Ngôn Tình Truyền Kỳ Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 280


Chương 280

Những lời này vừa vang lên, mọi người rộ lên.

Có người lập tức phẫn nộ, giận không kiềm chế được.

Cũng có một nửa ngồi chỗ cũ, không nói một lời, lẳng lặng quan sát. “Mã Quốc Minh là người của hiệp hội luyện dược quốc tế, tư cách của cậu ấy không kém phủ Dược Thần” Xương Nghị tiếp tục nói: “Cho nên lời nói của Mã Quốc Minh rất đáng tin” “Tần Trạm cậu giỏi lắm, rốt cuộc là cậu có mục đích gì?”

“Chúng tôi tin tưởng cậu, vậy mà cậu dám hạ độc với chúng tôi? Chẳng lẽ cậu muốn hại chết chúng tôi?” “Tần Trạm, nếu hôm nay cậu không cho chúng tôi câu trả lời hợp lý, cậu đừng mơ đi ra ngoài!” Vừa dứt lời, ngoài cửa có vô số người tiến vào.

Mấy họng súng tối đen lập tức chĩa về phía đầu Tần Trạm, chỉ cần anh hơi hành động thiếu suy nghĩ, sẽ bị bắn thành bao cát.

Mã Quốc Minh nhìn về phía Tần Trạm, mỉm cười nói: “Anh còn lời gì muốn nói?” Tần Trạm giang tay nói: “Anh Mã Quốc Minh, theo tôi được biết, năm đó sư phụ anh cũng là người của phủ Dược Thần, còn có thù oán với phủ chủ đương nhiệm, đúng không?”

Mã Quốc Minh nhíu mày nói: “Phải thì sao?” Tần Trạm tiếp tục nói: “Cho nên anh nói xấu tôi, nói xấu phủ Dược Thần, rốt cuộc là có mục đích gì?” Những lời này vừa vang lên, rất nhiều người đều trở nên bình tĩnh lại.

Bọn họ nhíu mày, giống như đang quan sát tình hình phát triển.

Mã Quốc Minh hừ lạnh nói: “Đúng là miệng lưỡi sắc bén, anh cho rằng làm vậy có thể giải vây sao? Rốt cuộc đan dược trong tay anh có vấn đề hay không, trong lòng anh rõ nhất.” “Trong lòng tôi biết rõ, cho nên mới chất vấn anh” Tần Trạm lạnh giọng nói.

“Được!” Xương Nghị hừ một tiếng: “Có bản lĩnh cậu ăn một viên cho chúng tôi xem! Cậu dám không?” “Không thành vấn đề!” Tần Trạm gật đầu: “Nhưng tôi phải nói trước cho các vị, số lượng thuốc giải tôi mang tới vừa đủ cho các vị, nói cách khác, mỗi khi tôi ăn một viên, sẽ có người ở đây không có thuốc giải, các người tự mình suy nghĩ đi.” Vừa nói như thế, rất nhiều người hơi bối rối.

Một khi liên lụy tới lợi ích của mình, bọn họ lập tức trở nên ích kỷ.

Tần Trạm im lặng không nói, anh cầm một viên đan dược lên, không nói hai lời ăn vào.

“Cần tiếp tục ăn không?” Tần Trạm híp mắt, lại cầm đan dược nhét vào miệng.

Ăn liên tục bốn viên, cuối cùng có người không nhịn được rồi.

“Được rồi, Tần Trạm đã ăn bốn viên, nhưng không có chuyện gì, có thể dừng lại rồi.” Có người đứng dậy nói.

“Ha ha, cậu ta vốn là dược sư, đương nhiên là ăn không sao, chuyện này có thể chứng minh được gì.” “Không thể chứng minh vậy thì càng không thể ăn!” “Đúng vậy! Tần Trạm, cậu nhanh dừng tay!” Tần Trạm liếc nhìn Mã Quốc Minh, nói: “Anh còn lời nào muốn nói?” “Chuyện này không thể chứng minh cái gì.” Mã Quốc Minh cười mỉa nói.

“Nếu không anh ăn một viên thử xem?” Tần Trạm đưa cho anh ta một viên nói.

Mã Quốc Minh vẫn lắc đầu, nói: “Tôi ăn, cũng không chứng minh được gì, mức độ phức tạp của đan dược cách xa tưởng tượng, ai cũng không dám đảm bảo độc tính của viên đan dược này khi nào mới phát tác.” Sau khi nói xong, Mã Quốc Minh nhìn mọi người nói: “Nhưng mà tôi dám cam đoan đan dược có vấn đề, mọi người trăm ngàn lần đừng ăn. Còn độc mà anh ta nói, căn bản không đáng nhắc tới, mọi người cứ yên tâm.” “Tần Trạm, nếu cậu không lấy ra được chứng cứ, vậy đừng trách chúng tôi không khách sáo rồi.” Xương Nghị lạnh giọng nói.

“Đùa giỡn chúng tôi phải trả giá thật nhiều.” Có người nói.

Tần Trạm khẽ thở dài một cái, đám người này, quả nhiên là không dễ lừa gạt như vậy.

Nhưng mà… Tân Trạm đã dự đoán được cảnh hôm nay, cho nên anh đã sớm sắp xếp.

“Vừa vặn tôi có một người bạn, cũng là người của hiệp hội luyện dược.” Tần Trạm thản nhiên nói: “Hơn nữa địa vị trên Mã Quốc Minh đây. Lời nói của tôi các anh không tin, các anh cũng không tin người bạn kia của tôi sao?” Sau khi nói xong, trên đài chậm rãi xuất hiện một ông cụ.

Tuy ông cụ này là người của hiệp hội luyện dược, nhưng là người Việt Nam, có quan hệ rất tốt với nhà họ Hạng.

Hơn nữa trong hiệp hội luyện dược quốc tế, đảm nhiệm nhân vật trưởng lão, địa vị hơn Mã Quốc Minh xa.

Lúc nhìn thấy ông cụ này, sắc mặt Mã Quốc Minh lập tức thay đổi, anh ta vội vàng nghiêng đầu đi, giống như không muốn ông cụ này thấy mặt.

“Tân đại sư.” Tần Trạm chắp tay với ông ta, khách sáo dẫn ông ta tới trước mặt mọi người.

Tân đại sư gật đầu, ông ta nhìn về phía Mã Quốc Minh, lạnh giọng quát: “Mã Quốc Minh, chúng tôi đã cảnh cáo cậu ba lần, sao thế, cậu muốn bị trục xuất khỏi hiệp hội luyện dược sao?” Nghe thấy lời này, Mã Quốc Minh vô cùng sợ hãi.

Anh ta vội vàng xoay người, quỳ xuống nói: “Tân… Tân đại sư, tôi biết sai rồi, cầu xin ngài mở một mắt, tôi đảm bảo sau này sẽ không như vậy nữa…” Tân đại sư lạnh giọng nói: “Đây đã là lần thứ tư, cậu bảo tôi cho cậu cơ hội thế nào đây?” Mã Quốc Minh nghe thấy thế, dập đầu trên đất, càng không ngừng cầu xin tha thứ: “Tân trưởng lão, ông niệm tình tôi luyện dược nhiều năm, tha cho tôi lần này đi, tôi đảm bảo đây là lần cuối cùn…” Tân đại sư im lặng rất lâu, ông ta xua tay nói: “Tôi hi vọng cậu có thể nói được làm được, chuyện này tôi coi như không phát hiện ra.” Mã Quốc Minh nghe đến đó thì nhẹ nhàng thở ra, anh ta vội vàng đồng ý: “Cảm ơn Tân trưởng lão, cảm ơn Tân trưởng lão…” Nói xong những lời này, Mã Quốc Minh đứng dậy quay đầu rời đi.

Bỗng nhiên xuất hiện biến cố, khiến tất cả mọi người ở đây im lặng không nói.

Xương Nghị vỗ đầu mình, nói thầm: “Chẳng lẽ những lời Tần Trạm nói là thật?” “Tân đại sư, xin hỏi thuốc giải của Tần Trạm có vấn đề gì không?” Xương Nghị nhíu mày hỏi.

Tân đại sư cầm lấy đan dược, làm bộ x** n*n một lát, lắc đầu nói: “Không có vấn đề gì. Thuốc này có tác dụng thanh nhiệt giải độc, thủ pháp luyện dược cỡ này, không hổ là từ phủ Dược Thần.” “Nói như vậy… Những lời Tân Trạm nói đều là thật sao?” “Mẹ nó, thiếu chút nữa bị Xương Nghị lừa rồi!” “Haizz, có một số người, quỳ lâu không dậy nổi, ánh trăng của ngoại quốc đặc biệt tròn.” Gương mặt già nua của Xương Nghị đỏ bừng, vẻ mặt xấu hổ.

“Dù sao ít đi bốn viên, người nào hoài nghi người đó không có.” Có người nói thâm: “Vừa rồi tôi không hoài nghi „” mà.

“Xương Nghị hoài nghi, người nào đứng về phía Xương Nghị sẽ không có.” “Tần Trạm, chúng tôi rất tin tưởng cậu mà.” Có người kêu lớn.

Tần Trạm gật đầu, anh thản nhiên nói: “Yên tâm, tôi nhớ rất rõ ràng, mọi | người đi lên lấy thuốc đi.” Người vừa rồi vẫn luôn quan sát vội vàng chạy lên, Tần Trạm đưa thuốc giải cho từng người.

Mà người vừa rồi kêu gào cũng muốn đục nước béo cò, bị Tần Trạm liếc mắt một cái nhận ra, trực tiếp từ chối.

Một lát sau, đan dược phân xong.

Đám Xương Nghị đứng ở chỗ đó đưa mắt nhìn nhau, xấu hổ nói: “Tần Trạm, chúng tôi có chút hoài nghi là chuyện bình thường, cậu trăm ngàn lần đừng để bụng…” Tần Trạm cười nói: “Đó là đương nhiên. Nhưng mà đan dược là tôi tặng mọi người, các ông đã không tin, tôi cũng không có biện pháp nào.” Anh cầm lấy một viên đan dược, tiếp tục nói: “Cho nên những viên đan dược này tôi có thể cho các ông, nhưng mà cần tiêu tiên mua, không được tặng miễn phí nữa.”
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 281


Chương 281

Tần Trạm không thể nào làm mọi chuyện tới tàn nhẫn, nếu không chỉ sợ sau này anh nửa bước khó đi ở thủ đô.

Nhưng nếu cứ đưa không cho bọn họ như vậy, với những người đang xem mà nói lại có chút không công bằng, vì vậy Tần Trạm chỉ có thể làm như thế.

“Được, không thành vấn đề!” Xương Nghị nói trước.

Đối với bọn họ, thứ không thiếu nhất chính là tiền.

Mà cái giá Tần Trạm đưa ra cũng không cao, mỗi viên chỉ có ba tỉ rưỡi. Như thế nhận được ấn tượng tốt của đám người Xương Nghị. Sau khi đưa cái gọi là “thuốc giải” xong, tiếp theo chính là tiết mục cùng, hội đấu giá đan dược. cuối Đan dược lần này rất bình thường, nhưng với người bình thường lại có tác dụng kỳ diệu, ít nhất có thể đảm bảo bọn họ trong vòng mười năm không bệnh tật gì.

Đối với những người này mà nói, bọn họ sợ nhất chính là sức khỏe xảy ra vấn đề, vì vậy giá cả kêu ra cũng khá cao, chỉ mười viên thuốc đã lên tới hơn một ngàn tỉ.

Sau khi hội đấu giá kết thúc, Tần Trạm chắp tay nói với mọi người: “Các vị, mục đích tôi tổ chức hội đấu giá hôm nay thật ra là muốn nhờ mọi người giúp tôi một chuyện.” Vừa nhắc tới giúp đỡ, hiện trường lập tức rơi vào trầm mặc.

“Giúp thì có thể:” Cậu Vương nhàn nhạt gật đầu nói: “Nhưng phải xem là giúp cái gì, chuyện nhỏ thì chúng tôi quyết không từ chối, nhưng nếu anh kêu chúng tôi liên hợp lại đối phó với nhà họ Tô, đó là chuyện không thể “Cậu Vương nói chí phải.” Xương Nghị khẽ gật đầu nói: “Chúng tôi có thể tới đã là mạo hiểm đắc tội nhà họ Tô rồi.” Cậu Vương dường như cảm thấy có chút mất mặt, anh ta đứng dậy nói: “Tôi tuyên bố trước, không phải tôi sợ nhà họ Tô bọn họ, chỉ là thế cục ở thủ đô rắc rối phức tạp, không ai muốn đắc tội ai, tất cả mọi người hi vọng duy trì cục diện kiếm tiền ổn định.” “Đúng vậy, ai mà không muốn công ty của mình càng làm càng lớn chứ.” Những người khác phụ họa theo.

Tần Trạm cười nói: “Các vị lo lắng quá rồi, ân oán giữa tôi và nhà họ Tô, tất nhiên sẽ không dính dáng đến mọi người.” “Vậy anh có chuyện gì thì nói thẳng đi” Cậu Vương khoát tay nói. Tần Trạm suy nghĩ một chút, nói: “Tôi muốn thành lập một công tỷ ở thủ đô, chỉ sợ cần mọi người nâng đỡ.” Vừa dứt lời, tất cả mọi người không khỏi cười lắc đầu.

“Tân Trạm, tôi khuyên cậu vẫn nên từ bỏ đi. Thành lập công ty ư? Còn ở thủ đô nữa? Nói một câu khó nghe, cậu thành lập công ty dưới mí mắt của nhà họ Tô, làm vậy không phải là tự nhiên đi gây sự sao?” “Đúng đấy, anh quá coi thường năng lực của nhà họ Tô rồi. Nhà họ Tô ở thủ đô mạnh nhất chính là mạng lưới quan hệ, có lẽ một câu của bọn họ có thể khiến anh phá sản, thậm chí là ngồi tù.” “Cho dù anh thật sự định thành lập công ty cũng không thể ở thủ đô, chi bằng cân nhắc đến Lục Hạ.” Tần Trạm sờ cằm, kỳ thật anh cũng không định thành lập một công ty, sở dĩ nói như vậy là muốn xem thử cuối cùng năng lực của nhà họ Tô ở thủ đô cuối cùng đạt tới trình độ gì. Hiện tại xem ra, nhà họ Tô quả nhiên danh bất hư truyền.

Mọi người ở đây cũng đều là nhân vật có mặt mũi ở thủ đô, ngay cả bọn họ cũng cho rằng là vậy, thế gia tộc của anh càng không cần nói nhiều.

“Tần Trạm, nếu không có việc gì thì chúng tôi đi trước đây.” Cậu Vương duỗi lưng một cái, đứng dậy nói: “Nếu anh muốn ăn uống chơi đùa ở thủ đô, ngược lại có thể tìm tôi.” “Ừm, hoặc là anh muốn chơi thứ gì đó k*ch th*ch, mấy thứ này đều khỏi cần nói.” Mọi người nhao nhao đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi.

Cũng có người âm thầm để lại một tấm danh thiếp cho Tần Trạm, ý nghĩ cũng rất đơn giản, chính là nhìn trúng thân phận trưởng lão phủ Dược Thần của Tần Trạm, cố ý kết giao.

“Tần Trạm, đây là danh thiếp của tôi.” Lúc này, một người đàn ông đầu trọc đi tới.

Sau khi Tần Trạm nhìn thoáng qua danh thiếp của ông ta, phát hiện thân phận trên danh thiếp là chủ tịch của Công ty Giải trí Gia Hành, Trịnh Gia Hành.

Công ty này, xem như công ty giải trí đang hot nhất hiện tại, rất nhiều minh tinh lớn và tiểu thịt tươi đều do bọn họ nâng đỡ, trong có kể cả đại minh tinh Sở Hinh Viên.

Đã lâu không gặp Sở Hinh Viên, bỗng nhiên Tần Trạm nghĩ đến một việc: Giữa Sở Hữu Sinh và Sở Hinh Viên, không phải là có quan hệ gì chứ? Chẳng lẽ là anh em cùng thế hệ? Nhưng hình như độ tuổi của hai người chênh lệch hơi lớn.

“Tần Trạm, tôi từng nghe Sở Hinh Viên nhắc tới cậu. Lúc trước tôi còn ôm thái độ hoài nghi, nhưng bây giờ tôi đã tin rồi.” Trịnh Gia Hành cười nói: “Có thời gian thi đến công ty của chúng tôi chơi.” Tần Trạm gật đầu nói: “Được.” Gần đây công ty Gia Hành lại tiến cử một đám tiểu thịt tươi, đã đập vào rất nhiều tiền nhưng vẫn luôn không hot lên, điều này không khỏi khiến Trịnh Gia Hành có chút sầu muộn.

Đội ngũ vận hành dưới tay ông ta từng cẩn thận phân tích nguyên nhân, cho dù là mặt mũi hay thiết lập nhân vật, trong công ty đều nhất trí cảm thấy không có vấn đề, mỗi tháng tiền đập cho bọn họ cả mấy chục tỉ, nhưng vẫn không tạo ra được một lưu lượng.

“Vậy có chuyện gì nhớ gọi cho tôi.” Trịnh Gia Hành cười nói.

Tần Trạm cười gật đầu đồng ý.

Sau khi hội đấu giá kết thúc, Tần Trạm liền trở về khách sạn với Tân đại sư.

Ngồi trong khách sạn, Tân đại sư trầm giọng nói: “Cậu làm vậy là đi một nước cờ hiểm, một khi bị phát hiện, sợ rằng sẽ thân bại danh liệt.” Tần Trạm nhẹ gật đầu, anh đứng trước cửa sổ thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Đúng vậy. Chỉ mong tôi mãi mãi không cân dùng đến bước cờ này.” Ép cung ông cụ nhà họ Tô, đây không phải một chuyện đơn giản.

Ngoại trừ phải có thực lực cực mạnh ra, còn phải có các mối quan hệ thâm nhập sâu vào mọi tầng lớp xã hội.

Hay nói cách khác, đứng ở vị trí của Diệp Thiên Vọng.

Tần Trạm chỉ có một cơ hội, anh không dám đánh cược, vì vậy mỗi bước đi anh đều phải hiểu rõ.

“Tân đại sư, lần này cảm ơn ông giúp đỡ.” Sau đó, Tần Trạm chắp tay nói với Tân đại sư.

Tân đại sư khoát tay nói: “Không cần phải khách sáo, tôi và gia chủ nhà họ Hạng là bạn cũ, chút việc ấy không tính là gì.”

Tần Trạm sẽ không nói quá nhiều @WA lời cảm ơn, nhưng nhân tình mắc nợ, anh tuyệt đối sẽ trả.

Sau khi hội đấu giá chấm dứt, Tần Trạm liền định rời khỏi thủ đô.

Tạm thời anh không thể ở lại thủ đô quá lâu, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ đưa tới họa sát thân.

Sau khi tiễn Tân đại sư, Tần Trạm lại đi tới quán rượu Thành Nam, gặp Ngu Như Mỹ.

Ngu Như Mỹ vẫn ăn mặc xinh đẹp, bất kể đi tới đâu cũng là tiêu điểm.

Lần này cũng không ngoại lệ, cô ta vừa xuất hiện đã hấp dẫn vô số ánh mắt, không biết bao nhiêu người đêu nhìn chằm chằm Ngu Như Mỹ, suýt ch** n**c miếng.

Nhưng sau khi Ngu Như Mỹ đi tới bàn của Tần Trạm ngồi xuống, lập tức khiến mọi người sinh lòng không cam.

“Hoa nhài cắm bãi phân trâu!” Có người nói thâm.

Tần Trạm không thèm để ý, anh cười nhìn Ngu Như Mỹ, nói: “Ngôi đi.” “Anh định rời khỏi thủ đô hả?” Ngu Như Mỹ hỏi.

Tần Trạm nhẹ gật đầu, nói: “Đúng vậy, bây giờ cho dù tôi ở lại thủ đô cũng không làm được gì.” Ngu Như Mỹ uống một ngụm rượu, thản nhiên nói: “Không cần khiêm tốn, danh tiếng của anh bây giờ gân như sánh bằng với cậu ấm của mấy thế gia lớn ở thủ đô rồi đấy.” Tần Trạm xua tay, không nói lung tung, anh nhìn Ngu Như Mỹ, nói: “Đồ đã chuẩn bị xong chưa?”
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 282


Chương 282

Trong tay của Ngu Như Mỹ bất chợt xuất hiện một bản danh sách.

Danh sách chi chít chữ, bên trên cũng chỉ có tên.

Tần Trạm nhận lấy, nhìn lướt qua đại khái, không khỏi hít vào một hơi.

Thảo nào nhà họ Tô có thể tọa trấn thủ đô, thậm chí là cả phương bắc nhiều năm như vậy, hơn nữa còn không cần dựa vào võ đạo, bởi vì thực lực của bọn họ thật sự khổng lồ quá mức!

Chỉ gia tộc võ đạo mà Tô Tề Hải nắm trong tay đã có mười cái.

Về phần các công ty và thế gia thì càng nhiều vô số kể! Rất nhiều công ty có thể kể tên trên thị trường gần như đều bị nhà họ Tô khống chế, hoặc là chiếm cổ phần!

“Xem ra tôi vẫn đánh giá thấp nhà họ Tô rồi.” Tần Trạm thấp giọng nói.

“Đúng vậy.” Ngu Như Mỹ cười khẽ bảo: “Nếu nhà họ Tô thật sự muốn đối phó anh, có lẽ chỉ cần một câu mà thôi.” “Không sai.” Tần Trạm không phản bác, nhà họ Tô là một gia tộc khổng lồ, mà Tần Trạm chỉ có một thân một mình, căn bản không có tư cách ngang hàng.

Nhưng đây cũng là ưu thế của Tần Trạm, đó chính là toàn bộ nhà họ Tô không đặt Tần Trạm vào mắt.

Có ưu thế thì cũng có nhược điểm.

Nhà họ Tô mạnh nhất không phải trên sức mạnh võ đạo, mà là năng lực sinh tồn giữa thế tục của bọn họ.

Thí dụ như ba nhánh lớn được coi trọng nhất của nhà họ Tô, bọn họ lần lượt nắm trong tay sức mạnh của giới kinh doanh, giới giao thiệp và Cục An ninh.

Chỉ cần ba nguồn lực lớn này không xảy ra biến cố, như vậy nhà họ Tô sẽ mãi mãi có thể duy trì địa vị bây giờ.

Cũng chính vì nguyên nhân này nên nhà họ Tô mới không tốn công tốn sức động vào Tần Trạm.

Bởi vì theo suy nghĩ của bọn họ, Tần Trạm căn bản không đáng nhắc tới, cái gọi là sức mạnh võ đạo thì có ích lợi gì? Thật sự cấp bách thì dùng sức mạnh chính phủ bắt Tần Trạm là xong việc.

“Ra tay từ Tô Tề Hải của nhánh thứ tám đi.” Ngu Như Mỹ nhún vai: “Hiện tại cũng chỉ có Tô Tề Hải xem anh ra gì.” Tần Trạm cũng nở nụ cười, may mà kẻ địch của anh là nhà họ Tô, nếu như là loại gia tộc dựa vào võ đạo để làm giàu như nhà họ Sở và nhà họ Hàn, vậy chỉ sợ bọn họ đã trực tiếp ra tay với Tần Trạm từ lâu rồi.

“Cảm ơn.” Tần Trạm cất danh sách, đứng dậy nói.

“Có thể nói cho tôi biết anh muốn bảng danh sách này để làm gì không?” Ngu Như Mỹ hỏi.

Tần Trạm tỏ ra thần bí nói: “Tạm thời không thể nói cho cô biết được.” Trong khoảng thời gian này, Tần Trạm cũng không làm việc mù quáng.

Ngoại trừ tham gia các loại hoạt động ra, thời gian còn lại anh đều dùng để điều tra một người.

Người này chính là ông nội của Tô Uyên, Tô Phát.

Năm đó cuộc chiến tranh giành quyền lực của nhà họ Tô gần như giấy lên mưa gió toàn thủ đô.

Mà Tô Phát chính một trong những nhân vật chính của cuộc chiến này, người còn lại chính là người cầm quyền hiện tại của nhà họ Tô, ông cụ Tô.

Tô Phát là một kỳ tài kinh doanh, gần như có thể lợi dụng lòng người tới cực hạn, năm đó một dạo đã đàn áp ông cụ Tô. Cho dù là hiện tại vẫn còn rất nhiều gia tộc trung thành và tận tâm với Tô Phát, đều mong đợi ông ta có thể đông sơn tái khởi.

Nhưng Tô Phát đã sớm từ bỏ ý nghĩ về phương diện đó từ lâu, chỉ muốn ẩn cư ở Đạm Thành, cho đến khi Tần Trạm xuất hiện, Tô Phát mới lại có ý trở lại thủ đô.

Trong cuộc chiến tranh giành quyền lực năm đó, Tô Phát đã thất bại đáng tiếc bởi một chiêu, người thuộc hạ được ông ta tín nhiệm nhất phản bội dẫn đến việc Tô Phát thua cả ván, trực tiếp bị đuổi khỏi thủ đô.

Sau này con của ông ta, cũng chính là cha của Tô Uyên lại đẫm máu nơi biên giới, chết trên chiến trường.

Chuyện này với Tô Phát mà nói chẳng khác gì họa vô đơn chí, ông ta nhanh chóng suy sụp, từ đó về sau rời xa thủ đô.

Nhưng Tô Phát hai bàn tay trắng vẫn có thể nắm trong tay tài sản trên hàng chục ngàn tỷ trong thời gian ngắn, vững vàng trở thành thế gia lớn nhất Tân Châu.

Điều này đủ để chứng minh năng lực của Tô Phát trên phương diện kinh doanh mạnh bao nhiêu.

Có lẽ đây chính là thiên phú của tổ tiên nhà họ Tô, người ngoài không mơ ước được.

Nếu Tô Phát muốn tiếp tục phát triển đã sớm có thể lao ra khỏi Tân Châu rồi.

Sở dĩ ông ta không làm vậy là vì Tô Phát quá rõ về lòng bao dung” của anh em ruột mình – ông cụ Tô.

Một khi phát triển quá lớn, bước ra khỏi Tân Châu, vậy sẽ nhanh chóng bị nhà họ Tô trả thù, xưng vương xưng bá một Tân Châu nho nhỏ thì không có nguy cơ đó.

Suy nghĩ của Tần Trạm rất đơn giản: Ba tháng sau trong trận quyết chiến với Tô Vũ, món cược chính là ông Tô.

“Nhà họ Tô cần sức mạnh của tám nhánh để khống chế quyền lực của mình, củng cố địa vị của mình, mà mình chỉ cần sức mạnh hai người là đủ.” Tần Trạm thấp giọng nói.

Sở dĩ Tần Trạm có lòng tin như vậy là vì trong mắt anh, một mình Tô Phát đã tương đương với sức mạnh bảy nhánh của nhà họ Tô!

Mà lực lượng võ đạo Tần Trạm nắm trong tay cũng đủ để nghênh chiến Tô Tề Hải!

“Phù.” Tần Trạm cất danh sách vào.

Anh nhìn về phía Ngu Như Mỹ, lần nữa nói cảm ơn: “Ba tháng sau, mời cô uống rượu.” “Rượu chúc mừng à? Hay là rượu tiễn đưa?” Ngu Như Mỹ cười nói.

Tần Trạm giang tay, cười đi ra ngoài. Tần Trạm lẻ loi một mình, không có gì ràng buộc, vì vậy anh cũng không cần chuẩn bị, vào buổi tối đã chuẩn bị rời khỏi thủ đô.

Sau khi bắt một chiếc xe trên đường liền đi thẳng tới sân bay.

Trên đường đi, Tần Trạm cầm điện thoại, luôn điều tra tất cả thế lực trên danh sách.

Sau khi lý giải đơn giản, hiện tại lực lượng mạnh nhất ở phương bắc chính là Sử Lục Nham.

Tất cả thế lực lớn nhỏ của nhà họ Tô ở phương bắc đều lấy Sử Lục Nham làm đầu.

Cũng giống như bố cục của nhà họ Tô, Sử Lục Nham không phải người trong võ đạo, hắn ta chỉ là một doanh nhân mà thôi.

Sức mạnh của nhiều tông môn ở phương bắc như vậy đều do một doanh nhân khống chế, có thể thấy được ở trong mắt nhà họ Tô, võ đạo không được coi trọng đến mức nào.

“Sử Lục Nham.” Tần Trạm sờ cằm, trước mắt dần hiện lên dáng vẻ của Sử Lục Nham.

Người này, Tân Trạm đã từng gặp trên thọ yến của ông Tô, lúc trước còn mang tới một cái quan tài gỗ lim tơ vàng.

“Phải tìm một cơ hội tiếp cận hắn ta mới được.” Trong lòng Tần Trạm nghĩ thâm.

“Két” Đúng lúc này, bỗng nhiên tài xế thắng gấp, dẫn tới tiếng vang cực lớn.

“Con mẹ nó, điên rồi hả, nửa đêm nửa hôm chặn giữa đường, không muốn sống nữa àiI” Tài xế thò đầu ra, tức giận mắng to.

Sắc mặt Tần Trạm hơi thay đổi, anh vội vàng quát lớn: “Mau trở lại trong xel Nếu không ông sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!” “Không cần kinh hoảng.” Nhưng mà lúc này chướng ngại vật lại lắc đầu.

“Oan có đầu, nợ có chủ, tôi không lạm sát kẻ vô tội.” Chướng ngại vật này chính là đại hộ pháp bị trục xuất của nhà họ Tô.

Khó có thể tưởng tượng, một người đã từng tiến vào ngục giam của hiệp hội lại nói ra lời như vậy.

Thân hình của gã có chút to lớn, giống như một ngọn núi nhỏ chặn đường.

Tài xế không rõ ràng lắm, vẻ mặt phiền chán nói: “Thứ gì vậy, cút nhanh lên, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy!” Cho dù chửi rủa như vậy, đại hộ pháp vẫn không để ý tới ông ta, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Tần Trạm, dường như trong mắt gã chỉ có một mình Tần Trạm mà thôi.

Tần Trạm xuống xe, anh thoáng thả thần thức, sắc mặt không khỏi biến đổi.

“Võ tông, hơn nữa là một vị võ tông ngũ phẩm!” Trong lòng Tần Trạm dấy lên sóng to gió lớn, người này, chỉ sợ là đối thủ mạnh nhất mà Tần Trạm gặp từ — trước tới nay.
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 283


Chương 283

Trên mặt Tần Trạm đã hiện lên sự nghiêm túc.

Võ tông ngũ phẩm, Tần Trạm ở trước mặt gã gần như không có bất kỳ phần thắng nào.

Nói chính xác là không có sức đánh trả.

“Anh ai?” Tần Trạm đi về phía trước hỏi.

Gã lạnh giọng nói: “Cậu không cần biết.” Tần Trạm lắc đầu, cười nói: “Anh không nói tôi cũng có thể đoán được, có thể mời được một vị võ tông ngũ phẩm, trên đời này không nhiều.” “Để tôi đoán thử xem.” Tần Trạm vừa cười vừa nói: “Chắc anh là người của nhà họ Tô đúng không?” Sắc mặt đại hộ pháp lạnh lùng tột cùng, gã lạnh lùng nói: “Sắp chết tới nơi, cậu không sợ hả?” “Sợ?” Tần Trạm nở nụ cười nhàn nhạt: “Sợ thì anh sẽ tha cho tôi ư?” Đại hộ pháp gật đầu nói: “Nói cũng không tệ, nhưng mỗi người lúc đối mặt sinh tử đều sợ hãi, đó là thiên tính của con người. Cậu có thể bình tĩnh như vậy, tâm thái không đơn giản.” “Thế nên?” Tần Trạm hỏi: “Là nhà họ Tô sợ hãi sao? Mời một vị võ tông ngũ phẩm tới giết tôi?” “Không liên quan tới nhà họ Tô.” Đại hộ pháp nói: “Tôi chỉ đại biểu cho bản thân.” Nói xong, khí thế trên người đại hộ pháp bắt đầu phát ra từng chút.

Xung quanh nháy mắt nổi lên từng trận gió lạnh, gió lạnh như dao, vậy mà cắt nát xe taxi ở xa.

“Phựt phụt phựt!” Trên người Tần Trạm bị gió lạnh như lưỡi dao thổi qua, để lại một đường trắng bạc.

“Xem ra suy đoán của tôi không sai.” Trong ánh mắt của đại hộ pháp đã hiện lên sát ý: “Quả nhiên cậu là thân thể Kim Huyền!” “Thân thể Kim Huyền? Đó là gì?” Tần Trạm cau mày nói.

“Xuống dưới mà hỏi đi.” Đại hộ pháp phẫn nộ quát một tiếng, bước ra một bước, nắm đấm như rồng xông thẳng tới trước mặt Tần Trạm!

Tần Trạm gần như không phản kháng, trước mặt võ tông ngũ phẩm, mọi phản kháng đề là uổng công.

“Keng!” Đúng lúc này, một cơ thể cũng cường tráng chắn trước mặt Tần Trạm! “Mẹ kiếp, đau chết mất!” Người đàn ông cường tráng kia đã cản được một quyền của đại hộ phải, không khỏi bị chấn tới hai tay run lên.

Anh ta dùng sức lắc cánh tay mình, thầm nói: “Anh đường đường là võ tông ngũ phẩm, bắt nạt một đại tông sư, có phải có chút không hợp tình hợp lý hay không?” “Cậu là ai?” Đại hộ pháp cau mày hỏi.

Người đàn ông cường tráng nhếch môi cười nói: “Tôi là Sào Ngõa, có lẽ ông chưa từng nghe đến tên tôi.” Sắc mặt Tần Trạm hơi thay đổi, anh vội vàng xoay người nói: “Anh không phải là đối thủ của ông ta, mau đi đi!” Lúc trước khi Sào Ngõa giao đấu với ba đại võ tông của nhà họ Hạ cũng đã rơi vào hạ phong, bây giờ đối mặt với một võ tông ngũ phẩm, căn bản không có phần thắng!

Sào Ngõa cởi mở cười to, anh ta vỗ vào lưng Tần Trạm một cái, nói: “Không cần lo lắng, tôi không tới một mình.” Tần Trạm nhìn xung quanh, anh thả thần thức nhưng không phát hiện được bất kỳ ai.

Đại hộ pháp cách đó không xa lạnh giọng nói: “Bất kể đến bao nhiêu người cũng không ngăn được tôi giết cậu ta.” “Nếu là anh thì sao.” Đúng vào lúc này, một bóng người chậm rãi bước ra.

Người này bề ngoài tầm thường, nhưng trên người lại mang theo sát khí, khiến người ta không dám tới gần.

Đại hộ pháp khẽ cau mày, mắt gã nhìn chằm chằm người này.

Cho đến khi người đó chậm rãi đi vào tầm mắt của gã, sắc mặt đại hộ pháp mới hoàn toàn thay đổi.

“Anh?” Câu nói của đại hộ pháp gây kinh ngạc đến mức cả Tần Trạm bên cạnh cũng giật mình.

Đại hộ pháp bước nhanh tới, thấp giọng nói: “Anh, sao anh lại dám tới Việt Nam? Không phải anh đã chạy rồi sao? Đi mau lên! Nếu bị người ta phát hiện sẽ không đi được nữa đâu!” Anh của gã nhìn Tần Trạm, chậm rãi nói: “Người này, không thể giết được.” Đại hộ pháp chau mày, gã khó hiểu nói: “Anh, người này không thể sống được, nếu không sớm muộn cũng sẽ có ngày uy h**p đến nhà họ Tô!” “Quả nhiên là người của nhà họ Tô.” Tần Trạm trầm giọng nói.

Anh của gã thở dài, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, nét vào mồm.

“Mọi người đều vì chủ của mình, nhưng vĩnh viễn là anh em” Anh của gã giận dữ nói: “Huống chi, bây giờ chú đã không còn là người của nhà họ Tô nữa rồi.” Đại hộ pháp vội vàng lắc đầu nói: “Nhưng nhà họ Tô với em ân trọng như núi! Cho dù em đi cũng phải diệt trừ hậu hoạn này cho nhà họ Tô!” Nói xong, đại hộ pháp liền đưa tay về phía Tần Trạm.

Một tiếng “Keng” thật lớn vang lên, anh của gã tóm lấy cổ tay ông ta.

“Người này, không thể chết được.” Anh của đại hộ pháp rít một hơi thuốc: “Nếu chú muốn giết thì giết anh là được.” Sắc mặt đại hộ pháp cực kỳ khó coi, gã nghĩ sao cũng không hiểu, anh ruột mình sao lại đi bảo vệ Tần Trạm, hai người căn bản không thể dính dáng gì đến nhau mà!

“Anh chỉ là vì muốn tốt cho chú thôi.” Anh của đại hộ pháp trầm giọng nói: “Tin anh đi, nếu như cậu ta chết, chú sẽ không sống thoải mái đâu.” “Vậy thì một mạng đổi một mạng!” Đại hộ pháp cực kỳ cố chấp.

“Được rồi, hai anh em các người cứ trò chuyện đi, chúng tôi sẽ không xen vào.” Sào Ngõa thừa cơ cầm lấy cánh tay Tân Trạm, quay đầu liền đi.

Đại hộ pháp muốn đuổi theo, lại bị anh mình cuốn chặt lấy, căn bản không thoát ra được.

Đi được một đoạn xa, cuối cùng Tần Trạm vẫn không nhịn được.

“Cuối cùng anh là ai?” Tân Trạm hỏi: “Còn nữa, hai người vừa rồi rốt cuộc có thân phận gì?” Sào Ngõa vỗ đầu mình, nói: “Tôi là Sào Ngõa, về phần là ai thì vẫn không thể nói cho cậu biết, bởi vì giải thích khá là phiền phức.” -Anh có quan hệ gì với Tô Uyên?” Tần Trạm nhìn chằm chằm Sào Ngõa hỏi.

Sào Ngõa sững sờ, anh ta gãi đầu một cái, nhất thời không biết nên giải thích thế nào.

“Được rồi, tôi không hỏi nữa.” Lúc này, bỗng nhiên Tần Trạm khoát tay: “Chỉ cần Tô Uyên an toàn là được rồi.” Sào Ngõa cười ha ha nói: “Yên tâm đi, cô Tô cực kỳ an toàn! Đi thôi, tôi măNa Đại hộ pháp muốn đuổi theo, lại bị anh mình cuốn chặt lấy, căn bản không thoát ra được.

Đi được một đoạn xa, cuối cùng Tần Trạm vẫn không nhịn được.

“Cuối cùng anh là ai?” Tân Trạm hỏi: “Còn nữa, hai người vừa rồi rốt cuộc có thân phận gì?” Sào Ngõa vỗ đầu mình, nói: “Tôi là Sào Ngõa, về phần là ai thì vẫn không thể nói cho cậu biết, bởi vì giải thích khá là phiền phức.” “Anh có quan hệ gì với Tô Uyên?” Tần Trạm nhìn chằm chằm Sào Ngõa hỏi.

Sào Ngõa sững sờ, anh ta gãi đầu một cái, nhất thời không biết nên giải thích thế nào.

“Được rồi, tôi không hỏi nữa.” Lúc này, bỗng nhiên Tần Trạm khoát tay: “Chỉ cần Tô Uyên an toàn là được rồi.” Sào Ngõa cười ha ha nói: “Yên tâm đi, cô Tô cực kỳ an toàn! Đi thôi, tôi mài “Bị đuổi khỏi nhà họ Tô còn muốn giết tôi?” Tân Trạm sờ cằm: “Yến Võ này, ngược lại là một người chơi được.”

Nếu có thể lôi kéo được gã, sau này nhất định sẽ trở thành một sự trợ giúp lớn.

Đương nhiên, chuyện đó cũng chỉ có thể tưởng tượng, Yên Võ hận không thể giết Tần Trạm, làm sao có thể bị lôi kéo.

“Nào, anh em, uống rượu!” Sào Ngõa võ bả vai Tần Trạm nói.

Tần Trạm cầm ly rượu lên, vừa định uống rượu, lúc này bỗng dưng bụng anh quặn đau, sau đó mồm hộc máu tươi!
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 284


Chương 284

Máu đỏ tươi gần như nhuộm đỏ cả áo Tần Trạm.

Sào Ngõa bên cạnh thấy thế vội vàng đỡ Tần Trạm, cau mày nói: “Anh em, xảy ra chuyện gì vậy? Ai đánh cậu thành như vậy? Tôi đi báo thù cho cậu!” Tần Trạm uể oải xua tay, có chút yếu ớt nói: “Cơ thể tôi hơi có vấn đề, nghỉ ngơi một lát là được.” Sào Ngõa có chút không tin lắm nói: “Thật hả? Nếu có chuyện gì cậu phải nói với anh đó.” Tần Trạm lau vết máu trên khóe miệng, cười nói: “Tôi thật sự không sao.” Nói thì nói thế nhưng trong lòng Tần Trạm lại bị bóng ma bao phủ.

Anh biết đó là di chứng của vì cưỡng ép cứu ông Tô lưu lại, đó là chuyện nghịch thiên, e rằng sẽ bị cắn trả cực mạnh.

Nhưng tình huống như vậy đã rất lâu không xuất hiện rồi, nhưng gần đây lại bùng phát trở lại, chuyện này khiến Tần Trạm vô cùng lo lắng.

Lỡ như lúc đánh nhau với Tô Vũ xuất hiện tình huống giống như vậy phải xử lý thế nào?

“Anh em, không uống được thì đừng uống, mau tìm một chỗ nghỉ ngơi đi.” Sào Ngõa vội vàng nói.

Có thể nói, tuy rằng Sào Ngõa một thân vô lại, nhưng người này rất nghĩa khí, đáng để tín nhiệm.

Đó cũng là lý do vì sao Tô Uyên lại kêu anh ta tới âm thầm bảo vệ Tần Trạm.

Đang nói chuyện, hai anh em nhà họ Yến đã từ nơi không xa đi đến. Đại hộ pháp Yên Võ vẫn mặt đầy lo lắng, cả người gã từ đầu tới cuối đều duy trì sát khí vênh váo, chỉ là không phát tác.

“Ngồi đi.” Anh cả Yến Thiên trầm giọng nói.

Sau khi Yên Võ ngồi xuống, đôi mắt gắt gao đe dọa nhìn Tần Trạm.

Nếu như ánh mắt có thể giết người, Tần Trạm đã bị giết mấy trăm lần rồi.

“Tần Trạm, tốt nhất cậu đừng đánh chủ ý tới nhà họ Tô.” Yên Võ hít sâu một hơi, bạn giọng nói.

“Được rồi, đừng nói những chuyện này, từ hôm nay trở đi, chuyện của Tần Trạm và nhà họ Tô, anh và chú đều đừng nhúng tay vào.” Giọng Yến Thiên lạnh lùng nói.

Yên Võ khẽ hừ một tiếng, không nói gì.

Tần Trạm có chút không rõ, dựa vào thực lực của anh bây giờ, căn bản không đáng để nhà họ Tô làm to chuyện như thế.

Mà đại hộ pháp, tại sao lại có ý thức nguy cơ mãnh liệt như vậy?

“Em không ăn.” Hình như Yên Võ không muốn ngồi cùng một chỗ với Tần Trạm.

Gã đứng dậy nhìn Yến Thiên nói: “Anh hai, cách thằng nhóc này xa một chút, một khi nhà họ Tô nổi giận, đến lúc đó không ai bảo vệ được anh đâu.” Sau khi vứt ra những lời này, Yên Võ quay đầu bỏ đi.

Yến Thiên thoạt nhìn có chút bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Chúng ta ăn đi thôi.” Ăn uống được một lát.

Tần Trạm bưng ly rượu lên, nhìn Yến Thiên nói: “Anh Yến Thiên, tôi có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo.” “Hỏi đi.” Yến Thiên cụng ly với Tần Trạm.

Tần Trạm hỏi nghi hoặc trong lòng mình, sau khi Yến Thiên nghe xong, trầm giọng nói: “Trên thực tế tôi cũng không rõ ràng lắm, Yên Võ chỉ nói với tôi, cậu còn sống sẽ tạo thành uy h**p cực lớn cho nhà họ Tô.” “Uy h**p?” Tần Trạm trầm mặc không nói, uy h**p mà Yên Võ nói rốt cuộc chỉ điều gì?

Yến Thiên không biết, Tần Trạm cũng không tiếp tục hỏi thêm.

Sau khi ăn xong bữa cơm này, Tần Trạm vẫn rời khỏi thủ đô.

Cách lễ mừng năm mới còn một tháng, mà cách ước chiến với Tô Vũ còn ba tháng.

Trong thời gian ngắn ngủi như thế, không biết Tần Trạm có thể bước vào cảnh giới võ tông hay không.

Cảnh giới võ tông, chính là kim đan kỳ, đến lúc đó trong cơ thể của anh sẽ hình thành một viên kim đan.

Mà quá trình đó cực kỳ nhấp nhô, khác với đột phá thông thường, sau khi bước vào kim đan kỳ, mỗi lần đột phá đều phải đối mặt với thiên kiếp.

Mà mỗi lượt thiên kiếp đều có nguy cơ thất bại.

“Mình là tu tiên giả, vẫn có khác biệt với những tu võ giả bọn họ.” Tần Trạm thấp giọng nói: “Bước vào kim đan kỳ, tuổi thọ của mình có thể đạt tới nghìn năm, vượt qua những võ tông bình thường.” Tần Trạm có niềm tin tuyệt đối, chỉ cần anh bước vào kim đan kỳ, không nói vô địch thiên hạ, ít nhất cũng có thể đứng đầu thế hệ trẻ.

Đến lúc đó, chỉ cần không phải đại võ tông ra tay, hoặc là sử dụng lực lượng quân sự hiện đại, Tần Trạm gần như không thể chết.

Thời gian như thoi đưa, trong chớp mắt, Tần Trạm đã du lịch trong thế tục hơn một tháng.

Trong khoảng thời gian này, Tần Trạm mượn cớ du lịch, gần như đi khắp toàn bộ phương bắc, nắm rõ tông môn dưới cờ của nhà họ Tô.

Nhà họ Tô là gia tộc lớn đương thời, tông môn có thể dưới trướng bọn họ đều là đại tông môn phái số một số phái, tông môn hạng hai căn bản không lọt được vào mắt nhà họ Tô.

Ngày hôm nay, khi Tần Trạm đi qua Thanh Nguyên đã bị một trận ồn ào hấp dẫn.

Vô số người trẻ tuổi đang chen chúc trước một sơn môn. Trên sơn môn viết rõ ràng ba chữ to: Lĩnh Đông Môn.

Lĩnh Đông môn lấy một suối linh mà nổi tiếng trên đời, theo ghi chép, suối linh này nhiệt độ thích hợp quanh năm, chỉ cần ngâm một lần sẽ phòng được trăm bệnh.

Lĩnh Đông Môn cũng dựa vào suối linh này mà lập nghiệp, nuôi dưỡng mấy trăm vị tông sư cùng với hơn mười vị đại tông sư. Môn chủ của bọn họ nhờ vào suối linh mà dùng tư chất bình thường bước chân vào cảnh giới võ tông.

Tần Trạm sờ cằm, thấp giọng nói: “Cái suối linh này thật thần kỳ, nói không chừng bên dưới cất giấu bí mật gì đó.” Tuy rằng hiện tại thiên địa đã sớm không thích hợp để tu hành, nhưng vẫn có còn lại một ít trận pháp cổ xưa, mang tới lợi ích rất lớn cho hậu thế.

Nếu như là hình thành tự nhiên trong thiên địa, tất nhiên hiệu quả càng tuyệt không thể tả.

Tần Trạm thuận tay kéo một người trẻ tuổi, cười hỏi: “Anh bạn, hỏi anh chuyện này, sao hôm nay Lĩnh Đông Môn này lại náo nhiệt như vậy?” Thanh niên kia gạt tay Tần Trạm ra, nóng nảy nói: “Hôm nay Lĩnh Đông Môn mở cửa, tất cả thanh niên ba mươi tuổi trở xuống đều có thể đi ngâm suối linh. Anh mau buông tay ra, đừng chậm trễ thời gian của tôi!” “Mở cửa ư?” Tần Trạm không khỏi hơi kinh ngạc, sau đó nở nụ cười.

Anh còn đang lo không biết phải trà trộn vào suối linh này thế nào, hiện tại ngược lại có một cơ hội tốt.

Vì vậy Tân Trạm liên vội vàng đi theo đám thanh niên này tới cổng lớn của Lĩnh Đông Môn.

Ở cổng có vô số người trẻ tuổi đang chờ, mà mở cửa của Lĩnh Đông Môn có ba vị đại tông sư đang quan sát mọi người.

Tần Trạm trà trộn bên trong, anh quét mắt nhìn mọi người, trong số những người này có không ít võ giả, bọn họ cũng muốn dựa vào suối linh này để nâng cao thực lực của mình.

Người ở cửa tụ tập càng lúc càng đông, rất nhanh đã lên tới gân vạn người.

Môn chủ Lĩnh Đông Môn là một người phụ nữ ba mươi mấy tuổi, tên là Nhan Như Ngọc, là một vị võ tông nhất phẩm.

“Môn chủ, hôm nay người tham (ung lễ rửa tội suối linh đã lên tới gân vạn người. ‘ Giờ phút này, một vị đại tông sư là thủ hạ của Nhan Như Ngọc chắp tay nói.

Nhan Như Ngọc khẽ gật đầu, trên gương mặt tinh xảo của cô ta hiện lên vẻ hưng phấn.

“Tông chủ, đây là lần rửa tội thứ mười ba của suối linh, có lẽ tinh khí bên dưới đã đủ để cô đột phá rồi. “Có người vừa cười vừa nói.

Nhan Như Ngọc nhẹ gật đầu, thấp giọng nói: “Sau khi lễ rửa tội lần này kết thúc, nhất định phải nhanh chóng bế quan, nếu không chỉ sợ cái suối linh này sẽ rơi vào tay người khác.” Suối linh này được hình thành tự nhiên, bên dưới suối ẩn chứa linh khí hoàn mỹ tự nhiên.

Nhưng Nhan Như Ngọc đã thử rất nhiều cách vẫn không thể hấp thu nó, sau đó có một lần cô ta tình cờ phát hiện bên dưới suối linh còn có một trận pháp, có thể hấp thu tinh khí trong cơ thể thanh niên, dùng chuyện đó để đột phá.

Bí mật này, Lĩnh Đồng Môn đã giữ mười năm, trong mười năm, tinh khí ẩn chứa trong trận pháp đã đạt tới mức không thể đo lường.
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 285


Chương 285

Gần đây, Lĩnh Đông Môn nhiều lần bị làm phiền, nếu còn không sử dụng tinh khí bên dưới suối linh, chỉ sợ sẽ rơi vào tay người khác.

Vì vậy Nhan Như Ngọc không định tiếp tục giữ lại nữa, lễ rửa tội lần này chính là lần cuối cùng Lĩnh Đông Môn mở cửa.

Ở cổng tụ tập càng lúc càng đông, Tần Trạm trà trộn bên trong, lắng lặng chờ đợi.

“Nơi này có một luồng linh khí thuần túy, chắc là bắt nguồn từ suối linh kia.” Trong lòng Tần Trạm nghĩ thầm.

Đúng lúc này, bỗng nhiên ba vị đại tông sư ở cửa ho khan một tiếng, nói: “Mọi người im lặng.” Hiện trường lập tức rơi vào yên lặng, tới cả mọi người lẳng lặng chờ đợi đại tông sư căn dặn.

“Ai ai cũng biết, suối linh này chính là thánh vật trời ban, không thể bị vấy bẩn. Vì vậy hi vọng mọi người lúc ngâm mình phải có tố chất.” Đại tông sư kia trầm giọng nói.

Câu này vừa tung ra, người ở cổng đều bật cười.

“Tôi nghe bảo lần trước lúc mở suối linh có thằng nhãi đi tiểu trong đó bị bắt được.” Bên cạnh có người nói.

“Chậc chậc, cậu ta đúng là phung phí của trời.” “Khà khà, tôi nghe nói sau đó thằng nhãi kia đã bị xử phạt.” Đại tông sư ở cửa tiếp tục nói: “Được rồi, thời gian mỗi người ngâm không được vượt quá nửa tiếng, nếu không sẽ tạo nên gánh nặng cực lớn cho cơ thể, mong mọi người ghi nhớ.” “Gánh nặng?” Tần Trạm nhíu mày, nếu như là một cái suối linh, ngâm càng lâu càng có lợi cho cơ thể, căn bản sẽ không sinh ra cái gọi là gánh nặng.

“Cuối cùng Lĩnh Đông Môn có mục đích gì?” Tần Trạm có chút không hiểu.

Rất nhanh, mọi người bước vào Lĩnh Đông Môn dưới sự dẫn dắt của đại tông sư.

Lĩnh Đông Môn chiếm điện tích mấy nghìn mẫu, mà một nửa diện tích chính là suối linh kia.

Phạm vi của suối linh rất lớn, đủ để ngâm trên vạn người, vừa bước vào trong đó, một luồng khí ấm áp và thanh nhã đã đập vào mặt, hít một hơi liền sảng khoái tinh thần.

“Đúng là một cái suối linh!” Ánh mắt Tần Trạm sáng lên, loại linh tuyền hoàn mỹ tự nhiên này, quả thực là khó gặp!

Lĩnh Đông Môn chỉ có một vị võ tông lại có thể bảo vệ cái suối linh này, thật sự là không thể tưởng tượng nổi. “Mời các vị tiến vào suối linh theo thứ tự, nhớ kỹ, chỉ có thể ở khu nước cạn” Đại tông sư kia dặn dò.

Mọi người vội vàng c** q**n áo, nhảy vào trong suối linh.

Người tham dự lễ rửa tội, phụ nữ chiếm nửa số, trước mặt cái suối linh này, bọn họ cũng không đoái hoài tới thẹn thùng, cả đám đều cực kỳ hưng phấn nhảy vào.

Khiến người ta giật mình nhất chính là trong mắt của đám đàn ông lại không hề có ý nghĩ dơ bẩn, tất cả mọi người đều cố gắng hưởng thụ cảm giác thoải mái dễ chịu do suối linh này mang tới.

Tần Trạm c** q**n áo, từ từ tiến vào chính giữa suối linh.

Khoảnh khắc cơ thể anh đụng vào suối linh, lỗ chân lông trong nháy mắt nở ra, giống như sói đói cắn nuốt linh khí.

Tần Trạm thả ra một chút thần thức, thăm dò chỗ sâu trong suối linh, Theo thần thức xâm nhập càng lúc càng sâu, mức độ đậm đặc của linh khí càng ngày càng cao.

Lúc chìm xuống tới chừng năm trăm thước, thần thức của Tần Trạm lập tức bị ngăn cản.

“Xem ra bên dưới con suối này thật sự cất giấu thứ gì đó.” Tần Trạm khẽ nhíu mày.

Anh lập tức trầm mình xuống dưới đáy nước, lần mò về phía đáy suối giống như một con cá.

Dưới đáy suối là một màu đen kịt, Tần Trạm dựa vào thần thức, từng chút mò mẫm ở chỗ sâu.

Càng chìm sâu thì linh khí càng nồng đậm, sau khi đạt tới khoảng cách chừng năm trăm thước, áp lực dưới đáy nước đột nhiên tăng lên, như thể muốn ép vỡ người ta!

Cơ thể Tần Trạm lập tức dấy lên ánh sáng vàng mờ nhạt, chống lại áp lực kỳ lạ này.

Lúc này, bên dưới đáy suối, một trận pháp chậm rãi hiện ra trước mặt Tần Trạm.

Trận pháp này sử dụng nguyên liệu khá quý giá, nhưng thủ pháp bố trí lại cực kỳ cẩu thả.

Mà trong trận pháp là ánh sáng màu xanh lam nhạt đang nổi lơ lửng.

Đống ánh sáng này chính là tinh khí. “Khóa Linh Trận?” Tần Trạm có vẻ hơi kinh ngạc.

Trong trận pháp nho nhỏ này vậy mà cất giấu tinh khí khổng lồ như thế!

“Thảo nào Lĩnh Đông Môn lại tốt bụng mở suối linh.” Tần Trạm hiểu rõ, mục đích của bọn họ hiển nhiên là muốn dựa vào Khóa Tinh Trận này để hấp thu tinh khí trong cơ thể người.

Mà ngâm mình trong linh khí, tinh khí trong nửa tiếng ngắn ngủi cũng không đủ để tổn hại tới thân thể của thanh niên, xem như bổ sung cho nhau.

“Lĩnh Đông Môn này ngược lại còn có chút lương tâm.” Tần Trạm cười nói.

Nếu như bọn họ không quy định nửa tiếng, vậy tinh khí có thể lấy được hiển nhiên nhiều hơn. Song làm vậy sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của người ngâm.

“Lĩnh Đông Môn này đúng là lẫn lộn đầu đuôi, vì nhỏ mất lớn.” Tần Trạm nở nụ cười.

Linh khí ẩn giấu dưới đáy suối còn quý giá hơn số tinh khí này rất nhiều, nhưng bọn họ lại dùng linh khí đổi lấy tinh khí, thật sự là lẫn lộn đầu đuôi.

Tần Trạm tiếp tục chìm xuống, rất nhanh, cơ thể của anh cũng có chút không chịu nổi.

“Lạ thật.” Tần Trạm nhíu mày: “Chỉ mấy trăm thước mà thôi, sao lại có áp lực lớn như vậy?” Độ sâu thế này, cho dù là sắt thép cũng không thể đè nát, sao có thể tổn thương tới cơ thể của Tần Trạm?

“Dựa theo tiến độ này, còn chìm xuống nữa, chỉ sợ cơ thể của mình cũng bị nghiền nát.” Trong lòng Tần Trạm nghĩ thầm.

Giờ phút này, đột nhiên Tần Trạm hiểu ra.

Thảo nào Lĩnh Đông Môn lại vứt bỏ linh khí đổi lấy tinh khí, thì ra là vì bọn họ căn bản không thể chạm vào đáy suối, không chịu nổi áp lực của đáy suối.

“Thánh Thể Thuật!” Tần Trạm kêu to một tiếng, ánh sáng vàng trên người lập tức bừng sáng, mức độ cứng cáp của cơ thể cũng đột nhiên tăng lên.

Dựa vào Thánh Thể Thuật, Tần Trạm tiếp tục lên xuống.

“Ông…..g!” Một luồng sáng từ dưới đáy suối lóe lên.

Luồng sáng này cực kỳ chói lóa, gần như khiến mắt người ta mù lòa.

Trong ánh sáng, một trận pháp cổ xưa cực lớn từ từ hiện lên ngay trước mắt Tần Trạm.

“Sát Trận?” Tần Trạm nhìn lướt qua, sắc mặt thoáng thay đổi.

Bên dưới suối linh này e rằng cất giấu bảo bối gì đó! Mà Sát Trận này chính là để bảo vệ món bảo vật đói “Linh khí nông nặc như thế, không biết là do thứ gì phát ra.” Trong mắt Tân Trạm nhấp nhoáng ánh sáng, từng bước tiến vào giữa Sát Trận!

“Ầmf” Nháy mắt bước vào sát trận, lập tức có mấy nguồn sức mạnh sát phạt từ bốn phương tám hướng kéo tới!

Tần Trạm hơi híp mắt, hai tay anh nắm lại, bá đạo đón lấy.

“Âm” một tiếng thật lớn, nắm đấm của Tần Trạm lập tức để lại từng dấu trắng.

“Bốp bốp bốp!” Ngay sau đó lại có mấy nguồn sức đi G, mạnh sát phạt kéo tới, gân như bao trùm của người Tần Trạm!

Ánh sáng vàng trên người Tần Trạm bừng lên dữ dội, chợt rung một cái, cứng rắn chịu đựng nguồn sức mạnh này!

“Răng rắc!” Một góc của Sát Trận lập tức xuất hiện một vết nứt, va chạm kịch liệt như thế khiến Sát Trận này sắp tan vỡ!

Khóe miệng Tân Trạm hiện lên nụ cười, anh thấp giọng nói: “Nếu Sát Trận này vừa mới được bố trí, mình sẽ quay đầu bước đi, tuyệt đối không dám tham lam. Đáng tiếc chỉ sợ Sát Trận này đã tôn tại mấy nghìn năm, đã sớm cũ nát không chịu nổi, cho dù mình không đến, sớm muộn gì nó cũng sẽ tự tan vỡ! Vì vậy thứ bên dưới suối linh này chính là của mình!”
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 286


Chương 286

Đúng như những gì Tần Trạm nghĩ, cái Sát Trận này đã quá lâu rồi, nguyên liệu dưới đáy nước đã sớm bị ăn mòn gần hết.

Nếu như Tần Trạm tới trễ thêm chút nữa thì có lẽ cái Sát Trận này đã rơi vào trong tay Lĩnh Đông Môn rồi.

“Nói tới thì mình thật sự nợ Lĩnh Đông Môn một nhân tình đấy.” Tần Trạm gãi đầu một cái, nhưng những thứ thế này từ trước đến nay đều là ai có năng lực thì lấy, vì vậy ngược lại cũng không tính là giành của bọn họ.

Đi theo luồng linh khí này, Tần Trạm đi tới chỗ sâu trong Sát Trận.

Trung tâm của Sát Trận đặt một thứ gì đó màu xanh biếc như cái cây.

Giờ phút này, toàn thân cái cây nhỏ đang phát sáng, chiếu đáy nước thành một màu xanh biếc.

Tần Trạm hít một hơi thật sâu, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.

“Nếu như mình đoán không lầm, đây chính là Cổ Thụ Tiên Thiên!” Tần Trạm cố nén hưng phấn, kích động nói.

Cổ Thụ Tiên Thiên chính là do tự nhiên tạo thành, nghe nói một cây Cổ Thụ Tiên Thiên có thể giúp người ta ngộ đạo, dùng nó để đột phá bình cảnh.

Nhưng cây Cổ Thụ Tiên Thiên này đã mọc mấy nghìn năm mà vẫn chưa trưởng thành.

Tay Tân Trạm run run, đưa về phía cây Cổ Thụ Tiên Thiên. Đúng lúc này, bỗng nhiên dưới đáy nước vang lên một tiếng thật lớn, một bộ xương của một người đàn ông cầm đao thép trong tay sải bước ra ngoài!

Đao thép trong tay gã hung hăng vung về phía Tần Trạm, anh không kịp né tránh, bị một đao chém trúng bả vai!

Một tiếng “Keng” thật lớn vang lên, xương cốt nơi bả vai của Tần Trạm lập tức như chịu một đòn nặng nề, cả người run lên bần bật!

“Sức mạnh thật mạnh mẽ!” Tần Trạm vội vàng rút lui, vẻ mặt nặng nề nhìn người xương khô kia.

Người xương khô đã sinh ra thần thức, cơ thể mạnh mẽ của Tần Trạm cũng không khỏi khiến gã chấn động.

“Thân thể Kim Huyền?” Trong mồm người xương khô phát ra giọng nói khàn khàn, giống như truyền tới từ mấy ngàn năm trước.

“Ha, ông có thể nói chuyện à?” Tần Trạm nói thầm: “Vậy thì dễ làm rồi, nếu như tôi đoán không sai, ông chính là người bảo vệ cây Cổ Thụ Tiên Thiên này đúng không?” Người xương khô không trả lời vấn đề này, cổ họng khàn khàn của gã nói: “Cơ thể Kim Huyền, thảo nào có thể xông tới đáy nước này.” “Cơ thể Kim Huyền là gì?” Tần Trạm hỏi.

Người xương khô vẫn không trả lời, gã lạnh như băng nói: “Chàng trai trẻ, mau rời khỏi đây đi!” Tần Trạm có chút bất đắc dĩ nói: “Thì ra là một kẻ điếc.” “Cậu mới là kẻ điếc!” Người xương khô giận tím mặt, đao trong tay lại xông tới.

Bởi vì ở dưới đáy nước nên tốc độ của Tần Trạm chậm đi rất nhiều, một đao kia sượt qua mặt Tần Trạm, hung hăng đập xuống đất.

Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái hố to, toàn bộ Sát Trận cũng không khỏi chấn động một chút.

“Mau rời khỏi đây, tôi sẽ tha cho cậu khỏi chết!” Người xương khô tức giận nói.

Tần Trạm siết chặt nắm đấm, lắc đầu nói: “Không được, cây Cổ Thụ Tiên Thiên này rất quan trọng với tôi, tôi phải mang nó đi.” “Muốn chết!” Người xương khô lại giơ đao thép lao đến.

Ánh sáng màu vàng trên người Tần Trạm bừng lên, anh phẫn nộ quát một tiếng, giơ tay lên chính là Thánh Nhân Chi Quyền!

“Ầm” một tiếng thật lớn, trên ngực người xương khô kia xuất hiện một cái lỗ to, cả người bị chấn động tới liên tục lùi lại.

Tần Trạm lắc đầu nói: “Ông chỉ là một bộ xương khô, năng lực chiến đấu cũng chỉ có thể dựa vào cơ thể, đánh nhau với tôi, tôi cũng không sợ ông.” Người xương khô cũng không vì thế mà lung lay, gã vốn là một người thủ hộ bị gieo ý thức, trong ý thức của gã cũng chỉ có suy nghĩ bảo vệ Cổ Thụ Tiên Thiên!

Vì vậy, người xương khô lại xông tới. Tần Trạm cầm nắm đấm vàng, triển khai một trận đánh nhau với gã dưới đáy nước.

Dưới sự tăng cường của Thánh Thể Thuật, sức mạnh của Tần Trạm đã đạt tới mức không thể tưởng tượng, người xương khô bị Tần Trạm đánh lui hết lần này tới lần khác, rồi lại hết lần này tới lần khác xông lên.

“Đúng là cố chấp.” Tần Trạm cau mày nói: “Gần đây không biết tại sao luôn gặp phải mấy người cố chấp như vậy!” Hạ Phương Sinh cũng vậy, đại hộ pháp cũng vậy, người xương khô trước mắt cũng vậy!

Tần Trạm không dám trì hoãn thời gian, anh thúc giục sức mạnh, một quyền chợt đập tới lồng ngực của người xương khô.

“Răng rắc!” Một quyền này, Tần Trạm gần như dồn hết sức lực, trực tiếp đánh nát cơ thể của người xương khô, biến thành từng khúc xương trắng rời rạ!

c “Thật sự là rắc rối.” Tần Trạm lẩm %3D bẩm một câu, đưa tay định lấy Cổ Thụ Tiên Thiên kia.

Đúng lúc này, xương cốt của người xương khô vang lên “ong ong”, tụ lại thành hình, lao về phía Tần Trạm!

“Vậy mà còn có thể sống lại?” Tần Trạm nhướng mày, lần nữa giao chiến với gã!

Dưới mấy quyền, cơ thể của người xương khô lại tan vỡ, nhưng trong khoảng thời gian rất ngắn lại tụ trở lại, liên tục như vậy!

Chuyện này lập tức khiến Tần Trạm cảm thấy có chút đau đầu, nếu như không giải quyết người xương khô này, vậy căn bản không thể nào mang cây Cổ Thụ Tiên Thiên kia đi!

Nhưng đánh tiếp như vậy chừng nào mới xong?

Lúc này, thời gian nửa tiếng rửa tội đã kết thúc.

Mọi người ngâm trong suối linh bước ra khỏi suối.

Được linh khí ngấm vào nuôi dưỡng, tinh khí mà bọn họ bị hao tổn căn bản không đáng nhắc tới, ngược lại tinh thần sảng khoái, vô cùng phấn chấn.

“Được rồi, đã hết giờ, mọi người mau tản đi đi.” Đại tông sư chịu trách nhiệm trông coi nói.

Mọi người có chút lưu luyến, nhưng bọn họ không dám vi phạm quy tắc của Lĩnh Đông Môn, nếu không lần sau không có tư cách đến ngâm suối linh.

Rất nhanh, những người này đã bị Lĩnh Đông Môn đuổi ra ngoài.

Sau khi bọn họ đi không lâu, môn chủ Nhan Như Ngọc chậm rãi đạp bước đi tới.

Nhan Như Ngọc mặc váy dài, trên gương mặt xinh đẹp không che giấu được hưng phấn.

“Môn chủ! Đã xua hết du khách rồi.” Thủ hạ chắp tay nói.

Nhan Như Ngọc hít sâu một hơi, thấp giọng bảo: “Tinh khí mười năm, đủ để tôi có thật nhiều tu vi.” Cô ta duỗi chân, nhẹ nhàng lướt nhẹ qua mặt nước, sau đó trút hết quần áo, cơ thể giống như ngọc dương chỉ phơi bày trong không khí.

Người trong tông môn rất tự giác quay đầu sang một bên.

“Nhan môn chủ!” Đúng lúc này, bỗng nhiên ngoài cửa vang lên một tiếng hét.

Sắc mặt Nhan Như Ngọc thoáng thay đổi, cô ta duỗi tay ra, vội vàng mặc lại quần áo.

Bởi vì gấp gáp nên thoạt nhìn quần áo của cô ta có chút lộn xộn, điều này khiến cho cô ta tăng thêm một chút quyến rũ.

“Nhan tông chủ đang định tắm rửa sao?” Người tới là một người đàn ông cao một mét tám, gã ta bỉ ổi nhìn Nhan Như Ngọc, gần như muốn ch** n**c — .

miếng.

Nhan Như Ngọc cau mày nói: “Hoàng tông chủ, có chuyện gì không?” Người đàn ông được gọi là Hoàng tông chủ cười ha ha nói: “Nhan môn chủ, tôi đến vì chuyện gì, chẳng lẽ trong lòng cô không rõ ư?” Sắc mặt Nhan Như Ngọc khó coi, nhưng bà ta vẫn cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Pha trà cho Hoàng tông chủ.” “Vâng.” Người bên cạnh vội vàng mang tới một cái bàn đặt bên cạnh suối linh.

Sau khi ngồi xuống, Hoàng tông chủ cười hì hì nói: “Nhan môn chủ, chuyện tôi nói cô suy nghĩ thế nào rồi?” Nhan Như Ngọc chậm chạp không nói gì.

Hoàng tông chủ thấy thế, không khỏi cười bảo: “Nhan môn chủ, hẳn cô phải hiểu tình hình hiện tại. Nếu không có gia tộc lớn để dựa dẫm, sớm muộn gì Lĩnh Đông Môn này cũng sẽ bị xơi tai thủ tiêu. Thế lực sau lưng Vô Nhai Tông chúng tôi chính là nhà họ Tô ở thủ đô, tôi và cô hợp tác chính là chuyện tốt!

Nếu như không có tôi, có lẽ nhà họ Tô sẽ không nhìn trúng Lĩnh Đông Môn các người!”
 
Truyền Kỳ Chiến Thần
Chương 287


Chương 287

Sắc mặt Nhan Như Ngọc cực kỳ khó coi, Hoàng tông chủ này đến quấy rối không phải chỉ mới lần một lần hai.

Thực lực của Vô Nhai Tông vượt xa Lĩnh Đông Môn, hơn nữa có nhà họ Tô chống lưng, vì vậy ở cả Thanh Nguyên gần như không có ai dám trêu chọc.

Hoàng tông chủ ngoài mặt nói là hợp tác để phát triển, nói trắng ra là muốn chiếm đoạt Lĩnh Đông Môn, sẵn tiện chiếm lấy Nhan Như Ngọc, nạp làm vợ bé mà thôi.

“Nhan môn chủ, cái suối linh của cô bị không biết bao nhiêu người mơ ước.” Hoàng tông chủ tiếp tục nói: “Theo tôi được biết, Lĩnh Đông Môn các người không thể làm gì cái suối linh này đúng không? Chi bằng cùng thăm dò với Vô Nhai Tông chúng tôi, nếu có bảo bối gì, chúng ta chia đôi!” Sắc mặt Nhan Như Ngọc lập tức thay đổi, cô ta sợ nhất chính là Hoàng tông chủ để ý tới suối linh!

Phải biết, bên dưới đáy suối chính là tinh khí tích góp từng tí một trong mười năm, nếu như bị Hoàng tông chủ biết, có lẽ sẽ trực tiếp bị cướp sạch! Thời gian mười năm liền uống phí!

“Nhan môn chủ, hình như cô rất căng thẳng thì phải?” Hoàng tông chủ bỉ ổi nói: “Lúc Nhan môn chủ căng thẳng cũng xinh đẹp như vậy.” Vừa nói, Hoàng tông chủ vừa đưa tay chộp tới bàn tay nhỏ bé của Nhan Như Ngọc.

Nhan Như Ngọc biến sắc, vùng vẫy muốn tránh thoát, lại phát hiện sức của Hoàng tông chủ rất lớn, căn bản không tránh đượ!

c “Thả môn chủ của chúng tôi ra!” Đông đảo đệ tử của Lĩnh Đông Môn nhanh chóng tiến lên một bước, lớn tiếng quát lớn.

Hoàng tông chủ lườm bọn họ, hừ nhẹ nói: “Một đám cá thối tôm nát cũng dám kêu gào trước mặt tôi? Không muốn sống nữa hå!” “Hoàng tông chủ, tuy rằng anh mạnh nhưng vẫn không phải là đối thủ của nhiều người chúng tôi, vẫn nên bỏ tay ra đi.” Trưởng lão Lĩnh Đông Môn lẳng lặng nói.

Lúc này Hoàng tông chủ cười phá lên, bỗng dưng gã ta đưa tay ra, một chưởng đập vào ngực trưởng lão!

Trưởng lão này lập tức phun máu, liên tục lùi lại!

“Họ Hoàng kia, anh khinh người quá đáng!” Đông đảo đệ tử tiến lên một bước, rất có ý muốn ra tay.

“Đừng nóng nảy.” Lúc này Hoàng tông chủ cười nhạt: “Tôi khuyên các người nhìn bên ngoài một chút rồi quyết định cũng chưa muộn.” Nghe thấy lời này, trưởng lão vội vàng cử người ra ngoài cổng xem xét.

Một lát sau, đệ tử trở về, sắc mặt cậu ta khó coi nói: “Lĩnh Đông Môn bị mấy trăm người bao vây rồi!” “Cái gì?!” Đám người trưởng lão lập tức biến sắc.

Sắc mặt của Nhan Như Ngọc cũng lập tức trở nên khó coi!

“Hoàng tông chủ làm vậy là có ý gì?” Nhan Như Ngọc lạnh giọng nói.

Hoàng tông chủ uống một ngụm trà, cười nhạt nói: “Nhan Như Ngọc, tôi đã tới tìm cô rất nhiều lần rồi, nhưng mãi mà cô vẫn không cho tôi một câu trả lời. Hôm nay ý đồ của tôi rất rõ ràng, hoặc là quy phục Vô Nhai Tông chúng tôi, hoặc là Vô Nhai Tông chúng tôi sẽ đạp nát cánh cổng này của cô!” Nhan Như Ngọc nghiến răng nói: “Hoàng tông chủ, anh đừng ép tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!” “Báo cảnh sát?” Hoàng tông chủ phun nước.

Gã ta cười ha ha nói: “Nhan Như Ngọc, cô bị chập mạch hả? Cô có thể thử xem, để coi cảnh sát có quản đám các người hay không!” Sắc mặt Nhan Như Ngọc càng lúc càng khó coi, Vô Nhai Tông có nhà họ Tô làm chỗ dựa, không có ai dám quản chuyện của bọn họ!

“Tôi chỉ cho cô năm phút để cân nhắc” Hoàng tông chủ lạnh giọng nói: “Nếu năm phút sau tôi không nhận được câu trả lời sẽ đạp nát tông môn của các người!” Lúc này bên dưới đáy nước, Tần Trạm và người xương khô kia đang đánh nhau.

“Răng rắc!” Người xương khô lại bị đánh nát, rồi lại tụ lại thành hình.

“Mau rời khỏi đây đi!” Người xương khô kia lạnh lùng nói: “Nếu không đợi linh lực của cậu hao hết chính là giờ chết của cậu!” Tần Trạm lau mồ hôi trên trán, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Còn đánh tiếp như vậy nữa, chỉ sợ anh thật sự phải bỏ mạng lại đây. Nhưng nếu cứ buông tha như vậy, Tần Trạm hoàn toàn không cam lòng! Lần này không lấy, sau này chỉ sợ sẽ rơi vào tay người khá!

c “Hửm?” Đúng lúc này, đột nhiên Tần Trạm cảm thấy có gì đó không bình thường.

Tuy rằng người xương khô này tụ lại hết lần này tới lần khác, nhưng sau mỗi lần tụ lại, cơ thể của gã sẽ yếu hơn một chút.

Tuy rằng chuyện này không rõ ràng lắm, nhưng Tần Trạm vẫn có thể cảm giác được.

“Lạ thật.” Tần Trạm sờ cằm: “Thứ này căn bản không có sinh mệnh, chỉ dựa vào một đám thần thức điều khiển, sao lại yếu đi dần dần chứ?” “Chẳng lẽ là vì trận pháp này?” Tần Trạm vỗ đầu một cái, bỗng nhiên hiểu ra!

Người xương khô này, e rằng là cùng tồn tại với Sát Trận này!

Nói cách khác, bất kể Tần Trạm giết gã bao nhiêu lần, chỉ cần Sát Trận không phá, gã sẽ không ngừng tụ lại!

Sở dĩ lần sau yếu hơn lần trước một chút, nguyên nhân cũng rất đơn giản, chính là vì Sát Trận này trong chiến đấu cũng bị tàn phá một chút!

“Mau rời khỏi đây!” Trong miệng người xương khô vẫn không ngừng quát lớn.

“Tôi hiểu rồi!” Tần Trạm nhếch môi cười, cơ thể anh đột ngột nổi lên, đứng phía trên Sát Trận.

Sau đó, trong tay anh thoắt cái xuất hiện kiếm thanh đồng, mũi kiếm chỉ thẳng vào Sát Trận!

Người xương khô kia lập tức có chút sợ hãi, gã lạnh như băng nói: “Chàng trai trẻ, cậu muốn làm gì!” Tần Trạm nhếch môi cười nói: “Sao ông lại căng thẳng như vậy?Xem ra tôi đoán không sai.” “Chàng trai trẻ, cậu muốn làm gì!” Người xương khô kia gào khản cả giọng.

Tần Trạm cười lạnh nói: “Không làm gì cả, chỉ là muốn phá hủy Sát Trận này mà thôi!” “Cậu dám!” Người xương khô giận tím mặt, gã cầm đao thép lao đến!

Sao Tần Trạm có thể cho gã cơ hội này, đưa tay chính là Đệ Nhất Trảm của Chu Thiên Thập Tam Trảm!

Một luồng khí khổng lồ bổ đôi linh thủy, hung hăng hướng về phía Sát Trận kia!

“Keng!” Sát Trận lập tức run rẩy mấy cái, mà cơ thể của người xương khô kia cũng lùi lại mấy bướ!

c “Cậu dám, cậu dám!” Người xương khô giận dữ, nhưng không thể nào ngăn cản.

Tần Trạm chém từng kiếm lại từng kiếm vào Sát Trận này, trọn vẹn mười tám kiếm! Đại trận phát ra một tiếng vang thật lớn, âm ầm sụp đổi “ÁI” Trong mồm người xương khô kia lập tức phát ra từng trận gào rú, thân hình bất diệt của gã bắt đầu nát bấy từng chút, tất cả xương cốt hóa thành bột mịn, trực tiếp hòa vào trong suối nướ!

c Nỗi lo lắng trong lòng Tần Trạm cuối cùng cũng rơi xuống.

Anh hưng phấn nói: “Cuối cùng cũng giải quyết xong, Cổ Thụ Tiên Thiên này là của mình rồi!

Bên trên, năm phút đã trôi qua.

“Nhan môn chủ, cô suy nghĩ thế nào rồi? “Hoàng tông chủ lạnh mặt nói.

Nhan Như Ngọc sắc mặt khó coi, nhưng cô ta vì bảo vệ Lĩnh Đông Mönlib chí có thế thóa hiệp nói: “Tôi nhận lời anh là được.” Hoàng tông chủ cười ha ha nói: “Sớm như vậy không phải là được rồi hải” Nói xong, gã ta đưa tay kéo Nhan Như Ngọc vào ngực.

Nhan Như Ngọc vô cùng kháng cự, điều này khiến Hoàng tông chủ rất không vui.

Gã ta lạnh lùng nói: “Sao vậy, cô đổi ý hả?” “Không có không có.” Nhan Như Ngọc sắc mặt khó coi noi.

Trong lòng cô ta không ngừng câu nguyện: Tuyệt đối đừng đụng vào suối linhI Nhưng việc đời thường như thế, càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.

Hoàng tông chủ cười hì hì nói: “Nghe nói suối linh này chính là thánh vật tự nhiên, chi bằng Nhan môn chủ cùng tôi xuống dưới tìm hiểu ngọn ngành, thế nào?”
 
Back
Top Bottom