Cập nhật mới

Đô Thị  Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn

Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 260: Chàng sĩ ca tự mãn


Từng cố vấn đã có màn ra mắt hoành tráng. Những bộ váy và bộ vest lấp lánh có thể sánh ngang với trang phục thảm đỏ quyến rũ nhất.

Người đầu tiên rời sân khấu là Jihyun, cô xuất hiện trong chiếc váy dài thướt tha lấp lánh theo từng bước chân.

Tiếp theo là Bone, chàng rapper lôi cuốn sải bước xuống bục, đứng cạnh Jihyun.

Woojin bảnh bao trong bộ vest trắng phản chiếu ánh đèn sân khấu.

Gun và Hyerin bước đi theo cặp, cả hai đều mặc đồ đỏ. Hyerin trông quyến rũ trong khi Gun thì không có gì khác ngoài sự chói lóa.

Sáu cố vấn đứng trên sân khấu, sự hiện diện của họ thật áp đảo. Ngay cả những người đứng xa nhất cũng phải cố gắng hết sức để nhìn thoáng qua các cố vấn trên màn hình LED.

Tiếng hét và vỗ tay thật chói tai, gần như át đi phần nhạc nền. Chỉ riêng việc nhắc đến các cố vấn đã quá ồn ào rồi. Còn gì tuyệt hơn nếu các thực tập sinh xuất hiện ngay lúc này chứ?

Trong khi đó, một số thực tập sinh ở hậu trường đang run rẩy vì lo lắng. C-Jay thở dài, mở to mắt nhìn khán giả.

Những người khác cũng không quen với lượng khán giả lớn như vậy. Trung tâm studio ở Azure - nơi thường tổ chức các nhiệm vụ, chỉ có sức chứa tối đa là 1.000 người. Lượng khán giả gấp bốn lần con số đó khiến các thực tập sinh vô cùng lo lắng.

Ngay cả Zeth, thực tập sinh giàu kinh nghiệm thì tay chân cũng run rẩy cầm lấy micrô từ một staff. Nhóm cậu sẽ biểu diễn trước, và họ không thể chờ đợi để trình diễn trước công chúng.

"Chúc may mắn." June vỗ nhẹ vào lưng Jisung.

Thực tập sinh nhút nhát quay lại mỉm cười. "Cảm ơn anh. Em thực sự cần điều đó."

June chân thành. "Tôi rất mong chờ màn trình diễn của cậu."

"Em cũng vậy." Jisung đáp lại.

Trong khi đó, các thực tập sinh trong đội June cũng bắt đầu cổ vũ cho đối thủ. Mặc dù muốn có một sân khấu tốt hơn, họ vẫn muốn chúc nhóm may mắn.

Trong khi trò chuyện, ánh mắt của June khóa chặt vào Lâm Chí. Hắn lại ngang nhiên nhếch mép cười mỉa, June chỉ có thể chế giễu trong lòng.

Lâm Chí từ từ bước đến gần June hơn, chen qua các thực tập sinh. "Xin chào! Bất ngờ khi vẫn thấy tao ở đây à?"

June hờ hững đáp lại. "Không. Tao chắc sẽ ngạc nhiên nếu mày không đứng đây với tất cả các mối quan hệ mày có."

Lâm Chí phì cười, thậm chí không hề cảm thấy xấu hổ về những trò bẩn thỉu trước đó. "Những mối quan hệ này cũng sẽ đưa tôi đến top 8. Đến lúc đó đừng quên chúc mừng tôi nhé?"

"Chắc chắn rồi." June cười giả tạo.

Lâm Chí thích thú khoe khoang, có vẻ như June cuối cùng đã đầu hàng rồi.

"Đội đầu tiên chuẩn bị." Staff thông báo.

Mười thực tập sinh đứng gần sân khấu top sau cũng chăm chú dõi theo. Đúng như dự đoán, đám đông bùng nổ tiếng hò reo như sấm khi những học viên hạng đầu tiến lên sân khấu.

Các thực tập sinh khác thậm chí còn phải bịt tai.

C-Jay. "Holl, liệu chúng ta có được nghe tiếng reo hò như vậy không nhỉ?"

Johnny. "Tôi sẽ rất vui nếu ta nhận được một nửa âm thanh cổ vũ đó."

June. "Đừng bằng lòng với số ít nữa."

"Đúng đó." Sehun ủng hộ anh.

June. "Hơn nữa, chắc chắn tiếng reo hò sẽ lắng xuống sau khi họ kết thúc phần trình diễn."

C-Jay cau mày. "Sao anh chắc chắn được chứ? Họ thực sự sẽ biểu diễn một phiên bản đầy cảm xúc như anh đã dự đoán sao?"

June cười nhạt.

Mười thực tập sinh trên sân khấu đứng thành một hàng dọc, với micro cầm tay trên tay.

"Cứ quan sát đi đã." June hướng mắt vào màn hình.

Những thực tập sinh đẹp trai được tắm trong một biển ánh sáng xanh mê hoặc. Khán giả nín thở, phấn khích khi nghe phần mở đầu sôi động, tràn đầy năng lượng của bài hát chủ đề họ yêu thích.

Tuy nhiên, thay vì phần mở đầu sôi động, một cây vĩ cầm đơn độc lại được tấu lên, những nốt nhạc chậm rãi lấp đầy không gian rộng lớn. Mười thực tập sinh cuối bảng kìm nén tiếng thở nặng nề trong lòng.

Tuy nhiên, C-Jay không hề biết giữ ý gì cả, biểu cảm kinh ngạc với June như thể anh là một loại nhà ngoại cảm có khả năng nhìn thấu hồng trần. "Đúng như anh dự đoán."

June nhún vai, mắt tập trung vào màn hình. Lâm Chí ở một mức độ nào đó vốn vẫn là người dễ đoán.

Sự lựa chọn bất ngờ này làm suy bớt bầu không khí phấn khích, nhưng tình yêu của khán giả dành cho các thực tập sinh được chọn vẫn chiếm ưu thế.

Hiện trường vẫn bùng nổ trong tiếng reo hò ủng hộ. Lâm Chí đứng ở trung tâm sân khấu với sự tự tin của một ngôi sao đơn độc.

Giọng hát của anh ta vang và sâu. Những người khác tham gia hòa giọng phần điệp khúc.

"Trong sâu thẳm tâm trí, tôi mường tượng một viễn cảnh thực rõ ràng,

Một giấc mơ sống động làm dấy lên nỗi sợ hãi trong tôi.

Nhưng sâu thẳm bên trong tôi hiểu mình không thể hành động đơn độc.

Tôi cần sức mạnh của những người coi tôi là của riêng họ."

Thực đẹp, giống như một dàn hợp xướng, nhưng không phải là không có khuyết điểm.

Giữa dàn âm thanh hài hòa, một sự run rẩy tinh tế trong giọng hát của họ, một năng lượng lo lắng phản bội áp lực to lớn mà họ đang phải chịu.

Những điểm không hoàn hảo trong màn trình diễn được phóng đại bởi sự đơn giản trong cách trình bày trở nên rõ ràng hơn.

"Hmm," Jihyun ngân nga, nhìn mười thực tập sinh đứng đầu với vẻ mặt mơ hồ.

Phần điệp khúc, nhóm chuyển từ giọng hát du dương sang một điệu nhảy đương đại tao nhã. Các chuyển động trình diễn duyên dáng ngoạn mục. Mỗi bước đi, mỗi cử chỉ, được thực hiện một cách hoàn hảo, chắc chắn.

Phần này Jisung và Zeth đứng ở vị trí trung tâm, June đã thừa nhận họ là những vũ công tuyệt vời ngay từ đầu.

"Những giấc mơ sẽ trở thành sự thật khi chúng ta cùng sát cánh,

Tay trong tay, dù có trải qua giông bão

Cùng nhau, chúng ta sẽ vươn tới bầu trời,

Đoàn kết như một, tinh thần của chúng ta bay cao.

Đoàn kết như một, tinh thần của chúng ta bay cao!"

Tuy nhiên, phần điệp khúc lại là một thử thách đối với khán giả. Nó phức tạp, quá nhiều hợp âm khiến đám đông không thể hát theo. Bài hát cũng chậm lại so với nhịp độ ban đầu, nên mọi người không thể thể hiện sự phấn khích.

Đoạn bridge, nhịp độ còn chậm hơn nữa. Các thực tập sinh đã tận dụng cơ hội này để truyền tải cảm xúc và xao động bên trong họ.

June lắc đầu ngán ngẩm. Sân khấu này đã bị phá hỏng ngay từ đầu vì hai lý do - mười thực tập sinh đứng đầu quá lo lắng và họ không có khái niệm concept cụ thể.

Họ chỉ muốn bài hát trở nên xúc động. Vậy thôi.

Biểu cảm thập phần tiếc nuối, động tác nhảy phản ánh ký ức từ thời còn ở Rising Star - nơi họ đã dành cả trái tim và tâm hồn.

Tuy nhiên, như June mong đợi, vẫn còn một chút lo lắng trong giọng hát và chuyển động, tâm trạng khán giả cũng trùng xuống.

Mười thực tập sinh đứng cuối xem màn trình diễn qua màn hình, họ bây giờ mới hoàn toàn hiểu hết chiến lược của June.

Bắt đầu đêm diễn bằng một bản ballad là một rủi ro rất lớn, đám đông chắc chắn sẽ phải vật lộn để đắm mình vào bầu không khí mà họ muốn tạo dựng.

Center Lâm Chí nhận thấy sự miễn cưỡng của khán giả khi cố dung hòa lại bầu không khí. Hắn cau mày, phải thay đổi chiến thuật để kết nối ở mức độ sâu sắc hơn.

Sự sắp xếp đẹp mắt, đạo cụ được chuẩn bị kỹ lưỡng với điểm nhấn là tông màu trắng, những đám mây bồng bềnh trên màn LED đều rất tinh tế, nhưng có vẻ như thiếu yếu tố nào đó để chạm đến trái tim khán giả.

Với quyết tâm chinh phục đám đông, Lâm Chí hít một hơi thật sâu và quyết định sử dụng vũ khí mạnh nhất.

Đoạn bridge lên đến cao trào, Lâm Chí mong muốn thu hút sự chú ý của khán giả, đã thực hiện một động thái táo bạo. Hắn cố gắng với tới nốt cao không tưởng để hoàn lại cảm xúc của buổi biểu diễn.

Tuy nhiên, sự thay đổi bất ngờ này đã phá vỡ tính dung hòa của nhóm. Những thực tập sinh khác, giật mình vì sự thay đổi đột ngột, nhìn đi chỗ khác, khuôn mặt lộ rõ vẻ bồn chồn.

Trong khi Lâm Chí thì đang tự hào về kỹ năng thanh nhạc xuất sắc của mình, các thành viên khác lại không vui mừng như vậy. Sự thống nhất đặc trưng trước đó bắt đầu sụp đổ.

June cũng tránh mặt đi chỗ khác, đột nhiên cảm thấy tệ cho những người bạn của mình trong top 10.

Thật tốt khi họ vẫn giữ được sự chuyên nghiệp và không mắc bất kỳ lỗi nào. Màn trình diễn của kết thúc trong một nốt nhạc mơ hồ. Tiếng reo hò cũng yếu hơn đáng kể so với khi họ mới bước lên sân khấu - đúng như June đã dự đoán.
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 261: Chàng trai Piano


- Ừm, ta nên cảm nhận thế nào đây?

- Khó nói nhỉ. Nó hơi tẻ nhạt.

- Tôi mong đợi nhiều hơn thế. Nhưng tất cả đều làm tốt! Đúng như mong đợi từ top 10.

- Tôi khá thích điệu nhảy đôi của Zeth và Jisung.

- Tôi cũng thích phần phối khí. Nhưng sẽ hoàn hảo hơn nếu họ biểu diễn đúng thời điểm. Ngay từ đầu có vẻ khá gượng ép.

"Ờ, tệ thật." Nico chê thẳng thừng.

Jordan thở dài. "Cậu có cần tôi lắp cho cái bộ lọc ở miệng không hả? Máy quay lia đến đúng lúc đó thì sao?"

Nico. "Không cần ạ. Nhưng anh không thấy nó tệ lắm sao? Buổi thử giọng của em còn hay hơn thế."

"Lúc đó cậu xếp vào lớp F mà." Moon xen vào. "Nhưng tôi đồng ý, nó không xứng đáng với buổi biển diễn của đêm chung kết. Tôi mong đợi nhiều hơn vì nhóm có quá nhiều ứng cử viên sáng giá."

Jordan. "Được rồi, các người im đi. Đội tiếp theo biểu diễn ngay bây giờ đấy."

Cuối cùng, cả hai im lặng, tập trung ánh mắt lên sân khấu. Tuy nhiên, Nico r*n r* thêm lần nữa khi staff mang lên sân khấu một cây đàn piano.

Nico giả vờ ngáp. "Ồ, tuyệt quá. Một màn trình diễn đầy cảm xúc nữa. Bản ballad g**t ch*t tâm trạng khác sao? Nhưng chắc đội này khá hơn một chút. Họ có yêu cầu người ngoài chơi piano cho không nhỉ?"

Jordan định cho thằng mỏ hỗn ăn chửi nhưng chợt dừng lại khi thấy một thực tập sinh tóc hồng ngồi trước đàn piano. Sân khấu tối om, nhưng mái tóc hồng của cậu ấy quá rực rỡ nên anh không thể không chú ý.

Jordan lẩm bẩm. "June... chơi đàn piano à?"

- Đàn piano sao? Có ai biết chơi piano không?

- Là Johnny à? Tôi nghĩ cậu ấy biết đánh. Johnny có đăng một bản cover piano dao hồi còn học trung học. Không chắc lắm.

- Đợi đã... June ngồi xuống ghế rồi.

- Thật sao? Làm sao cậu nhìn thấy thế?

- Nhìn kìa, mái tóc hồng của anh ấy!

- Trời đất. Đúng là June rồi! Tôi chỉ ước họ đừng biểu diễn ballad nào, không thì sẽ bị cơn buồn ngủ đánh gục mất.

Trong khi đó, Kiera đang vật lộn kiềm chế Mimi đang quá phấn khích.

- Piano?

- June có biết đánh piano không?

Khán giả cũng bắt đầu thì thầm thảo luận, tự hỏi liệu thực tập sinh đó có thực sự biết chơi piano hay chỉ là một phần diễn trong concept chỉ định.

Jia hoảng sợ, tìm kiếm trong ứng dụng ghi chú của mình tất cả các thông tin về June mà cô đã ghi lại. "Tớ chưa tìm hiểu cái này. Định mệnh ơi, tui lại rất mê đàn ông biết chơi nhạc cụ đó!"

Bora. "Bình tĩnh nào. Chúng ta sẽ biết khi buổi biểu diễn bắt đầu."

Minjun khoanh tay trước ngực và dựa lưng vào ghế, vẻ mặt tự hào. "Mau chóng chứng minh cho họ thấy đi anh ơi!"

Mười thực tập sinh đứng đầu vẫn còn giữ nét mặt thất vọng, nghiêm túc nhìn màn hình.

"Này, đại ca có biết đánh piano không?" Akira hỏi Jisung.

Jisung nhún vai. "Tôi không biết. Đại ca cũng chưa bao giờ nhắc cả."

Akira. "Sẽ thật điên rồ nếu anh ấy biết chơi đàn."

"Cũng không công bằng." Jaxon than vãn. "Anh ấy đã có sức hút cấp độ 1000 rồi. Nếu cộng cả piano vào nữa thì người đó sinh ra chẳng khác nào là tội lỗi của nhân loại".

Lâm Chí bĩu môi cười khẩy, lau mồ hôi trên trán. Hắn không quan tâm June có biết đàn piano hay không. June có rất nhiều kỹ năng bí mật.

Hắn chỉ vui vì mình đã dự đoán đúng. Cây đàn piano trên sân khấu - rất có thể đội của June sẽ biểu diễn một màn trình diễn đầy cảm xúc.

"Cũng sẽ là một bản ballad mà thôi." Lâm Chí dõng dạc nói to.

"Hả?" Casper vẫn khó chịu vì nốt cao của Lâm Chí một lúc trước.

Lâm Chí cười khẩy. "Đúng như tôi mong đợi. Chúng ta đã giành được chiến thắng trên sân nhà của họ rồi."

Xung quanh không ai nói gì.

Họ tập trung toàn bộ sự chú ý vào màn hình, tự hỏi loại sân khấu nào mà mười thực tập sinh cuối cùng đã nghĩ ra... và liệu Lâm Chí có thực sự giả định đúng hay không.

Sân khấu được bao phủ trong bóng tối.

Một ánh đèn rọi đơn độc từ từ dừng lại ở giữa sân khấu.

Trong chùm tia sáng đơn độc ấy, June ngồi trước một cây dương cầm.

Tiếng thì thầm to nhỏ rõ ràng hơn, tất cả đều tỏ ra hoài nngờ, tò mò trong. Nhiều người cho rằng cây đàn piano chỉ là đạo cụ sân khấu - chỉ là vật trang trí cho màn trình diễn của họ.

June đã tiến về phía trước, đặt ngón tay lên trên những phím ngà lạnh ngắt. Môi anh sát gần lại micro bên cạnh, thở ra một hơi nóng ấm.

Ngược lại, khán giả như nín thở.

'Anh ấy thực sự sẽ chơi piano sao?' Mimi thì thầm với chính mình.

Khởi đầu của những cám dỗ đầy mê hoặc,

Bàn tay nhảy múa trên những phím đàn một cách tuyệt đẹp, v**t v* màu ngà voi một cách nhẹ nhàng, tinh tế nhưng đầy rẫy âm vang.

Akira khó tin nhìn người bạn trên sân khấu. "Danh sách của anh lại được cộng thêm một kỹ năng tuyệt vời nữa rồi."

Mỗi phím đàn anh lướt qua là một lần piano cất tiếng, tiếng ca của nó thật dịu dàng, giai điệu của một bản ballad chân thành như tiếng thì thầm vào trái tim của người nghe.

Một số người lại thất vọng vì màn trình diễn chậm rãi, đầy xúc cảm. Có một người vô cùng thích thú - Lâm Chí.

"Hiểu rồi." Hắn lẩm bẩm.

Ánh mắt June vẫn dán chặt vào cây đàn piano, khuôn mặt hiện rõ sự tập trung cao độ. Ngay khi khán giả lắng xuống sự tĩnh lặng thì June lại tinh tế thay đổi nỗi chán chường đó.

Ánh đèn sân khấu ban đầu ổn định một nơi thì đột nhiên nhấp nháy như tia chớp. Ngay lúc đó, một âm thanh sấm sét điếc tai bùng nổ, khán giả trên ghế thon thót giật mình.

Lâm Chí cau mày trước bầu không khí thay đổi đột ngột.

"Khoan đã." Ren nhíu mày lại.

Tiếng đàn piano nhẹ nhàng, từng là bản nhạc đệm êm dịu, đã biến thành thứ gì đó dữ dội hơn nhiều. Âm thanh như sấm sét giật mình trước đó chuyển đổi thành tiếng bass chủ đạo dẫn dắt đến cao trào của sự điên cuồng.

Một cơn bão đang hình thành và khán giả thấy mình bị kẹt trong mắt bão.

June khóa mắt vào máy quay nở nụ cười ranh mãnh. Như thể anh đã nghe thấy hết những định kiến ban đầu về một bản hòa ca sướt mướt nào đó.

Zeth. "Không phải là ballad."

Nhịp điệu sấm sét vẫn tiếp tục cuồng nộ, thế mà hư ảnh trước cây dương cầm không biến sắc mà hòa hợp mạnh mẽ, táo bạo. Chắc chắn đây không phải là một bản ballad.

Bởi tiếp theo đây, June đưa môi mình gần sát micrô. Anh ấy bắt đầu rap.
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 262: Avatar


- June rap á?

- Cái quái gì thế? June cũng biết rap à?

- Tôi bắt đầu xem chương trình sau vụ bê bối gian lận của June được mình oan. Nhưng tài năng thế này là quá sức tưởng tượng rồi.

- Thậm chí còn chơi piano trong khi rap. Quá mức ấn tượng rồi?

"Trong sâu thẳm tâm trí, tôi mường tượng một viễn cảnh thực rõ ràng,

Một giấc mơ sống động làm dấy lên nỗi sợ hãi trong tôi.

Nhưng sâu thẳm bên trong tôi hiểu mình không thể hành động đơn độc.

Tôi cần sức mạnh của những người coi tôi là của riêng họ."

June thể hiện cá tính đầy mạnh mẽ qua tiếng dương cầm, thậm chí có thể so sánh với tiếng trống hành quân vang vọng.

Mỗi nốt nhạc là một khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc. Lời ca rõ ràng, mạnh mẽ; nhịp điệu dẫn dắt trôi chảy một cách hoàn hảo.

Còn không ngờ tới, June bắt đầu rap theo nhịp ba. Flow tuôn ra như thác nước cuồn cuộn không ngừng. Có vẻ như anh không gặp bất kỳ khó khăn nào cả.

"Thiên tài." Casper nhìn chằm chằm vào màn hình với đôi mắt lấp lánh.

Những tia chớp trong giây lát giờ giờ đã nhường chỗ cho một bầu trời ánh sáng hoàn hảo.

Tiếng trống, tiếng guitar hòa thanh cùng nhau rồi để lại một khoảng lặng, các thành viên khác đang chờ June vào vị trí.

Khoảnh khắc chững lại đó không bị gượng gạo chút nào mà còn cho người xem thêm thời gian thưởng thức những bản nhạc không lời tuyệt đẹp, được sắp xếp hợp lý mà họ chưa bao giờ mong đợi sẽ xuất hiện trong bài hát chủ đề.

Tiền điệp khúc, C-Jay đi chuyển vào giữa sân khấu. Với một cú dậm chân mạnh, màn hình LED phía sau bắt đầu nứt ra như băng vụn - sắc nét và tuyệt đẹp.

Hiệu ứng sương mù lạnh lẽo càng làm sâu sắc thêm bầu không khí băng giá.

"Những giấc mơ sẽ trở thành sự thật khi chúng ta cùng sát cánh,

Tay trong tay, dù có trải qua giông bão

Cùng nhau, chúng ta sẽ vươn tới bầu trời,

Đoàn kết như một, tinh thần của chúng ta bay cao.

Đoàn kết như một, tinh thần của chúng ta bay cao!"

Cả nhóm di chuyển đội hình gọn gàng; không có một động tác thừa lạc lõng, mọi chuyển động đều rất đồng bộ và khớp nhau chằn chặn trong từng chi tiết.

Quá trình luyện tập chăn chỉ đã giúp đội tỏa sáng giống như một nhóm biểu diễn trong một cuộc thi nhảy lớn!

Phần sau, nhịp độ chậm lại, nhưng tiếng đàn guitar điện vẫn văng vẳng phong cách nhạc rock điên cuồng. Tiếng trống được thay thế bằng âm thanh đàn hạc tinh tế.

Đám đông há hốc mồm khi Johnny và Jinsol biểu diễn những động tác ba lê bất chấp trọng lực.

Các thành viên phía sau chủ yếu phụ họa bằng những động tác đơn giản khiến màn trình diễn của cả hai càng nổi bật hơn, thanh thoát đến khó cưỡng.

Sehun nối tiếp tham gia vào, hình thành sự kết hợp đầy mê hoặc, chuyển động giống như một cuộc chiến kéo co giữa ba phe đối lập - ba yếu tố.

Bộ ba thanh âm piano vang lên, lấp đầy không gian bằng một giai điệu ám ảnh. Sân khấu biến đổi như thể chính trái đất đang phản ứng với âm nhạc.

Điệp khúc thứ hai, các bục nâng lên và hạ xuống như những ngọn núi hùng vĩ, nhưng ngay cả khi mỗi thành viên ở trên khoảng sân khác nhau thì vũ đạo vẫn rất nhất quán.

"Những giấc mơ sẽ trở thành sự thật khi chúng ta cùng sát cánh,

Đoàn kết như một, tinh thần của chúng ta bay cao!"

Bước chân mạnh mẽ vang vọng như sấm sét hòa vào nhịp điệu bài hát, làm nổi bật hơn nữa sự sắp xếp.

Với quyết tâm thể hiện tất cả các yếu tố hết mình, vụ nổ giật gân kết hợp màn trình diễn ánh sáng bùng nổ làm khán giả giật mình kinh ngạc không ngớt.

Chuyển động của nhóm trở nên dữ dội hơn nữa, cảm giác như chính sân khấu sẽ sập xuống dưới sức mạnh dữ dội của các động tác.

"Họ nói rằng giấc mơ chỉ là tưởng tượng, ảo ảnh mà chúng ta đuổi theo,

Nhưng với những người phù hợp, nó sẽ trở thành vị cứu tinh của ta.

Cùng nhau, chúng ta trỗi dậy, chúng ta chinh phục và chúng ta bay cao,

Khi giấc mơ thành hiện thực, chúng ta sẽ hét to và nhiều hơn nữa.

Vậy hãy cùng ăn mừng khi những giấc mơ đã thành hiện thực,

Đồng hành cùng nhau, không có gì ta không thể làm được.

Giấc mơ và tôi mãi mãi gắn kết với nhau.

Ước mơ trở thành thần tượng trên chín tầng mây của tôi."

Mặc dù cường độ chuyển động rất mạnh nhưng âm lượng giọng hát vẫn ổn định, sống động.

Vocal của June nói riêng, vẫn giữ được độ vang rõ ngay cả khi anh cất lên những nốt cao nhất.

Đoạn điệp khúc cuối cùng, tất cả các hiệu ứng trước đó đã bị loại bỏ. Đó chính xác là những gì khán giả cần vào lúc đó.

Khoảng dừng cho phép người xem bình định lại và tận hưởng tất cả các yếu tố mà trước đó.

Những line hát cuối cùng, cả nhóm đi chuyển lên phía trước, trao đổi ánh mắt với nhau - một khoảnh khắc cảm động khi tất cả đều nở nụ cười bình lặng.

Cả đội không hề lo lắng chút nào. Thay vào đó, họ thực sự đang tận hưởng buổi biểu diễn.

Đối với June, thế là quá đủ.

Ô, anh đang lừa ai vậy?

June đang rất muốn liếc nhìn vào hậu trường và chửi thẳng mặt thằng khốn Lâm Chí - "Cút đi, thằng chó! Mày đ** đủ tư cách đứng cùng sân khấu với tao!"

"Những giấc mơ trở thành sự thật khi chúng ta ở bên nhau,

Với những người xung quanh, chúng ta sẽ vươn tới bầu trời,

Đoàn kết như một, tinh thần của chúng ta bay cao."

Mười ngườihọ đã không còn gì để mất. Một trong số họ đã đánh mất hy vọng, việc ra mắt sẽ giống như chạm tới các vì sao.

Tuy nhiên, chỉ với màn trình diễn này, họ đã cảm thấy thỏa mãn. Thay vào đó, họ muốn ủng hộ người đã biến sân khấu này thành hiện thực.

Màn trình diễn kết thúc, tất cả đứng trên sân khấu, cố gắng hòa nhập hơi thở với không khí tự nhiên.

Cả nhóm đứng thành một hàng, kết câu hát cuối cùng.

"Bây giờ và ngày mai, remember my name.

Ánh sao sáng ngời, ngọn lửa của chúng ta. Qua mọi thử thách, tôi đã đi được đến đây.

I'm yours Rising Stars!"
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 263: Huyền thoại


June lại một lần nữa có một màn trình diễn huyền thoại.

Lần này không chỉ các thực tập s inh hài lòng với màn trình diễn của mình. Cả đoàn sản xuất, bên âm thanh, ánh sáng cũng đều rất thỏa mãn.

Một màn trình diễn có rất nhiều yếu tố mà nhóm đạo cụ và hiệu ứng đã đặc biệt dồn hết tâm huyết thực hiện.

Tiếng hét càng lúc càng chói tai hơn nữa, mười thực tập sinh cúi đầu, mỉm cười và vẫy tay chào những người hâm mộ dường như đã mất trí.

- Đấy, mở màn chương trình phải thế chứ lị!

- Tôi thích màn trình diễn này hơn, ngay cả khi đội kia có những thực tập sinh được xếp hạng cao hơn.

- Tôi cũng muốn họ biểu diễn trước.

- Đúm đúm, giống y hệt chuông báo thức vậy, làm tỉnh cả ngủ.

Các thành viên BOYMYSTIC không nói nên lời ngay khi sân khấu kết thúc.

Jordan đã biết trước tài năng của June nhưng vẫn rất ngạc nhiên. Anh tin rằng: không có màn trình diễn nào trong mùa giải cũ có thể sánh được với màn trình diễn này.

Người xem trực tuyến cũng đang điên cuồng hơn bao giờ hết.

"Anh chàng June đó," Moon thì thầm với Sunwoo. "Còn tưởng cậu ta là meme thôi chứ."

Sunwoo. "Cậu ta thực sự rất giỏi. Từ buổi thử giọng đó đến giờ, làm sao cậu ta tiến bộ nhanh như vậy? Em còn nghĩ Nico là người tiến bộ nhất các mùa nhưng có vẻ như ai đó đã đánh bại anh ấy rồi."

Nico thoát khỏi sự choáng váng khi nghe tới tên mình. Anh trừng mắt nhìn các đồng đội, khỏe khoang. "Tôi giỏi hơn là cái chắc.."

Các thành viên GIRLS' EVOLUTION cũng ngạc nhiên không kém. Kiera vỗ tay một cách duyên dáng, rất phù hợp với hình ảnh uy tín và thanh lịch của cô.

Ngược lại, Mimi nín thở để không hét to quá. "Thả tớ ra, làm ơn. Tớ sắp vỡ òa vì phấn khích mất."

Sera. "Mimi, cậu là người nổi tiếng mà. Giữ im lặng đi. Nhưng tớ đồng ý là nó rất ấn tượng. Anh chàng June kia ngoài đời dễ thương hơn nhiều."

Mimi trừng mắt nhìn Sera, khiển trách đồng đội. "Tớ đã bảo cậu đừng có gắn mác dễ thương cho người ta. Tớ là người duy nhất có thể cảm thán June như vậy thôi."

Nhưng dường như Mimi không thể kiểm soát được giọng nói của mình, có ai đó đang rất chăm chú theo dõi cô từ phía sau.

Mimi quay người lại, nhìn chằm chằm vào Nico - người dường như đã nghe rõ hết những gì cô vừa nói.

Mimi nhanh chóng quay đi chỗ khác, tập trung mắt vào sân khấu.

Nico thì bừng bừng lửa giận, mặt đen như đít nồi. "Mimi thích anh chàng đó à?"

Moon. "Thôi chết."

Trong khi đó, Bà và Minjun được mọi người xung quanh khen ngợi.

Người đàn ông trung niên tốt bụng cảm ơn."June là một đứa trẻ tuyệt vời. Nó cũng giúp đỡ thằng bé Jisung nhà tôi rất nhiều."

Chị của Casper nói. "Thằng bé Casper đôi khi cũng cư xử kì lạ. Cháu thấy mặt nó xin lỗi bác. Thằng bé rất quấn June vì cậu ấy trông giống một con mèo thôi ạ."

Mẹ của Ren khen ngợi. "Màn trình diễn rất đẹp đó ạ. Ước gì con cháu ở trong nhóm này bà ạ."

Bà cảm ơn mọi người xung quanh. Minjun tự hào, nở một nụ cười tự mãn trên khuôn mặt. "Anh trai chaus chắc chắn phải giỏi rồi!"

Khán giả cũng không ngừng bàn tán.

Wei. "Giờ thì tôi hiểu rồi. Tôi chính thức trở thành fan chân chính của June.”

Bora. "Xin lỗi nhá. Chúng tôi không chấp nhận những người hâm mộ Lin Zhi vào fandom này".

Wei bĩu môi và nắm chặt cánh tay Bora. "Tôi không bỏ phiếu cho anh ấy nữa! Tôi còn cân nhắc đến việc đập con heo đất của mình để bỏ phiếu cho Lâm Chí nhưng cuối cùng vẫn không làm vẫn."

Bora lắc đầu. "Cái suy nghĩ đó vốn không thể chấp nhận được rồi!"

*****

Ở hậu trường, mười thực tập sinh biểu diễn trước đó đang chờ đợi. Zeth vỗ tay phá vỡ sự im lặng, ánh mắt vẫn tập trung vào màn hình.

Cậu chàng cười khúc khích. "Chúng ta thua rồi. Một sân khấu thực sự tuyệt vời."

Ren mỉm cười, cảm thấy khá hơn sau khi xem màn trình diễn của June. "Ừ, nó thực sự tuyệt vời. Tôi rất muốn được tham gia."

Jaxon duỗi người. "Hưm. Tôi hoàn toàn thừa nhận thất bại."

Jisung gật đầu. "Giống như phần mở đầu của một buổi hòa nhạc concert vậy."

Lâm Chí liếc nhìn đồng đội của mình với vẻ không tin. Làm sao họ có thể khen ngợi đối thủ của mình một cách thoải mái như vậy?

Lâm Chí bình tĩnh."Chúng ta không mất gì cả. Đây không phải là một nhiệm vụ".

Casper thở dài. "Cứ chấp nhận đi. Cậu đã sai rồi. Lần này June không có màn trình diễn đầy cảm xúc như trước nữa, và đó là quyết định đúng đắn".

Lâm Chí mím môi. Hắn ghét phải thừa nhận mình sai. Khi hắn sắp cãi lại Casper lần nữa thì mười thực tập sinh top cuối đã xuống sân khấu, lời nói của hắn bị cắt ngang bởi tiếng reo hò.

Jisung ngại ngùng nhảy đến chỗ họ. "Các cậu đã làm rất tốt! Tôi rất thích nguyên tố lửa".

Daeho. "Tớ còn tưởng mình đang xem một bộ phim giả tưởng trong một giây nào đó cơ. Nó thực sự tuyệt vời."

Ren khẽ huých vai June. "Đúng đấy. Ai mà biết anh cũng có thể chơi piano chứ?"

June nhún vai, không muốn giải thích.

Akira véo nhẹ bên hông June, June trừng mắt nhìn lại.

June. "Cái gì?"

"Hát. Nhảy. Rap. Chơi piano. Đừng học quá nhiều kỹ năng và để lại một ít cho những người còn lại nhé?" Akira trêu chọc.

June lẩm bẩm. "Không có gì đặc biệt đâu.”

Akira. "Được rồi, chúng ta nên di chuyển thôi. Một số clip sẽ được chiếu trước khi công bố thực tập sinh."

"Đi thôi! Tớ muốn xem họ sẽ chiếu gì," Johnny hưởng ứng. Cả nhóm bắt đầu đi đến chỗ ngồi được chỉ định ở hậu trường.

Trong khi đó, June ở cuối hàng không di chuyển. Lâm Chí hiện đang ngồi. June huých nhẹ vào hông hắn, cười khẩy. "Không phải như mày dự tính, phải không?"

Lâm Chí không trả lời.

"Tệ thật!" June trêu chọc. "Tôi hoàn toàn mong đợi cậu sẽ chọn một khái niệm cảm xúc. Thực ra thì khá rõ ràng. Tôi thậm chí không cần phải suy nghĩ quá nhiều."

Lâm Chí cắn môi giận dữ trước, nhắm mắt cố gắng bình tĩnh lại. Không đời nào hắn để June nói những lời cuối cùng.

Lâm Chí cố gượng vẻ điềm đạm. "Mày có thể nói bao nhiêu tùy thích. Nhưng chẳng có gì thay đổi sự thật rằng: tao vẫn sẽ ra mắt ở vị trí thứ tám đâu."
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 264: My Visual Pick


Lâm Chí bước đi trước khi June kịp nói gì đó.

June thản nhiên theo sau. Anh bước vào phòng và ngồi vào chiếc ghế có tên mình. Họ ngồi theo thứ hạng nên anh ngồi ở ghế thứ hai ở hàng thứ hai.

Có một màn hình rộng ngay trước mặt và rất nhiều máy quay đang ghi lại reaction của họ.

Minho đứng ở chính giữa sân khấu, nở nụ cười tự hào.

"Các thực tập sinh đã tiến xa như vậy. Tôi vẫn nhớ khi họ vật lộn để hát bài hát chủ đề và phàn nàn về điệu nhảy khó."

"Tuy nhiên bây giờ, các học viên đã hát và nhảy một cách dễ dàng. Tự hào là một cách nói nhẹ nhàng về những gì tôi đang cảm thấy hiện tại. Chúng ta hãy dành cho họ một tràng pháo tay thật vang dội!"

Khán giả reo hò rất lớn, và các thực tập sinh ở hậu trường cũng tự vỗ tay cho mình.

Minho. "Được rồi, đêm vẫn còn dài, và chúng ta vẫn còn nhiều thời gian trước khi cuộc bỏ phiếu chính thức kết thúc."

"Ngay tại đây," anh chỉ vào màn hình ngoài cùng bên trái, "là số thời gian còn lại trước khi bạn có thể gửi stars cho các thực tập sinh yêu thích của mình!"

"Hãy tận dụng thời gian này thật tốt, các starlight. Một phiếu bầu có thể tạo ra sự khác biệt rất lớn!"

"Để làm dịu sự lo lắng của các bạn một chút, Rising Stars đã chuẩn bị một số clip cho các bạn. Các starlight thân mến, đây là những clip mà các bạn chưa từng thấy trước đây!"

Đèn trên sân khấu tối dần và màn hình LED sáng lên. Chiếc tivi dành cho các thực tập sinh cũng chiếu video.

- Tôi hy vọng họ lại làm cái trò xếp hạng đó.

- Ô, họ chắc chắn lại làm cái trò xếp hạng đó. Nó mang tính biểu tượng!

Âm nhạc vui tươi và kỳ quặc, màn hình chiếu những bức ảnh của 20 thực tập sinh, tất cả đều được cắt thành hình tròn và treo trên background xinh xắn.

Từng người một, các thực tập sinh bước vào phòng, mỗi người đều có cá tính riêng.

Khán giả bật cười khi C-Jay bước vào và thực hiện động tác moonwalk. Chưa đầy một giây sau, Daeho bước vào, dừng lại khi nhìn thấy vệt bẩn mà C-Jay để lại trên sàn.

"Ai là người thực hiện động tác moonwalk dở tệ này vậy?" Daeho thốt lên.

C-Jay bĩu môi và chỉ vào thực tập sinh cao lớn. "Cậu chỉ ghen tị vì không thể thực hiện động tác moonwalk đó thôi!"

"Ai là người có ngoại hình đẹp nhất?"

- Biết ngay mà! Tôi thích phân đoạn này lắm.

- Đúng, đúng. Thành thật mà nói thì nó cũng quan trọng như một suất ra mắt vậy. Mỗi thực tập sinh sẽ chọn một thực tập sinh mà họ thấy đẹp trai nhất.

Sau đó, top 5 sẽ chỉ được tiết lộ vào hôm nay!

C-Jay cười tinh nghịch. "Tôi có thể tự chọn mình được không? Dù sao thì tôi cũng khá đẹp trai."

"Không được." Staff nói một cách vô cảm, C-Jay thở dài thất vọng.

Anthony không khỏi bĩu môi. "Cái này không công bằng. Sẽ không có ai chọn tôi đâu!"

Johnny thì tự tin nháy mắt với máy quay. "Ổ, tôi chắc chắn sẽ có mặt trong đó. Thực ra, tôi đang trông cậy tất cả các bạn để đưa tôi lên vị trí số một!"

Căn phòng tràn ngập tiếng cười, sự căng thẳng của cuộc thi tan biến trong giây lát.

Bin xuất hiện từ màn hình với nụ cười tinh nghịch. Anh bắt đầu mô tả về lựa chọn visual cá nhân của mình. "Cậu ấy cao, thân hình như một bức tường. Tôi không muốn trở thành người này đâu."

Johnny. "Có thân hình như một bức tường?"

C-Jay thốt lên. "Chắc chắn là Daeho!"

"Tóc cậu ấy lúc nào cũng bồng bềnh, giống như một chú chó. Cằm cậu ấy trông giống một emo skater boy vậy."

Akira cười khúc khích. "Tôi đã biết đó là ai rồi."

Johnny. "Chắc chắn không phải tôi. Cằm tôi đâu có nhọn."

Top 5 - Johnny.

Các thực tập sinh cười nhạo Johnny, trêu chọc người thậm chí còn khao khát giành vị trí đầu tiên.

"Im lặng! Cằm tôi không có hẹp. Và cái gì cơ? Emo skater boy? Tôi thậm chí còn không biết trượt ván!" c** nh* tự bào chữa.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f377575515a655741534c34594a413d3d2d313530303234373034302e313830646166623962353537316261333538333132323636363630382e6a7067


<i>Emo skater boy trông thế này nhé.</i>

Những lời phàn nàn của anh nhanh chóng bị át đi khi những thực tập sinh mới xuất hiện trên màn hình.

Anthony bước lên phía trước với một bức ảnh mờ trên tay. "Ước gì tôi được tái sinh thành anh chàng này. Anh ấy cao, với khuôn mặt có thể đẩy hàng ngàn con tàu. Nhưng lại cười như một thằng ngốc."

- HAHAHA. Tại sao thực tập sinh lại buông lời lăng mạ ở đây vậy?

- Nhưng tất cả họ đều rất đẹp trai!

Zeth là người tiếp theo lên tiếng. "Bạn biết đấy, khi tôi mới gặp anh chàng này, tôi nghĩ anh ta khá đẹp trai. Nhưng trời ơi, cậu ta rất nóng tính!"

Top 4- Ren.

Máy quay lia đến Ren, đám đông phá lên cười vì Ren đang mắng Zeth, mình chứng rõ ràng cho nóng tính của cậu.

Đến khi nhận ra máy quay thì Ren lại cười đờ ra như một kẻ ngốc.

June thích xem những bảng xếp hạng kiểu này. Anh không mong đợi mình sẽ trở thành một phần của nó theo bất kỳ cách nào.

June nhớ đã bình chọn cho Jisung vì cậu ấy là thực tập sinh đầu tiên anh gặp gỡ, bạn mình cũng rất đẹp trai mà.

June cũng không muốn được gọi tên vì có vẻ như những thực tập sinh tham gia bảng xếp hạng cũng đang bị chế giễu một chút.

Tuy nhiên, nhìn thấy Casper trên màn hình khiến anh không khỏi băn khoăn.

"Tôi thích đôi mắt của anh ấy. Chúng giống như mắt mèo vậy." Casper mỉm cười, June thì thở dài.

C-Jay. "Thực tế thì, tôi chắc chắn đẹp trai hơn đại ca khi chương trình bắt đầu".

Jisung mỉm cười. "Đại ca vô cùng quyến rũ. Nụ cười của anh ấy có thể thắp sáng cả căn phòng!"

C-Jay lên tiếng. "Thật điên rồ khi thấy anh ấy tiến bộ đến vậy. Khuôn mặt ấy rạng rỡ và thăng hạng chỉ trong tích tắc, không phải do tôi tưởng tượng ra đâu."

Sau đó, C-Jay nghiêng người gần hơn vào mic thì thầm. "Tôi thề là, gương mặt ấy trông như đang sạc điện như một siêu anh hùng vậy."

Khán giả phì cười, nghĩ rằng mọi thứ chỉ là trò đùa. Thực tế không phải vậy. C-Jay thực sự đã thấy quá trình thăng hạng visual của June ngoài đời thực.

Giữa tiếng cười của khán giả, Jinsol chia sẻ cuộc gặp gỡ đáng nhớ của riêng mình.

"Lúc đầu tôi không để ý đến anh ấy. Cho đến một ngày nọ, chúng tôi đi ngang qua nhau trên hành lang, và tôi phải dừng lại vì da và mặt anh ấy gần như bừng sáng lên."

"Làm ơn tiết lộ cho em quy trình chăm sóc anh nhé. Mặt anh trông mịn màng hơn cả mông em bé luôn ý."

Top 3-June.

June che mặt, cảm thấy có chút ngượng ngùng.

- Cậu nhóc thực sự tiến bộ rất nhiều. Bé June của tôi.

- Tôi vẫn nhớ khuôn mặt đeo mặt nạ màu hồng của cậu ấy. Tôi còn suy đoán người con người phải xấu xí đến mức nào mới không dám lộ mặt cơ.

- Chuyện từ thủa nào rồi. Nếu là một cuốn sách, thì cũng hơn 200 chương trôi qua rồi!
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 265: Real Time Ranking


"Đại ca phải đứng nhất cơ chứ" Jisung hậm hực, những người khác cũng gật đầu đồng tình.

June nheo mắt nhìn Jisung vì vẻ ngoài chói lóa của cậu. Hiện tại cả hai đều có điểm visual tương tự nhau, Jisung luôn thể hiện rất tốt.

Khác biệt ở chỗ Jisung đẹp trai từ trong trứng, trong khi June phải nỗ lực rất nhiều mới có được ngoại hình như hiện tại.

Thời điểm công bố hai lựa chọn visual hàng đầu khiến khán giả không khỏi ngạc nhiên.

Jisung vs Zeth.

Leo xuất hiện trên màn hình, r*n r* lớn tiếng. "Zeth-ý là, cậu ta giống như một mã gian lận vậy. Thật không công bằng."

Sehun thở dài thất bại. "Thành thật mà nói, không ai nên sinh ra với khuôn mặt và tài năng như vậy. Cậu ta cũng cao nữa, tóc tai thì lúc nào cũng được chải chuốt chỉnh chu giống như nhân vật trong game vậy."

Zeth khiêm tốn hơi bất ngờ trước lời khen ngợi, rồi lại cười toe toét một cách đầy ẩn ý. Cậu ta biết tỏng mình đẹp trai "vô đối" như thế nào từ lúc mới sinh hả?

Akira chia sẻ quan điểm của riêng mình về Jisung. "Tôi chứng kiến cậu ấy khi trang điểm và không trang điểm. Thành thật thì hai trạng thái đó chẳng khác quái gì nhau đâu."

"Cậu ấy đẹp trai." June chia sẻ ngắn gọn, tiếng cười khúc khích từ phía khán giả khẽ khàng bật ra.

Thiết lập nhân vật lạnh lùng kiểu có sao nói vậy mới đúng là June mà.

Minx. "Jisung chắc chắn biết cậu ta đẹp trai mà cứ chối."

Jisung nhanh chóng phủ nhận.

"Cậu ấy chỉ tỏ ra ngại ngùng và khiêm tốn về khoản đó thôi! Chắc chẳng ai trên đời này không biết bản thân mình đẹp cỡ nào khi thức dậy mỗi buổi sáng đâu."

Vị trí đầu tiên không ai khác chính là Zeth. Jisung chân thành vỗ tay cho đối thủ và cảm động vì bản thân có thể đứng thứ hai trong một bảng xếp hạng như thế này.

Moon. "Cậu chàng lại đứng đầu nữa à? Khá giống như Jordan và Kiera hồi đó nhỉ. Mấy cái đứa giỏi toàn diện thế này lúc nào cũng khiến người ta khó chịu."

Jordan trừng mắt nhìn đồng đội. "Vậy hẳn cậu rất khó chịu với tôi trong mùa trước nhỉ?"

"Cũng hơi khó chịu thật." Sunwoo mỉm cười. "Về cơ bản thì cậu có tiến bộ rất lớn và luôn dẫn đầu. Nhưng này, anh chàng Zeth này đã liên tục đứng nhất kể từ tập đầu tiên. Vị trí Center là của cậu ta rồi. Chẳng cần gì phải đoán cả."

Đoạn clip xếp hạng khiến khán giả và các thực tập sinh thoát khỏi sự lo lắng trong chốc lát. Tuy nhiên khi Minho quay trở lại sân khấu, sự lo lắng lại đổ ập trở lại.

Minho. "Các bạn có thích đoạn clip không, starlights?"

Tiếng "có" vang dội đáp lại.

"Tôi mừng là mọi người thích. Chúng tôi còn chuẩn bị một món quà mà các bạn có thể thích hơn nữa đây."

Nền đèn LED thay đổi hiển thị số 8.

"Khi chúng ta đang trò chuyện thì chỉ còn chưa đầy một giờ nữa là kết thúc bình chọn. Chúng tôi sẽ tiết lộ cho các bạn thực tập sinh đang trên bờ vực ra mắt và bị loại - vị trí thứ 8."

Các thực tập sinh nín thở, rất nhiều người trong mong muốn tên mình được xướng lên. Ngay cả June cũng thầm hy vọng vị trí đó là của mình.

Nếu ba Minjun điều tra được kẻ đang thao túng phiếu bầu thì có thể tên của June có thể sẽ được gọi.

Trong khi đó, Lâm Chí trông vẫn bình tĩnh như mọi khi. Hắn cố gắng kiểm soát biểu cảm trên khuôn mặt, nhưng khuôn miệng không tự chủ được mà nhếch lên.

"Xin hãy cho chúng tôi biết... thực tập sinh hiện đang ở vị trí thứ tám là ai?"

Âm nhạc đầy căng thẳng khiến trái tim các thiếu nữ đập loạn xạ vì lo lắng. Quả thực là rất hồi hộp.

Đúng lúc này, trên màn hình lớn xuất hiện khuôn mặt của một thực tập sinh. Lâm Chí kinh ngạc nhướn mày, tỏ vẻ không ngờ tới chuyện này. Hắn ta đặt tay lên ngực như thể muốn hỏi liệu những điều đang xảy ra có phải là sự thật hay không.

Bora. "Ash, chết tiệt. Thằng khốn đó hạng 8 á?"

Một bà mẹ bịt tai con gái mình sau khi Bora chửi thề thành tiếng. Tuy nhiên, cô bé tuổi teen không quan tâm. Cô ghét Lâm Chí, từ mái tóc đến ruột non đến cả những sợi lông trên ngón chân cái của hắn ta.

Minjun cau mày khi nhìn vào khuôn mặt xuất hiện trên mà Led. Ba đã hứa với sẽ lo liệu mọi việc sau khi Minjun báo cáo lại với ông sự việc gian lận ở Mintellect.

Minjun biết ba là một người đàn ông siêng năng và giỏi việc. Tuy nhiên, cũng có lúc lời hứa không biến thành sự thực, đó là điều mà Minjun sợ nhất.

June cau mày trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng làm phẳng nếp nhăn trên trán khi một chiếc máy quay lia về phía mình.

"Chúc mừng, Lâm Chí."

"Chúc mừng cậu."

Căn phòng tràn ngập những lời khen ngợi miễn cưỡng.

Tuy nhiên, June nhận thấy rằng những thực tập sinh ở hàng đầu, đặc biệt là bạn bè của anh hình như còn chẳng thèm chúc người ta lấy một từ thì phải.

Lâm Chí mỉm cười, muốn đắm chìm trong khoảnh khắc này thêm một chút nữa.

Nhưng sự chú ý nhanh chóng chuyển sang hướng khác khi Minho lên tiếng. Có vẻ như Rising Stars nghiện việc: khiến khán giả cảm nhận nhiều cảm xúc khác nhau cùng một lúc.

Mới nãy trong màn biểu diễn Signal Song, họ đã hét và nhảy lên vì phấn khích. Sau đó còn cười phá lên trong phần xếp hạng visual. Tiếp đó lại ép nhịp tim như ngừng đập vì hồi hộp.

Bây giờ thì nhóm sản xuất quyết tâm làm họ khóc.

Phân đoạn tiếp theo là cảnh các thực tập sinh ngồi vòng tròn hướng mắt lên màn chiếu.

Tập thể khán giả r*n r*, bắt đầu lấy khăn giấy ra chuẩn bị cho một trận lũ trôi hết mascara.

June lắc đầu ngao ngán. Anh chỉ ước họ đừng chiếu đoạn thử giọng sơ bộ của anh.

"Này," Sehun huých hông anh, thì thầm. "Sao máy quay lại tập trung nhiều vào anh thế?"

June khựng lại.

Bài hát GIRLS' EVOLUTION quen thuộc phát trên màn hình.

Zeth. "Họ bắt đầu với buổi thử giọng sơ bộ à?"

Mắt June giật giật, anh lẩm bẩm. "Cindy..."
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 266: Real Time Ranking


GIRLS' EVOLUTION rất ngạc nhiên khi đột nhiên nghe thấy bài hát hit của mình. Họ không bao giờ ngờ rằng bài hát sẽ được phát vào thời điểm này.

Mimi thầm ghét bài hát này vì đó là một trong những bản phát hành đầu tiên của nhóm. Chưa kể cô chúa ghét cái concept quá dễ thương nhưng lại ẩn ý gợi cảm như thế.

Mimi mím môi khó chịu khi phần intro quen thuộc được phát. Tuy nhiên, khi nhận ra thực tập sinh trên màn hình.

Mimi thì thầm. "June?"

"Ôi trời. Đó là June sao?" Lala thì thầm bên cạnh cô.

Những người khác cũng không thể tin vào những gì họ đang thấy. Màn hình hơi mờ, có vẻ người đó có cùng vóc dáng và các đặc điểm như June.

Anh ấy trông trẻ hơn và điều đó chỉ khiến người hâm mộ của hét lên vì phấn khích.

"Dễ thương quá! Đúng là em bé mà!" Jia mất đi sự tỉnh táo.

Nhóm các bà fangirl lấy điện thoại đời mới nhất ra, phóng to chụp ảnh với nụ cười hòa nhã tự hào như thể đang chụp hình cháu trai nhà mình vậy.

Sasha. "Này giúp tớ với! Mimi sắp phát điên đến nới rồi."

Một lần nữa, cô ấy không những không thể điều chỉnh âm lượng cổ vũ mà còn khiến BOYMYSTIC nghe thấy.

Mặt khác, Nico đã theo dõi Mimi ngay và hy vọng mình đang linh cảm sai - hoặc bản thân đã nghe nhầm. Nhưng đúng là Mimi thích cậu chàng tháng thứ gì đó. Nico tuyệt đối không chấp nhận được.

"Cậu ấy thật dễ thương làm sao!" Mimi liên tục lẩm bẩm.

Sera gật đầu đồng tình như thể cũng bị hút vào vòng xoáy của June. "Tớ cũng muốn đánh cắp cậu ấy, sau đó biến cậu ta thành một vật trang trí nhỏ cho chiếc vòng tay của mình."

Kiera. "Ôi trời! Hai chị đại của tôi biến chất hết rồi còn đâu!."

- Dễ thương quá! Nhưng lúc đó June nhảy tệ thật.

- Khoảng thời gian mới vào chương trình thì đúng là kinh thật. Còn nhớ lúc June bị Gun mắng không?

- Ừ, người ta không theo kịp nhịp điệu. Giờ thì có vẻ như Gun có lại có hảo cảm mãnh liệt với đối phương hơn rồi.

Các thực tập sinh ở hậu trường vẫn cười ngây ngất mặc dù đây là lần thứ hai họ xem clip. Cindy còn tự do thêm các hiệu ứng như trái tim, mèo nhảy và hiệu ứng âm thanh quá đà vào màn trình diễn; làm tăng thêm sự kỳ lạ của cảnh quay.

June cúi gằm mặt xuống, cố gắng át đi tiếng nhạc và tiếng cười. Anh lại phải chịu đựng điều này thêm lần nữa sao? Một lần đã là quá đủ rồi đó!

June thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng hết lượt. Giờ thì ánh đèn sân khấu đổ dồn về Zeth, nhưng buổi thử giọng của cậu ấy không tệ chút nào!

June không biết tại sao Zeth lại phản ứng như thể mình đã biểu diễn một bài hát thảm họa vậy. Giống kiểu so sánh những bức ảnh thời thiếu niên của một đứa trẻ trong ban nhạc trước đây với một anh chàng luôn là thành viên của đội bóng đá vậy!

- Những buổi thử giọng này đúng thật là tư liệu quý giá à nha.

- Mấy tấm ảnh này có thể được trưng bày trong bảo tàng, trông cũ kí quá đi.

- Chuyện xảy ra cách đây nhiều tháng rồi. Nhưng tôi hiểu mà. Họ trông trẻ con hơn giờ nhiều!

- Mọi người thực sự đã tiến bộ rất nhiều. Tôi came rất tự hào về những chàng trai này
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 267: Debut


Những tiếng thở hồi hộp, những trái tim cùng chung một nhịp đập.

Một âm thanh trầm nhưng đầy căng thẳng bao trùm toàn bộ không gian.

Đã đến lúc rồi.

Khởi đầu một thế hệ thần tượng mới.

Các thực tập sinh đã di chuyển lên sân khấu, được sắp xếp trên bục hình tròn xếp tầng lên nhau như những ngọn nến trên bánh sinh nhật. Nó xoay nhẹ, khiến những thực tập sinh đã buồn chồn lại càng chóng mặt hơn.

Khán giả và các cố vấn cũng có tâm trạng tưng tự. Mọi người cảm thấy như trái tim mình đã rơi xuống tận hố bụng, không thể tưởng tượng được các thực tập sinh trên sân khấu sẽ cảm thấy thế nào.

Kang Minho cũng có một chút nôn nao. Tuy nhiên, anh vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp. Những tấm thiệp được trao tận tay anh - 8 phong bì đặc biệt ghi tên những người được chọn.

Âm thanh ngày càng lớn hơn khi Kang Minho bước lên một bước.

- Tôi sắp tè ra quần rồi.

- Tôi chẳng nhớ lần cuối mình lo lắng như này là khi nào nữa.

- Tôi thậm chí còn không lo lắng như thế này trong lần mang thai đầu tiên cơ!

Minho thông báo. "Chúng ta hãy bắt đầu với vị trí thứ 7."

Anh nhìn các thực tập sinh một lượt trước khi tập trung ánh mắt vào máy quay. Minho thở dài, dừng lại, rồi mô tả thực tập sinh đã đạt hạng .

"Thực tập sinh này... đã từng lọt top 5."

'Không phải tôi,' June cũng cảm thấy lo lắng. Tay anh run rẩy, vì vậy anh đút chúng vào túi quần.

June chưa bao giờ chắc chắn về thứ hạng cụ thể của mình..., trong các nhiệm vụ trước, anh chắc chắn rằng mình sẽ lọt vào vòng tiếp theo.

June chỉ từng có suy nghĩ khác về việc lọt top. Nhưng trong lần xếp hạng cuối cùng này anh cũng không chắc chắn.

June không biết Lâm đã thao túng phiếu bầu đến mức nào. Nhưng nếu anh thực sự đứng vị trí thứ 12 trong lần xếp hạng cuối cùng thì June không có thời gian để thư giãn.

Thứ hạng của anh đang rất nguy hiểm.

"Thực tập sinh nổi tiếng với khả năng thanh nhạc. Tuy nhiên, cậu ấy là một người toàn diện, cân được nhiều kĩ năng và rất nổi tiếng trong cuộc thi."

June thể nghĩ tới hai ứng cử viên có khả năng nhất - Ren và Akira.

Tuy nhiên, vì Akira chưa bao giờ lọt vào top 5, nên nghĩa là...

'Ren.' June lẩm bẩm.

Cùng lúc đó, Minho gọi ra một cái tên. "Ren!"

MC hét lên thật to, phá vỡ sự căng thẳng. Vai của Ren thả lỏng rõ rệt khi tên mình được gọi.

Anh ôm lấy Jisung ở bên cạnh mình và nhận lời chúc mừng từ các thực tập sinh khác.

- Anh ấy đã làm được rồi! Bé cưng của ta đã làm được rồi
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 268: Debut


June. 'f*ck,'

Jaeyong hạng 5... có nghĩa là, June phải đợi đến thứ hạng thứ 8 mới được gọi tên.

Anh biết mình nổi tiếng, nhưng cũng không đủ để lọt vào top 4.

Tuy nhiên, việc Jaeyong đứng top 5 khá là sốc vì cậu ấy hầu như toàn giữ vững hạng 3 hoặc 4 trong suốt cuộc thi.

Akira cũng bật khóc ngay khi đồng đội của mình được gọi tên. Jaeyong cũng không ngờ tên mình được gọi sớm như vậy.

Tuy nhiên, anh vẫn biết ơn vì được là một phần của đội. Anh quay sang các thực tập sinh khác với nụ cười biết ơn.

Tuy nhiên, nụ cười của anh nhanh chóng tắt hẳn, khóa chặt ánh mắt với Evan.

Cậu ấy chấp nhận rồi , khiến hơi thở của Jaeyong nghẹn lại ở cổ họng.

Evan vỗ vai anh. "Tôi biết hai người sẽ làm được mà, anh bạn."

Jaeyong thậm chí không thể nói thành câu.

Anh biết Evan cũng sẽ gặp khó khăn khi ra mắt. "Chúc may mắn... hai người," Evan nói, giọng anh ám chỉ sự kết thúc.

Jaeyong mím môi gật đầu, ôm đồng đội lần cuối trước khi bước lên sân khấu hình kim tự tháp.

Mỗi bước anh đi đều nặng nề, nhưng cũng có cảm giác như đang đi qua một cánh cổng khác - một khởi đầu mới.

Jaeyong cầm mic và nhìn quanh không gian rộng, mỉm cười với chính mình. Bản thân đã làm được rồi.

"Ngay từ đầu, trở thành thần tượng đã là ước mơ cả đời của tôi. Tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng mình sẽ theo đuổi bất kỳ nghề nghiệp nào khác."

"Nhưng con đường để đến được đây không hề dễ dàng. Ngay cả khi cuối cùng tôi đã thỏa ước nguyện thì nó vẫn có thể bị cướp mất bất cứ lúc nào."

"Chính trong những khoảnh khắc như thế này, chúng ta mới thực sự hiểu được giá trị của những gì mình đang có và tầm quan trọng của những người luôn sát cánh bên mình."

"Hôm nay, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất với những người cho phép tôi tiếp tục theo đuổi đam mê. Tôi cũng muốn dành một chút thời gian để cảm ơn người đồng đội cũ thân yêu của tôi, Evan."

Evan mỉm cười biết ơn, tạo dáng trước ống kính.

"Xin hãy tiếp tục ủng hộ cậu ấy nữa." Jaeyong kết thúc bài phát biểu của mình bằng một nốt nhạc buồn vui lẫn lộn, quay lại để đi đến chỗ ngồi của mình vị trí thứ năm.

Anh nở nụ cười tươi, vẫy tay chào ống kính, mãi mãi biết ơn vì cơ hội được trao tặng.

Minho mỉm cười. "Chúng ta đã gần hoàn thành một nửa chặng đường rồi!"

"Thực tập sinh tiếp theo đã giành được thứ hạng khá cao - vị trí thứ 4."

June đã dập tắt mọi hy vọng trong lòng. Anh lẩm bẩm "Vị trí thứ 8. Phải giành được vị trí thứ 8."

Tuy nhiên, Lâm Chí nghe thấy hết thảy, hắn cười cười tự mãn nghiêng người lại gần June. "Xin lỗi, anh bạn. Vị trí đó là của tôi."

June vẫn nhìn về phía trước, không mất tập trung.

"Thực tập sinh hạng 4 được rất nhiều khán giả yêu thích ngay từ đầu chương trình. Cậu ấy có tính cách nhút nhát và dễ mến, khiến nhiều người thoải mái."

June lắc đầu. Không phải anh.

"Chúc mừng, Jisung." June nói trước khi Minho kịp gọi tên. Jisung nhướng mày quay lại nhìn June.

"Thực tập sinh Jisung, chúc mừng cậu đã vào được đội ra mắt rồi."

Nói xong, máy quay lia về phía Jisung. Tuy nhiên, cậu bé vẫn nhìn thẳng vào June.

June nhanh chóng chỉ vào máy quay. Jisung quay lại với vẻ ngạc nhiên, khiến khán giả xuýt xoa.

"Con trai bé bỏng của mẹ đã làm được rồi." Mẹ cậu thở phào ngồi xuống trong khi bố cậu nở nụ cười tự hào.

Jisung đang trong trạng thái ngơ...

C-Jay nhanh chóng đẩy cậu ra phía trước thì Jisung thoát khỏi trạng thái xuất thần.

Cậu chàng nở nụ cười e thẹn nhưng đầy kiên quyết bước về phía trước.

Jisung cầm mic bằng đôi tay run rẩy và bắt đầu nói. "Xin chào,"

"Mọi người thấy đấy, tính tôi vốn nhút nhát và kín đáo. Tôi hiếm khi tin vào bản thân mình, và chính tôi là người chỉ trích chính mình khắc nghiệt nhất."

- Jisungie, từ giờ trở đi đừng quá khắt khe với bản thân nữa! Cậu hoàn hảo mà.

"Đó là một chặng đường dài và đầy thử thách, và ngay cả bây giờ, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự xứng đáng với vị trí này hay không."

"Ngay cả bây giờ, tôi vẫn phải đấu tranh hoàn thành tốt mỗi ngày. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi biết mình đã làm hết sức, rằng tôi đã dồn hết tâm huyết vào từng màn trình diễn."

"Jisungie cậu đã làm rất tốt." Jisung nói một cách dễ thương khiến khán giả phấn khích.

Sau đó, anh trở lại với bản tính nhút nhát của mình, bước từng bước nhỏ đến chỗ ngồi được chỉ định, ngay phía trên Akira.

"Chúng ta đã có bốn thành viên trong đội ra mắt... và bốn người nữa! Đến lượt công bố các thứ hạng cao hơn - 3 thực tập sinh đứng đầu."

Âm nhạc dường như ngày càng nhanh hơn và to hơn theo từng khoảnh khắc trôi qua. June cũng đang vắt óc suy nghĩ xem ai có thể giành được vị trí thứ 3.

Có 3 thực tập sinh June có thể nghĩ đến. Các thực tập sinh hiện đang nằm trong top 8, ngoại trừ Akira, đều luôn ở trong phạm vi ra mắt.

Tuy nhiên, đã có một số sự thay đổi bất ngờ, Jaeyong và Ren xếp hạng thấp hơn dự kiến.

Vì vậy, theo logic, những thực tập sinh ở thứ hạng thấp trong lần xếp hạng trước rất có thể đã đạt đến vị trí thứ 3.

Leo. Jaxon. Daeho. Ba người này đã nổi ngay từ đầu, và sẽ không có gì lạ nếu họ tăng thứ hạng.

Khi Minho mở phong bì, anh cũng không thể giấu được sự ngạc nhiên. Đây chắc chắn là một bước ngoặt bất ngờ.

Tuy nhiên, anh cảm thấy vui vì thực tập sinh đã lọt vào đội ra mắt.

"Người đạt hạng 3..." Các thực tập sinh nín thở, đặc biệt là ba thực tập sinh mà June dự đoán.

Họ lo lắng hơn từng phút vì tên mình vẫn chưa được gọi. Ba người đó biết mình phải đảm bảo vị trí này vì Casper và Zeth sẽ chiếm hai vị trí đầu tiên.

Nếu không, cơ hội duy nhất còn lại của họ là vị trí thứ 8.

"Casper!"
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 269: Debut


Khoảnh khắc cái tên Casper được xướng lên, một sự im lặng lạ kì bao trùm không gian sân khấu.

Casper đã giữ vững vị thứ 2 trong suốt quá trình tham gia giờ lại tụt xuống hạng 3?

Nhiều người thậm chí còn không tin vào tai mình.

Lần đầu tiên trong đêm, khán giả sửng sốt đến lặng im. Đó không phải là một sự thụt lùi quá lớn, nhưng đó là điều mà họ hoàn toàn không ngờ tới.

- Casper đứng thứ 3. Vậy hạng 2 là ai đây?

- Trời ạ. Tôi không mong đợi điều này.

Các thực tập sinh bị loại cũng không thể tin được. Jangmoon gần như ngã khỏi ghế khi Casper bước lên phía trước.

Jangmoon. 'Điều gì sẽ xảy ra nếu như...'

Casper cầm lấy micro một cách duyên dáng. Giọng anh đều đều khi đám đông đang im lặng.

"Cảm ơn tất cả mọi người. Thật vinh dự khi được đứng ở đây tối nay. Tất cả các bạn đã làm việc chăm chỉ để đưa tôi đến được vị trí này. Tuy nhiên, tôi đang không đề cập thứ hạng hiện tại mà là hành trình đưa chúng ta đến đây."

Casper an ủi người hâm mộ, nhưng thực tế thì đang hét thầm trong lòng.

Anh đã nhắm đến vị trí số 1 trong tối nay! Nhưng bây giờ, chẳng những không được như mong muốn mà lại bị tụt hạng.

"Vào cuối ngày hôm nay, tất cả chúng ta sẽ là một đội. Vậy nên, tôi mong tất cả các bạn hãy ủng hộ và cổ vũ chúng tôi như một tập thể. Bởi vì chúng tôi chỉ mạnh mẽ khi nhận được sự ủng hộ từ các bạn."

- Hạng 3? Đứa nào đủ tư cách thay thế anh ấy vậy?

- Thôi nào. Cậu ấy vẫn lọt vào nhóm ra mắt mà!

- Bất cứ ai thay thế Casper nên chuẩn bị tinh thần... bị ghét đi.

- Ôi trời. Anh chàng vừa bảo chúng ta hãy ủng hộ đội như một tập thể. Tôi đoán là cuộc chiến của những người ủng hộ thành viên cá nhân đã bắt đầu rồi.

Sau bài phát biểu của Casper, sự im lặng bao trùm khán giả giờ đã chuyển thành tiếng vỗ tay và reo hò.

Casper ngồi vào vị trí bên trái của đỉnh tam giác.

June vẫn còn bối rối trước thứ hạng bất ngờ của Casper, cố gắng sắp xếp lại những gì vừa xảy ra.

Dự đoán trước giờ đều sai bét hết, ai có thể vươn lên cao đến vậy được đây?

Minho bước lên phía trước một bước nữa, giọng nói đầy phấn khích và căng thẳng.

"Starlights, đây là khoảnh khắc mà tất cả các bạn đã chờ đợi. Vị trí Center, trái tim của đội, giờ sẽ được công bố. Và những ứng cử viên cho vị trí này là..."

Các cố vấn cũng bắt đầu đặt ra ra các giả thuyết với nhau.

Hyerin. "Không biết nữa. Tôi chắc chắn về 2 cấp bậc đầu tiên . Thực tế thì hoàn toàn trái ngược."

Bone. "Anh nghĩ ai sẽ thay thế vị trí của Casper?"

Gun bĩu môi. "Tôi có nghĩ tới một người."

June cũng đang vắt óc suy nghĩ một số giả thuyết. Anh không nghĩ nhiều đến vị trí Center, vì ngay từ đầu vị trí đó đã là của Zeth.

Ngoài ra, June đang để mắt đến vị trí thứ 8. Tuy nhiên, anh vẫn không thể ngừng tò mò về những ứng cử viên cho vị trí hạng 2.

"Cái tên đầu tiên không quá bất ngờ với mọi người nữa. Cậu ấy luôn hiện diện trong các bảng xếp hạng hàng đầu - Zeth!"

Khán giả bùng nổ trong tiếng vỗ tay rộn rã khi Zeth tiến lên sân khấu.

- Không có gì phải bàn cãi. Nhưng người còn lại là ai đây?

- Nếu là C-Jay thì sao?

- Đừng mơ nữa nhóc.

Các thực tập sinh cũng dáo dác nhìn quanh. Ánh mắt của June hướng về phía Jaxon - ứng cử viên có thể lọt vào top 2 .

Cậu ấy chắc chắn rất nổi tiếng. Tuy nhiên, người hâm mộ Casper sẽ không tử tế lắm nếu Jaxon thế chỗ thực tập sinh yêu thích của họ.

Suy nghĩ của June đột ngột bị cắt ngang khi anh nghe thấy một cái tên quen thuộc.

Nhịp tim rối loạn trong giây lát, June đứng như trời trồng.

"Không." June lắc đầu. Có lẽ chỉ là tưởng tượng thôi.

Tuy nhiên, hình như mọi người cứ đổ dồn ánh mắt về phía mình, June bắt đầu cảm thấy lo lắng hơn.

Sehun. "Là cậu đấy."

Tai anh ù đi. Gương mặt ngỡ ngàng được ánh đèn sân khấu chiếu sáng. Các thực tập sinh khác giục anh đi đến chỗ Zeth.

"June." Minho lặp lại. "Xin hãy lên sân khấu cùng Zeth."

June trố mắt, chỉ vào mình. "Tôi á?"

- JUNE? JUNE CỦA TRONG TOP 2 Á?

- Cái quái gì thế! Tôi sắp phát điên với người đã thế chỗ Casper, nếu là June thì còn được.

Jia và Bora hét lớn đến nỗi làm thủng màng nhĩ khán giả bên cạnh. Khoảnh khắc phấn khích - một khoảnh khắc mà họ chưa từng mong đợi trước đây.

Mimi cũng không thể ngồi yên khi tên June được gọi. Tuy nhiên, Sasha nhanh chóng kéo cô xuống trước khi máy quay kịp ghi lại.

Hana đang theo dõi ở nhà cũng rất mừng cho anh bạn. "June, anh đã thành công rồi!"

Bà và Minjun phấn khích ôm chặt lấy nhau vì June cuối cùng cũng đã thanh công - anh ấy sẽ ra mắt.

Tuy nhiên, bất chấp niềm vui lan tỏa, vẫn có một số người không mấy vui vẻ với kết quả này - cụ thể là có hai người.

Đầu tiên là Lâm Chí. Hắn mím môi để che giấu vẻ cau có. Ai cũng biết June rất nổi tiếng và việc cậu ta ra mắt cũng không quá lạ lẫm. Tuy nhiên, ra mắt ở một vị trí cao như vậy là vô cùng phi lý.

Người còn lại chính là June. Anh không muốn ra mắt ở một vị trí cao như vậy. Giờ đây, June bị đẩy vào một ánh đèn sân khấu mà không hề chuẩn bị.

[Yay! Chủ nhân đứng thứ 2.]

'Im mồm đi Fu!'

June bước đến chỗ Zeth mà vẫn còn bàng hoàng và ngạc nhiên. Nụ cười rạng rỡ của Zeth cùng với tiếng reo hò của khán giả chỉ làm June thêm hoàng mang, mất phương hướn g.

Anh đứng đó, vẻ mặt vô hồn, trong khi hàng triệu suy nghĩ chạy đua trong đầu.

Zeth và June đối mặt với nhau giữa sân khấu, staff bên dưới thúc giục họ nắm tay nhau.

Tuyệt, giờ trông giống như thời khắc đăng cai tân hoa hậu Miss Universe vậy.

Ánh đèn sân khấu tập trung vào hai người họ, ờm... June vẫn tiếp tục chửi thể trong lòng.

Có lẽ anh là thực tập sinh đầu tiên không muốn nghe tên mình được gọi.

'Được rồi, ra mắt ở hạng 2 cũng được.' June cố gắng bình tĩnh lại.

Zeth chắc chắn là Center. Đó là quy luật của cuộc sống! Nếu bằng cách nào đó quy luật bị phá vỡ, thì sự cân bằng của toàn thể nhân loại cũng sẽ bị lung lay.

[Chắc chắn rồi, chủ nhân hãy tiếp tục tự nhủ như vậy đi.]

'Nín!'

"Hai thực tập sinh đều sở hữu tài năng tuyệt vời. Tuy nhiên, chỉ có một người trong số họ đảm nhiệm vị trí Center của nhóm ra mắt."

'Và đó sẽ là Zeth,' June liên tục nói thầm.

"Tôi sẽ không kéo dài thêm nữa", Minho mở phong bì của thực tập sinh đứng đầu. "Trung tâm của nhóm ra mắt là...
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 270: Center


Sự cân bằng của thế giới đã bị phá vỡ.

Mọi người biết khoảnh khắc mang tính biểu tượng trong Miss Universe khi MC nhầm lẫn tên hoa hậu năm 2017 ấy không?

Vâng, June vẫn hy vọng điều gì đó như thế sẽ xảy ra.

June ngồi ở ghế đầu tiên, trên đỉnh của hình tam giác.

Trong khi đó, Casper và Zeth ngồi bên dưới anh, hai thế lực không thể ngăn cản trong suốt chương trình.

June ngồi đó, gương mặt trong trạng thái đông cứng.

Anh vẫn còn nghe thấy giọng nói của Minho văng vẳng trong tâm trí mình từ một lúc trước.

"Center của nhóm ra mắt là....June!"

Lần thứ hai trong đêm, đám đông im lặng. Tuy nhiên, tiếng hét trở nên chói tai khi họ cuối cùng cũng xác địnhchính xác - June đã giành được vị trí đầu tiên.

June không tin vào tai mình, cánh tay mạnh mẽ của ai đó ghì chặt lấy anh vào lồng ngực.

Zeth vỗ lưng anh và thì thầm vào tai anh. "Chúc mừng anh. Anh xứng đáng."

Đôi mắt June mở to, và tâm trí anh hỗn loạn. Xứng đáng? Không? June chắc chắn không xứng đáng!

- HAHAHA trời ơi, tôi khóc mất. Mọi người có thấy bi cảm của cậu ấy không?

- Sao trông June giống táo bón thế?

- Anh chàng ni đúng là vừa may mắn vừa xui xẻo. Sao mình lại thấy anh ta không muốn giành vị trí đầu tiên thế nhỉ?

- Ờ, nếu cậu ấy không muốn thì Zeth có thể trở thành Center. Tôi thậm chí còn không biết June sẽ xoay xở thế nào trong tương lai đây.

Jia và bạn bè vui mừng hét lên trên ghế như thể đó là ngày tận thế.

Jihyun đứng dậy khỏi ghế, che miệng vì sốc, nước mắt trào ra. Tuy nhiên, khi nhận ra chồng mình đang nhìn bên cạnh, cô nhanh chóng lau nước mắt và vỗ tay với nụ cười vui sướng.

"Wooh! Tiến lên, June." Jihyun reo lên như lời động viên một người cố vấn dành cho học trò của mình.

Jordan cũng không thể ngồi yên trên ghế. Trong tâm trí anh, Zeth là Center vĩnh cửu của mùa giải Rising Stars này. Cậu ấy dẫn đầu trong tất cả các nhiệm vụ!

Sau đó, đột nhiên, thực tập sinh June này đến và vượt qua cậu ta với tốc độ thần thánh.

Minjun và bà cũng nhìn nhau với đôi mắt mở to và ngạc nhiên. Họ đã đi tìm thầy xem trong vài ngày và đặt lễ cho anh, không ngờ rằng June có thể vươn lên đứng nhất.

"Đại ca của tôi đó!" Jangmoon là hét, nhảy dựng lên trên ghế.

Casper cũng cười tươi khi tên của June được công bố là Center. Anh vẫn khá cay đắng khi bản thân kết thúc ở vị trí thứ 3, nhưng Zeth cũng bị đánh bại thì cũng công bằng mà.

Không gian tràn ngập bầu không khí vui mừng, hạnh phúc. Tuy nhiên, bản thân Center không khỏi nghĩ mình thực sự bất hạnh.

Mắt June giật giật khi Zeth phát biểu. Anh không thể nghe thấy gì ngoài tiếng nói của trách nhiệm.

Trở thành Center có nghĩa là trở thành tâm điểm chú ý. Không giống như Lâm Chí, June không phải là kẻ nghiện sự chú ý.

Hiện tại, biểu diễn đã mang lại niềm vui vô bờ bến trong lòng anh. Tuy nhiên, vị trí Center không chỉ đơn thuần là biểu diễn.

Tất nhiên, khi ở trong một nhóm nhạc thần tượng, anh phải tham gia vào những công việc khác. Tuy nhiên, Center chắc chắn phải tất bật hơn thế!

June. 'Trời ơi, tệ quá!’

Tuy nhiên, anh không có thời gian để suy nghĩ miên man vì Minho đang gọi tên anh. Chỉ đến lúc đó, June mới nhận ra Zeth không còn ở bên cạnh mình nữa và đã ngồi xuống cạnh Casper.

"Và Center đáng yêu của chúng ta có thể phát biểu trước tất cả các Stars của chúng ta không?" Minho mỉm cười tự hào.

June thực ra là thực tập sinh đầu tiên không có công ty quản lý ra mắt với tư cách là Center trong Rising Stars. Anh cảm thấy mình không đủ tỉnh táo để nói bất cứ điều gì.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến những người đã ủng hộ mình cho đến bây giờ, anh quyết định ít nhất cũng phải có một bài phát biểu tử tế.

June tạm thời nuốt lòng tự hào của mình và nói từ trái tim. "Khi tôi suy ngẫm về hành trình này, có một điều rõ ràng. Tôi đã không lường trước bất kỳ điều gì khi lần đầu tiên bước vào thế giới sinh tồn của thần tượng."

Vâng, bởi vì anh ấy chỉ mong đợi được ra mắt, không phải trở thành Center! June hắng giọng. "Tôi không chắc mình sẽ trở thành thần tượng như thế nào, tôi cũng không có bất kỳ khát vọng lớn lao nào. Mục tiêu ban đầu của tôi chỉ đơn giản là hoàn thành các nhiệm vụ và vượt qua thử thách.”

“Tôi vẫn nhớ chiếc mặt nạ mèo hồng của mình - người bạn đồng hành đáng tin cậy đã giúp tôi che giấu những biểu cảm trên khuôn mặt có thể khiến tôi bị loại ngay từ đầu cuộc thi."

Đám đông và các thực tập sinh cười khúc khích.

"Nhưng có điều gì đó đã thay đổi, tôi tìm thấy sự ủng hộ từ các thực tập sinh. Tôi bắt đầu giúp đỡ và tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người khác, hình thành nên những mối quan hệ mà tôi không bao giờ nghĩ là có thể. Không chỉ là sống sót nữa... mà là cùng nhau phát triển."

Jaeyong. ‘Mình sẽ không khóc đâu.’

"Trong quá trình đó, tôi thấy thỏa mãn khi tạo ra những sân khấu chạm đến trái tim người xem. Niềm vui khi biểu diễn, sự kết nối với khán giả và những ước mơ chung là những điều mà tôi trân trọng sâu sắc."

Chắc là phần kết của bài phát biểu. Đó là điều mà June đã cẩn thận viết ra vào đêm qua, ngay cả khi anh không chắc mình có ra mắt hay không.

Tuy nhiên, anh vẫn tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình trước khi bản thân có thể dừng lại. June muốn nói với ai đó... một người có lẽ không thể lắng nghe. Anh muốn nói những lời này với chính mình, hoặc với Choi Joon-ho.

June hiện tại muốn đáp lại những lời Choi Joon-ho đã nói với bản thân tương lai của mình. "Với bản thân quá khứ, tôi đã không bỏ cuộc. Chúng ta đã trưởng thành, chúng ta đã học hỏi và chúng ta đã gặp gỡ bạn bè trong quá trình này. Tôi hy vọng mình đã làm cậu tự hào."

"Chúng ta đã làm được... bất chấp mọi khó khăn." June mỉm cười, nhìn lên trần nhà trong suốt của mái vòm.

Từ góc nhìn của mình, anh thấy những vì sao và một trong số chúng lấp lánh hơn những vì sao khác.

"Và khi tôi đứng đây hôm nay, tôi muốn cậu biết rằng: công sức của cậu không phải là vô ích. Cảm ơn cậu, bản thân tôi trong quá khứ, vì đã không bao giờ bỏ cuộc. Đây là chiến thắng của chúng ta.”

‘Chúng ta đã làm được, Joon-ho.’ June thì thầm.

Sau đó, anh thoát vai khỏi trạng thái cảm xúc của mình, trông có vẻ hơi ghê tởm với những lời vừa nói.

June cúi đầu thật sâu trước khi tiến đến chiếc ghế cao nhất. Anh được chào đón bằng tiếng vỗ tay vang dội, và khi June nhìn đồng đội từ góc nhìn của mình trên đỉnh tháp, anh cuối cùng cũng nhận ra - Đây rồi. June cuối cùng cũng ra mắt.

"Vẫn chưa kết thúc đâu, mọi người ạ. Bởi vì chúng ta vẫn còn một thành viên nữa trong nhóm ra mắt!"

Đúng vậy, vẫn chưa kết thúc. June nhìn những thực tập sinh còn lại trên sân khấu hình tròn, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

Vị trí thứ 8.
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 271: Thành viên cuối cùng


"Phong bì đã được chuyển thành công." Jo nói một cách tự mãn, giọng nói tràn đầy sự phấn khích.

Hắn ngồi chỗ được các nhân viên Mintellect được phân công, nheo mắt nhìn sân khấu, thể hiện sự hài lòng của mình.

"Tuyệt vời lắm Jo. Cậu đã hoàn thành rất tốt." Trong một góc tối của hậu trường, Lão Hổ mỉm cười thỏa mãn ngồi dựa vào ghế, khóe môi cong lên nụ cười gian tà.

Ngay trước mặt ông ta, Tony theo dõi cảnh quay qua màn hình vẫn là một đồng phạm kiên định và trung thành.

Ông ta mỉm cười, xác nhận giai đoạn quan trọng của kế hoạch đã bắt đầu. Nụ cười của Lão Hổ nở rộ hơn khi tưởng tượng đến sự thành công trong kế hoạch lớn sắp tới.

Đêm nay, một bước đệm ổn thỏa đã được sắp đặt sẵn - Lâm Chí sẽ ra mắt.

Đúng lúc này thứ hạng của June vừa được gọi, Lão Hổ tò mò theo dõi thực tập sinh tóc hồng. Đây là thực tập sinh mà Lâm Chí không thích.

Ông ta đã theo dõi chương trình chặt chẽ vì Lâm Chí nên cũng hiểu tại sao Lâm Chí lại dè chừng với cậu ta như vậy.

June có vẻ là kiểu người được ban tặng sức hút tự nhiên, một người sinh ra để trở thành tâm điểm chú ý. Những kiểu người như vậy chắc chắn rất khó chịu.

Tuy nhiên, vì thực tập sinh tóc hồng này lại lọt vào nhóm ra mắt, còn trở thành Center của nhóm, Lâm Chí cũng cần phải học cách hòa hợp với anh ta, hoặc ít nhất là giả vờ.

June nhìn về phía trước những thực tập sinh chưa được gọi còn lại. Anh vẫn không thể tin rằng mình đã ra mắt với tư cách là Center chỉ vài phút trước, nhưng anh quyết định bỏ qua suy nghĩ đó vì một sự kiện quan trọng sắp diễn ra... chắc chắn là quan trọng hơn cả vị trí Center của mình.

"Tôi sẽ công bố ba ứng cử viên cho vị trí cuối cùng trong đội ra mắt!" Minho tuyên bố, âm nhạc phía sau anh ấy thậm chí còn leo thang hơn nữa.

- Trời ơi, cho người ta hy vọng rồi dập tắt hy vọng. Khó chịu vô cùng!

- Tôi sẽ chợp mắt một lát. Gọi tôi dậy khi mọi thứ kết thúc nhé.

- Tôi không biết nên cổ vũ cho ai nữa. Vẫn còn rất nhiều thực tập sinh tài năng.

- Tôi ghét cái kiểu công bố này kinh khủng...

June r*n r* dựa lưng vào ghế. Anh luôn thấy bức bối với phân đoạn này của chương trình. Tại sao lại gọi 3 thực tập sinh khi chỉ có 1 người cuối cùng được ra mắt?

Gieo cho 2 thực tập sinh kia hy vọng sai lầm - một thứ gì đó để níu giữ trong khoảnh khắc trước khi hoàn toàn xóa tan hy vọng đó.

Thật tàn nhẫn. Thực ra thì Azure vẫn luôn tàn nẫn như vậy.

"Sehun!" Minho tuyên bố, thực tập sinh "anh cả" trong cuộc thi phải che mặt. Những thực tập sinh khác cũng quay sang anh, ngạc nhiên.

Sehun chưa bao giờ tiến gần đến vị trí ra mắt, trong thâm tâm thì anh đã từ bỏ rồi. Tuy nhiên, bây giờ, anh không muốn gì hơn ngoài việc ra mắt và sống với ước mơ của mình. Sehun bước lên một bước, nước mắt trào ra lấp lánh.

"C-Jay!" Minho công bố cái tên thứ hai khiến người xem một lần nữa sửng sốt.

"Tôi á?" C-Jay chỉ vào mình với vẻ không tin nổi. Hai ứng cử viên đầu tiên không phải là dự đoán ban đầu; thành thật mà nói, June sẽ không phiền nếu một trong hai người có mặt trong nhóm..

"Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng - Lâm Chí!"

Minho lớn tiếng nói. Lin Zhi tiến lên một bước, một nụ cười tự mãn trên khuôn mặt. So với hai người kia, có vẻ như anh ta đã mong đợi được gọi tên.

Ánh mắt của Lâm Chí khóa chặt vào June, hắn nhanh chóng mỉm cười thân thiện, giơ ngón tay cái lên với vị trí trung tâm mới đăng quang một cách tinh tế.

June nằm chặt tay trong sự thất vọng, sau đó anh liếc nhìn Minjun. Đứa trẻ nhỏ dường như cũng trong tình trạng tương tự như anh vậy, và điều đó khiến June lo lắng.

Bố thằng bé đã sửa rồi, phải không?

- Tôi không thể chọn. Tôi cũng không bình chọn cho ba người này. Ai là người giỏi nhất trong số họ vậy?

- Daeho à, anh đã làm việc chăm chỉ! Em cũng không biết nên cổ vũ cho ai ngay bây giờ.

- C-Jay, hãy ra mắt đi! Tính cách của anh ấy sẽ là sự bổ sung tuyệt vời cho nhóm, đặc biệt là trong các chương trình tạp kỹ.

- Tôi không nghĩ C-Jay sẵn sàng ra mắt cùng nhóm. Cậu ấy thiếu tài năng đáng kể so với những người còn lại. Đừng hiểu lầm tôi. Tôi thích cậu ấy như một thực tập sinh! Nhưng nếu chúng ta đang nói về kỹ năng thì Sehun xứng đáng hơn.

- Không ai xứng đáng hơn Lâm Chí. Anh ấy hiện cũng đang ở hạng 5, vì vậy anh ấy chắc chắn sẽ vào được.

- Tôi cũng nghĩ vậy : (. Trước đây tôi khá thích Lâm Chí. Hừm, bây giờ lại không muốn anh ấy vào nhóm nữa?

Minho nhìn vào ba thực tập sinh phía trước. Anh cũng không thể đoán được ai sẽ vào nhóm, nhưng anh cũng có một thực tập sinh mà mình đang âm thầm ủng hộ. Minho luôn là một người hâm mộ những kẻ yếu thế mà.

Anh mở phong bì, nín thở lấy ra tấm thiệp cứng cáp, trên đó có tên của thực tập sinh xếp hạng cuối cùng.

Khi đọc thầm tên trên tấm thiệp, lông mày của Minho giật giật, cảm thấy hơi thất vọng. Đúng như mong đợi, đó không phải là người mà Minho đang ủng hộ. Có lẽ anh ấy cảm thấy quá hy vọng vào một chương trình hiếm khi có điểm bất ngờ.

Đôi khi, mọi thứ diễn ra như mong đợi. June đã cho anh hy vọng - vì một người không có công ty quản lý thực sự đã ra mắt với tư cách là Center. Tuy nhiên, lần này anh ấy có lẽ đã đặt hy vọng quá cao.

Cố gắng hết sức để thông cáo nghe có vẻ phấn khích hết mức có thể, Minho đưa micro lên môi. Dòng suy nghĩ ngắn ngủi đã kéo dài hơn tưởng tượng, và hầu như mọi người trong hội trường và trong phần bình luận đã nguyền rủa anh.

- Minho, tôi đang cầu nguyện cho công việc tương lai của anh vì rất nhiều người đang chống lại anh ngay lúc này.

- Làm ơn, đã hơn ba phút rồi. Hãy chấm dứt nỗi đau khổ này đi.

- MINHO, CHỈ CẦN THÔNG BÁO THÔI MÀ.

- Anh sẽ không bao giờ có vợ đây đấy.

Minho hắng giọng và mỉm cười. "Tôi sẽ thông báo thực tập sinh xếp hạng cuối cùng."

Lâm Chí vô thức tiến lên một bước: "Thành viên cuối cùng của đội ra mắt là..."
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 272: Khởi đầu mới


Mọi người có nhớ khoảnh khắc Hoa hậu Hoàn vũ mà June đang chờ đợi không? Có lẽ vẫn chưa quá muộn, mặc dù nó không liên quan trực tiếp đến anh nhưng June vẫn hy vọng. Ngay khi sự căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, một người nào đó trong ban tổ chức lại bước lên chặn thông báo của Minho.

- What the f*ck? Ai thế?

- Sao họ lại dừng Minho lại giữa lúc thông báo? Không thể đợi một chút sao?

- Tôi phát điên lên mất thôi.

- Người kia là ai thế?

"Ba?" Minjun mở to mắt khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc quay lại sân khấu. Người đàn ông trung niên nhanh chóng đưa cho Minho một phong bì mới, cầm lấy phong bì cũ rồi lê bước rời khỏi sân khấu.

'Là ba.' Minjun cười thầm. Thằng bé hình như còn thấy ba mình nháy mắt với cậu trước khi rời sân khấu, nụ cười của thằng bé thể hiện sự thắng thế hơn bất kì ai.

Trong khi đó, Jo đang ngồi thư giãn trên ghế lại đứng thẳng dậy khi nhìn thấy sếp tổng trên sân khấu.

'Tại sao?'. Điện thoại của Jo reo lên một thông báo; hắn cứng người, sợ hãi nhìn tin nhắn từ người lạ. Anh ta không biết tại sao sếp lại lên sân khấu hay ông ta đã đưa cho Minho thứ gì, nhưng Jo không có cảm giác tốt về điều đó.

Hắn run rẩy mở điện thoại và nhấp vào email mới nhất. Có lẽ tin nhắn của người đàn ông bí ẩn kia sẽ tốt hơn. Bởi vì ngay lúc này, giữa buổi biểu diễn, Jo đã nhận được một lá thư chấm dứt hợp đồng từ sếp.

Jo nhìn xung quanh, hy vọng có thể thoáng thấy người đàn ông đáng kính đó, nhưng có vẻ như ông ta đã biến mất vào không khí. Trong một giây, hắn nhìn vào mắt người đàn ông bí ẩn mà mình đã giao dịch bất hợp pháp kể từ đầu cuộc thi, thầm hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng có việc quan trọng hơn, hắn cần tìm sếp ngay bây giờ.

Lão hổ cau mày khi đồng phạm rời đi. Tuy nhiên, ông vẫn ung dung theo dõi vì đã tính toán sòng phẳng xong xuôi.

"Xin lỗi vì đã làm phiền." Minho hắng giọng.

"Tôi sẽ thông báo ngay đây." Anh mở phong bì, lông mày nhướng lên ngạc nhiên ngay khi nhìn thấy chữ cái đầu tiên. Sau đó, Minho mỉm cười.

"Chúc mừng, Sehun! Cậu là thành viên cuối cùng của đội ra mắt."

Sehun cảm thấy tai mình ù đi khi tên mình được xướng lên. Tuy nhiên, cậu không phải là người duy nhất.

Lâm Chí tiến thêm một bước nữa, sẵn sàng lao lên sân khấu kim tự tháp và giành lấy danh hiệu của mình nhưng nhanh chóng dừng lại khi Sehun rời hàng bước đi, vượt qua và bỏ lại hắn trong bóng tối.

Tony gần như ngã xuống ngay khi tên của Sehun được công bố. Sau đó, anh liếc nhìn Lão Hổ. Người đàn ông Trung Quốc đó biến mất không còn một dẫu tích.

Tony lạnh sống lưng. Có nghĩa là hắn sẽ không được chia phần sao?

Sehun bước đến sân khấu hình kim tự tháp, bảy thành viên khác chào đón anh bằng nụ cười rạng rỡ. Đây rồi. Đây là đội của họ. Với những giọt nước mắt lăn dài trên má, anh quay mặt về phía khán giả và run rẩy cầm lấy micro từ khán đài.

"Là tôi đây, Sehun." Cậu mở lời, giọng nói ngay lập tức vỡ òa.

- Tôi chưa bao giờ bỏ phiếu cho anh chàng này, nhưng cậu ấy xứng đáng.

- Vui quá đi. Sehun rất hợp với nhóm nhạc mới.

- Sehun, từ giờ em sẽ là fan của anh!

Có rất nhiều người vui mừng về kết quả. Tuy nhiên, bên cạnh những người ủng hộ, cũng có rất nhiều người hâm mộ tức giận vì thực tập sinh mà họ yêu thích không thể ra mắt.

- Không có cáo buộc gian lận à. June hạng 1? Anh ta chỉ mới với đến vị trí thứ 8 mà thôi? Liệu điều đó có thể xảy ra không?

- Jaxon không thể ra mắt? Tôi không thể chấp nhận được.

- Đ*t cái đội hình này đi. Đây hoàn toàn là những thực tập sinh được Azure yêu thích.

Sehun. "Thành thật mà nói, tôi không thể tin rằng mình có thể đạt đến vị trí này. Tôi từng nghi ngờ hành trình này, đặt câu hỏi về khả năng của bản thân: Liệu mình có thực sự xứng đáng ở đây không."

"Tuy nhiên, chính sự ủng hộ và niềm tin của các bạn đã giúp tôi tiếp tục. Các bạn đã truyền cảm hứng cho tôi, thử thách tôi và giúp tôi trở thành một nghệ sĩ giỏi hơn. Tôi cũng muốn ghi nhận những người đồng đội của mình, đặc biệt là June." Sehun liếc nhìn về phía sau mình ở chiếc ghế cao nhất. June đã rất ngạc nhiên khi được đích thân gọi tên.

"Thời gian chúng ta là một đội có thể ngắn ngủi, nhưng chúng ta đã có những sân khấu tuyệt vời nhất. Tôi rất vui vì cậu đã ra mắt với tư cách là Center. Cậu thực sự xứng đáng với điều đó."

June mỉm cười và giơ ngón tay cái lên. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, anh vẫn cảm thấy không may khi trở thành trung tâm của đội.

Sehun thở dài. "Tôi có thể là người lớn tuổi nhất trong nhóm, nhưng tôi sẽ là người anh cả tuyệt vời nhất của các cậu, sẽ hướng dẫn và bảo vệ các cậu khi chúng ta tiếp tục cuộc hành trình tuyệt vời này cùng nhau."

"Khi nhìn về tương lai, tôi tràn đầy sự phấn khích. Chặng đường phía trước đã thắp sáng trái tim tôi. Tôi rất mong được chia sẻ âm nhạc, niềm đam mê và nghệ thuật của chúng tôi với các bạn. Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu thôi. Và chúng tôi hứa sẽ cống hiến hết mình."

Sehun kết thúc bài phát biểu của mình. Mọi thứ dường như chuyển động chậm lại khi June nhìn quanh hội trường. Những nụ cười rạng rỡ, những giọt nước mắt vui mừng và thất vọng, và những cái ôm an ủi động viên.

Đám đông bùng nổ trong tiếng reo hò điếc tai như thể đây là kết thúc được mong đợi từ lâu của một bộ phim. Tuy nhiên, June biết bộ phim còn lâu mới kết thúc.

Thực tế thì bộ phim này mới chỉ bắt đầu mà thôi.
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 273: Level-Up


Giống như trong phim ảnh, ta không thể xóa bỏ những khoảnh khắc cay đắng của cuộc sống. Trong khi những người khác vui mừng thì vẫn còn những thực tập sinh đang cố kìm nén nước mắt. Và có lẽ đó là lý do tại sao June không thể mỉm cười tự nhiên.

Một là, vì anh đã ra mắt với tư cách là Center không may mắn. Và hai là, vì June biết rằng anh sẽ không thường xuyên gặp những người bạn bè như mong muốn nữa.

Nhạc nền đầy căng thẳng giờ đã chuyển sang một bản nhạc buồn, làm dịu lại tâm trạng phấn khích của đám đông phía dưới. Tất cả họ đều quay về phía sân khấu tròn, nơi có 12 thực tập sinh trẻ tuổi đang hụt hẫng.

"C-Jay." Minho thu hút toàn bộ sự chú ý của anh.

Cậu chàng nở một nụ cười tươi nhưng vẫn có thể thấy rõ nỗi buồn dai dẳng trong đôi mắt lấp lánh ánh nước.

"Bạn có muốn nói gì với đội ra mắt không?"

Jangmoon không thể kìm được nước mắt. Ánh mắt khóa chặt vào C-Jay một lúc lâu, thực tập sinh xấu xí mà kia là thằng bạn thân nhất của mình.

Jangmoon cảm thấy... buồn. Có lẽ hai người họ không có duyên để sống với ước mơ của mình.

"Xin chào mọi người." C-Jay vẫn cố tỏ ra vui vẻ như thường lệ.

"Trước hết, tôi muốn chúc mừng đội ra mắt. Tôi biết các cậu sẽ làm được mà. Các cậu là một đội rất giỏi, và tôi chắc chắn sẽ ủng hộ mọi người trong từng bước đi. Có lẽ tôi sẽ tắt thông báo Navel một thời gian vì bản thân vẫn còn cay đắng."

"Nhưng này, có lẽ tôi sẽ vượt qua được trong một tuần sắp tới thôi." C-Jay nói đùa khiến khán giả bật cười.

"Tôi đoán là tất cả các bạn đều biết đến tôi qua tính cách vô tư lự, phóng khoáng, nhiều chuyện. Và thành thật mà nói, tôi rất vui khi được trở thành meme của chương trình cùng với Jangmoon kia." Anh chỉ vào cậu thực tập sinh đang khóc đối diện.

"Thật vinh dự khi được kể chuyện cười và mang lại tiếng cười đến cho mọi người." C-Jay chân thành bày tỏ.

"Nhưng hầu hết các bạn không biết lý do tôi tham gia chương trình này là gì. Sâu thẳm bên trong, tôi muốn trao cho mọi người thứ mà tôi không thể tự trao cho mình - hạnh phúc thực sự."

June mím môi. Anh không thể khóc.

"Nhưng có một điều vô cùng tuyệt vời đã xảy ra trong suốt chặng đường tôi tham gia chương trình này. Tôi đã tìm thấy niềm hạnh phúc ngay tại đây, với tất cả các bạn."

"Sự ủng hộ, tình bạn và tiếng reo hò đã lấp đầy khoảng trống trong trái tim tôi. Tôi có thể không có những kỹ năng mà một số thí sinh khác có, nhưng tôi có một thứ thậm chí còn vô giá hơn - tiếng cười của các bạn. Và vì điều đó, tôi vô cùng biết ơn." Anh cúi đầu.

"Tôi đoán là nghi lễ trừ tà của Jangmoon đã thành công vì nó khiến tôi bị loại." Anh cố gắng nói đùa giữa bầu không khí nghiêm túc.

"Được rồi, giờ thì tôi tới bên cậu đây, thằng bạn trù ẻo. Chúng ta hãy cùng nhau tìm kiếm ước mơ mới nhá."

Jangmoon lau nước mắt và gật đầu với người bạn của mình. C-Jay mỉm cười trong khi khán giả vỗ tay cho lòng dũng cảm của anh. June cũng vỗ tay cho người bạn của mình - một người mà anh sẽ rất nhớ.

Minho cũng mỉm cười với C-Jay, thầm cảm ơn cậu vì tất cả niềm vui mà cậu học viên đã mang đến cho chương trình.

"Lâm Chí." Minho gọi thực tập sinh bị loại kia.

"Bạn có muốn nói gì trước khi đêm kết thúc không?" C-Jay đưa micro cho Lâm Chí. Tuy nhiên, hắn ta chỉ ... đứng đó.

Không phản ứng và cứng đờ.

C-Jay và Minho cau mày khi Lâm Chí vẫn nhìn về phía trước. Có vẻ như cậu ta không thể nghe thấy gì.

Và đó là sự thực. Tai của Lâm Chí đang ù đi. Tiếng gọi tên của Sehun khi được thông báo là thành viên cuối cùng vang vọng qua lại trong tâm trí hắn. Và cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa thể tin mình đã bị đánh bại.

Hoàn toàn bị đánh gục.

"Tôi hiểu rồi." Minho nhanh chóng chuyển hướng chủ để.

"Được rồi, vậy là kết thúc phần công bố nhóm nhạc ra mắt - thế hệ thần tượng mới sẽ khuấy đảo thế giới." Nico cười khẩy trên ghế.

"Đó cũng là những gì họ nói về nhóm của chúng ta. Chúng ta không trở nên lớn mạnh như những nhóm nhạc thần tượng từ các công ty lớn hơn." Jordan trừng mắt nhìn Nico.

"Đừng bốc hỏa nữa, anh bạn. Hãy biết ơn vì chúng ta đã được trao cho một cơ hội." Nico khoanh tay trước ngực hờn dỗi.

Thực ra, anh chỉ cảm thấy cay đắng hơn kể từ khi anh chàng June ra mắt với tư cách là Center của đội. Đáng lẽ phải là Zeth chứ! Giờ thì, Mimi trông còn thích thú hơn với anh chàng tóc hồng, nhỏ bé, yếu ớt đó hơn rồi.

Jia và Bora vẫn còn đang nức nở ôm chặt lấy nhau, nước mắt ngắn nước mắt dài. Họ không thể tin rằng những thực tập sinh mình bias đã lọt vào nhóm ra mắt.

Jia cũng không thể tin rằng June đảm nhận vị trí Center của đội! Dường như kí ức chỉ mới như hôm qua khi anh còn là một thực tập sinh vô danh với khuôn mặt được che đậy bằng một chiếc mặt nạ màu hồng mà thôi.

Minjun nhìn chằm chằm vào màn hình với đôi mắt sáng ngời, nơi có những chiếc ghế giống như kim tự tháp xếp đều lên nhau. Khi tất cả các ghế đã được lấp đầy, những ánh đèn bên dưới được thắp sáng khiến đội ra mắt trông giống như những vì sao trên bầu trời.

"Thật tuyệt." Thằng bé lẩm bẩm, mắt tập trung vào đỉnh màu hồng.

"Đêm sắp kết thúc rồi." Minho một lần nữa thu hút sự chú ý của khán giả.

"Tuy nhiên, chúng ta không thể rời đi mà không tiết lộ tên của nhóm ra mắt!" Mọi người bắt đầu bàn tán với nhau. Các nhóm nhạc thần tượng hiện tại cũng bắt đầu thảo luận về tên của họ.

"Xin hãy quay lại màn hình." Minho chỉ tay về phía sau.

"Tên của đội là..."

June mím môi tỏ vẻ chú ý. Anh biết mình xui xẻo đến mức nào. Tuy nhiên, June thầm cầu nguyện rằng tên của nhóm sẽ không bị ảnh hưởng bởi sự kém may mắn của anh.

Hình ảnh động thú vị , một thực tập sinh hoạt hình đi lên cầu thang và thu thập các ngôi sao cho đến khi cậu ta lên đến nơi. Sau đó, các chữ cái bắt đầu hình thành khi nhân vật chạm tới đỉnh tháp.

[LEVEL-UP!]

[Chúc mừng chủ nhân đã hoàn thành nhiệm vụ: Ngăn chặn Lâm Chí ra mắt bằng mọi giá. Các kỹ năng hiện có đã lên cấp A+.]
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 274: I know what you did


Tăng cấp? Tốt hơn nhiều so với những gì June mong đợi, cũng có lợi nếu hoạt động cũng nhóm về sau.

June tự hỏi liệu Fu có can thiệp đặt tên cho nhóm hay không. Sau đó, các chữ cái bắt đầu dịch chuyển cho đến khi chỉ còn nhìn thấy ba chữ cái. June nhướn mày, trông có vẻ ngạc nhiên thích thú.

<b>EVE.</b>

Minho. "Sau nhiều lần cân nhắc, các nhà sản xuất đã quyết định rằng nhóm nhạc thần tượng gồm 8 thành viên này sẽ được đặt tên là LEVEL-UP, với chữ viết tắt là EVE."

- Thực ra thì khá hay. Cũng dễ nghe nữa.

- EVE! Tui chính là fandom đời đầu đây!

- Quả là dễ nghe hơn hẳn so với BOYMYSTIC.

Nico r*n r* khó chịu sau khi tên nhóm được công bố. "Thiên vị, thật bất công."

"LEVEL-UP được chọn vì nó tượng trưng cho hành trình phát triển và tiến bộ không giới hạn của nhóm trong thế giới âm nhạc và giải trí. Nhóm buộc phải thử thách bản thân để đạt đến trình độ kỹ năng cao hơn và không có giới hạn nào mà có thể cản bước tiến của nhóm."

June như đang đắm mình trong vùng trời kỳ lạ. Đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay Minho đã mô tả hoàn hảo theo Fu đây?

[Tôi chỉ có mỗi người là chủ nhân mà thôi.]

Minho. "Từ viết tắt EVE mang theo mối liên hệ với mục tiêu phát triển không giới hạn của họ. EVE là sự khởi đầu... Khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ và chưa được khám phá."

"Nó tượng trưng cho những cơ hội vô tận đang chờ đón LEVEL-UP. Giống như ngày đầu tiên của sự sáng tạo, EVE tượng trưng cho một khởi đầu mới, một cơ hội để định nghĩa lại bản thân bằng âm nhạc và tài năng."

Minho reo lớn. "Và bây giờ, xin hãy cùng chào đón nhóm nhạc thần tượng mới - EVE. Mặc dù chương trình đã kết thúc, nhưng đây chỉ là sự khởi đầu cho họ."

Âm nhạc trở nên êm dịu hơn. Các máy quay tập trung vào 8 nam thần tượng mới rực rỡ, địa điểm bùng nổ trong tiếng reo hò.

Và cứ như thế, chương trình đã kết thúc.

Quay phim tắt máy, và khán giả bắt đầu phấn khích mường tượng về tương lai.

Gia đình của các thực tập sinh không được chọn chạy lên sân khấu, an ủi những đứa con đau khổ của họ. Jangmoon lao đến C-Jay và ôm cậu, thì thầm an ủi. "Cậu đã làm việc chăm chỉ rồi."

C-Jay lắc đầu. "Chúng ta đã cùng nhau làm việc chăm chỉ."

Trong khi đó, các thành viên của EVE vẫn ngồi yên trên ghế, mọi thứ xung quanh thật kỳ lạ.

Sehun nhìn cảnh tượng trước mắt với đôi mắt ngấn lệ. Tuy nhiên, khi trung tâm tóc hồng của nhóm nhanh chóng di chuyển xuống sân khấu kim tự tháp, tất cả họ đều nhanh chóng chấn chỉnh lại.

June không muốn ngồi trên cái ghế đó nữa vì nó quá cao. Vì vậy, anh quay lại mỉm cười nhẹ nhàng với các thành viên mới của mình.

"Đi thôi?"

7 thực tập sinh còn lại mỉm cười đáp lại và gật đầu. Họ đứng dậy và rời khỏi chỗ ngồi, giờ đang được gia đình và bạn bè chào đón. June cảm thấy có ai đó ôm eo mình, anh liếc xuống và thấy Minjun đang mỉm cười rạng rỡ với anh.

June cũng vui lây, cười khúc khích với thằng bé. "Nhóc trông còn vui hơn cả anh nữa đấy."

Minjun kháy lại. "Và anh trông lại chẳng vui vẻ mấy khi ra mắt với tư cách là Center."

June bĩu môi. Đó là vì anh vẫn chưa muốn trở thành Center của nhóm thôi!

"Cháu đã làm được rồi, cháu yêu." Bà xuất hiện ngay đằng sau.

June quay lại và mỉm cười với Bà, dang rộng vòng tay để bà cũng có thể ôm cậu. Bà với đôi mắt đẫm lệ cũng đón lấy vòng tay, ôm thật chặt lấy chàng trai trẻ đẹp trai. Đôi vai anh run rẩy, tiếng cười trầm đầy yêu thương trong khi Bà vẫn đang nức nở trong ngực June.

June. "Bà ơi, tại sao bà lại khóc thế?"

Bà khịt mũi, lau nước mắt bằng chiếc khăn mùi xoa. Bà lại lặng đi một giây và mỉm cười tự hào với June. "Bà thực sự rất hạnh phúc. Không thể tin được đứa trẻ gầy gò thường ăn ở nhà chúng ta lại trở thành idol nổi tiếng rồi."

'Cháu cũng có tin được đâu.'

"Từ giờ chúng ta sẽ ít gặp nhau hơn rồi." Bà mỉm cười buồn bã, Minjun cũng chùng vai xuống.

"Cháu có rời đi đâu mà bà buồn thế. Cháu sẽ ở bên hai người suốt đời." June nói bằng giọng kiên quyết.

"Thật tệ." Minjun cố gắng che giấu sự thất vọng của mình. "Anh thực sự nên bận rộn đi, chúng ta chỉ có thể gặp nhau vào những dịp đặc biệt thôi đấy."

"Ổ, nhóc chắc chắn sẽ thích lắm, phải không?" June mỉa mai.

"Chắc chắn rồi ạ!" Minjun mỉm cười đầy tự hào. "Em sẽ quên luôn thằng anh chết dẫm kia ngay thôi."

Trong khi đó, ở góc sân khấu, Lâm Chí vẫn đang ngây ngốc. Không ai đến đón hắn trong đêm chung kết, và điều đó cũng ổn.

Dù sao thì hắn cũng không cần gia đình thực sự của mình. Tuy nhiên, khi liếc sang bên mà Lão Hổ đáng lẽ phải ngồi, hắn cau mày thất vọng.

Lâm Chí cảm thấy cô đơn... và thất bại.

Hắn vẫn chưa biết rằng kế hoạch hoàn hảo của họ đã tan tành mây khói. Người đàn ông đó người đã đưa phong bì cho Minho vào phút cuối - chắc chắn là người chịu trách nhiệm cho thất bại của hắn.

Lâm Chí tự hỏi người đàn ông đó là ai và liệu có ai đó liên quan đến tất cả những chuyện này không. Khi tiếp tục nhìn về phía xa, ánh mắt lại bắt gặp thấy đốm sáng màu hồng.

Lâm Chí tập trung vào June - người đang nhìn chằm chằm lại với một nụ cười tự mãn. Hắn nghiến răng ken két.

'Vậy ra là mày sao?'

June bước đến chỗ Lâm Chí, và lúc đó, cảm giác không gian như chỉ có hai người, tiếng ồn nền chuyển sang thành nhiễu. Lâm Chí vẫn trừng mắt với vẻ căm hận sâu sắc, nhưng June chẳng hề nao núng.

"Thì ra là mày." Lâm Chí lạnh lùng nói khi June ngồi xuống trước mặt anh.

"Mày đang nói gì vậy?" June ngây thơ hỏi.

"Mày chắc chắn có liên quan đến chuyện này. Tao đã đánh giá thấp mày rồi, nhưng nghe này: Tao sẽ không để mày thoát tội đâu."

"Thế thì phải làm sao đây ta? <i>Tao không muốn làm hỏng chuyện lớn tiếp theo đâu, mày biết không?</i>" June khoe khoang, ném thẳng những lời trước đây vào bản mặt cau có đối diện.

Mặt đối phương đỏ gay lửa giận, nhưng hắn vẫn giữ bình tĩnh. "Khi đã đạt được những tầm cao mới, sự sụp đổ sẽ đau đớn hơn nhiều." Lâm Chí thì thào bí ẩn, nhìn vào những người vẫn tiếp tục cổ vũ cho June.

"Thật vậy sao?" June nhìn thẳng vào mắt hắn. Lâm Chí lại đờ người ra khi giọng điệu của June thay đổi.

'Vừa rồi hắn ta giống như một người hoàn toàn khác vậy.'

June cười khẩy, tiến lại gần Lâm Chí một bước, ghé sát tai anh ta thì thầm...

"Kẻ. Giết. Người."
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 275: It's Over


Nói xong, June quay đi, bỏ lại thằng tượng đứng sững trên sân khấu.

Sau đó, anh mở điện thoại và nhắn tin cho ai đó.

June: Có thể đăng bài rồi.

Anh mỉm cười thỏa mãn, và rồi cánh tay bị Yena nắm lấy. "Các cậu phải tập trung ở phòng chờ để họp trong mười phút nữa. Nhớ thông báo với các thành viên khác."

June mở to mắt ngạc nhiên. 'Ngay bây giờ sao?'. Anh mím môi và truyền thông báo đến chỗ các thành viên của mình. Tám người họ đi đến phòng chờ đã dán tên nhóm trên cửa.

Akira. "Có nhất thiết phải họp đúng đêm đặc biệt không vậy? Ít nhất phải để chúng ta nghỉ ngơi đã chứ."

Cánh cửa mở ra, Cindy ngồi cạnh những nhà sản xuất chính trong chương trình. Cô giơ ngón tay cái lên với June, anh chỉ gật đầu.

Yejin mỉm cười hài lòng. "À, nhìn tám người bọn cậu tôi cũng thấy thoải mái hơn đôi chút."

Yena. "Đã lâu rồi công ty mới có nhóm mới và tôi chỉ mong những điều tốt đẹp nhất đến với các cậu."

Jisung ngại ngùng. "Cảm ơn các nhà sản xuất,"

"Được rồi." Yejin vỗ tay.

"Chúng ta sẽ không gặp nhau thường xuyên kể từ bây giờ vì quyền quản lý sẽ được chuyển giao cho nhóm tài năng của Azure Entertainment. Tuy nhiên, tôi có một số thông báo trước khi chuyển giao."

Các thành viên của EVE lắng nghe một cách chăm chú.

"Trước hết, xin chúc mừng. Bây giờ các cậu đã là thành viên của LEVEL-UP, một nhóm nhạc thần tượng gồm tám thành viên trực thuộc Azure Entertainment. Thời hạn hợp đồng sẽ được thảo luận khi ký kết."

Yena. "Các cậu đã biết rằng trở thành một thần tượng đòi hỏi rất nhiều hy sinh. Đó là lý do tại sao chúng tôi muốn cảnh báo trước. Các bạn sẽ không chỉ là thần tượng. Các bạn sẽ phải đối mặt với nhiều thứ hơn là biểu diễn."

"Vì vậy, hãy chuẩn bị tinh thần cho việc đó. Đặc biệt là cậu." Yena liếc nhìn June.

Anh thì thót tim sợ hãi đôi chút.

"Hy vọng là sẽ không có chuyện gì xảy ra." Yejin nhớ lại những sự cố của mùa giải trước. "Các cậu sẽ có thể quảng bá một cách yên bình trong ít nhất hai năm. Vì vậy, hãy cố gắng hết sức để không vướng vào bất kỳ vụ bê bối nào."

Sehun giơ tay. "Đặc biệt là the three D's."

Yena. "Đúng vậy. Đừng bao giờ quên quy tắc này: Hẹn hò, m* t** và Lái xe khi say rượu (Dating, Drugs, Driving under the Inluence). Ba điều này chắc chắn sẽ làm hoen ố danh tiếng của một nhóm nhạc."

June lắc đầu không tin. Thật kỳ lạ khi hẹn hò lại được xếp vào hành vi phạm tội của một thần tượng. Vâng, thế giới giải trí vốn chẳng bao giờ có khái niệm khoan nhượng với những thần tượng hẹn hò.

Cindy nói thêm. "Chỉ là những lời nhắc nhở nhanh mà thôi. Bây giờ các cậu có thể ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai, cả nhóm sẽ có mặt tại Azure Entertainment, nơi các cậu sẽ được hướng dẫn chuyên sâu hơn. À, nhớ mang theo đồ dùng cá nhân nhé."

June. " sao?"

Cindy cười khúc khích. "Xem nào, tôi không rõ lắm nhưng có lẽ tất cả tám người sẽ sống chung với nhau!"

Jisung và Casper phấn chấn hơn bao giờ hết trong khi June cảm nhận được nỗi kinh hoàng tràn ngập huyết quản.

"Tuyệt!" Akira reo lên.

*****

Lâm Chí bước vào căn hộ sang trọng, đóng sầm cửa lại. Không khí thoang thoảng mùi rượu whisky và khói thuốc lá, Lão Hổ đang ở bên trong.

"Tôi đã bảo cậu không được xông vào khi chưa được phép rồi mà." Một giọng nói trầm vang lên.

Lâm Chí dừng lại, nhưng vì cơn giận đã lên đến đỉnh điểm, hắn bật đèn và nhìn thẳng vào đôi mắt giận dữ của Lão Hổ.

Lâm Chí vẫn còn run rẩy. "Quân Hạo... Vừa rồi tôi nhìn thấy Quân Hạo."

Lão Hổ nhíu mày, chỉnh lại tư thế. "Cậu điên rồi. Chỉ có Chúa mới biết gã đó bị phân hủy như thế nào. Hắn sẽ không bao giờ sống lại được."

Lâm Chí gào lên. "Hắn biết hết tất cả. Tên June kia biết ta giết người, hắn biết chúng ta giết người đấy!"

Lão Hồ nhìn Lâm Chí, chăm chú đánh giá tính chân thực. Ông ta khẽ cười, cuối cùng biến thành tiếng cười lớn.

"Nhóc điên rồi nhóc ạ. Tôi định mắng cậu vì vào đây mà không xin phép, nhưng tôi tha cho cậu vì câu chuyện cuời này."

Lâm Chí bực bội. "Tôi đang nói nghiêm túc đây. Tôi không rõ thằng June có thông tin như thế nào, nhưng hắn ta biết rõ! Ánh mắt gã đó nhìn chằm chằm tôi y hệt với ánh mắt Quân Hạo khi anh ta biết tôi đã làm sai cái gì đó. Tôi không phát điên đâu."

"Lâm Chí." Lão Hổ bình tĩnh nói. "Đừng để quá khứ bao phủ lấy hiện tại. Đó chính xác là điều hắn muốn. Tôi không tin một thực tập sinh thần tượng lại có thể thao túng một thành viên băng đảng như cậu."

"Tôi nói sự thật mà." Lâm Chí nhẹ giọng bào chữa.

Lão Hổ. "Được, tôi cũng đang nói tình hình thực tế thôi. Đừng để hắn ta làm phiền cậu. Lâm Chí bây giờ cần phải tỉnh táo hơn. Lòng tự trọng là lý do khiến cậu không ra thể mắt tối nay đấy."

Lâm Chí. "Là lỗi của tôi à? Mọi thứ đều được lên kế hoạch kĩ lưỡng. Sự ra mắt của tôi sẽ có lợi cho hai ta. Nhưng ông đã rời bỏ vị trí, ông để tôi tự xoay sở một mình."

Lão Hổ nhấp một ngụm rượu whisky. "Đó là vì tôi biết giới hạn của mình... Người đưa phong bì lúc đó chính là chủ nhân của Mintellect."

Lâm Chí sững sờ. "Chủ nhân? Vậy thì ông ta có biết thứ hạng của tôi bị hoán đổi không?"

Lão Hổ chỉ gật đầu xác nhận.

Lâm Chí ngồi thụp xuống. "Làm sao ông ta biết được?"

Lão Hổ. "Chúng tôi không biết. Nhưng may mắn là chỉ có Jo bị bắt quả tang. Chắc ta sẽ gặp rắc rối lớn hơn nếu họ phát hiện ra cậu có liên quan đến việc gian lận kết quả."

"Vậy ra đó là lý do tại sao ông không làm gì cả?" Lâm Chí cười khẩy.

"Nhưng vẫn chưa kết thúc đâu, đúng không? Chúng ta vẫn có thể chiến đấu. June không thể là thực tập sinh đứng đầu được." Hắn ta nói lảm nhảm, nghe có vẻ điên rồ.

"Chúng ta sẽ tìm ra bằng chứng đạp đổ nó, rồi dùng nó để phá hủy nhóm mới ra mắt tối nay. Tôi... tôi không thể chịu đựng được khi nhìn cái nhóm rác rưởi kia thành công. TÔI KHÔNG THỂ!"

"Lâm Chí." Lão Hồ bình tĩnh, nhấm nháp nốt lượng whisky còn lại.

"Kết thúc rồi."

Cơ thể hắn cứng đờ, đôi mắt trống rỗng vô vọng nhìn về đằng trước.

"Kết thúc rồi."
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 276: Hiện tại


Lâm Chí. "Ông...có ý gì? Bọn ông không định phản công sao? Tôi cần phải trở lại EVE."

Lão Hồ thở dài, lấy điện thoại ra đưa cho Lâm Chí xem.

Lão Hổ. "Chắc cậu chưa xem cái này."

Lâm Chí nheo mắt lại, nhìn vào bài đăng mà Lão Hổ đang nhắc đến. Hắn trố mắt kinh hãi, tay cầm điện thoại âm thầm run rẩy.

Âm lượng điện thoại được chỉnh lên mức cao nhất, khung cảnh trong đó chính là lúc hắn được Lão Hổ giúp đỡ trong nhiệm vụ sản xuất nhạc.

Lâm Chí. "Tôi tưởng ông xóa mấy thứ này rồi cơ mà?"

Lão Hổ. "Thấy chưa? Kết thúc rồi. Cậu không thể là thành viên của nhóm đó nữa. Hãy biết ơn vì đây là điều duy nhất họ vạch trần."

Lâm Chí cau mày khi nhìn người tải lên. "Cái thằng răng thỏ này là thằng nào thế?"

Lâm Chí trơ mắt nhìn Lão Hổ đang cười nắc nẻ. "C-Chúng ta phải làm sao bây giờ? Chúng ta chỉ từ bỏ thôi sao?"

Ông ta ngừng cười, nhìn Lâm Chí bằng ánh mắt vô hồn. Chàng trai trẻ rùng mình quay đi chõ khác, không thể giấu được sự sợ hãi.

Lão lạnh lùng lên tiếng. "Từ bỏ sao? Bỏ cuộc chỉ dành cho người chết thôi."

Lâm Chí. "Nhưng ông đã nói mọi chuyện đã kết thúc rồi mà."

Lão xác nhận. "Kết thúc rồi."

"Sự nghiệp của cậu ở EVE đã kết thúc. Tuy nhiên, đó không phải là cách duy nhất để tìm được cặp tài liệu."

"Mọi chuyện chỉ kết thúc... tạm thời thôi."

*****

[Thống kê hiện tại:

- Vocal: A+

- Dance: A+

- Visual: A+

- Rap: A+

- Leadership: A+

- Music Production: A+]

June nằm liệt trên giường, mắt hướng lên trần nhà phủ đầy bụi. Tâm trí thì mệt mỏi rã rời nhưng tâm trí thì mãi không thể thả lỏng. Thay vào đó, những sự kiện ngày hôm nay cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí June.

Cho đến tận bây giờ, anh vẫn tự hỏi liệu mọi thứ có phải là sự thật không. June cuối cùng cũng hoàn thành được nhiệm vụ mà anh đã nỗ lực hết mình - mục tiêu được ra mắt.

June ngồi phắt dậy, nói lớn. "Này, Fu."

"Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ trở lại cơ thể ban đầu của mình ngay bây giờ phải không?"

Trái tim anh hơi nhói đau, tâm trí mường tượng lại khoảng thời gian bắt đầu chặng hành trình khó tin. Mặc dù bản thân lại cố gắng phủ nhận cảm giác đó thì việc biểu diễn vẫn là điều June thích. Và có lẽ, chỉ có lẽ, việc trở thành June thú vị hơn là trở thành Quân hạo.

[...]

June. "Khi nào các người cho tôi gặp Mei đây? Tôi có thể gặp em gái mình sau khi ra mắt mà." Tuy nhiên, June vẫn luôn muốn gặp em gái chỉ để chắc chắn rằng con bé vẫn ổn.

[Chủ nhân sẽ gặp lại em gái mình sau khi hoàn thành mục tiêu chính.]

June. "Được rồi, tôi hoàn thành xong mục tiêu rồi, tôi đã ra mắt rồi. Cậu đã giữ con bé an toàn, đúng không?"

[Fu tất nhiên phải giữ chữ tín với chủ nhân rồi. Tất cả đều là một phần của hợp đồng. Tuy nhiên, chủ nhân vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.]

June cau mày, lông mày nhíu lại. "Vậy là sao? Tôi đã ra mắt rồi."

[Fu xin chân thành chúc mừng chủ nhân vì điều đó. Tuy nhiên, đó không phải là mục tiêu chính.]

June vẫn im lặng, hồi tưởng lại lần đầu tiên anh gặp Fu.

[Tiêu đề của hệ thống là: Trở thành một thần tượng hàng đầu <i>(Become A Top Idol)</i>. Hãy tiếp tục làm việc chăm chỉ cho đến khi chủ nhân hoàn thành mục tiêu chính này.]

Mắt June giật giật, nhìn ánh nhìn vào phần trên cùng của giao diện người dùng. Thật vậy, tiêu đề ngay trên cùng là: Trở thành một thần tượng hàng đầu.

[Trở thành Center đồng nghĩa với việc chủ nhân đã tiến gần hơn một bước đến mục tiêu chính rồi.]

June đột nhiên vơ lấy cái gối gần mình, đập thẳng nó vô mặt. Hy vọng cái đập này sẽ khiến anh ngất xỉu và quên đi sự bực bội khó chịu. Tuy nhiên, cuối cùng, sự bực bội đó đã tan biến, June hét lên vào chiếc gối cứng.

"Đúng là điên rồi! Tôi cũng đã đạt đến trình độ tối đa rồi. Tôi còn có thể làm gì nữa để trở thành thần tượng hàng đầu chứ?"

June tiếp tục phàn nàn. "Tôi thậm chí không muốn trở thành Center! Anh chàng Jordan đó nói trong hầu hết các cuộc phỏng vấn của họ. Anh ta thậm chí không thể ngủ vào ban đêm với khối lương công việc đó cơ mà."

Có vẻ như cuối cùng June cũng có thể xả hết những gì mình đã kìm nén trên sân khấu.

"Tôi thậm chí không biết phải làm gì nữa. Tôi vẫn cần phải thu dọn đồ đạc và chuyển đến một căn hộ dành cho tám người. Cái mùi chết tiệt đó chắc chắn sẽ kinh khủng lắm đó."

June càu nhàu. "Rồi chủ nhà vẫn đòi tôi trả tiền thuê nhà cho phần còn lại của tháng này mặc dù ngày mai tôi sẽ chuyển đi! Tại sao vẫn phải bỏ tiền mua đống nước lã mà mình không uống chứ. Bây giờ, tôi phải mặt dày xin tiền Bà đây này."

"Được rồi, ít nhất thì bảo vệ mới đã lưu video của Lâm Chí và đăng nó lên mà không yêu cầu gì cả. Nhưng dù sao thì, đây có lẽ là một trong những ngày đen đủi nhất trong cuộc đời tôi. Làm thế quái nào mà tôi lại ra mắt với tư cách là Center của đội chứ?"

Tai không nghe, tâm không phiền. Fu phớt lờ lời trì triết của June và tiếp tục giải thích về nhiệm vụ tiếp theo. [Lần này, nhiệm vụ sẽ không tự động xuất hiện và cần phải tìm kiếm.]

June dừng lại khi nhìn thấy chỉ dẫn mới của Fu. "Tìm kiếm?"

[Nhiệm vụ sẽ xuất hiện ở những địa điểm khác nhau. Nếu cần nâng cấp gấp, chủ nhân cần tìm kiếm những nhiệm vụ này. Tuy nhiên, lưu ý rằng các nhiệm vụ sẽ không xuất hiện ở cùng một địa điểm.]

[Một địa điểm = một nhiệm vụ.]

Tuyệt. Giờ thì mọi chuyện còn phức tạp hơn nữa.

Về cơ bản, June đang chơi phiên bản đời thực của trò chơi điện tử đã trở nên phổ biến cách đây vài năm - trò mà mọi người bận rộn săn lùng những sinh vật xấu xí đó ở nhiều địa điểm khác nhau. <i>(Pokemon hay sao í)</i>

[Các nhiệm vụ tăng cường và nhiệm vụ phụ vẫn sẽ tự động xuất hiện.]

Ít nhất thì vẫn còn mấy cái đó.

[Chúc chủ nhân may mắn. Fu rất mong được thấy chủ nhân trở thành một thần tượng hàng đầu.]

[Đừng đi chệch khỏi con đường của mình. Hãy luôn ghi nhớ rằng: sự an toàn của em gái ngài đang bi đe dọa nếu chủ nhân chống lại hệ thống.]

June thở dài chấp nhận thất bại. Anh không thể làm gì được, June vẫn phải trở thành nô lệ của Fu một lần nữa. Ít nhất thì lần này cũng không quá tệ vì anh đã tìm thấy niềm vui khi biểu diễn.

June càu nhàu. "Được rồi. Tôi sẽ cố gắng."

[Tuyệt! Fu rất trông đợi vào sự hợp tác với chủ nhân trong tương lai.]

[Bây giờ bắt đầu giai đoạn hai của nhiệm vụ: Trở thành thần tượng hàng đầu - Chinh Phục Thế Giới bằng Tài Năng <i>(Conquer the world with your talent</i>)!]
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 277: Feet


Thum thủm. Khắp nơi đều thoáng thoảng mùi hôi chân, mồ hôi néc và quần áo ẩm ướt lâu ngay.

Chỉ mới hai ngày kể từ khi EVE bắt đầu sống chung và June cảm thấy như mình đang sống trong địa ngục.

Mọi thứ không tệ như thế khi họ sống trong ký túc xá của Azure, hoặc có lẽ là vì tồn tại máy quay. Và bây giờ, các anh chàng được tự do làm bất cứ điều gì họ muốn.

June sắp bùng lổ đến nơi rồi. Sống với 8 người đàn ông thực sự là một trải nghiệm quá mức kinh khủng. Có khi anh nghĩ mong cuộc sống khó ở này nên đổ lên đầu Lâm Chí thì tốt hơn.

Anh thở dài và dọn dẹp đống bừa bộn tối qua, cố gắng đánh thức cả nhóm dậy vì hôm nay phải đến công ty sớm.

"Đại ca." Jisung bước ra khỏi phòng tắm. "Chúng ta không đi luôn sao?"

June thở phào nhẹ nhõm khi thấy Jisung. Trong tám người đàn ông ở đây, ngoài anh ra chắc có mỗi Jisung và Ren là những kẻ sạch sẽ có thể tin tưởng được.

June. "Cậu gọi bọn họ dậy đi. Hôm nay chúng ta phải kí hợp đồng rồi."

Jisung gãi gãi sau đầu. "Em đã thử rồi. Nhưng bọn họ vẫn cứ cà thượt cà thượt ra, 5 phút, 10 phút, 15 phút, một tí nữa..."

June thở dài một hơi, anh chịu đủ rồi.

June đổ đầy một cốc nước lạnh. Từng người một. Anh hắt từng cốc, từng cốc một vào mặt mỗi người không thương tiếc.

Giống như hiện tượng domino, một loạt tiếng hét vang lên trong phòng ngủ kí túc, nhưng June không hề để ý đến tiếng kêu của họ.

"Đến giờ dậy rồi." Anh nói một cách hờ hững nhưng vẫn lớn tiếng.

Jaeyong r*n r* nhìn đồng hồ. "Đại ca ơi, còn sớm mà."

June nghiêm nghị. "Cậu đã từng là thần tượng rồi. Cậu biết rõ lịch trình sau này còn khắc nghiệt hơn. Giờ thì, nhấc mông lên và mặc quần áo vào ngay. Chúng ta cần phải đến công ty."

Jaeyong mím môi, ngồi dậy. Thành thật mà nói, Rising Stars vừa hút cạn từng chút năng lượng cuối cùng của họ, sự mệt mỏi từng chút được cởi bỏ.

Cả đám thậm chí không còn năng lượng để dỡ hành lý và dọn dẹp ký túc xá. Tuy nhiên, họ miễn cưỡng đứng dậy và bắt đầu chuẩn bị.

*****

"Ơn dời! Những ngôi sao lớn tiếp theo của chúng ta đây rồi!" Người đàn ông trung niên với đường chân tóc lùi hiên ngang ngồi ghế chào đón những vị khách trẻ.

Ông Ong là Tổng giám đốc điều hành của Azure Entertainment.

Azure được chia thành 4 doanh nghiệp - Azure Entertainment, Azure Broadcasting Station, Azure Foods và Azure Electronics.

Rising Stars trực thuộc Azure Broadcasting Station. EVE sẽ trực thuộc Azure Entertainment - do Ông Ong làm Tổng giám đốc điều hành.

Các công ty con khác cũng có những Tổng giám đốc điều hành khác nhau, công ty này chỉ là một phần của một tập đoàn lớn hơn đặt trụ sở ở nước ngoài. Tóm lại, Azure là một hệ thống cực kỳ phức tạp.

Ông Ong rê ghế đến phía trước bàn họp. Ông bị tự ti về chiều cao, vì vậy hiếm khi thấy ông đứng dậy.

EVE đã gặp ông ngay sau ngày debut, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Bây giờ, nhóm sẽ giải quyết những gì cần thiết cho lần ra mắt mới và những hoạt động trong tương lai.

"Ngồi xuống nào, những ngôi sao lớn của tôi." Ông Ong nịnh nọt họ.

Các thành viên của EVE ngượng ngùng ngồi xuống. Họ đều không muốn ngồi cạnh ông Ong, vì vậy June không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi vào chỗ trống đó.

Những nhân viên khác cũng có mặt nhưng họ chỉ ghi chép và chụp ảnh sự kiện quan này.

"Hôm nay là một ngày rất quan trọng. Bây giờ chúng ta sẽ xem xét hợp đồng của các cậu và những bước chuẩn bị quan trọng trước khi nhóm chính thức ra mắt. Các bạn sẽ chuyển cái này cho chúng tôi chứ?" Ông Ong đưa cho Zeth một tập hồ sơ.

Zeth gật đầu và chuyển nó cho các thành viên khác. June nhanh chóng lấy một tập hồ sơ có tên anh trên đó.

"Chúng ta bắt đầu thôi." ông mở tập hồ sơ ra.

June xem qua điều khoản. Sau đó, anh dừng lại khi nhìn thấy cụm từ - "Và tất cả mọi công việc sẽ chỉ xoay quanh năng lực của một thần tượng."

June lắc đầu. 'Khởi đầu của một trò chơi săn mồi'.

Tuy nhiên, thấy các thành viên khác không ý kiến, June cũng không nói gì. Anh còn tưởng mình sẽ làm rất nhiều thứ râu ria vớ vẩn mặc dù bản thân chỉ là một thần tượng.

"Tất cả các tác phẩm của nhóm cần được ban quản lý cấp trên xem xét trước khi phê duyệt."

"Điều đó có nghĩa là các cậu không thể tự ý chấp thuận bất kỳ hợp đồng quảng cáo thương hiệu, hợp đồng diễn xuất hay bất kỳ công việc nào khác nằm ngoài sự quản lý của chúng tôi."

Các thành viên thần tượng tân binh gật đầu.

"Và thời hạn hợp đồng của các cậu sẽ là 3 năm." Ông lật đến trang cuối cùng.

June nhướn mày ngạc nhiên. 3 năm?

Thường thì là 2 năm. GIRLS' EVOLUTION chỉ nhận được hợp đồng 2 năm và tan rã ngay sau đó.

BOYMYSTIC ban đầu cũng được ký hợp đồng 2 năm. Tuy nhiên, vì nhóm đã làm tốt hơn mong đợi, nên họ đã được gia hạn thêm 2 năm.

Nhóm nhạc thất bại từ mùa trước cũng chỉ được gia hạn 2 năm.

Có vẻ như ban quản lý cấp cao đã nhìn thấy tiềm năng EVE sẽ trở thành một trong những nhóm nhạc thần tượng K-Pop lớn nhất của thế hệ mới, vì vậy họ quyết định gia hạn hợp đồng lâu hơn.

"Các cậu có câu hỏi nào không?" Ông Ong gập bản hợp đồng lại.

Sau vài giây

"Không có câu hỏi nào sao?"

Ông ta hào hứng. "Vậy thì, ký hợp đồng đi."

Jisung là người ký đầu tiên, những thành viên khác cũng nhanh chóng kí theo theo.

June nhìn họ và thở dài trước khi ký tên mình vào hợp đồng. Trước khi anh đóng hồ sơ lại, một nhân viên đã nhanh tay giựt từ giấy mới kí trong phút mốt về phía sau.

"Yay!" Ông Ong phấn khích vỗ tay thật to.

"Chào mừng đến với Azure, các chàng trai của tôi. Và chủ đề tiếp theo... Công ty đã lập tài khoản mạng xã hội của nhóm rồi. Các cậu sẽ có buổi phát trực tiếp vào tối nay."

"Sau buổi phát trực tiếp, các cậu sẽ thảo luận xem ai sẽ trở thành Leader và tên fandom của mình. À, trước tất cả những điều đó, chúng ta cũng sẽ thảo luận về các tài khoản mạng xã hội cá nhân cũng như nghệ danh của các cậu. Nghệ danh của các cậu cần phải chỉnh sửa lại."

Ông Ong nói liên mồm mà không có dấu hiệu mọc da non. Từng đợt phun sương tích tụ lại trên bàn họp.

June rất khó chịu, nhìn chằm chằm vào những bong bóng trắng trên khóe miệng ông ta. Chúng làm anh mất tập trung một chút khỏi khối lượng công việc mà họ cần phải làm.

"Chúng ta cần giải quyết những vấn đề đó cho đến ngày mai. Ngày kia các cậu cần gặp các nhà sản xuất mini-album đầu tiên của cậu. EVE sẽ nghe một loạt bài hát và chọn ca khúc chủ đề."

Akira. "Khoan đã, mọi chuyện diễn ra nhanh quá. Đừng nói với tôi là chúng ta sẽ ra mắt ngay đấy nhé."

"Ổ, không phải ngay đâu, đừng lo lắng." ông Ong mỉm cười khiến các thần tượng thở phào nhẹ nhõm.

"Vào ngay tháng sau thôi!"
 
Từ Côn Đồ Đến Thần Tượng: Chuyển Sinh Đến Chương Trình Sinh Tồn
Chương 278: Nghệ danh


<b>

Tám thành viên của EVE căng thẳng nhìn chằm chằm vào hư không, họ cảm thấy áp lực về khối lượng công việc sẽ phải làm trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Casper. "Trời ạ, chúng ta đã ký cái gì thế ? Họ thậm chí còn ngược đãi loài mèo nữa kìa!" Casper nâng tay về phía June.

June trừng mắt lại một lúc rồi cũng buông xuôi, thở dài thất bại.

Sự trở lại trong vòng chưa đầy một tháng nghe có vẻ bất khả thi rồi. Tuy nhiên, Azure sẽ cố gắng biến điều đó thành hiện thực... ngay cả khi việc đó quá sức với các nghệ sĩ của họ.

Sehun cổ vũ. "Này! Ít nhất thì bây giờ chúng ta cũng là idol, đúng không? Và nhóm ta sẽ có buổi biểu diễn trực tiếp đầu tiên! Không phải rất thú vị sao?"

Akira. " Chắc vậy. Em mong đợi được gặp lại fan lắm rồi."

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra.

Ông Ong (vẫn dính chặt mông xuống ghế) vào cùng một người mới lạ mặt - một người đàn ông khoảng 30 tuổi bước vào phòng với nụ cười nhẹ.

Ông Ong. "Tôi không thể giới thiệu cậu ấy với mọi người sớm hơn. Đây là Lee Chul, quản lý của EVE từ hôm nay."

June quan sát người đàn ông có vẻ ngoài ngây thơ đó rồi cúi đầu tỏ lòng tôn trọng.

Chul giao tiếp bằng mắt với mọi người, chào họ bằng nụ cười rạng rỡ. Tuy nhiên, khi anh ta quay qua nhìn June thì chỉ gật đầu nhẹ đi cùng nụ cười nhạt hoách.

Lông mày June nhíu lại, nhưng anh bỏ qua vì có thể chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Ông Ong. "Tôi vẫn còn nhiều việc phải làm nên Chul sẽ chỉ bảo các cậu trước khi buổi live trực tiếp".

Ngay khi ông Ong rời khỏi phòng, Chul hăng hái ngồi xuống ghế. "Tôi là một fan hâm mộ lớn của chương trình các cậu đó. Tôi có thể xin chữ ký Zeth và Casper được không? Thật đáng tiếc khi Jaxon và Jinsol không có ở đây."

Zeth và Casper nghệt mặt gượng gạo một lúc, nhưng họ vẫn ký tặng.

"Cảm ơn nhiều." Người quản lý mới hào hứng bỏ chữ ký của họ vào túi.

Chul quay lại chế độ chuyên nghiệp. "Trước tiên, tôi sẽ bắt đầu quản lý tài khoản cá nhân của các cậu. Chúng tôi sẽ không yêu cầu xóa tài khoản cá nhân hoặc cấm mọi người đăng bài trên đó. Tuy nhiên, các thành viên cần phải xin phép bất cứ khi nào muốn đăng bài."

Họ gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

Chul. "Theo như tôi biết, tất cả mọi người đều có tài khoản cá nhân ngoại trừ June đúng không?"

June. "Tôi có tài khoản cá nhân."

Jisung hào hứng hỏi. "Ồ, thế à? Tên tài khoản của đại ca là gì?"

June. "Tôi không thể nói được. Tôi cần phải viết nó ra."

Chul. "Chúng ta sẽ bàn sau vậy, 30 phút nữa các cậu phải live rồi. Tôi cho rằng mạng xã hội chỉ giải quyết vấn đề cá nhân của cậu thôi? Nếu đúng như vậy, thì tôi khuyên cậu đừng sử dụng nó nữa."

June nhíu mày, cảm thấy Chul càng thêm hung hăng khi nói chuyện với anh.

June. 'Tên này không thích mình hay sao vậy?'

Chul. "Tiếp đến là vấn đề thanh đổi nghệ danh. Một số thành viên có tên tương tự như tên của các idol hiện tại nên chúng ta cần phải thay đổi một chút."

"Đầu tiên, Jisung Chúng ta sẽ chọn <b>Ji</b>. Ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, và đó sẽ là nghệ danh của cậu."

Jisung mỉm cười và giơ ngón tay cái lên với Chul.

Cái tên <b>Ji</b> nghe có vẻ khá dễ thương.

"Tiếp theo, Sehun. Hmm, thực ra tôi không nghĩ chúng ta cần phải đổi tên cậu. Không sao đâu. Cậu có thể giữ nguyên tên mình."

Sehun thở phào nhẹ nhõm.

"Các thành viên khác cũng có thể giữ nguyên nghệ danh ban đầu. Tôi khá thích tên của các cậu."

"À, nhưng đợi đã. Chúng ta cần đổi nghệ danh của June. Có rất nhiều thần tượng đang hoạt động có tên tương tụ như là <b>Jun</b>."

June cau mày. Anh luôn mặc định cái tên <b>June</b> phù hợp với hình ảnh của mình. Hơn nữa, hầu hết các thần tượng không chỉ đơn thuần là <b>Jun</b>. Họ còn có tiền tố trước tên - Renjun, Junhui, Junmyeon, Joon...

"Vậy thì, June... Choi Joon-ho...nghệ danh của cậu sẽ là..."

"<b>Hoho</b>."

🙃🙄

<i>Đúng c** m* nó rồi, thằng cha Chul có ác cảm với anh 6 chúng ta. Ai đời gọi đối phương là Hô Hố bao giờ đâu.</i>

***

<b>Hoho</b>

June quan niệm rằng thách thức sắp gặp phải sẽ giảm bớt một chút khi anh giành được vị trí ra mắt trong Rising Stars.

Tuy nhiên, đó có vẻ là một suy nghĩ sai lầm.

Các thành viên không thể ngừng cười sau khi người quản lý rời khỏi phòng.

Jisung lau nước mắt sau một tràng cười lớn, gần như ngã khỏi ghế.

"Xong chưa?" June cảm thấy tình huống này không vui vẻ gì.

Akira thốt lên giữa tiếng cười. "Ôi trời. Hoho? Họ thực sự nghiêm túc đó à?"

"Center của một nhóm nhạc thần tượng mới sẽ được đặt tên là Hoho? Em không biết anh thế nào, nhưng nghe có vẻ khá ấn tượng đấy." Zeth reo lên. "À, may mà em không phải là Center nữa rồi."

June trừng mắt nhìn Zeth, khiến cậu chàng cười lớn hơn nữa.

Sehun. "Tên khá hay đó chứ. Tiền bối Nico, tên ban đầu là Paul Ni...Ni Paul lại có một cái tên mới nghe rất kêu này."

Ren. "Sao anh biết hay vậy? Tiền bối Nico là con lai à?"

Sehun. "Từ C-Jay hóng hớt biết tuốt đó... Tôi nghĩ tiền bối mang trong mình một nửa dòng máu Nepal."

Jaeyong. "Ồ!mNhưng nghiêm túc mà nói, anh có nghĩ họ thật sự sẽ đổi nghẹ danh của đại ca không? Nếu cái nghệ danh đó được thay thế thì hảo cảm của em về quản lý mới cũng đi tong."

Casper. "Không nghiêm túc đâu. Họ chắc chắn không thể nghiêm túc được".

June hy vọng là vậy.

*****

Cánh cửa mở ra và Chul bước vào với một chiếc chân máy.

"Hoho, dựng cái này lên đi!" Quản lý đưa chân máy cho June.

Jisung thì thầm. "Trời ạ, em nghĩ họ nghiêm túc đấy."

June mím môi tỏ vẻ thất vọng. 'Idol thường bị đối xử như thế này sao?'

June dựng chân máy (sau nhiều khó khăn) và điện thoại lên giá đỡ. Jisung cũng nhanh chóng giúp anh vì June không biết cách phát trực tiếp.

"Bắt đầu thôi!" Jisung reo lên, kéo June trở lại ghế sofa.

Các thành viên của nhóm nhạc thần tượng mới phấn chấn hẳn lên, nhìn vào máy ảnh như những chú cầy mangut lạc đường đang chờ đợi con mồi tiếp theo.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6a6f4e506e4561567a556f704a513d3d2d313531353639383239322e313832313739316163626166653665303732363232393430353834392e6a7067


"Chúng ta phải làm gì nữa?" June thì thầm với Jisung.

"Chúng ta đang đợi mọi người vào đủ." Jisung thì thầm đáp lại.

Zeth nhìn xung quanh và hắng giọng. "Woa... Chúng ta có 10.000 người xem rồi này!"

"Xin chào các bạn! Chúng tôi là thành viên của EVE. Cảm ơn các bạn đã theo dõi buổi phát sóng trực tiếp đầu tiên của chúng tôi!"
 
Back
Top Bottom