Mọi sự việc điều là hư cấu.
Một vài địa điểm, sự kiện là có thật trong lịch sử.
_________________________
"Hành quân xa dẫu có nhiều gian khổ
Vai vác nặng ta đã đổ mồ hôi
Mắt ta sáng chí căm thù bảo vệ đồng quê ta tiến bước
Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi"
(Hành quân xa_Đỗ Nhuận)
Đúng vậy.
Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi, cứ đánh đến khi nào giặc tan giặc nát, đất nước hoà bình.
Hiện giờ tôi đang lái xe cùng anh em đồng chí tiến đến cứ điểm, vừa đi vừa ngân nga khúc quân hành.
Từng người một nét mặt đều tươi vui nhưng sâu thẳm trong trái tim họ là lòng yêu nước mãnh liệt, sự căm thù giặc và chắc chắn là sẽ có sự căng thẳng.
Tất nhiên bởi vì chúng tôi đang ở trên mặt trận và chẳng biết khi nào một quả bom của địch sẽ rơi ngay xuống trên đầu chúng tôi.
Tuy vậy, tuyệt nhiên không ai sợ hãi.
Bởi vì chúng tôi quyết tâm giành độc lập cho Tổ quốc đến cùng.
Tôi lái xe, cạnh tôi, ở ghế phụ lái là anh Trương.
Anh Trương là dân thành phố, cụ thể là thủ đô Hà Nội.
Vì vậy mà anh mang một vẻ thanh lịch, nho nhã của người con đất thủ đô.
Tuy nhiên, anh rất vui tính, luôn luôn là tâm điểm của các buổi trò chuyện nhân lúc tranh thủ nghỉ ngơi của chúng tôi.
Những câu chuyện anh kể về nơi anh sống, về những điều anh đã từng trải qua dưới con mắt đầy sống động.
Anh rất có khiếu kể chuyện, thu hút được người nghe.
Vì vậy mà mấy cô trong tiểu đoàn mê anh như điếu đổ.
Không chỉ có vậy, anh Trương còn hát rất hay, chơi guitar rất giỏi.
Phía sau xe còn anh Chiến, anh Khang, cậu Tuấn và cậu Giang.
Anh Chiến, anh Khang và anh Trương bằng tuổi nhau, đều mới trải qua 21 mùa xuân.
Tôi với cậu Giang bằng tuổi nhau, 20 tuổi và Tuấn nhỏ tuổi nhất trong xe, mới 19 tuổi.
Chúng tôi gặp nhau trong lần họp quân và được xếp lên cùng một xe.
Qua vài cuộc nói chuyện thì chúng tôi nhận thấy hợp nhau nên khá thân.
Anh Chiến, giống như cái tên của mình, mang một khuôn mặt nghiêm nghị, khắc khổ.
Anh rất ít nói và hầu như anh chỉ lắng nghe chúng tôi nói chuyện, thi thoảng thêm vài câu.
Nhưng khi chiến đấu, anh tập trung, hết mình vì đồng đội.
Khuôn mặt anh đã điểm vài vết sẹo do đạn lạc bay qua.
Anh Khang, một người vô cùng mộng mơ bởi chính anh là một nhà văn trẻ.
Anh làm thơ rất hay, rất vần.
Về phần cậu Giang, đây là cậu bạn cùng đại học với tôi.
Nghe theo tiếng gọi Tổ quốc, chúng tôi cùng nhau lên đường đánh giặc.
Cậu Tuấn xuất thân con nhà nghèo khó, tính cách thật thà, chất phác, nói chuyện thì dễ thương nên anh chị em trong đoàn ai cũng quý.
Chúng tôi vừa đi trên xe, vừa đàn, vừa hát, vừa ngâm thơ trên con đường mòn của núi đồi Điện Biên.
Lần hành quân này là trong một đêm mưa gió, đường đi qua rừng nên càng tăm tối hơn.
Xa xa vẳng lại tiếng bom nổ.
Tôi chắc mẩm là tiếng bom mà quân Pháp đang thả đâu đó.
Gió thổi qua khung cửa số mát rười rượi nhưng vẫn không thể không cảm nhận được sức nóng của mặt trận.
Bỗng anh Trương gợi chuyện:
- Có một câu chuyện ở trường đại học của tôi.
Các cậu muốn nghe không?
Ai nấy đều háo hức câu chuyện của anh.
Anh bắt đầu kể.
Cùng khoa với anh, có một cô bé dưới khoá anh, vô cùng xinh xắn, tính tình thì dịu dàng, khiếm tốn.
Một hôm trường anh phổ biến lệnh triệu quân, ai có đủ khả năng, muốn tình nguyện lên đường cứu quốc.
Và cô bé ấy, trông vô cùng mỏng manh, yếu đuối nhưng ánh mắt kiên định bảo anh rằng muốn tham gia ra mặt trận.
Anh bất ngờ và khuyên can em ở nhà, làm hậu phương nhưng em đâu chịu, em nói thẳng với anh Trương:
- Nếu đất nước ai cũng như em, cũng sợ chết, không dám xung phong ra mặt trận thì bao giờ đất nước mới độc lập.
Tổ quốc cần các anh, Tổ quốc cũng cần em.
Vì vậy hãy để em đi!
Em muốn cống hiến bản thân mình vì Tổ quốc thân yêu, vì đồng bào dân tộc.
Anh Trương nhìn ánh mắt đầy sự kiến quyết của em thì bất lực, đành để em đi.
Sau đó cô bé được chuyển vào đội nữ thanh niên xung phong, đi mở đường, dò bom cho đoàn quân ta đi.
Rồi sau đó anh còn kể một vài câu chuyện nữa nhưng tôi không để ý.
Điều mà tôi để ý bây giờ là con đường chúng tôi đi đã vị chắn bởi một khúc gỗ lớn.
Tôi dừng xe.
Anh em đồng chí vô cùng ngạc nhiên nhưng rồi cũng xuống xem xét tình hình đường đi.
Khúc gỗ chắn này khá lớn, có lẽ 6 người chúng tôi không nhấc nổi.
Phía sau khúc gỗ con đường còn khá xấu.
Vì sao chúng tôi chỉ có 6 người?
Bởi vì chúng tôi có công chuyện phải quay về họp rồi về thao trường tiếp tục chiến đấu.
Đang suy nghĩ cách để đi qua thì bỗng nhiên có tiếng người nói chuyện ríu rít đi tới.
Hoá ra là các cô thiếu nữ xung phong mở đường.
May thay các cô tới, cùng với chúng tôi đã nâng được khúc gỗ ra.
Sau khi được nghe kể, hoá ra vừa rồi ngay gần đây có một quả bom vừa phát nổ khiến cây đổ, đất cát mù mịt.
Vì vậy việc đất xới lên như vậy là hiển nhiên.
Việc tiếp theo cần phải làm là san bằng con đường cho xe qua.
Một cô gái nhỏ nhắn, thắt bím hai bên.
Tuy không nhìn rõ mặt nhưng tôi đoán là một cô gái xinh xắn vì tôi vô tình nhìn thấy nụ cười với hàm răng trắng đều của cô khi cô cười với chị em của mình.
Cô cười rất duyên, như một vầng dương le lói trong màn đêm tối mịt mù này.
Cô gái lên tiếng:
- Các anh cứ lên xe đi.
San đường là việc của chúng tôi, có chúng tôi lo.
Kì kèo một hồi thì chúng tôi lên xe nghỉ ngơi đợi các cô san đường.
Tôi thầm nghĩ về cô gái ấy, tóc hai bím đen nhánh, đôi mắt sáng dưới ánh đèn xe với nụ cười rạng rỡ.
Sau khi giới thiệu thì tôi được biết cô tên Dương, một cái tên rất phù hợp với cô.
Tôi đắm chìm trong dòng suy nghĩ thì đột nhiên anh Khang gọi tên tôi:
-Hưng, Hưng à, cậu nghĩ cái gì mà chăm chú thế.
Tôi giật mình như bị phát giác ra điều gì đó đen tối.
Anh khang mỉn cười với tôi:
- Này tôi biết thừa cậu đang nghĩ cái gì đó nhé.
Có phải đã mê em Dương dưới kia rồi không?
Tôi giật thót một cái:
- Sao anh biết?
-Cậu dễ đoán bỏ xừ.
Nãy giờ tôi và anh em cũng đã nhận ra rồi.
Tôi thấy hơi nóng mặt.
Tôi càng bối rối hơn trước những lời trêu đùa của anh em.
Được một lúc chúng tôi nghe thấy tiếng hô:
-Đường đã được san phẳng, mời các đồng chí đi qua.
Và chúng tôi tạm biệt các cô rồi lên đường.
Phía sau chúng tôi vang lên đồng thanh "Chúc thượng lộ bình an" của các cô gái.
Còn tôi mang nỗi niềm thương nhớ cô thanh niên kể từ khi ấy...
________________________
Chào mọi người!
Đây là tác phẩm đầu tay của mình hưởng ứng kỉ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ 7/5/1954.
Thực ra khi xem bộ phim tài liệu về trận Điện Biên Phủ trên VTV 1 tui đã rất xúc động và bắt tay vào viết tác phẩm này.
Nghĩ thì dễ mà bắt tay vào làm thì khó.
Vì vậy nếu có gì sai sót mong mọi người cùng nhẹ nhàng góp ý để tui có thể hoàn thiện tác phẩm nha.
Đây là truyện ngắn nên tui chỉ viết tầm 3 chương gì đó thôi.
Hẹn gặp lại ở chương 2 nhaaa
4/5/2024