Cập nhật mới

Khác [Truyện dịch] SPARE ME YOUR MERCY - EUTHANASIA

[Truyện Dịch] Spare Me Your Mercy - Euthanasia
Chap 20: Poisoned Honey


Ba năm trước...

Bác sĩ Kantapat, một bác sĩ chuyên khoa Y học Gia đình, trở về làm việc tại bệnh viện nơi anh đã nhận học bổng để theo học chuyên ngành của mình.

Hôm nay là ngày đầu tiên bác sĩ trẻ đến nhận việc.

Viện trưởng Somsak đã gọi bác sĩ mới đến gặp mặt để trò chuyện và làm quen.

Vị bác sĩ trẻ trung, đầy năng lượng với khuôn mặt điển trai chắp tay chào Somsak.

Bác sĩ Kantapat, khi đó chỉ mới hai mươi chín tuổi, trông rất trẻ.

Anh có vẻ hơi căng thẳng.

Điều này cũng dễ hiểu đối với một người vừa đến một nơi làm việc mới.

"Mời bác sĩ ngồi."

Somsak ra hiệu về phía chiếc ghế trước bàn làm việc của mình.

Kantapat khẽ cúi đầu rồi ngồi xuống.

"Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của cậu.

Có điều gì muốn tôi hỗ trợ thêm không?"

Kantapat lắc đầu:

"Hiện tại thì không có gì, thưa Giáo sư."

"Cậu đã gặp Giáo sư Anucha chưa?"

"Dạ rồi.

Chính Giáo sư Anucha là người bảo tôi đến gặp giám đốc trước rồi mới qua khám bệnh tại Trạm Y tế Thúc đẩy Sức khỏe cộng đồng," Kantapat trả lời.

"Tôi muốn chào đón cậu và hỏi vài điều về định hướng công việc trong tương lai."

Somsak lấy một cuốn sách từ ngăn kéo và đặt lên bàn, "Đây là cuốn sách hướng dẫn chăm sóc giảm nhẹ từ Bệnh viện Chiang Mai.

Tôi nghe nói khi còn là bác sĩ nội trú, cậu rất quan tâm đến lĩnh vực này và đã đi nhiều nơi để học hỏi.

Các nghiên cứu của cậu được đăng trên các tạp chí quốc tế cũng xoay quanh chăm sóc giảm nhẹ cho bệnh nhân giai đoạn cuối."

Vị bác sĩ trẻ gật đầu:

"Vâng đúng vậy, thưa Giáo sư."

"Tôi muốn điều này trở thành hiện thực tại bệnh viện của chúng ta."

Somsak đẩy cuốn sách về phía Kan, "Trước đây, không có bác sĩ nào ở đây gắn bó lâu dài với lĩnh vực này, vì vậy tôi đã âm thầm hy vọng rằng cậu có thể là người sẽ đến và làm điều đó."

Vị bác sĩ trẻ gật đầu:

"Ý định ban đầu khi đến đây của tôi là làm việc trong lĩnh vực chăm sóc giảm nhẹ."

Somsak bật cười hài lòng:

"Tôi đã không nhầm khi trao học bổng cho cậu.

Tôi sẽ không thúc ép cậu quá nhiều.

Hãy dành thời gian lên kế hoạch dự án và xây dựng hệ thống trước.

Nếu cần bất cứ nguồn lực nào, hãy cứ báo cho tôi biết."

Giám đốc đứng dậy, khiến Kan vội vàng đứng theo.

Vị bác sĩ trung niên đưa tay ra trước mặt, và Kantapat nhanh chóng bắt tay đáp lại.

"Một lần nữa, chào mừng cậu, bác sĩ.

Tôi chúc cậu sẽ tìm thấy niềm hạnh phúc khi làm việc tại đây."

***

"Con thiêu thân thích lao vào lửa."

Câu tục ngữ này dường như miêu tả rất đúng về cuộc sống của Wasan lúc này.

Sau khi làm việc cả ngày lẫn đêm trong những ca kéo dài đằng đẵng, tối nay cho đến sáng mai là khoảng thời gian hiếm hoi anh có thể nghỉ ngơi.

Thế nhưng, Wasan lại lái xe thẳng đến khu nhà của Kantapat.

Chẳng khác nào một con thiêu thân say mê nhảy múa trong ngọn lửa rực rỡ, ấm áp và đầy mê hoặc.

Anh làm tất cả những điều trái ngược với những gì mình nên làm.

Anh bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo từ những người xung quanh.

Anh phớt lờ lời khuyên của thanh tra Em rằng hãy giữ khoảng cách.

Thậm chí, anh chẳng màng đến chính lời nói của bản thân rằng sẽ không dính dáng gì đến Kan cho đến khi mọi chuyện được giải quyết.

Cánh cổng nhà đã được mở sẵn, chờ đợi Wasan.

Anh dắt chiếc xe máy của mình vào trong, đỗ bên cạnh xe hơi của Kan.

Sau khi tháo giày, Wasan bước đến gần người đàn ông cao lớn đang đứng chờ anh ngay trước cửa.

"Chào mừng về nhà."

Wasan thở dài, liếc mắt nhìn người kia:

"Đây chẳng phải nhà của cậu sao?"

"Sớm thôi, nó sẽ trở thành nhà của chúng ta."

Kan nắm lấy tay Wasan, kéo anh vào trong.

Wasan có cảm giác tim mình như muốn ngừng đập ngay tại chỗ.

Kan hỏi:

"Anh đói không?

Tôi đã chuẩn bị bữa tối cho anh rồi."

"Tôi buồn ngủ đến mức mắt muốn sụp xuống, còn đói đến mức bụng như sắp yên nghỉ."

Wasan vừa nói vừa kéo phần áo đồng phục ra khỏi quần, mở khóa kéo và cởi chiếc áo khoác ngoài, chỉ để lại chiếc áo thun trắng bên trong cùng quần đồng phục.

Kan cầm chiếc áo của Wasan và treo tạm lên tay ghế.

Wasan liếc nhìn anh:

"Hôm nay cậu đối xử với tôi tốt quá mức.

Muốn gì đây?"

Kantapat chỉ mỉm cười đáp lại, sau đó kéo một chiếc ghế từ bàn ăn ra cho Wasan ngồi:

"Ngồi đây đợi chút.

Tôi sẽ mang đồ ăn ra ngay."

Wasan từ chối chờ đợi.

Chàng cảnh sát phớt lờ lời Kan và bước vào bếp để xem bữa tối mà bác sĩ đã chuẩn bị.

Trên bếp, một nồi mì spaghetti đang được luộc chín, còn chảo sốt cà chua ragu bên cạnh thì tỏa ra hương thơm hấp dẫn.

Anh lên tiếng:

"Tôi chỉ là một dân nghèo miền Bắc, đồ ăn phương Tây không hợp khẩu vị của tôi."

Hai tay Kan vòng qua ôm lấy eo Wasan từ phía sau.

Đôi môi anh áp vào tai người kia, thì thầm:

"Anh sẽ thay đổi suy nghĩ sau khi nếm thử, Thanh tra à."

Mật ngọt tẩm độc.

Wasan liệt kê Kantapat vào một trong những chất gây nghiện.

Bác sĩ khiến người ta cảm thấy ngọt ngào đến mê muội, như chạm vào thiên đường.

Dù biết rõ điều đó chẳng tốt đẹp gì và có thể làm tổn thương mình, nhưng Wasan vẫn tự nguyện lao vào, lượn quanh anh như một kẻ mất kiểm soát.

Đã bao nhiêu lần anh khao khát Kantapat chạm vào mình?

Bao nhiêu lần anh cho phép người kia ôm, hôn, và đi xa hơn trong những mối quan hệ thể xác sâu sắc?

Một vòng luẩn quẩn độc hại mà dù cố gắng đến đâu, anh cũng không thể thoát ra được.

Chàng cảnh sát tỉnh dậy giữa đêm trong trạng thái khoả thân.

Người yêu của anh vẫn ngủ say bên cạnh.

Wasan rời khỏi chăn, để chân buông thõng xuống mép giường.

Anh ngồi đó, nhìn ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng ngủ của Kan.

Trong lòng anh trào lên cảm giác bất lực.

Anh không thể chống lại ham muốn của bản thân, không thể vượt qua dục vọng, cũng chẳng đặt lý trí cao hơn tình yêu.

Không có gì lạ khi anh bị buộc rời khỏi vụ án theo cách này.

Anh cũng không biết làm gì ngoài việc chuẩn bị tinh thần đón nhận nỗi đau tột cùng có thể xảy ra vào bất cứ ngày nào.

Sáng thứ bảy hôm sau là ngày nghỉ của Kantapat, cũng là ngày hiếm hoi Wasan không có ca trực.

Nhưng sự yên bình không kéo dài được lâu.

Phó giám đốc Bird cùng trung úy Gawin xuất hiện trước cửa nhà của bác sĩ, mang theo lệnh khám xét.

Kan trong bộ đồ đơn giản gồm áo thun và quần thể thao mở cửa cho hai viên cảnh sát.

Ban đầu anh có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tỏ ra sẵn sàng hợp tác hoàn toàn với họ.

"Còn ai khác trong nhà của anh không?"

Bird hỏi.

"Có."

Kan trả lời.

Anh cảm thấy không thoải mái một chút trước khi nói tiếp, "Thanh tra Wasan."

Bird và Gawin nhìn nhau.

Viên cảnh sát cấp cao quay lại nhìn bác sĩ và nói:

"Trước tiên, tôi xin thông báo rằng tôi là người phụ trách vụ án của Dược sĩ Boss.

Về vụ án của nhân viên bảo vệ, chúng tôi nhận thấy cả hai vụ án xảy ra tại cùng một địa điểm và có thể có liên quan.

Vì vậy, Thanh tra Wasan đã chuyển vụ án cho tôi xử lý."

"Tôi hiểu.

Wasan đã nói với tôi rồi."

Kan đi đến mở cửa chính dẫn vào phòng khách, "Mời các anh vào."

Wasan bước xuống cầu thang trong bộ áo thun và quần short.

Anh mở to mắt khi thấy hai vị khách mặc đồng phục.

Anh chào Phó trưởng phòng Bird rồi quay sang nhìn Trung úy Gawin với ánh mắt đầy thắc mắc.

Gawin bước qua Wasan lên cầu thang, trong khi Bird bắt đầu kiểm tra đồ đạc trong phòng khách.

Kan đứng đó, tay khoanh sau lưng, bình tĩnh nhìn Phó đốc đang kiểm tra tủ trưng bày.

"Có gì lạ trong ngôi nhà này không, Wasan?"

Bird quay lại hỏi.

"Không...

Không có gì bất thường."

Wasan trả lời và nhìn Kan, người vẫn đứng im như một bức tượng.

"Chẳng phải là vì anh chưa kiểm tra kỹ càng sao?"

Bird mỉa mai trong khi cầm bức ảnh tốt nghiệp của Kan lên xem.

"Tôi chỉ thỉnh thoảng ở đây, chưa từng tìm kiếm gì cả."

Wasan nhanh chóng chuyển đề tài, "Dù sao thì, anh cũng đã tự mình đến đây rồi đấy thôi?"

"Tôi thích tự mình thu thập chứng cứ."

Sau khi kiểm tra xong phòng khách, viên cảnh sát tiếp tục bước vào bếp.

Anh khụyu xuống để xem xét từng ngăn tủ và ngăn kéo.

Wasan đi đến đứng cạnh Kan.

Bác sĩ nhẹ nhàng vỗ lưng Wasan, như muốn khích lệ anh.

Việc có mặt ở đây chắc hẳn khiến Wasan cảm thấy có chút căng thẳng.

"Không có gì bất thường, thưa Phó giám đốc."

Gawin đi xuống từ trên lầu và tiến lại báo cho Bird, người đang kiểm tra kho chứa đằng sau nhà.

Khoảng một giờ sau, hai viên cảnh sát chào tạm biệt Kantapat và bước ra xe cảnh sát đang đỗ trước nhà.

"Họ chắc chắn sẽ bàn tán chuyện này ở đồn cảnh sát."

Wasan xoa xoa hai bên thái dương.

"Anh đâu có làm gì sai đâu.

Anh chỉ ngủ lại nhà bạn trai mình thôi mà."

Bác sĩ ôm lấy vai Wasan khi trông đại uý có vẻ rất căng thẳng.

Sau đó, anh nhẹ nhàng hôn vào thái dương của chàng cảnh sát như một lời an ủi, "Tôi cũng không làm gì sai, vì vậy tôi cũng không có gì phải sợ.

Anh không cần phải lo lắng quá đâu.

Hôm nay là ngày nghỉ của anh mà.

Chúng ta nên thư giãn một chút.

Vào nhà ăn sáng thôi."

Wasan và Kan quay vào bếp.

Trên bàn ăn đã có cơm trắng và vài món ăn được chuẩn bị sẵn từ trước khi hai cảnh sát đến kiểm tra nhà.

Wasan cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ và tập trung vào chủ nhà, người đã chuẩn bị tất cả những món này cho anh.

Anh nói:

"Đây là lần đầu tiên có người làm bữa sáng cho tôi."

"Một người tốt như tôi, anh cần phải giữ cho riêng mình."

Kan múc một thìa cơm đưa lên nếm thử rồi khẽ lắc đầu, "Thức ăn nguội hết cả rồi.

Tôi không nghĩ nó sẽ bị để lâu như vậy ở trên bàn.

Để tôi đi hâm nóng lại cho anh."

Trong lúc Kan đang đổ cơm vào nồi để hâm nóng, Wasan, người vẫn đang dõi theo từng cử chỉ của anh, cất tiếng hỏi:

"Hôm nay cậu có đi đâu không?"

"À, có."

Bác sĩ trông như vừa nhớ ra điều gì đó, "Lúc 6 giờ tôi phải đi họp với một công ty dược ở Chiang Mai, sau đó dự tiệc tối với họ.

Có lẽ tôi sẽ về muộn, nhưng chắc không trễ hơn 8 giờ tối."

"Ừm, để tôi tính thời gian về nhà."

"Anh không cần về nhà đâu.

Cứ ngủ lại đây như mọi khi, rồi sáng mai hẵng về khi anh cần đi trực."

Kan làm bộ mặt van nài, giống hệt như cái lần nửa đêm anh đến và nài nỉ Wasan tới nhà anh ngủ, "Anh mà đi trực thì sẽ biến mất vài ngày, bao giờ tôi mới được ôm anh ngủ nữa.

Ở lại với tôi thêm một đêm nữa đi.

Nhé, anh yêu."

Wasan ghét ánh mắt cún con đó, ghét luôn cả sự mềm lòng vốn chẳng khác gì bông gòn dễ bị bóp nát của mình.

Anh khoanh tay, thở dài nặng trĩu.

Một ngày của họ trôi qua nhanh đến khó tin.

Kan đưa Wasan ra ngoài ăn ở một nhà hàng nổi tiếng trong thành phố, tiếp đó là đi ăn thêm những món tráng miệng.

Họ ghé qua trung tâm thương mại và trở về nhà với một túi thực phẩm tươi mà Kan dự định nấu cho Wasan vào buổi tối, để anh cảnh sát không phải chịu đói trong lúc chờ anh về.

"Thật ra tôi có thể tự ra ngoài mua đồ ăn, không cần phiền cậu thế."

Wasan nói, tay đang đổ nước vào chậu để rửa rau.

"Tôi cũng định nấu cho mình mà, về nhà chắc chắn tôi sẽ lại đói."

Kan nhấn nút nồi cơm điện, "Với lại, anh không nên ra ngoài vào ban đêm.

Tôi lo."

"Nực cười."

Wasan vẩy đôi tay ướt của mình về phía bác sĩ, "Cậu nên lo cho bản thân mình hơn là lo cho một cảnh sát lúc nào cũng có súng bên người."

Wasan không thể ngăn nụ cười xuất hiện trên môi khi nghe tiếng cười của Kan.

Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến anh tạm quên hết tất cả áp lực.

Anh cúi xuống nhìn dòng nước chảy qua tay mình vào chiếc chậu nhỏ.

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu: Anh không mong gì hơn ngoài việc có thể tiếp tục trải qua những khoảnh khắc yên bình như thế này, bên cạnh một người đặc biệt là Kan.

Dù rằng điều đó vẫn chỉ là một giấc mơ xa vời.

Màn đêm yên tĩnh nhanh chóng buông xuống sau khi Kantapat lái xe rời đi.

Wasan trở thành người trông coi tạm thời cho ngôi nhà của bác sĩ.

Anh tận dụng khoảng thời gian rảnh này để xử lý những tập hồ sơ còn dang dở trên bàn ăn.

Đồng thời, Wasan bật TV lên để nghe tin tức trong lúc làm việc.

Anh không kỳ vọng Kan sẽ về đúng giờ, bởi bác sĩ còn phải ăn uống rồi lái xe qua các tỉnh, chắc chắn sẽ mất kha khá thời gian.

Wasan đoán rằng Kan sẽ về khoảng 10 giờ tối.

Khi anh ngẩng lên nhìn đồng hồ một lần nữa, đã là 11 giờ đêm.

Wasan phát hiện một tin nhắn từ Kantapat hiện lên trên màn hình điện thoại.

Chàng cảnh sát cầm máy lên đọc.

"Tôi sẽ về hơi muộn một chút.

Một người bạn lâu ngày không gặp rủ tôi đi tăng hai ở gần đây."

"Wasan, không cần đợi tôi đâu.

Anh đi ngủ trước đi nhé."

"Đừng giận tôi nhé cưng.

Tôi sẽ về nhanh thôi để ôm anh ngủ."

Wasan nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Kantapat rất lâu.

Tâm trí anh bỗng chốc trống rỗng.

Dù những lời bác sĩ nói có là sự thật đi chăng nữa, thì những câu hỏi trỗi lên trong lòng vẫn như nhắc nhở rằng anh chưa hoàn toàn tin tưởng vào Kantapat.

Anh không thể biết Kan đã đi đâu, làm gì, và liệu có nói dối hay không.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cảm giác anh sẽ phải đối mặt khi buộc phải đưa ra quyết định, một khi đã chắc chắn rằng người mình yêu thương đang lừa dối.

Wasan hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ về một tương lai đen tối.

Anh tắt màn hình máy tính, bước lên lầu để nghỉ ngơi trước khi thức dậy đối mặt với ca trực ngày mai.

***

"Tua, chú ý đến việc điều trị đi.

Đừng gây rắc rối nữa."

Tum nói qua điện thoại với người em gái đang trong quá trình cai nghiện heroin.

Anh được thông báo rằng em gái thường không hợp tác trong các buổi trị liệu nhóm, "Em không biết anh đã phải trải qua những gì để em không phải ngồi tù, vì vậy đừng làm bừa nữa.

Giờ chỉ còn hai anh em mình thôi.

Em phải ở lại với anh, hiểu chưa? ...Ừ, hứa với anh là sẽ chú tâm vào việc trị liệu.

Được rồi, cũng khuya rồi, em đi ngủ đi.

Mai gặp lại."

Chàng trai trẻ gác máy, đứng dậy và đeo ba lô lên vai.

Anh bước ra khỏi quầy y tá, chào tạm biệt các đồng nghiệp rồi rời khỏi khoa trong trạng thái uể oải.

Ca chiều hôm nay của anh được xem là khá nhẹ nhàng.

Tình trạng của các bệnh nhân nặng ổn định, anh không phải chạy qua chạy lại quá nhiều.

Đây là thời điểm lý tưởng để anh có một giấc ngủ ngon, thức dậy muộn một chút, lái xe đón em gái, đưa cô đi chơi và chụp ảnh cùng nhau.

Tum mở cửa căn hộ của mình và cảnh tượng trước mắt khiến anh sững người.

Những đồ vật trước đây được sắp xếp gọn gàng giờ đây bị lục tung và vương vãi khắp sàn.

Tủ quần áo bị mở toang, ga giường bị xé bung ra.

Tum vội vàng lao đến kiểm tra các món đồ có giá trị với vẻ mặt đầy hoảng loạn.

Thật may mắn, không có món nào bị mất.

"Ch...chuyện này là sao đây?"

Tum quay trái quay phải, rối bời trước tình huống này, sau đó anh quyết định cầm điện thoại lên.

Người đầu tiên anh nghĩ đến không phải ai khác mà chính là viên cảnh sát phiền phức.

Lý do đơn giản là vì anh không thể giải thích tất cả những việc mình đã làm với những cảnh sát khác.

Nếu họ hỏi anh có từng mâu thuẫn với ai không, thì việc thú nhận từng có vấn đề với vị bác sĩ mà anh đã bí mật lục soát bàn làm việc của anh ta sẽ chẳng phải là một viễn cảnh dễ chịu gì.

Vậy nên, người mà Tum liên lạc chính là kẻ là nguyên nhân khiến anh phải sống trong trạng thái lo lắng và nghi ngờ suốt thời gian qua.

Dù tất cả liên lạc trước đó đã bị xóa, Tum vẫn nhớ rõ ID chat của Kong – bởi đó là ID khiến anh khó chịu nhất.

Chàng y tá trẻ mở ứng dụng nhắn tin, gõ vào thanh tìm kiếm: Kongsudlor (Kong Đẹp Trai).

***

Trung úy cảnh sát Arsha duỗi hai cánh tay, vươn vai sau khi đậu xe bên ngoài cổng khu dân cư của Kantapat suốt hơn hai tiếng đồng hồ.

Anh thường ghé qua đây khi có thời gian trong ca trực.

Dĩ nhiên, Kong không thể theo dõi Kantapat 24/24, nên anh buộc phải chọn ngẫu nhiên thời điểm để tránh việc bác sĩ này nhận ra mình đang bị giám sát.

Nếu may mắn, viên cảnh sát trẻ có thể bắt gặp được điều gì đó làm bằng chứng buộc tội người yêu của thanh tra Wasan trong lúc anh hoặc đám thuộc hạ của mình đang quan sát.

Đã là 00h10, nhưng khu vực trước cổng vẫn không có động tĩnh.

Kong quyết định ngồi lại thêm một lúc nữa trước khi rời đi tiếp tục công việc tại một quán rượu để thu thập thông tin cho những vụ án khác mà anh được giao.

Chưa bao lâu sau khi vị thám tử trẻ cầm điện thoại lên để xem giờ, một thông báo từ người mà anh không ngờ tới bất ngờ hiện lên.

Kong trợn tròn mắt, vội vàng mở tin nhắn ra đọc.

"Trung úy Kong."

"Phòng tôi bị lục tung, mọi thứ lộn xộn hết cả."

"Chết tiệt."

Kong lầm bầm, rồi nhanh chóng trả lời:

"Tìm chỗ nào an toàn để ở tạm.

Tôi sẽ đến ngay."

"Tôi sẽ đến khoa với bạn mình."

Kong ném điện thoại sang ghế phụ, khởi động xe, bật đèn pha rồi nhanh chóng lái xe rời khỏi khu vực nhà Kantapat.

Từ bóng tối phía sau nơi Trung úy Arsha vừa đậu xe, một dáng người cao lớn mặc áo sơ mi đen và quần dài bước ra.

Anh dõi theo chiếc xe đang rời đi, ánh mắt sắc lạnh cho đến khi nó rẽ vào góc khuất và biến mất.

Vị bác sĩ trẻ đội chiếc mũ lưỡi trai lên đầu, kéo thấp để che khuất khuôn mặt trước khi bước đến chiếc xe của mình, đậu cách đó không xa bên lề đường.
 
[Truyện Dịch] Spare Me Your Mercy - Euthanasia
Chap 21: The Plan to Uncover


Kantapat biết rõ chiếc xe hơi màu đen thường đỗ cạnh lối vào khu dân cư nhà mình là của Trung úy Kong.

Anh chắc chắn về điều này sau khi quan sát kỹ các đặc điểm trên khuôn mặt của người lái.

Vì vậy, vị bác sĩ trẻ quyết định rằng nếu còn thấy chiếc xe này lần nữa, anh sẽ tìm cách đánh lạc hướng sự chú ý của vị thám tử trong một khoảng thời gian.

Do đó, mỗi khi Kan trở về nhà vào ban đêm, anh thường đỗ xe ở con hẻm gần lối vào khu dân cư và lén lút quan sát xem xe của Trung úy Kong có đang chờ mình hay không.

Thông thường, nếu phát hiện chiếc xe đó, Kan sẽ lái qua như thể không hề nhìn thấy.

Nhưng không phải tối nay.

Vào 10 giờ tối, sau khi nhìn thấy chiếc xe, bác sĩ giả vờ gọi điện cho phòng y tế để kiểm tra xem ai là y tá trực ca chiều.

Anh viện lý do rằng mình cần đảm bảo y tá đã nắm rõ về liều lượng morphine truyền tĩnh mạch liên tục cho một bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối mà anh ta chịu trách nhiệm.

Y tá Tum là người trực ca chiều, từ 4 giờ đến nửa đêm.

Kong nên nhận ra rằng việc để lộ thân phận với Kan là một sai lầm lớn.

Nhưng sai lầm tệ nhất của Kong không phải là việc Kantapat biết anh hay nhận ra khuôn mặt anh, mà chính là phản ứng bảo vệ quá mức đối với người mà anh tuyên bố là bạn trai mình.

Điều đó trở thành điểm yếu để Kan dễ dàng lợi dụng.

Vị bác sĩ lái xe trở lại bệnh viện và thực hiện một hành động khiến Tum vội vã gọi cho Kong ngay sau khi kết thúc ca trực.

Ban đầu, Kan không chắc rằng cách này sẽ hiệu quả, nhưng khi nhìn thấy Trung úy Kong phóng xe đi ngay nửa đêm, Kantapat chắc chắn rằng giờ đây không còn ai đang theo dõi mình nữa.

Cạch!

Tiếng cửa khẽ vang lên trong ngôi nhà rộng lớn, tối mịt và yên ắng.

Một bóng người cao lớn, toàn thân mặc đồ đen, lặng lẽ bước vào, đưa mắt quan sát tầng trệt của ngôi nhà giờ đã hoàn toàn chìm trong bóng tối.

Ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài hắt vào đủ để Kan có thể lần mò tìm kiếm trong căn nhà của Giám đốc bệnh viện.

Lúc này, Giám đốc hẳn đang ngủ say trong phòng ngủ trên lầu.

Nơi đầu tiên Kantapat tiến đến là bàn làm việc đặt gần ghế sofa đối diện với chiếc TV.

Bác sĩ hy vọng đây là chỗ khả thi nhất mà Somsak sẽ cất giữ đồ của.

Đôi tay đeo găng da đen cẩn thận mở từng ngăn kéo, dùng đèn pin soi kỹ từng chi tiết bên trong.

Phần lớn chỉ toàn là tài liệu và văn phòng phẩm.

Khi kiểm tra đến ngăn kéo cuối cùng, Kan phát hiện một chiếc hộp gỗ nằm gọn bên trong.

Anh nhẹ nhàng lấy nó ra và mở nắp để xem bên trong có gì.

Bên trong là một chiếc ví nam màu đen và một chiếc điện thoại di động.

Kantapat mở to mắt.

Anh lập tức cầm lấy chiếc ví và mở ra xem.

Đột nhiên, ánh sáng từ cầu thang bật lên.

Kantapat lập tức tắt đèn pin và chui vào khoảng trống dưới bàn, cầm chặt chiếc hộp gỗ trong tay.

Anh nghe thấy tiếng bước chân ai đó từ tầng trên đang đi xuống.

Trong bóng tối, bác sĩ trẻ nín thở, trái tim đập dồn dập đến mức như muốn vang lên thành tiếng.

Không lâu sau, anh nghe thấy tiếng tủ lạnh được mở, tiếng nước rót vào ly, tiếng ho của Somsak, rồi những bước chân lại quay ngược lên cầu thang.

Những giây phút chờ đợi kéo dài tưởng như vô tận.

Cuối cùng, ánh sáng ở cầu thang cũng tắt đi, theo sau là âm thanh cửa phòng trên lầu đóng lại.

Kan tiếp tục kiên nhẫn lắng nghe, chỉ khi chắc chắn không còn bất kỳ động tĩnh nào từ chủ nhân ngôi nhà, anh mới chầm chậm bò ra khỏi gầm bàn.

Anh bật đèn pin lên để nhìn lại những thứ trong chiếc hộp gỗ.

Kan cầm lấy chiếc ví và mở ra nhanh chóng.

Thứ trong ví khiến anh chú ý không phải là vài trăm baht lẻ mà là tấm căn cước mang tên Yongyut Theera.

Bác sĩ trẻ không lãng phí thời gian để bàng hoàng.

Việc đầu tiên anh làm tiếp theo là thử bật chiếc điện thoại mà anh đoán cũng thuộc về Yongyut.

Tuy nhiên, pin của nó đã cạn kiệt, và Kan không có sẵn dây sạc cho dòng điện thoại Android này.

Ý định ban đầu của anh là lấy trộm chiếc điện thoại, tìm bộ sạc và truy cập thông tin quan trọng trong đó.

Nhưng điều này lại đi ngược với kế hoạch ban đầu: thu thập bằng chứng mà không để Giám đốc Somsak phát hiện.

Nếu Somsak nhận ra có thứ gì đó biến mất, ông ta chắc chắn sẽ kiểm tra camera giám sát trước nhà, và hậu quả sẽ đổ ập xuống đầu Kan.

Kan lật chiếc điện thoại lại để kiểm tra xem liệu đây có phải là dòng máy có khe cắm thẻ nhớ micro SD hay không.

Đáng tiếc, các mẫu smartphone mới thường không còn sử dụng loại bộ nhớ này.

Nhưng không sao.

Chỉ chừng này cũng đủ để khẳng định rằng Giám đốc Somsak rất có thể là kẻ đã sát hại Yongyut vì một lý do nào đó.

Hơn nữa, ông ta cũng có khả năng liên quan đến cái chết của Dược sĩ Boss và đứng sau những cáo buộc nhằm vào Kantapat.

Tại sao ông ta lại làm như vậy? ...Đây là điều mà anh cần quay về và suy nghĩ thêm.

Bác sĩ trẻ lấy điện thoại của mình ra để chụp ảnh các món đồ bên trong chiếc hộp.

Anh chụp lại tấm căn cước của Yongyut, ngăn kéo nơi anh tìm thấy nó, rồi cẩn thận đặt mọi thứ về đúng chỗ và đóng ngăn kéo lại như thể chưa có gì xảy ra.

Sau đó, anh rời khỏi bàn làm việc, đi về phía cửa sau mà anh đã mở khóa trước đó.

Kan khẽ đẩy cửa đóng lại, rồi biến mất vào màn đêm tĩnh lặng.

***

Wasan giật mình khi cảm nhận đôi bàn tay ấm áp luồn vào dưới cánh tay mình và siết chặt anh từ phía sau.

Chàng cảnh sát hé mắt nhìn trong cơn ngái ngủ, nhíu mày khi ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng từ hơi thở phả lên cổ mình.

"Cậu..."

"Tôi nhớ anh quá, Wasan."

Bác sĩ nói với giọng lè nhè.

Wasan đẩy khuôn mặt của kẻ đã phá giấc ngủ của mình ra xa.

"Đi tắm đi!"

Wasan quát, rồi quay sang nhìn đồng hồ phát sáng cạnh giường, đã là 2:15 sáng.

Có vẻ như Kan đã uống đến say mèm và không chịu về nhà cho đến khi quán bar đóng cửa.

Đúng như Wasan đoán, Kan vốn là người uống nhiều rượu bia.

"Làm sao cậu về được đây?"

"Tôi tự lái xe về."

Wasan thở dài:

"May mà không bị cảnh sát bắt vì lái xe khi say."

"Quán ở gần thôi.

Không khí rất tuyệt, nhạc hay, rượu cũng ngon.

Chỉ thiếu anh ở đó.

Lần sau tôi sẽ đưa anh đi.

Tôi muốn được uống với anh lần nữa như hôm đó."

Kantapat vừa nói vừa để tay mình trượt vào dưới áo thun của chàng cảnh sát.

"Còn về chuyện lái xe khi say, nếu cảnh sát muốn bắt tôi thì tôi sẽ để anh là người đầu tiên làm chuyện đó.

Anh cứ thoải mái còng tay tôi đi."

Kantapat bắt đầu nói luyên thuyên và thốt ra những câu không rõ nghĩa, giống như lần trước khi Wasan thấy anh say rượu.

Chàng cảnh sát gạt tay Kan ra khỏi mình:

"Đừng tùy tiện làm gì thì làm.

Đi tắm đi.

Tôi ngủ đây."

Bác sĩ nhõng nhẽo một lúc rồi cũng chịu đứng dậy.

Wasan trở mình, liếc nhìn Kan cởi đồ một lát rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Anh tỉnh giấc lần nữa khi Kan quay lại nằm bên cạnh, cơ thể tỏa ra mùi xà phòng dễ chịu.

Kan kéo Wasan vào vòng tay mình, chàng cảnh sát cũng thuận tình dịch sát lại gần.

"Wasan."

Bác sĩ lên tiếng, "Dù sau này chuyện gì xảy ra, anh có đứng về phía tôi không?"

"Điều đó còn tùy thuộc vào việc cậu làm là hợp pháp hay bất hợp pháp."

Wasan ngước nhìn người vừa đặt câu hỏi, "Sao tự dưng lại hỏi vậy?"

"Tôi chỉ sợ anh sẽ hiểu lầm tôi như những cảnh sát khác và rời xa tôi thôi."

Kantapat cúi xuống hôn lên trán Wasan.

Chàng cảnh sát trẻ khép mắt lại, lặng lẽ đón nhận nụ hôn.

Kan nhẹ giọng nói:

"Không có gì phải lo đâu.

Ngủ đi, anh yêu."

Những lời Kantapat nói khiến Wasan mở mắt ra lần nữa.

Anh cảm nhận có gì đó không ổn trong giọng điệu và lời nói của người kia, điều này làm anh cảm thấy bất an.

Wasan không biết liệu màn đêm yên tĩnh này có thực sự yên tĩnh như vẻ bề ngoài hay không.

***

Thanh tra Wasan ngẩng đầu khỏi đống tài liệu trên bàn khi nghe thấy tiếng ai đó xông vào phòng làm việc của mình.

Người đàn ông mặc áo khoác da đen và đội mũ lưỡi trai bước về phía Wasan, khuôn mặt đầy giận dữ mà Wasan chưa từng thấy trước đây.

"Chuyện gì vậy?"

Wasan hỏi ngắn gọn.

"Thanh tra."

Trung úy Kong ngồi xuống chiếc ghế đối diện Wasan, tháo mũ lưỡi trai, để lộ mái tóc cắt ngắn, "Tôi thấy hiện tại anh đang ở nhà Bác sĩ Kantapat, nên tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh."

Thanh tra trẻ thở dài, tỏ rõ vẻ khó chịu:

"Tôi sẽ không trả lời câu hỏi nào vì đây là chuyện riêng tư của tôi.

Hỏi thẳng mặt vào mặt tôi như thế thật sự rất khó chịu."

"Không, không phải thế, Thanh tra.

Hãy nghe câu hỏi của tôi đã."

Trung úy Kong giơ tay lên xua xua như muốn xoa dịu Wasan, người đang dần mất kiên nhẫn với anh.

Điều này cũng dễ hiểu vì giờ đây, chỉ cần nhìn thấy Kong, cho dù chẳng làm gì thì tâm trạng của Wasan cũng đã có thể xấu đi.

Kong hỏi:

"Tôi chỉ muốn biết liệu Bác sĩ Kantapat có ở bên anh cả đêm qua không?"

"Tại sao lại muốn biết?"

"Đêm qua tôi đã theo dõi Bác sĩ Kan và có một lý do khiến tôi bị phân tâm một lúc.

Tôi muốn xác nhận xem Bác sĩ Kan có rời khỏi nhà và đi đâu không."

Kong hỏi với vẻ mặt nghiêm túc không giống thường ngày.

Wasan gần như sắp mở miệng trả lời thật rằng Kan đã đi dự cuộc họp ở Chiang Mai lúc 5 giờ chiều và về nhà lúc 2 giờ sáng.

Tuy nhiên, có điều gì đó ngăn anh lại.

Giống như có một bàn tay vô hình đang dần dần từ phía sau bịt miệng anh.

Tinh thần của một cảnh sát luôn trung thực bắt đầu bị lung lay bởi những thế lực tối tăm, chiếm lĩnh tâm trí anh.

Anh đang đấu tranh với chính mình trong nội tâm đến mức không thể trả lời Trung úy Arsha.

"Thanh tra?"

Kong gọi chàng cảnh sát trẻ khi thấy thanh tra dừng lại lâu trong sự im lặng.

Điều đó kéo ánh mắt của Wasan, vốn đang trống rỗng, quay lại nhìn khuôn mặt của người đối diện.

Dù sau này chuyện gì xảy ra, anh có đứng về phía tôi không?

"Không đi đâu cả...

Kan...

ở bên tôi cả đêm."

Đó là câu trả lời khiến chính Wasan cũng phải sốc.

Kong nhìn anh một lúc với vẻ nghi ngờ, rồi gật đầu chấp nhận câu trả lời và đứng dậy.

"Thanh tra, không cần phải lo lắng.

Chuyện không có gì nghiêm trọng."

Kong cúi đầu chào Wasan rồi đi về phía bàn làm việc của mình.

Wasan nhìn theo viên cảnh sát mặc thường phục cho đến khi anh ta rời khỏi phòng.

Chàng thanh tra trẻ tựa lưng vào ghế, như thể tất cả năng lượng trong người đã bị rút sạch.

Tinh thần cảnh sát trong anh, người luôn yêu sự thật nhất, đã bị nghiền nát và phá hủy ngay trong khoảnh khắc đó.

Mình đang làm cái quái gì vậy?

***

Kantapat nhìn vào bức ảnh của thẻ ID của Yongyut trong thời gian rảnh khi đang kiểm tra bệnh nhân tại Trạm Y tế cộng đồng.

Tâm trí anh không ngừng suy nghĩ về kế hoạch để tiết lộ những gì mình phát hiện cho cảnh sát.

Có một lý do duy nhất để đồ đạc của Yongyut lại xuất hiện trong phòng của Giám đốc, đó là Somsak phải là kẻ giết người và đã che giấu tội ác để làm nó trông như một vụ trộm.

Lý do cho vụ giết người này chắc chắn liên quan đến những gì Yongyut phát hiện qua CCTV.

Kan phải lùi lại và suy nghĩ cẩn thận vì anh phải cân nhắc giữa lợi và hại của hành động cũng như hậu quả của nó.

Dĩ nhiên, anh không thể mang những thứ này đến cảnh sát một cách công khai.

Cần phải có một cách làm khác khéo léo hơn.

Anh có nên gửi chúng một cách ẩn danh hay in ra, bỏ vào phong bì và đặt ở đâu đó để cảnh sát có thể tìm thấy, hay anh nên trực tiếp nhờ Wasan giúp đỡ và yêu cầu anh ấy giấu nguồn gốc thông tin?

Lựa chọn thứ hai là không thể vì quá nguy hiểm.

Wasan là một cảnh sát luôn coi trọng sự thật.

Anh ấy phải biết Kan đã lấy được thông tin này như thế nào.

Kan không nên yêu cầu quá nhiều từ Wasan ngoài việc ở bên cạnh mình.

Wasan không cần phải biết những vấn đề khác liên quan đến Kan mà không có lợi gì cho mối quan hệ của họ.

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Kantapat quyết định rằng anh phải tìm cách báo cho cảnh sát biết.

Anh có thể phải đối mặt với cáo buộc xâm nhập vào nhà người khác, nhưng điều đó vẫn tốt hơn là chờ đợi đến khi anh bị vu oan tội giết người.

Kantapat lên kế hoạch sau khi tan ca hôm nay, anh sẽ đến Sở Cảnh sát với chứng cứ và thú nhận lý do mình có được chứng cứ này.

Sau giờ làm, Kantapat lái xe về nhà nhanh chóng để in những bức ảnh từ điện thoại của mình ra giấy.

Anh chuẩn bị phong bì và dành một chút thời gian sắp xếp lại những gì mình sẽ nói với cảnh sát trước khi lấy balo và đi ra cửa trước.

Kan sắp quay lại khóa cửa kính thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần.

Người bác sĩ trẻ quay lại nhìn và mở to mắt trong sự kinh ngạc.

"Chào bác sĩ Kan."

Giọng nói trầm của người đàn ông trung niên chào hỏi anh.

Giám đốc Somsak đứng ở bãi đỗ xe trước nhà Kan, tay bỏ vào túi quần.

Kantapat cố gắng không để lộ cảm xúc gì đặc biệt và nhìn người đã tự ý mở cổng và vào nhà mình.

"Anh đến đây có chuyện gì không?"

Kan đẩy túi xách về phía sau và nhìn chằm chằm vào người đối diện.

Somsak tiến lại gần Kan, người bác sĩ trẻ vẫn đứng im không chút sợ hãi.

"Chúng ta vào trong nói chuyện đi."

Somsak rút từ trong túi ra một chiếc điện thoại với những bức ảnh mà ông ta đã chụp từ màn hình máy tính.

Đó là một bức ảnh đen trắng từ CCTV, hình ảnh một người đàn ông mặc đồ đen, mặt bị che khuất bởi chiếc mũ.

Kan liếc nhanh lên nhìn Giám đốc trước mặt.

"Đây là cái gì?"

"Vào trong."

Từ túi còn lại của Somsak, ông ta rút ra một vật màu bạc phản chiếu ánh sáng mặt trời.

Đầu vật đó lạnh lẽo ấn vào bụng Kan.

Người bác sĩ trẻ nín thở khi nhận ra vật này có thể lấy đi mạng sống của mình ngay lập tức nếu không làm theo lệnh.

Kan nắm chặt tay lại thành nắm đấm và cảm thấy tê liệt từ đầu đến chân.

"Đừng nghĩ quá nhiều.

Mở cửa và đi vào trong đi, bác sĩ Kantapat."
 
Back
Top Bottom