Trong khung cảnh lạnh lẽo của mùa đông tại New York, một sinh mệnh lặng lẽ rời đi.
Đó là ông của tôi- một con người từng xông pha nhiều năm trong cái nghề báo chí.
Một kẻ đã không ít lần mổ sẻ đời tư của những diễn viên, ca sĩ và thậm chí cả chính trị gia.
Đáng tiếc, quá khứ chỉ là quá khứ.
Mãi chìm trg mớ kí ức hỗn tạp, tôi giật nảy mình khi cảm nhận đc bàn tay lạnh lẽo đang chạm vào vai mình.
ồ thì ra là hộ lí của ông tôi.
Cô ta đưa đến một xấp giấy dày cộn, nào là thông tin về vụ tranh chấp ở đường Perry, vụ án nhà cố vấn bị sát hại.
Thật đau đầu đến khi chết, ông vẫn là người bừa bộn.
Trong đám giấy tờ ấy, một lá thư như ánh sáng le lói giữa màn đêm.
Dù có vẻ khá cũ nhưng phải thừa nhận nét chữ và các trình bày thật đẹp.
Nhìn sơ cũng bt người viết là một thiếu nữ.
Là người tình của ông ư?
Thật bất ngờ, ngoài bà tôi, vẫn còn người để ý đến một gã bẩn thỉu và cố chấp đó sao?
Sự tò mò đã hối thúc tôi phải mở nó, dù sao cũng chỉ là một lá thư.
Chắc ông trên trời sẽ ko hiện về cằn nhằn tôi đâu nhỉ.
Từng con chữ thi nhau hiện lên trước tầm mắt của tôi:
Kính gửi,
Biên tập viên - Kevin Smith
Có lẽ anh sẽ bất ngờ khi nhận được một lá từ kẻ xa lạ.
Nhưng đừng lo, tôi sẽ mang đến cho toà soạn của anh một thông tin hot hoặc có lẽ là ko.
Anh biết không? tôi viết lá thư này trong những cảm xúc mãnh liệt của tuổi trẻ, của những lần du ngoạn muôn nơi.
Hiện tại tôi vẫn đang hoạt động âm thầm trong hội "Yêu tự do".
Cái hội mà bị cả nc Mỹ bị dè bỉu, khi ủng hộ các nc thuộc địa đấu tranh chống lại đất nước của chính chúng tôi.
Cũng chẳng hiểu vì sao tôi lại lao đầu vào chốn khổ ải này.
Có thể là sự khờ khạo hay một vấn đề tâm linh nào đó chăng?
Như đã nói ở trên, chúng tôi kêu gọi và hỗ trợ các thuộc địa chống phá lại mẫu quốc.
Là một thạc sĩ, hiển nhiên tôi trở thành một giáo viên ngoại quốc thứ 2 của hội.
Vì vậy, đã không ít lần, tôi phải đến những chiến trường đau khổ, bước chân vào khu ổ chuột tồi tàn.
Những con người ở đó có vẻ không thích chúng tôi.
Ồ!
Phải nói là câm thù mới đúng.
Nhưng ko sao, ai lại đi thích loại người đến từ đất nước đã xâm lược quê hương, giết chết gia đình của mình chứ.
Cứ bị chửi mắng, xua đuổi mãi cũng trở nên quen thuộc.
Song, cuộc đời tôi như bước sang một trang mới khi đặt chân đến Việt Nam.
Người lớn chào đón chúng tôi như một vị khách đặt biệt, thứ mà trước kia chưa bao giờ xảy ra với chúng tôi.
Điều đó như dòng nc ấm, rửa trôi hết những muộn phiền và ấm ức.
Tôi vui lắm!
Niềm vui ấy còn dâng lên khi bước vào lớp học.
Trẻ em như bày ong vỡ tổ, chúng kéo nhau đến bên tôi.
Nhìn chầm chầm, miệng cứ ríu rít:
-"Mắt cô ấy màu xanh, tóc lại màu vàng nữa kìa."
- "Chắc cô ấy bị bệnh rồi."
Mãi sau khi anh bộ đội bên cạnh hét đến khàn cả cổ, lũ ong mới yên vị trở về chỗ.
Ánh mắt tôi lướt qua và dừng lại trên người 1 cặp song sinh, 1 trai 1 gái ở cuối lớp.
Chúa ôi, mắt, tóc và cả màu da cũng biểu thị chúng mang dòng máu giống tôi.
Cứ như vậy, tôi vô thức bước đến gần và cuối người xuống vừa tầm nhìn 2 đứa nhỏ, hệt như một giáo viên chuyên nghiệp.
Trái với vẻ mong chờ của tôi, cặp song sinh nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm.
Nếu ánh mắt có thể giết người thì có lẽ tôi đã chết trăm, vạn lần rồi.
Cô chị gào lên tức giận:
-" Quỷ dạ xoa, lũ giặc độc ác, mau biến đi."
Tôi đã làm gì mà chúng lại mắng chửi tôi như thế?
Phải mất vài ngày sau, tôi mới biết được thân phận thật sự của chúng nó.
Hóa ra dòng máu của ta là một, nhưng không phải tự nguyện mà có.
Mẹ của bọn trẻ đã bị quân Mỹ cưỡng hiếp tập thể khi vô tình đi lạc vào khu ở của chúng.
Kết quả là sinh ra 2 chị em họ, cũng chẳng biết cha nó là ai.
Tuy thương con, nhưng vì nỗi nhục quá lớn nên bà ấy đã gieo mình xuống con suối.
Từ đó chúng trở thành trẻ mồ côi, được bộ đội thu nhận.
Cái vẻ đẹp lai tây ấy như vết sẹo khắc sâu vào da thịt.
Cứ nhìn thấy, thì cảm giác kinh tởm lại dâng trào trong khoang miệng.
Vì vậy, 2 đứa nhỏ luôn bị dè bỉu và khinh miệt.
Chính vì vậy, tôi cứ luẩn quẩn quanh 2 chị em, mong được trở thành thánh thần để ban cho chúng sự yêu thương ngọt ngào.
Tuy đôi lúc cảm nhận sự thù ghét phát ra từ 2 đứa trẻ, song tôi chẳng buồn sợ hãi nữa.
Cứ tưởng mọi chuyện sẽ trôi qua như vậy, nhưng thật bất ngờ khi chúng bắt đầu mở lòng, đón nhận người ngoài quốc này.
Tiếng gọi cô thân thương, làm tôi cảm thấy như có thứ gì đó đang bóp chặt trái tim mình.
Đến đây, có lẽ anh đang rất bất mãn khi chưa nhận được thông tin quan trọng phải không?
Đừng lo, nó sẽ có nhanh thôi.
Cái ngày định mệnh ấy là một buổi sáng u ám đến lạ, tiếng báo động vang vọng nơi cánh rừng tràm hùng vĩ.
Một nữ đặc vụ hớt hải chạy đến:
-"Bọn Mỹ nó thả bom xuống làng Xò rồi, chết nhiều lắm.
Còn có mấy thằng lính lái chiếc xe gì đó đến.
Nó lội nước được các đồng chí ạ."
Một câu nói xáo trộn, điều đó cho thấy cô đã rất hoảng loạn và mệt mỏi khi thốt lên câu nói ấy.
Cả đại đội lập tức chuẩn bị vụ khí, quyết bảo vệ căn cứ này.
Trong danh sách đó có cả 2 đứa nhỏ.
Họ điên rồi, ngoài kia là chiến trường chứ không phải nhà trẻ, đã vậy chúng còn là giao liên.
Cái nhiệm vụ phải băng qua làn đạn để đưa tin ấy thì sống sao được.
Tôi chạy như điên đến gặp đội trưởng, định sẽ chất vấn ông ta một trận.
Nào ngờ:
-"Chúng tự nguyện cả đấy."
Thế giới như sụp đỗ trc câu trả lời của ông ấy.
-"Điều đó là thật sao?
Không tôi phải đi tìm chúng để hỏi."
-"Đừng tốn công vô ít nữa, 2 chị em đã đề nghị với tôi từ 2 năm trc rồi."
- vị đội trưởng đáp với vẻ mặt không cảm xúc.
Ông ta khuyên tôi rất nhiều, nhưng dù sao cũng phải hỏi đc sự thật từ chúng.
Lại một lần nữa, tôi lao như con thiêu thân để tìm cặp song sinh ấy.
-"Chị ơi em sợ quá."
Giọng nói non nớt đó chính là của đứa em, tôi tìm thấy chúng rồi.
-"Chị ơi, hay mình dô hầm trốn đi, chú hiền cũng nói nếu ko muốn có thể trốn mà."
- cậu bé níu lấy vạt áo của chị, giọng nói đầy vẻ khẩn cầu
-"Trốn gì mà trốn, lúc trước còn hùng hồn lắm mà" - Cô chị cau mày, tỏ vẻ khó chịu.
-" Lúc đó khác mà, bây giờ em có người thân rồi.
Là chú Hiền và cô giáo đó."
Cậu bé nói tiếp:
-" Mình cứ xuống hầm trốn đi để chỉ huy bắt đứa khác đi thay là...."
Câu nói bị ngắt bởi tiếng "Chát" vang dội.
Cô chị thở hỗn hễn khi dùng hết sức vào cú tát.
-" Mày câm miệng!
Tao có dạy mày sống hèn nhát như vậy bao giờ?
Mày có biết khi nhận được tin cái tụi từng bắt nạt mình chết, tao không cảm thấy vui mà ngược lại còn đau buồn không?
Vì đó là đồng bào của mình, là người Việt.
Hãy nhớ cho kỹ, tao với mày không phải bọn Tây và chắc chắn không giống dòng máu bẩn thỉu đang chảy trong người."
Cô chị gào thét vô để trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Cậu em nghe vậy cũng chỉ biết cúi đầu rồi lặng lẽ đi làm nhiệm vụ.
Khoảng khắc ấy như chết lặng.
Giờ đây, tôi mới nhận ra cô chị mạnh mẽ vốn luôn thèm khát sự công nhận, thèm khát sự tự do đến mức nào.
Và hôm đó cả hai đều không trở về.
Trên mâm cơm buổi chiều có thịt, cơm cũng nhiều hơn.
Nhưng mặc nhiên nó vẫn ở đó.
Không phải là không ai ăn, mà là người ăn đã không còn.
Sau tất cả tôi muốn nói rằng chiến tranh thực sự rất đau khổ, nó cướp đi tất cả anh kevin à.
Và tôi cũng đang thắc mắc về tiêu đề của bài báo, sẽ là "chiến tranh ở Việt Nam" hay là "một nữ giáo viên thuộc loại yêu tự do vu khống quân đội Mỹ".
Dù sao anh cũng là người Mỹ mà.
Nhưng tôi vẫn rất mong chờ tờ báo ở tương lai.
Ký tên
Yonni
Dòng thư kết thúc ở đấy.
Phải thừa nhận chiến tranh đau khổ đến mức nào.
Bức thư như thay lời hàng trăm "chú chim" bị nhốt lồng. người phụ nữ ấy thật tuyệt khi dám đứng lên phơi bày tất cả.
Cũng như, sự mạnh mẽ và lòng yêu nước mãnh liệt của hai đứa trẻ.
Chúng sẵn sàng vứt bỏ tất cả cho sự việc đấu tranh của dân tộc.
Điều đó thật sự rất cao đẹp.
_End_
Cảm ơn vì đã đọc.
Tác phẩm đầu tiên hơi lủng củng, mong mọi người thông cảm cho bé nha:3