[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Truyện Dài] Học Viện Phép Thuật 2
Chap 18: Thành 1 bỏ hoang
Chap 18: Thành 1 bỏ hoang
Lời vừa dứt phía sau họ một chút ánh sáng lưu lại ban nãy dần loé lên.
Vùng ánh sáng mở rộng ra đủ để soi sáng hình dung một đứa con gái trong bộ đồ tím khoai môn đang ngồi lười biếng trên mỏm đá to lớn.
Đôi mắt màu nâu sáng rực giữa những gam màu tối trầm trên cơ thể cũng như không gian xung quanh ả ta.
Bộ đồ tím trên người được cut-out rất nhiều đường nghệ thuật, xem ra phía tùng váy chỉ có những mảnh vải dài che đi phần xinh đẹp nhất của một người con gái.
Đôi chân trắng ngần lộ ra, ẩn hiện dưới lớp váy mỏng, xoè, điểm cuối cùng phần bắp chân bị che đi một nửa nhờ đôi bốt cao gót da thú.
Nhìn sơ qua cô ả cũng đủ thấy được thần thái sang chảnh của bậc đế vương tuy đôi mắt cùng khuôn miệng vẫn mang chút cảm giác lười biếng của loài mèo.
Nói chính xác hơn, nếu để miêu tả cô ta một cách hoàn mỹ nhất thì có thể dùng đến hình ảnh mèo hoang cộng với mèo bé bự gộp chung lại thành hình người.
Nếu có thể chỉ nhìn mái tóc bạch kim xù lên và thân chính hình người thì có thể nhất trí cô ả là người đấy, nhưng mà phần trên tóc lộ ra đôi tai màu trắng cùng bàn tay mang móng vuốt mèo thì...không thể thuộc chi loài người được đâu a.
Ai biết được sau đôi môi mềm mại kia có phải là hàm răng nanh sắc nhọn hay không.
- Cô ta là dạng thành tinh rồi.
Bella nhắc nhở mọi người.
Cả đám người họ bây giờ mới cảm nhận được nguy hiểm cận kề và cuộc chiến tìm lại sự sống cho vùng đất phép thuật mới đến hồi bắt đầu.
Không ai trong số họ biết được phía sau cơ thể xinh đẹp kia là loại phép thuật hắc ám nào nữa, họ chỉ biết rằng, họ sớm phải kết thúc cô ta và đoạt lại bốn mảnh đá phép thuật để còn tiếp tục đi tìm lời giải cho cuộc sống hiện tại.
- Cả Gin, Bella và anh đều không có khả năng trực tiếp gây chấn thương toàn mạng cho cô ta.
Mọi chuyện nhất định phải dùng đến sức mạnh của các em.
Aidan nhìn 4 người bạn trẻ là hy vọng cuối cùng của cuộc chiến, lặng lẽ gật đầu.
- Đừng dùng đôi mắt để quan sát hãy dùng đôi mắt của tâm hồn để cảm nhận.
Ta tên Lily Rachel.
Đây là chiếc giường êm ái của ta.
Mọi thứ xung quanh đây rất phù hợp cho một giấc ngủ sâu và dài.
Mỗi một lời nói cô ta như thoát ẩn thoát hiện liên hoàn, hết bám vai người này lại đánh lén người kia, tốc độ nhanh đến mức khó lòng phát hiện hay né tránh.
Ta ghét ánh sáng !
Tiếng thét chói tai của Lily làm phân tán sự tập trung của đám bạn đang bối rối loay hoay chống đỡ từng đòn đánh sắc nhọn từ móng mèo.
Freya và Kyle cùng một lúc bị hất văng ra phía mỏm đá, suýt chút nữa nội thương.
Đòn đánh rất chuẩn lại rất nhẹ nhàng khiến cho họ không cảm nhận được bất kì luồn sát khí nào để đoán trước đường đi nước bước của cô ả.
Mèo quả thật là bậc thầy kín tiếng, giỏi che dấu bản thân, kĩ thuật điêu luyện đó nay lại thêm sức mạnh hắc ám càng trở thành mối đe doạ cho sự sống của mọi người.
- Joy !
Chúng ta lên !
Từ trong tay Shayne xẹt xẹt vài luồn điện nhỏ, tích hợp lại thành một thanh kiếm màu sáng xanh.
Joy bám chặt vai của Shayne, cả hai lao theo tốc lực gió, chân trở thành bàn đạp bán lực đẩy họ lên cao.
Đến một vị trí nhất định cách mặt đất 3 mét, Joy buông tay, tung cả cơ thể vào không khí, đáp lại trên một 'đĩa ánh sáng' do Shayne tạo ra.
Cô đưa tay lên, cả cơ thể làm ra dáng vẻ vô cùng tao nhã của diễn viên âm nhạc, hai tay nhẹ nhàng kéo, cây đàn màu hồng phát sáng, dây đàn rung lên những âm thanh vô cùng du dương.
Shayne cầm kiếm lao về phía Lily.
Cô ả tránh người về phía sau, né tránh đường kiếm đi thẳng đến, không ngờ Shayne bỗng vụt biến mất.
Từ sau lưng, mũi kiếm nhọn sượt đến đâm sâu vào cơ vai đến toé máu, Shayne xuất hiện đột ngột phía sau khiến ả ta không trở tay kịp, cứ thế mà bị thương.
- Úi.
Cô ả lùi ra phía sau, vết thương có vẻ không nghiêm trọng lắm vì đâm phải phần mềm, không ảnh hương nhiều đến tính mạng, cùng lắm chỉ khiến nó di chuyển chậm hơn một chút, đồng thời khiến sự kiêu ngạo của loài mèo giảm xuống một bậc.
- Shayne và Joy không hổ danh là cặp đôi vàng trường Oumi ở khoản chiến đấu phối hợp.
Bella nhìn cách mà hai đứa nhóc bay nhảy trên không, đứa này phối hợp, tạo chỗ đứng cho đối phương di chuyển.
Phong cách chiến đấu rất đẹp mắt, tấn công tẩu tán sự chú ý của kẻ địch.
- Cứ thế này chúng ta sẽ nhanh chóng chiến thắng được ả mèo hoang đó thôi.
Sắc mặt Lily hoàn toàn thay đổi, ả ta trông có vẻ không thích thú mấy với vết thương in hằn trên vai, gương mặt có chút tối lại.
Không chỉ có thái độ không ổn từ Lily, dường như bầu trời bên ngoài cũng đã biến đổi, luồng không khí mạnh mẽ len vào kẽ hở từ vách đá lạnh lẽo đến bất ngờ.
Từ xa truyền đến tiếng than khóc, không gian inh ỏi tiếng kêu gọi í ới, đâu đó còn vang vọng lời cầu xin giúp đỡ.
- Shayne !
Joy !
Mau rời khỏi đó !
Gin thét lên, nhưng mọi chuyện có vẻ quá trễ.
Từ cơ thể Lily xuất ra vô số ảnh thần, liên tiếp nối tiếp nhau xoay vòng xung quanh hai người họ, tạo một thế ma trận gọng kiềm, không thể thoát nếu không phá vỡ được nó.
- Chào mừng đến với Mê hồn trận , ma trận xinh đẹp của ta.
Những móng vuốt sắc bén cứ chọc thẳng vào da thịt Shayne, quẹt mạnh một đừng sau lưng lẫn ngay đùi, Shayne dường như có chút mất tập trung vì cơn đau âm ỉ từ vết thương nhỏ.
Chỗ 'đĩa ánh sáng' dưới chân Joy biến đổi, mờ nhạt dần, còn rung rinh, khó đứng.
Joy vì sự cố này mà bắt đầu lơ là phòng thủ.
Loại ma trận này khiến sức phối hợp giảm xuống từ từ.
- Sao lại như vậy ?
Bella có chút sợ hãi.
- Vì trong chiến đấu phối hợp, nếu một người lơ là thì người kia cũng sẽ out ngay.
Aidan nhìn Lily thoáng chút bất ngờ vì tốc độ đánh giá đối phương và chiến thuật quá nhanh.
- Thôi nào, đừng mãi lo chơi đùa như vậy, nếu người không cẩn thận thì con bé sẽ rơi vào móng vuốt của ta mất.
Lily buồn lời đùa cợt dáng vẻ mất sức của Shayne.
Joy ở phía đối diện gần như không giữ được thăng bằng, nếu Shayne không duy trì được 'đĩa ánh sáng' thì cô chắc chắn sẽ rơi tự do.
- Shayne !
Tìm vật chủ đi !"
Gin hét lên.
Mấu chốt nằm ở chỗ trong cái đống thi ảnh kia chỉ có mỗi một cái là nhân dạng thật.
Shayne nhướn mắt đoán, chuyện này không phải chuyện dễ như ăn cháo đâu, Shayne vung kiếm chém vào thứ đậm nhất.
Hụt rồi.
Vai cậu lại xuất hiện vết cào lớn từ móng vuốt mèo.
"Đừng dùng đôi mắt để quan sát hãy dùng đôi mắt của tâm hồn để cảm nhận."
Shayne chợt nhớ đến câu nói của Aidan, cậu nhắm mắt mườn tượng tiếng gió.
Ngay tại nơi thi ảnh đó mờ nhạt nhất, không sai !
Chính là nơi đó, nơi gió mạnh nhất, tốc độ Lily chậm nhất, nơi ả ta làm động lực xoay vòng quanh cậu.
Shayne thử lại lần nữa đâm kiếm ngay bụng, cán kiếm cắm sâu, mũi kiếm hoàn toàn chọc xuyên qua da thịt đến tận đầu bên kia, còn dính một đường máu đỏ thẫm ghê rợn.
Joy bị mất điểm tựa ánh sáng, rơi xuống.
Lily dùng sức túm lấy cô bé, mạnh mẽ kéo sát vào ả, đuôi mèo lộ ra một con dao mảnh, kề sát cổ Joy.
- Đập bể mẩu pha lê đó, ta sẽ tha cho con bé !
Shayne đứng khựng người lại, tuy cậu không biết những mẩu pha lê đó là gì, nhưng cậu biết nó rất quan trọng đối với các tiền bối đi trước.
Đứng trước sự lựa chọn khắc nghiệt này Shayne cũng chẳng biết phải ứng xử thế nào.
- Đập nó đi.
Hãy cứu Joy.
Một câu nói lạnh lẽo vang lên.
- Shayne đừng mà...Aidan anh đang nói gì vậy !?
Họ cũng là bạn của chúng ta cơ mà !!
Bella nắm vạt áo khoác của Aidan thét lên.
Cô bị sốc trước lời nói của anh, anh thật sự nhìn họ tan biến hay sao ?
Không lẽ anh vẫn còn hận những người đã khiến việc cứu cô hiệu trưởng kéo dài, khiến cho chúa tể bóng tối có đủ thời gian khôi phục ?
Lily mỉm cười độc ác, lưỡi dao bén rạch một đường mảnh nơi cổ trắng ngần của Joy.
- Đập nó đi !
Aidan thét lên.
Shayne ngay lúc đó đã lập tức vung một nhát chém bằng ánh sáng, môt đường sáng loá lên, một lúc phá vỡ lớp pha lê bên ngoài.
Sau tiếng thét của Bella mọi thứ dường như đi vào im lặng.