Cập nhật mới

Ngôn Tình Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 520: Chương 520


Bữa cơm này đều ăn rất vui vẻ, cũng khiến học sinh trong lớp thấy hãnh diện, lên đại học rồi nhiều người biết rõ bạn cùng trường ưu tú có ý nghĩa lớn thế nào với mình.

Không ai muốn bạn cùng trường là người tài trí tầm thường.

Mới vào học đã quen bạn cùng trường ưu tú như vậy, đúng là niềm vui cho đời sinh viên.

Bọn họ còn thương lượng có nên thành lập một tiểu tổ học tập, sau này giao lưu kinh nghiệm học tập, cùng tiến bộ, tránh cho chểnh mảng trong việc học hay không.

Lớp trưởng Nghiêm Chúc nói: “Lớp chúng ta có câu lạc bộ văn học nhỉ, hay là chúng ta làm câu lạc bộ học tập không? Tớ kiến nghị cho đồng chí Tô Giang Bác làm hội trưởng.”

Tôn Á giơ tay đồng ý: “Tớ đồng ý, đến lúc đó nói cho bạn cùng lớp, ai muốn tham gia thì tùy, mọi người cảm thấy thế nào?"

Nghiêm Chúc hỏi Giang Bác: “Bạn Tô Giang Bác thấy sao?”

Giang Bác không thích, anh chẳng cần học hành, nhưng thấy bộ dạng đầy hứng thú của Tống Sở bèn gật đầu.

Tống Sở vui vẻ nhìn Giang Bác, mừng vì anh nhanh chóng dung hợp vào đời sinh viên.

Dưới sự tuyên truyền của lớp trưởng và ủy viên tuyên truyền - đồng chí Tôn Á, các bạn trong lớp đều biết trừ câu lạc bộ văn học ra, lớp còn chuẩn bị làm câu lạc bộ học tập, học sinh siêu giỏi số một toàn trường – đồng chí Tô Giang Bác đảm nhiệm hội trưởng.

Riêng cái tên Giang Bác cũng đã đủ khiến cho một đám người bu đen bu đỏ, rất nhanh đã có nhiều người đến bên này báo danh.

Các học sinh của lớp khác trong khoa văn học khóa thứ 65 đều biết rằng, lớp này có nhà văn làm hội trưởng câu lạc bộ văn học, có học sinh siêu giỏi làm hội trưởng, ghen tỵ quá đi!

Viện khoa học số học, viện trưởng Viên từ sớm đã đến lớp của Giang Bác nhìn, nhưng lại được cho biết là anh không đến.

Viện trưởng Viên buồn bực.

Ông định gặp hạt giống toán học này, muốn tâm sự với anh, cho khích lệ, bàn về khác biệt giữa văn học và số học, kết quả người học sinh này căn bản không đến.

Khỏi hỏi, chắc chắn là đi học bên khoa văn học rồi.

Viện trưởng Viên cảm thấy siêu khó chịu, ông cho rằng học sinh này cực kỳ có thiên phú về toán học, nhiều công thức giải toán mà chính bọn họ cũng không biết.

Hạt giống tốt như vậy định sẵn tỏa sáng ở khoa toán học mới đúng, vì sao mê mẩn văn học?

Viện trưởng Viên lại đi khoa văn học tìm người hỏi thăm tin tức, hỏi cố vấn trường học mới biết Giang Bác chẳng những học ở khoa văn học, còn như cá gặp nước, hiện tại làm mấy chức vụ.

Viện trưởng Viên vuốt đỉnh đầu lưa thưa tóc, học văn thì thôi đi, còn đảm nhiệm nhiều chức vị, đào đâu ra thời gian học toán nữa?

Viện trưởng Viên cảm thấy phải tìm cách khiến học sinh này đi học khoa toán, cứ để mặc như vậy thì học sinh này sẽ bị bên khoa văn học đồng hóa.

Tống Sở cùng Giang Bác ngồi xe về nhà, bởi vì trường học quá xa nhà, không tiện đạp xe.

Khi về nhà thì trời đã tối.

Tống Sở ngồi trên xe cảm thấy đuối sức, tuy rằng tinh thần phấn khởi, nhưng mắt đã lim dim. Cô nghĩ đến một vấn đề, hiện giờ chính mình cùng anh Tiểu Bác đều là ban cán bộ, tùy thời đều có nhiệm vụ, nếu không ở lại trường thì giáo viên và đám bạn học đều không tìm được bọn họ. Dù Tống Sở cực kỳ không nỡ xa cha mẹ ở nhà, nhưng thật ra cha mẹ vì chăm sóc bọn họ mà vất vả đi rồi về hàng ngày.

Sau khi vào đại học, Tống Sở càng thêm hiểu rõ nỗi vất vả của cha mẹ trong trường. Việc học trong đại học rất nặng, có nhiều hoạt động, lúc trước cha mẹ chắc đã bỏ qua nhiều cơ hội vì chăm sóc bọn họ.

TBC

Tống Sở quay sang thương lượng với Giang Bác:

“Anh Tiểu Bác, chúng ta ở xa quá, không phương tiện, hay là nội trú đi.”

Giang Bác: “. . .”

"Hơn nữa đi rồi về như vậy hơi mệt. Lúc trước cha mẹ vì chăm sóc chúng ta nên không thể ở nội trú, mỗi ngày đều phải về nhà, cũng rất vất vả. Nếu hai chúng ta xin nội trú thì cha mẹ cũng có thể ở nội trú, cuối tuần về nhà gặp mặt. Nếu anh không nỡ xa cha mẹ thì lúc nào không có môn học chúng ta đến trường thăm hai người là được.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 521: Chương 521


Giang Bác siết chặt nắm tay: "Không thích ở túc xá, đông người, không thích."

Tống Sở nghe vậy gãi đầu, cô cũng không quen ở chung với nhiều người, nhưng mọi người đều có thể thích ứng, chắc cô cũng sẽ làm được. Có điều anh Tiểu Bác thì hơi khó, anh có yêu cầu rất cao về sinh hoạt.

“Hay là ở ký túc xá một người? Có thể nhờ nhóm bác sở trưởng giúp đỡ, nhưng anh ở một mình có bị sợ không?”

Giang Bác nhanh chóng gật đầu.

Tống Sở: ". . ."

Thôi thì cứ tạm như vậy, rồi sẽ tìm được cách tốt hơn.

Hai người về nhà một lúc thì Tô Chí Phong và Mã Lan mới trở về, ngày đầu khai giảng, bọn họ cũng rất bận.

Trông thấy bọn nhỏ đều ở trong nhà, Mã Lan hào hứng hỏi tình huống trong trường của hai đứa.

Tống Sở vui vẻ kể tình huống ở trường của mình và Giang Bác cho cha mẹ nghe.

Mã Lan nghe con trai con gái của mình ở trường học thoải mái như vậy thì yên lòng, chỉ sợ bọn họ bị người ăn h**p.

“Nhưng con cảm thấy đi học quá xa, không phương tiện." Tống Sở nói: “Mẹ ơi, nếu con và anh Tiểu Bác ở lại trường thì có thể ở chung không? Hình như học sinh nam và nữ phải tách ra.”

Mã Lan trả lời: “Đương nhiên không được, đây là quy củ của trường, tuy hai đứa là anh em cũng không thể ngoại lệ."

Tống Sở gật đầu, tiếp đó nhìn về hướng Giang Bác.

Giang Bác hơi khẩn trương, đầu ngón tay theo bản năng bóp nhau, nhưng không nói câu nào, dường như không có ý kiến gì với bất kỳ sắp xếp nào.

Giang Bác càng như vậy thì Tống Sở càng không yên tâm để anh một mình.

Mã Lan và Tô Chí Phong cũng không yên tâm cho con trai con gái đi ở nội trú.

Mã Lan khuyên nhủ: “Ký túc xá trong đại học không được tốt, đông người, chưa chắc ở chung với bạn cùng lớp. Hai đứa còn nhỏ, không biết cách xử lý quan hệ, nếu thật sự ở trọ thì cha mẹ cũng không yên tâm. Cứ tạm ở như vậy, chờ tới kỳ nghỉ chúng ta đi xem gần trường có nhà cho thuê nào hoàn cảnh tốt chút không.”

Tô Chí Phong đồng ý việc này, sợ con gái còn nhỏ bị người khi dễ. Con trai thì không nhỏ gì, nhưng tính tình này ông sợ thằng nhóc bị người ta đánh.

Sau khi đã quyết định, Mã Lan cười nói: “Còn phải hỏi đồng chí Tiểu Vũ xem coi Tiểu Bác nhà chúng ta có thể ở lại bên ngoài không.”

Dù sao họ vào ở trong sân lớn này cũng vì vấn đề an toàn.

Giang Bác âm thầm thở ra. Anh không muốn ở trọ chút nào, thuê nhà cũng được, anh có thể tìm viện nghiên cứu hỏi xem có thể đổi nhà không, bọn họ không cần căn nhà này nữa.

TBC

Mã Lan bỗng nói:

“Nhưng Sở Sở đã nhắc nhở mẹ, hai đứa là sinh viên rồi, nên có phòng riêng.”

Giang Bác: “. . .”

Mới khai giảng, chuyện chuyển nhà tạm gác lại, ít nhất chờ tới lễ quốc khánh mới có thời gian cho việc này.

Tống Sở không nhắc lại nữa, vui vẻ cùng Giang Bác trải qua đời sống sinh viên nhiều màu.

Cô và ủy viên tuyên truyền Tôn Á thương lượng tổ chức hoạt động góp bài, khích lệ mọi người sáng tác gửi bài, còn định để trống một tháng tổ chức dã ngoại. Đương nhiên, những hoạt động này dựa trên nguyên tắc tự nguyện.

Dù sao cuộc sống sinh viên thuộc về các học sinh, mỗi người có thói quen học của riêng mình, không thể chiếm đoạt thời gian học của người khác.

May mà đa số học sinh trong lớp ủng hộ đề nghị này, Tống Sở vừa tuyên bố là cả đám xin tham gia. Đặc biệt là đồng chí nữ cực kỳ ủng hộ Tống Sở.

Lớp trưởng Nghiêm tìm đến Giang Bác, Nghiêm Chúc đã hai mươi tuổi, xem như lớn tuổi trong lớp, tính cách cũng chính chắn.

Nghiêm Chúc nhìn trạng thái tinh thần mà các học sinh nữ biểu hiện thì biết các cô gái về sau sẽ làm việc lớn, thế là ngồi không yên.

“Bạn Tô Giang Bác, cậu cũng thấy đấy, các học sinh nữ của lớp chúng ta đều khá hoạt bát, bạn học nam không thể tụt lại phía sau, chúng ta cũng nên tổ chức gì đó chứ nhỉ? Chúng ta không thể bị so không bằng họ được.”

Giang Bác nói: “Không sao cả."

Anh sẽ không tranh thắng thua với Sở Sở, miễn cô vui là được.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 522: Chương 522


Anh cảm thấy Sở Sở đi học đại học trở nên vui vẻ, vui hơn bất cứ lúc nào khác.

Lớp trưởng Nghiêm vịn trán:

TBC

“Các bạn học nữ dưới sự dẫn dắt của bạn Tô Tống Sở đã phát động nữ quyền, nếu chúng ta không cố gắng sẽ bị người khinh thường."

"Không sao cả."

" Không thể để yên như vậy, không bàn tới vụ không gả không cưới, sợ là muốn ở rể cũng không ai thèm. Chúng ta cần bảo vệ tôn nghiêm của đồng bào nam, chứng minh học sinh nam khoa văn học của đại học Bắc Kinh không phải cục nợ!”

Cái này thì đúng là không thể mặc kệ, Giang Bác nhíu mày hỏi:

“Tổ chức như thế nào?”

"Chúng ta cũng viết gì đó đi.”

Giang Bác nhíu mày, văn vở của anh không bằng Sở Sở.

“Sách của câu lạc bộ văn học là viết văn, cậu là ủy viên học tập vừa là hội trưởng câu lạc bộ học tập, thế thì dạy cho mọi người kỹ xảo sáng tác được không?”

Giang Bác: “. . . Được.”

Không sao, anh sẽ tìm thời gian đọc thêm sách vở.

Tống Sở phát hiện Giang Bác gần đây hơi bận.

Anh mượn nhiều sách từ thư viện, tan học còn nhờ nhóm Tiểu Vũ bê lên xe giùm.

Tống Sở nói: “Anh Tiểu Bác, sao anh có thể mượn nhiều sách vậy? Mỗi người chúng em chỉ được mượn ba quyển.”

Giang Bác lấy một xấp thẻ mượn sách ra khỏi túi.

Tống Sở kinh ngạc hỏi:

“Lấy thẻ mượn sách của người khác hả?”

Giang Bác gật đầu, biết anh muốn mượn sách nên Nghiêm Chúc tìm một đống thẻ cho anh, nói là mọi người cực kỳ ủng hộ anh giành ánh sáng cho học sinh nam trong lớp.

Tống Sở cười vui vẻ: “Vậy là anh Tiểu Bác ở chung hòa hợp với mọi người nhỉ.”

Giang Bác không tỏ ý kiến. Những người này tư tưởng đều rất đứng đắn, ở chung không khiến người khó chịu.

“Mà anh Tiểu Bác mượn nhiều sách như vậy làm gì?”

“Viết sách.” Tống Sở không nói tỉ mỉ: “Tiểu tổ học tập muốn viết sách.”

Tống Sở nghe thấy Giang Bác định làm hoạt động đoàn thể nhỏ thì càng vui: “Ngày mai em cũng sẽ bàn với Tôn Á mượn tất cả thể mượn sách của mọi người, mượn nhiều sách học tập. Nhưng với số sách này, một mình anh Tiểu Bác cũng không học hết được, anh nên kêu mọi người đều tham dự vào, như vậy mới có tham dự và cảm giác vinh dự tập thể, anh không thể một mình làm hết mọi việc.”

Giang Bác cảm thấy một mình anh có lẽ làm càng nhanh hơn, nhưng nếu lần sau có việc tương tự thế này, không chừng đám người đó lại tìm anh, thế thì bận lắm.

Giang Bác gật gù học hỏi: “Đúng rồi, anh sẽ xem một phần, còn lại cho bọn họ."

Tuy tốc độ đọc sách của Giang Bác nhanh, nhưng anh không phải cứ cắm đầu đọc, hôm sau đến trường còn sót một chồng sách chưa đọc. Giang Bác giao hết cho Nghiêm Chúc, để mọi người cùng nhau xem, tổng kết trọng điểm trong sách rồi tập hợp lại.

Đúng vậy, phần của bọn họ chỉ là cuốn tập hợp tổng kết kinh nghiệm của người đi trước, không định xuất bản, đến lúc đó cung cấp cho học sinh trong khoa văn học sử dụng.

Nghiêm Chúc không cảm thấy có gì không tốt, ngược lại cảm thấy Giang Bác có ý tưởng hay, một mình cậu ấy lấy đi một nửa sách: “Yên tâm, tớ sẽ phân ra ngay, trong một tuần là chúng ta có thể tổng kết tất cả tư liệu."

Nghe thấy thời gian này, Giang Bác: ". . ."

Thấy Giang Bác dường như hơi không vừa ý, Nghiêm Chúc nói nhỏ: “Yên tâm đi, tớ đã lén hỏi thăm, bên câu lạc bộ văn học cũng là một tuần nộp bản thảo, sẽ theo kịp. Với lại chúng ta nên nhường bọn họ, dù sao bên kia có nhiều bạn học nữ hơn, đúng không nào?”

Giang Bác cảm thấy rất có đạo lý, cũng không thể làm Sở Sở kém hơn mình, hiếm khi cô hứng thú với việc gì.

Học sinh trong lớp biết hai bên đều đang chuẩn bị ra tác phẩm, lục tục gia nhập trận doanh khác nhau. Đám văn thanh thích viết văn hơn, cảm thấy linh cảm quan trọng hơn thì gia nhập câu lạc bộ văn học của Tống Sở, cùng viết văn góp tác phẩm.

Học sinh chú trọng kỹ xảo sáng tác thì gia nhập bên Giang Bác, định cung cấp tài liệu học tập trợ giúp đám bạn học mới gia nhập vào gia đình lớn khoa văn học.

Cố vấn trường học cô Lý sau khi biết chuyện thì rất vui, cố ý để lại chìa khóa lớp học cố định cho họ dùng vào công việc.

Các lãnh đạo của khoa văn học cũng vui vẻ nhìn đám học sinh mới nhập học tràn đầy sức sống.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 523: Chương 523


Chủ nhiệm của khoa cảm khái: “Nguồn học sinh mới năm nay rất khá, xem ra cải cách tuyển sinh đại học cũng có mang đến tác dụng lớn cho giáo dục, lãnh đạo lớn thật trí tuệ.”

Bên khoa văn học vô cùng náo nhiệt, viện khoa học số học cũng không nhàn rỗi.

Viện trưởng Viên quyết định tổ chức thi đấu toán học cho học sinh mới, ông đưa ra mấy đề mục kiểm tra các học sinh, ông sẽ đưa sách cất chứa của mình cho học sinh nào được hạng nhất.

Đây là sách cất chứa của viện trưởng lớn!

Tin tức truyền ra, các đàn anh đàn chị lớp lớn cực kỳ ganh tỵ, cảm thấy viện trưởng lớn quá tốt với các đàn em mới đến.

Không chỉ bên viện khoa học số học ghen tỵ, khoa khác cũng ghen ghét. Các học sinh yêu thích học tập, mê nhất là số sách của các giáo sư, viện trưởng, nhiều cuốn sách không thể tìm trong thư viện của trường.

Nếu mình có được một cuốn thì cảm giác được ích lợi suốt đời.

Bên khoa văn học cũng đàm luận nếu bọn họ có thể tổ chức hoạt động thì tuyệt.

Nghiêm Chúc nhớ đến Giang Bác thuộc khoa toán học, hỏi anh: “Cậu có đi tham gia không?”

Tống Sở cũng nhìn Giang Bác, cô cảm thấy nếu anh Tiểu Bác tham gia nhất định có thể lấy hạng nhất.

Giang Bác nói: “Không rảnh, bận viết sách rồi, cũng không cần dùng sách đó.”

Tống Sở cảm thấy cũng đúng, năng lực giải toán của anh Tiểu Bác rất mạnh.

Bên viện khoa học số học, viện trưởng Viên chờ cả tuần vẫn không thấy Giang Bác đến báo danh, ngược lại nghe nói vị này lại viết sách.

“. . .”

Lãnh đạo lớn cũng nghe được biểu hiện của Giang Bác trong trường học.

Sở trưởng Thái cảm thấy rất đáng tiếc, đồng chí Tô Giang Bác bỏ qua nhiều thời gian viết sách kỹ xảo sáng tác, đúng là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà.

Lãnh đạo lớn thì cảm thấy cũng tốt: "Người trẻ tuổi, tham gia hoạt động như vậy cũng hay, càng có tinh thần phấn chấn."

Sở trưởng Thái nghe vậy thấy có lý, là ông ta đã quá có lòng tham, quên mất đồng chí Tô Giang Bác còn là một thiếu niên.

Các học sinh lớp 1 khoa văn học khóa 65 vùi đầu làm một tuần, rốt cuộc hoàn thành nhiệm vụ của mình.

TBC

Nhóm Tống Sở cùng nhau xét duyệt bản thảo, bản thảo nào được thông qua sẽ gửi nhà xuất bản. Nhóm Giang Bác thì tập hợp tư liệu đã tổng kết giao cho người có nét chữ đẹp chép ra.

Thật ra có thể dùng máy vi tính, nhưng thấy nhóm Tống Sở đều là viết tay, cho nên Giang Bác cũng không nói ra ý tưởng dùng kế toán và đánh chữ.

Cuối cùng tìm mấy học sinh viết chữ đẹp trong mấy trung tâm thương mại giúp chép lại bản thảo.

Bận rộn mãi đến lễ quốc khánh mới hoàn thành.

Lúc làm xong, một đám người trẻ tuổi vui vẻ ôm nhau, Giang Bác góp sức nhiều nhất suýt bị nâng lên.

May mà mọi người toàn là người nhã nhặn, không có làm quá mức.

Nhưng Giang Bác vẫn hơi không thích ứng với kiểu ở chung như vậy.

Lúc tan học, vẻ mặt Tống Sở vui tươi nói: “Anh Tiểu Bác, câu lạc bộ văn học chúng em góp bản thảo có hai bài được chọn, sau quốc khánh sẽ đăng trên báo văn học.”

Giang Bác gật đầu.

"Các anh thì sao? Sách thế nào rồi?”

Tống Sở biết nhóm anh Tiểu Bác luôn bận chép sách.

Giang Bác nói: “Viết xong rồi, hôm nay viết xong, định giao cho giáo sư trong khoa xét duyệt.”

“Bọn anh giỏi quá!” Mặt Tống Sở đầy sùng bái nói: “Anh biết không? Nhiều học sinh rất cần sách tham khảo tích lũy tinh hoa như vậy. Lần này thông qua viết bản thảo khiến em phát hiện không phải mỗi người trong khoa chúng ta có thiên phú văn học, đa số dựa vào kỹ xảo sáng tác vững chắc. Anh Tiểu Bác, các anh làm như vậy là giúp cho nhiều học sinh mới bớt đi đường vòng.”

Giang Bác nghe vậy mới có chút cảm giác thành tựu, cảm giác mình đã làm chuyện đúng.

Tống Sở về nhà liền chia sẻ với cha mẹ những việc này.

Mã Lan biểu dương con gái ưu tú của mình, cũng khen con trai, nói với Tô Chí Phong: “Cha nó ơi, tôi cảm thấy sau khi con trai vào đại học thì khác hẳn.”

Tô Chí Phong nói: “Lớn lên."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 524: Chương 524


Mã Lan cười nói: “Xem ra đi đại học Bắc Kinh tốt thật, đều là học sinh có IQ cao, thông minh có tài hoa, con trai kết bạn cũng dễ hơn.”

Giang Bác gật đầu.

Phải công nhận là đầu óc của học sinh xung quanh anh không tệ, là nhóm ưu tú nhất trong các bạn học mấy năm qua của anh.

Ngày mười một lễ quốc khánh, lại là sinh nhật của hai đứa trẻ.

Lần này tổ chức sinh nhật ở bên ngoài, bởi vì đám bạn học biết sinh nhật của hai người nên tổ chức tiệc sinh nhật ở trong trường, cùng nhau chúc mừng sinh nhật.

Tống Sở không cho bọn họ mua quà, vì thế bọn họ viết thiệp chúc mừng, viết thơ ca cho Tống Sở, Giang Bác.

Nghiêm Chúc và Tôn Á làm ầm ĩ nhất, hai người cùng hát bài đoàn kết là sức mạnh.

Tống Sở đứng cạnh Giang Bác, vẻ mặt hạnh phúc nói: “Anh Tiểu Bác, lần sinh nhật này thật vui, anh có vui không?”

Giang Bác gật đầu.

Tống Sở bưng nước đường đỏ để nguội lên uống một hớp, đang suy nghĩ nên cảm tạ mọi người như thế nào chợt phát hiện mình hơi là lạ.

Giang Bác luôn quan sát Tống Sở, thấy cô thay đổi sắc mặt thì khẩn trương hỏi:

“Em làm sao vậy? Khó chịu hả?”

“Anh Tiểu Bác, em hơi đau bụng, đi vệ sinh một chút.”

Tống Sở ôm bụng chạy mất.

Giang Bác muốn đi theo, nhưng anh không thể vào nhà vệ sinh nữ, đành tìm Tôn Á.

Tôn Á đang đọc diễn cảm bài thơ Nghiêm Chúc viết, nghe lời này liền trả lại bản thảo cho Nghiêm Chúc, chạy đi toilet, vừa đi vừa nói: “Tưởng chuyện lớn gì, đi nhà vệ sinh mà cậu cũng khẩn trương như vậy, làm anh trai đến mức này thì tớ phục rồi.”

Giang Bác: ". . ."

Tôn Á chạy đến toilet thì nghe tiếng khóc của Tống Sở, cô ấy giật thót tim, đừng nói là xảy ra chuyện gì thật rồi. Tôn Á nhanh chóng chạy vào, thấy Tống Sở sợ hãi đứng dựa vào tường.

Tôn Á khẩn trương hỏi:

“Sao vậy Sở Sở? Khó chịu chỗ nào hả? Tớ đưa đi phòng y tế nhé.”

“Tớ tớ chảy máu.” Tống Sở dựa vào hành lang: “Trong bụng chảy m.á.u ra.”

Bụng chảy m.á.u thì lớn chuyện rồi, Tôn Á vội hỏi: “Chỗ nào?”

Tống Sở nức nở nói:

“Trong trong quần.”

Tôn Á: “. . .Cậu. . . tới cái kia rồi.”

“Cái nào?”

“Thì cái đó của con gái ấy, mẹ cậu chưa nói với cậu sao?”

" " Tống Sở lắc đầu: “Nghiêm trọng không?”

“Gì mà nghiêm trọng, không có, nhưng về sau cậu thành thiếu nữ rồi, phải giữ khoảng cách với con trai. Mẹ của tớ nói khi con gái có tức là trong bụng đổ m.á.u thì sẽ có em bé, chúng ta tuyệt đối đừng nắm tay với con trai.”

Tống Sở kinh ngạc hỏi: “Mỗi con gái đều sẽ đổ m.á.u sao?"

“Thì đó, đều phải đổ máu.”

Tống Sở nhớ lúc cấp 3 trong nhà vệ sinh nữ thấy có người thay khăn giấy dính máu, khi cô hỏi thì học sinh kia nói là bị trĩ sang.

Tống Sở cảm thấy kỳ lạ, sao trước kia cô không chảy?

Có Tôn Á giúp đỡ, cuối cùng Tống Sở đi ra nhà vệ sinh, nhưng vẫn cảm thấy toàn thân khó chịu, rất không thích ứng.

Giang Bác thấy Tống Sở dường như đã khóc, lại gần hỏi.

Tống Sở cảm thấy mất tự nhiên, sợ bị Giang Bác phát hiện ra: “Không có việc gì, anh Tiểu Bác, em ổn.”

Tôn Á nói: “Đúng rồi, cậu là đồng chí nam, đừng hỏi chuyện của con gái.”

Giang Bác mím chặt môi, cảm thấy Sở Sở có bí mật với người khác mà mình lại không biết.

Bởi vì biết Tống Sở đang không khỏe, Tôn Á giải tán cả đám quay về phòng tự học, để cô có thể về nhà chúc mừng với người thân.

Các học sinh nữ đều hiểu chuyện đó, an ủi Tống Sở đừng sợ, đây là bình thường, mọi người đều trải qua.

Tống Sở đỏ mặt gật đầu.

TBC

Giang Bác thì luôn nhìn chằm chằm chỗ Tống Sở.

Nghiêm Chúc hỏi: “Nhìn gì vậy? Con gái đều có bí mật riêng, đồng chí nam chúng ta đừng thám thính riêng tư của bạn học nữ, xấu xa lắm.”

Giang Bác:

Khi lên xe, Giang Bác luôn nhìn chằm chằm Tống Sở, nhìn cô và các cô gái thì thầm với nhau là anh biết họ có bí mật.

Giang Bác ngồi trên xe chờ Tống Sở thổ lộ bí mật với mình, nhưng cô chỉ nhắm mắt dựa vào lưng ghế.

Giang Bác hỏi: “Có gì muốn nói với anh không?”

Tống Sở mở mắt ra, gãi đầu: “Nói cái gì?"
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 525: Chương 525


Đến bây giờ Tống Sở còn chưa rõ tại sao trước kia mình không bị cái này, cũng muốn hỏi anh Tiểu Bác, nhưng cô bỗng thấy thẹn thùng, cũng không rõ tại sao nữa.

Giang Bác rất muốn hỏi, nhưng nhớ lại Nghiêm Chúc nói làm như vậy là xấu xa, thế là chính mình nhắm mắt dưỡng thần, không nói thì thôi.

Dù sao anh cũng không hứng thú biết chuyện giữa con gái với nhau, có lẽ là chuyện của cô gái khác nên Sở Sở mới không nói cho anh nghe.

Sau khi xe vào sân, Tống Sở chạy một mạch vào nhà, kéo Mã Lan đang nấu bữa tối lên lầu.

Mã Lan cười hỏi: “Về sớm thế? Chẳng phải có tụ hội à?’

Tống Sở vội nói: “Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.”

Cô cảm thấy chuyện này cần tìm mẹ giúp đỡ.

Giang Bác đôi mắt trông mong nhìn Sở Sở kéo mẹ lên lầu, có vẻ như có bí mật gì đó, anh mím môi.

Tô Chí Phong đi ra phòng bếp, nhìn thấy con trai xụ mặt thì trêu: “Ôi chà, đi tiệc sinh nhật mà sao ủ rũ vậy? Bây giờ mấy đứa có điều kiện sinh hoạt tốt như vậy, còn có gì không vui? Như cha với mẹ của con ngày xưa thì ’

“Sở Sở có bí mật." Giang Bác ngồi trên sofa nói.

Tô Chí Phong: “. . . Chỉ vì vậy?”

Tô Chí Phong xoa đầu con trai.

Giang Bác: " "

Tô Chí Phong nói: “Con trai à, có bí mật là chuyện bình thường, mẹ của con cũng giấu bí mật với cha. Hơn nữa con gái luôn có một số chuyện không phải đồng chí nam chúng ta nên biết."

Giang Bác: " Chuyện gì?"

“. . . Sao cha biết? Tóm lại chúng ta phải tập quen đi, sau này con có bạn gái thì người ta cũng không thể nào cái gì đều nói với con.”

Giang Bác muốn nói sẽ không tìm bạn gái, nhưng anh cảm thấy mình và Sở Sở là người thân thiết nhất, nếu Sở Sở giấu anh chuyện gì thì sẽ làm anh rất khó chịu, cảm thấy mình và cô không thân thiết đến thế.

Trong phòng, Mã Lan muốn ôm mặt.

Bà lần đầu làm mẹ, không có kinh nghiệm gì, không nói chuyện đó cho con gái biết.

Bà cứ cảm thấy chờ lúc cô mười lăm, sáu tuổi mới nói, cảm thấy con gái còn nhỏ mà nói chuyện này thì hơi kỳ.

Kết quả con gái thế nhưng bất tri bất giác đã lớn lên.

Mười hai tuổi đã có, chắc cũng bình thường? Hơn nữa sinh nhật của Sở Sở là bọn họ tự chọn, không chừng lớn hơn tuổi mười hai.

Mã Lan biết giờ không phải lúc so đo những chuyện này, nhanh chóng trấn an con gái, giáo dục sức khỏe sinh lý cho cô.

Làm mẹ đương nhiên là giảng rõ ràng một ít, Tống Sở rất nhanh được nghe giảng tỉ mỉ. Thí dụ như nắm tay sẽ không có em bé, nhưng ngủ chung giường sẽ bị, cho nên tuyệt đối đừng ngủ cùng chiếc giường với con trai.

Tống Sở nghe lời này thì thở phào, may mắn lúc trước ở mạt thế không có cái này, nếu không thì chẳng phải là có em bé với anh Tiểu Bác rồi sao?

Mặt Tống Sở đỏ bừng.

Quá đáng sợ, cô luôn cho rằng phải uống thuốc đặc biệt kia mới sinh được em bé.

Mã Lan cho rằng con gái bị dọa, bèn nói: “Tóm lại, con phải học cách bảo vệ tốt chính mình nhé."

TBC

Tống Sở nhanh chóng gật đầu, biểu thị tuyệt đối sẽ nghiêm túc bảo hộ chính mình.

Mã Lan nói: “Con và Tiểu Bác phải ở phòng riêng, con gái mới lớn đều phải ở riêng, không thể cùng phòng với con trai, dù với anh trai cũng không được.”

Tống Sở hỏi: “Tại sao vậy mẹ? Con và anh Tiểu Bác không ngủ chung giường mà.”

Lúc ở mạt thế cô và anh Tiểu Bác ngủ chung phòng, bởi vì như vậy an toàn hơn.

Hình như trợ lý khác cũng ngủ chung phòng với người bọn họ phụ trách.

"Không tiện, thí dụ như buổi tối con ngủ làm dơ giường thì sao?”

Tống Sở trả lời: "Anh Tiểu Bác sẽ không cười con.”

“Nhưng con có thấy ngượng không?”

" " Tống Sở gật đầu.

Xấu hổ thật chứ, cảm giác như đái dầm vậy.

Mã Lan nói: “Vì tránh cho lúng túng, phải ngủ riêng.”

Tống Sở gật đầu, nói: “Vậy con đi nói với anh Tiểu Bác, con sợ anh ấy không vui.”

Mã Lan bất đắc dĩ nói: “Được rồi, tính tình của Tiểu Bác thật là yếu ớt còn hơn con gái.”

Tống Sở che miệng cười: “Thật ra cũng rất đáng yêu."

Mã Lan: " "
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 526: Chương 526


Tính cách con trai con gái nhà mình đúng là đảo ngược.

Tống Sở được Mã Lan chăm sóc rửa mặt súc miệng sạch sẽ, thay đồ rồi mới ra khỏi cửa.

Tô Chí Phong đã nấu cơm xong, bao bánh chẻo nhân thịt heo.

Tô Chí Phong không muốn dò hỏi chuyện riêng tư giữa con gái và vợ, thấy hai mẹ con xuống lầu thì kêu mau lại đây ăn cơm.

Giang Bác giúp đỡ bày đặt bát đũa, ánh mắt thường liếc hướng Tống Sở và mẹ.

Anh phát hiện Sở Sở và mẹ luôn nhìn nhau.

“. . .”

Chắc chắn có bí mật.

Buổi tối, đọc sách xong Tống Sở về phòng nghỉ.

Cô phát hiện khi có cái này thì thân thể khó chịu, bụng luôn ngẫu nhiên đau nhói, trước kia không có nó thật tốt, vậy thì không bị khó chịu.

Nhưng mọi người đều có mà cô thì không sẽ rất kỳ lạ.

Giang Bác ngồi trên giường, thấy Tống Sở hơi nhăn mặt, anh hắng giọng.

Tống Sở hỏi: “Anh Tiểu Bác thấy khó chịu hả?”

Giang Bác lắc đầu.

Tống Sở an tâm, tiếp đó nằm xuống ngủ.

Cô chợt nhớ chuyện nói với mẹ, nằm nghiêng nhìn Giang Bác: “Anh Tiểu Bác, em thương lượng chuyện này với anh.”

Nghe lời này, Giang Bác tinh thần tỉnh táo, ngồi xếp bằng quay mặt hướng giường của Tống Sở: “Ừ, em nói đi.”

"Chúng ta lớn như vậy rồi, cảm giác ở chung hơi chật chội, hay là ngủ riêng đi.”

Giang Bác: "!!!"

Thấy Giang Bác xụ mặt xuống, Tống Sở chột dạ, trước kia còn đồng ý luôn ở cùng phòng với anh Tiểu Bác.

Tống Sở ho khan: “Em nghĩ chúng ta đã lớn, ở chung không tiện lắm.”

"Tại sao không tiện?" Giang Bác nhíu mày.

Trước kia bọn họ đều ở chung, có gì bất tiện đâu.

“Chuyện đó” Tống Sở ôm đầu, không biết nói sao.

Thấy vẻ mặt oán trách cô không giữ lời của Giang Bác, cô đành bất chấp đỏ mặt nói: “Em em đến thời kỳ sinh lý, là con gái lớn rồi, khác với trước kia! Mẹ nói con gái lớn nhà người ta đều là ngủ riêng.”

“Thời kỳ sinh lý?”

“Đúng rồi, nó đó, anh Tiểu Bác là con trai sẽ không hiểu đâu.”

“Anh biết, là con gái mỗi tháng có” Giang Bác phổ cập khoa học đến một nửa thì nói không nói được nữa.

Anh nhìn hướng Tống Sở, mặt ửng đỏ.

Không hiểu sao vốn là phổ cập kiến thức khoa học bình thường, nhưng áp dụng lên Tống Sở khiến Giang Bác cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Không khí có chút lúng túng, nhưng Tống Sở vẫn tò mò hỏi: “Sao anh Tiểu Bác biết vậy?”

“Trong sách viết.”

“Vậy sao trước kia em không có? Là lúc ở chỗ ấy á.”

Giang Bác nói: “Có thuốc ức chế, nữ giới vừa sinh ra đã bị tiêm thuốc ức chế.”

Giang Bác biết điều này, vì anh từng thấy trẻ con sinh ra trong phòng thí nghiệm bị tiêm thuốc ức chế, đây là một nhà nghiên cứu khoa học nữ đã nghiên cứu ra, nghe nói là bởi vì người dị năng nữ trong thời kỳ sinh lý dễ dẫn Zombie đến. Hơn nữa có nó rất bất tiện, Giang Bác cũng không rõ cụ thể bất tiện chỗ nào, mỗi lần anh xuất hiện là đám người trong phòng thí nghiệm sẽ ngừng nói về điều này.

TBC

Anh cũng không thích nghe.

Tống Sở thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng mình khác biệt với người của thế giới này, may mắn vẫn như cũ, chẳng qua là tiêm thuốc ức chế.

“Vậy tức là thuốc ức chế đã mất hiệu lực với em? May ghê, nếu không thì sẽ khác với mọi người.”

Đề tài nói đến đây thì Tống Sở đã không xem Giang Bác như người khác giới, cảm giác anh giống như bác sĩ, cô là người bệnh không cần xấu hổ với bác sĩ.

“Anh Tiểu Bác, vậy là tiêm thuốc ức chế sẽ không có em bé phải không?”

Giang Bác đỏ mặt gật đầu.

“Thảo nào.”

Tống Sở ho khan, cảm thấy thuốc ức chế thật tốt.

Cô còn muốn hỏi nếu sinh em bé thì có phải là cần uống thuốc không, vì có một lần cô thấy một trợ lý nói định sinh em bé, sau đó uống một chén thuốc, uống xong không lâu sau bụng đã to lớn.

Đợt đó còn dọa sợ Tống Sở, còn tưởng uống thứ kia sẽ sinh em bé, có một thời gian cô không dám uống nước.

Nhưng rồi Tống Sở ngại hỏi Giang Bác, cảm giác sinh em bé không phải đề tài dễ nói chuyện.

“Khụ khụ, anh Tiểu Bác, dù sao chúng ta cũng phải ngủ riêng, nếu không thì em sẽ ngại lắm. Em đã khác với trước, cần chú trọng chút, anh hiểu chứ?”

Giang Bác ngược lại ngượng ngùng.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 527: Chương 527


Bởi vì nhắc đến đề tài này khiến anh đột nhiên ý thức được mình khác với Sở Sở.

Trước kia những kiến thức sinh lý này đối với Giang Bác chỉ là kiến thức lạnh lẽo, chưa từng áp dụng với Sở Sở.

Nhưng bây giờ áp dụng lên cô, Giang Bác không muốn nhớ lại những kiến thức kia, cứ cảm thấy là một loại khinh nhờn

Giang Bác không đáp lại, xoay người nằm trên giường nhìn vách tường.

Tống Sở nói: “Anh… anh Tiểu Bác làm thế là sao hả? Em đã bảo là ngủ riêng.”

“Ừ.” Giang Bác ồm ồm đáp lại, tuy không muốn nhưng chính anh cũng cảm thấy mất tự nhiên, xấu hổ không dám nhìn Tống Sở.

Cô không ngờ thuận lợi như vậy, vui vẻ đi ngủ.

Nhưng cô vẫn cảm thấy toàn thân khó chịu, bụng cũng khó chịu, vừa lo làm bẩn giường, ngủ không yên.

Trừ cảm thụ mới mẻ lúc đầu ra, bây giờ Tống Sở chỉ có một ý tưởng là nhớ thuốc ức chế quá.

Hôm sau lúc ăn sáng, Tống Sở tuyên bố ngủ riêng với Giang Bác.

Mã Lan nhìn con trai, thấy con trai trừ ban đầu mày nhíu lại ra không có cảm xúc khác, bà biết dù anh không muốn nhưng cũng không mãnh liệt phản đối.

Không biết con gái nói kiểu gì mà thuyết phục được con trai yếu ớt của bà.

Mã Lan cười nói: “Tuần này nghỉ chúng ta sẽ dọn phòng, con ngủ trong phòng của cha mẹ.”

Tống Sở lắc đầu, nói: “Không cần đâu mẹ, con ngủ phòng sách tiện hơn.”

Mã Lan nói: “Trên lầu ánh sáng tốt.”

“Con không cần phơi nắng mà, dù sao chỉ là buổi chiều trở về, con thấy như vậy tiện hơn.”

Tống Sở khoát tay nói.

Vì chính mình mà khiến cha mẹ chuyển gian phòng là rất ích kỷ, dù sao ngủ ở đâu đều giống nhau.

Giang Bác để đũa xuống: “Anh ngủ phòng sách."

Tống Sở hỏi:

“Sao vậy? Anh đâu cần xem sách trên kệ.”

Giang Bác kiên định nói:

“Anh thích.”

Tống Sở: " "

Giang Bác tiếp tục ăn cơm, trong lòng nghĩ rằng đến lúc đó anh và Sở Sở một người ở lầu trên, một người ở lầu dưới, khoảng cách thật xa.

TBC

Căn nhà này ở không thoải mái gì hết, nên dọn nhà.

Lúc đi học cả người Tống Sở rất khó chịu, không ngồi yên trên lớp được.

Giang Bác lo lắng hỏi: “Khó chịu à?"

Tống Sở gật đầu: “Vâng ạ.”

Giang Bác mím môi, trong lòng bắt đầu lo lắng, chuyện này không chỉ diễn ra một, hai lần.

Nhưng Giang Bác cũng không thể tạo ra thuốc ức chế kia ngay được, dù sao nó cũng vi phạm quy luật tự nhiên, mặc dù không làm tổn thương thân thể.

Hơn nữa, còn cần rất nhiều dụng cụ tinh vi và nguyên liệu thuốc hơi đặc biệt.

Giang Bác rất lo lắng, lúc hết tiết học, anh cầm ly nước của Tống Sở đi văn phòng giáo sư hứng nước nóng cho cô.

Trong đầu Giang Bác suy nghĩ các kiến thức liên quan thời kỳ sinh lý, vừa đỏ mặt vừa nghĩ, muốn tìm thứ gì đó bồi bổ cho Tống Sở, giảm bớt loại thống khổ này.

"Anh Tiểu Bác thật tốt!”

Tống Sở ôm ly nước ấm, vẻ mặt cảm kích, phát hiện anh Tiểu Bác rất biết cách chăm sóc người khác.

Giang Bác khẽ ừ, trong lòng cảm thấy mình làm chưa đủ tốt, không thể tạo ra thuốc ức chế.

Tống Sở dưỡng hai ngày mới cảm thấy tình huống chuyển biến tốt đẹp, vừa lúc nghỉ cuối tuần, nhóm Mã Lan đề nghị dọn dẹp phòng.

Tiểu Vương biết chuyện này còn cố ý tìm người lại đây hỗ trợ.

Bê giá sách lên lầu, máy vi tính đặt ở hành lang

Tiểu Vương thấy máy vi tính bị đặt ở hành lang thì đau lòng, cảm thấy có nên xin bên trên thay nhà lớn không.

Buổi tối ngày đầu tiên, Giang Bác cực kỳ không thích ứng được.

Anh lật qua lật lại ngủ không yên, đặc biệt là nghĩ tới chuyện cách xa Tống Sở tầng trên tầng dưới thì lòng càng xao động.

Tống Sở ở trên lầu cũng là nửa ngủ nửa tỉnh nhìn hướng vị trí lúc trước Giang Bác ngủ, chỗ đó đã đặt giá sách.

Tống Sở thở dài, cảm thấy đặc biệt không thích ứng.

Hai đứa trẻ đều không thích ứng, tinh thần sa sút.

Giang Bác lên lớp không nghe giảng bài, lúc ăn cơm trưa còn nói với Tống Sở là buổi chiều không đi học, tan trường sẽ đến đón cô.

“Anh Tiểu Bác đi đâu vậy?”

Giang Bác trả lời: “Đi viện nghiên cứu.”

Tống Sở gật đầu, nói: “Anh cũng lâu rồi không làm việc, đừng vì ở bên em mà làm chậm trễ việc của anh, cứ sắp xếp sinh hoạt và công việc của anh đi.”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 528: Chương 528


Giang Bác: " "

Buổi chiều, Giang Bác thật sự không đến.

Người trong lớp biết Giang Bác học ở hai khoa, giáo viên cũng không quản anh có lên lớp hay không, cho nên cũng không có người tò mò.

Viện nghiên cứu cách trường học không xa, đi một lúc liền đến.

Giang Bác vừa tới viện nghiên cứu, sở trưởng Thái đã mặt mày hồng hào đi tới, trông thấy anh thì cười càng tươi: “Chuyên gia Tô cũng biết là trạm cơ sở mặt đất của chúng ta sắp xây xong hả?”

Giang Bác suýt quên chuyện này, nghe sở trưởng Thái nói mới nhớ tới chuyện điện thoại di động, tâm trạng tốt hơn.

Anh thậm chí nghĩ về sau có thể dùng điện thoại di động trò chuyện với Sở Sở, vậy thì dù cách xa cũng sẽ không mất ngủ.

Sở trưởng Thái hỏi: “Cậu muốn đi xem không?”

Giang Bác lắc đầu, nói: “Tôi có việc khác."

Sở trưởng Thái hỏi: “Việc gì thế?”

Giang Bác hỏi lại: “Trong viện nghiên cứu có phòng cho nhân viên không?”

“. . .”

Sở trưởng Thái câm nín, sau đó phản ứng lại hỏi: “Cậu muốn xin cấp phòng ở sao? Chuyện này thì không có vấn đề, nhưng cậu bị thiếu chỗ ở ư? Nhà nhỏ quá hay sao?”

Sở trưởng Thái biết nhà của đồng chí Giang Bác ở đâu.

Giang Bác đương nhiên không thể nói là vì cách Sở Sở quá xa nên muốn đổi nhà, anh làm vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đi học không tiện, vừa chậm trễ thời gian vừa chậm trễ công việc."

“Đúng là xa.”

Sở trưởng Thái nghe thấy lý do này thì gật gù.

“Viện nghiên cứu có nhà, cậu muốn kiểu nào?”

Giang Bác trả lời:

“Bốn phòng, có sân.”

Từ cơ sở nhà kiểu Tây thêm một gian phòng, dù sao cũng cần có chỗ chứa máy vi tính, Giang Bác cảm thấy yêu cầu của mình rất hợp lý.

Sở trưởng Thái: " "

Ông ta cần suy nghĩ kỹ lại.

Giang Bác đương nhiên biết chính mình không thể yêu cầu không như vậy, anh hứa hẹn: “Khi không có lớp tôi sẽ đến viện nghiên cứu.”

Sở trưởng Thái lại sờ ngực, cảm thấy chính mình cần bình tĩnh lại, nhưng trong lòng rất vui vẻ.

Trước kia Giang Bác đều là ném đồ xuống rồi đi, tuy làm ra cống hiến to lớn cho việc nghiên cứu, nhưng anh không giống một nhân viên nghiên cứu chuyên nghiệp.

Nhưng nếu Giang Bác có thể từ từ tiếp thụ viện nghiên cứu, với năng lực của anh tuyệt đối có thể làm ra cống hiến càng lớn.

Sở trưởng Thái cảm thấy với năng lực của Giang Bác đừng nói là ở nhà lớn có bốn phòng kèm sân, dù muốn ở cố cung khụ khụ!

“Tôi sẽ cố gắng nhanh chóng xin bên trên.”

Giang Bác trong lòng rất vui vẻ: “Cảm ơn."

Cho dù không vì thuốc ức chế, anh cũng sẽ cố gắng hết sức nâng cao trình độ kỹ thuật của quốc gia này, nên cần đến phòng thí nghiệm nhiều hơn.

Không chỉ mình Giang Bác muốn đổi nhà, Mã Lan và Tô Chí Phong cũng đang thương lượng việc này, sau khi tan học hai người còn nhờ bạn học hỏi thăm xung quanh có nhà cho thuê không.

Nhưng thủ đô không có nhà tư nhân, dù có cũng không phải nhà riêng lẻ, phải ở chung một sân với người khác.

Nếu chỉ có hai vợ chồng thì không sao, nhưng con trai của họ không thể ở trong hoàn cảnh như vậy.

Đông người ồn ào dễ xảy ra chuyện.

Buổi tối về nhà, Giang Bác nói chuyện này cho người trong nhà.

Mã Lan:

“. . . con nói với cơ quan? Cơ quan còn đồng ý sao?"

Giang Bác gật đầu: “Vâng, bên này không được thuận tiện.”

Mã Lan lại một lần nữa sâu sắc cảm thụ được mình yếu đuối nhỏ bé, bà hoàn toàn thành ăn bám con.

Tống Sở hỏi: “Vậy là chúng ta phải chuyển nhà sao?”

Giang Bác hỏi: “Em không thích hả?”

“Không có, nhưng sẽ nhớ anh cả Hổ Tử và anh hai Báo Tử,hơn nữa bà Lôi cũng chưa về.”

Mã Lan nói: “Không sao đâu, chúng ta có thể cho bọn họ phương thức liên lạc, đều ở trong thủ đô, qua lại rất tiện lợi.”

TBC

Tống Sở khẽ vâng, cảm thấy đổi nhà cũng tốt, tiện đi học, có thể tham gia hoạt động đoàn thể nhiều hơn.

Đổi nhà mới, Mã Lan cũng thở phào, dù sao bọn họ cũng không phải người của quân khu, sống trong này, người khác cảm thấy nhà bọn họ thần bí, bọn họ không dám giao tiếp với ai, luôn ngăn cách nên đổi hoàn cảnh cũng tốt.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 529: Chương 529


Chuyện Giang Bác xin đổi phòng rất nhanh được duyệt.

Đương nhiên không phải ở nhà dành cho nhân viên viện nghiên cứu, mà dành cho anh hẳn một gian tứ hợp viện.

Dù sao nhà dành cho nhân viên viện nghiên cứu toàn là người nhà ở lại, họ quen thuộc với nhau, khó giấu thân phận của Giang Bác.

Vì thế sắp xếp một tứ hợp viện, có đủ phòng, nhà đơn, dù muốn qua lại với người xung quanh cũng không sợ đối phương đào móc. Vấn đề an toàn thì không cần lo, gần đó là cố cung, an ninh trật tự rất tốt, còn có thể điều động nhân viên cảnh vệ ở trong tứ hợp viện. Đương nhiên, chủ yếu nhất là theo báo cáo của nhân viên cảnh vệ, đồng chí Tô Giang Bác dường như khá thích tứ hợp viện, vài lần đến đều nhìn chằm chằm.

Vì để Giang Bác ở lại thoải mái, còn xây thêm nhà tắm trong tứ hợp viện, nên sinh hoạt càng tiện lợi.

Cuối tuần, gia đình Mã Lan dưới sự dẫn đường của Tiểu Vương đi xem nhà mới.

Khoảnh khắc thấy nhà mới, gia đình bốn người thì có ba người há hốc mồm.

Mã Lan kéo tay áo của Tô Chí Phong: “Tôi không nằm mơ chứ?”

"Hẳn là không." Tô Chí Phong hắng giọng.

Tống Sở mở to mắt: “Đây là nhà của chúng ta sao?”

Giang Bác không nói chuyện, nhưng trong lòng cũng rất vui, anh cảm thấy người ở đây đúng là tốt bụng thật, anh còn chưa nói thẳng yêu cầu mà đã sắp xếp căn nhà mơ ước cho anh.

Tiểu Vương mở cửa ra, mang bọn họ vào trong tham quan.

Diện tích của tứ hợp viện này không quá lớn, là sân nhất tiến, có một gian phòng chủ, diện tích rất lớn. Hai bên thì mỗi bên có hai gian phòng nhỏ, hai bên cửa lớn còn có phòng tạp vật.

Không mới mẻ độc đáo bằng kiến trúc kiểu Tây, nhưng sân đủ lớn, to còn hơn sân ở huyện Bình An, rất thoải mái.

Tiểu Vương nói: “Tổ chức suy xét các người không có nhiều thành viên gia đình, nhà quá to sẽ lạnh lẽo, không biết như thế này đã đủ ở hay chưa?”

Mã Lan kích động đến nỗi nói chuyện lắp bắp: “Đủ đủ đủ”

TBC

Không ngờ đời này bà còn được ở tứ hợp viện, đây là nhà giá đắt đỏ. Nếu không phải bà có đủ định lực thì đã kích động đến xỉu.

Tiểu Vương lại nói sắp xếp bảo vệ sau này cho họ nghe. Về sau Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn sẽ vào ở cùng, Tiểu Vương cũng ở chung luôn. Tiểu Vương phụ trách hậu cần, Chu Đại Sơn và Tiểu Vũ có thể bảo vệ sát bên, vòng ngoài còn có đồng chí khác tuần tra, nên rất an toàn.

Mã Lan cảm động cực kỳ, cảm thấy quốc gia quá tốt với gia đình họ: "Cảm ơn tổ chức chăm sóc chúng tôi!”

“Đây đều là sắp xếp của các lãnh đạo, chuyên gia Tô đã cống hiến quá nhiều."

Mã Lan vẫn cảm thấy biết ơn, đãi ngộ hết chỗ chê, tiếc rằng năng lực của bà có hạn, không thể đền đáp gì nhiều.

Đã có nhà, việc chuyển nhà cũng rất nhanh.

Không cần dọn gia cụ, chỉ cần di chuyển đồ dùng hằng ngày.

Mã Lan vốn cho rằng nhà này là con trai xin được, nên cho anh ở phòng chủ, nhưng Giang Bác mãnh liệt phản đối.

Tống Sở nói: “Anh Tiểu Bác rất hiếu thảo.”

Mã Lan cảm động, cảm thấy đời mình đáng giá, con trai có tiền đồ vừa hiếu thảo.

Tô Chí Phong cũng cảm thấy lúc trước mình chưa đủ hiền từ với con trai, không giống người cha tốt, ông dịu dàng sờ đầu của Giang Bác.

Giang Bác: " "

Thế là Tống Sở cùng Giang Bác ở phòng hướng đông, phòng sách ở hướng tây, Chu Đại Sơn và Tiểu Vũ vì nhắc nhở lẫn nhau nên ở chung phòng hướng tây.

Giang Bác đi vào phòng, gõ vách tường, phát hiện vách tường không dày, anh hỏi Tống Sở:

“Em có nghe thấy lời anh nói không?”

Tống Sở ở trong phòng nói: “Nghe thấy, anh Tiểu Bác, vậy là về sau chúng ta có thể trò chuyện rồi.”

Khóe môi Giang Bác hơi cong lên.

Vì tiện cho việc trò chuyện buổi tối, giường của hai người kề sát một mặt tường.

Mã Lan nhìn hai đứa trẻ như vậy thì hơi buồn cười: “Có muốn đục một lỗ trên tường không?”

Tống Sở rất nghiêm túc nói: “Thôi ạ, dù gì cũng là tài sản nhà nước, không thể phá hư."

Giang Bác cũng lộ vẻ mặt tiếc nuối, trong lòng tính toán cần bao nhiêu tiền mới có thể mua căn nhà này.

Mã Lan: " "
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 530: Chương 530


Thằng nhóc này thật sự dám nghĩ.

Tới giờ đi ngủ nhưng cả nhà không ngủ được, quá hưng phấn.

Tống Sở cùng Giang Bác cách một mặt tường nói chuyện.

Tô Chí Phong đứng dậy đi đổ nước rửa chân còn nghe tiếng hai đứa thì thầm, ông về phòng nói với Mã Lan đang đọc sách: “Bà nói xem, chúng đã lớn vậy rồi mà còn quấn quýt lấy nhau, cảm giác mãi không lớn nổi.”

Mã Lan lật một trang sách, nói: “Đây là tình cảm thâm sâu, đừng lo, chờ chúng lớn tự nhiên sẽ tốt hơn. Tôi còn đang lo sau này chúng lập gia đình sẽ không thân thiết như vậy nữa. Ông xem tôi với các chị, lúc nhỏ cũng thân thiết lắm, sau khi lấy chồng thì ngăn cách, ài.”

Ngẫm lại đúng là thương cảm, Tô Chí Phong cảm thấy bọn nhỏ thân thiết như vậy cũng tốt, miễn cho càng lúc càng xa lạ.

Tưởng tượng hai đứa nhỏ về sau cảm tình không tốt, ông làm cha thấy lòng buồn bã.

Sau khi dọn sang nhà mới, nhóm Tống Sở thoải mái hơn nhiều.

Cách trường học chỉ có mười phút đi xe, không cần xe jeep đưa, cô và Giang Bác cưỡi xe máy điện eMule liền có thể đi và về.

Hiện tại xe máy điện eMule không phải vật hiếm lạ gì trong thủ đô, cơ quan đều có, không bắt mắt.

TBC

Sáng sớm, người nhà họ Tô ra cửa đi học.

Tô Chí Phong và Mã Lan mới leo lên xe thì bỗng có một người phụ nữ trung niên xách giỏ tới gần chào, cười tươi hỏi: “Cả nhà ông bà mới dọn tới hả?”

Mã Lan thấy là hàng xóm thì cười nói: “Đúng rồi, ngày hôm qua mới chuyển lại đây, đồng chí cũng ở bên này sao?”

“Tôi ở sân phía trước.” Người phụ nữ cười trả lời, tiếp đó tò mò hỏi: “Các người được cơ quan xếp chỗ ở ư?”

Không thể nói thật ra, Mã Lan gật đầu ậm ừ.

“Sao lại chia nhà này cho các người vậy nhỉ, chẳng phải nói không thể sắp xếp sao?”

Người phụ nữ trung niên lẩm bẩm rời đi, không còn vẻ thân thiện với vợ chồng Mã Lan.

Mã Lan thấy người phụ nữ kia đỏng đảnh bỏ đi, bà nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày: “Người này là ai vậy chứ?”

Tô Chí Phong nói: “Thôi kệ đi, chắc là muốn ở căn nhà này nhưng không được.”

“Thì liên quan gì chúng ta? Chúng ta cũng chỉ là được sắp xếp vào ở.”

Mã Lan hơi khó chịu, còn tưởng là hàng xóm tốt muốn làm quen, dù gì nhà cũng sát nhau, ai mà không muốn làm tốt mối quan hệ?

Kết quả vừa đến đã gặp loại người như vậy.

“Đi thôi, đến trường.”

Trong sân bên kia, người phụ nữ vừa bắt chuyện với Mã Lan xách giỏ vào nhà.

Bọn họ cũng ở tứ hợp viện, nhưng không phải một gia đình ở lại, tuy có sân nhỏ trước cửa nhưng nhà trước nhà sau có đến mấy hộ gia đình, phải chen chúc với nhau.

Người phụ nữ cau mày vào nhà, càu nhàu với người đàn ông đang ăn sáng: “Ông Lưu, căn nhà một sân bên hẻm Đông có người vào ở rồi.”

Nghe lời này, người đàn ông trung niên đang ăn cơm dừng đũa: “Bà nghe ai nói?"

"Không nghe ai, sáng nay tôi đi chợ vừa lúc ghé ngang qua đó thì thấy có người ra khỏi nhà. Ông nói xem, nghe bảo quốc gia muốn giữ căn nhà này nên không xếp người vào ở mà, sao giờ lại có người ở?”

Nhà của bọn họ tuy rộng rãi hơn nhà của người bình thường, nhưng ai mà không muốn ở nhà riêng lẻ? Nếu không thì ho khan một tiếng, cách vách cũng có người nghe được, khách đến nhà cũng cảm thấy mất mặt.

Lẽ ra chức vị nhà bọn họ không thấp, là người của chính quyền.

Còn là cán bộ chính quyền thủ đô! Vậy mà bị xếp ở chung nhà với người khác, coi có được không?

Thủ đô không thiếu tứ hợp viện, nhưng nhà lớn đều xếp mấy gia đình ở chung, chỉ có nhà một sân mới có thể sắp xếp một gia đình ở.

Nhưng loại nhà này thông thường bị dùng làm văn phòng của chính quyền.

Khó khăn lắm bên hẻm Đông mới trống một nhà, bao nhiêu người nhìn chằm chằm, vậy mà đã xếp người vào ở.

"Ông Lưu, ông hãy tìm người hỏi thăm đi, phải chăng là nhà ai đi quan hệ, nếu vậy nhà chúng ta cũng đi quan hệ.”

Lưu Tứ Bình gật đầu, để đũa xuống, đứng dậy đội mũ, chuẩn bị đi hỏi thăm người ở trong căn nhà kia có thân phận như thế nào.

Tin tức của gia đình kia không khó hỏi thăm ra, văn phòng đầu hẻm cũng có thể tra được tin tức. Không có gì đặc biệt, nguyên gia đình đều là phần tử trí thức học đại học. Nguyên nhân được vào ở thì không ai biết, đại khái có thể là móc nối quan hệ, dù sao có thể học đại học thì ít nhiều gì cũng tiếp xúc với giáo sư già này nọ.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 531: Chương 531


Lưu Tứ Bình có chút kiêng kỵ, cảm thấy chuyện không đơn giản, nhưng ngẫm lại thân phận phần tử trí thức thì bật cười.

Gần đây đám phần tử trí thức không yên phận, làm ầm ĩ một số chuyện.

Lãnh đạo lớn đang phiền lòng vì chuyện này, có mấy người vì quan niệm khác nhau mà tranh luận suốt ngày, dựa theo xu thế này thì không lâu sau có lẽ căn nhà đó sẽ trống chỗ.

Bởi vì là cưỡi xe máy điện eMule, cho nên Tống Sở cùng Giang Bác không gây chú ý như lúc trước, trực tiếp cưỡi đến bên dưới tòa nhà dạy học.

Kết quả vẫn dẫn tới một ít náo động.

Hai người vào lớp, đám bạn học xúm lại: “Hai người còn có loại xe điện này nữa ư? Sở Sở, nhà các người làm gì mà có loại xe này? Cậu biết không? Ở quê bọn tớ chỉ có huyện ủy mới có một chiếc, mọi người bình thường chỉ cưỡi xe đạp, không nỡ đi xe này.”

Tống Sở hỏi: “Có xe sao lại không đi?”

TBC

“Thì sợ làm hỏng, cậu không biết đâu, trước khi có xe này thậm chí không nỡ đi xe đạp luôn ấy, dù sao cũng là thứ đắt tiền quý trọng mà. Thảo nào hay nói thủ đô tuyệt vời, dân chúng trong nhà đều có thể cưỡi xe điện.”

Tống Sở: "..."

Bạn học khác cũng không ngừng hâm mộ. Người trẻ tuổi, ai không muốn sở hữu một chiếc xe chứ?

Nhưng không ai hỏi kỹ Tống Sở và Giang Bác, dù sao đào bới sâu là hành vi không lễ phép.

Lúc ăn cơm trưa, Tống Sở nói với Giang Bác: “Anh Tiểu Bác, em còn tưởng bên thủ đô có nhiều xe điện như vậy nghĩa là cả nước đều có, không ngờ ít người dùng như thế.”

Giang Bác nói: “Quá nghèo."

Tống Sở: "..."

Giang Bác nói: “Anh sẽ cố gắng để nhiều người được đi xe điện hơn.”

Xét cho cùng, cũng là vì thiếu tài liệu và nguồn năng lượng, chỉ cần khai phá thêm nguồn năng lượng mới và tài liệu giá rẻ thay thế thì sớm muộn cũng giải quyết được vấn đề này.

“Buổi chiều anh đi viện nghiên cứu, sau này không có lớp học anh đều sẽ đi viện nghiên cứu làm việc.”

“A, vậy là anh Tiểu Bác vừa phải học vừa phải làm việc, cực khổ quá rồi.”

Nghe giọng nói lo lắng của Tống Sở, Giang Bác nhoẻn miệng cười: “Không khổ cực."

Nhưng anh không muốn hai người xa nhau quá lâu.

Tống Sở nói: “Anh Tiểu Bác đừng vất vả như vậy, anh không cần học chương trình học của khoa văn học cũng được, không cần đến trường cũng không sao, anh lo làm việc đi.”

Giang Bác mím môi, có chút không vui vẻ: “Muốn đi học.”

Tống Sở cảm giác hình như Giang Bác giận, dỗ dành anh: “Rồi rồi, anh đi học. Vậy lúc bình thường anh đừng vất vả quá, nếu không được thì buổi tối em về sẽ dạy học bù cho anh. Em hứa sẽ ghi lại hết, anh chỉ cần làm tốt chuyện anh muốn làm, chương trình học giao hết cho em.”

Nghe lời này, Giang Bác mắt sáng lên: “Ừm, về sau anh chỉ đi học nửa ngày, buổi chiều đi viện nghiên cứu, buổi tối em dạy bù cho anh.”

"Được rồi." Tống Sở đồng ý ngay, cô cũng hữu dụng với anh Tiểu Bác chứ không phải cản trở: “Khi nào rảnh em sẽ cùng anh đi viện nghiên cứu, làm trợ lý cho anh.”

Tâm trạng của Giang Bác càng tốt hơn nữa, cảm thấy chính mình có thể làm nhiều việc hơn.

Buổi chiều, Giang Bác trực tiếp đi viện nghiên cứu.

Trong viện nghiên cứu có khá nhiều hạng mục, đều là phân nhánh từ chỗ Giang Bác.

Chỉ riêng hạng mục thông tin vô tuyến đã có vài cái.

Bởi vì Giang Bác cung cấp sách khiến tiến độ nghiên cứu và phát triển của bọn họ rất nhanh, chỉ riêng trạm phát điện, hai năm nay đã tăng thêm hai cái, giảm bớt vấn đề điện lực cho quốc gia rất nhiều.

Còn về thông tin vô tuyến, ngoài mặt là sắp xây dựng trạm cơ sở mặt đất thông tin vô tuyến, nhưng trên thực tế bọn họ đã thăng cấp điện thoại di động, chờ khi trình làng sẽ là sản phẩm đời đầu, còn sản phẩm đời thứ hai chỉ sử dụng trong nội bộ đặc biệt.

Các thay đổi lớn nhỏ khác diễn sinh ra càng ngày càng nhiều không đếm xuể.

Căn cứ vào những thứ này, địa vị của Giang Bác luôn đặc biệt nhất trong viện nghiên cứu. Biết Giang Bác chịu đến viện nghiên cứu đi làm, sở trưởng Thái đã sớm có chuẩn bị, ông ta lấy ra một số hạng mục nghiên cứu không tốn quá nhiều thời gian cho Giang Bác lựa chọn.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 532: Chương 532


Dù sao Giang Bác hiện tại còn nhỏ, không thể bắt anh làm việc quá độ.

Giang Bác phát hiện những hạng mục cần làm thật nhiều.

Anh ngẫm nghĩ nói: “Thành lập internet trước đã, sau khi xong internet thì có thể thông qua máy vi tính tiến hành chỉ đạo."

“Hạng mục đó chúng tôi chưa có tiến triển gì lớn.”

Sở trưởng Thái có chút hổ thẹn, lúc trước chuyên gia Tô đề xuất kiến thiết internet thì bọn họ chỉ là từ đó làm ra thông tin vô tuyến, nhưng đến cuối cùng vẫn dựa vào thành quả thông tin vô tuyến mà chuyên gia Tô làm ra.

Về sau bọn họ cũng ý thức được tầm quan trọng của internet, tăng thêm sức người sức của, nhưng đối với thứ mới mẻ này, dù có sách mà chuyên gia Tô cung cấp thì bọn họ cũng khó mà làm ra ngay được.

Giang Bác biết ngay là kết quả sẽ như này, anh cũng hiểu không thể trách nhân viên nghiên cứu khoa học thời này, dù sao cũng cách biệt trình độ khoa học kỹ thuật nhiều năm.

“Để tôi.”

Thế là Giang Bác đi vào viện nghiên cứu, nhận hạng mục thứ nhất là nghiên cứu thiết bị internet.

Bởi vì quyết định mỗi ngày đều đến viện nghiên cứu, Giang Bác không định mang công việc về nhà làm. Hệ thống công nghiệp to như vậy, không thể dựa vào một mình anh, còn cần bồi dưỡng người khác.

Giang Bác định ở trong phòng thí nghiệm làm từng bước, hướng dẫn một số người phụ tá.

Miễn cho một hạng mục làm mấy năm, lỡ dở việc.

Hơn nữa buổi tối anh còn phải học bù, không có thời gian làm việc.

Nghe sắp xếp của Giang Bác, sở trưởng Thái suýt chút mừng muốn khóc, lập tức chuẩn bị nghiêm khắc sàng lọc nhân viên.

Kỹ thuật không giỏi, loại; giác ngộ tư tưởng không cao, loại; năng lực học tập không mạnh; loại luôn.

Chuyện Giang Bác làm nghiên cứu và phát triển trong viện nghiên cứu cũng được báo cáo cho lãnh đạo lớn.

Dạo này tâm trạng của lãnh đạo lớn khá tệ, trong khi các hạng công việc của quốc gia chính thức phát triển không ngừng thì có một số người đứng ra đòi cải cách, thảo luận tính chất quốc gia.

Gần đây vì chuyện này mà tranh luận không ngớt, khiến lãnh đạo lớn nhức đầu.

Ông lo nhất là làm lớn chuyện sẽ có trục trặc gì, với hình thế trước mắt, ông không muốn đất nước xảy ra chuyện.

Nghe bên viện nghiên cứu báo cáo tình huống, tâm trạng đó của lãnh đạo lớn càng thêm kiên định.

Tuyệt đối không thể để xảy ra sai lầm.

Bất kỳ kẻ nào phá hoại, cũng đều sẽ là kẻ thù của nhân dân.

Bởi vì cần cố gắng nhanh chóng khiến máy vi tính kết nối được mạng, thực hiện công việc phụ đạo nghiên cứu khoa học qua mạng, mỗi ngày Giang Bác đều rút ra hơn một nửa thời gian ở trong phòng thí nghiệm dẫn dắt đoàn đội.

Trong khoảng thời gian này, Tống Sở vẫn luôn học trên lớp.

Ban đầu còn có người hỏi, đợi qua mấy ngày, mọi người quen rồi nên không còn ai hỏi nữa. Dù sao Giang Bác cũng đặc biệt nhất trong lớp, người duy nhất không cần lên lớp cũng có thể lấy hai bằng, bận rộn không thấy bóng người cũng là bình thường, ngay cả giáo viên cũng đều không hỏi.

Giang Bác không ở lớp, Tống Sở cũng không nhàn rỗi, luôn dẫn dắt câu lạc bộ văn học của mình tranh thủ mỗi tuần nhận bản thảo, cô còn tự viết một số truyện ngắn rèn luyện hành văn.

TBC

Từ khi lên đại học Tống Sở tạm thời không định xuất bản sách nữa.

Thật ra, Tống Sở nhớ lại sách mình đã viết cảm giác có chút hơi tệ, nếu đổi lại là cô của hiện tại viết nhất định có thể viết càng tốt hơn.

Cho nên vì không để lãng phí đề tài, Tống Sở quyết định dùng truyện ngắn rèn luyện cách hành văn trước. Cô đã có ý tưởng cho cuốn sách kế tiếp, bây giờ rèn luyện rồi thu thập tư liệu đến lúc đó chỉ cần trực tiếp động bút.

Nhưng Tống Sở phát hiện văn chương gần đây thu được hơi mẫn cảm, dường như đang phê phán cái gì đó.

Tống Sở cảm thấy như vậy không tốt, bọn họ còn là học sinh, khi chưa hiểu gì thì đừng lý luận suông.

Tống Sở đánh tiếng với bạn học trong câu lạc bộ văn học, về sau cố gắng đừng viết nội dung về mặt này.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 533: Chương 533


Học sinh viết văn nói: “Nhưng không chỉ mình chúng ta nghĩ vậy, giáo sư già trong khoa của chúng ta cũng đề cập trên lớp, nói rằng chúng ta hiện tại không bằng Trung Hoa Dân Quốc dân chủ."

Những bạn học khác cũng gật đầu, ít nhiều gì họ cũng từng nghe qua quan điểm này.

Tống Sở nhíu mày nói: “Nhưng chúng ta không cần học theo bọn họ, chúng ta còn chưa đi vào xã hội, cái gì cũng đều không hiểu, hơn nữa chúng ta được đi học chẳng phải là nhờ chính sách quốc gia tốt sao? Chúng ta đừng tự tạo thêm phiền phức.”

TBC

Một số học sinh khư khư cố chấp: "Cô sao nói vậy, có một số việc không tốt thì chúng ta phải nói ra, hãy nhớ lại lúc trước chúng ta vận động học sinh như thế nào đi, đó cũng là thanh niên cùng tiến bộ đấy thôi?”

Các văn thanh là như thế, chỉ cần cho rằng mình đúng thì sẽ kiên trì đến cùng, dù Tống Sở có quan hệ tốt với họ nhưng cái gì cần nói họ cũng sẽ nói ra.

Tống Sở quyết định tạm thời không thu bản thảo, dù nhận cũng tạm thời không phát hành.

Cô về nhà nói cho nhóm người Mã Lan biết chuyện này.

Giang Bác nói: “Mặc kệ bọn họ."

"Anh Tiểu Bác trong khoảng thời gian này ít ở trường học, có một số chuyện anh không rõ đâu, em cảm giác bọn họ gần đây hơi kỳ lạ.”

Mã Lan lau trán, tính thời gian thì khoảng năm này đã xuất hiện mâu thuẫn rồi, không thể thay đổi, dù đã biến đổi lớn như vậy nhưng vẫn có người chạy ra phát biểu cái nhìn khác nhau.

Mã Lan cảm giác thời gian này còn đến sớm hơn thời gian cũ, có lẽ mới chỉ nhú mầm, nhưng đây không phải điềm lành.

Chẳng lẽ bởi vì khoa học kỹ thuật phát triển khiến ai đó bành trướng, đứng ra kiếm chuyện?

Tô Chí Phong nói: “Chuyện nào ra chuyện đó, mấy người hay nói chuyện đấy là những người hay la ó đúng không? Mấy hôm trước giáo sư có đề cập vấn đề này với tôi, tuy chúng tôi làm giáo dục nhưng chúng tôi cũng hiểu một đạo lý, phổ cập giáo dục không thể nói suông, không có tiền thì không thể làm giáo dục, có phải cải cách hay không cũng giống như vậy không?"

Mã Lan đã có kinh nghiệm về việc này, vô cùng đồng ý nói: “Tất nhiên, không có tiền thì sao cải cách? Toàn quốc có bấy nhiêu tài sản, nếu hoàn toàn mở rộng thị trường, bị kẻ làm ăn lòng dạ hiểm độc từ giữa kiếm giá chênh lệch thì dân chúng mới thật sự sống khổ.”

Giang Bác ghét bỏ nói: “Đã nghèo vậy rồi còn tranh đấu làm gì.”

Tô Chí Phong cùng Mã Lan: "..."

Tống Sở lo lắng hỏi: “Vậy chúng ta nên làm sao đây?”

"Yên lặng theo dõi biến động đi." Mã Lan thở dài nói: “Việc quốc gia lớn như vậy không phải chúng ta muốn là có thể nhúng tay vào, lo làm tốt chuyện của mình, tranh thủ thời gian có hạn mà học cho tốt.”

Điều bây giờ Mã Lan lo lắng là sẽ đi theo lối cũ trong kiếp trước của bà, chưa học xong đại học thì trường đóng cửa, vậy thì đau lòng lắm.

Gia đình bọn họ toàn là phần tử trí thức, đến lúc đó có khi nào xảy ra chuyện không? Tuy rằng trong nhà có Tiểu Bác, nhưng lỡ như có bất trắc thì sao?

Khác với cha mẹ và Sở Sở, Giang Bác trừ phát biểu ghét bỏ ra hoàn toàn không lo lắng hướng đi tương lai.

Chỉ cần quốc gia này không còn nghèo thì trên cơ bản sẽ không xảy ra vấn đề.

Nguyên nhân xảy ra vấn đề xét cho cùng cũng là vì sinh hoạt không như ý, giống như bên trong căn cứ chiến tranh thời mạt thế, bởi vì sống không vừa ý nên muốn sinh sự, phát động chiến tranh căn cứ.

Vì điều này mà Giang Bác càng tập trung trong phòng thí nghiệm.

Trước kia Giang Bác sẽ trực tiếp đưa một chồng tư liệu, bắt bọn họ dựa theo tư liệu làm thành phẩm, hoặc là đưa một quyển sách để bọn họ học kiến thức căn bản rồi tự đi nghiên cứu phát triển. Lần này Giang Bác chính thức tham dự hạng mục, làm từng bước trong phòng thí nghiệm, thậm chí còn làm ra quá trình giải toán.

Giang Bác làm tinh tế như vậy là vì muốn hướng dẫn nhiều người mới hơn nữa.

Các chuyên gia cùng Giang Bác nghiên cứu và phát triển khoa học rất vui với điều này, mỗi người đều chuẩn bị một đống kiến thức chuyên nghiệp chờ hỏi anh.

Giang Bác: "..."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 534: Chương 534


Vì tương lai ráng nhịn vậy.

Có Giang Bác dẫn dắt, mới hơn một tháng mà việc nghiên cứu và phát triển internet đã có tiến bộ rất lớn, đã đến giai đoạn máy chủ.

Khi Giang Bác đề xuất ra lý luận máy chủ thì tập thể liền choáng ngợp, máy chủ đơn giản mà có công năng khổng lồ như vậy.

Máy vi tính này sau khi có internet thì công năng trò chuyện không thua gì điện thoại di động.

Vừa lúc trạm cơ sở mặt đất điện thoại di động của quốc gia đã xây xong, tuy hiện chỉ mới dùng thử trong khu vực thủ đô cộng thêm xây dựng nguyên bộ phương tiện khác, nhưng tính ra cũng đã mất hơn một năm.

Mặc dù lâu hơn thời gian đã hứa hẹn với Giang Bác, nhưng tất cả nhân viên tham gia công việc vẫn hưng phấn ôm nhau, nước mắt lưng tròng.

Trong ngày tuyết rơi, bọn họ mừng muốn khóc, mặt đỏ ửng.

Lãnh đạo thứ hai ở trước mặt mọi người gọi điện thoại cho lãnh đạo lớn chờ trong văn phòng, dùng số điện thoại di động Hoa quốc là một và hai, mở loa ngoài.

Vì để mọi người đều biết, còn đặt loa khuếch đại bên cạnh điện thoại di động.

Mọi người nín thở yên lặng chờ khoảnh khắc điện thoại bắt máy.

Khi đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của lãnh đạo lớn, tất cả mọi người kích động đến mức mắt đỏ hoe.

Lãnh đạo thứ hai cúp điện thoại, cười nói: “Tôi tuyên bố điện thoại di động của Hoa quốc chúng ta trò chuyện thành công!”

Dứt lời, hiện trường rộ lên tiếng hò reo và vỗ tay kịch liệt.

Bọn họ đều biết điều này đại biểu cho cái gì. Đại biểu bọn họ dẫn đầu ngành thông tin, Hoa quốc đã đuổi kịp và vượt qua thế giới về mặt này.

Đám công nhân từng xây dựng trạm dưới tuyết rơi đều cởi nón, lau nước mắt trên mặt, cảm thấy vất vả lâu như vậy là đáng giá.

Giang Bác không có lộ mặt, chỉ cùng Tống Sở ngồi ở trong xe nhìn cảnh này, xem xong không đợi mọi người tản ra bọn họ đã cho lái xe đi.

Đến viện nghiên cứu, Giang Bác lấy hai bộ điện thoại di động, bởi vì sử dụng hằng ngày nên trên này không có số hiệu.

Tống Sở nâng điện thoại, cảm thấy nặng trĩu, giống cục gạch, ước chừng balo của cô cũng không chứa nổi thứ nặng như vậy.

Tống Sở buồn rầu không biết bỏ cái này ở đâu, cuối cùng quyết định không mang vào trường học, rất bất tiện. Hơn nữa mới vừa phát hành, mang thứ này theo quá rêu rao.

Nhưng Tống Sở vẫn rất kích động cùng Giang Bác thử nói chuyện, nghe giọng nói từ phía đối diện cảm giác đặc biệt thân thiết.

Tống Sở lén nói với Giang Bác: “Anh Tiểu Bác, em vẫn hoài niệm đồng hồ của chúng ta hồi trước hơn, tiện lợi nhiều.”

Giang Bác nhất thời cảm thấy gánh nặng đường xa, muốn làm ra thứ đó cần toàn bộ hệ thống công nghiệp lên hai cấp bậc.

Hai người ôm điện thoại di động như cục gạch về nhà.

Vợ chồng Mã Lan đã trở về, nghe chuyện này hai người lập tức cầm dùng thử.

Nghe âm thanh trong điện thoại di động, Mã Lan lộ vẻ mặt hoài niệm, nhớ những bộ phim Hongkong từng xem.

Tô Chí Phong lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn trái nhìn phải, thật sự không có dây.

TBC

“Thật sự làm ra rồi, mấy người nói xem khoa học kỹ thuật rốt cuộc thần kỳ đến mức nào? Sao cảm giác cái gì cũng đều làm ra được."

“Thì đó, chỉ có mình không ngờ tới, không có gì mà khoa học không làm được." Mã Lan hoài niệm những sản phẩm công nghệ cao trong ký ức đời trước. Không nói thứ khác, smartphone là vật phẩm thần kỳ không thể rời tay.

Như là trong tay có điện thoại là có cả thế giới.

Tô Chí Phong cười nói: “Nhìn bộ dạng của bà chắc chắn như thế, có lòng tin quá nhỉ.”

“Khụ khụ, tôi tin tưởng vào con trai thôi, đúng không nào con trai?”

Mã Lan nhìn Giang Bác, bà đặc biệt tin vào con trai mình, di động đã ra đời, hơn nữa còn đang nghiên cứu và phát triển mạng internet, trình độ khoa học này đã sớm hơn hai mươi năm so với lịch sử nên bà tin sẽ chờ được.

Giang Bác gật đầu: "Về sau sẽ phát triển đến bộ dạng trong lòng mẹ.”

Tống Sở hỏi: “Mẹ, trong lòng mẹ thì đất nước sẽ phát triển đến mức nào ạ?”
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 535: Chương 535


Mã Lan hoài niệm nói: “Mẹ cảm thấy sẽ có một ngày chúng ta không cần ra ngoài đường, chỉ cầm một chiếc di động cũng có thể xem tv, có thể mua đồ, có thể làm tất cả điều mình muốn.”

Tô Chí Phong phì cười, giơ ngón tay cái: “Sức tưởng tượng rất tuyệt."

Rất thích hợp viết tiểu thuyết khoa học viễn tưởng mà con gái đã viết hồi nhỏ.

Tống Sở cũng cảm thấy mẹ rất lợi hại, điều mẹ mong mỏi hơi giống với sinh hoạt được viết trong tiểu thuyết mà cô xem thời mạt thế, tiếc rằng cô chưa từng trải nghiệm qua sinh hoạt đấy.

“Mẹ tuyệt quá, sức tưởng tượng rất tốt.”

Mã Lan: "..."

Giang Bác nghiêm túc nhìn Mã Lan: “Mẹ cảm thấy quốc gia cần bao nhiêu năm mới có thể đạt đến trình độ đấy?”

Mã Lan: “Sao mẹ biết được, chắc là bốn, năm mươi năm?"

Giang Bác nhíu mày, cảm thấy không nên như vậy. Tuy rằng quốc gia này rất lạc hậu, nhưng nếu muốn đạt đến trình độ đó không nên lâu như vậy. Cho dù không có anh tham dự thì cũng không thể chậm đến thế, cảm giác rất không khoa học.

Chẳng lẽ anh đã đánh giá cao năng lực của quốc gia này rồi?

Xem ra phải dốc sức nhiều hơn nữa, không thể để bốn mươi năm mươi năm sau mới đạt đến trình độ đấy, chờ tới lúc đó thì anh và Sở Sở đã già rồi.

Mãi sinh hoạt trong hoàn cảnh lạ như vậy là sự giày vò với Giang Bác.

Mã Lan thấy con trai không tiếp tục hỏi gì thì thầm thở phào.

Có một số chuyện không phải bà không muốn nói cho người trong nhà, nhưng bà cảm thấy một người mà sống hai đời thì có hơi kỳ lạ.

Thí dụ như tuổi đời trước cộng thêm đời này thì bà lớn hơn đồng chí Tô Chí Phong hai mươi mấy tuổi, lúc không suy nghĩ thì có thể coi như không có nó nhưng nếu nói ra… bà cảm thấy rất mất tự nhiên, không muốn bị nhìn với ánh mắt khác lạ.

Trừ điện thoại di động ra, tứ hợp viện cũng lắp một cái điện thoại bàn.

Bây giờ gọi điện thoại bàn khá tiện, không cần người chuyển tiếp trung gian, chỉ cần nhấn thêm số khu vực là có thể gọi thẳng đến khu vực muốn gọi. Tín hiệu cũng tốt hơn nhiều, không giống lúc trước nói vài câu sẽ bị rè hoặc lộn đường dây.

Lắp xong điện thoại, bọn họ lập tức gọi điện về quê, để lại số điện thoại nhà mình, sau này liên hệ tiện lợi hơn nhiều.

Hiệu trưởng Tô nghe nói thông tấn của quốc gia đến cấp độ này thì rất vui, đặc biệt khi nghe nói điện thoại di động đã ra đời ở thủ đô, ông cụ còn suýt khóc.

Hiệu trưởng Tô kích động nói:

“Cha có xem báo rồi, quốc gia càng lúc càng mạnh, thật tốt.”

Tô Chí Phong nói: “Cha và mẹ khi nào rảnh hãy tới đây xem, chỗ mới của bọn con rất tốt. Nhà bây giờ rộng rãi hơn nhiều, đủ phòng ở, dựa theo tình huống này không chừng Tết năm nay bọn con lại không thể trở về."

Hiệu trưởng Tô đương nhiên muốn đi xem, nhưng bị công việc níu chân, định bụng chờ qua vài năm nhà máy không cần mình nữa thì sẽ đi thủ đô, nhìn xem trình độ khoa học kỹ thuật của quốc gia đã phát triển đến mức nào rồi.

Được nhìn thấy quốc gia mạnh lên, sau này dù ông cụ nhắm mắt cũng có thể cười.

Tin tức này cũng truyền đến đại đội Mã Gia.

Người nhà họ Mã biết Mã Lan lắp điện thoại trong nhà thì rất hãnh diện.

Ngẫm lại xem, toàn bộ công xã chỉ có văn phòng công xã có điện thoại, ngay cả đại đội cũng chưa lắp.

TBC

Vậy mà trong nhà con gái của bà cụ lại có, đây chẳng phải là oách như văn phòng công xã à?

Lý Tứ Hỷ còn nói: “Con gái của tôi nói thủ đô bây giờ còn có điện thoại di động gì đó, không cần dây, mang ra ruộng làm việc vẫn có thể nhận điện thoại.”

Mọi người làm vẻ mặt ngạc nhiên nhìn bà cụ: “Thật không vậy? Có thứ như vậy thật sao?”

Lý Tứ Hỷ nói: “Lừa các người làm gì, con gái của tôi nói đây là khoa học, dù sao chỉ cần có tri thức thì cái gì cũng có thể làm ra."

"..." Một đám người lại có tiếp thu mới về kiến thức.

Người có kiến thức đúng là lợi hại, có thể làm ra điện thoại không cần dây. Nếu con cái nhà mình học được kiến thức thì có khi nào cũng làm ra thứ này được không?
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 536: Chương 536


Các thôn dân đại đội Mã Gia không có văn hóa, không có kiến thức, tư tưởng của họ đơn giản trực tiếp vậy đấy.

Trong lòng họ hừng hực muốn cho đám nhỏ đang đi học nhà mình phải chăm chỉ vào, học thật nhiều kiến thức.

Về sau bắt bọn nhỏ cũng làm điện thoại không dùng dây cho nhà mình.

Lại có người hỏi nhà họ Mã:

“Sao nhà các người không kêu đứa nhỏ làm điện thoại kia cho mình?”

Lý Tứ Hỷ trợn trắng mắt: “Dù có thì chúng ta cũng không thể sử dụng bây giờ, phải chờ quốc gia làm trạm gì đó, tóm lại là thứ rất lợi hại. Bây giờ cả nước chỉ mình thủ đô có, chờ khi nào chỗ chúng ta có chắc chắn Mã Lan sẽ làm cho một cái, lúc đó cho các người xem.”

Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của Lý Tứ Hỷ mà đám người ghen tỵ không thôi, về nhà liền hung hăng đốc thúc con trai con gái học tập.

“Không cần biết là con trai hay con gái, lo chăm học vào, ai học giỏi thì tiếp tục học. Học không giỏi thì lăn về làm ruộng kiếm điểm công!”

Tống Sở đưa điện thoại di động của mình cho Mã Lan và Tô Chí Phong, dù sao hai trường học cũng cách xa, có điện thoại sẽ tiện liên hệ hơn.

Cô và Giang Bác dùng chung một cái.

Chờ khi nào thể tích của cục gạch này nhỏ hơn chút cô sẽ dùng, chứ bây giờ rất cồng kềnh.

Giang Bác tỏ vẻ đồng ý, khi nào anh đi viện nghiên cứu sẽ để lại điện thoại di động cho Sở Sở, anh ở viện nghiên cứu tiện liên hệ, còn bình thường anh sẽ giữ điện thoại cô không cần tốn sức giữ gìn.

Giang Bác hứa hẹn: “Qua một, hai năm anh sẽ làm đồng hồ cho em.”

Chờ làm ra internet là anh có thể ở trên mạng cùng lúc ôm mấy hạng mục nghiên cứu, ước chừng trong một, hai năm có thể đạt trình độ đó.

Mắt Tống Sở sáng rực, cô thích đồng hồ điện thoại hơn, vừa có thể xem thời gian vừa có thể liên lạc.

TBC

“Anh Tiểu Bác, chỉ cần một, hai năm là làm ra được thật ư? Vậy chẳng phải là chúng ta chưa tốt nghiệp đại học đã dùng được rồi sao?”

Giang Bác thấy Tống Sở vui như vậy thì khẽ ừ, kiên định để lại hứa hẹn.

Vì để tăng nhanh tiến độ nghiên cứu, Giang Bác hiếm khi tăng ca, lúc này mỗi ngày đều làm thêm một tiếng đồng hồ trong viện nghiên cứu.

Chỉ thêm vào một tiếng cũng đã trợ giúp rất lớn cho tiến độ internet.

Đầu năm 1966, ải khó máy chủ internet đã bị ‘công phá’.

Đối với các chuyên gia của viện nghiên cứu thì đúng là đã thắng trận, từ nay bọn họ đã hoàn toàn nắm giữ được hạng mục nghiên cứu khoa học này.

Sau này có cải tiến cũng chỉ cần từ phần cơ bản nghiên cứu lên, không còn mù quáng s* s**ng nữa.

Bọn họ trước tiên thực nghiệm trong viện nghiên cứu, nối mạng tất cả máy vi tính.

Giang Bác đã thành lập một mạng lưới khu vực nội bộ, chia sẻ tư liệu trong một khu vực.

Hiện tại Giang Bác đang chỉ đạo nhóm nhân viên nghiên cứu ‘ngôn ngữ Hoa’ thử biên soạn một phần mềm giao lưu, có thể gửi chữ, hình ảnh và văn kiện. Còn công năng webcam thì tạm thời chưa thể đạt đến.

Dưới sự chỉ điểm của Giang Bác, viện nghiên cứu đã dùng ngôn ngữ Hoa biên soạn ra đời đầu tiên của phần mềm chat trực tuyến.

Phần mềm chat này tên là CC.

Cài đặt phần mềm, sau đó gửi tin nhắn chữ lên rồi tiếp đó thử gửi báo cáo thực nghiệm lên.

Đều thành công.

Có một điều khó chịu là tốc độ mạng siêu chậm, gửi một tệp lên cũng phải mất mười phút.

Sở trưởng Thái kích động dí sát vào màn hình máy tính, nhìn văn kiện và tin nhắn phía đối diện gửi qua, kích động nói: “Đủ rồi đủ rồi, cái này đã đủ dùng!"

Không nói thứ khác, chỉ riêng khoản trao đổi tin nhắn đã rất tuyệt, về sau các loại luận đề đều có thể thông qua máy vi tính giao lưu, bớt nhiều công sức.

Giang Bác: "..."

Xài đỡ vậy.

Khi ở nhà anh cũng có thể thông qua máy vi tính trong nhà chỉ đạo trực tiếp hạng mục trong phòng thí nghiệm, không cần mỗi ngày tới đây.

Cần làm video call, phải có camera, phải thăng cấp internet, nếu không thì không thể thuận lợi tạo webcam.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 537: Chương 537


Thực nghiệm thành công, Giang Bác còn nhắc nhở các chuyên gia nghiên cứu ngôn ngữ Hoa nhớ làm tường lửa: "Nếu không thì tùy thời đều có thể bị người khác ăn cắp thông tin.”

“Chắc không đâu, máy vi tính ở trong phòng thí nghiệm của chúng ta, bình thường nhiều người trông chừng, ai có thể lấy?"

Giang Bác trực tiếp ngay tại chỗ làm mẫu trộm sạch số liệu trong máy vi tính của phòng nghiên cứu sinh vật học khác.

“Vậy đấy, nếu không phải bởi vì mạng chậm thì quá trình này sẽ không vượt qua mười phút."

Một đám chuyên gia sợ hết hồn.

Bọn họ còn cho rằng đây là vũ khí khoa học siêu phàm, không ngờ lại có tai họa ngầm lớn như vậy.

Nếu để đặc vụ học được chiêu này thì về sau chẳng phải sẽ như vào chốn không người ư?

Các thành viên tổ nghiên cứu ngôn ngữ Hoa buổi tối cũng không dám ngủ, đều ôm máy vi tính tiến hành nghiên cứu tường lửa mà Giang Bác nói.

Giang Bác không nói cho họ biết thời này làm gì có ai sở hữu kỹ thuật như vậy, internet hiện tại cũng không thể đạt tới hiệu quả đó. Ít nhất cần mười năm nữa mới có thể xuất hiện loại tình huống này, nhưng anh không ngại tăng áp lực cho những người trong viện nghiên cứu.

Từ khi được mẹ kể thời gian phát triển khoa học kỹ tương lai, anh cảm thấy mình đã đánh giá cao các đồng chí này, nên nhất định phải cho họ chút áp lực.

Thủ đô hiện tại không thiếu máy vi tính, trên cơ bản mỗi cơ quan đều có một chiếc, nhưng network thì chỉ có viện nghiên cứu cùng Giang Bác và lãnh đạo lớn của quốc gia kết nối được internet.

Bởi vì khi nghe Giang Bác nhắc nhở làm tường lửa, bọn họ cảm thấy trước khi làm ra được thì tốt nhất đừng cho quá nhiều máy vi tính kết nối mạng, nếu không sẽ rất đáng sợ.

Máy vi tính của Tống Sở cũng lên mạng được.

Giang Bác còn cài phần mềm chat cho cô.

Hai người chưa kịp chơi đã bị Tô Chí Phong và Mã Lan giành mất, hai vợ chồng mỗi người một bên, nhắn tin cho nhau vui đến quên trời đất.

Tô Chí Phong lần nữa cảm khái, khoa học quả thực quá thần kỳ.

Mã Lan lại nhớ tới đời trước lúc nhỏ luôn xin nhau nick QQ thì không khỏi hoài niệm.

TBC

Chờ mòn mỏi trời đến tối cha mẹ mới rời khỏi máy, Tống Sở và Giang Bác mới được sử dụng.

Hai người đều không ngủ, ở trong phòng mình dùng máy vi tính tán gẫu, cảm thấy đặc biệt mới mẻ.

Mỗi tội tốc độ internet chậm như rùa, gõ chữ nhanh quá sẽ dễ bị dính chữ.

Đặc biệt trong nhóm bạn tốt của Giang Bác còn có một chuỗi nick, có nhóm lãnh đạo lớn, có thành viên của mỗi hạng mục trong viện nghiên cứu. Lúc cả đám tin nhắn ập tới thì có khi còn bị lag tắt cả máy, mấu chốt là phía đối diện vẫn vui vẻ chat. Trước kia không tiện giao lưu, giờ có vũ khí thần kỳ này, gặp phải vấn đề gì liền muốn nhắn tin hỏi, Giang Bác lần nữa online vẫn tiếp tục bị lag.

Tống Sở ở phòng kế bên gõ vách tường hỏi: “Anh Tiểu Bác offline rồi sao, anh định ngủ ư? Vậy em cũng ngủ đây, chúc anh ngủ ngon.”

Giang Bác vịn trán.

Bởi vì internet mà Giang Bác lại chui vào phòng thí nghiệm, không rảnh ôn bài cuối kỳ.

May có Tống Sở ghi chép mang trở về cho anh học bù.

Tống Sở học rất tốt, cô hứng thú với văn học nên khá hào hứng, chỉ hơi lo cho Giang Bác.

Bởi vì bên khoa số học đã thông báo với Giang Bác là phải tham gia thi cuối kỳ.

Tuy thời gian thi của hai bên không trùng, nhưng thời gian vẫn rất chặt chẽ, vừa thi khoa văn học xong đã phải chạy qua khoa toán học thi tiếp.

Dù sao thì song bằng cũng không dễ lấy, không tính tần suất lên lớp, lúc bình thường kiểm tra trắc nghiệm không đi cũng không sao, nhưng phải thi cuối kỳ, nếu không thì làm sao biết tình hình học tập của học sinh?

Chủ nhiệm khoa văn học còn nói Tống Sở nhắn với Giang Bác là đừng thấy áp lực, dù bọn họ là học sinh của đại học Bắc Kinh cũng không bắt buộc mỗi môn đều ưu tú, giỏi một môn cũng rất bình thường.

Tống Sở thuật lại nguyên văn cho Giang Bác.

Giang Bác đang nghiên cứu với ban hạng mục nghiên cứu internet làm cách nào nâng cao tốc độ net, sau khi nghe Tống Sở nói, anh vốn định bảo sẽ không tham gia thi.

Nhưng thấy ánh mắt lo lắng của Tống Sở thì Giang Bác đổi lời: “Không sao, toán học rất đơn giản."

Tống Sở an tâm, còn an ủi anh: “Anh Tiểu Bác, người thông minh không phải mỗi lần đều thi được hạng nhất, nếu không được hạng nhất anh cũng đừng có gánh nặng tâm lý."
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 538: Chương 538


Cô sợ Giang Bác đã quen ưu tú, lỡ thi được hạng hai sẽ không vui vẻ.

Giang Bác khó hiểu nhướng mày.

Tống Sở bèn nói: “Em nghe nói bên khoa toán học có mấy người rất giỏi, đặc biệt có một thiên tài rất nổi tiếng, nổi tiếng trong đại học Bắc Kinh luôn ấy.”

Nghe Tống Sở khen người khác là thiên tài khiến lòng Giang Bác chua xót, toàn thân toát ra tia khó chịu.

Thiên tài ư?

Rốt cuộc là tài cỡ nào?

Bản thân anh còn chưa được nghe Sở Sở gọi một tiếng thiên tài đấy.

“Anh biết rồi, em yên tâm đi." Giang Bác gõ bàn phím lóc cóc, màn hình lại bị lag.

Tống Sở thấy thế cười gượng, cảm thấy may mắn vì anh Tiểu Bác tốt tính, bình tĩnh nên mới không ném bàn phím.

Đến ngày thi cuối kỳ, Tống Sở cùng Giang Bác đến trường, hai người thi chung một lớp.

Mỗi lần thi xong một môn Tống Sở sẽ đến văn phòng giáo viên chờ Giang Bác, còn anh thì đi thi ở khoa toán học.

Viện trưởng Viên làm giám khảo rốt cuộc nhìn thấy bạn học Tô Giang Bác mà ông ấy mong đợi đã lâu.

Từ khi biết Giang Bác không hứng thú với số học, thà tốn thời gian ở lại khoa văn học viết sách chứ không chịu đến khoa toán học tham gia thi đấu do ông ấy tổ chức, trong lòng ông đã hơi thất vọng với học sinh này, cảm thấy dù có thiên phú đến đâu mà bị làm hỏng như vậy thì sớm muộn gì sẽ tiêu hao hết thiên phú đó. Viện trưởng như ông ấy trừ khổ sở, trừ nản lòng thoái chí ra không có biện pháp khác.

Lúc này nhìn thấy Giang Bác ngồi trong phòng học làm bài, viện trưởng Viên thở dài, chắp tay sau lưng bước vào phòng.

Viện trưởng Viên giả bộ vô tình đi tới gần Giang Bác.

Ông vốn định xem học sinh này bỏ bài tới mức nào, nhưng ông ấy vừa lại gần thì anh đã dọn dẹp đồ đạc, sau đó đặt bài thi lên mặt bàn, giơ tay xin nộp bài.

Trời lạnh nên Giang Bác không thích ở đây lâu, hơn nữa Sở Sở còn đang chờ, anh phải đưa cô về nhà sớm.

Giang Bác cứ thế nộp bài ra khỏi phòng ngay trước mặt viện trưởng Viên, lúc sắp rời đi hai người còn thoáng nhìn nhau, một người trong mắt mang theo đau lòng, một người lộ ánh mắt hoang mang.

“. . .”

Chờ người rời đi, viện trưởng Viên tức giận bước nhanh đến cạnh bàn của Giang Bác, cầm bài của anh lên xem.

Kết quả bài thi viết tràn đầy, hoàn toàn khác với trạng thái mà viện trưởng Viên tưởng tượng.

Viện trưởng Viên lập tức cầm bài thi của Tô Giang Bác đi văn phòng phê duyệt.

Tất cả đáp án đều đúng, một số phương pháp giải đề còn vượt cấp độ.

Học sinh này không học một tiết nào nhưng lại có thể làm bài vượt cấp độ?

Đầu ngón tay viện trưởng Viên khẽ run đặt bài thi xuống.

Nghỉ đông, Tống Sở ở trong nhà viết một truyện ngắn gửi cho tạp chí, tiện thể dùng máy vi tính sửa sang lại tư liệu của mình, lưu trữ văn kiện điện tử, sau này sáng tác cũng tiện lợi hơn nhiều.

Giang Bác vì vậy còn cố ý biên soạn một kho tư liệu cho cô, lưu trữ tư liệu giống như trang sách.

Nhìn Giang Bác hai tay mười ngón lướt phím viết trình tự, Tống Sở sùng bái mắt sáng rực.

TBC

“Anh Tiểu Bác có nghĩ em học được cái này không?”

Giang Bác ngừng gõ: “Không cần học."

Tống Sở: "..."

Nghỉ đông Giang Bác cũng không nhàn rỗi, phải nâng tốc độ net lên, chuyện này không thể làm xong trong một thời gian ngắn bởi vì còn cần cả phần cứng của máy vi tính theo kịp, nếu không vẫn sẽ đứng máy như thường. Trên thực tế, tốc độ net vốn đủ cho việc chuyển chữ nhưng phần cứng không theo kịp.

Cho nên Giang Bác để bên viện nghiên cứu nâng cấp phần cứng trước. Hiện tại có máy vi tính và di động, nên anh luôn ở nhà trao đổi qua hai thứ này, lúc thời tiết tốt Giang Bác mới ghé viện nghiên cứu dẫn dắt bọn họ làm nghiên cứu ngay tại chỗ.

Tô Chí Phong và Mã Lan cũng rất bận, hai người ở trong trường học rất được tôn trọng, một người đi theo giáo sư làm nghiên cứu đề mục sinh viên cao học, một người làm trợ thủ cho giáo sư.

Cả gia đình bận rộn như con quay, định sẵn mùa xuân không thể về. Dưới quê ủng hộ họ, dù sao học tập và làm việc mới là quan trọng hàng đầu, có ăn cơm tất niên hay không cũng không sao.
 
Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60
Chương 539: Chương 539


Dưới quê gửi đến một tin tốt, Từ Mỹ Lệ rốt cuộc đậu bằng kế toán, hơn nữa thành tích còn khá tốt.

Bởi vì chuyện này, Từ Mỹ Lệ năm nay muốn mời cả gia đình đến nhà mình ăn cơm tất niên, nói là muốn chúc mừng, còn nói nhờ có anh Tiểu Bác bà mới đạt được kết quả như vậy, đáng tiếc Tiểu Bác không trở về không thể ăn bữa cơm do tự tay bà ta làm.

Mã Lan nghe được tin này rất vui, nói với Tô Chí Phong: “Không ngờ chị dâu lại tiến bộ tới như vậy.”

Tô Chí Phong vuốt m.ô.n.g ngựa:

“Nhờ em đi đầu kéo chị ấy theo đấy.”

Tống Sở cũng lại gần nịnh: “Đúng rồi, nhờ mẹ đi đầu.”

“Khụ khụ, cũng không tốt như hai cha con nói.” Mã Lan cười, trong lòng vui như hoa nở.

Bởi vì không về quê ăn Tết, gia đình Mã Lan định mua đồ ăn dự trữ nhiều một chút, năm nay ăn Tết xôm tụ trong tứ hợp viện.

Hơn nữa bởi vì tứ hợp viện nằm ở khu vực phồn hoa, tiện dạo phố nên Tống Sở và Giang Bác hiếm có đi dạo phố đầu năm.

Gia đình bốn người cùng nhau đi trung tâm thương mại mua quần áo và giày mới, Tống Sở còn mua kẹp tóc.

TBC

Mua đồ xong gia đình vui vẻ về nhà, Mã Lan chuẩn bị buổi tối tự mình nấu một bữa cơm tất niên.

Ban đêm, nồi lẩu còn đang sôi thì bên ngoài đã có tiếng đập cửa.

Âm thanh rất dồn dập.

Nghe âm thanh này, Mã Lan cảm thấy không ổn.

May mà Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn đều ở đây, hai người cẩn thận giẫm lên bậc thang nhìn ra ngoài, thấy có mấy người mặc đồng phục và quân trang đứng ở bên ngoài.

Tuy rằng mặc đồng phục, nhưng trên mặt đầy sát khí, nhìn liền biết là đến không có ý tốt.

Hai người cũng không sốt ruột, bọn họ biết gần đó có người mặc thường phục bảo hộ.

Chu Đại Sơn mở cửa.

Cửa lớn vừa mở ra, người nọ đã xông vào: “Chúng tôi đến điều tra, có người tố giác người ở trong này làm chủ nghĩa tư bản, có ngôn luận phản động.”

Mã Lan ở trong phòng nghe lời này thì đầu óc ù đặc, cái gì? Đâu phải lúc này, còn quá sớm, dù bà học dở lịch sử nhưng vẫn còn nhớ thời gian đại khái, không thể nào lịch sử bị thay đổi. Mà dù lịch sử thay đổi cũng không nên tìm gia đình của bà, bọn họ vô cùng yên phận.

Chu Đại Sơn chắn người ở cửa lớn, không cho tiến lên thêm: “Hãy lấy ra giấy chứng nhận của các người.”

Người kia lấy ra giấy chứng nhận của mình, là người của văn phòng XX, còn cầm lệnh điều tra.

Tiểu Vũ tức giận, bọn họ mỗi ngày đề phòng điệp viên nỗ lực che giấu chính mình, kết quả không bị đặc vụ đi ra phá hoại mà gặp một đám người rảnh rỗi ăn hại. Tiểu Vũ lấy bằng công tác của mình ra, giấy chứng nhận này dùng để ứng phó người ngoài, cũng lệ thuộc quân khu.

Đối phương xem xong không nể nang, nói là có lệnh điều tra, nơi này có người làm chủ nghĩa tư bản, có ngôn luận phản động nên phải mang về điều tra.

Chu Đại Sơn không nói nhiều, định thả tín hiệu.

Giang Bác ở trong nhà gọi điện thoại cho lãnh đạo lớn: “Xin chào, đã quấy rầy ngài, có người chạy tới nhà tôi nói muốn điều tra chúng tôi.”

Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn: “. . .”

Vài phút sau, một đám người mặc quân trang đến dẫn nhóm người này đi, còn nói rõ tình huống cho nhóm Mã Lan rằng đây là hành vi tư nhân, tuyệt đối không phải tổ chức sắp xếp.

Mã Lan sợ c.h.ế.t khiếp, gật đầu liên tục, bà cũng không rõ tình huống thế nào.

Tống Sở thì khẩn trương nắm tay Giang Bác và Mã Lan, sợ hãi hỏi: “Chắc họ sẽ không đến nữa chứ?”

Tô Chí Phong cũng khá căng thẳng với tình huống này, nhưng làm người đàn ông trưởng thành trong nhà, ông phải biểu hiện bình tĩnh: “Đừng sợ, người đã bị bắt đi, không sao đâu.”

Tiểu Vũ và Chu Đại Sơn cũng nghe ngóng tình huống, nhưng bởi vì quá đột ngột nên rất khó để tìm hiểu cụ thể, chỉ biết nhà bọn họ bị người ta tố giác.

"Mọi người không cần lo lắng, bên ngoài có cảnh vệ mặc thường phục, bởi vì biết không phải đặc vụ nên mới không kịp thời đi ra. Chúng tôi mà thả tín hiệu là bọn họ tùy thời sẽ xông tới bảo hộ các người, chắc đây là hành vi cá nhân.”
 
Back
Top Bottom