Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 440: Chương 440


Một số lãnh đạo quân khu than thở với người nhà: “Cả nhà này thật khó lường.”

Lời này là lời cảm khái phát ra từ trong lòng.

Dù sao có thể cùng lãnh đạo lớn quan hệ tốt như vậy, bọn họ cũng phải dè chừng không ít. Gần đây họ nghe được một ít tin tức, một số người đã bắt đầu ngấm ngầm cạnh trạnh, dù sao lãnh đạo lớn cũng đã lớn tuổi rồi.

Đối với các lãnh đạo quân khu thủ đô mà nói, ai làm lãnh đạo lớn đều giống nhau, chỉ cần đất nước ổn định, quân đội ổn định là tốt rồi. Nhưng đôi khi bọn họ cũng không kiềm chế được bản thân, cho dù chính mình không thích, cũng dễ bị người liên lụy. Trong lòng vẫn cảm thấy bất an.

TBC

Cho nên nếu như có thể được lãnh đạo lớn coi trọng như nhà họ Tô, thì họ cũng không cần phải lo lắng.

Đáng tiếc.

Sau khi vợ của bọn họ nghe được lời này, một đám tỏ vẻ chột dạ.

Dù sao trước đây cũng vì có chút chuyện nhỏ, nên bọn họ đã nói sẽ không cùng nhà họ Tô qua lại.

Còn tưởng rằng đây là chuyện nhỏ, ai biết được người nhà họ Tô lại không tầm thường như vậy.

Nhưng giờ có hối hận cũng đã muộn, dù họ có muốn tạo lại mối quan hệ cũng không được.

Ngược lại thay đổi suy nghĩ trong lòng, cảm thấy tư tưởng giác ngộ của mình vẫn chưa đủ cao. Lúc trước nếu rộng lượng một chút, không so đo, thì quan hệ của bọn họ cũng không thành dạng này. Sau này không thể như vậy nữa, nếu người Tô gia lòng dạ hẹp hòi thì chẳng phải họ sẽ gây ra họa lớn sao.

Vẫn là tổ chức dạy dỗ đúng, làm người phải có tư tưởng giác ngộ cao.

Tuy rằng không thể làm thân, nhưng mọi người vẫn bắt đầu phóng thích thiện ý với nhà họ Tô.

Khi gặp Mã Lan, cũng sẽ nở một nụ cười.

Mã Lan mặc dù cảm thấy kỳ lạ, nhưng mỗi lần như vậy cũng lịch sự cười đáp lại.

Tuy rằng bà không dự định làm thân với bọn họ, nhưng gặp mặt gật đầu cười một cái vẫn có thể. Ai mà không muốn môi trường sống của mình thoải mái một chút chứ?

……

Viện nghiên cứu bên này, Ngôn ngữ Hoa vừa được đưa đến, liền nhận được sự nhiệt liệt cùng trịnh trọng chào đón, còn tha thiết hơn cả đãi ngộ mà Giang Bác có thể nhận được.

Một đám chuyên gia kỳ cựu tóc hoa râm ăn cơm uống nước cũng không để ý, quên mình nghiên cứu ngôn ngữ tràn ngập sức hấp dẫn này. Họ là những con người xem trọng khoa học, nhưng đối với họ, ngôn ngữ là phép màu của khoa học. Nếu nắm vững phép màu này, có thể sáng tạo vạn vật trong thế giới máy tính.

Để đảm bảo Ngôn ngữ Hoa mang đến thành quả nhanh hơn, quốc gia bí mật điều động những anh tài trẻ tuổi từ các địa phương, tổng cộng hai trăm người chuyên ngành để học Ngôn ngữ Hoa. Hai trăm người này, đều là tinh anh được điều động từ đại học các tỉnh.

Vừa phải có đầu óc thông minh, vừa phải thực sự có tài.

Điều này cũng làm cho lãnh đạo lớn nhận ra tầm quan trọng của giáo dục, phải bồi dưỡng càng nhiều sinh viên đại học, mới có thể bảo đảm quốc gia không ngừng phát triển. Ngoại trừ sinh viên đại học, còn có nhân tài có trình độ học vấn cao hơn.

Không thể không nói, sự xuất hiện của Giang Bác, khiến cho lãnh đạo lớn có niềm tin lớn hơn, cảm thấy trong tương lai, đất nước nhất định sẽ đuổi kịp và vượt qua những quốc gia tư bản chủ nghĩa kia.

Vì thế lãnh đạo lớn cùng các lãnh đạo khác mở một cuộc họp hội nghị, nội dung hội nghị chính là muốn ngành giáo dục thảo luận về một hệ thống giáo dục càng có lợi cho việc bồi dưỡng những sinh viên ưu tú. Ví dụ như hiện tại các trường đại học đơn độc tuyển sinh, điểm này cũng không thích hợp lắm. Bởi vì môi trường giáo dục và số người ở các khu vực khác nhau, rất dễ dẫn đến nguồn lực giáo dục không công bằng.

Để nghiên cứu chính sách mới này, nhà nước còn tiếp thu những ý kiến hữu ích từ quần chúng nhân dân, giáo viên các khu vực cùng đưa ra phương pháp.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 441: Chương 441


Sau khi Tô Chí Phong nghe được thông báo, liền trở về nói với người nhà.

Đôi đũa trong tay Mã Lan sắp rơi hết rồi.

“Trời ạ, đây là muốn cải cách kỳ thi tuyển sinh đại học sao?”

Đây là vượt trước bao nhiêu năm lịch sử rồi a.

Tống Sở vẻ mặt hứng thú nghe Tô Chí Phong nói: “Cha, con sẽ giúp cha nghĩ ra phương pháp.”

Giang Bác ngược lại không mở lời, anh đối với những thứ này không có hứng thú, đang suy nghĩ như thế nào để nuôi vịt.

Thật ra nuôi vịt rất đơn giản, nhưng cái khó chính là làm sao để thịt vịt vẫn giữ được hương vị vốn có mà còn giúp người ăn khỏe mạnh. Thịt vịt có thêm hóa chất, anh tuyệt đối sẽ không ăn, lại càng không cho Sở Sở ăn.

Đương nhiên, Tô Chí Phong cũng không định nghe ý kiến của anh, dù sao con trai ở phương diện này vẫn luôn không đáng tin cậy.

Ông chỉ muốn cùng vợ con mình cùng nhau thảo luận mà thôi.

Mã Lan căn bản không cần nghĩ, liền nói: “Tôi có một ý tưởng.”

“Ý tưởng gì? “Tô Chí Phong vẻ mặt hứng thú nói.

“Toàn quốc tuyển sinh, thống nhất kỳ thi. Trước đem trường học dựa theo giáo dục tài nguyên tiến hành phân chia, phân chia các cấp học và điểm tuyển sinh, sau đó tuyển sinh từ cao xuống thấp.”

Cứ như vậy, có thể tối đa hóa học sinh ưu tú tiến vào trường học tốt nhất.

Sau này khi quốc gia cần sử dụng người tài, sẽ biết điều động nhân tài từ trường học trọng điểm nào.

Tô Chí Phong sáng mắt lên, vỗ tay nói: “Ý kiến hay! Lan Lan, không ngờ bà cũng rất có thiên phú về phương diện giáo dục.”

Giang Bác nghe được một câu kia của Mã Lan, nổi cả da gà.

Ánh mắt Tống Sở lấp lánh nhìn mẹ, cảm thấy mẹ thật tuyệt vời. Bởi vì cô đã nhìn thấy phương pháp kiểm tra này trong tiểu thuyết về ngày tận thế trước đây, trong đó cũng viết phương thức kiểm tra như vậy.

Giang Bác dội nước lạnh: “Thông tin không thông, không thể thực hiện được.”

Quả nhiên giống như một chậu nước lạnh hắt xuống, ba người ngây ra như phỗng.

Mã Lan ho khụ, bà quên mất thời đại này rất lạc hậu, thông tin cơ bản dựa vào thư từ qua lại.

TBC

Càng không cần phải nói đến việc thống nhất và sắp xếp các điểm số của các khu vực khác nhau, đó đều là dưới tình huống cần kết nối mạng máy tính mới có thể thực hiện được.

Tô Chí Phong lập tức phản bác: “Ý tưởng này vẫn rất tốt, chỉ là bị giới hạn bởi điều kiện mà thôi, nhưng chúng ta có thể tìm được cảm hứng từ nơi này, có thể làm như vậy ở các tỉnh, đảm bảo sinh viên tốt nhất tỉnh đều vào được trường đại học tốt nhất địa phương.”

Mã Lan gật đầu: “Cha đứa nhỏ, ông thật tuyệt vời, rất biết thay đổi.”

Tống Sở nói: “Cha, cha quả nhiên là chuyên gia giáo dục, thầy giáo Tô là lợi hại nhất.”

Giang Bác nói: “Ý tưởng của mẹ rất hay, đợi thêm ít thời gian nữa con nghiên cứu cách chia sẻ thông tin máy tính trong khu vực với nhau, ý tưởng của mẹ sẽ thành hiện thực.”

Mã Lan nhất thời cả người ngẩn ra, con trai đây là muốn vì bà mà phát minh ra internet ư?

Bà đột nhiên kích động không thể nói rõ, cảm giác như kiếp trước mình đã cứu vớt cả hệ thiên hà. “Con trai, con thật sự muốn nghiên cứu cái đấy à?”

Giang Bác gật đầu.

Lại nhìn Tống Sở ánh mắt sáng ngời, vẻ mặt tươi cười: “Sau này Sở Sở giao bản phác thảo, có thể ở nhà nộp, không cần ra ngoài.

Tống Sở vui vẻ nói: “Anh Tiểu Bác, anh thật sự là anh trai giỏi nhất thế giới.”

Mã Lan cũng cao hứng múc canh cho con trai: “Con trai, con uống nhiều một chút, con không chỉ cần phải bồi bổ não mà còn cần bồi bổ thân thể.”

Tô Chí Phong: “....." Đầu óc tốt, thật sự rất dễ yêu.

Không cần biết thế nào, ý tưởng của Tô Chí Phong vẫn được trình lên.

Ông tổng cộng đề cập tới hai cái. Một là phương pháp của Mã Lan, ông còm viết thêm ghi chú là dưới tiền đề đất nước có thể thực hiện chia sẻ thông tin. Cái thứ hai chính là cái mà lúc trước ông đã nói, thi tuyển sinh theo tỉnh.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 442: Chương 442


Cái mà Mã Lan nói liền bị lãnh đạo nhà trường trực tiếp bỏ qua, cảm thấy đây có trí tưởng tượng hoang đường mới có thể nghĩ ra cái này.

Hoàn toàn không có cách nào thực hiện, ngược lại, điều thứ hai của Tô Chí Phong được thông qua.



Tuy rằng ý kiến của Mã Lan không thông qua, nhưng Tống Sở vẫn có cảm giác hồi hộp. Bởi vì cô cảm thấy có anh Tiểu Bác, sau này thi đại học không chừng sẽ dựa theo phương án của mẹ mà thực hiện.

Cứ như vậy, áp lực của cô lại càng lớn. Trước kia là cạnh tranh với các bạn học thủ đô, sau này là cạnh tranh với học sinh cả nước, cảm giác áp lực quá lớn.

Tống Sở ngay cả sách muốn viết cũng tạm thời bỏ xuống, toàn tâm toàn ý học tập, tối thiểu cũng phải thi tốt kỳ thi giữa kỳ.

Sau khi thi xong kỳ thi giữa kỳ đầu tiên của trường trung học phổ thông, cả người Tống Sở như được giải thoát.

Cảm thấy việc học cấp ba so với cấp hai càng khó khăn hơn, nếu như không phải cô học giỏi, kỳ thi lần này thật đúng là khó làm.

Buổi tối ôn tập xong, Tống Sở nằm trên giường thở dài: “Anh Tiểu Bác, em lo lắng sau này mình không thể thi không đậu đại học.”

Giang Bác đang tính toán tình trạng sinh trưởng tế bào động vật, nghe Tống Sở nói thế liền nói: “Không sao, anh cùng em học lại.”

Tống Sở: “.....” Cái cô cần là động viên và khích lệ, tuyệt đối không muốn học lại.

Giang Bác có thể cảm nhận được sự thay đổi trong lòng của Tống Sở, cau mày có chút khó hiểu: “Làm bạn không phải là chuyện tốt nhất sao, Sở Sở vì sao không vui?”

Tâm sự của Sở Sở thật sự là càng ngày càng khó đoán.

Không nghĩ nữa, anh tiếp tục nhanh chóng nghiên cứu ra kỹ thuật nuôi vịt, để Sở Sở muốn ăn bao nhiêu vịt quay thì ăn bấy nhiêu .

Để nghiên cứu phương pháp chăn nuôi vịt, Giang Bác còn đi tìm vịt về để quan sát và nghiên cứu.

Thành tích của kỳ thi giữa kỳ còn chưa có thì phương pháp chăn nuôi vịt của Giang Bác đã xong.

Giang Bác quan sát từ tốc độ sinh trưởng, đến duy trì sự hấp thụ của thịt vịt, để đảm bảo không gây hại cho cơ thể con người. Cuối cùng, cũng tìm ra nguồn thức ăn phù hợp cho vịt và phương pháp nuôi vịt khoa học.

Thật đáng tiếc điều kiện bây giờ không đủ để cho vịt sống trong hoàn cảnh hoàn toàn phù hợp, nếu như có thể bố trí cho vịt sống trong hoàn cảnh nhiệt độ ổn định, chắc chắn sẽ tốt hơn.

Nhưng ngay cả chính bản thân anh cũng chưa từng trải qua cuộc sống có nhiệt độ ổn định như vậy, chứ đừng nói đến con vịt.

Giang Bác bây giờ đã chấp nhận hiện thực, chỉ có thể tiếp tục nuôi vịt một cách khoa học trong môi trường không quá phù hợp .

Vì thế Giang Bác còn cẩn thận viết một tập văn bản.

Điều này so với lúc trước làm ngôn ngữ Hoa còn khó khăn hơn.

Tống Sở trong mắt tràn đầy vui vẻ nghiêng người nhìn: "Anh Tiểu Bác, nuôi vịt như vậy thật sự có thể nuôi ra thật nhiều thật nhiều vịt sao?"

Giang Bác gật đầu: "Việc đầu tiên là bắt đầu chọn giống, đến tỷ lệ sống sót, rồi đến thức ăn cho vịt. Nếu như những phân đoạn này đều làm được, có thể nuôi ra rất nhiều vịt.”

Tống Sở nghĩ đến sự ngon giòn của vịt quay, liền nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt nhìn Giang Bác vô cùng kính phục.

Giang Bác trong lòng vui mừng, sau đó đưa tư liệu cho Tiểu Vũ.

“Đây là phương pháp chăn nuôi vịt.” Giang Bác nói với Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ: “... Nuôi vịt?”

“Đúng.” Giang Bác rất nghiêm túc, dường như những gì anh tạo ra đều rất đáng chú ý.

Tiểu Vũ chỉ cảm thấy tài lớn làm việc nhỏ, Thủ trưởng Tô Giang Bác tài giỏi như vậy, lại đi nuôi vịt, lần sau sẽ không dùng để nuôi heo chứ.

Tiểu Vũ rùng mình một cái, bất chấp gió bắc đi đưa tài liệu.

Viện nghiên cứu bây giờ rất bận rộn.

Không những phải vội vàng học ngôn ngữ Hoa, còn phải nhanh chóng nghiên cứu đổi mới công nghệ máy tính, dù sao cũng có rất nhiều viện nghiên cứu lớn trong cả nước đều đang chờ nhận máy tính làm thí nghiệm.

TBC

Sự xuất hiện của máy tính tiên tiến đã đưa sự nghiệp nghiên cứu của cả nước bước vào một giai đoạn mới, sự nghiệp nghiên cứu khoa học hừng hực khí thế.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 443: Chương 443


Tiểu Vũ cũng không biết nên đưa cho ai, liền trực tiếp đưa cho Sở trưởng Thái.

Sở trưởng Thái vừa nghe đó là phương pháp nuôi vịt, liền nhớ tới lần trước Giang Bác ở văn phòng lãnh đạo lớn đề cập đến chuyện muốn cho tất cả mọi người ăn thịt.

Trong lòng vui mừng khôn xiết.

Thủ trưởng Tô Giang Bác thực sự là một đồng chí nói được làm được.

Ông ta cũng rất tò mò Tô Giang Bác sẽ nghĩ ra phương pháp nuôi vịt gì.

Mở ra xem, lại phát hiện là một chồng báo cáo nghiên cứu sinh học.

Đối tượng nghiên cứu là vịt.

Sau đó phía sau là một chồng phương pháp nuôi vịt, còn phân tích ảnh hưởng của tế bào đối với sự phát triển của vịt và thức ăn trong cơ thể của vịt cũng gây sự ảnh hưởng.

TBC

Đây quả thật có thể đi làm bác sĩ cho vịt.

Quả nhiên là thủ trưởng Tô Giang Bác, ngay cả cách nuôi vịt cũng nghĩ ra được.

Sở trưởng Thái nghĩ, nếu thật sự dựa vào cách chăn nuôi như vậy, không nói đến hiệu quả mà tố chất của người nuôi vịt yêu cầu cũng rất cao, không có giáo dục thì ngay cả nhân viên chăn nuôi cũng không làm được.

Đây thật sự là vấn đề khó giải quyết cho Bộ Giáo dục, nếu lãnh đạo lớn biết phương pháp chăn nuôi vịt có hiệu quả như vậy, bọn họ còn không để cho Bộ Giáo dục phổ cập giáo dục hay sao?

Bất kể phương pháp nuôi vịt này có mang đến ảnh hưởng hay không, chuyện chính sách thi đại học lúc trước đã thật sự tạo ra ảnh hưởng rất lớn cho các trường học trên cả nước.

Trường học càng thêm chú trọng thành tích của các học sinh.

Không cần kiểm soát hạn ngạch, chỉ cần vượt qua kỳ thi tuyển sinh đại học là có thể lên đại học, cho nên các trường học đều rất nỗ lực bồi dưỡng học sinh của mình.

Dù sao lãnh đạo trường học nào cũng biết, lãnh đạo lớn rất là coi trọng giáo dục.

Nhà nước coi trọng giáo dục, coi trọng sinh viên đại học, vậy những người làm giáo viên và hiệu trưởng như bọn họ nhất định càng được coi trọng. Sau này danh tiếng và tương lai của họ chắc chắn là có liên quan đến tỷ lệ lên lớp, cho nên đối với thành tích của học sinh trong trường, các giáo viên càng thêm quan tâm.

Ngay cả trường Tống Sở đang học cũng giống như vậy.

Sau khi thi giữa kỳ xong, trường học còn xếp học sinh vào bảng xếp hạng toàn trường, dán ở trong bản tin của trường. Top 10 còn làm một tờ giấy đỏ thẫm, treo hoa hồng nhỏ, gọi là Bảng Vinh Quang, học sinh lên bảng vinh quang đều có học bổng.

Thành tích vừa dán xong, Tống Sở liền lôi kéo Giang Bác vào đám đông xem thành tích.

Đây là lần đầu tiên diễn ra sự tình này, mọi người đều cảm thấy rất mới mẻ, các học sinh đều vây quanh bảng tin để xem, có chút giống cảnh tượng thời cổ đại khi trúng tuyển.

Cũng may hai người tương đối nhỏ trong một đống học sinh trung học, vì vậy họ dễ dàng chen vào. Bím tóc của Tống Sở đều chen đến rối tung, Giang Bác bất lực cau mày, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, sợ bị đẩy ra.

Tống Sở cũng không để bụng việc này, tinh thần phấn chấn đi xem Bảng Vinh Quang.

Quả nhiên tên của Giang Bác đứng đầu tiên.

“A, Anh Tiểu Bác, anh đứng nhất.” Mặc dù biết trước kết quả sẽ như vậy, nhưng cô vẫn rất vui vẻ.

“Anh Tiểu Bác, anh đứng nhất sẽ có học bổng năm tệ đấy.”

Giang Bác gật đầu.

Tống Sở vui vẻ không thôi, hóa ra học giỏi còn có thể được tiền. Lại tìm tên của mình, cuối cùng cũng tìm thấy chính mình ở vị trí thứ ba.

Đứng thứ ba là ba tệ, Tống Sở nhếch mép cười, cảm giác này so với viết sách để kiếm tiền không giống nhau. Viết sách vừa là sở thích cũng vừa là công việc, đó là tiền lương.

Mà học bổng đi học, đó là phần thưởng, là một loại kiêu hãnh, chứng minh cô học cũng rất giỏi.

Hơn nữa nếu có thể vẫn duy trì thành tích, cô nhất định có thể thi đậu đại học.

“Anh Tiểu Bác, em muốn cố gắng hơn nữa, em muốn lấy thêm một tệ.”

“Ừ.”

Giang Bác gật đầu: “Anh còn có thể cho em lấy thêm hai tệ, anh có thể nộp giấy trắng.”

Tống Sở: “.....”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 444: Chương 444


Lần này trong ba người đứng đầu, trong lớp xuất hiện tổng cộng hai người, chủ nhiệm lớp Tống Sở cười đắc ý.

Chủ nhiệm các lớp hầu như đều đã ngoài năm mươi tuổi, không còn nhiều tâm huyết cho sự nghiệp giáo dục, nhưng sau khi quốc gia cải cách kỳ thi tuyển sinh đại học, họ như có mùa xuân thứ hai.

Lần này học sinh trong lớp còn thi ra kết quả cao, quả thật như tắm mình trong gió xuân.

TBC

“Các em phải tiếp tục duy trì, trường học đã quyết định học kỳ sau chia lớp, căn cứ vào thành tích mà chia.”

Tống Sở giơ tay hỏi: “Thầy, còn muốn chia lớp lại sao ạ?”

Chủ nhiệm lớp cười nói: “Đúng vậy, các em có thể chọn xã hội hoặc khoa học tự nhiên, nếu chọn khoa học tự nhiên thì còn phải dựa theo thành tích để tiếp tục phân ban.”

Giang Bác vừa nghe phân ban, liền mím môi, sẽ không tách anh và Sở Sở ra chứ, anh hiếm khi giơ tay đặt câu hỏi.

Chủ nhiệm lớp vẻ mặt kinh ngạc: "Bạn học Tô Giang Bác có câu hỏi gì?”

"Em muốn hỏi bản thân có thể tự chọn lớp hay không? Nếu như giỏi khoa tự nhiên, khoa văn kém, có thể chọn khoa văn hay không?"

“Dựa theo mong muốn cá nhân có thể chọn khoa văn, nhưng nhà trường cũng sẽ tham khảo thành tích. Nếu giỏi khoa học tự nhiên mà môn văn rất kém, nhà trường đương nhiên không thể đồng ý cho các em chọn khoa văn.”

Giang Bác cau mày ngồi xuống.

Giáo viên lại hỏi những người khác còn câu hỏi hay không. Những người khác cũng bắt đầu đặt ra nhiều câu hỏi.

Tống Sở lén hỏi Giang Bác: "Anh Tiểu Bác, anh muốn chọn khoa nào?”

“Còn em?” Giang Bác không trả lời mà hỏi lại.

Tống Sở nói: "Em muốn học khoa văn, dù sao sau này đại học cũng phải học văn. Hơn nữa lúc em học khoa văn cảm thấy nhẹ nhàng hơn khoa tự nhiên, kiến thức khoa văn cũng tốt hơn khoa tự nhiên.”

Mặc dù có anh Tiểu Bác gạch những trọng điểm cho cô, nhưng có một số chủ đề yêu cầu cần vận dụng tư duy, mà đầu óc của cô không vận dụng được...

“Vậy anh cũng học khoa văn.”

Tống Sở lo lắng nói: "Nhưng anh giỏi khoa tự nhiên hơn, môn khoa học tự nhiên đạt điểm tuyệt đối...”

Giang Bác nói: "Thành tích môn nào của anh không tốt? Em giúp anh bổ túc môn văn.”

Học văn hay học lý đối với Giang Bác mà nói không quan trọng, dù sao anh cũng không cần học tri thức nơi này, anh chỉ lo lắng mỗi việc nếu làm văn bị điểm kém sẽ khiến anh không thể cùng lớp với Sở Sở. Thay vì dựa vào việc Sở Sở nâng cao kiến thức khoa học tự nhiên, anh cảm thấy còn không bằng dựa vào chính mình nâng cao trình độ viết văn.

Nhà trường còn tổ chức lễ trao tiền thưởng cho học sinh, nhằm động viên các em chăm chỉ học tập, đọc sách là vinh quang nhất.

Trận thế rất lớn.

Tô Chí Phong là giáo viên thực tập của trường, cũng tham gia. Nhìn con mình đứng trên bục giảng, trong lòng ông rất vui mừng.

Sau khi các giáo viên khác biết đứng nhất và đứng ba toàn trường đều là con của Tô Chí Phong, vô cùng hâm mộ mà khen ngợi.

“Trong tương lai, hai người này tuyệt đối là hạt giống tốt của sinh viên đại học.”

“Tôi thấy bạn học Tô Giang Bác có thể vào Thanh Hoa.”

“Bạn học Tống Sở nhất định có thể vào Đại học Bắc Kinh.”

Cho dù Tô Chí Phong bình thường làm người khiêm tốn, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy vui sướng, vô cùng tự hào.

Lại có giáo viên hỏi: " Thầy Tô, không phải thầy đang thi lên thạc sĩ sao, là muốn chuẩn bị vào trường nào?”

“Đại học Sư phạm Thủ đô.”

“Ôi, trường học này không tệ nha, qua một năm nữa, người một nhà các người đều phải đi đại học.”

Tô Chí Phong…

Buổi chiều tan học về nhà, Tống Sở và Giang Bác liền lấy giấy khen và tiền thưởng của mình ra giao cho Mã Lan.

“Còn có tiền thưởng ư.” Mã Lan cầm lấy tiền, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ, một lần nữa cảm nhận được con cái nhà mình tuy rằng còn rất nhỏ nhưng rất trâu bò, đang đến trường học mà còn nhận học bổng.

Tống Sở nói: "Mẹ, lần sau con sẽ lấy về nhiều thêm, con sẽ cố gắng hơn nữa.”

Mã Lan rất hài lòng nói: "Bây giờ đã rất giỏi rồi, thành tích này rất tốt." Bà giơ ngón tay cái lên.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 445: Chương 445


Tống Sở vui vẻ nở nụ cười, sau đó lại nói đến việc phân chia lớp của mình: "Ước mơ của con là vào được Đại học Bắc Kinh, mẹ, mẹ chuẩn bị vào đại học nào?"

Mã Lan cảm thấy con gái rất có lý tưởng, đây chính là Bắc Kinh đó: "Đây cũng là ước mơ của mẹ, nhưng không biết có thể thực hiện được hay không, dù sao mẹ cũng đã lâu không học tập, kiến thức đều đã quên.”

Tống Sở cổ vũ nói: "Mẹ là giỏi nhất, nhất định có thể thi đậu, đến lúc đó chúng ta có thể cùng đi học, còn có thể làm bạn học.”

Giang Bác nói: "Không làm được, mẹ thi trước.”

Tống Sở nói: "Thế mẹ là đàn chị!”

Mã Lan…

TBC

Còn chưa ăn cơm tối, anh em nhà họ Lôi sát vách đã chạy qua.

Hai anh em vẻ mặt phấn chấn, so với Tống Sở bọn họ còn vui vẻ hơn. Trong tay còn cầm bài thi của chính mình, vẻ mặt thần bí lại đắc ý hỏi Tống Sở: "Biết bọn anh lần này kiểm tra bao nhiêu điểm không?"

Tống Sở lắc đầu.

Giang Bác vẻ mặt thờ ơ.

Lôi Hổ cố ý thở dài: "Ai, kiểm tra coi như cũng ổn.”

Lôi Báo cũng nói: "Anh thi cũng tạm được.”

Tống Sở vẻ mặt nghi hoặc nhìn bọn họ: "Cũng ổn và tạm được là bao nhiêu?”

Lôi Hổ hé miệng cười, trong mắt không giấu được ý cười: “Lớp 11 trường anh tổng cộng có 600 người, anh đứng thứ 150 toàn khối.”

Lôi Báo không chút do dự, đắc ý nói tiếp lời: “Lớp 10 trường anh tổng cộng 720 người, anh thi được 220 toàn khối.”

Hai người đều rất kiêu ngạo, dù sao lúc trước bọn họ cũng đi vào bằng cửa sau, hiện tại đánh bại mấy trăm người, bọn họ cảm thấy mình quá tài giỏi, quả thực quét ngang ngàn quân.

Giang Bác cảm giác mình chú ý lắng nghe quá vô ích…

Còn Tống Sở thì cảm thấy bọn họ tiến bộ thật lớn, nghĩ đến thành tích trước đó, lại nhìn vào bây giờ, đúng là nghịch thiên nha, cô rất mừng thay cho họ: “Quả thật thi không tệ, tiến bộ vượt bậc.”

“Cũng tạm được, he he he." Hai anh em đều nở nụ cười, cười xong lại hỏi Tống Sở và Giang Bác thi thế nào.

Tống Sở cũng thật vui vẻ đáp: "Em và anh Tiểu Bác thi cũng không tệ, anh Tiểu Bác thi hạng nhất, em thi hạng ba.”

Lôi Báo há to miệng: "Cả lớp?”

“Toàn trường.”

“...”

Im lặng một hồi, hai anh em ngẩng đầu nhìn trời. Tôi vừa rồi tự hào cái gì chứ, tôi đang ở đâu.

Đây chính là top 3 huyền thoại của trường đấy…

Lúc trước bọn họ lại còn muốn nhận đàn em, lúc đấy bọn họ lấy ở đâu ra tự tin vậy chứ?

Lôi Báo nắm tóc mình, vẻ mặt khóc không ra nước mắt: "Các em làm thế nào thi được điểm cao như vậy?”

Tống Sở nói: "Chính là cố gắng học tập nha, mỗi ngày ngoại trừ ăn ngủ, thời gian còn lại em đều dùng để học tập, ngay cả việc sáng tác mà em thích nhất cũng tạm thời dừng lại.”

Hai người đều không muốn nói chuyện nữa, vốn cho là mình đủ cố gắng, nhưng so với Tống Sở, quả thực không thể so sánh.

Tống Sở cổ vũ nói: "Các anh cũng phải cố gắng học giỏi, hiện tại kỳ thi tuyển sinh đại học đều đã cải cách, thầy giáo nói thành tích rất quan trọng, thành tích không tốt có thể không đậu được đại học, đến lúc đó các anh ngay cả trường quân đội cũng không vào được.

Giang Bác nói: "Điểm trường quân đội cao hơn bình thường rất nhiều.”

Lôi Hổ cùng Lôi Báo: ".....”

Hai người vội vã đến, lại xám xịt rời đi.

Bà Lôi ở nhà làm đồ ăn ngon chúc mừng con trai, thấy hai anh em trở về, liền nói: “Mẹ làm chút bánh ngọt, các con lát nữa đem qua cho Sở Sở và Tiểu Bác một ít nhé, lần này thi tốt như vậy đều là nhờ bọn họ.”

Hiện tại tâm trạng Bà Lôi rất tốt, con trai thành tích tốt, cũng không nghịch ngợm với những đứa trẻ khác trong khu nhà, những hiểu lầm trước đây cũng đã được giải quyết.

Bà ấy hiện tại cũng đang mong chờ vào tương lai sau này của con trai mình.

Lôi Hổ cùng Lôi Báo lại đồng thời lắc đầu: "Mẹ, lần sau đi, lần này bọn con thi không tốt, xấu hổ lắm.”

Lôi Báo gật đầu: "Mẹ, chờ con tiến vào top 100 rồi nói sau.”

Bà Lôi lộ ra vẻ lo lắng, do dự hỏi: "... Có thể làm được không?”

“.....” Ngay cả mẹ ruột cũng không tin tưởng bọn họ.

Hai anh em buồn bực chạy lên lầu.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 446: Chương 446


Thủ trưởng Lôi vừa lúc vào nhà, thấy hai đứa con trai chạy lên lầu, ngay cả ông ấy trở về cũng không chào một tiếng, liền chắp tay sau lưng rất không vui nói: "Thằng nhãi con, ngay cả cha cũng không nhận.”

Bà Lôi bây giờ vẫn còn giận nên cũng không để ý tới lời chồng mình nói, tự mình đem bánh ngọt bỏ vào trong mâm, chuẩn bị mang đến nhà bên cạnh.

TBC

Thủ trưởng Lôi hỏi: "Cái này định đem đi đâu?”

“Con trai lần này thi tốt lắm, tôi cảm ơn anh em Sở Sở.”

Thủ trưởng Lôi vừa nghe, liền hỏi: "Thi rất tốt sao?”

“Một đứa hơn một trăm, một đứa hơn hai trăm.”

Thủ trưởng Lôi: "... Khi còn đi học, tôi còn thi đạt hạng tám.”

Chỉ thi hơn một hai trăm mà vợ ông ấy khoe khoang cái gì chứ.

Bà Lôi nói: "Lúc ông đi học có mấy người? Trường con trai tôi có cả mấy trăm học sinh.”

Nếu vậy thì đúng là khá giỏi, Thủ trưởng Lôi đột nhiên phát hiện con trai quả thật thi rất tốt: "Không hổ là con trai của tôi, đúng là thông minh, tôi phải thưởng cho bọn nó.”

Bà Lôi không để ý tới ông ấy, bưng khay đi ra ngoài.

Thủ trưởng không làm ầm ĩ lên, biết bạn già còn đang tức giận vì chuyện trước đó nên nhanh chóng lên lầu, chuẩn bị quan tâm hai đứa con trai, lại thưởng cho bọn nó.

“Các con, lần này các con thi không tồi, nói đi, muốn cái gì? Lúc trước cha cất giữ hai khẩu Browning, hiện tại có thể cho các con, nhưng không thể cho đạn, quá nguy hiểm.”

Ông ấy vốn chờ mong bộ dáng vui vẻ bừng bừng của hai đứa con trai, kết quả hai đứa con trai mím môi rất bất mãn: "Đừng quấy rầy chúng con học tập, chúng con phải thi vào trường quân đội." Bọn họ chả hiếm lạ gì thứ kia, giờ cũng không còn trẻ con nữa rồi, trước kia không có lý tưởng mới muốn đồ của cha, hiện tại bọn họ có thể tự mình cố gắng để đạt được, tự mình làm quân nhân thì muốn bao nhiêu Browning cũng được.

(*Browning là một loại s.ú.n.g lục, s.ú.n.g ngắn bán tự động được thiết kế bởi hai nhà thiết kế vũ khí nổi tiếng, một người Mỹ và một người Bỉ là John Browning và Dieudonné Saive. )

Lôi Báo đứng dậy đóng cửa lại.

Đứng ở cửa, Thủ trưởng Lôi vẻ mặt mất mát, các con hình như không cần ông ấy nữa rồi.



Trận tuyết đầu tiên ở thủ đô đến rất nhanh, mới giữa tháng mười một mà đã rơi. Hơn nữa thoáng cái liền trở nên rất lớn, lạnh giá và đầy tuyết, so với huyện Bình An còn lạnh hơn rất nhiều.

Bởi vì thời tiết rất lạnh, tuyết phủ dày trên đường, xe máy điện của Giang Bác cũng không có cách nào lái, vẫn là nhân viên cần vụ Tiểu Vương tìm xe Jeep quân dụng đưa bọn họ đến trường.

Mặc dù tuyết dày bất tiện, nhưng cũng không phải không có lợi.

Khắp nơi được bao phủ bởi màu trắng, tạo ra một thế giới màu trắng bạc. Điều khiến Tống Sở ngạc nhiên nhất là, nơi này còn có thể trượt băng trên mặt nước.

“Đúng vậy, bọn họ trượt băng trên hồ đóng băng.”

Đây là những gì các bạn trong lớp nói với Tống Sở.

Phía sau trường có một cái hồ nhỏ, cứ trời vào đông là sẽ đóng băng, có thể lên đó chơi trượt băng, mỗi khi tan học đều có rất nhiều người đến đó chơi.

Tống Sở kinh ngạc: "Không sợ ngã xuống sao?

Ủy viên học tập nói: "Sao có thể rơi xuống? Băng rất dày nha, hằng năm, sau khi hồ đóng băng liền không cần đi qua bằng cầu, cứ trực tiếp đi bộ trên băng, các cậu chắc chắn chưa từng chơi qua.”

Tống Sở cảm thấy thật kỳ diệu.

“Anh Tiểu Bác, chúng ta đi xem một chút đi.”

Giang Bác gật gật đầu, anh cũng rất muốn biết tầng băng dày kia có thể chịu được trọng lượng bao nhiêu.

Vì thế sau khi tan học, Tống Sở và Giang Bác cùng đi xem mọi người trượt băng. Khi đến nơi, quả nhiên đã có một đám người đang đi dạo ở phía trên.

Từng người nắm tay nhau, vô cùng rộn ràng.

Tống Sở hâm mộ nhìn, trong lòng cũng rục rịch.

Giang Bác lại nhíu mày, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Sở: "Đừng đi, nguy hiểm.”

“Sao vậy anh Tiểu Bác, tại sao lại nguy hiểm vậy?”

"Lớp băng chịu lực vượt chỉ tiêu rồi.”

Tống Sở đối với năng lực tính toán của Giang Bác tuyệt đối tin tưởng, anh nói nguy hiểm, vậy khẳng định là nguy hiểm, nhìn thấy rất nhiều người đi phía trên cô vội vàng nói với người bên cạnh: "Mau kêu bọn họ trở lên bờ đi, băng này sắp không chịu được mà nứt rồi.

“Nói nhảm cái gì vậy, trước đó chắc chắn các cậu chưa từng thấy qua, khối băng nơi này của chúng tôi rất dày, không dễ bị ép vỡ.”

Bạn học bên cạnh nói xong bước một bước thật dài nhanh chóng chạy xuống mặt băng.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 447: Chương 447


Nhìn thấy bạn học kia chạy xuống mặt băng, Tống Sở cảm thấy cổ họng như muốn nhảy ra ngoài. Cất giọng gào to: "Đừng chạy lên mặt băng, mau lên đây, nguy hiểm lắm!”

Mấu chốt là bạn học kia không chỉ chạy lên mặt băng, còn đặc biệt đắc ý ở trên mặt băng nhảy nhảy mấy cái, sau đó nói với Tống Sở: "Xem đi, tôi nói sẽ không nứt mà.”

Gần đấy ủy viên học tập cũng gọi với lên bờ: "Tống Sở, mau xuống chơi đi, các cậu trước kia chưa từng chơi, chơi rất vui đó.”

“Lên đây đi, đừng đùa nữa, anh Tiểu Bác nói băng sắp vỡ rồi.”

“Đừng dọa người nữa.”

“Đúng vậy, làm sao có thể nứt, chúng tớ trước kia đều chơi như vậy.” Bạn học vừa mới xuống nói, cậu ta vừa nói vừa tiếp tục nhảy vài cái.

Cậu ta không nhảy còn tốt, vừa nhảy vài cái, bằng mắt thường Tống Sở liền có thể thấy được trên mặt băng rất nhanh đã xuất hiện một vết nứt.

Các bạn học bên cạnh sau khi nhìn thấy, đều sững sờ, như thể không phản ứng kịp.

Vài giây sau đó là một tiếng thét chói tai, ủy viên học tập đều bị dọa đến sợ hãi.

Tống Sở sợ tới mức da đầu tê dại, vốn muốn kêu cứu nhưng âm thanh bị đè ở trong cổ họng không phát ra được, một tay gắt gao ôm chặt lấy Giang Bác.

Người phía dưới càng sợ hãi hơn.

Vốn chỉ là một cái khe nứt nhỏ, kết quả lúc mọi người hoảng hốt chạy loạn, khối băng phía dưới ngược lại nứt càng nhanh.

“Cứu, cứu mạng!!!" Tống Sở không nhịn được kêu lên.

Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn - hai người đi theo bảo vệ Giang Bác nghe được động tĩnh cũng chạy tới, thấy tình huống như vậy, đôi mắt trợn trừng, đi theo phía sau còn có một số giáo viên.

Mọi người nhanh chóng tiến hành cứu giúp, nhưng người quá nhiều, lại hoảng loạn, người trên bờ cũng không thể đi lên mặt băng, hoàn toàn không có cách nào cứu.

“Nằm sấp xuống, nằm sấp xuống hết, đừng chạy.”

Hiệu trưởng hét lớn, nhưng mà người trên mặt băng đều bị doạ c.h.ế.t khiếp, ai mà còn nghe được người khác nói cái gì.

Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn cũng nhanh chóng đi giúp đỡ cứu người, nhưng trên mặt băng náo loạn vô cùng, căn bản không có cách nào cứu giúp.

Giang Bác nhắm mắt lại, trán đổ đầy mồ hôi.

Rất nhanh, người trên mặt băng không còn la hét nữa, dường như tất cả đều bình tĩnh trở lại.

Chủ nhiệm chạy nhanh tới vội vàng chỉ huy mọi người nằm sấp xuống và bò về phía bờ.

Cũng không biết có phải nghe lọt tai hay không, những người này đều làm theo hướng dẫn, không còn nhốn nháo nữa. Trên bờ mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lôi kéo các học sinh bị dọa sợ đến mềm chân lên bờ.

Giang Bác trán toát mồ hôi, nhìn mặt băng: "Không còn kịp nữa rồi.”

Trên mặt băng thoáng cái nứt ra, mặt băng mà những học sinh đang giẫm lên lập tức vỡ nát, người cũng theo đó rơi xuống.

Vì bọn họ đứng gần nhau nên người rơi xuống kéo mắt cá chân người phía trước, từng người một, dẫn đến mấy người phía sau đều rơi xuống.

Cùng với một tiếng thét chói tai, một số giáo viên đã chuẩn bị từ trước nhảy xuống nước.

Người rốt cuộc cũng được cứu lên, nhưng trời lạnh như vậy, lại rơi vào trong nước, bọn họ đã sớm bị đông lạnh đến hỏng rồi.

Tất cả mọi người đều được đưa đến bệnh viện.

Các giáo viên tham gia cứu người cũng bị đông lạnh đến không còn cảm giác, cùng nhau được đưa đến đó.

Tô Chí Phong nghe được thông báo cũng tới, thấy bọn nhỏ không có việc gì liền yên tâm, bảo Tiểu Vũ cùng Chu Đại Sơn mang bọn nhỏ về trước, chính mình phải đến bệnh viện để hỗ trợ.

Tống Sở đỏ mắt nói: "Cha, sẽ không sao chứ.”

“Không có việc gì, nơi này là thủ đô, bệnh viện rất lớn! Con và Tiểu Bác mau trở về đi.”

Tống Sở gật gật đầu.

Giang Bác cũng có chút mệt mỏi, dẫn Tống Sở cùng nhau về nhà.

Trước khi lên xe, bỗng một cơn gió lạnh thổi qua, Tống Sở không khỏi rùng mình, lúc này mới phát hiện sau lưng cô đều ướt đẫm mồ hôi.

“Anh Tiểu Bác , vừa rồi thật đáng sợ nha.”

Giang Bác có chút mệt mỏi, gật đầu.

Hai người vừa về đến nhà đã bị Mã Lan ôm lấy với vẻ mặt lo lắng ôm lấy, Mã Lan cũng từ cơ quan nghe được tin, dù sao người rơi xuống nước cũng có không ít con cái của công đoàn xưởng thép và công nhân ở đấy.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 448: Chương 448


Lúc Mã Lan nghe được tin cũng thiếu chút nữa bị dọa cho hôn mê, còn lo lắng con nhà mình có thể cũng bị rơi xuống hay không.

“Thiếu chút nữa là con đã nhảy xuống đó chơi, may là anh Tiểu Bác nói nguy hiểm.” Tống Sở còn sợ hãi nói, sau đó buồn bã: "Con nói nhưng tất cả mọi người đều không nghe, bọn họ không tin chúng con.”

Mã Lan an ủi đứa nhỏ: "Đây không phải lỗi của các con, cho dù không nứt, cũng không nên đi lên đó chơi. Các con đây là quan tâm đến tính mạng của mình, lớn như vậy, cũng nên học cách tránh xa nguy hiểm rồi. Hơn nữa mọi người đều đã được cứu, hẳn là không có việc gì, hy vọng sau khi trải qua việc này, lần sau tất cả mọi người sẽ tỉnh táo hơn một chút, không nên làm loại chuyện nguy hiểm này nữa.”

Bà suy nghĩ rất tốt đẹp, nhưng buổi tối lúc Tô Chí Phong trở về sắc mặt rất tệ, những người rơi xuống nước đều phát sốt.

Trời lạnh như vậy, rơi vào trong nước băng, không bị sốt mới là lạ, hơn nữa phần lớn học sinh đều không đủ dinh dưỡng, thể chất cũng không tốt.

“Bệnh viện bên kia còn đang điều trị.”

Dù sao cái này tin tức này cũng khẳng định là tin xấu nhất.

Sắc mặt cả nhà bọn họ đều không được tốt, không nghĩ tới có người sẽ xảy ra chuyện.

Nửa đêm, Giang Bác bị giọng của Sở Sở đánh thức, anh im lặng lắng nghe một chút, đột nhiên ngồi dậy, bật công tắc ở đầu giường, sau đó đi đến mép giường của Tống Sở.

Tống Sở mặt đỏ bừng, trong miệng rầm rì.

Giang Bác đưa tay sờ trán cô, quả nhiên rất nóng.

Nhìn Tống Sở cuộn người đổ đầy mồ hôi, đôi mắt Giang Bác cũng không khỏi đỏ ửng theo.

Huống chi là Mã Lan, nhìn đứa nhỏ vốn đang bình thường đột nhiên như vậy, khổ sở lau nước mắt.

“Sao đột nhiên lại phát sốt?”

Bác sĩ phụ trách bệnh viên nói: "Có thể là do ra mồ hôi nhiều, sau đó bị gió lạnh thổi qua.”

Mã Lan nói: "Buổi tối, trước lúc con bé ngủ có nói là trên lưng dính dính, nhưng tôi đã cho con bé thay quần áo rồi.”

“Chắc chắn bị cảm lạnh rồi, thời tiết này rất dễ bị cảm lạnh.”

Tô Chí Phong lo lắng nói: "Không đâu, chắc là con bé bị dọa sợ. Hôm nay trường học xảy ra chuyện, con bé chứng kiến từ đầu đến cuối.”

Mã Lan hỏi: "Bác sĩ, con gái tôi không sao chứ?”

“Cái này còn phải xem tình huống, sốt cao quá.”

Giang Bác nói: "Cho em ấy thuốc hạ sốt, dùng thuốc hạ sốt tốt nhất.”

Bác sĩ nói: "Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Giang Bác không tin tưởng bọn họ, khó khăn buông lỏng tay Tống Sở ra, đi theo bác sĩ đến quầy thuốc bệnh viện, kết quả phát hiện thuốc trong quầy thuốc hoàn toàn vô dụng.

Anh sớm nên biết, công nghiệp xây dựng không tốt, còn có thể trông cậy vào thuốc của bọn họ có thể tốt bao nhiêu?

Trước kia trong nhà không ai bị bệnh, Giang Bác cũng không nghĩ tới chuyện sẽ chế tạo thuốc.

Lúc này nhìn thấy Tống Sở bị bệnh, lại dùng những thứ không có tác dụng này trong lòng khó chịu vô cùng, anh nhanh chóng chạy tới bên người Tống Sở nắm lấy cánh tay còn lại của cô, lặng lẽ ở trong đầu tìm kiếm dược liệu để chế thuốc.

Anh chưa bao giờ sốt ruột như vậy.

Điều này khiến anh mất một thời gian dài cũng không tìm ra được cách giải quyết.

Tống Sở khẽ mở mắt, thấy được cha mẹ và anh Tiểu Bác ngồi bên cạnh mình, cô yếu ớt nói: "Con không sao, mọi người đừng lo lắng.”

Giang Bác sờ đầu cô: “Ừ, không có việc gì.”

Mã Lan lau nước mắt: "Con gái, bảo bối, cha mẹ đều ở đây, đừng sợ.”

Tống Sở lần nữa nhắm mắt lại, cô cảm thấy thật khó chịu. Từ kiếp trước đến nay, đây là lần đầu tiên cô bị bệnh, lần đầu tiên này cô cảm thấy đặc biệt khó chịu, giống như mình sắp c.h.ế.t vậy. Cô biết mình đang phát sốt nên có chút lo lắng, sợ đầu óc mình bị nóng đến hỏng, cô còn phải thi đại học nữa .

Giang Bác thở phào nhẹ nhõm, tựa đầu vào bức tường lạnh lẽo để mình bình tĩnh lại, sau đó một lần nữa sử dụng tinh thần lực, anh muốn tìm ra thuốc có thể cứu Sở Sở càng nhanh càng tốt.

Lãnh đạo lớn bên kia cũng nghe tin Tống Sở bị bệnh, suốt đêm liền cho người đưa đến thuốc nhập khẩu .

Số lượng loại thuốc này rất ít, hầu như các bệnh viện đều vẫn chưa có.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 449: Chương 449


Loại thuốc nhập khẩu này xem như vẫn có chút tác dụng, sau khi Tống Sở sử dụng, đã tránh được chuyện phổi bị nhiễm trùng, nhưng sốt cao vẫn không giảm, liên tục tái phát lại.

Dựa theo lời bác sĩ nói, đứa nhỏ này trước kia khẳng định chưa từng sinh bệnh, nhìn qua cơ thể này rất tốt, nhưng một khi sinh bệnh sẽ rất khó trị.

Cơ thể con gái nhà mình Mã Lan đương nhiên hiểu rõ, nói là thân thể tốt, không bằng nói là yếu ớt.

Thời tiết vừa lạnh liền quấn chặt, uống nước cũng chưa bao giờ uống nước lạnh, được chăm sóc rất tốt.

Giang Bác ngồi đó cả đêm, Mã Lan cùng Tống Sở bảo anh đi nghỉ ngơi anh cũng không có cử động, vẫn nhắm mắt ngồi im.

Tô Chí Phong nhỏ giọng nói: "Con trai, có phải con đang nghĩ cách làm thuốc không?”

Mã Lan mang theo giọng mũi nói: "Ông nghĩ muốn điều chế liền có thể điều chế ra ngay được sao?”

Bà cũng không để ý đến Giang Bác nữa mà ngồi ở bên cạnh trông coi.

Mãi cho đến rạng sáng, Giang Bác mới mở mắt: "Giấy và bút.”

Tô Chí Phong và Mã Lan tinh thần đang không tốt, nghe nói như thế, lập tức giật mình, Tô Chí Phong lập tức tỉnh táo chạy đến phòng làm việc của bác sĩ.

—-------

Trong thời gian cấp bách như vậy, Giang Bác không thể bào chế loại thuốc an toàn tuyệt đối được.

Dược phẩm thời đại này quá lạc hậu, thậm chí còn lạc hậu hơn ngành của anh. Giang Bác phải xem xét, dựa vào trình độ y tế hiện tại có đủ điều kiện điều chế thuốc hay không, quan trọng hơn, anh còn phải xác định tác hại về thể chất do tác dụng phụ của thuốc gây ra đối với Tống Sở, đồng thời làm mọi cách để giảm thiểu nó xuống một cách tối đa. Cuối cùng, Giang Bác chọn loại thuốc hơi dịu nhẹ nhưng có tác dụng hạ sốt tốt. Vì không muốn Sở Sở bị kim tiêm đâm, anh đã chọn thuốc uống. Bàn tay anh viết thoăn thoắt ra giấy một loạt nguyên liệu cùng phương thức điều chế, thoáng cái đã xong, hệt như mọi thứ đã được in ra trong đầu Giang Bác thật tỉ mỉ.

Anh chán nản nghĩ, tại sao bệnh viện lại không có máy tính? Lẽ ra trước đây anh không nên thờ ơ việc này như vậy, nếu anh chế tạo ra máy tính từ lâu thì bây giờ nó đã được phổ biến rộng rãi.

Có thể lúc trước không dùng, những vẫn sẽ có thời điểm cần dùng đến giống như hiện tại.

Trong lòng Giang Bác không khỏi khó chịu.

Giang Bác đã viết ra tất cả các quy trình bào chế, cùng với công thức dược phẩm một cách cẩn thận nhất có thể.

Khi viết xong, anh lập tức gọi Tiểu Vũ đem đến viện nghiên cứu, lần này anh còn báo thời gian bắt buộc phải hoàn thành: “Trong vòng 24 giờ phải làm xong, tôi cần dùng gấp, cảm ơn anh.”

Tiểu Vũ ngay lập tức rời đi với vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng anh ta đột nhiên cảm thấy có chút chua xót, anh ta có thể cảm nhận được sự khó chịu và lo lắng trong lòng đồng chí Tô Giang Bác.

Hóa ra đồng chí Tô Giang Bác cũng sẽ có lúc mất bình tĩnh như vậy.

Tiểu Vũ không dám chậm trễ, anh ta thực sự sợ rằng Sở Sở bị bệnh quá nặng sẽ xảy ra chuyện gì đó, anh ta có linh cảm rằng nếu Sở Sở xảy ra chuyện, đồng chí Tô Giang Bác cũng sẽ gặp đả kích rất lớn.

TBC

Sau khi Sở trưởng Thái biết tin, ông ta không nói nhiều lời đã ngay lập tức gọi một nhóm chuyên gia về y dược đến.

Các cựu chuyên gia tỏ ra rất bất mãn, gần đây vì xuất hiện máy vi tính, nhiệt huyết nghiên cứu của bọn họ không khỏi bùng lên mãnh liệt, vậy mà lại bị gián đoạn giữa chừng, thật sự là trì hoãn sự nghiệp nghiên cứu của họ mà.

Không chần chừ giây phút nào, Sở trưởng Thái đưa tài liệu cho bọn họ: “Trong 24 giờ phải hoàn thành, nếu cần thiết bị gì chỉ cần nói cho tôi biết, việc cấp bách nên đừng chậm trễ."

Một vị chuyên gia nói: “Không được, tài liệu này từ đâu tới? Đáng tin sao? Còn có cái gì mà phải hoàn thành trong 24 giờ chứ?”

Sở trưởng Thái nói: “Tôi sẽ không nói đó là của ai, bởi vì đây là người đã mang máy tính tiên tiến đến cho chúng ta. Nếu ông không làm tốt, trong tương lai máy tính sẽ bị vô hiệu hóa.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 450: Chương 450


Các chuyên gia y dược: "....."

Lúc này chẳng ai rảnh để nói chuyện nữa, đám người chuyên gia vội xúm lại bàn bạc.

Sở trưởng Thái nói: “Không cần thảo luận gì đâu, chúng ta hãy nhanh chóng làm xong thành phẩm đi, chỉ cần làm theo những gì trên tài liệu là được.”

“Cho dù chúng ta có phương pháp điều chế thuốc, cũng không thể thực hiện nó trong 24 giờ. Để đảm bảo hiệu quả cũng như tính an toàn của thuốc, không thể bào chế thuốc một cách cẩu thả như vậy, không quan sát cùng thí nghiệm vài năm, ai dám sử dụng nó chứ?”

Sở trưởng Thái không biết nên nói gì, sao ông ta có thể không biết chuyện này? Nhưng đồng chí Tô Giang Bác là ai, ông ta có thể từ chối những gì anh yêu cầu sao?

“Mặc kệ như thế nào đi nữa chúng ta cứ làm trước đi, nếu vẫn không được, tôi làm người thử thuốc cho các ông.” Chuyện này rất nghiêm trọng và gấp gáp, nên rất khó tìm được ai tình nguyện thử thuốc.

Nhưng dù kết quả có thế nào nữa cũng vẫn phải thử, nhóm chuyên gia nhanh chóng tách nhau ra, bắt tay vào công việc theo yêu cầu của Sở trưởng Thái.

Cũng may là điều chế thuốc dạng hạt nên sẽ không tốn quá nhiều thời gian, nó cũng không quá phức tạp để làm ra thành phẩm.

Để kịp thời gian, nhóm nghiên cứu thậm chí còn không rời khỏi phòng thí nghiệm trừ giờ ăn, Sở trưởng Thái còn chuẩn bị cả chăn bông cho họ để qua đêm.



Tống Sở đang nằm trong bệnh viện, thỉnh thoảng có thể tỉnh lại một lúc.

Lúc đầu cơn sốt của cô đã thuyên giảm, nhưng nó lại bắt đầu tái phát vào buổi trưa. Cuối cùng, khi cô dùng bữa còn nôn ra hết tất cả, khuôn mặt nhỏ cũng vì vậy mà gầy đi rất nhiều.

Mã Lan và những người khác đều rất khổ sở và lo lắng, bà ôm con gái và nhẹ nhàng dỗ dành cô.

Nhưng Sở Sở không nói một lời nào về những cơn đau cô gặp phải, ngược lại, cô còn an ủi mọi người: "Con không sao đâu, đừng lo lắng."

Những học sinh, giáo viên bị ngã xuống hồ băng cùng được đưa đến bệnh viện cũng có triệu chứng tương tự như Tống Sở. Ngoại trừ những nam sinh có sức khỏe đặc biệt tốt, một số nữ sinh và giáo viên lớn tuổi đã bị sốt liên tục, nhiệt độ cơ thể luôn rất cao.

TBC

Bọn họ so với Tống Sở còn bệnh nặng hơn, cơn đau trực tiếp thiêu đốt cơ thể, tâm trí rơi vào mê man. May mắn là bác sĩ đã cho họ sử dụng thuốc kháng sinh nhập khẩu, nên tạm thời mới có thể kéo dài được.

Nhưng các bác sĩ lại bắt đầu lo lắng, nếu như nhóm người Tống Sở vẫn tiếp tục sốt cao như hiện tại, các loại thuốc kháng sinh nhập khẩu sẽ không còn tác dụng, lúc đó nếu phổi bị tổn thương sẽ dễ dẫn đến phiền phức rất lớn.

Giang Bác ngồi bên cạnh Tống Sở không nói gì, vẫn đang suy nghĩ về những loại thuốc sau này cần dùng.

Anh thật sự không ngờ sẽ có ngày mình lại bị cơn cảm nhẹ như thế này quật ngã, hơn nữa còn để Sở Sở chịu khổ. Nếu vẫn còn ở thời đại của hai người, chỉ một chút thuốc thôi đã có thể lập tức chữa khỏi bệnh cho cô.

Thấy con trai cứ im lặng mấy ngày liền không ăn không uống, Mã Lan vẫn đau lòng nói: “Tiểu Bác, con nên nghỉ ngơi một chút đi, không phải con còn phải chế tạo dược liệu sao? Có mẹ ở đây Sở Sở sẽ không sao đâu."

“Mẹ, chắc là Sở Sở khó chịu lắm.”

Giang Bác cử động đôi môi khô khốc nói.

“Em ấy đang khó chịu nên con cũng không thể nghỉ ngơi.”

Nghe vậy, Mã Lan buồn đến mức ước gì mình là người nằm trên giường, bà thật sự không thể chịu đựng nỗi khi nhìn con trai và con gái của mình như thế.

Hiện tại, một đứa cơ thể không thoải mái, đứa còn lại trong lòng cũng khó chịu theo, bản thân bà là mẹ mà cái gì cũng không làm được, thật vô dụng, bà tự dằn vặt trong lòng.

Tô Chí Phong mang nước cho con trai: “Ít nhất cũng phải uống nước, con không ăn không uống như vậy lỡ mà ngã xuống ai sẽ điều chế thuốc cho Sở Sở đây?"

Giang Bác mím môi, uống một ngụm nước, sau đó giống như hạ quyết tâm nói: “Sau này con sẽ nghiên cứu nhiều hơn về dược phẩm sinh học, không thể để Sở Sở bị bệnh thêm một lần nào nữa.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 451: Chương 451


Suốt một ngày trôi qua, Tống Sở vẫn chưa có dấu hiệu hồi phục, cổ họng đau đến mức nói không ra lời.

Giang Bác đã sử dụng khoảng thời gian này để soạn thảo về thuốc chống viêm họng, sau đó lần nữa nhờ Tiêu Vũ gửi bản thảo đến viện nghiên cứu.

TBC

Thấy lại có bản thảo về thuốc chống viêm họng truyền đến, Sở trưởng Thái có chút lo lắng: “Thế này, có hơi nhanh rồi không? Cậu ấy xác định không có vấn đề gì chứ?”

Trước đây, khi đồng chí Tô Giang Bác nghiên cứu một thứ gì đó đều không nhanh như vậy, huống chi đây còn là dược phẩm sinh học.

Tiểu Vũ nói: “Có lẽ cậu ấy là... một người phi thường.”

Sở trưởng Thái: “.....”

Đây là dược phẩm đấy, sao có thể cẩu thả như vậy? Nhưng Tô Giang Bác muốn thực hiện nó, ông ta cũng không thể phản đối. Bởi vì, nếu có thể bào chế thuốc thành công, cũng xem như là một tia sáng để cứu mạng người.

Ông ta hy vọng những loại thuốc này sẽ thực sự có hiệu quả.

Điều này sẽ có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với ngành y tế của đất nước trong tương lai, dược phẩm do đất nước tự nghiên cứu phát triển sẽ có thể được sản xuất trên quy mô lớn, người bình thường cũng có thể sử dụng.

Những năm qua, bởi vì môi trường điều trị thấp kém và thiếu thuốc men, cho nên mỗi năm đều có rất nhiều trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ bị sốt cao tới mức não bộ bị tổn thương, nếu không cũng bị mắc các bệnh khác nhau, thậm chí là bị tê liệt, dẫn đến nguy hiểm tính mạng.

Ngành y tế của đất nước lúc này thật sự vẫn còn rất lạc hậu.



Các chuyên gia dược phẩm của viện nghiên cứu không làm Giang Bác thất vọng, ba giờ sáng ngày hôm sau, thuốc hạ sốt đã được chuyển đến bệnh viện.

Sở trưởng Thái cũng đến, ông ta lo lắng thuốc mới có thể có vấn đề, dù sao cũng không có thời gian thử nghiệm lâm sàng, thật sự không an toàn.

Sau khi uống vào, nếu thuốc có vấn đề gì sẽ dễ sinh ra hậu quả rất lớn, có khi còn mất mạng.

“Tại sao chúng ta không thử nghiệm lâm sàng trước? Bào chế dược phẩm mới nên thử nghiệm trước thì tốt hơn.”

“Không cần.” Giang Bác rất tự tin, sau khi pha thuốc xong còn tự mình nhấp thử một ngụm.

Sở trưởng Thái nhìn thấy thế, sợ c.h.ế.t khiếp. "Sao cậu lại uống bừa như vậy?!!"

Giang Bác nếm thử hương vị, xác nhận đây đúng là loại thuốc mình cần bây giờ liền an tâm, nhưng nó lại có vị đắng đến mức khiến anh tự hỏi liệu Sở Sở có uống được không, Giang Bác không khỏi ũ rủ nói: “Mẹ, mẹ đỡ Sở Sở dậy để uống thuốc với ạ.”

Đến hôm nay Mã Lan đã khá phờ phạc, nhưng sau khi nghe con trai nói liền đã lấy lại tinh thần.

Tô Chí Phong cũng đứng dậy giữ lấy mền quấn chặt trên người Tống Sở.

Sau đó ông lại hỏi Giang Bác: “Con trai, thật sự có thể uống sao? Hay là để cha thử trước đi.”

Giang Bác nói: “Không sao! Tuyệt đối không thành vấn đề.”

Tiếp đó, anh dỗ Tống Sở uống thuốc: “Sở Sở, uống sữa mạch nha thôi.”

Tống Sở nghe thấy "sữa mạch nha”, lập tức hở mắt ra há to miệng.

Vừa mở miệng, Mã Lan đã đổ hết thuốc vào miệng cô, lập tức một loạt mùi vị đắng ngắt ập tới, cả khuôn mặt Tống Sở ngay lập tức nhăn lại, thanh âm khàn khàn không cách nào phát ra khỏi cổ, nhưng chỉ nhìn khuôn mặt nhỏ của cô nhăn nhó cũng đủ hiểu cô khó chịu đến mức nào, trong mắt cô lộ ra vẻ đặc biệt khó hiểu, như đang muốn hỏi sao sữa mạch nha lại đắng như vậy.

Giang Bác nghiêm mặt nói: “Sốt sẽ ảnh hưởng đến gan, dẫn đến khẩu vị thay đổi.”

Thì ra là như vậy, Tống Sở l.i.ế.m l**m môi, một chút cũng không muốn lãng phí mạch nha.

Sở trưởng Thái đứng ngây ra đó: “Chỉ nói như thế lập tức uống rồi?”

Tống Sở uống thuốc xong liền bị dỗ ngủ.

Giang Bác ngồi một bên để xem trông coi.

Sở trưởng Thái cũng không rời đi, ông ta thực sự muốn xem tình trạng của Tống Sở thế nào. Vì cô đang ngủ nên không ai nói gì, tất cả đều ngồi yên lặng như vậy, ai ngờ y tá ở bệnh viện vừa thấy bọn họ cho bệnh nhân uống thuốc bên ngoài liền vội vàng đi báo cho bác sĩ.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 452: Chương 452


Bác sĩ nghe thấy có người tùy tiện uống thuốc liền chạy tới: "Các người vừa mới cho đứa nhỏ uống thuốc sao? Các người cho uống cái gì? Tại sao không nói cho chúng tôi biết? Lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao? Các người có thể chịu trách nhiệm hay không?”

Mã Lan, Tô Chí Phong và Sở trưởng Thái bị bác sĩ lớn giọng tra hỏi.

Giang Bác bình tĩnh nói: “Xin hãy nhỏ giọng lại.”

Bác sĩ. “…..”

Bác sĩ không còn cách nào khác đành phải thấp giọng nói: “Sao mọi người không thông báo trước cho chúng tôi?”

“Nếu tôi thông báo cho ông, ông sẽ ngăn lại, tôi không thể cho Sở Sở uống thuốc.” Giang Bác trả lời.

Bác sĩ hít sâu một hơi: “Các người đã cho cô bé uống cái gì?” Ông ta không cùng một đứa nhỏ nói chuyện, mà là nhìn về phía còn lại ba người lớn.

Cả ba đều lắc đầu.

Bác sĩ lại nhìn Giang Bác, đột nhiên nhận ra ba người lớn này còn không biết nhiều bằng một đứa trẻ.

Giang Bác nói: “Không biết, còn chưa đặt tên.”

"....." Bác sĩ trầm mặc vài giây, suýt chút nữa tức sôi máu.

Sở trưởng Thái nhanh chân tiến tới an ủi ông ta, nói rằng đó là một loại thuốc hạ sốt mới được tạo ra trong phòng thí nghiệm, rất hiệu quả, hoàn toàn không có vấn đề gì.

"Có thử nghiệm lâm sàng sao chưa từng nghe nói qua?"

Trước đó, vì có nhiều bệnh nhân sốt cao không dứt nên ông ta đã hỏi thăm khắp nơi nhưng không nhận được thông tin gì, nên hiện tại thật sự không có một chút tin tưởng những người trước mặt.

Sở trưởng Thái nói: "Đây là bí mật của phòng nghiên cứu nên tất nhiên ông không biết, nó là loại thuốc hạ sốt tốt nhất."

TBC

Nhìn thấy thẻ công việc mà Sở trưởng Thái lấy ra, bác sĩ đã tin tưởng và thở phào nhẹ nhõm: “Dù sao thì sau này có muốn làm gì cũng phải thông báo trước cho chúng tôi trước đấy.”

Sở trưởng Thái xấu hổ, cảm thấy mình đã thực sự cược cái mạng già cho Giang Bác.

Biết Tống Sở được uống thuốc mới, mấy bác sĩ trong bệnh viện liền chạy đến phòng bệnh để quan sát phản ứng của Tống Sở.

—-------

Chỉ một giờ sau khi Tống Sở uống thuốc, cơn sốt đã bắt đầu thuyên giảm, nhiệt độ cơ thể dần trở lại bình thường.

Các bác sĩ trong bệnh viện ghi chép cẩn thận tình trạng của bệnh nhân, phát hiện sau khi bệnh nhân hạ sốt thì không có gì tái phát.

Tác dụng của thuốc còn nhanh hơn Analgin của nước ngoài.

Tuy nhiên, mặc dù tác dụng của Analgin khá nhanh nhưng nó quá độc. Hiệu quả của thuốc này còn nhanh hơn cả Analgin có khi tác dụng phụ cũng cao hơn không kém, như vậy rất dễ gây phản ứng xấu cho bệnh nhân.

Các bác sĩ càng nghĩ càng lo lắng hơn.

Nhưng sau nửa ngày theo dõi, bệnh nhân vẫn không có phản ứng xấu nào mà còn ngủ rất ngon, thậm chí cơn sốt cũng không tái phát lại như mấy ngày qua.

Bọn họ thấy thế đều thầm nghĩ, nếu đã trải qua thử nghiệm lâm sàng trong phòng thí nghiệm, hiện tại còn có bệnh nhân đã dùng qua mà không xảy ra phản ứng xấu nào, vậy chứng minh thuốc này đúng là có thể dùng được.

Khuôn mặt các bác sĩ tràn đầy niềm vui. Xét cho cùng, đây dù sao cũng là một loại thuốc mới do đất nước tự phát triển nghiên cứu, không phải thuốc nhập khẩu. Điều này có nghĩa là loại thuốc này có thể được sử dụng với số lượng lớn, kể cả những người bình thường cũng sẽ không còn phải lo lắng về cơn sốt hay hàng loạt di chứng do tác dụng phụ.

Bác sĩ vội vàng yêu cầu Sở trưởng Thái xin cấp thuốc này, bởi vì vẫn còn một số bệnh nhân trong bệnh viện đang bị sốt và viêm nhiễm. Nếu có thuốc tốt như này, tất nhiên nên cho họ sử dụng.

Sở trưởng Thái cũng cảm thấy nhẹ nhõm về tình hình của Tống Sở, nhưng sau khi nghe bác sĩ nói xong, ông ta tỏ vẻ xấu hổ và lấp lửng.

Trưởng khoa nội lo lắng: "Sở trưởng Thái, nếu có thuốc tốt, chúng ta hãy đưa cho tất cả bệnh nhân."

Sở trưởng Thái chỉ có thể nói sự thật, loại thuốc này chưa được thử nghiệm lâm sàng, nó chỉ mới được nghiên cứu, bệnh nhân Tô Tống Sở này là người đầu tiên sử dụng nó.

"...!!"

Trưởng khoa nội sửng sốt vài giây, sau đó tức giận đến đỏ cả mặt. "Các ngươi đang đùa giỡn an toàn tính mạng của bệnh nhân hay sao! Làm sao có thể làm như vậy đối với một đứa nhỏ? Lỡ như thuốc không tốt, các người có biết hậu quả không?
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 453: Chương 453


Sở trưởng Thái bị mắng đến mức không thể ngẩng đầu lên, chuyện này thực sự không thể cãi được.

Thuốc chưa trải qua thử nghiệm lâm sàng không được dùng cho bệnh nhân trong bất kỳ trường hợp nào, thật ra bây giờ nghĩ lại, ông ta cũng khá sợ hãi.

"Các người, các người… Tôi sẽ đi báo cáo hết các ngươi!"

Trưởng khoa nội tức giận nói.

Mã Lan cảm thấy khá có lỗi, dù sao thì Sở trưởng Thái cũng vì nhà họ Tô nên mới làm như thế, vì vậy, bà đứng dậy và nói. "... Bác sĩ, chuyện đó… con gái tôi không sao nữa rồi."

“Chúng ta còn phải quan sát lâu dài.” Trưởng khoa nội tức giận nói. "Các ngươi thật tùy tiện!"

Mã Lan bĩu môi xấu hổ, biết bác sĩ làm vậy cũng là vì lợi ích của con mình nên không thể phản bác được gì.

Bởi vì Tống Sở hạ sốt, nhà họ Tô mới thở phào nhẹ nhõm, Giang Bác cũng chịu nghỉ ngơi ở giường bên cạnh Tống Sở.

Mặt khác, bệnh viện đã sắp xếp một bác sĩ thường xuyên quan sát Tống Sở, sợ cô có phản ứng gì khác.

Bệnh viện không thể đưa thuốc này cho người bệnh nhân khác được, tinh thần trách nhiệm không cho phép họ làm như vậy. Nhưng không biết là ai đã tung tin Tống Sở uống thuốc mới nên đã hạ sốt, người nhà của những bệnh nhân đó đều đến bệnh viện để yêu cầu giải thích.

Trưởng khoa nội đau đầu cố giải thích với họ rằng tuy đây là thuốc mới, nhưng vẫn chưa được thử nghiệm lâm sàng. Điều đó có nghĩa là, không có gì đảm bảo rằng thuốc sẽ không có tác dụng phụ, cũng như nó sẽ hiệu quả với tất cả mọi người, thậm chí có nhiều khả năng sẽ gây hại cho cơ thể.

Ông ta cố tình nói một cách nghiêm túc, điều đó thật sự khiến một số người thân bệnh nhân sợ hãi bỏ về.

Nhưng vẫn có một người thân của bệnh nhân vẫn không bỏ cuộc.

Dù sao, con cái của họ cũng không thể chờ thêm được nữa.

Lúc rơi xuống nước đã bị đông lạnh, còn vì sợ hãi mà bị sặc nước, hiện tại vẫn sốt cao, mấy ngày trước còn sốt nặng đến mức bị nhiễm trùng, nếu không xử lý tốt việc này sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Những người thân này cũng không hiểu biết nhiều, họ chỉ nghĩ rằng đã có người uống rồi thì nhất định sẽ có ích, cho nên không ngừng yêu cầu bệnh viện cho họ thuốc uống.

Ngay cả trưởng khoa nội cũng bị sốc bởi điều này.

Ông ta vừa nghe liền không đồng ý. "Là người của y khoa sao có thể cẩu thả làm bậy, chúng tôi tuyệt đối sẽ không dùng loại thuốc chưa qua kiểm nghiệm như vậy."

Trưởng khoa nội chỉ có thể giải thích với người nhà bằng cách này.

Người nhà không tin nên kéo nhau đến phòng bệnh Tống Sở để xem.

Kết quả nhìn thấy Tống Sở uống thuốc không những không có phản ứng bất lợi nào mà còn đang bắt đầu ăn cháo, tinh thần cũng đỡ hơn nhiều, so với con cái của họ nhìn còn sung sức hơn.

Cổ họng Tống Sở vẫn còn đau nên không tiện nói chuyện, thành ra chỉ có thể nhìn chằm chằm những người đến, muốn xem bọn họ định làm cái gì.

Mã Lan thương con gái, không chờ cô hỏi đã giải thích mọi việc cho Tống Sở nghe.

Tống Sở càng thêm nghi hoặc, cô đã uống thuốc lúc nào?

Cô chớp chớp đôi mắt to nhìn Giang Bác, như muốn dùng ánh mắt hỏi anh.

Giang Bác: "... Sữa mạch nha."

TBC

Tống Sở: "....." Cô vừa nãy còn nghĩ, sữa mạch nha vốn ngọt sao lại có thể đắng như vậy, anh Tiểu Bác đúng là xảo quyệt.

Cho dù anh không nói dối cô, thì cô cũng sẽ uống thuốc thôi, cô đâu phải là một đứa trẻ không hiểu chuyện.

Cô khịt mũi "hừ" một tiếng, cổ họng cũng vì vậy mà bất giác lại đau.

Mã Lan không muốn mọi người làm phiền con mình nên đã dẫn tất cả ra ngoài nói chuyện.

Phụ huynh bệnh nhân lo lắng hỏi: “Đứa trẻ uống thuốc mới xong có khó chịu gì không?”

Mã Lan trả lời: "Không có khó chịu gì cả, nhưng vẫn đang được theo dõi."

Một phụ huynh khác lại hỏi: "Gia đình bà dùng loại thuốc mới thế nào? Chúng tôi đã nộp đơn lên bệnh viện nhưng bệnh viện từ chối."

"... Tôi cũng không rõ về chuyện đấy, nhà tôi cũng chỉ là thử vận may mà thôi. Dù sao thì loại thuốc này cũng chưa qua thử nghiệm lâm sàng, vì vậy chúng ta nên thận trọng và tin tưởng vào các bác sĩ trong bệnh viện."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 454: Chương 454


Mã Lan cảm thấy bà không phải là loại người vì người khác mà hy sinh nhà mình, mặc dù con gái bà uống không có vấn đề gì, nhưng ai biết được điều gì sẽ xảy ra với những người khác nếu họ uống nó. Dù sao loại thuốc này cũng chưa được thử nghiệm lâm sàng, đến lúc đó nếu có vấn đề gì thì mọi trách nhiệm sẽ bị đổ hết lên con trai bà, đó là một tội quá lớn.

Những người phụ huynh kia tuy có chút lung lay, nhưng nhìn thấy bộ dáng tràn đầy sức sống của Tống Sở, bọn họ vẫn không khỏi mong mỏi thuốc mới.

Sáng hôm sau, Sở trưởng Thái lại gửi thuốc chống viêm đến.

Cổ họng Tống Sở lúc này đang sưng tấy, ăn uống chẳng những không thoải mái mà còn ho khan đến khô rát cả họng.

Biết thứ vừa được gửi đến là thuốc chống viêm do anh Tiểu Bác bào chế, cô lập tức đổ thẳng vào miệng mà không nói lời nào. Nhưng vị đắng của thuốc khiến khuôn mặt cô không khỏi nhăn lại như quả bóng xịt hơi.

Cô khàn giọng nói: "Anh Tiểu Bác, cái này đắng quá."

Tô Chí Phong dỗ dành con gái: "Thuốc đắng dã tật."

Mã Lan nói: "Con chưa thể ăn kẹo, sau này mẹ sẽ mua kẹo cho con, lựa thứ mà con thích nhất."

Giang Bác nói: "Sau này anh sẽ nghiên cứu loại thuốc có vị ngọt."

Mã Lan và Tô Chí Phong: "....."

Tống Sở cảm thấy hạnh phúc vô cùng, hứa hẹn nói: "Sau này em sẽ không bao giờ ốm nữa, không để cả nhà lo lắng nữa."

Mã Lan không kìm được chua xót lần nữa: "Mẹ thật sự đau lòng muốn chết."

Sau khi Tống Sở uống thuốc chống viêm, buổi chiều đã cảm thấy khá hơn nhiều.

Có một số học sinh sức khỏe tốt dưới sự điều trị của bệnh viện cũng bắt đầu khá lên, tuy không nhanh bằng Tống Sở nhưng cũng tốt hơn trước, cho nên các phụ huynh hôm qua cũng không còn muốn mạo hiểm để con cái của họ uống loại thuốc chưa qua kiểm nghiệm lâm sàng.

Ngược lại, người giáo viên cứu người bởi vì lớn tuổi, khả năng khôi phục không nhanh nên thân thể bắt đầu sa sút.

Người thân đối phương biết Tống Sở uống thuốc không sao, còn sắp xuất viện nên lập tức đến bệnh viện van xin, quỳ rạp xuống trước cửa viện trưởng. Người thân của họ vì cứu các học sinh nên mới chuyển bệnh, hiện tại chỉ muốn cầu xin bác sĩ cho mình thuốc tốt.

Phụ huynh của những học sinh được cứu cũng cầu xin bệnh viện cùng với người nhà của giáo viên. Dù sao cũng là do con cái của họ ham chơi làm luyên lụy đến giáo viên, nếu có chuyện gì xảy ra với giáo viên, họ sẽ không thể cảm thấy thanh thản trong suốt quãng đời còn lại.

Bệnh viện không còn cách nào khác.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù có thể chữa khỏi, sau này cũng sẽ để lại biến chứng thành viêm phổi, đến lúc đó sẽ nghiêm trọng hơn.

Trưởng khoa nội yêu cầu khám toàn thân cho Tống Sở xem có phản ứng bất lợi nào khác với thuốc hay không.

Khi Giang Bác nghe nói rằng cần xét nghiệm máu, anh lập tức không đồng ý.

Tống Sở nói: "Không sao đâu ạ, anh Tiểu Bác, đây là cứu người, bác sĩ đều là người tốt, em cũng không sợ đau."

TBC

Mã Lan cũng nói: "Tiểu Bác, mặc dù mẹ tin tưởng con, nhưng để Sở Sở kiểm tra cũng tốt, chúng ta sẽ yên tâm hơn."

Tống Sở nắm lấy tay anh, nói: "Anh Tiểu Bác, em không đau chút nào, anh không nhìn là được."

Giang Bác: "....." Đây không phải là đang muốn lừa gạt anh đấy chứ?

Dưới sự sắp xếp của bệnh viện, Tống Sở đã trải qua cuộc kiểm tra toàn diện nhất trên toàn đất nước. Khi m.á.u được rút ra, nước mắt của cô cũng theo đó mà tuôn rơi.

Thật sự rất đau a.

Kết quả giám định cho thấy mọi thứ đều ổn.

"Thuốc uống, có lẽ tương đối hòa hợp với cơ thể nên bệnh nhân Tô Tống Sở không có bất kỳ phản ứng bất lợi nào."

"Có thể mang thuốc cho bệnh nhân khác thử dùng."

"Nhưng chúng ta vẫn phải liên tục quan sát."

"Bệnh nhân có thể được điều trị như bệnh nhân lâm sàng."

Sau khi thảo luận khẩn cấp, bệnh viện đã đồng ý cho hai giáo viên uống thuốc, nhưng phải dùng thuốc như bệnh nhân lâm sàng.

Sau khi uống thuốc, ngay trong đêm họ đã khỏe hơn rất nhiều, nhiệt độ cơ thể của họ cũng trở lại bình thường vào ngày hôm sau, đến cả tình trạng viêm nhiễm cũng bắt đầu giảm xuống.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 455: Chương 455


"Loại thuốc mới này thật tốt."

Các bác sĩ trong bệnh viện rất vui mừng, thuốc do đất nước bọn họ chế tạo ra so với cái gọi là thuốc nhập khẩu còn tốt hơn. Điều này cho thấy dược phẩm ở đất nước đã có một bước tiến lớn, thậm chí có thể bắt kịp với nước ngoài.

Suy nghĩ tốt đẹp này làm các bác sĩ vui mừng không thôi.

Sở trưởng Thái thấy thế cũng ngại nói cho bọn họ biết sự thật.

Bọn họ nghĩ nhiều rồi, thật sự nghĩ quá xa vời. Mặc dù ngành công nghiệp dược phẩm đã đạt được nhiều tiến bộ, nhưng vẫn còn xa về mặt công nghệ. Những thứ khác khoan hãy nói, chỉ so chất lượng penicillin trong nước với penicillin nhập khẩu nước ngoài đã có một khoảng cách khá lớn rồi.

Nhưng nghĩ đến Giang Bác, Sở trưởng Thái cũng nhịn không được cảm thấy tự tin.

Có đồng chí Tô Giang Bác ở đây, họ tin rằng dược phẩm nội địa sẽ có thể đuổi kịp các nước bạn.

TBC

Ngày Tống Sở xuất viện, cô được các bác sĩ chào đón nồng nhiệt, dù sao Tống Sở cũng xem như là người đầu tiên thử nghiệm loại thuốc mới, và cô đã có một khởi đầu thuận lợi. Các bác sĩ cảm thấy đây là một sự kiện trọng đại, thậm chí còn muốn ghi vào lịch sử y học.

Tống Sở nghe thấy mình được ghi tên vào lịch sử y học, cũng không biết có nên vui mừng hay không.

"Anh Tiểu Bác mới là người nên được lưu tên." Tống Sở nói.

Anh đã làm rất nhiều điều tốt, còn rất tích cực.

Sở trưởng Thái cùng ngồi trong xe, nghe vậy liền nói: “Mọi việc đồng chí Tô Giang Bác đã làm chúng tôi đều đã ghi lại, sẽ công bố sau. Trong tương lai, tất cả mọi người đều sẽ biết đến đồng chí Tô Giang Bác và những gì cậu ấy đã làm."

Tống Sở vui vẻ nhìn Giang Bác, cảm thấy vô cùng tự hào.

Bản thân Giang Bác không cảm thấy vui vẻ gì, anh rất nghiêm túc nói với Sở trưởng Thái: "Tôi muốn thành lập một nhóm dự án dược phẩm sinh học để chuyên nghiên cứu và phát triển thuốc."

Sở trưởng Thái nghe vậy lập tức phấn chấn tinh thần. "Cậu định bào chế thuốc sao?"

Giang Bác gật đầu: "Hiện tại nó quá lạc hậu."

Sở trưởng Thái mặc dù cảm thấy hổ thẹn nhưng cũng cảm thấy phấn khích. Đồng chí Giang Bác, có phải muốn tham gia vào ngành dược phẩm hay không?

Được, điều này thật tuyệt.

"Tôi hứa sẽ cung cấp cho cậu nguồn nhân lực và vật chất tốt nhất."



Lúc Tống Sở về đến nhà, nhà họ Lôi liền sang tới hỏi thăm cô.

Sau khi Lôi Hổ và Lôi Báo biết được Tống Sở bị bệnh, hai anh em đã vô cùng lo lắng, thậm chí còn muốn đến bệnh viện nhưng bị mẹ Lôi ngăn cản, không có đến làm phiền cô, còn nói rằng bệnh nhân nên được nghỉ ngơi.

Cho nên khi hay tin Tống Sở xuất viện, hai anh em liền nằng nặc đòi đến thăm cô.

Thấy Tống Sở gầy đi rất nhiều, hai anh em đều cảm thấy đau lòng.

Trong trái tim họ, từ lâu đã thực sự xem Sở Sở là em gái của mình.

Trước đây vốn là một cô bé dễ thương và thông minh, vậy mà hiện tại đã trở nên gầy gò, từ một chiếc bánh bao nhỏ biến thành một hạt đậu nhỏ.

"Sao em lại thành ra như vậy?"

Lôi Hổ muốn xoa đầu Tống Sở, lại bị Giang Bác đưa tay ngăn lại, sắc mặt rất không vui.

“Anh Tiểu Bác thật keo kiệt, bắt nạt tôi không có em gái.” Lôi Hổ lẩm bẩm nói.

Tống Sở nói: "Hai anh nhớ đừng đến chỗ đóng băng kia chơi nữa, rất không an toàn."

Hai anh em cảm thấy chốt dạ, mọi năm hai người đều thích đến đây chơi cả ngày. "Năm nay, anh vốn còn định đưa em đến đấy chơi."

Sắc mặt Tống Sở lập tức thay đổi, nhanh chóng lắc đầu, tỏ ý sẽ không bao giờ chơi trò nguy hiểm như vậy nữa, cô thậm chí còn không muốn nhìn thấy nó lần nào nữa.

"Chúng ta chơi trò chơi an toàn hơn đi."

Lôi Báo hỏi: "Trò chơi an toàn gì?"

"Học tập."

"... Ha ha, rất có ý nghĩa."

Lãnh đạo lớn biết tin Tống Sở xuất viện, liền sắp xếp thư ký mang đồ bổ đến, tất cả đều lấy từ nguồn cung cấp của mình.

"Bình thường tôi cũng không ăn nhiều, nên cứ gửi cho cô bé để bồi bổ sức khỏe đi. Lúc hay tin tôi đã vô cùng sợ hãi, nhưng không ngờ lần này hai đồng chí nhỏ đấy lại có thể đóng góp lớn cho đồng bào cả nước như vậy. Trong tương lai, loại thuốc mới sẽ có thể sử dụng rộng rãi trong nước, ngay cả người ở nông thôn cũng không cần lo lắng bị phát sốt làm chậm trễ mùa màng nữa rồi."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 456: Chương 456


Điều kiện y tế vùng nông thôn rất không tốt, một khi đứa trẻ bị sốt, rất dễ bị kéo dài.

Với loại thuốc này, nguy cơ đấy có thể giảm đi rất nhiều trong tương lai.

Không chỉ lãnh đạo lớn, mà những lãnh đạo khác cũng mang đồ bổ quý giá đến cho Tống Sở bồi bổ, tất cả cũng đều trích từ nguồn cung cấp của bản thân.

Vì vậy, buổi chiều hôm đó Tống Sở nhận được cả một núi nhỏ đồ bổ, có rất nhiều sữa mạch nha, thậm chí còn có một hộp sữa bột.

Tống Sở nuốt nước bọt, cảm thấy rất vui. "Bị bệnh cũng không đáng sợ lắm nha."

Mã Lan chỉ nhẹ vào trán cô một cái: "Con không sợ, nhưng mẹ lại rất lo, lần sau đừng để bị bệnh nữa."

Tống Sở gật đầu: "Những thứ này con với anh Tiểu Bác sẽ cùng nhau ăn, dù sao anh cũng là người cống hiến nhiều nhất."

Mã Lan mỉm cười pha sữa mạch nha hai đứa con nhà mình: "Được, mỗi người một cốc."

Tống Sở một lòng nhớ đến chuyện thi đại học, mới trở về nhà một ngày liền đi học.

Các bạn học thấy Tống Sở đến, đều tới vây quanh hỏi han sức khỏe cô.

Lớp phó học tập một mặt hổ thẹn nói: "Sở Sở, cảm ơn cậu đã nhắc nhở bọn tớ, chỉ trách chúng tớ lúc ấy không nghe lời cậu.”

Bọn họ may mắn hơn Tống Sở, lúc ấy đều đứng ở mép bờ nên rất nhanh đã trèo lên được, nhưng vẫn bị dọa cho khiếp sợ.

Đặc biệt sau khi biết có người rơi xuống nước, càng sợ hơn.

Tống Sở nghiêm túc nói: "Sau này đừng đến đấy chơi nữa, quá nguy hiểm.”

Các bạn học gật đầu, bọn chúng đều sợ đến cứng cả người rồi, không có dũng khí đi nữa đâu. Hơn nữa trường còn sắp xếp bảo vệ gác cổng bên đó, mỗi ngày canh chừng.

Lớp phó học tập nói tiếp: "Dù có muốn đến, sau này chúng ta cũng không cơ hội đến chơi nữa đâu.”

Lớp trưởng gật đầu: "Đúng vậy, qua ngày hôm đấy trường đã mở cuộc họp, nghe nói chuyện này còn kinh động đến cả lãnh đạo lớn cơ. Lãnh đạo lớn nói có phải chúng ta thấy việc học còn quá nhẹ nhàng không, sau đó phía hiệu trưởng liền sắp xếp thêm tiết học cho trường chúng ta, sau này buổi chiều đều có thêm hai tiết. Nghe hiệu trưởng nói là, nếu không phải lo lắng lãng phí điện, có lẽ buổi tối chúng ta vẫn phải đi học đó.”

Tống Sở: “…..”

Đúng là sau tin vui luôn có tin buồn, Tống Sở mếu máo, một chút cũng không muốn học thêm hai tiết, bên ngoài hiện tại rất lạnh, để cô về nhà trùm chăn học không được ư? Vì sao người khác phạm sai cô cũng bị liên lụy theo, bất công quá.

Trên thực tế, không chỉ mỗi Cấp ba Thủ Cương, mà tất cả các trường Cấp ba trên toàn quốc đều bắt đầu xếp thêm tiết học.

Lãnh đạo lớn cũng từ việc này mà ý thức được, các thanh thiếu niên một khi rảnh rỗi, thì rất dễ xảy ra chuyện. Năng lượng của bọn họ quá dồi dào, không có việc gì tự nhiên lại gây chuyện.

Nhưng sức mạnh của số lượng học sinh quá lớn, để chúng không có thời gian gây chuyện, vẫn nên sắp xếp thêm tiết học thì hơn. Học hành chăm chỉ, đem sức lực dồi dào đều dùng để xây dựng Tổ quốc, có khi còn có thể bồi dưỡng ra đồng chí Tô Giang Bác thứ hai.

Bởi vì chuyện này, trường Cấp ba Thủ Cương trở thành đối tượng bị học sinh Cấp ba toàn quốc mắng chửi.

Không có chuyện gì lại vô duyên vô cớ trượt băng làm chi, còn vô dụng đến nỗi rơi vào trong nước.

Có biết đã mang đến phiền phức cho biết bao nhiêu người không?

Lúc hai anh em Lôi Hổ Lôi Báo tan học về cũng mắng, họ mắng trường Cấp ba Thủ Cường là yêu tinh hại người, quả thực đã hại đông đảo thanh thiếu niên nhi đồng trên cả nước.

Sau khi mắng xong, liền thấy vẻ mặt Giang Bác và Tống Sở đều đen lại. Lúc này mới ý thức được, hai vị này cũng học Thủ Cương.

“Anh nói này, các em chuyển trường đi, Cấp ba Thủ Cương không có triển vọng. Hiện tại ra ngoài, các em dám nói mình học Thủ Cương không?”

TBC

Tống Sở hừ một tiếng: "Chúng em sẽ không làm kẻ phản bội đâu.” Cô hiếm khi đả kích bọn họ: "Anh Lôi Hổi, anh Lôi Báo, hai người chăm chỉ học tập đi, đừng nghĩ những thứ không đâu nữa, đến kỳ thi cuối kỳ nếu các anh có thể đứng được trong top 100 thì hãy nói.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 457: Chương 457


Lôi Hổ, Lôi Báo: “…..”

Thời tiết thủ đô càng ngày càng lạnh, mà còn phải học thêm hai tiết, Tống Sở buồn bực muốn chết.

Tuy rằng được bao bọc bởi cái nóng của bếp lò, vẫn cảm thấy lạnh.

Buổi tối thấy bộ dạng tay chân lạnh ngắt của Tống Sở, trong mắt Giang Bác lộ ra vẻ đau lòng: "Hay là không đi nữa, trường học sẽ đồng ý thôi.”

TBC

Tống Sở lắc đầu: "Mọi người đều như nhau, em không thể trở thành đặc thù, hơn nữa đây cũng là một mặt tinh thần. Thầy cô không phải nói rồi sao, ở nơi biên giới xa xôi của đất nước chúng ta so với nơi này còn lạnh hơn, nhưng vẫn còn có rất nhiều người bất chấp giá rét để canh giữ.”

Giang Bác phát hiện, con người nơi đây thật sự rất biết cách khích lệ người khác, trước kia Sở Sở cái gì cũng không muốn làm nhưng hiện tại lại biến thành như vậy.

Giang Bác bất lực đỡ trán: "Chờ anh nghĩ cách giải quyết vấn đề sưởi ấm đã.”

Tống Sở nói: "Anh Tiểu Bác, anh đừng nghĩ nữa, nhiệm vụ của anh quá nhiều rồi. Trước kia anh nói muốn làm máy in, kế đó còn cùng mẹ nói muốn kết nối mạng cho máy tính, gần đây còn nói với Sở trưởng Thái sẽ nghiên cứu sản xuất thuốc, hiện tại anh lại muốn làm đồ sưởi ấm… Anh có làm hết nổi không?”

Giang Bác: “…..”

Tống Sở an ủi nói: "Đừng nghĩ quá nhiều, anh chỉ có một mình, đừng để mệt quá.”

Giang Bác mím môi, cảm thấy chuyện này rất đúng. Nơi này cái gì cũng thiếu, nếu chỉ dựa vào một mình anh sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Bây giờ có máy tính rồi, thực sự không cần anh lo lắng nhiều như vậy nữa.

Vì thế lúc cuối tuần, Giang Bác quấn kín mít người rồi ra ngoài.

Sở trưởng Thái gần đây bận rộn xin thành lập ban hạng mục dược phẩm sinh học, lãnh đạo lớn đã phê duyệt chỉ thị rồi, còn điều động các chuyên gia ưu tú nhất cả nước về dược phẩm sinh học đến thủ đô để tham dự nghiên cứu.

Nói là cả nước, thật ra cũng chỉ có vài người, cộng thêm ban hạng mục trước kia bên phía thủ đô, chỉ được 20 người.

Nhân tài cũng quá ít rồi.

Sở trưởng Thái cực kỳ phiền muộn, cảm thấy quốc gia cần phải bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài hơn.

May mắn là lãnh đạo lớn hiện nay cũng ủng hộ giáo dục, sau này khẳng định sẽ càng ngày càng tốt.

Biết Giang Bác tới, Sở trưởng Thái lập tức bỏ chuyện đang làm xuống, nhanh chóng đi gặp mặt Giang Bác.

“Cậu tới để bàn về chuyện ban hạng mục sản xuất thuốc sao? Hiện tại gần như chúng tôi đã thu xếp ổn thỏa rồi, vừa đúng lúc cậu lại đến.”

Giang Bác lắc đầu: "Còn có chuyện khác muốn thương lượng.”

Sở trưởng Thái lập tức ngồi thẳng: "Cậu nói đi.”

Giang Bác nói: "Vật cần làm quá nhiều, nếu chỉ một mình tôi làm thì quá mất thời gian.”

Sở trưởng Thái căng thẳng, lo lắng Giang Bác không chịu làm nữa: "Khó khăn chỉ là tạm thời thôi…”

Giang Bác nghiêm túc nói: "Sau này, tôi sẽ tiến hành chỉ đạo đối với các ông.”

Sở trưởng Thái: “… Ý của cậu là?"

“Hãy thành lập nhiều ban hạng mục hơn đi, sau đó tôi sẽ cho các ông bản thảo lập luận và ý tưởng, để các ông tự mình nghiên cứu. Năng lực tính toán hiện tại của máy tính, hẳn là có thể đảm nhận nhu cầu tính toán.”

Sở trưởng Thái kích động đến nỗi tay đều run lên, còn khách sáo đứng dậy: "Đây, đây có phải vất vả quá cho cậu rồi không. Đừng để bản thân quá mệt mỏi, lãnh đạo lớn rất quan tâm đến vấn đề sức khỏe của cậu, còn yêu cầu chúng tôi không thể để cậu quá vất vả.”

Nhắc tới chuyện này sắc mặt Giang Bác liền không vui: "Nhưng mà chỗ các ông cái gì cũng thiếu.”

Sóng mũi Sở trưởng Thái cay cay, cảm thấy bởi vì quốc gia cái gì cũng thiếu cho nên Giang Bác mới phấn đấu quên mình như vậy, luôn tập trung tinh thần cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học.

“Cảm ơn cậu, đồng chí Tô Giang Bác, cậu yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không gây cản trở.”

Sau đấy hai người thương lượng một chút cụ thể về yêu cầu thành lập dự án.

Giang Bác nói: "Mục tiêu chính của lần này là mạng Internet.”

Sở trưởng Thái cầm sổ ghi chép ghi chép lại: "Mạng Internet? Đấy là thứ gì vậy?”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 458: Chương 458


Giang Bác giải thích: "Internet thu thập những liên kết xung quanh và tập trung chúng lại tại một điểm, sau đó từ điểm đấy cho phép rất nhiều đối tượng liên kết với nhau.”

Sở trưởng Thái: “…..”

Giang Bác nói tiếp: "Chính là làm cho tất cả các máy tính trên cả nước có thể liên kết với nhau, chia sẻ thông tin, nhanh chóng truyền đạt tin tức.”

Sở trưởng Thái dựa theo lời nói của anh mà tưởng tượng, sau đó kinh ngạc nói: "Máy tính còn có chức năng này à, nếu thế không phải giống điện thoại sao?”

“So với điện thoại thuận tiện hơn, có thể truyền đạt văn kiện, hình ảnh và video, chia sẻ bất cứ tin tức gì, bao gồm thành tích thi đại học của các nơi.”

Sở trưởng Thái nói: "Cái này có liên quan gì đến chuyện thi đại học?”

Giang Bác nghiêm túc nói: "Mẹ của tôi đề ra một ý kiến cho kỳ thi đại học quốc gia, kiến nghị cả nước cùng nhau thi chung một kỳ đại học, thống nhất trúng tuyển. Nếu có mạng máy tính, sẽ càng thuận tiện hơn.”

“…..”

TBC

Giang Bác nói thêm: "Ngoài cái này, tôi còn muốn nghiên cứu máy in.”

Sở trưởng Thái cầm khăn tay xoa xoa lớp mồ hôi mỏng trên trán: "Nghe có vẻ có liên quan đến đánh chữ.”

“Chính là đem văn kiện trong máy tính in thành văn kiện trên giấy, đây là vật khá đơn giản, nếu có thể tôi hy vọng nó có thể nhanh chóng được làm ra.”

Sắp nghỉ đông rồi, có thể Sở Sở muốn viết sách.

Sở trưởng Thái gật đầu, cảm thấy cái này so với cái gì mà mạng Internet càng đáng tin cậy hơn một chút, lại còn có rất thực dụng, về sau văn kiện nghiên cứu của bọn họ đều không cần viết tay rồi, vì thế ở phía sau dòng chữ máy in đánh một cái dấu trọng điểm.

“Còn về vấn đề sưởi ấm… Thôi, chuyện này cứ để sau đi, tôi muốn làm điều hòa nhưng cái đấy khá phức tạp.”

Giang Bác đem ý tưởng về sưởi ấm bỏ sang một bên, cái này yêu cầu nghiên cứu quá nhiều, phải nghiên cứu nguồn năng lượng và hệ thống sưởi ấm, độ khó có chút lớn. Đương nhiên, mấu chốt là lượng kỹ thuật quá lớn, một khoảng thời gian ngắn không có cách nào lắp đặt đủ.

Tim của Sở trưởng Thái như nhảy dựng lên: "Cái hệ thống sưởi kia……”

“Sau này nói sau.” Giang Bác nói.

Sở trưởng Thái lập tức đánh một dấu nhớ trên quyển sổ ghi chép, dự định về sau có cơ hội lại nói sau, ông cảm thấy những thứ đồng chí Tô Giang Bác nhắc đến đều là thứ tốt.

Tạm thời có ba dự án, thêm dự án sản xuất thuốc đã được phê duyệt, tổng cộng có bốn hạng mục.

Sở trưởng Thái nhanh chóng quyết định, mình phải lập tức đi xin gặp lãnh đạo lớn. Có sự ủng hộ của quốc gia, cái dự án nhóm này tuyệt đối sẽ rất nhanh được thành lập.

Giang Bác hài lòng gật gật đầu: "Cảm ơn.”

Sở trưởng Thái sửng sốt một chút, sau đó cảm động nghĩ, quả nhiên là ngoài lạnh trong nóng mà, rõ ràng là cậu ấy vì quốc gia mà cống hiến, lại còn nói cảm đối với ông ta.

Trong lòng mang theo xúc động, sau khi Sở trưởng Thái tiễn Giang Bác về nhà, liền lập tức đi gặp lãnh đạo lớn.

Vì để tình hình của đồng chí Tô Giang Bác không bị quá nhiều người biết, hiện giờ chuyên viên nghiên cứu đều là do lãnh đạo lớn trực tiếp lãnh đạo.

Lãnh đạo lớn cũng rất quan tâm phía bên viện nghiên cứu, dù có bận rộn đến mấy, chỉ cần viện nghiên cứu có việc đều sẽ dành thời gian xử lý.

Sở trưởng Thái nhìn thấy lãnh đạo lớn, liền kích động đem những ý tưởng của Giang Bác báo cáo một lượt.

Lãnh đạo lớn trong tay kẹp điếu thuốc, quên cả hút.

“Cậu ấy chủ động đề ra sao?”

“Chủ động, rất chủ động đưa ra ý tưởng này. Lãnh đạo lớn, đồng chí Tô Giang Bác đúng là một đồng chí giỏi.”

Lãnh đạo lớn cười cười: "Cậu ấy đúng thật là một đồng chí giỏi, cứ dựa theo yêu cầu của cậu ấy mà sắp xếp đi, cậu ấy làm được nhiều thành tựu trước đó đã chứng minh được năng lực cá nhân của mình rồi. Nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi, đừng khiến cậu ấy kiệt sức quá độ.”

Sở trưởng Thái nói: "Tôi biết, viện nghiên cứu của chúng tôi khẳng định sẽ quyết tâm làm việc chăm chỉ hơn, tận lực không làm cho đồng chí Giang Bác phải nhọc lòng.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 459: Chương 459


Đấy chính là bảo bối cục cưng, cũng không thể cùng bọn họ mệt mỏi thâu đêm được.

Được lãnh đạo lớn phê duyệt hạng mục, Sở trưởng Thái lập tức không ngừng sắp xếp, không những muốn điều động nhân tài từ các nơi, còn muốn điều động tài nguyên, đây đều là những chuyện lớn.

Chờ Sở trưởng Thái đi rồi, lãnh đạo lớn mới mỉm cười hút điếu thuốc.

Bí thư pha trà cho ông, cảm thán nói: "Đồng chí Tô Giang Bác này cũng quá giỏi rồi, đúng là không phải người bình thường. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cũng không dám tin tưởng một người có thể làm được đến mức này.”

Lãnh đạo lớn cười nói: "Mặc kệ là người như thế nào, đều là người nước ta, cống hiến cho quốc gia của chúng ta.”

……

Ban hạng mục tuy còn chưa thành lập, nhưng đãi ngộ của Giang Bác đã được nâng cao.

Tuy rằng bên trên không có thông báo đặc biệt nào, nhưng từ sự biến đổi cung cấp liền có thể nhìn ra.

Lúc này, Mã Lan và Tô Chí Phong mới biết con trai nhà mình lại muốn làm chuyện lớn, hơn nữa phía trên còn im hơi lặng tiếng nâng cao đãi ngộ lên.

Mã Lan nhìn rất nhiều vịt trong nhà, vẻ mặt sững sờ: "Sao còn cung cấp cả vịt? Kỹ thuật nuôi vịt kia của Tiểu Bác hẳn là không thể làm vịt lớn nhanh như vậy, kiểu gì cũng phải sau khi vào xuân mới có thể thu hoạch.”

Nhân viên cần vụ Tiểu Vương trả lời: "Đây là cung cấp đặc biệt, nói là sau này mỗi tuần đều phải cung cấp hai con vịt, không thể để Thủ trưởng Tiểu Bác thèm ăn. Còn có các sản phẩm dinh dưỡng khác, bên trên nói, muốn cho Thủ trưởng của chúng ta khỏe mạnh trưởng thành.”

Giang Bác: “…..”

TBC

Tống Sở hai mắt sáng lấp lánh nhìn vịt: "Bác lãnh đạo lớn đối với anh Tiểu Bác thật tốt.” Sau đó lại nhìn Mã Lan nói: "Mẹ, mẹ biết làm vịt quay không?”

“…..” Mã Lan tỏ vẻ cái này bà thật sự không biết làm.

Đừng nói vịt quay, người trước kia không ăn quá nhiều thịt như bà, mấy món phức tạp chút đều không biết làm. Trước đây khi chưa tới Thủ đô, đời này của bà cũng chưa từng ăn thịt vịt.

Đời trước… Phần lớn đều dựa vào đồ ăn đóng hộp mà sống qua ngày.

Chuyện này phải đến tìm bà Lôi, nơi lần trước đến ăn không phải có thể chế biến giúp hay sao?

Bà Lôi vừa nghe thấy chuyện này, liền nhỏ giọng nói: "Chỉ sợ không được, nhà đấy bị người tố cáo rồi.”

Mã Lan: “... Đã xảy ra chuyện gì vậy, lần trước không phải khá tốt sao?”

“Cũng không biết là ai làm chuyện thiếu đạo đức này, cùng nhau đi ăn một bữa, về nhà liền tố cáo. Cả nhà họ đều bị bắt đến cục, cũng may có người quen bảo lãnh, nhưng cũng không dám làm lại nữa.”

Mã Lan buồn bực, về nhà liền nói với bọn nhỏ chuyện này.

Tống Sở tức giận nói: "Làm vịt quay phạm tội sao ạ?”

“Người khác nói đấy là tư bản chủ nghĩa… Hay là chúng ta đi tiệm cơm Quốc Doanh nhờ làm giúp đi, xưởng thép của chúng ta có người nhà làm việc trong đó, chúng ta nhờ quan hệ giúp đỡ là được.”

Mã Lan cũng rất khó chịu, thời buổi này ăn một con vịt quay cũng không dễ dàng.

Ngày hôm sau, Mã Lan liền xách theo vịt nhà mình đến tiệm cơm Quốc Doanh.

Đầu bếp của tiệm cơm đúng là có thể làm được, sau khi làm xong Mã Lan cảm thấy cũng không tệ lắm, dù sao bà cũng không phân biệt được. Bà dùng hộp đưng cơm bọc thịt lại kín mít, sau đấy chạy nhanh về nhà.

Buổi tối, cả nhà lại được ăn vịt quay thủ đô.

Tống Sở và Giang Bác còn mời hai anh em họ Lôi qua cùng nhau ăn.

Hai anh em còn mang theo quà đến đây, cho rằng không thể ăn không uống không được.

Giang Bác ăn hai miếng liền không ăn tiếp nữa: "Không ngon như ngày trước.”

“Không ngon như lúc ăn cùng lãnh đạo lớn sao?” Mã Lan hỏi.

“Không ngon như trong ngõ nhỏ ạ.” Giang Bác nói.

Mã Lan: “…..”

Tống Sở ăn đến nỗi trên cái miệng nhỏ dính đầy nước sốt: "Anh Tiểu Bác, đừng kén cá chọn canh nữa, có ăn là tốt rồi.”

Giang Bác lắc đầu, từng ăn thứ ngon rồi, không có cách nào hạ thấp tiêu chuẩn.
 
Back
Top Bottom