[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Truyện Dịch] Spare Me Your Mercy - Euthanasia
Chap 20: Poisoned Honey
Chap 20: Poisoned Honey
Ba năm trước...
Bác sĩ Kantapat, một bác sĩ chuyên khoa Y học Gia đình, trở về làm việc tại bệnh viện nơi anh đã nhận học bổng để theo học chuyên ngành của mình.
Hôm nay là ngày đầu tiên bác sĩ trẻ đến nhận việc.
Viện trưởng Somsak đã gọi bác sĩ mới đến gặp mặt để trò chuyện và làm quen.
Vị bác sĩ trẻ trung, đầy năng lượng với khuôn mặt điển trai chắp tay chào Somsak.
Bác sĩ Kantapat, khi đó chỉ mới hai mươi chín tuổi, trông rất trẻ.
Anh có vẻ hơi căng thẳng.
Điều này cũng dễ hiểu đối với một người vừa đến một nơi làm việc mới.
"Mời bác sĩ ngồi."
Somsak ra hiệu về phía chiếc ghế trước bàn làm việc của mình.
Kantapat khẽ cúi đầu rồi ngồi xuống.
"Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của cậu.
Có điều gì muốn tôi hỗ trợ thêm không?"
Kantapat lắc đầu:
"Hiện tại thì không có gì, thưa Giáo sư."
"Cậu đã gặp Giáo sư Anucha chưa?"
"Dạ rồi.
Chính Giáo sư Anucha là người bảo tôi đến gặp giám đốc trước rồi mới qua khám bệnh tại Trạm Y tế Thúc đẩy Sức khỏe cộng đồng," Kantapat trả lời.
"Tôi muốn chào đón cậu và hỏi vài điều về định hướng công việc trong tương lai."
Somsak lấy một cuốn sách từ ngăn kéo và đặt lên bàn, "Đây là cuốn sách hướng dẫn chăm sóc giảm nhẹ từ Bệnh viện Chiang Mai.
Tôi nghe nói khi còn là bác sĩ nội trú, cậu rất quan tâm đến lĩnh vực này và đã đi nhiều nơi để học hỏi.
Các nghiên cứu của cậu được đăng trên các tạp chí quốc tế cũng xoay quanh chăm sóc giảm nhẹ cho bệnh nhân giai đoạn cuối."
Vị bác sĩ trẻ gật đầu:
"Vâng đúng vậy, thưa Giáo sư."
"Tôi muốn điều này trở thành hiện thực tại bệnh viện của chúng ta."
Somsak đẩy cuốn sách về phía Kan, "Trước đây, không có bác sĩ nào ở đây gắn bó lâu dài với lĩnh vực này, vì vậy tôi đã âm thầm hy vọng rằng cậu có thể là người sẽ đến và làm điều đó."
Vị bác sĩ trẻ gật đầu:
"Ý định ban đầu khi đến đây của tôi là làm việc trong lĩnh vực chăm sóc giảm nhẹ."
Somsak bật cười hài lòng:
"Tôi đã không nhầm khi trao học bổng cho cậu.
Tôi sẽ không thúc ép cậu quá nhiều.
Hãy dành thời gian lên kế hoạch dự án và xây dựng hệ thống trước.
Nếu cần bất cứ nguồn lực nào, hãy cứ báo cho tôi biết."
Giám đốc đứng dậy, khiến Kan vội vàng đứng theo.
Vị bác sĩ trung niên đưa tay ra trước mặt, và Kantapat nhanh chóng bắt tay đáp lại.
"Một lần nữa, chào mừng cậu, bác sĩ.
Tôi chúc cậu sẽ tìm thấy niềm hạnh phúc khi làm việc tại đây."
***
"Con thiêu thân thích lao vào lửa."
Câu tục ngữ này dường như miêu tả rất đúng về cuộc sống của Wasan lúc này.
Sau khi làm việc cả ngày lẫn đêm trong những ca kéo dài đằng đẵng, tối nay cho đến sáng mai là khoảng thời gian hiếm hoi anh có thể nghỉ ngơi.
Thế nhưng, Wasan lại lái xe thẳng đến khu nhà của Kantapat.
Chẳng khác nào một con thiêu thân say mê nhảy múa trong ngọn lửa rực rỡ, ấm áp và đầy mê hoặc.
Anh làm tất cả những điều trái ngược với những gì mình nên làm.
Anh bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo từ những người xung quanh.
Anh phớt lờ lời khuyên của thanh tra Em rằng hãy giữ khoảng cách.
Thậm chí, anh chẳng màng đến chính lời nói của bản thân rằng sẽ không dính dáng gì đến Kan cho đến khi mọi chuyện được giải quyết.
Cánh cổng nhà đã được mở sẵn, chờ đợi Wasan.
Anh dắt chiếc xe máy của mình vào trong, đỗ bên cạnh xe hơi của Kan.
Sau khi tháo giày, Wasan bước đến gần người đàn ông cao lớn đang đứng chờ anh ngay trước cửa.
"Chào mừng về nhà."
Wasan thở dài, liếc mắt nhìn người kia:
"Đây chẳng phải nhà của cậu sao?"
"Sớm thôi, nó sẽ trở thành nhà của chúng ta."
Kan nắm lấy tay Wasan, kéo anh vào trong.
Wasan có cảm giác tim mình như muốn ngừng đập ngay tại chỗ.
Kan hỏi:
"Anh đói không?
Tôi đã chuẩn bị bữa tối cho anh rồi."
"Tôi buồn ngủ đến mức mắt muốn sụp xuống, còn đói đến mức bụng như sắp yên nghỉ."
Wasan vừa nói vừa kéo phần áo đồng phục ra khỏi quần, mở khóa kéo và cởi chiếc áo khoác ngoài, chỉ để lại chiếc áo thun trắng bên trong cùng quần đồng phục.
Kan cầm chiếc áo của Wasan và treo tạm lên tay ghế.
Wasan liếc nhìn anh:
"Hôm nay cậu đối xử với tôi tốt quá mức.
Muốn gì đây?"
Kantapat chỉ mỉm cười đáp lại, sau đó kéo một chiếc ghế từ bàn ăn ra cho Wasan ngồi:
"Ngồi đây đợi chút.
Tôi sẽ mang đồ ăn ra ngay."
Wasan từ chối chờ đợi.
Chàng cảnh sát phớt lờ lời Kan và bước vào bếp để xem bữa tối mà bác sĩ đã chuẩn bị.
Trên bếp, một nồi mì spaghetti đang được luộc chín, còn chảo sốt cà chua ragu bên cạnh thì tỏa ra hương thơm hấp dẫn.
Anh lên tiếng:
"Tôi chỉ là một dân nghèo miền Bắc, đồ ăn phương Tây không hợp khẩu vị của tôi."
Hai tay Kan vòng qua ôm lấy eo Wasan từ phía sau.
Đôi môi anh áp vào tai người kia, thì thầm:
"Anh sẽ thay đổi suy nghĩ sau khi nếm thử, Thanh tra à."
Mật ngọt tẩm độc.
Wasan liệt kê Kantapat vào một trong những chất gây nghiện.
Bác sĩ khiến người ta cảm thấy ngọt ngào đến mê muội, như chạm vào thiên đường.
Dù biết rõ điều đó chẳng tốt đẹp gì và có thể làm tổn thương mình, nhưng Wasan vẫn tự nguyện lao vào, lượn quanh anh như một kẻ mất kiểm soát.
Đã bao nhiêu lần anh khao khát Kantapat chạm vào mình?
Bao nhiêu lần anh cho phép người kia ôm, hôn, và đi xa hơn trong những mối quan hệ thể xác sâu sắc?
Một vòng luẩn quẩn độc hại mà dù cố gắng đến đâu, anh cũng không thể thoát ra được.
Chàng cảnh sát tỉnh dậy giữa đêm trong trạng thái khoả thân.
Người yêu của anh vẫn ngủ say bên cạnh.
Wasan rời khỏi chăn, để chân buông thõng xuống mép giường.
Anh ngồi đó, nhìn ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng ngủ của Kan.
Trong lòng anh trào lên cảm giác bất lực.
Anh không thể chống lại ham muốn của bản thân, không thể vượt qua dục vọng, cũng chẳng đặt lý trí cao hơn tình yêu.
Không có gì lạ khi anh bị buộc rời khỏi vụ án theo cách này.
Anh cũng không biết làm gì ngoài việc chuẩn bị tinh thần đón nhận nỗi đau tột cùng có thể xảy ra vào bất cứ ngày nào.
Sáng thứ bảy hôm sau là ngày nghỉ của Kantapat, cũng là ngày hiếm hoi Wasan không có ca trực.
Nhưng sự yên bình không kéo dài được lâu.
Phó giám đốc Bird cùng trung úy Gawin xuất hiện trước cửa nhà của bác sĩ, mang theo lệnh khám xét.
Kan trong bộ đồ đơn giản gồm áo thun và quần thể thao mở cửa cho hai viên cảnh sát.
Ban đầu anh có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tỏ ra sẵn sàng hợp tác hoàn toàn với họ.
"Còn ai khác trong nhà của anh không?"
Bird hỏi.
"Có."
Kan trả lời.
Anh cảm thấy không thoải mái một chút trước khi nói tiếp, "Thanh tra Wasan."
Bird và Gawin nhìn nhau.
Viên cảnh sát cấp cao quay lại nhìn bác sĩ và nói:
"Trước tiên, tôi xin thông báo rằng tôi là người phụ trách vụ án của Dược sĩ Boss.
Về vụ án của nhân viên bảo vệ, chúng tôi nhận thấy cả hai vụ án xảy ra tại cùng một địa điểm và có thể có liên quan.
Vì vậy, Thanh tra Wasan đã chuyển vụ án cho tôi xử lý."
"Tôi hiểu.
Wasan đã nói với tôi rồi."
Kan đi đến mở cửa chính dẫn vào phòng khách, "Mời các anh vào."
Wasan bước xuống cầu thang trong bộ áo thun và quần short.
Anh mở to mắt khi thấy hai vị khách mặc đồng phục.
Anh chào Phó trưởng phòng Bird rồi quay sang nhìn Trung úy Gawin với ánh mắt đầy thắc mắc.
Gawin bước qua Wasan lên cầu thang, trong khi Bird bắt đầu kiểm tra đồ đạc trong phòng khách.
Kan đứng đó, tay khoanh sau lưng, bình tĩnh nhìn Phó đốc đang kiểm tra tủ trưng bày.
"Có gì lạ trong ngôi nhà này không, Wasan?"
Bird quay lại hỏi.
"Không...
Không có gì bất thường."
Wasan trả lời và nhìn Kan, người vẫn đứng im như một bức tượng.
"Chẳng phải là vì anh chưa kiểm tra kỹ càng sao?"
Bird mỉa mai trong khi cầm bức ảnh tốt nghiệp của Kan lên xem.
"Tôi chỉ thỉnh thoảng ở đây, chưa từng tìm kiếm gì cả."
Wasan nhanh chóng chuyển đề tài, "Dù sao thì, anh cũng đã tự mình đến đây rồi đấy thôi?"
"Tôi thích tự mình thu thập chứng cứ."
Sau khi kiểm tra xong phòng khách, viên cảnh sát tiếp tục bước vào bếp.
Anh khụyu xuống để xem xét từng ngăn tủ và ngăn kéo.
Wasan đi đến đứng cạnh Kan.
Bác sĩ nhẹ nhàng vỗ lưng Wasan, như muốn khích lệ anh.
Việc có mặt ở đây chắc hẳn khiến Wasan cảm thấy có chút căng thẳng.
"Không có gì bất thường, thưa Phó giám đốc."
Gawin đi xuống từ trên lầu và tiến lại báo cho Bird, người đang kiểm tra kho chứa đằng sau nhà.
Khoảng một giờ sau, hai viên cảnh sát chào tạm biệt Kantapat và bước ra xe cảnh sát đang đỗ trước nhà.
"Họ chắc chắn sẽ bàn tán chuyện này ở đồn cảnh sát."
Wasan xoa xoa hai bên thái dương.
"Anh đâu có làm gì sai đâu.
Anh chỉ ngủ lại nhà bạn trai mình thôi mà."
Bác sĩ ôm lấy vai Wasan khi trông đại uý có vẻ rất căng thẳng.
Sau đó, anh nhẹ nhàng hôn vào thái dương của chàng cảnh sát như một lời an ủi, "Tôi cũng không làm gì sai, vì vậy tôi cũng không có gì phải sợ.
Anh không cần phải lo lắng quá đâu.
Hôm nay là ngày nghỉ của anh mà.
Chúng ta nên thư giãn một chút.
Vào nhà ăn sáng thôi."
Wasan và Kan quay vào bếp.
Trên bàn ăn đã có cơm trắng và vài món ăn được chuẩn bị sẵn từ trước khi hai cảnh sát đến kiểm tra nhà.
Wasan cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ và tập trung vào chủ nhà, người đã chuẩn bị tất cả những món này cho anh.
Anh nói:
"Đây là lần đầu tiên có người làm bữa sáng cho tôi."
"Một người tốt như tôi, anh cần phải giữ cho riêng mình."
Kan múc một thìa cơm đưa lên nếm thử rồi khẽ lắc đầu, "Thức ăn nguội hết cả rồi.
Tôi không nghĩ nó sẽ bị để lâu như vậy ở trên bàn.
Để tôi đi hâm nóng lại cho anh."
Trong lúc Kan đang đổ cơm vào nồi để hâm nóng, Wasan, người vẫn đang dõi theo từng cử chỉ của anh, cất tiếng hỏi:
"Hôm nay cậu có đi đâu không?"
"À, có."
Bác sĩ trông như vừa nhớ ra điều gì đó, "Lúc 6 giờ tôi phải đi họp với một công ty dược ở Chiang Mai, sau đó dự tiệc tối với họ.
Có lẽ tôi sẽ về muộn, nhưng chắc không trễ hơn 8 giờ tối."
"Ừm, để tôi tính thời gian về nhà."
"Anh không cần về nhà đâu.
Cứ ngủ lại đây như mọi khi, rồi sáng mai hẵng về khi anh cần đi trực."
Kan làm bộ mặt van nài, giống hệt như cái lần nửa đêm anh đến và nài nỉ Wasan tới nhà anh ngủ, "Anh mà đi trực thì sẽ biến mất vài ngày, bao giờ tôi mới được ôm anh ngủ nữa.
Ở lại với tôi thêm một đêm nữa đi.
Nhé, anh yêu."
Wasan ghét ánh mắt cún con đó, ghét luôn cả sự mềm lòng vốn chẳng khác gì bông gòn dễ bị bóp nát của mình.
Anh khoanh tay, thở dài nặng trĩu.
Một ngày của họ trôi qua nhanh đến khó tin.
Kan đưa Wasan ra ngoài ăn ở một nhà hàng nổi tiếng trong thành phố, tiếp đó là đi ăn thêm những món tráng miệng.
Họ ghé qua trung tâm thương mại và trở về nhà với một túi thực phẩm tươi mà Kan dự định nấu cho Wasan vào buổi tối, để anh cảnh sát không phải chịu đói trong lúc chờ anh về.
"Thật ra tôi có thể tự ra ngoài mua đồ ăn, không cần phiền cậu thế."
Wasan nói, tay đang đổ nước vào chậu để rửa rau.
"Tôi cũng định nấu cho mình mà, về nhà chắc chắn tôi sẽ lại đói."
Kan nhấn nút nồi cơm điện, "Với lại, anh không nên ra ngoài vào ban đêm.
Tôi lo."
"Nực cười."
Wasan vẩy đôi tay ướt của mình về phía bác sĩ, "Cậu nên lo cho bản thân mình hơn là lo cho một cảnh sát lúc nào cũng có súng bên người."
Wasan không thể ngăn nụ cười xuất hiện trên môi khi nghe tiếng cười của Kan.
Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến anh tạm quên hết tất cả áp lực.
Anh cúi xuống nhìn dòng nước chảy qua tay mình vào chiếc chậu nhỏ.
Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu: Anh không mong gì hơn ngoài việc có thể tiếp tục trải qua những khoảnh khắc yên bình như thế này, bên cạnh một người đặc biệt là Kan.
Dù rằng điều đó vẫn chỉ là một giấc mơ xa vời.
Màn đêm yên tĩnh nhanh chóng buông xuống sau khi Kantapat lái xe rời đi.
Wasan trở thành người trông coi tạm thời cho ngôi nhà của bác sĩ.
Anh tận dụng khoảng thời gian rảnh này để xử lý những tập hồ sơ còn dang dở trên bàn ăn.
Đồng thời, Wasan bật TV lên để nghe tin tức trong lúc làm việc.
Anh không kỳ vọng Kan sẽ về đúng giờ, bởi bác sĩ còn phải ăn uống rồi lái xe qua các tỉnh, chắc chắn sẽ mất kha khá thời gian.
Wasan đoán rằng Kan sẽ về khoảng 10 giờ tối.
Khi anh ngẩng lên nhìn đồng hồ một lần nữa, đã là 11 giờ đêm.
Wasan phát hiện một tin nhắn từ Kantapat hiện lên trên màn hình điện thoại.
Chàng cảnh sát cầm máy lên đọc.
"Tôi sẽ về hơi muộn một chút.
Một người bạn lâu ngày không gặp rủ tôi đi tăng hai ở gần đây."
"Wasan, không cần đợi tôi đâu.
Anh đi ngủ trước đi nhé."
"Đừng giận tôi nhé cưng.
Tôi sẽ về nhanh thôi để ôm anh ngủ."
Wasan nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Kantapat rất lâu.
Tâm trí anh bỗng chốc trống rỗng.
Dù những lời bác sĩ nói có là sự thật đi chăng nữa, thì những câu hỏi trỗi lên trong lòng vẫn như nhắc nhở rằng anh chưa hoàn toàn tin tưởng vào Kantapat.
Anh không thể biết Kan đã đi đâu, làm gì, và liệu có nói dối hay không.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cảm giác anh sẽ phải đối mặt khi buộc phải đưa ra quyết định, một khi đã chắc chắn rằng người mình yêu thương đang lừa dối.
Wasan hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ về một tương lai đen tối.
Anh tắt màn hình máy tính, bước lên lầu để nghỉ ngơi trước khi thức dậy đối mặt với ca trực ngày mai.
***
"Tua, chú ý đến việc điều trị đi.
Đừng gây rắc rối nữa."
Tum nói qua điện thoại với người em gái đang trong quá trình cai nghiện heroin.
Anh được thông báo rằng em gái thường không hợp tác trong các buổi trị liệu nhóm, "Em không biết anh đã phải trải qua những gì để em không phải ngồi tù, vì vậy đừng làm bừa nữa.
Giờ chỉ còn hai anh em mình thôi.
Em phải ở lại với anh, hiểu chưa? ...Ừ, hứa với anh là sẽ chú tâm vào việc trị liệu.
Được rồi, cũng khuya rồi, em đi ngủ đi.
Mai gặp lại."
Chàng trai trẻ gác máy, đứng dậy và đeo ba lô lên vai.
Anh bước ra khỏi quầy y tá, chào tạm biệt các đồng nghiệp rồi rời khỏi khoa trong trạng thái uể oải.
Ca chiều hôm nay của anh được xem là khá nhẹ nhàng.
Tình trạng của các bệnh nhân nặng ổn định, anh không phải chạy qua chạy lại quá nhiều.
Đây là thời điểm lý tưởng để anh có một giấc ngủ ngon, thức dậy muộn một chút, lái xe đón em gái, đưa cô đi chơi và chụp ảnh cùng nhau.
Tum mở cửa căn hộ của mình và cảnh tượng trước mắt khiến anh sững người.
Những đồ vật trước đây được sắp xếp gọn gàng giờ đây bị lục tung và vương vãi khắp sàn.
Tủ quần áo bị mở toang, ga giường bị xé bung ra.
Tum vội vàng lao đến kiểm tra các món đồ có giá trị với vẻ mặt đầy hoảng loạn.
Thật may mắn, không có món nào bị mất.
"Ch...chuyện này là sao đây?"
Tum quay trái quay phải, rối bời trước tình huống này, sau đó anh quyết định cầm điện thoại lên.
Người đầu tiên anh nghĩ đến không phải ai khác mà chính là viên cảnh sát phiền phức.
Lý do đơn giản là vì anh không thể giải thích tất cả những việc mình đã làm với những cảnh sát khác.
Nếu họ hỏi anh có từng mâu thuẫn với ai không, thì việc thú nhận từng có vấn đề với vị bác sĩ mà anh đã bí mật lục soát bàn làm việc của anh ta sẽ chẳng phải là một viễn cảnh dễ chịu gì.
Vậy nên, người mà Tum liên lạc chính là kẻ là nguyên nhân khiến anh phải sống trong trạng thái lo lắng và nghi ngờ suốt thời gian qua.
Dù tất cả liên lạc trước đó đã bị xóa, Tum vẫn nhớ rõ ID chat của Kong – bởi đó là ID khiến anh khó chịu nhất.
Chàng y tá trẻ mở ứng dụng nhắn tin, gõ vào thanh tìm kiếm: Kongsudlor (Kong Đẹp Trai).
***
Trung úy cảnh sát Arsha duỗi hai cánh tay, vươn vai sau khi đậu xe bên ngoài cổng khu dân cư của Kantapat suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Anh thường ghé qua đây khi có thời gian trong ca trực.
Dĩ nhiên, Kong không thể theo dõi Kantapat 24/24, nên anh buộc phải chọn ngẫu nhiên thời điểm để tránh việc bác sĩ này nhận ra mình đang bị giám sát.
Nếu may mắn, viên cảnh sát trẻ có thể bắt gặp được điều gì đó làm bằng chứng buộc tội người yêu của thanh tra Wasan trong lúc anh hoặc đám thuộc hạ của mình đang quan sát.
Đã là 00h10, nhưng khu vực trước cổng vẫn không có động tĩnh.
Kong quyết định ngồi lại thêm một lúc nữa trước khi rời đi tiếp tục công việc tại một quán rượu để thu thập thông tin cho những vụ án khác mà anh được giao.
Chưa bao lâu sau khi vị thám tử trẻ cầm điện thoại lên để xem giờ, một thông báo từ người mà anh không ngờ tới bất ngờ hiện lên.
Kong trợn tròn mắt, vội vàng mở tin nhắn ra đọc.
"Trung úy Kong."
"Phòng tôi bị lục tung, mọi thứ lộn xộn hết cả."
"Chết tiệt."
Kong lầm bầm, rồi nhanh chóng trả lời:
"Tìm chỗ nào an toàn để ở tạm.
Tôi sẽ đến ngay."
"Tôi sẽ đến khoa với bạn mình."
Kong ném điện thoại sang ghế phụ, khởi động xe, bật đèn pha rồi nhanh chóng lái xe rời khỏi khu vực nhà Kantapat.
Từ bóng tối phía sau nơi Trung úy Arsha vừa đậu xe, một dáng người cao lớn mặc áo sơ mi đen và quần dài bước ra.
Anh dõi theo chiếc xe đang rời đi, ánh mắt sắc lạnh cho đến khi nó rẽ vào góc khuất và biến mất.
Vị bác sĩ trẻ đội chiếc mũ lưỡi trai lên đầu, kéo thấp để che khuất khuôn mặt trước khi bước đến chiếc xe của mình, đậu cách đó không xa bên lề đường.