Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 280: Chương 280


Chương 280:

"Nếu mọi người không có ý kiến thì tôi đề nghị lập tức bắt đầu dựa trên bản thảo này luyện một lò. Hiện tại đang vào đông, động lực làm việc của công nhân không cao, nên vẫn tính là thực nghiệm, cũng sẽ không ảnh hưởng quá đến công việc."

Khi Xưởng trưởng ra lệnh một tiếng, từ trên xuống dưới vội vàng bắt đầu công việc.

Tất cả mọi người đều biết công xưởng thép hiện tại đang làm một lò nung mới, hình như để luyện ra chất liệu thép mới. Cũng biết chất liệu thép này hình như từ con trai của Mã Lan, cố vấn Tô chỉ đạo muốn làm ra.

Chuyện này không phải do Xưởng trưởng Cao truyền ra, chẳng qua do lúc trước Giang Bác đến xưởng đi dạo một vòng, nhóm công nhân đều nhìn thấy tận mắt.

Lúc trước Xưởng trưởng Cao cũng không biết sẽ phải làm chuyện lớn như vậy cho nên cũng không muốn giấu diếm, sau này muốn giấu cũng không được nữa.

Rất nhiều công nhân tỏ vẻ hoài nghi đối với chuyện này.

Bọn họ biết Giang Bác chỉ trong giới hạn cách nói con nhà người ta, biết anh rất lợi hại, hình như chế tạo được rất nhiều thứ, còn tạo ra phân hóa học, nhận được khen ngợi từ lãnh đạo cấp cao.

Nhưng phân hóa học và luyện thép cũng không phải là một ngành, tạo ra phân hóa học cũng không chắc có thể tạo ra chất liệu thép nha.

Một số công nhân đều bàn tán sau lưng, cảm thấy Xưởng trưởng Cao mù mắt làm liều. Thậm chí còn có lão đồng chí đến công đoàn khuyên Mã Lan giáo dục con cái cho tốt, đừng để thằng bé làm loạn, chuyên tâm học một thứ tới nơi tới chốn, đừng tăng thêm khó khăn cho việc luyện thép.

Mã Lan: "....." Nếu có thể lựa chọn, bà sẽ không để thằng bé ôm việc vào người.

Nhưng chuyện này bà cũng không nói với con trai, tránh ảnh hưởng đến thằng bé.

Chất liệu thép mới luyện chế không dễ dàng bởi vì kĩ thuật nắm giữ không thành thạo, đã thất bại vài lần.

Mãi cho đến qua Tết âm lịch vẫn chưa thành công, Xưởng trưởng Cao đã gấp đến miệng cũng nổi nhọt.

Đối với chuyện đó, Giang Bác hoàn toàn không biết gì cả, mỗi ngày đều giúp Tống Sở ôn bài. Vừa bận rộn vừa nhàn nhã trải qua cuộc sống gia đình tạm bợ của mình.

Hôm nay là Tết âm lịch, Mã Lan đặc biệt nấu bánh trôi, cùng người trong nhà chúc mừng năm mới cùng nhau.

Ngày hôm nay chỉ có Mã Lan mới hiểu được nó quan trọng như thế nào, nó có ý nghĩa chấm dứt năm cũ, mọi người sẽ càng ngày càng tốt hơn.

Người một nhà đang chuẩn bị ăn thì cửa sân trong nhà lại vang tiếng gõ cửa.

Tống Sở đứng dậy kẽo kẹt đạp tuyết đi mở cửa, vừa mở cửa đã vui vẻ nói: "Cậu lớn, c** nh*."

Mã Lan vừa nghe là đám em trai đến thì kinh ngạc nói: "Sao lại tới nữa?"

"Đến đưa lương thực cho mọi người."

Đám Mã Đại Trụ lần này đến mang nhiều hơn lần trước.

Lần trước là hơn ba bốn mươi cân lúa mạch, lần này còn đưa tới hơn năm mươi cân hạt kê, thêm một ít khoai lang, lạc, các loại linh tinh khác, ngoài ra còn có thịt heo.

TBC

"Vốn sau khi thu hoạch nông sản thì chia lương thực, trong đội sẽ đưa đến nhưng đội trưởng nói rõ chờ bọn em g.i.ế.c heo rồi mang cùng tới đây."

Mã Tiểu Trụ vui vẻ nói: "Lúc trước nuôi heo đều ít khi sống nổi, thiếu chút nữa đã c.h.ế.t đói, giờ lương thực nhiều hơn nên cho heo ăn cũng nhiều, cứ vậy nuôi cho tới giờ. Năm nay cuối cùng mọi người cũng được ăn một miếng thịt, mặc dù chia cho nhà chị cũng không được nhiều lắm, chỉ tầm nửa kí thịt, nhưng so với những người khác trong nhà đã nhiều hơn rồi."

Mã Lan cảm thấy lòng n.g.ự.c nóng lên vô cùng.

Trong tiết trời rét mướt mà người trong nhà còn mang lương thực đến đây: "Về sau đừng đưa tới nữa, Tiểu Bác nhà chúng ta có cái ăn rồi."

Mã Lan biết lương thực đối với quê nhà mà nói rất quan trọng. Chuyện như vậy một hai lần thì không sao, nếu nhiều hơn, cuối cùng lại tổn thương tình cảm. Không cần thiết vì chút lương thực mà gây rạn nứt tình cảm.

Mã Đại Trụ nói: "Trở về em sẽ nói với đại đội trưởng."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 281: Chương 281


Chương 281:

Mã Tiểu Trụ nói: "Thật ra cũng không có gì, đại đội vì có Tiểu Bác nên mỗi lần lấy phân hóa học đều rất thuận lợi. Mẹ nói, người trong đội cũng không ngốc."

Mã Lan mỉm cười, có một số việc người ta trong lòng thì hiểu nhưng vẫn không muốn coi chuyện này thành sự thật, coi như là người ở quê gửi tặng chút ấm áp cho bọn họ đi.

Trời ngày càng lạnh hơn, nên Mã Lan muốn giữ hai đứa em ngốc ở lại ăn cơm, Tô Chí Phong vội vàng giúp đem đồ vào trong nhà, sau đó vào bếp hỗ trợ làm chút đồ ăn.

Người một nhà vây quanh nồi bánh trôi nóng hổi, Mã Đại Trụ và Mã Tiểu Trụ chỉ hận không thể nuốt luôn lưỡi của mình, đã lâu bọn họ không được ăn loại thức ăn trắng mịn như vậy.

Thừa dịp đang ăn đồ nóng, Mã Lan hỏi thăm người trong nhà như thế nào.

Mã Đại Tru xúc động nói: "So với trước tốt hơn nhiều rồi, trước kia sản lượng lúa mì vụ xuân không cao, mọi người còn chưa cảm thấy gì, chờ sau khi lúa nước mọc lên, mới giật mình, được một nghìn một trăm cân. So với trước kia nhiều hơn năm trăm cân, lúc thu hoạch, cả đội đều bật khóc. Sau đó, đậu, lạc cũng phát triển tốt hơn, mọi người đều nói năm nay là năm bội thu, cuối năm chia lương thực, mọi người tính thử, cả hoa màu và lương thực cộng lại thì mỗi nhà đều không phải chịu đói. Đội trưởng còn nói, chờ năm mới cho em nuôi nhiều thêm vài con heo."

Nghe được tin, người nhà họ Tô đều vui mừng không thôi, Tống Sở cười không khép được miệng. Cảm thấy may mắn không cần chờ tới khi cô học làm nông, bằng không mọi người còn phải chịu đói bụng dài dài, thật sự may mà có anh Tiểu Bác.

Mã Lan cũng rất kích động, lịch sử mà bà biết, dù đã trải qua đại dịch, vẫn còn nhiều người đói khổ như cũ.

Hiện tại, cuối cùng người ở quê cũng được ăn đầy đủ.

Tuy không biết các khu khác có được như vậy hay không nhưng đại đội Mã Gia đã thay đổi, về sau phân hóa học ngày càng phổ biến, mọi người sau này cũng sẽ ngày càng tốt hơn.

Đây chẳng phải là thay đổi lịch sử sao?

Mã Lan nhìn về phía con trai bà, anh còn chưa biết gì cả mà vẫn nhã nhặn ăn bánh trôi.

Thằng bé còn chưa rõ chuyện nó đã làm ảnh hưởng sâu xa đến cỡ nào.

Giang Bác thật sự không biết, nói chính xác là anh cảm thấy rất mơ hồ, vì sao những người này lại tặng anh đồ ăn.

Anh không thích loại cảm giác này, cảm thấy không quen, không phù hợp với suy nghĩ trả công và báo đáp bao lâu nay của anh, cứ cảm thấy giống như anh đang nợ người khác thứ gì đó.

Anh nghĩ, chờ xong hết công việc, lại bớt chút thời gian làm phân hóa học khác.

Qua Tết âm lịch được vài ngày thì Tống Sở cũng hoàn thành nhiệm vụ thi cuối kỳ gian khổ.

Tống Sở cảm thấy đề bài có chút khó nhưng cô vẫn có thể làm được.

Điều này khiến cô phát hiện, chỉ số thông minh của cô thật sự không cao.....

Đặc biệt là kiến thức khoa học tự nhiên, cô học đến đau cả đầu.

Tiếng nước ngoài học cũng sứt sẹo, lắp bắp.

Lúc đó cô đã ra quyết định, sau này thi đại học sẽ chọn khoa văn học.

Bản thân vui vẻ làm một tác giả là được.

Vì hoàn thành chí hướng và nguyện vọng của mình, Tống Sở đã chuẩn bị cho sự nghiệp sáng tác vĩ đại của mình.

Nhưng mà lần sáng tác này, chỉ có một mình cô.

TBC

Bởi vì bây giờ đám Tô Bảo Cương đang bị mắc kẹt trong kế hoạch trọng điểm do Giang Bác đưa cho, kì nghỉ đông này, bọn nó không thể đến đây viết sách.

Từ Mỹ Lệ và bọn nó cũng biết so với viết sách thì thành tích của bản thân vẫn quan trọng hơn.

Dù sao bọn họ cũng hiểu rõ, con mình đảm nhận vai trò không quan trọng trong việc viết sách. Trên thực tế vẫn là dựa vào năng lực của Tống Sở.

Cho nên bọn họ cảm thấy cải thiện việc học của mình, về sau thành tích ổn định mới có thể viết được tác phẩm tốt. Vì thế lần này, một mình Tống Sở phải hoàn thành nhiệm vụ gian khổ này.

Lần này Tống Sở chuẩn bị viết truyện không cùng thể loại với truyện trước.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 282: Chương 282


Chương 282:

Những quyển sách văn học mà cô Tô Văn Lệ đưa cho cô, đã cho cô rất nhiều gợi ý. Sách trước đó cô viết ít nhiều đều mượn tư liệu lịch sử rất nhiều, không phải thuộc về chính cô, bây giờ cô muốn viết ra thứ gì đó thuộc về tư duy của bản thân.

Lần đầu nếm trải cảm giác này, Tống Sở phát hiện bản thân bị thiếu hụt linh cảm.

Giang Bác rất lo lắng Sở Sở không vui, vì thế giữa tuyết lớn đã chạy tới bưu điện, gọi điện thoại cho cô nhỏ Tô Văn Lệ.

"Làm sao mới có thể viết văn tốt ạ."

"Đương nhiên là phải tìm linh cảm."

"Tìm linh cảm như thế nào?"

"Ra ngoài nha, ngồi ở trong nhà đương nhiên không tìm ra linh cảm."

"Cảm ơn." Giang Bác cúp máy, chạy về hướng nhà.

Sau khi về nhà, Giang Bác kéo Tống Sở ra bên ngoài.

Tống Sở rụt cổ: "Anh Tiểu Bác, làm gì vậy, trời lạnh như vậy, rất dễ cảm lạnh nha."

"Tìm linh cảm." Giang Bác nghiêm túc nói.

Tống Sở: "... Làm sao tìm?"

"Anh dẫn em đi ra ngoài." Giang Bác kéo Tống Sở chạy ra ngoài.

Tống Sở lắc đầu: "Nếu có nguy hiểm làm sao xử lý?" Cô cũng biết, vấn đề an toàn của anh Tiểu Bác rất quan trọng. Bình thường ngoài đến trường, trên cơ bản cũng không ra khỏi cửa.

Hiện tại cha mẹ cũng không có ở nhà.

"Không sao đâu, ngay gần đây thôi. Hơn nữa… còn có người bảo vệ, anh có thể cảm giác được, có người đi theo anh, chỉ là người đó không có ác ý."

Mắt Tống Sở sáng lên, lén nhìn xung quanh, tưởng tượng tới võ lâm cao thủ võ nghệ cao cường trong tiểu thuyết.

Nhưng cái gì cũng nhìn không thấy.

Giang Bác nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô, thở dài, kéo cô đi ra ngoài.

Tới bên ngoài, thích ứng với nhiệt độ rồi, Tống Sở cũng không còn thấy lạnh nữa, ngược lại cảm thấy chơi đùa rất vui. Nhìn thấy trên đường có đám động vật nhỏ do đám nhóc nặn, cô ngạc nhiên vui mừng nói: "Anh Tiểu Bác nhìn kìa, người tuyết nha."

Giang Bác nhìn thoáng qua: "Ấu trĩ."

Tống Sở: "....."

Hai người cũng không đi xa, chỉ đi loạn ở gần cửa, Tống Sở thật sự rất sợ lạnh nên chẳng mấy chốc đã kéo Giang Bác về nhà. Hai người vừa vào trong nhà, Tống Sở đã chạy đến cạnh bếp lò ngồi, trong tay còn cầm một củ khoai lang nóng hổi. "Anh Tiểu Bác, mau tới ăn khoai lang nóng."

Giang Bác bắt chước Tô Chí Phong đeo bao tay lớn vào, đi tới sân học nặn viên.

"Anh Tiểu Bác, anh làm gì vậy?"

"Làm việc." Giang Bác nghiêm túc trả lời.

Tống Sở nghĩ anh lại muốn làm thực nghiệm gì nên cũng không dám quấy rầy, ngồi xổm bên cạnh nhìn.

Kết quả một lát sau đã nhận ra, Giang Bác đang đắp người tuyết.

Người tuyết hơi nhỏ và đơn giản.

TBC

Mắt Tống Sở long lanh, đôi mắt nhìn Giang Bác sáng rực lên.

Giang Bác mím môi: "Anh thử chút."

Tống Sở cảm động, anh Tiểu Bác đối với cô rất tốt. Cô nắm tay Giang Bác kéo lại, tháo bao tay xuống, hà hơi thổi nhiệt vào đôi tay bị đông lạnh đến đỏ lên của anh: "Cảm ơn anh Tiểu Bác."

Mặt Giang Bác hơi nóng lên.

Không khí đang ấm áp, đột nhiên một tiếng thét chói tai truyền đến.

Tống Sở hoảng sợ, nhìn thấy một con mèo từ trên tường nhảy xuống, trên đuôi mèo còn cháy xém đến bốc khói.

Tiếng vừa rồi là của con mèo kia vọng tới.

Nhìn thấy thảm trạng của con mèo, Tống Sở sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

Vẻ mặt Giang Bác tức giận.

Phía bên ngoài truyền đến tiếng đám trẻ con: "Chạy đâu rồi?"

"Có phải nhảy vào trong sân nhà người ta rồi không?"

"Vẫn là thôi đi, lần trước có người đến đây còn bị công an bắt đi đó."

"Nhưng mèo của chúng ta thì làm sao?"

"Lần sau lại bắt, đợi lát nữa đi bắt con khác, dù sao cũng không chỉ có một con này."

Mấy đứa nhỏ bàn bạc ồn ào.

Tống Sở nghe nói như vậy thì tức giận cực kỳ.

Nghe những lời đó, trong lòng Tống Sở lửa giận hừng hực.

Cô rất muốn mở cửa cãi nhau với những người đó, nhưng cô không quan tâm, con mèo vẫn còn đang kêu gào thảm thiết trong sân, trước mắt vẫn nên nhìn xem con mèo một chút.

"Anh Tiểu Bác, chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Cô muốn nhìn xem con mèo, nhưng trông bộ dáng nó có vẻ sợ cô.

Giang Bác cố gắng nhịn xuống ý định dạy cho đám trẻ kia một bài học, quay sang nhìn con mèo.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 283: Chương 283


Chương 283:

Đôi mắt đen láy chớp động, kỳ lạ thay, con mèo bình tĩnh lại, an tĩnh nằm xuống đất ngủ.

Tống Sở vô cùng sợ hãi, tưởng rằng con mèo đã chết, liền chạy tới ôm nó, lại phát hiện nó chỉ đang ngủ say: "Chỉ ngủ thiếp đi thôi sao? Anh Tiểu Bác, chúng ta đưa nó đến bệnh viện được không?"

Giang Bác nói: "Ở đây không có bác sĩ nào chữa trị cho nó, bệnh viện cũng sẽ không nhận lấy."

Tống Sở nhìn cái đuôi bị thương mà lo lắng, đôi mắt đỏ hoe, bước vào trong nhà tìm lọ thuốc mỡ, nó thường được cha mẹ sử dụng khi bọn họ bị va chạm hoặc chấn thương, lần trước mẹ cô thái rau, thái đến đứt tay cũng là dùng cái này: "Anh Tiểu Bác, cái này dùng được không?"

Giang Bác liếc nhìn thuốc mỡ: "Thuốc mỡ này có thành phần kháng viêm, có thể dùng được."

Tống Sở lau một ít lên đuôi mèo, sau đó bọc nó trong một chiếc khăn vuông nhỏ, sau khi quấn xong phần đuôi bị thương nặng nhất, cô phát hiện con mèo còn có những vết thương khác, hơn nữa chú mèo này rất gầy gò, gầy da bọc xương, vừa rồi nó bị một đám người như vậy bắt nạt, còn sống được đã là một kỳ tích.

Cô nhúng một chiếc khăn vào nước nóng, lau sạch bụi bẩn trên cơ thể con mèo từng chút một.

Cũng không dám để lông mèo quá ướt, lo lắng việc nó bị cảm lạnh.

Cô chưa bao giờ chăm sóc động vật nhỏ, vì vậy chỉ có thể cẩn thận một chút.

Nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng của cô, Giang Bác nghĩ đến việc khi còn bé, cũng được Tống Sở chăm sóc như vậy.

Cô cũng ở độ tuổi này, vào thời điểm đó, anh đang thăng cấp dị năng, thân thể yếu ớt, Sở Sở sợ anh c.h.ế.t nên suốt cả đêm lau mặt cho anh, cho đến khi mặt anh đỏ hồng còn nắm tay anh, nước mắt lưng tròng nói anh đừng chết.

TBC

"Anh Tiểu Bác, nó là một con mèo mướp nhỏ khá đẹp." Tống Sở đột nhiên nói.

Giang Bác gật đầu.

"Anh Tiểu Bác, anh nói xem, chúng ta có thể nuôi nó không?" Tống Sở rất muốn nuôi, sau này cô nguyện ý ăn ít lại một chút, chia cho con mèo này ăn.

Thực ra, Giang Bác đã nghĩ đến việc mua cho cô một con chó, nhưng anh cũng lo lắng con ch.ó sẽ cắn cô, bây giờ Sở Sở muốn nuôi một con mèo, Giang Bác cảm thất thật thích hợp: "Nếu em muốn nuôi thì nuôi đi, cha mẹ sẽ không phản đối. Cũng không phải là không nuôi nổi, anh sẽ kiếm tiền."

Tống Sở vui vẻ nói: "Quá tốt, chúng ta đặt tên cho nó đi, gọi là Tô Tiểu Hoa đi."

Giang Bác: "..."

Tô Tiểu Hoa ngủ một giấc rất lâu, Cho đến khi buổi trưa Mã Lan và Tô Chí Phong trở lại, nó mới chịu tỉnh dậy, sau khi thấy con người, nó bị sợ hãi lại muốn chạy trốn.

Nhưng còn chưa kịp trốn ra khỏi cửa, liền bị Giang Bác làm mất đi sức lực, chỉ có thể đáng thương nằm trên mặt đất.

Tống Sở có chút không hiểu: "Nó không muốn ở lại trong nhà của chúng ta sao? Có phải nó đã có chủ hay không?"

Mã Lan nói: "Bẩn như vậy, còn bị nhiều vết thương như vậy, nhất định là vô chủ, mẹ có biện pháp."

Mã Lan lấy cho nó một miếng cá khô, cùng Tống Sở đặt bên cạnh con mèo.

Sau đó kéo Tống Sở ra, nhìn con mèo giật giật lỗ mũi, ăn ngấu nghiến miếng cá khô, rồi hướng về phía hai người meo một tiếng.

Mã Lan mỉm cười nói: "Bây giờ nó là mèo của chúng ta."

Tống Sở vui vẻ nói: "Nó tên là Tô Tiểu Hoa."

Tô Chí Phong: "..."

Mã Lan cười nói: "Tên này kêu cũng thật là dễ nghe."

Tô Tiểu Hoa định cư tại nhà họ Tô, Giang Bác từ chối không cho nó vào phòng, cảm thấy nó thật bẩn.

Mã Lan nói với Tống Sở không được để con mèo vào nhà trước khi nó được huấn luyện, chờ sau khi huấn luyện cho nó đi vệ sinh ở một nơi cố định, mới để nó vào phòng.

Tống Sở gật đầu, dẫu sao, cô ở chung phòng với anh Tiểu Bác, cô phải tôn trọng ý kiến của anh Tiểu Bác: "Em sẽ huấn luyện thật tốt."

Trong bữa ăn, Mã Lan còn đặc biệt làm một bát thức ăn cho Tô Tiểu Hoa, dù sao cũng giống như ăn với gia đình vậy.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 284: Chương 284


Chương 284:

Đối với Mã Lan mà nói, nếu đã quyết định nuôi, vậy dĩ nhiên là được coi như một thành viên trong gia đình, bà cũng không cảm thấy mình làm như vậy là phung phí, nghĩ đến đời trước những người cuồng mèo sống tằn tiện mua đồ chơi, đồ ăn thức uống cho mèo, so với bây giờ bà làm sao có thể đến mức đó?

Tống Sở thì càng không cần phải nói tới, tình nguyện ăn ít một miếng để nuôi mèo.

TBC

Bởi vì thái độ của hai đồng chí nữ trong nhà họ Tô, vị trí của Tô Tiểu Hoa trong nhà họ Tô đã được thiết lập.

Cơm nước xong, hai người còn cẩn thận tắm nước nóng cho mèo, vuốt lông cho nó.

Tô Chí Phong và Giang Bác chua chát nghĩ, may mà nó là một con mèo cái...

Buổi tối nằm trên giường, Tống Sở vẫn nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, liền chui ra khỏi chăn ấm nhìn con mèo ngủ trong phòng khách có ngủ ngon không, thấy nó nằm trong ổ một cách ngon lành, cô mới an tâm leo lên giường.

Giang Bác đặt chân nhỏ của cô dưới chân anh: “Trời lạnh, đừng xuống giường.”

"Em biết, anh Tiểu Bác, em chỉ muốn nhìn một chút." Tống Sở cười nói: "Anh Tiểu Bác, khi em nhìn thấy Tô Tiểu Hoa, em nhớ đến quá khứ của chúng ta, nếu như không có cha mẹ thu nhận chúng ta thì thật đáng thương biết bao."

Sau khi Tống Sở thở dài, lại nghĩ tới những thứ mà Tô Tiểu Hoa từng trải qua: "Anh Tiểu Bác, anh cảm thấy những đứa trẻ đó vì sao lại độc ác như vậy? Bọn họ tại sao muốn bắt nạt mèo?"

Cô thật sự rất khó tưởng tượng, những đứa trẻ đó cũng cùng tuổi với những người bạn học của cô ở trường, ai cũng học rất giỏi, tại sao làm như vậy chứ?

Giang Bác không ngạc nhiên, trong những ngày tận thế, anh đã nhìn thấy những điều tàn nhẫn hơn thế này, khi anh chưa có dị năng những gì anh nhìn thấy ở những đứa trẻ đó thậm chí còn tàn nhẫn hơn thế này, chính là vì chúng là những đứa trẻ, chúng không sợ hãi, không tôn trọng với cuộc sống.

Đôi khi, sự thiếu hiểu biết cũng có thể tạo ra điều ác.

Buổi tối, Tống Sở có một giấc mơ, cô mơ thấy Tô Tiểu Hoa bị nhiều đứa trẻ đuổi theo, đánh đập một cách vô cùng tàn nhẫn, một lúc là Tô Tiểu Hoa, một lúc lại là chính cô, sau khi cô biến thành Tô Tiểu Hoa dường như bị ai đó đuổi theo, và khi cô trở lại chính mình, dù cô có hét lên làm sao cũng không có ai lắng nghe.

Cô bị dọa sợ đến tỉnh, sau đó nghe thấy tiếng meo meo của Tô Tiểu Hoa ở bên ngoài.

Tống Sở xuống giường nhìn một cái, anh Tiểu Bác đang cho nó ăn cá khô, còn nghiêm túc dặn dò Tô Tiểu Hoa: "Không được ồn ào."

Tô Tiểu Hoa buồn bã meo meo, giống như nó nghe hiểu vậy.

Tống Sở nghiêm túc nói: "Anh Tiểu Bác, em có một linh cảm."

Mã Lan bưng thức ăn đi vào, hỏi: "Linh cảm gì?"

"Là sách mới của con, nhân vật chính trong sách mới của con sẽ là Tô Tiểu Hoa."

Tô Chí Phong mỉm cười nói: "Cái này khá là mới mẻ, lấy một con mèo làm nhân vật chính?"

“Mèo cũng có tình cảm và trí tuệ.” Tống Sở nghiêm túc nhìn Tô Tiểu Hoa: “Con muốn thông qua đôi mắt của Tiểu Hoa để mọi người biết thế giới của loài mèo.”

Mã Lan và Tô Chí Phong nhìn nhau, cảm thấy rằng con gái của họ dường như đang viết một thứ không phải là sách.

Sau khi Mã Lan và Tô Chí Phong ăn xong và đi làm, Tống Sở và Giang Bác ngồi bên lò lửa để nghĩ ra ý tưởng cho cuốn sách mới.

Tô Tiểu Hoa cũng nằm bên cạnh lò lửa, ngay cả cái đuôi bị thương của nó cũng vẫy vẫy, tựa như đã ở trong ngôi nhà này rất lâu.

Tống Sở và Giang Bác nói về ý tưởng của họ: "Cuốn sách này là "Mèo con lang thang", bắt đầu từ khi Tô Tiểu Hoa của chúng ta sinh ra, sau đó viết về việc nó bị buộc phải rời xa chủ nhân của mình như thế nào, quá trình tìm kiếm chủ nhân mới đã học được những gì, nó đã làm chuyện gì, trải qua những gì, suy nghĩ như thế nào... Em sẽ cho những đứa trẻ kia biết rằng những con vật nhỏ bé cũng có suy nghĩ, chúng cũng giống như con người, chúng sẽ có hạnh phúc, có đau đớn và tuyệt vọng, chúng cũng giúp ích cho con người…”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 285: Chương 285


Vào lúc khi Giang Bác và Tống Sở đang ở nhà viết sách, công xưởng thép dựa theo thông tin mà Giang Bác đưa cuối cùng cũng đã sản xuất ra loại thép mạ kẽm mà Giang Bác muốn.

Sau khi sản phẩm đầu tiên được luyện ra, Xưởng trưởng Cao ngay lập tức dẫn các kỹ thuật viên đi kiểm tra thép.

Sau nhiều ngày thử nghiệm, cuối cùng phát hiện loại thép này có khả năng chống ăn mòn rất mạnh, hiện tại bất kỳ loại thép nào cùng giá thành đều không thể sánh được với khả năng chống ăn mòn của nó, nếu như dùng nó để làm vật liệu cho các loại thân xe sẽ vô cùng thích hợp.

Đây là một phát hiện mới quan trọng trong lĩnh vực thép của bọn họ.

Xưởng trưởng Cao hưng phấn kêu lên: "Tốt quá rồi!"

Bên trong công xưởng thép mấy người lớn tuổi đều có chút lờ mờ, cái này thực sự có thể làm ra sao? Thằng bé cố vấn đó thực sự không chỉ biết sản xuất phân bón mà còn có thể luyện thép.

Nghĩ đến mấy ngày nay Xưởng trưởng Cao áp lực, trên mặt có chút run rẩy.

May mắn thay, Xưởng trưởng Cao đã không cãi nhau với bọn họ.

Điều quan trọng nhất bây giờ là sản xuất loại thép này, hơn nữa còn báo cáo kết quả này cho nhà máy chính càng sớm càng tốt, loại thép tốt như vậy không thể chỉ để một công xưởng thép nhỏ như họ sản xuất, nhưng loại thép này được phát hiện trong công xưởng của họ, trong tương lai, công xưởng thép Bình An của họ nhất định sẽ là công xưởng thép nổi tiếng nhất cả nước.

Xưởng trưởng Cao rất phấn khích, tranh thủ thời gian yêu cầu trợ lý của mình sắp xếp một chiếc xe, trước tiên đến huyện báo cáo tình hình với Huyện trưởng Lữ.

TBC

Gần đây tâm trạng Huyện trưởng Lữ cũng khá tốt, mấy ngày này, ông ta chú ý đến việc khuyến khích sử dụng phân bón hóa học ở nhiều xã khác nhau, bây giờ lúa trên đồng đã được thu hoạch, so với năm ngoái vụ thu năm nay, cả huyện Bình An đã thu hoạch được gấp bội.

Nghĩa là các đồng chí nông dân có thóc gạo gấp đôi năm ngoái, không thể ăn được trăm suất mì trắng, ít nhất có thể đủ ăn một bữa cơm no, không giống như lúc trước hàng ngày phải thắt lưng buộc bụng.

Trong suốt mùa đông này, Huyện trưởng Lữ ngày nào cũng xuống thị sát nông thôn, xem nông dân sống sót qua mùa đông như thế nào, thấy các đồng chí nông dân đang nướng khoai, nấu cơm trong nhà, nhà nào cũng bốc khói nghi ngút, cuối cùng cũng mới thấy nhẹ lòng.

Vừa mới từ bên ngoài trở về, lại nghe được tin tức tốt lành do Xưởng trưởng Cao báo cáo.

Huyện trưởng Lữ kinh ngạc nhiệt huyết dâng trào: "Tiểu Bác của chúng ta lại có thể làm ra cái này? A, tôi gần đây bận rộn, không quan tâm đến cậu ấy, vừa rồi cậu ấy còn làm một cái máy đánh chữ, chẳng mới bao lâu mà đã làm ra thêm vật liệu thép mới."

Xưởng trưởng Cao cười nói: "Đúng vậy, đồng chí Tô Giang Bác là một đồng chí rất tận tâm và vô cùng chuyên nghiệp, ở tuổi của cậu ấy thật sự rất hiếm khi có tư tưởng và ý thức cao như vậy, lần này công xưởng của chúng ta nhất định phải khen thưởng cậu ấy."

Vấn đề này còn phải nói với Giang Bác một tiếng, dù sao thì chính anh cũng là người làm ra thứ này.

Mùa đông không thể để bọn trẻ ra ngoài nên hai người dứt khoát đi đến nhà.

Vừa vặn cuối năm, hỏi thăm một chút tình hình “công việc” của đồng chí.

Hai người đến cửa còn mang theo bột, thịt heo, các loại kẹo.

Tình cờ là Mã Lan và Tô Chí Phong cũng đang ở nhà.

Thấy hai người vừa đến mang theo nhiều đồ tới như vậy, Mã Lan không biết nên phản ứng thế nào.

Một người là lãnh đạo huyện, còn người kia là cấp trên của mình...

Nhưng mà hai vị lãnh đạo này ở trước mặt Giang Bác không có bất kỳ dáng vẻ của nhà lãnh đạo, đều cười ha hả.

Xưởng trưởng Cao cười nói: "Đồng chí Giang Bác, loại thép kia sau khi luyện ra đúng là thép tốt. Cậu thật là có năng lực! Điều này đã có đóng góp rất lớn cho hoạt động sản xuất thép của chúng ta."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 286: Chương 286


Chương 286:

Giang Bác cảm thấy luyện lâu như vậy mới luyện xong, anh cảm thấy không có gì đáng vui mừng.

Tống Sở ngừng viết sách, chạy tới nói: "Anh Tiểu Bác lại làm được việc gì lớn sao?"

Huyện trưởng Lữ cười nói: "Đúng vậy, lần này chúng ta làm ra thép loại tốt, tương lai ngành ô tô nước ta nhất định phải thay diện mạo mới."

Giang Bác nói: "Thân xe của tôi bị rỉ sét."

Huyện trưởng Lữ: "..." Thì ra là thế...

Xưởng trưởng Cao không hiểu lắm về Giang Bác, nghe Giang Bác nói mấy điều này, ông ta lập tức vỗ n.g.ự.c mình nói: "Không sao, tôi sẽ thay nó cho cậu!"

Xe nhỏ như vậy, có thể tốn bao nhiêu vật liệu chứ, bản thân chính là muốn khen thưởng.

Xưởng trưởng Cao đã nói như vậy, Huyện trưởng Lữ đương nhiên cũng hào phóng: "Đến lúc đó tôi sẽ nói cho ông Cổ bên kia đổi cho cậu, muốn đổi thành cái gì?"

“Sao cũng được, không muốn nhiều màu!” Anh nhấn thật mạnh hai chữ nhiều màu.

Anh không muốn một chiếc xe lòe loẹt nữa, thật xấu!

Huyện trưởng Lữ xoa lỗ mũi, ông ta cảm thấy xe của trẻ con càng nhiều màu càng đẹp mắt, nhưng nếu đứa trẻ không vui, vậy quên nó đi.

Huyện trưởng Lữ bày tỏ, chờ sau khi báo cáo vật liệu thép, chắc chắn sẽ thưởng cho Giang Bác.

Sau khi nói xong, Huyện trưởng Lữ và Xưởng trưởng Cao hướng tới Mã Lan và Tô Chí Phong tiến hành khen thưởng cha mẹ bọn trẻ, Huyện trưởng Lữ nói: "Đều là nhờ hai người giáo dục bọn trẻ tốt."

Mã Lan chột dạ cười, bà thật sự không giáo dục đứa trẻ này, trời sinh liền đã giỏi như vậy.

Xưởng trưởng Cao nói: "Đồng chí Mã Lan, công việc của cô ở công xưởng như thế nào rồi? Có muốn thử làm trong văn phòng ủy ban công xưởng không? Tôi biết biểu hiện công việc của cô rất tốt."

Mã Lan nhanh chóng lắc đầu, mặc dù bà thực sự muốn thăng chức, nhưng càng muốn dựa vào năng lực của bản thân, chứ không phải dựa vào quan hệ của con trai mình

Nếu không, những người phía dưới sẽ không phục: "Xưởng trưởng, tôi tham gia công đoàn chưa được bao lâu, tôi còn muốn học hỏi thêm nhiều thứ."

Xưởng trưởng Cao có một chút thất vọng, ông ta vẫn muốn thiết lập mối quan hệ tốt đẹp với đồng chí Mã Lan, sau này nhờ cậy cố vấn Tô sẽ thuận tiện nhiều hơn.

Nhưng mà tư tưởng ý thức của đồng chí Mã Lan quá cao.

Hai mẹ con này, cảnh giới giác ngộ đúng là cao, những đồng chí như vậy, sau này phải được phát huy hơn nữa.

Huyện trưởng Lữ và Xưởng trưởng Cao sau khi nói chuyện một lúc đã rời đi, bây giờ sản phẩm thép mới sắp ra mắt, bọn họ phải nhanh chóng sắp xếp công việc tiếp theo.

Mã Lan đóng cửa lại, nhìn đồ ăn đưa tới nhà, mặt lập tức thở dài.

"Tôi lại cảm thấy, chúng ta ăn cũng quá nhiều rồi."

Trước đó dưới quê đã gửi đồ ăn, hiện giờ bên đây lại đưa nhiều đồ ăn tới như vậy.

Cảm giác chỉ dựa vào con trai nhận mấy thứ này, cũng có thể sống tốt một năm.

Tô Chí Phong nói: "Nhà chúng ta ăn nhiều rồi, hay là chúng ta dùng trả một phần nợ cho cho hàng xóm đi."

Mã Lan cũng cho rằng nên như vậy.

TBC

Phòng này của họ là trả góp, hàng tháng còn phải trả lại cho người ta ít lương thực, thức ăn hôm nay coi như là không ít.

Có thể trả sớm một chút đương nhiên là rất tốt, mắc nợ người khác bao giờ cũng là điều phiền não.

“Tôi sẽ lấy thêm thịt cho họ.” Mã Lan cảm thấy căn nhà này ban đầu bà đã mua với giá hời, hiện tại sống ở nơi này rất thoải mái, trong lòng bà vẫn có chút cảm kích.

Chỉ là bà vẫn có chút bận tâm cho nên không cùng bên kia tiếp xúc.

Sau bữa trưa, Mã Lan thừa dịp ông lão Lâm còn chưa ra ngoài, liền giao thức ăn và thịt cho bọn họ, bà xách gạo còn Tống Sở thì cầm một miếng thịt nhỏ.

Ông lão Lâm cân qua, hai mươi cân gạo, đều là gạo ngon.

“Miếng thịt này, coi như ông cân cho cháu hai cân thức ăn đi.” Ông lão Lâm nói.

Mã Lan nói: "Không cần, ban đầu chúng cháu mua nhà cũng coi là chiếm được một chút hời từ ông, thịt này là quà cảm ơn của chúng cháu, dù sao cũng đã qua năm."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 287: Chương 287


Chương 287:

Tống Sở nói: "Ông nội Lâm, đây là quà cảm ơn, xin ông đừng khách sáo."

Ông lão Lâm mỉm cười một chút nhìn cô, mặc dù mỗi ngày đều gặp cô rất ít, nhưng ở trong sân lúc nào cũng có thể nghe thấy giọng nói của đứa trẻ, người vợ già của ông lão cũng thích ngồi ngoài sân lắng nghe tiếng nói từ phía đối diện, mỗi lần như vậy tâm trạng cũng khá hơn một chút.

“Cảm ơn các cháu, vậy ông sẽ không khách sáo nữa.” Ông lão Lâm cũng không phụ lòng tâm ý của đứa trẻ.

Tống Sở híp mắt cười.

Cô thực sự rất thích kết bạn với hàng xóm của mình, không phải là nói tình làng nghĩa xóm sao? Nhưng cha mẹ không để cô và anh Tiểu Bác tới hàng xóm chơi, nói ảnh hưởng không tốt, cô cũng chỉ có thể nghe theo lời cha mẹ, đôi khi cô sẽ lắng nghe một chút động tĩnh bên cách vách, nếu bà nội bên cạnh cảm thấy không khỏe, cô sẽ lén leo lên thang nhìn xem.

Sau khi cùng Mã Lan ra khỏi nhà họ Lâm, Tống Sở quay đầu lại hỏi Mã Lan: "Mẹ, chúng ta thật sự không thể làm bạn với bọn họ sao?"

Mã Lan nói: "Như vậy là tốt rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, mẹ và cha con sẽ giúp đỡ một tay, nhưng bình thường thì cứ như vậy, mẹ nhìn dáng vẻ ông Lâm cũng không thích giao du với người khác."

Tống Sở ngoan ngoãn gật đầu.

Về phía nhà họ Lâm bên này, ông lão Lâm gói miếng thịt lại, bàn bạc với bà lão Lâm về việc bữa tối sẽ nấu cháo thịt nạc.

Bà lão Lâm cười nói: "Đã lâu không ăn, mau làm món đó, nhất định rất thơm."

Từ khi sau khi nhà bọn họ xảy ra chuyện, lần đầu cảm nhận được tình hàng xóm.

Trong nhà còn có một ít thức ăn, Mã Lan thu dọn một chút, chuẩn bị để dành ăn Tết, chờ cuối năm cơ quan chia tiền trợ cấp, còn lại mang cho nhà mẹ và nhà chồng.

Mã Lan và Tô Chí Phong đang bận rộn với mùa xuân sắp tới, Tống Sở và Giang Bác thì dành cả ngày trong phòng sách để viết sách.

Có máy đánh chữ quả thực tiện lợi hơn nhiều, Tống Sở chỉ cần đọc, Giang Bác cơ bản có thể đồng thời gõ ra, hơn nữa chữ viết rất chỉnh tề.

Điều duy nhất khiến Tống Sở cảm thấy tồi tệ là cô không thể nhớ những thứ tự đó, cho nên chỉ có thể nhờ anh Tiểu Bác gõ giúp cô, điều này sẽ làm cho anh Tiểu Bác bị trì hoãn: "Anh Tiểu Bác, chờ em viết xong cuốn sách này, em sẽ dành thời gian để học cách đánh chữ, em sẽ không khiến anh chậm trễ công việc quan trọng!"

Tống Sở kiên định nói.

Giang Bác: "..." Anh cảm thấy đây là một việc quan trọng ...

...

Công xưởng thép huyện Bình An bên này đã nhanh chóng báo cáo kết quả của họ.

Huyện trưởng Lữ cũng đã báo cáo tin tức lên chính quyền cấp trên, và gọi cho Sở trưởng Cao.

Sở trưởng Cao vừa nghe nói Giang Bác lại làm ra thiết kế mới, nhất thời không biết nên vui mừng hay là than thở.

Đứa trẻ này thực sự ngày càng rời xa khả năng kiểm sóat của họ, nhưng ông ta cũng nhận ra rằng bất kể Giang Bác làm cái gì cũng đều thành công.

Lúc này, Sở trưởng Cao cũng phải thừa nhận đứa trẻ này thông minh hơn ông ta nghĩ, không chỉ có năng lực tính toán cao siêu mà còn có thiên phú trong nhiều lĩnh vực khác nhau, thuộc về tài năng toàn diện.

Sở trưởng Cao cảm thấy ông ta nên chú ý đến Giang Bác nhiều hơn, cho đến nay, ông ta là người biết rõ nhất về những thành tích của Giang Bác, rõ ràng cậu nhóc chính một nhân tài.

Ông ta suy nghĩ một chút, quyết định đến gặp Tỉnh trưởng xin bố trí người bảo vệ cho Giang Bác, chỉ dựa vào một mình huyện thì không làm được.

Xưởng thép thủ đô cũng đã nhận được báo cáo từ công xưởng thép huyện Bình An, ngày nay việc sản xuất thép là ưu tiên hàng đầu trong nước, vì vậy, sự xuất hiện của loại thép này đương nhiên được lãnh đạo coi trọng.

TBC

Để luyện được loại thép chất lượng cao, họ phải nhập thiết bị từ nước ngoài, thiếu không ít nợ nần, để trả nợ còn phải thắt lưng buộc bụng, có thể hình dung được một loại thép tốt đối với quốc gia là vô cùng quan trọng.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 288: Chương 288


Chương 288:

Hôm nay, công xưởng thép Bình An có thể tự mình phát triển kỹ thuật mới, luyện ra sản phẩm thép tốt, đây chính là một tiến bộ lớn trong ngành sản xuất thép trong nước.

Sau khi lãnh đạo của công xưởng thép thủ đô nghe tin này, họ không thể tin được.

Bởi vì loại thép mới này lại do công xưởng thép Bình An nhỏ bé sản xuất ra, mặc dù công xưởng thép thủ đô bọn họ cũng có, nhưng phải luyện bằng một bộ thiết bị nhập từ nước ngoài mới có thể thành công, hơn nữa, mặc dù đã tổ chức một cuộc họp lớn để sao chép thiết bị kia, nhưng dự án rất lớn và khó khăn nên loại thép này vẫn chưa được phổ biến rộng rãi.

Nhưng mà bây giờ công xưởng thép Bình An lại có thể làm được mà không cần sử dụng những thiết bị đó, những người lãnh đạo của công xưởng thép thủ đô làm sao có thể tin được điều này?

Ngoài ra, dữ liệu do công xưởng thép Bình An đưa ra cho thấy thép mỏng mạ kẽm mà họ nấu chảy còn có khả năng chống ăn mòn tốt hơn so với loại thủ đô làm ra.

Nếu không phải Công xưởng thép Bình An bên kia rất nghiêm túc còn cung cấp số liệu hoàn thiện, mọi người sẽ cho rằng đó là khoác lác.

Công xưởng thép thủ đô ngay lập tức bố trí kỹ sư trưởng và kỹ thuật viên khẩn trương đến Công xưởng thép Bình An, mặc kệ trời băng giá, có tuyết rơi, sắp hết năm, mọi người cũng không cảm thấy khó chịu, ngược lại cảm giác cả người tràn đầy năng lượng.

Vội vã mấy ngày, cuối cùng cũng tới huyện Bình An.

TBC

Người của công xưởng thép thủ đô không mất quá nhiều thời gian đã nhìn thấy lò luyện mới của công xưởng thép Bình An, nhìn thoáng qua có thể thấy lò này khác với lò luyện thông thường.

Xưởng trưởng Cao cười nói: "Cái này cũng là do cố vấn Tô của chúng tôi hướng dẫn, chỉ có hợp tác với phương pháp luyện thép mà cậu ấy đưa ra, chúng tôi mới có thể sản xuất được thép tốt."

"Cố vấn Tô của các ông ở đâu, chúng tôi có thể nói chuyện với cậu ấy về cái lò mới này hay không?" Kỹ sư trưởng Ngô của công xưởng thép thủ đô hỏi.

Xưởng trưởng Cao nghe vậy cảm thấy khó xử: "Cậu ấy không ở trong công xưởng, nếu ông muốn nói chuyện với cậu ấy, phải đến nhà bọn họ."

Kỹ sư trưởng Ngô nghi ngờ hỏi: "Cậu ấy không đi làm sao?"

"... Cậu ấy làm việc ở nhà, làm kỹ thuật mà, phải cần môi trường yên tĩnh."

"..." Chỉ là nói nhảm thôi, nếu làm kỹ thuật luyện thép, không ở công xưởng thép liên tục thử nghiệm, làm sao có thể làm ra loại thép mới?

Xưởng trưởng Cao thấy sắc mặt ông ta không được tốt lắm nên nói thật: "Tình huống của cố vấn Tô chúng tôi khá đặc biệt."

Ông ta liền kể chuyện của Giang Bác.

Sau khi nghe về tình hình của Giang Bác, kỹ sư trưởng Ngô cũng sợ ngây người.

Hóa ra đồng chí Tô Giang Bác, người được các vị lãnh đạo cao ca ngợi là nhân tài của Trung Hoa... Mới mười tuổi.

Hơn nữa không chỉ làm ra phân bón hóa học, mà hôm nay còn làm ra vật liệu mới.

Đây thực sự là...

Kỹ sư trưởng Ngô không biết nên nói cái gì nữa, trầm mặc một lát, mới nói: "Vậy tôi đến nhà hỏi thăm được không?"

Xưởng trưởng Cao nói: "Nghe nói gần đây cậu ấy đang bận viết sách cho em gái, rất bận rộn, tôi còn phải hỏi cậu ấy có chút thời gian rảnh nào không." Không còn cách nào, bây giờ ông ta cũng không dám đắc tội vị cố vấn nhỏ kia, ai biết khi nào tâm trạng anh tốt, sẽ lại cho xưởng của họ một vật liệu mới.

Hiện giờ, Xưởng trưởng Cao rất tin tưởng vào cố vấn Tô này.

"..."

"Mẹ cậu ấy làm việc trong xưởng của chúng tôi, tôi để cho mẹ cậu ấy quay về hỏi, cũng rất thuận tiện."

Kỹ sư trưởng Ngô cũng không còn cách nào khác.

Xưởng trưởng Cao thầm nghĩ ông ta cũng đừng mất hứng, người ta có gặp hay không thật sự không chắc chắn.

Quả nhiên, Giang Bác từ chối trao đổi với bọn họ, anh rất lo sẽ lại vướng vào y như lần trước khi làm ra cái máy kia, anh cảm thấy rất phiền toái.

“Con bề bộn công việc, vô cùng bận bịu.” Giang Bác cảm thấy mình không nói dối, gần đây cảm hứng của Sở Sở như bùng nổ, mỗi ngày đều có rất nhiều tình tiết để viết, anh phải giúp đánh chữ.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 289: Chương 289


Chương 289:

Mã Lan nói: "Người từ thủ đô đều đã tới, đi xa thật không dễ dàng."

“Con đã đưa tài liệu kỹ thuật rồi.” Giang Bác nghiêm túc nói, anh là cố vấn kỹ thuật, không phải là lễ tân, không phụ trách trò chuyện.

Thấy con trai không vui, Mã Lan cũng không thuyết phục nhiều nữa, sau khi đi làm, liền báo tin tức cho Xưởng trưởng Cao.

Kỹ sư trưởng Ngô lúc đó cũng đang ở trong phòng làm việc, nghe được tin tức này, bị một ngụm trà làm cho sặc.

Đây có nghĩa là ngay cả người cũng không được thấy?

Như vậy cũng không được, không gặp được người, ông ta sao có thể nguyện ý rời đi?

Nhưng Xưởng trưởng Cao cũng không thể làm gì được, khổ sở nói: "Dù sao cậu ấy cũng chỉ là một đứa trẻ, bình thường làm công việc cũng rất cố gắng, anh thử nghĩ xem, khối lượng công việc này nếu đặt lên một người trưởng thành cũng không nhỏ đúng không, những công việc này đều là do cậu ấy một mình hoàn thành, đồng chí Tô Giang Bác đã trả giá như vậy, một chút tự do chúng ta cũng không thể không cho, mà lại bắt cậu ấy làm việc này việc nọ, chúng ta không phải là nhà tư bản bóc lột công nhân trong xã hội cũ phải không?"

Kỹ sư trưởng Ngô, tuổi đã ngoài năm mươi vuốt vuốt tóc: "Xưởng trưởng Cao, tôi từ xa tới, không thấy người thì không được, tôi còn muốn trao đổi một chút, lần này tới, các đồng chí sở nghiên cứu vật liệu bên kia cũng nhờ tôi hỏi một chút, bọn họ cũng muốn tới xem, nhưng vì lớn tuổi không có phương tiện đi lại, tôi là theo lời dặn dò của bọn họ tới đây."

Nghe điều này, Xưởng trưởng Cao cảm thấy khó xử, ông ta cảm thấy không thể để người ta gặp mặt đúng là không được, hơn nữa, nếu lần này thành công, thủ đô bên kia còn có thể chi tiền cho bọn họ, xây thêm loại lò luyện thép mới này, dù sao đây cũng là một loại thép mới, ý định của thủ đô hẳn là tiến hành thử nghiệm kỹ thuật trước, họ sẽ xây dựng một vài tòa ở đây trước, sau khi hoàn thiện mới có thể phổ biến cho cả nước.

Cân nhắc những thứ này, Xưởng trưởng Cao cảm thấy mình nên giúp đỡ: “Bằng không như vầy, trước hết tôi để cho đồng chí Mã Lan mang quà tới, trẻ con mà, nhận được quà chắc chắn vui vẻ, một khi cao hứng sẽ đồng ý."

Kỹ sư trưởng Ngô: "..."

Cũng may lần này bọn họ từ thủ đô tới đây, cũng không phải tới tay không, cũng mang theo một số thứ để dự phòng.

Nhưng có vẻ như những thứ này không phù hợp với trẻ em, đều là thuốc lá, rượu và những thứ tương tự.

Ngược lại có một người trợ lý kỹ thuật viên giơ tay nói: "Tôi mang theo một ít... Kẹo hồ lô."

Kỹ sư trưởng Ngô đã kiểm tra túi của trợ lý trẻ tuổi này và tìm thấy sáu cây kẹo hồ lô, được gói trong túi da trâu khá tốt, cũng mắn đang là mùa đông nên không bị tan chảy.

Ngoài ra còn có một ít lương thực.

Tuy không biết có được hay không nhưng cũng coi như có tâm ý.

TBC

Xưởng trưởng Cao giúp ông ta đến công đoàn đưa thức ăn cho Mã Lan, đồng thời nhờ Mã Lan mang về cho bọn trẻ ăn, nhân tiện giúp dò xét một chút.

Mã Lan: "... Cái này không tốt lắm."

Xưởng trưởng Cao nói: "Không sao, cũng không phải vật gì quý giá, chỉ là đồ ăn vặt cho bọn trẻ, nếu cố vấn Tô vẫn như vậy, vậy liền quên đi."

Trong lòng của Mã Lan thật tình khó từ chối, buổi trưa bà về nhà mang theo kẹo hồ lô.

Tống Sở vui mừng khôn xiết khi nhìn thấy mẹ mang kẹo hồ lô về: "Kẹo so với chúng ta làm ở nơi này hình như không giống nhau."

Mã Lan thấy con gái mình vui mừng, tâm tình cũng buông lỏng: “Đúng vậy, là từ thủ đô đưa tới, bên kia là một tay lão luyện so với chúng ta không giống nhau.”

Tống Sở mím môi, giương mắt nhìn.

Giang Bác cầm lên một xâu cho cô ăn, Tống Sở cắn một miếng, chua chua ngọt ngọt, bên trong nhân đầy ắp, ăn thật ngon!

"Thật ngon, mọi người đều ăn đi."

Mã Lan đương nhiên sẽ không ăn đồ ăn vặt của đứa trẻ, bà nói ý của Xưởng trưởng Cao ra, sau đó nói tiếp: “Nhưng Xưởng trưởng Cao cũng nói qua, nếu con không vui thì cũng không sao, dù sao nó cũng không đáng giá gì, con đã làm rất nhiều việc cho công xưởng, bọn họ đưa một chút đồ ăn qua cũng không quá đáng, con không cần phải căng thẳng."

Thấy Tống Sở ăn uống vui vẻ, Giang Bác nghĩ đồ ăn ở thủ đô có lẽ sẽ ngon hơn một ít nên dự định đưa cho bọn họ chút ý tưởng, sau này để bọn họ có thể giúp mua đồ gửi về.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 290: Chương 290


Chương 290:

Vì vậy gật đầu: "Con cho bọn họ nửa giờ."

Sáu chuỗi hồ lô đổi lấy nửa giờ gặp mặt, kỹ sư trưởng Ngô có chút không nói nên lời.

Xưởng trưởng Cao ngược lại rất vui mừng: “Xem ra, mặc dù cố vấn Tô của chúng tôi bình thường rất nghiêm túc, nhưng vẫn có tính tình của một đứa trẻ.” Ông ta đột nhiên biết cách tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với cố vấn Tô rồi.

Hai người ngồi trên một chiếc xe jeep đến nhà của Giang Bác.

Mã Lan cũng trở lại để tiếp đãi bọn họ.

Bởi vì Giang Bác muốn tiếp đãi khách, Tống Sở cũng không thể viết sách cho nên cũng cùng nhau đến tiếp khách.

Khi Xưởng trưởng Cao mang người vào, kỹ sư trưởng Ngô nhìn thấy hai đứa trẻ đang đứng bên lò lửa.

Lập tức cả người không biết phản ứng thế nào.

Nên bắt tay? Hay là nên ôm một cái? Hoặc là xoa đầu một cái bày tỏ sự gần gũi?

Cũng may có Tống Sở giải vây cho ông ta: "Kẹo hồ lô là của ông sao? Cám ơn ông, ăn rất ngon ạ!"

Kỹ sư trưởng Ngô cười: "Hai đứa thích là tốt."

Mã Lan giới thiệu con trai và con gái của mình với người đàn ông trước mặt.

Thấy cậu bé đúng là Tô Giang Bác, kỹ sư trưởng Ngô một lời khó nói hết, trong lòng hết sức khiếp sợ.

Giang Bác nhìn vào đồng hồ trên cổ tay mẹ: "Xin lỗi, bây giờ là hai giờ rưỡi, tôi muốn bắt đầu công việc khác vào lúc ba giờ."

Xưởng trưởng Cao nói: "Đúng đúng đúng, tôi đến đây để nói về công việc chính sự, vị này là kỹ sư trưởng Ngô muốn hỏi cậu về chuyện cái lò đó."

TBC

Kỹ sư trưởng Ngô nói: "Đúng, cố vấn Tô, tôi muốn hỏi cậu một chút, liên quan đến bản kỹ thuật lò luyện thép của cậu."

Vật liệu mặc dù trọng yếu, nhưng dù sao cũng chỉ là vật liệu, nhưng lò luyện thép có thể luyện ra càng nhiều thép, ông ta đương nhiên muốn biết chỗ tốt của lò luyện, ông ta đã nghiên cứu qua, lò luyện quả thật rất đặc trưng.

Khi nói đến vấn đề học thuật, khuôn mặt của Giang Bác trở nên nghiêm túc hơn: “Tôi gọi nó là lò thổi hỗn hợp trên và dưới, cung cấp oxy chính cho quá trình luyện thép từ phần trên của bể luyện thép thông qua ống thổi oxy ở phía trên, đồng thời cung cấp oxy chính cho luyện thép từ lò chôn, vòi ở phía dưới thổi oxy hoặc khí trơ, đôi khi kèm theo bột cần thiết vào bể nóng chảy để tăng cường khuấy trộn bể nóng chảy và phản ứng luyện kim tương ứng, tôi đã ghi lại các nguyên tắc thiết kế cụ thể trong dữ liệu, các ông có thể tự mình kiểm tra.”

Kỹ sư trưởng Ngô kích động nói: "Cho nên lò luyện này, nó thực sự có thể tăng cường khuấy động bể nóng chảy, tỷ lệ luyện thép thành công cao hơn."

Giang Bác gật đầu một cái: “Cách này lãng phí ít hơn.” Lúc đó, anh thật sự lo lắng về việc lãng phí tài nguyên, vì vậy anh đã thiết kế nó theo cách này.

Trái tim phấn khích của kỹ sư trưởng Ngô đập nhanh hơn, hôm qua nhìn thấy lò luyện, ông ta cảm thấy cái lò dường như đã được cải tiến.

Tuy trong lòng ông ta đã có suy đoán, cũng từ trong tài liệu mà công xưởng thép huyện Bình An cung cấp có được một số kết luận, nhưng ông ta vẫn muốn nghe người thiết kế lò tự mình nói một chút, mới có thể khẳng định.

Bây giờ nó đã được khẳng định, kỹ sư trưởng Ngô đương nhiên rất phấn khích, ông ta thậm chí có thể nghĩ đến việc nếu chiếc lò này phổ biến rộng rãi đối với ngành luyện thép trong nước sẽ cải thiện đến mức nào.

Thấy ông ta phấn khích, Xưởng trưởng Cao tò mò hỏi: "Kỹ sư trưởng Ngô, anh không sao chứ?"

“Xưởng trưởng Cao, anh còn chưa nghĩ tới công dụng của lò luyện thép sao?” Kỹ sư trưởng Ngô kinh ngạc hỏi.

Xưởng trưởng Cao mặt đầy vẻ khó hiểu, suy nghĩ gì? Lò luyện thép? Không phải nó được xây dựng với mục đích luyện ra các loại thép mới sao?

Đột nhiên, ông ấy nghĩ tới một chuyện, kinh ngạc vui mừng hỏi: "Ý của anh là, lò luyện không chỉ có công dụng trong luyện thép?"

Ông ta đập tay: "Ồ, tôi quên mất cái này!"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 291: Chương 291


Chương 291:

Trước đây khi làm thép, ông ta tập trung vào việc tạo ra các loại thép mới đến mức dán mắt vào thép, luôn lo lắng phải luyện ra làm sao, lúc trước khi luyện chế thất bại, ông ta vẫn cảm thấy lò luyện của mình xây dựng không đúng cách, nên không chú ý đến những chỗ tốt của lò luyện.

Kỹ sư trưởng Ngô kinh bỉ ông ấy: "Đây chắc chắn là một tiến bộ lớn trong ngành luyện thép của chúng ta."

Cả hai vô cùng kích động cùng hào hứng, Mã Lan và những người khác không thể chen được lời nào, chỉ biết trơ mắt nhìn.

Mã Lan cũng cảm thấy đây là một chuyện tốt, nhưng bà không biết cụ thể là tốt chỗ nào.

Tống Sở bối rối, không phải là đang nói vật liệu thép sao, tại sao bây giờ lại thành lò luyện rồi?

Giang Bác cảm thấy có chút lãng phí thời gian.

“Đồng chí, cậu, làm sao cậu có thể nghĩ ra ý tưởng cái này?” Rốt cuộc kỹ sư trưởng Ngô cũng nhớ tới anh là người làm ra cái lò này.

Giang Bác nói: "Bởi vì loại thép đó, cần loại lò này."

Kỹ sư trưởng Ngô: "..."

TBC

Giang Bác nhìn đồng hồ: "Xin lỗi, tôi phải làm việc của mình rồi."

Tống Sở muốn nói không sao, cô không vội, nhưng cô phát hiện ra hình như anh Tiểu Bác không muốn trò chuyện với người khác, vì vậy, đã không lên tiếng.

Kỹ sư trưởng Ngô vào lúc này phấn khích đến mức không muốn rời đi, muốn trò chuyện với Giang Bác một chút, nhưng Giang Bác đã kiên quyết bước vào phòng.

Mã Lan ho khan một tiếng: "Đứa trẻ còn phải làm bài tập, học sinh trung học, học tập tương đối nặng."

Kỹ sư trưởng Ngô: "..."

Lời này nghe là lạ?

Tuy nhiên, Xưởng trưởng Cao không thể đợi thêm được nữa, kéo kỹ sư trưởng Ngô ra ngoài: "Lần sau chúng ta lại tới, trước tiên đi về xem lò luyện một cái, bây giờ tôi mới để ý, nếu đây là sự thật, vậy, vậy chúng ta lần này thực đúng là..."

Xưởng trưởng Cao cảm thấy rằng mình đã kiếm được một khoản tiền lớn.

Những bất ngờ nối tiếp nhau, ban đầu ông ấy chỉ muốn cải thiện chất lượng thép trong công xưởng, nhưng cố vấn Tô đã làm mới hoàn toàn vật liệu thép, bây giờ thép mới đã được sản xuất, ông ta còn được thêm một loại lò luyện nguyên liệu mới.

Cố vấn Tô quả là người tốt!

Để nghiên cứu lò luyện, kỹ sư trưởng Ngô quyết định không trở về thủ đô sớm, mà ở lại huyện Bình An đón năm mới, ông ta muốn nghiên cứu kỹ những công dụng của cái lò này.

Vì đã luyện thành công thép mới, công xưởng thép lần nữa luyện thép ở lò luyện mới, lần này, kỹ sư trưởng Ngô mang theo kỹ thuật viên ghi chép dữ liệu mọi lúc mọi nơi.

Chờ sau khi ghi chép xong, cuối cùng đã xác nhận rằng giá trị của lò mới này còn có thể lớn hơn giá trị của thép mới.

Chuyện này cần phải được báo cáo, nếu điều này thành công, tất cả các lò luyện thép trên cả nước sẽ phải thay đổi.

Trong khi công xưởng thép bận rộn, Mã Lan và những người khác đang nghênh đón một mùa xuân mới.

Không khí năm nay thậm chí còn tốt hơn những năm trước.

Nhà nhà xách đồ tới, các chị em dâu hòa thuận chuẩn bị bữa cơm.

Bà nội Tô ở bên cạnh quan sát, thấy đứa con dâu lớn thích gây chuyện bây giờ lại chẳng gây chuyện nữa, ngược lại thỉnh thoảng còn trêu chọc nhau một chút, hai cô con dâu nhỏ trên mặt cũng vui vẻ, không còn bộ dạng không coi trọng người khác.

Ba người con dâu không có diễn, nhìn rất chân thành.

Bà nội Tô vui vẻ hài lòng.

Bên kia bọn trẻ chơi càng cao hứng hơn.

Tống Sở mang theo cả Tô Tiểu Hoa tới ăn cơm năm mới, bọn trẻ không khỏi ghen tị khi thấy gia đình bọn họ nuôi mèo.

Sau khi biết chuyện của Tô Tiểu Hoa, Tô Bảo Cương rất tức giận: "Sau này nếu phát hiện ra ai làm chuyện tồi tệ như vậy, anh sẽ đánh chúng nó một trận!"

Tống Sở nói: "Em đã viết sách, hy vọng có chút tác dụng."

Bọn trẻ đều nhớ đến việc viết cuốn sách, khi nghe Tống Sở đã bắt đầu viết, chúng vây quanh cô để hỏi thăm cuốn sách mới viết như thế nào.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 292: Chương 292


Giang Bác nhìn Tống Sở bị một đám củ cải vây quanh, bĩu môi, nghĩ tới mấy ngày nữa giúp Sở Sở viết xong sách, anh sẽ cho bọn chúng tổng kết tài liệu!

Mùng hai Tết, Mã Lan đưa chồng và hai đứa con về nhà mẹ đẻ. Đây là tập tục của nơi bà, dù có khó khăn thế nào, thì phụ nữ ở đây cũng không thể thay đổi điều ấy.

Mùa xuân năm nay tuyết tan sớm, nên là họ có thể tự lái xe về, gầm xe của Giang Bác thấp, không thể lái về quê nên đành phải ngồi chung xe với cha mẹ

Chỉ có điều hai người đã lớn hơn một chút, nên ngồi xe cũng phải chen chúc. Lần này Mã Lan ngồi phía trước, Giang Bác và Tống Sở ngồi phía sau, bà sợ hai đứa ngồi sau bị ngã nên phải dùng dây thừng trói lại.

Ngược lại Tô Tiểu Hoa là thoải mái nhất, nó được đặt trong một chiếc giỏi treo ở phía trước xe.

Giang Bác ôm chặt lấy Tống Sở thở dài: "Khi quay về anh sẽ chuẩn bị thêm một số phiếu, chúng ta mua thêm một chiếc xe đạp."

Tống Sở nói: "Em thấy cái này cũng không cần thiết lắm, một năm chúng ta cũng chỉ đi một hai lần."

Giang Bác nói. "Đỡ cho việc cha mẹ ta phải chen chúc trên một chiếc xe đạp."

Tô Chí Phong cảm thấy bản thân bị xem thường, cái gì mà chen chúc trên một chiếc xe, cái này gọi là cơ hội hiếm có để được thân mật đó.

Tống Sở cũng hào hứng nói: "Vậy thì mỗi ngày cha cũng không cần phải đưa mẹ đi làm nữa rồi."

Mã Lan: "..." Quên đi, đây là tâm ý của mấy đứa nhỏ, cũng không thể nói cái kia là tình thú của bọn họ được.

Tô Chí Phong vừa đạp xe vừa nói. "Hai người ngồi trên một chiếc xe là một chuyện rất bình thường, con bình thường cũng cùng Sở Sở đi trên một chiếc xe có làm sao đâu?"

Giang Bác. "Xe của con là xe ô tô."

Tô Chí Phong cảm thấy đứa con này không nể mặt ông chút nào, đã vậy thì ông cũng không khách khí nói. "Cơ thể cũng to bằng xe đấy thôi. "

Giang Bác: "..."

Mã Lan cười nhéo Tô Chí Phong. "Ông so đo với con mình làm cái gì? Sao nó có thể suy nghĩ nhiều như thế được." Đứa nhỏ cũng chỉ là một mọt sách nhỏ.

TBC

Tống Sở nói đỡ cho Giang Bác: "Cha, anh Tiểu Bác sau này lớn hơn thì sẽ đổi xe lớn , anh ấy giờ còn nhỏ không có bằng lái, chỉ có thể lái loại xe con này!"

Lúc này Giang Bác mới khẽ mỉm cười, trong mắt có chút kiêu ngạo.

Tô Chí Phong: "..." Vợ cùng với con gái đều giúp đỡ thằng nhỏ này, xem ra địa vị của ông trong gia đình cũng chỉ xếp thứ tư.

Nhìn Tô Tiểu Hoa đang ngồi chồm hổm ngủ trong giỏ, Tô Chí Phong cảm thấy địa vị của mình sắp xuống thứ thứ năm rồi.

Cả một nhà nói cười nhốn nháo, cuối cùng cũng đến đại đội Mã Gia, kết quả là vừa bước vào đã nghe thấy tiếng pháo nổ.

Tất nhiên đó không phải là pháo, trong đội không có khả năng mua được pháo, họ đã đem chặt những cây trúc để mang ra đốt.

Âm thanh đốt ra nghe bùm bùm bùm gần giống như là tiếng pháo nổ vậy.

Trong đội còn treo biểu ngữ. "Nhiệt liệt chào mừng gia đình đồng chí Tô Giang Bác trở lại đại đội Mã Gia."

Sau đó thành viên trong đội còn xếp thành một đoàn chào đón họ.

Bốn người nhà họ Tô: "..."

Về phần Tô Tiểu Hoa, nếu Tống Sở không ôm nó ở trong lòng, thì đã sớm bị dàn pháo trúc kia nổ dọa cho chạy mất.

Các thành viên của đại đội Mã Gia quá là nhiệt tình.

Đội trưởng Mã đi đến cùng với Mã Tam Căn và Lý Tứ Hỷ.

Lý Tứ Hỷ cười nói: "Con gái à, mọi người ở trong đội đều đến đây chào đón các con đấy. Thấy vui không?"

Mã Lan: "..." Vui đâu chưa thấy chỉ thấy xấu hổ.

Tống Sở vui vẻ nói: "Rất vui ạ, mọi người nhiệt tình quá."

Mã Tam Căn nói với cháu gái mình: "Phải rồi, mọi người biết các cháu sẽ trở về nên đã chuẩn bị từ sớm, còn nói năm nay nhất định phải ra đón tiếp một chút.”

Đại đội trưởng Mã nói tiếp: "Các thành viên trong đại đội Mã Gia của chúng ta đều là những người có lương tâm, vì tiểu Bác mà chúng ta mới có thể ăn nhiều hơn một miếng cơm, chuyện này chúng ta đều ghi tạc trong lòng."

Mã Lan lễ phép nói: "Không nhất thiết phải như vậy, thằng bé chỉ là làm một việc tốt, mọi người cũng không cần phải nhiệt tình báo đáp như vậy, chỉ cần ghi nhớ là được… Chúng cháu trở về cũng là để chúc mừng năm mới thôi."

Lý Tứ Hỷ kiêu ngạo nói: "Nhiệt tình của bọn họ con có ngăn cũng không được, đi thôi, chúng ta về nhà ăn cơm, các chị gái của con cũng về rồi, đều đang ở nhà chuẩn cơm nước cho con đấy."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 293: Chương 293


Nghe thấy Mã Quế Hoa cùng Mã Cúc Hoa lúc này vẫn còn ở nhà ư, Mã Lan rất kinh ngạc.

Năm nào khi bà về nhà vào dịp tết, hai người cũng đã sớm đến chúc tết rồi trở về, không thấy được mặt nhau.

Thế mà năm nay vẫn còn ở đây.

Vừa mới bước vào trong nhà, cả nhà Mã Lan đã được gia đình của ông cụ Mã tiếp đón nồng nhiệt, vợ của Đại Trụ và Tiểu Trụ mang trà nước đến, còn mang khoai lang khô cùng đậu phộng đến cho bọn họ ăn, ngay cả đường đỏ bình thường còn tiếc không uống cũng đều mang ra.

Nhìn thấy Mã Lan được đối xử như vậy, hai chị em Mã Quế Hoa và Mã Cúc Hoa liền cảm thấy chua xót.

TBC

Năm nay bọn họ muốn đi sớm một chút, không muốn phải gặp mặt Mã Lan. Nhưng mẹ của họ, đồng chí Lý Tứ Hỷ nói rằng năm nay mọi người trong đội đều phải chào đón một nhà Mã Hoa Lan, ngay cả người ngoài còn nhiệt tình như vậy không có lý nào chị em ruột lại rời đi trước, cho nên họ bị giữ lại .

Mã Lan giới thiệu cho hai đứa con của mình dì cả Mã Quế Hoa cùng với dì hai Mã Cúc Hoa, đều là chị ruột của bà.

Mặt khác, còn có một số anh chị em họ.

Tống Sở tròn mắt nhìn, lúc này mới ý thức được, trong nhà mình rất nhiều họ hàng mà mình không biết.

Cô ngoan ngoãn dẫn Giang Bác đi chào từng người, sau đó tò mò nhìn hai chị gái của mẹ mình hỏi: "Sao trước đây con chưa từng gặp mặt hai dì ạ?"

Đương nhiên Mã Lan không thể nói cho con gái mình biết rằng dì cả và dì hai cố tình không muốn gặp mặt họ.

Chỉ có thể nói rằng: "Đương nhiên là vì các dì bận rồi, mọi người ai cũng có công việc bận rộn cả."

Bận đến mức không có thời gian gặp mặt với người trong nhà của mình, thật là đáng thương.

Tống Sở đau lòng nhìn bác cả bác hai: "Các dì vất vả rồi! Chúc các bác năm mới cuộc sống càng ngày càng tốt."

"..." Mã Quế Hoa cùng Mã Cúc Hoa lần đầu tiên nhìn thấy một đứa nhỏ vừa có cái miệng ngọt lại không sợ người lạ như vậy, nhất thời bọn họ không biết phản ứng như thế nào.

Vẫn là Lý Tứ Hỷ cười nói: "Xem kìa, đứa nhỏ nhà chúng ta vừa thông minh lại còn đáng yêu, nói chuyện còn dễ nghe như vậy. Còn giỏi hơn so với nhiều người đấy."

Hai người dì vẻ mặt liền xấu hổ, trước đó đã không bằng Mã Lan Hoa rồi, bây giờ địa vị ở nhà mẹ đẻ còn kém hơn cả con của Mã Lan Hoa…

Cũng may Tống Sở cái gì cũng không biết, sau khi gặp mặt hai dì xong liền chạy ra ngoài chơi cùng đám anh chị em Ngỗng Đản.

Thuận tiện còn gọi theo con của Mã Quế Hoa cùng Mã Cúc Hoa.

Hai người sinh khá nhiều con, mỗi nhà có ba đứa nhỏ.

Mã Quế Hoa có hai con trai và một con gái, tên gọi là An Thúy, An Toàn và An Khang.

Mã Cúc Hoa có hai con gái và một con trai, được gọi lần lượt là là Lý Kim Hoàn, Lý Ngân Hoàn và Lý Tiểu Bảo.

Họ đều lớn tuổi hơn Tống Sở. Ngay cả Lý Tiểu Bảo nhỏ nhất cũng đã chín tuổi.

Mấy đứa nhỏ đều không buồn hé miệng, không có ý muốn nói chuyện.

Bọn Ngỗng Đản cũng không vui khi chơi với chúng.

Thứ nhất là chênh lệch tuổi tác quá lớn, thứ hai là gia cảnh nghèo khó, mỗi lần họ đến, đồ ăn của bọn Ngỗng Đản đều bị cướp đoạt đi một ít.

Đối với đám nhỏ tiểu Ngỗng Đản, việc bị cướp đoạt đi đồ ăn thật sự rất nghiêm trọng.

Tống Sở thấy mối quan hệ của bọn họ không tốt liền quay ra hỏi chuyện, Mã Ngỗng Đản cũng thành thật nói.

Tống Sở nói: "Nhưng mà hiện tại chúng ta đều có thể ăn cơm, cả dì cả dì hai cũng mang đồ tới, chúng ta đều là người một nhà cả."

Bọn Mã Ngỗng Đản do dự một lúc, rồi cũng miễn cưỡng đồng ý chơi cùng với những người anh chị em kia.

Nhưng ngược lại bọn Lý Tiểu Bảo lại từ chối chơi cùng.

Lý Tiểu Bảo là con trai duy nhất của Mã Cúc Hoa, được chiều chuộng mà lớn, thấy bọn Mã Ngỗng Đản đối xử nhiệt tình với Tống Sở, còn đối với bọn chúng thì thờ ơ lạnh nhạt, nó đối với điều này sớm không phục.

Khi nghe thấy bọn Mã Ngỗng Đản có ý muốn chơi cùng, nó liền nghiêm mặt từ chối.

Mã Ngỗng Đản tức giận đến suýt nữa muốn đánh người.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 294: Chương 294


Tống Sở vội vàng ngăn lại, hỏi Lý Tiểu Bảo: "Vì sao vậy, chúng ta không phải họ hàng sao?"

Lý Tiểu Bảo tủi thân nói: "Đều là thân thích, nhưng mà vì sao họ đối xử với em thì rất tốt, còn với anh thì dửng dưng."

Tiểu Ngỗng Đản nói: "Đương nhiên là bởi vì Sở Sở xinh đẹp!"

Lý Tiểu Bảo vẻ ngoài bình thường: "..."

Tống Sở lập tức xua tay. "Ngỗng Đản nói lung tung đấy, đương nhiên không phải là lý do này, người với người khi ở chung là phải tương tác qua lại lẫn nhau, khi anh tới nơi này, có chủ động tìm bọn Ngỗng Đản chơi không?"

Lý Tiểu Bảo xấu hổ mím môi không trả lời.

"Nếu anh muốn làm bạn với mọi người, anh phải chủ động chơi với họ, em và anh Tiểu Bác lần nào cũng chủ động tìm bọn họ để chơi."

Vẻ mặt Giang Bác c.h.ế.t lặng. Anh không có!

Mã Ngỗng Đản gật đầu, thầm nghĩ mỗi khi nhà Sở Sở trở về, không quan tâm là bao lâu không gặp mặt, mỗi lần gặp cô đều chào hỏi bọn họ, bằng lòng chơi cùng bọn họ, cho nên mỗi khi nhìn thấy Sở Sở bọn họ đều cảm thấy rất thân cận.

Lý Tiểu Bảo không còn lời nào để nói, nó cũng biết bản thân mình đuối lý, nhưng sau đó lại tìm một lý do khác: "Bà nội cũng khen nhà các em tốt, bà khen em là đứa trẻ ngoan ngoãn, bà chưa bao giờ khen anh."

Tống Sở nói. "Đó là bởi vì em đã nói những lời dễ nghe khiến mọi người vui vẻ nha, bình thường công việc của người lớn rất vất vả, chúng ta không thể giúp được gì, chỉ có thể dùng lời nói để làm cho họ vui. Nếu anh làm cho họ vui vẻ, bà nhất định sẽ khen anh. Nếu em khen anh đáng yêu, anh có vui không? Con người có qua có lại, anh không thể muốn bà đối xử tốt với anh trong khi anh một lời cũng không nói, điều đó là sai."

Lý Tiểu Bảo: "..."

Ở phía sau, An Thúy và những đứa trẻ lớn hơn khác vẻ mặt cũng có chút trầm ngâm.

Vốn dĩ trong lòng còn cảm thấy bà ngoại bất công mà trong lòng có chút tủi thân, mà lúc này đây trong lòng lại có chút áy náy.

Có vẻ như từ trước tới nay bản thân bọn họ cũng chưa từng gần gũi với bà ngoại.

Khó trách bà ngoại không thích bọn họ, hóa ra không phải vì bất công, mà là vì bọn họ làm quá ít.

Tống Sở lại dạy bảo Ngỗng Đản: "Anh Ngỗng Đản, mặc dù bọn họ không chủ động tìm anh, nhưng bọn họ là khách, anh là chủ, anh phải tiếp đãi khách, giống như các mợ chiêu đãi mẹ em và mẹ của bọn họ."

Ngỗng Đản chỉ vào đối phương, "Vậy bây giờ tôi mời các người cùng nhau chơi, các người có muốn hay không?"

Lý Tiểu Bảo lúng túng nói: "Được, anh có thể chơi rất nhiều trò chơi, anh còn có thể chơi trốn tìm nữa."

Đối với đám trẻ con, không có gì mà trò chơi không giải quyết được.

Một đám nhỏ rất nhanh liền bắt đầu chơi trốn tìm, ngay cả An Thúy đã mười lăm tuổi cũng tham gia.

Giang Bác cảm thấy mấy điều này thật ấu trĩ và từ chối tham gia, nhưng Tống Sở đã kéo anh trốn vào một chỗ.

TBC

"Anh Tiểu Bác, chúng ta phải chơi nha, đây chính là tuổi thơ của chúng ta đó!"

Giang Bác nhớ lại tuổi thơ trống rỗng của hai người họ, im lặng cùng Tống Sở trốn ở đằng sau đống cỏ kho.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn đỏ bừng của Tống Sở, anh thầm nghĩ, thôi quên đi, coi như đền bù cho cô.

Bọn trẻ chơi quên trời đất, đến giờ ăn người lớn còn phải chạy ra xung quanh tìm mới có thể tìm về hơn chục đứa trẻ, một nhóm dài toàn mấy đứa nhỏ, đội hình này có chút chói mắt.

Tống Sở chạy tới, nhìn thấy Lý Tứ Hỷ ôm một cái đùm đứng trước sân gọi bọn họ, lập tức chạy tới. "Bà ngoại, bà vất vả nấu cơm rồi!"

Lý Tứ Hỷ lập tức bật cười, bất cứ ai sau khi hoàn thành công việc được nhớ đến và khen ngợi sẽ cảm thấy trong lòng vui hơn rất nhiều.

Bọn Mã Ngỗng Đản cũng vội vàng bắt chước nói: "Bà đã vất vả rồi ạ."

Ban nãy bọn chúng cũng đã hiểu được rồi

Có quá nhiều người hét lên, nhóm An Thúy và Lý Kim Hoàn cũng không cảm thấy xấu hổ nữa, cùng nhau hét lên.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 295: Chương 295


Hàng loạt lời khen khiến Lý Tứ Hỷ rất vui.

"Được, được, bà không vất vả, các cháu vào nhà ăn cơm đi, bà cho các cháu đồ ăn ngon."

“Cám ơn bà ngoại.” Tống Sở Lập kéo Giang Bác vào nhà.

Sau lưng cũng liên tục vang lên loạt lời cảm ơn bà ngoại Mã.

Mã Quế Hoa và Mã Cúc Hoa đang ở trong phòng còn nghe được âm thanh của mấy đứa nhỏ nhà các bà.

Con dâu của Đại Trụ từ bên ngoài đi vào, cười nói: "Bọn trẻ năm nay hiểu chuyện hơn nhiều, ở bên ngoài còn khen mẹ của chúng ta, khen là bà đã vất vả rồi, còn cảm ơn bà ấy nữa. Mẹ đang rất vui còn cười lớn kia kìa."

Vợ của Tiểu Trụ cũng cười và nói: "Tất cả đều do Sở Sở dạy đấy, vừa nãy em ở bên ngoài con nghe con bé giảng dạy cho bọn nhỏ."

Không có người mẹ nào không muốn con mình trở nên ngoan ngoãn lễ phép, dù trẻ con trong thôn đều ương bướng, họ cũng đều hy vọng con mình khác với chúng.

Vì vậy khi thấy bọn trẻ chơi với Sở Sở đều lễ phép hơn, vợ Tiểu Trụ liền có ấn tượng tốt với Sở Sở.

Ước gì bọn nhỏ có thể tiếp xúc nhiều hơn với Sở Sở một chút, để có thể học tập được nhiều hơn.

Mã Cúc Hoa chua chát nói: "Mã Lan nhà chúng ta cũng rất giỏi nịnh nọt người khác thế nên mới dạy ra con gái giỏi như vậy."

Mã Lan hừ một tiếng: "Điều này cũng tốt, dù sao cũng có thể khiến mẹ chúng ta vui vẻ, còn tốt hơn mấy người cái miệng cũng không động, lúc mở miệng cũng chỉ để nói móc người khác."

Mã Cúc Hoa: "..."

Mã Quế Hoa cũng kéo bà ta lại, chỉ trích bà ta năm mới rồi không nên làm ầm khiến cho mọi người không vui .

Mã Lan nói: "Chị cả vẫn tốt hơn, còn biết đến lễ nghĩa."

Mã Cúc Hoa tức đến méo cả miệng.

Đến lúc ăn cơm, trẻ con vốn dĩ đều không có vị trí trên bàn, thế nhưng Giang Bác lại là người duy nhất được sắp xếp một vị trí nhỏ.

Anh được sắp xếp ngồi cạnh Mã Tam Căn, người đứng đầu trong gia đình.

Nhưng anh lại đứng dậy, kéo Tống Sở đang bưng một cái bát nhỏ tới, cả hai cùng ngồi trên một cái ghế.

Lý Tứ Hỷ cười và nói: "Nhìn Tiểu Bác nhà chúng ta xem, đúng là đứa nhỏ thông minh có khác, rất biết yêu thương em gái nữa."

Mã Ngỗng Đản đỏ mặt.

Nhìn sang Mã Kê Đản thấp hơn cậu một cái đầu đang đứng bên cạnh không hiểu chuyện gì, cậu thầm quyết định sau này phải dành những thứ tốt cho nó.

TBC

Mã Tam Căn không quan tâm đến những chi tiết này, mà lúc này khuôn mặt ông đang đỏ bừng phát biểu.

"Năm nay gia đình chúng ta đã có sự khác biệt, nhìn thức ăn trên bàn xem, năm nay là năm đầu tiên gia đình chúng ta có nhiều thức ăn như vậy để ăn mừng năm mới."

Mã Đại Trụ nói: "Đúng vậy, Tết năm rồi chúng ta cũng chỉ có thể ăn ngũ cốc." Cái gọi là ngũ cốc chính là hỗn hợp lá cây ăn được thêm thân cây ngô được nghiền thành bột và ăn cùng nhau, nó dở đến mức cả lợn cũng không thèm.

Mã Tam Căn nói tiếp: "Chúng ta phải cảm ơn Tiểu Bác, nhà họ Mã của chúng ta hiện được mọi người trong đại đội Mã Gia chăm sóc rất nhiều, đó cũng là nhờ Tiểu Bác. Hiện tại cha phụ trách kho hàng trong đội, vợ của Tiểu Trụ là người chấm điểm công, vợ của Đại Trụ thì nuôi lợn, đây đều là nhờ vào phần ơn nghĩa của Giang Bác."

Mã Lan không biết chuyện này, "Cha, người không cần phải cảm ơn. Tiểu Bác của chúng con còn nhỏ, mọi người là người bề trên, nói những lời này không thích hợp. Con chỉ muốn nói một điều, mọi người phải làm tốt công việc của mình, nhà họ Mã của chúng ta mới không bị người ngoài nói xấu."

Bà sợ mọi người dựa vào sự thành công của Giang Bác mà sinh lòng tự kiêu, dẫn đến làm những chuyện sai trái.

Mã Tam Căn tự hào nói: "Đừng lo lắng, nhà họ Mã của chúng ta sẽ không gây cản trở gì cho Giang Bác, kẻ nào dám gây cản trở sẽ bị đánh gãy chân."

Chân tay của Mã Đại Trụ và Mã Tiểu Trụ đột nhiên lạnh toát.

Thấy cha mình rất coi trọng con trai Mã Lan, trong thâm tâm Mã Cúc Hoa biết rằng trong tương lai địa vị của Mã Lan sẽ còn cao hơn nữa.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 296: Chương 296


Bà ta cảm thấy em Ba thật quá may mắn rồi.

Sau khi ăn xong, Lý Tứ Hỷ còn phát bao lì xì đỏ cho lũ trẻ.

Đây là điều chưa từng xảy ra trong những năm trước.

Những năm trước, Lý Tứ Hỷ rất nghèo, âm thanh của cái nghèo dường như lúc nào cũng kêu vang.

Cho dù là cho lì xì, cũng là lén đưa cho Tống Sở cùng Giang Bác một cái, ngay cả cháu nội trong nhà cũng không có.

Mấy đứa nhỏ của hai người con gái ruột cũng không có, những năm trước bọn họ đều rời đi không nói một lời, Lý Tứ Hỷ cũng không có suy nghĩ đưa bù.

Nhưng năm nay thì khác, gia đình sống sung túc và có của ăn của để hơn. Cuối năm, trong đại đội còn dư chia nhau đổi tiền, nên bà cụ cũng có ít tiền trong tay mà chia cho mỗi đứa một hào.

Đối với bà cụ mà nói, đây đã là một bao lì xì lớn rồi, phải biết là mỗi ngày bà cụ cũng chỉ kiếm được một đồng năm phân tiền.

Bọn nhỏ khi nhận được bao lì xì đỏ cũng rất hào hứng, đầu năm nay nhà ai cũng nghèo, người lớn cũng không hay phát lì xì đỏ lắm, rất nhiều đứa nhỏ đây là lần đầu tiên được nhận bao lì xì.

Bọn Mã Ngỗng Đản hàng năm đều có lì xì do dì Ba phát, nhưng đây là lần đầu tiên nhận được lì xì đỏ từ tay bà mình...

Tống Sở lại nói một tràng những lời tốt đẹp, nói là bà ngoại thật tốt, càng ngày càng trẻ trung, thân thể cường tráng khỏe mạnh, vạn sự như ý...

Lý Tứ Hỷ nghe những lời tâng bốc mà sung sướng không phân biệt phương hướng, chỉ hận không thể lén đưa cho cháu gái thêm một phong bì đỏ khác, như thế mới có thế xứng đáng với những lời hay ý đẹp mà cháu gái đã nói ra.

Còn về phần những đứa trẻ khác...

Bọn trẻ còn lại thực sự học theo không nổi, bọn họ kiến thức còn hạn chế nên những lời khen ngợi tâng bốc cũng biết rất ít. Nhưng trong lòng lại đem những lời Tống Sở vừa nói nhớ kỹ, để chuẩn bị sau này nói với người lớn trong nhà, bởi vì nhìn bà ngoại vui vẻ như vậy khẳng định đây toàn là những lời hay.

Bên này Tống Sở khen ngợi làm cho Lý Tứ Hỷ vô cùng vui sướng, bên kia Mã Lan cũng bị hai người em dâu khen đến chóng cả mặt. Cả hai đều khen ngợi Mã Lan thật biết cách dạy bảo con nhỏ, xem những lời Sở Sở nói kìa, vừa dễ nghe lại mang lại may mắn, vừa nhìn đã biết là đứa trẻ thông minh.

Mã Lan cười tít mắt: "Tất cả là vì con bé còn nhỏ, lại biết nghĩ cho người khác."

Mã Cúc Hoa không thể chịu đựng nổi những điều này nữa, nóng lòng muốn mang mấy đứa con rời đi, bà ta không muốn ở nhà mẹ đẻ chịu thêm xấu hổ .

Ngược lại, Lý Tiểu Bảo vẫn luyến tiếc không muốn rời đi, lần đầu tiên chúng có một năm vui vẻ như vậy

Nhưng Mã Cúc Hoa không cho chúng cơ hội ấy, rất nhanh đã dẫn mấy đứa con rời đi.

Trên đường đi, Lý Tiểu Bảo khó chịu. "Tại sao chúng ta lại về sớm như vậy, bọn con vẫn còn chơi chưa đủ."

Mã Cúc Hoa nói: "Sao, con còn không muốn về nhà ư, cái nhà kia cũng không phải là nhà của con, bà đây không chịu nổi sự ra vẻ kia của dì ba con."

Lý Tiểu Bảo nói: "Nhưng mà mẹ cũng không đối xử tốt với dì."

Chồng của Mã Cúc Hoa là Lý Kiến Sơn nói: "Tiểu Bảo, đừng nói nhảm!"

Mã Cúc Hoa nói: "Đó là vì ta nghèo! Dì ba của con có tiền, đương nhiên được lòng mọi người."

Con gái Lý Kim Hoa nói: "Không thì mẹ cũng nói vài lời hay đi, mẹ xem năm nay bà ngoại nghe bọn con khen ngợi xong liền phát tiền lì xì cho bọn con đấy."

Cũng phải được một đồng!

Lý Ngân Hoa. "Đúng vậy, mọi người cùng nhau có qua có lại."

Mã Cúc Hoa: "..."

Về phía nhà họ Mã, Mã Quế Hoa đang giải thích với Mã Lan về sự rời đi của Mã Cúc Hoa.

Thực ra Mã Quế Hoa đối với em gái mình cũng không có oán hận gì, dù sao cũng là chị gái chỉ hơn Mã Lan có vài tuổi, nên thua kém em gái bà thấy cũng không sao.

TBC

Sở dĩ có chút xa cách chỉ vì khoảng cách giữa hai bên ngày càng lớn.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 297: Chương 297


Bà ta cũng không muốn có mâu thuẫn giữa hai chị em. "Tính tình của chị hai em từ nhỏ vốn đã như vậy rồi, tính tình nó mạnh mẽ, ngày xưa nếu không có nó thì chúng ta đã bị người ngoài ức h**p. Em khi đấy còn nhỏ nên không biết, thời điểm đấy không có bọn Đại Trụ, có rất nhiều đứa trẻ ở trong đại đội chê cười chúng ta.

Tất nhiên Mã Lan biết, bà đã biết điều đó từ khi còn bé. Khi đó, gia đình ông cụ Mã không có con trai, chỉ có ba cô con gái nên bị người trong đại đội cười nhạo, ngay cả những đứa trẻ cũng cười nhạo gia đình họ và bắt nạt chị em bà. Mỗi khi bị bọn trẻ cười nhạo, Mã Cúc Hoa sẽ là người đầu tiên lao vào đánh, tính tình trở nên hung dữ như vậy cũng là do môi trường sống khi còn nhỏ. "Tôi không so đo với chị ấy đâu." Mã Lan nói tiếp. "Dù sao đây cũng không phải ngày đầu tiên chị ấy không vừa mắt với tôi."

Khi họ trở về huyện thì trời cũng đã tối.

Tống Sở rất mẫn cảm, cảm nhận được mâu thuẫn giữa mẹ và dì hai, hơn nữa mẹ cũng có chút không vui, bà ngoại và dì cả cũng không quá vui vẻ, cô nói: "Mẹ, mẹ và dì hai có mâu thuẫn đúng không?"

TBC

Mã Lan cảm thấy con gái như là tri kỉ áo bông giữa trời tuyết lạnh, thở dài nói: "Không sao, một chút bất đồng giữa người lớn thôi." Chung quy cũng không thể nói rằng ngày xưa mình nịnh nọt cha mẹ quá tốt, nịnh đến độ sinh ra sự bất công…

Chuyện này khá phức tạp, ngày xưa bà một lòng chỉ muốn thay đổi vận mệnh, muốn cho tương lai của mình tốt đẹp hơn nên chưa từng nghĩ đến việc vun đắp tình chị em. Sau khi lớn lên, mâu thuẫn giữa hai chị em ngày càng trầm trọng, lúc đầu cuộc sống của Mã Lan khá hơn, bà cũng mua quần áo cho chị em, nhưng kết quả không tốt lắm còn bị cho là khoe khoang, tình cảm bồi dưỡng không thành ngược lại còn gây ra ồn ào đáng xấu hổ.

Tống Sở nói: "Mẹ, nếu mẹ cảm thấy không tiện, lần sau gặp lại dì hai con sẽ nói nhiều lời dễ nghe hơn, làm cho dì vui vẻ, dì vui rồi thì quan hệ giữa hai người cũng sẽ tốt hơn."

Mã Lan nói: "Làm thế thì mất mặt quá."

Tống Sở thản nhiên nói: "Không sao, con là trẻ con cũng không cần mặt mũi."

Mã Lan: "..."

Tống Sở nghĩ, đến lúc đó, để cho đám người Lý Tiểu Bảo giúp đỡ, để bọn họ nói chuyện lễ phép với Mã Lan, như vậy mẹ cô cũng sẽ vui vẻ, hai người mẹ vui vẻ, tình cảm tốt đẹp hơn.

Buổi tối đến giờ đi ngủ, Tống Sở và Giang Bác vẫn còn xúc động về chuyện này, còn hứa với nhau rằng: "Anh Giang Bác, nếu sau này anh không hài lòng với em, anh phải nói với em sớm hơn để em còn thay đổi nó, chúng ta không được có mâu thuẫn."

Giang Bác ừ một tiếng.

"Còn có, em cảm thấy dì hai rất có thể là ghen tị, bởi vì mọi người đều thích mẹ của chúng ta hơn, chúng ta cũng không được có bất công."

Giang Bác đỏ mặt nói: "Được."

"Anh sẽ đối tốt với cha mẹ như nhau"

Bởi ngày khai giảng sắp đến gần, vì vậy Tống Sở mới phải tranh thủ thời gian mau chóng hoàn thành cuốn sách.

Trong suốt kỳ nghỉ đông, có thể nói cô khá bận rộn. Không chỉ hoàn tất các bài về nhà được giao, mà còn học thêm tiếng nước ngoài và viết sách.

Tuy là thế nhưng cô vẫn cảm thấy mãn nguyện khi được sống một cuộc đời có ý nghĩa qua từng ngày.

Chỉ là cô cảm thấy có lỗi với anh Tiểu Bác.

Anh Tiểu Bác dành hết thời gian ở bên cạnh cô.

Tống Sở dự định sau khi tác phẩm được hoàn thành, sẽ bắt đầu học cách tự sử dụng máy đánh chữ, không cần làm mất quá nhiều thời gian của anh Tiểu Bác nữa.

Tống Sở nói ra suy nghĩ bản thân cho Giang Bác lắng nghe, biểu cảm của Giang Bác quả thực không vừa lòng, mím chặt môi.

"Em không muốn ở cạnh anh sao?"

"Không phải đâu, em hy vọng chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau. Chờ em học đánh chữ xong, sau này khi anh cần tài liệu gì, em cũng có thể giúp anh đánh chữ, giống như công việc trợ lý trong phòng thí nghiệm trước kia. Em bây giờ không làm 'cá mặn' nữa, em muốn làm một người hữu ích."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 298: Chương 298


Giang Bác nghe xong lời này, trong lòng vụt lên sự vui sướng. Hóa ra là vì anh…

"Được, anh dạy cho em."

Tống Sở cười híp cả mắt.

Thời điểm hai đứa trẻ ở nhà trong thời gian của kỳ nghỉ đông, tình hình phía bên công xưởng thép đột nhiên náo nhiệt.

Nghe đâu, khắp cả huyện Bình An có sự chuyển biến lớn.

Kỹ sư trưởng Ngô – người trước đây đến từ nhà máy Thọ Cương của thủ đô, sau khi thông qua một số thí nghiệm, đã đưa ra kết luận: Lò luyện thép mới quả nhiên có điểm ưu việt lớn, đó được coi là một bước tiến mới trong ngành công nghiệp luyện thép. Có thể nói, nó đã được chứng nhận là lò luyện thép đầu tiên tự sản xuất trong nước, thậm chí còn tốt hơn cả những lò luyện có mặt ở trong nước mua từ nước ngoài.

Đối với tình trạng thiếu hụt vật liệu thép hiện nay, lãnh đạo cấp cao đã lên tiếng, thứ này không kém phần quan trọng so với phân bón hóa học.

Chính xác hơn, phân bón hóa học đảm bảo sự phát triển của nông nghiệp, còn lò luyện thép là nền tảng của công nghiệp.

Kỹ sư trưởng Ngô lập tức gửi tin điện báo đến cơ quan thủ đô.

Tiếc thay, khí hậu vùng phía Bắc rất lạnh, hơn nữa việc tuyết rơi dày đặc dẫn đến đường xá tắc nghẽn, xe lửa không có cách nào di chuyển. Vì vậy, những người ở đó lo lắng không yên. Khó khăn lắm đợi đến năm sau, khi tuyết tan, họ mới có thể xuất phát, rất nhanh các nhà lãnh đạo của nhà máy thép ở thủ đô đều đã đến. Đồng thời, thủ đô đã sắp xếp họ để kiểm tra, xem xét điều này.

Tỉnh thành nghe ngóng được tin, cũng cho người tới.

Vì lẽ thế mà huyện Bình An nhỏ nhoi bỗng đông đúc người tới lui, vô cùng ồn ào.

Huyện trưởng Lữ vui mừng và bối rối đan xen, đón tiếp nhiều người đến như vậy thật không dễ dàng gì, nhưng lại mang ý nghĩa quan trọng đối với huyện.

Rất may những vị lãnh đạo thủ đô luôn cần mẫn, chuyên tâm nghiên cứu lò luyện thép, không quan tâm đến mọi thứ xung quanh.

Lần này, một vị lãnh đạo lớn từ thủ đô đã đến, người được chính phủ sắp xếp. Ông họ Trần, mọi người trìu mến gọi ông là Thủ trưởng Trần.

Thủ trưởng Trần đặc biệt đến nơi đây bởi vì lò luyện thép kiểu mới.

Có tư cách là người dẫn đầu, Huyện trưởng Lữ rất vinh hạnh có được cơ hội gặp mặt với vị lãnh đạo này.

Thủ trưởng Trần đầu tóc bạc phơ, sau khi nhìn thấy lò luyện thép, vô cùng phấn khích nói: "Theo đánh giá của các chuyên gia, lò luyện này có thể tăng gấp đôi tỷ lệ thành công trong sản xuất thép. Đồng thời, chúng ta có thể giảm được gấp đôi sự lãng phí nhiên liệu. Huyện Bình An các ông, lần này lại thành công làm ra vật dụng tốt cho đất nước."

TBC

Huyện trưởng Lữ nghe mấy lời vừa rồi, tâm trạng hưng phấn khiến mặt đỏ bừng như kẻ say rượu, tuy nhiên đầu óc vẫn tỉnh táo đáp lời: "Đây, đây đều nhờ ý tưởng của cố vấn kỹ thuật, cậu ấy là người đã làm tất cả."

"Tôi biết rồi, tôi đã nghe nói đến, người tạo ra phân bón vẫn là đồng chí Tô Giang Bác, cậu nhóc mười tuổi đó."

Huyện trưởng Lữ xúc động gật đầu.

Thủ trưởng Trần từ lâu đã tìm hiểu mọi thứ về Giang Bác trước khi đến nơi đây, ông lão biết rõ đặc điểm tính cách của Giang Bác, vì thế ông không giống đám người kia, nóng lòng muốn gặp mặt người ta hay tìm đến tận cửa nhà.

Cho nên, việc đứa trẻ mười tuổi có thể tạo ra các đồ vật đó, đủ để nhận thấy rằng tương lai của nhóc sáng lạn như thế nào, nói không ngoa những đứa trẻ như cậu nhóc chính là báu vật quốc gia.

Ông lão cũng không hề muốn đứa trẻ này vì xử lý các mối quan hệ cá nhân, hoang phí tài năng thiên phú quá sớm.

"Công tác an ninh trong huyện thế nào rồi? Xem ra tình hình lò luyện thép đã lan truyền ra ngoài không ít."

Huyện trưởng Lữ hay tin thì hết sức đau đầu.

Khi đó, Xưởng trưởng Cao không biết rằng Giang Bác sẽ gây ra chấn động lớn như vậy nên đã không làm bất cứ điều gì để giữ bí mật, hầu như tất cả công nhân trong nhà máy đều đã biết, cuối cùng cả huyện Bình An đều biết nốt.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 299: Chương 299


Cho dù là Huyện trưởng cũng không khống chế được cái miệng của đám người công nhân.

Huyện trưởng Lữ căng da đầu trả lời: “Tôi đã bố trí các đồng chí trong lực lượng vũ trang của huyện tuần tra gần nhà, đồng thời bố trí chốt canh gác ở trường, tôi cũng bố trí một cựu chiến binh đã về hưu bí mật bảo vệ đám trẻ. Người của tỉnh cũng gọi điện thoại nói cho tôi biết chuyện, còn nói sẽ sắp xếp người bảo vệ, hai ngày nữa sẽ đến.”

Thủ trưởng Trần gật đầu. "Sắp xếp không tệ, song cần phải đề phòng gián điệp gây rối. Thời nay, gián điệp có mặt ở khắp nơi, gây lo âu nên chúng ta cần trở nên hùng mạnh hơn, nhất định phải ngăn cản bọn chúng mưu đồ hãm hại nhân tài của chúng ta."

Huyện trưởng Lữ vì bồn chồn mà mồ hôi đầm đìa. "Tôi cũng đã tra xét, không có phát hiện, khu vực huyện Bình An vẫn tuyệt đối an toàn."

Thủ trưởng Trần nói tiếp: "Điều tra nghiêm ngặt, đừng để bất cứ tên nào lọt lưới." Ông lão nghĩ vẫn phải điều động một số đặc vụ đến huyện Bình An để điều tra.

Huyện trưởng Lữ lập tức gật đầu.

Kế tiếp, Thủ trưởng Trần lại thân thiết gặp mặt Mã Lan.

Mã Lan vừa nghe cấp bậc của người này, nhất thời tay cũng không biết đặt vào đâu.

Mẹ ơi, vị lãnh đạo này quá lớn rồi!

Cũng may tính cách vị lãnh đạo này đặc biệt ôn hòa dễ gần, một chút kiêu ngạo cũng không có, khác xa hình ảnh người lãnh đạo mà bà tưởng tượng.

Hơn nữa không nói về những chủ đề nghiêm túc, chỉ quan tâm tình hình công tác của các bà ở nhà máy thép, Mã Lan có phần thả lỏng tinh thần.

TBC

"Đều tốt… đều tốt, ban chỉ đạo ở đây rất tốt, các công nhân cũng tích cực trong công việc, tất cả điều đó khiến tôi có thêm động lực hoàn thành việc đã giao."

Thủ trưởng Trần lại quan tâm đến cuộc sống của Giang Bác ở nhà, Mã Lan cười nói: "Mỗi ngày đều đọc sách học bài, giúp em gái nó viết sách, tuyệt nhiên không thích ra ngoài chơi."

Đúng là trời sinh trụ cột quốc gia, Thủ trưởng Trần nói. "Tôi nghe nói cậu ấy không muốn đến sở nghiên cứu làm việc? Là có băn khoăn gì sao?"

Mã Lan giải thích: "Có thể là tuổi còn nhỏ, không thích ứng với hoàn cảnh đó. Tôi và cha đứa nhỏ đều cảm thấy cứ thuận theo tự nhiên là thích hợp hơn, đứa nhỏ này quá thông minh, có chủ kiến, chúng tôi e sợ điều đó phản tác dụng."

Thủ trưởng Trần trầm ngâm gật đầu, ông lão không nói ra chuyện nhất định phải để cho bọn họ khuyên nhủ đứa trẻ, rời khỏi đây và đến một viện nghiên cứu.

Thực ra, sau khi biết tình hình của Giang Bác, Thủ trưởng Trần đã cân nhắc trong lòng.

Nếu đó là một vị đồng chí đã thành niên thì không cần gì để lo lắng, tuy nhiên, nhân tài này vẫn còn là một đứa trẻ, hơn nữa còn là một đứa trẻ thông minh có chủ kiến. Ông lão từng dò qua các đồng chí sống bên cạnh nhà, bọn họ đều cảm thấy thế giới nội tâm của đứa trẻ thiên tài này không giống với người bình thường. Tiêu chuẩn hành vi của nhóc cũng khác, không thể đối xử với nhóc theo kiểu suy nghĩ của người bình thường.

Con người thì phải có thứ mình muốn có, thứ mình muốn làm.

Ông lão cảm thấy đứa nhỏ không vui khi rời khỏi nơi này, nhất định là có nguyên nhân. Làm rõ nguyên nhân như đúng bốc thuốc đúng bệnh, chuyện liền được giải quyết.

Tất nhiên, điều này vẫn cần được khám phá từ từ, không cần gấp gáp hiểu sâu, chỉ cần chắc chắn là mọi chuyện vẫn ổn. Mặc dù để bọn trẻ thản nhiên đi lại bên ngoài như vậy thật không mấy yên tâm, cơ mà ông lão tin chắc chúng sẽ được bảo vệ an toàn.

Thủ trưởng Trần ở lại nơi đây vài ngày, sau khi kiểm chứng tính ưu việt của lò luyện mới bắt đầu rời đi. Ông lão phải về họp gấp để bàn việc xây dựng các lò luyện tại các nhà máy luyện thép trên cả nước, đây là một dự án hệ trọng cần được thực hiện.

Đương nhiên trước khi đi, ông lão còn không quên cấp một khoản tiền kinh phí cho huyện Bình An, dùng để nghiên cứu và phát triển sản phẩm, kỳ thật cũng ngầm coi như là tiền thưởng cho Giang Bác mặc cậu sử dụng.
 
Back
Top Bottom