Cập nhật mới

Khác [Tsukasa×Amane] Anh thuộc về em ! (Có H)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
341173462-256-k414661.jpg

[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Tác giả: Nahiro_Sakura
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mong được mọi người ủng hộ Nahiro xin cảm ơn !



tsukasa​
 
[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Chapter 1.


T/G Nahiro : "Xin chào mọi người, mình là Nahiro - Chan.

Đây là lần đầu mình viết truyện á, nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm giúp mình ạ.

---------------------------------------------------------------------

Trên một sân thượng lớn, không gian ở đó rất in ấn đến lạ thường chẳng có ai ở trên tầng sân thượng ngột ngạt này cả.

Cũng đúng cơ chứ, giờ này là trong tiết học mà sao có thể có ai ở đây chứ.

Nhưng ngoài dự đoán mất rồi.

Tại nơi hẻo lánh nầy lại có một cậu thiếu niên trẻ, hình như cậu thiếu niên đó đang ngủ thì phải.

Ngoại hình cậu ta rất cuốn hút, mái tóc đen óng ánh mượt mà, mặc trên người một bộ trang phục đen kì quái.

Bộ trang phục mà cậu đang mặt nếu nhìn kĩ thì có vẻ đó là một bộ áo học sinh cao trung đen, cậu thiếu niên đó còn mang một chiếc mũ đen nữa.

Lúc cậu đang thiếp đi trong in tĩnh, thì bỗng một tiếng nói lạ lẫm của ai đó vang lên.

- "Amane."

- "Anh đang ngủ sao ?"

Cậu giật nảy mình và bừng tỉnh dậy.

Khuông mặt lo lắng, sợ hãi cùng lúc đó những giọt nước đang đọng lại trên má xuất hiện và chảy sượt xuống .

Cậu đã bắt đầu lấy lại được bình tĩnh và sự thông thái của mình.

Đáp trả lại :

- "Ai... ai vậy hả ?"

Đáp trả cậu là một luồng không gian in ấn lạnh gáy.

- "Gì vậy !

Ai thế, mau trả lời đi chứ"

Cậu dần trở nên lúng túng hơn, nhưng cứ luôn bảo bản thân rằng Yashiro đang cố gắng hù dọa mình.

Đột nhiên, một tiếng cười hân hoan phát lên.

Cậu hướng mắt nhìn qua hướng tiếng cười phát ra nhưng đột nhiên lại bị một làn khói đen bao phủ khắp nơi.

- "Này !

Ya...yashiro_Chan, cậu đúng không ?

Mau trả lời

tui đi chứ, chưa tan học mà...

Cậu đã ra hù dọa tui rồi hả!?"

Nhưng cậu đã chợt nhận ra một điều nữa, Yashiro là con gái mà nhỉ ?

Còn giọng cười hồi nãy...

Là giọng nam !?

Rồi phút chót cậu lại nhận ra giọng điệu quen thuộc này, nó thật quen thuộc đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng vẫn có thể nhận ra nó.

Sau đó khi làn khói đen kia bị những làn gió ấm kéo đi, phong cảnh mờ nhạt đi.

Cậu lại một lần nữa nhìn thầy hình bóng quen thuộc năm xưa.

Khi đám khói đen kia bay đi hết, cậu đã thấy được một người rất quen thuộc.

Đó chính là Tsukasa, em trai song sinh của cậu.

Nhưng cậu lại chính tay giết chết em trau của mình.

- "Amane ?

Anh không nhớ em sao"

- "Chỉ mới có mấy năm thôi mà anh đã quên em mất rồi, em rất là nhớ anh đấy"

Cậu đơ người, cơ thể không một chuyển động.

Khuông mặt sợ hãi ướt đẫm, tái nhợt.

- "Tsu....tsukasa?!"

- "Amane, anh vẫn còn nhớ em sao"

Hắn cười đểu, một khuông mặt hài lòng và tỏ ra vẻ khinh người.

Dù cũng khá đáng yêu nhưng cũng quá đáng sợ.

- "Tsukasa...?

Sao em lại ở đây !.."

Hai anh em song sinh với khuông mặt sống hệt đang nhìn nhau, một bên cười hân hoan, một bên thì sợ hãi.

- "Anh không biết hửm?"

Hắn nghiêng đầu một bên tỏ vẻ đáng yêu.

- "Em đến đây để...

Tìm anh đấy !

Amane"

Cậu bất ngờ lắm.

Vì cậu chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ đến đây với ý chẳng chút tốt gì cả.

- "Tại sao chứ ?

Lại là anh."

Hắn lại tiếp tục giở trò, nhếch một bên mép lên cao.

Tràn ngập sự âu lo cậu không biết hắn định làm gì nữa đây.

- "Tại sao ư?.. tại vì em yêu Amane đấy!"

- "Gì chứ !?

Em...em đùa à, Tsukasa?"

- "Em có đang biết mình đang nói gì không vậy..."

(Lấy biểu cảm)

- "Em biết chứ, em đâu ngốc như Amane nghĩ đâu ha"

---------------------------------------------------------------------

T/G Nahiro : Chúc mọi người có một ngày tốt lành !!
 
[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Chapter 2.


T/G Nahiro : Chào !

---------------------------------------------------------------------

Cậu bỗng ngây người vì những câu nói của hắn từ lúc đầu cả hai mới gặp lại.

Thì hắn đã ăn nói một cách kì lạ khiến cậu càng trở nên cảnh giác, vì sợ hắn sẽ gây hại đến ngôi trường nên cậu đã mạnh miệng hỏi hắn :

- "Mục....mục đích của em là gì hả !?"

Hắn nghe xong liền trưng ra bộ mặt hơi khó chịu.

Liên miên hướng đôi mắt vào cậu chằm chằm khiến cậu ớn lạnh hơn.

Nhưng hờ hững được một chốc, hắn lại nở một nụ cười ranh ma buồn chán.

- "Có thế mà anh cũng hỏi sao ?"

- "Bởi vì..."

- "Mục đích của em phải đích thân đến tận đây chính là anh đấy, Amane."

- "Anh không nhận ra sao ?"

Hắn chậm rãi khẽ bước đôi chân lại gần cậu, khé miện thì vẫn nhu nhược mỉm cười lạ thường.

- "Em...em đừng lại đây"

Cậu bợt chợt lùi lại vài bước, sợ sệt lấy một con dao ra.

Đôi tay nhỏ bé run rẩy kia đang giữ chặt một con dao.

- "Ôi !

Con dao đó thật là lưu luyến em đấy !!

Amane."

Vừa dứt câu nói đó của hắn, cậu lại một lần nữa rơi vào tình huống sợ hãi lúc nãy.

Nhìn thấy biểu cảm sợ hãi tột độ của cậu, hắn lại thầm khinh rất vui vẻ.

- "Mau...mau dừng lại đi, Tsukasa !..."

Hắn đang rất thỏa mãn với cái biểu cảm đáng yêu kia của cậu, thì bỗng nhiên lúc đó tiếng chuông tan học vang lên.

Mới phút trước, hắn vẫn còn nở một nụ cười hài lòng.

Mà khi tiếng chuông tan học vang lên thì hắn đã nhanh chóng thay đổi biểu cảm khuông mặt ngay chốc.

Hắn có vẻ khá tức giận, siết chặt nấm đấm.

- "Chán chết đi được ấy !"

Hắn bắt chéo hai tay ra sau đầu, rồi quay qua một bên.

Khuông mặt chán nản mất cả hứng thú với cậu luôn rồi.

- "Em còn định ở đây lâu hơn để đùa giỡn với Amane một chút chứ !

Vậy mà mới đây đã tan học mất rồi này"

Cậu sau khi nghe tiếng chuông tan học, lại thở phào nhẹ nhõm.

Cả người như mất đi một gánh nặng vậy, khuông mặt xám xịt không chút máu đã trở nên tươi tắn hơn một chút rồi.

- "Nhưng một ngày nào đó không lâu em sẽ lại quay lại"

- "Anh đừng hòng mơ mộng rằng có thể thoát khỏi em đấy, Amane"

- "Hah...

Anh dám sao?"

- "Vậy thì tốt rồi !...

Còn bây giờ em phải đi, không thì Sakura_ Chan lại càm ràm em mất"

Vừa đặt lại dấu chấm cho câu nói của hắn, thì làn khói đen kia lại kéo tới.

Khi đó bóng dáng của hắn đã biến mất, rồi làn khói đen cũng biến mất.

Thế là họ đã đi mất rồi...

- "Haiz, ổn rồi"

- "Mình nên nhanh trở lại nhà vệ sinh lõi được."

.|.|.

Nhà vệ sinh nữ .|.|.

Lúc đó cậu đã trở về trước Yashiro 10 phút rồi, ngay khi Yashiro vừa tới thì cậu đã phàn nàn cô ấy.

- "Hanako_Kun !"

Cô vội vã mở cửa chạy vào lại không thèm nghe những câu phàn nàm của cậu mà đã lúng túng đi lấy đồ dọn dẹp rồi, nhìn cô cứ dọn vệ sinh mà lại hấp ta hấp tấp thì cậu mới lo lắng và hỏi cô :

- "Này Yashiro_Chan, sao mà hôm nay cậu hấp tấp quá vậy ?

Có gì không ổn sao."

Cô ngước qua nhìn cậu, rồi im lặng một lúc.

Lát sau cô mới nói được một câu ngắn :

- "Hôm nay là sinh nhật của mẹ tớ, nên tớ phải về thật sớm để chuẩn bị !"

- "Ồh, vậy sao ?..."

Nhắc mới để ý, kể từ khi em của cậu bị cậu giết chết, thì cậu chẳng có một ngày sinh nhật nào nữa cả.

Vì đã bị ba mẹ sa thải rồi.

Rồi đột nhiên trong suy nghĩ của cậu lại hiện rõ lên khuông mặt của em trai mình, Tsukasa...

Cậu vội lắc đầu liên tục, cố xóa bỏ hình bóng của hắn, nhưng từ đầu cậu đã là hắn rồi.

Vì cậu và hắn chẳng khác nhau một tẹo nào cả.

Cậu nhìn Yashiro một lát, rồi mới có thể nâng đôi môi lên nói vài câu với cô :

- "Này Yashiro, cậu về đi.."

Yashiro rất bất ngờ vì chưa giờ Hanako_Kun chưa nói như vậy

- "Gì chứ, cậu nói thật không đấy ?"

Hanako trầm tư, gật nhẹ một cái.

- "Cậu cứ về đi, mai dọn cũng được, dù sao cùng là sinh nhật mẹ cậu mà"

Yashiro nghe Hanako nói vậy thì rất mừng rỡ nhưng cô cũng không nỡ bỏ cậu ở lại một mình tại đây.

Dường như cậu hiểu được điều đó nên đã an ủi cô.

- "Tui không sao mà, cậu cứ đi nhanh đi"

Sau đó cô cũng đành nghe theo mà bỏ cậu lại một mình.

---------------------------------------------------------------------

T/G Nahiro : Bye ~~.
 
[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Chapter 3.


Chiều hôm đó, cậu đã lên sân thượng của trường để thiếp mắt ở đó một chút.

Nhưng khi chỉ vừa chạm bước chân xuống nền sân thượng thì một tiếng cười ríu rít vang lên.

Nó rất quen thuộc.

- "Amane, anh đây rồi ~"

- "Lại là em sao?

Tsukasa"

- "Nhìn anh cô đơn quá nhỉ?"

Cậu khuông mặt không chút sợ hãi nhưng thật sự bên trong lại có chút lo lắng.

- *Anh Amane bình tĩnh quá nhỉ?~"

- "Em muốn gì?"

Giọng cậu trầm lạnh, đôi mắt sắc bén và trông rất nghiêm túc.

- "Chưa gì mà anh đã tò mò rồi sao Amane ?"

- "Thì sao hả?"

Hắn cười một cách gian sảo, đen mặt gục xuống đáp lại cậu.

- "Vì sao à?...

- "Bởi vì...... nó sẽ không vui đâu, Amane...~"

Khi vừa nói xong câu đó, hắn ngước mặt lên.

Đôi mắt vô hồn đen khuất, khe miệng nhếch cao lên hai bên khiến cậu kinh hãi.

Khuông mặt này thật đáng sợ, nó đủ đế xác hại một mạng người trong tích tắc.

Một tiếng "ực.." dài phát ra trong tâm trí cậu.

Tay cậu bắt đầu run rẩy, từng giọt nước đọng lại trên tráng và má của cậu đã chảy dài xuống càm.

Cặp mắt sợ hãi, bờ môi đỏ hồng đang mím chặt.

- "Hưm...!?"

Cậu im thinh thích tay chân nhũn ra.

Môi cậu khích chặt lại, không thể nói nổi một từ...

- "Anh sao vậy, Amane ?~"

Hắn gác chân lên nhau, dùng tay chống càm.

Một lúc sao, thấy cậu không đáp lại mình hắn nhíu mày khó chịu.

Hiện tại cậu rất sợ hãi, không thể chuyển động nổi.

- "Amane..."

- "Anh mau trả lời đi chứ?..."

Giọng hắn bắt đầu lạnh nhạt dùng đôi mắt vô hồn liếc cậu.

- "Hực... hah..."

Cậu đã mơ hồ tĩnh lại trong cơn sợ hãi.

Cả người mềm nhũn, chỉ có duy nhất bờ môi còn có thể lẩm nhẩm.

- "Tsu... tsukasa..."

- "Hửm?"

- "Anh mau trả lời em đi..."

- "Hả...?"

Cậu ngước lên nhìn hắn đang nở một nụ cười man rợ.

- "Anh đang sợ à...?"

Cậu ngạc nhiên, bỗng ho sặc sụa ngước lên thì lại bị đôi mắt đen huyền làm say đắm.

Đang chăm chú nhìn vào đôi mắt huyền ảo ấy thì đột nhiên hắn đã biến mất.

- "Tsu...tsukasa?

Em đâu rồi hả?..."

Một không gian in tĩnh, khiến cậu tưởng hắn đã đi.

Nhưng tại sao lại chẳng chút khói đen nào?..

Một từ gì đó lẩm nhẩm liên tục khiến cậu lo lắng.

Khi tiếng động đó hết thì cậu trở nên bình thường, nhưng...

Cậu đột nhiên bị một sợi dây xích đỏ tươi như máu xích chặt.

- "Hức!.. gì vậy!?"

- "Anh muốn biết trò chơi là gì sao?"

-"Em sẽ cho anh biết..."

- "Ngay bây giờ thôi mà...~"

- "Tsu...tsukasa, em...em muốn... gì hả?..."

- "Em muốn gì sao?

Anh còn chưa hiểu rõ à?"

- "Em đã từng nói rồi mà nhỉ"

- "Thứ mà em muốn hiện tại chính là anh đấy, Amane ~"

- "Em phải công nhận anh thật kém hiểu biết đó"

- "Nếu...nếu vậy thì...

Em tính làm gì anh!?"

Cậu gằng giọng nói vì bản thân đang bị trói chặt.

- "Anh lại nữa rồi, em đã nói là nếu anh biết trước thì sẽ không vui rồi mà !

Anh chẳng nhớ lời em nói gì cả ~"

- "Nếu...nếu vậy thì... mau bắt đầu và cho anh biết mục đích của em đi....!"

- "Ồh?

Anh nói thật sao ?"

- "Sẽ không hối hận đây chứ~"

- "Ừm !"

---------------------------------------------------------------------

T/G : Mai là có H nha ~~
 
[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Chapter 4.


Hắn cười nhan hiểm.

- "Được thôi, anh mau nhắm mắt lại đi"

- "Được !"

Cậu nhắm tịt mắt lại, mày có hơi nhíu.

Lại nữa, tiếng cười quỷ dị lại một lần nữa vang lên trong điên loạn.

Sau đó, cậu cảm thấy một luồng đau nhức kéo xuống, cảm giác đau đớn chuyền qua khắp nơi trên cơ thể.

Cậu nghiến môi đau điến, hình như vừa bị hắn đánh một đòn mạnh vào gáy gây tê liệt.

Cậu định mở mắt ra thì một bàn tay lạng giá che lại, cậu bất ngờ.

- "Anh chẳng nghe lời chút nào, không nghe lời em sao?"

- "Tsu...tsukasa...?

Em...em đang làm gì...gì vậy..."

Cơn đau gây nhức óc.

Chịu không nổi cậu liền thiếp đi, hắn nhìn thấy cậu không còn vùng vẫy nữa liền buôn tay.

.|.|.

Ở một căn phòng .|.|.

Cậu tĩnh dậy trên cơ thể là một chiếc áo sơ mi mỏng và một chiếc quần xám ngắn.

Cậu ngó nghiêng nhìn xung quanh, thấy đây là một căn phòng quái dị.

Trên tường là những vết đem xám xịt chi chít lên, kính của cửa sổ bị một chất lỏng đỏ tươi như máu bám đầy che đi những tia sáng đang cố gắng khắp sán bên trong căn phòng u ám.

Bên dưới sàn toàn là những món đồ chơi trông rất quen thuộc, hình như cậu đã từng sở hữu chúng thì phải.

Cậu chợt nhớ ra Tsukasa, cậu nghĩ rằng Tsukasa đã mang cậu đến đây.

Đúng rồi !

Những món đồ chơi này, chính là những món quà kĩ niệm của cậu và hắn, những món quà đáng nhớ kia đang đẫm máu.

Cậu thấy cảnh tưởng trước mắt liền run rẩy.

Một tiếng "cạch" cánh cửa mở ra, một cậu thiếu niên ngoại hình hệt cậu bước vào.

- "Amane, anh dậy rồi à?"

- "Tsukasa...đây là phòng của em sao ?"

- "Đúng, đây là phòng riêng của em đấy"

- "Anh thấy nó như thế nào"

Hắn cười hí mắt.

- "Nó.... nó rất đẹp..."

Cậu nói trong vấp vớ nói.

- "Thật sao, anh là người đầu tiên khen nó đấy"

- "Đầu...đầu tiên hả?"

Cậu cũng không bất ngờ lắm.

Dù gì căn phòng kinh mĩ như thế này làm gì có ai khen chứ?

- "Ah !

Em có cái ngày rất đẹp muốn cho Amane coi này !"

- "Gì chứ?..."

- "Nó là hoa dâm bụt đấy!"

Hắn đưa bông hoa trước mặt cậu.

- "Hoa dâm bụt?..."

- "Đúng, nó có rất nhiều công dụng...

Và lát anh sẽ biết"

- "Em sẽ để nó kế đầu giường nhé, anh hãy hưởng thụ hương thơm này đi ~"

- "..."

Nói xong hắn bỏ đi và đóng xầm cửa lại.

Tầm mấy tiếng sau, trong căn phòng in tĩnh lại có những tiếng thở dốc.

- "Hah...

Gì vậy chứ!?

Người...mình...nóng quá!..."

"Cạch" hắn bước vào nhìn thấy cậu đang hổn hển trong lòng vui sướng, cười đểu.

- "Ồh?

Chưa gì mà đã vậy rồi à?

Amane"

- "Em...em đã...

Làm gì anh vậy....Tsu...tsukasa!"

- "Anh không biết à?"

- "Hoa dâm bụt là loài hoa tỏ ra mùi hương rất nồng thường dùng làm thuốc và...

Nhằm tạo ra thuộc kích thích ham muốn tình dục đấy"

- "Cái...!?"

Cậu ngạc nhiên lắm cơ chứ, ai ngờ lớn vậy rồi còn bị thằng em lừa.

Trong người rất khó chịu, nóng nảy lắm, mồ hôi liền tục chảy ra.

- "Sao...sao em biết...được chứ!?"

- "Em đã chuẩn bị từ trước rồi mà ~"

- "Amane, anh thấy thế nào hả?

Vui chứ nhỉ, em cũng muốn biết nó thế nào đấy.

Nghe nói là... nếu ngậm hoa dâm bụt như thế này thì..."

Hắn lấy một nhánh hoa dâm bụt khác, kề sát nụ môi rồi ngậm hết bông hoa dâm bụt.

- "Cũng sẽ... bị dính nọc nhỉ~?"

- "Em!..em đang làm gì vậy, nó...nó sẽ...!"

- "Hửm?... ~"

- "Nó rất ngon nhỉ, Amane?"

- "Nó..."

---------------------------------------------------------------------
 
[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Chapter 5.


---------------------------------------------------------------------

- "Tsukasa...em...mau tránh xa anh ra!"

Hắn im lặng, không đáp lại cậu dù một từ.

Rồi từ từ sải bước lại gần cậu.

Cậu rụt rè lùi về sau, khuông mặt sợ hãi của cậu lại kích thích dục vọng của hắn.

Hắn như lún sâu trong sự dục vọng tồi tàn.

Hắn đè cậu vào tường, cậu sợ hãi tột độ.

Hắn kề sát môi mình lại môi cậu, rồi cả hai đôi môi hồng hào chạm vào nhau.

Hắn đột ngột hôn lấy cậu khiến cậu bất ngờ, cậu chống cự vô ích rồi mặc kệ cho hắn đụng chạm.

Vừa hôn hắn còn từ tốn tháo bỏ từng chiếc cúc áo đi, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo vướng víu trong lúc cậu còn đang mơ hồ.

- "Ưm..."

Tiếng "chóp chép" phát ra khiến không gian chở nên chói tai.

Chiếc lưỡi của hắn quả thật rất lanh lợi.

Nó luồng qua nhiều khe hở bên trong tham lam thứ mật ngọt của cậu, quấn lấy chiếc lưỡi ôn hòa ấm áp.

Lát sau, hắn rời môi ra và kéo theo một sợi chỉ bạc trắng, còn cậu thì đang cậu hổn hển chẳng còn tí hơi để thở.

Nồng độc bắt đầu lan tỏa và có tác dụng.

Cậu rơi vào cơn co giật, tham muốn được đụng chạm.

Còn hắn thì thở dốc không ra hơi, đôi mày nhíu lại kìm nén trận co giật dữ dội đang kéo đến.

- "Ức !...

Tsu...tsukasa... nó..."

- "Hah!."

Hắn hạ mình xuống, dí sát cổ cậu.

Cắn mạnh vào cổ cậu một cách bất ngờ, bàn tay dí dỏm trược dài xuống xoa nhẹ nụ hoa hồng bé bỏng của cậu.

Mồ hôi hai người chảy liên tục không ngừng nghỉ, mới đó đã ướt đẫm hết cả giường.

- "Hức...Tsukasa !

ức, em làm anh...đau đó !"

Cơ thể dần run rẩy hơn còn mặt mày tái nhớt.

Cậu cảm nhận được làn da bị ma sát nên đã dùng sức để nâng cổ xuống nhìn, chốc lát đã hốt hoảng.

"Cậu bạn nhỏ" của hắn mới đây đã cương lên rồi, cảm nhận được vùng kín đang bị một thứ to lớn dí sát khiến cơ thể có chút phản cảm và hưng phấn.

- "Em....em.!?"

Hắn rời hàm răng sắt nhọn của mình khỏi làn da trắng trẻo của cậu.

Những giọt máu tươi bắt đầu rỉ ra khiến cậu tê tái.

Hắn lại giữ chặt lấy người cậu, run rẩy liên hồi.

- "Hah...

Amane, người em...khó chịu quá"

Cậu hiểu được gì đó.

Nếu chỉ tiếp xúc qua mùi hương thì không sao cả, theo lượng rồi sẽ mau chóng bình thường.

Còn như hắn, đã ngậm và nuốt luôn cả nọc độc nên có vẻ sẽ gây hại đến bản thể.

- "Em...em không sao đó chứ!?

Tsu...tsukasa"

Hắn bắt đầu choáng ván, lảo đảo chuẩn bị ngã xuống giường.

Khi hắn sắp ngã xuống thì cậu giữ lấy hắn và đột ngộp bị hắn đè xuống trong ngỡ ngàng.

- "Em... có sao không đấy?"

Hắn im lặng, không trả lời.

Kéo bỏ chiếc quần xuống, cậu vùng vẫy dùng tay giữ lại.

Nhưng vì cơ thể cậu đã nhũn ra hết rồi nên cũng chẳng kìm lại nổi, đánh nhắm mắt chịu đựng.

Hắn vứt chiếc quần ra một bên.

Bàn tay dí dỏm lại giúp hắn, nó nắm lấy dương vật nhỏ bé của cậu sụt lên và xuống.

Trong đầu cậu lúc này trống rỗng, chỉ biết rên rỉ trong vô vọng.

- "Ư, ưm !!

Ah ..!"

Chỉ lát sau thôi cậu đã ra, làn tinh dịch ấm áp tuôn trào ra dính vào tay hắn.

Hắn không chần chừ, đưa tay và liếm lấy nó trong sự ngạc nhiên của cậu.

- "Này..!

Em làm gì vậy, nó bẩn lắm đấy !"

Hắn không đáp lại cậu.

Hắn bây giờ đã chìm vào dục vọng, nhưng có vẻ thì hắn thích điều này.

Tiếp tục, khi vừa liếm xong làn tinh dịch trắng buốt, hắn ngước nhìn cậu với ánh mắt say đắm.

Cậu chưa hiểu chuyện gì thì ngón tay của hắn đã đào sâu vào bên trong cậu khiến cậu phải khóc hét.

- "AH!!!!"

- "Em....e! hức đang làm gì vậy !?

Đau....đau lắm đấy, hức...mau lấy ra đi..."

- "Nó...nó lạ lắm..

Ức, Tsukasa...!"

Không phản ứng lại cậu, hắn liên tục thúc sau vào bên trong.

Hắn như một kẻ mất ý thức vậy, điên cuồng thúc vào bên trong chẳng nhưng nhị.

- "Hức...

Tsukasa!

Dừng lại đi...đau, đừng...

ức thúc nữa ah!...hưm"

Thấy cậu òa khóc, hắn dường như đã bình tĩnh lại.

Dùng tay gạt đi nước mắt cậu, giọng điệu ngọt ngào nói :

- "Ngoan nào, sẽ còn đau hơn nữa đấy"

Lại tiếp tục là những câu nói xoa diệu cơn đau.

- "Một ngón còn đau thì sao mà em vào được chứ, anh thả lòng chút đi mà"

Cậu ngoan ngoãn nghe lời hắn.

Đưa bản thân vào trạng thái điềm tỉnh, thả lỏng cơ thể.

Hắn thấy vậy liền cho thêm vài ngón vào, thúc nhẹ để cho cậu tập làm quen.

- "Hức...

ưm"

Chỉ mới bình tĩnh được một chút thì hắn lại không kìm chế được bản thân nữa.

Nóng vội rút tay lại, cởi bỏ chiếc quần xuống.

Đảo mắt nhìn xung quanh và lấy hai chiếc gói bông mềm mại.

Một chiếc lót sau đầu cậu và một chiếc dưới mông cậu.

---------------------------------------------------------------------
 
[Tsukasa×Amane] Anh Thuộc Về Em ! (Có H)
Chapter 6.


---------------------------------------------------------------------

- "Em...em định cho nó vào sao !?"

Không chần chừ, hắn thúc mạnh vào bên trong khiến cậu đau điến.

- "Ah!..."

Cậu thở dốc, không ra hơi.

Còn hắn thì đã đâm sâu vào bên trong, cậu nhắm tịt bắt cố gắng nhẫn nhịn.

Hắn bắt đầu thúc đẩy vào bên trong bằng một cách nhẹ nhàng rồi dần mạnh hơn.

Tiếng "bạch bạch" phát ra từ những cú va chạm mạnh bạo.

Suốt thời gian đó, cậu chỉ cách vài phút là liên tục xuất ra những dòng tinh dịch trắng.

Lát sau, hắn cũng xuất ra một làn tinh dịch trắng buốt vào bên trong cậu.

Nhưng đúng lúc đó cậu đã ngất khi nào mà hắn không hay, cuối cùng hắn cũng buông tha cho cậu vào dọn dẹp chiến trường của mình.

.|.|.

Sáng hôm sau .|.|.

Cậu tỉnh dậy với một cơ thể đầy rẫy những vết cắn bầm tím và một chiếc áo sơ mi trắng.

Cả người tê nhức và rất đau đớn, khiến cậu không thể cử động nổi.

Nhưng khi tỉnh dậy thẳng thì cậu chắng thấy hắn đâu cả, bản thân rất muốn ngồi dậy nhưng không thể.

Cuối cùng cậu đành nằm im ở đó và tiếp tục thiếp đi để mau chóng quên đi cơn đau.

- "Amane !!"

Giọng điệu quen thuộc cất lên và gọi chính sát tên của cậu khiến cậu tỉnh dậy.

Rất muốn quay mặt lại nhưng cơn tê liệt kéo dài khiến cậu không thể chuyển động theo ý mình.

- "Anh sao vậy ?"

Đột nhiên hắn đặt bàn tay lạnh giá của mình lên eo cậu khiến cậu giật nảy mình.

- "Ah!.."

- "Hể.....?"

Hắn đỏ mặt, ngượng ngùng nói rằng :

- "Anh...anh sao vậy...?!"

- "Không...không có gì..."

Thấy hắn ngập ngừng, cậu cũng có chút ngượng ngạo.

- "Em...em đưa anh đi vệ sinh cá nhân nhá...."

- "Ờ....

ừm..."

Thế là hắn bế cậu vào bên trong nhà vệ sinh và vệ sinh cá nhân giúp cậu.

.|.|.

Lát sau .|.|.|

Hắn bế cậu ra ngoài phòng và mang vào cho cậu một tô cháo nóng hổi.

- "Nè !

Anh ăn đi, cháo đấy"

Cậu gật đầu, rồi nâng chiếc muỗng lên kèm theo một ngụm cháo nóng.

Nhưng cậu không thể ăn đàng hoàng vì bàn tay của cậu cứ run run mãi khiến cho chiếc muỗng của cậu lung lắc mãi.

Hắn nhìn thấy cảnh này thì nhíu mày khó chịu.

- "Này Amane !!

Để em giúp anh ăn ha !"

Cậu có chút do dự nhưng cũng đồng ý.

Hắn nâng chiếc muỗng và thổi cho đỡ nóng rồi bắt đầu mâm cháo cho cậu.

- "Nói A ~"

- "Ah.."

Khi chiếc muỗng vừa vào miệng cậu thì cậu đã từ tốn húp lấy ngụm cháo đó.

- "Ngon quá.. !!"

- "Vậy ăn tiếp đi"

Hắn cười hiền dịu và lại tiếp tục mâm cho cậu muỗng tiếp theo.

- "Nhẹp nhẹp..."

---------------------------------------------------------------------
 
Back
Top Bottom