Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 360: Chương 360


Không sánh được với Mã Lan mang theo thịt cá thịnh soạn.

Tống Sở vui mừng nói: "Ngon thật ạ, khó trách mẹ con nói dì hai trước kia nấu cơm ăn rất ngon.”

Mã Cúc Hoa có chút sửng sốt, hỏi: "Mẹ con nói?”

“Đúng ạ, mẹ con toàn nói nhà ta người nấu cơm ăn ngon nhất là dì hai, mỗi lần dì hai nấu cơm, mẹ còn đều có thể ăn rất nhiều.”

Mã Cúc Hoa kiêu ngạo đáp: "Đương nhiên rồi, mẹ con năm đó đến nhóm bếp cũng không biết.”

Tống Sở: "... Mẹ con còn nói khi còn nhỏ bị bắt nạt, dì hai đều bảo vệ mẹ con, đánh nhau với người ta, rất dũng cảm.”

“Còn không phải sao, mẹ con khi còn nhỏ rất nhát gan, người khác mắng bà ấy, bà ấy không dám cãi lại nửa lời.”

Tống Sở nói tiếp: "... Mẹ con nói, trước kia dì hai cùng dì cả đi kiếm sống nhiều, trong nhà ít nhiều đều nhờ cả vào hai dì.”

Mã Cúc Hoa miễn cưỡng trả lời: "Con cũng biết điều này à.”

“Đương nhiên biết ạ, cho nên ngày thường mẹ con toàn nhắc, sau này con trưởng thành đi kiếm tiền rồi phải mua đồ ăn cho dì cả và dì hai ăn.”

Mã Quế Hoa bên cạnh nghe được những lời này, cảm động không thôi: "Mẹ con thật sự nói như vậy sao?”

“Vâng.”

Mã Cúc Hoa càng miễn cưỡng: "Để con gái mua cho thì tính gì chứ?”

Mã Quế Hoa trả lời: "Cháu nó mua cho em thì sao? Em c.h.ế.t cũng cần sĩ diện à?”

Mã Cúc Hoa: "...”

Giữa ba chị em vốn không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ là giữa họ vô tình có chút khó xử mà thôi.

Một mặt là vì đều là chị em, bản thân khi còn nhỏ cực khổ, em gái nói một câu là có thể khiến cha mẹ thương, trong lòng cảm thấy không công bằng. Một mặt khác là cảm thấy đối phương nếu đã không thích mình, thì dứt khoát không cần quan tâm vẻ người lạnh lùng của người khác nữa.

Sau một thời gian dài, mâu thuẫn liền càng ngày sâu hơn, hơn nữa còn có người nhà họ Mã ở giữa làm tác dụng phụ, quả thực là đến mặt cũng không muốn nhìn.

Lần này Tống Sở và Lý Tiểu Bảo lừa cả hai bên, hai người cảm thấy hóa ra trong lòng đối phương đều nghĩ tốt về mình.

Đều là chị em ruột, vốn dĩ là cùng nhau lớn lên, còn có thể thật sự không thân thiết ư?

Chờ khi Mã Lan xách theo cải trắng vào phòng bếp, Mã Cúc Hoa cũng không một mặt tức giận nữa.

Thỉnh thoảng ánh mắt của hai bên chạm vào nhau, còn khó xử quay đi chỗ khác. Trong lòng thầm nghĩ, làm ra vẻ cái gì chứ?

Mã Quế Hoa ý thức bản thân nên có chút bao dung của người làm chị cả, nếu giữa em gái với nhau đều nghĩ tốt về đối phương, làm ầm mâu thuẫn lên làm gì, hơn nữa bà ta hiện tại cũng nghĩ thông rồi, con của em Ba có tiền đồ như vậy, tạo phúc cho mọi người, trong thôn mọi người đều coi trọng, em gái của bà ta về nhà nhận được sự kính trọng, đó là điều đương nhiên. Là bản thân trước kia nghĩ không thông suốt, bây giờ cũng hy vọng mọi người hòa thuận: "Cúc Hoa, em làm món cải trắng ngâm dấm đi, Mã Lan khi còn nhỏ thích ăn món đó lắm.”

Mã Cúc Hoa hừ một tiếng: "Còn không phải vậy sao, lúc đó em ấy một bữa có thể ăn ba cái bánh ngô hấp.”

Mã Lan: "... Có thể ăn là hạnh phúc.”

Mã Cúc Hoa trả lời: "Không phải do chị làm ăn ngon à? Còn không thừa nhận.”

Mã Lan không nói chuyện, tuy rằng bây giờ không thấy vậy nữa, nhưng lúc ấy còn nhỏ không có ăn, những món mà Mã Cúc Hoa nấu thực sự ngon hơn mẹ bà - đồng chí Lý Tứ Hỷ nấu.

Chủ yếu là lúc đó Mã Cúc Hoa nấu ăn đều bỏ gia vị, không giống như mẹ bà keo kiệt bủn xỉn.”

Mã Cúc Hoa thấy Mã Lan không phản bác, nghĩ đây chính là sự thừa nhận của Mã Lan, trong lòng có chút đắc ý. Bà ta tuy rằng không văn hóa, nhưng không phải Mã Lan thích ăn đồ bà ta nấu sao?

TBC

Trước kia bà ta vẫn luôn cảm thấy Mã Lan sống rất tốt, nhất định xem thường đồ bà ta làm, cho nên cũng chưa bao giờ tặng đồ cho Mã Lan, cái này làm cho bà ta luôn cảm thấy thấp kém hơn Mã Lan, bây giờ biết Mã Lan thích ăn món bà ta làm, cuối cùng cũng tự tin rồi.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 361: Chương 361


Bà ta nói: "Chị có đem cho mẹ ít dưa muối, lúc về em mang theo ít về nhà đi, tay nghề của chị vẫn khá lắm.”

Mã Lan vừa nghe Mã Cúc Hoa chủ động đưa dưa muối cho mình, cảm thấy Mã Cúc Hoa muốn dựa vào bà. Lại nghĩ đến ở sau lưng Mã Cúc Hoa rất sùng bái bà, cảm thấy Mã Cúc Hoa cũng là một người làm mình làm mẩy mà thôi, kỳ thật trong lòng vẫn là nghĩ bà là người em gái tốt.

Dù gì mình cũng sống hai đời người rồi, tội gì cùng chị ấy so đo những mâu thuẫn vặt vãnh trước kia, ai bảo bà hễ một tý quá ưu tú, khiến cho người khác đố kị ghen tị chứ, liền trả lời: "Em có mang về ít cá, chị với chị cả lúc về cũng xách một ít về đi.”

Một lát sau, Lý Tứ Hỷ tới trong phòng bếp xem cơm nấu đến đâu rồi, nhìn thấy mấy cô con gái dáng vẻ rất hòa thuận, ngay lập tức có chút kinh ngạc.

Sau đó lại nghe thấy Mã Lan bảo bà làm chút cá đưa cho hai chị đem về liền lộ ra biểu cảm tiếc nuối.

Lại thấy Mã Cúc Hoa làm cải trắng ngâm dấm còn cho rất nhiều dấm, liền sốt ruột: "Ôi chao này, dùng bông quệt một ít là được rồi, cho nhiều vậy, nhà ta lại không phải địa chủ giàu có.”

Sau đó ôm lọ dấm đi ra ngoài.

Mã Cúc Hoa nhỏ giọng nói: "Mẹ vẫn keo kiệt bủn xỉn như thế, làm cải trắng ngâm dấm cứ muốn biến thành cải trắng ngâm nước.” Sau đó mệt mỏi nói: "Em chờ lát nữa rồi đi đem lọ dấm về đây, ai bảo từ nhỏ mẹ đã thích em chứ.”

Mã Lan hoa liền cười, từ nhỏ bà đã có biện pháp đối phó với mẹ mình.

Ba chị em lại nghĩ đến mỗi lần nấu cơm khi còn nhỏ, ngày nào cũng là Mã Lan phụ trách trộm dầu trộm muối, sau đó đồ ăn làm ra sẽ ngon hơn đồ ăn mẹ nấu, mỗi lần sau khi đắc chí ăn xong bữa cơm, lại cùng nhau bị mẹ mắng, bị bà cầm chổi đánh. Sau đó Mã Lan phụ trách đi dỗ mẹ vui vẻ, lúc ấy quá nghèo, nhưng không cảm thấy khổ cực chút nào cả.

Khi ăn cơm, Tống Sở liền phát hiện không khí giữa mình mẹ và dì cả dì hai đã khác đi rồi, hai dì còn nói đến chuyện trước kia cùng mẹ lên núi giẫm nấm.

Năm ngoái không có xảy ra chuyện như vậy, trên mâm không ai mở miệng nói chuyện.

Tống Sở cảm thấy rất vui.

Sau khi ăn cơm xong, Lý Tứ Hỷ liền lén hỏi Mã Lan: "Con với chị của con, có chút khác thường rồi, đúng không?”

Mã Lan trả lời: "Chúng con vốn dĩ không có mâu thuẫn gì.”

“Lừa ai chứ, đều là mẹ sinh ra, mẹ còn không biết chút chuyện vặt vãnh này của các con ư?”

Lý Tứ Hỷ tỏ vẻ mọi chuyện đều không thể giấu được đôi mắt của bà cụ.

Mã Lan cũng tự mình nghĩ lại những chuyện đã qua, thật sự chưa từng nghĩ tới cảm nhận giữa chị em: "Mẹ, sau này chúng con về nhà mẹ đẻ, cha mẹ đừng làm to như vậy nữa, dễ khiến mọi người không được tự nhiên, dù sao đều là người một nhà cả.”

Bà cũng biết, đây đều là bởi vì gia thế nhà họ Mã quá kém, mãi mới có triển vọng nên đặc biệt coi trọng. Cũng giống như nhà họ Tô các mặt đều không tính là kém, cho dù Tiểu Bác có triển vọng như thế nào, cha mẹ chồng bà coi trọng ra sao, cũng sẽ không nói ưu ái cái nào.

“Mẹ, nhà họ Mã ta về sau sẽ càng ngày càng tốt, thái độ này cần phải đồng đều.”

Lý Tứ Hỷ hừ một tiếng: "Mẹ có chỗ nào không đồng đều? Mẹ còn không phải là thiên vị sao, con hiếu thuận, mẹ thiên vị con thì sao?”

Tống Sở nói: "Cháu biết, bà ngoại là muốn dì cả dì hai nịnh nọt.”

Mã Lan và Lý Tứ Hỷ: "...”

“Bà ngoại, dì cả dì hai là người lớn rồi, các dì ấy biết ngại, bà muốn nghe gì, sau này cháu và em Tiểu Bảo cùng nhau nói cho bà nghe.”

Lý Tứ Hỷ đỏ mặt nhanh chóng rời đi.

Cái gì chứ, bà cụ chả thèm người khác nịnh nót đâu. Hơn nữa, năm đó khi con gái nói những lời tốt đẹp với bà, cũng đâu có thấy ngại. Cho dù lớn rồi, thì cũng vẫn là con gái của bà cụ.

Không sai, bà cụ chính là thích nghe lời tốt đẹp!

TBC

Lần này Mã Quế Hoa và Mã Cúc Hoa không về sớm nữa, lúc Mã Lan đi, bọn họ còn tiện đường tiễn một đoạn.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 362: Chương 362


Hai người, một người xách theo một cái đầu cá lớn... đồng chí Lý Tứ Hỷ thì bày ra toàn bộ hành động keo kiệt bủn xỉn, tỏ vẻ muốn ăn thịt cá liền mang theo bọn trẻ về ăn, bảo bà bù vào cho nhà chồng của con gái, đó là điều không thể, có một nồi canh đầu cá hầm là được rồi...

Bên phía Mã Lan cũng xách theo dưa muối mà hai người đưa, Mã Cúc Hoa còn tự hào nói: "Muốn ăn thì cho người đưa thư, bây giờ điều kiện tốt rồi, nhà chị không thiếu cái này.”

Mã Lan trèo lên xe đạp: "Được, em sẽ không khách sáo với chị.”

Mã Quế Hoa nói: "Trên đường đi chậm một chút.”

“Biết rồi ạ.”

Tống Sở ngồi ở phía sau mẹ: "Dì cả dì hai, mọi người sau này muốn tới huyện chơi, thì nhớ mang cả nhà cùng nhau tới chơi nhé.”

“Được.”

Mã Quế Hoa và Mã Cúc Hoa còn chưa đồng ý, Lý Tiểu Bảo liền bắt đầu ồn ào.

Trước kia nó luôn muốn đi huyện chơi, mẹ nó chưa bao giờ dẫn nó đi. Bây giờ chị Sở Sở mời nó rồi, nó liền có thể đi rồi.

Những đứa nhỏ khác đều có vẻ mặt mong chờ.

“Đi gì chứ, trong núi lớn như vậy còn chưa đủ cho con nghịch à?” Mã Cúc Hoa nhéo lỗ tai của con trai, nhưng không dự định đi. Trong huyện cái gì cũng phải dùng tiền, đi rồi không biết sẽ ăn hết bao nhiêu đồ của nhà họ Tô nữa, người nông thôn như bọn họ không muốn đi gây thêm phiền toái đâu.

Mã Lan nhìn ra tâm tư của chị mình, thả xuống một câu: "Chết cũng cần sĩ diện!”

Sau đó leo lên xe rồi đi.

Tống Sở vẫy tay với bọn họ.

Mã Cúc Hoa vẻ mặt phẫn nộ: "Ý gì chứ, em có ý gì chứ, chị không đi gây thêm phiền toái cho em, em còn mắng chị, thật không biết tốt xấu. Lần sau chị sẽ mang cả nhà đi ăn, xem em nói sao.”

Mã Quế Hoa cười không nói lời nào.



Quan hệ chị em trong nhà tốt trở lại, tâm trạng Mã Lan thật sự tốt hơn nhiều, đến sự nhiệt tình trong công việc cũng tăng vọt.

Xưởng trưởng Cao khen bà có phong thái thủ lĩnh, sau này nhất định là trụ cột của xưởng thép.

TBC

Mã Lan cảm thấy sự nghiệp của gia đình mình đều bội thu, đã đi đến đỉnh cao của đời người.

Đột nhiên, điện thoại trong văn phòng vang lên, Xưởng trưởng Cao nghe điện thoại, là Huyện trưởng Lữ gọi tới nói vài lời.

Xưởng trưởng Cao nghe xong vài câu đó, liền kích động nói: "Thật ạ?”

“Ai lừa ông chứ .” Huyện trưởng Lữ nói: "Nhanh thông báo cho đồng chí Mã Lan qua đây, thứ này cần tận tay giao cho bà ấy.”

Xưởng trưởng Cao bỏ điện thoại xuống liền đứng dậy: "Tiểu Mã, nhanh bảo hậu cần chuẩn bị xe, chúng ta trở về huyện.”

Mã Lan hỏi: "Trong huyện có việc gấp sao?”

“Là bà có việc đó.” Xưởng trưởng Cao kích động đáp.

Mã Lan: "...”

Bên này Mã Lan vội vội vàng vàng đi theo Xưởng trưởng Cao đi về nhà mình.

Lúc bọn họ về đến nhà, Huyện trưởng Lữ cũng mang theo người qua đây, đến Tô Chí Phong cũng nghe được tin tức mà quay về.

Tống Sở vừa mở cửa, liền phát hiện cha mẹ, còn có cả bác Huyện trưởng đều tới.

“Mẹ, sao vậy?” Cô mới nãy còn đang viết sách.

Tô Chí Phong và Mã Lan cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết bên phía Thủ đô có người tới tìm bọn họ.

Nhưng mà trên thực tế, người ta cũng không phải tìm bọn họ, mà là tìm Tô Giang Bác.

Người quân nhân cầm một cái hộp quà: "Dựa theo chỉ thị của lãnh đạo lớn, tới đây tặng quà cho Thanh niên tiêu biểu - đồng chí Tô Giang Bác, xin hỏi vị nào là đồng chí Tô Giang Bác.”

Con trai bọn họ từ lúc nào thành Thanh niên tiêu biểu rồi?

Mã Lan và Tô Chí Phong vội chỉ vào Giang Bác đang đứng sau lưng Tống Sở.

Vị nhân viên cảnh vệ từ thủ đô tới này đem chiếc hộp đặt xuống trước mặt Giang Bác.

Giang Bác không nhúc nhích, không biết đây là muốn làm gì. Có chuyện gì mà lại tới cửa thấy này?

Tống Sở nói: "Anh Tiểu Bác, có người tặng quà cho anh, nhận đi a.”

Giang Bác nhận lấy.

Người quân nhân liền cúi chào theo kiểu quân đội: "Nhiệm vụ hoàn thành, Thủ trưởng còn có chỉ thị gì không?”

Giang Bác phản ứng chậm vài giây mới biết Thủ trưởng mà người kia gọi, chính là gọi anh, anh lắc đầu.

Người quân nhân thấy vậy lập tức rời đi.

Đi một cách ngay ngắn nghiêm chỉnh.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 363: Chương 363


Huyện trưởng Lữ khách sáo đi ra ngoài tiễn khách, nhóm người Mã Lan nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trong tay Giang Bác, suy đoán xem thứ đồ quan trọng kia là gì.

Mã Lan nói: "Không lẽ là tặng vàng ư.”

Xưởng trưởng Cao nói: "Các lãnh đạo lớn sao có thể tầm thường như vậy chứ?”

Mã Lan cảm thấy không tầm thường chút nào, chỉ hận không thể dùng vàng đánh mình.

Giang Bác nói: "Mở ra chẳng phải sẽ biết sao?”

Sau đó đặt lên bàn rồi mở nắp. Đương nhiên không phải vàng, mà là một cuộn giấy.

TBC

Giang Bác tiện tay mở ra.

Lập tức hiện ra một hàng chữ: "Thiếu niên mạnh, quốc gia mạnh”

Xưởng trưởng Cao nhìn vào dòng chữ, mắt rưng rưng vì kích động.

Tô Chí Phong nói: "Đây là lời khẳng định và sự kỳ vọng mà lãnh đạo lớn dành cho Tiểu Bác.”

Mã Lan ngoài thấy xúc động ra, ý nghĩ mãnh liệt nhất chính là, mau đóng khung lại treo trong nhà mình.

Cầm cái này, mọi miền Tổ quốc bà đều có thể đi.

Sau khi tiễn các đồng chí tới từ thủ đô, Huyện trưởng Lữ cũng đi đến nhà họ Tô để xem lễ vật. Trông thấy những gì được gửi đến, ông ta còn phấn khích hơn cả Xưởng trưởng Cao: "Dòng chữ này quả thực rất uy nghiêm, chữ viết này thật sự quá đẹp. Hơn nữa, ý nghĩa của nó cũng rất hay, lãnh đạo của chúng ta thật sự rất coi trọng Tiểu Bác nha. Tiểu Bác à, cháu phải luôn nhớ rằng lãnh đạo lớn kỳ vọng ở cháu rất nhiều.”

Giang Bác không hề d.a.o động chút nào.

Anh biết rằng lãnh đạo lớn là người đứng đầu tối cao nhất của đất nước, nhưng vì sao ông ấy chỉ là viết cho anh một bức tranh thư pháp, lại khiến những người này kích động như vậy.

Đối với Giang Bác mà nói, một bức tranh thư pháp, có lẽ còn không bằng cho anh chút thức ăn và thịt còn trân quý hơn, đúng, anh chính là người thực tế như vậy.

Đối với ý nghĩa của bức tranh, anh cũng không thể hiểu được.

Tống Sở cũng không thể lý giải, nhưng cô cảm thấy đây dù sao cũng là bức tranh do chính tay người khác viết, vậy nhất định là vô cùng để tâm, giống như cô tặng quà cho anh Bác, cũng thích do chính tay mình làm vậy, như vậy càng có thể biểu đạt tình cảm của mình.

Cho nên Tống Sở cảm thấy bác lãnh đạo này thật sự rất thích anh Tiểu Bác.

“Anh Tiểu Bác, ông ấy rất quan tâm đến anh, sau này chúng ta cũng tặng quà cho ông ấy nhé, em nghĩ chúng ta nên đáp lễ cho phải phép.” Cô cũng có thể cùng anh vẽ một bức tranh tặng cho bác lãnh đạo này.

Huyện trưởng Lữ cười ha ha: "Sở Sở của chúng ta cũng thật là khách khí, tuy nhiên không cần trả lại lễ đâu, lãnh đạo lớn cũng không thiếu những thứ này, hơn nữa, bức tranh thư pháp này cũng là lãnh đạo lớn cảm ơn Tiểu Bác cống hiến vì quốc gia nên mới tặng, không cần phải đáp lễ.”

Giang Bác không nghe lời ông ta, dù sao Sở Sở đã nói là muốn đáp lễ, vậy nhất định là phải đáp lễ. Căn bản, anh cũng không muốn nợ người khác, cha mẹ có vẻ rất thích món quà này, vậy không thể trả lại, anh sẽ đáp lễ bằng một lễ vật khác.

Dù sao người khác tự tay làm cho anh một bức tranh như vậy, anh cũng tự tay làm cho người ta một vật khác là được rồi.

Tình cờ anh đang muốn làm một chiếc xe điện, vậy liền làm một chiếc cho lãnh đạo lớn.

Chờ Huyện trưởng Lữ đi rồi, Mã Lan liền đem lễ vật này đặt lên, cũng không dám giấu ở chỗ để tiền, sợ bị mọt, vẫn phải khảm kính rồi treo lên tường.

Chuyện này cũng đơn giản, trong nhà đã có mặt kính ở bàn.

Ngày hôm sau, Mã Lan nhờ thầy thợ mộc trong nhà xưởng đến nhà để giúp đỡ gắn khung và khảm tranh. Thợ mộc này cũng biết một ít chữ, còn tưởng rằng mình tới đây là để khảm thư pháp và tranh vẽ bình thường, còn nói Mã Lan sao đột nhiên cũng làm một bộ tranh khảm, sau khi nhìn thấy bức tranh, ông ta liền không nói được từ nào.

“Đây là thật ư?”

Mã Lan nói: "Chúng tôi cũng không dám làm giả”

“…” Thợ mộc im lặng một hồi lâu, sau đó nói: "Sao cô không nói sớm, cô nói sớm thì ta đã mang theo mấy khối gỗ đàn hương thượng hạng rồi.”

Mã Lan lúng túng nói: "Không cần đâu”

Thợ mộc không vui: "Tại sao lại không cần, nó sẽ là vật gia truyền trong tương lai, cả nước có được mấy bức tranh thế này cơ chứ?”

Mã Lan đúng thật là không biết.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 364: Chương 364


Thầy thợ mộc vẻ mặt mất hứng, cảm thấy Mã Lan và những người khác không quan tâm đúng mức đến bức tranh. Leo lên chiếc xe đạp của Mã Lan, ông ta đi đến nhà xưởng rồi lấy ra những bảo bối quý giá của mình.

Đây là thứ ông ta vô tình nhặt được ở khu tái chế rác thải.

Những người không kinh doanh gỗ hiện nay không biết loại gỗ này quý như thế nào, những người giàu đều cất giấu những thứ này, chỉ có một số người ăn chơi phá của mới xem thứ này như phế phẩm mà bán.

Thợ mộc cẩn thận làm một bộ khung khảm, còn điêu khắc năm cánh sao lên đó.

Thành phẩm làm ra đẹp hơn rất nhiều so với suy nghĩ của Mã Lan.

Treo lên tường, nó thực sự trở thành một tác phẩm nghệ thuật.

Người thợ mộc hài lòng nói: "Lúc này mới xứng với bức tranh thư pháp này.”

TBC

Mã Lan cũng cảm thấy đẹp, muốn cho ông ta thêm chút tiền: "Không cần, chuyện này không thể nói đến tiền bạc, tôi đã rất vinh hạnh.”

Thầy thợ mộc khoát tay, ngay cả tiền công đã nói lúc trước cũng không cần.

Khi loại việc này được thực hiện lén lút, dù nhiều hay ít cũng phải kiếm thêm một chút, tuy nhiên, hiện tại thì điều này thật đáng xấu hổ. Bình thường thì quên đi, làm việc này trước bức tranh thư pháp của một vị lãnh tụ vĩ đại, với tư cách là một thợ mộc của giai cấp công nhân, anh ta cảm thấy rất đuối lý.

Mã Lan: "…..” Có vẻ nhận thức tư tưởng của bà vẫn chưa đủ cao. Không đạt đến được cảnh giới này.

Buổi tối, cả nhà đứng bên bức tường phòng làm việc, ngắm nhìn bức tranh.

Tô Chí Phong thở dài: "Thật đáng tiếc, anh không còn là thiếu niên nữa.”

Mã Lan nói: "Không sao, anh vẫn là một lão thiếu niên, cố gắng hết sức vì đồng nhân dân tệ.”

Tô Chí Phong: "…..”

Mã Lan: "… Khụ khụ khụ, em nói là vì người dân.”

Tống Sở che miệng cười khúc khích, sau đó nhìn Giang Bác nói: "Anh Tiểu Bác, cố lên.”

Chuyện này hai vợ chồng cũng không rêu rao khắp nơi, nhưng thợ mộc kia vừa vào trong xưởng đã lan truyền, càng truyền càng rộng, thành ra rất nhiều người biết.

Tô Chí Cường và Từ Mỹ Lệ đều là người xưởng thép, tất nhiên cũng nghe được tin tức này, Tô Chí Cường nói: "Tết Nguyên Tiêu nhà mình tụ họp ở nhà chú Ba đi, nhà chúng ta mang theo đồ ăn đến, chuyện này ba mẹ nhất định sẽ đồng ý.”

Vì thế đến ngày Tết Nguyên Tiêu, ông bà nội Tô và hai nhà còn lại đều đến nhà của Mã Lan.

Hiệu trưởng Tô kích động nhìn bức tranh thư pháp, sau đó dẫn theo cả nhà cháu trai và con trai cùng nhau ngồi xem.

Đầu tiên sử dụng ngôn ngữ chuyên ngành để khen ngợi từ này, từ này được viết tốt như thế nào hoành tráng uy nghiêm làm sao, sau đó hỏi con cháu: "Các cháu có biết từ này mang ý nghĩa gì không?”

Tô Bảo Cương hiện tại cũng được coi như một thiếu niên có học: "Cháu biết, đây là nói thiếu niên chúng ta càng mạnh mẽ, đất nước sẽ càng hưng thịnh.”

Hiệu trưởng Tô gật đầu: "Cho nên các con đã biết mình học vì cái gì chưa?”

Khuôn mặt của những đứa trẻ đỏ bừng.

Họ học để sau này khỏi phải học.

Tô Bảo Lượng ngượng ngùng hỏi: "Ông nội, thế nào mới được coi là mạnh mẽ, có giống như Tiểu Bác không?”

Tống Sở nói: "Trở thành tiến sĩ sẽ được coi là mạnh mẽ.”

Hiệu trưởng Tô cười nói: "Nói như vậy cũng không sai, tất nhiên, cũng không nhất thiết phải trở thành tiến sĩ, chỉ cần là thi đại học, vào đại học, xây dựng quê hương trở nên tốt đẹp.”

Tô Bảo Cương lập tức nói: "Vậy chúng cháu vẫn nên làm tiến sĩ thì hơn.” Làm tiến sĩ có thể làm cho đất nước phát triển, còn có thể không cần học tập, một mũi tên trúng hai đích.

Những đứa trẻ khác cũng gật đầu: "Đúng đúng, chúng ta vẫn nên làm tiến sĩ.”

Hiệu trưởng Tô rất vui khi nghe điều đó.

“Bọn nhỏ nhà họ Tô chúng ta, quả nhiên đều có ý chí, đời sau so với đời trước càng mạnh hơn, so với cha các cháu mạnh hơn nhiều.”

Đứng sau ông cụ là ba người cha.

Đặc biệt là Tô Chí Phong, quả thực một lời khó nói hết. Nghĩ đến ông nội Tô nếu biết nguyên nhân thật sự khiến đám nhóc này muốn làm tiến sĩ, còn không phải sẽ tức giận mà ngất luôn sao?
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 365: Chương 365


Bởi vì chuyện vui này, Hiệu trưởng Tô ở lại bên này uống hai chén, lần này là rượu trắng chính ông cụ mang tới, chỉ sau hai chén ông cụ đã ngà ngà say, Tô Chí Phong cùng anh cả Tô Chí Cường đạp xe đưa hai cụ về nhà.

Trên đường trở về, Hiệu trưởng Tô còn say sưa nói: "Nhà họ Tô chúng ta có tiền đồ rồi, Tiểu Bác của chúng ta sau này có thể làm cho đất nước hưng thịnh, nhân dân hạnh phúc, nước Hoa của chúng ta nhất định sẽ trở thành một cường quốc trên thế giới…”

Tô Chí Phong và Tô Chí Cường: "…..” Lòng cha thật lớn.

Sau Tết Nguyên Tiêu, Tống Sở và Giang Bác bắt đầu đi học trở lại.

TBC

Hai người sau nửa học kỳ này sẽ học trung học, cho nên vừa khai giảng đã rất bận rộn.

Là một học sinh chuẩn bị thi tốt nghiệp, bạn không chỉ phải học những bài học mới mà còn phải học các bài học trước đó.

Các giáo viên chỉ mất một tháng để hoàn thành bài học mới nhanh chóng, sau đó cho học sinh bắt đầu học lại các môn học của lớp 1, thậm chí học lại cả môn học của lớp 5, lớp 6.

Điều này đối với đứa trẻ khác mà nói quả thực chính là dày vò, nhưng đối với Tống Sở ngược lại rất có lợi.

Với sự giúp đỡ của Giang Bác, kiến thức cơ bản của cô rất vững chắc. Hơn nữa, Giang Bác đã đánh dấu cho cô những điểm quan trọng.

Cho nên học kỳ này, trong lớp cô học thoải mái nhất, mỗi ngày còn có thể dành một giờ để viết sách.

Mỗi ngày sau giờ học, cô ngồi trên xe của Giang Bác, nhìn những ngôi nhà hai bên ngõ, lắng nghe tiếng nói chuyện bên trong. Nhìn bà cụ mù ngồi ở ngã tư, cụ ông què, đứa bé ba tuổi bị trói vào cửa…

Trong hẻm đá, có đủ loại người, mỗi người lại có cuộc sống riêng, câu chuyện của riêng mình.

Những người tụ tập trong hẻm đá này tạo nên một câu chuyện.

Tống Sở mỗi ngày đều dùng một giờ đồng hồ, dùng máy đánh chữ viết ra câu chuyện theo trí tưởng tượng của mình.

Giang Bác thấy cô bận rộn, lại không cần anh hỗ trợ, chỉ có thể yên lặng tìm cho mình một công việc để làm, vừa lúc còn phải đáp lễ cho vị lãnh đạo kia.

Chỉ là lần này làm ra một chiếc xe điện khá là phức tạp, nếu không phải lần trước anh đã nói với cha rằng muốn làm xe điện thì anh đã không làm chuyện phức tạp như thế này chỉ để đáp lễ.

Làm xe điện không những phải làm lại động cơ, mà còn phải làm pin, mà làm pin thì sẽ phải làm bộ sạc. Ngoài ra, còn có một vài linh kiện linh tinh khác.

Sau khi Giang Bác cắt giảm, quyết định chỉ giữ lại công nghệ cốt lõi, những kỹ thuật khác chỉ cần bỏ được liền bỏ.

Dù sao, bọn họ cũng quá nghèo, thậm chí còn không mở được nhiều công xưởng sản xuất xe đạp, loại xe điện này dù được đưa vào sử dụng cũng sẽ không quá phổ biến, không cần thiết phải có nhiều chức năng như vậy.

Bên này, Tống Sở dùng một giờ viết xong câu chuyện của bà cụ mù, cô dụi dụi mắt, chạy tới thăm Giang Bác thì phát hiện anh đang vẽ gì đó lên trên giấy trắng.

Giấy trắng và bút vẽ đều là nhà nước cung cấp, Giang Bác cuối cùng cũng không cần dùng quyển sổ của mình để vẽ.

Các bức tranh được vẽ càng thêm rõ ràng và gọn gàng.

Tống Sở vừa nhìn, liền thấy có chút giống xe đạp, nhưng so với xe đạp thì có vẻ hơi "mập”.

Cô im lặng nhìn, cũng không quấy rầy anh.

Chờ Giang Bác vẽ xong, cô liền hỏi: "Anh Tiểu Bác, đây là cái gì?”

“Lễ vật cho vị lãnh đạo lớn kia.” Giang Bác nói

Tống Sở: "À, anh vẽ cái này tặng ngài ấy sao?”

Giang Bác lắc đầu: "Đây là xe, còn cần một số ứng dụng công nghệ.”

“Công nghệ gì?”

Biết Sở Sở không thông minh, Giang Bác nói rất đơn giản: "Không cần chân giẫm, có thể tự động.”

Ánh mắt Tống Sở sáng lên: "Sau này anh Tiểu Bác có thể dẫn em đi dạo bằng chiếc xe này nha, xe của chúng ta hiện tại có chút nhỏ.”

Hai năm trôi qua, hai người cũng đã trưởng thành. Tống Sở tuy rằng dáng người nhỏ nhắn nhưng chung quy vẫn có khác biệt, đặc biệt là Giang Bác lớn rất nhanh, ngồi ở bên trong có chút không thích hợp.

Trong mắt Giang Bác mang theo ý cười: "Anh tặng món quà này cho vị lãnh đạo kia, có thể ông ấy sẽ lại đáp lễ, anh sẽ muốn một chiếc xe điện.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 366: Chương 366


Dù sao, người dân ở đây có vẻ thích gửi đồ qua lại.

Tống Sở che miệng cười, cảm thấy anh Tiểu Bác rất biết tính toán tỉ mỉ.

Buổi tối ăn cơm xong, Tống Sở liền nói với cha mẹ chuyện chiếc xe điện mà anh Tiểu Bác muốn làm.

Tô Chí Phong nhìn con trai mình, chỉ cảm thấy đứa trẻ này có phải cũng quá nghiêm túc hay không, năm mới không thể đi xe đạp, hiện tại vẫn còn nhớ thương.

Mã Lan càng ngạc nhiên hơn: "Thật sự là một chiếc xe điện sao?”

Giang Bác gật đầu: "Có thể gọi như vậy.”

Mã Lan: "…” Cho nên, xe điện, là con trai bà phát minh ra sao?

Tống Sở nói: "Anh Tiểu Bác rất thông minh.”

Tiếp đó, cô đem chuyện Giang Bác tặng quà cho vị lãnh đạo, sau đó ông ấy sẽ đáp lễ cho anh một chiếc xe điện nói cho cha mẹ mình biết.

Mã Lan cùng Tô Chí Phong: "…..” Thật đúng là hai đứa trẻ ngốc.

Công nghệ này làm sao mà một chiếc xe điện có thể so sánh được cơ chứ.

Nhưng có lẽ trong mắt con trai họ, công nghệ này cũng chỉ đáng giá một chiếc xe điện. Người có đầu óc, chính là có thể tùy hứng như vậy.

Giang Bác nói: "Con tranh thủ làm xong trước ngày mùng 1 tháng 5, đến lúc đó liền mua một chiếc làm quà sinh nhật cho mẹ.” Anh đã đồng ý với Sở Sở, muốn thật hiếu thuận với cha mẹ.

Mã Lan ngay lập tức cảm động không nguôi.

Rưng rưng nhìn con trai, không cần biết có chiếc xe này hay không, những lời này đã làm cho Mã Lan cảm thấy đáng giá, m.ó.c t.i.m móc phổi cho đứa nhỏ này cũng thật sự đáng giá.

Tống Sở cao hứng nói: "Tốt quá, đến lúc đó anh Tiểu Bác đèo em, mẹ chở cha, nhà chúng ta cùng đi dạo một vòng.”

Tô Chí Phong: "…..”

Mã Lan nói: "Con trai, mẹ yêu con vô cùng.”

Tô Chí Phong chua xót.

Còn không phải chỉ là làm xe điện thôi sao? Ông vẫn còn sức để tự đạp, không cần xe điện.

Giang Bác lại nói: "Mẹ ơi, công việc của con cần phải có linh cảm, cho nên có thể không thay giường không ạ? Nghỉ ngơi không tốt sẽ không có cảm hứng.”

Anh còn nhớ đầu xuân mẹ nói sẽ đổi giường.

Tô Chí Phong phá lên cười.

Mã Lan: "…”

...

Vì muốn làm ra bình ắc-quy hợp lý, Giang Bác đã tìm một đống ắc-quy các loại trong huyện để hiểu rõ hơn về kỹ thuật sản xuất ắc - quy của thời đại này.

Huyện trưởng Lữ vừa nghe tin anh muốn làm ắc-quy đã kinh ngạc không thôi, chạy tới nhà họ Tô: "Tiểu Bác, cháu làm ắc-quy để làm gì chứ, cái thứ đấy chẳng dùng được đâu, nhiều nhất là làm được đèn pin chứ không có tác dụng gì lớn."

Lần đầu tiên Giang Bác nghe thấy có người nói ắc-quy vô dụng, trong tương lai, địa vị của ắc-quy trong số những nguồn năng lượng sẽ vượt qua cả tài nguyên dầu mỏ, nó có thể chứa năng lượng gió cùng năng lượng mặt trời, đây toàn là những tài nguyên vô hạn.

Đương nhiên là Huyện trưởng Lữ không có tầm nhìn xa đến thế, ông ta khuyên nhủ: "Cháu làm về vật liệu đi, vật liệu tốt lắm đấy. Cháu nhìn xưởng thép của huyện chúng ta bây giờ đang rất là rực rỡ kìa, sản xuất thép quy mô lớn cho công xưởng thép quốc gia, từ sau khi làm lò luyện thép kiểu mới, sản lượng thép mà chúng ta làm ra đã vượt qua hai mươi triệu tấn rồi, cháu có hiểu có nghĩa là gì không, nghĩa là tăng hơn mười triệu tấn so với trước đây. Trước đây, chúng ta chỉ sản xuất có sáu triệu tấn mỗi năm thôi, cháu biết không?"

Giang Bác không hé răng, anh cảm thấy với sản lượng này thì không có gì để kiêu ngạo hết. Cái lò kia sản xuất tới hiện tại chỉ được tí tẹo sắt thép vậy thôi, chỉ có thể nói là do thiết bị luyện thép quá lạc hậu.

Nhưng Tống Sở lại nghe mà thấy phấn khích: "Nhiều sắt thép như vậy, thế sau này có thể sản xuất thêm xe đạp không ạ?"

Huyện trưởng Lữ: "... Đây chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi. Nhưng mà chúng ta cần phải nỗ lực hơn nữa, thế nên Tiểu Bác à, có phải chúng ta nên tập trung vào luyện thép thì thích hợp hơn đúng không?"

Huyện trưởng Lữ mặt mày đầy vẻ chờ mong, nhưng Giang Bác vẫn từ chối một cách vô tình.

"Cháu phải tặng quà, tạm thời không rảnh, đợi cháu hết bận rồi lại tính sau." Huyện trưởng Lữ sửng sốt: "Tặng quà gì thế?"

Tống Sở nói: "Tặng người đã tặng thư pháp cho anh Tiểu Bác ấy ạ."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 367: Chương 367


Huyện trưởng Lữ: "... Cậu chuẩn bị tặng một bình ắc-quy à? Không bằng đưa sắt thép kiểu mới đi, lãnh đạo ngóng trông việc theo kịp sản lượng sắt thép cả nước lắm."

Giang Bác nói: "Tôi tặng xe."

Giang Bác lấy bản vẽ kỹ càng mà anh đã vẽ ra, sau đó giảng giải về nguyên ký của chiếc xe cho Huyện trưởng Lữ nghe.

Đương nhiên Huyện trưởng Lữ không nghe hiểu những nguyên lý phức tạp trước đó, nhưng kết quả cuối cùng thì hiểu được, nói cách khác thì bình ắc-quy này, nó có thể kéo được một chiếc xe.

Để được như thế phải chứa nguồn năng lượng lớn đến thế nào chứ, lúc bấy giờ Huyện trưởng Lữ cũng đã biết được triển vọng của ắc-quy, nếu làm ra được thật thì kinh khủng đến dường nào.

Huyện trưởng Lữ rút lại những gì mình vừa nói, sau đó yên lặng vỗ vai Giang Bác, để lại ắc-quy rồi rời đi, lúc trước khi đi còn nói: "Cần gì cứ nói với bác."

Giang Bác gật đầu.

Chuyện Giang Bắc sắp tặng quà cho Lãnh đạo bị cảnh vệ Tiểu Vũ báo cáo cho Thủ trưởng Trần biết.

Thủ trưởng Trần luôn chú ý chặt chẽ đến tình huống nhà họ Tô, chú ý đến sự phát triển của Giang Bác.

Sau khi nghe được tin tức liền cười, lúc nói chuyện phiếm với lãnh đạo sau buổi họp lại nhắc đến chuyện này.

Lãnh đạo cười: "Đúng là một đứa trẻ hiểu lễ nghĩa, nhưng cũng đừng vì chuyện của tôi mà làm chậm trễ kế hoạch phát triển quốc gia."

Thủ trưởng Trần nói: "Tôi thấy không những không làm chậm trễ mà còn có lợi đấy, mấy thứ đồ mà cậu ấy làm ra đều sẽ không kém, tôi đang rất chờ mong đây."

Bởi vì các lãnh đạo vui vẻ nên đã để bên huyện Bình An phối hợp nhiều hơn vào công cuộc của Giang Bác, phía huyện Bình An đã nhận được vài tư liệu về ắc-quy từ viện nghiên cứu trong tỉnh.

Toàn bộ những tư liệu đó đều là do Sở trưởng Cao giúp đỡ, tìm người hỏi thăm.

Bây giờ Sở trưởng Cao của viện nghiên cứu đang ngồi c.h.ế.t lặng.

Giờ ông đã chấp nhận hiện thực rồi, không có chuyện Giang Bác sẽ đến viện nghiên cứu ở tỉnh. Lần trước Thủ trưởng Trần đến huyện Bình An cũng đã khảo sát qua viện nghiên cứu tỉnh thành, tiết lộ rằng chắc chắn sau này Giang Bác sẽ lên thủ đô một chuyến.

Vì chuyện này mà Sở trưởng Cao thở ngắn than dài cả một khoảng thời gian, cảm thán ngành điện lại mất đi một viên tướng giỏi. Nhưng nghĩ đến ngành khác lại có thêm một đại tướng, trong lòng ông ta hơi được an ủi một chút xíu.

Lần này biết Giang Bác sẽ làm bình ắc-quy, có chút liên quan đến điện đóm nên tâm trạng lại càng tốt hơn, tích cực hỗ trợ Giang Bác, còn cảm thán với Huyện trưởng Lữ: "Sau này cậu ấy sẽ làm về cái gì ấy nhỉ?" Kiểu như hầu hết các ngành sản xuất đều làm được, nhưng sau này sẽ nghiên cứu chủ yếu đến phương diện nào?

Huyện trưởng Lữ nói: "Tôi ước cậu ấy làm hết, rốt cuộc thì chúng ta cũng chẳng làm được gì to lớn."

"....."

Thật ra những tư liệu đó không giúp đỡ được quá nhiều cho Giang Bác, nhưng lại khiến anh làm thuận tiện hơn nhiều, dù gì thì lúc trước anh cũng chưa bao giờ nghiên cứu về ắc-quy.

Bây giờ cần làm thì phải cho ra dáng làm.

Bởi vì phải làm xong xe điện trước ngày một tháng năm, nên Giang Bác chỉ cho bản thân một tháng rưỡi để hoàn thành tất cả các công việc sáng tạo kỹ thuật. Nửa tháng còn lại dùng để sản xuất xe điện, không thì sẽ không kịp tặng quà cho mẹ vào ngày hai tháng năm được.

TBC

Bời vì cần quá nhiều kỹ thuật nên trông Giang Bác cũng vội vàng hơn ngày thường một ít.

Tống Sở cũng không dám làm phiền anh, ngồi viết văn một giờ xong lại ra sân tìm linh cảm, nhưng mấy thứ như linh cảm không dễ tìm. Chỉ dựa vào trí tưởng tượng thì không được, cô liền nhân lúc cha mẹ chưa về, bò lên thang để ngắm nhìn thế giới bên ngoài.

Giang Bác đến tìm cô, nhìn thấy cô ở trên thang liền lấy ghế dựa ngồi dưới chân thang.

Tống Sở nói: "Anh Tiểu Bác đang làm gì vậy?"

"Làm việc."

"Thế anh ngồi dưới chân thang làm gì?"

"Sợ em ngã xuống."

Tống Sở mếu máo, đang chuẩn bị xuống dưới thì thấy bà lão cạnh nhà đang ôm Tô Tiểu Hoa nhìn cô.

Tống Sở hô một tiếng.

Bà lão Lâm lo lắng nói: "Sao cháu cứ bò lên thang suốt thế, nguy hiểm đấy, đừng làm vậy nữa."

"Không sao đâu bà ạ, cháu vẫn đứng vững lắm." Tống Sở nói tiếp: "Cháu muốn viết sách, cháu phải tìm linh cảm."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 368: Chương 368


Bà lão Lâm cười: "Tìm linh cảm gì cơ?"

"Chuyện cũ ấy ạ, cháu cần tìm linh cảm cho vài câu chuyện của những năm trước". Tống Sở nhăn mày nói, cô không được đi ra ngoài chơi một mình, không thì anh Tiểu Bác sẽ không yên tâm, sẽ đi ra ngoài cùng cô. Nhưng để viết được cuốn sách này, cô cần rất nhiều linh cảm, mỗi ngày chỉ dựa vào chút xíu thời gian lúc tan học thì hoàn toàn không đủ để cô nắm bắt được linh cảm.

Bà lão Lâm cạnh nhà cười nói: "Cháu muốn biết chuyện cũ nào?"

"Chuyện về con hẻm đá chỗ chúng ta ạ."

"Cháu muốn biết cái đó à, bà có biết này. Bà ở đây cả đời, người ở đây bà đều biết hết."

TBC

Đôi mắt Tống Sở sáng quắc, hệt như hai ngôi sao chiếu thẳng vào bà lão Lâm.

Bà lão Lâm nói: "Cháu đứng trên thang nguy hiểm quá, xuống dưới đi, bà đứng ở bờ tường cạnh sân kể cho mà nghe."

Hai nhà cách nhau mỗi một bức tường, nói chuyện cũng nghe rõ được cả tiếng.

Tống Sở ngân nga một tiếng đi xuống thang rồi lấy ghế ngồi cạnh tường, ở bên cạnh, bà lão Lâm hỏi cô muốn biết ai: "Thôi bà cứ nói về bên nhà họ Liễu trước nhé..."

Qua lời kể của bà lão Lâm, Tống Sở phát hiện sẽ ngẫu nhiên nghe được tin tức nào đấy, thật sự là không có chuyện nào có thật mà lại xuất sắc được như thế.

Qua lời kể của bà lão Lâm, Tống Sở có thêm nhận thức sâu sắc về hẻm đá nhỏ.

Cô thậm chí còn cảm nhận được một kiểu tư tưởng mới từ trong những câu chuyện đó, vận mệnh của những người này có liên quan chặt chẽ đến sự thay đổi của thời đại.

Tống Sở nghe xong một mẩu chuyện cũ, đưa Tô Tiểu Hoa quay về, sau đó đưa đồ ăn vặt của mình cho bà lão Lâm, rồi cảm ơn bà lão.

Bà lão Lâm cũng không khách sáo, đồng ý với cô là sau này mỗi ngày sẽ kể cho cô nghe một đoạn.

Buổi tối, Tống Sở liền nói chuyện cho mẹ Mã Lan: "Mẹ ơi, có được không ạ?"

Mã Lan nhìn đôi mắt trong veo của con gái nhà mình.

Ngăn cản đứa bé lui tới với hàng xóm, bản thân bà cũng chỉ vì bất đắc dĩ thôi, bây giờ bà lại càng không nói được lời từ chối. "Đương nhiên là được.”

Có sự đồng ý của Mã Lan, Tống Sở cực kỳ vui vẻ. Sau khi tan học, cô làm bài tập về nhà trước, sau khi ôn tập xong thì đứng trong sân hét một tiếng, gọi Bà lão Lâm. Khi nghe bà lão Lâm trả lời lại, cô liền ngồi dưới bức tường trong sân nghe bà lão kể chuyện.

Thật ra Mã Lan đồng ý để mỗi ngày cô có thể đến nhà Bà lão Lâm nghe kể chuyện, dù sao cũng gần sát một bên.

Nhưng Tống Sở không muốn ảnh hưởng tới công việc của Giang Bác.

Cô vừa ra ngoài, anh Tiểu Bác cũng sẽ đi theo ra ngoài, nhưng công việc của anh Tiểu Bác bận, cô không muốn để anh Tiểu Bác phải vì cô mà vứt bỏ công việc, dù sao ngồi dưới góc tường như vậy cũng rất tiện.

Giang Bác trong mắt của Tống Sở luôn rất bận rộn vậy mà giờ đây lại ngồi ở bên cạnh cô, lẳng lặng nhìn cô.

Ánh mắt mang theo một chút không vừa lòng.

Từ sau khi Sở Sở và bà lão Lâm cách vách giao hẹn, ngay cả đến nhìn anh một cái Sở Sở cũng không có nhìn.

Vì tiết kiệm thời gian, lúc Sở Sở đi học càng cẩn thận nghiêm túc hơn so với trước kia, tan học liền ôn tập bài học. Những kiến thức này cô đều biết, cho nên không cần hỏi anh.

Trong lòng Giang Bác càng không vừa lòng, có điều hiện giờ anh cũng học được cách coi trọng thể diện, trên mặt không biểu hiện ra. Cha đã nói, phụ nữ không thích chơi với người đàn ông có tính tình nóng nảy.

Buổi tối lúc ngủ, anh quay lưng về phía Tống Sở, giả bộ đang ngủ.

Tống Sở thì vui vẻ nhoài người về cạnh anh, kể chuyện của mình cho anh. Cái trạng thái nhập tâm này, làm Giang Bác mệt mỏi vô cùng.

Luận văn nào anh cũng biết viết, chỉ là không biết kể chuyện. Không phải chỉ là câu chuyện thôi sao, hừm, chờ anh làm ra xe điện, anh sẽ chở theo Sở Sở đi ra ngoài hóng gió đi tìm cảm hứng. Cảm hứng ở nhà làm sao so được với bên ngoài.

“Sở Sở, cô Út nói, tìm cảm hứng phải đi ra ngoài.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 369: Chương 369


Tống Sở nói: “Vâng, em biết, nhưng không phải em không tiện ra ngoài sao?”

Giang Bác lật người lại nhìn cô: “Chờ anh làm ra xe điện, anh chở em ra ngoài.”

Tống Sở vui mừng nói: “Được ạ, em còn muốn nghe những người khác kể chuyện. Bà lão Lâm nói, người lớn tuổi đều biết rất nhiều chuyện.”

Giang Bác nói: “Anh đi cùng em.”

Tống Sở cảm động trong lòng: “Anh Tiểu Bác, anh thật tốt.”

Giang Bác khẽ cười cười: “Vậy mỗi đêm em đều kể chuyện cho anh nghe đi, giống như trước đây vậy.”

“Được.” Tống Sở không chút do dự liền đồng ý.

Để sớm có thể chở Tống Sở đi ra ngoài hóng gió tìm cảm hứng, kéo lại sự chú ý của Tống Sở ở trên người Bà lão Lâm, Giang Bác thật sự đã đem mười phần sức lực của mình ra để làm việc.

Những công việc này đối với anh không tính là nhiều, tài liệu kỹ thuật anh nhận được thông qua sự tính toán của não bộ, đã sớm đạt được kết quả, chẳng qua anh lười viết ra mà thôi, mỗi ngày đều phải bắt tay vào viết quá mệt mỏi rồi.

Vốn dĩ tính từ từ viết, nhưng hiện tại không ổn rồi, phải nhanh chóng viết ra.

TBC

Bởi vì tài liệu kỹ thuật cần phải làm quá nhiều, anh dứt khoát tự mình bắt tay vào cải tiến thêm một cái máy đánh chữ, bởi vì máy đánh chữ của Tống Sở không có cách nào đánh ra phương trình hóa học và công thức vật lý. Anh để xưởng máy móc của Xưởng trưởng Cổ cải tạo máy, liền có thể dùng đánh tài liệu.

Xưởng trưởng Cổ còn nói: “Hà tất gì phải phiền phức như vậy, để Huyện trưởng Lữ sắp xếp cho cậu mấy trợ lý, muốn viết cái gì thì sắp xếp cho người khác làm, cần gì cậu phải tự mình động tay vào.”

Giang Bác vô cùng nghiêm túc từ chối.

“Không cần thiết.” Vị trí trợ lý của anh vĩnh viễn chỉ có Sở Sở.

Tuy rằng hiện tại cô bỏ khoa học tự nhiên theo đuổi văn học, cũng không có khả năng làm trợ lý cho anh nữa, nhưng tự tay làm vào những việc này, anh cũng không phải chưa từng làm qua, hoàn toàn không cần một người xa lạ nào ở trước mặt anh.

Máy đánh chữ cải tiến xong, Giang Bác liền đem đặt bên cạnh máy đánh chữ của Tống Sở, hai người mỗi ngày đều ngồi cạnh nhau cùng đánh chữ.

Tuy rằng mỗi ngày hai người không ai nói gì, nhưng ngồi ở cùng một cái bàn học, lạch cạch lạch cạch đánh chữ, cái loại cảm giác này làm người ta cảm thấy rất thoải mái.

Trong lòng Giang Bác có chút hối hận, trước kia chỉ vì lười biếng mà không làm như thế này?

Mã Lan đi vào đưa hoa quả cho hai đứa nhỏ, nhìn thấy cảnh hai đứa nhỏ như vậy, liền cười nói: “Đều thành chiến hữu cách mạng rồi, còn ở cùng một chiến hào làm việc.”

Tống Sở ăn lát táo mẹ vừa cắt ra, sau đó đưa một miếng đưa cho Giang Bác, hỏi: “Mẹ, chiến hữu cách mạng là gì ạ.”

“Chiến hữu cách mạng chính là…” Mã Lan vỗ vỗ đầu mình, đột nhiên nghĩ đến, cái từ này ở thời đại này hình như là dùng để miêu tả cặp tình nhân cùng chung chí hướng.

Vừa mới dùng sai từ rồi.

Bà đổi cách giải thích: “Chính là bạn bè vì mục tiêu chung mà cùng nhau nỗ lực, mối quan hệ rất cao thượng.”

Tống Sở cười nói: “Vậy con và anh Tiểu Bác chính là chiến hữu cách mạng, so với chiến hữu cách mạng còn thân thiết hơn.”

Cô hỏi Giang Bác: “Đúng không anh Tiểu Bác.”

Giang Bác đang ăn táo hai má phồng lên, sau đó gật đầu. Không sai, rất thân thiết.

Mã Lan xấu hổ cười cười, xoa đầu con gái, lại xoa cái đầu thông minh của con trai, Mã Lan cảm thấy về sau mình không thể ở trước mặt bọn nhỏ nói lung tung được.

Làm một người mẹ, bản thân phải có sự giáo dục đúng đắn với bọn nhỏ.

Chờ Mã Lan đi, hai người lại tiếp tục vùi đầu vào làm việc.

Tống Sở còn cổ vũ Giang Bác: “Anh Tiểu Bác, cố lên! Ta cùng nhau hoàn thành công việc nào.”

Tâm trạng vui vẻ, công việc thuận lợi, điều kiện công việc còn đặc biệt thoải mái, hiệu suất công việc của Giang bác cũng được nâng cao.

Chỉ mất ba ngày, đã hoàn thành việc ghi chép tài liệu về ắc-quy chì-axit.

Loại ắc-quy này có tuổi thọ 70V, có thể chạy 50 km, đối với Giang Bác, tuổi thọ của pin vẫn chưa đủ tốt, nhưng xem xét nguyên vật liệu và trình độ chế tác ở đây, anh cũng không có lựa chọn khác. Sau khi viết xong tài liệu về ắc-quy, Giang Bác liền ném sang một bên bắt đầu làm mô-tơ điện cần thiết cho xe điện.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 370: Chương 370


Thời đại này đã xuất hiện động cơ điện, hơn nữa xuất hiện rất sớm, nhưng độ sử dụng rộng rãi lại không bằng động cơ. Giang Bác vốn dĩ còn tính xem liệu có thể tái hiện việc thay đổi về mặt kỹ thuật hay không, kết quả đến thành phẩm có thể để anh sửa đổi cũng không có.

Anh chỉ có thể tự mình bắt tay làm, sau một hồi sàng lọc ở trong đầu, cuối cùng tạo ra một kiểu định luật về dòng điện một chiều, có trục quay vĩnh cửu của nam châm, cuộn dây đa cực stator, cảm biến vị trí.

Lựa chọn kiểu này vì một phần rất đơn giản, thời đại này đã có động cơ không chổi than, tuy rằng không có tài liệu cụ thể, nhưng trong tài liệu của Huyện trưởng Lữ có nhắc tới. Giang Bác cảm thấy làm ra trên cơ sở này, hẳn là sẽ không tạo ra động tĩnh gì quá lớn đâu.

Nguyên lý của loại động cơ này rất đơn giản, nhưng cái khiến Giang Bác buồn bực chính là, vật liệu cách điện ở đây không đáp ứng yêu cầu của anh đối với động cơ này, anh còn phải làm ra tấm cách điện, ít nhất cũng là loại cách điện cấp B. Ngoài ra nơi này đến bóng bán dẫn cũng không có, không có bóng bán dẫn, vậy không có cách nào tạo ra chuyển mạch điện bóng bán dẫn…

Giang Bác cau mày gõ máy đánh chữ của mình, từng chút một đánh ra công nghệ bóng bán dẫn.

Tống Sở thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, cảm thấy có lẽ anh gặp phải việc khó rồi, làm nghiên cứu đặc biệt hao tổn đầu óc, anh Tiểu Bác chắc chắn mệt rồi.

Cô vươn tay ra giúp anh xoa huyệt thái dương: “Anh Tiểu Bác, anh nghỉ chút đi, đừng lao lực quá.”

Giang Bác: “... Không mệt!” Tay gõ càng nhanh.

Tống Sở liền nói: “Vậy em đi giúp anh rửa táo, anh làm xong việc liền có thể ăn.”

Giang Bác khẽ mỉm cười gật đầu, sau đó tiếp tục đánh chữ lạch cạch lạch cạch.

'Khắc phục' mọi khó khăn, cuối cùng vào giữa tháng tư, Giang Bác đã kịp hoàn thiện tất cả yêu cầu kỹ thuật của xe điện.

Trước kia những tài liệu đều trực tiếp ném cho người khác làm, nhưng lần này khác, dù sao cũng là dùng để tặng người khác, cần phải chú trọng chút.

Anh tìm một cái túi giấy màu nâu, đặt tài liệu ngay ngắn vào bên trong.

Tống Sở dùng sợi len màu đỏ thắt nơ con bướm lên trên túi giấy màu nâu. Viết một vài lời chúc, còn vẽ một cái mặt cười.

Mã Lan còn có chút lo lắng, rốt cuộc từ lúc bà đến đây 'người vĩ đại' kia đã cách xa so với bà, cổ ngửa ra như muốn gãy rời cũng không thể nhìn thấy người.

Vậy mà, bây giờ con trai bà lại muốn tặng quà cho người ta…

Giang Bác nói: “Nhất định phải tặng.”

Tống Sở nói: “Anh Tiểu Bác là người rất coi trọng lễ nghĩa.”

Giang Bác nói: "Tặng thì mới có xe điện đi hóng gió.”

“Ý của anh Tiểu Bác là, tặng rồi thì mới có xe điện cho mẹ, để mẹ chở cha đi hóng gió.”

Tô Chí Phong ngoài mặt khẽ cười, trong lòng thì hả hê, thấy con của ông đúng là trưởng thành quá nhanh rồi, trước kia là một con mọt sách, hiện tại thực sự biết dỗ nữ đồng chí rồi. Rõ ràng là tặng quà cho lãnh đạo lớn, thế nhưng còn có thể kèm thêm lấy lòng vợ ông và con gái, giống như là cố ý làm cho con gái và vợ của ông vậy.

So với con trai ông, người làm cha như ông, quả thực quá thật thà rồi.

Lúc trước thế mà ông còn lo con trai không tìm được đối tượng, bây giờ xem ra ông còn phải lo con trai sau này sẽ lừa biết bao cô gái.

Gói quà xong, Giang Bác liền tìm Tiểu Vũ, để anh ta đưa đến thủ đô.

Khi cảnh vệ Tiểu Vũ nghe được phải tặng cho ai, sợ muốn chết: “Để tôi đi tặng, thế... thế không thích hợp cho lắm.”

Giang Bác nhìn Chu Đại Sơn.

Chu Đại Sơn kích động không nói nên lời, sau đó xua tay: “Không được, chú không được.”

Tiểu Vũ nói: “Tôi giúp cậu liên hệ phía bên tỉnh, sẽ có người bên chuyên gia tới lấy, nhưng nếu là trước kia, những thứ này không thể giao cho bất cứ ai.”

Một túi tài liệu dày như vậy, còn dày hơn so với bất kỳ lần nào của trước kia. Xem ra có vẻ rất lợi hại, hiện tại anh ta không thể không lo lắng.

Buổi tối hôm đó, phía bên tỉnh thành liền cho người tới lấy “quà”.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 371: Chương 371


Giang Bác vốn dĩ còn muốn thẳng thừng nói ra một câu, nếu muốn đáp lễ, hãy gửi đến một chiếc xe điện, nhưng mẹ anh đồng chí Mã Lan nói như vậy không thích hợp.

Vì thế Giang Bác cũng học được cách khéo léo, không đề ra yêu cầu, chỉ là dặn dò nói: "Trước 1/5 phải làm ra.”

Người tới lấy số tài liệu này, suốt đêm đi về phía thủ đô.

Dù sao cũng là tặng quà cho lãnh đạo lớn, ai cũng không dám xem.

Quà của Giang Bác mới gửi đi không quá hai ngày thì sách của Tống Sở cũng hoàn thành rồi.

Quyển sách này là quyển sách cô viết lâu nhất.

Cũng là tác phẩm mà cô dành nhiều tâm tư nhất.

Tống Sở cảm thấy quyển sách này của mình có công lao của Bà lão Lâm, còn tìm Bà lão Lâm hỏi xem có thể ký tên bà hay không.

Bà lão Lâm lộ rõ sự cảm động trước tấm lòng này của cô, nhưng vẫn từ chối: "Không cần đâu, bà cũng không có làm gì, chỉ là kể chuyện cho cháu mà thôi. Bản thảo kia của cháu bà cũng xem qua rồi, chi tiết giống bà kể chuyện không quá nhiều.”

Khuôn mặt nhỏ của Tống Sở đỏ bừng: "Cô Út cháu đã nói, tiểu thuyết bắt nguồn từ hiện thực, nhưng phải vượt qua hiện thực, cho nên không thể viết sự thật. Chúng ta chỉ có thể tìm cảm hứng từ chính những câu chuyện trong hiện thực, tự mình biên soạn những câu chuyện thuộc về chính mình. Chính bà đã cho cháu một sự trợ giúp lớn, cháu cảm thấy quyển sách này cũng có một phần của bà.”

“Đứa nhỏ này, đúng là rất thành thực.” Bà lão Lâm cười: "Bà lớn tuổi rồi, không cần cái đó. Bà chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên, chờ sách của cháu ra, cháu tặng bà một quyển là được rồi.”

Tống Sở lập tức đồng ý: "Cháu nhất định sẽ tặng, chắc chắn sẽ tặng! Tặng bà hai quyển luôn ạ!”

Bà lão Lâm cười đến ho khan vài tiếng.

Tống Sở ở sân bên này nói: "Bà ơi, bà lại bệnh sao?”

“Bệnh cũ, không sao, bà đi nghỉ ngơi đây.”

Một lát sau, liền không nghe được âm thanh gì nữa.

Tống Sở có chút lo lắng, trèo lên cái thang nhìn nhìn, trong sân quả nhiên không có bóng dáng của bà lão Lâm nữa.

Đến Tô Tiểu Hoa cũng trèo tường trong sân trở lại bên này.

Tống Sở ôm Tô Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, ngày thường em ở bên Bà lão Lâm nhiều hơn nhé.”

Tô Tiểu Hoa meo một tiếng.

Sau khi đem bản thảo của sách gửi đến tỉnh, Tống Sở liền chờ hồi âm của cô nhỏ Tô Văn Lệ. Bởi vì dành nhiều tâm tư nhất, cũng dùng một cách viết hoàn toàn mới, cho nên trong lòng Tống Sở không yên tâm, buổi tối đều ngủ không được.

Giang Bác thấy cô cuối cùng cũng hết bận rồi, những vẫn còn tâm sự nặng nề, liền nói: "Đều viết xong rồi, đừng nghĩ nữa.”

Tống Sở nói: "Anh Tiểu Bác, anh không mong đợi hồi âm của bác lãnh đạo kia à?”

Giang Bác lắc đầu, anh chỉ mong đợi quà đáp lễ.

Quà của Giang Bác trải qua vài ngày đường dài bôn ba, cuối cùng cũng đến được phía thủ đô.

Lãnh đạo lớn vừa mới họp xong, trở lại văn phòng liền thấy phía bên văn phòng thư ký đưa tới một kiện hàng.

Trên kiện hàng có vẽ mặt cười, thắt cái nơ con bướm, trông rất trẻ con.

Bí thư liền nói: "Đây là quà đáp lễ được gửi đến từ đồng chí Tô Giang Bác huyện Bình An.”

TBC

Lãnh đạo lớn vừa kinh ngạc, lại vừa cảm thấy buồn cười: "Còn đưa quà đáp lễ đến cho tôi, tôi phải xem xem đáp lại cái gì nào.”

Bí thư muốn giúp, ông cũng không cần. Dù sao cũng là chút tấm lòng của bọn nhỏ, vẫn nên tự tay mình mở.

Mở túi công văn ra, mặt trên chính là tạo hình của một chiếc xe, có chút giống xe máy, nhưng cũng có chút khác biệt.

“Đây là muốn tặng tôi một chiếc xe máy ư?”

Bên dưới hình vẽ chiếc xe là một loạt bản vẽ lắp ráp và linh kiện, bao gồm số liệu linh kiện, tiếp bên dưới chính là một số tài liệu viết các công thức khác nhau.

Tuy rằng lãnh đạo lớn không phải chuyên gia về phương diện này, nhưng vẫn thấy đây chắc là một số tài liệu kỹ thuật.

Nghĩ đến những thành tựu trước đây của vị đồng chí nhỏ này, ông liền để bí thư đi thông báo cho các chuyên gia bên viện nghiên cứu thủ đô tới. Mỗi một chuyên ngành đều mời một vị tới, xem xem số tài liệu này rốt cuộc là kỹ thuật gì.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 372: Chương 372


Chẳng mấy chốc, vài vị chuyên gia tóc đã hoa râm liền tới đây, trên người vẫn còn mặc áo thí nghiệm của phòng thí nghiệm. Biết tin lãnh đạo lớn nói muốn bọn họ qua đây để phân rõ một số tài liệu kỹ thuật, còn tưởng tài liệu từ đâu làm ra, nhanh chóng đi qua.

Lãnh đạo lớn cũng không nhiều lời, chỉ để cho bọn họ phân rõ trên tài liệu cụ thể là những kỹ thuật nào.

Mấy vị chuyên gia lập tức dựa theo những tài liệu mà chính bản thân tự nghiên cứu được tiến hành phân tích, sau đó từng người nghiên cứu từng lĩnh vực của mình.

Số tài liệu này quá nhiều, bọn họ tổng cộng xem hai tiếng đồng hồ, mới nhìn cái ra được sơ bộ.

Sau khi xem xong, vẻ mặt của vài vị chuyên gia đều hưng phấn kích động.

Một vị chuyên gia phụ trách nghiên cứu bóng bán dẫn nói: "Lãnh đạo, những tài liệu kỹ thuật về bóng bán dẫn này, là từ đâu có được?”

Lãnh đạo lớn nói: " Nói cho tôi biết trước, số tài liệu kỹ thuật này, rốt cuộc thế nào?”

Ngoài ra một vị chuyên gia nghiên cứu về động lực học nói: "Thoạt nhìn ban đầu, là một chiếc xe đạp sử dụng nguồn năng lượng điện làm động lực, nhưng kỹ thuật bao hàm trong đó quả thật quá phong phú. Cái động cơ điện này ở nước ngoài cũng có nghiên cứu, nhưng kỹ thuật này tuyệt đối không giống bọn họ.”

TBC

“Còn có công nghệ bóng bán dẫn, cũng khác biệt rất lớn với chất bán dẫn của chúng ta. Có thể nói thế này, nếu công nghệ bóng bán dẫn này mà thí nghiệm thành công, có thể nói là một bước nhảy lớn trên phương diện nghiên cứu bóng bán dẫn.”

Một chuyên gia khác nói: "Hiện nay tài liệu về tấm cách điện cũng không có, đối với việc sử dụng điện năng, đóng một vai trò rất lớn.”

Cuối cùng phải bỏ tài liệu nghiên cứu ắc-quy trong tay xuống, kích động không thôi: "Nếu là tôi, tác dụng của ắc-quy mới là một tiến bộ lớn về phương diện nguồn năng lượng, bình ắc-quy này thế mà lại có thể khiến cho chiếc xe chạy liên tục 50km. Các đồng chí, 50km đó.”

Chuyên gia khác nghe vậy, đều tới xem tài liệu về bình ắc-quy trong tay ông ta.

Vị chuyên gia kia kích động nói: "Đem đến xưởng kỹ thuật ắc-quy tiến hành cải tiến đi, chúng ta có rất nhiều thiết bị có thể tiến hành cải tiến.”

“Còn có mạch tích hợp, đây đúng là công nghệ mà trước kia chúng ta còn chưa khai thác.”

Lãnh đạo lớn nghe một mạch, trong lòng ngày càng vui mừng, ông ta không thể ngờ, thứ mình nhận được thế mà lại là một món quà tuyệt vời: "Công nghệ này, chênh lệch thế nào với nước ngoài?”

Một vị chuyên gia lớn tuổi nhất nói: "Thời điểm mới về nước, nhiều thứ khá phức tạp vì mới mẻ, ví dụ như cái bóng bán dẫn này, nhưng tình hình hiện tại không rõ ràng lắm…”

Nói xong, mọi người đột nhiên nhìn về phía lãnh đạo lớn, vẻ mặt chờ mong nhưng có chút lo lắng: "Lãnh đạo lớn, đây không phải đều là những kỹ thuật mà quốc gia khác cho chúng ta chứ.”

Bọn họ trong lòng chờ mong, là bởi vì có thể khiến cho đất nước bớt chút khó khăn, nhưng lại rất lo lắng, nếu thực sự là kỹ thuật nước ngoài, vậy sự chênh lệch giữa bọn họ và nước ngoài cũng quá lớn rồi. Những kỹ thuật đối với bọn họ, tuyệt đối không phải sản phẩm thế hệ đầu, mà là sản phẩm hoàn thiện.

Lãnh đạo lớn cười dập tắt điếu thuốc trong tay: "Đương nhiên không phải, đây là tài liệu kỹ thuật của chính chúng ta. Tình hình cụ thể không gấp, các ông trước tiên hãy thực nghiệm một chút tính khả thi của những kỹ thuật này.”

Nhóm chuyên gia lúc này bắt đầu hoài nghi, không phải là đất nước vẫn còn có một cái phòng chứa bí mật chứ, cũng không phải không có khả năng.

Bọn họ cũng không hỏi nhiều, bất kể là cái căn cứ nào nghiên cứu phát triển, chỉ cần biết rằng, đây là kỹ thuật được nghiên cứu và phát triển bởi chính quốc gia của bọn họ, không phải của nước ngoài, trong lòng bọn họ liền dâng lên một niềm tin to lớn.

Mấy năm nay không ngừng đuổi theo, không ngừng tiến lên ở những lĩnh vực có nền tảng yếu, chính là vì có thể sớm bắt kịp các quốc gia khác, khiến đất nước giàu mạnh lên.

Hiện tại nhìn những kỹ thuật này, bọn họ cảm thấy ngày này cuối cùng đã đến.

Đất nước bọn họ không thiếu người tài, chỉ thiếu thời gian.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 373: Chương 373


Những kỹ thuật này phải trải qua từng nghiệm chứng, đương nhiên không nhanh như vậy.

Thế nên Giang Bác ở nhà đợi nhiều ngày, chớp mắt sắp tới sinh nhật mẹ rồi, xe điện kia vẫn chưa có tin tức gì nên anh liền đi hỏi Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ tuy rằng vẫn luôn liên hệ với bên phía thủ đô, nhưng chỉ là báo cáo tình hình an toàn của anh ở huyện Bình An, đối với tình hình bên phía thủ đô không nắm rõ, càng không phải nói đến vấn đề biết cái gì mà xe điện hay không, đến cả Chu Đại Sơn càng không biết.

Giang Bác lại hỏi Huyện trưởng Lữ.

TBC

Huyện trưởng Lữ: “... Chuyện lớn của quốc gia, bác chỉ là Huyện trưởng, thật sự không biết gì hết.”

Giang Bác tức giận đến mức sắp mất bình tĩnh: "Vậy ai biết? Xe điện rốt cuộc có làm không?”

Huyện trưởng Lữ khụ khụ vài cái: " Tôi thấy thế này, nhất định là chưa làm xong, tuy rằng bác không hiểu cái gì về nghiên cứu khoa học, nhưng cháu xem, chỉ một cái động cơ thôi đã phải trải qua vô số lần kiểm nghiệm trong phòng thực nghiệm đạt chuẩn rồi mới có thể chính thức sản xuất, mà để sản xuất động cơ còn phải điều chỉnh máy công cụ, huấn luyện công nhân, đều phải cầu thời gian, huống chi là cái xe điện kia lại là vật mới, khẳng định càng phải từ từ.”

Giang Bác: “…..” Sao anh có thể quên mất hiệu suất sản xuất của thời đại này rồi a?

Biết được sự thật, Giang Bác đã từ bỏ hy vọng đối với chuyện mình sẽ nhận được món quà đáp lễ, tâm trạng vô cùng buồn bực.

Ngược lại sách mới của Tống Sở xuất bản rồi.

Lần này Tô Văn Lệ dành thời gian hai ngày để tỉ mỉ thưởng thức quyển sách này, sau khi xem hết, mãi không có cách nào lắng lại được.

Dường như cùng với người trong ngõ đá kia, giống như đã trải qua một thời kỳ biến thiên, có phiền muộn, cũng có cảm động, bao trùm lên đó chính là sự mong chờ đối với xã hội mới.

Bởi vì cảm xúc bị ảnh hưởng, Tô Văn Lệ cũng chưa liên hệ với Tống Sở, sau khi cô ấy ổn định lại, lập tức chia sẻ với Tổng biên tập bản thảo mới này: "Quyển sách này không nên xuất bản thành sách báo nhi đồng, nó là một tác phẩm văn học thật sự có thể khiến con người ta cảm động.”

Quả thật, hiệu quả dưới ngòi bút của Sở Sở chắc chắn không thể bằng những nhà văn lớn có kinh nghiệm, nhưng câu chuyện dưới ngòi bút của cô đã đủ để bù đắp vào những thứ còn thiếu.

Trước kia Tổng biên vẫn luôn cho rằng Tống Sở thích hợp viết văn học thiếu nhi, sau khi nghe Tô Văn Lệ giới thiệu cho ông ta cũng bắt đầu đọc.

Đọc cũng mất hai ngày, sau khi đọc xong, lập tức đập bàn: "Xuất bản, đầu tháng 5 xuất bản lên kệ.”

Tô Văn Lệ lập tức gọi điện thoại báo tin tức tốt này cho phía bên huyện, còn mời cả nhà Tống Sở tới tỉnh chơi, muốn cùng Tống Sở nói chuyện một chút về quyển sách này.

Tống Sở vốn dĩ không muốn đi, lo gây thêm phiền toái cho gia đình, có điều bởi vì nghỉ lễ 1/5, nên Mã Lan vẫn quyết định nghỉ ngơi một ngày, nhân dịp có cơ hội này mang con gái con trai đi tỉnh thành chơi, gia đình họ đã rất lâu không ra ngoài chơi rồi. Bà còn hỏi qua Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn, xem thử có vấn đề gì hay không. Hiện tại gián điệp trong tỉnh và huyện gần như đã xử lý xong, những gián điệp vẫn đang ẩn trốn cũng không có cách nào liên hệ được với người bên ngoài. Mất đi dây chuyền gián điệp, giống như ruồi mất đầu vậy, đến chính bản thân cũng khó giữ nổi, cho nên sẽ không có hành động gì. Nếu thật sự gặp một số tình huống nguy hiểm đến tính mạng, vậy không phải còn hai bọn họ sao? Tác dụng của nhân viên cảnh vệ chính là vì làm cho người được bảo vệ có thể tự do hoạt động.

Chu Đại Sơn còn khuyên Mã Lan: "Đồng chí Mã Lan, không cần vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn, phải biết cái ác không thể thắng chính nghĩa. Không thể bởi vì một bọn tiểu nhân xấu xa, khiến cho mình mất đi sự tự do.”

Tiểu Vũ vỗ vào vị trí đặt khẩu s.ú.n.g của mình : "Hơn nữa chúng ta còn có cái này.”

Mã Lan liền yên tâm trở về tuyên bố tin tức này.

Tống Sở vui vẻ không thôi.

Giang Bác thì có chút không vui vẻ.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 374: Chương 374


Mã Lan nhéo mặt con trai nói: "Con trai, sao không vui thế, không muốn ra ngoài chơi ư?”

Giang Bác nói: "Không phải, xe điện con tặng mẹ còn chưa làm ra.”

Mã Lan cười nói: "Thì ra là vì chuyện này à, không sao, tâm ý của con sẽ thành thôi. Không phải những tài liệu kia của con hoàn thành rồi sao, mẹ nhận được tấm lòng của con rồi.”

“Nhưng con muốn tặng mẹ là xe điện.” Giang Bác buồn bực nói, anh còn muốn chở Sở Sở đi hóng gió, đều phải nuốt lời rồi.

Thời đại này đã quá gây cản trở cho anh, sớm biết vậy anh đã không làm phức tạp như vậy.

Tô Chí Phong ở bên cạnh ôn nhu cười nói: "Đúng vậy, tuy rằng không tặng được quà, nhưng mẹ con sẽ không trách con.” Trong lòng ông nghĩ, trẻ con vẫn là trẻ con, về mặt lấy lòng nữ đồng chí, vẫn là thiếu một chút.

TBC

Tống Sở an ủi anh: "Anh Tiểu Bác, nóng vội sẽ không ăn được đậu hũ nóng đâu. Đậu hũ này chúng ta phải ăn từ từ mới ngon chứ, tục ngữ nói những điều tốt đẹp vẫn luôn chờ ta.”

Mã Lan véo vào eo chồng mình một phát, như nói ông không được kích động con trai.

Quả nhiên, khuôn mặt nhỏ kia của Giang Bác càng đen lại.

Giang Bác nói: "Anh muốn chở em đi tìm cảm hứng.”

Tống Sở vừa nghe là vì cô, lập tức lắc đầu: "Không cần xe điện, chúng ta lái xe ô tô con đi. Đi bộ cũng được, chúng ta đều vận động quá ít, phải rèn luyện thân thể.”

Mã Lan cũng nói: "Đúng vậy, sau này con dắt em ra ngoài chơi. Mẹ đã hỏi qua bọn Tiểu Vũ rồi, họ nói các con có thể tự do đi lại, không cần ở trong nhà ngột ngạt.”

Tống Sở vui vẻ nói: "Mẹ, thật vậy sao, con cũng có thể cùng anh Tiểu Bác lên phố đi chơi ư?”

“Có thể, đều có thể.” Mã Lan cười gật đầu.

Tống Sở vui vẻ nắm tay Giang Bác: "Anh Tiểu Bác, anh nghe thấy chưa? Cho nên anh vui lên chút đi mà, không cần xe điện cũng được.”

Tô Chí Phong nói: "Đúng vậy, cha còn có thể dạy con đi xe đạp, không sợ mất điện, rất thuận tiện.”

Giang Bác: “…..”

Được Tống Sở dỗ như vậy, tâm trạng của Giang Bác tốt lên hẳn, hôm lễ 1/5 cả nhà thay quần áo chỉnh tề, ngồi xe đi về hướng tỉnh.

Mà lúc này, phía bên thủ đô, các hạng mục tài liệu kỹ thuật cũng thông qua các kiểm tra thực nghiệm của các nhóm chuyên nghiệp thuộc các Viện nghiên cứu, xác định số kỹ thuật này là thích hợp, có thể trực tiếp sử dụng kỹ thuật.

Vì chuyện này, lãnh đạo lớn còn triệu tập hội nghị một lần, hội nghị này ngoài những người lãnh đạo ra, còn có vài chuyên gia nghiên cứu số tài liệu đó.

Chủ đề của hội nghị là mau chóng đem số kỹ thuật này đưa vào sử dụng, cùng với làm thế nào để tiến hành công tác bảo mật kỹ thuật.

Đến nỗi nguồn gốc của số tài liệu này, vẫn là bảo mật.

Suy cho cùng tình hình hiện tại trong nước xác thực chưa thể nói là yên bình thật sự, vẫn còn có gián điệp ẩn nấp.

Cho dù chỉ có một con cá lọt lưới, tin tức này cũng không thể truyền ra ngoài. Không phải là không tin tưởng những đồng chí này, mà là trong phòng thực nghiệm nhiều người, người biết quá nhiều, xác suất để lộ đi ra ngoài lại càng lớn.

Vị đồng chí kia quá nhỏ, đứa nhỏ còn cần thời gian để trưởng thành, trong thời gian đó, không thể mang lại cho đứa nhỏ bất kỳ nguy hiểm và áp lực từ mọi phía.

Sau khi hội nghị kết thúc, chỉ còn lại vài lãnh đạo nói chuyện phiếm.

Lãnh đạo lớn mặt đầy ý cười, tâm trạng vui sướng vô cùng: "Phần quà đáp lễ này, xem như là một phần quà to nhất mà tôi nhận được. Nghĩ kỹ lại, vài chữ này của tôi đổi lấy một phần quà to như vậy, thật sự xấu hổ quá.”

Lãnh đạo số 2 nói: "Vậy lại viết cho cậu ấy mấy chữ nữa đi.”

Lãnh đạo lớn nói: "Đâu chỉ mấy chữ, dù là viết một bài văn, tôi cũng nguyện ý, chỉ sợ cậu ta đáp lại một phần quà càng lớn hơn nữa cho tôi.”

Những người khác liền cười, trong lòng bọn họ, vị đồng chí nhỏ chính là một đồng chí mộc mạc như vậy.

Thủ trưởng Trần đã tiếp xúc qua với Giang Bác liền cảm thấy có chút không đúng, vị đồng chí Giang Bác kia, khả năng không giác ngộ tư tưởng cao như vậy…
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 375: Chương 375


Ừm, ông cụ cũng không muốn nghĩ xấu cho một vị đồng chí nhỏ ưu tú như vậy, nhưng, dáng vẻ biểu hiện ra ngoài của vị đồng chí nhỏ kia rõ ràng thể hiện ra không để tâm những điều này thật.

Nhưng ông cụ đã nghe được vài báo cáo từ huyện, ông cụ cảm thấy đồng chí nhỏ khả năng rất muốn có một thứ đồ gì đó nên mới nhiệt tình như vậy… Ví dụ như một chiếc xe.

Giống với động cơ trước kia, xe con, máy đánh chữ…

TBC

Vì thế ông cụ kiến nghị nói: "Ngược lại tôi cảm thấy nên cho cậu ấy cảm nhận một chút thành quả lao động của chính mình, có thể sẽ càng thêm k*ch th*ch tính tích cực lao động của cậu ấy.”

Lãnh đạo số 2 cảm thấy cái đề nghị này rất ổn: "Vậy tặng một chiếc xe điện đi.”

Lãnh đạo lớn nói: "Còn thêm một lá thư cảm ơn, cậu ấy vì quốc gia mà cống hiến rất nhiều rồi.” Tiếp đó lại hỏi: "Khi nào cậu ấy tới thủ đô?”

Thủ trưởng Trần nói: "Phải đợi tháng sáu, đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”

"Vẫn còn thời gian hơn một tháng, phải tăng cường công tác bảo vệ, chỗ sáng không cần thay đổi, chỗ tối phải bố trí thêm người.”

Giờ khắc này, dựa vào những thành tựu mà Giang Bác đã tạo ra này, bất luận là gì các vị lãnh đạo đều không thể phủ nhận, tương lai của đứa trẻ này tuyệt đối là báu vật quan trọng của quốc gia.

Bên phía tỉnh, cả nhà Mã Lan nhận được sự chiêu đãi nhiệt tình của Tô Văn Lệ.

Tô Văn Lệ lúc này đối với Tống Sở còn thân hơn so với con gái ruột, vừa gặp mặt liền bế cô vào trong lòng.

“Cô Út, qua mấy tháng nữa là cháu làm sinh nhật 10 tuổi rồi.” Cô là đứa trẻ lớn rồi, sao còn có thể bế chứ, đến cha cũng không thể bế.

“Sao vậy, cô Út cũng không cho bế à, cô Út cứ bế đấy.” Tô Văn Lệ không buông tay.

Tống Sở: “…..”

Tới nhà Hứa Nguyên Kiều, hai ông bà cụ nhà họ Hứa cũng rất là nhiệt tình. Bọn họ đối với phía nhà họ Tô vốn dĩ rất coi trọng, con dâu cũng rất tốt. Nên khi biết được bọn Tống Sở tạo ra thành tựu, còn nghe nói bọn họ muốn tới liền rất coi trọng.

Rốt cuộc tới nhà rồi mới được thả xuống đất, mặt Tống Sở đều đã đỏ lên, thật không được tự nhiên, bỗng một Tiểu Đậu Đinh bò tới ôm đùi cô.

Giang Bác thấy vậy, đi qua xách đứa nhỏ ra chỗ khác.

Hai tay của Tiểu Đậu Đinh ôm chặt lấy chân Tống Sở, như thế nào cũng không chịu buông ra.

Giang Bác: “…..”

Những người khác nhìn vậy liền cười.

Mã Lan nói: "Đây là em họ của các con Văn Văn.”

Tống Sở đôi mắt nhìn thẳng: "Em ấy nhỏ thật đấy.”

Bà cụ Hứa nói: "Mới ba tuổi thôi, gọi anh chị đi nào Văn Văn.”

“Chị.” Văn văn gọi một tiếng, sau đó lúc nhìn về phía Giang Bác lại không có ý gọi, cảm thấy cái anh này rất hung dữ.

Tống Sở quả thực bị nó làm cho bất động.

Giang Bác chỉ cảm thấy, trong những ngày này mọi chuyện đều không suôn sẻ với anh, đi chơi còn khiến Sở Sở bị người con trai khác quấn lấy.

Chờ qua một lúc, Tô Văn Lệ mới để cha c*̉a đứa nhỏ bế nó đi, còn mình thì dẫn Tống Sở đi vào thư phòng nói chuyện.

“Tác phẩm lần này c*̉a cháu khiến cô Út cảm thấy rất ngạc nhiên.” Tô Văn Lệ hơi xúc động: “Cô không hề biết rằng ở tuổi c*̉a cháu cũng có thể viết được một câu chuyện như vậy.”

Tống Sở được cô khen đến mức ngại ngùng: “Thật ra, cháu nhờ nghe bà nội Tô bên cạnh kể rất nhiều chuyện lúc trước mới viết ra được như vậy.”

“Nhưng cháu biết viết được như vậy, đã là một bước tiến lớn. Trước kia cháu chỉ viết văn học thiếu nhi, mặc dù nhận được sự đón nhận c*̉a tụi nhỏ, nhưng thể loại văn đấy rất dễ bị thay thế bởi những kiểu văn tương tự. Nhưng tác phẩm mới nhất cháu vừa viết, cái ý tưởng trọng tâm được thể hiện trong đó gần như không thể thay thế được, bởi vì nó xuất phát từ sự diễn đạt c*̉a chính bản thân cháu.”

Nhận được đánh giá cao như vậy, trái tim nhỏ bé c*̉a Tống Sở xúc động đến đập thình thịch.

“Cô Út, thật sự tốt đến như vậy sao?”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 376: Chương 376


Tô Văn Lệ mỉm cười gật đầu: “Bây giờ cháu đã là một tác giả chân chính, quyển sách này c*̉a cháu sẽ được trưng bày tại hội nghị văn học c*̉a tỉnh, lúc đó còn có thể tiến hành bình chọn.”

Mắt Tống Sở sáng lên: “So sánh c*̀ng người khác?”

“Ừm, cháu có tự tin không?”

“Không có, nhưng cháu rất vui.” Tống Sở nói thẳng.

Tô Văn Lệ: “…..”

Cô ấy cười xoa đầu Tống Sở: “Cần phải có tự tin, việc sáng tác không phải cứ lớn tuổi mới đạt được thành tựu, còn phải có tài năng. Cháu là đứa trẻ có tài năng nhất mà cô Út từng gặp, cháu là một thiên tài.”

Tống Sở được khen đến mức lâng lâng.

Cô cũng là một thiên tài, cũng giống như anh Tiểu Bác nhỉ?

“Nhưng cháu không thông minh như anh Tiểu Bác.” Lợi hại như anh Tiểu Bác mới là thiên tài.

Tô Văn Lệ nói: “Không giống, Tiểu Bác giỏi ở khía cạnh khoa học tự nhiên, còn cháu là khoa học xã hội, thiên phú c*̉a mỗi người không giống nhau, Sở Sở, cháu phải có tự tin. Cô Út tin, sau này cháu sẽ trở thành một ngôi sao sáng trong nền văn học. Cô sẽ đào tạo cháu thật tốt, đợi cháu tới tỉnh học đại học, cô sẽ giới thiệu một số tác giả khác cho cháu làm quen, cháu còn có thể xin gia nhập hiệp hội văn học của tỉnh, sau này sẽ quen biết được nhiều tác giả khác hơn.”

Tống Sở thử tưởng tượng cuộc sống như cô nhỏ nói, cảm thấy thật sự rất ý nghĩa và đặc sắc.

Cả nhà họ Tô dùng cơm ở nhà chồng Tô Văn Lệ, sau đó mới c*̀ng nhau đi dạo phố. Khi rời đi Văn Văn khóc như mưa, ôm chân Tống Sở không buông.

Giang Bác cực kỳ khó chịu, thầm nghĩ, lần sau tới gặp tên nhóc này sẽ làm cho nó một món đồ chơi, đỡ phải lúc nào c*̃ng quấn quít lấy Sở Sở.

Còn ôm cổ chân cô nữa chứ, quá trẻ con rồi.

Trẻ con đúng là loại sinh vật phiền phức nhất.

Cuối c*̀ng vẫn là Tống Sở dùng kẹo mạch nha dỗ dành, đứa nhỏ mới nước mắt lưng tròng từ biệt cô.

Tống Sở: “…..” Đây là tình cảm keo sơn gắn bó gì đây .

Sau khi rời khỏi nhà cô Út, Tống Sở muốn c*̀ng Giang Bác đi mua quà cho mẹ.

Bởi vì quà anh Tiểu Bác muốn tặng cho mẹ trước đó chưa hoàn thành kịp, nên phải chuẩn bị lại. Dù vậy, trong lòng Giang Bác vẫn rất khó chịu, cảm thấy kế hoạch hoàn mỹ c*̉a bản thân bị làm rối tung lên. Hiếm khi anh nỗ lực làm xong sớm như vậy, nhưng lại bị người khác cản trở.

Mã Lan vì không muốn con trai thất vọng, liền đưa ra một yêu cầu, bà hy vọng có một tấm hình chụp chung, như vậy, sau này lúc nào bà c*̃ng có thể lấy ra khoe với mọi người.

Tống Sở và Giang Bác vô c*̀ng hợp tác đến tiệm chụp hình, hai người thay bộ quân phục nhỏ, còn đội mũ.

Bình thường Giang Bác đều mặc quần áo thường hoặc là mặc áo sơmi, chưa từng mặc quân phục. Lúc này mặc lên người, rất có cảm giác anh hùng, ngay cả Tống Sở c*̃ng giống như một cô chiến sĩ nhỏ.

Nhiếp ảnh gia không ngừng khen ngợi: “Hai đứa bé được nuôi dưỡng thật tốt, rất xinh đẹp. Tới đây tới đây, dựa gần một chút để thể hiện ra tình cảm anh em thân thiết.”

Giang Bác nghe nói như thế, mặt hơi không vui.

Tống Sở thì cười hì hì nhón chân lên, tay ôm cổ anh, cùng anh kề đầu nhau, cười tươi như một đóa hoa.

Giang Bác: “…..”

Ảnh không có ngay nên cả gia đình đi dạo cửa hàng bách hóa một vòng trước, lúc quay lại mới nhận ảnh.

Trong ảnh, mặt Giang Bác đỏ giống thư thoa son, ánh mắt long lanh nhìn vào ống kính, Tống Sở lại cười như một mặt trời nhỏ.

Vẻ mặt rõ ràng khác nhau, nhưng lại hài hòa đến không ngờ.

Mã Lan cười nhận xét: “Tiểu Bác nhà chúng ta giống như bị em gái quấn lấy, không còn cách nào khác chỉ có thể giống như một người anh nhỏ bất lực thỏa hiệp.”

Tống Sở nói: “Anh Tiểu Bác đối xử với con tốt nhất.”

Giang Bác mím môi mỉm cười.

Khi quay về, là đi chuyến xe buýt cuối c*̀ng. Tống Sở đã rất mệt, nhưng vẫn muốn kể với cha mẹ về những lời cô nhỏ nói.

“Mẹ, cô Út nói con có thể tham gia Hiệp hội Văn học, trở thành tác giả chân chính. Mẹ, con rất vui.”

TBC

Mã Lan nghe vậy trong lòng c*̃ng rất vui, nhưng lo lắng theo đó mà đến. Con gái thỉnh thoảng viết sách thì được, nhưng thật sự đi vào con đường này không tốt cho lắm.

Bà nghĩ đến chuyện ba năm sau, trong lòng hơi lo lắng, làm nhà văn, con gái có bị ảnh hưởng hay không.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 377: Chương 377


Thấy Mã Lan không nói gì, Tống Sở nói: “Mẹ, có được không ạ?”

“Được, tất nhiên là được.” Mã Lan gượng cười.

Tống Sở lại hỏi Tô Chí Phong, tất nhiên Tô Chí Phong cũng cảm thấy được: “Sở Sở đúng là mang vinh quang về cho chúng ta.”

Tống Sở vỗ vỗ Giang Bác: “Anh Tiểu Bác, có phải em càng ngày càng giỏi không?”

“Rất giỏi.” Giang Bác cười gật đầu.

TBC

Nhìn người nhà vô ưu vô lo như vậy, Mã Lan hơi ngưỡng mộ, không biết mới là điều vui nhất.

Bỏ đi, không lo lắng nữa, dù sao nhà bọn họ ở trong huyện c*̃ng rất tốt, lại quen biết lãnh đạo nơi này, về sau nếu thật sự có xảy ra chuyện gì c*̃ng không sao. Hơn nữa, chẳng phải chúng ta còn có lãnh đạo lớn sao?

Trong lòng Mã Lan vui vẻ trở lại.

Chỉ cần ở huyện Bình An, nhất định sẽ tốt.

Giữa tháng năm, sách c*̉a Tống Sở lên kệ.

Trước ngày sách lên kệ, cô nhận được sách gửi tặng bên nhà xuất bản gửi tới.

Cô vui mừng cầm sách chạy sang nhà hàng xóm.

“Bà nội Lâm, sách c*̉a chúng ta xuất bản rồi.”

Giang Bác đi theo phía sau.

Lúc này bà lão Lâm đang ngồi trên ghế tựa, nhìn thấy Tống Sở chạy sang, trên mặt nở ra nụ cười.

“Nhanh vậy sao?”

Tống Sở tươi cười nói: “Nhà xuất bản nói cuốn sách này viết hay, nên ra sức giới thiệu. Cháu mang cho bà hai quyển, bà có thể đọc một quyển, cất một quyển.”

Bà lão Lâm vội vàng lấy kính viễn thị c*̉a mình ra, xem một cách cẩn thận.

Mặc dù bà lão là phụ nữ ở xã hội c*̃, nhưng c*̃ng biết đọc biết viết, hơn nữa còn có học thức.

Lật phần đầu c*̉a tác phẩm, mới chỉ xem vài chương, liền có một cảm giác hài lòng.

Từ sau khi sinh bệnh, sức khỏe c*̉a bà lão không như trước, cảm thấy mình như một người tàn tật, không ngờ vẫn còn làm được chuyện có ích.

“Đúng là viết rất hay.”

“Tiếc là bà nội Lâm không cho cháu viết về bà, nếu không cháu còn muốn đi sâu hơn nữa.”

“Bà không có gì để viết, bà chỉ là một người kể chuyện, sau này bà sẽ kể cho cháu nhiều chuyện hơn.”

Tống Sở vui vẻ gật đầu, cô cảm thấy làm nhà văn cần phải nghe nhiều câu chuyện hơn.

Cuộc đời c*̉a mỗi người là một quyển sách, cô muốn viết vô số cuốn sách và đời người.

Sau khi quyển sách này lên kệ, mặc dù không được yêu thích như những văn học thiếu nhi trước đó, nhưng sức hút c*̉a nó rất lớn.

Đặc biệt là một số thanh niên trí thức, sau khi xem xong, có rất nhiều người tìm đến ngõ đá này, muốn biết bà c*̣ mù trong ngõ đá, rốt cuộc có đợi được người con trai đi lính vào ba mươi năm trước hay không, muốn biết miệng giếng nước trong ngõ nhỏ có thể thực sự chiếu sáng mặt trăng, nước giếng có thật sự ngọt. Còn muốn biết cái nhà bên cạnh cây liễu, vì chiến tranh mà ly tán có đoàn tụ được với nhau không.

Vô số thăng trầm ly hợp xảy ra trong ngõ đá này, phía sau mỗi gia đình, đều có phác họa c*̉a một đoạn thời đại.

Bọn họ hoặc vì chiến tranh loạn lạc mà ly tán, hoặc là vì bảo vệ quốc gia mà rời xa cha mẹ không chút do dự, người già với mái tóc trắng xóa chờ đợi con quay về, vô số trẻ nhỏ trải qua khói lửa chiến tranh năm đó nay đã trở thành người lớn.

Từ trong cuốn sách này, từ những trải nghiệm c*̉a những con người bình thường này, mọi người mới thật sự cảm nhận được những gian khổ c*̉a thời kỳ chiến tranh loạn lạc, đồng thời c*̃ng cho mọi người cảm nhận được sự hòa bình và tĩnh lặng quý giá biết bao.

Một số bạn trẻ luôn muốn truy tìm xem ngõ đá này rốt cuộc ở đâu, muốn biết kết c*̣c cuối c*̀ng c*̉a những người trong câu chuyện này.

Tiếc là ngõ đá này, tác giả không nói là ở đâu, hơn nữa tên quận huyện đều được biên soạn lại, khiến cho họ không có cách nào tìm được nơi này.

Người dân địa phương c*̉a huyện Bình An lại biết có một con ngõ như vậy, nhưng rất ít người có thể nghĩ tác giả tới đây và viết về ngõ đá c*̉a họ, chỉ cảm thấy đây là sự trùng hợp. Dù sao khi bọn họ tới tìm kiếm, c*̃ng không tìm được bất kỳ dấu vết nào.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 378: Chương 378


Đối với việc này, Tống Sở giải thích với Mã Lan và những người khác: “Lúc con viết đã sửa đổi một chút, nếu viết quá thực tế, xoáy sâu vào cuộc đời c*̉a người khác sẽ không quá tốt, hơn nữa, như thế có thể cường điệu hơn làm cảm động lòng người.”



Đợi đến khi Mã Lan đi làm, một số đồng chí trong đơn vị đã xem qua sách lập tức tới tìm bà hỏi nội dung, nhưng bà không dám trả lời.

c*̃ng may Xưởng trưởng Cao tới kịp, đuổi những người đó đi.

Nhưng tâm trạng Xưởng trưởng Cao cũng không tốt.

Mã Lan hỏi: “Xưởng trưởng, sao vậy, chuyện luyện thép xảy ra vấn đề gì ư?”

“Ôi…” Xưởng trưởng Cao nhìn bà, thở dài một hơi.

Ông ta nhớ đến một câu nói đã từng nghe 'miếu nhỏ không chứa được Phật lớn', miếu này c*̉a ông ta thật sự quá nhỏ, cho nên không giữ được Tiểu Mã - mẹ c*̉a nhà khoa học nhỏ thiên tài.

Vẻ mặt này c*̉a ông ta làm cho Mã Lan căng thẳng, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Xưởng trưởng Cao thở dài: “Đừng lo lắng, là chuyện tốt.”

Mã Lan liền thở phào nhẹ nhõm: “Có chuyện gì vậy?”

“Hôm nay bên Thủ đô liên lạc với tôi, bọn họ nói trước đây bà ở công đoàn có biểu hiện rất tốt, bên đó đang thiếu một chủ nhiệm, muốn điều động bà tới làm chủ nhiệm, thêm trọng trách cho bà.”

“...!” Mã Lan hoảng sợ, thông tin này quá đột ngột.

Bà không dám tin nói: “Khoảng cách xa như vậy, sao họ biết tôi có làm tốt được hay không, ông nói xem?”

“Thủ trưởng Trần nói, đã đến đây một lần, cảm thấy tuyên truyền văn hóa trong xưởng chúng ta làm rất tốt, trên tường còn làm một bức tường về lịch sử rất có ý tưởng, cảm thấy bà là một đồng chí có thể làm chuyện lớn, đúng lúc bên Thủ đô mặc dù có quy mô lớn nhưng ở phương diện xây dựng hơi thiếu, nên mới điều động người bên chúng ta qua đó.”

Ban đầu Mã Lan cảm thấy rất kích động, năng lực làm việc c*̉a bản thân tốt như vậy sao, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại, mình không xuất sắc đến vậy… không cần phải hỏi, chắc chắn là vì con trai c*̉a bà.

“Xưởng trưởng, có thể không đi không, gia đình tôi ở đây.”

Xưởng trưởng Cao thở dài: “Bên Thủ đô còn nói, quyển sách c*̉a Sở Sở rất tuyệt vời, họ thấy rằng đây là một học sinh rất ưu tú, không chờ được kỳ thi tốt nghiệp c*̉a Sở Sở, muốn tuyển chọn trước thời hạn, tới lúc đó không cần phải xem thành tích, cứ trực tiếp đi, thêm cố vấn Tô sản xuất phân bón hóa học, vậy càng không cần phải nói rồi.”

Mã Lan: “…..”

“Bọn họ còn nói có thể dạy dỗ được con giỏi như vậy chắc chắn cha mẹ c*̃ng là một giáo viên xuất sắc, vì vậy thầy Tô c*̃ng được điều động tới Thủ đô làm giáo viên trường trung học, vấn đề gia đình c*̉a cô đều được giải quyết. Tiểu Mã à, nói thật là mặc dù tôi không nỡ, nhưng bà vẫn nên nắm lấy cơ hội tốt, đến thủ đô sẽ tốt hơn cho mọi người.”

Mã Lan thầm nghĩ nếu như đây là thế kỷ hai mươi mốt, bà chắc chắn không già mồm, trực tiếp thu dọn đồ đạc đem cả gia đình lên Bắc Kinh mua nhà.

Nhưng không phải bây giờ.

TBC

“Tiểu Mã à, tổ chức vì nhà bà lo lắng như vậy, lại còn rất chiếu cố tới bà, chúng ta phải báo đáp tổ chức thật tốt, bên kia nói nhà c*̃ng đã sắp xếp xong rồi.”

Khóe miệng Mã Lan giật giật: “Xưởng trưởng, rõ ràng ông biết nguyên nhân chính là vì cái gì.”

Xưởng trưởng Cao nói: “Có thể hồ đồ nhưng nhận được điều tốt, thì vẫn nên chớ nói ra.”

Mã Lan: “…..”

Vì thông tin điều động công tác, lòng Mã Lan rất nặng nề. Khi tan ca về nhà, thầy Tô vừa đưa đứa nhỏ trở về, Huyện trưởng Lữ c*̃ng đến.

Huyện trưởng Lữ không thở dài, vì ông ta được thăng chức.

“Nhờ phúc của mọi người, tôi được thăng chức rồi, sớm sẽ trở thành bí thư.”

“…..”

Một nhà Mã Lan bốn người ngồi vây quanh ông ta, Mã Lan nói: “Huyện trưởng Lữ, việc tôi bị điều đi ông biết chứ.”

Tô Chí Phong nói: “Còn có tôi, sao tôi lại không biết mình ưu tú như vậy.”

Huyện trưởng Lữ vỗ về nói: “Đừng xem thường mình như vậy, theo tôi thấy hai đồng chí đều rất ưu tú. Phương pháp giáo dục c*̉a thầy giáo Tô rất tiến bộ, bà Mã làm việc c*̃ng rất tốt.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 379: Chương 379


Tống Sở nói: “Đúng, cha mẹ đều rất ưu tú.”

Mã Lan nói: “Đừng nói mẹ và cha con, con và Tiểu Bác c*̃ng được nhận vào trường trung học ở Thủ đô.”

Tống Sở: “.....”

Ngược lại Giang Bác không chống cự như trước kia, dù sao Sở Sở và cha mẹ c*̃ng đều ở c*̀ng nhau, nên anh ở chỗ nào c*̃ng được.

Dĩ nhiên Tống Sở không muốn đi, mẹ nói rồi, bên đó rất lạnh, mẹ cô sợ lạnh. Nhưng công việc c*̉a cha mẹ đều điều đi, vậy chắc chắn họ phải đi, bản thân cô và anh Tiểu Bác c*̃ng như thế, không thể cản trở cha mẹ.

Trong lòng Tô Chí Phong và Mã Lan không thể bày tỏ điều trong lòng.

Không nghĩ bên trên lại có động thái như vậy, nếu họ không đồng ý, khoan nói đến vấn đề công việc c*̉a bản thân, hai người sẽ cản trở việc học hành c*̉a các con mình, dù sao con họ c*̃ng được đặc cách tuyển chọn. Hơn nữa với tư cách là một công nhân, một giáo viên, một người trưởng thành, đương nhiên hai vợ chồng không thể bốc đồng vì mục đích cá nhân mà không tuân theo sự bố trí, khắp nơi trên cả nước tìm không ra một đồng chí nào làm như vậy. Những người công nhân dầu mỏ phải đi đến biên cương khai thác, gian khổ như vậy, chẳng phải vẫn can tâm tình nguyện đi sao?

Thật ra Huyện trưởng Lữ cũng không muốn chia tay gia đình họ, Giang Bác ở huyện Bình An đem lại cho bọn họ nhiều lợi ích như vậy mà.

Cái khác không nói, chỉ riêng vật liệu thép, đã cho rất nhiều người dân ở huyện Bình An có việc làm.

Mà phân bón hóa học càng làm cho các thành viên công xã không còn đói nữa.

Nhưng người tài như Giang Bác không thể luôn đợi ở đây, thế giới sau này c*̉a Tiểu Bác rất lớn.

“Thông báo trước cho mọi người, c*̃ng là để cho mọi người có cơ hội chuẩn bị, tôi cảm thấy đây là một chuyện tốt. Tiểu Bác giỏi như vậy, không thể lãng phí, cho dù không làm việc, nhưng tiếp xúc nhiều với các chuyên gia, chắc chắn sẽ càng tiến bộ. Còn Sở Sở, ở đó có thể giao thiệp được với nhiều người có học vấn hơn, cái gì mà Hoa Đại, đại học c*̉a thủ đô, đều là những thành phần tri thức kì cựu. Mọi người c*̃ng vậy, còn trẻ, không thể ở mãi chỗ này được.”

Cả nhà không ai nói gì.

Thật ra đối với cả nhà mà nói, quan trọng nhất là không rời xa nhau. Về việc có đi khỏi huyện Bình An hay không, thật sự họ không nghĩ tới.

Dù sao trước kia cũng luôn lo lắng Tiểu Bác bị điều đi, hoặc là lo Sở Sở bị Tô Văn Lệ tìm cách đưa đi, thậm chí Tô Chí Phong còn nghĩ đến nếu các con rời khỏi đây, ông sẽ đi theo, chỉ có Mã Lan vì trong lòng sợ hãi với những chuyện ở tương lai nên mới hơi chống cự.

Trên thực tế, đối với những người trẻ tuổi như họ mà nói, ai mà không muốn có một cuộc sống tốt hơn.

Mã Lan hỏi các con: “Các con cảm thấy thế nào?”

Giang Bác nói: “Sở Sở nghĩ thế nào?”

Tống Sở nói: “Mọi người ở đâu con ở đó, con không muốn rời xa mọi người.”

Giang Bác nói: “Con c*̃ng nghĩ như vậy.” Thật ra anh vẫn còn nhớ Sở Sở muốn ăn vịt quay thủ đô và kẹo hồ lô, hơn nữa bên đó có rất nhiều đồ ăn ngon.

Huyện trưởng Lữ nói nhỏ: “Nghe nói, đây là chuyện các lãnh đạo lớn đều biết.”

Mã Lan: “…..”

Mã Lan nhỏ tiếng nói: “Không phải muốn đưa Tiểu Bác chúng tôi tới phòng thí nghiệm chứ, đứa trẻ nhỏ như vậy đã không có tự do, chúng tôi không thể nhẫn tâm như vậy.”

Huyện trưởng Lữ: “Không phải thông báo nói đi học trung học sao, không phải tới phòng thí nghiệm, lãnh đạo lớn sẽ không lừa mọi người đâu.”

Mã Lan cảm thấy cũng đúng.

Nếu đã như vậy, thì không còn gì để lo lắng nữa.

Bà quyết định rồi, lần sau nếu lãnh đạo lớn lại tặng chữ cho con trai bà, nhất định phải mời lãnh đạo lớn viết một câu – Gia đình Tô Giang Bác đều là đồng chí tốt.

Vào buổi tối, mọi người tổ chức một cuộc họp nhỏ, cuối c*̀ng quyết định nghe theo sự bố trí c*̉a phía trên, tiến về thủ đô.

Ngày hôm sau, quà c*̉a lãnh đạo lớn cũng đến rồi, hơn nữa còn đến từ sáng sớm.

Tống Sở và Giang Bác mang cặp sách trên lưng, khi chuẩn bị mở cửa ra ngoài, liền nhìn thấy đồng chí lần trước đưa tin đứng ở bên ngoài.
 
Back
Top Bottom