Cập nhật mới

Khác Truyện Kiều Ngoại truyện

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
144255597-256-k292595.jpg

Truyện Kiều Ngoại Truyện
Tác giả: nlann111
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Em phải giúp chị, thay chị trả mối tình duyên dang dở này cho Kim Trọng"
Một câu nói của Kiều mà đẩy Vân vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Rõ ràng dặn bản thân ko đc sinh tình cảm nhưng cuối cùng bản thân vẫn không nhịn được mà trầm mê trong tình yêu đơn phương để cái cuối cùng mà bản thân nhận được chỉ là cái chết,chết trong cô độc!!!!

Thúy Vân,người con gái ấy hết lòng hết dạ vì một người không yêu mình, đến chết cũng chưa từng hối hận!



truyenngan​
 
Truyện Kiều Ngoại Truyện
đôi lời


Ngoại truyện này chủ yếu xoay quanh nhân vật Thúy Vân dưới cái nhìn của bản thân tác giả.

Spoil :

" Tại sao, tại sao chị lại bắt em nhận lấy đoạn duyên này, đoạn duyên mà đến cuối cùng cũng chỉ có mình em!

"

Phần đầu truyện vẫn sẽ giống tác phẩm ' Truyện Kiều ' càng về sau mình sẽ càng thay đổi cốt và kết truyện nhé .
 
Truyện Kiều Ngoại Truyện
Chap 1:Trao duyên


Thúy Vân và Thúy Kiều - hai người con gái đẹp nết đẹp người.

Hai chị em đang độ trăng tròn, độ tuổi đẹp nhất của người con gái.

Gia đình họ cũng được coi là khá giả, lại thêm hai người con gái xinh đẹp ,góp phần tạo thêm danh tiếng cho gia đình.

Cuộc sống êm đềm chưa được bao lâu thì từ đâu tai họa ập tới.

Quan phủ, binh lính tới nhà áp giải cha và em trai 2 người đi.

Trong nhà, Vân vội vàng lên tiếng

- " Rõ ràng là vu oan, cha làm sao có thể làm ra loại chuyện này được "

- " Biết thế nhưng chúng ta đâu thể làm gì được, thứ bọn chúng muốn chính là tiền đi!

" Kiều nói.

Chuyện xảy đến quá nhanh, có lẽ vì bất ngờ mà mẹ Kiều suy sụp đến đổ bệnh, bây giờ trụ cột gia đình chính là nàng.

Nàng phải tìm cách cứu cha và em trai ra, nhưng tiền trong nhà còn bao nhiêu, liệu có đủ để bọn quan lại kia chịu thả người.

Vài ngày đắn đo, suy nghĩ cuối cùng nàng quyết định bán mình cho Mã Giám Sinh làm thiếp để cứu cha và em trai...

Trước hôm phải rời xa gia đình, nàng tìm đến gặp Vân, nhờ Vân giúp nốt đoạn tình duyên giữa nàng và Kim Trọng.

Buổi tối, không khí nhẹ nhàng, thanh tịnh bao trùm cả không gian, trái ngược với tâm tư nàng lúc này.

Kiều đẩy cửa phòng Vân tiến vào : " Vân, hôm nay tỷ có chuyện muốn nói với muội!!

"

Vân ngước lên nhìn người chị gái mình vẫn hằng kính mến, mỉm cười "Tỷ tỷ ngồi xuống đi có gì từ từ nói, đứng hoài không tốt đâu!

"

" Vân, nhận một lạy của ta rồi ta sẽ ngồi xuống nói với muội " dứt lời Kiều liền quỳ xuống, hốc mắt có chút đỏ.

Vân hốt hoảng, chân tay có chút luống cuống " Tỷ tỷ, người mau đứng lên ...

Trước tiên đứng dậy đã rồi nói gì muội cũng nghe".

Nhận được câu trả lời như ý muốn kiều chậm dãi đứng dậy ngồi xuống ghế .

" Hôm nay ta đến đây là để nhờ muội thay ta trả nghĩa cho Kim Trọng.Ta và chàng yêu nhau đến vậy nhưng vẫn không thể bên nhau được, vì chữ hiếu người đại tỷ này xin gác lại chữ tình, mà chữ tình này biết bao giờ mới trả hết được chỉ còn cách nhờ em thay ta trả nốt cho trọn chữ duyên, chữ tình này ".

Vân khựng lại ngước nhìn kiều gượng gạo nói "Tỷ tỷ, người chỉ đùa em thôi đúng không nào " Vân cười khan hai tiếng.

" Ta xin em đấy Vân, giúp ta đi " nói đến đây Kiều khóc " Thay đại tỷ trả mối duyên này để mai sau nếu ta có chết đi cũng có thể vui lòng, để khi linh hồn này tìm về nhìn thấy chàng hạnh phúc ta ít nhất còn có thế mỉm cười " Kiều khóc nấc lên.

Vân ngồi đấy, thẫn người nhìn chị, nàng biết Thuý Kiều yêu Kim Trọng bao nhiêu chứ, biết nàng ấy phải đau khổ bao nhiêu khi quyết định bán mình, quyết định cắt đứt tơ duyên, nàng biết chứ.

Chính vì sợ tỷ tỷ mình sẽ tiều tụi, sẽ khóc, sẽ đòi chết nên nàng đã từng nói với chị để nàng chuộc cha cùng em trai nhưng Kiều cứ nhận hết bổn phận, trách nhiệm đổ hết lên đầu mình, nàng không giúp được gì cả.

Bây giờ nhìn tỷ tỷ khóc đến thuơng tâm như vậy nàng không còn cách nào khác đành nhận lời.

Sáng sớm hôm sau như thường lệ Vân đến phòng bếp lấy đồ ăn lên.

Nhìn đến đôi mắt sưng đỏ, nàng biết đêm qua chị đã khóc rất nhiều.

Kiều ngồi xuống cùng em gái ăn qua bữa sáng, rồi tiến vào gian trong nói lời từ biệt với mẹ nàng, người vẫn còn đang hôn mê.

Kiều quay trở lại gian chính, lại một lần nữa dặn dò Vân phải chiếu cố Kim Trọng sau khi chàng trở lại, cũng đưa cho Vân một phong thư nhờ nàng sau khi Kim Trọng lên kinh thành liền đưa cho.

Vân vừa dứt lời đồng ý thì Mã Giám Sinh đến đưa tiền rồi mang Kiều đi.

Còn chưa kịp nói lời từ biệt thì hai chị em đã bị tách ra, Mã Giám Sinh cho người đưa Kiều lên kiệu, để ngân lượng lên trên mặt bàn chỉ bỏ lại một câu " Thành giao " rồi xoay người trở lại kiệu.

Nàng cắn chặt môi, cố gắng để nước mắt không tràn ra, nhìn kiệu của Kiều cứ thế rời đi không một lời.

Nàng đứng dậy, xốc lại tinh thần, cầm ngân lượng, chạy đến chỗ quan phủ.số tiền còn lại không đủ để nàng thuê một chiếc xe ngựa, chỉ còn cách chạy bộ đến đấy, nửa ngày trời chạy bộ nàng mới tới được nơi, điều chỉnh lại hơi thở nàng bước đến cửa nha phủ,dúi cho tên thị vệ chút bạc vụn để hắn đưa nàng đến gặp tri phủ đại nhân.

" Ngươi còn tới đây làm gì, có giải thích một trăm lần nữa, không có chứng cớ thì 2 người thân nhà ngươi vẫn là tội phạm thôi!

" giọng nói tràn đầy chán ghét vang lên.

Thúy Vân cùng chị lúc trước nghe nhiều giờ cũng thành quen, không nhiều lời nàng vứt số ngân lượng lên trên bàn, run giọng nói " Ngần này, ngần này đã đủ thả hai người họ ra chưa ".

Tri phủ quay ra, nhìn đống ngân lượng trên bàn liền đổi giọng " Ai ôi, cô nương nghĩ ta là tham qua ư mà mang nhiều tiền đến hối lộ như thế này " hiểu được hắn muốn nói gì, nàng lại cất lời " Toàn, toàn bộ chỗ tiền này là dân nữ tự nguyện mang đến, nếu, nếu ngài không nhận, dân nữ một đồng cũng không mang về, coi như là quà cho phu nhân của đại nhân " mang vẻ mặt đầy cưỡng ép nhưng trong lời nói không giấu được sung sướng, tham quan thu ngân lượng vào trong túi " Aiiii là ngươi ép ta phải nhận đấy, aizz thật là, được rồi nhà ngươi cứ về trước đi, mai cho người đến dẫn phụ thân và em trai ngươi về " .

Vân thở hắt ra một hơi : " Cảm tạ đại nhân, dân nữ cáo lui" rồi xoay người vội vàng quay trở lại nhà.

Trở về nhà thì cũng đã là chiều muộn, nàng vội xuống bếp hâm lại ít đồ rồi đem vào phòng mẫu thân.

'Kéttt' cánh cửa nặng nề được mở ra, mẫu thân nàng đã tỉnh, hảo tốt trong lòng nàng thầm kêu một tiếng.

Vân đến bên mép giường đỡ mẫu thân dậy hướng bà uy chút thức ăn .

Vừa đút thức ăn cho bà, Vân vừa cao hứng kể lại việc mai phụ thân và em trai sẽ được thả đi, nghe đến đây bà thực vui vẻ ,cười cười hỏi " Thế còn tỷ tỷ của con đâu rồi, từ lúc ta tỉnh lại đến giờ vẫn chưa thấy mặt đứa nhỏ ấy đâu !" nhắc đến Kiều trong mắt bà không khỏi toát ra chút chiều chuộng cùng yêu thương .

Còn Vân lúc này chỉ run run cầm bát canh trong tay, cái gì cũng chưa nói.....

———————————————

Lần đầu viết thể loại cổ trang cảm thấy khó trong việc sd từ quá aaaa.

Đã khó rồi mà còn.bị mắc ở chỗ không biết nên dùng từ như ở TQ xưa hay VN xưa tại 'TK' của Nguyễn Du là của VN nhưng trong 'TK' tác giả hay dùng mấy từ kiểu 'thiếp','chàng',....

Làm mình ko biết phải dùng từ ntn :'((( giúp m vơiz :'(((
 
Truyện Kiều Ngoại Truyện
chap 2


"Tỷ tỷ...

Nàng ấy....",nàng không muốn nương đau lòng nhưng cũng không thể giấu người việc này,

''Có chuyện gì mà ấp a ấp úng, gọi Kiều vào đây cho ta đi.''

Vân hít một hơi thật sâu, toàn bộ những lời này dường như dùng tất cả sức bình sinh để nói ra ''Tỷ ấy bán mình để chuộc cha và đệ đệ rồi.''

Gương mặt nhu hòa ấy, ánh mắt nuông chiều ấy dường như vỡ ra cùng câu nói của Vân.

Không biết sức lực lấy từ đâu ra, mẹ nàng vội vàng đứng dậy, cầm tay Vân "Con nói rõ ta nghe chuyện này xem nào, tại sao... tại sao con lại để tỷ con làm thế...''.

Thúy Vân lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng dìu mẫu thân trở lại giường , rồi chậm dãi mở lời "Cha và Vương Quan bị bắt đi, quan phủ lại đòi rất nhiều tiền để thả hai người ra.

Đồ đạc trong nhà con cùng tỷ tỷ cũng đã mang bán đi không ít, người làm cũng đã đuổi hết đi, vay mượn cũng chẳng được bao nhiêu, tỷ ấy ko còn cách nào khác ngoài việc bán mình để chuộc hai người họ''

''Tại sao con không ngăn nó lại'' giọng bà mang chút run rẩy, nước mắt từng giọt từng giọt tràn ra.

''Con ko phải ko muốn ngăn tỷ ấy '' Vân cầm khăn tay lau nước mắt trên khuôn mặt mẫu thân, ''Con cũng đã khuyên tỷ ấy rồi, cũng tính đến việc để mình đi thay tỷ ấy nhưng tỷ ấy không chịu''.

Đôi mắt nàng cụp xuống, rồi lại giống như nhớ ra cái gì, nàng cầm tay bà, vỗ nhẹ vài cái an ủi '' Nương, người yên tâm, nàng ấy là đi gả làm thiếp, làm thiếp của một người tên gọi mã giám sinh, người đừng lo lắng nữa mau nghỉ ngơi đi, đợi cha và đệ đệ được thả chúng ta sẽ tìm cách tìm tỉ ấy về'' .

Bà gật nhẹ đầu, Thúy Vân đắp lại chăn cho nương rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài, đóng cánh cửa gỗ, nặng nề nàng thở dài.

Còn người bên trong thì ngậm ngùi khóc thương cho đứa con gái bạc mệnh.

Bên trong, bên ngoài mỗi người đều mang một bầu tâm sự khác nhau.

Sáng sớm hôm sau, cha và em trai nàng thật sự được thả về.

Một tuần không gặp mà hai người gầy đi trông thấy ,cha nàng thân thể vốn đã không tốt nay lại càng tiều tụy thêm, em trai nàng cũng gầy đi không kém.

Nàng không dám nói việc mình và tỷ tỷ đã tự ý bán cửa hàng của gia đình đi, nàng sợ cha sẽ sốc rồi bệnh lại chồng bệnh.

Nàng trộm thở dài.

'' Nương, người mau ra xem, xem xem ai trở về nè''

'' Ta biết rồi, không cần làm khoa trương thế, mau đưa cha cùng đệ đệ con vào ăn cơm đi, ta cùng đồ ăn đều đang đợi họ đây " trong lời nói của bà ẩn ẩn vui vẻ lẫn buồn bã.

Một bàn bốn người vui vẻ quây quần cùng nhau ăn cơm.

"Đúng rồi, Kiều đâu, từ lúc về đến giờ ta chưa thấy qua mặt nó đâu cả " Vương ông ồm ồm nói .

"Đúng vậy, đệ cũng chưa thấy tỷ ấy đâu, nhị tỷ mau gọi đại tỷ ra dùng cơm đi '' Vương Quan hăng hái lên tiếng.

Nàng và mẹ nàng đều khựng lại, hai mắt nhìn nhau bối rối, vẫn là nương lên tiền giải thích cho mọi người.

Bữa cơm đang vui vẻ liền lâm vào trầm mặc.

Vài ngày sau, khi biết nàng bán cửa tiệm đi cha nàng giận tím tái mặt mày, thiếu chút nữa đổ bệnh.

Tính thêm việc tỷ nàng bán mình, cha nương liền giận dỗi ko thèm nhìn mặt nàng mấy ngày.

Vương Quan và nàng chỉ biết cười trừ cho qua việc.

Tròn một tháng cha nàng cùng đệ đệ trở về.

Cửa hàng, công việc đều đã đem bán hết đi.

Hiện tại nàng chính là trụ cột thay cha, thay chị Kiều.

Một nhà bốn miệng ăn trước hết dều do nàng lo, chưa tính phải tiếp tục cho Vương Quan đi học, nàng ko thể để cho đệ mình thiệt thòi hay lỡ việc công danh.

Nàng học cách làm bánh, học thêu túi, may quần áo, lên núi tìm củi, công việc gì cũng từng thử một ít.

Trứoc hết nàng chọn bán bánh bao và nhận may vá vài đồ vặt để giúp gia đình.

Nàng phải cố gắng, thật cố gắng vì chị Kiều vì gia đình nàng cũng vì nàng.

Nhưng sao đi nữa nàng cũng chỉ là phận gái, cũng chỉ đang độ 16 trăng tròn, dù có cố gắng gồng mình lên thì nàng vẫn yếu đuối thế thôi.

Có những đêm nàng vẫn thầm khóc, khóc cho chị gái, khóc cho mình.

Một tháng nữa lại trôi qua, gia đình nàng cũng dần ổn định lại.

Nương đôi khi cũng giúp nàng làm bánh, dạy nàng nấu thêm vài món ăn khác, dạy nàng may khăn tay, hồng bao để mang ra chợ bán.

Củi lửa trong nhà Vương Quan lo một phần.

Cuộc sống cũng gọi là ổn định.

Quan trọng hơn, em trai nàng cũng có thể tiếp tục chuyện học hành.

Giờ nàng chủ cần lo tiếp việc tìm kiến tin tức chị Kiều.

"Tỷ tỷ à, tỷ đừng cố gắng như vậy nữa, đệ có thể tạm gác chuyện học hành lại mà, tỷ không cần phải cực nhọc vì đệ nữa'' ,Vương Quan day dứt nói với nàng

Nghe vậy nàng bật cười "Ta đây mới không có khổ cực, đệ đệ ngốc''

Vương Quan cụp mắt nhỏ giọng '' Tỷ ko cần giả vờ, một ngày ba bữa cơm bốn miệng ăn, chưa kể tiền học, tiền sách, tiền quà của đệ.

Chuyện học hành thi cử của đệ hãy cứ gác lại đi đợi gia đình ta ổn định đệ tiếp tục học cũng không muộn ''

Nghe vậy, Vân liền cản thấy tức giận "Đệ nói cái gì mà không vội, kì thi cũng sắp tới rồi, đệ còn muốn hoãn đến bao giờ, chẳng lẽ đệ muốn phụ lòng mong mỏi của cha nương, muốn phí công của đại tỷ hay sao.

Hay đệ chê ta không đủ tiền cho đệ đi học "

" Ý đệ không phải thế..."

Vân nắm lấy tay Vương Quan nhẹ giọng khuyên nhủ "Đệ đệ ngoan, cố gắng học hành thi cử đỗ đạt.

Ta không thể cứ để cha nương khổ như vậy được, tỷ tỷ đây trông mong hết vào đệ"

Vương Quan thở dài, đứng dậy "Đệ còn có thể cãi lại tỷ sao, đệ nhất định sẽ đỗ đạt để tỷ cùng cha nương không cực như vậy nữa, vậy đệ về phòng trước, tỷ cũng nghỉ ngơi sớm đi ".

Thúy Vân nở nụ cười "Được được ta biết rồi đệ mau nghỉ sớm, mai đệ còn có giờ học đấy mau về phòng nghỉ ngơi đi ".

Vương Quan nhìn tỷ tỷ khẽ lắc đầu, lúc khép cửa phòng lại chàng không quên để lại một câu dặn dò tỷ tỷ " Vả lại tỷ cùng đừng thức muộn, cũng đừng mỗi ngày đều giấu mọi người một mình trong phòng ngồi khóc".

Thúy Vân tay cầm kim chỉ khựng lại, gượng cười thổi đèn cầy tự cho phép mình hôm nay nghỉ ngơi sớm.

Ngày hôm sau, bất ngờ hơn tất cả nàng nghe được tin Kim Trọng hết tang, quay trở lại kinh thành.

Cầu nhận xét để có thể ra truyện nhanh hơn (づ ̄ ³ ̄)づ(づ ̄ ³ ̄)づ
 
Truyện Kiều Ngoại Truyện
Chap3: Kim Trọng trở lại


Kim Trọng về rồi, ừ về thật rồi.

Làm sao để mở lời, làm sao để giải thích, làm sao...

"Tỷ tỷ" hai từ tỷ tỷ của Vương Quan liền cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.

"Tỷ làm gì mà thẫn thờ suốt vậy, đệ đói lắm rồi, tỷ nhanh nhanh làm đồ ăn sáng được không vậy."

"A...

đồ ăn sáng, phải phải, ta phải làm đồ ăn sáng" nàng vậy mà lại mất hồn, ngồi thẫn thờ suốt 1 khắc.

Nàng vừa nhặt nhạnh ít rau dưa vừa mở lời:

"Vương Quan à.

Đệ biết gì chưa?"

"Sao vậy tỷ tỷ"

"Ta nghe nói, Kim Trọng, đồng học của đệ đã trở lại kinh thành rồi!"

Vương Quan ngồi một bên nhanh chóng thu dọn cuống, rễ rau thừa giúp Thuý Vân cũng nhanh chóng đáp lại "Phải a, đệ cũng có nghe qua.

Nhưng huynh ấy trở lại đây thì có can hệ gì với chúng ta đâu chứ"

Thuý Vân như nhận ra điều gì, nàng ngẩng mặt lên đáp "Ừ không can hệ, là ta có chút tò mò thôi.

Đệ mau chóng đánh thức cha nương dậy rồi ăn sáng thôi".

Vương Quan vâng một tiếng thật to rồi chạy nhanh đến chỗ phụ mẫu, để lại Thuý Vân lại thẫn thờ với dòng suy nghĩ trong trù phòng.

Nàng tính toán một chút, định bụng chiều nay sẽ tìm Kim Trọng nói chuyện một chuyến.

Nhưng người tính sao bằng trời tính.

Sáng nay sau khi giải quyết xong bữa sáng, cha cùng nương đã cùng nhau lên chùa cầu bình an cho cả nhà cũng như đại tỷ.

Để lại trong nhà giờ này chỉ còn Vương Quan và Thuý Vân đang ngồi hàn thuyên.

Giọng Vương Quan trầm trầm lại mang chút sốt ruột vang lên:

"Cũng gần một tháng rồi, nhưng đệ vẫn không tài nào tìm nổi cái người mang tên Mã Giám Sinh mà tỷ nói.

Phải làm thế nào bây giờ"

"Đệ đệ đừng gấp.

Có thể hắn ta là người nơi khác, chúng ta từ từ tìm"

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Không biết từ đâu xuất hiện tiếng gõ cửa làm gián đoạn cuộc hội thoại của hai người.

Vương Quan nhanh nhẹn tiến về phía chánh môn (cửa chính) mở cửa đón khách.

Vị khách không mời mà đến này khiến cho cả người mở cửa lẫn người ngồi đại sảnh một phen bất ngờ.

Vương Quan giật mình nói lớn "Kim Trọng huynh, không phải huynh vừa mới trở lại kinh thành sao, sao đã vội vã chạy đến chỗ ta rồi"

Hai từ Kim Trọng vang lên khiến cho người ngồi trong đại sảnh không khỏi giật mình như chột dạ vì làm việc xấu, ly trà trong tay cũng rung lên đến độ sánh nước ra ngoài.

Chưa để Kim Trọng đáp lời, Vương Quan đã nhanh chóng huynh huynh ta ta kéo hắn vào đại sảnh.

Vào đến đại sảnh, Kim Trọng cuối cùng cũng kịp mở lời, vốn dự định hỏi xem Thuý Kiều đang nơi nào, chợt hắn nhìn thấy một người con gái một thân xanh ngọc, tóc vén cao đang ngồi thưởng trà.

Hắn vẫn là theo quy củ, hỏi thăm người trước mặt trước.

" Tại hạ Kim Trọng, không biết vị cô nương đây là?"

"Là nhị tỷ ta a, huynh không nhớ sao.

Trước đây không phải huynh đã gặp cả đại tỷ và nhị tỷ sao.

Trí nhớ huynh thật kém" Vương Quan tiếp lời, không quên kèm theo lời trách cứ bông đùa.

"Là lỗi của ta, lỗi của ta xin cô nương thứ lỗi".

Ngày hôm ấy Kim Trọng hắn như là bị Thuý Kiều hút hồn, có hay không tồn tại người bên cạnh hắn cũng chẳng biết.

Trong kí ức của hắn, hội Đạp thanh hôm ấy chỉ có bóng dáng nàng Kiều e lệ cười với hắn.

Thuý Vân cũng chẳng để ý việc này, câu nệ nói ra hai từ không sao.

Sau khi an toạ, hắn nhấp một ngụm trà mà Vương Quan đưa rồi nhanh chóng đi vào vấn đề- lí do hắn vừa quay về vội vã đến đây hôm nay.

Hắn bày tỏ tâm ý của mình với Kiều nhân tiện hỏi Vương Quan có thể dẫn Thuý Kiều qua đây không, bởi hắn rất nhớ nàng.

Vương Quan lẫn Thuý Vân nghe thấy hai chữ Thuý Kiều, chén trà nâng lên được một nửa liền khựng lại, hai mắt nhìn nhau rối rắm.

Vẫn là Thuý Vân mở lời trước, nàng buông tách trà xuống hít một hơi như để trấn an bản thân rồi mở lời:

"Kim Trọng huynh, ta... ta....

Lúc huynh không ở thành, nhà ta đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Vì một vài biến cố mà tỷ tỷ, tỷ ấy đã...."

Thuý Vân đang cân cân nhắc nhắc không biết nên biểu đạt sao cho tốt thì Vương Quan đã tiếp lời.

"Tỷ ấy đã gã đi rồi.

Gả đi để đổi lấy ta và cha trở về" Vương Quan nắm chặt tay đấm xuống bàn nói tiếp "Ngày ấy cha và ta bị kẻ xấu hãm hại, không còn cách nào khác tỷ tỷ, nàng ấy đành phải làm vậy".

Nghe Vương Quan nói một hồi bây giờ trong đầu Kim Trọng chỉ còn đọng lại ba chữ "Đã!

Gả!

Đi".

Hắn run người, cảm giác như phát điên rồi, đứng bật dậy nói " Không, không.

Nàng ấy đã hứa rồi, đã hứa với ta rằng đợi ta quay lại tới tìm nàng ấy nói chuyện thành thân.

Sao bây giờ lại thành gả đi rồi"

Kim Trọng cứ lặp lại hai từ thành thân rồi lao đến nắm chặt hai vai Thuý Vân, hắn dùng sắc lắc mạnh mơ hồ mà hỏi "Tại sao, ngươi nói đi tại sao không ngăn nàng ấy lại?

Tại sao, tại sao lại để nàng ấy đi" theo từng câu "Tại sao" người Kim Trọng dần trượt xuống, giọng nhỏ dần rồi ngồi sụp xuống đất.

"Tại sao không ngăn nàng ấy lại?"

Đây là lần thứ hai nàng nghe thấy câu này rồi, trong lòng nàng dậy sóng liền vô thức nghĩ "Có phải nếu người gả đi là mình thì mọi chuyện đã tốt đẹp hơn không"

Thuý Vân sững người, Kim Trọng sụp xuống đất, thấy cảnh trước mắt Vương Quan vội đi tới đỡ Kim Trọng dậy "Sư huynh, người đừng kích động, mau lại ghế ngồi xuống.

Tuy rằng đại tỷ đã gả đi nhưng chúng ta biết tên hắn, chỉ cần tìm được sẽ có cách để đại tỷ hưu phu trở về nhà" Vương Quan vừa nói vừa đỡ Kim Trong về ghế, cũng không quên vỗ nhẹ vào lưng Thuý Vân trấn an nàng cũng như bảo nàng mau trở lại chỗ ngồi.

Thuý Vân không nói không rằng đứng dậy trở về phòng, Vương Quan tưởng rằng nhị tỷ giận dỗi đưa về phía nàng ánh mắt an ủi rồi quay lại khuyên nhủ Kim Trọng chuyện của Thuý Kiều.

Nhưng chưa qua 1 khắc thì Thuý Vân đã quay lại, trên tay còn cầm một phong thư.

Nàng bước tới trước mặt Kim Trọng, đưa phong thư ra trước mặt hắn:

"Đại tỷ để lại, ngươi tự mình xem".

Kim Trọng ngẩng đầu cầm lấy phong thư, lướt qua mấy dòng đầu liền đứng dậy nói "Ta về trước", tay nắm chặt phong thư lao ra ngoài cửa rồi chạy vội về nhà.

Về đến phòng, Kim Trọng một mạch đọc hết từ dòng Thuý Kiều để lại, tay hắn vô thức nắm chặt phong thư như muốn xé rách từng chữ.

Tay nắm chặt, miệng hắn không ngừng nói "Nàng muốn ta cưới người khác, nàng muốn ta quên nàng đi.

Nàng gieo cho ta tấm chân tình này rồi lại bỏ mặc ta" hắn ngửa mặt cười ta rồi lại gục xuống bàn khóc như một đứa trẻ.

Bên này Thuý Vân sớm đã rời khỏi đại sảnh, sắp sửa đồ đạc cùng Vương Quan lên chợ sáng.

Một ngày cứ thế ảm đạm trôi qua.

Tối đến nàng cũng chẳng buồn ăn, dặn do Vương Quan một chút, đại ý là cha nương ở lại chùa một hôm không về, dặn hắn tối nay tự mình hâm lại đồ ăn mà ăn còn nàng quay về phòng làm việc.

Nàng ngồi trong phòng, tay cầm kim khâu vừa khâu vừa ngân nga "Lòng ta có chàng nhưng lòng chàng lại hướng về ai.

Ta muốn tự do nhưng lại không kịp nữa rồi..."

Kim đâm vào tay nàng cũng chẳng thấy đau, máu thấm vào khăn nàng cũng chẳng để ý, cứ tiếp tục vừa hát vừa khâu, đầu ngón tay sớm đã nhiều hơn một vết thương, khăn đang thêu dở cũng loang hơn một màu đỏ.

Nàng lại nhớ đến lời sáng nay "Tại sao không ngăn nàng lại", nhớ đến ánh mắt tức giận của Kim Trọng, nàng bỏ khăn tay thêu dở xuống thốt lên "A, phải rồi là do mình" nàng cảm thấy khó thở quá, muốn khóc quá nhưng sao nước mắt lại không rơi xuống được.

Nàng hít thở khó khăn quay về giường, co người lại lẩm bẩm "tại ta", "tại ta" rồi chìm vào giấc ngủ.

Lập thu, lại thêm 1 tháng từ ngày Thuý Kiều rời đi.

Một tháng này Kim Trọng cũng không tìm đến đây nữa, gia đình nàng cũng dần ổn định, nhưng tin tức của Thuý Kiều vẫn là con số không tròn trĩnh.

Một tháng này tâm của Thuý Vân lại nặng thêm một phần.

Cứ tưởng sẽ bình bình ổn ổn như vậy mà tiếp tục sống, ai ngờ trước được rằng Kim Trọng không nói không rằng mang sính lễ đến trước cửa ngỏ ý muốn cưới Thuý Vân.

—————————————

Bây giờ mình mới lấy lại WP để tiếp tục up truyện.

Xin lõi vì để mọi người chờ lâu 🥺🥺
 
Back
Top Bottom