Đam Mỹ Truyền Thuyết Hùng Bá

Truyền Thuyết Hùng Bá
Chương 120


Dịch: Mạc Nguyệt

Bách tính thần châu hưởng thái bình, võ lâm giang hồ lại vẫn xôn xao vì chuyện long nguyên. Không có nhiều người biết chuyện có một kẻ sống cả ngàn năm bỗng một ngày nọ chết trong tay thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, lại còn chết một cách nực cười, chẳng hề oanh liệt như cái danh của mình.

Lúc trông thấy Đoạn Lãng cười tươi rói với thần thái sáng láng, Lăng Ngạo Thiên chợt cảm thấy nụ cười ấy trùng khớp với nụ cười của đứa trẻ có gương mặt tròn bầu bĩnh năm nào. Một cảm giác chẳng thể gọi tên bỗng nhen lên trong lòng.

Hắn nhận lấy hộp ngọc nó đưa, cười tủm tỉm hỏi: “Long nguyên là bảo vật hiếm có, Lãng nhi có ăn vụng không đấy?”

Đoạn Lãng ngớ ra rồi nghiêm mặt, nói: “Tất nhiên là không ạ. Báu vật cỡ này đương nhiên phải giao cho sư phụ giữ.”

Lăng Ngạo Thiên bật cười, vỗ nhẹ đầu nó, cất giọng ôn hòa: “Con mèo nhỏ hay ăn vụng bánh trái mà cũng biết tự quản mình, xem ra đã trưởng thành thật rồi. Sư phụ rất phấn khởi.”

Đoạn Lãng ngẩn ngơ rồi nhìn hắn với ánh mắt ấm áp, cười lém lỉnh: “Sư phụ bây giờ chỉ quan tâm mỗi Vân sư huynh thôi, chẳng thương con gì cả, có miếng bánh từ mười mấy năm trước mà vẫn chấp nhặt với con.”

Lăng Ngạo Thiên chọt lên trán nó, cười bảo: “Hừ, con cứ ở đó mà lấy Vân nhi ra làm trò vui đi. Về rồi phải tỷ thí một trận với nó cho tử tế đấy, để ta xem người có thể giải quyết Đế Thích Thiên tài ba cỡ nào.”

Đoạn Lãng nghe thế nhảy dựng lên: “Con không làm! Sư phụ thật bất công, lần nào Vân sư huynh đánh con người cũng giả vờ không thấy, con mới nói huynh ấy có mấy câu mà người chấp nhặt hơn nửa năm trời!”

Lăng Ngạo Thiên phì cười, nhét hộp ngọc đựng long nguyên vào tay Đoạn Lãng trong ánh mắt ngỡ ngàng của nó, cười khẽ: “Con cầm lấy đi. Đằng nào các con cũng phải ăn, ta đã chuẩn bị một ít đan dược hỗ trợ việc hấp thu long nguyên rồi, khi trở về đứa nào cũng có phần. Lần này đừng bảo sư phụ thiên vị nữa nhé.”

Đoạn Lãng cười khúc khích nhận hộp ngọc, sau đấy chạy đi khoác vai Bộ Kinh Vân khoe khoang, chọc ghẹo, và không có gì bất ngờ, lại nhận được vô số cái liếc xéo lạnh lùng.

Nhiếp Phong đi đằng sau cứ ngập ngừng nhìn nó từ nãy tới giờ, nhưng nó vờ như không thấy.

Lăng Ngạo Thiên mỉm cười, không để ý nét mặt và mấy cử chỉ nhỏ của các đồ đệ nữa. Đệ tử Thiên Hạ Hội đi trước dẫn đường, đưa hắn tới một tiểu viện nọ, gặp Nhan Doanh lúc này đã có phần tiều tụy nhưng phấn chấn vô cùng.

Hôm đó, sau cuộc chiến giết rồng, Phá Quân chết một cách im hơi lặng tiếng trong tay ám vệ của Thiên Hạ Hội. Khi Vô Danh và Kiếm Thần đưa đứa bé đến Thiên Hạ Hội, Lăng Ngạo Thiên đã giao thi thể của Phá Quân cho họ xử trí. Nhưng Nhan Doanh dẫu sao cũng là mẹ ruột của Nhiếp Phong, hắn không thể bỏ mặc.

Nhiếp Phong nhìn Nhan Doanh với vẻ mặt phức tạp, ngập ngừng một lúc, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì.

Nhan Doanh chỉ nhìn cậu một chốc với nét buồn thoáng qua rồi âm thầm lại gần Lăng Ngạo Thiên, khiến cả tiểu viện bỗng lạnh đi mấy độ.

Cuối cùng, Lăng Ngạo Thiên bảo các đệ tử đưa nàng ta vào thành Thiên Ấm, bố trí nơi ở đàng hoàng, hoàn toàn ngó lơ những cái liếc mắt đưa tình liên tục phóng tới. Nhiếp Phong tỏ lòng biết ơn sư phụ, nhưng cũng cảm thấy hơi lúng túng, chẳng nói được câu nào với mẹ ruột.

Thấy tâm trạng cậu trầm xuống, Đoạn Lãng không chấp chuyện lúc trước nữa, tiến lên an ủi.

Sau đấy, đoàn người lại đi qua mấy ngã rẽ, cuối cùng tới gặp người quen cũ trong một căn phòng nhỏ kín đáo.

“Thần Toán Tử, đúng là lâu rồi không gặp các hạ.” Lăng Ngạo Thiên nói rất từ tốn với vẻ mặt bình thản.

Lúc này, Nê Bồ Tát không còn mặc bộ áo đen trùm kín từ đầu đến chân, áo vải tầm thường không che nổi các chỗ lở loét, máu thịt nát bấy hay thậm chí cả những đoạn xương trắng hếu. Cả người gã đã như đèn dầu cạn khô, tứ chi không còn hoạt động được nữa.

Nê Bồ Tát nhìn thẳng vào Lăng Ngạo Thiên hồi lâu mới như thể nhận ra hắn, thều thào bằng giọng khàn đặc: “Bang chủ… đã lâu không gặp… có thể… nói chuyện riêng không?”

Lăng Ngạo Thiên quay lại nhìn mọi người rồi khẽ gật đầu, cả bọn nối đuôi nhau ra ngoài. Bộ Kinh Vân nhíu mày nhìn Nê Bồ Tát rồi lại nhìn sư phụ nhà mình, không hề nhấc chân.

Lăng Ngạo Thiên cười khẽ nắm tay nó: “Không phải lo, ra ngoài đợi ta một lát đi.”

Bộ Kinh Vân gật đầu, bấy giờ mới xoay người rời đi.

Cả căn phòng chìm trong im lặng. Mãi lâu sau Nê Bồ Tát mới chầm chậm cất lời: “Bang chủ… nghịch thiên cải mệnh… dựa vào cái gì… được phúc duyên như thế?”

Lăng Ngạo Thiên trầm ngâm một lát rồi thản nhiên nói: “Con người đã được định sẵn sẽ thắng trời, cũng chỉ vậy mà thôi.”

Nê Bồ Tát lắc đầu với vẻ khó nhọc: “Không… bang chủ… là người nằm ngoài vận mệnh… rốt cuộc là… vì sao?”

Lăng Ngạo Thiên bình tĩnh nói: “Rốt cuộc ngươi muốn hỏi gì?”

Nê Bồ Tát trầm mặc một lúc lâu, nỗi căm hận và đau đớn khó lòng vùi dập hiện lên trong đôi mắt vẩn đục. Gã cất giọng nặng nề: “Đời này… ta tự nhận có thể đoán biết thiên mệnh… nhưng cuối cùng… lại sa vào bùn lầy… bị Trời phạt… không được chết tử tế…”

Gã ngừng một lát, đau đớn nhắm mắt lại, mãi một lúc sau mới mở ra, nhìn hắn chằm chằm: “Ta vẫn luôn không cam lòng… tại sao ta chỉ… tiết lộ một chút ý Trời… mà phải chịu khổ sở thế này… còn ngươi nghịch thiên cải mệnh… cuối cùng lại thành chủ nhân thiên hạ… được như mong muốn… rốt cuộc… tại sao… lại bất công như thế?”

Lăng Ngạo Thiên nhìn gã đăm đăm, nói như thể ám chỉ: “Ta có được ngày hôm nay đương nhiên đều có nguyên do. Sao ngươi lại không tin ta chính là lẽ tất nhiên của thiên mệnh?”

“Ha…” Nê Bồ Tát cười thảm đạm: “Thiên mệnh đã bị… ngươi xoay ngược… làm gì còn lẽ tất nhiên nữa?”

“Nói cũng phải.” Lăng Ngạo Thiên cười khẽ, từ tốn nói: “Tất cả những gì ta có đều giúp ta vạch kế hoạch để đạt được những thứ như ngày hôm nay, dù có là thiên mệnh cũng không thể ngăn cản ý chí của ta.”

Nê Bồ Tát bỗng bật ra tiếng cười trầm khàn như thể tiếng cú đêm, nghe rất chói tai. Mãi lâu sau gã mới ngừng cười, nói với vẻ thảm đạm và bất lực: “Thì ra là thế… thiên mệnh… mời ta vào tròng… đùa bỡn trong tay… đời này đã sai rồi!”

Lăng Ngạo Thiên chẳng nói gì, cứ lẳng lặng nhìn gã với ánh mắt đăm chiêu.

Nê Bồ Tát nghỉ một lát rồi lại nói lấp lửng: “Ngươi… và Bộ Kinh Vân…”

Lăng Ngạo Thiên thản nhiên nhìn gã, nói: “Ta và hắn đều đem lòng yêu nhau, sẽ làm bạn tới hết đời. Ngươi thấy sao?”

“Ngươi…” Nê Bồ Tát sững sờ giây lát rồi cất giọng thoải mái: “Hay lắm… muốn gì làm nấy… không bị thế tục ràng buộc… ngươi quả thực bất phàm…”

Nét mặt dịu đi đôi chút, Lăng Ngạo Thiên mỉm cười nói: “Chính là như thế.”

Lúc này, Nê Bồ Tát đã như ngọn nến sắp tắt, sự sống dần trôi đi. Gã nói với vẻ khẩn cầu: “Ta… mệnh số sắp tận… chỉ mong… bang chủ… giải đáp thắc mắc… ngươi… rốt cuộc… đến từ nơi nào?”

Lăng Ngạo Thiên nghiêm mặt nhìn gã, ánh mắt thấp thoáng sát ý.

Dù hơi thở ngày càng mỏng manh, Nê Bồ Tát vẫn mở to mắt nhìn hắn như đang đợi câu trả lời.

Lăng Ngạo Thiên hơi nheo mắt, nhoẻn cười ra vẻ đăm chiêu: “Ngươi biết được chuyện ta có lai lịch bất phàm à? Đúng là không phải dạng vừa…”

Đồng tử mắt co lại, dù đã thoi thóp, Nê Bồ Tát vẫn chờ nghe đáp án.

“Ta rốt cuộc là ai, đến từ nơi nào ư?” Lăng Ngạo Thiên cười nhẹ, quay lưng về phía gã, vừa đi ra ngoài vừa từ tốn nói: “Ta sẽ không nói cho ngươi biết. Ngươi sẽ không bao giờ biết được.”

Nê Bồ Tát đột nhiên trợn trừng mắt rồi cứ thế mà chết. Phàm nhân biết tiên tri, biết tính toán thiên mệnh âu cũng chỉ là cội nguồn cho cuộc đời bi kịch của gã thôi.

Lăng Ngạo Thiên ra khỏi cửa, hơi nheo mắt vì ánh nắng chói chang bên ngoài, đến khi hoàn hồn đã thấy bóng lưng người nọ mặc áo đen, ôm kiếm đứng thẳng tắp.

“Vân nhi…” Lăng Ngạo Thiên khẽ gọi. Bộ Kinh Vân quay người lại, ánh mắt mang vẻ thắc mắc và quan tâm.

Hắn nhoẻn cười đi tới chìa tay với nó: “Ta muốn cùng người nắm tay dạo khắp giang hồ, sống tiêu dao cả đời, người có bằng lòng không?”
 
Truyền Thuyết Hùng Bá
Chương 121


Dịch: Mạc Nguyệt

“Giang sơn vạn dặm như gấm vóc cũng không bằng một nét cười, một cái nhăn mày của người…” Đang buổi giữa trưa, trà lâu bên hồ nườm nượp khách khứa, có tiếng gõ phách cùng tiếng hát du dương từ xa vọng lại, cùng với ánh dương rạng rỡ và lá sen xanh mướt mặt hồ làm lòng người khoan khoái.

Trong tửu lâu, biết bao trai gái bị cuốn theo lời kể hấp dẫn của thuyết thư: có thanh niên tuấn tú, thiếu hiệp hào sảng, mắt sáng lấp lánh đầy nhiệt huyết; có thiên kim tiểu thư, hào môn khuê tú hai má ửng hồng, mắt long lanh đong đầy tình ý. Chuyện kể được non nửa, thuyết thư tạm nghỉ, có giọng nữ xướng ca nối tiếp làm dư vị lắng đọng lòng người.

“Phụt… khụ khụ khụ…”

Làn điệu tuyệt đẹp ấy bị cắt ngang bởi tiếng ho truyền ra từ phòng riêng ở lầu trên, mọi người trong sảnh đều lũ lượt nhìn lên với ánh mắt phẫn nộ, chỉ ước gì xuyên qua rèm che bắn thẳng vào cái tên không biết chọn thời điểm ấy.

Bộ Kinh Vân nhìn nhân vật truyền kỳ khắp đất thần châu đang ho khù khụ vì sặc nước trà với vẻ bất đắc dĩ rồi ngoảnh đầu thưởng thức cảnh hồ sen ngập nắng đẹp lung linh ngoài cửa sổ, coi như không nhìn thấy gì.

Lăng Ngạo Thiên mất một lúc mới hết sặc, nhíu mày nói bằng giọng phiền muộn: “Cái tên Ân Thành này thật là… bảo hắn lan truyền chuyện của chúng ta, nhưng giờ lại thành cả thiên hạ đều cho rằng ta là kẻ si tình chỉ yêu mỹ nhân, không đoái hoài giang sơn. Chỉ không cho hắn từ chức thôi mà? Thế mà dám tung tin thất thiệt về bản tọa, đúng là chán sống rồi.”

Hiển nhiên Bộ Kinh Vân đã quá quen thuộc với tình huống kiểu này, bình thản nói: “Lần sau về cách chức hắn đi cho hắn toại nguyện.”

“Hừ, hắn cứ mơ đi.” Lăng Ngạo Thiên nói bằng giọng hơi hằn học: “Cả trăm năm nữa hắn cũng đừng hòng từ chức. Ta còn phải bắt con cháu của hắn làm cái nghề đó, cho hắn sầu thúi ruột.”

Bộ Kinh Vân thong thả uống trà, từ tốn nói: “Chuyện ly kỳ hơn nữa cũng từng nghe rồi, vậy mà lần nào cũng phản ứng mạnh như vậy, không mệt sao?”

Lăng Ngạo Thiên chau mày nhìn nó, một lúc sau thì giãn hàng mày dài, cười tủm tỉm nói: “Hay là Vân nhi cho sư phụ biết ‘một nét cười, một cái nhăn mày’ mà ‘giang sơn vạn dặm như gấm vóc’ cũng không bằng là thế nào đi.”

“Pực” một tiếng, tiếng hát dưới sảnh lớn ngưng bặt vì đàn bỗng đứt dây.

Bộ Kinh Vân chầm chậm thu tay, cầm chén trà lên nhâm nhi thưởng thức, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lăng Ngạo Thiên cũng thong thả nâng cốc trà nhấp một ngụm, nhoẻn cười nói: “Nửa sau hình như là ‘sư đồ đồng tâm, long phụng kết lương duyên’ thì phải. Chúng ta nghe tiếp nhé?”

“…”



“Trẫm Lăng Diệc Thần phụng thiên thừa vận lập quốc Hoa Hạ, nay làm lễ tế trời, chiêu cáo thiên hạ…”

Tân hoàng lên ngôi từ đầu năm, hôm nay chiêu cáo thiên hạ mới xem như chính thức lập nước. Trong thành lúc này xe cộ nườm nượp, tất cả tửu lâu trà quán dọc đường đến tế đàn đều kín khách, ô cửa sổ nào cũng có rất nhiều người chen chúc nhau ló đầu ra nhìn.

Thiên Hạ Hội thống nhất thần châu đã được hơn mười năm, cuối cùng cũng lập quốc trong sự chờ mong của muôn người, để đất thần châu sang một trang sử mới.

Lăng thị đăng cơ làm hoàng đế, trong triều đình có Ân thị, Tần thị bối cảnh thâm hậu, thế lực lớn mạnh. Ân thị là khai quốc trọng thần, Tần thị là thân thích của hoàng tộc, đều nắm quyền lực lừng lẫy một thời.

Giang hồ vẫn lấy Thiên Hạ Hội làm thủ lĩnh, nhưng môn phái giang hồ tách biệt với triều đình, hỗ trợ lẫn nhau đồng thời tự giữ chừng mực. Trên giang hồ có Nhiếp thị, Đoạn thị của Nam Bắc Sơn Trang và truyền nhân Anh Hùng Kiếm của Trung Hoa Các là các cao thủ đứng đầu, cả hai môn phái đều có danh tiếng lẫy lừng, đệ tử vô số. Ngoài ra còn có rất nhiều bang phái nhỏ mọc lên như nấm sau mưa, khiến giang hồ như thể trăm hoa đua nở, vô cùng náo nhiệt.

Từ chùa miếu đến giang hồ, đâu đâu người ta cũng tôn sùng việc tập võ. “Thánh hoàng” Lăng Ngạo Thiên – ông của hoàng đế đương thời và “thánh quân” Bộ Kinh Vân được công nhận là những người đứng trên đỉnh cao thiên hạ. Truyền kỳ về hai người được lan truyền khắp chốn, ai cũng thích thú lắng nghe.

“Chức danh hoàng thái hậu cuối cùng vẫn thuộc về U Nhược. Ta đoán tối nay trong cung sẽ lại loạn lên cho mà xem.” Lăng Ngạo Thiên cười tủm tỉm uống cạn rượu ngon màu hổ phách trong chén.

Bộ Kinh Vân khẽ nhoẻn cười, bình thản nói: “Hoàng đế là con trai của nàng, không làm hoàng thái hậu thì làm cái gì?”

Lăng Ngạo Thiên “Ha” một tiếng, nói: “Nha đầu đó nói rằng ta là cha nó làm thánh hoàng, con là sư huynh nó làm thánh quân, chi bằng phong cho nó làm thánh công chúa.”

Bộ Kinh Vân nhấp một ngụm rượu mạnh, từ tốn cất lời: “Câu chuyện về thái thượng hoàng và thánh công chúa có vẻ cũng thú vị đấy.”

Lăng Ngạo Thiên khẽ giật khóe miệng, ý cười lan ra trong mắt, “Thực ra hai đứa nó làm thái thượng hoàng và hoàng thái hậu là hợp lắm rồi, nghe có vẻ hơi già thôi chứ không có cảm giác trái luân lý.”

Bộ Kinh Vân tiếp lời: “Thực ra cũng chẳng sao cả. Đến chuyện của hai ta còn được người trong thiên hạ vui vẻ tiếp nhận, nữa là chuyện về thái thượng hoàng và thánh công chúa.”

Lăng Ngạo Thiên cười gượng gạo, “Ta đã thành hình mẫu si tình của thiên hạ, là ví dụ điển hình chỉ yêu mỹ nhân không đoái hoài giang sơn rồi, chẳng lẽ người ta lại không chấp nhận?”

Bộ Kinh Vân ngừng một lát rồi nói nhẹ nhàng: “Cũng chỉ vì sư phụ từ chối đăng cơ, để cháu ngoại của mình lên ngôi hoàng đế thôi.” Nó chợt hỏi: “Rốt cuộc tại sao sư phụ lại từ chối đăng cơ?”

Lăng Ngạo Thiên cười khẽ, khoác vai, ghé sát tai nó, nói: “Tất nhiên là vì… ta chỉ yêu mỹ nhân không màng đến giang sơn rồi… người trong thiên hạ đều biết mà…”

Bộ Kinh Vân hơi nghiêng đầu, trầm mặc không nói.

Lăng Ngạo Thiên lại uống thêm một chén rượu, khẽ thở dài: “Đối với ta, lên ngôi hoàng đế chẳng có nghĩa lý gì, ngược lại chỉ toàn phiền phức. Việc gì phải làm như thế?”

“Tại sao?” Bộ Kinh Vân hơi ngạc nhiên, thắc mắc: “Sư phụ thống nhất thần châu, làm người đứng đầu, nhưng lại không muốn quân lâm thiên hạ. Thật khó hiểu.”

Lăng Ngạo Thiên cười khẽ, chầm chậm nói: “Dù không quân lâm thiên hạ, ta vẫn là thánh hoàng đấy thôi. Khắp thế gian này, chỉ cần ta muốn thì thứ gì cũng sẽ có được, hà tất phải làm hoàng đế, rước khổ vào người?”

Bộ Kinh Vân trầm tư suy nghĩ. Lăng Ngạo Thiên lại ngả đầu lên vai nó, cười bảo: “Ta chiếm lấy thiên hạ là để nắm giữ mọi chuyện trong tay, chứ không phải để thiên hạ này ràng buộc mình. Làm hoàng đế phải ngày ngày lên triều xử lý chính vụ, có gì hay ho? Biết đâu lại có kẻ có mắt không tròng xúi ta lập hoàng hậu, nạp phi tần, đến lúc đó con định xử lý thế nào?”

Bộ Kinh Vân hơi động lòng, ôm eo hắn, ánh mắt cũng tươi vui hơn vài phần.

“Làm hoàng đế có quá nhiều phiền phức…” Lăng Ngạo Thiên nhếch môi, nói tiếp: “Nếu ta thực sự lên ngôi, mà lại chỉ có một đứa con là U Nhược, thì đâu thể truyền ngôi cho cháu ngoại, đến lúc đó người ta lại nhao nhao lên giục ta sinh thêm con trai, thế chẳng phải phiền phức lắm sao?”

Bộ Kinh Vân nhẹ gật đầu, càng ôm chặt hơn.

“Vả lại… làm hoàng đế thì đâu có tự do tự tại như khi đồng hành cùng con du ngoan khắp chốn, đúng không?” Lăng Ngạo Thiên bỗng khựng lại, một lúc sau mới chầm chậm tiếp lời: “Xem ra ta đúng là chỉ yêu mỹ nhân không màng đến giang sơn thật… thì ra người trong thiên hạ… còn nhìn thấu triệt hơn cả ta…”

– Hết chính văn –

- -----oOo------
 
Truyền Thuyết Hùng Bá
Chương 122: Ngoại truyện 1: U Nhược


Dịch: Mạc Nguyệt

Ta chính là U Nhược, đại tiểu thư độc nhất của Thiên Hạ Hội, dưới một người trên vạn người. Tất cả là nhờ ta đây có một người cha vô cùng lợi hại. Ta mà nói ra tên ông ấy, đảm bảo các người sẽ sợ mất mật: Đó chính là bang chủ vang danh thiên hạ, được muôn người kính nể của Thiên Hạ Hội – Hùng Bá.

Vào một ngày nắng đẹp, bản đại tiểu thư quyết định điểm lại những điều hạnh phúc trong cuộc đời mình. Hừ! Để cho các ngươi phải hâm mộ đó! Các ngươi càng hâm mộ ta đây càng vui!



Về chuyện có phải ta sinh ra trong một ngày sắc vàng chói lọi muôn nơi hay không, ta cũng không nhớ nữa. Từ khi biết ghi nhớ, ta đã sống trong tổng đà Thiên Hạ Hội trên đỉnh Thiên Sơn rồi. Nơi đây quanh năm lạnh giá, mây mù vờn quanh, lâu lâu có con chim ngờ nghệch bay qua, đều bị ta lấy làm công cụ luyện chỉ (ngón tay) lực rồi.

Xưa nay ta không có mẹ, chỉ có một người cha. Nhưng ta cảm thấy có cha là đủ rồi, vì càng lớn, ta càng nhận ra cha là người tuyệt vời nhất trên đời. Trước mặt người ngoài, ông ấy là một người cha nghiêm khắc; nhưng trước mặt người nhà, ông ấy hệt như một người mẹ hiền từ. Đôi khi ta nghĩ, nếu ta thực sự có một người mẹ, thì chắc bà ấy sẽ trở nên thừa thãi.

Cha ta là người độc nhất vô nhị trên đời. Với ta, thiên hạ này không có ai vĩ đại được như cha. Ông ấy là bang chủ Thiên Hạ Hội được muôn người kính nể, là thần tượng của vô số hiệp khách trẻ tuổi và là người tình trong mộng của vô vàn thiếu nữ. Cha tốt với ta vô cùng. Còn nhớ hồi ta 2 tuổi, ta được ngồi trên đùi cha, hai cha con cùng xem báo cáo của thuộc hạ. Cha cầm tay chỉ dạy ta từng chữ một. Mỗi lần nhớ được một chữ, ta lại được cha thưởng cho một viên kẹo hoặc một cái bánh. Ôi, cuộc sống mới hạnh phúc làm sao! Nếu gặp chữ nào nhiều nét quá, ta sẽ kéo dài giọng gọi “Cha!”, thế là ông ấy lại ôm ta thơm má, thơm trán, hôn khắp mặt, rồi hai cha con bỏ qua cái chữ nhìn đã thấy đau đầu đó. Đổi lại, ta sẽ dùng ngón tay dính đầy nước miếng chấm lên báo cáo. Cha ta chẳng để bụng bao giờ, còn những người nhận lại báo cáo có để ý hay không thì ta không quan tâm. Nhưng nhiều năm sau, ta tình cờ phát hiện cha sẽ ưu ái những người có bản báo cáo dính đầy nước miếng, thế nên thực ra họ rất thích để ta bôi nước miếng lên báo cáo, càng nhiều càng tốt. Ta nghĩ bụng, năm đó không chơi cho họ mấy vố đúng là thiệt thòi quá mà.

Người cha vĩ đại của ta từng nói, chịu thiệt ở đâu thì đòi lại gấp bội ở đó. Thế nên bản đại tiểu thư âm thầm điều tra, lập danh sách những người được lợi trong vụ “nước miếng” năm đó, đồng thời khéo léo khiến họ phải mua cái này cái kia cho ta, sau vài năm cuối cùng cũng đòi lại được cả vốn lẫn lãi.

Từ khi ta biết ghi nhớ đến giờ, trên đỉnh Thiên Sơn, ngoài ta với cha ra còn một đại sư huynh – Tiểu Sương Sương. Nghe nói hồi bé, ta thường bò đằng trước còn đại sư huynh chầm chậm theo sau. Điều này đã quyết định cả đời này đại sư huynh chỉ có thể theo sau ta.

Ngoài cha ra, đại sư huynh là người ta thích nhất. Vì ta dần nhận ra, ta sẽ chẳng bao giờ chiếm được lợi lộc từ cha ta, nhưng luôn có thể chiếm lợi của đại sư huynh. Cha từng dạy ta phải biết ưu ái người luôn nhường nhịn mình, có vậy người ta mới tiếp tục nhường nhịn mình đến mãi về sau, còn mình sẽ chiếm được nhiều lợi hơn. Thế nên ta nâng đại sư huynh lên vị trí thứ hai trong lòng. Ta thấy đây đã là sự ưu ái to lớn nhất rồi.

Bản đại tiểu thư từ nhỏ tư chất vượt trội, 5 tuổi bắt đầu luyện võ. Từ bấy đến giờ, đại sư huynh luôn là bại tướng dưới tay ta. Cha ta từng nói, không cần biết là mèo gì, bắt được chuột tức là mèo tốt; không cần biết dùng cách gì, thắng là được. Thế là ta bắt đầu học cách đặt bẫy, dùng ám khí, rồi thăng cấp lên thành ba mươi sáu kế. Điều khiến ta hài lòng nhất ở đại sư huynh đấy là lần nào huynh ấy cũng thua rất vui vẻ, sau đấy vẫn bằng lòng chơi với ta. Tiếc là về sau huynh ấy bị cha phái đi hết nơi này đến nơi khác, không còn nhiều thời gian chơi với ta nữa. Nhưng chắc chắn cha cũng nhận ra điểm tốt của đại sư huynh. Cha từng bảo phải biết tận dụng nhân lực, không phải chèn ép, bóc lột họ, mà là khiến họ cam tâm tình nguyện cống hiến hết mình với lòng biết ơn.

Bản đại tiểu thư vẫn luôn nỗ lực quán triệt từng lời dạy của cha. Ông ấy bảo lợi lộc nên hưởng thì không thể thiếu. Cha để đại sư huynh đi cống hiến sức lực thì phải bồi thường tổn thất cho ta. Thế là cha để ta tự chọn bạn chơi trong số các đệ tử nội môn ngụ tại sườn núi. Ban đầu ta hào hứng lắm, nhưng về sau lại tụt hứng. Phải nói thật là quanh đi quẩn lại chỉ có mấy kiểu người. Kiểu thư nhất tìm đủ mọi cách lấy lòng ta, tâng bốc ta lên làm đại nữ hiệp độc nhất vô nhị siêu cấp vô địch trên đời, sau đó nhỏ nhẹ bày tỏ hy vọng được ta chỉ điểm võ công. Hừ! Tưởng ta ngu chắc? Huyền Nguyên Nội Công và Huyền Nguyên Thần Chỉ cha dạy cho ta là võ công độc nhất vô nhị trên đời, đích thân cha ta nghiên cứu, cải biên từ tuyệt chiêu của bản thân. Trừ ta và con cháu sau này của ta, ai cũng đừng hòng học được. Dù có giả làm cháu ta, không phải máu mủ ruột rà cũng vô dụng. Thế là bản đại tiểu thư rất “hào phóng” dùng “thần chỉ” chỉ điểm cho họ, chẳng qua bất cẩn chỉ ra vài cái lỗ thôi. Kiểu thứ hai thì quá ngoan hiền, không dám làm trái ý ta, lúc nào cũng nhìn… cha ta với ánh mắt sùng bái, tôn thờ. Thế nên bản đại tiểu thư lập tức đổi người, không do dự gì hết, vì chẳng thú vị chút nào. Kiểu thứ ba là những kẻ ta căm ghét, khinh bỉ nhất. Chính là cái loại giả vờ thanh cao, thà chết không chịu cúi mình, tất cả chỉ để thu hút sự chú ý của ta, sau đó ngày ngày mặc áo trắng tung bay, sam xanh thanh thoát hoặc hắc y huyền bí. Chẳng khác nào cái lũ ngu si cha từng kể với ta, bị ta chơi đến chết cũng đáng đời. Đại khái có ba tên trượt chân lúc lên vách núi cho chim ưng của ta ăn, hai tên bị ta đứng sau đẩy lên “xả thân vì nghĩa” lúc gặp lưu manh. Ngươi hỏi mấy tên lưu manh kia ư? Một chiêu là giải quyết gọn rồi chứ sao. Nể tình họ giúp ta giải quyết mấy kẻ đáng ghét, ta đã cho họ một cái kết nhanh gọn. Cha bảo rồi, lúc cần khoan dung thì cứ khoan dung.

Cuối cùng, ta cũng tìm được một bạn chơi ưng ý: một hầu nữ mới vào Thiên Hạ Hội tên Khổng Từ. Nàng ấy quả là hiền thục, thiện lương, khác hoàn toàn cha ta, là “hàng hiếm” mà cha ta thường nói. Thế là ta bắt đầu quan sát nàng ấy. Về sau, ta phát hiện Khổng Từ thực sự rất tốt. Ta chỉ tình cờ làm vài việc tốt thôi, mà nàng ấy thề sống thề chết theo ta đến cùng. Cha ta bảo người hầu trung thành rất khó kiếm, người hợp ý mình càng khó kiếm hơn. Thế nên A Từ trở thành thị nữ kiêm bạn chơi lâu dài của ta, thường xuyên theo ta dạo chơi khắp nơi. Nói chung ta khá là hài lòng.

Sau này ta phát hiện được một người nữa cũng rất thú vị, chính là Văn Sửu Sửu theo hầu đại sư huynh. Tên này vừa thú vị vừa thông minh. Cha ta bảo người thông minh chẳng có gì xấu, phải thông minh thì mới dễ dùng. Thế nên ta cứ “vô tình” sai khiến tên đó, tận dụng đến triệt để. Cuối cùng, lần nào thấy ta, Văn Sửu Sửu cũng hô “U Nhược tiểu thư văn thành võ đức vạn thọ vô cương”. Câu này bắt nguồn từ câu chuyện <i>Tiếu ngạo giang hồ</i> cha từng kể cho ta. Thật ra ta khá thích Đông Phương Bất Bại trong câu chuyện đó, làm việc quyết đoán, không từ thủ đoạn, rất tàn nhẫn, nhưng cũng hết tình hết nghĩa với người mình thương. Quả là một nhân vật làm người ta cảm khái. Chỉ tiếc vẫn chưa đủ nhẫn tâm, đáng ra phải giết Nhậm Ngã Hành từ lâu rồi mới phải, cũng không nên tha cho Nhậm Doanh Doanh, càng cần giải quyết sớm Hướng Vấn Thiên. Nhưng cha ta bảo, có những người sinh ra đã có số làm nhân vật chính, ví dụ như Nhậm Doanh Doanh, có người sinh ra số trời đã định chỉ có thể làm đá lót đường, ví dụ như Đông Phương Bất Bại mang danh đệ nhất thiên hạ cuối cùng vẫn chỉ là nhân tố giúp Lệnh Hồ Xung vươn tới đỉnh cao. Sau khi quan sát, ta đột nhiên phát hiện cha ta có số làm nhân vật chính. Nhưng cha lại nói một núi không thể chứa hai hổ, nếu có hai nhân vật chính thì rất có thể một trong hai người chính là con tốt thí. Thế là bản đại tiểu thư bắt đầu quan sát những kẻ có xu thế trở thành nhân vật chính, quyết diệt trừ mối nguy từ trong trứng nước.

Sau khi ta âm thầm tiêu diệt đại đệ tử, đại sư huynh của một số môn phái nhỏ, rốt cuộc cha không chịu nổi, gọi ta đến hỏi cho ra lẽ. Biết được suy nghĩ của ta rồi, cha thở dài, kể ta nghe câu chuyện <i>Anh hùng xạ điêu</i>. Ta nghe xong mà giật mình, cô gái thông minh xinh đẹp Hoàng Dung gì đó chẳng phải hóa thân của đại tiểu thư ta đây sao? Người như thế sao lại yêu kẻ ngốc nghếch, khờ khạo như Quách Tĩnh? Thế là sau đấy, ta lại âm thầm xử lý thêm mấy tên nhà quê lên tỉnh trông có vẻ khù khờ.

Tháng ngày đi giải quyết nhân vật chính của bản đại tiểu thư cuối cùng cũng kết thúc, vì sau một lần ra ngoài, cha ta dẫn nhị sư huynh về nhà. Trong nội môn có biết bao nhiêu kẻ mơ mộng được làm nhị sư huynh của ta, vậy mà cha ta lại nhận một người ngoài làm đồ đệ. Phải công nhận là cha rất “chất”.

Lần đầu tiên nhìn thấy nhị sư huynh Bộ Kinh Vân, ta tưởng như nhìn thấy hào quang nhân vật chính tỏa sáng khắp trời. Đây rõ ràng là kiểu nhân vật chính lạnh lùng. Thế nên ta đề cao cảnh giác, bắt đầu một loạt hành động thăm dò. Nhưng cuối cùng ta vẫn phải chào thua, vì huynh ấy cả năm trời không nói với ta câu nào, trong khi ta chủ động bắt chuyện với huynh ấy suốt. Ta đoán huynh ấy cùng lắm chỉ là vai phụ siêu cấp kiểu như Tây Môn Xuy Tuyết thôi, không thành nhân vật chính được, tốt nhất không nên lãng phí sức lực nữa, đi tìm nhân vật chính chân chính mới phải đạo.

Sau này, ta có thêm hai sư đệ là Nhiếp Phong và Đoạn Lãng, hai bé rất điển trai. Liệu chúng có số làm nhân vật chính không? Ta quyết định không để ý đến nữa. Nghĩ kĩ thì, nếu thực sự có số làm nhân vật chính, thì đã bị cha ta giải quyết từ lâu rồi, đâu cần ta phải lao tâm khổ tứ. Dạo này ta đang dạo chơi tứ phương, cha còn bảo đại sư huynh đi cùng ta, đúng là chu đáo. Ừm, khi nào về ta sẽ kể cho các ngươi nghe chuyến đi đặc sắc của ta. Còn bây giờ, các ngươi cứ ở đó mà hâm mộ đi.

- -----oOo------
 
Truyền Thuyết Hùng Bá
Chương 123: Ngoại truyện 2: Vô Danh


Dịch: Mạc Nguyệt

Ta là một người đã chết, không có họ tên.

Tất cả những gì thuộc về quá vãng, tên tuổi, vinh quang, danh dự, ơn nghĩa hận thù, ta đều đã từ bỏ. Những thứ ngoài thân ấy không còn ý nghĩa gì với ta nữa.

Khoảnh khắc nàng mỉm cười chết trong lòng ta, dường như mọi thứ đã rời xa ta rồi. Đau thương sâu sắc nhất đời người là cào xé tim gan ư? Không, là chai sần, chết lặng, không còn gì để lưu luyến. Thế là ta vung kiếm, dùng một chiêu duy nhất giết sạch kẻ thù bao vây mình. Ta đặt tên cho nó là Bi Thống Mạc Danh. Đó là chiêu thức mạnh nhất của ta tính đến hiện tại.

Từ đó trở đi, ta rời xa nhân gian, xây một căn nhà đá nhỏ bên suối, quyết định sống như thế đến hết đời.

Ta còn lại gì? Kiếm ư? Không, là rượu.

Bản thân ta là kiếm, kiếm chính là ta, nên ta sẽ không bao giờ đánh mất kiếm, dù cho ta đã thành người chết.

Nhưng ta vẫn cần rượu.

Trái tim ta còn đập, nhưng lòng ta đã chết. Thế nên ta uống rượu. Khi không còn biết chuyện đời, dường như ta đã chết thật rồi.

Ta vẫn luôn đến quán đó mua rượu. Loại rượu lâu năm do chủ quán tự tay ủ rất mạnh, ta không nếm được vị nào khác ngoài vị cay nồng.

Ngày đông năm ấy, giữa những cơn gió buốt, ta nhặt được một đứa bé tím tái vì lạnh. Ta bắt đầu do dự. Cuộc sống đơn độc của ta nay có thêm một người. Ta đặt tên cho nó là Kiếm Thần. Nó rất có khiếu luyện kiếm. Cõi lòng như mặt hồ phẳng lặng của ta bắt đầu gợn sóng. Cuối cùng, ta nhận Kiếm Thần làm đồ đệ, dốc lòng dạy nó kiếm pháp.

Kiếm Thần lớn dần, thế là có người đi mua rượu cho ta. Nó là một đứa trẻ hoạt bát. Ta không muốn nó phải đè nén bản tính chỉ vì ở với người kiệm lời như ta, nên không cấm nó trò chuyện với người khác và những người ở quán rượu.

Thế rồi một ngày, ta cảm nhận được sự tồn tại của một người khác ngoài Kiếm Thần. Đó là một cao thủ.

Kiếm Thần không bị người đó khống chế, mà nhẹ nhàng chạy đến tầm kiểm soát của ta. Khi nhận ra điều này, ta thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu trong lúc Kiếm Thần chạy về đây, kẻ đó có hành động bất thường, ta sẽ cho hắn “nếm mùi” Bi Thống Mạc Danh.

Nhưng người đó không hề có ác ý, bầu không khí quanh thân có vẻ hiền hòa. Ngay khi nhìn thấy hắn, ta đã đoán ra thân phận nhờ khí chất toát lên từ người hắn. Đó chính là bang chủ Thiên Hạ Hội, một tổ chức hùng mạnh trỗi dậy mấy năm gần đây.

Từ lâu ta đã rời xa giang hồ, nhưng không có nghĩa ta không biết gì cả.

Hắn bảo muốn mời ta uống rượu, nên chúng ta mỗi người ngồi một bên, tự mình thưởng rượu.

Uống xong, hắn đột nhiên nhắc đến kiếm đạo của ta. Hắn hiểu tường tận về ta. Ý chí chiến đấu bất chợt sục sôi trong lòng, thế nên… chiến!

Thật bất ngờ, hắn phá được Bi Thống Mạc Danh của ta. Đột nhiên ta nghĩ, không biết bao năm nay mình đã bỏ qua bao nhiêu cao thủ. Lòng ta như sống lại, ta vẫn muốn trở nên mạnh hơn.

Thì ra chiêu thức của hắn được cải biên từ đao pháp. Hắn chẳng ngại ngần nói ra đao quyết, nên đương nhiên ta cũng nói cho hắn nghe kiếm quyết Bi Thống Mạc Danh. Dường như hắn rất hiểu ta, biết ta không muốn mắc nợ ai bao giờ. Đao quyết không có nhiều giá trị với ta, nhưng kiếm quyết với hắn thì sao? Hắn muốn… tự mình luyện? Hay là truyền cho người khác?

Mà cũng chẳng sao cả, Bi Thống Mạc Danh đâu có dễ luyện như thế. Nếu chưa từng trải qua nỗi đau tột cùng, tuyệt đối không thể phát huy uy lực của nó. Kiếm Thần đã luyện bao lâu nay vẫn chẳng có tiến triển, còn chưa chạm đến ngưỡng cửa. Hắn cũng không phải ngoại lệ.

Hắn nói muốn làm bạn với ta.

Bạn ư? Ta không cần.

Hai năm sau đấy, cứ cách nửa năm, hắn lại xách theo rượu ngon đến tìm ta vào đêm trăng tròn. Rượu của hắn rất ngon, nên ta cũng vui vẻ nhận lấy.

Kiếm Thần rất thích đấu võ mồm với hắn, hắn cũng nhân cơ hội đó trêu chọc Kiếm Thần. Vậy mà ta lại không thấy ồn ào, cảm thấy lòng mình như thêm mấy phần sức sống.

Ngày rằm hôm đó, hắn lỡ hẹn. Ta ngồi uống rượu, thưởng trăng một mình.

Hôm sau, đêm mười sáu, ta dắt Kiếm Thần đến thành Mẫn Phương gần đó dạo chơi. Dường như ta đã mê rượu ngon của Thiên Nhất Các rồi.

Lâu lắm rồi ta không hành hiệp trượng nghĩa, nhưng ta vẫn ra tay mà chẳng hề do dự. Lúc đó, ta cảm nhận được hắn ra tay gần như cùng lúc với mình. Hắn vẫn luôn ở gần đó? Hay chỉ tình cờ đi ngang qua? Chẳng lẽ không phải trùng hợp? Ta không nghĩ nhiều, hoặc có lẽ… không muốn nghĩ nhiều.

Hắn ôm đứa trẻ bị thương đó lên, hỏi ta có thể cho hắn ở nhờ vài hôm không. Ta không từ chối.

Đứa trẻ đó tên là Hoắc Kinh Giác. Tố chất của nó còn vượt trội hơn cả Kiếm Thần. Nhưng xung quanh nó như có băng lạnh, sâu trong đáy mắt là lệ khí tuôn trào. Người như vậy quá nguy hiểm.

Trong lúc đứa trẻ đó ở lại chỗ ta dưỡng thương, ngày nào ta và hắn cũng uống rượu, chơi cờ. Ta nhận ra hắn rất tốt với nó. Âu cũng là lẽ thường tình, nó có tố chất nhường ấy cơ mà.

Giang hồ đồn rằng Hùng Bá là người nhân nghĩa, chính trực, mang trong mình khí chất hào hiệp. Nhưng sau mấy năm quen biết, ta lại nghĩ khác. Những kẻ mở mồm ngậm miệng là nói đến nhân nghĩa đạo đức mà đứng trước mặt ta, chắc ta đã không chịu nổi cho kẻ đó một kiếm rồi. Bởi năm ấy ta bị hạng ngụy quân tử hãm hại, còn liên lụy cả… nàng.

Nhưng khi tiếp xúc với ta, hắn lại vô cùng thoải mái, không nhắc nhiều đến chuyện giang hồ, cũng không có ý định chiêu mộ. Thế nên ta mới bằng lòng uống rượu, chơi cờ với hắn. Có lẽ sau cùng, ta vẫn cảm thấy cô quạnh.

Đêm đó, ta hướng dẫn Kiếm Thần luyện kiếm, bị hắn khơi dậy chiến ý nên quyết định đánh một trận. Hoắc Kinh Giác trốn sau cửa nhà nhìn trộm, nhưng ta không nói gì.

Hắn dùng cách đánh mới lạ, đầy bất ngờ để phá chiêu kiếm của ta, quả là tâm tư tinh tế. Sau đấy, hắn bảo muốn nhận Hoắc Kinh Giác làm đồ đệ. Ta biết mình không thể ngăn cản, nhưng không khỏi lo âu. Nếu có ngày Hoắc Kinh Giác trở thành sát thần, chỉ e đến hắn cũng không ngăn nổi.

Không ngờ hắn lại bảo muốn truyền dạy Bi Thống Mạc Danh cho Hoắc Kinh Giác. Thực lòng ta không muốn, nhưng hắn đã biết kiếm quyết, hỏi ý ta âu cũng vì nể tình giao thiệp bấy lâu. Thế là ta đánh cược với hắn, nếu trong vòng ba ngày, Hoắc Kinh Giác có thể đánh bại Kiếm Thần, ta sẽ không có ý kiến gì nữa. Ta biết điều này gần như là không thể, vậy mà hắn vẫn đồng ý. Hắn tin tưởng đứa trẻ đó đến vậy sao?

Trong lúc thách đấu, Hoắc Kinh Giác nắm bắt được kiếm ý của Bi Thống Mạc Danh, dùng chiêu này đánh bại Kiếm Thần. Ta không còn gì để nói, chỉ đành dõi theo bóng hai người rời đi.

Mấy năm tiếp theo, hắn thường xuyên gửi thư bàn luận về võ thuật với ta, thi thoảng lại xách rượu tới chơi, chúng ta lại uống rượu, chơi cờ, rất thích ý. Ta tự hỏi phải chăng mình đã thực sự coi hắn là bạn?

Ta tình cờ biết tin có người đang truy sát Quỷ Hổ, thế mới hay mình vẫn chưa buông bỏ được. Cuối cùng, ta cứu hắn, nhìn hắn ôm thi thể cô gái ấy mà như thấy được mình khi xưa. Bấy giờ, ta chợt hiểu cảm giác người đã khuất xa, dường như thực sự trút được gánh nặng bấy lâu, tưởng chừng giác ngộ, chuẩn bị đột phá, nhưng vẫn còn thiếu cái gì đó.

Chớp mắt, ta và Hùng Bá đã quen biết nhau được bảy năm. Một hôm, hắn đột nhiên gửi thư nói cho ta hay về cầu nối với đất trời, khiến ta vỡ vạc ra nhiều. Sau khi bế quan một tháng, rốt cuộc ta đã đột phá, sáng tạo ra chiêu thức mới, đặt tên là Vạn Kiếm Quy Tông.

Xưa nay ta không muốn mắc nợ ai. Hắn giúp ta đột phá, nên ta giúp hắn cứu người. Chẳng ngờ lần này lại gặp Kiếm Thánh… đối thủ cũ đã lâu không gặp.

Ta gặp lại đứa trẻ năm đó – Hoắc Kinh Giác. Mới có năm năm mà nó đã thành tuyệt thế cao thủ. Ngày ấy ta chỉ nghĩ nó có tố chất nhỉnh hơn Kiếm Thần một chút, nay xem ra là hơn xa. Nhưng lệ khí của nó chẳng những không giảm mà còn tăng, trước mặt ta mà vẫn muốn giết người. Sự khát máu ấy khiến ta lo lắng. Chắc phải nhắc nhở Hùng Bá thôi, không phải vì hắn… mà vì đại nghĩa. Ta không muốn chứng kiến một sát thần từng bước trưởng thành.

Kiếm Thánh chưa đột phá, dẫu không cam tâm vẫn đành rời đi. Ta không có ý định lấy mạng hắn, huống chi hắn còn là người chứng kiến nhiều chuyện trong quá khứ của ta.

Thì ra người đó thực sự bị thương nặng, ta còn tưởng hắn chỉ viện cớ. Hắn giúp ta đột phá trước, rốt cuộc thiên hạ này còn ai có thể dễ dàng làm hắn bị thương? Dù hắn viện cớ thật cũng không sao, ta vốn mắc nợ hắn, đương nhiên phải báo đáp một lần. Nếu không phải như vậy… liệu ta có can thiệp vào chuyện này không? Ta cũng không biết nữa.

Thiên Hạ Hội và Vô Song Thành đã không thể chung sống hòa bình nữa. Giang hồ sắp loạn.

Nhưng lúc này, ta lại để Kiếm Thần ra ngoài trải nghiệm. Nó bằng tuổi Hoắc Kinh Giác, nhưng thực lực lại kém xa, phải rèn giũa một phen mới được. Nó có con đường của riêng mình, không cần phải theo ta sống ẩn dật, lánh đời.

Mà có thật là ta không can dự vào chuyện giang hồ nữa không? Từ khi nhặt Kiếm Thần về, từ khi gặp hắn, dường như… ta đã không thể né tránh những mối ràng buộc trần thế nữa.

Nhưng vậy thì đã sao? Ta vốn chưa chết, vốn không cần tự lừa gạt bản thân. Người ở đâu, giang hồ ở đó.

- -----oOo------
 
Back
Top Dưới