Khác Tử Hà Oán Khúc

Tử Hà Oán Khúc
Chap 20. Cứu tinh


Tiếng hét thất thanh giữa vườn như một mũi tên xuyên thủng bầu không khí.

Khi con dao của bà Kim chỉ còn cách đầu Hoa một gang tay, tưởng rằng Hoa sẽ phải chết dưới lưỡi dao ấy thì bỗng dưng, từ phía sau vang lên một tiếng hét trầm khàn mà vang vọng:

- “DỪNG TAY!”

Bà Kim, hay đúng hơn là linh hồn đang chiếm giữ thân xác bà khi này khựng lại.

Con dao treo lơ lửng, lưỡi thép lóe lên một tia sáng trên đầu Hoa, cô quay phắt lại, mặt tái mét rồi nhìn thấy người vừa lớn tiếng…

đó không ai khác, chính là thầy Sâm.

Thầy khoác bộ bà ba đen đã phai, vai đeo chiếc túi vải sờn màu xám.

Thầy chau mày, giọng lùa vào không gian rợn người lúc này:

- Yêu ma to gan, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám giết người à!

Nhã Thi trong xác bà Kim quay người, đứng thẳng, tay vẫn lăm lăm con dao, mắt lấp lánh giận dữ:

- Ông là ai?

Tốt nhất đừng xen vào chuyện này, tôi sẽ không giết ông.

Thầy ba chỉ khẽ nhếch môi, một tiếng cười khàn vang nhẹ.

Hoa như thấy cứu tinh, vội bò lết tới núp sau lưng ông, nước mắt lăn ròng:

- Thầy ba… thầy đến rồi… thầy cứu mẹ con với, con ma đó nhập vào xác bà ấy rồi còn muốn giết hai mẹ con cháu nữa… hic…

Thầy liếc nhìn, trầm giọng khẽ nói với Hoa:

- Có vẻ oán khí của nó đã mạnh hơn rất nhiều.

Ông lại nhìn thẳng về phía bà Kim:

- Oán hồn kia, mau thoát ra khỏi thân xác bà ấy, theo ta về tu dưỡng còn nếu không, đừng trách ta sẽ đánh cho ngươi không thể siêu sinh!

Nhã Thi đáp, giọng nói lanh lảnh như sắt thép:

- Thì ra ông chính là gã thầy pháp đã bày cho mẹ con nó dán bùa trước nhà cùng với cái vòng phép kia à?

Vậy xem ra ông cũng đáng chết!

Thầy ba bật cười, xong ông nghiêm giọng nói:

- Đúng là hỗn xược!

Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt?

Rồi ông rút từ túi vải ra một chiếc roi đen làm từ xương đuôi cá đuối cùng một lá bùa vàng.

Thầy kẹp lá bùa bằng hai ngón tay, đưa lên trước trán, miệng lầm rầm đọc chú.

Nhã Thi trong thân hình bà Kim khi này không chờ đợi mà lao tới vung dao.

Thầy ba không né, mà đứng cách xa phi thẳng lá bùa về phía cô.

Lá bùa như có linh tính, bay thẳng rồi dính lên trước ngực thân thể bà Kim.

Lá bùa như gặp tà khí mà phản ứng, phát một luồng sáng dữ dội, lóe lên, rồi một tia lửa lập tức bùng lên đánh bật linh hồn Nhã Thi khỏi xác bà Kim.

Thân thể bà Kim gục xuống, bất tỉnh nằm run rẩy.

Linh hồn Nhã Thi hiện lên giữa không trung, rít lên đau đớn, khi này thầy ba vung dây roi, tiến tới.

Nhã Thi hoảng hốt bay lùi về sau, nhập vào thân cây vú sữa to sau lưng, khi này gió thổi làm cho lá bị cuốn bay cùng cát bụi phủ mù mịt.

Bầu trời buổi sáng âm u khi này mây đen cũng kéo đến như sắp có một cơn mưa nặng hạt.

Thầy ba không để yên, bằng một động tác lạnh lùng, ông đưa hai ngón tay lên cắn bật máu ròi quẹt một vệt máu đỏ dài lên cây roi.

Máu tươi lóe đỏ trên roi đen, hòa vào lời thần chú rì rầm.

Ông quất mạnh chiếc roi lên thân cây vú sữa, tiếng roi rít lên, khi roi chạm vỏ cây có một tiếng “xèo” như kim loại nung nóng đánh vào gỗ, rồi một làn khói trắng bốc lên ngay vết đánh.

Nhã Thi bị hất văng ra khỏi thân cây mà lăn xuống nền đất, vết cháy xuất hiện trên mạn sườn Nhã Thi, da cô như bị thiêu sém, mắt quằn quại đau đớn.

Khi ấy cô co ro chống đỡ, Nhã Thi giáng trả bằng một cơn gió bụi hỗn loạn, mù mịt đến mức thầy Sâm phải che mắt.

Khi ông buông tay ra và hô lớn thêm những câu chú, bóng dáng Nhã Thi khi này đã biến mất khỏi hiện trường, khuất dạng trong màn mưa bụi.

Thầy ba thở dài, vung tay mà khẽ nói:

- Để cho ngươi chạy mất rồi… hứ!

Nhưng dù sao ngươi cũng không thoát khỏi tay ta đâu.

Ánh mắt thầy sắc như dao, gió vẫn rít, mây vẫn vần vũ.

Hoa khi này vùng dậy chạy đến bên mẹ, ôm lấy bà Kim, khóc nấc.

Bà Kim nằm bất tỉnh trên nền đất, da dẻ tái mét.

Thầy ba cũng bước chậm rãi đến bên chỗ bà Kim đang nằm bất động.

Hoa quỳ thụp xuống, hai tay run run lay người mẹ, giọng lạc đi:

- Mẹ ơi… mẹ!

Mẹ có sao không mẹ?

Thầy ba trầm giọng:

- Bà ấy không sao đâu, chỉ ngất đi thôi.

Đỡ bà vào nhà rồi tính tiếp.

Hoa ngẩng lên, mặt nhăn nhó:

- Chỉ có con với thầy… làm sao đỡ nổi!

Thầy ba nhìn quanh, trời thì sắp đổ mưa, gió rít qua hàng tre nghe như tiếng thở dài.

Ông lắc đầu:

- Thôi thì… phải đánh thức bà ta dậy, tự đi vô nhà chứ còn cách nào nữa, ai bảo ăn cho mập đến vậy làm gì.

Nói rồi, thầy cúi xuống, dùng ngón cái ấn mạnh vào nhân trung của bà Kim, miệng gọi:

- Bà Kim… bà Kim, dậy đi!

Nhưng gọi mãi, lay mãi, bà vẫn nằm yên bất động.

Thầy ba mới kêu Hoa:

- Chạy vào trong nhà lấy ít nước tạt vào người bà ấy thử xem!

Hoa bắt đầu hoảng lên, chạy vụt vào nhà rồi mang ra một thau nước lớn, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, hắt thẳng lên người, lên trên mặt mẹ.

Nước lạnh tạt ướt nhẹp và bà Kim bật dậy, chới với rồi la lớn:

- Trời đất ơi!

Cái gì vậy?

Chuyện gì xảy ra vậy?

Bà đảo mắt quanh, thấy thầy ba đang ngồi cạnh, bên trái là Hoa đang cầm cái thau nước còn nhỏ giọt.

Bà há hốc mồm:

- Ủa… mày không sao hả Hoa?

Rồi sao có thầy ba ở đây?

Rồi… sao tao ướt nhẹp vầy nè?

Thầy ba thở nhẹ, giọng vẫn bình tĩnh như thường:

- Thôi, vào nhà rồi ta kể lại từ đầu.

Mau lên, trời sắp mưa lớn rồi.

Ba người dìu nhau vào trong nhà, bà Kim run run thay bộ đồ khô, còn Hoa thì vội pha bình trà nóng mang lên mời thầy.

Ngoài kia, cơn mưa giữa mùa hè đã bắt đầu trút xuống từng đợt nặng hạt và dồn dập.

Tiếng mưa đập lên mái tôn chan chát, hòa cùng mùi đất ẩm nồng nặc.

Bà Kim hai tay run run nâng bình trà rót cho thầy ba, Hoa ngồi bên, kể lại toàn bộ mọi chuyện sáng nay, giọng nó run lên còn nước mắt cứ rơi lả tả.

Nghe xong, bà Kim đập tay mạnh xuống bàn.

“RẦM”

- Đó!

Mày thấy chưa?

Tao đã nói rồi mà mày không nghe!

Giờ nó tới muốn giết tao với mày luôn rồi đó, Hoa ơi là Hoa, mày chọc con ma đó làm chi không biết…

Hoa cúi gằm mặt, im thin thít.

Một lúc sau, bà mới nhận ra mình vừa la lớn tiếng trước mặt thầy ba, giọng bà hạ xuống, cố lấy lại bình tĩnh:

- Dạ… con xin lỗi thầy, con lỡ lớn tiếng.

Cũng tại con nhỏ này hết, không chịu nghe lời thầy dặn để thành ra cớ sự này…

Thầy ba ngồi yên, mắt nhìn ra phía sân, nơi mưa đang dội trắng xóa.

Ông thở dài, giọng trầm đục, nặng nề:

- Thôi… không sao.

May là chưa có chuyện gì đáng tiếc xảy ra.

Ông nhấp ngụm trà rồi nói tiếp:

- Con ma nữ ấy oán khí đã mạnh hơn, vì vậy hai mẹ con bà phải hết sức đề phòng.

Ông quay sang nhìn thẳng vào mặt bà Kim, vẻ mặt vừa trầm trọng vừa trấn an:

- Tuy nó không thể tự nhiên xông vào nhà được, bởi bùa chú ta đã dán trước cửa nhưng như sáng nay bà thấy rồi đó, nó có thể nhập vào xác bà để ra tay.

Bà Kim run rẩy, tay nắm lấy thành ghế, giọng thì thào:

- Thầy ơi, vậy xin thầy hãy ra tay bắt nó, tiêu diệt luôn đi thầy.

Chứ mai mốt nó lại quay lại lấy mạng mẹ con tôi thì sao?

Thầy ba khi này mặt không biến sắc, ông trầm giọng:

- Hai người không cần phải quá lo lắng, có thể bây giờ nó đã bị “Đoạt Hồn Roi” của ta đánh tan hồn, lạc phách rồi cũng nên…

Nói rồi ông lấy trong chiếc túi vải ra sợi roi bằng đuôi cá đuối khi nảy.

- Đây là “Đoạt Hồn Roi” của sư phụ ta truyền lại, nó được làm từ đuôi của loài “Huyết Mang Ngư”, một loại cá đuối cổ xưa, người ta đồn sống lâu cả trăm năm ở vùng biển Nam Hải.

Sư phụ ta đã bắt và đích thân luyện hóa bằng cổ thuật để biến thành pháp bảo trấn yêu, vô cùng lợi hại.

Ông bóp nhẹ sợi roi, tiếng da cọ vào nhau phát ra một tiếng khô khốc:

- Chỉ cần linh hồn yêu ma bị roi này đánh trúng, hồn phách sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, tệ hơn nữa thì… hồn xiêu, phách tán… ha ha ha…
 
Back
Top Dưới