Cập nhật mới

Khác Truyện Ma Nhiều Tác Giả (Full)

Truyện Ma Nhiều Tác Giả (Full)
Mộng Du


Tác giả: Tiểu Hỏa Long

“Xoảng”

Tiếng đồ vỡ đột ngột làm tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm trong căn phòng trọ xóm Lá, lọ mọ bật cái điện thoại lên xem giờ, lúc đó tôi mới biết rằng đã hơn 3 giờ sáng.

Cái thứ tiếng lục cục dưới bếp lại bất ngờ vang lên làm tôi bừng tỉnh hẳn trong cơn mê ngủ thường đêm, nhìn quanh giường thằng Trung cùng phòng thì chẳng thấy nó đâu cả, tôi bán tín bán nghi.

“Lạ thật!

Giờ này đêm hôm khuya khoắt mà nó làm gì sau bếp thế nhỉ?”

Vừa thấy nó trở lại giường, tôi mới lật đật kéo chiếc chăn cao lên giả bộ ngủ, nó lục tìm trong túi của nó cái gì đó rồi nó lại từ từ bước đi như một người vô hồn, lúc này tôi mới bật dậy đi theo sau lưng.

Thằng Trung bước từng bước một vào trong nhà tắm với một chiếc gương cầm trên tay, nó bắt đầu đứng khựng lại trước xô đựng nước trong nhà tắm, thả từ từ cái gương mặc cho nó chìm dần xuống mặt nước trong veo kia, tôi đứng sau lưng nhìn rõ mồn một những gì mà nó làm trong nhà tắm.

Nó đứng đực ra đó hơn nửa tiếng đồng hồ, tôi đã phải kiên nhẫn lắm mới đứng rình nó như thế, ngay khi nó định úp mặt mình vào xô nước thì tôi mới hoảng hồn chạy đến ngăn nó lại.

- Trung, này… này mày làm sao thế?

Lúc bấy giờ nó mới mở mắt lên rồi ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi cố gọi nó tỉnh dậy nhưng nó chẳng hề phản ứng gì cả, mắt nó nhắm nghiền, miệng há hốc cứ như bị nghẹn gì đó ở cổ vậy.

Bí bách quá tôi mới tát vào mặt nó một phát thật mạnh, lúc đó nó mới tỉnh lại.

- Sao… sao tự nhiên tao lại ở đây vậy?

Tôi ngạc nhiên trả lời:

- Mày không nhớ gì sao?

Vừa nãy mày định úp mặt mày vô xô nước đó, tao mà không ngăn thì mày đã uống nước no bụng rồi!

Thằng Trung nó không nói gì rồi lại trở về giường nằm ngủ, lúc này quay mặt trở lại nhìn vào trong xô nước khi nãy, tôi mới tái xanh mặt khi thấy trong xô nước toàn là máu.

- Chuyện gì thế này, nó ở đâu ra vậy?

Tôi hét lên giữa đêm làm thằng Trung giật mình, nó bắt đầu cuống cuồng tìm thứ gì đó.

- Cái gương!

Cái gương của tao đâu mất rồi?

Tôi cố lấy bình tĩnh, chạy nhanh về chỗ thằng Trung.

- Cái gương mày vừa vứt nó vào xô nước kia kìa!

Nghe đến đây, nó liền chạy thẳng vào nhà tắm tìm cho bằng được cái gương ra, tôi có đi theo ngó vào trong nhà tắm, nhưng kỳ lạ là lúc thằng Trung nó lấy chiếc gương lên từ dưới đáy xô nước thì tôi lại chẳng hề thấy điều gì khác lạ ngoài một xô nước bình thường cả, chẳng có một giọt máu nào trong xô nước như lúc nãy cả.

“Chuyện này thật điên rồ”

- Lúc nãy còn thấy cả một cái xô đầy máu tươi tràn trề vậy mà giờ lại chẳng còn thấy đâu nữa, lẽ nào mình hoa mắt sao?

Thằng Trung sau khi tìm được cái gương, nó cũng trở về giường và ngủ thẳng dò như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Riêng bản thân tôi lúc chẳng thể nào chợp mắt thêm được vì những thứ quái đản mà tôi đã trải qua trong đêm đó.

Chuỗi ngày kinh hoàng của tôi bắt đầu từ đây, những chuyện kỳ lạ dần dần xuất hiện trong căn phòng trọ của tôi và Trung ngày một dày đặc hơn.

Ban đầu chỉ là những tiếng nước chảy không ngừng lúc nửa đêm trong nhà tắm, tiếp đó là những tràng cười man rợ phát ra trên cái gác của căn phòng, tôi đã chẳng thể nào ngủ ngon được, mỗi đêm là mỗi một điều dị thường.

Thằng Trung dù biết nhưng tôi không hề thấy nó than lấy một tiếng, mà ngược lại còn thấy nó rất bình thường, bình thường hơn trước đây rất nhiều.

Cũng như mọi đêm, tôi cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được vì cách một khoảng thời gian nhất định là lại như có ai đó gõ cửa, tiếng gõ cửa rất mạnh và lớn, tôi hoàn toàn nghe rõ nhưng khi nhìn sang giường của thằng Trung thì nó vẫn ngủ rất ngon lành và như thể nó chẳng hề nghe thấy vậy.

- Ma… ma… có ma!

Bất thình lình thằng Trung nó la lên thất thanh, tôi lúc bấy giờ mới cuống cuồng chồm người dậy chạy sang giường của nó.

- Trung ơi Trung, Trung ơi,... là tao đây nè!

Mà đâu mà ma!

Hai thằng ôm nhau cứng ngắc chẳng dám rời, tôi cảm nhận được cả người nó run như cầy sấy vậy, mồ hôi mồ kê ướt đầm đìa trên gương mặt sợ hãi của nó.

“meo meo… meo”

- Long ơi!

Mày có nghe gì không?

Tôi vội trấn an thằng bạn cùng phòng:

- Thôi… thôi không sao đâu!

Chỉ là tiếng mèo kêu thôi, ma cỏ đâu ra.

“sột soạt”

Trên nóc nhà bắt đầu có những tiếng động lạ, cả hai thằng vừa mới ngước lên nhìn thì đã tái xanh mặt khi thấy trên trần nhà có một bóng người đang treo ngược người đu đưa trên đó, tiếng gỗ xập xệ cũng bắt đầu kêu lên cót két nghe mà lạnh người, tôi và thằng Trung mắt mở trao tráo nhìn lên trần nhà mà như chết trân người ra, chẳng thằng nào dám la mà chỉ biết ú ớ không nói được nên lời.

Trong chớp mắt tôi nghe thấy một tiếng “bịt”.

Thằng Trung bây giờ tự dưng rùng mình một cái rồi nó lại nhắm nghiền mắt, nó đứng phắt dậy rồi lại dở dở ương ương giống như cái đêm đầu tiên vậy.

Lần nó di chuyển nhanh hơn trước rất nhiều, nó lấy nhanh con dao dưới bếp rồi cố cứa tay mình, máu tràn ra khắp nền nhà trước sự ngỡ ngàng của tôi.

- Trời đất ơi!

Mày làm gì vậy Trung, mày điên rồi à, mày mau tỉnh dậy đi.

Lần này tôi dù có cố tát vào mặt nó rất nhiều, đến độ mặt nó sưng đỏ hết cả lên nhưng nó vẫn cứ trơ trơ như tượng mà tiếp tục cầm con dao rạch từng nhát một lên tay.

Lúc này tôi cố giành lấy con dao thì nó lại quay sang đâm tôi, trong lúc giằng co nó vô tình làm rơi cái gương trong túi ra, lúc nó lướt ngang qua cái gương đó thì tôi mới nhận ra được thứ kinh hoàng đó, người trong gương thực chất không phải là nó, mà là một cô gái với một gương mặt bị rạch nát nhừ, đôi mắt của cô ta sâu thẳm một màu đen tối.

Tôi cô nhặt lấy chiếc gương và đập nát nó, nhưng cùng lúc đó con dao trên tay thằng Trung cũng kịp cắm vào vai tôi.

Chiếc gương vỡ vụn thành từng mảnh, tôi bắt đầu dần mất phương hướng rồi ngã gục dưới nền gạch, thằng Trung thì cũng nằm ngất lịm ngay bên cạnh tôi.

Sáng ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy ở bệnh viện đa khoa, nhìn qua bên cạnh mới biết thằng Trung nó cũng đang nằm hôn mê gần đó chưa tỉnh, chú Năm chủ trọ lúc này ngồi cạnh mới lên tiếng.

- May là đêm qua chú đi kiểm tra cửa nẻo ban đêm mới phát hiện trong phòng hai đứa có tiếng động lạ, cùng một vài đứa phòng kế bên mấy đứa phụ phá cửa mới thấy tụi bây nằm ngất với con dao dưới sàn nhà đó, hai đứa bây cũng thiệt là… anh em ở chung phòng xích mích với nhau một chút, mà làm gì phải đổ máu dữ vậy không biết.

Hai ngày sau khi xuất viện, tôi trở về phòng trọ với một tâm trạng uể oải, mở cửa bước vào phòng, ấp vào mắt tôi chính là sự ngổn ngang của tất cả mọi chuyện của đêm hôm trước, tôi nhớ lại trong bàng hoàng.

- Cái gương!

Thôi đúng rồi, nó đã giấu mình chuyện cái gương.

Nó làm tôi nhớ lại khoảng thời gian mà cái gương đó lần đầu tiên xuất hiện trong phòng của tôi và thằng Trung, chính xác là cách đó một tuần, cũng có nghĩa là trước cái hôm nó bị mộng du một ngày, tôi có tình cờ thấy nó mang chiếc gương đó ra soi mặt mình, lúc đó tôi mới hỏi.

- Mày lấy đâu ra cái gương cầm tay đẹp vậy?

Nhìn coi bộ chắc là đồ cỗ à nghen.

- Mày bớt tào lao mía ghim đi!

Đây là cái gương của bà tao, hôm bửa dọn nhà tao tìm được trong thùng đồ cũ, thấy nó đẹp và vẫn còn dùng được nên chôm về đây.

Tôi ngạc nhiên:

- Cơ mà bà của mày mất cũng lâu rồi sao còn giữ cái gương này nhỉ?

Nhìn sơ sơ tao đoán chắc cũng có niên đại hơn trăm năm đó.

- Cái đó thì tao không biết!

Tao có hỏi mẹ, mẹ tao cũng không rõ cho lắm, chỉ nói cái gương này là quà sinh nhật thứ 18 của đứa con gái đầu của bà, tức là chị cả của mẹ tao đó, nhưng mà nghe nói dì Hai của tao chết đúng vào cái hôm sinh nhật đó luôn nên cái gương này bà tao cất giữ làm kĩ niệm đến giờ, trước khi bà mất bà có dặn là phải đem đốt hết tất cả những thứ mà bà để trong cái thùng đồ đặt trong tủ quần áo của bà nữa cơ, cái gương này cũng là một trong những món có trong cái hộp đồ đó, thấy nó đẹp quá nếu đem hủy nó đi thì tao thấy hơi tiếc... vậy là...!

- Vậy là mày đã đem nó về đây!

Thằng Trung cười xuề xòa:

- Ừ hề hề!

Hồi ức đến đây, tôi chợt rùng mình, cái cảm giác rờn rợn cũng ùa đến lúc nào không hay, cố gắng ngừng suy nghĩ tôi lặng lẽ nhặt lại từng mảnh gương một rồi đem gửi nó vào chùa vì nghi cái gương đó bị ma ám, sau khi thằng Trung xuất viện, nó không hề nhớ một chút gì về chuyện đêm hôm đó, nhưng từ dạo đó trở đi, nó bắt đầu ngờ nghệch ra thấy rõ, hỏi gì nó cũng chỉ gật đầu hoặc lắc đầu.

Một tuần sau, tôi chuyển sang phòng trọ khác và cũng không còn liên lạc với thằng bạn cùng phòng đó thêm lần nào nữa, nhưng sau đó tôi nghe đồn đâu nó được gia đình đưa luôn vào bệnh viện tâm thần.

---End---
 
Truyện Ma Nhiều Tác Giả (Full)
Xác người dưới vực đèo


Tác giả: Tiểu Hỏa Long

Đứng gần một vách đá bên lề đường, Khương hít một hơi thật sâu để cảm nhận cái không khí tươi mát trên đèo Thung Khe mà cậu ta vừa mới đặt chân đến, mùa thu năm nay Khương được dịp cùng cô bạn gái của mình là Ly đã tổ chức một chuyến đi ngắn hạn lên vùng Tây Bắc, phải mất không ít thời gian đôi bạn trẻ mới lên đến được mảnh đất trù phú mây núi hùng vĩ, tiết trời hôm đó tuy có nắng nhưng nó vẫn cứ âm u lạnh lẽo một cách lạ thường.

Ly tươi cười nhìn Khương rồi nhẹ nhàng cất lời:

- Ngọn đèo này hơi hiểm trở, anh đi đứng cẩn thận chút đi có được không?

Khương cười xuề xòa rồi đáp:

- Anh biết rồi!

Vừa dứt lời thì đột nhiên mặt đất rung rinh, Khương vội chồm người tới ôm lấy Ly, cơn chấn động làm cho cả hai người ngã khụy xuống đất, chiếc xe máy đậu gần đó cũng lật ngã.

Vài phút sau đó mọi thứ mới yên ắng trở lại, Khương thầm nghĩ.

“Vừa rồi là động đất sao?”

Lúc này Khương mới ngước mặt xuống nhìn Ly, cô gái trẻ nhắm nghiền mắt, mũi bắt đầu chảy máu, Khương hoảng hốt gọi tên cô trong đau khổ.

- Ly, Ly… em có sao không?

Em mau tỉnh dậy đi Ly!

Cô gái vẫn nằm gọn trong lòng Khương mà chẳng có chút phản ứng nào, cậu lấy trong túi ra một cái khăn tay nhỏ rồi đưa lên lau nhanh máu trên mũi của Ly, cả một đoạn đường dài trên đèo vắng ngắt chẳng có lấy một chiếc xe nào đi qua, Khương đã nghĩ rằng do trận động đất khi nãy làm cho người đi đường hoảng sợ mà dừng xe lại.

Không lâu sau đó, Ly đột ngột co giật dữ dội, Khương ôm bạn gái của mình với khuôn mặt nhăn nhó, cậu cố gắng giữ chặt Ly trong lòng, nước mắt của cậu bắt đầu ứa ra vì sót cho cô bạn gái.

- Tao chết rồi, mày… mày dẫn tao đi báo án đi, tao chết rồi, oan lắm!

Giọng nói khô khan như của một người đàn ông bất thình lình cất lên từ miệng của Ly, nó khiến Khương ngạc nhiên, cậu nói trong hoang mang.

- Ly à! em làm sao vậy, là anh đây Khương đây, em vẫn chưa chết, không sao rồi em, có anh đây rồi.

Khương cố ôm Ly vào lòng và trấn an cô ấy, nhưng Ly vùng vằn đòi người yêu mình chở cô đi báo án cho bằng được.

Đến chừng vài phút sau, Khương mới kéo tay Ly rồi chở cô ấy về nhà, suốt dọc đường Ly phá phách đủ thứ, về được nhà cô vẫn hét lên bằng cái giọng khàn khàn khó hiểu khiến cho Khương lo lắng vô cùng, nói đoạn Khương ngồi đối diện Ly trên chiếc ghế sofa ở phòng khách rồi hỏi cô dồn dập.

- Giờ thì em nói đi! rốt cuộc thì em bị gì vậy?

Mà báo án là báo cái gì?

- Tao không phải con người yêu của mày!

Khương ngạc nhiên:

- Em nói cái gì vậy Ly?

Cô gái vẫn ngồi gật gù, mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà tiếp tục nói:

- Tao là tài xế taxi, nhưng… nhưng mà tao chết rồi, tao chết trên ngọn đèo đó, tao nằm ở dưới đó, mày báo công an đi!

Nghe đến đây, Khương lạnh toát người, cái cảm giác rờn rợn sống lưng bỗng nhiên ập đến, thời gian như dừng lại trong tâm trí của chàng trai trẻ, ánh mắt nghẹn ngào nhìn cô gái đang co giật cất giọng nói chuyện, Khương chẳng mấy chốc nhận ra người yêu mình đang bị vong nhập.

Cố lấy lại bình tỉnh, cậu tiếp tục đáp lời:

- Vậy anh tên là gì?

Tại sao anh lại chết trên đó?

Lúc này cái vong trong thân xác của Ly mới bắt đầu khóc lóc:

- Tao tên là Sinh, tao bị hai tên thanh niên hại chết cách đây một tuần rồi, chúng... chúng nó siết cổ tao rồi vứt xác tôi xuống đèo.

Nói đến đây đột nhiên cái vong đó mất bình tỉnh, rồi lại la hét ầm ỉ đòi trả thù hai tên sát nhân đã hãm hại anh ta, lúc này Khương mới vội trấn an.

- Được rồi!

Anh bình tỉnh lại đi, ngày mai tôi sẽ báo công an và khai báo tìm xác giúp cho anh, anh yên tâm đi.

Nghe đến đây, cái vong kia mới gật đầu rồi thoát khỏi xác của cô gái trẻ, Ly sau đó nhanh chóng ngã gục trên chiếc ghế.

Dù bán tín bán nghi nhưng không còn cách nào khác, Khương dìu Ly về phòng rồi cho cô ấy nằm ngủ trên giường.

Sáng ngày hôm sau, lúc còn đang mải mê ngủ, Khương bất giác nghe thấy tiếng đập cửa từ ngay trong phòng ngủ, suốt đêm qua Khương đã phải ngủ ngoài phòng khách, nghe tiếng đập cửa dồn dập Khương vội chạy vào trong mở cửa ra cho Ly, cô gái trẻ đứng trước mặt bơ phờ nhìn Khương rồi lại cất lên bằng cái giọng khàn khàn giống như ngày hôm qua.

- Mày đưa tao đi báo án đi!

Đưa tao đi đi.

Không còn cách nào khác, Khương cũng đành chở Ly đến cơ quan công an để khai báo, dìu Ly vào bên trong nhờ một anh công an trông chừng, Khương vẫn thấy lo lắng cho cô bạn gái ít nhiều, cậu vẫn còn bàng hoàng trước những chuyện vừa xảy ra mấy ngày qua.

Đứng đợi được chừng ba mươi phút thì Ly mới bước ra cùng anh công an khi nãy, nói đoạn anh ta mới mở lời trước.

- Chúng tôi đã lấy lời khai của cô gái này xong rồi, cảm ơn hai người đã đến báo cho chúng tôi sớm, vì xét thấy chuyện này khá là nghiêm trọng.

Khi nào có manh mối chúng tôi sẽ báo lại với anh sau.

Chào!

Vừa dứt lời, Khương cũng gật đầu chào và đưa Ly ra xe, vừa đi Ly vừa ngơ ngác hỏi.

- Sao mình lại ở đây vậy anh Khương?

- Em không nhớ gì sao?

Ly trả lời một cách tỉnh bơ:

- Không!

Một tuần sau đó, phía cơ quan cảnh sát mới báo cho Khương biết được rằng đã tìm thấy được xác của anh tài xế đó, theo điều tra họ còn khẳng định rằng lời khai của Ly trước đó là hoàn toàn trùng khớp với nạn nhân.

Sau chuyện lạ lùng đó, Ly cũng không còn bị cái vong kia nhập thêm lần nào nữa.

---End---
 
Truyện Ma Nhiều Tác Giả (Full)
Truyền thuyết trọ ma


Tác giả: Tiểu Hỏa Long

Chắc hẳn những ai từng phải đi thuê những căn trọ cũ và rẻ tiền ít nhất cũng gặp phải một lần trong đời, thời điểm mà truyền thuyết đô thị này ngày càng được phổ biến có lẽ là vào những năm 2007, 2008.

Thành phố Sài Gòn nhộn nhịp là thế, nhưng đâu đó vẫn có những địa điểm rùng rợn nổi tiếng về ma ám mà ít ai có đủ can đảm để bén mảng tới.

Sau đây là một trong những câu chuyện về những linh hồn ấy.

Trải qua mùa thi cực nhọc, cuối cùng Vũ cũng đổ đại học, có thể nói khoảng thời gian đầu tiên của những tân sinh viên thường là cảnh đi tìm phòng trọ, Vũ cũng không ngoại lệ khi phải một mình từ Đồng Tháp lên tận thành phố để ăn học.

Nhưng đối với những cô cậu sinh viên nghèo như Vũ, để tìm một phòng trọ giá rẻ mà gần trường thì quả thực là một điều khó khăn, vì thường thì những phòng trọ dành cho sinh viên ở gần trường hầu như đều có giá rất cao, vả lại Vũ chỉ có một mình nên chuyện thuê cả căn phòng với những cái giá cao như thế thì cậu không thể nào thuê được dù rằng nó đẹp và sạch sẽ.

Men theo một con hẻm nhỏ nằm cách trường của Vũ đang theo học gần một cây số, cậu tìm được một dãy phòng trọ nhỏ nằm gần cuối hẻm, trước cổng nhà trọ là hàng rào bằng hoa giấy rất đẹp, cả ngôi nhà đó mang một nét cổ kính lạ thường, cẩn thận bấm số điện thoại có ghi trên bảng hiệu nhà trọ sinh viên Cô Tám, Vũ gọi cho chủ trọ.

- A lô!

Con chào cô ạ!

Bên kia đầu dây, giọng của một người phụ nữ cất tiếng lên trả lời Vũ bằng một chất giọng rất mềm:

- Chào con!

Con là ai vậy?

- Dạ con gọi để xin thuê phòng trọ đó cô, con đang đứng trước cổng nhà cô đây ạ!

- À vậy à!

Để cô ra mở cổng rồi hai cô cháu mình nói chuyện sau nhé.

- Dạ!

Vũ đứng đợi được gần năm phút thì từ trong nhà có một người phụ nữ mặc một bộ đồ lửng màu đỏ ra mở cửa và mời cậu vào.

Ngồi trên bộ ghế màu xám tro, người phụ nữ kia rót một ít trà mời Vũ, người phụ nữ kia tiếp tục nói:

- Con cứ gọi cô là cô Tám được rồi!

Còn con

- Dạ!

Con tên là Vũ ạ.

Cả hai đã có một cuộc trò chuyện khá thân mật, nói đoạn cô Tám mới hỏi:

- À con có đem chứng minh thư đó không?

Tôi ngạc nhiên trả lời:

- Để làm gì vậy cô?

Nét mặt có vẻ mờ ám, bà ta mới ngập ngừng:

- À ờ… thì hổm rày có mấy vụ trộm nên cô muốn kiểm tra tí vậy thôi rồi cô trả lại ý mà.

Vũ tỏ ra hơi nghi ngờ trước những gì mà bà Tám nói, nhưng rồi cậu cũng không quan tâm mấy đến nó nữa, Vũ móc trong ví ra thẻ chứng minh thư đưa cho bà cô Tám xem.

- Con tên đầy đủ là Trần Tuấn Vũ à?

- Dạ đúng rồi ạ!

- Quê con ở tận Đồng Tháp lận à?

- Dạ!

Bà Tám ngạc nhiên:

- Chà!

Vậy một thân một mình lên đây đi học cũng cực lắm con nhỉ?

- Dạ hì hì!

Con cũng đang dần quen rồi cô.

- Thôi cô thấy con cũng hiền lành, mặt sáng sủa nên cô bớt cho con phân nửa vậy, giờ con có đi xem phòng luôn không để cô dẫn con đi!

Vũ liền tươi cười hớn hở nhanh chóng gật đồng ý, ngay sau đó bà Tám mới dẫn cậu qua dãy trọ cạnh nhà, thoạt đầu Vũ cứ nghĩ là nhà trọ sẽ ở phía sau nhà của bà Tám, chứ không nghĩ rằng nó lại là dãy phòng cạnh một ngôi nhà tuyệt đẹp của vị chủ trọ.

Từ ngoài cổng nhìn thẳng vào là cả một dãy phòng trọ gần chục phòng, bên ngoài trông chúng cũ kỹ và hơi xập xệ, khác hoàn toàn so với những gì mà Vũ từng nghĩ.

Dù rằng có khá nhiều phòng nhưng người ở trọ thì lại chỉ có le que vài người, bà Tám chủ trọ cẩn thận dẫn Vũ đến một căn phòng gần cuối dãy, mở khóa cửa ra và mời cậu vào xem phòng.

Lúc này nó lại càng khiến Vũ ngạc nhiên hơn khi đứng từ ngoài cổng phòng trọ nhìn vào, ập vào mũi Vũ là cái mùi ẩm mốc đến khó chịu vì nó khá bẩn, cả căn phòng rộng khoảng bốn mét vuông, còn có cả gác, thang dẫn lên gác thì bám đầy bụi như thể đã lâu chưa từng được sử dụng.

Bước tiếp vào nhà vệ sinh, cố bật chiếc đèn trong đó lên nhưng Vũ không bật nó lên được, lúc này bà Tám mới cất lời.

- Đèn hư rồi hả con?

Thôi để mai cô kêu thợ vào sửa cho, con cứ yên tâm ở đi, cô cam đoan với con là quanh đây rất yên tĩnh, giá phòng chỗ cô cũng giảm cho con phân nửa luôn rồi nên chẳng có chỗ nào rẻ hơn chỗ cô nữa đâu con.

Vũ vừa cười hơi gượng gạo vừa gật đầu, từ trong thâm tâm cậu thầm nghĩ:

“Thôi thì cứ thuê ở tạm vậy, đợi khi nào ổn định thì tìm chỗ khác đẹp hơn, dù sao thì mình cũng chẳng có nhiều tiền để thuê mấy phòng đẹp!”

Ngày đầu tiên dọn đến, Vũ đã mất hơn nửa ngày trời để dọn dẹp cũng như chất đống đồ đạc của mình và bày ra phòng mới, gắn bóng đèn trong nhà vệ sinh, quét và lau phòng cẩn thận để tẩy đi thứ mùi ẩm mốc thường trực của căn phòng.

Mãi cho đến tận trời tối Vũ mới dọn phòng xong, mồ hôi nhễ nhại khắp cả người, Vũ nghỉ tay rồi đi tắm.

Tiếng nước chảy rì rào, từng ca nước Vũ dội lên người thật sảng khoái, cái cảm giác như trút xuống hết những mệt mỏi khi vừa mới dọn phòng, cậu dần chìm đắm trong làn nước mát lạnh.

“Cộc cộc cộc”

Bỗng dưng có tiếng gõ cửa phát ra từ bên ngoài phòng của Vũ.

- Ai đó?

Tôi đang tắm đợi một chút.

“Cộc Cộc… cộc cộc”

Chẳng có ai trả lời ngoài những tiếng gõ cửa khô khan đang ngày một dồn dập hơn.

Vũ với lấy chiếc khăn tắm lau nhanh người, sọt một chiếc quần lửng vào rồi chạy tít ra mở cửa, tiếng gõ vẫn phát ra đều đặn nhưng ngay khi Vũ mở cánh cửa ra thì tuyệt nhiên âm thanh đó cũng chấm dứt.

- Ai vậy?

Vũ ngó ra ngoài dãy phòng trọ nhìn ngang nhìn dọc nhưng chẳng thấy bóng dáng của ai cả, cả dãy phòng trọ tối om và vắng tanh không một bóng người.

Vừa quay lưng lại thì Vũ giật bắn mình khi thấy một cô gái đang đứng giữa phòng mình từ lúc nào không hay, cô ta mặc một bộ đồ màu trắng đã ngả màu, Vũ cố lấy lại bình tĩnh và cất lời hỏi.

- Cô… cô là ai?

Cô gái kia nhìn Vũ rồi nhoẻn miệng cười đáp:

- Em làm anh giật mình à?

Em là người thuê phòng trong dãy trọ này nè anh.

- À thì ra là vậy?

Nhưng… nhưng mà cô vô đây từ lúc nào thế?

Cô gái kia chỉ nhoẻn miệng cười mà không trả lời Vũ, cô ta quay lưng sang chỗ khác rồi hỏi.

- Làm sao anh tìm được phòng trọ này mà thuê vậy?

Vũ ấp úng giây lát rồi cũng đáp lời cô gái kia:

- Vô tình thôi!

- Anh tên gì?

- Tôi tên là Tuấn Vũ!

Còn cô?

Cô gái kia lúc này mới quay mặt lại cười tít mắt đáp lời:

- Em tên là Hương!

Vừa dứt lời thì giọng của bà Tám chủ trọ cũng vang lên rõ dần.

- Vũ ơi!

Cô có mua bóng đèn mới thay cho con nè.

Vũ lúc này liền bước ra cửa mời cô Tám vào phòng.

- Dạ con đã thay xong rồi cô ơi!

- Chà vậy hả!

Thôi có gì cô gửi trả lại tiền cho con sau nghen, mà con ở phòng này thấy sao?

Yên tĩnh vầy học bài cũng dễ đúng không nè.

Vũ cười xuề xòa:

- Hì hì dạ!

À quên nữa…

Lúc này Vũ định quay sang nói về Hương thì đã không còn thấy cô ta đâu nữa, bà Tám cũng ngạc nhiên hỏi lại.

- Quên cái gì vậy con?

- Dạ...!

Không… không có gì ạ.

- Ờ vậy thôi con ở đây đi, có cần gì thì gọi cô nghen con.

- Dạ, con cảm ơn cô Tám!

Sau khi đóng cửa phòng, Vũ lại trở về với không gian tĩnh lặng trong căn phòng trọ nhỏ của mình, cậu ngồi trên chiếc giường cũ kĩ mà trong phòng đã có từ trước, cậu suy nghĩ về người con gái tên Hương ấy, một cô gái xinh đẹp với làn da trắng muốt, mái tóc xõa ngang vai, nhưng rồi tất cả vẫn làm cho cậu thắc mắc trước sự xuất hiện chớp nhoáng của một cô gái kỳ lạ trong căn phòng của mình, nó quá chóng vánh và khác thường giống như lúc mà Vũ vừa mới đặt chân vào căn phòng này.

Ngừng suy nghĩ mông lung, Vũ vội lau nhanh vào đống bài học của mình một cách say mê, cho đến tận khuya thì cậu mới đi ngủ.

Dù là đêm đầu tiên ở một nơi xa lạ nhưng Vũ vẫn rất thoải mái, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong cơn mơ màng Vũ thoáng nhìn thấy một bóng người đang đứng ở dưới chân giường nhìn mình, đôi mắt nửa nhắm nửa mở của cậu nhìn xuống dưới chân giường, trong bất giác Vũ trợn mắt lên khi thấy rõ ràng đó chính là Hương, cô gái bí ẩn mà cậu đã gặp lúc nãy.

Dù căn phòng tối om nhưng Vũ vẫn thấy được mặt của cô ta, khi đôi tay lạnh như băng bất thình lình chụp lấy chân của Vũ thì cũng là lúc cậu hét lên trong cơn sợ hãi.

- Không… không… ma ma…!

Vũ bật người dậy, mồ hôi thấm đầy mặt cậu, đưa tay sờ lấy lòng ngực, Vũ cảm nhận được nhịp tim mình đang đập rất nhanh, cả người cậu run lên như thể vừa trải qua một cảnh tượng khủng khiếp.

Mặc dù Vũ là một người khá là gan dạ và đặc biệt chẳng mấy tin vào chuyện ma quỷ, nhưng chuyện vừa rồi đã khiến cậu sợ hãi đến tột độ.

Chưa hết bàng hoàng thì Vũ lại một lần nữa tái xanh mặt khi nhìn thấy dưới chân mình là dấu tay của ai đó hiện lên rất rõ, cậu cố dụi mắt và bật sáng đèn phòng lên để nhìn cho rõ.

Một cái hình bàn tay thon gọn in lên cả cổ chân Vũ, chỗ da tím tái nhưng nó không làm cho cậu đau.

- Chuyện gì thế này?

Ngoài trời bỗng dưng đổ một cơn mưa, nghe có tiếng người Vũ mò ra mở cửa rồi nhìn quanh.

Cách đó hai phòng là bóng dáng của một người đàn ông trung niên đang đứng ngoài hành lang dãy phòng trọ, nhìn kĩ thì Vũ mới thấy rõ một mâm đồ cúng nhỏ đặt dưới đất gần một cánh cửa phòng đã khóa cửa.

“Kỳ lạ!

Giờ này khuya lắm rồi mà ai còn ra đó cúng kiếng nữa vậy không biết?”

Cậu vừa định bước ra đó để hỏi người đàn ông đó thì đột nhiên cậu đứng khựng lại khi nghe loáng thoáng ông ta khấn vái.

- Nam mô a di đà phật!

Con chết có linh thiêng, con về ăn đồ ba cúng rồi con đi cho thanh thản, đừng có ở lại vướng bận trần gian… con ơi là con.

Nói rồi ông ta khóc nức nở, Vũ nhìn ông ta khóc cũng thấy đau buồn thay, nhưng cảm xúc chưa thấm bao nhiêu thì cậu lại ngạc nhiên khi thấy ông ta bước vào trong phòng trọ lấy ra tấm ảnh thờ của một cô gái, Vũ nhìn tấm hình rồi suy nghĩ mông lung.

“Cô… cô gái này hình như mình gặp ở đâu rồi thì phải”

Người đàn ông kia ngồi cạnh mâm đồ cúng, ông ta ôm khư khư tấm ảnh thờ của một cô gái trẻ rồi lại khóc như một đứa con nít.

- Hương ơi là Hương!

Con về ở với ba đi Hương.

Nghe người đàn ông đó gọi tên Hương, Vũ như chết lặng người khi nhớ ra người trong bức ảnh đó, nó bắt đầu khiến cậu sởn da gà thật sự.

Cố gắng trấn an bản thân, nhưng tay của Vũ vẫn cứ run run khép cửa phòng lại trong âm thầm.

- Th… thôi!

Chắc… chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Vừa quay mặt vào trong thì Vũ hét lên thất thanh khi thấy một cô gái với một gương mặt nhợt nhạt liếc nhìn cậu cười một cách man rợ, đôi chân Vũ như tan chảy ra mà chẳng thể nào nhấc lên được, nước mắt cậu bắt đầu chảy ra nhòe đi khung cảnh kinh dị đó, vừa khóc vừa hét ầm ĩ cả căn phòng.

Khi Vũ mở được cửa ra, cậu cũng chạy như ma đuổi thoát khỏi nơi đó, cậu bỏ lại cả căn phòng ngay trong đêm, đến tận tờ mờ sáng Vũ mới dám quay trở lại và rón rén dọn đồ đạc.

Tiết trời âm u, Vũ xách túi đồ đi rất gấp dù vẫn còn thừa lại đồ nhưng nhớ lại cảnh tượng đêm qua, nó khiến cậu càng phải cố mau chóng thoát ra khỏi khu nhà trọ quái ác đó càng nhanh càng tốt.

Bước ra khỏi cổng, bà Tám cũng vừa mới bước qua, bà ta ngạc nhiên khi thấy Vũ.

- Ủa con đi đâu vậy?

Vũ ngập ngừng trả lời:

- Con… con xin lỗi cô, cô Tám cho con trả phòng lại nghe cô.

- Nhưng mà sao vậy con?

Vũ không nói gì thêm mà quay lưng đi một mạch ra khỏi con hẻm nhỏ đó, bà Tám đứng nhìn Vũ bước đi mà buồn bã.

"Nó lại nghịch phá cái nơi này! chắc phải sớm bán luôn miếng đất này đi mới thôi"

Bà Tám nghĩ bân quơ trong lòng rồi lại thở dài ngao ngán.

---End---
 
Back
Top Bottom