"Chị Nong, chị có thấy cây bút vàng của tôi không?"
Vị bác sĩ cúi người xuống, loay hoay tìm kiếm quanh bàn làm việc, cuối cùng quay sang hỏi chị y tá đang lục lọi ngăn kéo tìm hồ sơ của một bệnh nhân giai đoạn cuối.
"Không chỉ mình cây bút của bác sĩ mất tích đâu, chị cũng chẳng nhớ nổi mình để hồ sơ bệnh nhân ở đâu nữa."
Ornanong bật cười quay lại, "Chị đãng trí thì không lạ, nhưng bác sĩ còn trẻ mà đã hay quên thế à?"
"Tôi lúc nào cũng quên ống nghe với bút.
Ở Trạm Y tế này mọi người ai cũng biết mà."
Kan đóng rồi lại mở chiếc ngăn kéo, dù biết rõ mình đã lục tung nó không biết bao nhiêu lần, "Tôi nhớ mình đã để nó trên bàn."
"Chị cũng nghĩ đã cất hồ sơ vào ngăn kéo này.
Giờ không biết nó ở đâu rồi."
Trong phòng khám, một bác sĩ và một y tá cứ thế tiếp tục tìm kiếm những thứ mãi không thấy.
"Bác sĩ có nhìn thấy hồ sơ của bệnh nhân Urai, người bị ung thư buồng trứng không?"
"A, Nó ở trên bàn tôi."
Bác sĩ cầm tập hồ sơ đặt trên bàn đưa cho Ornanong, "Chắc chị để ở đây rồi quên mất."
"Chị hoàn toàn không nhớ gì về việc mình đã lấy nó ra khỏi ngăn kéo.
Chắc chị già thật rồi."
Chị y tá nhận lại hồ sơ, vừa cười vừa tự trêu mình, "Còn cây bút của bác sĩ, chị nghĩ là cậu để quên trong phòng ICU lúc nãy mình ghé qua.
Trước khi về cậu thử qua đó xem sao, chắc có người giữ nó giúp cậu."
"Vâng, tôi sẽ ghé qua xem."
Kan nhấc chiếc túi lên vai, chuẩn bị rời đi, "Vậy tôi đi trước nhé chị Ornanong."
Cây bút đủ đắt để khiến Kantapat quay lại phòng ICU, nơi anh vừa đến để tư vấn cho một bệnh nhân ung thư đại tràng giai đoạn cuối gặp biến chứng sau khi phẫu thuật đặt ống dẫn thức ăn.
Khi đến nơi, anh tiến về phía một y tá đang chăm sóc bệnh nhân và hỏi:
"Xin lỗi, cô có thấy cây bút vàng của tôi ở đây không?"
Cô y tá lắc đầu:
"Tôi không thấy thưa giáo sư Kan."
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt cô như sực nhớ ra điều gì:
"À, giáo sư ơi, tất cả người thân của ông Manop đều đang có mặt.
Giáo sư muốn nói chuyện với họ bây giờ không ạ?"
Kan liếc nhìn đồng hồ.
Đã bốn giờ chiều, vừa đúng lúc hết giờ làm việc.
Anh không muốn làm thêm giờ, nhưng cơ hội để trao đổi với người thân nhằm lên kế hoạch điều trị cho bệnh nhân giai đoạn cuối không phải lúc nào cũng dễ dàng có.
"Được, tôi muốn gặp họ luôn.
Cô gọi người thân vào và chuẩn bị phòng họp giúp tôi."
Cuối cùng, người thân của ông Manop quyết định muốn đưa ông về nhà để ông có thể ra đi tại đó.
Kantapat kê đơn thuốc giảm đau và thuốc làm giảm triệu chứng khó thở cho ông.
Khi anh bước chân ra khỏi bệnh viện, đã là sáu giờ tối.
Vị bác sĩ lên xe, khởi động động cơ và rời khỏi bãi đỗ.
Trong đầu anh lúc này chỉ nghĩ tới đại uý Wasan.
Anh muốn gặp Wasan ở nhà, nhưng nếu anh ấy không có ở đó, Kan sẽ đến đồn cảnh sát tìm anh.
Họ phải gặp nhau trước khi Kan đánh mất tâm trí và để sự hỗn loạn trong đầu mình ảnh hưởng đến công việc.
Điện thoại của anh khẽ rung khi chiếc ô tô đang bị kẹt giữa dòng xe cộ đông đúc.
Kantapat cầm điện thoại lên xem, một tin nhắn hiện ra:
"10 giờ tối.
Gặp nhau ở đây."
'Wasan đã gửi bạn một vị trí.'
Kantapat thở ra một hơi thật dài, ánh mắt dừng lại ở câu chữ mang tính ra lệnh nhiều hơn là một lời mời.
Anh vừa mừng, lại vừa lo lắng.
"Anh thật là quá đáng mà."
Kan lẩm bẩm.
***
Nơi Wasan chọn là một quán pub và nhà hàng nổi tiếng trong thành phố.
Không gian mở với không khí thoáng đãng.
Cũng có nhạc sống dễ nghe, phù hợp để ngườ ta thư giãn và tụ họp vào buổi tối - nhưng không phải với Wasan.
Anh đến đây không phải vì muốn, mà vì phải thực hiện nhiệm vụ.
Chàng cảnh sát mặc áo thun và quần jeans.
Anh tiến đến quầy bar, giơ tay gọi người pha chế đang bận lau dọn quầy, rồi gọi một chai rượu nhỏ, soda và đá.
Người pha chế nhanh chóng chuẩn bị cho anh, vẻ mặt đầy thận trọng.
Dù không mặc đồng phục, bất kỳ ai cũng có thể nhận ra anh là một cảnh sát hoặc quân nhân nhờ dáng vẻ và kiểu tóc đặc trưng.
"Wasan."
Giọng nói của Kantapat vang lên đúng 10 giờ tối, giống như đặt chuông báo thức.
Wasan quay lại, nhìn người vừa đến trong chiếc áo sơ mi xanh navy ôm dáng và quần tây nâu nhạt.
Mái tóc đen được chải cẩn thận.
Kantapat nhìn đẹp đến mức khiến Wasan nín thở trong thoáng chốc.
Các cô gái ở bàn phía sau có lẽ cũng nghĩ như vậy, tiếng trầm trồ lọt vào tai Wasan.
Anh quay đi, nhấp một ngụm rượu.
Kantapat ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Wasan.
"Chúng ta uống nhân dịp gì đây?"
Wasan im lặng một lúc, cố nghĩ ra một cái cớ hợp lý nhất:
"Cậu không nhận ra có điều gì đó thay đổi ở tôi đáng để ăn mừng sao?"
"Ý anh là việc số sao trên đồng phục của anh giảm xuống còn một, nhưng giờ lại có thêm vương miện?"
Người cảnh sát liếc nhìn Kan qua khóe mắt:
"Vậy là cậu nhận ra.
Sao không chúc mừng tôi ngay từ đầu?"
"Anh giỏi gây sự với tôi lắm mà...
Một ly pha đá, cảm ơn."
Kan gọi phục vụ rót rượu cho mình, "Đừng lấy việc được thăng chức ra làm cớ.
Tôi biết anh không phải kiểu người đặt nặng mấy chuyện đó.
Việc anh hẹn gặp tôi sau khi vừa dọa quật ngã tôi, còng tay tôi, giờ lại giả vờ như chẳng có chuyện gì, khiến tôi thấy đáng ngờ."
Wasan nhìn vị bác sĩ đang nhấp một ngụm rượu pha đá, có chút mê mẩn.
Anh cố gắng tập trung vào nhiệm vụ.
Bằng mọi giá, anh phải khiến Kantapat tin tưởng và khai thác được càng nhiều thông tin càng tốt.
"Tôi muốn biết thêm về cậu."
"Anh đã biết rõ tôi rồi mà.
Vấn đề là anh muốn biết thêm điều gì."
Kantapat khẽ mỉm cười, nói, "Cứ hỏi đi."
"Tại sao cậu lại làm việc xa nhà như vậy?"
"Thực ra tôi đã xa nhà từ trước đây lâu rồi.
Tôi học đại học ở Bangkok.
Sau khi tốt nghiệp Y khoa, tôi đăng ký làm nội trú ở Chiang Mai cho đến khi hoàn thành chuyên khoa.
Tôi thích miền Bắc, nên đã xin làm việc ở đây."
Kantapat đưa mắt nhìn thực đơn.
"Cậu không có ràng buộc gì à?
Cha mẹ, con cái, hoặc là vợ?"
Vị bác sĩ bật cười giòn tan:
"Nếu tôi có vợ con, thì sao lại cứ đi làm phiền anh chứ?
Cha tôi đã có chị gái và anh rể tôi chăm sóc.
Tôi chỉ có một mình, nên có thể tự quyết định bất cứ nơi nào mình muốn đi.
Nhưng nếu tôi tìm được bạn đời ở đây, tôi sẽ không đi đâu nữa."
"Đừng kỳ vọng quá cao vào chuyện đó."
"Tôi khá tự tin là sẽ tìm được bạn đời ở đây."
Kantapat nghiêng người, khuôn mặt tiến lại gần Wasan hơn, "Anh cũng nghĩ thế đúng chứ?"
"Nếu cậu còn tiến thêm chút nữa, tôi sẽ hất ly rượu vào mặt cậu đấy."
"Thấy chưa?
Lúc nào anh cũng đe dọa tôi như một con mèo con cáu kỉnh."
Vị bác sĩ cười, lùi lại về ghế của mình.
"Còn anh thì sao?
Tại sao lại trở thành cảnh sát?"
"Tôi xuất thân từ một gia đình nghèo.
Mẹ tôi phải gánh số nợ mà cha tôi để lại, trong khi vẫn phải lo cho ba đứa con.
Tôi muốn có một công việc cho phép mình hỗ trợ gia đình ổn định và an toàn, để không ai dễ dàng bắt nạt chúng tôi nữa."
Chàng cảnh sát hít một hơi sâu, ánh mắt dừng lại ở ban nhạc đang chơi một bài hát cũ dễ nghe.
"Đừng để ý đến quá khứ của tôi, kể thêm về cậu đi.
Nói thật nhiều vào, tôi muốn nghe."
"Ừm, nên kể cho anh nghe gì nhỉ...
Có lẽ là... lý do tôi chọn học chuyên ngành này."
Kan uống hết ly rượu của mình.
Wasan nhanh chóng lấy chai rượu và rót cho anh thêm một ly nữa.
"Tôi thích thăm khám bệnh nhân tại nhà.
Anh biết đấy, bệnh nhân chỉ ở bệnh viện một thời gian ngắn.
Thời gian còn lại, họ ở nhà.
Vì vậy, việc chăm sóc sức khỏe tại nhà là rất quan trọng.
Không chỉ vậy, tôi còn phải hiểu hoàn cảnh gia đình, xã hội, và tinh thần của họ, rồi kết hợp vào trong việc điều trị.
Khi đang học, tôi đã tìm hiểu về cách chăm sóc bệnh nhân trong điều trị giảm nhẹ.
Tôi hiểu rằng chất lượng cuộc sống trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời là vô cùng quý giá."
Những gì Wasan biết thêm về Kan hôm nay, ngoài quá khứ của anh thì bác sĩ này nói nhiều hơn khi có rượu trong người.
Wasan gần như không đụng đến ly của mình, nhưng anh rót rất nhiều cho Kantapat.
Vị bác sĩ này cũng là một người uống khá khá.
Wasan cố gắng duy trì không khí thoải mái để Kantapat có thể thả lỏng và nói nhiều hơn.
Sau hai tiếng, âm nhạc trở nên sôi động hơn và họ đã ăn hết ba đĩa đồ ăn cùng một chai rượu.
Kantapat vẫn không ngừng uống và di chuyển lại gần ngồi sát cạnh Wasan.
Một tay Kan luôn đặt quanh eo của chàng cảnh sát.
Thỉnh thoảng, bàn tay anh trở nên hư hỏng, điều mà Wasan cố gắng kiên nhẫn chịu đựng lúc này.
"Nếu có một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối yêu cầu anh tiêm thuốc để giết họ, anh sẽ làm thế chứ?"
Câu hỏi này của Wasan là câu hỏi quyết định, sau khi bác sĩ đã uống khá nhiều.
Nó phụ thuộc vào việc Kan có bị câu hỏi này hạ gục hay không, hay có thể tránh được nó.
Chàng cảnh sát hy vọng sẽ là trường hợp đầu tiên.
Kantapat không trả lời ngay lập tức, mà nhìn chằm chằm vào những chai rượu xếp thành hàng trên bàn một lúc lâu trước khi nói:
"Tôi sẽ làm."
Cảm giác như trần nhà sụp xuống ngay trên đầu Wasan.
Mắt anh mở to, cảm thấy như tim mình sắp ngừng đập.
Anh suýt đứng bật dậy, nhưng những gì Kantapat tiếp tục nói khiến anh ngồi im và lắng nghe.
"Tôi sẽ làm nếu tôi có thể, nhưng hiện tại ở Thái Lan thì nó không hợp pháp.
Nếu làm vậy, tôi sẽ vi phạm pháp luật và bị tống vào tù.
Hiện tại, điều tốt nhất chúng ta có thể làm là hỗ trợ và làm giảm bớt sự đau đớn càng nhiều càng tốt trước khi bệnh nhân qua đời một cách tự nhiên vì bệnh tật."
Bác sĩ quay sang nhìn Wasan, "À!
Tôi cũng đã từng giảng về việc an tử.
Nếu có buổi giảng tiếp theo, tôi sẽ mời anh tham gia nghe.
Cứ mời những cảnh sát khác nữa, để anh hiểu rằng tôi không dạy mọi người làm điều đó.
Tôi chỉ thu thập thông tin và thảo luận về nó vì nó thú vị và cũng là để đánh giá khả năng có thể thực hiện ở Thái Lan.
Tôi cũng căng thẳng lắm, anh biết không?
Tôi uống nhiều như vậy vì căng thẳng, vì tôi đang bị điều tra và vì anh đang né tránh tôi.
Nó không phải lỗi của tôi, tôi chỉ là không may thôi."
Wasan thở phào nhẹ nhõm.
Kantapat giờ đã say, anh nói nhiều và mí mắt có vẻ nặng trĩu.
Đầu anh bắt đầu lắc qua lại.
Wasan thấy không có lý do gì để bỏ mặc anh trong tình trạng này ở đây.
Anh nhìn ra ngoài nhà hàng rồi hỏi:
"Cậu có đi xe không?
Tôi sẽ lái xe đưa cậu về nhà."
"Tôi có."
Kan vỗ nhẹ lên túi áo mình, nơi để chìa khoá, "Xin lỗi, tôi không nghĩ mình lại uống nhiều đến thế."
Chàng cảnh sát thở dài, thanh toán cho người phục vụ.
Anh đưa tay vào túi của Kantapat, lấy ra chìa khóa xe:
"Đi nào."
"Anh sẽ qua đêm với tôi hôm nay, đúng không?"
Kan níu lấy vạt áo Wasan.
Wasan kéo Kantapat đứng dậy, đỡ anh ra khỏi nhà hàng.
May mắn là bác sĩ vẫn có thể tự giữ thăng bằng.
Cả hai bước về phía chiếc xe màu bạc ánh đồng của Kan.
Wasan mở cửa xe, nhẹ nhàng đặt Kan vào ghế phụ.
Ngay khi vừa ngồi xuống, Kan đã nhắm mắt lại, trông như thể anh đang choáng váng cực độ.
Wasan bước vào xe, bật điều hòa cho Kan rồi để anh nghỉ ngơi một lúc.
Sau đó, chàng cảnh sát bước ra ngoài, tiến về phía người đàn ông trong chiếc áo khoác da màu đen – người đã dõi theo từ khi họ rời khỏi nhà hàng.
Cặp mắt của một người đáng lẽ ra đã phải say khướt từ từ mở ra tỉnh táo một cách đáng ngạc nhiên.
Bác sĩ ngồi thẳng dậy, ánh mắt hướng về phía nhà hàng.
Anh thấy Wasan đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt mà anh chưa từng gặp.
Kantapat âm thầm quan sát từ trong chiếc xe tối om.
***
"Vô ích thôi."
Wasan trả lại chiếc máy ghi âm cho Trung úy Kong, "Anh ta không phải là thủ phạm."
Wasan khẳng định chắc chắn rằng Kantapat không phải là tội phạm, vì anh đã quá mệt mỏi với Kong.
Trung úy Kong có vẻ thất vọng, nhưng vẫn hất đầu về phía chiếc máy ghi âm trên tay Wasan:
"Cứ giữ lấy nó đi.
Có thể lúc sau bác sĩ sẽ nói gì đó."
"Không, anh ta đã ngủ rồi, chắc đến sáng mai mới tỉnh."
"Để tôi nói rõ điều này thanh tra.
Tôi không hề quan tâm đến đời sống tình cảm của anh nên không cần ngại đâu.
Tôi chỉ chờ nghe những gì anh ta nói..."
Cơn giận của Wasan lập tức bùng nổ.
Anh túm lấy cổ áo của Kong, kéo mạnh anh ta về phía mình:
"Đừng có chọc tức tôi thêm nữa.
Nghĩ kĩ lại đi, cậu muốn cầm lấy cái máy ghi âm này hay muốn chết tại đây, Trung úy?"
Kong giơ hai tay lên tỏ ý đầu hàng, dù trên khuôn mặt không hề lộ ra chút vẻ hối lỗi nào:
"Xin lỗi, Thanh tra."
Wasan buông cổ áo Kong ra, đẩy anh ta lùi sang một bên và ném mạnh chiếc máy ghi âm vào ngực đối phương.
Kong nhanh tay chụp lấy trước khi nó rơi xuống đất.
Vị thanh tra trẻ bước nhanh về phía xe của Kantapat.
Anh quyết định tạm thời để lại chiếc xe máy của mình ở đây và sẽ quay lại lấy khi có thời gian.
Khi vào xe, Wasan ngồi vào ghế lái.
Anh quay đầu nhìn người đàn ông cao lớn đang cúi gục đầu ngủ.
Wasan đưa tay ra để chỉnh lại tư thế đầu của Kantapat.
Nhưng trước khi anh kịp rút tay về, bàn tay anh đã bị bác sĩ giữ chặt.
"Tôi yêu anh, Wasan."
Kantapat nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Anh áp bàn tay của Wasan lên má mình.
"Anh biết mà, người say không bao giờ nói dối, đúng không?"
Tim Wasan đập mạnh đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng.
Tay anh tê cứng, không còn chút sức lực nào để rút tay mình lại.
Cái chạm của Kantapat dường như từ từ nuốt chửng Wasan, bắt đầu từ bàn tay, lan xuống ngực, trái tim, và đến tận đầu ngón chân.
Có lẽ những người bị liệt cũng cảm thấy giống như thế này.
Vị thanh tra trẻ không còn khả năng điều khiển cơ thể mình theo ý muốn.
"Và người say..."
Wasan cuối cùng lên tiếng sau nhiều giây im lặng, "sẽ quên hết những gì mình nói khi tỉnh táo."
Anh thành công rút tay mình ra, rồi hít một hơi thật sâu:
"Nhà cậu ở đâu?"
Kantapat không trả lời vì đã ngủ say.
Wasan gầm gừ trong cổ họng đầy bực bội trước khi khởi động xe.
Không còn cách nào khác, anh lái xe về hướng nhà mình.
Khi tới nơi, Wasan đỡ người đàn ông cao lớn vào phòng ngủ của mình, đặt Kantapat nằm xuống giường.
Vị bác sĩ ngoan ngoãn làm theo từng động tác mà anh chỉ dẫn.
Wasan đứng nhìn người say với hai tay chống hông.
Trong trạng thái này, Kantapat trông thật ngoan ngoãn, dễ dàng kiểm soát.
Điểm trừ duy nhất là anh ta nói quá nhiều.
Đồng hồ chỉ 1 giờ sáng, anh trai và chị dâu của Wasan đã yên giấc.
Wasan dự định sẽ giải thích với Thongkam rằng mình đưa một người say rượu về nhà ngủ khi Thongkam thức dậy.
Anh cảnh sát quay người định đi lấy khăn, nhưng Kantapat đã nắm lấy tay anh và kéo anh ngồi xuống giường.
Vị bác sĩ, mắt vẫn nhắm nghiền, dùng đôi tay dài ôm chặt lấy eo Wasan.
"Thả ra, tôi còn phải đi tắm."
Wasan cố gắng thoát khỏi vòng tay của Kantapat.
Nhưng điều xảy ra sau đó quá nhanh khiến anh không kịp phản ứng.
Kantapat giữ lấy vai anh và đẩy anh nằm xuống giường, rồi tự mình ngồi lên người Wasan, giam chặt anh dưới cơ thể và vòng tay của mình.
"Kan!"
Wasan cố gắng đẩy cơ thể lớn áp lên mình ra, nhưng toàn bộ sức lực dường như bị rút cạn bởi những nụ hôn nồng nàn phảng phất mùi rượu.
Thật khó để phủ nhận, cơ thể của cả hai đều đang khát khao lẫn nhau.
Sự nóng bừng lan khắp cơ thể Wasan, hòa quyện giữa hơi men còn vương lại và sức nóng lan tỏa từ Kantapat.
Bộ não anh dường như phản bội chính mình khi điều khiển đôi chân vòng qua eo của vị bác sĩ.
Hai tay anh khẽ ôm lấy khuôn mặt Kantapat, kéo lại gần hơn những nụ hôn cháy bỏng.
Khi đôi môi rời nhau, Wasan nhẹ nhàng lướt tay qua hàng cúc trên áo đối phương, đầy khiêu khích, như muốn thúc giục Kantapat tự tay cởi bỏ nó.
Không lâu sau, quần áo của cả hai đã chất đống lộn xộn dưới chân giường.
Những gì xảy ra sau đó khiến Wasan thầm biết ơn vì anh đã trả chiếc máy ghi âm lại cho Trung úy Kong trước đó.
***
"Wasan, bảo bác sĩ ở lại thêm một đêm nữa nhé.
Vợ anh đang làm món gà xé cay, cùng ăn với nhau cho vui."
Thongkam thò đầu vào phòng, nói lớn với Wasan lúc anh đang chỉnh lại quần áo trước gương.
Chàng cảnh sát quay lại nhìn anh trai mình, người trông có vẻ phấn khích hơn bình thường.
Dĩ nhiên rồi, chuyện Kantapat – vị bác sĩ đã lâu không còn ghé thăm nhà họ kể từ khi bệnh nhân qua đời – nay lại xuất hiện trong tình trạng say rượu và ở cùng Wasan khiến Thongkam và vợ không khỏi bất ngờ.
"Thong, tự anh mời đi."
Wasan nói, miệng hất về phía cánh cửa phòng tắm.
"Em mời đi.
Anh không ngờ em lại thân với bác sĩ như thế đấy.
Tốt quá, hai người có thể giúp đỡ lẫn nhau."
Thongkam nói, miệng cười tươi rói trước khi biến mất vào bếp.
Wasan chỉ biết lắc đầu.
Đợi đến lúc Thongkam biết rõ mối quan hệ giữa Wasan và Kan, xem anh còn cười được như thế không.
Cửa phòng tắm mở ra, và Kantapat xuất hiện trong bộ quần áo mặc từ tối qua, tóc tai bù xù chỉa lung tung.
Hàng lông mày nhíu chặt trên gương mặt anh tiết lộ rõ ràng tình trạng không mấy khá khẩm của bác sĩ lúc này.
"Đau đầu à?"
Wasan hỏi.
Kantapat xoa nhẹ trán, giọng trầm khàn:
"Anh có thuốc giảm đau không?"
"Có, đợi chút."
Wasan đáp, chỉnh lại cổ áo đồng phục rồi rời khỏi phòng để lấy thuốc từ tủ y tế cùng một ly nước.
Khi quay lại, Kantapat gật đầu cảm ơn, nhanh chóng bỏ viên thuốc vào miệng và nốc cạn cả ly nước.
"Tôi phải nhanh chóng về nhà thay đồ, nếu không tôi sẽ không kịp giờ khám bệnh cho bệnh nhân."
Kan nhìn đồng hồ.
Lúc này đã là 7 giờ sáng, "Tôi sẽ trả lại anh hoá đơn tối qua sau nhé.
Cảm ơn vì không bỏ mặc tôi say xỉn ở nhà hàng.
Tôi sẽ đi lấy xe cho anh."
Sau đó Kan nói với giọng nhỏ hơn để không bị ai trong nhà nghe thấy:
"Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội thức dậy và nhìn thấy anh bên cạnh tôi lần nữa."
"Ở đâu ra mà cảm ơn nhiều thế, nhanh đi làm đi!"
Wasan đưa cho anh chìa khóa xe và vỗ tay lên cánh tay của bác sĩ để đuổi anh đi, nhưng Kantapat vẫn chưa chịu đi.
Anh cúi xuống hôn lên má Wasan trước khi rời khỏi phòng ngủ.
"Mình điên mất."
Chàng cảnh sát đưa tay lên má.
Anh thực sự không thể thắng nổi người này.
***
Khi đêm xuống, ngôi nhà của bà Urai Dansom chìm trong bóng tối.
Urai nhìn vào bóng tối, hướng về phía cửa phòng.
Bà muốn đứng dậy và bật đèn.
Tuy nhiên, cơ thể hiện tại của bà không cho phép làm vậy.
Bà bị ung thư buồng trứng giai đoạn cuối và căn bệnh đã tàn phá bụng, phổi, và xương sống của bà.
Bụng bà sưng lên, trong khi tay, chân và khuôn mặt đều hóp lại.
Cơn đau trong cơ thể quá dữ dội để chịu đựng.
May mắn thay, Urai là bệnh nhân thường xuyên của bác sĩ Kantapat tại bệnh viện.
Anh đã giúp giảm bớt cơn đau và trò chuyện với bà để chuẩn bị cho những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.
Bác sĩ nói rằng anh sẽ thăm bà trong hai ngày tới.
Urai biết rằng mình không thể tránh khỏi cái chết, nhưng bà vẫn đang đợi đứa cháu thứ ba của mình chào đời trong vài tháng tới.
Bà chỉ mong có cơ hội được nhìn thấy đứa cháu, rồi bà sẽ không còn sợ hãi cái chết nữa.
"Eeed, bật đèn giúp mẹ."
Urai gọi con dâu, "Có ai ở nhà không?"
Đáp lại lời bà là một sự im lặng.
Urai hiểu rằng có lẽ Eeed đã đi chợ.
Tuy nhiên, con dâu của bà thường trở về trước khi trời tối.
Đã năm phút trôi qua, bà lão nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi trên sàn gỗ.
Urai tưởng đó là Eeed, nhưng hình bóng cao lớn mặc đồ đen đứng ở cửa khiến bà hoảng hốt.
Bà lão trên giường hét lên cầu cứu, nhưng giọng bà quá yếu ớt.
Hơi thở cuối cùng của bà lão đã bị cướp đi trong bóng tối, bởi một chiếc kim.
Hắn đứng dậy ngay khi nghe thấy tiếng cửa mở và ánh sáng ngoài phòng được bật lên.
Người trong bóng tối lặng lẽ và nhanh chóng biến mất qua cửa sổ.
Khi bóng người nhảy ra khỏi cửa sổ, một vật dài màu vàng rơi khỏi túi và rớt xuống thảm cỏ bên dưới.
Vật đó lấp lánh và phản chiếu ánh sáng từ trong nhà.
Không ai chú ý đến sự bất thường này vì bóng tối bên ngoài.
Sau đó, tiếng thét của một người phụ nữ vang lên từ trong nhà, tiếp theo là tiếng khóc thảm thiết của một người đàn ông trẻ gọi mẹ.