BÀ LÃO VÀ GỐC CÂY GIÀ BÍ ẨN CỦA LÀNG CHÚNG TÔI
CHƯƠNG 2:
MÙI KẸO VÀ BÍ MẬT TỬ THẦN
Sau cái đêm kinh hoàng ấy, không khí trong làng như bị rút cạn sinh khí.
Ai cũng sợ hãi.
Không một đứa trẻ nào dám bén mảng tới gần bìa khu rừng phía sau làng nữa.
Mấy đứa trẻ từng xin kẹo hôm đó biến mất không dấu vết, như thể bị nuốt chửng bởi chính lòng đất vậy.
Không tìm thấy, không để lại một manh mối nào...
Năm đứa chúng tôi không thể ngồi yên.
Trong lòng tràn ngập cảm giác bất an và trách nhiệm.
Tôi nhìn em gái...người từng được tôi giữ chặt tay lại để không lao tới chỗ bà lão, và cảm thấy lạnh sống lưng khi nghĩ chỉ cần tôi lơ là một chút... em đã không còn ở đây.
Chúng tôi - năm đứa nhỏ may mắn sống sót , quyết định phải tìm hiểu chuyện này.
Chúng tôi tụ tập ở bãi đất sau nhà Yến Nhi, nơi có căn chòi bỏ hoang được dựng từ những năm chiến tranh.
Không ai lui tới, rất kín đáo.
Khánh Duy là đứa tò mò nhất nhóm, nó mang theo cuốn sổ tay và ghi chú tất cả những gì xảy ra.
"Tụi mình phải biết bà lão đó là ai.
Cái mùi kẹo đó... không bình thường đâu."
- nó nói, giọng run run mà vẫn cố tỏ ra gan dạ.
Hoàng Nam lại có phần dè dặt.
Nó nói từng thấy con chó của nhà ông Tư chết không rõ lý do sau khi liếm được một viên kẹo rơi gần rừng.
"Tao nghĩ mấy viên kẹo đó có gì đó... giống thuốc độc.
Nhưng có lẽ rất bất thường, như là mạnh hơn, kiểu... kỳ dị hơn."
Tôi thì nghĩ khác.
Không chỉ là độc.
Mà là thứ gì đó kéo linh hồn đi.
Có thể là tà thuật ẩn chứa trong mùi hương của chúng
Yến Nhi, đứa hay đọc truyện huyền bí, mở miệng: "Tao từng đọc chuyện về thứ gọi là "mùi dẫn hồn".
Người ta nói mấy thầy phù thủy xưa kia từng dùng mùi thơm để dẫn hồn người sống lạc lối.
Mùi càng thơm, người bị dụ càng dễ mất kiểm soát.
Biết đâu..."
Chúng tôi lặng người.
Em gái siết chặt tay tôi, giọng thì thào: "Chị ơi... nếu mấy bạn đó ăn kẹo, thì... bà lão có thể ngửi thấy mùi trên người họ?"
Tôi như bị sét đánh ngang tai.
Phải rồi.
Mấy đứa đó đều ăn kẹo.
Còn chúng tôi thì không.
Vậy nên bà ta không thể lần theo mùi mà tìm đến.
Mùi kẹo chính là dấu ấn.
Là chìa khóa để bà ta "định vị" linh hồn.
Khánh Duy vội vàng ghi chép.
"Mùi là thứ để định vị linh hồn khiến bà lão lần theo và đi tới để bắt bọn nhỏ đi mất"
Chúng tôi quyết định thử nghiệm.
Mạo hiểm nhưng cần thiết.
Hoàng Nam lấy một túi nilon nhỏ đựng viên kẹo mà nó nhặt được gần gốc cây hôm bữa - may là nó không dám ăn.
Tôi dùng găng tay lượm viên kẹo, bọc trong 3 lớp giấy bạc, nhét vô hũ kín.
Chúng tôi đem hũ đó đến gần rìa rừng - cách gốc cây khoảng 100 mét - rồi rải ít bột phấn lên xung quanh để xem có dấu chân lạ xuất hiện.
Một cái bẫy thô sơ nhưng đủ để kiểm chứng lý thuyết.
Đêm hôm đó, cả nhóm nấp từ xa, quan sát trong im lặng.
Gió rít lên qua từng ngọn cỏ, tiếng cú đêm vang lên nghe như tiếng thở dài ma quái.
Rồi bỗng nhiên, có tiếng động lạ từ phía gốc cây.
Một bóng người gù lưng, tóc bạc phơ, chân đi cà nhắc, lù lù tiến đến gần khu vực có hũ kẹo.
"Là bà ta!!!"
Tụi tôi nín thở.
Bà ta không nhìn quanh, mà chỉ cúi xuống, như...
đánh hơi.
Bà hít sâu, như một con thú hoang săn mồi, rồi cười khục khặc rùng rợn.
Tay bà thò ra lấy hũ kẹo.
Nhưng vừa chạm vào, bà rụt tay lại - như bị bỏng.
Bà hét lên, âm thanh the thé vọng cả khu rừng.
Và rồi - một chuyện kinh hoàng xảy ra - bà ta bắt đầu biến hình.
Làn da nhăn nheo rách ra, để lộ lớp da đỏ lòm bên dưới, như thịt sống.
Cái miệng há ra rộng tới tận mang tai, lộ những chiếc răng như móc câu.
Hai mắt chuyển sang màu đen thẳm, như đáy vực.
Toàn thân co giật, rồi lẩn vào trong bóng tối với tốc độ không tưởng.
Chúng tôi chết lặng.
Tim như ngừng đập.
Sáng hôm sau quay lại, hũ kẹo đã không còn.
Nhưng trên đất có dấu vuốt - 3 ngón dài cào xước mặt đất như muốn xé toạc nền đất đá.
Chúng tôi biết chắc chắn - đó không phải người.
Bọn tôi trở về, run rẩy.
Nhưng cũng biết rõ một điều: bà lão chỉ xuất hiện khi có mùi kẹo.
Thứ kẹo ấy là cách để con quỷ định vị con mồi, dù là ngày hay đêm.
Khánh Duy đề nghị: "Chúng ta phải tìm cách ngăn không cho ai khác lại gần rừng.
Và phải tìm hiểu cái gốc cây ấy có gì đặc biệt.
Tại sao nó lại là nơi ở của bà ta?"
Nhưng trước khi làm điều đó, tụi tôi cần đến một người - người duy nhất từng sống qua nhiều thế hệ ở làng này.
"Bà ngoại tôi" và một bà lão - "mẹ của trưởng làng" , bà ta đến nay là được 97 tuổi thọ so với ngoại tôi thì bà ta lớn hơn rất nhiều
Có thể... bà biết điều gì đó mà chưa từng kể cho ai.