Cập nhật mới

Khác [Truyện ngắn] Quả tình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
133139813-256-k314565.jpg

[Truyện Ngắn] Quả Tình
Tác giả: Reigia
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quả tình là quả mua tình



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
[Truyện Ngắn] Quả Tình
Mở đầu


Edited: 04/03/2018

"Em có biết, quả cọ là quả tình không?"

"Cậu nói lạ, quả cọ chỉ là quả cọ thôi chứ." cái Thẩm vừa nói, vừa bóp vai cho cậu cả nhà họ Đinh làng Ẻn, không khỏi khúc khích.

"Ấy thế mà có đấy." cậu cả đáp lời, khoan khoái tận hưởng ngón tay của con bé bấm trên bả vai và gáy cậu "À, ngày mai em lên Ấm Thượng, gửi cho cậu món đồ vào nhà cô Hải nhé!"

"Cậu vẫn chưa từ bỏ cô Hải sao?

Em nói rồi, khắp Thanh Ba, Hạ Hòa, Ấm Thượng này, có cô gái nào mà không si mê cậu.

Hay cậu bỏ quách cô Hải đi rồi rước về đôi thiếp cho ông, bà vui lòng?"

"Con bé này, em toàn xui dại cậu thôi.

Cậu có ý của cậu, cứ làm theo là được!"

Thẩm đáp dạ thật ngọt, rồi vừa bóp vai cho cậu, vừa ngóng cổ ra ngoài sân.

Nắng mùa đông vừa vàng vọt, vừa cong cớn.

Lạnh lẽo đến run người.

Mà đây cũng là mùa cọ thật.

Nổi tiếng vùng trung du, người ta đến cái đất tổ này vì rừng cọ, vì đồi chè, mà bỏ lơ đi quả cọ vừa bùi vừa thơm.

Thẩm ngơi tay khi cậu cả xua nó đi.

Cũng hầu hạ cậu được bốn, năm năm, Thẩm biết tính cậu mình.

Cậu kiệm lời, nhưng hay cười và dễ tính.

Mắt lúc nào cũng như sắp cười, mà mơ màng, mà xinh đẹp.

Cậu cả hay đọc sách, rương sách của cậu là thứ cậu quý nhất.

Nhớ năm nào lũ về, ngập nhà ngập cửa, cậu lùa hết trâu bò lợn gà, nhưng trên vai lại quẩy đòn gánh đầy sách mà đi.

Cậu quý sách lắm.

Nhiều lúc, Thẩm không hiểu, có gì trong những quyển giấy vừa mỏng vừa cũ lại cuốn hút cậu thế.

Nhưng khi nó hỏi, cậu nhìn nó rồi gõ quạt vào trán nó mà rằng "Em không hiểu được đâu."

.

Thẩm mang theo tay nải đựng cái hộp mà cậu cả đã dặn đem cho cô Hải.

Gọi là cô Hải, nhưng thực chất cũng là con nhà nông.

Có điều có ít đất mà canh tác, nên không rơi vào cảnh cùng đinh như Thẩm mà bị bán làm con ở.

Cô Hải gặp Thẩm, tươi cười, lộ ra hàm răng đen bóng.

Cô mời Thẩm ít giầu, nhưng Thẩm rụt rè lắc đầu.

"Cậu cả nhà em gửi cô cái này." nó đưa cho Hải, Hải nhận lấy, nụ cười chợt tắt ngúm trên gương mặt trái xoan.

Hải không đáp, Thẩm cũng chẳng biết nói gì, liền đội nón lên rồi vội vã xin về.

Nhưng đột ngột, bị Hải gọi giật lại.

"Em về nói với cậu Hiển, chuyện hôm trước tôi kể ra, chỉ là buột mồm mà bịa đặt, cậu đừng tin!"

"Chuyện gì cơ ạ?"

"Em cứ nói với cậu, cậu tự khắc biết."

Hải đăm chiêu "Em về cẩn thận, bữa sau lại chơi lâu hơn, tôi mời em nồi trám muối với rau sắn."

"Dạ, em cảm ơn cô."

...

Thẩm về nhà, mang theo đôi cá mua được.

Người bán hàng bảo bắt được ở đầm Công.

Thẩm còn bĩu môi "Làm như tôi lạ gì cá đầm Công ý.

Nhưng thôi gửi tiền chú, lần sau có cá ngon để dành cho tôi."

Cậu cả nhà nó thích ăn cá.

Mà phải là cá đầm Công cơ, nơi khác, cậu ăn là nhận ra ngay.

Mà cả cá làng Ẻn này, cũng chỉ có mình nhà cậu với nhà ông Hai Liễu là có đủ tiền mua cá thôi.

Đầm nhiều cá thật, nhưng bắt nhiều thì cũng hết, lại còn mùa cạn, cá kéo nhau đi hết rồi.

Thẩm mở cổng, chào mấy anh phu, sau đó vòng thẳng xuống bếp mà làm cá.

Đang làm, chợt nhớ đến lời cậu ngày hôm qua "Em có biết quả cọ là quả tình không?", nó mới tò mò hỏi chị Tiễu.

"Chị này, quả cọ có tên khác không?"

"Không, sao mày hỏi thế?"

"Em tưởng còn tên khác là quả tình!"

"Làm gì có quả nào là quả tình?"

Chị Tiễu trợn mắt nhìn "Mày bịa ra đấy à?"

"Đâu, em tưởng thôi...

Chắc tại nằm mơ, nó ra cái tên này nên em nhớ nhầm ý mà."

Nó nhe hàm răng đen của mình ra trước chị Tiễu rồi hì hục chặt đầu và đánh vảy con cá.

.

Đêm thanh vắng.

Con bé trải chiếu cho ông và bà lớn trong nhà ngồi ở sân.

Dưới đất là một bình rượu gạo, đôi tép làm đồ nhắm.

Cậu cả và cậu hai ngồi xếp bằng dưới trăng, vừa nhắm rượu, vừa bàn chuyện thời, chuyện thế.

Trời đổi sang màu xanh đẫm như màu đêm, nhưng lại sáng hơn cái sắc thăm thẳm của màu đen.

Cái thuở nhập nhoạng tối, mà mùa đông, rét căm căm, vẫn cứ ngồi trên nền chiếu mà ngóng trời.

Thẩm không hiểu, chỉ nghe những tiếng nói chuyện như rì rầm, lại như than thở.

Cậu cả trầm ngâm, cuối cùng, lại khiến Thẩm sững sờ.

"Con không thừa kế gia tài đâu thầy à."

Kế đó, là tiếng quát mắng om sòm cùng gà bay chó sủa nhặng.

Nhưng Thẩm đang rửa bát, nên cũng không nghe rõ những lời sau đó.

Chỉ biết, hình như cậu cả lại bị mắng rồi.

.

Tiếng guốc gỗ lạch cạch, Thẩm thắp đèn dầu, nhìn bóng người lù lù tiến vào.

Nụ cười của cậu mệt mỏi, còn nó thì thở dài.

Nhớ lại lời cô Hải nói lại sáng nay, nó chuyển lời.

"Cậu à, hôm nay con gặp cô Hải rồi.

Cô nhắn con nói với cậu rằng chuyện hôm trước cô kể là bịa đấy, cậu đừng tin."

Động tác của cậu như dừng lại.

Sau đó, trên môi cậu là một nụ cười rất rất khổ.

Nó không giống với bất cứ biểu cảm nào của cậu hết.

Thẩm im lặng.

"Em muốn biết câu chuyện đó như thế nào không?" cậu ngồi lên ghế, chống tay lên bàn, ánh mắt nhìn vào ngọn lửa bập bùng trên cái đèn dầu.

Thẩm không đáp, nhưng giọng của cậu chầm chậm ập đến, nghe như vọng về từ cõi miền xa thẳm.

"Chuyện về quả tình, đem tình cảm một đời gói vào một quả cọ.

Truyền thuyết này từ rất rất lâu rồi."

Cậu hắng giọng kể.

Đèn cạn dầu, chuyện kết thúc, Thẩm nhận thấy má mình ươn ướt.

Nó lóng ngóng quẹt hết nước mắt của mình, thút thít.

"Cậu, sáng rồi, cậu nghỉ chút đi, em đi làm đồ ăn sáng cho cậu."

"Không cần đâu." cậu lắc đầu "Em ra vườn sau, dạo trước, cậu có trồng một đóa cúc.

Lấy cho cậu ba bông."

"Dạ."

Lúc Thẩm đem bông cúc trở về, cậu đã đi không còn dấu vết.

...

Sau đó không lâu, quân Minh kéo sang, giương cao khẩu hiệu Phù Trần Diệt Hồ,

Giữa thời ly loạn, hình như, Thẩm nhác thấy bóng câu chuyện cậu Hiển đã kể hôm nào.

- TBC -

A/N: nhân một buổi chiều có rất nhiều việc nên bôi ra, truyện sẽ còn nữa.

Và ngắn thôi ạ.
 
[Truyện Ngắn] Quả Tình
Chương 1 - Kẻ lạ


Edited: 04/03/2018

Chương 1: Kẻ lạ

Thẩm dụi mắt.

Gió đêm mênh mang, lại kéo theo những nỗi lo âu vô hạn.

Nó nhắm mắt, rồi rùng mình.

Gió độc quá!

Vùng Tam Giang này mấy tháng nay đón nhận không biết bao nhiêu quân đến rồi đi.

Cảnh sắc vẫn êm đềm, chỉ có lòng người là mơ hồ cảm thấy sợ hãi.

Từng tấc, từng tấc đều linh cảm chuyện chẳng lành.

Thẩm gò đầu gối, ôm lấy bản thân rồi lắng nghe thanh âm trong đêm.

Tiếng người bên sông Thao vẫn vọng về, hò dô vang một góc trời.

Nghe như thuở hồng hoang, lại găm bao nhiêu nỗi âu lo.

Thẩm thở dài.

Cậu cả đã rời đi được nửa năm, ông bà lớn và cậu hai lại coi như không biết, nhắm mắt làm ngơ.

Thẩm và mấy đứa hầu còn lại vẫn ngày ngày làm việc, mải miết như kiểu đã quên rằng còn có một cậu trai họ Đinh tên Hiển ở đất làng Ẻn này.

Nhưng nó biết, lại chẳng phải vậy.

.

Nó ra sông Thao ngắm cảnh.

Nhưng nửa đường bị quan binh chặn lại.

Nó là dân quê, tuy không hiểu, nhưng cũng lờ mờ đoán ra đây chẳng phải chuyện tốt lành.

Nếu có cậu ở đây, chắc cậu sẽ biết sắp có chuyện gì xảy ra.

Chiến tranh à?

Chiến tranh.

Cái từ nghe như đã trôi qua cả trăm năm, nào có ngờ vào một ngày bình an lại dội về nghe nhức nhối.

Ấy thế mà, ngày dội về ấy, lại là ngày nó gặp lại cậu.

Mà ngày đấy, phải là vào mùa đông, tháng chạp, rét mướt buông đầy trên gánh vai dân chúng.

Lầm than muôn nơi, luôn tuồn cả vào những nơi tưởng chừng như bình an nhất.

Thẩm những tưởng sẽ chẳng bao giờ phải chứng kiến binh đao.

Mà cũng chẳng riêng gì nó, ai cũng mong rằng sẽ chẳng bao giờ chứng kiến đầu rơi máu chảy.

Mới năm trước, gió lạnh quẩn quanh, vẫn còn bóc quả cọ cho cậu ăn.

Mà đông năm nay, gió mưa tan tác dưới lê đao và kiếm khí.

Nó không cười, cũng không mếu, chỉ trơ ra nhìn cậu của nó ngày xưa ngồi trên lưng ngựa, mà trong đầu hình thành hai chữ ghê người "Phản quốc".

Thẩm ít học, nhưng nó biết phản quốc nghĩa là gì.

Và nó cũng biết, phản quốc phải mang tội ra sao.

Nhưng nó ngậm miệng, câm như hến trước hình hài của cậu chủ hằn vào mắt nó.

Có muốn, cũng không thể nào bật khóc.

Đâu đó trong khoang ngực, nó thấy tim đập bùm bụp, vừa sợ hãi, vừa chua chát.

Cậu à, sao cậu lại bỏ ông và bà mà đi?

Sao cậu bỏ em mà đi?

Sao cậu lại bỏ đi?

.

Cái kiếp làm nô dưới thời bình và kiếp làm nô dưới thời loạn khác nhau rất xa.

Đừng nói đến chén cơm chén canh là đồ thừa đồ cặn, mà ngay cả chủ nhân để hầu hạ cũng là một lũ người man rợ.

Quân Minh chiếm lấy Tam Giang vào tháng chạp năm ấy, để lại phía sau một khắc giao mùa đầy tiếng oán tiếng than.

Nhưng những tiếng kêu cùng khổ đấy bị dìm trong khói lửa binh đao.

Nó cũng chỉ là phận con tằm nhả tơ, là con sâu cái kén, bị dày vò vặn vẹo đến méo mó cả hình người.

Mà côn trung làm gì có tiếng, tiếng kêu lên cũng chỉ là thanh âm bị bóp nát.

Nên cuối cùng, cái Thẩm lặng im mà nhìn thời cuộc chỉ còn máu và nước mắt.

Nó bị bán đi cho thêm cho dăm nhà nữa.

Bởi cái ngày mà quân Tàu chiếm được vùng này, gia đình nhà họ Đinh đã ly tán, chỉ còn mình nó trơ trọi mà chờ đợi.

Nó chờ đợi cậu cả của nó về rồi bảo rằng mọi chuyện đã ổn rồi, cậu sẽ đưa em về với thầy và mẹ.

Cậu về thật, nhưng mọi chuyện lại chẳng ổn tí nào.

Cậu về dưới tư cách của kẻ trong lòng địch.

Cậu về với tư cách kẻ phản bội đất nước, phản bội non sông.

Thẩm biết thế là sai, rất sai.

Và đó là lần đầu tiên Thẩm mừng vì ông và bà lớn với cậu hai đã ly tán.

Sẽ chẳng còn ai ở đất làng Ẻn này nói gì với thầy, mẹ của cậu nữa.

Ông và bà sẽ chẳng thể đau lòng nữa.

Song, cậu như vẫn còn nhận ra nó.

Cũng đúng thôi, nó hầu hạ cậu suốt bốn, năm năm cơ mà.

Thẩm cười đượm buồn lúc đứng trong hàng ngũ chọn nô cho vị quan mới là cậu Hiển đây.

Cậu nhìn nó, quét mắt một lượt, rồi nhấc tay chọn.

Nó thở dài.

Ừ, lại hầu hạ cậu được rồi.

.

Mùa đông ấy, nó không chỉ gặp lại cậu Hiển, mà còn gặp lại cô Hải.

Cô ngồi trên sạp, áo váy quấn quanh, nhìn như bà chúa nhỏ của cái huyện Thanh Ba này.

Thẩm hạ mắt.

Hình như, là cậu Hiển ép về.

Hình như, lại là một câu chuyện về quả tình khác.

Rồi nó nhớ về quá khớ, về câu chuyện mà cậu kể.

Đong đầy nước mắt và bi kịch.

Rồi kẻ quá yêu mà mù quáng, rồi kẻ quá hận mà sai lầm.

Câu chuyện đó khởi đầu bằng ba chữ "Gả cho tôi."

Cô Hải không còn cười nữa.

Hàm răng đen bóng của cô đã bị tẩy hết.

Nó nhớ, cô thích nhất hàm răng đã nhuộm của mình.

Hồi nó mới quen cô, cô còn khe khẽ kể lại trong vui mừng rằng cuối cùng thì răng cô cũng đã rụng hết, thay răng mới và được nhuộm đen.

Có lẽ, cô không cười, bởi vì màu nhuộm đã chẳng còn nữa.

Dáng cô gày mòn.

Không còn linh động, cũng không còn sức sống.

Cả mái tóc đen tơ óng mượt, hình như, qua nhiễu nhương lại chỉ còn thấy xác xơ.

Nó buồn, nó xót.

"Tóc cô ngày xưa đẹp lắm!" nó vừa chải đầu cho Hải, vừa rón rén cất lời.

"Ừ, quê mình ngày xưa cũng đẹp em ạ."

Hải nhìn vào gương đồng, chậm rãi nhắm mắt lại "Chẳng rõ là do mùa đông, hay do lòng người, mà gió lạnh lẽo đến vậy em nhỉ!"

"Em nghĩ là do mùa đông thôi."

Thẩm thầm thì "Lòng của cô và lòng của em, đâu còn thấy đau nữa đâu cô."

Đâu còn thấy đau nữa đâu.

Hải gật đầu không đáp.

Gương mặt vẫn vẽ những nét lưng chừng như đưa đám.

Nhưng mà cuối cùng cũng chẳng có cuộn xót xa.

Cô lướt tay trên mái tóc được vấn lên, mấn cài lên đầu rồi lại bị gỡ xuống.

"Thôi em ạ, đội mấn làm gì, cài trâm cho cô.

Cậu mà thấy kiểu tóc này, lại đánh em, cô không nỡ."

Hải nấn ná những ngón tay trên mặt mấn làm bằng nhung, giọng nghèn nghẹn.

Thẩm gật đầu.

"Em xin lỗi.

Làm cô vương lòng như vậy..."

Cậu Hiển rời khỏi làng được hai tuần, hôm nay là ngày cậu về.

Cậu không thích nhìn cô mặc phục sức Đại Việt, cậu ghét cô đội mấn.

Ngày đầu tiên, Thẩm cuốn tóc cho cô, cậu đứng một bên chằm chằm nhìn.

Đến lúc thấy nó bới tóc đuôi gà cho cô, cậu đã giằng lấy mấn khỏi tay Thẩm rồi tát nó một cái như trời giáng.

"Cậu làm cái gì vậy?

Tôi bảo Thẩm vấn tóc như thế cho tôi đấy!"

Hải hốt hoảng đỡ lấy con bé, mắt ngước lên vừa hoảng sợ.

"Tôi không thích mợ để tóc như vậy!"

Cậu quát lại "Tôi không thích mợ có dính líu gì đến với cái đất này nữa!"

"Cậu Hiển, cậu điên rồi.

Nơi này là đất tổ của tôi, là quê cha của tôi, của cả cậu nữa.

Cậu muốn rũ bỏ, nhưng sao rũ bỏ được dòng máu của cậu!"

Cô Hải đứng lên, chắn giữa một cậu lớn hung bạo và một con hầu đang run rẩy quay cuồng.

Cậu giang tay định đánh, nhưng lại khựng lại giữa không chung.

Tay nắm thành quyền, cậu hạ xuống trong run rẩy và căm phẫn.

"Em không hiểu, không hiểu gì hết!"

Kể từ bữa đó, chỉ cần cậu ở nhà, Thẩm và Hải không mặc y phục Đại Ngu nữa.

Nó nhìn cô lướt tay trên những xấp lụa từ bên Tàu về, chẳng cười, chẳng mếu, chỉ là chạm vào rồi chọn bừa.

Còn hôm nay, cậu về.

Mọi người vẫn ở trong căn nhà xưa cũ của họ Đinh.

Cậu giữ nguyên mọi thứ, kể cả những khóm hoa cậu từng vun trồng.

Nếu có khác, thì là cậu để mặc cho cây chết.

Cái khoảnh khắc cậu cả giơ tay đánh nó, nó đã biết, người đàn ông văn nhã, đôi mắt lúc nào cũng như mỉm cười đã chết rồi.

Thay thế bằng một kẻ nào đó thật xa, thật lạ.

Lúc nó giãi bày điều này với Hải, cô nó chỉ mỉm cười.

Những ngón tay ấn trên nắp hộp huân hương xa hoa, Hải đáp rất khẽ.

"Giờ em mới nhận ra sao?"

Cô cũng nhận ra mà.

Có lẽ là từ cái đêm cậu xuất hiện ở nhà cô, đem theo một manh áo đỏ, đứng dưới trăng, mắt hằn tơ máu nhìn cô vào năm trước.

Có lẽ, khi cậu run run giọng hỏi "Gả cho ai?"

Có lẽ, khi cậu nói rằng "Tôi phải đi rồi."

Có lẽ, khi cậu đáp "Tôi sẽ mang quả tình về cho em."

Hải đã biết, cậu chẳng còn là gã trai dùng quạt vén rèm và bước vào phường hát ngày ấy nữa.

---

"Em không vui khi thấy cậu nữa rồi."

Đó không phải là câu hỏi.

Thẩm cúi đầu nhìn mũi hài của mình.

Nó thay dép rạ bằng đôi hài vải thêu này từ ngày đặt chân vào phủ của cậu.

"Em cũng như Hải, nghĩ rằng tôi đã đổi thay đúng không?"

"Thật ra, không phải do tôi thay đổi.

Mà là tôi giấu diếm chính bản thân tôi từ rất lâu rồi."

"Mùa đông tới, chúng ta sẽ đến Lam Sơn."

Nó ngẩng đầu ở câu cuối.

Nhưng lúc ngẩng lên, cậu Hiển đã chẳng còn ở đấy nữa rồi.

Lam Sơn, Lam Sơn có gì ở đấy?

Có núi bạt ngàn

Có non xanh ngát

Có tình tơ quanh

Có mảnh duyên lành

Có người đan áo

Chờ người tòng quân...

--- TBC ---

A/N: tính viết truyện yêu đương, thế quái nào lại thành sang dã sử.

Thẩm chỉ là người nhìn thấy câu chuyện và kể lại dưới cảm nhận của nó, đôi chính là Hiển và Hải.

Bối cảnh: trận chiến Đại Ngu và Đại Minh.
 
Back
Top Bottom