Ngôn Tình Tử Đằng Còn Nở Anh Còn Chờ Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tử Đằng Còn Nở Anh Còn Chờ Em
Chương 40: Chương 40


Bố Đình Phong nhìn Diệu Hàm dùng chút sức lực cuối cùng của mình mà rơi nước mắt, ông cũng thấy xót xa vô cùng.Nhưng ông vẫn phải nói để cô có thêm động lực để sống:“Giờ con mà suy sụp nữa thì thằng Đình Phong biết phải làm sao, cố gắng lên, con phải đến bên cạnh và động viên nó chứ.

Bố biết, lúc này nó chỉ cần có con ở bên cạnh mà thôi !”Nghe tới đây, Diệu Hàm ngừng khóc.

Không biết động lực nào làm cô có thể ngồi dậy được và nói với bố anh:“Cho con đến gặp chồng con !”Trạch Dương đẩy xe lăn đưa Diệu Hàm đến phòng bệnh riêng của Đình Phong.Anh bị băng bó quanh đầu và nằm bất tỉnh.Nhìn anh như vậy, cô đau mà chẳng nói lên lời.

Nỗi đau này, có mấy ai hiểu thấu.Mất con, chồng thì nguy kịch.

Đau lắm, đau mà chẳng biết mình đau ở đâu, đau như thế nào.

Cô chỉ biết, mình đang rất đau mà thôi.Diệu Hàm đến gần anh, cầm đôi tay trầy xước đang phải cắm đủ thứ dây dợ của anh áp vào má mình.

Cô nói thì thầm với anh:“Anh từng hứa sẽ bảo vệ em và conSao giờ anh lại nằm đó ?Đình Phong, nghe lời em … anh tỉnh dậy đi.Em cần anh, em rất cần có anh ……Nếu anh không tỉnh, em sẽ giận đó.”Nước mắt lại lăn dài trên gò má xanh xao, gầy guộc của cô.Ai chứng kiến cũng đều phải cảm thấy đau lòng vô cùng.Hai lần mang thai con của anh, hai lần cô đều không thể giữ được.

Nghĩ tới đây, cô càng đau xót.Trái tim cô như bị xé ra hàng trăm mảnh nhỏ.

Nỗi đau cứ thế dày vò cô, từng giây từng phút không chịu ngừng lại.Cô gái bé nhỏ này, biết phải chống đỡ làm sao ?“Đình Phong, anh cứ như vậy thì em biết phải làm sao đây anh ?Ai sẽ nấu cơm cho em, hôn em vào mỗi buổi sáng ?Ai sẽ gội đầu cho em, sấy tóc cho em ?Ai sẽ cột tóc cho em, chuẩn bị đồ tắm cho em ?Ai sẽ chăm sóc em, ai sẽ bảo vệ em, ôm em mỗi khi em buồn đây ?Anh để em phải một mình thế này hả ?Em không muốn đâu ? Anh không được làm như vậy với em !”Ngày ngày cô đều qua phòng anh, nói chuyện với anh cho tới khi quá kiệt sức mà ngất đi.Chẳng một ai có thể khuyên được cô, chẳng một ai có thể giúp được cô, vì nỗi đau này, chẳng có một ai hiểu thấu.…Sáng hôm nay thức dậy, thím Mẫn thấy cô chịu thay đổi mà bắt đầu mừng.Cô đã chịu ăn nhiều ăn.

Đã chịu uống thuốc đúng bữa.Cô thay đổi vì cô biết, ngày hôm nay là ngày cuối cùng Đình Phong ở lại đây.Sáng sớm mai gia đình anh sẽ đưa anh sang nước ngoài điều trị.

Bên đó công nghệ tiên tiến hơn, bác sĩ giỏi hơn, nên có thể tình trạng của anh sẽ được tiến triển tốt.Diệu Hàm nhờ thím Mẫn về lấy một bộ váy thật đẹp rồi mặc vào và đi đến phòng Đình Phong đang nằm.Cô ngồi xuống, cầm nhẹ vào tay anh và mỉm cười:“Ngày cuối anh ở bên em …Em quên chưa nói với anh nhỉ, em nhớ ra hết rồi, nhớ ra Phong Phong và Tiểu Hàm từng quen nhau như thế nào.Nhớ Đình Phòng trước kia yêu em như thế nào, em đã nhớ ra tất cả rồi chồng yêu ạ.Kì diệu anh nhỉ, mình xa nhau bao nhiêu lần cuối cùng vẫn gặp lại được nhau.

Dù đau khổ bao nhiêu lần cũng vẫn lại yêu nhau.Em hi vọng, lần này là lần cuối mình xa nhau, nhưng khi anh trở về gặp lại em, anh phải thật khoẻ mạnh, anh nhé !Bao nhiêu năm qua, anh luôn là người chờ đợi em và yêu em vô điều kiện.Từ giờ, mình đổi vị trí anh nha.

Em sẽ ở đây chờ anh quay về.Nhớ về với em anh nhé.Đừng để em chờ quá lâu, em sẽ buồn lắm đấy.Tại vì anh luôn cưng chiều em, giờ không có anh bên cạnh, em thấy trống vắng lắm.

Nhìn đâu em cũng thấy bóng dáng của anh.Nhớ quay về sớm với em anh nhé !Đừng bỏ em … xin anh …”*Em sẽ vẫn đợi anh ở đó, vào mùa hoa tử đằng nở, dẫu không có lời ước hẹn nào …*Sau khi Đình Phong đi cả nhà anh cũng qua đó.

Trạch Dương, Triều Vũ và gia đình của cả hai đều qua công ty điều hành giúp anh.Diệu Hàm cũng làm ở đó, với vị trí trợ lý cho Trạch Dương.Cô chuyển qua căn nhà cũ nơi mà cô ở khi mới chuyển tới.Nhìn vào đồ đạc xung quanh nhà, cô đều thấy hình ảnh của anh.

Tất cả đều gây nhớ nhung đến điên loạn.Đêm nào cô cũng ôm gối và khóc.

Giờ cô đã hiểu một phần cảm giác của anh khi mà cô rời bỏ anh mà đi.Cô cảm thấy mình thật ác độc.Cô nghĩ … có lẽ đây chính là quả báo dành cho chính mình.Khi gia đình anh chuyển qua Mỹ, mẹ anh ngày nào cũng đưa Tiểu Phong Phong đến nói chuyện với anh.Anh bị như vậy, bà đau khổ và ân hận lắm.

Bà nghĩ vì bà làm quá nhiều điều ác nên giờ Đình Phong phải thay mình hứng chịu.Hôm nay, mẹ anh đã quyết định nói ra sự thật mà bà đã giấu diếm suốt bao nhiêu năm qua cho Đình Phong được biết, mặc dù, anh vẫn nằm bất động ở đó không hề tiến triển được gì:“Con à, mẹ xin lỗi.Xin lỗi con và con bé Diệu Hàm.

Vì mẹ ác quá nên giờ phải để con chịu hậu quả thay cho mẹ.Con à, năm đó Diệu Hàm rời bỏ con là do mẹ ép buộc nó.Mẹ có lỗi với hai con nhiều lắm.Đình Phong à … Tiểu Bảo Bảo … chính là con ruột của con.

Là con của con với Diệu Hàm.Nó chính là cháu ruột của mẹ.Năm con bé Diệu Hàm sinh Tiểu Bảo Bảo ra, mẹ đã cho người bắt cóc thằng nhỏ về.

Và nói với Diệu Hàm là con của nó vừa sinh ra đã chết.Vì mất con mà Diệu Hàm nó đau khổ, khóc đến nỗi mù mắt và mất đi trí nhớ.Mẹ ác lắm đúng không ?Giờ mẹ hối hận lắm, hối hận vô cùng.Mẹ xin lỗi con.Mẹ biết đây là sự hối hận và lời xin lỗi muộn màng, nhưng mẹ vẫn phải nói.Bao nhiêu năm qua mẹ cũng sống trong thấp thỏm và lo sợ.

Mẹ sợ điều mình làm sẽ bị bại lộ, sợ con biết sự thật sẽ ghét bỏ mẹ.Mẹ sẽ mất con, mất cháu nội và mất tất cả.Giờ con bị như vậy, chính là hình phạt quá nặng dành cho mẹ.Con như vậy, mẹ đau lắm.Nếu thay con nằm ở đó được mẹ cũng sẵn lòng.Con cố gắng lên, Tiểu Bảo Bảo đang chờ con, Diệu Hàm cũng đang chờ con.Con phải bảo vệ gia đình của con chứ, đúng không ?Gia đình nhỏ chờ con … con ơi … hãy cố lên !”.
 
Tử Đằng Còn Nở Anh Còn Chờ Em
Chương 41: Chương 41


1 năm trôi qua …Đình Phong vẫn cứ như vậy, không một chút tiến triển.Diệu Hàm chật vật làm ở công ty trong sự soi mói của rất nhiều người.Không có anh, tập đoàn Vương thị bắt đầu bị nhiều đối thủ xâu xé.Công ty nhà Lý Giai Ý cũng nhiều lần gây sức ép cho tập đoàn của anh.Không đúng chuyên môn nên Trạch Dương và Triều Vũ không thể xử lý và gồng gánh nổi mọi công việc.Các cổ đông lớn tự mở cuộc họp và có yêu cầu bãi nhiệm chức vụ Giám đốc của Đình Phong để chuyển sang một người khác.Diệu Hàm nghe được tin thì lo lắng hết sức.

Nhưng cô cũng bất lực vì biết mình chẳng thể làm được gì.Thời gian qua, cô cũng đã bị mọi người vùi dập không thương tiếc.Nhưng vì anh, vì tương lai của tập đoàn nên cô cũng cố hết sức cống hiến.Một năm anh nằm đó, đã quá nhiều chuyện xảy ra.Khi anh vừa qua Mỹ, bố anh cũng đột quỵ và không thể đi lại được nữa.

Sức khoẻ cũng yếu đi từng ngày nên ông không thể về điều hành công ty được.Ngày Đình Phong gặp chuyện, Cao Tuấn cũng có ở đó chứng kiến tất cả.Khi chiếc xe gây tai nạn cho Đình Phong chạy trốn khỏi hiện trường thì Cao Tuấn đã bắt xe đi theo.Và anh đã phát hiện được, người đứng đằng sau tất cả chính là Lý Giai Ý.Sau đó không lâu, người cô ta thuê gây tại nạn tự sát tại nhà riêng mà không rõ lý do vì sao.Gia đình anh cũng vì tình trạng của anh không tốt như vậy nên cũng không điều tra sâu.Vụ án đi vào quên lãng, chỉ riêng Cao Tuấn biết được đâu chính là sự thật.…Ngày hôm đó, ngày mà chỉ cách vụ tai nạn có mấy ngày, Cao Tuấn đến tận nhà riêng của Giai Ý tìm cô.Giai Ý vừa bước xuống xe đã bị Cao Tuấn chặn ở cửa, anh đẩy cô vào lại bên trong và anh cũng ngồi vào xe.

Giai Ý hốt hoảng hỏi anh:- Anh là ai ?- Anh là ai đâu có quan trọng, quan trọng là anh đây biết bí mật của em.- Anh có nhầm người không ?- Vụ tai nạn vừa rồi, em là người đứng sau tất cả đúng không ?- Tai nạn nào ? Tôi không biết ? Tôi không hiểu anh đang nói gì ? Anh cút khỏi xe tôi ngay lập tức.- Đừng bảo em không biết Đình Phong và Diệu Hàm là ai ?- Anh …Cao Tuấn đưa điện thoại quay cuộc hội thoại giữa cô và tên giết người kia cho cô xem.Vừa nhận ra người trong clip kia chính là mình, cô giằng lấy điện thoại của anh và đập vỡ tan.

Cao Tuấn cười ha hả, anh rất bình tĩnh nói với cô:- Anh đã sao chép ra nhiều bản rồi em yêu ạ.

Bây giờ chỉ cần em trái ý anh một cái là hệ thống tự động gửi clip kia đến cục cảnh sát ngay lập tức.- Anh … anh muốn gì ?- Muốn em.- Anh đừng có …- Đừng có làm sao ? Giờ em mà thuê người ám sát tôi cũng được thôi.

Nhưng chỉ cần 1 ngày tôi không đăng nhập vào hệ thống, thì clip cũng tự động gửi đi.

Em tính sao đây ?- Anh muốn gì ? Nói đi ? Bao nhiêu tiền ?- Chẳng phải anh đã trả lời em rồi sao.

Anh chính là đang rất muốn em.Từng câu từng chữ Cao Tuấn nói ra đến đâu làm Giai Ý sợ hãi đến đó.

Vừa sợ hãi, vừa căm hận.

Nhưng cô không thể làm trái ý hắn.

Nếu không … có thể cô sẽ mất đi tất cả.Cao Tuấn ra lệnh cho cô mở cửa đi vào nhà.

Giai Ý cũng chỉ biết ngoan ngoãn làm theo.- Wow, nhà đẹp, rất đẹp, đẹp như chủ nhân của nó vậy !- …- Anh ở đây được chứ ?- Không được !- Sao vậy em yêu, anh muốn ở đây và vui vẻ với em.

Không được sao ?Nghe giọng điệu đầy uy h**p, Giai Ý không dám mở mồm nói ra một lời nào.- Biệt thự to như vậy, em ở một mình thôi sao ? Uổng quá.- …- Ngoài em ra, còn ai ở nhà này nữa, nói !- Có 2 cô giúp việc và một chú làm vườn.- Đuổi việc ngay lập tức, anh muốn nơi này là của riêng anh và em.- Anh đừng quá đáng, nếu không …- Anh đây chính là đang cố ý làm vậy.

Em không nghe lời anh sao ?- …- Ngoan, anh sẽ thương.Giai Ý chỉ biết ngoan ngoãn phục tùng anh ta.

Đuổi việc ba người đang làm việc rất hăng say trong nhà.- Phòng ngủ đâu ?- Trên lầu.- Dẫn anh lên nào em yêu.Giai Ý vừa đưa Cao Tuấn lên tới phòng ngủ thì anh ta đã lao vào hôn cô một cách điên cuồng.

Giai Ý ban đầu còn tỏ ý chống đối lại nhưng dần dần cô phải thuận theo anh.

Vì cô biết anh đang cầm nắm vận mệnh của cả cuộc đời cô.“Em đẹp lắm, hãy làm cho anh vui nhé !”Cao Tuấn vừa nói vừa tiếp tục hôn cô.

Bao nhiêu sự thèm khát Diệu Hàm anh đưa hết vào cô.

Bao nhiêu sự căm hận Đình Phong anh cũng ph*t d*c lên cô.Trải qua bao cuộc thăng trầm không ngừng nghỉ, cuối cùng Cao Tuấn mới chịu buông tha cho cô.

Anh ta ôm Giai Ý, v**t v* làn da láng mịn của cô mà tỏ ra hài lòng:- Hôm nay anh rất vui.

Bây giờ căn phòng này là của riêng anh và em.

Mỗi tối em đều phải làm anh vui vẻ.

Hiểu chứ ?- Tôi hiểu rồi.- Xưng em !- Em hiểu rồi.- Ngoan lắm.Giai Ý chịu đựng sự dày vò của Cao Tuấn trong suốt một năm qua, bản thân cô cũng không mấy vui vẻ gì.Nhiều lần Giai Ý đã có ý phản lại Cao Tuấn, nhưng mỗi lần như vậy Cao Tuấn lại gửi clip kia cho cô xem.Giai Ý cuối cùng lại phải tiếp tục chịu đựng.Việc gây sức ép với tập đoàn Vương thị cũng là ý của Cao Tuấn chứ không phải của cô.

Vì thật sự cô không muốn làm như vậy.

Cô rất yêu Đình Phong nên cô không muốn sự nghiệp của anh bị sụp đổ.Hiện tại, Giai Ý như một con rối trong tay Cao Tuấn vậy.

Anh ta nói gì cô cũng phải làm theo mà không dám kháng lại nửa lời.Cao Tuấn vào làm trong công ty nhà Lý Giai Ý với chức vụ cũng khá cao.Hiện tại, anh ta đã nắm chắc được phần thắng trong tay.

Anh ta sẽ lấy lại từng thứ một từ trong tay Đình Phong và còn muốn phá huỷ cả cuộc đời và sự nghiệp của Đình Phong nữa.Đến cả người phụ nữ của Đình Phòng, anh ta cũng khao khát và cho rằng mình sẽ cướp đoạt được.Nhiều lần Cao Tuấn tìm đến Diệu Hàm nhưng cô đã được mẹ Đình Phong cho người theo bảo vệ, nên chưa lần nào Cao Tuấn tiếp cận được cô.…Hôm nay là một ngày làm việc thật mệt mỏi, cả công ty đang láo loạn hết cả lên.Các cổ đông thông báo rằng: Nếu vào kỉ niệm 35 năm thành lập tập đoàn Vương thị mà anh không quay lại, họ sẽ tự ý chuyển quyền giám đốc sang tên một người khác.Mất đi người điều hành cả tập toàn như rắn mất đầu.

Chẳng biết phải đi về hướng nào cho đúng đắn.

Vì thế mà tất cả đang cố gắng tìm ra một người phù hợp có thể đứng lên điều hành mọi chuyện.Về tới nhà Diệu Hàm tắm gội rồi leo lên giường ngủ.

Cô buồn rầu đến mức mà bỏ luôn cả bữa tối.Cô nằm nghiêng người ôm con gấu bông mà ngày trước anh tặng, cô lại khóc và tự độc thoại với chính mình:“Anh đi một năm rồi, khi nào anh mới chịu trở về với em vậy ?Em mệt quá, anh về với em được không ?”Ngày kỉ niệm 35 năm thành lập tập đoàn Vương thị đang đến rất gần, vậy mà cô hề không nhận được một tin tức tốt nào về anh.“Đình Phong, em phải làm gì đây ?Ông trời ơi, con phải làm sao đây ?”Diệu Hàm chỉ biết nhìn lên bầu trời xanh thăm thắm và cầu cứu một cách vô vọng.Cô mong đợi anh từng ngày, từng giây, từng phút.

Vậy mà một lời hồi âm bé nhỏ anh cũng không chịu gửi lại cho cô.Đau khổ, bất lực, lo lắng.

Tất cả những thứ cảm xúc tiêu cực nhất đang đè nặng lên đôi vai bé nhỏ của cô.Từng ngày, từng giờ phá huỷ cô không một chút thương xót.Cô của hiện tại như một con chim bé nhỏ bất ngờ gặp bão.

Cứ bay, cứ bay trong vô vọng mà chẳng thể nào tìm được một chỗ trú thân.Có những ngày, cô uống say đến nỗi sáng hôm sau không thể nào tỉnh được.

Cô cứ thế ngủ trên sàn nhà cho tới khi cơ thể bắt cô phải tỉnh lại.Tỉnh, cô lại uống, uống đến say mềm.

Cô muốn quên đi mọi thứ khổ đau mà cô đang phải chịu đựng.Ấy vậy mà, càng uống cô càng nhớ anh hơn, càng uống cô càng đau đớn hơn.Trạch Dương không thấy cô đi làm lại tìm tới chỗ cô, anh nhìn cảnh tượng y hệt như Đình Phong vài năm về trước mà lắc đầu chán nản:“Hai con người này, sao cứ thay nhau tự dày vò bản thân mình vậy ?Ông trời cũng công bằng thật, người này đau khổ bao nhiêu thì cũng bắt người kia phải đau khổ bấy nhiêu.Bà chị dâu của tôi ơi, bà cứ thế này thì chưa kịp đợi được anh tôi thì bà đã đi trước rồi.Mạnh mẽ lên nào !”Cô của hiện tại đã kiệt sức rồi.Cô thực sự rất muốn ngủ, chính là một giấc ngủ sâu dài vô tận … không bao giờ phải tỉnh lại nữa..
 
Tử Đằng Còn Nở Anh Còn Chờ Em
Chương 42: Chương 42


Cuối cùng thì ngày cô không muốn nhất cũng đã đến.

Các cổ đông đứng ra mở một cuộc họp báo rất lớn để ăn mừng sự kiện 35 năm thành lập tập đoàn và cũng là dấu mốc cho một sự khỏi đầu khác - chính là ra mắt giám đốc mới cho tất cả mọi người trong tập đoàn và cả nước được biết.Giám đốc được bầu cử chẳng ai khác chính là Lý Giai Ý, mà người đứng đằng sau cô lại là Cao Tuấn.

Anh ta muốn đừng sau để thâu tóm toàn bộ cả hai tập đoàn, để một ngày đủ mạnh anh sẽ độc chiếm lấy tất cả những gì nên thuộc về anh.Mà anh ta chẳng chịu hiểu rằng: Vốn dĩ ban đầu chẳng có gì là của anh ta cả.Lúc vừa đọc công bố tên Giám đốc mới, tất cả mọi người đang vỗ tay rầm rầm thì Đình Phong dắt Tiểu Bảo Bảo bước vào và cao giọng nói:“Có vẻ mọi người vui vẻ quá nhỉ ?”Không khí rạo rực khi nãy bỗng chốc im bặt, tất cả đều hướng về phía anh.

Hướng về nơi có hào quang đang sáng rực rỡ.Anh vẫn như vậy, vẫn mang khí chất hơn người.

Khí chất làm áp đảo bất kỳ ai khi anh đứng đối diện.Bây giờ, anh nhìn còn nam tính hơn, sắc cạnh hơn, trưởng thành hơn và khí chất toả ra còn hừng hực hơn lúc trước.Tiểu Bảo Bảo đứng kế bên anh cũng không hề bị lu mờ.

Cậu mặc âu phục đen tuyền như bố.

Thần thái không chịu thua kém anh một chút nào cả, mặc dù cậu chỉ mới hơn 3 tuổi.Đúng là có tố chất của một vị tổng tài trong tương lai.Đình Phong đi tới chính giữa sân khấu, cầm míc lên và nói dõng dạc, đanh thép:“Tôi - Vương Đình Phong - Giám đốc tập đoàn Vương Thị, hôm nay tôi đứng tại đây để thông báo một việc rằng: Tôi sẽ tiếp tục điều hành tập đoàn Vương thị và đưa tập đoàn phát triển hơn nữa.Ai có ý kiến khác xin mời phát biểu !”Cả hội trường im bặt không một cánh tay dơ lên, đây cũng là lần đầu tiên Đình Phong công khai đứng trước báo trí.Không thấy ai có ý kiến, Đình Phong lại tiếp tục lên tiếng:“Vậy là tất cả đều đồng tình.

Giờ tôi xin phép nhường sân khấu để tiếp tục sự kiện kỉ niệm 35 năm thành lập tập đoàn Vương Thị.Xin cảm ơn !”Sau đó, Đình Phong dẫn Tiểu Bảo Bảo đi về phía hàng ghế cuối của hội trường, nơi Diệu Hàm đang ngồi im lặng quan sát.Anh đi đến đâu, ánh đèn máy ảnh của phóng viên nháy theo đến đó.Đình Phong đứng trước mắt cô, mỉm cười nói:“Em lại khóc rồi, anh về rồi đây, đúng như lời hứa với em nhé !”Diệu Hàm đứng dậy, ôm chầm lấy anh và khóc, bao nhiêu nhung nhớ da diết cô truyền hết vào cái ôm đó.Trước sự bất ngờ ngơ ngác của tất cả mọi người, cô đánh vào lồng ngực anh rồi nói:“Để em chờ lâu như vậy, đồ tồi, tối nay em sẽ phạt anh !”Anh lại xiết chặt tay ôm cô mạnh hơn rồi nói:“Em phạt anh bao nhiêu cũng được, bao lâu cũng được, anh xin nhận hết !Anh nhớ em, nhớ em đến phát điên rồi vợ ơi !”Tất cả hội trường lại một lần nữa chấn động vì lời nói của anh vừa nói ra.Vì 5 phần mọi người đều nghĩ anh không được nam tính.

Không yêu phụ nữ.5 phần còn lại mọi người không ngờ anh lại có thể nói ra được những lời ngọt ngào và thái độ còn hết sức ôn nhu đến vậy.Trong mắt mọi người, anh là một vị tổng tài lạnh lùng và không hề có cảm xúc.Đình Phong không chịu buông Diệu Hàm ra cho đến khi Tiểu Bảo Bảo lên tiếng:“Bố mẹ ôm nhau thì hãy về nhà đi, đừng làm mọi người nóng mắt bỏng tai nữa !”Cả hội trường ồ lên cười.

Riêng chỉ có hai ánh mắt vô cùng thâm sâu.

Hai ánh mắt đó chính là của Cao Tuấn và Lý Giai Ý.Đình Phong giao Tiểu Bảo Bảo cho Trạch Dương, anh ôm cô ra xe và trở về nhà.Một năm không trở về nhà, một năm không thấy cô, một năm không cảm nhận được hơi ấm cơ thể cô làm anh cảm thấy cực kỳ khó chịu.Vừa bước chân vào nhà, anh đã hôn cô một cái thật mạnh rồi nói:- Em phạt anh đi, bao nhiêu anh cũng chịu !- Cơ thể này có còn chịu được không đã.- Em thử xem !Không những anh không yếu đi, mà còn mạnh mẽ hơn trước.Làm cho cô chìm đắm hạnh phúc trong d*c t*nh.Cả hai nằm ôm lấy nhau nguyên một ngày không chịu buông rời.

Tâm sự, nói cho nhau nghe đủ thứ chuyện:- Vợ à, anh đã rất nhớ em !- Anh bất tỉnh, làm sao nhớ em được.- Những gì em nói trước khi anh sang Mỹ anh nghe thấy hết đó.

Gì mà “Đừng bỏ em … xin anh”.

Haha.

Giờ anh mới biết vợ anh yêu anh vậy đó.- Thôi nào, đừng nhắc nữa, em ngại lắm.- Thế lúc phạt anh em có ngại không ?- Thôi nào …- Diệu Hàm … để em phải chịu ấm ức lâu như vậy, là lỗi của anh, anh xin lỗi …- Đâu phải lỗi của anh, vì anh bảo vệ em và con … nên mới bị như vậy mà.- …- Anh à, con mất rồi, em xin lỗi vì không giữ được con của chúng ta.- Không sao.- Sau này em sẽ sinh cho anh một tiểu công chúa xinh như em.- Không cho em mang bầu nữa, anh xót lắm.- Không, em muốn có con với anh.- Chúng ta … , thôi để sau nhé !Đình Phong định nói cho cô biết về chuyện của Tiểu Bảo Bảo nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu, phải nói thế nào cho cô hiểu.Anh sợ cô biết, cô sẽ rất hận mẹ của mình.Hiện tại anh đang phải đứng ở giữa, anh còn chưa biết mình nên làm gì để có thể dung hoà được hai bên.Tiểu Bảo Bảo bên này thì luôn mồm nói chuyện nói với Trạch Dương:- Chú thấy không, bố mẹ con gặp nhau là con bị giao cho chú liền đó.

Thế này mà con đợi hoài vẫn chưa thấy có em.- Nhóc con, con biết tạo em bé sẽ rất mất sức không ?- Vậy phải tẩm bổ cho hai người thôi, để nhanh có em chứ con lớn rồi mà cứ bị lôi ra hôn hít, véo má, con không thể chịu nổi nữa rồi.Trạch Dương quay sang vẹo má Tiểu Bảo Bảo một cái rồi nói:- Trời đất, cái giọng điệu nói chuyện này y hệt bố con nhỉ.

Thế này không có người yêu đâu.

Con phải nói chuyện thân thiện như chú này.- Con có người yêu rồi.- Ai vậy ?- Bạn cùng lớp, nhưng con chuyển qua Mỹ một thời gian nên giờ con không biết bạn ấy còn nhớ con không ?- Con biết nhà bạn không, chú sẽ chở con đi tán gái.- Biết ạ, nhà bạn con ngay cạnh trường con học trước đây.- Được, vậy chú Trạch Dương đây sẽ giúp con.- Chú rảnh thế ạ ? Chú không có người yêu ạ ?- Chú đầy người yêu.

Có tận 3-4 cô người yêu.- Yêu một lúc 3-4 người là xấu, là không chung thuỷ.

Con nghĩ chú nên bỏ đi, đừng mắc sai lầm.

Sau này phải hối hận đấy.Trạch Dương bị Tiểu Bảo Bảo nói cho cứng họng.

Anh không ngờ sau hơn 1 năm mà thằng nhóc lại có thể ăn nói sắc bén hơn nhiều như vậy.Bên này, sau khi Cao Tuấn lái xe đưa Giai Ý về nhà thì Cao Tuấn phát tiết lên cô.Sau khi hành hạ cô thì Cao Tuấn chì chiết:- Em có vẻ yêu hắn ta nhỉ, nhìn thấy hắn mà mắt em sáng rực lên.

Rất tiếc, nó và Diệu Hàm đã yêu nhau say đắm rồi, em không còn cơ hội đâu !- Anh im đi.

Tôi cảm thấy sao, tôi thích ai, yêu ai là việc của tôi.- Này, hàng đêm em vẫn nằm dưới thân thằng này, hàng đêm vẫn vui vẻ cuồng nhiệt với thằng này mà em lại có tư tưởng đi yêu người khác sao.Giờ em đã là người phụ nữ của anh rồi, làm gì còn ai chịu chấp nhận em nữa chứ.Làm gì có ai chịu chấp nhận người phụ nữ hàng đêm vẫn dây dưa với người đàn ông khác cơ chứ.

Em hãy ngoan ngoãn làm người phụ nữ của anh.

Chẳng phải ngày nào anh cũng làm em rất sung sướng hay sao.- …Giai Ý im bặt không muốn nói thêm một lời nào, hiện tại cô quá ghê tởm anh ta.

Nhưng cô lại không biết phải thoát khỏi anh ta bằng cách nào nữa..
 
Back
Top Bottom