Cập nhật mới

Khác Tử Cấm Khoá Xuân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
293301640-256-k292183.jpg

Tử Cấm Khoá Xuân
Tác giả: TngThanh990618
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là câu truyện cung đấu xen chút xíu ngon do mk sáng tác.

Tất cả nhân vật,sự kiên trong truyện hoàn toàn không có thật



đầu​
 
Tử Cấm Khoá Xuân
Sự Khởi Đầu


Từng cơn gió mùa thu nhẹ thổi ,mấy cành cây rung rinh xào xạc.

Chim hót lanh lảnh ở mấy tán cây.

Bên khung cửa sổ ,một người thiếu nữ ngồi ngắm nhìn khung cảnh ,đó là Thanh Yên ,cô là con gái của Cấn Niên ,một thương buôn lụa dệt giàu có có tiếng.

Cô vừa tròn tuổi 18, nước da trắng nõn nà ,đôi nôi chúm chín như nụ hoa ,đôi mắt lung linh mơ mộng .Phải nói Thanh Yên đẹp nhất vùng ,mấy thiếu nữ trong vùng cũng phải ghen vì sắc đẹp của cô

Thanh Yên đang hiu hiu bỗng cô thị nữ đi lên :

-Tiểu thư ,lão gia có chuyện muốn nói với tiểu thư.

Cô ngẩng lên, khẽ gật đầu ,đứng dậy cô từ từ bước xuống nhà.

Thấy cha đang ngồi ở bàn ,cô từ từ nói :

-Cha gọi con xuống phải chăng có chuyện gì ?

Ông ngước lên nhìn con gái: -Thanh Yên à ,cha chuẩn bị phải đi sang phương Bắc buôn bán xa, chắc phải 1 tháng mới về được .Cô nghe xong rất bất ngờ ,từ nhỏ mẹ cô đã mất ,một mình cha nuôi cô lớn nên cô không thể vắng bóng cha

Cô nói: -Cha ,cho con đi với cha, ở nhà một mình thực sự con rất cô đơn

Ông nhìn cô khẽ gật đầu : -Được thôi .Cô rất hạnh phúc khi được cha cho đi cùng

Sau nhiều ngày chờ đợi ,cuối cùng ngày đó cũng đến .Cô sửa soạn y phục, điểm trang thật xinh đẹp và bước xuống nhà cùng với cha.

Mặt trời nhô lên sau những ngọn núi, những cơn gió lộng thổi vi vu , con thuyền chở những sắp vải lụa dệt bắt đầu ra khơi hướng về phía Bắc, từng cơn sóng du dương vỗ nhè nhẹ , ánh nắng chói chang trên bầu trời chiếu lên khuôn mặt trái xoan của Thanh Yên càng tôn lên vẻ mỹ miều của nàng.

Từ xa xa sau làn mây mờ những ngọn núi trùng điệp dần dần lộ ra, xung quanh là những đoàn thuyền đánh cá ra khơi tấp nập .

Càng đi xa khung cảnh càng trở nên bao la hùng vĩ, trước cảnh hùng vĩ ấy nào ai có thể khước từ cho được chỉ còn đành thả hồn theo những cơn sóng, để cho những làn gió xoa lên mặt lên tóc.

Nhưng cô đâu biết được chuyến đi này sẽ làm thay đổi cuộc đời cô mãi mãi

Sau hai ngày dằng dặc trên biển, cuối cùng thuyền cũng đã cập bến Tô Châu, phải nói ở đây thật sự rất tấp nập , người buôn kể bán đi lại đông đúc ,những cây cầu treo đầy những chiếc đèn lồng đầy lung linh .

Đây là linh đâu thanh yên đến Phương Bắc nên cô khá bữa ngỡ và lạ lẫm.

Ngày trước hồi cô mới lên năm cha cô đã cho cô học tiếng Hán của một bậc cao nhân người hán nên người ở đây nói gì cô cũng có thể hiểu đôi chút.

Cha đưa cu đi tham quan nơi này thật sự rất là đẹp ở đây có rất là nhiều hàng hóa đặc biệt là khu chợ ở Tô châu bán rất nhiều các loại đồ ăn ngon mà cô chưa từng thưởng thức ở An Nam.

Sao một ngày đi dạo , Khi cô định trở về thì cô thấy trước mặt mình là một khu bán đây là lụa là gấm vóc.

Phải nói Tô Châu Là thiên đường của các loại vải vóc, vải vóc ở đây rất đa dạng và tinh tế , cô bước vào đi qua từng gian hàng bán đủ các loại vải vóc trước mắt cô như là một vườn hoa của tiên cảnh thật sự.

Cô tung tăng bước đi, không nhìn đường vô tình đâm vào ai đó ,khi cô ngửa mặt lên trước mặt cô là một chàng trai cạo nửa đầu theo kiểu của người mãn ,trang phục rất là chỉnh tề khuôn mặt thì cực kỳ điển trai, phải nói nói là khôi ngô tuấn tú.

Chàng trai đưa tay ra đỡ cô dậy hai người nhìn nhau thật lâu như họ là định mệnh của nhau vậy.

Cô vội vàng cúi đầu ấp úng : -Xin lỗi công tử ta đi vội quá nên không để ý đâm vào ngài , Ta thật sự xin lỗi .

Chàng trai nhìn cô nhoẻn miệng cười :

-Không sao đâu dù sao ta cũng không bị sao chỉ có cô bị ngã thôi cô còn đau không vậy

Thanh Yên nhẹ nhàng nói: -Ta không sao

Chàng công tử nhìn cô từ biệt rồi đi mất.

Cô cũng đi theo cha về chỗ nghỉ.

Sáng hôm sau cô xin cha một mình đi xuống phố, nhìn cảnh Tô châu buổi sáng cô đã có thể thấy rõ các lạch lúc uốn lượn thật đẹp đẽ .

Các chợ quán mới sáng tinh mơ đã rất đông đúc người nói nhộn nhịp, thương nay cô sống ở trong vùng khá yên tĩnh nên sự tức lớp này cô không quên cho lắm, khi có đứa nhà cô cũng nghe nói Tô châu có một khu gọi là Lưu viên rất là đẹp vậy nên cô quyết định đến đó, cô hỏi đường mấy người xung quanh và cuối cùng cũng đến được lưu viên.

Lưu viên là một khu vườn cổ nổi tiếng ở đây khung cảnh trữ tình nên thơ nên cô khá thích .

Đang đi cô bất chợt nhìn thấy chàng trai mà cô đã gặp tối hôm qua cô chưa kịp tiến lại thì chàng trai đã ngoảnh mặt sang bốn mắt chạm nhau, cô mỉm cười nói: -Lại là công tử sao ?

chàng trai cũng ôn tồn đáp:- Chính là ta, nhìn cô nương cũng không giống người ở đây, mạn phép hỏi cô nương từ đâu đến?

Cô đáp: -Ta là người An Nam ,Cha ta là người buôn bán lụa sang đây để buôn bán cũng như để nhập hàng.

-Cho hỏi tên của cô nương: Chàng nói

-Ta tên là Thanh Yên , công tử tên là gì ?

-Ta tên là Đồng Phúc, cô nương cứ gọi ta là phúc công tử là được

Sau một hồi làm quen, cô cùng với phúc công tử đi chơi với nhau, phúc công tử đưa cô đến những chỗ thắng cảnh tuyệt đẹp, và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Công tử nói :

-Ta rất thích nàng ,thật ra ta là đương kim thánh thượng ,nàng có muốn về cung cùng ta không?

-Việc này thật sự quá đột ngột, ta...cha của ta còn chưa biết gì hết

-Nàng đừng lo, ta đã cho người báo với cha nàng,và ông ấy đã đồng ý rồi.Bây giờ nàng về đi đã ,mai ta sẽ đến đón nàng

Thanh Yên chầm chậm bước về ,lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả, cô nghĩ tại nếu bây giờ mình đi rồi, ai sẽ chăm sóc cho cha lúc già yếu, nhưng tại sao cha lại đồng ý chứ.Cô nghĩ mà lòng cô nặng trịch.

Đẩy cánh cửa gỗ cô bước vào :-Cha ,sao cha lại đồng ý chứ

-Con gái à đó là Hoàng thượng ,ta không thể kháng cự

Không thể nói thêm gì, nàng đi về giường, nàng cố ngổ nhưng 2 hàng mi như không muốn khép lại ,nàng cứ nằm trằn trọc suy nghĩ .Canh 1,Canh 2 rồi Canh 5 ,trời vừa sáng đã có tiếng huyên náo ở sảnh dưới.

Đứng dậy, cô chải lại tóc rồi bước xuống xem ,thì ra là đoàn quân của Hoàng thượng đến đón cô.

Từ kiệu bước xuống là Hoàng thượng, ngài tiến lại chỗ cô :

-Đến giờ rồi, nàng sẽ đi với trẫm chứ chứ

Nàng ngoảnh mặt lại nhìn cha:

-Cha con phải đi rồi ,cha nhớ giữ gìn sức khoẻ ....

-Con đi đi, cha sẽ ổn thôi, con nhớ phải sống tốt cha....

Ông nhoè nước mắt, ông nói :

-Thôi con đi đi

Nàng bước ra kiệu ,đầu ngoảnh lại nhìn cha lần cuối rồi lên kiệu

Và sóng gió thực sự bắt đầu !!
 
Tử Cấm Khoá Xuân
Tử Cấm Thành


Đoàn kiệu đi từ Tô châu đến Kinh thành, sáng ngày mùng ba cũng đã đến nơi.

Chiếc kiệu nhỏ đưa cô qua Thần Vũ Môn tiến thẳng đến dưỡng tâm điện.

Cô bước ra kiệu, một người phụ nữ tuổi trung niên bước ra, đây là mama tổng quản ở đây , bà ta dẫn cô vào trong.

Bên trong 4 bức tường được xây và chạm khắc rất tinh tế , xung quanh được bày trí bằng các món đồ vàng bạc quý giá, các loại đồ được tiến cống từ các nước phương tây, ở giữa hoàng thượng đang ngồi nhìn cô bước vào.

Người đứng lên ,nói:

-Thanh Yên, cuối cùng nàng cũng đã đến, trẫm đợi nàng từ nãy đến giờ nàng có mệt không ?

-Thiếp không sao,....

Bỗng hoàng thượng nói to với gã thái giám đứng cạnh :

-Tam Thế, truyền ý chỉ của Trẫm , phong Cấn Thanh Yên làm Quý Nhân , ban ở Cảnh Dương Cung .

Nghe vậy , cô liền quỳ xuống : - Tạ Hoàng thượng .

Hoàng thượng nói MaMa đưa cô về cung , dạy quy tắc cho cô :

-Cấn Quý Nhân, từ giờ người là phi tần của hoàng thượng ,phải biết giữ phép tắc, lễ nghi,...Người cũng phải đi thỉnh an Thái Hậu và Hoàng hậu nương nương .....

Thanh Yên khẽ gật đầu, cô định sẽ đi thỉnh an luôn...

Ở phía Trường Xuân Cung ,các phi tần ở các cung đã đến đông đủ để thỉnh an Hoàng hậu Bạch thị .Họ bàn tán xôn xao về ả phi tần mới, họ sợ ả sẽ cướp đi sự ân sủng của mình .

Trúc thường tại nói :

- Hoàng hậu nương nương , thân thiếp nghe nói vừa có một ả phi tần mới.

Nghe nói cô ta rất xinh đẹp...

Nghe vậy, Đông phi lên tiếng:

- Xinh đẹp sao...hứ ...chẳng qua đó chỉ là hứng thú nhất thời của hoàng thượng...bổn cung cũng không lo lắng ..Muội còn trẻ như vậy ,sao phải sợ ?

Các phi tần khác cũng bàn tán rầm rì, chỉ có hoàng hậu vẫn im lặng ,bà cũng không quan tâm lắm , vì mấy năm nay bà cũng không được hoàng thượng quan tâm .

Thanh Yên cùng cô tì nữ trên đường đến Trường Xuân Cung ,chẳng may không biết đường nên cô bị lạc đường ,lần mò mãi cô mới đến được TXC.

Tên thái giám cung Trường Xuân vào thông báo :

-Nương nương, vị Quý Nhân mới đến thỉnh an

Ông ta nói xong , Thanh Yên bước vào:

Cô hành lễ : Tần thiếp Quý Nhân Cấn thị xin thỉnh an Hoàng hậu nương nương , thỉnh an các tỷ tỷ.

- Miễn lễ , ban ngồi

Thanh Yên đến bên chiếc ghế gỗ , định ngồi xuống thì Huệ phi cất lời:

- Cấn Quý Nhân mới nhập cung , mà đến thỉnh an muộn như vậy ?

Thanh Yên có vẻ khá run vì câu hỏi đột ngột như thế , nhưng cô bình tĩnh đáp :

- Tần thiếp mới nhập cung, bị lạc đường nên mới đến thỉnh an muộn như vậy , mong Hoàng hậu nương nương không trách tội.

Hoàng hậu mỉm cười :

- Không sao, muội mới nhập cung mà đã có ý thức đến thỉnh an bổn cung sớm như vậy, đâu như ai kia , nhập cung đã 3,4 ngày mà mãi mới đến thỉnh an bổn cung .

Mọi người có vẻ khá e ngại khi hoàng hậu lại nhắc về truyện này .Biết là nhắc đến mình , mặt Huệ Phi có vẻ biến sắc , ngại quá nên cô ta đứng dậy, nói:

- Thần thiếp mệt rồi, xin cáo lui trước

Rồi cô ta bỏ đi , nhìn không có sự hiền thục .

Thanh Yên thấy đây là chuyện khá khó khăn để giao tiếp với mấy người " tỷ muội" ở đây .Đến giờ về, Thanh Yên mới đi được một đoạn đã gặp Lan tần, Thanh Yên để ý trong suốt cả buổi Lan tần chỉ ngồi im lặng, ai nói gì cô chỉ gật đầu , Lan tần khuôn mặt khá đoan trang , hành xử từ tốn nên cô nghĩ Lan tần không giống mấy người vừa nãy.

Cô bước lại, Lan tần đang mải mê ngắm nhìn mấy bông hoa mẫu đơn mới nở , cô bước lại nói:

-Xin thỉnh an tỷ tỷ

Lan tần nhìn lên : - À, muội là Cấn Quý Nhân đúng không?

-Dạ, muội mới vào cung ,mong tỷ tỷ giúp đỡ

Lan tần cười: - Muội ở cung nào vậy?

-Muội ở cung Cảnh Dương , hôm nào tỷ tới chơi

- Được .

Nói xong , Lan tần bước đi .

Thanh Yên trở về cung .Mấy cung nữ hầu cô chải tóc , ngồi trước gương , cô nghĩ phong tục tập quán của người Mãn thật lạ lẫm , nhưng rồi sẽ quen .

Cô đứng dậy nói:

- Nguyệt Mi, ở trong cung có đàn tranh không ?

-Theo nô tì nhớ thì chắc là có , để nô tì đến Nội Vụ Phủ lấy .

Một lúc sau , 2 tên thái giám bê một chiếc đàn tranh gỗ khảm ngọc tuyệt đẹp .Cô gẩy thử, tiếng đàn trong veo.

Cô bắt đầu đàn , vừa đàn vừa hát :

- Ngồi rằng là ngồi tựa í ơi có mấy mạn í ơ mạn thuyền .....

Tiếng đàn tranh ngâm vang cung với giọng hát trong trẻo của người con gái An Nam lanh lảnh phá tan sự u tối của màn đêm .Ở ngoài , hoàng thượng đang đến chỗ của Huệ phi , nghe thấy tiếng đàn và tiếng hát , hoàng thượng hỏi:

- Giọng hát thật tuyệt vời, ai đang hát vậy?

Một tên thái giám đáp:

-Hình như là của vị quý nhân mới nhập cung

Hoàng thượng liền nói:

- Đến Cung Cảnh Dương

-Bãi giá Cảnh Dương Cung

Đến nơi, hoàng thượng bước vào , giật mình Thanh Yên ngừng đàn , cô ngoảnh sang nhìn thấy hoàng thượng ,cô vội vàng :- Tần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng

-Không cần phải như vậy , đàm đang hay sao lại ngừng

-Tần thiếp chắc đã làm ảnh hưởng đến hoàng thượng

-Không sao, tối nay trẫm sẽ ở lại đây với nàng.

Tam Thế , nói với Huệ phi tối nay trẫm sẽ ở lại đây , Trữ Tú Cung không cần đợi

Bên phía Huệ Phi, cô ta nghe tin đứng ngồi không yên, cô ta vẫn không tin chỉ vì một Quý Nhân nhỏ bé lại lấy đi sự ân sủng của cô ta

Phía Thanh Yên thì khác , cô cùng hoàng thượng trò chuyện vui vẻ, và chuyện gì đến sẽ đến, Thanh Yên không còn là một trinh nữ , cô đã thị tẩm lần đầu tiên.

Chính thức cuốn vào vòng xoáy của cuộc tranh giành quyền lực nơi hậu cung xa hoa.
 
Back
Top Bottom