Cập nhật mới

Khác truyện trinh thám, kinh dị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399380345-256-k305473.jpg

Truyện Trinh Thám, Kinh Dị
Tác giả: nhuw_yiee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🗣️tổng hợp các câu truyện rùng rợn ko có thật‼️‼️🕸💢💢



kinhdi​
 
Truyện Trinh Thám, Kinh Dị
chap 1 : bà lão và gốc cây già bí ẩn của làng


BÀ LÃO VÀ GỐC CÂY GIÀ BÍ ẨN CỦA LÀNG CHÚNG TÔI

CHƯƠNG 1

Tôi tên là Khánh Linh.

Từ nhỏ tôi đã sống trong ngôi làng hẻo lánh này , phải nói là từ lúc mẹ tôi còn sống , khi tôi chỉ phôi thai nhỏ đã được quen với đất ẩm của làng , khi sinh ra và lớn lên tại đây ,tôi hay nghe được các lời rùng rợn về gốc cây cổ thụ rỗng tuếch nhưng lần nào cũng chứa đầy xương máu của thú hoang đằng sau rừng .

Truyền tai nhau cả làng có 1 bà lão kì dị và bí ẩn ,không ai biết bà xuất thân từ đâu hay tới từ đâu,chỉ biết ,bà ta là 1 bà lão ,họ nói , bà ta hay đứng ở gốc cây cổ thụ đó với tay là 1 bịch kẹo có mùi hưng mê mẩn như bột trắng cấm mà tội phạm hay buôn lậu , bà ta sẽ dẫn dụ từng đứa trẻ một ,ăn viên kẹo ấy ,dù chỉ nửa viên hay thậm chí là ..chỉ lại gần, những đứa trẻ ấy sẽ không còn quay về nữa ,theo nghĩa đen ,nói trắng ra ,chúng sẽ chết mất xác mà không có 1 tung tích nào kể cả là sợi chỉ của quần áo

Thời xa xưa , trông làng tôi người ta truyền tai nhau rằng...

Ở bìa cánh rừng của ngôi làng chúng tôi có 1 bí ẩn về gốc cây cổ thụ to lớn,...vì bên trong hóc cây đều rỗng cả , hơn nữa còn thường xuyên có xương động vật và những vụ mất tích gần đó .

Họ bảo rằng gốc cây đấy chứa đựng 1 con quỷ ăn thịt người, và nó đag giả dạng thành bà lão già để dụ dỗ những đứa trẻ trong làng bằng những viên kẹo có mùi hương kì lạ...

Và tôi là đứa con gái cả trong nhà. một Mái Nhà Tranh được làm từ tôn và những bụi rơm chồng chất, trong nhà tôi còn có một đứa em gái rất xinh xắn dễ thương . các các cô dì trong làng đều nói hai chị em tôi có nét đẹp sắc sảo sống người mẹ đã khuất cách đây 10 năm về trc

Vào 10 năm trước mẹ đã sinh hai chị em tôi, nhưng vì cơn đau quá lớn...cùng với những ngày tháng nghèo đói khổ sở mà bà không có đủ sức khỏe.

Vì thế trong lúc sinh chúng tôi bà đã qua đời...

Người Cha của tôi nghe tin mẹ tôi mất, vì đau buồn đã đi làm xa suốt 15 năm không trở về. trong làng không ai biết ông ta sống chết ra sao. chị em tôi cũng chưa từng thấy mặt ông dù chỉ một lần .

Chúng tôi sống sót được đến ngày hôm nay là vì bà ngoại đã gồng gánh nuôi chị em tôi học hành

Một lần nọ, hai chị em tôi và đám trẻ trong làng rủ nhau vào rừng nhặt củi , trong lúc mải mê chơi đùa...thì nghe một tiếng hét thất Thanh của một đứa bé gái. khi bọn tôi chạy về hướng phát ra tiếng hét thì sững sờ khi thấy 1 bà lão, bà ta đã già nua xấu xí cánh tay nhăn nheo đang vẫy tay gọi chúng tôi , bà ta còn cầm một túi kẹo lớn phát ra mùi hương kỳ lạ vài đứa nhỏ tuổi không kìm được mà chạy lại bà xin kẹo

Trong lúc ấy, Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc giữ chặt tay đứa em gái của tôi...với đôi mắt kiên định trong tôi,..thì đứa em gái sợ hãi không dám tiến đến xin bà ta viên kẹo nào

Cô em gái tôi cảm thấy tủi thân,..

Mà lại hờn trách tôi

Chiều tối hôm đó, khi bọn tôi đều trở về nhà an toàn. tôi mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm và kể lại các sự việc với bà ngoại, người bà 70 tuổi của tôi

Bà dặn chúng tôi : " các con lên rừng núi của làng chúng ta phải cẩn thận, đừng nghe lời bọn họ nghe không hả"

Bà ngoại - người bà lúc nào cũng hiền hậu dịu dàng với chúng tôi, hôm nay rất khác,...

Bà ngoại dữ dằn, kiên định rất đáng sợ

Nhưng chuyện không dừng ở đó sáng hôm sau những đứa bé từng xin kẹo của bà lão bí ẩn ngay gốc cây to lớn kia đột nhiên...đã biến mất không một dấu vết nào!!..

Xưa nay con người ta có câu "trong cái rủi lại có cái may" , nhóm chúng tôi giờ đây chỉ còn vỏn vẹn 5 đứa.

Cũng vì lúc đấy chúng tôi không xin kẹo của bà lão kì lạ ấy nên vẫn còn được an toàn mà thở phào nhẹ nhõm

Trong nhóm này Tôi tên " Khánh Vy"

em gái của tôi tên " Khánh Linh " những đứa còn lại tên

"Yến Nhi"

"Khánh Duy"

"Hoàng Nam"

Năm đứa chúng tôi vừa cảm thấy may mắn, Nhưng cũng sợ hãi, lo lắng bà ta lại tìm đến chúng tôi 1 lần nữa...
 
Truyện Trinh Thám, Kinh Dị
chap 2 : BÀ LÃO VÀ GỐC CÂY GIÀ BÍ ẨN CỦA LÀNG CHÚNG TÔI


BÀ LÃO VÀ GỐC CÂY GIÀ BÍ ẨN CỦA LÀNG CHÚNG TÔI

CHƯƠNG 2:

MÙI KẸO VÀ BÍ MẬT TỬ THẦN

Sau cái đêm kinh hoàng ấy, không khí trong làng như bị rút cạn sinh khí.

Ai cũng sợ hãi.

Không một đứa trẻ nào dám bén mảng tới gần bìa khu rừng phía sau làng nữa.

Mấy đứa trẻ từng xin kẹo hôm đó biến mất không dấu vết, như thể bị nuốt chửng bởi chính lòng đất vậy.

Không tìm thấy, không để lại một manh mối nào...

Năm đứa chúng tôi không thể ngồi yên.

Trong lòng tràn ngập cảm giác bất an và trách nhiệm.

Tôi nhìn em gái...người từng được tôi giữ chặt tay lại để không lao tới chỗ bà lão, và cảm thấy lạnh sống lưng khi nghĩ chỉ cần tôi lơ là một chút... em đã không còn ở đây.

Chúng tôi - năm đứa nhỏ may mắn sống sót , quyết định phải tìm hiểu chuyện này.

Chúng tôi tụ tập ở bãi đất sau nhà Yến Nhi, nơi có căn chòi bỏ hoang được dựng từ những năm chiến tranh.

Không ai lui tới, rất kín đáo.

Khánh Duy là đứa tò mò nhất nhóm, nó mang theo cuốn sổ tay và ghi chú tất cả những gì xảy ra.

"Tụi mình phải biết bà lão đó là ai.

Cái mùi kẹo đó... không bình thường đâu."

- nó nói, giọng run run mà vẫn cố tỏ ra gan dạ.

Hoàng Nam lại có phần dè dặt.

Nó nói từng thấy con chó của nhà ông Tư chết không rõ lý do sau khi liếm được một viên kẹo rơi gần rừng.

"Tao nghĩ mấy viên kẹo đó có gì đó... giống thuốc độc.

Nhưng có lẽ rất bất thường, như là mạnh hơn, kiểu... kỳ dị hơn."

Tôi thì nghĩ khác.

Không chỉ là độc.

Mà là thứ gì đó kéo linh hồn đi.

Có thể là tà thuật ẩn chứa trong mùi hương của chúng

Yến Nhi, đứa hay đọc truyện huyền bí, mở miệng: "Tao từng đọc chuyện về thứ gọi là "mùi dẫn hồn".

Người ta nói mấy thầy phù thủy xưa kia từng dùng mùi thơm để dẫn hồn người sống lạc lối.

Mùi càng thơm, người bị dụ càng dễ mất kiểm soát.

Biết đâu..."

Chúng tôi lặng người.

Em gái siết chặt tay tôi, giọng thì thào: "Chị ơi... nếu mấy bạn đó ăn kẹo, thì... bà lão có thể ngửi thấy mùi trên người họ?"

Tôi như bị sét đánh ngang tai.

Phải rồi.

Mấy đứa đó đều ăn kẹo.

Còn chúng tôi thì không.

Vậy nên bà ta không thể lần theo mùi mà tìm đến.

Mùi kẹo chính là dấu ấn.

Là chìa khóa để bà ta "định vị" linh hồn.

Khánh Duy vội vàng ghi chép.

"Mùi là thứ để định vị linh hồn khiến bà lão lần theo và đi tới để bắt bọn nhỏ đi mất"

Chúng tôi quyết định thử nghiệm.

Mạo hiểm nhưng cần thiết.

Hoàng Nam lấy một túi nilon nhỏ đựng viên kẹo mà nó nhặt được gần gốc cây hôm bữa - may là nó không dám ăn.

Tôi dùng găng tay lượm viên kẹo, bọc trong 3 lớp giấy bạc, nhét vô hũ kín.

Chúng tôi đem hũ đó đến gần rìa rừng - cách gốc cây khoảng 100 mét - rồi rải ít bột phấn lên xung quanh để xem có dấu chân lạ xuất hiện.

Một cái bẫy thô sơ nhưng đủ để kiểm chứng lý thuyết.

Đêm hôm đó, cả nhóm nấp từ xa, quan sát trong im lặng.

Gió rít lên qua từng ngọn cỏ, tiếng cú đêm vang lên nghe như tiếng thở dài ma quái.

Rồi bỗng nhiên, có tiếng động lạ từ phía gốc cây.

Một bóng người gù lưng, tóc bạc phơ, chân đi cà nhắc, lù lù tiến đến gần khu vực có hũ kẹo.

"Là bà ta!!!"

Tụi tôi nín thở.

Bà ta không nhìn quanh, mà chỉ cúi xuống, như...

đánh hơi.

Bà hít sâu, như một con thú hoang săn mồi, rồi cười khục khặc rùng rợn.

Tay bà thò ra lấy hũ kẹo.

Nhưng vừa chạm vào, bà rụt tay lại - như bị bỏng.

Bà hét lên, âm thanh the thé vọng cả khu rừng.

Và rồi - một chuyện kinh hoàng xảy ra - bà ta bắt đầu biến hình.

Làn da nhăn nheo rách ra, để lộ lớp da đỏ lòm bên dưới, như thịt sống.

Cái miệng há ra rộng tới tận mang tai, lộ những chiếc răng như móc câu.

Hai mắt chuyển sang màu đen thẳm, như đáy vực.

Toàn thân co giật, rồi lẩn vào trong bóng tối với tốc độ không tưởng.

Chúng tôi chết lặng.

Tim như ngừng đập.

Sáng hôm sau quay lại, hũ kẹo đã không còn.

Nhưng trên đất có dấu vuốt - 3 ngón dài cào xước mặt đất như muốn xé toạc nền đất đá.

Chúng tôi biết chắc chắn - đó không phải người.

Bọn tôi trở về, run rẩy.

Nhưng cũng biết rõ một điều: bà lão chỉ xuất hiện khi có mùi kẹo.

Thứ kẹo ấy là cách để con quỷ định vị con mồi, dù là ngày hay đêm.

Khánh Duy đề nghị: "Chúng ta phải tìm cách ngăn không cho ai khác lại gần rừng.

Và phải tìm hiểu cái gốc cây ấy có gì đặc biệt.

Tại sao nó lại là nơi ở của bà ta?"

Nhưng trước khi làm điều đó, tụi tôi cần đến một người - người duy nhất từng sống qua nhiều thế hệ ở làng này.

"Bà ngoại tôi" và một bà lão - "mẹ của trưởng làng" , bà ta đến nay là được 97 tuổi thọ so với ngoại tôi thì bà ta lớn hơn rất nhiều

Có thể... bà biết điều gì đó mà chưa từng kể cho ai.
 
Truyện Trinh Thám, Kinh Dị
chap 3 : BÀ LÃO VÀ GỐC CÂY GIÀ BÍ ẨN CỦA LÀNG CHÚNG TÔI


BÀ LÃO VÀ GỐC CÂY GIÀ BÍ ẨN CỦA LÀNG CHÚNG TÔI

CHƯƠNG 3: LỜI NGUYỀN CỦA GỐC CÂY – HỒI ỨC BỊ CHÔN GIẤU

Sau đêm thử nghiệm định mệnh đó, tụi tôi không còn dám đùa giỡn nữa.

Sự thật quá rõ ràng: bà lão không phải người.

Bà ta là thứ gì đó khác, một sinh vật đội lốt người, sống nhờ vào sự biến mất của những đứa trẻ thơ dại trong làng.

Và... thứ kẹo ấy chính là dấu ấn chết chóc.

Tôi quyết định nói chuyện với bà ngoại – người từng sống lâu năm ở làng này, người đã nuôi nấng tôi và em gái từ khi mẹ mất.

Bà không chỉ là máu thịt, mà còn là một kho tàng ký ức sống động của cả ngôi làng này.

Tôi ngồi xuống cạnh bà trong gian bếp lụp xụp mùi khói bếp.

“Ngoại à… ngoại có biết gì về cái gốc cây to ở rìa rừng không?”

Bà ngoại dừng tay, mắt chớp một nhịp rất lâu.

Không trả lời ngay.

Nhưng tôi cảm nhận rõ cơ thể bà thoáng run lên.

“…

Tụi con thấy bà lão đó.

Bà ta không bình thường.

Bọn nhỏ trong làng ăn kẹo xong đều biến mất.

Tụi con theo dõi, thấy bà ta đến... biến hình... và…”

Chén cơm trên tay bà rơi xuống đất vỡ “choang!”

Ánh mắt bà nhìn tôi, sâu hoắm.

Như thể tôi vừa gọi tên một thứ mà bà đã cố quên suốt mấy chục năm.

“Không được... tụi bây không được bén mảng lại gần đó nữa.” – giọng bà khản đặc, run run – “Tụi bây không hiểu đâu… nó... không phải là thứ mà con người có thể chống lại...”

“NHƯNG NGOẠI PHẢI NÓI CHO TỤI CON BIẾT!” – tôi gần như bật khóc – “Chúng con không thể trốn mãi được.

Nếu không biết gì, sau này đến lượt tụi con, rồi tụi con của tụi con… cũng sẽ bị bà ta lấy đi mất…”

Bà ngồi im một lúc lâu.

Cuối cùng, bà thở dài, đôi mắt mờ đục dán vào bức tường đất nứt nẻ.

“Chuyện này... bắt đầu từ rất nhiều năm trước.”

---

> Hồi ức của bà ngoại

“Lúc đó tao mới lên tám.

Cả làng còn nghèo nàn, sống bằng nghề săn bắn và hái lượm trong rừng.

Có một lần, đám đàn ông trong làng vào sâu trong rừng săn nai, thì thấy một cái cây cổ thụ khổng lồ.

To hơn bất kỳ thứ gì từng thấy.

Trong thân cây... có một cái hang rỗng đủ để cả người lớn chui vào.

Ban đầu tưởng là tổ của thú, nhưng càng đến gần, mấy người lớn càng nghe thấy mùi gì đó... thơm ngọt.

Ngọt như mật ong nhưng lạ lắm, mê hoặc, khiến đầu óc quay cuồng.

Một người tò mò chui vào.

Không trở ra nữa.

Người thứ hai, thứ ba... mất tích y như vậy.

Đến khi ông cố của mày – là pháp sư trấn làng hồi đó – tìm tới, thì nói một câu:

‘Không phải cây.

Không phải rừng.

Mà là nó – thứ bị niêm phong hàng trăm năm trước.

Một con quỷ đói khát linh hồn.’

Tụi tao chỉ là dân thường.

Không ai chống nổi nó.

Ông cố con phải dùng phép phong ấn, trói nó lại bên trong gốc cây.

Nhưng…

để làm vậy, phải lập giao kèo.

Một giao kèo máu...”

---

Tôi rùng mình: “Giao kèo gì?”

Bà nhìn tôi trân trối, rồi buông ra một sự thật khiến tim tôi gần như ngừng đập.

“Để trói con quỷ lại, mỗi mười năm, phải có bảy linh hồn trẻ con làm vật hiến tế.

Nếu không… nó sẽ phá ấn, và ăn sạch cả làng.”

Tôi bật dậy: “LÀM VẬY LÀ GIẾT NGƯỜI!

BẢO SAO…

MỖI MƯỜI NĂM LÀNG MÌNH LẠI CÓ TRẺ CON MẤT TÍCH!”

Bà gật đầu, nước mắt lăn dài.

“Bà… bà cũng từng giữ im lặng.

Vì nếu không làm vậy… thì không chỉ bảy đứa, mà cả ngàn người sẽ chết.”

Tim tôi nặng trĩu.

Đầu óc quay cuồng.

Nhưng chưa hết…

“Còn một người nữa... biết nhiều hơn cả bà.

Người cuối cùng từng trực tiếp ký vào bản giao kèo với quỷ.”

Tôi hỏi: “Ai vậy bà?”

Bà đáp:

“Mẹ của trưởng làng.

Bà cụ gần trăm tuổi sống trong căn nhà gỗ sát rìa đầm lầy.”

“Bà ta là người giữ bí mật cuối cùng.

Nếu tụi bây muốn phá ấn, muốn cứu cả làng... thì phải khiến bà ta nói ra cách.”

---

Chúng tôi tụ tập lại, kể hết cho nhau nghe lời bà ngoại.

Khuôn mặt đứa nào cũng trắng bệch.

Nhưng không ai muốn dừng lại.

Tụi tôi đã biết rõ sự thật:

– Thứ tồn tại bên trong gốc cây không phải là bà lão.

– Mà là một con quỷ máu lạnh đội lốt người.

– Nó được nuôi sống bằng linh hồn trẻ con.

– Mỗi mười năm, làng phải cống bảy mạng nhỏ.

– Và… năm nay chính là năm thứ mười!!
 
Back
Top Bottom