Chương II: Đông A nhập địa
Xe ngựa lao vun vút trong gió lạnh, đi qua cả cánh rừng xác xơ với những cây trơ trụi lá, để lộ ra lớp thân gầy nhẳng như một lão ăn mày đói rách.
Thỉnh thoảng, trên nền trời xám xịt là những con chim lạc đàn đang mải bay tìm nơi tránh rét.
Thấy chúng, lòng ta lại dâng lên cảm giác về nỗi nhớ nhà vô hạn.
Chuyến đi này, chẳng biết đến bao giờ mới có thể trở về.
Một cơn gió bấc thổi bay chiếc rèm ở cửa xe, táp vào mặt ta lạnh buốt.
Mọi cảm xúc cũng theo đó mà tê dại đi ít nhiều.
Chẳng mấy chốc đã tới kinh thành.
Nơi đây so với hương Tức Mặc thì đông vui náo nhiệt hơn nhiều.
Người đi trên đường, người ngồi chật trong các hàng quán, họ cười nói với nhau, miệng không ngừng thở ra những khối sương trắng.
Chúng ta được đưa vào cung, sung vào các sắc dịch trong nội như: sáu hỏa thị cung, ngoại chi hậu, nội nhân, thị nội, ngày đêm cắt lượt nhau chầu hầu.
Đi cùng ta chuyến này có Trần Bất Cập, hắn được phong làm Cận thị thự lục cục chi hầu, Trần Thiêm làm chi hậu cục, còn ta làm Chánh thủ đứng gác bên ngoài cửa cung của bệ hạ.
****
Đêm nay là đêm đầu tiên ta đứng gác.
Trời càng về khuya, sương xuống thấp khiến cho cảm giác lạnh buốt như ngấm sâu hơn vào da thịt.
Cả hoàng cung như bị nuốt chửng trong bóng tối.
Ta cùng bọn nội thị đứng đó, tất cả đều im lặng, không ai nói với ai nửa lời, bọn chúng đến rét mà còn không dám run rẩy nữa.
- Bệ hạ tới!
Tiếng báo từ xa vọng lại khiến cho đám người chúng ta ai nấy đều giật mình, vội quỳ sụp xuống để nghênh đón.
Thế rồi, một hình bóng nhỏ bé xuất hiện, khoác trên mình bộ hoàng bào đi tới, mái tóc đen dài tới eo, mỗi bước chân đều thể hiện sự mệt mỏi và chán nản.
Vì đang quỳ nên ta không thể nào nhìn rõ được dung nhan của người, chỉ có thể nghe thấy giọng nói phát ra khi người bước qua cánh cửa cung – một âm thanh nhẹ nhàng, trong trẻo pha lẫn chút buồn bực
- Đứng hết cả lên đi!
- Vâng!
Khi cánh cửa gỗ được khép lại, tất cả dường như lại chìm vào im lặng tới tận khi ánh dương phía đông từ từ ló rạng.
Những tia nắng chiếu xiên lên những bức tường gạch đỏ rực rỡ, làm tan đi lớp sương giá sớm mai.
Cứ thế, một tuần đã trôi qua, việc của ta chỉ có đứng gác bên ngoài cửa cung, ngày ngày nhìn theo bước chân nữ đế nhỏ hết ra lại vào, cùng giọng nói chán trường kia.
"Làm hoàng đế cũng không vui vẻ gì mấy" ta tự nghĩ thầm trong đầu mình rồi thở dài một cái.
Cho đến một hôm:
- Hôm nay đến lượt người bưng nước vào hầu bệ hạ rửa mặt.
- Vâng!
Ta nhận lệnh mà trong lòng vừa lo lắng lại vừa hồi hộp.
Cảm giác so với ngày đầu đứng gác bên ngoài cửa cung khác nhau một trời một vực.
Thầy giáo từng nói "Lại gần vua như lại gần hổ" không cẩn thận sẽ bị hổ dùng nanh vuốt cào rách da thịt, mất đầu như chơi.
Trước khi vào cung, cha ta cùng ông chú họ Thủ Độ còn không ngừng dặn dò, không được hành xử lỗ mãng, làm trái ý của bệ hạ khiến cho ta cảm thấy căng thẳng đến mức tay phải nắm thật chắc hai bên thành chậu để nước không đổ ra bên ngoài.
Lần đầu bước vào tẩm cung của bệ hạ, ta sợ đến mức đầu cũng không dám ngẩng lên, cứ thế cúi gằm mặt, mắt nhìn chân, chân lại nhìn tay mà cẩn thận bước từng bước một.
Bệ hạ ngồi trên giường, mái tóc dài xõa rủ xuống hai bên vai.
Ta tiến lại gần rồi kính cẩn thưa:
- Bệ hạ, thần mang nước vào hầu người rửa mặt.
Bệ hạ tiến gần đến phía ta, đưa tay vốc nước trong chậu rồi người bỗng cất tiếng nói:
- Ngươi... ngẩng mặt lên ta xem nào.
- Vân.. g
Ta chưa kịp nói hết câu thì một vốc nước táp thẳng vào da mặt, làm ướt cả tóc tai, thấm xuống cả chiếc áo đang mặc trên người.
Thấy thế, ta sợ hãi quỳ xuống xin tha tội:
- Thần bất cẩn, xin bệ hạ tha mạng.
Đáp lại ta là tiếng cười haha của vị nữ đế nhỏ.
- Ngươi mới được tuyển vào cung?
- Vâng!
Ta đáp với giọng run run.
- Là con cái nhà ai?
- Thần... thần là Trần Cảnh là... con của Thái Úy phụ quốc Trần Thừa ạ.
- Nói vậy thì... ngươi cũng là một người anh bên họ ngoại của ta rồi.
Nghe tới câu này, ta không hề đáp lại, chỉ dám nghĩ trong đầu: "Ai mà dám làm anh họ của bệ hạ".
- Được rồi, ngươi lui ra đi.
- Tạ ơn bệ hạ.
Ta bước ra ngoài mà như vừa bước ra khỏi cánh cửa tử, vẫn còn được nhìn ngắm bầu trời xa kia là một loại may mắn.
Đàn ông họ Trần nhà ta từ xưa đều được học võ nghệ từ nhỏ, lên thuyền ra khơi chẳng sợ sóng to gió lớn, không kinh hãi khi gặp cá mập ngoài khơi xa.
Vậy mà hôm nay, bản thân ta lại run sợ trước một người phụ nữ, để mọi người biết được thì há chẳng phải là trò cười hay sao.
Thế rồi, ta lại tự an ủi chính mình: "Đó là hoàng đế, dù là con gái, dù nhỏ tuổi vẫn là hoàng đế, không sao hết, không sao hết".
Nhưng, cũng kể từ ngày hôm ấy, ta không còn phải đứng gác cửa cung nữa, cũng không cần phải bưng nước vào hầu bệ hạ rửa mặt.
Ta được thăng lên thành "bạn" của bệ hạ.
Đêm nào người cũng cho chuyền ta vào cung để chơi cùng.
Ở giữa tẩm điện của cung Long An, ta dạy bệ hạ chơi những trò chơi mà ngày thường ta vẫn thường chơi với đám trẻ con ở hương Tức Mặc, như chơi ô ăn quan, chơi bịt mắt đánh trống...
Bệ hạ rất thông minh, chỉ cần nói qua liền đã nắm được cách chơi.
Người chơi cũng rất vui vẻ, chỉ có ta là không.
Giả thua thì lòng mất vui mà ham thắng thì sợ sẽ mất đầu.
Chỉ có điều, bệ hạ không phải lúc nào tính tình cũng nhu hòa như thế...
Ta không chỉ bày trò cho bệ hạ chơi, mà đôi khi còn trở thành món đồ chơi của người.
Có lúc người sẽ nắm lấy đuôi tóc ta mà giựt giựt đến phát đau, khi lại bắt ta đi đằng trước, rồi người đi phía sau dẫm lên chiếc bóng của ta cười rất vui vẻ.
Nhiều lúc ta nghĩ, có khi nào bệ hạ với chị dâu (Thuận Thiên công chúa) không phải chị em ruột hay không.
Ta từng gặp chị dâu vài lần ở phủ Tinh Cương – một người tính tình hiền dịu, giống như mẹ ta vậy.
Còn bệ hạ thì trái ngược hoàn toàn, tính cách nghịch ngợm, lúc nào nói chuyện cũng rất hào sảng giống như một nam nhi.
Thật không tìm ra được điểm chung giữa hai người.
****
Tại tẩm cung của Thái Hậu
- Cảnh!
Cháu ở chỗ bệ hạ thế nào?
Có vất vả lắm không?
Thái hậu Trần Thị Dung ngồi trên sập, tay phe phẩy chiếc quạt mắt hướng xuống đứa cháu trai của mình.
Bên cạnh người là ông chú họ Trần Thủ Độ hiện đang giữ chức Điện tiền chỉ huy sứ.
- Dạ không, chỉ có điều...
đêm nào bệ hạ cũng cho truyền cháu đến chơi cùng với người.
- Ngươi nói cái gì?
Cả hai người sau khi nghe ta trả lời thì cùng đồng thanh mà hỏi lại.
Ta nhìn bọn họ gật đầu như để khẳng định cho những lời mà mình vừa nói ra.
Không khí trong phòng bỗng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, ánh sáng từ ngọn nến hắt ra cũng trở nên lạnh lẽo như gió đông ngoài trời.
Thái Hậu và ông chú họ Thủ Độ cùng im lặng, cả hai như đang rơi vào những suy tư của riêng mình.
Được một lúc thì Thái hậu lên tiếng:
- Năm xưa, trước khi Thái Tổ nhà Lý lên ngôi đã từng có bài sấm:
"Thụ căn diểu diểu
Mộc biểu thanh thanh
Hòa đao mộc lạc
Thập bát tử thành
Đông a nhập địa
Dị mộc tái sinh
Chấn cung kiến nhật
Đoài cung ẩn tinh
Lục thất niên gian
Thiên hạ thái bình."
Khi ấy, sư Vạn Hạnh đã tự mình tiên đoán rằng:
"Thụ căn diểu diểu", chữ "Căn" là gốc, ý chỉ vua, chữ "Diểu" đồng âm với chữ "Yểu" ý nói nhà vua thì yểu mệnh.
"Mộc biểu thanh thanh", chữ "Biểu" nghĩa là ngọn, tức chỉ bề tôi, chữ "Thanh" đồng âm với chữ "Thịnh" là ý nói bề tôi cường thịnh.
"Thập bát tử thành", "Thật bát tử" kết hợp lại thành chữ "Lý".
"Hòa đao mộc" là chữ "Lê".
Tức, nhà Lê suy yếu, nhà Lý nổi lên.
Ta cũng bị cuốn theo những lời nói của Thái Hậu mà quên luôn đi hoàn cảnh hiện tại, buột miệng nói:
- Nếu như vậy thì "Đông a" là chữ "Trần" rồi.
Nói xong biết mình lỡ lời, liền lấy tay bịt miệng chính mình lại, măt cúi gằm xuống đất nên không nhìn thấy được biểu cảm gương mặt của cả hai người, chỉ cảm thấy, cả bốn con mắt đều đang hướng thẳng đến phía ta, nhìn chằm chằm.
- Độ ta tuy không được học chữ nghĩa nhưng từng nghe nói, năm xưa, thời Lý Cao Tông hoàng đế khi xây dựng gác Kính Thiên có chim khách làm tổ, sinh con trên gác ấy.
Vẫn có câu: "Chim khách làm tổ, chim cưu đến ở".
*Ý chỉ dòng họ khác đến và thay thế vị trí của dòng họ hiện tại*
- Được rồi! ngươi lui ra đi, ta có việc riêng cần bàn với Điện tiền chủ huy sứ.
Người hầu hạ ở cung Bệ Hạ, có bất cứ chuyện gì đều phải nhớ bẩm báo lại rõ chưa!
Thái hậu lên tiếng cắt ngang lời của ông chú họ.
- Vâng.
Ta khấu từ cả hai người bọn họ rồi lui ra bên ngoài, đóng cửa lại.
Lúc chuẩn bị dời đi thì nghe bên trong loáng thoáng có tiếng nói của ông chú Thủ Độ.
- Theo như tiên đoán của sư Vạn Hạnh thì "Đông A nhập địa" chẳng phải ý là Họ Trần sẽ đến làm Vua thay thế nhà Lý sao.
Thái hậu nghe vậy thì bình thản cất giọng:
- Mọi việc cứ thuận theo ý trời mà làm!
(Còn tiếp)
P/s: Truyện có tham khảo thông tin tại DDVSKTT, một số tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu🙂)