đợi ca ở đây được không?

    Ca sẽ kiếm một ít thức ăn cho ngươi.

    Ngoan ở đây đợi ca quay về được không ?

    " Đứa trẻ được gọi là A Dương nhẹ gật đầu.

    Đứa bé kia liền đứng dậy chạy đi tìm thức ăn.

    Nhưng đến khi hắn quay về.

    Góc nhỏ đã chẳng còn ai .

    Hắn điên cuồng tìm kiếm bóng dáng đệ đệ hắn nhưng dù hắn cố tìm đến thế nào cũng chẳng thể tìm thấy được người hắn muốn tìm.

    " A Dương ca nhất định tìm được ngươi.

    Đợi ca ca.

    A Dương "

    Hắn lăng lộn giới tu chân, tung hoành ngang dọc, gầy dựng thế lực cho bản thân mong tìm lại được A Dương của hắn.

    Tới khi tìm được A Dương của hắn đã là cái xác không hồn.

    Bỗng trong góc tối xuất hiện một bóng đen.

    " Vương!

    Người tìm được rồi?

    "

    " Nhược Đông ngươi sau lại đến đây?"

    " Ta là lo cho người.

    Vương "

    Tiết Vô Sương : Ta không sao.

    Chuyện ở ma giới phiền ngươi rồi.

    Có vài chuyện vẫn chưa kết thúc.

    Bên ngoài tuyết vẫn rơi.

    Lòng người vẫn lạnh.
     
    Tư Niệm
    Chương 2: Trở Về


    Tiết Vô Sương hắn nuôi dưỡng thân thể cùng hồn phách của Hiểu Tinh Trần đã được một tháng.

    Hắn thiết nghĩ A Dương cũng sắp tĩnh lại rồi.

    Sau khi A Dương tỉnh hắn cũng phải đi thăm cố nhân thôi.

    Bên ngoài ánh nắng thật đẹp.

    Khẽ cười phải thăm A Dương rồi.

    Nhẹ nhàng đi qua dãy phòng gấp khúc, đưa tay đẩy cửa phòng.

    Đi đến bên cạnh giường chờ đợi nam nhân trên giường tỉnh lại.

    Lại qua thời gian nửa chén trà nam nhân trên giường cũng dần dần mở mắt ra.

    " Uhmm..."

    " A Dương ngươi tỉnh rồi "

    Tiết Dương : " Ngươi là ai?

    Là ngươi hồi sinh ta?

    " Hắn nhớ Lam Vong Cơ đã giết hắn rồi mà, nhưng hiện tại hắn vẫn còn sống , hơn nữa tay chân vẫn lành lặn.

    Chắc chắn là do nam nhân này.

    Tiết Vô Sương khẽ cười, đưa ra một cặp ngọc bội phía trên khắc chữ Tiết.

    Tiết nhìn đôi ngọc bội bàng hoàng.

    Đôi tay rung rẫy chạm lấy chúng.

    Miệng mấp máy.

    " Ca.

    Là ngươi sao?

    "

    " A Dương ca xin lỗi ngươi.

    Là ca không bảo vệ được ngươi.

    " " Caaaaa" Tiết Dương ôm chầm lấy Tiết Vô Sương thân hình hắn rung rẫy kịch liệt.

    " A Dương là ca vô dụng.

    Không tìm thấy ngươi sớm hơn.

    Để ngươi chịu khổ rồi.

    " Tiết Dương im lặng không nói gì.

    Một lúc sau hắn khẽ lên tiếng."

    Ca ta vẫn ổn.

    Không sao " Tiết Vô Sương lúc này cảm giác như trái tim như bị ai đâm vậy.

    " A Dương không sau là tốt .

    Lúc đó ngươi có biết khi ca quay lại không thấy ngươi.

    Ca thật sự muốn phát điên lên.

    May mắn cuối cùng vẫn tìm thấy ngươi.

    Chuyện những năm qua của ngươi ca điều biết hết rồi.

    "

    Tiết Dương "Ca người......

    "."

    Hazz.....Ca đưa ngươi đi gặp một người.

    "

    Tiết cả người khụy xuống đất.

    Đôi tay rung rẫy chạm vào gương mặt mà hắn luôn tâm niệm Hiểu Tinh Trần.

    " Ca.

    y....."

    " Một khoảng thời gian nữa y sẽ tỉnh lại.

    A Dương đến lúc đó ngươi sẽ đối mặt với hắn như thế nào?

    " Nói xong Tiết Vô Sương từ từ đi ra ngoài.

    " Hiểu Tinh Trần!

    Hiểu Tinh Trần!

    Ngươi nói xem ta phải làm gì với ngươi đây.

    Ngươi hẳn là rất hận ta đi.

    Rất muốn giết ta phải không?

    Khoảng thời gian ở nghĩa thành là khoảng thời gian đẹp nhất trong đời của ta.

    Hiểu Tinh Trần tâm ta duyệt ngươi.

    Ta là thật tâm yêu ngươi.

    Ta phải làm sao đây?

    Ngươi nói đi."

    Tiết Dương hắn biết Hiểu Tinh Trần rất hận hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn.

    Phải chăng hắn thật sự phải buông tay Hiểu Tinh Trần.

    Thời gian là thứ đi qua nhanh nhất không níu lại được.

    Một tháng trôi qua Tiết Dương luôn túc trực chăm sóc Hiểu Tinh Trần.

    Hắn không nói gì cả ngày nào cũng ở bên cạnh nhìn y.

    Chấp niệm của hắn đối với y liệu có thể buông.

    " A Dương.

    Ăn cơm thôi.

    " Tiết Dương từ từ đứng dậy đi ra khỏi cửa.

    Tiết Vô Sương " A Dương ngươi thật sự quyết định cùng ta về ma giới sao?

    " Tiết Dương " Ca ta quyết định định rồi.

    " " Tùy ngươi vậy.

    Ăn cơm đi ."

    Trong căn phòng tràn ngập mùi đàn hương.

    Nam tử mặc áo trắng khẽ động đậy.

    Từ từ tỉnh dậy.

    Một điều khác biệt là không thấy bóng dáng của Tiết Dương đâu cả mà thay vào đó là Tiết Vô Sương đang nhâm nhi chén trà chờ Hiểu Tinh Trần tỉnh dậy.

    Hiểu Tinh Trần dần dần thanh tỉnh cảm nhận được ánh sáng.

    Y nheo mắt lại làm quen với ánh sáng đã bao lâu y chưa thấy.

    Cảm nhận được người bên cạnh y hỏi " Ngươi là ai?

    Là ngươi cứu ta sao?

    " Hiểu đạo trưởng.

    Ta là ai quan trọng sao.

    Cứu ngươi coi như ta trả nợ vậy "

    " Ngươi là Tiết Dương?"

    Hiểu Tinh Trần nghi hoặc hỏi.

    Y thật sự không nghĩ ra là ai muốn hồi sinh y ngoài Tiết Dương hắn.

    " Ta không phải Tiết Dương.

    Ta là ca ca hắn a.

    Hiểu Tinh Trần hắn kiếp trước đối với ngươi quá nhiều sai lầm.

    Hại ngươi cũng thật khổ.

    Ta cứu sống ngươi coi như trả nợ thay hắn.

    " Ngươi là ca ca hắn?

    Tiết Dương hắn đâu rồi?

    " Hiểu Tinh Trần nghi hoặc.

    " Hiểu Tinh Trần.

    Ngươi chẳng phải hận hắn sao.

    Ngươi chẳng phải ghê tởm hắn sao.

    Bây giờ lại muốn gặp hắn?.

    Thật là nực cười.

    "

    " Ta hỏi hắn đâu rồi.

    " Hiểu Tinh Trần hét lớn.

    Hiện tại hắn muốn gặp Tiết Dương.

    Y chỉ muốn gặp hắn.

    " Hiểu Tinh Trần lúc trước ngươi nói muốn hắn buông tha cho ngươi.

    Tốt.

    Ngươi toại nguyện rồi.

    Hắn buông tha cho ngươi rồi.

    Hắn không muốn gặp ngươi nửa.

    Ngươi nên đi rồi.

    " Hiểu Tinh Trần lúc này y cảm nhận được tim y rất đau khổ rất hụt hẫng.

    Y đây là bị là sao.

    " Mai ta sẽ đưa ngươi rời đi Bây giờ thì cứ nghĩ ngơi đi."

    Tiết Vô Sương bước ra ngoài để Hiểu Tinh Trần lại trong phòng.

    Hiểu Tinh Trần y rốt cuộc là bị làm sao.

    Y nhìn Sương Hoa đặt trên bàn.

    Tiết Dương hắn vừa làm y hận vừa làm tâm y đau.

    Bóng đêm lặng lẽ bao trùm mọi thứ.

    Tiết Dương hắn đứng trước phòng Hiểu Tinh Trần tay đưa lên cửa " Đạo trưởng.

    Tạm biệt ngươi.

    "

    "A Dương ngươi vẫn là không buông được y.

    "

    " Hiểu đạo trưởng.

    Nên đi rồi.

    " Tiết Vô Sương nói.

    " Hẳn thực sự không ở đây?"

    Hiểu Tinh Trần khẽ hỏi.

    Tiết Vô Sương không nói gì dùng truyền thống phù đưa Hiểu Tinh Trần rời đi.

    Trong góc khuất khó nhìn thấy một thiếu niên tâm can vỡ vụn.

    Đứng trước Cô Tô Lam Thị.

    Hiểu Tinh Trần nghi ngờ hỏi " Ngươi đưa ta tới đây làm gì.?

    " Tiết Vô Sương liết y một cái sau đó không quan tâm nữa.

    Đến trước mặt môn sinh Lam Thị hắn nói.

    "Ta muốn gặp Ngụy Vô Tiện.

    Mau kêu hắn ra đây.

    " Hiểu Tinh Trần ngạc nhiên nhìn hắn.

    Hắn cũng lười để ý.

    Tiết Vô Sương hắn muốn gặp Ngụy Vô Tiện nhiều lần nhưng mà vẫn không được.

    Tên này so với hắn còn muốn bận hơn.

    Một lúc sau Ngụy Vô Tiện bước ra bên cạnh hắn còn có thêm một tên mặt than không ai khác chính là Lam Vong Cơ.

    Ngụy Vô Tiện vừa ra nhìn thấy Hiểu Tinh Trần hết sức ngạc nhiên.

    " Tiểu sư thúc là người sao?

    " " Ngụy Anh là ta" Hiểu Tinh Trần nói.

    Lúc này bỗng dưng Tiết Vô Sương lại lên tiếng " A Tiện.

    Ngươi xem ta chết rồi à.

    " Ngụy Vô Tiện nhìn qua ngay sau đó hắn liền nhàu đến ôm chầm lấy Tiết Vô Sương.

    Kích động nói :" Sư phụ sao người lại đến đây.

    Con rất nhớ người a.

    " Lam Vong Cơ nhìn như đã biết Ngụy Vô Tiện có một sự phụ còn Hiểu Tinh Trần thì rất ngạc nhiên a.

    " Ngươi là sư phụ của Ngụy Anh.

    " Chẳng lẽ ngươi nghĩ bản lĩnh của hắn là từ đâu có " Tiết Vô Sương bất mãn nói.

    Ngụy Vô Tiện nhìn hai người sau đó lên tiếng.

    " Hai người biết nhau?"

    " Là ta cứu hắn đó.

    " Tiết Vô Sương lên tiếng.

    Hiểu Tinh Trần gật đầu.

    " Sư phụ là người cứu tiểu sư thúc.

    " Đồng loạt gật đầu thêm cái nữa.

    Ngụy Vô Tiện hắn không ngoài sư phụ lại cứu tiểu sư thúc a.

    " A Tiện.

    Ta mang hắn đến cho ngươi chăm sóc hắn.

    Sau này nếu ngươi muốn tìm ta thì đến Phượng Sơn tìm ta nghe rõ chưa.

    "

    " Sư phụ người phải đi rồi dạo?"

    Ukm.

    Hiểu Tinh Trần nghiệt duyên của ngươi và A Dương ta mong rằng nó sẽ kết thúc tại đây.

    Ngươi đừng tìm hắn nửa.

    " Nói xong Tiết Vô Sương liền biến mất.
     
    Tư Niệm
    Chương 3: Chấp Niệm Có Thể Buông?


    Tại một nơi khác, ở ma giới.

    " Vương người quay về rồi!.

    "Một bóng đen xuất hiện trước mặt Tiết Vô Sương.

    " Nhược Đông.

    Nhị điện hạ đâu rồi?

    " Vô Sương khẽ nhìn hắn hỏi.

    Nhược Đông hắn không biết phải nói như thế nào.

    " Vương người tự xem a.

    Nhị điện hạ đang ở Thanh Băng điện " Nhược Đông hắn cảm thấy bất lực với vị đệ đệ này của vương a.

    Vô Sương khẽ nhíu mày.

    " A Dương....

    " Chân bước nhanh hơn đến Thanh Băng điện.

    Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

    Nhìn xung quanh vò rượu văn vãi khắp điện.

    Còn Tiết Dương hắn lại ngồi giữa đống rượu.

    Miệng còn đang gọi tên ai đó.

    " Đạo trưởng.

    Ta nhớ ngươi rồi đạo trưởng.

    Đạo trưởng ta muốn ăn kẹo đường của ngươi.

    Đạo trưởng ta thật tâm yêu ngươi.

    Đạo trưởng.

    Nếu như có thể làm lại từ đầu ngươi sẽ yêu ta chứ Tinh Trần...

    " Tiết Dương hắn không ngừng gọi tên Hiểu Tinh Trần.

    Đứng từ ngoài nhìn vào Tiết Dương hắn như một cái xác không hồn, đau đớn gọi tên người mình yêu.

    Tiết Vô Sương hắn thật sự không biết phải làm sao.

    A Dương căng bản không buông được Hiểu Tinh Trần.

    Giờ đây lại còn hành hạ chính bản thân mình.

    Đệ đệ của hắn bao nhiêu năm tìm về giờ lại như thế này tâm hắn thật sự đau."

    Đưa nhị điện hạ về Thanh Tâm điện nghỉ ngơi.

    Không có lệnh của ta ai cũng không được cho hắn ra ngoài.

    Chăm sóc cho tốt.

    " Tiết Vô Sương ra lệnh.

    Nhược Đông vâng rồi đưa Tiết Dương về Thanh Tâm điện.

    " A Dương ngươi đừng trách ca.

    Ngươi nên tịnh tâm lại rồi.

    Hiểu Tinh Trần à.

    Ta nên trách ngươi sao?

    "

    Tiết Dương hắn ngủ một ngày trời.

    Khi tỉnh dậy trời đã nhá nhem tối.

    Hắn toan bước ra cửa thì bị hai tên thị vệ chặn lại.

    " Nhị điện hạ xin dừng bước.

    " Ngươi dám cản ta ?

    " Hai tên thị vệ khẽ rung.

    " Nhị điện hạ xin đừng làm khó thuộc hạ.

    Đây là lệnh của vương.

    Thuộc hạ chỉ nghe lệnh mà làm " Lệnh của ca ca.

    Ca sao lại giam lỏng hắn.

    Tiết Dương đang suy nghĩ thì Tiết Vô Sương nhẹ nhàng bước đến.

    " A Dương " Tiết Dương ngẩng đầu nghi hoặc hỏi " Ca ngươi đây là muốn làm gì?

    Người sao lại giam lỏng ta?

    " Vào trong đã A Dương"

    Tiết Vô Sương đi đến bên bàn.

    Tự rót cho mình và tên đần đệ đệ kia một chén.

    " A Dương ta muốn hỏi ngươi một chuyện?

    " Tiết Dương lúc này đã ngồi xuống bên cạnh hắn.

    " Ca ngươi hỏi đi."

    A Dương ngươi có muốn nghe một chút về đạo trưởng của ngươi không?

    " Đôi tay cầm trà của Tiết Dương khẽ rung Đạo trưởng.

    " Ca người muốn nói gì?

    " Hiểu Tinh Trần hắn ăn tốt, ngủ tốt, hay đi săn đem với đám tiểu bối Lam gia, được A Anh chăm sóc rất tốt.

    Cũng béo lên vài cân rồi.

    A Dương ngươi còn gì muốn biết không?

    " Nói xong Vô Sương nhìn Tiết Dương khẽ cười.

    A Dương ngươi dấu không được ta a.

    Vô Sương nghĩ đệ đệ nhà hắn không buông được vị kia.

    Hắn có nên giúp đỡ đệ đệ nhà hắn truy thê không a?

    Tiết Dương hắn nãy giờ vẫn đang thất thần.

    " Đạo trưởng không có hắn sống rất tốt a" Tâm Tiết Dương hắn đau nhói."

    Ca người..."

    Tiết Dương hắn không biết phải nói như thế nào.

    Hắn nên hỏi gì a.

    " A Dương ngươi buông không được thì phải giữ chặt lấy " Vô Sương khẽ cười.

    Hắn đây có được xem là kích thích A Dương không có nhỉ.

    " Ca y hận ta."

    Tiết Dương nói ra câu này tâm hắn rất đau.

    Người hắn yêu lại rất hận hắn.

    Tiết Vô Sương thở dài một đời làm ma vương như hắn thế nào lại không thông não được tên này a."

    A Dương ngươi vẫn không hiểu sao.

    Những năm bên cạnh hắn có phải ngươi cảm thấy hạnh phúc nhất.

    Đời trước ngươi đúng là hại y rất khổ vậy nên ngươi hãy dùng đời này bù đắp cho y.

    Ngươi hãy từ từ suy nghĩ tới lúc đó ta sẽ thả ngươi ra " Tiết Vô Sương rời đi để Tiết Dương chìm đắm trong suy nghĩ của hắn " Ta thật sự có thể bên cạnh đạo trưởng.

    Đời này bù đắp cho y, y liệu còn hận ta?

    Y từng động tâm với ta sao?

    Liệu có thể không?.....

    "

    Ma giới một trời u ám.

    Lòng người rối loạn

    Tu chân giới.

    Cô Tô Lam Thị.

    Đông viện khách phòng.

    Trong căn phòng tràn ngập mùi hương cỏ dại.

    Bóng dáng bạch y nam tử, nhan sắc tựa như trích tiên, thế nhưng bóng lưng lại cô độc đến kì lạ.

    Hiểu Tinh Trần y hiện tại không biết bản thân mình bị gì nữa trong đầu y luôn xuất hiện một người, thế nhưng người đó là Tiết Dương, không y vốn nên hận hắn thế nhưng y lại làm không được.

    Lúc ở nghĩa thành, cái giây phút biết được tất cả hắn vẫn không thể xuống tay giết chết người thiếu niên ấy.

    Tâm y như có ma quỷ.

    Ngụy Vô Tiện từ ngoài bước vào.

    " Tiểu sư thúc.

    Ngươi đang có tâm sự sao?"

    " A Tiện ngươi sao lại đến đây?

    Không ở cùng Lam Vong Cơ sao?"

    Hiểu Tinh Trần nhìn Ngụy Vô Tiện.

    " Lam Trạm hắn đến chỗ đại ca rồi.

    Dù sao y cũng vừa mới xuất quan.

    Ta sợ tiểu sư thúc ngđáo ở đây tẻ nhạt nên đến cùng người tâm sự "

    " A Tiện.

    Nếu như có một người làm ngươi rất khổ sở nhưng mà ngươi lại không nỡ giết hắn.

    Ngươi không muốn nhìn hắn đau.

    Vậy ngươi phải làm sao?"

    Hiểu Tinh Trần lúc này trong đầu y lại xuất hiện hình bóng Tiết Dương.

    " Tiểu sư thúc người động tâm sao?"

    Ngụy Vô Tiện hắn ngu ngơ hỏi.

    Hiểu Tinh Trần run rẩy.

    Y đối với Tiết Dương sao có thể.

    Hắn hại y khổ như vậy.

    Y sao có thể động tâm với hắn.

    Không!

    Không thể nào!

    Tuyệt đối không thể nào!

    Nhìn Hiểu Tinh Trần gần như kích động không kìm chế được.

    Ngụy Vô Tiện hắn nghĩ " Ta nói sai sao?"

    Từ ngoài Lam Tư Truy đi vào cung kính.

    " Ngụy tiền bối.

    Hiểu đạo trưởng.

    Hàm Quan Quân và Trạch Vô Quân tìm hai người.

    Hiểu Tinh Trần cùng với Ngụy Vô Tiện đến hàn thất của Lam Hi Thần.

    " Đại ca.

    Ta đến rồi.

    Lam nhị ca ca....."

    Hiểu Tinh Trần lễ nghĩa " Lam tông chủ.

    Lam nhị công tử "

    " Hiểu đạo trưởng.

    Ngươi đến Cô Tô đã lâu nhưng không tiếp đãi chu đáo Mong người đừng trách " Lam Hi Thần hướng Hiểu Tinh Trần giải bài.

    Hiểu Tinh Trần cười trừ.

    " Lam nhị ca.

    Ngươi bảo ta đến đây làm gì vậy?"

    "A Tiện.

    Ta vừa nghe môn sinh báo có xuất hiện tà túy.

    Là muốn ngươi cùng Vong Cơ.

    Hiểu Tinh Trần đạo trưởng đi giúp đỡ " Lam Hi Thân nói.

    " Hảo a.

    Tiểu sư thúc.

    Người ở đây cũng buồn chán chi bằng đi cùng chúng ta cho khoây khỏa.

    Tiểu sư thúc người thấy sao?"

    Ngụy Vô Tiện nhanh nhẹn nói.

    " Hảo."

    Hiểu Tinh Trần y cần phải tịnh tâm.

    Tập trung vào việc gì đó cũng là một cách.

    Ma giới......

    Vô Ác điện.

    Trên ghế chủ vị.

    Tiết Vô Sương lắng nghe Nhược Đông bẩm báo.

    " Vương.

    Vẫn chưa tìm được người "

    Tiết Vô Sương tức giận đập một cái mọi thứ vỡ vụn.

    " Vô dụng.

    Tìm một người cũng không tìm được.

    "

    " Là thần bất lực.

    " Nhược Đông gập người nói.

    " Ả ta dù sao cũng là hồ ly ngàn năm không dễ dàng gì.

    Phái thêm vài người tu vi cao.

    Nhất định phải đem ả ta về đây.

    "

    " Vâng Vương.

    " Nói xong Nhược Đông biến mất.

    Vô Ác điện lại chìm vào yên tĩnh.
     
    Tư Niệm
    Chương 4: Vô Đề


    Sáng hôm sau Hiểu Tinh Trần xuất phát cùng đàm tiểu bối Lam gia cùng vợ chồng Ngụy Vô Tiện.

    Hướng Bạch Vũ sơn.

    Đến nơi thì trời đã nhá nhem tối.

    Khung cảnh nơi đây càng quỷ dị.

    Cả ngọn núi bao trùm tử khí.

    U ám đến đáng sợ.

    Ngụy Vô Tiện " Lam Trạm ta sợ.

    Ôm ta"

    Lam Vong Cơ " Ừm"

    Ngụy Vô Tiện " Ôm chặt ta....."

    Lam Vong Cơ " Đã ôm chặt.

    "

    Nhìn hai người bọn họ điên cuồng phát cẩu lương.

    Nhóm người Hiểu Tinh Trần thật sự chịu không nổi.

    " Chúng ta vào thôi.

    " Lam Tư Truy lên tiếng.

    Mọi người đều bắt đầu đi vào

    Bạch Vũ sơn căn bản không giống như tên của nó.

    Càng đi sâu càng rợn người.

    Xung quanh cỏ cây không sống được.

    Hoang sơ điêu tàn.

    Đi một lúc lâu chẳng có gì bất thường.

    Nhưng lại cảm giác nguy hiểm bao quanh.

    " Chúng ta đi lâu như vậy rồi.

    Sao chẳng thấy gì hết vậy " Lam Cảnh Nghi bất mãn lên tiếng.

    Giờ khẩu nghiệp em nó chuẩn bị lên.

    " Hay là chúng ta chia nhau ra đi " Hiểu Tinh Trần lên tiếng.

    Mọi người cùng đồng tình với ý kiến của y.

    Quyết định chia nhau ra.

    Hiểu Tinh Trần y đi cùng một vài môn sinh khác.

    Y luôn cảm thấy có người đang đi theo sau nhưng khi y dừng lại nhìn xung quanh lại chẳng phát hiện gì.

    " Thật kì quái " Y nghĩ.

    Trong một góc khuất khó có thể nhìn thấy được.

    Một chàng thiếu niên nở một nụ cười vui vẻ " Đạo trưởng.

    Cuối cùng cũng được nhìn thấy ngươi rồi.

    Đạo trưởng của ta."

    Tiết Dương cười như một đứa trẻ con.

    " A........"

    Tiếng hét từ sau lưng truyền tới.

    Hiểu Tinh Trần quay lưng lại môn sinh lam gia đã mất vài người.

    Hiểu Tinh Trần " Bọn họ đâu.

    Đã xảy ra chuyện gì?

    "

    Môn sinh giáp" Hiểu đạo trưởng.

    Chúng ta cũng không biết chuyện gì xảy ra.

    Vù một cái họ liền không thấy nữa "

    Môn sinh ất" Ruốt cuộc là thứ gì.

    Đáng sợ như vậy "

    Hiểu Tinh Trần " Mau.Mau đi tìm Ngụy Vô Tiện bọn họ.

    Nhanh lên.

    "

    Mọi người nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

    Tiết Dương hắn cũng lẳng lặng đi theo.

    Ma giới.

    Vô Ác điện.

    Nhược Đông " Vương.

    Đã tìm thấy người.

    "

    Tiết Vô Sương đôi mắt vẫn nhắm chặt.

    Mở miệng nói " Ở đâu "

    Nhược Đông " Bạch Vũ sơn "

    " Tốt.

    Cho người đến đó đi."

    Tiết Dương nói

    Nhược Đông ngập ngừng " Vương.....

    "

    " Có chuyện gì thì nói.

    Ấp a ấp úng như vậy làm gì."

    Tiết Vô Sương nhíu mày.

    Nhược Đông " Vương bọn người A Anh điện hạ cũng ở Bạch Vũ sơn.

    Có..

    Có cả Hiểu Tinh Trần đạo trưởng.

    "

    Tiết Vô Sương bật người dậy.

    Đôi mắt xinh đẹp nhíu lại " Ở Bạch Vũ sơn?"

    " Vâng " Nhược Đông cung kính trả lời.

    " Vương không hay rồi.

    Nhị....nhị điện hạ không thấy nữa "

    Tiết Vô Sương tức giận nói " Vô dụng thật sự là vô dụng.

    " Đồ đạc bị sự tức giận của hắn mà tan tành.

    " Nhược Đông đưa vài người tu vi cao đến.

    Đưa cả Dạ Minh theo.

    Ta sẽ đến đó trước.

    "

    " Vâng thưa vương.

    " Nhược Đông trả lời.

    Bạch Vũ sơn.

    " A Anh.

    Các người không sau chứ.

    Không xảy ra chuyện gì chứ?

    " Hiểu Tinh Trần lo lắng hỏi.

    " Cảnh Nghi bị thương rồi.

    Không biết là tà túy gì lại mạnh như vậy.

    Nhiều môn sinh mất tích rồi.

    " Ngụy Vô Tiện uể oải nói.

    Hiểu Tinh Trần y nhận ra sự khác thường ở ngọn núi này.

    Nhưng vẫn không xác định được là vật gì là gây ra.

    " Xộc xạc.....a....a...."

    Trong bụi cây dường như có ai đó.

    Hiểu Tinh Trần rút kiếm ra đưa thẳng về phía bụi cây.

    Tất cả đều cảnh giác nhìn.

    Từ sau bụi cây từ từ xuất hiện bóng dáng đen huyền.

    " Tiết Dương.

    Là ngươi.

    " Hiểu Tinh Trần hốt hoảng nói.

    Tay cầm kiếm dường như run nhẹ.

    " Đạo trưởng là ta.

    Ta trở về gặp ngươi a" Vừa nói vừa cười.

    Chiếc răng hổ lộ ra rực rỡ.

    Tiết Dương như một thiếu niên ngây thơ.

    Mọi người cũng ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Tiết Dương.

    " Tất cả những việc này là ngươi làm" Hiểu Tinh Trần run rẩy hỏi.

    Y mong rằng Tiết Dương nói không.

    Y thật sự mong như vậy.

    " Không phải.

    Ta cũng đâu rảnh rỗi mà làm những việc này a.

    Ta còn muốn bồi dưỡng tinh cảm với ngươi a .Đạo trưởng!

    " Tiết Dương lộ ra bản chất lưu manh của hắn.

    Gương mặt của Hiểu Tinh Trần từ từ đỏ lên.

    Có lẽ vì trời tối nên không ai nhận ra nhưng Tiết Dương hắn nhìn từ lâu nên không qua mắt được hắn.

    " Ai mà biết được ngươi như thế nào.

    Lời ngươi chúng ta tin được sau."

    Nghi khẩu nghiệp lên tiếng ấm ức.

    " Ta quản ngươi quan tâm."

    Tiết Dương lười để ý hắn.

    " Haaaaaaaa.........."

    Một tiếng cười ma mị vang lên xung quanh khiến người khác rợn người.

    Bóng dáng nữ tử từ bóng tối bước ra.

    Phía sau nàng ta còn cả một dàn hung thi và cả một đống yêu cấp thấp.

    Cả người nàng ta có sự mị hoặc từ xương cốt.

    Yêu cơ mị hoặc quyến rũ nhân tâm.

    " Bái kiến nhị điện hạ.

    Ngụy Anh điện hạ " Nàng cười hướng Tiết Dương và Ngụy Vô Tiện chào hỏi.

    " Ngươi là ai.

    Biết ta?"

    Ngụy Vô Tiện nghi ngờ nhìn nàng hỏi.

    " Người ma giới " Tiết Dương khẳng định nói.

    " Nhị điện hạ đúng là tinh mắt a.

    Ta là Tử U tộc trưởng hồ ly tộc.

    Ra mắt hai vị điện hạ.

    " Tử U cười dịu dàng.

    Nhưng nụ cười của nàng khiến 6khác cảm thấy nguy hiểm.

    " Tử U.

    Ngươi chẳng phải đã bị trục xuất khỏi ma giới rồi sau.

    Ngươi ở đây làm gì.

    Những việc này là ngươi làm."

    Tiết Dương ánh mắt sắc lạnh nhìn nàng.

    " Nhị điện hạ đừng nóng.

    Ta sẽ chẳng làm gì cả ta đây là chỉ muốn người cùng Ngụy Anh điện hạ đây đi cùng ta một chuyến mà thôi.

    Không biết hai vị có sẵn lòng " Tử U cười nói.

    " Ngươi muốn ta.

    Đừng mơ.

    Ta còn phải bồi Lam Trạm a Không rảnh.

    Không rảnh " Ngụy Vô Tiện ngang nhiên nói.

    Tử U " Nếu đã vậy đành để hai vị chịu thiệt rồi.

    Lên " Nàng ra lệnh cho đám thủ hạ tấn công.

    " Đạo trưởng cẩn thận.

    " Tiết Dương thay Hiểu Tinh Trần đỡ một chưởng từ Tử U.

    Tiết Dương khụy xuống.

    Miệng phun ra một ít máu.

    "Tiết Dương.

    Ngươi sau lại.....

    " Hiểu Tinh Trần y không biết nói gì.Nhì hắn đau tâm y đau gấp mấy lần.

    " Nhị điện hạ đúng là nặng tình.

    Nếu như hắn cũng như ngươi thì tốt biết mấy "Tử U buồn bã nói.

    Nhớ về người nam nhân kia tâm nàng đau đớn vạn lần.

    Tử U một lần nữa hướng kiếm về Tiết Dương đâm tới.

    " Bùng " Tử U bị đánh văng ra xa phun ra một ngụm máu.

    " Tử U ngươi muốn chết " Tiết Vô Sương lạnh lẽo nhìn nàng như nhìn một người chết.

    " Ca.Sư phụ....

    " Tử U và Ngụy Vô Tiện đồng thời kêu lên.

    Tử U cười một tràng cười thê lương.

    " Ngươi chẳng phải luôn muốn giết ta sau.

    Vương của ta" Người nam nhân này nàng yêu tận xương tủy nhưng giờ phút này dường như muốn nghiền nát nàng.

    Khung cảnh thê lương.

    Lòng người mầy ai còn được bình tĩnh.
     
    Tư Niệm
    Chương5: Vì Người


    Tử U nằm rạm trên mặt đất.

    Tâm nàng tựa như cả ngàn mũi dao giầy xéo nơi tim thét gào.

    Nàng yêu và cũng hận, hận người nam nhân này sao có thể vô tình đến vậy.

    Tiết Vô Sương " Ngươi vốn không nên đến bước đường này" vừa nói hắn nhíu mày.

    Nàng quá u mê.

    Tử U cười lạnh lẽo " Tiết Vô Sương à Tiết Vô Sương.

    Ta yêu chàng như vậy chàng lại nhẫn tâm đối xử với ta như vậy.

    Ta yêu chàng là sai sao.

    Tình yêu của ta hèn mọn đến vậy sao.

    Năm đó dưới gốc cây Tử Đinh Hương chàng nói chàng sẽ cưới ta chàng biết ta hạnh phúc cỡ nào không.

    Ta sinh ra là vì chàng làm vương ta làm hậu.

    Đến cuối cùng bồi tán cả tộc ta.

    Ta không nên hận sao " Tiếng cười thê lương của nàng vang của ngọn núi.

    Giây phút nàng điên cuồng vì tình yêu nàng không buông xuống được.

    Tiết Vô Sương hắn biết hắn có lỗi với nàng, khiến nàng trở thành như vậy cũng là do hắn nhưng hắn cũng như nàng không buông tay được người nam nhân kia.

    Có lẽ nàng và hắn cũng như nhau mà thôi " Ta biết nói như thế nào ta cũng là người sai.

    Nhưng A Dương bọn họ liên quan gì đến việc này.

    Ngươi tìm sai người rồi "

    Tử U " Ha...ha...Tiết Vô Sương trong đời chàng có 3 người quan trọng nhất.

    Hắn và hai người bọn họ.

    Hắn thì ta không chạm được vậy thì chỉ còn bọn họ thôi a.

    Nếu như bọn họ nằm trong tay ta, ma giới thuộc về ta thì chàng cũng sẽ thuộc về ta.

    Vương của ta" nàng điên cuồng, điên cuồng chỉ vì một người.

    " Tử U ngươi quá cố chấp, cớ gì lại......

    " Tiết Vô Sương hắn biết không gì có thể thay đổi được nữa.

    Chấp niệm của một người há có thể dễ dàng buông bỏ nếu như dễ dàng thì hắn cũng như A Dương đã buông xuống từ lâu.

    " Vương.

    Người không sao chứ " Nhược Đông dẫn người tới hướng Tiết Vô Sương cung kính.

    " Vô Sương ca ca.

    Ta với chàng đã chẳng thể trở về được nữa rồi.

    " Tử U vừa nói nàng vừa ra lệnh cho đám thuộc hạ của nàng.

    Cuộc hỗn chiến xảy ra.

    Ngụy Vô Tiện luôn được Lam Vong Cơ bảo hộ trong lòng nữa bước cũng không rời khỏi hắn.

    Tiết Dương thì luôn bảo hộ đạo trưởng nhà hắn.

    " Đạo trưởng.

    Người phải cẩn thận a.

    Người còn phải giữ mạng để bồi dưỡng tình cảm với ta."

    Tiết Dương cười vô lại.

    " Tiết Dương ngươi đứng đắn " Hiểu Tinh Trần đỏ mặt nói.

    Cho dù xảy ra bao nhiêu chuyện thì đứng trước mặt Tiết Dương y vẫn không tài nào lãng quên hắn được.

    Tử U cùng với Dạ Minh và Tiết Vô Sương tranh đấu với nhau.

    Cuộc chiến diễn ra kịch liệt.

    Hai bên đều tổn thất nghiêm trọng.

    Ngay vào lúc này xuất hiện ba bóng người.

    Một tử y kiêu ngạo.

    Hai bạch y xuất chúng.

    " Cữu cữu người đến rồi.

    " Kim Lăng vui mừng đến phát khóc khi thấy Giang Trừng.

    " Còn giám kêu.

    Ta đánh gãy chân ngươi.

    Dám chạy loạn."

    Giang Trừng hướng Kim Lăng tức giận.

    "Vãn Ngâm bình tĩnh " Lam Hi Thần nhẹ giọng kêu.

    Vào lúc này Tiết Vô Sương hắn đờ người ra.

    Người mà hắn tâm tâm niệm niệm đang đứng trước mặt hắn.

    Y.....

    Tử U nhìn người nam nhân bạch y nhìn đến đôi mắt đầy tơ máu thù hận ghen tị.

    Nàng nhanh chóng hướng kiếm về Tiết Vô Sương đâm hắn một nhát sau đó lại hướng kiếm về phía Hiểu Tinh Trần và Tiết Dương.

    Hiểu Tinh Trần phát giác thì đã muộn.

    Lưỡi kiếm bén nhọn đâm vào da thịt y.

    Tiết Dương hắn hét lên " Tinh Trần.....

    Hiểu Tinh Trần ngươi không sau chứ.

    Ngươi đừng dọa ta.

    Hiểu Tinh Trần.

    "

    Tiết Dương hắn run rẩy ôm lấy Hiểu Tinh Trần đang từ từ ngã xuống.

    Kiếm pháp của Tử U rất linh hoạt đâm đúng vào tử huyệt của Hiểu Tinh Trần.

    Mấu không ngừng tuôn ra.

    Cả người y toàn là máu.

    " Tiết Dương....

    " Giây phút trước khi nhắm mắt Hiểu Tinh Trần y gọi cái tên mà ngần ấy năm muốn gọi.

    Tiết Dương đặt Hiểu Tinh Trần xuống một góc cây yên tĩnh.

    Quay đầu nhìn lại Tử U đang rơi xuống thế hạ phong, tất cả thủ hạ của nàng cũng đã bị giải quyết thỏa đáng.

    Gương mặt thân âm trầm của hắn từng bước từng bước áp sát.

    Cả người tỏa ra sát khí dày đặc.

    " Chỉ có ta chỉ có ta mới có thể tổn thương hắn.

    Chỉ có ta mới có quyền làm hắn đau.

    Ngươi là ai dựa vào gì mà khiên hắn bị thương.

    Ngươi tốt nhất là không nên tồn tại.

    Tốt nhất bây giờ ngươi nên tạ lỗi đi."

    Tiết Dương mỗi một lời hắn nói là một nhát kiếm rơi xuống người Tử U.

    Gân tay gân chân nàng đều bị phế.

    Gương mặt với những đường cắt ghê gợn.

    Cả người như một con búp bê cũ kỹ rách nát.

    Thê thảm đến đáng thương.

    Tới giây phút nàng chết đôi mắt vẫn hiện rõ sự không cam lòng.

    Có lẽ với tất cả mọi việc cũng không hẳn là do nàng.

    Tiết Vô Sương giờ cả người vô lực dựa vào Nhược Đông nhìn Tử U dần dần mất đi sinh mạng.

    " Tử U kiếp này ta nợ nàng trả bao nhiêu cũng không đủ.

    Ta thật sự xin lỗi nàng.

    Nếu năm đó ta không gieo vào nàng mần móng của hi vọng kết quả sẽ tốt hơn chứ.

    " Một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tuyệt mĩ.

    Tử U.

    Nam nhân nàng yêu vì nàng mà rơi lệ nàng có thấy được chăng.

    "Huân Cơ ...."

    Nam tử bạch y hướng Tiết Vô Sương khẽ gọi.

    Tiết Vô Sương cả người một lần nữa run rẩy.

    Đôi mắt mệt mỏi đưa nhìn

    " Lam gia Tổ tông.

    Ngươi cuối cùng cũng chịu xuất hiện sau" Nói xong lại khẽ cười như tự giễu.

    "Huân Cơ.

    Ta...."

    "Ca ca Tinh Trần y ...."

    Tiết Dương cắt ngang lời Lam Sở Ly muốn nói.

    Tiết Vô Sương gắng lên đứng lên.

    "Đưa về ma giới.

    Ta sẽ có cách.

    Sẽ không để ngươi mất y đâu.

    " khẽ động hắn và cả Tiết Dương, Hiểu Tinh Trần cùng người của ma giới đều biến mất.

    Xác của Tử U cũng không thấy đâu.

    " Sư phụ bị thương nặng như vậy còn sử dụng truyền thống phù.

    Thật là...

    Người sẽ không sau chứ Lam Trạm.

    " Ngụy Vô Tiện cả người lo lắng hỏi.

    "Sẽ không sao " Lam Trạm vừa ôm hắn vào lòng vừa nói.

    Lại hướng Lam Hi Thần " Huynh trưởng...

    "

    Lam Hi Thần " Ta biết đệ muốn nói gì.

    Về trước đã.

    Vãn Ngâm đi cẩn thận.

    "

    Giang Trừng " Bản tông chủ không yếu đuối như vậy..

    "

    Cả đoàn người rời khỏi Bạch Vũ sơn.

    Chỉ còn lại Lam Sở Ly đôi mắt vẫn hướng về phía mà Tiết Vô Sương rời đi.

    " Huân Cơ.

    Ta nhớ ngươi...

    "

    Ma giới.

    Thanh Tâm điện.

    Hiểu Tinh Trần đang được Tiết Vô Sương chữa trị.

    Gương mặt nhợt nhạt đến đau lòng.

    Tiết Dương bên canh cả người suy sụp " Đạo trưởng của hắn vừa mới trở về.

    Hắn không muốn không muốn một lần nữa mất đi y."

    " Ca y không sau chứ.

    Không sau đúng không ...."

    Tiết Dương lần này hắn sợ hãi, sợ từ tận đáy lòng.

    " Hiện tại đã tạm ổn nhưng nên muốn y có thể tiếp tục sống thì vẫn cần một thứ.

    " Tiết Vô Sương nhìn Tiết Dương u buồn nói.

    " Là thứ gì...."

    Tiết Dương gấp gáp hỏi.

    " A Dương ngươi bình tĩnh.

    Ta sẽ có cách.

    Ngươi đừng lo lắng.

    Tin tưởng ca ca.

    Ngươi cứ ở lại bồi hắn đi" Tiết Vô Sương nhìn đệ đệ mình như vậy tâm đau như cắt.

    Bên ngoài điện Nhược Đông đang chờ hắn.

    Vô Ác điện.

    Tiết Vô Sương đang để cho Nhược Đông chữa trị vết thương.

    Gương mặt mệt mỏi.

    " Vương xong rồi.

    " Nhược Đông cung kính.

    " Ngươi vất vả rồi.

    " Tiết Vô Sương

    " Vương....

    Người sao lại không nói cho nhị điện hạ biết sau lại giấu hắn.

    " Nhược Đông nghi ngờ hỏi.

    Hắn có chút không hiểu.

    " Hiểu Tinh Trần hiện tại có thể cầm cự được vài ngày.

    Nếu muốn sống cần có Ma tâm hoa.

    " Tiết Vô Sương u buồn nói.

    " Vương người nói là Ma tâm hoa.?"

    Nhược Đông đông không thể ngờ lại cần đến loại hoa này.

    " Hoa này chỉ mộc ở ma vực.

    Ta không thể để A Dương đi mạo hiểm.

    Nơi đó có vào nhưng mấy ai ra được.

    Không chết cũng phế.

    " Tiết Vô Sương hắn tuyệt đối không thể để A Dương đi được.

    Tuyệt đối không.

    Một góc khuất của điện.

    Tiết Dương gương mặt tựa như đã quyết định gì đó.

    Nhẹ nhàng rời khỏi.

    " Vương.

    Y xuất hiện rồi sau."

    Nhược Đông hắn biết giờ vương căn bản là cố gắng gượng.

    Từ nhỏ đã theo bên cạnh nên hắn biết đối với người kia vương trong tâm vị trí có bao nhiêu quan trọng.

    Tiết Vô Sương vẫn im lặng không nói gì.

    Nhưng biết rõ tâm y không giữ được bình tĩnh.

    Ma giới vẫn vậy vẫn u ám lạnh lẽo.
     
    Tư Niệm
    Chương 6: Yêu Người


    Ta dùng cả đời chấp niệm chờ đợi

    Chẳng đổi được một khắc hắn quay đầu

    Ta ngỡ mình đã buông bỏ từ lâu

    Ngờ đâu vẫn khắc sâu trong tâm cốt

    Cách cửa từ từ mở ra.

    Tiết Dương đi đến bên cạnh Hiểu Tinh Trần.

    Hắn lặng lẽ nhìn gương mặt người hắn yêu.

    Tiết Dương nhìn tình cảnh này làm hắn nhớ đến lúc ở nghĩ thành.

    " Năm đầu tiên không có Hiểu Tinh Trần.

    Ta cắt lưỡi nhỏ mù.

    Bởi vì ta nghĩ ngươi ghét nhỏ cứ ồn ào nên không quay lại.

    Thế nhưng ngươi vẫn không quay về.

    Năm thứ hai.

    Ta bắt đầu lật tung các sạp hàng cứ nghĩ ngươi sẽ quay về quản ta.

    Kết quả cả chợ kết thúc rồi ngươi vẫn không xuất hiện.

    Năm thứ ba.

    Ta đốt nghĩ thành.

    Ngươi chẳng phải thích nơi này sau vì sau ta đốt rồi ngươi vẫn không thấy.

    Năm thứ tư.

    Viên kẹo đường mà ngươi cho ta.

    Ta vẫn không biết ngươi mua nó ở đâu.

    Đạo trưởng.

    Ngươi quay về mang A Dương đi với được không...

    Năm thứ năm.

    Ngươi không phải yêu Sương Hoa sau.

    Ta dùng nó giết người.

    Vậy nên ngươi quay về đi.

    Quay về giết ta...

    Năm thứ sáu.

    Ta tưởng rằng Tiết Dương ta có thể quên được ngươi.

    Ai mà biết được.

    Ta lại trở thành kẻ có tội.

    Thời gian càng lâu viên kẹo đường ngày càng mờ nhạt.

    Ta lại càng nhớ ngươi....

    Năm thứ bảy.

    Có phải Ngụy Vô Tiện đã trở lại rồi không.

    Vì sao hắn đã trở lại ngươi vẫn không quay về.

    Nhưng không sao ta sẽ tìm hắn.

    Chờ A Dương đem Ngụy Vô Tiện cứu ngươi trở về...

    Năm thứ tám.

    Ta dựng lại nghĩ thành giữ chặt tỏa linh nang và đợi ngươi.

    Thế nhưng Lam Trạm đã cướp đi mất rồi.

    Đạo trưởng vì sao A Dương chẳng có gì cả.

    Cái gì cũng đều không giữ lại được...

    Đạo trưởng đời này A Dương chẳng thể nào đợi thêm được nữa rồi...

    "

    Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của Tiết Dương.

    Hắn sợ tất cả sẽ lặp lại một lần nữa.

    Đối với hắn một lần là quá đủ.

    Hắn thật sự không muốn mất đi y.

    " Hiểu Tinh Trần.

    Ngươi biết vì sau người ta luôn nói ác quỷ không có trái tim không.

    Là vì trái tim của ác quỷ không ở trong cơ thể nó mà ở trong người nó yêu.

    Vậy nên Hiểu Tinh Trần ngươi phải bảo quản tốt trái tim ta.

    Đợi ta quay về.....

    "

    Tiết Dương lặng lẽ đi trong bóng tối rời khỏi.

    Chẳng ai hay biết.

    Ma vực nơi u ám và đáng sợ nhất ma giới.

    Những người vào đây mà có thể trở ra sẽ được chọn thành ma vương đời kế tiếp.

    Nhưng chung quy nhiều năm như vậy lại chẳng ai dám bước vào đấy bởi có lẽ nó thật sự đáng sợ.

    Tiết Dương chẳng một chút do dự tiến thẳng vào trong.

    Hiểu Tinh Trần đã chẳng thể chờ lâu.

    Vô Ác điện.

    Tiết Vô Sương đang nghĩ cách làm sao có thể đem Ma Tâm hoa về vì việc này vốn chẳng hề đơn giản.

    " Vương....

    Không hay rồi....

    Không....không thấy nhị điện hạ đâu..."

    Nhược Đông hớt ha hớt hải chạy vào gương mặt lo lắng nói.

    Tiết Vô Sương bật dậy " A Dương không thấy nữa...Rốt cuộc canh giữ kiểu gì vậy hả..." hắn hướng Nhược Đông tức giận.

    Bởi vì hắn e là A Dương có lẽ đã.....

    Tiết Vô Sương cho người lùng sục khắp cả ma giới mọi ngóc ngách đều lật tung lên nhưng vẫn không thấy đâu.

    Đã 7 ngày chỉ còn 3 ngày thời gian của Hiểu Tinh Trần chỉ còn lại 3 ngày.

    Tiết Vô Sương nghĩ cuối cùng vẫn là phải đến nơi đó....

    Đứng trước ma vực.

    Tiết Vô Sương lòng đầy sợ hãi Hắn sợ nếu như A Dương thật sự vào trong liệu có còn bước ra.

    Hắn chuẩn bị tiến vào thì thấy một bóng người trông cực kì đáng sợ bước đến--- A Dương.

    Là A Dương.

    Tiết Vô Sương chạy lại đỡ lấy Tiết Dương.

    Hắn ngã khụy vào người Tiết Vô Sương.

    Tay khẽ giơ lên--- là Ma Tâm hoa.Tiết Dương vì Hiểu Tinh Trần cả mạng cũng không cần.

    " Cứu y..."

    Tiết Dương khẽ nói sau đó ngất đi.

    Tiết Vô Sương không biết rốt cuộc A Dương gặp những gì mà thê thảm đến bực này xuýt chút nữa tâm mạch đều phế cả.

    Nhưng cũng thật may.....

    Tiết Vô Sương nâng người Tiết Dương lên quay trở về ma giới.

    Trong Thanh Tâm điện.

    Tiết Vô Sương đang chữa trị cho Hiểu Tinh Trần.

    Sau khi xong việc hắn hướng Hiểu Tinh Trần nhìn một cái thật sâu sau đó đi mất.

    Thanh Băng điện.

    Nhược Đông đang cố gắng hầu hạ Tiết Dương.

    Hắn bị thương thật nặng.

    Tiết Vô Sương từ ngoài bước vào."

    Nhược Đông ngươi đi ra ngoài.

    Ở đây để ta."

    Tiết Vô Sương ngồi xuống bên cạnh Tiết Dương.

    Nhược Đông thối lui ra ngoài.

    " A Dương ngươi thật là ngốc.

    Ngốc y như ta năm đó.

    Đạo trưởng của ngươi đã không sao rồi vậy nên A Dương ngươi phải mau chóng tỉnh lại.

    Nếu như ngươi vĩnh viễn không tỉnh lại được vậy thì ta sẽ đưa hắn đi cùng với ngươi.

    " Nói đến đây đôi mắt Tiết Vô Sương hiện lên sự lạnh lẽo nhưng động tác chăm sóc vẫn rất nhẹ nhàng, trân quý.

    Những tia sáng hiếm hoi len lỏi vào không khí u trầm của ma giới.

    Trong Thanh Tâm điện nam tử tựa trích tiên khe nhúc nhích.

    Hiểu Tinh Trần từ từ mở đôi mắt xinh đẹp ấy ra.

    Y nhìn xung quanh mọi thứ thật yên tĩnh.

    Y nhớ lúc ấy khi y ngã xuống y thấy rõ được gương mặt lo lắng đến tuyệt vọng của Tiết Dương.

    Không hiểu sao lúc ấy y lại rất đau lòng, đúng y không muốn thấy hắn khóc, hắn nên là vui vẻ khi y bị như vậy nhưng sao mọi thứ dường như không như y đã nghĩ...

    Tiết Vô Sương đẩy cửa bước vào đưa mắt hướng Hiểu Tinh Trần nhìn một cái thật sâu, nhiều cảm xúc khiến y nhìn không hiểu vị ca ca của Tiết Dương muốn gì.

    Nhẹ nhàng đứng dậy nhìn Tiết Vô Sương " Đa tạ ngươi một lừa nữa lại cứu ta "

    " Hiểu đạo trưởng không cần cảm ơn ta.

    Người ngươi nên cảm ơn là A Dương....

    Ngươi đi theo ta " Tiết Vô Sương hướng ra ngoài đi.

    Thanh Băng điện.

    Hiểu Tinh Trần y ngỡ ngàng.

    Tiết Dương hắn cả người không một chỗ nào hoàn hảo, thương tích khắp mọi nơi.

    Nhìn hắn nhợt nhạt dường như không còn cảm nhận được sự sống nào còn bộ dáng tiểu ác ma thường thấy.

    Giờ phút này Hiểu Tinh Trần cảm nhận được, y căn bản không thở nổi như có cái gì đó bị nghẹn lại, tâm y đau lắm, chưa bao giờ y đau lòng đến vậy.

    Hiểu Tinh Trần nhẹ nhàng đưa tay chạm vào gương mặt của Tiết Dương.

    Giây phút chạm vào hắn y như vỡ òa.

    Tiết Vô Sương nhìn Hiểu Tinh Trần từ nãy giờ lên tiếng nói " Hiểu Tinh Trần ngươi sống cũng đã hai đời sao ngươi vẫn có thể ngu ngốc đến bực này.

    Đừng nói với ta ngươi không nhận ra A Dương đối với ngươi là như thế nào.

    Chuyện của kiếp trước là của kiếp trước không phải của hiện tại ngươi vì cái gì không thể buông bỏ.

    Vì hắn giết người...

    Haaaa...

    Ai mà chưa từng giết người.

    Ngươi có phải hay không nực cười.

    A Dương đúng là đáng giận nhưng hắn cũng rất đáng thương.

    Tuổi thơ đầy đau khổ từng có ai đưa tay ra giúp hắn.

    Đến khi hắn nhận ra được tình người là nhờ ngươi ban cho thì đã quá muộn.

    A Dương nó có thể làm lại từ đầu sao?

    Vì quá yêu ngươi nên mới lừa ngươi.

    Làm sao để ngươi yêu nó khi nhận ra nó là Tiết Dương kẻ thù ngươi.

    A Dương chỉ là một tiểu ác quỷ nhỏ thích ăn kẹo đường cả đời làm vô số việc ác lại vì chút ôn nhu của ngươi mà bị thu phục.

    Hiểu Tinh Trần ngươi cho hắn hai năm ôn nhu hắn cố chấp tám năm nơi hoang thành.

    Tiết rằng người đầu tiên A Dương gặp gỡ là Thường Từ An.

    Tri kỉ của hắn là Kim Quang Dao.

    Kẻ hắn từng phục vụ là Ôn Nhược Hàn.

    Hiểu Tinh Trần ngươi tới muộn quá muộn.

    Hiểu Tinh Trần ngươi độ tiên độ ma độ thế nhân lại không độ được hắn Tiết Thành Mỹ.

    A Dương hắn hiểu tiên hiểu ma hiểu thế nhân lại không hiểu được ngươi Hiểu Tinh Trần.....

    Những gì nên nói ta đã nói không nên nói cũng đã nói.

    Ngươi tự mình suy nghĩ đi...."

    Tiết Vô Sương rời đi để lại Hiểu Tinh Trần y.

    " A Dương.

    Ta nói cho ngươi biết một bí mật.

    Tâm ta duyệt ngươi.

    A Dương.."

    Hiểu Tinh Trần y biết y yêu hắn, thật sự yêu hắn.

    Yêu đến mức cho dù dây dưa nhiều kiếp y vẫn tình nguyện.....
     
    Tư Niệm
    Chương 7: Tỏ Lòng


    Một ngày ở ma giới.

    Hiểu Tinh Trần ngày ngày chăm sóc bên cạnh Tiết Dương nữa bước cũng không rời khỏi hắn.

    Tựa như Tiết Dương năm đó bên cạnh y.

    Hiểu Tinh Trần y làm những gì Tiết Dương từng làm ( không có quậy phá như tiểu lưu manh nhà mình...) , ăn những món ăn hắn yêu thích.

    Cả ngày lẫn quẫn bên cạnh Tiết Dương.

    Không còn bộ dáng thanh phong đạo cốt vốn có mà thay vào đó y phờ phạc đến đau lòng.

    " A Dương.

    Ngươi lúc trước vẫn luôn đòi ta mua kẹo đường cho ngươi sao.

    A Dương chỉ cần ngươi có thể tỉnh lại mỗi ngày kẹo đường chỉ dành cho một mình ngươi.

    A Dương ngươi tỉnh lại được không?....."

    Hiểu Tinh Trần vuốt ve gương mặt của Tiết Dương.

    Đôi mắt buồn man mác.

    Lại một ngày nữa trôi qua.....

    " A Dương.

    Hôm nay là ngày thứ 100 ngươi nằm đây rồi.

    Tiểu lưu manh nhà ngươi vẫn luôn thích chạy lung tung sao bây giờ ngươi không chạy nữa.

    A Dương.

    Đạo trưởng muốn nghe ngươi kể chuyện......

    A Dương.....

    "

    Giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Hiểu Tinh Trần.

    Ngày 101.....

    Ngày 102.....

    Ngày 103.....

    Ngày............

    Không biết rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu ngày.

    Hiểu Tinh Trần y vẫn vậy.

    Ngày ngày bên cạnh Tiết Dương.

    Cùng hắn trò chuyện nhưng căn bản tiểu lưu manh lại chẳng trả lời y.

    Cứ như vậy một mình nói một mình nghe...

    Hôm nay có lẽ là một ngày rất đẹp thích hợp để.........

    Thiếu niên hắc y trên giường từ từ mở mắt lại nheo thật mạnh vì không thích ứng được ánh sáng.

    Tiết Dương khẽ cử động, toàn thân vô lực chỉ đành dự vào đầu giường miễn cưỡng có thể rồi dậy.

    Tiết Dương hắn nhận ra đây là Thanh Tâm điện của hắn.Nhưng bên cạnh chẳng có ai cả.

    Tiết Dương hắn cố lấy hết tất cả sức mạnh để bước xuống giường.

    Hắn muốn tìm đạo trưởng của hắn.

    Muốn xác nhận rằng đạo trưởng của hắn không sao vẫn rất an ổn.

    Từ ngoài Hiểu Tinh Trần bưng một bát thuốc bước vào.Tiết Dương hắn đưa mắt nhìn về hướng cửa.

    Đôi mắt hắn mở to ngạc nhiên.....

    " Cạch....." tiếng bát vỡ vang vọng.

    Hiểu Tinh Trần y ôm chầm lấy Tiết Dương.

    Người Tiết Dương giờ đây căn cứng như khúc gỗ.

    Đơ ra chẳng biết làm gì vì đạo trưởng của hắn đang chủ động ôm hắn a......quá kích thích rồi.....

    " A Dương ngươi rốt cuộc cũng tỉnh rồi, rốt cuộc cũng tỉnh rồi...

    Hu..hu..ngươi có biết ta lo đến cỡ nào không...

    Ta ngỡ ngươi thật sự bỏ ta lại một mình....

    Không có ngươi ta thật sự rất cô độc....

    Hức.....hức...

    Ta rất sợ...

    Mỗi ngày ta đều có thể cho ngươi kẹo đường.

    Từ nay về sau sẽ không rời khỏi ngươi, ở bên cạnh ngươi vậy nên ngươi đừng bỏ ta lại....xin ngươi....

    A Dương....

    " Hiểu Tinh Trần càng nói càng siết chặt lấy Tiết Dương.

    Y hôm nay nói hêt tất cả tâm tư của mình, tất cả đều bộc bạch hết ra....

    Tiết Dương sao khi nghe não bộ dường như không hoạt động nổi.

    Đạo trưởng đây là đang bày tỏ với hắn sao.

    Tiết Dương hắn muốn tát mình một cái để xem có phải hắn nằm mơ không...."

    Hiểu Tinh Trần ngươi không phải bị đoạt xá chứ.....

    "

    Tiết Dương vừa dứt lời không khí dường như ngưng trệ lại.

    Hiểu Tinh Trần ngước gương mặt đầy nước mắt lên nhìn hắn kiểu như " ngươi vừa nói cái gì....."

    Tiết Dương giờ phút này hắn cuốn cuồng lên tay cũng không biết đặt ở đâu."

    Đạo trưởng ngươi bình tĩnh.

    Ta...ta....không có ý đó....

    Ta chỉ là không ngờ được.....

    Ta....."

    Tiết Dương cả nói cũng không thể nói hoàn chỉnh.

    " A Dương.

    Tâm ta duyệt ngươi.

    Ta yêu ngươi....."

    Hiểu Tinh Trần giờ phút này y rất nghiêm túc.

    Bởi y biết dù xảy ra bắt cứ chuyện gì vẫn sẽ không thay đổi việc y yêu hắn..

    Tiết Dương giờ phút hắn cảm thấy chưa bao giờ hắn hạnh phúc như bây giờ.

    Hạnh phúc đến không thể ngờ được.

    Hắn cười đến rạng rỡ...

    " Hiểu Tinh Trần đây là chính ngươi nói.

    Ngươi muốn hối hận cũng không được.

    Ta sẽ không bao giờ buông tay ngươi.

    Sẽ buộc ngươi bên cạnh ta cả đời....

    "

    Dứt lời Tiết Dương giữ lấy đầu Hiểu Tinh Trần gì xuống đặt lên môi y một nụ hôn.

    Không phải mạnh bạo cũng không phải cuồng nhiệt mà nhẹ nhàng và ôn nhu.

    Tình dào ý đậm.

    Họ trao cho nhau tất cả tình cảm của họ.

    Nụ hôn kéo dài cho đến khi Hiểu Tinh Trần dường như hít thở không thông Tiết Dương mới luyến tiếc buông ra.

    " Môi của đạo trưởng thật ngọt a...."

    " Đạo trưởng.

    Ngươi là người của ta a.."

    Tiết Dương ôm chặt lấy Hiểu Tinh Trần nói.

    Hiểu Tinh Trần y gật đầu nhẹ một cái.

    " Của ngươi....

    "

    Hiểu Tinh Trần đẩy nhẹ người Tiết Dương ra nhìn y và nói " A Dương ta muốn nói cho ngươi nghe tất cả, muốn ngươi biết rõ tâm ta.

    Năm đó ở nghĩa thành.

    Mỗi đêm khi ngươi ngủ say ta đều đến bên cạnh ngươi xem ngươi ngủ có ngon không.

    Mỗi ngày nghĩ sẽ nấu ăn như thế nào ngươi mới thích.

    Ta từng nghĩ bốn hải là nhà nhưng khi ngươi xuất hiện ta lại muốn dừng chân xây dựng một gia đình.

    Nhưng đến khi biết tất cả, Tử Sâm đến, mọi tương lai ta vạch ra đều bị đổ vỡ nhưng đến cuối cùng mũi kiếm của ta vẫn không thể chĩa về phía ngươi.

    Ta không muốn là ngươi đau......A Dương hứa với ta từ nay về sau đừng như vậy....A Dương...

    " Hiểu Tinh Trần y nói y nói tất cả ra rồi.

    Tảng đá trong lòng y được gỡ bỏ...

    Tiết Dương vuốt ve gương mặt mặt y, cười nhẹ nhưng rực rỡ " Hiểu Tinh Trần ngươi muốn cứu thế nhân vậy thì ngươi cứ việc giữ ta bên mình đảm bảo sẽ cứu được rất nhiều người...

    "

    Hiểu Tinh Trần y cười nói " Tốt....

    "

    Đời này sẽ không buông tay ngươi....

    Ngươi là tính ngưỡng là sinh mệnh của ta.....

    Tiết Vô Sương từ ngoài nhìn vào.

    Nở nụ cười như hoa.

    Đây có lẽ là kết viên mãn nhất cho A Dương và Tinh Trần rồi.

    " Chúc các ngươi hạnh phúc...

    "

    Tiết Vô Sương lại nhìn những bông hoa Tử Đằng rơi " Ta và ngươi liệu có được như vậy......

    Lam Sở Ly.....

    "

    Nhược Đông đến bên cạnh Tiết Vô Sương " Vương.

    Nhị điện hạ cuối cùng cũng viên mãn rồi người cũng có thể yên tâm.

    "

    " Đúng vậy có thể yên tâm rồi...

    "

    " Vương.

    Ma giới cũng cần có hỷ sự rồi.

    " Nhược Đông có thể nói là vui ra mặt.

    " Hỷ sự......

    "

    Từ xa thị vệ đến báo cáo.

    " Vương.

    Ngụy Anh điện hạ hiện đang ở chân núi Phượng Sơn.

    "

    Phượng Sơn cửa vào ma giới.

    " Đưa người vào.....

    " Tiết Vô Sương quay đầu nhìn A Dương và Hiểu Tinh Trần sao đó hướng ra ngoài đi

    Ma giới sắp đón những vị khách quý....
     
    Tư Niệm
    Chương 8: Vô Đề


    Ma giới.

    Vô ác điện.

    Ngụy Vô Tiện cùng đám người Lam- Giang- Kim gia đang ngôi đợi.

    Từ ngoài Tiết Vô Sương thong thả đi đến.

    Hắn khẽ nhíu mày vì thấy Lam Sở Ly đang đứng trong đám người.

    Hắn hướng chủ vị đi đến ngồi xuống.

    " A Anh ngươi tìm ta có chuyện gì?"

    Tiết Vô Sương hướng Ngụy Vô Tiện hỏi.

    " Sư phụ lần trước người bị thương nặng như vậy ta không yên tâm thu xếp được chút thời gian liền đến thăm người và còn có tiểu sư thúc nữa.

    Tiểu sư thúc không sao chứ.

    Tại sao không thấy người.....

    " Ngụy Vô Tiện nghi vấn hỏi.

    " Tinh trần hắn đang ở cùng A Dương.

    Một lát sẽ kêu người đưa đến gặp ngươi.

    " Tiết Vô Sương nói đến đây hắn cười ngọt ngào.

    A Dương cuối cùng cũng viên mãn.

    Ở trong một góc Lam Sở Ly nhìn Tiết Vô Sương cười ngọt ngào như vậy hắn ảm thấy hụt hẫng.

    Trong lòng rối loạn.

    " Tiểu sư thúc và Tiết Dương....

    Hai người bọn họ......

    " Ngụy Vô Tiện nghi ngờ vì lúc ở Bạch Vũ sơn hắn cảm thấy thái độ của Tiết Dương đối với tiểu sư thúc nhà mình có sự khác biệt rất lớn...

    Tiết Vô Sương nhìn Ngụy Vô Tiện một lúc lâu sau đó cười nói " A Anh theo ta vào trong một lát..

    " nói xong hướng thiên điện đi vào.

    Ngụy Vô Tiện cũng đi theo sau.

    Mọi người ngạc nhiên vì sao có cái gì mà không nói mà còn phải vào trong....

    Trong thiên điện....

    Tiết Vô Sương ngồi xuống chiếc ghế hướng Ngụy Vô Tiện cười nói " A Anh ngươi hoài thai...."

    đây không phải là hỏi mà là khẳng định.

    " Đúng là không gì có thể qua mắt được sư phụ người...

    " Ngụy Vô Tiện cũng nhẹ nhàng ngồi xuống.

    " Ngươi là Địa Khôn mang thai là chuyện sớm muộn nhưng với tu vi của ngươi không giữa nổi cái thai này.."

    Tiết Vô Sương ánh mắt thật sâu hướng về phía Ngụy Vô Tiện.

    " Sư phụ người nói cái gì.....chỉ cần ta kết kim đan không phải là ổn sau ?

    " Ngụy Vô Tiện không tin những gì hắn vừa nghe....

    " A Anh cái cơ thể này của ngươi không thể tu tiên được cả đời cũng không thể kết kim đan.

    Tu ma lại cần tốn thời gian."

    Tiết Vô Sương từ từ giải thích cho Ngụy Vô Tiện hiểu...

    " Ngụy Anh....

    "

    " Lam Trạm...ngươi và mọi người sau lại vào đây?

    " Ngụy Vô Tiện lo lắng nhìn Lam Vong Cơ.

    " Ngươi....

    Ta có thể không cần chỉ cần ngươi an toàn....

    " Lam Trạm ôm chặt lấy Ngụy Vô Tiện trong lòng.

    " Chẳng lẽ không còn cách nào..?"

    Giang Trừng hướng Tiết Vô Sương hỏi.

    Hắn cũng thực lo lắng cái tên kia sẽ xảy ra chuyện...

    " Các ngươi làm cái gì vậy hả?

    Ta nói không có cách sau..."

    Tiết Vô Sương nhìn bọn họ như sinh vật lạ.

    Hắn lúc nào thì nói hết cách.....

    " Sư phụ có cách sau....?"

    Ngụy Vô Tiện lưng lưng nước mắt.

    Hắn sợ chết mất...

    " Khóc gì mà khóc....

    Làm mất mặt ta....còn các ngươi đi ra ngoài....

    Đi đi đi đi...."

    Tiết Vô Sương đuổi bọn người ra ngoài giữ Ngụy Vô Tiện lại.

    " Ngươi ngồi ngay ngắn.

    Tĩnh tâm.

    Thả lỏng..

    "

    Ngụy Vô Tiện làm theo những gì Tiết Vô Sương nói.

    Hắn cảm thấy cả người thoải mái, cảm giác cả cơ thể được đã thông.

    Ngụy Vô Tiện từ từ mở mắt ra.

    Cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể và cả tu vi của hắn.

    " Sư phụ........?"

    Ngụy Vô Tiện nghi ngờ hỏi.

    " Ta giúp ngươi độ lại tu vi tuy không bằng kiếp trước nhưng cũng đủ để không làm mất mặt ta..."

    Tiết Vô Sương nhâm nhi tách trà.

    " Sư phụ con yêu người chết mất.....

    " Ngụy Vô Tiện hướng Tiết Vô Sương nhào đến.

    " Ngươi cẩn thận một chút mang thai rồi một chút lễ tiết cũng không có..."

    Tiết Vô Sương đỡ Ngụy Vô ra khỏi thiên điện.

    Chính điện mọi người đều đang rất lo lắng.

    " Lam Trạm......

    "Ngụy Vô Tiện chạy đến bên cạnh Lam Vong Cơ.

    Y cũng đi đến đỡ hắn.

    " Ngụy Anh....

    Ngươi không sao...."

    Lam Vong Cơ lo lắng hỏi nhưng nhìn cái mặt than đó chẳng thể nào thấy được gì.

    " Ta không sao....Có thể sinh cho ngươi vài đứa trẻ mập mạp rồi......

    " Ngụy Vô Tiện lại bắt đầu không đứng đắn.

    " A Tiện tu vi của đệ......."

    Lam Hi Thần nhạn ra sự thay đổi của Ngụy Vô Tiện liền lên tiếng.

    " Sư phụ giúp ta độ tu vi.....hiện tại đã không sao nữa.....

    " Ngụy Vô Tiện hướng ánh mắt về phía Tiết Vô Sương đang ngồi ở chủ vị.

    " Ra là vậy....."

    Lam Hi Thần hơi thắc mắc độ làm sao mà được tu vi cỡ đó....

    " Vương nhị điện hạ muốn gặp người."

    Lính canh cung kính hướng Tiết Vô Sương hồi báo.

    " Ngươi lui xuống trước....

    A Anh ngươi muốn gặp Tinh Trần thì theo ta.Còn những người khác nếu thấy buồn chán có thể dạo quanh ma giới.

    Ta đảm bảo an toàn cho các ngươi."

    Tiết Vô Sương nhẹ nhàng nói ra.

    " Ta muốn xem thử ma giới là như thế nào.

    Ta không đi với các ngươi.

    " Giang Trừng lên tiếng đầu tiên.

    Hắn chưa từng đến ma giới phải xem thử cho biết....

    " Vãn Ngâm ...

    Ta bồi ngươi....

    " Lam Hi Thần hướng Giang Trừng đi tới.

    Đám Lam gia tiểu bối cũng đi theo.

    Chỉ còn mỗi Lam Sở Ly đứng đó.

    Vẫn nhìn theo Tiết Vô Sương.

    " Tổ tông người đi theo bọn con sao?"

    Ngụy Vô Tiện ngu ngơ hỏi.

    " Huân Cơ ta có thể.....

    " Lam Sở Ly lại hướng Tiết Vô Sương hỏi.

    " Tùy ngươi....

    " Tiết Vô Sương đi một mạch không nói thêm gì.

    " Tại sao tổ tông luôn gọi sư phụ/ y là Huân Cơ a......giữa bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì...."

    Suy nghĩ đồng thời của phu phu Vong Tiện.

    Thanh Tâm điện.

    Hiểu Tinh Trần vẫn đang bận chăm sóc cho tên lưu manh nhà mình.

    Hắn luôn miệng đòi cái này cái kia.

    Hiểu Tinh Trần vẫn chiều theo ý hắn.

    Tiết Vô Sương từ ngoài bước vào nhìn cảnh này khóe môi có chút giật....

    " Hai tên này đang làm gì vậy......"

    Suy nghĩ của vị ca ca nào đó...

    " Tiểu sư thúc.....

    Người không sao chứ...

    " Ngụy Vô Tiện lên tiếng bước đến cạnh Hiểu Tinh Trần.

    " A Anh ta không sao....."

    Hiểu Tinh Trần cười ngọt ngào.

    Có lẽ y không biết nhìn y lúc này hạnh phúc viết ngay lên mặt.

    " A Dương ngươi khỏe rồi...

    " Tiết Vô Sương ngồi xuống cạnh giường của Tiết Dương.

    " Ca ta đã không sao nữa rồi....

    Ngươi đừng quá lo lắng..."

    Tiết Dương trấn an Tiết Vô Sương.

    " Không sao là tốt...."

    Tiết Vô Sương xoa đầu Tiết Dương.

    " Ca..

    Ta .....có chuyện muốn nói.....

    Ta.....

    Ta và đạo trưởng sẽ kết đạo lữ ..."

    Nói xong còn hướng Hiểu Tinh Trần một cái.

    Gương mặt y giờ đỏ hơn quả cà chua.

    Nhìn thật đáng yêu....

    " Hảo....

    Ta sẽ cho người thu xếp...

    A Dương yên tâm ...cả ma giới đều sẽ biết y là phu nhân của ngươi....

    " Tiết Vô Sương thoải mái đồng y.

    Hiểu Tinh Trần giờ như đang bốc khói trên đỉnh đầu kia kìa.

    Y ngại chết được.

    Cái tên lưu manh này dám nói quạch tẹt ra như vậy......

    " Hai người kết đạo lữ.....?"

    Ngụy Vô Tiện có chút không tin được....

    Bọn họ....

    Có chút ngạc nhiên a....

    " Ừm ...ta đã quyết định định buông tất cả cùng A Dương bắt đầu cuộc sống mới...

    A Anh ngươi có thể chúc phúc cho ta sao..."

    Hiểu Tinh Trần nhẹ nhàng nói.

    Không khó để nhận ra y rất hạnh phúc.

    Có lẽ đối với y lẫn Tiết Dương đây là cái kết đẹp nhất mà họ có thể có.

    " Tiểu sư thúc người hạnh phúc là được....

    " Ngụy Vô Tiện cười rực rỡ nhìn Hiểu Tinh Trần.

    " Được rồi hai ngươi nghỉ ngơi đi....Ta cho người thu xếp trước....

    " Tiết Vô Sương cùng Ngụy Vô Tiện rời đi.

    " A Anh ngươi ở ma giới vài ngày đi.

    Đã lâu không cùng ngươi trò chuyện rồi.

    " Tiết Vô Sương tỏ ý muốn bọn người Ngụy Vô Tiện ở lại.

    " Hảo..

    Con sẽ ở lại với người.

    Vậy giờ con nghĩ ngơi trước.....

    " Ngụy Vô Tiện mệt mỏi nói.

    Hắn giờ mang thai dễ cảm thấy mệt mỏi.

    " hảo ngươi đi đi....

    Ta đã cho người an bài ổn thỏa rồi....

    " Tiết Vô Sương để Ngụy Vô Tiện đi xa...mới hướng Lam Sở Ly " Ngươi vẫn có thể đặt chân đến đây sao.....Lam Sở Ly....

    " Ánh mắt của hắn chưa bao giờ lộ ra sự u uất bi thương như bây giờ....

    " Huân Cơ....

    Ta nhớ ngươi.....

    " Lam Sở Ly hướng Tiết Vô Sương mở miệng nói.

    Không gian im ắng.

    Nhưng lòng người lại say.
     
    Tư Niệm
    Chương 9: Khúc Mắc


    Trong sân, gió thổi nhẹ những tán hoa Đinh Hương phập phờ trong gió.

    Dưới góc cây bóng hình hai người nam tử một đỏ một trắng hòa quyện vào nhau mỹ lệ đến kì lạ.

    " Lam Sở Ly ngươi có thể không ngại mồm mà nói ngươi nhớ ta.

    Ngươi không cảm thấy rất nực cười sao.

    Năm đó vì cái gì mà rời đi ngươi đã quên rồi sao.?"

    Tiết Vô Sương thê lương đến não lòng.

    " Ta không quên.

    Những năm qua một khắc ta cũng chưa từng quên.

    Ta năm đó hèn nhát yếu đuối không bảo hộ được ngươi là ta sai.

    Ngươi hận ta cũng được nhưng xin ngươi đừng rời bỏ ta có được không" Chưa bao giờ Lam Sở Ly hắn cầu xin ai.

    Chỉ duy nhất hai lần hắn cầu xin người khác đều là vì người trước mắt.

    Năm đó y là người đứng đầu Cô Tô Lam Thị.

    Cái gì gọi là đệ nhất gia tộc tu tiên người khác căn bản không thể hiểu.

    Bất quá thứ họ thấy chỉ là cái vẻ hào nhoáng ở bên ngoài.

    Gánh nặng mà y phải chịu chưa từng ai có thể hiểu.

    Từ nhỏ y đã biết mình phải làm gì.

    Mọi việc trong cuộc đời y đều được định sẵn.

    Cha mẹ y chưa từng nói với y " Con vất vả rồi " .

    Chưa từng vì y mà rơi lệ hay đau lòng.

    Họ chỉ nói với y đây là trách của y.

    Y buộc lòng làm như vậy.

    Cuộc đời y là một quỹ đạo được định sẵn ngỡ rằng sẽ không bao giờ thay đổi đến ngày y gặp được hắn.

    Áo đỏ mị hoặc, kiều diễm mê người.

    Từng ngày từng ngày y đối với hắn động tâm nhưng y sợ.

    Sợ một ngày y không còn hắn nữa.

    Mọi người biết y và hắn là đoạn tụ, hắn là người ma giới không những vậy mà còn là vương của ma giới.

    Y và hắn cứ như vậy mong manh.

    Nhưng y biết y hạnh phúc, hạnh phúc khi bên cạnh hắn nhìn hắn cười nhìn từng cử chỉ của hắn đều khắc ghi vào trong tâm y.

    Y yêu hắn yêu đến khi chết vẫn yêu nhưng y đã không bảo vệ được tình yêu của y và người y yêu.

    Gia tộc y phát hiện.

    Họ ngăn cấm y.

    Họ sẽ giết hắn nếu như y vẫn còn lưu luyến.

    Hắn chỉ vừa mới nắm giữ ma giới vẫn còn chưa ổn định.

    Nhiều bộ tộc ở ma giới vẫn không xem hắn ra gì.

    Hơn nửa hắn còn người thân phải tìm lại.

    Hắn đã trả giá rất nhiều để leo được đến vị trí ngày hôm nay.

    Y không thể liên lụy đến hắn.

    Y chấp nhận với gia tộc.

    Sau đó đóng quan cả đời.

    Nhưng vào ngày hôm đó y cảm nhận được khí tức của hắn.

    Kiềm lòng không được y xuất quan.

    Y biết được ở Cô Tô có người công khai đoạn tụ hơn nữa lại chấp thuận.

    Y nghĩ hắn và y có thể hay không trở về như trước.

    Thế nhưng khi gặp lại hắn.

    Hắn đã không còn để ý đến y.

    Tâm y đau.

    Y yêu hắn.

    Nhưng hắn hay không còn yêu y.

    " Huân Cơ.

    Ta yêu ngươi việc này từ trước tới giờ chưa bao giờ thay đổi.

    Năm đó ta ngỡ rằng ngươi đã cùng Tử U thành thân nhưng ngày đó hóa ra tất cả đều không phải.

    Ngươi còn yêu ta có phải không.

    Huân Cơ.

    Ta xin ngươi.

    Ngươi đối với ta như thế nào cũng được nhưng xin ngươi đừng rời bỏ ta đừng không quan tâm đến ta.

    Ta thực sự không chịu nổi nữa.

    Huân Cơ xin ngươi......

    " Lam Sở Ly run rẩy.

    Y sợ y lại một lần nữa không giữ chặt được hắn.....

    "Ngươi nói ngươi yêu ta.

    Vậy ngươi có thể từ bỏ gia tộc của mình sao....."

    Tiết Vô Sương nhìn thẳng vào đôi mắt xin đẹp kia.

    Chờ đợi câu trả lời...

    " Chỉ cần không phải đổi họ thì cho dù ngươi muốn bất cứ thứ gì ta cũng làm..."

    Lam Sở Ly chân thành...

    " Ngươi......"

    Tiết Vô Sương hắn mềm lòng rồi.

    Hắn yêu y cho dù có gì đi nữa hắn vẫn yêu y.

    Chuyện năm đó không phải hắn không biết hắn biết tất cả.

    Hắn giận, giận vì sao y không cùng hắn nói tất cả đều ôm vào mình.

    Y không mệt mỏi sao.

    Hắn chưa bao giờ hận y.

    Chỉ là không biết phải đối mặt như thế nào.

    A Dương đã có thể viên mãn bên người hắn yêu.

    Có phải hay không hắn cũng nên vì mình một chút.....

    " Vương....

    Các tộc trưởng đã đến chính điện.

    Họ muốn người qua đó..

    " Nhược Đông từ xa đến bẩm báo.

    Tiết Vô Sương nhìn Lam Sở Ly một cái thật sâu " Ta và ngươi để sau hẳn nói....

    " Sau đó hướng chính điện mà đi.

    Lam Sở Ly nhìn theo bóng ái nhân.

    Đôi mắt chứa hàng vạn tình yêu thương....

    Chính điện.

    Tiết Vô Sương ngồi ở chủ vị khẽ lướt mắt đến đám người ngồi dưới.

    " Các ngươi đến đây làm gì?

    "

    " Vương.

    Ta nghe nói nhị điện hạ đã tỉnh nên đặc biệt đến thăm hỏi....

    " Tộc trưởng hồ ly cung kính nói.

    Sau sự kiện của Tử U cũng đã kính nể hơn đối với Tiết Vô Sương...

    " Vương người chưa từng nghĩ đến việc lập hậu cung sau.

    Nếu người không muốn lập hậu cung cho mình thì cũng nên suy nghĩ đến nhị điện hạ.

    Thần nghe nói nhị điện hạ có thể ra khỏi được ma vực.

    Đúng là một nhân tài hiếm có của ma giới.

    Hai vạn năm nay ngoài vương người ra thì cũng chỉ có nhị điện hạ.

    Nếu vương người đã không quên được ngươi kia thì hãy để nhị điện hạ thay người vì ma giới mà khai chi tán diệp....

    " Tộc trưởng Xà tộc lên tiếng.

    Ông ta căn bản chẳng xem trọng Tiết Vô Sương .

    " Thanh Đằng.

    Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi suy tính cái gì.

    Nên nhớ đã có một Tử U làm gương nên thu bớt lại mưu đồ của mình.

    A Dương đã có Hiểu Tinh Trần.

    Y là một Địa Khôn ngươi không cần phải lo.

    Hơn nữa đây là chuyện của hoàng tộc ma giới ngươi có hay không tay cũng quá dài đi....."

    Tiết Vô Sương tức giận.

    A Dương mà hắn cũng dám tính kế.

    Cái người bị tính kế đang ở một nơi vui vẻ với ái nhân nhà mình.

    Tiết Dương hắn không ngừng làm nũng Hiểu Tinh Trần.

    Bắt y cưng chiều hắn.

    Có lẽ có thể lấy trở về thứ tưởng chừng đã mất hắn cảm thấy không chân thật.

    Nên luôn bắt Hiểu Tinh Trần luôn phải ở bên cạnh.

    Hiểu Tinh Trần lại sủng hắn.

    Càng ngày càng lên trời.

    " Đạo trưởng.

    Ngươi ở đây có hay không buồn chán...

    " Tiết Vô Sương dựa trên người Hiểu Tinh Trần.

    " Không buồn.

    Khụ....có ngươi không buồn nữa.

    " Nói xong Hiểu Tinh Trần cả người một tầng màu đỏ.

    Ngượng ngùng.

    " Đạo trưởng...ngươi sau có thể đáng yêu như vậy....

    " Tiết Dương giữ chặt Hiểu Tinh Trần đặt xuống một nụ hôn ngọt ngào.

    Hiểu Tinh Trần y hiện tại hạnh phúc khi có Tiết Dương bên cạnh.

    Nhân sinh chỉ cần gặp được người mình yêu vừa vặn cũng yêu mình là chuyện viên mãn nhất...
     
    Tư Niệm
    Chương 10: Vô Đề


    Gió thổi nhẹ nhàng phiêu phiêu.

    Nào biết là một cơn bão sắp tới......

    Ngụy Vô Tiện tới tìm Hiểu Tinh Trần muốn y cùng với mọi người đi dạo ma giới.

    Muốn xem thử ma giới có hay không khác gì với tu chân giới.

    Phu phu Vong Tiện cùng với đám tiểu bối Lam gia và Hiểu Tinh Trần nắm tay Tiết Dương tung tăng tung tăng đi trên phố.

    Tổ hợp dàn trai đẹp nhất tu chân nên hấp dẫn nhiều ánh mắt của ma tu là nữ ở ma giới.

    Nữ tu ma ở ma giới dạn hơn nơi khác rất nhiều trực tiếp tấn công đám người họ.

    Riêng Hiểu Tinh Trần và Tiết Dương thì không ai dám lại gần vì

    Tiết Dương là nhị điện hạ a..

    Ngu gì mà nhào tới.....

    " Đạo trưởng.....

    Ta muốn ăn kẹo.....Đạo trưởng người mua cho ta......"

    Tiết Dương lại muốn bắt đầu những giây phút làm nũng với Hiểu Tinh Trần.

    " A Dương muốn ăn đường.....

    Đợi ta...."

    Hiểu Tinh Trần liền chìu hắn.

    Tuy cả hai chưa chính thức tổ chức hôn lễ nhưng mọi người đều biết họ là đạo lữ với nhau.

    Việc Tiết Dương làm nũng là đương nhiên.

    Y chiều hắn cũng là đương nhiên.....

    Hiểu Tinh Trần cùng Tiết Dương đi bên cạnh nhau đẹp như tranh vẽ.

    Tuy hai người hai sắc thái khác nhau nhưng khi đứng cạnh nhau lại hòa hợp đến kì lạ...

    Khung cảnh tràn ngập màu hường phấn thì từ đâu một nữ nhân nhà tới ngã vào trong lòng Tiết Dương.

    Theo phản xa hắn đỡ lấy người nhưng sao đó liền nhanh chóng hướng nàng đẩy ra xa.

    Nàng ta ngước đôi mắt đầy mị hoặc hướng Tiết Dương liếc một cái.

    Nhìn nàng ta Tiết Dương rùng cả mình.....Làm gì vậy.....

    " Thì ra là nhị điện hạ....

    Tiểu nữ thất lễ rồi....Xin nhị điện hạ trách phạt...."

    Nàng ta hướng Tiết Dương nói.

    Vừa nói vừa õng a õng ẹo.

    Làm đám người bọn họ sởn hết da gà.

    " Ta biết ngươi là rắn.

    Đứng không được thì về nguyên thân mà bò.

    Lượng lẹo như vậy làm gì..."

    Tiết Dương chỉ đối với đạo trưởng và ca ca nhà mình lộ ra sự ôn nhu.

    Đối với người khác vẫn rất độc mồm độc miệng.

    Nàng ta bị Tiết Dương nói đến đơ cả người.

    " Nhị điện hạ thật biết nói đùa....Tiểu nữ xin tự giới thiệu.

    Tiểu nữ tên là Thanh Linh.

    Con gái tộc trưởng xà tộc......Thanh Linh trước nay luôn ngưỡng mộ nhị điện hạ...Nay gặp được người Thanh Linh cảm thấy hoan hỉ..."

    Nàng ta hướng Tiết Dương thả mị nhãn.

    Cả người dường như muốn dáng lên Tiết Dương người.

    Ngụy Vô Tiện khẽ giật ống tay áo của Hiểu Tinh Trần.

    " Tiểu sư thúc.

    Người sắp có tình địch rồi a....."

    Nói xong còn hướng y cười khúc khích....

    Hiểu Tinh Trần đen mặt.

    Tiết Dương dù là trước kia hay bây giờ.

    Hắn luôn là của y.

    Bây giờ lại bị người khác để mắt.

    Lòng y cảm thấy khó chịu.

    Dường như hiểu được suy nghĩ của ái nhân nhà mình Tiết Dương đến bên cạnh y nắm lấy tay y.

    Khẽ cười sau đó hướng ả nói " Ngươi là ai ta cần phải biết sau.

    Người ngưỡng mộ ta nhiều lắm thêm ngươi hay mất ngươi ta chẳng buồn quan tâm.....Ngươi còn cản đường ta đánh ngươi về nguyên hình....

    Hừ...."

    Tiết Dương hắn cảm thấy mình quá tử tế rồi nếu không phải có đạo trưởng ở đây và không muốn ca ca gặp phiền phức thì ả ta sớm đầu thai mười tám kiếp rồi.....

    Nhìn bóng dáng đám người Tiết Dương khuất dần.

    Ánh mắt ả ta hiện lên sự ganh ghét đố kị.

    " Hiểu Tinh Trần!

    Hiểu Tinh Trần!

    Tiết Dương sớm muộn cũng thuộc về ta.

    Cứ chờ mà xem.!"

    Suy nghĩ đen tối hiên lên trong đầu ả.

    Những chuyện không hay có lẽ sắp xảy ra.

    Tiết Dương cùng Hiểu Tinh Trần dạo khắp ma giới.

    Nơi này có loại kẹo gì có bao nhiêu y đều mua về cho hắn tất.

    Ngụy Vô Tiện từ trước đến giờ luôn phát cẩu lương cho người ta giờ chính mình lại bị nhét cho đầy một họng như vậy cảm thấy nuốt không trôi.

    "Đạo trưởng người nhìn xem.

    Đôi ngọc bội này có phải hay không hợp với chúng ta......"

    Tiết Dương hí hửng càm đôi ngọc bội hướng Hiểu Tinh Trần để y xem.

    Không biết chúng được làm bằng gì ánh lên những ánh sắc xanh xinh đẹp khiến người ta dường như mất hồn vào trong đó.

    " Hảo.

    Rất hợp ánh mắt A Dương thật tốt....

    " Hiểu Tinh Trần vui vẻ cười với hắn.

    Quả thật ánh mắt Tiết Dương rất tốt.

    Đôi ngọc này thật sự rất đẹp rất hợp với hắn.

    Thấy Tiết Dương và Hiểu Tinh Trần đều yêu thích đôi ngọc bội này.

    Lão bản quầy hàng liền tặng cho hai người nói đây là quà cưới của bọn họ làm Hiểu Tinh Trần ngại ngùng đỏ hết cả mặt.

    Tiết Dương sướng đến phát run cười ha hả nắm tay Hiểu Tinh Trần đi dạo tiếp.

    Dạo chán chê mệt mỏi y cùng với Tiết Dương quay trở về.

    Thật bất ngờ khi ở đây lại gặp được cố nhân.

    Tống Lam nhận được tin Hiểu Tinh Trần phục sinh liền mang A Thiến quay trở về.

    Nào ngờ về rồi lại nghe tin Hiểu Tinh Trần cùng Tiết Dương kết đạo lữ vậy nên y xuất hiện ở đây dưới con mắt ngạc nhiên của mọi người.

    Tiết Dương nhìn thấy Tống Lam tất cả những hồi ức đau khổ của trước kia liền hiện ra trước mắt.

    Tưởng chừng tất cả chỉ vừa mới xảy ra.

    Cảm thấy quá không chân thật.

    Tay hắn vô thức siết chặt lấy tay y.

    Như muốn khảm y vào trong cơ thể.

    Vì chưa từng có được nên giữ mãi không buông.

    Hiểu Tinh Trần dùng tay vỗ nhẹ lên tay hắn như muốn nói " Ngươi yên tâm ta sẽ không rời khỏi ngươi " lúc này Tiết Dương mới an tâm đôi chút nhưng đôi tay vẫn nắm chặt không buông.

    " Tử Sâm sao ngươi lại đến đây rồi. ?"

    Hiểu Tinh Trần điềm đạm nói.

    " Ngươi với hắn thật sự như người ta nói cùng hắn kết đạo lữ.?

    " Tống Lam hắn thật sự không thể tin được những gì đang xảy ra trước mắt.

    " Đúng ta quyết định sẽ cùng A Dương kết đạo lữ.

    Những chuyện trước khi không thay đổi được nhưng ta sẽ cùng hắn bù đắp lại.

    Ta thông suốt rồi.

    Đời này không rời khỏi hắn....

    " Nói xong lại hướng Tiết Dương cười ngọt ngào chứng tỏ y hạnh phúc và đấy là tất cả những gì y muốn.

    "......."

    Tống Lam thật sự không biết nên nổi gì.

    Bây giờ có thể hiểu tại sao trước kia Tinh Trần cứ nhắm Tiết Dương không buông thì ra là có mưu đồ từ trước.

    Nếu như vậy còn bài đặt yêu hận tình thù chi cho mất công vậy.

    " Tinh Trần nếu ý ngươi đã quyết định ta không xen vào.

    Tùy ngươi.

    A Thiến còn muốn bên cạnh ngươi vài ngày vậy ta sẽ lưu lại đây.

    " Tống Lam hướng Hiểu Tinh Trần nói

    " Hảo....."

    Hiểu Tinh Trần còn chưa dứt lời Tiết Dương liền kéo hắn trở về điện mặt cho y còn muốn nổi tiếng tiếp.

    Về đến điện Tiết Dương ghì chặt Hiểu Tinh Trần vào lòng.

    Ôm y chặt chẽ lòng ngực cả hai người chạm vào nhau nghe được cả nhịp đập và hơi thở của đối phương.

    " A Dương.....

    " Hiểu Tinh Trần nghi ngoặc hỏi hắn.

    " Đạo trưởng ta thật sự sợ mất ngươi một lần nữa....

    Ta sẽ chết mất....

    " Tiết Dương sợ hãi sợ những gì hắn đang có được là do hắn tưởng tượng mà ra.

    " A Dương không sợ.

    Ta không đi đâu cả.

    Ta ở bên cạnh ngươi mà.

    Ngoan không sợ...."

    Hiểu Tinh Trần an ủi hắn.

    " Đạo trưởng chúng ta song tu đi..."

    Không biết Tiết Dương suy nghĩ gì lại bỗng nhiên thốt ra lời này.

    Hiểu Tinh Trần bị dọa đến đơ cả người.

    Bất ngờ bị Tiết Dương đè trên giường hôn tới tấp.

    Y không phản kháng vì y nhận định hắn.

    Đời này chỉ có hắn.

    Không gian ngoài trời se lạnh nhưng bên trong lại là cảnh xuân rực rỡ nóng bỏng.......

    Nhân sinh lại có một chuyện vui vẻ.....
     
    Tư Niệm
    KẾT CỤC


    Sáng hôm sau,Hiểu Tinh Trần xác định được một chuyện, eo này không phải của y, xác định không phải.

    Tối qua Tiết Dương đem y lăn tới gần sáng.

    Sau này phải bất hắn tiết chế lại.

    Thế nhưng lạ một điều, từ lúc y tỉnh lại cũng đã gần nữa canh giờ, thế nhưng A Dương vẫn không thấy đâu.

    Y liền ra ngoài tìm xem hắn, phát hiện được chuyện thú vị.

    " A Dương ngươi làm gì ở đây vậy?

    " Hiểu Tinh Trần cười từ sau bước đến.

    Nhìn Tiết Dương lay hoay trong bếp làm vài món ăn, thật đáng yêu như cô vợ nhỏ vậy

    ( hazzz vợ nhỏ nằm trên đấy đạo trưởng......)

    " Đạo trưởng sao ngươi lại ra đây.

    Còn đau không?

    " Tiết Dương đến bên cạnh y.

    Ôm lấy thân hình nhỏ bé của ái nhân.

    " Ngươi đứng đắn....

    " Hiểu Tinh Trần cả mặt đều đỏ hết cả rồi.

    Buổi sáng tốt đẹp của cặp phu phu Tiết Hiểu.

    Nào biết trong góc khuất một đôi mắt ghen ghét đang nhìn họ.

    Ma giới hiện đang rất bận rộn chuẩn bị hôn lễ cho Tiết Dương.

    Những người có ý kiến với việc Tiết Dương - nhị diện hạ của họ kết hôn với vị tu tiên đều bị Tiết Vô Sương xử lý ổn thỏa.

    Đôi phu phu kia cùng nhau bù đắp cho nhau những nuối tiếc của trước kia.

    " Cha.....Con không chấp nhận.

    Con phải là hoàng tử phi không phải tên họ Hiểu kia.

    Hắn là cái thá gì chứ.

    Tên khốn kiếp.....

    Aaaaaaa......."

    Thanh Linh giận dữ hét lên, những đồ đạt tinh xảo đều bị nàng ta hủy hoại hết.

    " Bảo bối.

    Con yên tâm ta sẽ để con đạt được những gì con muốn.

    Không chỉ là hoàng tử phi.

    Đến lúc đó cả ma giới đều là của chúng ta....."

    Thanh Đằng cười mang rợn.

    Âm mưu to lớn đang được thực hiện.

    Ngụy Vô Tiện đang tung ta tung tăng chuẩn bị hôn phục cho Tiết Dương.

    Dù gì cũng là đệ đệ của sư phụ, hơn nữa lần trước còn giết hắn hết một lần.

    Lần này phải cố làm lành lại thôi.

    " Tiết Dương hôn phục của ngươi....." còn chưa hết câu Ngụy Vô Tiện đứng hình.

    " Tiết Dương đâu, không phải là bỏ trốn đấy chứ.....

    Ấy Tiết Dương yêu tiểu sư thúc như vậy sau có thể bỏ trốn...

    Hắn.....

    " nghĩ xong hắn chạy nhanh ra ngoài la lên " Tiết Dương mất tích rồi.....

    "

    Mọi người đều sững người.

    Hôn lễ tân lang mất tích chuyện này là như nào.

    Đang bàng hoàng thì A Thiến chạy vào nói rằng Hiểu Tinh Trần cũng mất tích rồi.

    Chuyện gì vậy tân lang tân nương đều không thấy.

    Khách khứa bàng hoang ngơ ngác hết cả rồi.

    Họ có nên ở lại dự tiệc tiếp tục không?

    " Nhược Đông.

    Cho người tìm A Dương cùng Tinh Trần tuyệt đối không được để bọn họ xảy ra chuyện....

    " Tiết Vô Sương lên tiếng phân phó.

    " Sư phụ....."

    Ngụy Vô Tiện nghi hoặc.

    " A Anh ta cảm thấy sắp có gì đó không hay xảy ra...."

    Trong lòng Tiết Vô Sương lúc này cực kì bất an.

    Tại một nơi khác.

    Không rõ là nơi nào.

    Xung quanh không khí quỷ dị âm u đáng sợ.

    Tiết Dương điên cuồng tìm kiếm Hiểu Tinh Trần.

    Hắn nhận được một số tin, y bị bắt rồi kèm theo còn là ngọc bội của y.

    Hắn sợ, sợ một lần nữa hắn mất đi y.

    Hắn sẽ chết mất......

    " A Dương chàng đến rồi.

    " Thanh Linh từ trong bóng tối bước ra.

    Nhìn ả giờ đây như điên dại vậy đôi mắt hiện lên sự khao khát gì đó đến mãnh liệt.

    " Tinh Trần đâu.

    Mau thả y ra..."

    Tiết Dương không có thời gian cùng ả điên này đôi co.

    " Xem kìa.

    Chàng thật nóng nảy quá đấy....

    Đem người ra."

    Thanh Linh hạ lệnh.

    Hiểu Tinh Trần được mang ra.

    Y nhìn Tiết Dương lắc đầu.

    Không, y không muốn Tiết Dương làm những điều dạy dột.

    Nhưng linh lực của y bị phong bế chẳng thể làm gì chỉ có thể nhìn hắn đứng đó.

    " Đạo trưởng.....

    " Tiết Dương muôn xông lên ôm lấy Hiểu Tinh Trần nhưng lại bị mũi kiếm của Thanh Linh chặn lại.

    Nó không hướng về hắn mà hướng về y.

    Lòng hắn hoảng.

    " Ngươi muốn làm gì....."

    Tiết Dương lo ngại nhìn ả.

    Hắn biết y bị phong bế rồi.

    Đấy là điều khiến hắn càng lo sợ hơn.

    " Ta muốn gì.

    Haaaaa......lúc trước ta còn nghĩ muốn gả cho ngươi.

    Nhưng giờ xem lại ngươi cũng chẳng là cái thá gì đáng được ta xem trọng.

    Ta chẳng qua chỉ muốn cái hoàng vị này của ca ca ngươi thôi.

    Nhưng ngươi lại là nhược điểm của hắn.

    Còn y .....muốn bắt được ngươi dùng cách này dễ dàng hơn nhiều.....

    Haaaaaa...."

    Thanh Linh giờ phút này điên cuồng thật rồi.

    Lòng tham đứng trên đỉnh cao sự u mê khiến ả không còn được tỉnh táo.

    " Thanh Linh ngươi muốn chết.....

    " Đáng chết dám đụng đến người nhà hắn.....

    Tiết Dương hắn phát điên rồi.

    " Người chết là ngươi....."

    Thanh Linh ra lệnh đồng thời tất cả thủ hạ của nàng đồng loạt xông lên.

    Tiết Dương nhanh chống giải quyết hắn phải nhanh cứu y, mong rằng ca ca chống cự được.

    Thanh Linh ả không nghĩ rằng Tiết Dương lại có bản lĩnh như vậy.

    Ả tiến lại gần Hiểu Tinh Trần lôi y đứng dậy.

    Tiết Dương nhìn thấy bị phân tâm nên bị một kích của đối thủ.

    Hắn giải quyết luôn đám phiền phức này.

    " Ngươi cũng thật có bản lĩnh....

    Tử sĩ của ta đều bị ngươi giải quyết cả rồi.

    Nhưng ái nhân của ngươi thì......"

    Thanh Linh nhẹ nhàng dùng kiếm ma sát qua cổ của Hiểu Tinh Trần, một dòng nước ấm chảy ra, màu đỏ của máu thật chói mắt......

    " Ngươi dừng tay....ngươi muốn gì cũng được....

    đừng làm hại y..."

    Tiết Dương hắn không muốn y bị tổn thương dù là một chút.

    Cho dù muốn cái mạng này của hắn.

    Đúng lúc này cả người Thanh Linh ngã xuống.

    Ả chết.

    Thanh kiếm của Nhược Đông xuyên qua người ả.

    Chết như vậy quá nhẹ nhàng với ả.

    Dám động vào người của hắn.

    Tiết Dương từ từ đi đến bên cạnh xác của ả.

    Giơ tay bóp lấy linh hồn ả.

    Mặc cho ả dãy dụa cỡ nào cũng vô ích.

    Ném linh hồn ả vào liệt hỏa hắn vô tình có được ( trong cái lần đi ma vực ấy...) sau đó nhẹ nhàng tiến đến ôm lấy Hiểu Tinh Trần.

    Cả cơ thể hắn run lên.

    Ôm chặt lấy như muốn khảm y vào trong hắn.

    " A Dương không sao rồi....không sao rồi...

    Ta ở đây..

    Ở đây...."

    Hiểu Tinh Trần ôm chặt hắn.

    Lúc nãy quả thật hắn quá đáng sợ.

    " Nhị điện hạ.

    Mọi chuyện xử lý xong xuôi rồi đám người đó vương để người về xử lý.

    Mặc người định đoạt.

    " Nhược Đông cung kính bẩm báo.

    May rằng vương đã sớm nghi ngờ nên chuẩn bị trước.

    Đám mọi rận này đúng là ngu xuẩn.

    " Đạo trưởng.

    Chúng ta về nhà....."

    Tiết Dương ngước đôi mắt nhìn y.

    " Hảo.

    Về nhà...."

    Y mỉm cười nhìn hắn.

    Đúng về nhà thôi.

    Mọi chuyện kết thúc rồi.

    Ma giới mọi chuyện đã ổn thỏa.

    Nhờ sự giúp đỡ của đám người phu phu Vong Tiện mà không tổn thất quá nhiều.

    Sau việc này đám thế gia ở ma giới cũng biết điều mà ngoan ngoãn hơn.

    Tiết Dương sau khi đưa Hiểu Tinh Trần về phòng nghĩ ngơi thì đến gặp Tiết Vô Sương.

    " Ca đám người đó ngươi tự mình xử lý đi.

    Ta ngại bẩn....

    " Tiết Dương nói, giọng nói hiện lên sự chán ghét.

    " A Dương ngại bẩn.

    Ta sẽ cho người xử lý sạch sẽ.

    Tinh Trần đã ổn rồi chứ.

    " Tiết Vô Sương hỏi.

    " Y đã đỡ nhiều rồi.

    Nhưng mà mãi vẫn không tỉnh.

    Tên Ngụy Vô Tiện đó có nhờ Lam Hi Thần xem giúp.

    Ta nên về xem y..."

    Tiết Dương đứng dậy rời đi.

    Trong phòng Hiểu Tinh Trần đang ngạc nhiên ôm bụng xoa xoa " Nơi đây có bảo bảo.

    Chính là đứa con của hắn với A Dương.

    " Y mỉm cười hạnh phúc.

    Tiết Dương từ ngoài bước vào chưa gì đã nghe giọng Ngụy Vô Tiện ríu rít.

    Thiệt không hỉu sao tên Lam Vong Cơ kia có thể chịu nổi hắn.

    " Đạo trưởng....

    Ngươi cảm thấy thế nào...

    " Tiết Dương ngồi xuống bên cạnh y.

    Đưa tay vuốt ve gương mặt y.

    Hiểu Tinh Trần nhìn hắn

    " A Dương ta muốn nói với ngươi một chuyện.

    Ngươi phải bình tĩnh nha..."

    Y thật muốn nhìn thấy biểu cảm của hắn kia nghe tin kia.....mong đợi...

    Tiết Dương ngơ ngác nhìn y.

    Những người trong phòng cũng lặng lẽ bước ra nhường lại không gian riêng cho họ.

    Lam Vong Cơ phải bế cái người nào đó đang mang thai mà vẫn nghịch ngợm kia đi.

    " A Dương....

    Ta....Ta mang thai rồi...

    " Y nhìn hắn.

    Tiết Dương đờ người ra chậm chạp phản ứng.

    Y mỉm cười vui vẻ nhìn xem hắn luống cuống như thế nào.

    Tay cũng không biết phải để nơi nào.

    Miệng vui đến không kép lại được.

    Từ sau khi Hiểu Tinh Trần mang thai.

    Y cảm thấy mình vô dụng mất rồi.

    Bất cứ việc gì Tiết Dương cũng không để cho hắn chạm tay.

    Hắn còn hay cùng hắn đi dạo.

    Y cảm thấy nhân sinh may mắn, may vì gặp được hắn.

    Có hắn thật hạnh phúc.

    Tiết Dương nâng niu Hiểu Tinh Trần đến mức người khác nhìn vào chỉ có thể nói hai chữ " thê nô" .

    Hắn ngược lại còn có vẻ rất thích hai chữ này.

    Hắn nguyện sủng y cả đời.

    Ngày Hiểu Tinh Trần lâm bồn.

    Tiết Dương lo chết mất.

    Nghe tiếng y la trong phòng lòng hắn như lửa đốt.

    Sau một khoảng thời gian.

    Y sinh rồi.

    Một bé gái đang yêu như y vậy.

    Đây là con của hắn và y.

    Hắn sẽ cho bé con tất cả những gì tốt nhất yêu thương bé và y.

    Gia đình của hắn.

    Hiểu Tinh Trần ôm lấy bé con tựa vào lòng của Tiết Dương cười đến rực rỡ rỡ.

    Tiết Dương nói bé con tên Tiết Truy Tinh.

    Theo đuổi người trên cao.

    Đời này Tiết Dương đợi được Hiểu Tinh Trần rồi.

    Nhân sinh mĩ mãn.

    Nguyện một đời chỉ có người.

    " Đạo trưởng...

    A Dương đợi được người rồi...

    "

    END
     
    Back
    Top Bottom