Đô Thị Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ

Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 40: 40: Sức Hấp Dẫn Của Đáy Biển 1


"Anh Lý." Khi Lý Dương đang nhìn, một giọng nói vang lên, Tôn Đại Đào chạy tới.
Lúc này Tôn Đại Đào mặc áo ba lỗ, cả người trông cũng đen hơn một chút.
"Anh Lý, dạo này anh đi đâu vậy?" Tôn Đại Đào tò mò hỏi.
"Đi Thành phố Huyền một chuyến." Lý Dương cười nói.
Hắn không nói với Tôn Đại Đào về chuyện ốc Long Cung Ông Nhung, dù sao thì chuyện này cũng giống như trúng số vậy, nói ra ngoài ngoài việc khiến người khác ghen tị thì chẳng có lợi ích gì khác.
"Thành phố Huyền là một nơi tốt để đi chơi." Tôn Đại Đào nói với vẻ ngưỡng mộ.
Lý Dương nhìn trang phục của Tôn Đại Đào, hỏi: "Còn cậu? Trước đây nghe cậu nói làm việc trên công trường?"
Sau khi thi đại học, Tôn Đại Đào không định học đại học nữa, mấy ngày nay bắt đầu kiếm tiền.

Thực tế thì điểm thi của cậu ta cũng không tốt lắm.

"Ừ, cha em xin cho em làm việc ở một công trường, làm những việc lặt vặt trước, một ngày 100 tệ." Tôn Đại Đào bất lực nói.
Với điểm thi đại học của cậu ta, nhiều nhất chỉ học được một trường cao đẳng, nếu học cao đẳng thì không bằng đi làm kiếm tiền trực tiếp, dù sao thì làm công trường, học được nghề thì tiền lương cũng khá.
Nhà cậu ta có em trai em gái phải nuôi, cậu ta cũng chỉ có thể đi làm sớm.
"Đi nào, anh Lý, chúng ta đi xem cá mú vàng!" Nói vài câu, Tôn Đại Đào phấn khích nói.
Hai người theo đám đông đến bến tàu, lúc này nơi đây gần như chật kín người, còn có rất nhiều người từ các nhà hàng quán ăn.
Những người này, một số đã liên lạc trước, một số nghe tin tức đến đây muốn mua một ít.
Thịt cá mú vàng tươi ngon, lại có giá trị y học rất cao.

Bóng cá của nó có thể phơi khô thành thực phẩm quý "Bụng cá", lại có thể chế thành "Keo cá mú vàng." Ngoài ra, gan cá mú vàng chứa vitamin A, có thể làm dầu gan cá.
Hương vị tuyệt vời và giá trị dinh dưỡng phong phú khiến cá mú vàng luôn được mọi người ưa chuộng, cách đây vài chục năm cá mú vàng còn rất nhiều nhưng sau thời gian dài đánh bắt quá mức, cá mú vàng hoang dã đã trở nên rất hiếm, theo điều tra, những năm gần đây số lượng cá mú vàng đánh bắt được chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa, giá của chúng ngày càng cao.
Nói chung, một số nhà hàng nhỏ không thấy cá mú vàng, chỉ có những nhà hàng lớn mới có, người bình thường không mua được.

Điều này cho thấy thị trường cá mú vàng hoang dã lớn như thế nào.
Từng có ngư dân ra khơi đánh bắt được hơn 4000 cân cá mú vàng hoang dã, bán được với giá 9,57 triệu tệ, có thể thấy giá trị của cá mú vàng hoang dã!
"Nhà Trương Hổ may mắn rồi."
Tôn Đại Đào nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt lộ ra vẻ vô cùng ngưỡng mộ.
Cậu ta, Lý Dương và Trương Hổ đều sống trong một khu phố, điều kiện gia đình cậu ta bình thường, gia đình Trương Hổ cũng vậy, Trương Hổ gần ba mươi tuổi, cưới vợ cũng khó, giờ thì bỗng nhiên phát tài.

Lý Dương không nói gì, hắn nhìn từng con cá mú vàng, trong lòng có chút động lòng nhưng rồi lại lắc đầu.
“Mình có thể đi dưới đáy biển, nhưng muốn bắt được đàn cá mú vàng thì cơ bản là không thể."
Hắn chỉ có một người, bắt được vài con cá mú vàng thì không sao, nhưng muốn bắt hết cả đàn thì là chuyện hoàn toàn không thể.
Cho dù hắn có tàu đánh cá nhưng ở dưới nước cũng không thể thông báo cho người ở trên biết thả lưới ở đâu.
Nói chung, kiếm tiền theo cách này là không khả thi.
"Thôi bỏ đi, đừng nghĩ nhiều nữa, tiếp tục tìm bảo vật!"
Lý Dương hít một hơi thật sâu: "Chỉ cần trong mấy tháng này, mình có thể phát hiện ra một con tàu đắm dưới đáy biển thì số tiền hàng trăm triệu đối với mình mà nói chẳng còn là vấn đề nữa!”
Đáy biển là nơi chưa biết, mọi thứ đều có thể xảy ra!
...
Mười lăm mét...!Mười bảy mét...!Hai mươi mét...
Một lần nữa lặn xuống nước, Lý Dương liên tục tiến về phía trước.
Trong ba ngày ở Thành phố Huyền, thực lực của hắn rõ ràng đã tăng lên một chút, có thể đến nơi sâu hơn dưới đáy biển.
Trước mắt là rong biển, san hô dày đặc, đủ loại cá, vỏ sò, động vật thân mềm đang từ từ bơi, số lượng rõ ràng đang tăng lên.

Dưới đáy biển, thị lực của Lý Dương không hề bị ảnh hưởng, hoàn toàn có thể nhìn thấy vẻ đẹp của đáy biển.
Tuy nhiên, Lý Dương không có tâm trạng để thưởng thức.
Hắn cẩn thận tìm kiếm bảo vật dưới đáy biển, không bỏ qua bất kỳ góc nào.
Trước đó, con ốc Long Cung Ông Nhung đã được phát hiện ở một góc, hắn suýt nữa thì bỏ lỡ.
Vì vậy, bây giờ Lý Dương tìm kiếm rõ ràng cẩn thận hơn trước.
Vút! Đang tìm kiếm một khe đá, đột nhiên một con rắn nhỏ đốm dài hàng chục cm lao ra, con rắn nhỏ này xuất hiện, trực tiếp lao về phía Lý Dương.
Lý Dương giật bắn mình, nhưng thể chất của hắn bây giờ mạnh mẽ đến mức nào? Cơ thể theo bản năng lóe lên, tránh được đòn tấn công của rắn biển, tay phải của hắn vươn ra nắm lấy con rắn biển nhỏ này.
Nhưng trong nước, con rắn biển nhỏ này có tốc độ cực nhanh, thấy không tấn công được Lý Dương, nó nhanh chóng rời đi, rất nhanh đã mất dấu.
Lý Dương không đuổi theo, lúc này trong lòng hắn rõ ràng cảnh giác hơn.
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 41: 41: Sức Hấp Dẫn Của Đáy Biển 2


Đáy biển ẩn chứa cơ hội to lớn, nhưng cũng có nguy hiểm to lớn, giống như con rắn biển nhỏ vừa rồi, ai biết có độc hay không, nếu Lý Dương bị nó cắn một cái thì hậu quả không ai có thể lường trước được.

Ngoài rắn biển, dưới đáy biển còn có đủ loại sinh vật nguy hiểm.

Những người khác vào vùng biển sâu đều mặc đủ loại đồ lặn, trên người cũng có đủ loại biện pháp bảo vệ, nhưng Lý Dương thì không.

Bây giờ vẫn ở độ sâu hai mươi mét, nếu sâu hơn một chút, Lý Dương thậm chí có thể gặp phải cá mập và các sinh vật biển nguy hiểm lớn khác.

Nhưng ngoài việc tìm kiếm kho báu dưới đáy biển, hiện tại Lý Dương vẫn chưa có cách nào khác để cứu cha mình.

"Cẩn thận một chút, với thể chất của mình, chỉ cần đủ cẩn thận là có thể tránh được hầu hết các mối nguy hiểm, cho dù gặp phải cá mập thì mình cũng có thể chiến đấu.

" Lý Dương hít một hơi thật sâu.

Nếu như bản thân vẫn là một người bình thường, lúc này Lý Dương chắc chắn sẽ nơm nớp lo sợ, nhưng hiện giờ thể chất của hắn gấp nhiều lần người bình thường, thể chất mạnh mẽ đã cho hắn rất nhiều tự tin.

Cẩn thận tìm kiếm hơn bốn giờ nhưng lần này không có thu hoạch gì.

"Trở lại bờ luyện tập, luyện tập xong rồi lại vào đáy biển!"
Lý Dương không nản lòng, hắn đã định sẵn kế hoạch rồi, bây giờ cứ làm theo thôi.

Thực lực tăng lên, hắn có thể đi đến nơi sâu hơn dưới đáy biển.

Quan sát xung quanh, Lý Dương chuẩn bị rời đi.

Ù!
Đúng lúc này, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, trong đầu, thanh kiếm nhỏ kia hơi rung động.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Cảm nhận được sự rung động này, trong mắt Lý Dương lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thanh kiếm nhỏ này vô cùng bí ẩn, hắn không biết nó từ đâu ra, trước đây ngoài việc hiển thị một phương pháp luyện thể trong đầu hắn thì không có động tĩnh gì nữa, cứ thế ung dung tự tại ở trong đầu hắn, hoàn toàn định cư ở đó.

Lúc này, nó lại rung động.

"Rung động này là muốn đưa mình đến nơi nào đó sao?”
Cảm nhận một chút, Lý Dương nhìn về một hướng dưới đáy biển, xa xa, dường như có thứ gì đó hấp dẫn truyền đến.

Hắn trầm ngâm một lát rồi bước tới.

Hiện tại, hắn không cảm nhận được bất kỳ ác ý nào từ thanh kiếm nhỏ, nếu thanh kiếm nhỏ này muốn làm hại hắn, e rằng chỉ cần hơi dao động một chút là hắn đã không còn mạng.

Rất nhanh, hắn đã đến một nơi.

Nơi đây toàn là rong biển, san hô, v.

v.

, còn có một số ít cây cối.

Hắn cảm nhận một chút, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một cây màu trắng.

Cây này cao khoảng một mét, xung quanh có rong biển bao bọc, dường như không có gì đặc biệt.

"Cây này có sức hấp dẫn đối với thanh kiếm nhỏ bí ẩn trong đầu mình à?”
Trong mắt hắn lộ ra một tia khó hiểu, lúc này hắn không thể nhìn ra điều gì.

Hắn suy nghĩ một chút rồi từ từ tiến lại gần.

Khi còn cách đó năm mét, đột nhiên, lông tơ trên người hắn dựng đứng lên, hắn cảm nhận được một sự nguy hiểm!
"Lui!"

Sau khi cảm nhận được nguy hiểm, hắn không chút do dự lùi lại.

Ngay sau đó, trong mắt hắn lộ ra một tia kinh ngạc.

Trong đám rong biển, có vài xúc tu xuất hiện, sau đó, một sinh vật khổng lồ dài ba mét hiện ra trước mắt hắn.

Cái đầu khổng lồ, tám xúc tu đang vung vẩy, một đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào hắn, trong ánh mắt của nó dường như có lửa giận, tức giận vì hắn dám quấy rầy nó, x*m ph*m l*nh th* của nó.

"Con bạch tuộc lớn quá!"
Sắc mặt hắn thay đổi, không ngờ đến nơi này lại gặp phải một con bạch tuộc khổng lồ như vậy!
Bạch tuộc là một loài sinh vật cực kỳ nguy hiểm trong đại dương!
Giống như một số bộ phim thảm họa về đại dương đã quay, cá mập trắng lớn, bạch tuộc, v.

v.

, rất dễ trở thành nhân vật chính.

Trên thực tế, con bạch tuộc khổng lồ nhất thậm chí có chiều dài cánh tay gần 10 mét, thậm chí có thể lật úp cả một con tàu.

Tất nhiên, con bạch tuộc trước mắt này không lớn như vậy, nhưng lực hút của xúc tu bạch tuộc rất khủng khiếp, tám xúc tu kết hợp lại, nếu bị nó quấn lấy, một người bình thường chắc chắn không có sức chống cự nào.

Ngay cả hắn bây giờ cũng không tự tin tuyệt đối có thể đánh bại con bạch tuộc này.

Ù!
Theo lẽ thường, nếu gặp phải tình huống như vậy, hắn sẽ quay người bỏ chạy, nhưng trong đầu hắn, thanh kiếm nhỏ bí ẩn liên tục truyền đến sức hấp dẫn, dường như muốn hắn nhanh chóng có được cây màu trắng kia.

Đang do dự, con bạch tuộc đó đột nhiên lắc mình, dựa vào lực đẩy của dòng nước, nhanh chóng lao về phía hắn.

"Mặc kệ, giải quyết nó!"
Trước đó hắn cũng đã nghĩ đến cách đối phó với những sinh vật biển nguy hiểm này, lúc này hắn nghiến răng, tay phải cầm một con dao găm sắc bén.

Hắn liên tục lùi lại, còn con dao găm trong tay thì chém vào xúc tu của con bạch tuộc đang vươn tới.

"Không thể để xúc tu này quấn lấy!"
Trên mặt hắn đầy vẻ thận trọng, cơ thể căng thẳng, lúc này thể chất cường tráng đã phát huy tác dụng hoàn toàn.

Tốc độ phản ứng của hắn cực nhanh, con dao găm gần như chớp nhoáng lướt qua, sau đó trên một xúc tu của con bạch tuộc xuất hiện một vết cắt rất lớn.

Thấy mình bị thương, con bạch tuộc này càng tức giận hơn, nó vung vẩy tám xúc tu, những xúc tu này mỗi cái đều như roi dài, quất mạnh vào hắn.

Hắn liên tục vung dao găm, những vết thương trên xúc tu cũng liên tục tăng lên.

Mặc dù vậy, những xúc tu đó vẫn chạm vào hắn, lập tức một lực hút khổng lồ truyền đến.

Sau đó, xúc tu đó cong lại, muốn ôm chặt lấy cơ thể hắn.

Trong tình huống này, hắn dựa vào sức mạnh to lớn để nhanh chóng thoát ra, hắn cũng là một người quả quyết, tay phải cầm dao găm nhân cơ hội hiếm có này, trực tiếp đâm vào mắt con bạch tuộc.
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 42: 42: Cây Thế Giới Xuất Hiện!


Dao găm đâm thẳng vào, con mắt to của con bạch tuộc không còn nữa, nó lập tức kêu thảm thiết, mắt phải có chất lỏng chảy ra, xúc tu đập loạn xạ, rõ ràng lúc này rất đau đớn.

Trước nguy cơ, hắn lại tỏ ra rất bình tĩnh, thừa lúc nó đang bệnh thì phải giết nó, tay phải hắn lại cầm dao găm đâm ra không thương tiếc, đâm vào mắt bạch tuộc, đầu, v.

v.

Những xúc tu đó cũng quấn lấy hắn nhưng lúc này hắn đã không còn quan tâm nữa.

Muốn giết con bạch tuộc này, phải đánh vào đầu nó.

Không đến vài giây, hắn cảm thấy những xúc tu trên người dần mất sức, cơ thể con bạch tuộc khổng lồ trượt khỏi người hắn.

Những con cá nhỏ xung quanh sợ hãi vội vàng bỏ chạy khỏi hiện trường giết chóc này, ở đằng xa nhìn hắn với vẻ kinh hoàng.

Tiềm thức của chúng biết được sự khủng khiếp của con bạch tuộc quái vật này, không có sinh vật nào xung quanh là đối thủ của con bạch tuộc khổng lồ này.

"Hự!" "Hự!"
Lúc này hắn không ngừng thở hổn hển, tim vẫn không ngừng đập, rõ ràng những chuyện vừa rồi cũng khiến hắn bị sốc rất lớn.

Đây là trận chiến thực sự có nguy cơ tử vong, vừa rồi chỉ cần sơ sẩy một chút, hắn thậm chí có thể chết trong tay con bạch tuộc khổng lồ này.

"May mà đã tu luyện công pháp, thể chất gấp mấy lần người thường! "
Hắn hít một hơi thật sâu, mặc dù đã tiếp xúc với tu luyện, tiếp xúc với một mặt khác của thế giới này, nhưng xét một cách tổng thể thì Lý Dương vẫn chỉ là một người bình thường mà thôi.

Nhìn xác con bạch tuộc, hắn lại nhìn về phía cây màu trắng kia.

Hắn cẩn thận tiến lên, sau khi xác định không có nguy hiểm, cuối cùng cũng đến bên cạnh cây màu trắng.

Hắn dùng tay chạm vào cây màu trắng, xem thử nó có gì đặc biệt.

Nhưng ngay khi tay hắn chạm vào cây màu trắng, đột nhiên có thứ gì đó chặn lại.

"Chuyện gì vậy?"
Nhận thấy tình hình này, hắn sửng sốt một chút.

Hắn lại thử dùng tay, vẫn bị cản lại, dường như cây màu trắng này được bao phủ bởi một lớp màng mỏng.

"Đây là tình huống gì?"
Lúc này ánh mắt Lý Dương cũng hoàn toàn thay đổi, lúc này hắn cũng biết được sự khác thường của cây màu trắng này.

Nhưng lớp màng mỏng này chặn lại, hắn cũng không thể chạm vào.

Đang suy nghĩ, đột nhiên trong đầu hắn truyền đến một yêu cầu cấp bách.

Nhận ra yêu cầu này, trong lòng hắn khẽ động.

Thanh kiếm nhỏ bí ẩn truyền đến một tin tức, nó chuẩn bị tự mình ra tay, đến giải quyết lớp màng mỏng này.

Nghĩ một lúc, Lý Dương dùng tay phải chạm vào lớp màng mỏng bao phủ cây màu trắng, sau đó triệu hồi thanh kiếm nhỏ bí ẩn trong đầu.

Ầm ầm!!!
Thanh kiếm nhỏ bí ẩn biến mất khỏi đầu hắn, trực tiếp xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Mặc dù đã tu luyện hơn nửa tháng, thể chất gấp mấy lần người thường, nhưng sau khi thanh kiếm nhỏ bí ẩn xuất hiện, Lý Dương vẫn cảm thấy một áp lực vô cùng lớn truyền đến, như thể lòng bàn tay hắn đang kéo một ngọn núi khổng lồ, hắn sắp bị ngọn núi này đè bẹp.

Nước biển xung quanh đột nhiên mở rộng, trong phạm vi hai trăm mét tính từ Lý Dương làm tâm, trực tiếp hình thành một vùng chân không!
"Ầm ầm!"
Vùng chân không dưới đáy biển hình thành, trên biển, từng đợt sóng biển khổng lồ điên cuồng xuất hiện, lan tỏa ra xa.

"Chuyện gì vậy?"
"Sao đột nhiên lại có sóng biển lớn như vậy!"
Lúc này, nhiều người trên tàu trên biển vô cùng kinh ngạc, nhìn những con sóng không ngừng cuộn trào.

"Rắc!"
Dưới đáy biển, Lý Dương cảm thấy mình hoàn toàn không chịu nổi thanh kiếm nhỏ đó, nhưng thanh kiếm nhỏ chỉ xuất hiện trong chớp mắt, dường như chỉ trong một phần mười nghìn giây, sau khi xuất hiện dường như có một tiếng vỡ vụn truyền đến, mũi kiếm của thanh kiếm nhỏ đâm thẳng vào lớp màng mỏng, sau đó lại biến mất trực tiếp, xuất hiện trở lại trong đầu Lý Dương.

Thanh kiếm nhỏ bí ẩn quay trở lại trong đầu Lý Dương.

Ngay lập tức, mọi áp lực của Lý Dương đều biến mất, vùng chân không xung quanh cũng có nước biển tràn vào trở lại.

Vừa rồi chỉ là một phần mười nghìn giây, nếu thanh kiếm xuất hiện lâu hơn một chút, ước tính vùng chân không hình thành sẽ càng kinh hoàng hơn, thậm chí có thể trực tiếp gây ra sóng thần và lũ lụt.

"Thanh kiếm nhỏ này có uy lực quá khủng khiếp.

"
Lý Dương thầm kinh ngạc, bây giờ thực lực của hắn đã mạnh hơn trước gấp mấy lần, ngược lại hắn lại cảm thấy uy lực của thanh kiếm nhỏ bí ẩn này còn mạnh hơn lần đầu cảm nhận được.

Chỉ nhìn vào tình hình vừa rồi, Lý Dương cảm thấy nếu uy lực của thanh kiếm nhỏ bùng phát trực tiếp, ước tính nước biển sẽ bị đẩy hết ra ngoài, sau đó nhiều thành phố sẽ bị nước biển nhấn chìm.

Thấy thanh kiếm nhỏ đã trở lại trong đầu và ngừng dao động, Lý Dương mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn nhìn về phía cây cổ thụ màu trắng trước mặt.

Rốt cuộc là thứ gì có thể khiến thanh kiếm nhỏ bí ẩn phát ra dao động mạnh mẽ như vậy?
"Rắc!"
Lớp màng mỏng trước mặt vỡ tan, cuối cùng cây cổ thụ màu trắng kỳ lạ cũng hoàn toàn xuất hiện, tay Lý Dương cũng cuối cùng chạm vào được.

"Cây nhỏ này có gì đặc biệt không?"
Lý Dương thầm nghĩ, hắn nắm lấy cây cổ thụ, vừa định dò xét một chút.

“A!”
Đột nhiên, Lý Dương hít một hơi lạnh, một cảm giác đau nhói truyền đến, hắn không biết ngón tay mình vừa rồi là do thanh kiếm nhỏ bí ẩn hay do cây cổ thụ màu trắng này, lúc này trên tay có một vết thương, máu trong vết thương chảy ra, lúc này đang bị cây cổ thụ màu trắng hấp thụ!
Không chỉ hấp thụ máu, lúc này Lý Dương còn cảm thấy cây cổ thụ màu trắng này đang hấp thụ những thứ khác của hắn, dường như ý thức của hắn cũng không ngừng bị hút vào.

Hắn cảm thấy ý thức của mình từ từ trở nên mơ hồ, cả người mơ màng, dường như sắp rơi vào hôn mê.

Tuy nhiên vào thời khắc cuối cùng, cây cổ thụ màu trắng hơi dao động một chút, sau đó cuối cùng cũng ngừng hấp thụ.

"Phù!"
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 43: 43: Năng Lực Dựng Dục!


Lúc này sắc mặt Lý Dương vô cùng tái nhợt, cảm thấy bản thân bây giờ rất yếu ớt, toàn thân không còn chút sức lực nào, bây giờ hắn dù chỉ là một người bình thường cũng có thể dễ dàng đánh ngã hắn.

"Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?" Lý Dương thầm kinh ngạc, không biết tình hình của cây cổ thụ màu trắng rốt cuộc thế nào?
Nhưng vừa suy nghĩ, hắn đột nhiên cảm thấy không ổn.

“Sao! Sao mình lại có hai cơ thể?"
Lý Dương đột nhiên phát hiện ý thức của mình là một nhưng ý thức này lại chia thành hai phần, một phần ở trên người mình, còn một phần ở! trên cây cổ thụ màu trắng trước mặt.

Thông qua ý thức trên cây cổ thụ màu trắng, hắn thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng chính mình.

Lý Dương hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng như vậy.

Vù!
Ngay lúc kinh hãi, đột nhiên trong ý thức của Lý Dương trên cây cổ thụ màu trắng, từng luồng thông tin không ngừng xuất hiện, bị hắn hấp thụ, giống như những thông tin vốn có trên cây cổ thụ màu trắng này.

Lúc này, Lý Dương như bị cưỡng ép hấp thụ những thứ này.

Một lúc sau, vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt Lý Dương mới lắng xuống, trong mắt hắn còn có vẻ kinh ngạc.

"Hóa ra cây cổ thụ màu trắng này có tên là cây Thế giới!”
Cây Thế giới, sinh vật đặc biệt vô cùng hiếm thấy trong vũ trụ, bản thân nó có năng lực dựng dục, chỉ cần dung nhập linh hồn vào đó, là có thể hoàn toàn khống chế!
(Dựng dục: sinh sôi, thai nghén)
Mà chỉ cần lưu lại một giọt máu trong đó, cho dù chết đi thì cây Thế giới này vẫn có thể thông qua giọt máu này mà sinh sôi ra sinh mệnh một lần nữa.

Năng lực dựng dục kỳ lạ này giống như tri thức được truyền thừa vậy, lúc này đã bị Lý Dương hoàn toàn hấp thụ.

"Không thể tin nổi, trong vũ trụ thật sự có sinh mệnh khác, hơn nữa còn kỳ lạ như vậy!"
Hấp thụ những tri thức này, Lý Dương càng thêm kinh ngạc.

Trước kia thanh kiếm nhỏ bí ẩn kia còn không thể nói lên điều gì, nhưng sự truyền thừa của cây Thế giới trước mắt này thì lại rõ ràng nói lên sự bất phàm của toàn bộ vũ trụ!
Đây là sinh mệnh đặc biệt mà chỉ vũ trụ mới có thể sản sinh ra được!
Có sinh mệnh như vậy, vậy thì trong vũ trụ chắc chắn còn có những sinh mệnh khác tồn tại!
"Năng lực dựng dục? Vậy nếu mình lưu lại một giọt máu, thế thì sau khi mình chết có thể sống lại được không?”
Lúc này Lý Dương thầm nghĩ trong lòng.

Trước kia, nếu người khác nói với hắn như vậy, hắn nhất định sẽ không tin, nhưng bây giờ những điều này lại nằm trong ký ức truyền thừa của cây Thế giới.

Trong lòng khẽ động, một giọt máu từ trong tay hắn chảy ra, bị cây Thế giới trước mắt trực tiếp hấp thụ.

Trong cảm giác của Lý Dương, giọt máu này đã đến một nơi đặc biệt.

Cảm nhận một chút, Lý Dương thầm nghĩ không biết mình có nên tự sát một lần không, xem thử mình có thể sống lại trong cây Thế giới không.

Sống lại là trẻ sơ sinh hay là người tí hon?
Nhiều ý nghĩ kỳ quái xuất hiện, nhưng những ý nghĩ này lại nhanh chóng bị hắn đè nén xuống.

Sau đó, Lý Dương lại tiếp tục hấp thụ những tri thức truyền thừa khác của cây Thế giới.

“Hình như mình không phải là được cây Thế giới này sinh ra, mà là linh hồn của mình chiếm cứ cây Thế giới.

Hiện giờ cây Thế giới vẫn có thể sinh ra một sinh mệnh mới! ”
Lý Dương cẩn thận cảm nhận, cây Thế giới có thể dựng dục sinh mệnh, nhưng tất nhiên là hắn không phải do cái cây này sinh ra, mà chỉ là vừa rồi ý thức của hắn đột nhiên chiếm cứ cây Thế giới này mà thôi.

Nguyên nhân là gì thì Lý Dương không rõ, hắn chỉ biết lúc này ý thức của hắn chính là ý thức của cây Thế giới.

"Vung vẩy cành một chút.


Trong lòng nghĩ như vậy, cành cây Thế giới trước mắt vung lên, giống như cánh tay vậy, rất kỳ diệu.

“Cây Thế giới có thể dễ dàng dựng dục ra sinh mệnh? Chỉ cần một giọt máu hoặc mảnh vỡ sinh mệnh là được, bây giờ mình có nên thử một chút không?”
Lý Dương thầm nghĩ trong lòng.

Thời gian đã trôi qua mấy chục giây, vùng chân không trước đó cũng đã hoàn toàn khôi phục, từng đàn cá nhỏ tôm nhỏ đang bơi qua bơi lại, dường như đã quên mất cảnh tượng đáng sợ vừa xảy ra.

"Cá nhỏ, tôm nhỏ có thể dựng dục không?”
Lý Dương thầm suy nghĩ một chút, đột nhiên mắt hắn sáng lên, trong lòng xuất hiện một ý nghĩ không thể tin nổi.

"Nếu cây Thế giới này sinh sôi ra cá tôm, vậy liệu khi chúng nó bơi đến nơi nào, nhìn thấy cái gì, mình có thể nhìn thấy được không?”
Lý Dương đột nhiên kích động.

Giống như ra đa vậy, nếu hoàn toàn biết được tình hình dưới đáy biển, vậy thì hắn có thể làm được quá nhiều chuyện.

Ví dụ, nếu những con cá nhỏ tôm nhỏ được sinh sôi ra nhìn thấy đàn cá mú lớn, Lý Dương trên biển biết được vị trí của chúng, vậy thì có thể dễ dàng bắt được chúng không?
"Nếu thực sự có thể thì tốc độ kiếm tiền của mình chắc chắn sẽ rất nhanh!" Lý Dương hít sâu một hơi, trong mắt tràn đầy vẻ nóng lòng.

Lúc này hắn có chút không thể chờ đợi được nữa.

Cha của hắn bị ung thư giai đoạn cuối, vẫn đang dùng thuốc để duy trì sự sống trong bệnh viện, mà thuốc kháng ung thư vô cùng đắt đỏ, ít nhất phải hơn một tỷ mới có thể mua được một liều, hắn muốn kiếm tiền với tốc độ nhanh nhất!
“Dựng dục sinh mệnh nào được đây?”
Trong lòng đã có ý tưởng, Lý Dương liền chuẩn bị thực hiện.

Hắn nhìn các loại cá, cua, tôm hùm trước mắt, lướt qua chúng, ánh mắt Lý Dương đột nhiên nhìn về phía con bạch tuộc khổng lồ đã chết cách đó mấy mét.

Con bạch tuộc khổng lồ này dài tới ba mét, tám xúc tu trông rất có sức uy h**p, những chiếc giác hút dày đặc trên đó khiến da đầu người ta tê dại.
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 44: 44: Phân Thân Bạch Tuộc 1


“Đúng rồi, mình có thể thử dựng dục phân thân bạch tuộc xem sao?”
Bạch tuộc là một trong những bá chủ của đại dương, trừ một số ít sinh vật như cá voi, cá mập trắng khổng lồ,… thì nó gần như không có đối thủ.

Toàn bộ tám xúc tu có thể dùng làm vũ khí, hơn nữa khi xúc tu bị đứt thì vẫn có khả năng mọc lại!
Nếu hắn có thể dựng dục được con bạch tuộc lớn như trước mắt thì chỉ cần cẩn thận một chút đã có thể thỏa sức hoành hành dưới đáy biển.

Dù bị những sinh vật biển hung mãnh khác ăn thì hắn vẫn có thể dựng dục lại nó thông qua cây Thế giới, không sợ nguy cơ tử vong.

“Chốt, dựng dục con bạch tuộc này!”
Suy nghĩ một chút, Lý Dương nhanh chóng quyết định.

Vừa rồi hắn cũng muốn dựng dục cá voi khổng lồ hoặc cá mập trắng khổng lồ, nhưng điều kiện đầu tiên để dựng dục sinh mệnh là phải gặp được chúng, thu được mẩu da hoặc máu trên người chúng, Lý Dương hiện tại mà gặp phải chúng có khi đã co giò bỏ chạy.

Dù ở trên bờ cũng có cơ hội tìm thấy, nhưng chắc chắn phải tiêu tốn một khoảng thời gian nhất định.

Quan trọng hơn, thời gian của cha hắn chỉ còn lại mấy tháng, dù cây Thế giới dựng dục được cá voi khổng lồ hay cá mập trắng khổng lồ, thì những sinh mệnh này trong vài tháng đầu vẫn đang ở thời kỳ ấu niên, chờ đến khi chúng có sức chiến đấu thì mấy tháng đã qua từ lâu rồi.

Vậy nên, bạch tuộc chắc chắn là lựa chọn tốt nhất của Lý Dương lúc này, không cần tốn thời gian, tinh lực tìm kiếm, hơn nữa bạch tuộc cũng xếp hàng đứng đầu trong đại dương.

Nghĩ là làm, Lý Dương nhanh chóng tiến lên, dùng dao găm xẻ một mảnh nhỏ của bạch tuộc rồi đặt trước mặt cây Thế giới.

Vù…
Cây Thế giới hơi chập chờn, phía trên vậy mà tỏa ra một tia sáng yếu ớt, bao quanh mẩu da của bạch tuộc.

Tia sáng màu trắng nhạt dần, mẩu da này cũng biến mất theo không thấy gì nữa.

Trong cảm giác của Lý Dương, trong không gian dựng dục của cây Thế giới đang xảy ra biến hóa kỳ lạ, một luồng hơi thở của sinh mệnh đang từ từ hình thành.

“Dựng dục bắt đầu! Mình cảm giác lần dựng dục này hẳn phải tốn tận mấy tiếng.


Lúc này Lý Dương vậy mà cảm giác được luồng ý thức thứ ba của mình xuất hiện!
Luồng ý thức thứ nhất là chính bản thể của hắn, luồng ý thức thứ hai nằm trên cây Thế giới, luồng ý thức thứ ba nằm trong không gian dựng dục của cây Thế giới!
Trải qua những chuyện này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, lúc này bản thân Lý Dương vẫn còn cảm thấy hơi ngơ ngác.

“Chỉ mấy tiếng thôi, chờ một lát.


Lý Dương không vội quay lại tu luyện mà chờ ở dưới đáy biển.

Điểm mấu chốt là cây Thế giới kỳ lạ này không dễ xử lý, chẳng lẽ hắn lại vác nó về nhà?
Cây Thế giới trước mắt đã cao tới một mét, nếu ôm vào trong người thì chắc chắn sẽ có người chú ý đến.

Hắn suy nghĩ một chút, vậy thì không bằng để nó ở lại chỗ này.

Quan trọng là nó ở dưới đáy biển lâu như vậy mà không một ai chú ý đến, nếu thật sự mang về thì có khi lại có người chú ý.

Không phải Lý Dương chủ quan mà do năng lực dựng dục này còn kỳ lạ hơn cả công pháp tu luyện.


Thời gian trôi qua rất nhanh, một tiếng…hai tiếng…
Rất nhanh đã qua bốn tiếng.

“Dựng dục hoàn tất!”
Lý Dương đang liên tục cảm nhận trạng thái của cây Thế giới, ánh mắt hắn lập lòe.

Trên thân cây màu trắng trước mắt, đột nhiên xuất hiện một vết nứt, sau đó một sinh vật chỉ to bằng lòng bàn tay bơi ra.

Đây là một con bạch tuộc phiên bản mini, lúc này nó bơi đến bên cạnh Lý Dương, tò mò nhìn Lý Dương.

"Thật sự dựng dục được rồi!"
Thấy nó, trong mắt Lý Dương lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.

Chỉ trong bốn tiếng đồng hồ, dựa vào một mẩu da nhỏ của bạch tuộc, đã dựng dục được một sinh mệnh bạch tuộc nhỏ, điều này hoàn toàn đảo lộn nhận thức của hắn.

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ vũ trụ trong mắt Lý Dương cũng trở nên bí ẩn và huyền ảo hơn.

"Đói quá.

"
Ý thức của con bạch tuộc nhỏ này lúc này hoàn toàn là ý thức của Lý Dương, nói chính xác hơn là linh hồn của Lý Dương, nó cảm thấy vô cùng đói bụng.

Nhất là khi nhìn thấy những con cá nhỏ, tôm nhỏ bơi xung quanh, cảm giác đói này càng trở nên mãnh liệt.

Lý Dương cảm nhận được, trong lòng thầm nghĩ: "Mặc dù bạch tuộc có linh hồn của mình nhưng vẫn có bản năng cơ thể riêng của nó.

"
Khi hắn thấy những con cá nhỏ, tôm nhỏ này thì không hề xuất hiện ý định ăn chúng, nhưng phân thân bạch tuộc lại rất muốn ăn.

Vụt!
Con bạch tuộc nhỏ bơi rất nhanh, đi đến bên cạnh một con cá nhỏ, tám xúc tu vung lên muốn bắt lấy con cá nhỏ này, nhưng con cá nhỏ bơi rất nhanh, ý định của con bạch tuộc nhỏ đã bị phá sản.

"Cảm giác thật kỳ diệu.

"
Lúc này trong cảm nhận của Lý Dương, bản thân hắn dường như đã biến thành bạch tuộc, tám xúc tu có thể dễ dàng điều khiển như sử dụng chính cánh tay của mình.

Thất bại một lần, lần này phân thân bạch tuộc nhỏ nấp ở một chỗ, lặng lẽ chờ đợi, đến khi một con cá nhỏ bơi đến bên cạnh nó, nó đột nhiên tấn công!
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 45: 45: Phân Thân Bạch Tuộc 2


Lần này, con cá nhỏ này đã bị bắt trực tiếp, bạch tuộc nhỏ vung xúc tu, đưa con cá nhỏ đến bên miệng.

"Ngon quá.

"
Ăn sống con cá nhỏ này, phân thân bạch tuộc của Lý Dương lại cảm thấy rất ngon.

Lại bắt thêm hai con nữa, bạch tuộc nhỏ đã ăn no, bơi tung tăng dưới đáy biển.

Lý Dương thử một chút, để con bạch tuộc này bơi đến một nơi rất xa, mặc dù hắn không đến đó nhưng những gì phân thân bạch tuộc nhìn thấy, lúc này hắn đều có thể nhìn thấy.

"Quả nhiên có thể! Ý thức của con bạch tuộc nhỏ này chính là ý thức của mình, nó chính là đôi mắt của mình dưới đáy biển, dù mình ở đâu, dù mình đang ngủ trong nhà, mình vẫn có thể thông qua phân thân bạch tuộc để nhìn thấy hoàn toàn cảnh tượng dưới biển.

" Lúc này Lý Dương rất phấn khích.

Giả thiết của hắn đã đúng, vậy thì kế hoạch của hắn có thể thực hiện được rồi!
"Vừa hay trước đó bán được ốc Long Cung Ông Nhung, trong tay có bảy triệu!"
Trong lòng phấn khích suy nghĩ, lúc này Lý Dương chuẩn bị lên bờ.

Hắn nhìn xuống cây Thế giới bên cạnh.

"Cây Thế giới này nên xử lý thế nào đây?" Lý Dương hơi phiền não.

Trước đây gốc cây này không chịu bất kỳ tổn thương nào, có thể là do màng mỏng của chính nó bảo vệ, nhưng bây giờ màng mỏng đã không còn, nếu có một con cá lớn đến ăn luôn cây Thế giới thì phải làm sao?
Đến nỗi mang về nhà, chắc chắn sẽ bị người khác phát hiện.

So sánh ra thì để cây Thế giới dưới đáy biển thực ra tốt hơn.

Nghĩ một lúc, Lý Dương dùng dao găm nhanh chóng đào một cái hố lớn hai mét dưới đáy biển, rất nhanh đã đào xong, sau đó toàn bộ thân cây trực tiếp bơi như cá, tiến vào trong hố
Cây Thế giới không cần phải cắm rễ như cây bình thường, nó chỉ có hình dạng của cây mà thôi, ngay cả khi không cắm rễ thì vẫn sống như thường.

Vào trong hố, Lý Dương trực tiếp chôn nó lại.

Rất nhanh, cái hố trước mắt đã trở thành đáy biển bình thường, không nhìn ra có gì khác biệt so với xung quanh.

"Xong rồi! Bây giờ trừ khi có người đào đúng vị trí này thì mới có thể phát hiện ra cây Thế giới này!"
Làm xong những điều này, Lý Dương cũng yên tâm hơn.

Bản thân đáy biển đã rất an toàn, Lý Dương còn chôn nó xuống, hai tầng bảo vệ, nếu như thế này mà còn bị phát hiện thì hắn cũng không còn gì để nói.

Vụt!
Xa xa, một con bạch tuộc nhỏ nhanh chóng bơi tới, vòng quanh Lý Dương bơi mấy vòng.

"Đi thôi, tiếp theo mình sẽ không đến đáy biển nữa, giao toàn bộ đáy biển cho bạch tuộc nhỏ phụ trách!"
Hít một hơi thật sâu, Lý Dương lại nhìn bạch tuộc nhỏ nhanh chóng bơi đi rồi quay người trực tiếp rời đi.

Lên bờ, điện thoại của Lý Dương có một vài cuộc gọi nhỡ, có của chị cả Lý Tuyết, cũng có của mẹ Lý.

"Ấy, ở dưới đáy biển có bất tiện không thể nghe điện thoại được.

"

Trong lòng Lý Dương bất đắc dĩ, hắn gọi điện thoại về.

Trong bệnh viện, trước đó biết được con trai mình đã bán được ốc Long Cung Ông Nhung lấy được bảy triệu, Lý Quốc Hải và Triệu Nhu đều rất vui.

Đặc biệt là Lý Quốc Hải, trước đây ông luôn lo lắng sau khi mình qua đời, cuộc sống của vợ con sẽ trở nên khó khăn, nhưng với bảy triệu này, cho dù gửi ngân hàng thì với lãi suất 6% mỗi năm, một năm cũng có thể nhận được một trăm nghìn!
Còn nhiều hơn cả đi làm kiếm tiền.

Đây chính là đạo lý của câu kẻ càng giàu cành nhiều tiền, chỉ cần có đủ tiền thì riêng tiền lãi đã có thể đánh bại không biết bao nhiêu người đi làm công.

"Vẫn là con trai có bản lĩnh, trong thời gian ngắn đã kiếm được số tiền mà anh phải mất cả nửa đời mới kiếm được.

" Lý Quốc Hải cảm thán.

Triệu Nhu cười nói: "Đương nhiên là con trai có bản lĩnh rồi.

"
Trong lòng họ cũng rất vui.

Nhưng sau đó khi gọi điện cho Lý Dương thì lại không gọi được.

Trước đây cũng vậy, điện thoại của con trai thường xuyên không gọi được.

Mãi đến bây giờ, Lý Dương mới gọi điện lại.

"Là điện thoại của Dương Dương sao?"
Triệu Nhu nhìn vào cuộc gọi đến trên điện thoại, cười nói với Lý Quốc Hải, bà vội vàng nghe máy: "Dương Dương, con đi đâu vậy? Gọi điện cho con mãi mà không nghe máy.

"
Nói một lúc, Triệu Nhu đột nhiên sửng sốt, nói: "Dương Dương, con nói muốn mua tàu đánh cá sao?"
Lý Quốc Hải nghe vậy cũng sửng sốt, chú ý lắng nghe cuộc điện thoại của Triệu Nhu và con trai.

Bên kia, Lý Dương nói: "Mẹ, bây giờ con rất hứng thú với đại dương, con còn cảm thấy vận may của mình hiện tại rất tốt, vì vậy con muốn mua một chiếc tàu đánh cá để xem sao.

"
Bây giờ, phân thân bạch tuộc của hắn đang không ngừng khám phá dưới đáy biển, đã bơi đến vùng biển sâu ba mươi mét.

Với thể chất của hắn thì vẫn chưa thể đặt chân đến nơi đó, nhưng sinh vật bản địa của đại dương thì đến đó là chuyện rất dễ dàng!
Phân thân bạch tuộc này thậm chí còn gặp được hơn mười con cá mú vàng nhỏ!
Điều này khiến Lý Dương rất phấn khích, nóng lòng muốn mua một chiếc tàu đánh cá để chuẩn bị ra khơi đánh bắt cá!
Có một phân thân bạch tuộc như một radar siêu cấp dưới đáy biển, hắn biết rõ đàn cá ở vị trí nào, trong tình huống này còn lo không đánh được cá sao?
Vì vậy, sau khi phân thân bạch tuộc được dựng dục, ý nghĩ đầu tiên của Lý Dương là mua tàu đánh cá!
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 46: 46: Mua Tàu Đánh Cá Bảy Triệu


Có cây Thế giới, phân thân bạch tuộc của hắn không sợ chết, vì vậy hắn cũng không lo lắng sau khi mua tàu đánh cá, chiếc radar phân thân bạch tuộc này sẽ đột nhiên biến mất.

"Dương Dương, mẹ mở loa ngoài, con nói chuyện với cha con đi.

" Nghe những gì con trai mình nói, Triệu Nhu suy nghĩ một chút rồi nói.

Bà cảm thấy chuyện này rất lớn, không dám đồng ý.

Trong điện thoại, Lý Quốc Hải nói: "Dương Dương, mua một chiếc tàu đánh cá cũng được, con định mua chiếc nào?"
Tư tưởng của Lý Quốc Hải rất cởi mở, hơn nữa ông vẫn luôn giữ thái độ ủng hooh với chuyện bồi dưỡng con trai của mình, chỉ cần không phải là chuyện xấu thì ông sẽ luôn ủng hộ con trai mình.

Chuyện thi đại học trước đây cũng vậy, Lý Dương nói không muốn học nữa, Lý Quốc Hải cũng ủng hộ quyết định của con trai mình.

Theo ông, học hành không phải là con đường duy nhất, con trai mình không muốn học thì thôi.

Thấy Lý Quốc Hải đồng ý, Lý Dương nói: "Cha, mẹ, con muốn mua một chiếc lớn, càng lớn càng tốt.

Bây giờ thời gian cấm đánh bắt đã kết thúc, trong biển có rất nhiều cá, bây giờ vận may của con đặc biệt tốt, biết đâu lại thu hoạch lớn.

"
Nghe Lý Dương nói vậy, Lý Quốc Hải và Triệu Nhu đều sửng sốt.

Vừa nãy họ còn tưởng Lý Dương mua một chiếc tàu đánh cá nhỏ để chơi, bây giờ xem ra là nghiêm túc rồi.

Suy nghĩ một chút, Lý Quốc Hải nói: "Ngân sách bao nhiêu?"
Lý Dương thành thật nói: "Con quyết định sẽ đầu tư toàn bộ số tiền thu được từ con Long Cung Ông Nhung vào đó.

"
Bảy triệu, đủ để mua một chiếc tàu đánh cá khá lớn rồi.

"Ngân sách bảy triệu?"
Lý Quốc Hải và Triệu Nhu đều kinh ngạc trước sự chi tiền hào phóng của con trai mình.

Bỗng dưng bỏ ra bảy triệu để mua tàu đánh cá? Vừa nãy họ còn tưởng con trai mình chỉ bỏ ra vài chục nghìn để chơi chơi thôi.

Dừng lại một chút, Lý Quốc Hải nghiêm túc hỏi: "Dương Dương, con đã suy nghĩ kỹ chưa? Trước đây cha thường nói với con, bất cứ việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ rồi mới làm, phải suy xét rủi ro lợi nhuận, đừng để đến lúc sau lại hối hận vì sao mình lại đưa ra quyết định này.

"
Theo ông, đã đưa ra quyết định rồi lại hối hận là điều ngu ngốc nhất.

Lý Dương nghiêm túc nói: "Cha, mẹ, con đã suy nghĩ kỹ chuyện này rồi.

"
Lý Quốc Hải gật đầu, nói: "Được, cha ủng hộ con.

"
Ông biết tính con trai mình, một khi đưa ra quyết định thì chắc chắn con trai ông đã suy nghĩ kỹ rồi, ông sẽ không nói ra những lời can ngăn.

Hơn nữa, theo ông, bảy triệu đó vốn dĩ là số tiền Lý Dương kiếm được, bây giờ Lý Dương đương nhiên có quyền chọn cách sử dụng chúng.

Sắc mặt Triệu Nhu bên cạnh rõ ràng không đồng tình lắm, nhưng bà nghe Lý Quốc Hải nói vậy thì không phản bác.

"Cảm ơn cha mẹ.

"
Thấy cha mình đồng ý, Lý Dương cười nói.

Trong lòng hắn vui mừng: "Thành công rồi!"
Qua được cửa ải của cha mẹ, hắn luôn mừng vì cha mẹ hắn là người có tính cách cởi mở, từ nhỏ đến lớn không liên tục phủ nhận con cái mình giống như nhiều bậc cha mẹ khác, khiến nhiều đứa trẻ mất sự tự tin, làm gì cũng rụt rè.

"Ừm, nếu mua tàu đánh cá thì cứ tìm Kim Dương đại gia, Kim Dương đại gia sẽ không lừa con đâu.

" Lý Quốc Hải cười nói.

"Con biết rồi cha.

" Lý Dương gật đầu.

Kim Dương đại gia là một ông lão gần bảy mươi tuổi, làm việc ở ngư trường, quan hệ giữa Lý Quốc Hải và ông ta rất tốt.

Gác máy, Triệu Nhu hơi lo lắng nhìn Lý Quốc Hải, nói: "Anh Hải, anh thật sự yên tâm để Dương Dương mua một chiếc tàu đánh cá bảy triệu sao?"
Lý Quốc Hải cười nói: "Tiểu Nhu, bây giờ Dương Dương đã lớn như vậy rồi, vì sao phải lo lắng?"
Ông cảm thán: "Anh thấy quyết định bỏ ra bảy triệu để mua tàu đánh cá chứng tỏ sự quyết đoán của Dương Dương còn lớn hơn anh nhiều.

"
Nếu để ông đưa ra quyết định tương tự, ông chưa chắc đã dám làm.

"Anh cứ khen Dương Dương đi, tàu đánh cá có phải là thứ gì nhỏ nhoi đâu?" Triệu Nhu không nhịn được nói: "Làm việc trên tàu đánh cá rất vất vả, đặc biệt là thời tiết gió thổi nắng gắt như bây giờ.

"
Lý Quốc Hải cười nói: "Đừng lo lắng, bây giờ Dương Dương đang trải nghiệm mọi thứ, nếu thấy không tốt thì tự nhiên Dương Dương sẽ từ bỏ.

"
Dù nói vậy nhưng rõ ràng trong lòng ông cũng có chút lo lắng.

"Anh sẽ gọi điện cho Kim Dương đại gia ngay.

" Suy nghĩ một chút, Lý Quốc Hải bấm điện thoại gọi đi.

!
Giải quyết xong vấn đề cha mẹ, Lý Dương cũng gọi điện cho Kim Dương đại gia, nhờ ông ta liên hệ với các nhà máy đóng tàu lớn, sau đó hỏi thông số kỹ thuật của các loại tàu đánh cá, bắt đầu kế hoạch của mình.

"Khí phách của con trai nhà Quốc Hải lớn thật đấy, ngày xưa cha cậu cũng muốn mua tàu đánh cá nhưng cuối cùng lại không mua.

"
Kim Dương đại gia là một ông lão trông có vẻ cổ hủ, trên mặt đầy dấu vết của thời gian, khuôn mặt vừa nhìn đã biết bị gió biển thổi trong thời gian rất dài.

"Cha cháu ngày xưa cũng muốn mua tàu đánh cá sao?" Nghe Kim Dương đại gia nói vậy, Lý Dương sửng sốt.

Lý Quốc Hải thực sự rất thích biển, mỗi khi có thời gian, ông không thích đi chơi mà chỉ thích ra biển.

Vừa trò chuyện, Kim Dương đại gia vừa giới thiệu cho Lý Dương.

Cuối cùng, Lý Dương chọn một chiếc tàu đánh cá lưới rê trung bình có chiều dài tổng thể 41 mét, chiều rộng 7,3 mét, chiều cao 3,6 mét, mớn nước 2,6 mét, tổng trọng tải lên đến 230 tấn, tốc độ 13 hải lý, có đèn dụ cá, đèn pha, máy dò âm thanh.

Giá của chiếc tàu đánh cá này lên tới sáu triệu mốt.
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 47: 47: Phân Thân Bạch Tuộc Tu Luyện 1


Sau khi mua được tàu, tiếp theo là vấn đề tuyển người.

Thuyền trưởng, thuyền phó, máy trưởng, máy hai là bốn chức vụ nhất định phải có trên mỗi tàu đánh cá xa bờ, ngoài ra còn có phó hai, phó ba, máy ba, tổ kỹ thuật điện, thủy thủ trưởng, bếp trưởng vân vân, mỗi vị trí đều có trách nhiệm tương ứng của mình.

Theo sự giới thiệu của Kim Dương đại gia, Lý Dương chuẩn bị tuyển một nhóm người có năng lực, được đánh giá tốt và trả cho họ mức lương cao hơn một chút so với các tàu đánh cá khác.

Còn về vị trí bếp trưởng, hắn suy nghĩ một lúc rồi không tuyển người mà gọi điện cho chú của mình.

Lý Quốc Hải có một người em trai tên là Lý Quốc Dương, tức là chú của Lý Dương.

Còn con trai của Lý Quốc Dương tức anh họ Lý Quân của Lý Dương, là một đầu bếp.

Hiện tại Lý Quân mới kết hôn được hơn một năm.

Nghĩ một lúc, Lý Dương gọi điện cho Lý Quân, hỏi anh ta có muốn lên tàu giúp mình không.

!
Gia cảnh của Lý Quân bình thường, kém hơn nhà Lý Dương nhiều, cả đời nhà bọn họ cũng chỉ kiếm được hơn một triệu, số tiền này chỉ đủ trả tiền đặt cọc mua nhà trong thành phố.

"Được, Tiểu Dương, để anh đến chỗ em, dạo này anh cũng đang định đổi việc.

" Lý Quân cười nói.

Gác máy, cô gái anh ta bên cạnh hỏi: "Lý Quân, ai gọi điện vậy?"
Khuôn mặt cô gái này không quá đẹp, hơi mũm mĩm nhưng nhìn chung vẫn khá dễ thương.

Đây chính là vợ của Lý Quân, Trương Nhã, hai người đã yêu nhau được bảy năm từ khi còn học đại học, tình cảm rất tốt.

"Là con trai nhà bác cả anh, Lý Dương.

" Lý Quân cười nói.

"Tiểu Dương mua một chiếc tàu đánh cá, định để anh lên tàu làm đầu bếp.

"
Nghe vậy, Trương Nhã tò mò hỏi: "Nhà em họ anh khá giả nhỉ.

"
Trong lòng cô không có suy nghĩ gì khác, theo cô thấy, hiện tại cô và Lý Quân chưa có gì nhưng sau này có thể thông qua sự nỗ lực của mình để đạt được.

"Tiểu Quân, con nói Tiểu Dương mua tàu đánh cá rồi á? Còn để con đi làm đầu bếp?" Đúng lúc này, cha của Lý Quân là Lý Quốc Dương đi tới, kinh ngạc nói.

"Vâng, cha, lương hiện tại của con không cao, Tiểu Dương trả cho con gấp đôi tiền lương hiện tại.

" Lý Quân nói.

Bây giờ anh ta đã kết hôn, trong nhà còn có khoản vay mua nhà, mua xe, anh ta muốn cố gắng kiếm nhiều tiền hơn để mang lại cuộc sống tốt hơn cho Trương Nhã, nên mới chuẩn bị đổi việc.

Lý Quốc Dương suy nghĩ một lúc rồi nói: "Để cha hỏi anh cả xem Tiểu Dương lấy tiền đâu ra?"
Mua một chiếc tàu đánh cá là một chuyện lớn, ông biết điều kiện sống gia đình anh cả khá giả, nhưng cũng chỉ vậy thôi, hơn nữa hiện tại Lý Quốc Hải vẫn đang nằm viện, lúc này mua tàu đánh cá rõ ràng là một chuyện rất đáng kinh ngạc.

Lý Quốc Dương gọi điện thoại, rất nhanh sau đó lại cúp máy.

Trong mắt ông hiện lên một tia kinh ngạc, không ngờ Lý Dương lại nhặt được một con ốc Long Cung Ông Nhung, còn bán được giá bảy triệu cao ngất ngưởng.

Kể lại sự việc cho gia đình, Lý Quân, Trương Nhã và những người khác đều rất ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, bọn họ sinh sống cạnh biển, tất nhiên họ biết chuyện này hoàn toàn dựa vào vận may của bản thân, mấy năm trước trong khu này còn có người bắt được một con cá mú, bán được mấy trăm nghìn.

"Tiểu Quân, nếu Tiểu Dương đã để con lên tàu làm đầu bếp thì con cứ làm cho tốt đi.

" Lý Quốc Dương dặn dò: "Tiểu Dương tuổi còn trẻ nhưng thông minh hơn con nhiều, con cứ nghe lời nó, trên tàu nó là ông chủ.

"
Lý Quân nghiêm túc gật đầu, nói: "Con biết rồi cha.

"
Tính cách của anh ta vốn thật thà, Lý Dương cũng hiểu tính cách của anh ta nên mới nghĩ đến anh ta.

Còn những người thân khác! Lý Dương không muốn biến tàu đánh cá của mình thành tàu đánh cá gia đình.

Hắn biết rằng sau này tàu đánh cá của mình chắc chắn sẽ liên tục đánh bắt bội thu, đãi ngộ của nhân viên trên tàu chắc chắn cũng rất tốt, tìm thuyền viên phải đề cao yếu tố nhân phẩm lên hàng đầu.

!
"Mẹ nó, anh Lý, anh mua một chiếc tàu đánh cá chuẩn bị ra khơi đánh cá à?"
Làm xong việc trên công trường, Tôn Đại Đào đến tìm Lý Dương, nghe hắn nói vậy, mắt cậu ta mở to như hai cái chuông đồng.

Nói xong, Tôn Đại Đào lại phấn khích nói: "Anh Lý, tàu đánh cá của anh còn cần người không? Anh xem em thế nào?"
Ước mơ của cậu ta là mua một chiếc tàu đánh cá lớn, ra khơi đánh bắt cá.

Lý Dương cười nói: "Tính cả cậu rồi, đợi mấy hôm nữa làm xong thủ tục tàu đánh cá là bắt đầu ra khơi.

"
Tôn Đại Đào cao lớn vạm vỡ, không xét đến phương diện khác, chỉ riêng sức lực đã không thành vấn đề.

Trên một con tàu, dù thế nào đi nữa vẫn phải sắp xếp một người thân cận với mình.

Tất nhiên, với thể chất hiện tại của Lý Dương, một chọi mấy chục không thành vấn đề.

Nhưng chỉ xét về ngoại hình, Tôn Đại Đào có sức răn đe hơn hắn, chỉ riêng vẻ ngoài vạm vỡ cũng có thể trấn áp được nhiều người.

Quan hệ giữa hắn và Tôn Đại Đào rất tốt, hiện tại Tôn Đại Đào đang làm việc trên công trường, kéo cậu ta lên tàu đánh cá cũng coi như thêm một trợ thủ.

Nhìn Tôn Đại Đào phấn khích, Lý Dương cũng thầm nghĩ: "Tôn Đại Đào làm phó thủ, anh Lý Quân quản lý ăn uống, cộng thêm mười mấy người khác! "
Cả con tàu có tổng cộng mười mấy người.

"Ha ha, anh Lý, em sẽ về nói với cha mẹ em ngay, anh yên tâm, họ nhất định sẽ đồng ý.

Kể cả không đồng ý thì em vẫn lên tàu.

"
Nghe Lý Dương đảm bảo, Tôn Đại Đào càng phấn khích, vội vàng nói.

Cậu ta chẳng có hứng thú gì với công việc trên công trường.

!
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 48: 48: Phân Thân Bạch Tuộc Tu Luyện 2


Thời gian tiếp theo, Lý Dương chỉ chờ đợi.

Những việc mua tàu đánh cá, làm thủ tục vân vân đều cần thời gian, Lý Dương dành thời gian này để tu luyện.

Khi hắn tu luyện, phân thân bạch tuộc bơi dưới đáy biển, tìm kiếm những mục tiêu tương tự như đàn cá mú.

"Hửm?"
Vào một thời điểm, Lý Dương đột nhiên nheo mắt lại.

Dưới đáy biển, phân thân bạch tuộc đang bơi thì đột nhiên một con cá kiếm lao tới, con cá kiếm này dài sáu mươi centimet, trực tiếp tấn công phân thân bạch tuộc.

Phân thân bạch tuộc vội né tránh nhưng vẫn có một xúc tu bị đứt.

Con cá kiếm quay lại tiếp tục tấn công, rất hung dữ.

"Không thể nào, phân thân bạch tuộc mới sinh ra một ngày đã phải bỏ mạng dưới đáy biển! " Lý Dương vô cùng căng thẳng.

Lúc này, phân thân bạch tuộc chỉ to hơn lòng bàn tay một chút, bất kỳ một con cá lớn nào cũng đều có thể tạo thành mối đe dọa lớn đối với nó.

Tuy nhiên, xung quanh đáy biển có rất nhiều rạn san hô, phân thân bạch tuộc nhìn thấy một khe hở trên rạn san hô, nhanh chóng bơi vào đó trốn.

Con cá kiếm kia vòng quanh một lúc rồi quay đi.

"Phù, may quá.

" Lý Dương thở phào nhẹ nhõm, đáy biển quả thực tràn ngập nguy hiểm.

"Tiếp tục tu luyện!"
Nhận thấy tình hình của phân thân bạch tuộc, Lý Dương cũng thả lỏng, sau đó bắt đầu công khóa của mình.

Khi hắn tu luyện, phân thân bạch tuộc cũng hiếm khi nằm im.

Phía trước, phân thân bạch tuộc giống như một chú ong chăm chỉ, liên tục di chuyển khắp nơi dưới đáy biển, không hề nghỉ ngơi.

Đối với Lý Dương, càng sớm tìm thấy đàn cá mú càng tốt.

Vù!
Trong trời đấy, Lý Dương cảm ứng được một luồng năng lượng kỳ lạ, sau đó tiến vào cơ thể anh.

Nhất tâm nhị dụng, khi Lý Dương đắm chìm vào tu luyện, phân thân bạch tuộc nhỏ cũng là ý thức của Lý Dương, lúc này cũng vô thức vận hành công pháp.

Sau khi vận hành công pháp, nước biển xung quanh nó dường như cũng xuất hiện một luồng năng lượng kỳ lạ, tiến vào cơ thể nó.

Theo sự hấp thụ năng lượng, xúc tu bị đứt của nó thực sự phát triển với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, những xúc tu khác dường như cũng đang dài ra.

"Đây là! "
Lý Dương đang tu luyện đột nhiên tỉnh lại, trên mặt lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.

"Phân thân bạch tuộc! cũng đang tu luyện?"
Trên mặt Lý Dương lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.

Theo năng lượng hấp thụ, xúc tu bị đứt của phân thân bạch tuộc mọc ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, những xúc tu khác dường như cũng đang dài ra.

Sau khi kinh ngạc, trong mắt Lý Dương lại tràn đầy sự kinh ngạc.

“Mình đúng là ngốc thật, cứ tưởng chỉ mình mới có thể tu luyện công pháp này, nhưng bạch tuộc cũng là sinh vật, tại sao lại không thể tu luyện? Mình từng xem trên TV, con người và yêu quái đấu tranh, yêu quái cũng có thể tu luyện.

"
Trong lòng mừng rỡ, Lý Dương chú ý đến tình hình của phân thân bạch tuộc.

"Tốc độ hấp thụ năng lượng thật nhanh, dường như còn nhanh hơn cả mình rất nhiều!”
Dưới sự chú ý của Lý Dương, chỉ sau ba phút, xúc tu bị đứt của phân thân bạch tuộc đã mọc lại.

"Đói quá!"
Năng lượng hấp thụ, Lý Dương cảm thấy phân thân bạch tuộc vô cùng đói.

Ngay trước mặt hắn có một con cá nhỏ bơi qua, phân thân bạch tuộc tốc độ kinh người, xúc tu như tia chớp đánh ra, lập tức bắt được con cá nhỏ này.

"Sức mạnh của phân thân bạch tuộc cũng tăng lên.

"
Lý Dương cảm nhận một chút.

Giống như thể chất được nâng cao, phân thân bạch tuộc tu luyện cũng trở nên mạnh mẽ hơn!
Sau khi bắt vài con cá để ăn, phân thân bạch tuộc lại tiếp tục tu luyện!
Tu luyện một lúc, hắn lại đói.

Phân thân bạch tuộc bất đắc dĩ phải dừng lại, tiếp tục đi bắt cá nhỏ tôm nhỏ ăn.

Một giờ… hai giờ…
Cứ như vậy, phân thân bạch tuộc đói thì ăn, ăn no thì tu luyện, rất nhanh đã trôi qua bốn giờ!
Lúc này Lý Dương đã ngừng tu luyện, năng lượng hấp thụ đã đạt đến giới hạn, nhưng phân thân bạch tuộc thì chưa!
Ngay cả khi đã trôi qua bốn giờ, hắn vẫn có thể tiếp tục hấp thụ năng lượng! Hơn nữa, theo năng lượng hấp thụ, không ngừng nuốt chửng, kích thước của hắn lại không ngừng lớn lên!
Trước đây, cánh tay của bạch tuộc nhỏ chỉ dài khoảng mười mấy cm nhưng bây giờ, cánh tay của hắn đã dài tới ba mươi cm! Hai cánh tay cộng lại, dài tới sáu mươi cm!
"Chuyện gì xảy ra? Phân thân bạch tuộc hấp thụ năng lượng sao lại không có giới hạn? Hơn nữa, tốc độ phát triển của phân thân bạch tuộc lại nhanh đến vậy!"
Vài giờ đồng hồ, kích thước trực tiếp tăng lên gấp hai ba lần! Đây là khái niệm gì? Sinh vật nào có thể phát triển nhanh như vậy?
Lúc này Lý Dương cũng đầy vẻ khó hiểu, nhưng cảm xúc trong lòng hắn chủ yếu vẫn là vui mừng.

Phân thân bạch tuộc lớn hơn rõ ràng mạnh mẽ hơn và sức mạnh của xúc tu so với trước đây chắc chắn đã mạnh hơn gấp nhiều lần!
"Tiếp tục hấp thụ! Xem xem phân thân bạch tuộc có thể lớn đến mức nào!" Trong lòng Lý Dương kích động, không dừng lại.

Theo tu luyện, thời gian ngủ của hắn ngày càng ít, ngay cả khi không ngủ cả đêm cũng không ảnh hưởng gì.

Chớp mắt đã trôi qua một đêm, mà Lý Dương đã thức trắng đêm!
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 49: 49: Hình Mẫu Ban Đầu Của Bá Chủ Đại Dương


Hắn vẫn luôn chú ý đến tình hình của phân thân bạch tuộc!
Lúc này, chiều dài một cánh tay của phân thân bạch tuộc đã đạt đến sáu mươi cm, toàn bộ thân hình mở ra, thậm chí kích thước đã đạt đến một mét bốn!
Phải biết rằng, trước đây Lý Dương gặp con bạch tuộc đó kích thước cũng chỉ có ba mét! Phân thân bạch tuộc nhỏ này chỉ trong một đêm, kích thước đã đạt đến một nửa của nó!
"Không thể tin được! Thật không thể tin được!"
Lý Dương trong lòng kinh ngạc: "Chắc là do công pháp luyện thể!"
Hắn đã mất một tuần để luyện thành công giai đoạn đầu tiên của công pháp, bây giờ chỉ sau một đêm, giai đoạn đầu tiên của phân thân bạch tuộc đã hoàn thành hơn một nửa, dường như không có bất kỳ nút thắt nào, cũng không xảy ra tình trạng bão hòa.

"Thuyền đánh cá còn phải làm thủ tục, còn vài ngày nữa mới ra khơi, phân thân bạch tuộc tạm thời không tìm kiếm những sinh vật biển quý hiếm, bắt đầu toàn lực tu luyện!"
Nghĩ vậy, Lý Dương để phân thân bạch tuộc ở lại chỗ cũ, xem xem rốt cuộc có thể tu luyện đến mức nào?
Thuyền đánh cá ra khơi muộn một chút không sao, phân thân bạch tuộc càng mạnh, có thể đến càng nhiều nơi, khả năng chống chịu rủi ro cũng càng mạnh.

!
Tiếp theo, phân thân bạch tuộc lặp lại một quá trình, không ngừng tu luyện, tu luyện xong thì ăn.

Và chớp mắt đã trôi qua ba ngày!
Trong ba ngày này, kích thước của phân thân bạch tuộc đã đạt đến bốn mét!
Một con quái vật dài bốn mét! Lớn hơn cả con bạch tuộc đã chiến đấu với Lý Dương trước đó!
Và phát triển đến bước này, năng lượng hấp thụ của hắn cũng cuối cùng đạt đến trạng thái bão hòa.

“Thì ra là vậy, tiến độ tu luyện công pháp của phân thân bạch tuộc giống như mình.

” Lúc này Lý Dương cũng hiểu ra.

Bây giờ hắn đang tu luyện giai đoạn thứ hai của luyện thể, còn phân thân bạch tuộc một đường không có nút thắt tu luyện, tiến độ đạt đến mức của hắn hiện tại, đạt đến mức này, phân thân bạch tuộc không thể tu luyện công pháp vô hạn nữa.

Tiến độ tu luyện của bản thể hắn ảnh hưởng đến phân thân.

"Đã đạt đến bão hòa, ngày mai bắt đầu ra khơi!"
Vút!
Dưới đáy biển, một con bạch tuộc khổng lồ dài bốn mét ngang ngược tiến về phía trước với tư thế của một kẻ bá chủ.

"Ha ha, kích thước lớn như vậy, tốc độ của phân thân bạch tuộc ít nhất gấp mấy chục lần trước đây!"
Trước đây, con bạch tuộc nhỏ dài vài chục cm không chỉ yếu ớt mà còn rất chậm chạp, nhưng bây giờ, tốc độ của nó nhanh đến kinh người, tốc độ khám phá đại dương càng không cần phải nói!
Hơn nữa, đừng nhìn thấy nó dài bốn mét, đây là một con bạch tuộc đã tu luyện, sức mạnh của xúc tu của nó chắc chắn có thể giế t chết một con bạch tuộc có kích thước tương đương!
"Ồ? Cá kiếm?" Đột nhiên, phân thân bạch tuộc nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, chính là con cá kiếm đã làm nó bị thương trước đó, liền nhanh chóng tiến lên.

Cá kiếm nhìn thấy con quái vật khổng lồ thì lập tức hốt hoảng bỏ chạy.

Nhưng tốc độ của cá kiếm bây giờ sao có thể so sánh với phân thân bạch tuộc, chưa đầy hai giây đã bị nó bắt được.

"Ha ha, trước đây đã làm mày làm tao bị thương, giờ thì ngoan ngoãn làm thức ăn cho tao đi!”
Con cá kiếm đáng thương dài sáu mươi cm này nhanh chóng chỉ còn lại xương cá.

Các loài cá, tôm nhỏ gần đó nhìn thấy cá kiếm bị con quái vật khổng lồ kia gi ết chết thì sợ hãi bỏ chạy tán loạn, hoàn toàn không dám đến gần.

Phân thân bạch tuộc bá đạo nhanh chóng bơi về phía biển sâu, tốc độ tiến về phía trước này, mỗi giây gần trăm mét, vô cùng kinh hoàng!
Cứ như vậy, phân thân bạch tuộc ngang ngược bơi trong ba giờ, với tốc độ của phân thân bạch tuộc, không biết đã thăm dò được bao nhiêu khu vực trong ba giờ.

Và lúc này Lý Dương đột nhiên sáng mắt lên.

Lúc này, phân thân bạch tuộc đến một nơi ở biển sâu, ở đây, một loài cá đang tụ tập lại với nhau bơi, dày đặc, số lượng ít nhất cũng có hơn hai nghìn con.

"Một đàn cá mú!"
 
Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Chương 50: 50: Đàn Cá Mú Vàng Trị Giá 15 Triệu! 1


"Đàn cá mú vàng!"
Nhìn thấy đàn cá này, trong mắt Lý Dương thoáng chốc lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Haha, may mắn thế, nghĩ gì được nấy!"
Nếu bắt được một con cá mú vàng lớn, thậm chí có thể bán được với giá hàng chục triệu! Có thể thấy loài cá này quý giá như thế nào!
Tất nhiên, với mức giá hàng chục triệu thì cá mú vàng chắc chắn phải rất lớn, rất khó gặp, những con mà phân thân bạch tuộc gặp bây giờ không lớn đến vậy, nhưng mà số lượng thì lại áp đảo, hơn nữa đàn cá này cũng có kích thước khá lớn!
Ước tính sơ bộ, đàn cá mú vàng mà phân thân bạch tuộc gặp lúc này ít nhất cũng phải có giá trị hơn một triệu!
"Phân thân bạch tuộc theo dõi đàn cá mú vàng! Tàu đánh cá hôm nay ra khơi, đến vùng biển đó!" Trong lòng Lý Dương lập tức trở nên nóng ruột.

Những con cá mú vàng bơi tụ tập lại với nhau, trong mắt hắn đều là tiền trắng xóa.

Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, Lý Dương cũng gọi điện cho những thuyền viên khác, chuẩn bị tập hợp!
Đến khi Lý Dương ra đến bờ biển thì Lý Quân, Tôn Đại Đào và những người khác đã đến.

Không chỉ có bọn họ, mà cha mẹ Lý Quân và cha mẹ Tôn Đại Đào cũng tới, dù sao thì đây cũng là lần đầu bọn họ ra khơi.

"Chú, thím.

"
Nhìn về phía Lý Quốc Dương và vợ, Lý Dương cười nói.

Lý Quốc Dương nhìn đứa cháu trai của mình, rồi lại nhìn con tàu đánh cá lớn kia, trong lòng cảm thán vận may của Lý Dương.

Ông mang theo hai hộp pháo lớn, chúc cho Lý Dương và mọi người có chuyến đi bội thu.

Không chỉ bọn họ, mà lúc này xung quanh còn rất nhiều người đang đứng xem, nhìn về phía con tàu đánh cá lớn ngoài khơi xa.

"Con tàu đánh cá đó lớn thật.

"
"Đúng vậy, ở đây của chúng ta hầu hết đều là tàu đánh cá nhỏ, như thế này thì không có mấy chiếc.

"
“Không biết một lần con tàu đánh cá đó có thể đánh bắt được bao nhiêu cá nhỉ?”
“Chết tiệt, đây mới là tàu đánh cá thực sự, tàu của tôi so với nó đúng là đồ bỏ đi, sau này tôi nhất định cũng phải mua một chiếc lớn như thế.


"Haha, lão Từ, một con tàu đánh cá lớn như vậy giá ít nhất cũng phải vài trăm triệu, ông mua nổi sao?"
Mọi người bàn tán xôn xao, đều đang xem náo nhiệt.

“Cha, mẹ, con đi đây.

" Lý Quân cười nói với bố mẹ.

Bên kia, Tôn Đại Đào cũng đang nói chuyện với cha mẹ mình, trên mặt lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.

"Được rồi, con biết rồi, hai người về đi.

"
Bên cạnh cậu ta còn có hai đứa trẻ trông như mười mấy tuổi, chính là em trai và em gái của Tôn Đại Đào.

Cha mẹ Tôn Đại Đào trông đều là những người chất phác, trên mặt hằn rõ dấu vết của thời gian, nghe thấy lời nói không kiên nhẫn của Tôn Đại Đào, cha Tôn trừng mắt, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Ông làm việc trên công trường, mong muốn con trai mình cũng học nghề trên công trường, sau này tuy cuộc sống có thể vất vả hơn một chút nhưng không phải lo chuyện ăn uống.

Ra khơi đánh bắt quá bấp bênh, đi một chuyến mà lỗ vốn là chuyện thường xảy ra, làm sao có thể ổn định bằng làm việc trên công trường?
Vì chuyện ra khơi này mà hai cha con ông đã cãi nhau rất lớn, nhưng đến cuối cùng, ông vẫn không lay chuyển được quyết định của con trai mình, chỉ có thể thỏa hiệp.

Còn mẹ Tôn Đại Đào thì không biết mệt mỏi, liên tục dặn dò: "Đại Đào à, ra biển rồi con phải tự chăm sóc thật tốt bản thân đấy, nghe chưa?”
Bà không ngừng nói những lời tương tự như vậy.

"Anh ơi, nếu anh gặp được cá lớn trên biển thì phải chụp ảnh cho chúng em xem nhé.

"
Còn em trai và em gái Tôn Đại Đào thì ríu rít, trong mắt chúng tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, rõ ràng là thấy ngồi tàu đánh cá lớn ra khơi là một chuyện rất thú vị.

!
Cuối cùng, cả nhóm đều lên tàu đánh cá.

"Ông chủ!"
Những người trên tàu nhìn thấy Lý Dương đều hô lên, những người này trông đều khoảng ba mươi, bốn mươi tuổi, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn.

Làm nghề này mà không có chút sức lực nào thì không được.

"Được rồi, bây giờ mọi người đều là người trên cùng một con thuyền, không cần phải khách sáo.

"
Lý Dương nhìn mọi người, cười nói.

Những người này đều là những gã lực điền, nhưng người lực lưỡng nhất vẫn là Tôn Đại Đào đứng bên cạnh hắn.

Lúc này, Tôn Đại Đào giống như một vệ sĩ, đứng bên cạnh Lý Dương.

Biết được vị trí của đàn cá mú vàng, Lý Dương cũng ra lệnh cho các thuyền viên lái tàu đến vùng biển đó.

Một người đàn ông trung niên tên là Từ Hổ điều khiển tàu đánh cá, tàu đánh cá rời bờ, toàn bộ thân tàu bắt đầu lắc lư.

Nhiều người lúc này sẽ không đứng vững, lắc lư sang hai bên, nhưng những người trên tàu đều là dân biển cả rồi, đứng rất vững, hai chân như cắm rễ trên tàu.

Thấy vậy, Lý Dương cũng thầm gật đầu.

Những người mà Kim đại gia giới thiệu cho hắn quả thực không tệ.

Đây là lần đầu tiên Lý Dương lên một con tàu đánh cá lớn như vậy, nhưng bây giờ hắn đã tu luyện, khi tàu lắc lư, hắn chỉ cần điều chỉnh một chút là có thể giữ vững cơ thể.

Còn Tôn Đại Đào thì vịn vào những thứ bên cạnh, cũng giữ vững được cơ thể.

Nhìn thấy Lý Dương đứng vững như vậy, những người thuyền viên già dặn này cũng âm thầm cảm thán ông thủ trẻ tuổi của mình cũng không phải dạng vừa.

"Tăng tốc!"
Rất nhanh, tàu đánh cá đã ổn định, tốc độ cũng tăng lên.

"Nhanh quá.

"
Tôn Đại Đào nhìn mặt nước liên tục lùi lại phía sau con tàu, kinh ngạc thốt lên, trong mắt tràn đầy vẻ phấn khích.

"Anh Lý, chuyến này chúng ta đi bắt cá gì vậy?" Trong mắt cậu ta tràn đầy vẻ mong đợi.

Nghe vậy, Lý Dương tức giận nói: “Làm sao mà tôi biết được?”
Hắn biết là đi bắt cá mú vàng, nhưng không thể nói ra.

"Ông chủ, vùng biển này không tệ, có thể thử thả lưới ở đây.


Khi tàu đánh cá đến một chỗ, một người đàn ông trung niên đưa ra lời đề nghị, đây là thuyền phó Trương Hậu Cường.

Trương Hậu Cường là thuyền phó của tàu đánh cá lớn nhất ở thành phố Lâm Hải này, sau đó tàu đánh cá đó không ra khơi nữa, Trương Hậu Cường lại làm thuyền phó của một số tàu đánh cá khác, hiện nay làm thuyền phó cho tàu đánh cá của Lý Dương.

Ông ta có kinh nghiệm dày dặn trên biển, lại được mọi người đánh giá tốt, trên con tàu đánh cá này, ngoài Lý Dương ra thì chức vụ của ông ta là cao nhất.
 
Back
Top Dưới