Cập nhật mới

Khác Truyện dã sử: Lành Canh Hóa Rồng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
319408646-256-k328284.jpg

Truyện Dã Sử: Lành Canh Hóa Rồng
Tác giả: CaoThLanAnh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyết viết về Trần Thái Tông - Trần cảnh.



tranthaitong​
 
Truyện Dã Sử: Lành Canh Hóa Rồng
Giới thiệu


"Xưa kia Lành Canh hóa Rồng

Con cháu tồng ngồng lên bậc chí tôn."

- Đám trẻ làng này xuyên tạc quá cụ nhỉ.

Trước giờ cháu chỉ nghe cá Chép hóa Rồng chứ nào nghe Lành Canh mà cũng hóa Rồng bao giờ.

Ông cụ đang ngồi nghỉ mệt dưới gốc đa đầu làng thấy người lạ mặt thắc mắc thì lấy làm buồn cười mà đáp rằng:

- Quan bác chắc người nơi khác tới nên mới hỏi như vậy.

Xưa nay ý trời khó đoán, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Ha ha
 
Truyện Dã Sử: Lành Canh Hóa Rồng
Chương I: Nhập cung


Ất Dậu (Thiên Chương Hữu Đạo), mùa đông, tháng 10 năm 1225.

Toàn bộ không gian ở hương Tức Mặc chìm trong sắc màu u ám của mùa đông.

Gió rít lên từng hồi như tiếng hú của loài chó vào ban đêm làm người ta có chút rờn rợn, nhưng lại cũng phần nào cảm nhận được nỗi cô quạnh và vắng lặng trong tiết trời giá rét.

Phủ đệ rộng lớn này, trước đây từng rất đông vui nhộn nhịp.

Nhưng kể từ ngày chú Tự Khánh mất đi, cha ta trở thành Phụ Quốc Thái Úy, anh Liễu được phong làm quan nội hầu, thì cả hai đều đã dời lên kinh thành.

Nơi đây chỉ còn lại ta, mẫu thân và em trai Nhật Hiệu cùng đám người hầu ngày ngày bận rộn với công việc của mình.

Em trai giờ mới được hơn ba tháng, gương mặt trắng trẻo hồng hào, trên người lúc nào cũng vương mùi sữa, đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn, miệng và mũi nhỏ xíu cộng lại khéo chỉ bằng ngón tay cái của ta mà thôi.

Bàn tay cũng nhỏ luôn, mỗi khi ngủ những ngón tay nắm chặt trông tròn xoe như chiếc bánh nhãn ta vẫn thường hay ăn.

Nghĩ đến đây, bụng ta lại đói cồn cào, nghe rõ cả tiếng ùng ục đang phát ra.

Phải rồi, trưa nay mới ăn đến bát thứ ba thì mẹ nói hôm nay cha sẽ trở về làm ta háo hức đến nỗi quên luôn cả việc ăn cơm.

Cả buổi chiều trong lòng cứ cảm thấy chộn rộn không yên, đứng ngóng ngoài cửa hồi lâu mà vẫn chẳng thấy người đâu, liền cảm thấy có chút chán nản, trở về phòng thì em trai ngủ vẫn còn chưa chịu dậy nữa.

- Lại đói rồi không?

Ta sai người đem bánh nhãn tới cho con nhé.

Chẳng biết mẫu thân đã bước vào từ khi nào làm ta hơi giật mình, có chút xấu hổ mà đưa tay ra ôm lấy chiếc bụng đang réo lên không ngừng trong đầu thầm thở dài chỉ muốn nói với nó "Mi có thể kêu nhỏ tiếng một chút được hay không hả".

Đĩa bánh nhãn đầy ụ, thơm lừng được bưng tới trước mặt khiến ta không thể kìm chế được nữa, từng chiếc từng chiếc cứ thế được ta sắp đặt yên vị trong chiếc dạ dày khổng lồ của mình.

- Mẫu thân, sao trời gần tối rồi mà phụ thân con vẫn chưa trở về?

Mẫu thân nhìn ta miệng đang nhồm nhoàm nhai rôm rốp từng chiếc bánh nhãn với vẻ mặt tươi cười, bàn tay ấm áp của người khẽ vuốt ve nửa mặt bên trái của ta.

- Con đừng lo, ông ấy sẽ sớm trở về thôi.

Ngoài miệng mẫu thân nói vậy nhưng ta biết, trong lòng của người cũng đang sốt ruột chẳng kém gì ta.

Mùa đông nên trời cũng tối rất mau, khí lạnh theo gió từ ngoài biển đưa vào càng làm tăng thêm cảm giác rét buốt cắt da cắt thịt càng thêm đậm.

Bỗng từ ngoài đưa tới tiếng vó ngựa lộp cộp cùng tiếng cúi chào của tên người hầu trong phủ vang lên:

- Đại nhân, người đã trở về!

- Phụ Thân...

Ta hét lớn tiếng rồi chạy ra ào ra ngoài cổng phủ để đón cha, trên những ngón tay và khóe miệng vẫn cùng dính chút đường từ những chiếc bánh nhãn thơm ngọt kia.

Phụ thân nhìn điệu bộ chạy hớt hải của ta cùng khuôn mặt còn lấm lem chút vết tích của bánh nhãn để lại thì nhíu mày vẻ không hài lòng.

- Con là đàn ông sao lại có bộ dáng lôi thôi như vậy hả? thật chẳng ra thể thống gì.

- Thôi nào, chàng lâu ngày mới về mà đã mắng con rồi.

Mẫu Thân ở phía sau lưng nói đỡ cho ta.

Nghe vậy, nét nghiêm khắc trên gương mặt cương nghị ấy dần giãn ra, rồi biến mất, chỉ còn lại nụ cười vừa như nhớ nhung lại như lấy lòng.

- Phu nhân!

Nói rồi, ông ấy bước vòng qua ta mà đi tới nắm tay người vợ của mình, giống như ta chẳng hề tồn tại.

Mọi người đều nói, cha ta rất đáng sợ, mỗi lần ông ấy nổi giận là nhất định sẽ có kẻ phải ăn đòn.

Trong triều, quyền hành của của phụ thân ta lớn đến mức mỗi lần vào chầu đều không cần gọi tên.

Nhưng hình như điều đó không đúng lắm thì phải.

Ta đứng nhìn bóng lưng hai người bọn họ ngày một nhỏ dần mà lòng tủi thân vô hạn.

Ta cũng nhớ cha chẳng kém gì mẫu thân, vậy mà người lại bên trọng bên khinh như vậy.

Ợ...

Có lẽ vì đau lòng thay cho ta mà dạ dày cũng phải lên tiếng.

Chỉ có điều, lời oán thán này hình như có vị hơi... chua thì phải.

Ta thầm nghĩ trong đầu, lần sau nên ăn ít đi một chiếc bánh nhãn mới được.

Trong lúc ta mải suy nghĩ, một luồng hơi lạnh tạt thẳng vào mặt khiến thần trí của ta tỉnh táo trở lại.

Ta tự an ủi chính mình: "Ghen tuông, đố kị vốn là thói của đàn bà, một người đàn ông tám tuổi không nên có tâm tình nhỏ nhen như vậy".

Khi tâm trí đã thông suốt cũng là lúc ta thực sự cảm nhận được cái rét đang luồn sâu qua từng lớp áo, chạm vào da thịt trên thân thể khiến ta toàn thân run lên cầm cập.

Tên người hầu vẫn còn đứng đó, khuôn mặt nghệt ra nhìn ta như muốn nói: "Người rốt cuộc là muốn vào hay là không muốn vào để nô tài còn biết đường đóng cổng?".

Ta nhìn hắn với muôn phần áy náy và cùng tội lỗi, chân cũng tự giác bước nhanh hơn một chút.

Khi vào gần đến cửa phòng khách ta mới để ý không phải chỉ có một mình phụ thân ta trở về, đi cùng ông ấy còn có một người chú họ trong tộc nhà ta - tên Trần Thủ Độ.

Nghe nói là giữ chức Điện tiền chỉ huy sứ trong cung đình.

- Ta về lần này là để đón Nhị Lang vào cung.

- Cái gì?

Mẫu thân đứng bật dậy làm cho nước trong chén trà cũng vì động mà sóng sánh theo, rớt cả nước ra bên ngoài.

- Chàng đã đưa Đại lang đi, giờ lại muốn mang cả Nhị Lang đi nốt.

Chàng... chàng muốn ta chết trong sự cô quạnh ở cái nhà này đúng không?

Thấy vậy, người chú họ kia với vẻ mặt trầm lặng nãy giờ cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

- Phu nhân xin hãy bình tĩnh.

Đây là sắc lệnh của bệ hạ, chọn con em của quan viên trong ngoài sung vào các sắc dịch trong nội cung.

Chúng ta không thể trái mệnh.

- Đúng vậy, hơn nữa, người họ Trần được tuyển vào chầu hầu nữ chúa cũng là giúp cho họ ta củng cố quyền lực trong triều đình.

Nói rồi, cha ta tiến tới nắm lấy tay mẫu thân, trấn an bà ấy và tiếp: - Đợi Nhật Hiệu lớn thêm chút nữa, ta sẽ xắp xếp để cả gia đình chúng ta cùng nhau đoàn tụ ở thành Thăng Long.

Nghe đến đây, tâm trạng ta rối bời, cứ nghĩ, lần này gia đình đoàn tụ, không ngờ lại là tin tức chia ly.

Ta không muốn bỏ mặc mẫu thân và em trai ở lại nhưng thầy giáo vẫn thường nói: "Trái mệnh vua thì chỉ có cái chết".

- Nhị lang, qua đây chào chú Thủ Độ của con đi.

Ta nghe thấy tiếng gọi bỗng giật mình mà bước tới, chắp tay cúi đầu hành lễ.

- Chú Độ.

- Ừ.. quả nhiên là Nhị Lang tài mạo hơn người, khá lắm, khá lắm.

Đầu óc của ta vẫn còn đang mông lung bởi tin tức vừa rồi khiến cho mấy lời khen ấy chẳng thể nào chui lọt qua tai.

- Cháu tên gì?

- Dạ...

Trần Lành Canh.

Không hiểu sao, khi nghe tới cái tên này, khuôn mặt ông chú họ khẽ nhăn lại, nhìn ta có chút trầm tư rồi nói:

- Họ Trần ta vốn theo nghề sông nước, nên mới có tục đặt tên con cái theo tên cái loài cá.

Nhưng nay, họ ta đã nhập kinh sư, không thể giữ cái lệ ấy nữa, bằng không thiên hạ sẽ chê cười chúng ta là hạng chài lưới mặt rệp.

Ta tuy thất học, không rành chữ nghĩa, nhưng thói đời trong thiên hạ thì quen thuộc trong lòng bàn tay.

Thiết nghĩ, Phụ quốc thái úy nên đặt cho Nhị Lang một cái tên khác phù hợp hơn.

Nghe ông ấy nói vậy, phụ thân ta cũng gật đầu tán thành, cho rằng suy nghĩ ấy là phải lắm.

Nghĩ ngợi hồi lâu, rồi liền đặt cho ta một cái tên khác chỉ một chữ "Cảnh".

Đây là nói lái từ chữ Lành Canh mà ra.

Anh trai ta có tên ban đầu được đặt theo tên loài cá Leo.

Sau đổi thành Trần Liễu có lẽ cũng là dựa theo cách đặt trên.

- Ngày mai, con sẽ theo ta và một số nam nhân khác trong tộc vào cung.

- Ngày mai...

Phụ Thân nhanh như vậy sao? người vừa mới trở về mà?

Vốn cho rằng bản thân còn thời gian để chuẩn bị tinh thần, thật không ngờ sự việc lại gấp gáp như vậy.

Xem ra, đến tư trang cũng chuẩn bị không kịp nữa rồi.

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài phủ ngựa xe đã chờ sẵn từ bao giờ.

Trời mùa đông, tháng giá, cái lạnh vốn khắc nghiệt nay lại như một vết dao cứa sâu hơn vào nỗi đau ly biệt ở trong tim.

Ta từ biệt mẫu thân và em trai, theo đám nam nhân của họ Trần lần lượt bước lên chiếc xe ngựa kia.

Trước khi rời khỏi phủ, phụ thân đã gọi ta ra và nhắc nhở.

- Hãy nhớ, từ giờ, tên con là...

Ông ấy chưa kịp nói hết câu ta đã đáp lời.

- Trần Cảnh.

(Còn tiếp)
 
Truyện Dã Sử: Lành Canh Hóa Rồng
Chương II: Đông A nhập địa


Chương II: Đông A nhập địa

Xe ngựa lao vun vút trong gió lạnh, đi qua cả cánh rừng xác xơ với những cây trơ trụi lá, để lộ ra lớp thân gầy nhẳng như một lão ăn mày đói rách.

Thỉnh thoảng, trên nền trời xám xịt là những con chim lạc đàn đang mải bay tìm nơi tránh rét.

Thấy chúng, lòng ta lại dâng lên cảm giác về nỗi nhớ nhà vô hạn.

Chuyến đi này, chẳng biết đến bao giờ mới có thể trở về.

Một cơn gió bấc thổi bay chiếc rèm ở cửa xe, táp vào mặt ta lạnh buốt.

Mọi cảm xúc cũng theo đó mà tê dại đi ít nhiều.

Chẳng mấy chốc đã tới kinh thành.

Nơi đây so với hương Tức Mặc thì đông vui náo nhiệt hơn nhiều.

Người đi trên đường, người ngồi chật trong các hàng quán, họ cười nói với nhau, miệng không ngừng thở ra những khối sương trắng.

Chúng ta được đưa vào cung, sung vào các sắc dịch trong nội như: sáu hỏa thị cung, ngoại chi hậu, nội nhân, thị nội, ngày đêm cắt lượt nhau chầu hầu.

Đi cùng ta chuyến này có Trần Bất Cập, hắn được phong làm Cận thị thự lục cục chi hầu, Trần Thiêm làm chi hậu cục, còn ta làm Chánh thủ đứng gác bên ngoài cửa cung của bệ hạ.

****

Đêm nay là đêm đầu tiên ta đứng gác.

Trời càng về khuya, sương xuống thấp khiến cho cảm giác lạnh buốt như ngấm sâu hơn vào da thịt.

Cả hoàng cung như bị nuốt chửng trong bóng tối.

Ta cùng bọn nội thị đứng đó, tất cả đều im lặng, không ai nói với ai nửa lời, bọn chúng đến rét mà còn không dám run rẩy nữa.

- Bệ hạ tới!

Tiếng báo từ xa vọng lại khiến cho đám người chúng ta ai nấy đều giật mình, vội quỳ sụp xuống để nghênh đón.

Thế rồi, một hình bóng nhỏ bé xuất hiện, khoác trên mình bộ hoàng bào đi tới, mái tóc đen dài tới eo, mỗi bước chân đều thể hiện sự mệt mỏi và chán nản.

Vì đang quỳ nên ta không thể nào nhìn rõ được dung nhan của người, chỉ có thể nghe thấy giọng nói phát ra khi người bước qua cánh cửa cung – một âm thanh nhẹ nhàng, trong trẻo pha lẫn chút buồn bực

- Đứng hết cả lên đi!

- Vâng!

Khi cánh cửa gỗ được khép lại, tất cả dường như lại chìm vào im lặng tới tận khi ánh dương phía đông từ từ ló rạng.

Những tia nắng chiếu xiên lên những bức tường gạch đỏ rực rỡ, làm tan đi lớp sương giá sớm mai.

Cứ thế, một tuần đã trôi qua, việc của ta chỉ có đứng gác bên ngoài cửa cung, ngày ngày nhìn theo bước chân nữ đế nhỏ hết ra lại vào, cùng giọng nói chán trường kia.

"Làm hoàng đế cũng không vui vẻ gì mấy" ta tự nghĩ thầm trong đầu mình rồi thở dài một cái.

Cho đến một hôm:

- Hôm nay đến lượt người bưng nước vào hầu bệ hạ rửa mặt.

- Vâng!

Ta nhận lệnh mà trong lòng vừa lo lắng lại vừa hồi hộp.

Cảm giác so với ngày đầu đứng gác bên ngoài cửa cung khác nhau một trời một vực.

Thầy giáo từng nói "Lại gần vua như lại gần hổ" không cẩn thận sẽ bị hổ dùng nanh vuốt cào rách da thịt, mất đầu như chơi.

Trước khi vào cung, cha ta cùng ông chú họ Thủ Độ còn không ngừng dặn dò, không được hành xử lỗ mãng, làm trái ý của bệ hạ khiến cho ta cảm thấy căng thẳng đến mức tay phải nắm thật chắc hai bên thành chậu để nước không đổ ra bên ngoài.

Lần đầu bước vào tẩm cung của bệ hạ, ta sợ đến mức đầu cũng không dám ngẩng lên, cứ thế cúi gằm mặt, mắt nhìn chân, chân lại nhìn tay mà cẩn thận bước từng bước một.

Bệ hạ ngồi trên giường, mái tóc dài xõa rủ xuống hai bên vai.

Ta tiến lại gần rồi kính cẩn thưa:

- Bệ hạ, thần mang nước vào hầu người rửa mặt.

Bệ hạ tiến gần đến phía ta, đưa tay vốc nước trong chậu rồi người bỗng cất tiếng nói:

- Ngươi... ngẩng mặt lên ta xem nào.

- Vân.. g

Ta chưa kịp nói hết câu thì một vốc nước táp thẳng vào da mặt, làm ướt cả tóc tai, thấm xuống cả chiếc áo đang mặc trên người.

Thấy thế, ta sợ hãi quỳ xuống xin tha tội:

- Thần bất cẩn, xin bệ hạ tha mạng.

Đáp lại ta là tiếng cười haha của vị nữ đế nhỏ.

- Ngươi mới được tuyển vào cung?

- Vâng!

Ta đáp với giọng run run.

- Là con cái nhà ai?

- Thần... thần là Trần Cảnh là... con của Thái Úy phụ quốc Trần Thừa ạ.

- Nói vậy thì... ngươi cũng là một người anh bên họ ngoại của ta rồi.

Nghe tới câu này, ta không hề đáp lại, chỉ dám nghĩ trong đầu: "Ai mà dám làm anh họ của bệ hạ".

- Được rồi, ngươi lui ra đi.

- Tạ ơn bệ hạ.

Ta bước ra ngoài mà như vừa bước ra khỏi cánh cửa tử, vẫn còn được nhìn ngắm bầu trời xa kia là một loại may mắn.

Đàn ông họ Trần nhà ta từ xưa đều được học võ nghệ từ nhỏ, lên thuyền ra khơi chẳng sợ sóng to gió lớn, không kinh hãi khi gặp cá mập ngoài khơi xa.

Vậy mà hôm nay, bản thân ta lại run sợ trước một người phụ nữ, để mọi người biết được thì há chẳng phải là trò cười hay sao.

Thế rồi, ta lại tự an ủi chính mình: "Đó là hoàng đế, dù là con gái, dù nhỏ tuổi vẫn là hoàng đế, không sao hết, không sao hết".

Nhưng, cũng kể từ ngày hôm ấy, ta không còn phải đứng gác cửa cung nữa, cũng không cần phải bưng nước vào hầu bệ hạ rửa mặt.

Ta được thăng lên thành "bạn" của bệ hạ.

Đêm nào người cũng cho chuyền ta vào cung để chơi cùng.

Ở giữa tẩm điện của cung Long An, ta dạy bệ hạ chơi những trò chơi mà ngày thường ta vẫn thường chơi với đám trẻ con ở hương Tức Mặc, như chơi ô ăn quan, chơi bịt mắt đánh trống...

Bệ hạ rất thông minh, chỉ cần nói qua liền đã nắm được cách chơi.

Người chơi cũng rất vui vẻ, chỉ có ta là không.

Giả thua thì lòng mất vui mà ham thắng thì sợ sẽ mất đầu.

Chỉ có điều, bệ hạ không phải lúc nào tính tình cũng nhu hòa như thế...

Ta không chỉ bày trò cho bệ hạ chơi, mà đôi khi còn trở thành món đồ chơi của người.

Có lúc người sẽ nắm lấy đuôi tóc ta mà giựt giựt đến phát đau, khi lại bắt ta đi đằng trước, rồi người đi phía sau dẫm lên chiếc bóng của ta cười rất vui vẻ.

Nhiều lúc ta nghĩ, có khi nào bệ hạ với chị dâu (Thuận Thiên công chúa) không phải chị em ruột hay không.

Ta từng gặp chị dâu vài lần ở phủ Tinh Cương – một người tính tình hiền dịu, giống như mẹ ta vậy.

Còn bệ hạ thì trái ngược hoàn toàn, tính cách nghịch ngợm, lúc nào nói chuyện cũng rất hào sảng giống như một nam nhi.

Thật không tìm ra được điểm chung giữa hai người.

****

Tại tẩm cung của Thái Hậu

- Cảnh!

Cháu ở chỗ bệ hạ thế nào?

Có vất vả lắm không?

Thái hậu Trần Thị Dung ngồi trên sập, tay phe phẩy chiếc quạt mắt hướng xuống đứa cháu trai của mình.

Bên cạnh người là ông chú họ Trần Thủ Độ hiện đang giữ chức Điện tiền chỉ huy sứ.

- Dạ không, chỉ có điều...

đêm nào bệ hạ cũng cho truyền cháu đến chơi cùng với người.

- Ngươi nói cái gì?

Cả hai người sau khi nghe ta trả lời thì cùng đồng thanh mà hỏi lại.

Ta nhìn bọn họ gật đầu như để khẳng định cho những lời mà mình vừa nói ra.

Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, ánh sáng từ ngọn nến hắt ra cũng trở nên lạnh lẽo như gió đông ngoài trời.

Thái Hậu và ông chú họ Thủ Độ cùng im lặng, cả hai như đang rơi vào những suy tư của riêng mình.

Được một lúc thì Thái hậu lên tiếng:

- Năm xưa, trước khi Thái Tổ nhà Lý lên ngôi đã từng có bài sấm:

"Thụ căn diểu diểu

Mộc biểu thanh thanh

Hòa đao mộc lạc

Thập bát tử thành

Đông a nhập địa

Dị mộc tái sinh

Chấn cung kiến nhật

Đoài cung ẩn tinh

Lục thất niên gian

Thiên hạ thái bình."

Khi ấy, sư Vạn Hạnh đã tự mình tiên đoán rằng:

"Thụ căn diểu diểu", chữ "Căn" là gốc, ý chỉ vua, chữ "Diểu" đồng âm với chữ "Yểu" ý nói nhà vua thì yểu mệnh.

"Mộc biểu thanh thanh", chữ "Biểu" nghĩa là ngọn, tức chỉ bề tôi, chữ "Thanh" đồng âm với chữ "Thịnh" là ý nói bề tôi cường thịnh.

"Thập bát tử thành", "Thật bát tử" kết hợp lại thành chữ "Lý".

"Hòa đao mộc" là chữ "Lê".

Tức, nhà Lê suy yếu, nhà Lý nổi lên.

Ta cũng bị cuốn theo những lời nói của Thái Hậu mà quên luôn đi hoàn cảnh hiện tại, buột miệng nói:

- Nếu như vậy thì "Đông a" là chữ "Trần" rồi.

Nói xong biết mình lỡ lời, liền lấy tay bịt miệng chính mình lại, măt cúi gằm xuống đất nên không nhìn thấy được biểu cảm gương mặt của cả hai người, chỉ cảm thấy, cả bốn con mắt đều đang hướng thẳng đến phía ta, nhìn chằm chằm.

- Độ ta tuy không được học chữ nghĩa nhưng từng nghe nói, năm xưa, thời Lý Cao Tông hoàng đế khi xây dựng gác Kính Thiên có chim khách làm tổ, sinh con trên gác ấy.

Vẫn có câu: "Chim khách làm tổ, chim cưu đến ở".

*Ý chỉ dòng họ khác đến và thay thế vị trí của dòng họ hiện tại*

- Được rồi! ngươi lui ra đi, ta có việc riêng cần bàn với Điện tiền chủ huy sứ.

Người hầu hạ ở cung Bệ Hạ, có bất cứ chuyện gì đều phải nhớ bẩm báo lại rõ chưa!

Thái hậu lên tiếng cắt ngang lời của ông chú họ.

- Vâng.

Ta khấu từ cả hai người bọn họ rồi lui ra bên ngoài, đóng cửa lại.

Lúc chuẩn bị dời đi thì nghe bên trong loáng thoáng có tiếng nói của ông chú Thủ Độ.

- Theo như tiên đoán của sư Vạn Hạnh thì "Đông A nhập địa" chẳng phải ý là Họ Trần sẽ đến làm Vua thay thế nhà Lý sao.

Thái hậu nghe vậy thì bình thản cất giọng:

- Mọi việc cứ thuận theo ý trời mà làm!

(Còn tiếp)

P/s: Truyện có tham khảo thông tin tại DDVSKTT, một số tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu🙂)
 
Truyện Dã Sử: Lành Canh Hóa Rồng
Chương III: Mặt trời lặn phía tây cửa Quảng Phúc


Chương III: Mặt trời lặn phía tây cửa Quảng Phúc

Thời gian thấm thoát trôi qua, ta vào cung cũng đã được hơn một tháng.

Đường đi lối lại giữa các cung cũng đã nhớ được hết, không còn bị đi lạc như những ngày đầu nữa.

Duy chỉ có không khí bức bách nơi đây là mãi chẳng thể nào quen được.

Mỗi lần đi dưới những bức tường thành sắc đỏ cao ngất, đều có cảm giác mình như một con cá bị quấn vào trong một cái lưới sắt khổng lồ

Hoặc, bức tường thành ấy cũng giống như vũ môn dành cho loài cá chép hóa Rồng.

Nhưng ta vốn đâu phải Chép, ta... chỉ là một con cá Lành Canh.

Chẳng lẽ, Cảnh ta phải sống cả đời ở nơi đây ư?

Ta nhớ sự tự do ở hương Tức Mặc, nhớ sóng xanh, cát trắng, nhớ những con thuyền rộng cánh buồm ra khơi, nhớ đàn chim trời chẳng bao giờ đi một mình...

Ta... còn rất nhớ nhà nữa!

- Trần chánh thủ, bệ hạ tìm ngươi.

Một tên nội nhân hớt hải chạy đến phía ta, miệng nói, tay thì không ngừng kéo ta chạy về phía trước.

Nghe giọng nói hắn đứt quãng, từng chữ không còn được tròn trịa mà như muốn tách ra, chạy vế tứ phía cũng đủ hiểu, vừa rồi hắn đã phải vất vả tìm kiếm ta như thế nào.

- Ngươi đi đâu vậy?

- Thần.

Ta chưa kịp nói hết câu thì lại bị một bàn tay khác nắm lấy kéo lôi đi tiếp.

- Bệ hạ vạn...

Tên nội nhân chưa kịp nói hết câu thỉnh an thì bóng dáng hai người đã vụt đi mất, chỉ để lại một vòng bụi mờ bị khuấy động bởi những bước chân.

Hai người chạy dọc qua hành lang của cung Thúy Hoa, rồi lại lần theo lối sau của điện Càn Nguyên, tới thẳng cửa Quảng Phúc.

Ta bị lôi kéo xồng xộc, thành ra mũ mã, đai áo cũng xộc xệch cả theo.

- Tới rồi.

Phù ... phù ... phù.

Có lẽ, vì chạy quá mệt nên khi tới nơi, bệ hạ đứng gập người xuống thở hồng hộc, tiếng thở nghe rõ mồn một như tiếng con trâu nhà ông Lục ở Tức Mặc.

Ta nghe thấy giống lắm.

Giờ mà tóc của bệ hạ uốn lên thành hai cái sừng, cộng với khuôn mặt hình quả trứng gà này thì y chang con nghé con luôn.

Nghĩ thấy cũng... có chút đáng yêu!

Nói thì nói vậy, chứ con nghé con này lúc tức giận, không biết chừng lại húc lòi ruột người ta ra ấy chứ.

- Bệ hạ, người đưa thần tới nơi này để làm gì?

- Để cùng ngươi ngắm mặt trời lặn.

- Hả? ngắm mặt trời lặn?

- Đúng vậy!

Người nhìn kìa.

Bên ngoài cửa Quảng Phúc bầu trời trải rộng một màu vàng cam rực rỡ kéo dài đến tận phía chân trời.

Rực rỡ đến mức, không một gợn mây trắng nào có thể chen ngang, điểm tô lên tấm thảm ấy dù chỉ là một chấm nhỏ.

Mặt trời như một quả cầu lửa đỏ rực từ từ chìm dần xuống.

Ta dơ tay, cảm tưởng như, có thể nắm gọn cả vầng thái dương ấy vào trong lòng bàn tay mình, nâng niu, che chở.

Ta nhớ, mẹ vẫn thường nói: "Người ta thường mơ ước những thứ xa vời chỉ bởi khi đứng từ xa ngắm nhìn, họ cảm thấy thứ đó thật đẹp, thật hoàn mỹ, không có được là tiếc nuối một đời.

Thế nhưng, họ đâu hiểu rằng, vì xa nên mới không thể nhìn thấu được đến tận cùng cốt lõi của nhau, lại càng không hiểu được, trên đời này, không có khoảng cách nào là tự nhiên xuất hiện.

Khoảng cách vốn được sinh ra từ những điều không phù hợp với nhau mà thôi".

Bất giác, ta quay sang nhìn bệ hạ.

Người cũng giống như ánh mặt trời kia, cùng với ta có một khoảng cách vô cùng lớn.

Nếu không cẩn thận, có thể bị thiêu chết bất cứ lúc nào.

- Ngươi đang nghĩ cái gì vậy?

- Thần... không có gì.

Bệ Hạ, sao hôm nay, người lại muốn cùng thần ngắm mặt trời lặn.

- Bởi vì....

Phụ hoàng từng nói, khắp gầm trời này đều là đất của vua.

Thế nhưng, bầu trời mà ta nhìn ngắm mỗi ngày lại chỉ là một khoảng không nhỏ bé, gói gọn trong hoàng cung này.

Mỗi ngày, ta đều chạy tới nơi đây, nhìn ra bầu trời bên ngoài kia.

Nhìn theo bóng mặt trời lặn.

Bởi ta không biết, đất của vua bắt đầu tính từ đâu, và kéo dài đến đâu, nên chỉ có thể lấy nơi mặt trời lên là điểm bắt đầu và nơi mặt trời lặn là điểm kết thúc.

Ta muốn, một ngày nào đó, dấu chân của ta có thể in hằn lên khắp đất nước của mình.

Từ nơi bình mình lên cho đến nơi hoàng hôn buông xuống.

- Người muốn đi chu du thiên hạ.

- Uhm...

Phụ hoàng đặt cho ta cái tên Thiên Hinh này, ý muốn ta sau này sẽ trở thành một vị vua tốt, lưu danh tiếng thơm muôn đời.

Nhưng, ta cứ suốt ngày ở trong hoàng cung này, đến đất nước mình to nhỏ ra sao còn không biết thì nói gì đến chuyện lưu danh thiên cổ.

Sau này, khi ngao du thiên hạ, ta nhất định sẽ mang ngươi theo.

- Thần á?

- Uhmm....

Anh họ, ta phát hiện, hai chúng ta rất hợp nhau.

Cả hoàng cung này, cũng chỉ có một mình ngươi hiểu được ý muốn của ta.

Ngươi vẽ cũng rất đep.

Thế cho nên, có thể giúp ta lưu lại cảnh sắc trên đường đi.

Chúng ta hai mắt nhìn nhau.

Ta thấy rõ ở đôi mắt to tròn như ngọc ấy là một sự quyết tâm, một sự nhiệt huyết không gì có thể ngăn cản nổi.

Ta chợt nghĩ, không phải khoảng cách nào cũng khiến cho con người ta không thể nhìn thấu nhau.

Chính sự tin tưởng sẽ giúp chúng ta thu hẹo dần những khoảng cách.

Chỉ là, muốn hay không muốn mà thôi.

Ta và bệ hạ, hai người gật đầu với nhau thay cho một lời hứa đã được ký kết.

Rồi chúng ta lại hướng về phía điểm kết thúc ở chân trời phía tây xa tít tắp kia.Thu trọn vào mắt cảnh chiều tàn, cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ những tia nắng cuối cùng trước khi đêm đen cùng sương lạnh kéo tới.

Trên nền sân, hình bóng hai người chúng ta in hằn lên từng viên gạch hoa chanh, làm hiện rõ lên những bông hoa chanh đang nở rộ.

Gió nhẹ lướt qua gò má, thổi tung những sợi tóc con bay bay, đem theo của mùi hương đất trời quyện nơi đầu mũi.

Ta như đang mơ về những cảnh đồng nội hương sắc ngập tràn, biển cả bao la cùng sóng lớn, là thảo nguyên với đồng cỏ xanh rì, là đàn chim bay chao liệng không biết mỏi, là ta cùng bệ hạ được tự do, đi khắp gầm trời này.

(Còn tiếp)
 
Back
Top Bottom