Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 100: Chương 100


Chương 100:

Là một học giả lâu năm, ông cụ biết rằng bất kỳ bài viết nghiên cứu nào được viết quá cầu kỳ cũng không được coi là tốt, ngược lại bài viết hay là do người viết phải có trình độ thâm sâu, nắm rõ bản chất bên trong của nó, biến nó thành thứ đơn giản, dễ hiểu.

Chỉ là ông cụ không chắc ba bản thảo này có phải do một người viết ra hay không, nếu thật sự cùng một người viết, vậy chẳng phải quá tuyệt vời hay sao? Một con người giỏi cả ba môn học khó, thật đáng ngưỡng mộ! Và cũng thật đáng tiếc cho một nhân tài lại ở chốn huyện thành xa xôi, nhỏ bé. Giáo sư Thẩm bỗng nổi lên một chút hứng thú, nếu lần sau vị Tô tiên sinh này còn gửi bản thảo hay nào khác tới đây, ông cụ nhất định sẽ tìm ra vị đó mà gặp mặt thử một lần để thử xem xem tài giỏi tới mức nào.

Ông cụ nhìn xem thêm lần nữa, cảm thấy không có chỗ nào cần sửa đổi liền chuyển thẳng cho tổng biên tập xét duyệt, mọi người trong tòa soạn thừa biết ông đã cho qua loại bản thảo chuyên môn này thì đương nhiên bên tổng biên tập sẽ dễ dàng cho qua.

Tống Sở ở nhà bẻ khớp tay mà lo lắng chờ đợi đến hôm thứ ba, hôm nay vừa may là ngày cuối tuần, không cần phải đi học. Tô Chí Phong và Mã Lan muốn đi ra ngoài tìm người mua vé lương thực, nên có ý định đưa hai đứa nhỏ đến nhà ông bà nội Tô, dù gì ông bà cụ cũng đã ngỏ lời cứ đến ngày nghỉ thì đem các cháu sang thăm, lâu không gặp các cháu đ.â.m ra trong lòng hai ông bà cụ không khỏi nhớ nhung.

Tống Sở nằng nặc không chịu đi: "Con muốn ở nhà cùng anh Tiểu Bác chờ thư hồi âm."

Tô Chí Phong và Mã Lan đâu thể nói gì, chẳng lẽ nói với tụi nhỏ rằng bản thảo của bọn chúng sẽ không được duyệt qua sao? Dù mỗi ngày có đem bản thảo đi gửi bưu điện thì Tiểu Bác cũng chưa chắc gì được họ kiểm duyệt qua, có khi họ chỉ chọn những bài viết của các vị học giả có tiếng tăm.

Nhưng nhìn ánh mắt đầy sự mong chờ của hai đứa trẻ, hai vợ chồng thực sự không đành lòng. Thôi thì làm theo cách khác, cho tụi nhỏ đến nhà ông bà nội vào buổi tối cũng được.

Sau khi thống nhất như vậy, hai người liền rời đi để hai đứa nhỏ ở nhà. Cha mẹ vừa rời đi, Tống Sở cùng Giang Bác liền đem hai chiếc ghế nhỏ dưới sân lên ngồi để làm bài tập, hai người vừa làm vừa hướng mắt nhìn ra cổng.

Hàng xóm xung quanh đây cũng như những thầy cô khác ở trong trường đều biết đến hai đứa nhỏ nhà giáo viên Tô, nhìn con nhà người ta nghiêm túc làm bài, còn con nhà mình ngày ngày chỉ biết quậy phá khắp nơi, họ tự dưng thấy trong người bực bội hẳn.

Trước đây có người miệng lưỡi ác ý, nói xấu sau lưng vợ chồng Mã Lan không sinh được con, bây giờ hai người có con rồi, đứa nào đứa đấy không những đẹp sắc sảo thông minh làm đám người đó có chút chột dạ lẫn ghen tị.

Một thím đang bận giặt quần áo kế bên nhà hỏi vọng sang: "Sở Sở, cha mẹ có đối xử tốt với tụi con không?"

Tống Sở ngoan ngoãn đáp lời: "Có ạ, siêu tốt luôn ạ!" Bởi cô muốn cho mọi người biết cha mẹ thương hai người họ đến cỡ nào.

Thím kia nghe xong có chút cứng họng liền chuyển đổi mục tiêu: "Cha mẹ thương con nhiều hơn hay Tiểu Bác nhiều hơn?"

Giang Bác phản hồi ngay: "Đều thương tụi con như nhau ạ."

Thím kia cảm thấy hai đứa nhỏ thật không dễ chọc, nhưng vẫn tiếp tục nói thêm: "Nếu như có một ngày cha mẹ có em bé là con ruột hai người họ thì sao, hai đứa không sợ cha mẹ không thương yêu nữa à?"

TBC

Tống Sở nghiêm túc hỏi lại thêm lần nữa: "Thím nói sau này mẹ Mã Lan sẽ có em bé sao ạ?"

"Ừ, sau này mẹ Mã Lan sẽ có em bé, con sợ à?"

"Có gì phải sợ, sau này mẹ Mã Lan sinh em bé chẳng phải con sẽ được làm chị sao, anh Tiểu Bác cũng sẽ được làm anh cả trong nhà."

"Ừm… Cha mẹ hết thương hai đứa thì tính sao?"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 101: Chương 101


Chương 101:

Tống Sở thầm nghĩ, tại sao cha mẹ lại muốn làm tổn thương họ được. "Vậy tụi con thương cha mẹ là được rồi."

Thím kia vừa nghe vậy liền im lặng ngay lập tức, không khỏi thầm nghĩ hai đứa trẻ nhà Mã Lan có thật là trẻ con không thế?

Sau đó bà ta lại không khỏi chạnh lòng, bèn nghĩ đến đứa con của mình ở nhà không hiểu chuyện được như vậy, thì tự hỏi tại sao con nhà người ta lại hiểu chuyện đến mức thấy thương thế?

Bà thím đau lòng đi vào nhà, ngay đúng lúc đấy người đưa thư cũng vừa đến.

Tống Sở vội vàng chạy tới. "Chú đưa thư, chú có thư của chúng cháu không ạ? Người nhận là Tô Giang Bác, từ tỉnh thành gửi tới."

Người đưa thư nhìn đứa nhỏ cười nói: "Để chú xem đã nha!"

Nói xong, chú ấy cẩn thận kiểm tra trong túi, sau đó thực sự thấy được một phong thư từ tỉnh thành gửi tới có ghi tên Tô Giang Bác và từ 'Ngài' trong ngoặc đứng ngay ngắn bên cạnh.

Thời nay mọi người thường hay gọi nhau thân mật bằng anh em, trang trọng hơn thì gọi là ông hay ngài dành cho người có bậc trí thức.

"Thư gửi tới cho cha cháu à?"

Tống Sở nghe rằng có thư, vui vẻ nhón chân nhận lấy. "Không phải, là gửi cho anh cháu, anh cháu đó, tụi cháu đều là người nhà với nhau cả."

Giang Bác cũng đi tới. "Là của cháu, cám ơn chú."

Người đưa thư lặng câm, chú ấy có cảm giác bản thân nhìn lầm hoặc xảy ra trường hợp người viết thư viết nhầm tên, nào có chuyện một bức thư như vậy lại gửi cho một cậu nhóc.

Mặc dù lá thư này chỉ cần được chuyển đến tay người nhận, nhưng ông không thể vô trách nhiệm để xảy ra trường hợp giao thư nhầm được. Nếu đó là một bức thư quan trọng mà đứa trẻ cầm lấy rồi đánh mất, thì chẳng phải việc được ghi trong thư sẽ bị trì hoãn hay sao?

"Người lớn trong nhà mấy đứa đâu, không thì mấy đứa gọi người lớn ra đây nhận thư được không?"

"Dạ không cần đâu ạ, cha mẹ tụi cháu đi có việc, chỉ có hai đứa cháu ở nhà. Chú chỉ cần đưa cho tụi cháu là được, anh cháu chính là người tên Tô Giang Bác, nếu chú không tin cháu thì chú hỏi những người khác đi!" Tống Sở quay người chạy đi hỏi, làm gián đoạn cuộc trò chuyện giữa bà Hồ.

"Bà Hồ ơi, anh con tên là Tô Giang Bác đúng không bà?"

Bà Hồ bỗng dưng bị hỏi như thế nên không hiểu chuyện gì, cứ thế gật đầu trong vô thức.

Tống Sở quay lại nói với chú đưa thư: "Chú nghe rồi đó, là thư của anh cháu."

"Khu này còn có người trùng tên Tô Giang Bác, số nhà 2333 nữa không?" Người đưa thư cố gắng hỏi thêm lần nữa.

Tống Sở trả lời: "Số nhà 2333 chính là ở đây." Cô quay đầu gọi bà Hồ thêm lần nữa. "Bà Hồ ơi, nhà con là số nhà 2333 đúng không ạ?" Bà Hồ tiếp tục gật đầu dù không hiểu mô tê gì.

Chú đưa thư gãi gãi đầu với vẻ khó xử nên đành đưa thư cho Tống Sở, nhắc nhở trước rồi mới đi: "Đừng làm mất, nhớ đưa cho người lớn."

TBC

“Chú yên tâm.” Tống Sở vui vẻ cùng Giang Bác nhận lấy phong thư, ngồi ở trên ghế mở ra xem. Bên trong thư có một xấp tiền, tổng cộng mười nhân dân tệ (khoảng 35.000 VND ngày nay) và một lá thư hồi âm. Giang Bác thậm chí không thèm quan tâm đến nó, nên Tống Sở cầm lấy mở ra xem. Sau khi đọc xong nó một cách kỹ càng, cô nói với anh về nội dung lá thư: "Anh Tiểu Bác, họ muốn anh tiếp tục gửi bản thảo cho họ."

Giang Bác trả lời: "Bọn họ không nói, anh cũng sẽ tiếp tục gửi."

Bà Hồ tò mò đến gần hỏi: "Hai đứa đang xem gì vậy?"

Tống Sở cười trả lời: "Anh Tiểu Bác của con gửi bản thảo đến tòa soạn báo tỉnh, bọn họ trả tiền nhuận bút còn kêu anh con tiếp tục gửi bản thảo."

Bà Hồ hết sức ngạc nhiên, tựa như mình nghe lầm nghĩ bản thảo trẻ con viết có thể đăng lên báo được sao? Lại hỏi: "Thật hay giả thế?"

Tống Sở không vui khi nhận sự nghi ngờ của đối phương, bèn giơ lá thư làm minh chứng: "Trên này có ghi hết ạ."

Bà Hồ vốn dĩ là người không biết chữ, lật đật chạy sang nhà bà Lưu hỏi thăm: "Cô giáo Lưu, tôi nhờ bà qua đây xem trong thư viết gì?"

Bà Lưu đang giúp con dâu rửa rau, khi nghe thấy điều này liền ngưng tay, bà Hồ nói vọng lại với đám trẻ: “Để xem người khác tin hay không?”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 102: Chương 102


Chương 102:

Bà Hồ giải thích: "Sở Sở nói thư này ở tòa soạn báo của tỉnh gửi cho Tiểu Bác, tôi nghe qua cảm thấy con bé nói láo nên đưa bà xem."

Cô giáo Lưu đọc thoáng qua, đúng là tòa soạn báo gửi tới, nội dung thư rất ngắn, chỉ mấy câu, cũng không có bí mật gì. Trong thư viết: bản thảo đã được thông qua, sẽ đăng trên báo hai số sau, mong ngài Tô Giang Bác hãy tiếp tục viết và gửi bản thảo đến tòa soạn.

Cô giáo Lưu nhìn thật kỹ tên của người ghi trong thư, xác nhận không phải Tô Chí Phong mà là Tô Giang Bác.

Bà ấy tủm tỉm cười: "Cha con lấy tên con làm bút danh phải không?"

Tống Sở bực mình nhấn mạnh: "Không phải cha viết, là anh Tiểu Bác viết."

Cô giáo Lưu lặng thinh.

Bất luận cô giáo Lưu có tin hay không thì hàng xóm xung quanh và các giáo viên trong trường đều mặc định do Tô Chí Phong viết.

TBC

Lương tháng của một giáo viên trung học chỉ hơn ba mươi nhân dân tệ, viết một bản thảo nhận được mười nhân dân tệ, xem ra rất có tiền.

Buổi trưa, vừa hay Mã Lan và Tô Chí Phong trở về nhà, bọn họ đã vây kín xung quanh hai người.

Tất cả mọi người ở đó nhốn nháo hỏi Tô Chí Phong có phải ông là người viết bản thảo và nhận được số tiền mười nhân dân tệ hay không.

Tô Chí Phong lúng túng không trả lời, thay vào đó Mã Lan: "Không phải đâu, người viết bản thảo được đăng trên báo là con trai Giang Bác nhà chúng tôi."

Tô Chí Phong dù cho có khả năng nhưng cũng không thể viết hay như thế được, cô giáo Lưu dường như vẫn chưa tin: "Thật sự là Tiểu Bác à? Tôi cứ tưởng thầy viết rồi lấy tên con trai làm bút danh."

Tô Chí Phong giải thích thêm lần nữa: "Tôi không có khả năng để viết, chính thằng bé đã viết nó."

Mọi người trong sân bất ngờ không nói nên lời, là thật sao? Hai vợ chồng không chần chừ nữa, bước vội vào trong nhà.

Lúc này, hai anh em đã làm bài tập xong và đang nghiên cứu tờ tiền ở nhà, hai người đang tò mò vì không biết tiền đã được tạo ra như thế nào.

Thấy cha mẹ trở về, Tống Sở vội vàng cầm tờ tiền chạy tới hỏi: "Mẹ, mẹ có nhìn thấy không? Đây là tiền anh Tiểu Bác nhà mình kiếm ra đó?"

Mã Lan cầm lên xem, đúng là một phong thư có ghi tên Tô Giang Bác và một xấp tiền tổng mười nhân dân tệ.

Đôi mắt bà đột nhiên cảm thấy cay nóng.

Niềm tự hào len lỏi trong lòng Mã Lan, cả đời bà có một tương lai không tươi sáng nhưng con trai bà có một tương lai rộng mở hơn người khác.

"Anh trai Tiểu Bác nhà chúng ta thật có tiền đồ mà!"

Tô Chí Phong khá coi trọng lá thư, nhìn trong thư khẳng định bài viết của Giang Bác sẽ xuất hiện trên trang báo, còn nhắn nhủ Giang Bác tiếp tục viết làm ông vui mừng đến bế con trai đưa lên cao. "Con trai giỏi quá, làm cho cha nở mày nở mặt!"

Hôm nay hai vợ chồng mua được một ít phiếu thực phẩm, xem như có thể chống đỡ một thời gian dài, hơn nữa đây còn là ngày vui của Giang Bác nên Mã Lan và Tô Chí Phong quyết định làm một bữa cơm thật linh đình, không những nấu một nồi cơm trắng, trên bề mặt còn xấp thêm mấy miếng thịt hun khói cắt lát.

Trong khi nấu ăn, liên tục có người đến nhà Tô Chí Phong để hỏi thăm. Chủ yếu là hỏi việc có thật là Giang Bác viết hay không, viết về cái gì? Sao lại được xuất hiện trên trang báo sớm vậy?

Họ ở đây đã lâu hiếm khi thấy có bài báo nào từ huyện Bình An được đăng lên, dù có xuất hiện đi chăng nữa thì cũng chỉ là bài báo của một số công ty lao động, công xưởng thép do nằm trong một đơn vị lớn của tỉnh nên cũng xuất hiện vài lần. Nói gì thì nói, bọn họ vẫn chưa bao giờ thấy qua việc này trước đây.

Điều đáng để tâm hơn là tại sao tên đứa trẻ này lại xuất hiện trên các mặt báo sớm như vậy?

Mã Lan khiêm tốn nói: “Viết gì tôi xem cũng không hiểu, có thể là trùng hợp người ta ấn tượng mà được coi trọng đến. Xác thật đứa nhỏ rất thông minh, viết ra những điều quả thực sâu sắc, ngay cả Chí Phong nhà tôi xem cũng không hiểu.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 103: Chương 103


Chương 103:

Tô Chí Phong chỉ im lặng không nói gì thêm.

Vì vấn đề này mà cả buổi chiều rất nhiều người tập trung ở sân nhà vợ chồng Mã Lan bàn tán xôn xao, để không bị quấy rầy, Mã Lan và Tô Chí Phong chỉ có thể đưa bọn trẻ đến nhà ông bà nội.

Trước khi đi, bà còn đưa cho hai đứa nhỏ tiền nhuận bút và tiêu vặt trong tuần.

Giang Bác nhận lấy tiền rồi chia một nửa tiền tiêu vặt lại cho Mã Lan, chỉ giữ lại một nửa nói: "Con lấy một ít để lần sau mua bìa thư cùng chút tem thôi ạ, sau này con cũng sẽ không xin tiền mẹ nữa."

Mã Lan nghe Giang Bác nói thế liền giải thích: "Chúng ta là cha mẹ của con thì cho tiền các con là lẽ đương nhiên, đã cho thì các con cứ nhận lấy mà dùng để mua bánh kẹo hay đồ dùng học tập." Bà nói xong, lại nhét tiền vào trong túi con trai mình.

Anh nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Con sẽ chăm sóc cha mẹ khi về già."

Tống Sở nghe vậy cũng nói theo: "Còn có con nữa, con cũng sẽ chăm sóc cha mẹ khi về già ạ."

Tô Chí Phong và Mã Lan nghe xong tâm tình hạnh phúc không thôi.

Họ cảm thấy hai đứa nhỏ này hệt như con ruột của họ sinh ra, luôn không ngừng tạo cho họ bất ngờ và xúc động.

Lúc một nhà bốn người đến thăm nhà ông bà nội, liền thấy được vẻ mặt trông ngóng đến đỏ cả mắt của ông bà nội Tô.

Thấy cả nhà cuối cùng cũng đến, bà nội Tô kéo Tống Sở lại gần mình: "Không uổng công sáng nay bà luộc trứng đợi mấy đứa đến ăn.”

Tống Sở nhanh nhẹn đỡ lời: "Bà nội ơi, tại chúng cháu bận chút việc, tên của anh Tiểu Bác được xuất hiện trên báo rồi bà ạ."

Bà nội Tô sửng sốt: "Có chuyện gì, sao bà chưa từng nghe ai nhắc đến cả?"

Ngay cả hiệu trưởng Tô luôn bày vẻ mặt nghiêm nghị cũng im lặng lắng nghe, Tống Sở nhanh nhảu kể chuyện bài viết của Giang Bác đã được gửi đi.

Ông bà nội Tô nghe xong cảm thấy phấn khích không thôi, hai ông bà cụ hướng mắt nhìn về Tô Chí Phong và Mã Lan.

Tô Chí Phong gật đầu: "Cha mẹ, đúng là như vậy, cháu nó còn nhận được tiền nhuận bút, tổng cộng mười tệ con đều đã đưa hết cho đứa nhỏ rồi."

Tống Sở móc túi lấy tiền ra theo lời cha nói.

Khuôn mặt bà nội Tô đỏ ửng lên không biết có phải do vui sướng quá hay không, bà cụ nghẹn ngào nói: "Đúng là làm rạng rỡ tổ tông nhà họ Tô mà." Đối với người từng sống trong chế độ cũ xa xưa như bà nội Tô, những người xuất hiện trên báo ắt hẳn là những nhà văn lớn lỗi lạc. Dù gì đi nữa, ngay cả ông nội Tô cũng chưa bao giờ có tên trên trang báo.

Hiệu trưởng Tô cũng không thể khống chế cảm xúc thật của mình mà cười một tràng to: "Không biết khi nào tôi mới có thể xem báo đây, không biết bài báo viết về gì? Mà thôi ngày mai tôi sẽ đứng chờ sẵn người bán báo ở ngoài cửa."

Tống Sở nói với ông: "Hai ngày nữa mới có ông nội ạ."

Ông nội Tô ngại ngùng sờ sờ mũi: "Nếu có sai sót thì sao, ngày mai ông vẫn phải hỏi cho chắc."

TBC

Bà nội Tô chỉ biết cười, bà biết tánh ông chồng già mình đang muốn khoe khoang đây mà.

Tối nay còn có thêm gia đình con cả và con thứ hai đến thăm, mỗi cuối tuần, bọn họ đều đến thăm ông bà nội Tô. Nhưng đã đến thăm nào ai đến tay không, thành ra bọn họ đều mang theo chút đồ ăn làm sẵn tới.

Chợt họ phát hiện một điều, đồ ăn trên bàn hôm nay làm đặc biệt nhiều, còn có cả món cá ướp để dành cho Tết Nguyên đán, thậm chí là thịt hun khói.

Mãi cho khi mọi người vào bàn ăn thì họ mới biết vì tên của Giang Bác sẽ xuất hiện trên trang báo nên hôm nay mới nấu nhiều món như vậy, Tô Chí Cường cảm thấy vô cùng tự hào, cũng như tự hào thay cho gia đình nhà họ Tô.

"Tiểu Bác, cháu giỏi lắm!"

Tô Chí Quốc vui theo: "Xuất sắc! Bác nhất định đến đơn vị cơ quan khoe một phen." Có đứa cháu làm mát mày mát mặt này phải khoe để khiến cho đám đồng nghiệp liếc cháy cả mắt.

Còn Từ Mỹ Lệ và Phùng San miệng không nói nổi một câu, hai người đều cảm thấy khoảng cách địa vị trong nhà càng lúc càng lớn…
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 104: Chương 104


Chương 104:

Từ Mỹ Lệ tính toán sau này phải hâm nóng tình cảm anh chị em nhiều hơn, bòn rút mọi bí kíp để con trai được lên báo từ Mã Lan.

Bất kể trong đầu ai suy tính cái gì thì bữa ăn vẫn diễn ra sôi nổi.

TBC

Ngay cả hiệu trưởng Tô cũng gạt bản thảo mà Giang Bác gửi cho giáo sư Tiêu sang một bên, vì ông cụ mong chờ tờ báo có tên Giang Bác hơn.

So với mấy bản thảo kia thì tờ báo này đáng để tâm hơn.

Tại Thành phố S, sau những ngày nghiên cứu và tiến hành thử nghiệm, một số lập luận mà Giang Bác đưa ra trong bài báo cuối cùng đã được xác minh là có tính hiệu quả cao.

Khuyết điểm của kỹ thuật mưa nhân tạo trước đây chính là không thể mưa thành công khi không có sự ngưng tụ hơi nước ở mây, điểm nhấn trong bài viết của Tô Giang Bác chính là công nghệ tăng cường bạc iodide có trong mây.

Sau khi viết xong, Giang Bác còn nghĩ, nếu như ý tưởng này làm không được, vậy cũng có phần làm cho anh thất vọng đôi chút. Nhưng cuối cùng anh vẫn mặc kệ chuyện đấy, nếu không được thì lần sau lại đổi chủ đề khác, đổi sang làm ý tưởng đơn giản hơn, ví dụ như đến công xưởng thép của mẹ xem thử, học cách luyện thép. Hoặc làm một máy dò tìm nguồn nước, sau đó sử dụng áp suất không khí vật lý, dẫn nước ngầm ra tưới tiêu cho ruộng đồng.

Đương nhiên đấy chỉ là ý tưởng dự phòng, thành thật mà nói Giang Bác cũng chẳng muốn thực hiện chúng bởi anh ghét phải đến nơi khác để làm này làm kia, anh không muốn dành quá nhiều thời gian cho việc suy nghĩ những chuyện sâu xa, cách giải quyết những vấn đề cấp bách về lương thực trong thời này chính là viết một vài bài luận đăng báo lấy nhuận bút.

May mắn thay, thành phố S là một thành phố lớn nhất trong cả nước và có rất nhiều tài liệu cũng như vật dụng nghiên cứu.

Với sự giúp đỡ của Giang Bác, mọi người cuối cùng đã tìm thấy những tài liệu nghiên cứu cần thiết. Sau khi những vật dụng cần thiết cho cuộc thí nghiệm đã chuẩn bị xong, họ lập tức tìm kiếm một địa điểm để tiến hành thí nghiệm, nhưng họ không được phép tiến hành thí nghiệm ở thành phố S, vì bạc iodide có độc, nếu một đống mưa độc rơi xuống thật sự sẽ có chuyện xấu xảy ra. Một nhóm người từ dự án tạo mưa nhân tạo đã đi ô tô một quãng đường dài, đến một vùng thung lũng dân cư thưa thớt, nơi đó là nơi họ chọn để tiến hành thí nghiệm tạo mưa nhân tạo.

Thời điểm giọt nước mưa đầu tiên rơi xuống, ai nấy cũng đều kích động không ngừng, ý tưởng này thật sự có lợi hơn nhiều so với ý tưởng trước đó, ví dụ như b.ắ.n phá các lớp băng lâu năm. Trời đã bắt đầu có gió và hơi nước, không lâu sau những hạt mưa liên tục nặng nề rơi xuống thấm vào đất, hạt nào hạt nấy đều to như hạt đậu nành.

Ngoài ra còn có những chuyên viên theo dõi xem các chất độc hại trong nước mưa có gây hại cho cơ thể con người và thực vật hay không?

Phải mất vài ngày để theo dõi và hoàn thành công việc, mọi thứ đều diễn ra bình thường và không có phản ứng bất lợi nào.

Nước mưa này có thể sử dụng trong sinh hoạt bình thường.

Kết luận này khiến cho tất cả mọi người đều xúc động và vui mừng không thôi.

Nếu cho mưa nhân tạo rơi vài lần ở những vùng khô hạn, việc xảy ra hiện tượng hạn hán sẽ được giảm thiểu tối kể.

Người quản lý thí nghiệm buồn bã nói: "Đừng quá vui mừng khi cuộc thử nghiệm này thành công, chúng ta có nhiều máy bay, nhiều bạc iodide như vậy sao?"

Mọi người tức khắc rơi vào trầm tư, hy vọng của họ hệt như những giọt mưa rơi xuống đất trôi sạch. Đất nước vẫn còn đang nghèo, rất nghèo!

Nhưng cũng không nên phủ nhận bao công sức sớm như thế.

Người quản lý thí nghiệm bèn khích lệ tinh thần: "Khụ khụ, nhưng cuối cùng vẫn xem như khắc phục được phần nào khó khăn, ít nhất so với trước kia khả quan hơn nhiều, còn có thể giảm bớt vấn đề hạn hán tại một số khu vực, mọi người phải có lòng tin lên!"

"Vâng vâng, có khả quan chính là một điều tốt!"

Bọn họ phải nhanh chóng báo cáo với cấp trên và xin lệnh tạo mưa xuống những vùng khô hạn càng sớm càng tốt.



Quay trở lại huyện Bình An, lúc này mỗi thành viên trong gia đình đều có trong tay một tờ báo.

Họ thậm chí không hẹn nhau trước nhưng lại đều gặp nhau lúc mua báo vào sáng sớm, sau đó đến chỗ làm khoe khoang một chút, ngay cả Từ Mỹ Lệ cũng mua một tờ mang vào trong công đoàn.

"Thấy chưa, cháu trai của tôi, cháu trai yêu quý của tôi đó. Hãy nhìn xem, nó viết rất hay." Nói thì nói vậy thôi, dù sao bà ta cũng không thể hiểu nổi nó.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 105: Chương 105


Chương 105:

Mã Lan thì mang vào trong mỏ đọc cho người khác nghe, mấy người biết chữ cũng không biết là con trai Mã Lan viết nên nghe rất chăm chú, dù sao từ đầu tới đuôi một chữ cũng nghe không hiểu gì. Họ đơn giản chỉ cảm thấy người viết đặc biệt lợi hại, đó là suy nghĩ chung của những người có học thức.

Một số chị gái và các thím đang nuôi dạy con trai đều nói: "Mã Lan, bà có được một đứa con trai thông minh như vậy, trong tương lai chắc chắn sẽ được hưởng phúc."

Hiệu trưởng Tô cũng ra ngoài đi dạo vào sáng sớm với tờ báo trong tay, khi gặp những người bạn cũ ông cụ lại nhờ họ cho lời nhận xét xem bài báo đó có được viết tốt hay không. Sau khi các cuộc thảo luận kết thúc, ông cụ mới nói với bọn họ rằng bài này là do cháu trai mình viết, khiến cho bọn họ ghen tỵ đến đỏ cả mắt rồi mới đi tìm mục tiêu khác để khoe khoang.

Cách thể hiện của Tô Chí Phong thì tương đối gọn lẹ hơn, đó là sau khi mua báo liền đặt ở trên bàn làm việc của mình, cố ý đem bài viết của con trai đặt ở trang trên cùng, tính toán trùng hợp để cho người ta phát hiện.

TBC

Ông còn bình tĩnh trả lời: "Con trai tôi viết, tôi không có việc gì nên xem. Dù sao đó cũng là do đứa nhỏ nhà mình viết, là cha mẹ chúng ta cần phải thường xuyên quan tâm đến chuyện của con nhỏ, từ bài viết của chúng có thể hiểu chúng nghĩ như thế nào." Chẳng mấy chốc, toàn bộ trường trung học đều biết bản thảo con trai thầy Tô viết được lên báo, hơn nữa còn là số báo nổi tiếng.

Loại bài viết này quả thực không giống những bài văn xuôi, đứa nhỏ nhà họ Tô thật sự là thiên tài mà!

Hơn nữa còn là một thiên tài mới có tám tuổi.

Trong huyện nhỏ này không ngờ lại xảy ra việc không tin nổi như vậy!

Sau khi thầy giáo Ngô phát hiện trên đó là tên của Tô Giang Bác liền vội vàng chạy lên lớp, hỏi Tống Sở xem đây có phải trùng tên hay không.

Tống Sở nói: "Đây thật sự là do anh Tiểu Bác viết."

Thầy Ngô đứng ngây người hồi lâu, sau đó còn đặc biệt đạp xe đi tìm Tô Chí Phong xác nhận chuyện này. Kết quả đến cuối mới phát hiện, toàn bộ trường trung học ai cũng đều biết, cuối cùng ông ta quay về trường tiểu học tìm hiệu trưởng báo cáo chuyện này.

Thầy hiệu trưởng sau khi nghe xong lập tức vung tay lên: "Mau dán lên bảng tuyên truyền, ngoài ra phóng to ba bài báo này rồi in ra cho tất cả giáo viên học tập. Buổi chiều, chừa trống một tiết để cho học sinh từ lớp ba trở lên sao chép một lần, về nhà làm gương để noi theo."

Thầy Ngô sờ cái đầu hói của mình: "Không cần phải như vậy đâu thầy, bọn nó xem cũng không hiểu gì đâu."

"Điều này nhằm động viên các em, cũng để phụ huynh của bọn trẻ biết rằng trường tiểu học của chúng ta có tài liệu thực tế, cũng như học sinh của chúng ta là những em có tài năng nổi trội."

Đối với mục tiêu cần đạt của trường, Thầy Ngô nghe xong không nói nên lời.

Thế là buổi chiều, toàn thể từ khối ba trở lên đều nhận được thông báo nghỉ một buổi, nhưng mà học sinh còn chưa kịp vui vẻ đã bị dặn chép ba bài văn ngắn.

Tô Bảo Cương mếu máo muốn khóc: "Em ba có cách nào mà học được nhiều chữ như vậy chứ, em biết không, nếu không có anh ở đây thì có lẽ em đã bị đám học sinh khác ghen tỵ mà đánh cho một trận."

Tống Sở đỡ lời: "Anh Tiểu Bác của em sẽ không bị đánh, anh trai em rất tốt, mọi người đều rất thích anh ấy, không phải chỉ có ba bài thôi sao, viết trong một buổi chiều là xong rồi."

Tô Bảo Cương nói: "Có em ba giúp đỡ, em đương nhiên sẽ có thái độ chỉ trích tụi anh."

Tống Sở không muốn đôi co thêm, tuy cô rất muốn viết như anh nhưng tuổi còn nhỏ tay mềm nên viết không được nhiều chữ như vậy, anh Tiểu Bác nói rằng nếu cô viết quá nhiều chữ, tay của cô sẽ bị tật trong tương lai.

Ngoài việc chép bài, sáng hôm sau, trường tiểu học còn tổ chức phát thưởng trước mặt toàn thể học sinh trong trường, Giang Bác đã nhận được phần thưởng cấp tiểu học đầu tiên trong đời – Giải học sinh 5 tốt.

Đây là vinh dự lớn nhất mà một học sinh có thể nhận được, không những trao giấy khen còn có một cây bút và một cuốn sổ, đó là giải thưởng riêng do hiệu trưởng tặng thêm nhằm khen thưởng Giang Bác vì đã làm rạng danh nhà trường.

Sau khi nhận thưởng, Giang Bác theo thói quen giữ chúng cho Tống Sở sử dụng, Tống Sở ghen tị vô cùng: "Anh Tiểu Bác, kỳ thi sắp đến rồi, em nhất định phải đứng nhất khối."

Giang Bác gật đầu: “Ừ.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 106: Chương 106


Chương 106:

Sau đó anh nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, mong chờ từng ngày, thử hỏi liệu thí nghiệm mà anh đề xuất có thực hiện thành công không và liệu những người đó có thưởng cho anh tiền hay không?

Anh từng nghe nói, khi thí nghiệm thành công họ sẽ trao trả cho người đề xuất một khoản tiền nhỏ. Một kết quả thử nghiệm thực tế ở thời đại này chỉ được thưởng chừng vài chục nhân dân tệ, họ thật sự sẽ chỉ thưởng cho anh vài chục nhân dân tệ sao?

Giang Bác thầm nghĩ, nếu thực sự có ít như vậy anh sẽ ngừng nghiên cứu và thử nghiệm trong tương lai, chỉ cần viết bản thảo kiếm tiền.

Tất nhiên, kết quả của thử nghiệm đã xuất hiện nhưng phần thưởng phải thông qua chấp thuận của phía bên trên mới có thể được trao.

Muốn có thưởng thì các nhà khoa học phải chờ đợi, bởi vì Giang Bác không phải là nhà nghiên cứu khoa học, anh chỉ là một con người bình thường của xã hội.

Tất nhiên, những người làm nghiên cứu khoa học không quan tâm đến những điều đấy, tuy anh chỉ là người bình thường của xã hội cũng không nên bắt nạt quá mức.

Cái gì nên cho thì vẫn phải cho, và nếu gia đình người nghiên cứu khó khăn thì một xu một cắc cũng không thể thiếu.

Vốn dĩ phải đưa tiền thưởng mới hợp tình hợp lí, nhưng người quản lý thí nghiệm biết gia đình Giang Bác có hoàn cảnh rất khó khăn nên đã thương lượng với cấp trên không cần tiền, chỉ cần cấp hộ khẩu ở thành phố. Mong muốn khá ít ỏi, nên rất nhanh cấp trên đã chấp thuận yêu cầu cho bà Mã Lan chuyển hộ khẩu thành phố, đồng thời cũng cho cả Giang Bác và Tống Sở nhập hộ khẩu vào huyện Bình An. Hơn nữa còn cho Giang Bác một chức vụ công tác, nhưng bởi vì tuổi tác anh còn quá nhỏ nên sẽ nhường lợi ích này cho bà Mã Lan trước.

Đây không phải là thứ các tổ chức nghiên cứu khoa học có thể sắp xếp được, mà phải được sắp xếp bởi các bộ phận liên quan, nên các thông báo cũng sẽ được đưa ra theo từng cấp.

Mỗi lần truyền xuống lại nói thêm nhà của vị Giang Bác này cực khổ ra sao, hiện giờ cơm ăn không đủ no một người nuôi sống người một nhà, thật sự khó khăn.

TBC

Vì vậy, khi tin tức này truyền đến Huyện ủy Bình An, thì đã là ngày thứ bảy kể từ khi tờ báo của Giang Bác xuất hiện.

Huyện trưởng Lữ của huyện Bình An mới sáng sớm đã nhận một cuộc gọi từ cấp trên, yêu cầu ông thông báo cho sở công an để chuyển hộ khẩu của bà Mã Lan và hai người con: con trai Tô Giang Bác và con gái Tô Tống Sở nhập vào nơi ở giáo viên của trường trung học. Ngoài ra, sắp xếp một công việc chính thức cho bà Mã lan, lý do của sự sắp xếp này là do vị Tô Giang Bác đã giúp đỡ rất nhiều cho một công trình nghiên cứu khoa học nào đó, đây là phần thưởng của chính phủ dành cho Tô Giang Bác.

Huyện trưởng Lữ sau khi cúp điện thoại, một chút cũng không có phản ứng, huyện này có nhân tài sao? Lại còn là tài năng nghiên cứu khoa học?

Phải là một nghiên cứu khoa học có ích cho nước, có lợi cho dân thì mới có thể làm cho cơ quan cấp trên sửng sốt, nếu không các lãnh đạo sẽ chẳng mấy quan tâm đến vấn đề này.

Huyện trưởng Lữ lập tức cảm thấy vô cùng vinh hạnh, huyện Bình An chỉ là một huyện nhỏ vậy mà lại có một nhà khoa học thiên tài đang ẩn nấp. Có điều làm sao một người có năng lực như vậy lại không có hộ khẩu thành phố, hơn nữa còn không có việc làm? Với khả năng như vậy sao có thể không tìm được nơi làm việc xứng đáng.

----------

Về việc sắp xếp hộ khẩu và công tác thì chỉ cần cho người bên dưới bố trí lo liệu là xong, tuy nhiên, vì Giang Bác đã làm rạng danh cả huyện Bình An nên Huyện trưởng Lữ cho rằng ông ta nên tự mình đi chúc mừng, sau đó phát phần thưởng cho anh để thể hiện tình hữu ái cũng như động viên cho Giang Bác, từ đó cho anh cảm nhận được sự quan tâm của lãnh đạo phía trên và sự công nhận của quốc gia đối với mình.

Điều đó sẽ giúp anh không ngừng cố gắng nỗ lực để đóng góp nhiều hơn cho đất nước, làm rạng danh huyện Bình An.

Vì vậy, Huyện trưởng Lữ đã lên kế hoạch mời một số lãnh đạo không bận công việc đến thăm nhà Giang Bác, khi đi còn mang theo một chút quà tới, cấp trên đã phát phần thưởng mà huyện trưởng lại đến tay không, nghe chừng có vẻ quá keo kiệt.

Ngày đến chúc mừng cũng đã chọn xong, không thể đi ban đêm mà phải đi giữa ban ngày, vừa không thể hiện sự mờ ám lại có nhiều người biết.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 107: Chương 107


Chương 107:

Tuy rằng cấp trên không nói là phải giữ bí mật, nhưng ông ta cũng sẽ không lớn miệng truyền ra khắp nơi, còn chuyện nếu như ông ta tới nhà họ Tô đúng lúc hàng xóm xung quanh nhìn thấy thì sao? Điều này ông ta cũng không thể khống chế được, dù sao cũng không thể lén lút tới, ông ta cũng không phải là ăn trộm.

Huyện Bình An nhỏ như vậy, thông tin có thể lan rộng rất nhanh. Khi đó, mọi người sẽ biết rằng có nhân tài ở nơi này, một nhân tài nghiên cứu khoa học có được thành tích cao đang sống ở huyện của họ là chuyện vinh dự biết bao.

Huyện trưởng Lữ còn tính toán, nếu Giang Bác không có đơn vị công tác thì ông ta sẽ sắp xếp để anh dạy ở trường trung học huyện, bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài cho đất nước.

Các đơn vị khác không tiếp nhận nhân tài, vậy thì để huyện Bình An bọn họ tiếp nhận!

Huyện trưởng Lữ đã xem xét mọi thứ một cách toàn diện, ngày đi và quà cáp cũng đã được chuẩn bị xong, ngay cả đoàn lãnh đạo đi theo cũng đã sẵn sàng. Bước tiếp theo là tìm người điều tra xem hoàn cảnh trong nhà Giang Bác như thế nào, Mã Lan bao nhiêu tuổi, trình độ học vấn ra sao, vị trí nào về sau sẽ thích hợp với bà hơn. Bên cạnh đó cũng phải điều tra xem đồng chí Giang Bác bao nhiêu tuổi, hiện tại đang làm gì, trình độ bằng cấp ra sao. Dù sao thì cũng không thể đến đó mà không biết gì cả, cũng phải báo trước cho người ta chuẩn bị trước, không thể đến bất ngờ, đến lúc đó lỡ không có ai ở nhà thì phải làm sao?

Tất cả những gì cần làm là sắp xếp một thư ký đến điều tra tình hình trước.

Vì vậy, vào buổi chiều, sau khi tan làm thư ký của Huyện trưởng Lữ - Tiểu Lý đã đi thẳng đến ký túc xá nhân viên trường cấp hai, đến nhà của đồng chí Giang Bác để tìm hiểu tình hình và thông báo trước cho họ chuẩn bị sẵn sàng, đảm bảo rằng họ không đi vắng vào ngày mai. Khi Thư ký Lý đến ký túc xá của nhân viên, ông ta ngay lập tức hỏi số nhà của Giang Bác.

Giang Bác đã là người nổi tiếng trong ký túc xá nhân viên, tất cả mọi người đều biết anh sống ở phòng 2333 trên tầng hai.

Thư ký Lý vội vã chạy lên lầu.

Lúc ông ta đến, Mã Lan đang nấu cơm, Tô Chí Phong đi lấy nước, còn Tống Sở và Giang Bác thì đang vùi đầu vào viết lách. Hiện tại Giang Bác cũng không nhàn rỗi, mỗi ngày đều phải suy nghĩ viết bài thế nào.

TBC

Viết xong cũng không vội vàng gửi đi mà thay vào đó là chuẩn bị trước các bài luận văn, giống như lưu bản thảo. Mỗi tuần, anh đều gửi đi hai đến ba bài.

Thư ký Lý liếc nhìn số nhà, biết mình đã tìm đúng chỗ, liền hỏi Mã Lan đang nấu cơm ở cạnh cửa: "Xin lỗi, đây có phải là nhà của đồng chí Giang Bác không?"

Mã Lan cầm thìa xúc cơm không phản ứng lại, đồng chí Giang Bác?

Giang Bác bé nhỏ của họ bây giờ sao có thể được gọi là đồng chí rồi sao?

Mã Lan nói: "Nhà chúng tôi có một Giang Bác, xin hỏi ông muốn tìm làm gì?"

Thư ký Lý mỉm cười rồi cho Mã Lan xem thẻ công tác của mình.

Mã Lan nhìn vào mới biết ông ta là thư ký của huyện trưởng. Thành thật mà nói, nhà lãnh đạo lớn nhất mà bà từng thấy trong đời mình là chủ tịch nước, nhưng là thấy ở trên tivi đời trước, còn gặp mặt trực tiếp thì chỉ có vị thư ký của Huyện trưởng này, bà vội vàng đặt thìa xúc cơm xuống: "Chào Thư ký Lý.”

"Không có gì, tôi có chuyện muốn nói với đồng chí Giang Bác, anh ấy có ở nhà không?"

Người này có thể nói gì với Tiểu Bác? Mã Lan bối rối, nhưng vẫn nói: “Thằng bé ở trong nhà, mời thư ký vào trong phòng.” Bà vội vàng mời Thư ký Lý vào phòng, sau đó hét lớn: “Tiểu Bác, mau tới đây, vị Thư ký Lý này đến tìm con nói chuyện.”

Giang Bác nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn, thấy một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề. Anh đoán rằng phần thưởng của mình đã đến, nhanh chóng đứng dậy bước tới: “Phía trên bảo chú tới đây sao? Tới quá chậm!”

Thư ký Lý cúi đầu nhìn Giang Bác đang cau mày, nhất thời không có phản ứng.

Ông ta nhìn quanh phòng: “Đây là…”

Mã Lan nói: "Con trai của tôi, Giang Bác, ông không phải muốn tìm nó sao?"

Thư ký Lý lúng túng đến muốn khóc: "Trong tòa nhà này còn đồng chí Giang Bác thứ hai không?”

"Không có."

Thư ký Lý: "... Đồng chí Mã Lan, đồng chí Tống Sở đâu?”

Mã Lan mỉm cười nói: “Tôi là Mã Lan.” Sau đó chỉ vào Tống Sở: “Đây là con gái tôi, Tống Sở.”

Tống Sở cười đứng lên, lễ phép nói: "Cháu chào chú."

Thư ký Lý: “…” Đây là đang nằm mơ hay là trùng hợp vậy, cả ba người đều trùng tên, Tô Chí Phong lúc này cũng vừa lúc trở về, tay mang theo một thùng nước, nhìn thấy có thêm một người ở trong phòng liền hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 108: Chương 108


Chương 108:

Thư ký Lý hưng phấn, cuối cùng cũng có một người bình thường, ông ta vội vàng nói: "Xin chào đồng chí, tôi là thư ký của Huyện trưởng Lữ, họ Lý.”

Tô Chí Phong đặt thùng nước xuống, lịch sự nói: "Thư ký Lý, xin chào, tôi là Tô Chí Phong, giáo viên trường cấp hai của huyện. Xin hỏi ông đến đây có chuyện gì vậy?"

"Tôi đang tìm đồng chí Giang Bác, anh ấy là một trí thức cấp cao rất có năng lực."

Mã Lan và Tô Chí Phong nhìn về phía đứa con trai mặt mũi đang tối sầm của họ.

Họ không biết trả lời như thế nào.

Tô Chí Phong ho khan: "Con trai tôi có chút tài năng thiên phú, nhưng hiện tại vẫn chưa thể đến mức tri thức cấp cao.”

Thư ký Lý bắt đầu hoài nghi nhân sinh: “Ông Tô, trong ký túc xá này không có Giang Bác, Mã Lan, Tống Sở thứ hai sao?"

“Không còn ai có tên như vậy nữa.” Tô Chí Phong nói: “Làm sao vậy, ông sợ tìm nhầm người sao?”

Thư ký Lý đương nhiên là sợ, dù sao thì chuyện này cũng quá khó tin, cấp trên không đề cập đến chuyện này khiến cho một cấp dưới như ông ta rất khó xử.

Tô Chí Phong nói: "Tôi có thể biết chuyện gì đang xảy ra không?"

Thư ký Lý nhanh chóng giải thích mục đích chuyến thăm của mình: "Đồng chí Giang Bác đã có những đóng góp to lớn cho dự án nghiên cứu khoa học, cấp trên sẽ tiến hành khen thưởng cho đồng chí Giang Bác. Tôi nghĩ rằng đồng chí Giang Bác... ít nhất phải là một người trưởng thành."

Tống Sở hào hứng nói: "Ồ, bài luận mà anh Tiểu Bác viết cho giáo sư thực sự hữu ích, anh Tiểu Bác, anh nhìn xem, nó thực sự hữu ích, anh đã không làm cho họ thất vọng."

Cô cũng biết, mấy ngày hôm nay tâm trạng của Tiểu Bác không tốt bởi vì anh cảm thấy năng lực làm việc của những người này quá kém, có chút không tôn trọng đối phương.

Ngay sau đó, Tô Chí Phong và Mã Lan mới nhớ tới bài luận về mưa nhân tạo mà Giang Bác đã viết cho giáo sư Tiêu. Lúc đó bọn họ không ôm hy vọng gì, sau một khoảng thời gian dài cũng không có ai nhắc đến, sau này còn có tác phẩm của Giang Bác được đăng báo nên đã khiến cho họ quên mất chuyện này.

Ai có thể nghĩ rằng bài luận văn đó của anh lại thành công đến vậy chứ?

TBC

Tố Chí Phong nói với Thư ký Lý những gì con trai ông đã làm trước đây: "Nếu là việc này thì nó là sự thật, con trai tôi đã viết một bài luận văn và gửi nó đi."

Mã Lan và Tống Sở gật đầu xác nhận.

Giang Bác trở nên mất kiên nhẫn, cảm thấy rằng vị Thư ký Lý này làm việc lề mề chậm chạp, chẳng trách mọi người ở quốc gia này làm việc hiệu suất kém như vậy, anh nói: “Có phải phần thưởng mà các người đưa cho cháu là thứ cháu yêu cầu trong bức thư không?”

Mã Lan nói: "Tiểu Bác, con còn đòi phần thưởng ở trong thư sao?"

Giang Bác thành thật nói: "Con yêu cầu họ để nhà ta không phải ăn đồ ăn công nghiệp nữa.”

Tống Sở mừng rỡ kêu lên: "Thật tốt, bây giờ em có thể ăn lương thực thương phẩm rồi, anh Tiểu Bác, anh thật lợi hại."

Tô Chí Phong và Mã Lan: "..." Sao có cảm giác trên mặt có chút nóng.

Ngay cả Thư ký Lý cũng không biết nên nói gì.

Mã Lan đỏ mặt nói: "Ha ha, mong Thư ký Lý đừng chê trách, đứa nhỏ này rất có hiếu, trong nhà chúng tôi chỉ có chồng tôi có hộ khẩu thành phố, ba mẹ con tôi đều là hộ khẩu nông thôn, đứa nhỏ chỉ muốn giúp chúng tôi thôi."

Thư ký Lý vừa nghe tình huống trên liền biết đúng là nhà này, đây chính là Giang Bác rồi.

Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, trùng họ rồi còn trùng cả tên, thậm chí còn không có hộ khẩu thành phố, lại còn muốn được khen thưởng là được sắp xếp công tác cho.

Khó trách cấp trên lại ban thưởng kỳ quái như vậy, không ngờ là do đồng chí Giang Bác... E hèm, cậu nhóc này yêu cầu.

Tô Chí Phong còn tìm thấy bài báo trước đây của Giang Bác rồi đưa nó cho Thư ký Lý: “Thư ký Lý nhìn này, đây là một bài được viết bởi con trai tôi và nó đã được đăng trên báo, con trai tôi khá đặc biệt, nó rất có thiên phú trong học tập, là một thiên tài."

Thư ký Lý nhìn cái tên được viết trên đó , là Tô Giang Bác, hình như đợt trước ông ta cũng đã đọc bài báo này ở văn phòng lãnh đạo.

Thân là thư ký, tâm lý chấp nhận mọi việc cũng rất lớn, ông ta nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc phức tạp của mình, cười nói: “Thật may là cuối cùng tôi cũng tìm được đúng chỗ, hôm nay tôi tới đây là để tìm hiểu thêm về tình hình của nhà đồng chí Giang Bác, để khi trở về sẽ báo cáo với lãnh đạo.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 109: Chương 109


Chương 109:

Mã Lan rót cho ông ta một ly nước, mời ông ta ngồi xuống và chậm rãi nói chuyện.

Tô Chí Phong nói với ông ta về tình hình của gia đình mình một cách chi tiết, Thư ký Lý lặng lẽ ghi chép lại.

Sau khi ghi xong, ông ta gập cuốn sổ lại, cười nói: "Còn có một việc muốn thông báo với mọi người, ngày mai sẽ có lãnh đạo đến nhà, mong mọi người thu xếp để lúc đó có thể ở nhà, sẽ không lâu đâu, có lẽ cũng chỉ chừng một giờ thôi... Đúng mười một giờ khi mọi người tan làm về nhà là chúng tôi tới, sẽ không làm chậm trễ công việc của mọi người đâu.”

Ban đầu còn muốn sắp xếp gặp mặt vào thời gian ăn trưa, nhưng đến đúng thời điểm người ta đang ăn cơm thì có chút bất tiện.

Tô Chí Phong và Mã Lan nhanh chóng gật đầu đồng ý, đối với một sự kiện lớn như vậy, chắc chắn họ phải ở nhà, thật ra hiện tại trong đầu của họ vẫn còn đang rất m.ô.n.g lung.

Cũng may, đầu óc Giang Bác vẫn còn rất tỉnh táo, lại hỏi: "Còn phần thưởng tôi yêu cầu thì sao?"

Tống Sở nói: "Đúng vậy, Thư ký Lý, chú có cho chúng cháu lương thực thương phẩm không?"

Mã Lan có suy nghĩ muốn chặn miệng con nhà mình lại, con gái, con trai à, mẹ còn muốn giữ mặt mũi, các con đừng có hỏi trực tiếp như vậy chứ. Ngộ nhỡ đối phương không cho, làm sao họ có thể để lãnh đạo của họ xuống nước chứ.

Thư ký Lý mỉm cười: "Đương nhiên là phải đáp ứng yêu cầu của đồng chí Tô Giang Bác rồi."

Mã Lan: "...!!!"

Là có ý gì, thật sự sẽ chuyển khẩu cho ba mẹ con họ sao?

Thư ký Lý mỉm cười chào tạm biệt rồi quay người ra về, bước chân của ông ta rất nhanh như thể có ai đó đang đuổi theo sau vậy. Ông ta phải đến chỗ lãnh đạo ngay trong đêm để báo cáo tình hình, nếu không ngày mai lãnh đạo sẽ phải chịu xấu mặt. May mắn thay, thân là thư ký, hôm nay ông ta đã xấu mặt thay bọn họ.

Sau khi Thư ký Lý rời đi, Tống Sở ôm Giang Bác: "Anh Giang Bác, anh thật lợi hại, chúng ta được ăn lương thực thương phẩm rồi."

Giang Bác mỉm cười.

Mã Lan sững sờ nhìn chằm chằm Tô Chí Phong: "Tô Chí Phong, ông nhéo tôi một cái đi, vừa rồi có thư ký đến nhà chúng ta, tôi không nằm mơ chứ! Ông ấy nói chúng ta sẽ được ăn lương thực thương phẩm phải không?"

Tô Chí Phong hít sâu một hơi, trịnh trọng gật đầu: “Chuyện này đúng thật là như vậy."

“Trời ạ, sao tôi lại cảm thấy không nói nên lời với vận may của mình thế chứ.” Mã Lan kích động ôm lấy con trai và Tống Sở vào lòng, cảm thấy vui đến không biết nói gì.

Bà đã làm việc chăm chỉ trong suốt nhiều năm, cuối cùng bà đã đạt đến đỉnh cao cuộc đời nhờ vào các con của mình.

Bên cạnh có người nghe thấy âm thanh muốn sang xem, Tô Chí Phong liền đóng cửa lại, ông nói với Mã Lan: "Nói khẽ chút, trước mắt đừng truyền chuyện này ra ngoài, đừng nói cho ai biết trước khi mọi chuyện diễn ra, nếu có rủi ro xảy ra sẽ dễ làm cho người ta chê cười."

Mã Lan mím môi và gật đầu, bà cũng nhắc nhở Tống Sở và Giang Bác không được nói chuyện này ra ngoài.

Nhưng chuyện đã diễn ra, cả nhà đều phấn khích không biết phải làm gì trước.

TBC

Họ ăn bữa tối một cách lơ đãng, cảm thấy dạ dày như đã bị tin tốt làm cho no rồi, lần đầu tiên họ biết được cảm giác no đủ là như thế nào.

Sau khi ăn xong, cả nhà bắt đầu chọn quần áo, chuẩn bị cho ngày mai sẽ mặc đẹp hơn một chút.

Từ sau khi bán vàng được tiền, trong nhà không thiếu quần áo mới để mặc. Đầu năm nay không dễ mua phiếu thực phẩm, nhưng tiền vải vẫn dễ mua hơn nên Mã Lan đã mua rất nhiều quần áo mới cho các con để thay đổi.

Mã Lan nhớ tới trước đó, vì con gái nhặt được vàng nên trong nhà không thiếu tiền. Nay con trai lại giúp họ chuyển được hộ khẩu, sau này nhà cũng có điều kiện mua thêm thức ăn, có thể ăn no bụng, bà tức khắc cảm thấy có hai đứa con trong nhà là may mắn do trời ban đến. Ông trời thật sự rất tốt với bà, tuy không cho bà bàn tay vàng tung hoành thiên hạ nhưng lại cho bà một đôi phúc tinh.

Gia đình họ Tô bên này không khí rất phấn khởi, nhưng bầu không khí bên kia, Thư ký Lý và Huyện trưởng Lữ lại có chút kỳ quái.

Thư ký Lý đã ở nhà Huyện trưởng Lữ suốt đêm, ông ta đưa cho Huyện trưởng xem bản ghi chép về tình hình của gia đình Giang Bác.

Huyện trưởng Lữ nhìn thoáng qua, chỉ vào tuổi của Giang Bác rồi nói: "Tiểu Lý, cậu bỏ sót con số nào sao?"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 110: Chương 110


Chương 110:

"Không hề sót, tất cả đều đúng là như vậy."

"..."

Thư ký Lý đã đưa bài báo trước đây của Giang Bác cho Huyện trưởng Lữ xem.

Huyện trưởng Lữ cũng đã đọc bài viết này, chẳng qua là lúc ấy đọc xong liền để qua một bên, chỉ biết rằng mình lúc đó rất vui, cảm thấy huyện Bình An có người nổi tiếng, lại còn được đăng lên báo.

Khó trách sau này khi nhìn thấy tên của Giang Bác, ông ta liền cảm thấy có chút quen thuộc, khi đó ông ta còn tưởng rằng là do mình có cảm tình đối với người này.

Thì ra là thế.

Nhưng mà để ông ta tin rằng người này mới có 8 tuổi thì điều này cũng quá huyền ảo rồi.

TBC

"Cậu chắc chắn là người này?"

"Hoàn toàn là sự thật, tôi đã xác nhận rất nhiều lần, tất cả đều đúng. Tôi cũng từng ghé qua văn phòng của ký túc xá kia để hỏi thăm, người nhà họ Tô khá nổi tiếng, họ đều nói đứa trẻ này rất thông minh." Luận văn của nó cũng đã lên báo rồi.

Huyện trưởng Lữ: "..." Ông ta phải làm sao bây giờ?

Thư ký Lý vẫn thong dong nói: “Thật ra thì, huyện trưởng, tôi nghĩ dù sao bên trên cũng đã có sắp xếp rồi, chúng ta cứ làm theo đi. Người này bao nhiêu tuổi cũng không quan trọng, ngài không thấy như vậy sao? Chúng ta chỉ phụ trách thi hành là được.”

Huyện trưởng Lữ còn có thể làm gì? Các lãnh đạo ở trên cũng không nói rõ ràng, lúc nhắc đến cũng chỉ nói mơ hồ, chỉ nhắc đến địa chỉ và một vài cái tên, còn lại thì không cho biết thêm điều gì khác, ông ta nghĩ rằng chính lãnh đạo cũng không hiểu rõ được tình hình.

Không có đủ thông tin thật bất tiện, chỉ sau một sự kiện mà thông tin đều đã thay đổi.

"Chờ đã, đây có thể là một chuyện tốt." Huyện trưởng Lữ thông suốt: "Mới tám tuổi cũng tốt, tám tuổi đã có thể đạt được thành tích như vậy, có nghĩa đây chính là một đứa trẻ thần đồng, hiện tại cả nước đã xuất hiện thần đồng nào chưa?”

Thư ký Lý lắc đầu: “Chưa có, tôi chưa từng nghe qua." Cũng có thể là có, nhưng thông tin cũng không quá xác thực.

Huyện trưởng Lữ nói: "Đúng vậy, huyện Bình An xuất hiện một thần đồng. Tốt lắm, mọi chuyện cứ như vậy đi."

"..."

Huyện trưởng Lữ lại kích động nói: "Sau này chúng ta còn có thể tiến hành tuyên truyền thông tin một cách công khai, có thể công bố về những thành tích của thần đồng. Chúng ta không tiện nói về nghiên cứu khoa học, nhưng chẳng phải đứa trẻ ấy đã viết được bài luận đăng trên báo sao? Chúng ta có thể đem chuyện này truyền bá cũng được, để cho người bên ngoài đều biết rằng huyện Bình An có người ưu tú, có nhân tài, nói chúng ta dựa vào khai thác mỏ để làm giàu hoàn toàn là bịa đặt."

Thư ký Lý hiểu rõ sự oán giận của Huyện trưởng Lữ, huyện Bình An có quặng mỏ nên không có nhiều công xưởng, nhưng lại nuôi sống rất nhiều người, điều này khiến một số lãnh đạo huyện ở khu vực khác ghen tị, thường ở sau lưng nói rằng huyện Bình An dựa vào mỏ để làm giàu, giống như những địa chủ giàu có trước đây.

Chẳng trách hiện tại ông ấy lại coi trọng chuyện này như vậy, còn phải đến tận cửa để trao phần thưởng động viên.

...

Sáng hôm sau, cả Mã Lan và Tô Chí Phong đều rất lo lắng, khi làm việc đều có chút không tập chung.

Tô Chí Phong dứt khoát nhờ một giáo viên khác giúp dạy thay lớp, sau đó tự mình đón hai đứa trẻ về nhà. Mã Lan xin phép lãnh đạo quặng mỏ về sớm, nói rằng ở nhà có việc gấp. Bà thường hoàn thành tốt công việc, xin về sớm hai giờ là chuyện nhỏ, lãnh đạo còn nói bà có việc gấp thì cứ về.

Thời điểm trở về nhà, công nhân viên chức trong khu vực có người hỏi sao họ lại về sớm như vậy, Tô Chí Phong và Mã Lan đều đáp lại qua loa, không muốn nói với họ nguyên nhân là có lãnh đạo đến gặp, lo rằng ngộ nhỡ mọi việc đột ngột thay đổi thì lại bẽ mặt.

Khó trách bọn họ cẩn thận như vậy, đây thật sự là một cái bánh lớn từ trên trời rơi xuống, giống như một giấc mộng vậy.

Một bài luận của Giang Bác đã kinh động đến cả Huyện trưởng Lữ, còn đổi được cả hộ khẩu cho bọn họ, điều này nghĩ thế nào cũng thấy không thực tế.

Đêm qua họ còn mải nghĩ đến điều này cho nên không ngủ được.

Ngôi nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng Mã Lan và Tô Chí Phong vẫn ở trong phòng dọn dẹp, còn chuẩn bị lá trà cùng với nước ấm.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 111: Chương 111


Chương 111:

Tống Sở mang một chiếc ghế dài nhỏ ngồi ở trong phòng chờ đợi khách tới, trên mặt tràn đầy vẻ phấn khích.

Người duy nhất bình tĩnh là Giang Bác, anh cảm thấy đây chỉ là việc nhỏ, lại cảm thấy mấy người này đều phiền phức, trực tiếp chuyển hộ khẩu cho anh là được rồi, còn đến nhà họ để làm gì? Đây chẳng phải là gây thêm phiền phức cho họ sao?

Tống Sở nhìn ra được vẻ mặt mất hứng của Giang Bác, liền nói: "Anh Giang Bác phải cười lên, đây chính là chuyện tốt, chúng ta phải vui vẻ để đón chào những vị khách đến."

Giang Bác: "..."

"Mẹ nói đây là một vinh dự, người khác sẽ phải ghen tị với nhà chúng ta." Tống Sở đã dần hòa nhập với xã hội hiện tại, cô cố gắng thể hiện sự lo lắng cho giống với thời đại này.

"Nào, cười lên một cái, giống như em vậy, lộ ra sáu cái răng."

Tiểu Bác giật giật khóe miệng, thấy Tống Sở vui vẻ như vậy, cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Anh không cảm thấy có gì vinh dự, nhưng Sở Sở vui là được rồi.

Đến mười một giờ, trên hành lang cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.

Tô Chí Phong và Mã Lan vểnh lỗ tai lên lắng nghe, cảm thấy tiếng bước chân rất khác biệt.

Cả hai nhanh chóng đứng dậy mở cửa ra đón khách.

Vừa mở cửa ra liền nhìn một người đàn ông trung niên mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn, đeo kính mắt, trên đầu rẽ ngôi giữa, đi sau là hai người đàn ông trung niên khác, ngoài ra còn thêm vài người trẻ tuổi hơn một chút. Trong những thanh niên trẻ đó còn có Thư ký Lý, người đã đến ngày hôm qua.

Thật đúng là đã đến đây.

Mã Lan xoa tay cho bớt hồi hộp.

Huyện trưởng Lữ đã được Thư ký Lý nhỏ giọng nhắc nhở, cho nên vừa thấy liền biết người phía trước là ai, cười nói: "Xin hỏi, đây có phải là nhà của đồng chí Mã Lan và đồng chí Tô Chí Phong không?"

Tô Chí Phong và Mã Lan cười nói: "Vâng, là chúng tôi."

Thư ký Lý bước ra giới thiệu: "Đây là Huyện trưởng Lữ, bên cạnh là cục trưởng Tôn của cục nông nghiệp và cục trưởng Tô của cục tuyên truyền, những người còn lại đều đến từ các phòng ban khác nhau của chúng tôi."

TBC

Tô Chí Phong và Mã Lan tiến đến chào hỏi từng người một rồi sau đó mời họ vào trong.

Căn nhà thực sự rất nhỏ, chỉ có một gian phòng duy nhất. Sau khi bước vào nhà, mọi người gần như không thể xoay người được bởi vì quá chật.

Cũng may Tống Sở đã tích cực chủ động đến giúp di dời các băng ghế nhỏ.

Huyện trưởng Lữ nhìn hai đứa trẻ, cười nói: “Bọn trẻ được ông Tô dạy dỗ thật chu đáo, nghe nói hai đứa trẻ này rất thông minh, luận văn của đồng chí Giang Bác còn được đăng báo. Tôi cũng đã đọc được nó, nhưng tôi thậm chí còn không biết hóa ra nó được viết bởi thần đồng nhỏ trong huyện chúng ta.”

Chỉ trong câu nói đầu tiên, Huyện trưởng Lữ đã trực tiếp đặt Giang Bác ở vị trí thần đồng.

Mã Lan khiêm tốn mỉm cười: "Điều này cũng không thể không kể đến sự cố gắng học tập của thằng bé, bình thường nó cũng rất yêu thích việc học."

Huyện trưởng Lữ nhìn vào Giang Bác, đôi mắt sáng lên và tràn ngập sự yêu thích: "Lần này chúng tôi đến đây vì đồng chí Giang Bác đã mang lại vinh quang cho huyện Bình An chúng ta và đã cống hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học của đất nước, phía trên đã ra chỉ thị cho chúng tôi nhất định phải thưởng cho đồng chí Giang Bác."

Cuối cùng cũng nói đến chuyện chính rồi.

Cả Mã lan và Tô Chí Phong đều im lặng chờ đợi.

Huyện trưởng Lữ cười nói: “Chúng tôi đã xem xét hoàn cảnh thực tế của gia đình ông và cảm thấy việc thưởng tiền thực sự không thực tế, vì vậy lãnh đạo cấp trên đã chỉ đạo chúng tôi giúp mọi người chuyển hộ khẩu đến thành thị.”

Thư ký Lý cảm thấy lãnh đạo cũng chỉ đến vậy, rõ ràng đây là phần thưởng do người ta yêu cầu mà lại phải trở thành đây là phần thưởng do cấp trên cân nhắc.

Mã Lan không để ý đến cách nói của họ, bà chỉ có một suy nghĩ rằng chuyện này đã ổn thỏa, trái tim bà đang đập rộn ràng vì sung sướng.

Tống Sở nói: "Chú à, sau này chúng cháu có thể ăn lương thực thương phẩm đúng không?"

"Đúng vậy, tương lai về sau các cháu có thể ăn lương thực thương phẩm."

Tống Sở cười rạng rỡ không ngừng, cô ôm Giang Bác một cái thật chặt, cuối cùng họ cũng được ăn lương thực thương phẩm.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 112: Chương 112


Chương 112:

Huyện trưởng Lữ nhìn thấy được nét mặt vui mừng của cả nhà họ, trong lòng cũng đầy thỏa mãn. Khi cho người ta điều gì đó, chỉ sợ người ta không hài lòng.

Ông ta lại cười, nói: “Ngoài ra, huyện ta cũng được biết rằng bản thân đồng chí Mã Lan cũng là một công nhân lâu năm, và bà đã làm việc trong công xưởng thép được sáu năm."

Mã Lan gật đầu, cảm giác hình như mình đã cảm nhận được điều gì đó, trong lòng càng thêm hưng phấn.

Huyện trưởng Lữ nghiêm túc nói: "Là một công nhân có thâm niên sáu năm, theo lẽ thường thì phải được chuyển lên chính thức, hiện tại cũng đã có hộ khẩu thành phố, hơn nữa đồng chí Mã Lan trước đây có thành tích học tập trung học cơ sở khá tốt…”

Mã Lan cố nén kích động nói: "Năm nào tôi cũng đứng thứ nhất, nhưng vì nhà nghèo nên không thể tiếp tục đi học."

Nghĩ lại thời điểm đó, dựa vào thành tích của bản thân, bà cũng có thể học lên cấp ba và thậm chí tương lai có thể vào được đại học. Nhưng đến cuối cùng lại không có cơ hội nào cả, ở thời đại này, chuyện học cao không chỉ là về điểm số mà còn phải dựa vào cả đề cử, ở nhà họ Mã, con trai được coi trọng hơn con gái, tất cả các đề cử đều chỉ được dành cho con trai.

Huyện trưởng Lữ nói tiếp: "Khó trách lại nuôi dạy được đứa trẻ thông minh như vậy, lúc đó thật đáng tiếc cho đồng chí Mã Lan. Nhưng chỉ cần học trung học cơ sở là đủ, sau này bà có thể tiếp tục học trong đơn vị. Tôi cũng đã liên lạc với lãnh đạo công xưởng của bà, đồng chí Mã Lan, về sau bà sẽ làm việc trong công đoàn của công xưởng, bà có nhiều kinh nghiệm trong công tác cơ sở, vì vậy làm thành viên lãnh đạo trong công đoàn là phù hợp nhất.”

Mã Lan gần như đã ngất đi vì hạnh phúc.

Bà không chỉ có một công việc chính thức mà còn trở thành một viên chức.

Không còn phải vất vả xuống xưởng, cũng không phải dầm sương dãi nắng xuống quặng mỏ đẩy xe nữa.

Tô Chí Phong vui mừng nói: "Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến chúng tôi." Mã Lan cố kìm nén phấn khích trong lòng nói với Huyện trưởng Lữ : "Cảm ơn lãnh đạo cấp trên, sau này tôi nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ và tỏa sáng trong vị trí của mình, tôi sẽ cống hiến tất cả cho công cuộc xây dựng đất nước."

Huyện trưởng Lữ gật đầu, cười nói: “Đúng vậy, chỉ có tư tưởng như vậy mới có thể giáo dục nên những đứa trẻ ưu tú.”

Ông ta lại nhìn Giang Bác với vẻ mặt bình tĩnh, cười nói: “Lần này chúng tôi mang đến cho cháu một món quà nhỏ.”

Thư ký Lý mang phần thưởng đến, bên trong có một chút lương thực. Ngoài ra là đồ dùng học tập, bánh kẹo và điểm tâm, còn có hai chiếc cặp sách nhỏ, có vẻ như nó được chuẩn bị cho trẻ con.

"Học sinh Giang Bác, huyện Bình An cảm ơn cháu vì đã cống hiến cho đất nước, chúng tôi có mang cho cháu chút quà, hy vọng là cháu thích."

TBC

Tống Sở đứng bên cạnh lén kéo quần áo của Giang Bác.

Giang Bác gật đầu: “Cháu rất thích nó, cảm ơn mọi người.”

Huyện trưởng Lữ ân cần nói: "Cháu thích là tốt rồi, tôi cũng đã xem qua bài báo cháu viết, cháu viết rất tốt, tôi cảm thấy nó rất phù hợp cho học tập, sau này cháu có thể viết nhiều hơn, nếu gặp phải bất kỳ khó khăn nào cháu có thể nói với tôi, bất kì bộ sách gì mà cháu cần ở trong huyện đều có thể cung cấp.

Mã Lan nói: “Huyện cho chúng tôi nhiều quyền lợi như vậy, làm sao chúng tôi có thể gây thêm phiền toái cho huyện chứ?”

Bà cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình đã trọn vẹn.

Cục trưởng Tô mỉm cười nói: "Nhân tài cần phải bồi dưỡng, Giang Bác cũng là một nhân tài, huyện Bình An chúng ta phải đảm bảo cho cháu nó phát triển."

Cục trưởng Tôn cục nông nghiệp cũng mỉm cười nói: "Đúng vậy, tôi cũng hy vọng rằng sau này khi học sinh Giang Bác trưởng thành có thể cống hiến cho nền nông nghiệp nước nhà."

Huyện trưởng Lữ lại nhìn Tống Sở: "Đây là em gái của Giang Bác phải không? Tên cháu nó là Tống Sở đúng không? Đây cũng là một đứa trẻ thông minh, sau này hãy cùng anh trai chăm chỉ học tập."

Tống Sở gật đầu: "Cháu sẽ giống như anh Giang Bác, sau này cống hiến cho đất nước."

"Được, đứa nhỏ này được dạy bảo rất tốt."

Sau khi mọi người ngồi trong nhà một lúc, ở ngoài hành lang càng lúc càng nhiều người, đó đều là những người sau khi tan làm trở về.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 113: Chương 113


Chương 113:

Họ nhìn thấy trong nhà họ Tô có nhiều người như vậy, mà khí chất lại không giống người thường, giống như lãnh đạo của đơn vị, nên nhiều người đều đứng ở cửa muốn xem thử xem chuyện gì xảy ra.

Có người còn gọi điện cho Mã Lan vì muốn biết chuyện đang diễn ra ở trong nhà.

Mã Lan cảm thấy xấu hổ khi phải giải thích trước mặt các vị lãnh đạo, cuối cùng vẫn phải để cho vị cán bộ đi cùng Huyện trưởng Lữ giải tỏa nghi vấn cho mọi người, Giang Bác - con trai của Mã Lan đã có thành tích nghiên cứu khoa học xuất sắc, vì vậy lãnh đạo huyện đã đặc biệt đến đây để trao thưởng.

Ôi trời, một đứa trẻ con như Giang Bác không những được đăng tên trên báo mà còn có thành quả nghiên cứu khoa học, thậm chí cả lãnh đạo huyện cũng tìm đến tận cửa.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc không thể tin được, nhưng hiện tại huyện trưởng thật sự đang ngồi ở nhà họ Tô.

Có người len lén hỏi phần thưởng là gì, trị giá bao nhiêu tiền.

Vị cán bộ liền nói: "Không có tiền gì cả, họ được cấp trên chuyển hộ khẩu. Ngoài ra, đồng chí Mã Lan đã được sắp xếp công việc."

TBC

Chuyển hộ khẩu, sắp xếp công việc?

Những người vây xem ở hành lang tức khắc như nổ tung.

Chuyện này còn giá trị hơn cả tiền, chuyển hộ khẩu sẽ có thể ăn lương thực thương phẩm, có công tác về sau liền có thể nhận được các loại phiếu trợ cấp. Đứa trẻ Giang Bác rốt cuộc đã cống hiến bao nhiêu mà có thể mang lại cho nhà họ Tô nhiều lợi ích như vậy chứ?

Trong hành lang bàn luận sôi nổi, có người còn chạy xuống tầng truyền tin tức:

"Mọi người đã biết gì chưa, lãnh đạo huyện đang ở nhà Mã Lan đó.”

"Tiểu Bác đã làm cái gì đó và họ đến đây để trao phần thưởng, mà có biết phần thưởng là cái gì không, đó là được chuyển hộ khẩu, sắp xếp cho công việc chính thức!"

"..."

Phía bên này, Huyện trưởng Lữ và mọi người đang thương lượng cùng Mã Lan, sau đó sẽ phỏng vấn Giang Bác, thu thập một ít tài liệu trực tiếp để tuyên truyền trong huyện.

Vào thời điểm gia đình Mã Lan đưa Huyện trưởng Lữ và những người khác ra khỏi khu nhà, toàn bộ nhân viên trong khu nhà đều đã biết tin.

Nhóm lãnh đạo vừa mới rời đi, một nhóm người đã bao vây cả nhà họ Tô.

"Mã Lan, thầy Tô, ban nãy là thật sao? Vị kia thật sự là Huyện trưởng sao?”

"Tôi cảm thấy đó đúng là Huyện trưởng, hình như trước đây có gặp qua ông ấy.”

"Đúng là ông ấy sao? Huyện trưởng tự mình tới cửa sao!"

"Tiểu Bác rốt cuộc đã làm gì vậy? Sao Huyện trưởng lại ở đây?"

"Nghe nói đã chuyển hộ khẩu, sắp xếp công việc, công việc gì vậy?"

Mọi người đều có chung một câu hỏi.

Mã Lan mỉm cười bình tĩnh, bây giờ bà rất tự tin và cũng rất hãnh diện.

Bà xua tay: “Đừng nóng vội, từng người một hỏi thôi, tôi không thể nói Tiểu Bác đã làm gì, dù sao nghiên cứu khoa học cũng cần phải giữ bí mật, chính tôi cũng không thể biết có được nói ra ngoài hay không, mọi người thấy có đúng không?"

Mọi người đều thấy rằng điều đó có lý, nghiên cứu khoa học là chuyện bí mật.

Nhiều người tham gia nghiên cứu khoa học còn không được ra khỏi phòng thí nghiệm.

Mã Lan lại nói: "Chuyển hổ khẩu là thật, ngày mai chúng tôi sẽ đi làm thủ tục. Công việc cũng là thật, sau này tôi sẽ làm việc trong công đoàn của công xưởng."

Các tin tức trước đó đều được xác nhận từng cái một, nhịp tim của mọi người tăng nhanh vì sốc. Ngay cả khi đó không phải là điều xảy ra ở nhà mình, mà đang xảy ra ở nhà hàng xóm. Cảm giác như một chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống vậy... Có thể một ngày nào đó nó sẽ rơi lên đầu chính mình.

Mọi người nhìn hai đứa trẻ mà Tô Chí Phong bế trên tay.

Đây không phải là trẻ con, đây chính là đứa trẻ có thể đẻ trứng vàng.

Nhà họ Tô không nuôi hai đứa nhỏ, mà được hai đứa nhỏ nuôi mới đúng.

Nếu không, với hộ khẩu nông thôn, Mã Lan dù có cố gắng cả đời cũng sẽ không có được công việc chính thức.

Bây giờ có thể đắc đạo được rồi.

Khi Mã Lan và Tô Chí Phong nhận nuôi hai đứa trẻ trở về, không ít người nói bóng nói gió sau lưng họ, chê cười hai người không thể sinh con mà phải nuôi con của người khác, còn nói rằng họ thật ngu ngốc, chỉ cần một đứa là đủ rồi lại còn nhận nuôi những hai đứa.

Kết quả là không uổng công nuôi dưỡng hai đứa.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 114: Chương 114


Chương 114:

Mới nhận nuôi hai đứa nhóc không được bao lâu, ấy vậy mà cả gia đình của Tô Chí Phong đều nhận được vô số điều tốt.

Có người còn cho rằng nếu biết trước chuyện này thì đã đem Tiểu Bác về nhà mình nuôi rồi, chẳng phải chỉ là nuôi một đứa con thôi sao, chỉ cần ăn ít một miếng đi là được.

Mã Lan không quan tâm mọi người nghĩ gì, sau khi khoe khoang, bà ôm hai đứa con về nhà ăn tối.

Có người chua xót nhìn theo bóng lưng của Mã Lan: "Vì sao chuyện tốt gì cũng đến với bà ta vậy?”

Lúc đầu, bà đã kết hôn được với Tô Chí Phong, người mà các thiếu nữ trong khu này muốn kết hôn nhất, bây giờ ngay cả đứa con mà bà nhận nuôi cũng rất có triển vọng.

Mã Lan này giống như có số phận sinh ra đã được hưởng cuộc sống tốt đẹp.

Mới giữa trưa, ngay cả đang trong giờ ăn cơm vẫn có người đi đến cửa nhà họ Tô, muốn được Mã Lan kể lại chi tiết, để có thể ra ngoài khoe khoang với mọi người… Ai bảo thời đại này phương tiện giải trí rất ít, báo đài cũng rất ít khi đưa tin.

Hiện tại đây chính là một tin lớn, đủ để họ khoe khoang về nó trong một tháng.

Đặc biệt là những người hàng xóm thân thiết, còn bưng bát qua vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.

Buổi trưa Mã Lan làm bánh món bánh kếp nướng cho bọn trẻ, hai người ăn một cách ngon lành, trong khi Tô Chí Phong và Mã Lan đang ứng phó với một căn phòng đầy những người thích buôn chuyện.

Lần này Mã Lan nói chi tiết hơn. Ví dụ, lãnh đạo nói Tiểu Bác của bọn họ là thần đồng, về sau huyện còn muốn làm tuyên truyền về điều đó.

Nghe đến đây, mọi người lại cảm thấy chua xót trong lòng. Về sau còn được tuyên truyền, thật sự rất vẻ vang.

Mã Lan nói: "Thực ra gia đình chúng tôi cũng không muốn làm ầm ĩ như vậy, tốt hơn hết là giữ kín để đứa nhỏ không phải chịu áp lực. Tôi và cha đứa nhỏ đều cho rằng như vậy là không đúng, chỉ cần đứa trẻ hạnh phúc là tốt rồi, cũng không cần vinh dự gì cả..."

"..."

Sau khi mọi người nghe xong, họ về nhà với cái bát rỗng. Về đến nhà, nhìn đứa nhỏ nhà mình chỉ biết ăn uống, chơi bời mà không hình dung nổi, cũng là trẻ con mà sao có thể có khoảng cách lớn như vậy…

Mã Lan và Tô Chí Phong thấy bọn họ đã rời đi, vội vàng đóng cửa lại, cầm cốc nước uống, sau đó lộ ra nụ cười hưng phấn.

Nhìn hai đứa trẻ miệng đầy dầu, Mã Lan lấy khăn lau miệng, cười hôn lên trán hai đứa.

Tống Sở cười tủm tỉm hôn bà một cái.

Tiểu Bác: "..."

Mã Lan hưng phấn nói: "Mẹ thật sự rất biết ơn các con, đều nhờ vào các con mà nhà chúng ta có thể sống tốt hơn."

Tô Chí Phong cũng nghiêm túc nói: "Tiểu tử Tiểu Bác này cướp hết phần nổi bật của cha rồi."

Mã Lan cười nói: "Người trụ cột như ông không phải là đối thủ của con trai tôi rồi, ông phải thoái vị đi."

Tống Sở nói: "Cha và anh Giang Bác đều là trụ cột, con cũng sẽ là trụ cột trong tương lai, còn mẹ sẽ phụ trách hưởng phúc."

Mã Lan xoa đầu cô, cười nói: "Anh trai Tiểu Bác của con lợi hại như vậy, Sở Sở có áp lực không?”

“Anh Tiểu Bác không phải vẫn luôn tốt như vậy sao? Tại sao phải có áp lực?"

Tống Sở hỏi, Tiểu Bác luôn tuyệt vời như vậy mà, cô thậm chí còn ước rằng Tiểu Bác sẽ luôn là người mạnh nhất.

Mã Lan nghe vậy liền cảm thấy yên tâm, đôi khi bà lo lắng rằng nếu một đứa quá thông minh, đứa còn lại sẽ cảm thấy áp lực và thậm chí cảm thấy thua kém. Hiện tại xem ra Sở Sở nhà bà vẫn không để tâm đến điều đó, căn bản không nghĩ nhiều như vậy. Thật tốt.

"Được, chúng ta không cần áp lực, Sở Sở của chúng ta sau này chỉ cần hạnh phúc là tốt rồi, sau này anh trai Tiểu Bác cũng chăm sóc cho em gái Sở Sở thật tốt nhé."

Tiểu Bác trịnh trọng gật đầu: "Con sẽ làm thế."

TBC



Huyện Bình An không lớn, vì vậy tin tức về khu nhà nhân viên đã sớm lan truyền đến tai giáo viên khác, buổi chiều, Tô Chí Phong vừa mới bước vào phòng giáo viên đã bị các giáo viên khác vây quanh, hỏi thăm về lời đồn đại.

Sau khi nhận được sự khẳng định của Tô Chí Phong, các giáo viên khác đều kích động đến mức xoa tay.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 115: Chương 115


Chương 115:

"Tô Chí Phong, lúc trước thầy nói với tôi, tôi còn không tin, bây giờ thì đã hoàn toàn tin rồi.”

"Đừng nói mấy câu khiêm tốn làm chi, về sau thầy phải mang đứa con thần đồng của thầy cho chúng tôi nhìn mặt đấy, tôi từ trước đến nay vẫn chưa được nhìn thấy thần đồng trông như thế nào.”

Tô Chí Phong bình tĩnh cười nói: "Không thành vấn đề, chỉ cần con trai tôi đồng ý là được."

Trong giờ học buổi chiều, ông còn nói tin tức này với bọn trẻ, cuối cùng còn kết luận: "Cho nên, tri thức là vô giá."

Ở bên công xưởng thép, Mã Lan vừa chuẩn bị bắt đầu làm việc đã được Xưởng trưởng gọi đến.

Người nói chuyện với Mã Lan là Xưởng trưởng Cao - xưởng trưởng công xưởng thép phụ trách sản xuất, ông ta nói: "Vấn đề lớn như vậy bà nên thông báo với công xưởng sớm hơn."

Mã Lan nói: "Chuyện này quá đột ngột, tôi cũng không biết trước."

"Sau này có việc gì cứ thông báo với chúng tôi trước để chúng tôi cũng được hưởng một chút vẻ vang."

Mã Lan gật đầu lia lịa, bà thật sự không hiểu vinh dự của con trai bà có liên quan gì đến công xưởng, con trai bà cũng không phải là công nhân ở đây cơ mà.

Sau khi nói chuyện với Mã Lan, xưởng trưởng Cao tuyên bố, Mã Lan bây giờ sẽ đi làm ở công đoàn của công xưởng, buổi chiều tới quặng mỏ bàn giao công việc, ngày mai báo cáo với công đoàn.

Mã Lan nói: "Ngày mai tôi còn phải đi chuyển hộ khẩu."

Xưởng trưởng Cao cũng thoải mái: "Vậy ngày mốt báo cáo."

Khi quản lý công xưởng giải quyết các thủ tục bàn giao cho Mã Lan, ông ta cũng hỏi bà mọi việc. Buổi chiều bọn họ vừa đi làm, lãnh đạo liền yêu cầu bọn họ chuyển Mã Lan đến văn phòng.

Thủ tục chuyển một công nhân tạm thời lên vị trí nhân viên chính thức lại kinh động đến cả lãnh đạo, chuyện này không thể không khiến cho người ta nghi ngờ.

Mã Lan nói: "Cấp trên nâng đỡ tôi bởi vì con trai tôi có cống hiến cho đất nước."

"..."

Các cán bộ khác của Xưởng ủy vây quanh hỏi bà: "Mọi việc là như thế nào vậy, con trai bà có đóng góp gì thế?"

Mã Lan kể lại chuyện xảy ra buổi trưa, và cũng nói như những gì bà đã giải thích với những người hàng xóm.

Mọi người nghe xong đều nhìn Mã Lan với ánh mắt khác.

Thần đồng tuy rằng rất quen thuộc, cũng đã từng nghe qua, nhưng... một thần đồng có cống hiến, làm kinh động cấp trên, thậm chí là lãnh đạo huyện thì lại khác.

Mã Lan về sau chính là hưởng phúc.

Các cán bộ kéo tay Mã Lan: "Đồng chí Mã Lan, sau này chúng ta sẽ trao đổi kinh nghiệm nuôi dạy con cái."

Mã Lan: "..." Thật ra bà làm gì có kinh nghiệm gì đâu, sau khi rời khỏi Xưởng ủy Mã Lan đến khu mỏ để bàn giao công việc.

TBC

Bà cũng giải thích như vậy, vì những người ở khu mỏ khi biết bà sẽ rời đi đều tò mò hỏi thăm.

Một suất nhân viên chính thức khó như vậy, sao Mã Lan lại có được chứ.

Mã Lan không muốn bị hiểu lầm nên đã nói ra sự thật.

Mọi người trong khu mỏ nghe xong đều c.h.ế.t lặng.

Họ đều biết rằng con trai của gia đình Mã Lan rất có triển vọng, còn được đăng tên trên báo, nhưng chẳng ai có thể nghĩ tới được triển vọng đến mức độ này.

Các đồng nghiệp chơi thân hơn với Mã Lan, nói: "Mã Lan, trước đó tôi đã nói rồi mà, bà sẽ được hưởng phúc trong tương lai thôi, giờ thì nhìn xem, quả nhiên là như vậy. Tôi chỉ không ngờ rằng phúc lại đến sớm như thế, đứa nhỏ còn chưa lớn đã có thể nhờ vào nó để có một vị trí chính thức."

Có tri thức quả thực khác biệt. Huống chi, minh chứng ở ngay trước mắt, những người công nhân trong khu mỏ không có ý niệm giáo dục bắt đầu âm thầm nói trong lòng, sau này phải cho con đi học tử tế.

Hầm mỏ bàn tán vô cùng náo nhiệt, công đoàn trong công xưởng cũng đang thảo luận về việc có người mới đến.

Mã Lan và Từ Mỹ Lệ là chị em dâu, mọi người trong công đoàn đều biết chuyện này. Dù gì thì cả hai đã chèn ép nhau trong suốt vài năm, chẳng qua gần đây đã có phần đỡ hơn.

Bây giờ Mã Lan đến công đoàn, tất nhiên mọi người đều bàn tán xôn xao, đặc biệt là tìm đến Từ Mỹ Lệ để hỏi thăm: "Sao em dâu của bà lại đến công đoàn? Tôi nghe nói rằng đó là do lãnh đạo huyện sắp xếp, còn nghe những người trong Xưởng ủy nói rằng đó là do con trai của Mã Lan làm nên chuyện lớn và kinh động đến cả các lãnh đạo... tất cả là thật sao?"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 116: Chương 116


Chương 116:

Vẻ mặt của Từ Mỹ Lệ có chút mơ hồ: “Tôi cũng chưa từng nghe đến chuyện này.”

Bà ta lúc này giống như đang nằm mơ vậy.

Từ Mỹ Lệ thật sự giống như đang mơ vậy.

Chuyện này xảy ra quá nhanh, thật ra gần đây bà ta đã đang tính toán muốn tuyệt giao với Mã Lan.

Bởi vì phương pháp Mã Lan đưa ra khiến cho bà ta cảm thấy khó khăn, ví dụ như Mã Lan nói rằng cha mẹ nên học chung với bọn trẻ, chỉ riêng một điểm này Từ Mỹ Lệ đã cảm thấy khó mà tiếp nhận được.

Hiện tại bà ta chỉ mới nhìn qua cuốn sách tiểu học đã cảm thấy choáng đầu hoa mắt, bà ta là người có tuổi, để bà ta phải ngồi xem sách giáo khoa của tiểu học, đây không phải là muốn bà ta mệt đến c.h.ế.t sao?

Kiên trì không được hai ngày, bà ta không thể chịu nổi nữa, ngược lại sinh ra một cảm giác rất đồng cảm với con trai mình, học tập khó khăn như vậy, khó trách con trai của bà ta không muốn học.

Trước đây chính bà ta c*̃ng không muốn học, vẫn là bị cha bà ta ép buộc học tiếp, mỗi lần thi đều không được mấy điểm, lúc thi trung học không biết dẫm nhầm vận đen nào mà không vượt qua cả điểm số bình thường.

Học tập gian nan như vậy, bà ta làm gì còn muốn cho con trai mình trải qua, không muốn học thì không học nữa, dù sao nhà bà ta cũng có tài sản truyền lại, không sợ nó không có cơm ăn.

Nhưng bây giờ con trai Mã Lan có tiền đồ như thế, thậm chí còn đang tận hưởng niềm vui với những người công nhân tạm thời kia.

Hiện tại khắp nơi trong xưởng đều bàn tán về chuyện thần kỳ này của Mã Lan, lòng Từ Mỹ Lệ vô cùng ghen ghét buồn bực.

Bà ta yên lặng lấy quyển sách giáo khoa tiểu học trong ngăn kéo ra, muốn đọc một lần nữa, quay về thành thành thật thật chỉ dạy con trai học hành, để Tiểu Cương và Tiểu Minh nhà bà ta c*̃ng có tiền đồ, về sau người mẹ này cũng muốn dựa dẫm vào con trai để nở mày nở mặt một phen.

Bên cạnh bà ta, mấy người đồng nghiệp cũng nói: "Bà không đi tìm em dâu của bà nói mấy câu chúc mừng sao?"

Bọn họ còn muốn nghe tin tức trực tiếp, còn muốn Mã Lan đưa đứa con trai tài giỏi kia đến để chỉ bảo bọn họ một chút kiến thức, trước đây cũng chưa từng thấy qua một thiên tài như thế.

Từ Mỹ Lệ bất lực xua tay: "Đang trong thời gian làm việc, các bà làm việc cho tốt đi." Bà ta chắc chắn sẽ không đi, bởi vì bà ta sợ đến chỗ đó sẽ càng thêm khó chịu.

Hơn nữa xảy ra chuyện lớn như vậy, xem chừng buổi tối phải đến nhà ông cụ Tô bên kia mở tiệc, đến lúc đó chắc chắn sẽ gặp mặt, lúc này bà ta cần phải an tĩnh một chút để điều trình lại tâm tình.

Bên này, nhà ông cụ Tô đương nhiên cũng nghe được tin tức.

Hiệu trưởng Tô dù sao cũng là hiệu trưởng của một trường trung học, công nhân viên chức bên này đều biết ông cụ, rất nhiều người đi làm vào buổi trưa, lúc đi ngang qua nhà bọn họ còn thuận miệng nói vài câu chúc mừng.

Hiệu trưởng Tô và bà nội Tô đang ngồi ở trong phòng uống trà đọc sách, nghe được tin tức còn hơi hoang mang.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Có chuyện vui gì sao?" Bà nội Tô hỏi.

Người trẻ tuổi chúc mừng nói: "Bà Tô, hai người còn không biết à? Chỗ cháu đã truyền đi khắp nơi, đứa con trai nhỏ nhà thầy Tô hình như lần viết một bài luận nghiên cứu khoa học gì đó, gây chấn động cả huyện, Huyện trưởng còn tự mình đi tới nhà bọn họ khen thưởng, nói là cho Mã Lan và hai đứa bé chuyển hộ khẩu, còn sắp xếp công việc cho Mã Lan."

Bà nội Tô và hiệu trưởng Tô đều kinh ngạc đứng lên từ trên ghế.

Hiệu trưởng Tô hỏi: "Là thật sao?"

"Đương nhiên là thật, mọi người đều biết, nếu ông bà không tin thì hãy đi hỏi một chút, cháu còn phải đi làm." Người trẻ tuổi liền lái xe đi, còn chuẩn bị nhanh chóng tới cơ quan buôn chuyện.

Sau khi người này đi, hiệu trưởng Tô và bà nội Tô đều không thể bình tĩnh.

Tin tức này đột nhiên đến như vậy, lại còn vô cùng chấn động.

TBC

Bà nội Tô kích động không thôi, trước đó bà cụ luôn lo lắng cho nhà con trai thứ ba, cảm thấy chúng không đủ lương thực để ăn, còn phải nuôi thêm hai đứa trẻ, gánh vác rất nặng.

Nếu tin tức kia là thật, vậy sau này nhà con trai thứ ba sẽ tốt hơn rất nhiều.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 117: Chương 117


Chương 117:

Hiệu trưởng Tô c*̃ng kích động, ông cụ kích động vì Giang Bác viết nên nghiên cứu khoa học, nhớ lại bài luận trước đây Giang Bác gửi cho giáo sư Tiêu, như vậy chắc chắn là đã thành công.

"Tôi đi gọi điện cho ông Tiêu."

Hiệu trưởng Tô nhanh chóng chạy tới bưu cục gọi điện thoại, bước đi như bay, giống như một đứa trẻ, bà nội Tô ở phía sau nói to: "Chậm một chút."

Đến bưu cục, gọi điện thoại một hồi, hiệu trưởng Tô liền tranh thủ thời gian hỏi giáo sư Tiêu, chuyện này có phải thật hay không.

Đầu bên kia điện thoại, giáo sư Tiêu nói: "Là thật, tôi còn viết thư cho ông, đoán chừng còn chưa tới đâu."

Hiệu trưởng Tô kích động chạm lên n.g.ự.c của mình, cảm thấy trái tim của ông cụ sắp không chịu nổi rồi.

Cháu trai của ông cụ mới chỉ có tám tuổi thôi.

Giáo sư Tiêu nói: "Ông Tô, bởi vì tôi không thể giữ lại cháu trai của ông mà sở nghiên cứu bên kia còn phê bình tôi nữa, hiện tại tôi vẫn muốn nói rõ, Tiểu Bác nhà ông có lựa chọn nào tốt hơn chưa?"

Hiệu trưởng Tô chột dạ không nói thêm gì.

Giáo sư Tiêu tiếp tục nói: "Những lời khác tôi cũng không nhiều lời, ông cũng là người làm trong giáo dục, muốn tốt cho Tiểu Bác thì nên để nó tiếp nhận giáo dục tốt hơn, đừng làm chậm trễ một thiên phú tốt như vậy."

Hiệu trưởng Tô trịnh trọng nói: "Tôi biết rồi, ông Tiêu, ông yên tâm đi."

Đương nhiên, sau khi nói xong vẫn là chột dạ, cháu trai nhà ông cụ hẳn là nên học đại học, vậy mà lúc này còn đang chờ học tiểu học.

Sau khi cúp điện thoại, hiệu trưởng Tô trong lòng vui vẻ, lại điện thoại cho mấy người con trai đang ở cơ quan.

Tiền điện thoại quý, bình thường ông cụ đều tiếc không bỏ ra nhưng hôm nay thì nhất định phải chi.

Chỉ thị duy nhất đối với ba người con trai chính là buổi tối hôm nay hãy về nhà ăn cơm, trọng yếu nhất chính là đưa theo bọn trẻ.

...

Lúc này bọn trẻ đang ở trong trường học c*̃ng không yên.

Buổi chiều tiết cuối là tiết sinh hoạt, học sinh toàn trường đang dọn dẹp sân, mấy đứa trẻ nhà họ Tô theo lời Tô Bảo Cương bao vây Giang Bác vào chính giữa, không cho học sinh khác nhìn.

Tống Sở nói: "Vì sao không cho bọn họ nhìn anh Tiểu Bác? Bọn họ đều rất thích anh Tiểu Bác, muốn làm bạn với chúng ta."

Tô Bảo Cương nói: "Người khác xem phim còn phải mua vé mới vào cửa được, Tiểu Bác nhà chúng ta sao có thể tùy tiện cho người khác nhìn?"

Tống Sở: “..."

Tô Bảo Phương nói: "Không sai, không phải ai cũng có thể nhìn anh ba nhà chúng ta."

Tô Bảo Lượng nói: "Thật ra nhìn một chút cũng không sao."

Tô Bảo Minh nói: "Dù sao em cũng sẽ nghe lời chị Sở Sở, chị Sở Sở nói có thể nhìn thì có thể cho người khác nhìn."

Tô Bảo Cương mất hứng nói: "Phải nghe anh, anh chính là anh trai của em!"

"Nhưng chị Sở Sở hiểu em nhất." Tô Bảo Minh kiên định ủng hộ Tống Sở.

Tô Bảo Cương: “... Thì nhìn cũng được, nhưng không cho phép sờ."

Thế là mấy đứa trẻ tản ra, cho người khác nhìn Giang Bác, bọn nhỏ như ong vỡ tổ chạy tới, chúng đều là nghe thầy giáo nói rằng trường học của chúng tạo ra một nhà khoa học, đặc biệt lợi hại.

Nhà khoa học đối với bọn trẻ là một nghề nghiệp xa xôi và thần bí, cho nên mọi người đều cực kỳ hiếu kỳ xem nhà khoa học trông như thế nào, hiện tại rốt cuộc cũng thấy được dáng dấp thật là dễ nhìn!

Một nam học sinh nói: "Khó trách tớ không làm nổi nhà khoa học, mẹ tớ không sinh ra tớ đẹp mắt như vậy."

TBC

Giang Bác: "..."

Lại có bạn học nữ nhìn Tống Sở: "Sở Sở cũng xinh đẹp, Sở Sở cũng muốn làm nhà khoa học sao?"

Tống Sở kiêu ngạo ưỡn ngực: "Tớ muốn làm… trợ lý nhà khoa học!"

"Trợ lý là cái gì?"

"Trợ lý là cái gì cũng đều làm, không có trợ lý, nhà khoa học cũng sẽ không ăn cơm, không đi ngủ."

Tiến sĩ chính là như vậy, lúc còn ở phòng thí nghiệm, ăn cơm đi ngủ đều phải có người dỗ, những nhà khoa học cũng như vậy, luôn luôn làm thí nghiệm đến quên ăn cơm, đi ngủ.

Không ăn cơm không đi ngủ thì làm sao sống được, trợ lý lợi hại như vậy sao? Bọn nhỏ sợ ngây người, có đứa bé nói: "Vậy về sau tớ cũng muốn làm trợ lý cho nhà khoa học."

Giang Bác ngẩng đầu nhìn bầu trời, nghĩ đến trước kia Tống Sở thường thức đêm đọc tiểu thuyết, cũng hầu như là không ăn cơm, vì để cho cô đúng giờ ăn cơm đi ngủ, anh không thể không yêu cầu cô dỗ mình ăn cơm đi ngủ...
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 118: Chương 118


Chương 118:

Bởi vì buổi tối phải đến nhà ông cụ Tô bên kia ăn cơm, buổi trưa Tô Chí Phong vừa dạy xong liền đi đón hai đứa trẻ tan học.

Vừa tới cổng nhỏ, liền thấy trên cổng treo một cái biểu ngữ, trên tấm biểu ngữ dán một dòng chữ đỏ: "Nhiệt liệt chúc mừng thành tích khoa học của bạn học Tô Giang Bác."

Cái tấm biểu ngữ này treo ở trường tiểu học quả thật có chút không hài hòa.

Tô Chí Phong thật sự có chút bận tâm, trường học làm như thế, con trai ở trường học có thể lộ ra nhiều điểm khác thường, liệu có bị những đứa trẻ khác bài xích không?

Người làm cha luôn luôn khó tránh khỏi việc quan tâm quá nhiều đến con mình.

Lúc này không phổ biến chuyện cha mẹ đưa đón, thời gian tan học, bọn trẻ như ong vỡ tổ chạy ra, sau đó ai về nhà nấy tìm mẹ của mình.

Tô Chí Phong nhìn ra hai đứa trẻ trong đám người, quả thực chính là hạc giữa bầy gà, quá chói mắt.

Đặc biệt là bên người bọn nhỏ còn tụ tập một đám học sinh, con gái của mình còn cười đặc biệt vui vẻ, giống giai điệu của một bài hát.

Nhìn thấy Tô Chí Phong, Tống Sở nhanh chóng chạy tới ôm bắp đùi của ông, miệng hô lên: "Cha!"

Những đứa trẻ lúc đầu còn đang vây quanh, nhìn thấy Tô Chí Phong đều chạy mất.

Tô Chí Phong nói: "Sao có nhiều người chung một chỗ với các con như vậy?"

Tống Sở thầm nghĩ: "Bọn họ nói anh Tiểu Bác thông minh, muốn ở cùng một chỗ với anh Tiểu Bác, dính lấy sự thông minh của anh ấy."

Bên cạnh, Giang Bác bất đắc dĩ thở dài.

Tô Chí Phong cuối cùng cũng yên tâm, con trai nhà mình không chỉ không bị bài xích mà còn có nhiều bạn bè: "Vậy các con có nhiều bạn như vậy thì có thấy vui vẻ không?"

"Vui lắm ạ." Tống Sở cao hứng nói, nơi này thật không giống với tận thế, trước kia khi tận thế, bọn trẻ cạnh tranh đặc biệt kịch liệt, bởi vì Tiểu Bác quá thông minh nên bị những đứa trẻ khác căm thù, cho nên cô và Tiểu Bác đều không có bạn bè, luôn lẻ loi trơ trọi.

Nơi này thật tốt, tất cả mọi người bởi vì Tiểu Bác thông minh, cho nên đều thích anh, còn đồng ý làm bạn với bọn họ.

Tống Sở muốn mình càng thêm cố gắng, cũng muốn mọi người thích cô.

TBC

Tô Chí Phong cười xoa đầu cô: "Vui vẻ là được rồi, chúng ta tới nhà ông nội bà nội ăn cơm thôi."

Buổi tối, ba nhà gần như là đến cùng một lúc.

Vừa gặp mặt, Tô Chí Quốc và Tô Chí Cường liền vây quanh, tìm Tô Chí Phong hỏi rõ mọi chuyện, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Giang Bác, cảm thấy nhìn thế nào cũng giống như một đứa trẻ thông minh.

Từ Mỹ Lệ và Phùng San c*̃ng một mực nhìn Giang Bác, con mắt hận không thể nhìn thấu đầu óc của anh, xem trong đầu anh đến cùng học được những thứ gì, hay nhiều hơn người khác thứ gì.

Ngược lại là mấy đứa trẻ tương đối vô ưu vô lo, kéo Tống Sở và Giang Bác cùng nhau chơi đùa, đối với bọn họ mà nói, Giang Bác có được thành tích vẫn không bằng việc Giang Bác viết bài được đăng lên báo, dù sao chuyện thành tích gì đó cũng không có quan hệ gì với bọn họ, nhưng mà đăng bài lên báo bọn họ liền có thể nghỉ một buổi để chép bài.

Bà nội Tô cùng hiệu trưởng Tô c*̃ng nghe được chi tiết sự tình từ hai vợ chồng Mã Lan.

Biết bây giờ Mã Lan còn được sắp xếp đến công đoàn để làm việc, bà nội Tô vui mừng đến đỏ tròng mắt, cảm thấy cuối cùng nhà con trai thứ ba đã hết khổ.

Lúc trước, từ khi đứa con trai thứ ba cưới cô con dâu này, bà cụ luôn lo lắng, bây giờ rốt cuộc có thể nhẹ nhàng thở ra.

"Sau này cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn."

Hiệu trưởng Tô cười híp mắt, vẫy tay gọi Giang Bác qua.

Giang Bác liền kéo Tống Sở cùng đi, mấy đứa trẻ c*̃ng tham gia náo nhiệt.

Hiệu trưởng Tô khom người nói với Giang Bác: "Tiểu Bác à, bây giờ trình độ của cháu đã rất cao, cháu có suy nghĩ gì không, cháu nên học cấp ba, sau đó tham gia thi đại học, học đại học sớm một chút."

Nghe thấy thế, Giang Bác lập tức lắc đầu: "Không nghĩ đến, cháu có tính toán của mình."

Hiệu trưởng Tô sững sờ: "Vậy cháu dự định như nào?"

"Cháu định gửi bản thảo cho tòa báo tỉnh để kiếm tiền."

Hiệu trưởng Tô còn chưa lên tiếng, những đứa trẻ khác đã nháo nhào lên, Tô Bảo Cương hét lên: "Em ba à, không thể làm như vậy."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 119: Chương 119


Chương 119:

Tô Bảo Lượng c*̃ng ôm mặt: "Về sau anh sẽ đưa tiền tiêu vặt cho em, em đừng kiếm tiền, em chỉ cần học tập cho thật giỏi."

Giang Bác: "Em đã quyết định rồi."

Hiệu trưởng Tô khuyên nhủ: "Hiện tại trong nhà không cần cháu kiếm tiền, cháu à, cháu nên học tập cho tốt."

Giang Bác lắc đầu, thời đại này tri thức lạc hậu, anh thực sự không có chút hứng thú, kiến thức trong đầu anh còn nhiều hơn so với thời đại này.

TBC

Hiệu trưởng Tô nhìn Tô Chí Phong và Mã Lan, muốn hai người c*̃ng khuyên nhủ.

Tô Chí Phong nói: "Cha, chuyện này còn quá sớm, nhà chúng con sẽ không làm theo, sau này hãy nói."

Mã Lan c*̃ng gật đầu, con trai của bà mới tám tuổi, muốn thành đạt cũng phải chờ vài năm nữa lớn lên một chút, nhỏ như vậy liền gánh thì bà cảm thấy quá mệt mỏi.

"Cha, đứa bé dù thông minh đến cỡ nào thì cũng chỉ là một đứa trẻ."

Hiệu trưởng Tô thở dài, cảm thấy đáng tiếc.

Càng phát hiện năng lực của đứa nhỏ này, ông cụ càng cảm thấy không thể làm trễ nải đứa trẻ này, nếu làm trễ nải, ông cụ thật có lỗi với quốc gia.

Quốc gia cần nhiều nhân tài.

Không quan tâm nữa vậy, dù sao đây cũng là chuyện riêng của Mã Lan bọn họ, bữa cơm này, ông cụ Tô ăn vô cùng vui vẻ.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Phùng San đột nhiên đề nghị Tô Chí Phong, về sau cuối tuần có thể đến nhà bọn họ chơi, nhà bọn họ có phòng ở rộng rãi, bọn trẻ có thể qua đó ngủ.

Nhà của Tô Chí Quốc và Phùng San chia làm hai phòng ngủ, so sánh thì không gian rộng rãi hơn nhiều so với phòng đơn nhà Mã Lan.

Phùng San cười nói: "Bảo Lượng và Bảo Phương nhà bọn tôi luôn miệng nói Tiểu Bác và Sở Sở thông minh, đặc biệt muốn cùng bọn trẻ chơi với nhau, chúng nói với tôi rất nhiều lần."

Tô Bảo Lượng và Tô Bảo Phương cũng muốn nói chúng hoàn toàn không có nói như vậy, nhưng có các em tới nhà chơi, chúng vẫn rất vui vẻ.

Từ Mỹ Lệ ở bên cạnh cười ha ha, thầm nghĩ hiện tại Phùng San không còn vẻ thanh cao, còn không phải không nhịn được cúi đầu? Phùng San có thể cúi đầu, Từ Mỹ Lệ đương nhiên cũng có thể, nếu so da mặt ai dày, Phùng San có thể so được với bà ta sao?

Lúc trước bà ta cảm thấy mình hơn Mã Lan là bởi vì bà ta có hộ khẩu thành phố, được làm việc chính thức, hiện tại Mã Lan so với bà ta cái gì cũng không khác, địa vị bình đẳng, người ta còn có một đứa con trai thiên tài, so với mình còn hơn, cho nên xem như cúi đầu cũng không thiệt chút nào: "Nhà bọn tôi c*̃ng coi như rộng rãi, có thể để bọn trẻ qua nhà bọn tôi chơi cũng được, đứa nhỏ nhà tôi cũng cùng lớp với bọn trẻ, vừa vặn làm bài tập cùng một chỗ."

Tô Bảo Cương mới nghe phải làm bài tập, sắc mặt cũng thay đổi.

Mã Lan cũng không thể đắc tội: "Cái này còn phải xem ý kiến của bọn trẻ."

Tống Sở nhìn mấy đứa trẻ một chút, trong lòng cũng rất xoắn xuýt, cuối cùng kéo Mã Lan xuống, nói thì thầm: "Mẹ, có thể mời bọn họ qua nhà của chúng ta không?"

Mã Lan nhìn cô nói: "Đương nhiên có thể."

Tống Sở liền vui vẻ: "Mọi người cũng có thể qua nhà của cháu chơi."

Đứa trẻ nói như vậy, Phùng San và Từ Mỹ Lệ đều có chút thất vọng, mục đích của bọn họ chỉ là nghĩ cách tiếp xúc gần gũi với Giang Bác.

Ngược lại, đối với chuyện này bà Tô cảm thấy rất vui mừng, trước kia mấy cô con dâu luôn tranh đấu với nhau, luôn luôn gây chuyện ồn ào, mặc dù không ảnh hưởng toàn cục nhưng c*̃ng khiến người mẹ chồng này lo lắng.

Hiện tại tốt rồi, hoà hợp êm ấm.

Từ khi Sở Sở và Tiểu Bác tới nhà ông cụ Tô, nhà họ Tô càng ngày càng tốt lên.

Trên đường trở về, Mã Lan và Tô Chí Phong liền thương lượng sáng sớm ngày mai xuất phát tới công xã bên kia xử lý thủ tục chuyển hộ khẩu, thuận tiện còn phải trở về nhà họ Mã báo tin vui.

Hai người bàn bạc, mang một ít ngũ cốc khô trong nhà trở về, ngũ cốc khô này vốn là hai vợ chồng đổi cho mình ăn, để bọn nhỏ ăn đồ ăn tinh bột, về sau đứa nhỏ không phải ăn giống bọn họ, lúc này mới còn thừa lại một chút.

Sáng sớm ngày hôm sau, một nhà bốn người gói ghém lên đường.

So với lần trước, lần này hăng hái hơn rất nhiều.
 
Back
Top Bottom