Cập nhật mới

Khác Từ cung nữ thành Thái mẫu uy quang

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
369582420-256-k493852.jpg

Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Tác giả: MinhVuDao
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện này kể về cuộc sống chốn hoàng cung của Yekaterina Dolgorukova.

Bà đã trải qua rất nhiều thăng trầm, từ thân phận cung nữ, bà bỗng đi lên trở thành Hoàng phi, rồi Hoàng thái hậu và cuối cùng là Thái hoàng thái hậu.

Tất nhiên đây chỉ là tiểu thuyết lịch sử, nên cũng có nhiều chi tiết không khớp với các sách sử, xin độc giả thông cảm.



fiction​
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Cuộc sống đầu đời


Ta vốn dĩ là một cô gái miền quê chất phác, dù trên danh nghĩa ta là họ hàng xa với hoàng thất nước Nga.

Vì sao ta lại có quan hệ họ hàng với hoàng thất?

Đó là vì ta là hậu duệ của Anastasiya Romanova, cô của Sa hoàng Mikhail I, người sáng lập ra nhà Romanov đang trị vì nước Nga hiện giờ.

Ta tuy là cô gái miền quê, nhưng gia đình ta lại là gia đình quý tộc.

Năm 11 tuổi, ta lúc này vẫn còn khá nhỏ tuổi, Sa hoàng Aleksandr xa giá đến quê ta ở Volyn, nằm khá xa hoàng cung Sankt Petersburg.

Khi gặp được Người, ta đã chắp tay nghênh tiếp và vấn an:

"Bẩm Sa hoàng.

Người đi đường xa đến đây chắc cũng mệt lắm."

Sa hoàng nghe được lời vấn an của ta, Người vui vẻ nói:

"Ta hổng có sao, cảm ơn ngươi đã vấn an ta."

Năm năm sau, ta lên 16 tuổi.

Ta lại tình cờ gặp Sa hoàng ở Viện Smolny.

Lúc này cha ta ở quê nhà đang lâm bệnh.

Từ khi vào Viện Smolny, ta bắt đầu có những quan điểm tự do.

Khi Sa hoàng đến thăm học viện, ta đã đem những quan điểm ấy ra thảo luận với Người.

Thế rồi một năm sau đó đến lượt em gái ta, Maria, cũng được gửi vào Viện Salmony.

Cùng thời điểm em gái ta vào Học viện, ta đã được tiến cử vào cung.

Vì ta thuộc dòng dõi quý tộc, nên ta cũng biết khá nhiều các quy tắc trong hoàng cung.

Sau quá trình huấn luyện, ta được ban làm cung nữ cho Hoàng hậu Maria Alexandrovna của Sa hoàng.

Khi gặp Hoàng hậu, ta đã kính cẩn cúi đầu chào:

"Hoàng hậu nương nương trường lạc vô biên."

"Đứng lên đi."

Hoàng hậu tới gần ta và bảo.

Ta vì mới được đưa vào cung, nên rất khiêm nhường nói với Hoàng hậu:

"Nô tỳ mới nhập cung, kính xin Hoàng hậu chỉ bảo."

"Được rồi."

Hoàng hậu gật đầu đáp.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Tình cảm với Sa hoàng


Với thân phận là cung nữ, ta thấy rằng mình cần giữ khoảng cách với Sa hoàng, mặc dù gia đình ta luôn thúc giục ta ân ái với Người để thay đổi hoàn cảnh.

Ta chỉ thực sự ở bên Sa hoàng khi Người đang đau buồn về cái chết của Thái tử Nikolai.

Khi ấy ta mới làm cung nữ được hơn một năm.

Thái tử đột ngột qua đời, ta đã nhìn thấy Sa hoàng đang chìm trong nỗi đau mất con.

Ta đến bên an ủi:

"Sa hoàng.

Xin người hãy nén đau thương."

Sa hoàng nhìn thấy ta đến bên cạnh, nghe được lời an ủi đó của ta, Người đã vui vẻ hơn phần nào.

Người bèn nói với ta:

"Bây giờ, bí mật nhé, nàng sẽ là thiếp thất của ta.

Nếu ta có được cảm giác thoải mái thì ta sẽ nạp nàng làm phi."

Ta rất ngạc nhiên khi Sa hoàng nói như vậy.

Hẳn là vì ta xinh đẹp lại biết cách nói, nên mới làm lay động trái tim Sa hoàng.

Mà nếu Người nạp ta làm phi, ắt hẳn phải cho một vài cung nữ khác theo hầu hạ ta.

Quả nhiên đúng như ta nghĩ, đã có vài ba cung nữ đến bên ta để hầu hạ.

Tuy đã là phi thiếp của Sa hoàng, nhưng ta lại không có phẩm trật, chỉ như một cung nhân.

Ta cho rằng, đó là vì chế độ cung đình nước Nga không thiết lập hậu cung tần phi như nước láng giềng Trung Hoa.

Sa hoàng ban cho ta một cung điện riêng ở hoàng cung.

Để giữ thể diện hoàng thất nước Nga, Người chỉ triệu hạnh ta ba bốn lần mỗi tuần.

Cứ đêm đến, ta và Người lại hay viết thư cho nhau để có niềm vui.

Ở mỗi lá thư, cả Sa hoàng và ta đều không ký tên vì muốn giữ bí mật về mối tình của hai chúng ta.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Hạ sinh hoàng tự


Khi ta mang thai long tử đầu tiên, ta phải cố giấu kín chuyện này vì nếu Hoàng hậu biết được, ta sẽ nguy đến tính mạng.

Vì cứ phải lo sợ giấu giếm, nên đến kỳ sinh, ta đã trải qua một ca sinh nở khó khăn.

Sa hoàng nghe được tin này thì nghĩ rằng:

"Katya của ta sinh khó như vậy, ta chỉ e nàng ấy chỉ sinh một long tử duy nhất thôi."

Người còn tràn đầy hy vọng:

"Ta mong nàng ấy sẽ khoẻ lại, nếu nàng ấy có thể sinh thêm thì ta cũng yên tâm."

Long tử của ta ra đời, ta thực hạnh phúc.

Sau một thời gian, ta lại mang thai thêm một long duệ nữa.

Không chỉ có ta, mà cả Sa hoàng cũng đều ngạc nhiên.

Sa hoàng đến bên ta khuyên bảo:

"Nàng đừng vì lo lắng quá mà ảnh hưởng đến long thai."

Ta dù có thể yên tâm nhưng vẫn sợ Hoàng hậu.

Sa hoàng cũng nói:

"Ta sẽ giữ kín chuyện này, Hoàng hậu không thể biết được đâu."

Và cứ như vậy cho đến khi ta sinh hạ đứa con thứ hai, rồi đứa con thứ ba và thứ tư.

Vậy là ta đã sinh cho Sa hoàng được bốn người con nhưng chỉ ba người còn sống đến tuổi trưởng thành.

Còn nhớ sau khi sinh long tử đầu tiên, Sa hoàng bảo với ta nên lấy họ khác cho những đứa con thay vì lấy họ Romanov.

Thế là ta và Người đi đến quyết định lấy họ Yurievsky.

Những long tử tiếp sau của ta đều lấy họ này.

Nếu hoàng triều nước Nga cũng thiết lập chế độ nội cung như khối Á Đông hay Ả Rập thì các con ta đã có thể mang họ Romanov rồi.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Mẫu nghi thiên hạ


Sau một thời gian sống kín tiếng trong hoàng cung, ngày vui đã bất ngờ đến với ta.

Lúc ấy hoàng cung báo tin tang sự, rằng Hoàng hậu đã băng thệ.

Sau lễ tang của Hoàng hậu, Sa hoàng đã bố cáo đến các quan thần rằng sẽ phong ta làm Hoàng phi.

Vì lệnh của Sa hoàng là không ai được cãi, nên triều thần đều miễn cưỡng tuân theo thánh dụ, mặc dù thực tâm họ hổng có ý muốn ta lên làm Quốc mẫu.

Lễ sách lập Hoàng phi được tổ chức.

Sa hoàng đã lệnh cho buổi lễ phải theo quy tắc hôn lễ của một Hoàng hậu.

Khi ta tiến đến bên cạnh Người thì, ta đã được nhận ấn tỉ của Hoàng hậu dù ta chưa là Hoàng hậu chính danh.

Sau buổi lễ sách phong ta làm Hoàng phi, Sa hoàng ân chuẩn cho một cung nữ khác của cố Hoàng hậu là Daria Tytcheva xuất cung quy gia.

Dù ta đã là Hoàng phi, nhưng ngoài Sa hoàng, thì chỉ có Thái tử Aleksandr là còn quan hệ tốt với ta mà thôi, vì nó là Sa hoàng tương lai.

Thái tử phi Maria Feodorovna, dù vốn là công chúa Đan Mạch, nhưng trong một buổi đại yến, nó lại từ chối đặt nụ hôn lên ta.

Việc này khiến nó bị Sa hoàng trách phạt.

Để giáo huấn, Sa hoàng triệu một nữ học sĩ vào hoàng cung, mệnh người này phải dạy dỗ lại Thái tử phi.

Thế nhưng Thái tử phi lại muốn các hoàng tôn phải tránh mặt ta và các con ta, cũng tức là các cô chú của chúng.

Đồng cảm sâu sắc với ta, không chỉ có Thái tử mà còn có hoàng thân Mikhail Nikolayevich là cháu gọi Sa hoàng bằng bá phụ, rồi còn cả công chúa Olga Nikolayevna là em gái Sa hoàng.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Lên làm Thái hậu


Làm Hoàng phi mới được mười tháng thì Sa hoàng đã băng hà do bị ám sát.

Từ khi ta chưa bước chân vào hoàng cung, ta đã được nghe rất nhiều về những cuộc bạo loạn dưới thời Sa hoàng Aleksandr Đệ nhị.

Thậm chí từ ngày ta vào cung, Người còn hai lần suýt bị sát hại.

Nhưng nay thì Người bị giết thật rồi.

Thái tử Aleksandr lên kế vị ngôi báu trở thành Aleksandr Đệ tam, và ta đã được tôn làm Hoàng thái hậu.

Sau quá trình tìm hiểu, ta đã biết được thủ phạm đã sát hại cố Sa hoàng chính là nhóm Dân ý mà đứng đầu là Timofei Mikhailov.

Ta đã cho người truy tìm tổ chức này, quả nhiên bắt được Timofei cùng Sophia Perovskaya, và Ivan Emelyanov.

Ta đã đích thân tra hỏi ba người này:

"Các ngươi ám sát Tiên hoàng nhằm mục đích gì?"

Sophia sợ hãi mà thưa:

"Bẩm Thái hậu nương nương.

Vì Tiên hoàng không ban hành Hiến pháp nên chúng tiện nhân giận quá mới nảy ra ý đồ ám sát."

"Hiến pháp?

Sao Tiên hoàng lại phải ban hành Hiến pháp làm gì?"

Ta hỏi Sophia trong sự ngạc nhiên.

"Bẩm Thái hậu, vì triều đình áp bức nông dân và công nhân quá nên họ kéo nhau nổi loạn.

Chúng tiện nhân cũng tham gia vào những cuộc nổi loạn đó."

"Thế rồi sao?"

"Trước những cuộc nổi loạn bùng phát, lẽ ra Sa hoàng phải nhanh chóng ban hành Hiến pháp mới phải.

Thế nhưng Người lại không làm như vậy."

"Vì ngươi chưa bước chân vào hoàng cung nên ngươi chưa biết được sự thể ra sao.

Tạm thời ta giam các ngươi vào ngục để xét xử sau."

Đoạn ta sai người giam Sophia và hai người kia vào ngục.

Sau đó ta đến dinh thự của Bộ Nội vụ.

Mikhail Tarielovich đón tiếp ta rất long trọng.

Ta bèn hỏi Mikhail:

"Tiên hoàng có phải đã nhờ ngươi soạn Hiến pháp?"

"Bẩm vâng."

Mikhail đáp.

"Thế sao bản Hiến pháp vẫn chưa được ban ra?"

"Thưa Thái hậu, hạ thần từng đề xuất mở rộng quyền lực của các Zemstov.

Tiên hoàng dựa vào việc này mà không ban bố Hiến pháp, thay vào đó Người lại triệu tập hội nghị xem xét các đề xuất của hạ thần.

Vì thế nên Người mới bị nhóm Dân ý ám sát."

"Ta hiểu rồi."

Sau cuộc trao đổi với Mikhail, ta bèn ra lệnh chém đầu Sophia và hai kẻ cầm đầu nhóm Dân ý là Timofei và Ivan.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Thi hành chính sách chuyên chế


Ngoài việc chém đầu Sophia, Timofey và Ivan, ta còn xử treo cổ ba thành viên nhóm Dân ý là Nikolai Kibalchik, Nikolai Rysakov và Andrei Zhelyabov.

Sau đó ta bắt đầu cùng Sa hoàng Aleksandr Đệ tam thực thi chính sách chuyên chế, chống cải cách.

Ta bổ nhiệm Konstantin Pobedonoscev làm cố vấn cho Sa hoàng.

Konstantin trở thành vị đại thần có quyền lực cao thứ ba trong triều chỉ sau ta và Sa hoàng.

Với kinh nghiệm chính trị đầy mình, Konstantin đã thúc đẩy Sa hoàng thay đổi các chính sách của Tiên hoàng.

Còn nhớ ngày đăng cơ, Sa hoàng đã bố cáo cho toàn nước Nga rằng Người không có ý muốn làm giảm bớt quyền lực chuyên chính mà Người được thừa hưởng từ các vị Tiên hoàng.

Sa hoàng cũng xây cho ta một cung điện ở thành phố Paris của nước Pháp, dù hiện tại ta vẫn sống trong điện Kremlin.

Năm thứ bảy dưới thời Aleksandr Đệ tam, một tên lính tức tốc chạy đến phòng của ta và báo:

"Thái hậu nương nương, không hay rồi.

Có một kẻ thường dân tên là Aleksandr Ilyich Ulyanov phát động binh biến ám sát Sa hoàng."

"Mau!

Mau điều quân đến trấn áp và bắt giữ tên kia lại."

Ta vội vàng ra lệnh.

Thế là sau khi trấn áp xong, quân đội Sa hoàng còn bắt giữ Aleksandr Ilyich Ulyanov và giải đến chỗ ta.

Ta bèn sai xử tử hắn ta.

Có lẽ vì vậy mà sau này em trai hắn mới hô hào dân chúng lật đổ chế độ Sa hoàng.

Sa hoàng còn thi hành chính sách bài Do Thái bằng việc hạn chế những công việc mà họ có thể làm, thu hẹp những nơi họ có thể ở.

Và chính sách này đã khiến cho không ít người Do Thái phải di cư sang quốc gia láng giềng Mỹ Lợi Kiên.

Ta cũng khuyến khích Sa hoàng mở rộng quyền thống trị của Nga tại vùng Trung Á, tránh đụng độ với quân đội Anh.

Và kết quả cuối cùng là nước Nga đã có bước phát triển đáng kể.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Trở thành Thái Hoàng


Sa hoàng Aleksandr Đệ tam bất ngờ bị viêm thận và băng hà.

Thái tử Nikolai lên thay, lấy tên hiệu là Nikolai Đệ nhị và ta được tôn làm Thái hoàng thái hậu, còn Sa hậu Maria Feodorovna thì được tôn làm Hoàng thái hậu.

Thời Aleksandr Đệ tam còn sống, Nikolai Đệ nhị đã yêu công nữ Alix là cháu ngoại của Nữ vương Victoria của Anh.

Phải đến khi Nikolai đăng cơ thì ta mới đồng ý cử hành lễ đại hôn của Nikolai với Alix.

Nikolai từng nói rằng Người chẳng biết gì về việc cai trị, vì thế nên ta, với danh vị Thái hoàng thái hậu, chính thức lâm triều.

Ta lập tức ban chỉ dụ:

"Vì Sa hoàng bất tài, chưa biết trị quốc là như thế nào, nên hôm nay ta sẽ bắt đầu quản lý quốc chính như một Sa hoàng."

Triều thần nghe đọc chỉ dụ xong, quỳ xuống đồng thanh:

"Thái hoàng thái hậu trường lạc vô biên."

Ta còn bổ nhiệm Grigory Rapustin làm cố vấn, ban cho ông ta rất nhiều quyền lực

Một đêm nọ, ta cho triệu người cháu chồng, Aleksandr Mikhailovich, vào phòng ta và nói:

"Phải chi ta buộc Sa hoàng phải nhường ngôi cho em trai Người thì tốt biết mấy."

"Ý của bá mẫu là gì?"

Aleksandr Mikhailovich hỏi.

"Thì con nghĩ xem, Sa hoàng không có tài trị quốc, Người còn giữ ngôi ngày nào thì nước Nga sẽ loạn lạc ngày ấy."

"Con có nghe nói Sa hoàng còn người em trai tên là Mikhail Aleksandrovich.

Nếu nó mà lên thay ngôi báu thì biết đâu đất nước sẽ phát triển phồn vinh hơn nữa."

"Nếu nó cũng giống anh nó, không giúp nước Nga phát triển thì con có định chọn người kế vị nào khác nữa không?"

"Bá mẫu yên tâm, Tiên hoàng vẫn còn các công chúa, còn em trai cháu trai mà."
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Đối phó với cách mạng


Dưới triều Nikolai Đệ nhị, có nhà văn Lev Tolstoy có tư tưởng cách mạng.

Ông ta đã thông qua thơ văn truyền bá cách mạng cho học sinh và nhân dân Nga.

Giáo hội Nga đã tố cáo ông ta tội tuyên truyền sai lệch.

Vụ việc này đã khiến các học sinh ở đô thành Sankt Petersburg bất bình và nổi loạn.

Với danh vị Thái hoàng thái hậu quyền uy tột đỉnh, ta đã chủ trì phiên chất vấn Sa hoàng của các học sinh.

Trong phiên chất vấn, ta có hỏi các học sinh rằng:

"Các ngươi nghĩ sao về việc Giáo hội chúng ta khai trừ nhà văn Lev Tolstoy?"

Một học sinh nói:

"Bẩm Thái hoàng thái hậu, chúng thảo dân nghĩ rằng nhà văn bị hàm oan ạ."

"Vậy các ngươi muốn kiện Giáo trưởng Giáo hội về nhà văn đó sao?"

"Bẩm vâng.

Kính mong Sa hoàng và Thái hoàng thái hậu đồng ý!"

Ta thì không thể không đồng ý được, vì ta cũng từng là học sinh giống họ trước khi vào cung.

Nhưng quyền quyết định lại ở Sa hoàng.

Người đã không cho rằng Lev Tolstoy bị hàm oan, vì thế nên đám học sinh càng làm loạn hơn nữa.

Họ còn liều mình tố cáo Sa hoàng và muốn lật đổ hoàng gia.

Ta dù biết binh lính triều đình áp đảo các học sinh nhưng không thể để cuộc loạn lạc này kéo dài thêm nữa, nên ta khuyên Sa hoàng:

"Nikolai à, ta khuyên con hãy trả lại công đạo cho Tolstoy.

Chẳng lẽ con cho rằng việc của Giáo hội quan trọng hơn việc quốc gia sao?"

"Tổ mẫu, việc gì Người phải sợ đám học sinh đó như vậy.

Quân triều đình hơn hẳn đám học sinh kia về vũ khí và quân số.

Chúng ta sợ gì chúng chứ?"

Sa hoàng khảng khái nói.

Một cận thần bèn khuyên:

"Thưa Sa hoàng bệ hạ.

Người đừng quên ý chỉ của Thái hoàng thái hậu là tối cao nhất.

Thái hoàng thái hậu đã muốn hoà đàm với các học sinh, muốn phục hồi vai vế của Tolstoy thì Sa hoàng nhất định phải theo."

Viên cận thần ấy liền bị Sa hoàng khiển trách vì cho rằng ông ấy có ý bàn lùi.
 
Từ Cung Nữ Thành Thái Mẫu Uy Quang
Đối phó với cách mạng P2


Cuộc nổi loạn bị triều đình đàn áp.

Các học sinh phải trú ẩn ở nhiều nơi.

Nhận được tin báo, ta bèn ra lệnh:

"Hãy mau mở cuộc họp triều đình ngay."

Cuộc họp cũng do ta và Sa hoàng đồng chủ trì.

Ta hỏi các triều thần:

"Các học sinh đang ẩn náu nhiều nơi, gây khó cho triều đình về công cuộc tìm diệt.

Theo các ngươi thì ta nên tiếp tục truy tìm các học sinh đó hay phục hồi vai vế của Lev Tolstoy trong Giáo hội?"

Một chính trị gia nói:

"Hiện giờ các học sinh không chỉ phân tán ra trú ẩn nhiều nơi, mà họ còn gửi thư đe doạ đến các Tổng trưởng của ta.

Vậy thì không còn cách nào khác là cho phép Tolstoy được phục hồi vai vế trong Giáo hội."

"Vậy ngươi còn có ý kiến nào nữa không?"

Ta hỏi.

"Thưa Thái hoàng thái hậu, thần nghĩ ta nên cho các học sinh được miễn làm lính, và ban hành chính sách cải cách chế độ trường Đại học."

Ta đem những ý kiến này nói lại với Sa hoàng.

Người bèn phê chuẩn những ý kiến đó.

Một thời gian sau, cách mạng Nga sắp sửa bùng nổ.

Ta thân chinh vi hành và được biết triều đình Nga đang ra sức bóc lột dân chúng rất dã man.

Người lao động phải làm việc một ngày mười mấy tiếng đồng hồ, dân nghèo lại không có ruộng cày.

Khi trở về Kremlin, ta đã triệu tập các triều thần và nói:

"Hiện nay đa phần nông dân Nga đang khốn đốn vì họ không có ruộng.

Còn các công nhân thì bị ức hiếp, phải làm việc mười mấy tiếng một ngày, trong khi bình thường họ chỉ làm việc bảy tám tiếng thôi.

Trước tình hình này, ta nghĩ rằng cần phải thi hành một chính sách cải cách mới."

Và ta được nghe một triều thần tâu lại rằng:

"Thưa Thái hoàng thái hậu, thần thấy không chỉ có vậy đâu ạ, mà hiện nay nước Nga chúng ta đang bị mất nhiều đất vào tay Nhật."

"Phải chăng triều đình ta quá chủ quan vì cho rằng nước Nga là một nước lớn, còn Nhựt Bổn chỉ là một nước nhỏ?"

"Thưa, đúng vậy ạ.

Thần còn hay tin tầng lớp công - nông đang chuẩn bị làm loạn, lật đổ hoàng gia chúng ta."

"Vậy ta phải đi gặp Sa hoàng, yêu cầu Người thực thi một cải cách khác mới được."

Khi cuộc cách mạng được dẹp yên, Sa hoàng đã theo ý chỉ của ta, thành lập Đuma Quốc gia Nga.
 
Back
Top Bottom