Ngôn Tình Truyện Cổ Tích Dung Tục

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Truyện Cổ Tích Dung Tục
Chương 80: Ngoại truyện 4


<i>Ngoại truyện 4: Yêu </i>

Sau khi quay về phòng ngủ, Chu Mịch chậm rãi nhẹ nhàng khóa cửa lại, bò lên giường, ngồi nghiêm chỉnh gửi Wechat cho Trương Liễm, một chữ một câu:

[Có]

[Đó]

[Không]

Video lập tức hiện lên.

Khoảnh khắc nối máy, Chu Mịch dùng hai tay ôm kín mặt, ngượng ngùng hoàn toàn không dám nhìn bên đó.

Tiếng cười ngắn ngủi của Trương Liễm lọt qua khe ngón tay giấu đầu hở đuôi của cô.

Không khí đình trệ lại một lúc, Chu Mịch khẽ tách mười ngón tay ra một chút, để lộ một phần nhỏ tầm nhìn.

Trong video, Trương Liễm ngồi ở đó, nhìn bối cảnh có lẽ là sô pha màu xám trong phòng khách của khách sạn, hàng cúc trên áo sơ mi đen của anh được cài cẩn thận tỉ mỉ, chỉ có ánh mắt là hơi suồng sã.

Chu Mịch vội buông tay, nỗi thất vọng được bộc lộ trong lời nói: “Em còn tưởng…”

Trương Liễm hỏi: “Em tưởng cái gì?”

Chu Mịch nói: “Em tưởng anh…” Cô muốn nói rồi lại thôi: “Em còn tưởng có thể nhìn thấy cơ bụng.”

Trương Liễm cười: “Người si nói mộng.”

Chu Mịch: “?”

Chu Mịch vẫy vẫy hai tay: “Tạm biệt, bai bai, ngủ ngon.”

Trương Liễm gọi cô lại: “Đợi một chút.”

Chu Mịch không vui: “Làm gì?”

Trương Liễm hơi chau mày: “Mùa nào rồi, còn mặc váy ngủ hai dây.”

Chu Mịch trợn mắt, lớn tiếng nói: “Thuận tiện mặc cởi, sao vậy.”

Trương Liễm cong môi, ý cười càng đậm hơn.

“Anh còn cười?” Chu Mịch không vui lẩm bẩm: “Hôm nay em đặc biệt dùng sữa tắm mới… Thơm lắm đấy.”

Trương Liễm hỏi: “Thơm thế nào? Không ngửi được, thử hình dung một chút xem.”

Chu Mịch nhấc một tay lên ngửi hai cái ở cổ tay: “Giống như một quả xoài nhỏ đáng yêu nhất trong rừng mưa.”

Trương Liễm lại cười một tiếng: “Biết quả xoài nhỏ bóc vỏ như nào mới tiện không?”

Trái tim Chu Mịch xao động, lập tức dùng chăn bọc mình lại, cứng rắn trả lời: “Không biết.”

Trương Liễm không đổi sắc mặt nhìn cô chăm chú, giống như giảng viên phụ đạo một với một qua mạng, hướng dẫn từng bước: “Rất đơn giản, xoa bóp vừa phải, đợi đến khi vỏ lỏng ra rồi thì có thể lột xuống.”

Chu Mịch bỗng chốc mặt đỏ tía tai, nói không rõ ràng: “Ồ, thụ giáo rồi.”

“Biết rồi?”

“Cái này rất khó sao?” Chu Mịch không để ý nói.

“Vậy thì được.” Âm điệu anh hạ thấp, yêu cầu ngắn gọn mà tạo áp lực: “Bây giờ chứng minh cho anh xem.”



Hơn mười hai giờ, Chu Mịch rón ra rón rén ra khỏi phòng đi tắm, trên đường về còn rót một cốc nước đầy.

Hô hấp gấp rút mà kéo dài trước đó không lâu làm cô khát giống như đã ở trong sa mạc mấy tiếng đồng hồ rồi vậy.

Trở về bên giường, Chu Mịch đứng yên tại chỗ, gương mặt đỏ bừng khó khăn lắm mới nhạt đi lại nóng lên một lần nữa.

Cô để cốc nước lên bàn học, nhanh chóng thu dọn đệm giường hỗn độn về lại trạng thái bình thường rồi mới uống hết chỗ nước còn lại.

Khi nằm lên gối một lần nữa, Chu Mịch lại rút điện thoại ra, nhìn thời gian của cuộc gọi video trên giao diện Wechat.

Cô gửi tin nhắn cho Trương Liễm: [Ngủ chưa?]

Trương Liễm trả lời: [Vừa tắm xong.]

Tiếp đó lại hỏi: [Hôm nay cảm giác như thế nào.]

Chu Mịch cười một tiếng: [Cũng được.]

Trương Liễm nói: [Không chỉ thế đi?]

Vành tai Chu Mịch nóng lên, thành thật: [Đúng! Không ngờ anh chỉ nói chuyện thôi cũng gợi cảm như vậy!]

Trương Liễm: [Sau này có thể thử nhiều hơn.]

Chu Mịch nói: [Nhưng em vẫn thích anh hơn.]

Trương Liễm trả lời: [Ngày mai anh quay về rồi.]

Chu Mịch lại xuất khẩu thành thơ mấy câu không có dinh dưỡng: [Em nhớ anh quá. Nhớ anh quá. Nhớ anh.]

Trương Liễm: [Anh cũng vậy.]

Chu Mịch bỗng chốc từ khóc thương lầm than biến thành chim vẹt kêu lớn: [Nhất là khi ngủ trên chiếc giường nhỏ trong nhà, em cứ nhớ đến cái đêm đó chúng ta ôm nhau ngủ.]

Chu Mịch tiếp tục nói: [Nhưng chúng ta cũng chỉ có một đêm đó.]

Trương Liễm trả lời: [Tối mai anh có thể uống rượu với bố em.]

Chu Mịch cười: [Vẫn là thôi đi, em không muốn đánh lửa.]

Trương Liễm gửi đến một nhãn dán bị chọc cười, vẫn là lưu được từ chỗ cô.

Nhưng anh rất nhanh lại nghiêm túc: [Anh cũng nhớ đêm ấy.]

Trái tim Chu Mịch mềm nhũn: [Tại sao?]

Trương Liễm: [Bởi vì thẳng thắn thành khẩn.]

Chu Mịch đồng ý, còn mở rộng nguyên do: [Hơn nữa không chỉ là thành khẩn ở bên ngoài bề mặt.]

Trương Liễm: [Ừ.]

Chu Mịch nhớ lại: [Còn chưa nói với anh.]

Mũi cô cay cay nhưng vẫn làm như thản nhiên bình tĩnh: [Khoảng thời gian vừa chia tay với anh, em trở về nhà, mỗi tối đều nằm ở tư thế nghiêng về phía anh, khóc rất lâu, vô cùng lâu, khóc đến khi mơ màng ngủ mất.]

Cô gửi qua một nụ cười khổ: [Quả thực là không dám nhớ lại.]

Trương Liễm hình như có hơi bất mãn: [Em nhất định phải nói những điều này với anh vào lúc xa nhau sao.]

Chu Mịch chu miệng thổi khí: [Vậy em nên nói lúc nào.]

Trương Liễm nói: [Tối mai nói, ở trong lòng anh nói. Anh không thích cảm giác không biết làm thế nào.]

Chu Mịch cười trả lời: [Được, thui.]

Chu Mịch sửa lời: [Không đúng, cũng không phải là hoàn toàn không có cách nào.]

Trương Liễm: [Ừ, em nói.]

Chu Mịch cười trộm: [Nếu như bây giờ anh nói với em “Chu Mịch, anh yêu em, anh rất yêu em, anh mãi mãi yêu em” thì có thể triệt tiêu hết những cảm xúc tồi tệ còn lưu lại của em.]

Một giây sau, màn hình tối đi, tên liên lạc “Anh Trai Người Sói” hiện lên trước mắt.

Chu Mịch vội nhận điện thoại: “A lô? Làm sao đột…”

“Chu Mịch.” Bởi vì đang đeo tai nghe, âm thanh của Trương Liễm như ở ngay bên tai, chuyên chú đến nỗi không thể lơ là, cũng không được xen vào.

“Anh yêu em.”

Trái tim Chu Mịch loạn nhịp. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy từ “yêu” từ trong miệng Trương Liễm.

“Anh rất yêu em.”

Có ngừng ngắt, nhưng không cố ý làm sâu thêm:

“Anh mãi mãi yêu em.”

Không phải là đọc diễn cảm, cũng không phải là độc thoại, là kiểu bày tỏ thái độ chỉ xuất hiện trong tác phẩm, mà cô là nữ chính, đoạn phim tự nhiên này chỉ thuộc về cô, trịnh trọng lại bình thường, giống như không phải bắt nguồn từ yêu cầu nhất thời nổi hứng của cô, mà là biểu đạt từ sâu trong đáy lòng anh.

A…

A a a a a a a a!

Nội tâm Chu Mịch kêu gào một trận, giống như trong hội nghị long trọng có vô số người cuồng hoan và nhảy múa, chốt mở tuyến lệ cũng bị bật lên dễ dàng, cô không khỏi hít đầu mũi hơi trướng lên một cái: “Em còn tưởng anh… Căn bản không thèm nói những lời yêu thương không bổ dưỡng này cơ.”

“Anh không…”

“Sao lại…”

Hai người cùng lúc lên tiếng trong ống nghe, lại cùng lúc dừng lại.

Trương Liễm: “Em nói trước.”

Nụ cười của Chu Mịch lớn hơn: “Anh trước đi.”

Trương Liễm: “Đột nhiên quên rồi.”

Chu Mịch: “Em hình như cũng quên rồi.”

“Em thật sự quên rồi?”

“Thật sự quên rồi.” Chu Mịch đau đầu suy nghĩ, một tia sáng lại lóe lên: “Ồ, em nhớ ra rồi!”

Trương Liễm cười một tiếng: “Nói đi.”

Chu Mịch bổ sung câu nói bị cắt đứt đó: “Em còn tưởng cho dù anh nguyện ý nói, cũng chỉ đánh chữ thôi.”

Trương Liễm nói: “Anh cho rằng cách tốt nhất chính là nói trước mặt, nhưng điều kiện hiện tại quả thực có hạn.”

Chu Mịch cong cong mắt: “Em cũng không bắt buộc anh nói ngay bây giờ.”

Trương Liễm trầm giọng: “Anh lo em lại mất ngủ vì điều này.”

Chu Mịch gãi gãi cổ: “Có lẽ không đến nỗi vậy đâu.”

Cô lại hỏi: “Anh thì sao, nhớ ra điều vừa muốn nói chưa.”

Trương Liễm nói: “Nhớ ra rồi.”

Chu Mịch hỏi: “Cái gì?”

Trương Liễm nói: “Anh không tán đồng ý kiến lời yêu thương không bổ dưỡng, đánh mất d*c v*ng biểu đạt mới là khi tình yêu bắt đầu biến mất.”

Chu Mịch nhếch môi: “Thật sao? Vậy sau này em nói với anh nhiều hơn, ngày nào cũng nói.”

Cô cũng nhân cơ hội vui vẻ hết mức bày tỏ tình yêu: “Trương Liễm Liễm! Em cũng yêu anh quá, vẫn luôn yêu anh, mãi mãi yêu anh. Bắn! Tim!”

Trương Liễm lập tức cười ra tiếng.

Chu Mịch hỏi: “Sao anh lại không có một chút nghiêm túc và cảm động nào vậy?”

Trương Liễm nói: “Lần đầu tiên nghe, có lẽ có hơi không thích ứng.”

Giọng nói Chu Mịch hoàn toàn nũng nịu, như là kẹo kéo quấn quanh: “Vậy anh nghe xong có vui không?”

Trương Liễm trả lời: “Em vui không?”

Chu Mịch dùng sức mím môi: “Em nói thật, em siêu vui luôn, em còn không dám đứng dậy, em sợ mình sẽ không nhịn được nhảy lên, sau đó từ trên giường trực tiếp b*n r* khỏi trái đất.”

Trương Liễm bật cười trước cách hình dung của cô: “Vậy tại sao còn phải hỏi anh câu hỏi thừa như vậy.”

Chu Mịch lăn một cái, vùi mặt vào trong gối, sợ rằng mình sẽ phát ra tiếng cười đáng sợ.

“Yêu” trong mắt cô, là trăm ngàn vạn lần của “thích”, có thể còn không dừng ở đó.

Trước kia cô vẫn luôn không dám nói, bởi vì sợ quá nặng nề, quá ràng buộc lẫn nhau, cô sợ khiến tình yêu biến thành một loại thuần hóa và phục tùng lẫn nhau.

Nhưng giờ khắc này, cô dễ dàng để nó bật ra từ trong tim, từ trong miệng, bởi vì anh đã nói trước, tình yêu của anh đã gánh ở trước đó, vậy nên có thể đón được và giữ được của cô.

Cân tiểu ly của hai người vẫn ổn định, cho dù không ở bên cạnh, ngước mắt cũng nhìn thấy nhau.

Mà cuối cùng cô không còn sợ gì nữa.
 
Truyện Cổ Tích Dung Tục
Chương 81: Ngoại truyện 5


<i>Ngoại truyện 5: Ngủ</i>

Chạng vạng ngày hôm sau, khi nhận được điện thoại đã đáp xuống mặt đất của Trương Liễm, Chu Mịch đã chạy ra cổng lớn đợi, vừa chơi điện thoại vừa nói chuyện phiếm với bà chủ quầy hàng ăn vặt ở bên cạnh.

Gần đến bảy giờ, trời hoàn toàn tối hẳn, thành phố màu neon trong màn đêm giống như bảo thạch rực rỡ được khảm trên mảnh nhung tơ xanh.

Xe của Trương Liễm từ xa xa xuất hiện trong tầm mắt, Chu Mịch đứng dậy từ trên chiếc ghế nhỏ, nói với bà chủ: “Bạn trai cháu trở về rồi.”

Tiếp đó hai tay múa may, giống như cây rong biển không cố kỵ gì.

Trương Liễm đương nhiên cũng nhìn thấy cô, lập tức dừng xe ở cách đó không xa, hạ cửa sổ xuống, móc tay bảo cô đi lên.

Đoạn đường từ quầy bán đồ ăn vặt đến ghế phó lái, nụ cười của Chu Mịch đều dạt dào.

Mới ngồi vào chỗ đã nghe thấy người đàn ông bên cạnh hỏi: “Đợi bao lâu rồi.”

Chu Mịch liếc nhìn đồng hồ, cố ý nói: “Không lâu không lâu, còn chưa đến một tiếng nữa.”

Trương Liễm sang số lái vào trong tiểu khu: “May mà không phải là mùa hè.”

Chu Mịch liếc mắt: “Mùa hè thì sao.”

Trương Liễm nói: “Ngồi đó làm thức ăn cho muỗi.”

Chu Mịch vẫn cười: “Em cũng không ngốc, sẽ xịt thuốc chống muỗi trước.”

Trương Liễm nói: “Ngốc nghếch đợi một tiếng đồng hồ, cũng chẳng kém bao nhiêu.”

Chu Mịch tràn đầy tinh thần phun ra một tiếng “hừ”, vốn định cho anh một đấm, nhưng nghĩ đến anh còn đang lái xe, thế là ép những ngón tay đang rục rịch xuống: “Em muốn để anh nhìn thấy em sớm hơn một chút thì sao chứ, em sợ anh nhớ em quá.”

Trương Liễm cong môi: “Đúng là có một chút.”

Chu Mịch hếch cằm với anh, dương dương tự đắc: “Vậy còn không cảm ơn em? Giúp anh giảm bớt thời gian bị nỗi nhớ giày vò.”

Trương Liễm liếc nhìn cô, ý cười đậm hơn, sau đó lấy một tay ra khỏi vô lăng, bắn lên cái cằm nhỏ đang hếch cao của cô.

Chu Mịch lập tức rụt cổ che lại, trợn mắt nói: “Làm gì vậy!”

Trương Liễm không lên tiếng, giảm tốc độ khi đến dưới lầu nhà Chu Mịch, mặt không đổi sắc đỗ vào chỗ.

Chu Mịch xoa cằm, hận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi.

Sau khi đỗ xe ổn định rồi, Trương Liễm cởi dây an toàn ra, liếc nhìn Chu Mịch không chút sứt mẻ nào: “Xuống thôi.”

Chu Mịch ngồi ở đó, mắt nhìn về phía trước, không thèm lên tiếng.

Trương Liễm đổi lời dỗ cô: “Quà của em ở sau cốp, còn có của bố mẹ em nữa.”

Chu Mịch vẫn phớt lờ.

Môi của Trương Liễm càng ngày càng cong hơn, nghiêng người ghé qua.

Chu Mịch lập tức quay mặt về phía cửa sổ xe bên mình, còn phồng má, vẻ mặt “Bé đây đang bực mình đấy”.

Trương Liễm cố ý ra vẻ không hiểu: “Sao vậy này.”

Chu Mịch nói thầm: “Em đợi anh lâu như vậy, anh không cảm kích em thì thôi, còn làm đau em.”

Trương Liễm hỏi: “Đau ở đâu?”

Chu Mịch lại giương cằm lên, chỉ vào đó: “Ở đây.”

Trương Liễm cong môi, trực tiếp hôn lên nơi cô ra hiệu.

Động tác rất nhanh còn không kịp đề phòng, có hơi ngưa ngứa, Chu Mịch kinh ngạc hít ngược một hơi, nhìn về phía anh, lại không kìm được cười thành tiếng khanh khách.

Ánh mắt Trương Liễm hơi mang ý phán đoán: “Chắc là không đau nữa rồi nhỉ?”

Lông mày tinh tế của Chu Mịch cong cong, lơ đãng cắn môi, tà tâm nổi lên, được nước lấn tới: “Bây giờ cảm thấy miệng có hơi đau.”

Hai người triền miên hôn trong xe một lúc mới lần lượt xuống xe.

Chu Mịch cầm túi quà thuộc về mình, cùng Trương Liễm trước sau lên tầng.

Vị “con rể tiêu chuẩn” ván đã đóng thuyền này đương nhiên nhận được nghi lễ hoan nghênh đến từ bố Chu mẹ Chu đứng ở hai bên huyền quan, cuối cùng vẫn là Chu Mịch gào lên: “Hai người đừng chen ở đây nữa! Con không thay giày được này!” Hai vị trưởng bối mới hậm hực đi ra xa.

Thời gian bữa tối, bố Chu mỉm cười rót rượu cho Trương Liễm, Chu Mịch đang cắn miệng cốc cốc nước ngọt của mình, nhìn thấy vậy, cô không khống chế được cười thấp một tiếng.

Ánh mắt của bố mẹ tràn đầy chất vấn nhìn về phía cô.

Chu Mịch vội vàng ngậm miệng, căng chặt hai môi, lắc đầu: “Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một bài đăng nhìn thấy trên Weibo sáng nay.”

Trương Liễm liếc cô, lộ ra nụ cười ôn hòa tao nhã, cố ý làm khó: “Sao lại không nói ra cùng vui một chút.”

Chu Mịch nghẹn lại, lừ mắt nhìn anh.

Thấy đôi trẻ cứ mắt qua mày lại, chỉ hận không thể coi đối phương là thức ăn, Thang Bồi Lệ dày công chuẩn bị cả một buổi chiều không khỏi chế giễu: “Hai con nhìn xuống bàn nhiều một chút, trên mặt đối phương làm gì có thức ăn.”

Bố Chu cười ha ha.

Chu Mịch hơi đỏ mặt, cúi đầu tiếp tục gặm sườn chua ngọt trong bát.

Thang Bồi Lệ đi bê canh đã hầm xong ra, hỏi: “Có phải hai đứa nuôi mèo không?”

Chu Mịch gật gật đầu: “Vâng, nhận nuôi một con mèo lưu lạc, có phải siêu đáng yêu không?”

Thang Bồi Lệ nhìn con gái một cái: “Bản thân con còn không tự lo được, còn nuôi thêm mèo.”

Chu Mịch vừa định phản bác, Trương Liễm đã mỉm cười nói: “Là cháu đưa Chu Mịch đi nhận nuôi.”

Thang Bồi Lệ không biết nói gì: “…”

Chu Mịch lập tức hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang: “Hơn nữa sao con lại không lo được rồi, cho dù con tự mình không lo được, còn có Trương Liễm giúp đỡ mà.”

Thang Bồi Lệ nghẹn lời vài giây, kéo cánh tay chồng mình: “Được được, nói không lại con, con có bạn trai con giỏi, mẹ cũng có, ai không có chồng chứ! Chu Hưng, giúp tôi nói con gái ông đi!”

Cả bàn đều cười vang.



Lần lượt tắm rửa xong, Chu Mịch ngồi về trước bàn, tham dự cuộc họp video chạy lại slide với các thành viên trong tổ, Trương Liễm cũng mở máy tính ngồi trên giường trả lời email, hai người yên ổn vô sự, không làm phiền nhau.

Khi không chen lời vào được, Chu Mịch sẽ chống má nghiêng đầu, lén nhìn bạn trai hết sức chuyên chú của mình.

Lần này người đàn ông không mặc quần áo ngủ có kích cỡ túng quẫn của bố nữa, mà là quần áo ở nhà của anh, rõ ràng chỉ là áo phông đen và quần ca rô rất đơn giản, nhưng lại bị dáng người thon dài và ngũ quan tuấn kiệt của anh làm cho vô cùng nổi bật.

Có lẽ là phát giác được cô đang nhìn trộm, Trương Liễm có xu hướng ngước mắt lên.

Chu Mịch vội vàng quay đầu, dẫn đến biên độ động tác của thân trên có hơi lớn, dây tai nghe tình cờ quấn lên cánh tay, bị cô nhất thời kéo ra khỏi rắc cắm trên máy tính.

Cô “a” một tiếng, lo lắng không yên tìm đầu cắm.

“Sao vậy”” Trương Liễm hơi nhổm người dậy.

Cuộc thảo luận rõ ràng đang ồn ào huyên náo trong video lập tức im lặng như tờ.

“Vừa nãy là tiếng của Fabian sao?” Có người hỏi.

“Hình như là vậy.”

“Ha ha ha.” Có người cười khan: “Trùng hợp vậy sao?”

“Bây giờ mấy giờ rồi?”

“Mười giờ rồi.”

“Rất bình thường rất bình thường ha ha ha.”

“Chào buổi tối Fabian…” Có người nhanh chóng vào vai diễn, thân thiết chào hỏi.

Trương Liễm bình tĩnh không vội, nhả chữ tùy ý: “Chào buổi tối, các vị.”

Mọi người đều sôi nổi trả lời.

Theo sát đó là một khoảng trầm mặc, AM chủ trì cuộc họp video đưa ra đề nghị: “Hay là chúng ta chạy nửa tiếng nữa rồi kết thúc? Đừng làm phiền… Người ta nghỉ ngơi.”

Mọi người lại không hẹn mà cùng cười phụ họa: “Ừ”, “Được đó”, “Có thể”, “Đúng”…

Mặt Chu Mịch đỏ lựng, lập tức mạnh bạo nhét rắc cắm của tai nghe vào.

Thế giới cuối cùng cũng hồi phục lại sự yên lặng.

Chu Mịch ngồi ngay ngắn lại, tắt mic của mình đi, nhìn Trương Liễm ho khan hai tiếng, cười gượng: “Xin lỗi nhé.”

Trương Liễm nhìn cô chăm chú, một lúc sau, anh hơi chau mày, hỏi: “Ngày mai các em có đề án?”

Chu Mịch gật đầu: “Ừm, chín rưỡi ngày mai.”

Trương Liễm nói: “Giúp anh chuyển lời.”

Chu Mịch chớp chớp mắt: “Cái gì?”

Anh giống như một giáo sư nghiêm khắc, đang đốc thúc học sinh làm đề án tốt nghiệp: “Đừng có nửa tiếng gì cả, chạy cho anh đến khi hoàn mỹ mới thôi.”

Chu Mịch ngoan ngoãn đáp: “… Được.”

Mà cô chỉ dám gõ chữ nói.

Sau khi gửi vào khung trò chuyện, trong tai nghe lại trở nên yên tĩnh một lần nữa.

Một hồi lâu sau, có nhà tạo hình mỹ thuật mới hỏi: “Tai nghe c*m v** rồi sao? Minnie.”

Chu Mịch gõ chữ: [Ừm]

Giọng điệu của nhà tạo hình mỹ thuật như quyền đấm cước đá: “#$%@{*&….”

Chu Mịch vô thức cười ngã ra bàn.

Hơn mười hai giờ, Chu Mịch mới tắt máy tính, lười biếng vươn vai, di chuyển từ trên ghế lên giường.

Mà Trương Liễm đã đang đọc sách.

Cô khom lưng đến bên cạnh anh: “Ha lô lô, em đến ngủ đây!”

Trương Liễm đặt sách xuống.

Chu Mịch dính lên khuỷu tay anh.

Trương Liễm để sách sang một bên, giơ tay kéo cô vào lòng, mặt đối mặt: “Bận xong rồi?”

Chu Mịch gật đầu hai cái thật mạnh: “Ừm, ừm, nhìn thấy nhân viên cần cù tận tụy không quản ngày đêm làm việc như vậy, anh có thưởng gì không?”

Đầu mày Chu Mịch hơi chau lại: “Em muốn thưởng gì.”

Rõ ràng sắc mặt đứng đắn mà giao tiếp, nhưng một tay anh đã xoa nhẹ ở sau eo cô, dần dần hướng xuống dưới, trên da thịt cô có những ổ khóa mật mã không một ai biết, mà anh lại nắm trong lòng bàn tay, luôn có thể giải khóa một cách quen thuộc.

Chu Mịch bỗng chốc như mắc phải bệnh mềm xương, không thẳng được eo trong lòng anh.

Khi tước vũ khí nằm thẳng ra, cô rầm rì: “Lần này trong nhà cũng không có cái đó.”

Trương Liễm nói: “Không sao, anh mang rồi.”

Chu Mịch chun mũi lại: “Anh còn có chuẩn bị mà đến sao?”

Trương Liễm cười nhạt: “Lúc trở về cho mèo ăn thuận tay cầm theo.”

Chu Mịch giả bộ yên tâm víu lên anh, sau đó khi anh phủ người qua hôn cô, cô mới thật thà nói vô cùng khẽ: “Em lừa anh đấy, thật ra em cũng có.”



Khi nằm nghiêng ôm lấy nhau một lần nữa, Chu Mịch vừa lòng thỏa ý cọ cọ vào trong lòng người đàn ông, tìm kiếm tư thế thoải mái nhất, giống như muốn đóng quân lâu dài ở trong đó.

Trương Liễm không nhịn được dùng cánh tay kìm chặt cô.

Chu Mịch bị ôm chặt, lập tức dùng nắm đấm cảnh cáo.

“Em sắp bị nghẹn chết rồi…” Cô nghiến răng kháng nghị.

Lồng ngực Trương Liễm chấn động phát ra tiếng cười ở tần số thấp: “Đây không phải như em mong muốn sao?”

Quẫy một lúc, anh mới buông cô ra: “Ngủ đi, ngày mai em còn phải đề án.”

Khóe môi Chu Mịch cong lên, ngón tay khẽ gõ gõ ở sau lưng anh như đang đánh đàn, trái tim tràn đầy tình cảm ấm áp: “Được, ngủ ngon.”

Lẳng lặng ôm nhau, Chu Mịch đột nhiên nhớ ra gì đó, cả người khựng lại, tiếp đó khẽ giọng nói: “Hình như em quên một chuyện.”

Trương Liễm chống cằm lên trán cô: “Cái gì?”

Chu Mịch hắng cổ họng, vô cùng trịnh trọng: “Hôm qua em đáp ứng với anh ngày nào cũng nói em yêu anh, hôm nay quên nói rồi.”

Trương Liễm nói: “Ồ, vậy thì nói đi.”

Chu Mịch nhất thời đưa ra điều kiện: “Anh nói trước rồi em nói.”

Trương Liễm bình tĩnh khiếu nại: “Anh cũng không đáp ứng với em ngày nào cũng nói.”

Chu Mịch bắt đầu quấy nhiễu không buông như hộp băng cát-sét: “Cứ muốn anh nói cứ muốn anh nói cứ muốn anh nói…”

Trương Liễm không có cách nào với cô: “Được thôi, Chu Mịch, anh yêu em.”

Chu Mịch lập tức tràn ra tiếng cười có hàm lượng đường rất cao, lại bạc tình trong vài giây, giọng lạnh nhạt như người máy: “Ồ, em cũng yêu anh.”

Anh nghe ra được, nhéo một cái lên eo cô, đau đến nỗi Chu Mịch khẽ kêu lên, trở tay nhéo lại anh.

Tuy rằng diện tích chiếc giường nhỏ có hạn, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tình hình chiến sự đang giằng co.

Mà kết quả cuối cùng quả nhiên là, không đấu lại.

Khi bị giam cầm dưới thân người đàn ông, Trương Liễm nhìn xuống cô: “Nói lại, nghiêm túc nói.”

“Em không.” Vẻ mặt cô thà chết cũng không chịu khuất phục nghiêng đầu.

“Không thì đừng có ngủ.” Anh dù bận vẫn ung dung.

Lần này Chu Mịch không có cách nào, một lúc sau, cô ngoảnh mặt lại, trong mắt vụt qua tia giảo hoạt: “Anh lại gần một chút.”

Trương Liễm nghiêng qua.

Cô dán lên tai anh, giống như đang gầm thét trên ngọn núi yên tĩnh, mỗi một chữ đều kéo một hơi thật dài, khẩu âm tương tự tiếng Thiểm Tây: “Trương… Liễm… Em… Yêu… Anh…”

Trương Liễm bị chọc cười, bất lực hôn hôn lên má cô, cuối cùng nghiêm túc mà đứng đắn trả lời: “Anh cũng yêu em.”
 
Truyện Cổ Tích Dung Tục
Chương 82: Ngoại truyện 6


<i>Ngoại truyện 6: Vì yêu mà hoàn lương</i>

Mùa hè thứ ba kể từ khi vào Austar, Chu Mịch chính thức từ SAE thăng chức lên AM, hạng mục CNY do cô quản lý phụ trách đầu năm đã lọt vào tầm ngắm của rất nhiều phương tiện truyền thông trực tuyến do phần trình bày video xuất sắc, giành được số liệu và doanh số bán hàng không tầm thường cho nhãn hàng.

Từ việc trao đổi chỉnh lý lại yêu cầu của khách hàng, hoàn thành bản thảo đề án báo giá, đến việc chuẩn bị vật liệu, phát triển truyền bá sau này, cùng với công việc báo cáo cuối cùng, các phân đoạn Chu Mịch đều càng ngày càng thuận buồm xuôi gió, tay nghề thành thạo.

Trừ việc đó ra cô còn bắt đầu dẫn dắt thực tập sinh, thỉnh thoảng được bọn họ trúc trắc mà cảm kích gọi một câu “Chị Mi”, Chu Mịch đều có cảm giác hoảng hốt như thời không đan xen, còn cười nhạt trả lời “Chuyện nhỏ thôi”.

Nhưng vào ngày khoản lương tháng đầu tiên sau khi thăng chức được chuyển vào tài khoản, cô vẫn nhảy vòng quanh trước mặt Trương Liễm hô to “Phát tài rồi phát tài rồi em phát tài rồi” như một cô bé nhận được món quà lớn từ trên trời rơi xuống.

Trương Liễm bị cô chọc cười: “Lương tháng chưa đến hai vạn cũng bị em rống với khí thế như hai trăm vạn vậy.”

Chu Mịch thở mạnh bằng mũi: “Hừ, nhà tư bản kiếm tiền như nước như các anh không thể hiểu được niềm vui của giai cấp vô sản chúng em.”

Hợp đồng thuê nhà vừa hết hạn, cô đã trả phòng chuyển về Hoa Quận, lúc này hai người đang ngồi ở ban công lớn ngoài phòng khách hóng gió đêm, ngoài ra còn có một con mèo.

Mifaso so với trước kia như một chú mèo khác hoàn toàn, đang yên đang lành một cô nhóc đáng yêu gầy gò lanh lợi bị nuôi thành bé mập tròn vo như trong “Loài mèo trả ơn”, còn luôn dính người, tìm được cơ hội là làm ổ trong lòng Trương Liễm hoặc Chu Mịch.

Chu Mịch dùng lưng cong của cô nhóc làm giá đỡ điện thoại, thưởng thức số dư trong tài khoản của mình một lúc, cuối cùng ngước mắt lên, làm ra vẻ người có tiền: “Ngày mai em mời anh ăn cơm, anh muốn đi đâu cũng được.”

Trương Liễm liếc cô: “Được đấy.”

Chu Mịch hỏi: “Đi đâu.”

Trương Liễm thuận miệng báo tên một nhà hàng đồ Tây.

Chu Mịch nghi ngờ híp mắt lại, sau khi tìm kiếm thì lập tức bùng nổ: “Mẹ! Trung bình mỗi người hai nghìn tám, em lập tức hối hận cộng thêm trở mặt.”

Trương Liễm thấy vậy thì cười: “Không phải em nói đi đâu cũng được sao?”

Chu Mịch: “Anh không thể thương cảm nhân viên kiếm tiền không dễ dàng sao?”

Trương Liễm nói: “Bộ phận tài vụ công ty anh phát tiền cũng không dễ dàng.”

Chu Mịch dùng ngón cái và ngón trỏ so một khe hở nhỏ: “Vậy tốt xấu gì cũng có một ít phù sa không chảy ruộng ngoài không phải sao?”

Trương Liễm cong môi: “Cũng đúng.”

Chu Mịch gãi cằm Mifaso, lẩm bẩm nói: “Anh Liễm Liễm.”

“Hửm?” Trương Liễm lại nhìn qua, trong mắt ngập ý cười.

Từ khi hồi phục về trạng thái sống chung, cô bắt đầu đặt cho anh càng nhiều những biệt danh và tên riêng khác nhau.

Đương nhiên, anh cũng vô cùng hưởng thụ việc này.

“Ăn thì ăn thôi.” Cô không tình nguyện: “Anh muốn ăn thì ăn thôi, không phải chỉ là một bữa ăn hết gần nửa tháng lương thôi sao, em cũng không phải là người keo kiệt bủn xỉn, suy cho cùng đều là người một nhà, ai ăn mà chả thế, bản thân mình cũng không phải là không ăn, cộng vào cũng chỉ hơn năm nghìn thôi, em cũng muốn mở mang một chút xem đồ ăn có giá bình quân hơn hai nghìn có dáng vẻ thế nào…”

Trương Liễm cười một tiếng, cắt ngang: “Em niệm kinh sao.”

Chu Mịch lập tức ngậm miệng, đôi mắt to nhìn loạn.

“Được rồi, anh mời em, sau khi em thăng chức thì ăn ở nhà một bữa, ngày mai coi như là chính thức chúc mừng.”

Chu Mịch lập tức vui mừng hớn hở: “Sếp, ngài khách sáo quá đi, làm người ta có hơi xấu hổ rồi.”

Trương Liễm lại cứ bó tay trước dáng vẻ giở trò xấu còn được hời của cô, ngước mắt lên: “Qua đây.”

Chu Mịch cúi đầu: “Mifaso còn đang ở trên người em này.”

Trương Liễm nói: “Đặt xuống.”

Chu Mịch sờ sờ lỗ tai nhỏ của cô nhóc, lưu luyến không rời ngồi xổm để nàng xuống đất, mới đi đến trước mặt Trương Liễm.

Trương Liễm vỗ vỗ lên đùi: “Ngồi.”

Chu Mịch đứng đó không động: “Anh muốn kiểu ngồi nào?”

Trương Liễm: “Cái này cũng phân ra sao?”

Chu Mịch đếm ngón tay: “Đúng vậy, có nhiều lựa chọn lắm… Loại một, ngồi nghiêng, loại hai, ngồi mặt đối mặt, loại ba, ngồi quay lưng lại, anh đừng hòng nhìn thấy em.”

Trương Liễm nghĩ một lúc, cuối cùng nói: “Em thích ngồi thế nào thì ngồi thế đấy đi.”

Chu Mịch trực tiếp chọn loại hai, còn thuận thế ôm lấy cổ anh, không buông tay ra nữa.

Ý cười của Trương Liễm chạy thẳng lên chân mày, gần trong gang tấc: “Hóa ra em thích nhất loại này.”

Chu Mịch không hề phủ nhận: “Đúng vậy, tư thế ngồi này có thể nhìn thấy anh, còn có thể hôn được anh.”

Nói xong cô thình lình tập kích, nhanh chóng chứng minh đạo lý thứ hai bằng hành động thiết thực.

Trương Liễm khẽ cười, hai tay vòng lấy cô, mạnh mẽ kéo cô về phía trước, để hai người không còn một khe hở nào.

“Anh cũng thích loại này nhất.”

Nụ hôn của anh càng sâu hơn.



Ngày hôm sau, Trương Liễm đưa cô đến một nhà hàng như cung điện nguy nga trong không trung, sau khi đến nơi Chu Mịch mới biết, phòng bao hai người của nhà hàng phải đặt trước, hơn nữa mỗi buổi tối chỉ tiếp đón hai bàn.

Đèn treo trên đỉnh đầu rủ xuống như vô số mặt trăng tròn nhỏ, bên ngoài cửa sổ sát đất là dòng sông có thể so với dải ngân hà, kiến trúc mang tính biểu tượng của trung tâm thành phố đứng sừng sững bên bờ, muôn màu muôn vẻ, lấp lánh rạng rỡ như bảo tháp ngọc trai.

Sau khi món thứ ba được đưa lên, Chu Mịch đưa miếng nấm cục trắng trong chiếc đĩa nhỏ vào miệng, liếc nhìn cô gái xinh đẹp mặc lễ phục màu đen đi vào để kéo đàn violin: “Đây là nơi những người thượng lưu ăn cơm hàng ngày sao?”

Trương Liễm cười: “Cũng không thật sự có người ngày nào cũng đến ăn.”

Chu Mịch nhìn anh, nhỏ giọng: “Vậy bình thường nên đến ăn lúc nào?”

Trương Liễm yên tĩnh hai giây: “Lúc cầu hôn.”

Chu Mịch cong môi, không thể tin được: “Hả? Thật sao?”

Trương Liễm nói: “Ừm.”

Chu Mịch nhấp một ngụm rượu, giống như tiếc nuối: “Nhưng chúng ta… Đã hoàn thành quy trình này rồi.”

Trương Liễm ừ một tiếng: “Lúc đầu đã chuẩn bị hẹn em đến đây cầu hôn.”

Chu Mịch phỉ nhổ, thực ra khóe môi đã giương lên rất cao: “Anh lỗi thời quá đi.”

Trương Liễm liếc nhìn màn đêm đầy nước và đèn ngoài cửa sổ: “Ở đây không tốt sao?”

“Tốt thì tốt, nhưng em càng thích kiểu trước đó hơn, chính là tâm huyết dâng trào, cũng không kịp đề phòng…” Một tay cô chống má: “Giống như điểm đó đột nhiên tới rồi, thời cơ khó gặp, nhất định phải nắm lấy, như vậy càng có cảm giác nghi thức hơn cảm giác nghi thức anh hiểu không? Em cảm thấy tất cả những chuyện liên quan đến yêu và được yêu đều xuất hiện chớp nhoáng, tùy cơ ứng biến, như ngựa hoang thoát cương.”

Trương Liễm gật đầu, tán đồng cách nghĩ này.

Hai người nhìn nhau cười.

Một giây sau, Trương Liễm đột nhiên mở miệng: “Mười lăm tháng này chúng ta đi đăng ký kết hôn đi?”

Giọng điệu của anh bình tĩnh như ngày thường, nhưng đủ làm cằm của Chu Mịch như trật khớp: “Hả?”

Trương Liễm cười: “Hả cái gì?”

Một tay Chu Mịch sờ thái dương, lỗ tai đã đỏ lên vì bất ngờ: “Thì là đột ngột quá.”

Trương Liễm nhìn cô: “Em nói mà, đột ngột càng có cảm giác nghi thức hơn cảm giác nghi thức.”

Cô gái kéo đàn violin chú ý đến động tĩnh bên này, rất thức thời dừng bản nhạc lại, tạm thời rời khỏi phòng bao.

“Vậy…” Gương mặt của Chu Mịch cũng nóng lên theo đó, cả người thiếu tự nhiên: “Đợi một chút nhé…”

Cô để thìa bạc xuống, hai tay cầm điện thoại lên, vẻ mặt trang trọng: “Em phải xem xem ngày đó có tốt, có hợp để kết hôn không đã.”

Trương Liễm bất lực: “Em mê tín thật.”

Chu Mịch trừng mắt nhìn anh: “Anh hiểu cái gì, tận cùng của khoa học là huyền học, không phải là mê tín.”

Trương Liễm dựa về sô pha: “Được thôi, em cứ từ từ xem.”

Chu Mịch vui vẻ lướt màn hình, bỗng chốc cười hì hì thành tiếng: “Hình như cũng không tồi.”

Ánh mắt của Trương Liễm có thêm vài phần thâm thúy khi hiểu rõ.

Chu Mịch càng cười càng tươi, giống như gợn nước nhẹ nhàng trong cơn gió: “Xem ra lúc đầu chúng ta cũng hẹn vào một ngày tốt.”

Trương Liễm không chớp mắt cười cùng cô.

Thuận tiện liếc qua những ngày gần đó, thế mà đều không tốt bằng ngày mười lăm, Chu Mịch càng cảm thấy vui vẻ, ấn tắt điện thoại, nghiêng đầu nhìn anh: “Thật sự muốn đăng ký kết hôn sao?”

Trương Liễm gật gật đầu: “Đến lúc rồi.”

Chu Mịch đột nhiên âm trầm khuyên răn như bà đồng nhỏ: “Kết hôn rồi là rất khó đổi ý đấy nhé, người từng có chủ nghĩa không kết hôn.”

Trương Liễm nói: “Anh không sao cả, ngược lại là em, không phải nói muốn đợi một hai năm nữa sao?”

Chu Mịch nói: “Ai biết em lại xuất sắc được thăng chức trước thời hạn chứ, mục tiêu em đặt ra cho mình là ngồi lên chức AM rồi mới kết hôn với anh, trở thành một leader nhỏ, như vậy mới xứng với MD lớn hơn một chút.”

Trương Liễm chau mày: “Công ty có người cảm thấy chúng ta không xứng đôi?”

Chu Mịch bĩu môi: “Ai mà biết được.”

Thần sắc Trương Liễm nghiêm túc hơn: “Cho dù không có những chuyện trước đây, anh cũng sẽ bị em thu hút.”

“Anh cứ nói khoác đi.” Cô lập tức làm ra vẻ mặt “Anh thấy em có tin không”.

Trương Liễm bật cười: “Muốn tin hay không thì tùy.”

Chu Mịch nhanh chóng quét sạch những món ăn tinh xảo trước mặt: “Vậy tối nay chúng ta đi chụp ảnh chứng nhận có được không? Em không muốn chụp ở đó, không sửa được.”

“Bây giờ?”

“Đúng vậy.”

“Em rất xinh đẹp rồi Chu Mịch, đừng có gánh nặng như vậy.”

“Em cứ muốn mà… Suy cho cùng cũng là chuyện cả đời, chắc chắn phải chỉnh ảnh, già rồi lại lấy ra xem đương nhiên phải là bản thân lúc hoàn mỹ nhất.” Cô bắt đầu nũng nịu công kích, vừa đong đưa cánh tay anh: “Ngay hôm nay, ngay bây giờ, chính là xuất hiện chớp nhoáng, như ngựa hoang thoát cương, tùy cơ ứng biến.”

Trương Liễm bị lý do của cô lấy lòng, đồng ý với hành động cố tình gây sự nghe có vẻ có lý này.



Giữa tháng, Chu Mịch xin nghỉ một ngày, cùng một ngày ấy, Trương Liễm cũng không đến công ty, hai người đồng thời biến mất làm Austar xôn xao rối rắm.

Nói là xôn xao rối rắm, nhưng mọi suy đoán cũng không có gì ngoài hai kiểu:

Một – Đi đăng ký kết hôn rồi;

Hai – Đi kiểm tra thai sản rồi.

Đợi đến buổi tối, dũng sĩ hóng chuyện tuyến đầu – Nguyên Chân, lại độc mã lên trước tag đương sự ở trong nhóm lớn: [@Fabian @Austar – Minnie hôm nay đi làm gì rồi, thành thật khai ra, có phải đi cái đó không?]

Mọi người cùng nhau phụ họa, ngồi đợi tin mừng.

Trương Liễm ló đầu ra trước, nhìn có vẻ bình tĩnh: [Cái nào?]

Nguyên Chân gửi đến một meme rất hợp thời: [Hai vị này người thật sự hy vọng hai vị kết hôn vô cùng nhiều.]

Trương Liễm vẫn nhẹ nhàng bâng quơ, quăng ra tin tức nặng trịnh: [Ừ.]

Trong nhóm bắt đầu điên cuồng spam “aaaaaaaaaaaaaaaa”, kêu la không ngừng hàng chữ có độ dài không khác gì dây pháo.

May mà giám đốc bộ phận sáng tạo ý tưởng nói chen vào ở trong nhóm, kết thúc hành động lại giống tập thể này: [@Fabian sao anh lại không đăng lên vòng bạn bè? Giấu sâu quá rồi, không sợ vợ sếp không vui sao???]

<i>(*Lại giống: Hiện tượng một số đặc điểm của tổ tiên xa xăm bỗng nhiên lại xuất hiện ra ở con cháu: Người có đuôi là một trường hợp lại giống, chứng tỏ nguồn gốc động vật của loài người. Câu này ý chỉ mọi người trong công ty cứ kêu như động vật🙂)).)</i>

Trương Liễm ở trong nhóm: [Cảnh cáo mấy người, đừng gọi cô ấy là vợ sếp.]

Có người hỏi: [Vậy gọi là gì?]

Một người khác gào lớn: [Gọi sếp! Từ nay Austar đổi chủ!!!]

Chu Mịch một tay ôm bó hoa lớn, một tay xem trộm mọi người trong nhóm nói chuyện trực tiếp dừng lại vì câu này, cười lớn đến nỗi không đi nổi nữa.

Buổi sáng từ khi cầm sổ hộ khẩu và ảnh chứng nhận vào cục dân chính, đến tối ăn cơm rồi sóng vai đi dạo về nhà, mặt cô đều cứng cả rồi.

Trương Liễm cũng cười, gõ chữ: [Trước đây gọi thế nào, sau này vẫn gọi như thế.]

Lại bổ sung lý do: [Tôi không muốn để Minnie nghe như vật phụ thuộc của tôi.]

Vừa gửi đi, cánh tay đã bị Chu Mịch dùng bó hoa đánh một cái, Trương Liễm cụp mắt: “Sao vậy?”

Chu Mịch hừ một tiếng: “Chỉ anh biết nói.”

Trương Liễm nói: “Không nói rõ ngay từ đầu sau này thành nếp rồi thì không hay.”

Chu Mịch: “Nếp gì chứ, nếp mà sau này em ở công ty cáo mượn oai hùm, bá đạo đi ngang như con cua sao?”

Trương Liễm hỏi: “Em muốn như vậy?”

Chu Mịch: “Còn lâu mới muốn.” Cô ngẩng mặt lên, mí mắt xinh đẹp chớp động hai cái: “Nhưng em muốn đặc quyền khác.”

Trương Liễm nhìn cô chăm chú: “Cái gì?”

“Thì…” Cô chu cao môi, mặt hơi đỏ, lẩm bẩm: “Mỗi ngày đều được đóng dấu riêng*.”

<i>(*Dấu đỏ riêng cho lãnh đạo.)</i>

Trương Liễm cười thấp một tiếng, như cô mong muốn.

Lại nhìn trong nhóm, không ngoài dự đoán, lại là một tràng dài “Ý…”, “No rồi no rồi bữa đêm hôm nay không cần gọi nữa rồi”, “Tui thật sự là được nuôi lớn bằng cẩu lương”, “May mà mình không biết chữ”, “Từ nay Austar đổi tên thành lò giết chó”, “Những ngày tiếp theo phải sống thế nào”…

Sau khi về nhà, Trương Liễm lựa chọn công khai tin tức mình đã kết hôn.

Tấm ảnh chứng nhận trên nền đỏ của hai người được anh thản nhiên công bố trên vòng bạn bè, đồng thời cũng là lần đầu tiên Chu Mịch chính thức xuất hiện với hình thức lộ cả mặt, mọi người đều biết đến.

Một đôi bích nhân, nụ cười tươi đẹp, xứng đôi như được ông trời tác hợp.

Cho dù không phối thêm chữ, trạng thái rõ ràng này cũng như bom nổ dưới nước, chấn động nhãn cầu, làm vòng xã giao của Trương Liễm đất rung núi chuyển.

Có thể là soi mói, có thể là chúc phúc, nhưng đều là râu ria không quan trọng; có người coi nó như bị phán tội trạng, có người thấy như kết cục cuối cùng, mà có người lại coi là một tấm vé thông hành và giấy phép để bước vào và đón nhận một tình yêu sâu hơn.

Văn Lương Tài rất nhanh đã nhảy ra, gửi bài này vào trong nhóm bạn cùng phòng: [???? Hôm nay không phải là cá tháng tư mà?]

Một người bạn cùng phòng khác cũng cảm thấy bất ngờ: [Xem rồi, không phải.]

Văn Lương Tài: [@Trương Liễm! Trò chơi nhân gian chủ nghĩa không kết hôn cô độc đến già đã nói đâu rồi, bây giờ mới được bao lâu chứ, đã thỏa hiệp trước hiện thực rồi?]

Trương Liễm phủ nhận: [Sao lại là thỏa hiệp trước hiện thực được.]

Văn Lương Tài hỏi: [Vậy thì là gì?]

Trương Liễm trả lời năm chữ lời ít ý nhiều: [Vì yêu mà hoàn lương.]
 
Truyện Cổ Tích Dung Tục
Chương 83: Ngoại truyện 7


<i>Ngoại truyện 7: Sự bất diệt do vô số rung động xâu chuỗi mà thành</i>

Đồng thời, Chu Mịch cũng đăng giấy đăng ký kết hôn của hai người lên vòng bạn bè, còn có ý đồ riêng chia làm hai bản công khai đối ngoại.

Phiên bản để đồng nghiệp và phụ huynh nhìn thấy vô cùng văn nghệ, cũng vô cùng đứng đắn, không hề ảnh hưởng đến hình tượng đối ngoại của cô: “Không phải là kết cục của chuyện cổ tích, là bắt đầu của chương tiếp theo.”

Mà lời bài đăng lên cho bạn thân lại mang ý nghịch ngợm mãnh liệt: “Từ nay về sau, lên công ty làm việc, về nhà làm…”

Hạ Diệu Ngôn xông lên vị trí đầu tiên bình luận điền vào chỗ trống: “Ông chủ! [Khinh bỉ][Khinh bỉ].”

Một người bạn tốt khác tên Nhuế Nhuế hỏi: “Có ý gì?”

Hạ Diệu Ngôn trả lời: “Long trọng giới thiệu một chút, anh đẹp trai trong giấy đăng ký kết hôn này là ông chủ của Mịch Tử.”

Nhuế Nhuế: “Ở Austar?”

Hạ Diệu Ngôn: “Đúng.”

Nhuế Nhuế dựng ngón cái: “Trâu bò.”

Bạn thân ồn ào một trận trong nhóm, trêu chọc Chu Mịch “tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi”, cưỡng chế cô phát lì xì để mọi người cùng dính chút không khí vui mừng.

Chu Mịch hỏi: [Mọi người muốn cố định hay ngẫu nhiên?]

Nhuế Nhuế nói: [Ngẫu nhiên, coi như là tung hoa cưới, ai giành được nhiều nhất thì là người kết hôn tiếp theo.]

Hạ Diệu Ngôn: [Như vậy cũng quá k*ch th*ch quá nguyền rủa người khác rồi đi.]

Nhuế Nhuế phụt cười: [Ha ha ha ha ha.]

Hạ Diệu Ngôn đề nghị: [Hay là trực tiếp cho Nhuế Nhuế đi, nó cũng sắp rồi, yêu được bảy năm rồi còn gì.]

Nhuế Nhuế: [Tao còn sớm lắm, còn đang trong thời kỳ phấn đấu, không vội kết hôn.]

Nhưng Chu Mịch vẫn lì xì cho cô ấy một bao, Nhuế Nhuế cũng không khách khí vui vẻ nhận lấy.

Nhuế Nhuế hiếu kỳ: [Mịch Mịch ông chủ của chúng mày bao nhiêu tuổi rồi?]

Chu Mịch trả lời: [Ba mươi lăm.]

Nhuế Nhuế vô cùng kinh ngạc: [Tao còn tưởng cùng lắm là hơn ba mươi, nhìn trẻ quá.]

Chu Mịch: [Đúng vậy, bề ngoài của người này vô cùng có tính lừa gạt.]

Tán dóc trên trời dưới biển cùng đám bạn một lúc, Chu Mịch bò trên giường cười đến nỗi run rẩy cả người, bắp chân lắc lư.

Trương Liễm khom người ghé đến bên cạnh cô từ lúc nào, cô hoàn toàn không biết.

“Vui như vậy sao?” Người đàn ông vừa tắm xong, giọng nói còn mang theo một chút lười nhác ẩm ướt.

Chu Mịch lật người nằm thẳng, dùng hai ngón trỏ kéo cao khóe miệng: “Đúng vậy, anh nhìn xem, em sắp cười đến nỗi đơ cả môi rồi.”

Trương Liễm cười vì cách dùng từ của cô, thân mật nhéo nhéo má cô.

Chu Mịch lại cầm điện thoại lên, lướt lại nhật ký trò chuyện trước đó diễu võ dương oai với anh: “Anh xem em dự đoán như thần chưa, đến tiệm ảnh chụp ảnh trước, còn chỉnh đến nỗi không có gì để xoi mói, bạn em đều khen anh trẻ trung đẹp trai này.”

Trương Liễm mặt không đổi sắc: “Không liên quan gì đến chỉnh ảnh, là anh vốn dĩ đã trẻ trung đẹp trai rồi.”

Chu Mịch nôn khan một tiếng.

Trương Liễm không đánh giá gì về phản ứng khoa trương của cô, ngồi về bên của mình, cũng mở vòng bạn bè của Chu Mịch lên.

Qua một lúc, anh hừm một tiếng: “Em còn đăng hai bản?”

Chu Mịch trả lời: “Đúng vậy, một bản đối nội, một bản đối ngoại.”

Trương Liễm tiếp tục hỏi: “Sao anh đều nhìn được cả hai bản?”

Chu Mịch nói: “Anh là người duy nhất kiêm cả nội lẫn ngoại.”

Trương Liễm bắt đầu trịnh trọng đọc bản thứ hai, đoạn cuối câu quả nhiên bật ra một tiếng cười: “Từ nay về sau, lên công ty làm việc, về nhà làm…. Ha, sao lại nghĩ đến vậy?”

Chu Mịch cười khặc khặc, lại dựng cổ lên, lớn tiếng nói: “Vậy anh có thừa nhận không?”

Đầu mày Trương Liễm hơi chau lại: “Anh đọc không hiểu đề bài này.”

Chu Mịch liếc anh, ánh mắt sắc bén: “Giả vờ! Cứ tiếp tục giả vờ…”

Ánh mắt Trương Liễm vi diệu: “Vậy thì qua đây.”

Chu Mịch trốn ra xa một chút, phòng bị nhìn về: “Làm gì?”

Trương Liễm nói: “Điền nốt vào chỗ trống.”

Chu Mịch không ưỡn ẹo nữa, chui vào trong cái ôm của anh.



Mùa xuân năm tiếp đó, hôn lễ của hai người được tổ chức ở một thị trấn nhỏ như tiên cảnh ở New Zealand, nơi ấy cỏ xanh như thảm, cây xanh thành rừng, núi tuyết xa xa như sương khói, hiện trường được bài trí bên cạnh một bờ hồ như gương sáng, màu trắng thuần là chủ đạo, khách khứa được mời cũng không nhiều, cơ bản đều là bạn bè thân thích, giản lược mà thanh tịnh.

Chu Mịch một thân váy trắng ngồi cao trên lưng tuấn mã màu đỏ thẫm, giống như công chúa vùng Trung Địa mang trong mình dòng máu tinh linh.

Sau khi được Trương Liễm dắt vào trong, mọi người đồng thời hoan hô, vỗ tay, huýt sáo, một trận sôi trào. Hạ Diệu Ngôn còn kéo căng cổ họng gào lớn “Đẹp quá rồi Mịch Mịch tao yêu mày quá!”.

Hai người mẹ đều không hẹn mà cùng lau nước mắt, lại cong mắt cười nhìn nhau.

Sau khi tuyên thệ trước mặt cha xứ, Chu Mịch cùng Trương Liễm trao đổi nhẫn.

Từ đầu đến cuối hai người đều đang nhịn cười, bởi vì nghi thức quá mức trang trọng, cũng bởi vì nội tâm vui mừng tột độ.

Thời tiết địa phương biến đổi thất thường, khi hôn lễ đi đến hồi kết, mặt hồ đột nhiên xao động vô số đợt sóng gợn, là mưa nhỏ rơi xuống từ trên trời.

Những người lớn tuổi đều đi vào nhà hàng tránh mưa trước, mà đám người trẻ đều chọn ở lại bên ngoài, mở sâm panh, tung hoa cưới, tiếng nhạc không ngừng, nhảy múa không mệt.

Sau khi đưa trưởng bối đi rồi quay lại, Trương Liễm bắt được Chu Mịch còn đang xách váy múa quạt với bạn thân, nghiêng đầu tỏ ý: “Em có muốn đi tránh mưa không?”

“Em không thèm đâu.” Cô gái cởi khăn voan đã ướt đẫm xuống, hưng phấn hô lớn: “Anh biết không! Em cảm thấy mình lúc này chính là nữ chính trong “Đã đến lúc”! Trận mưa này đúng là tuyệt vời! Em yêu chết mất!”

<i>(*“Đã đến lúc”: Phim điện ảnh Anh, phát hành năm 2013.)</i>

Trương Liễm cười cười, cong người nhặt hoa lan Nam Phi trắng thuần bị cô làm rơi trên bãi cỏ lên, cài về lại mái tóc của cô: “Vậy thì đổi bạn nhảy?”

“Tao không làm phiền hai người nữa…. Bai bai…” Hạ Diệu Ngôn tự giác rút lui, đi bắt lấy bạn nhảy khác.

Khúc nhạc vui vẻ như khúc ca ngợi, hai người nhìn nhau cách một làn mưa nhỏ, lông mi dài đều ướt đẫm, giống như hai con vật cùng trầm luân trong nước biển lại nương vào nhau đến khi cập bờ, từ đó về sau hòn đảo này chỉ thuộc về hai người.

Chu Mịch giơ một tay ra, bên trên là nhẫn kim cương lóng lánh không thể xem nhẹ được: “Em cảm thấy hơi lạnh, hay là chuyển động một chút đi.”

Trương Liễm vội cởi âu phục màu đen, phủ lên cho cô dâu của mình: “Xin lỗi, hôm nay anh vui tới mức có hơi đơ.”

Chu Mịch cười để lộ cả hàm răng, hoàn toàn không để ý lúc này bản thân mình nhìn mê trai đến mức nào: “Có lẽ em cũng thế. Hôm nay anh đẹp trai quá,” Cô khẽ giọng: “Giống kiểu chỉ có trong giấc mộng xuân thời mới biết yêu của em…. Không quá thực tế…”

Cô nghĩ xa: “Hình tượng nam tính. Tuy rằng khi tỉnh lại em thường không nhớ nữa, nhưng hôm nay cảm giác gặp được thực thể rồi, chính là anh, chính là dáng vẻ này của anh! Em cảm thấy giấc mơ của bản thân thành thật rồi.”

Trương Liễm cong môi, không chớp mắt: “Mộng xuân của em đều nhếch nhác như vậy sao, giống như bây giờ?”

Chu Mịch dùng sức gật gật đầu: “Đúng vậy, đều nhếch nhác như vậy, nhưng lãng mạn đến cùng.”

Hai người khiêu vũ trong làn mưa, ăn ý tiến lùi, xoay tròn, ban nhạc ở một bên diễn tấu một khúc nhạc nhẹ nhàng hơn cho đôi cô dâu chú rể này, sự ẩm ướt bất ngờ của cơn mưa làm trời cùng đất, núi cùng nước, trăm hoa cùng đồng cỏ, đều trở nên tươi đẹp và nồng đậm hơn.

Sau khi hôn lễ kết thúc, hai người trực tiếp ở lại nơi này trải qua tuần trăng mật.

Trương Liễm thuê một chiếc xe dã ngoại, đưa Chu Mịch đi trải nghiệm hết một lượt những thứ nên chơi, nhảy dù, suối nước nóng, cáp treo, mê cung, ban ngày thì dạo chơi khắp nơi, giống như xuyên hành qua những bức tranh sơn dầu của Levitan; buổi tối lại đến chỗ rộng dựng lều, ôm nhau nhìn về ngân hà phía xa, sao trời như mũi chỉ tỉ mỉ mà sáng trắng, có thể may bọn họ vào vĩnh hằng màu xanh tím đậm.

<i>(*Isaac Ilyich Levitan là một họa sĩ tranh phong cảnh người Nga gốc Do Thái nổi tiếng. Với những tuyệt tác như Mùa thu vàng hay Rừng bạch dương, Levitan được coi là một trong những họa sĩ Nga nổi tiếng nhất vào cuối thế kỉ 19.)</i>

Đêm trước khi về, Chu Mịch lưu luyến không thôi: “Không muốn đi làm nữa rồi, muốn trồng luôn bản thân ở đây.”

Trương Liễm nhẹ nhàng bâng quơ vạch ra kế hoạch: “Sau khi già rồi thì qua đây ở là được.”

Chu Mịch liếc nhìn anh, cũng vẽ ra bản kế hoạch: “Vậy sau khi quay về phải phấn đấu như thế nào mới có thể định cư ở đây?”

Trương Liễm nghĩ một lúc: “Phấn đấu vì Austar đến khi nghỉ hưu là được.”

Chu Mịch đấm anh: “Người gì vậy, không bóc lột đến một giây cuối cùng là không nghỉ đúng không?”

Trương Liễm nắm tay cô, làm ra vẻ đương nhiên: “Đúng vậy, không phải anh cũng phải xách túi siêu thị cả đời cho em sao?”

Chu Mịch phụt cười: “Sao anh chỉ nhớ câu này thôi vậy.”

Trương Liễm suy nghĩ vài giây: “Có lẽ hôm đó bị làm cho xúc động.”

Chu Mịch không hiểu nghiêng đầu: “Chỉ là lời thuận miệng thôi, cũng bị xúc động sao?”

Trương Liễm nói: “Bởi vì câu đó làm hôn nhân trở về chỉ có hai người, lấy nặng làm nhẹ, trở nên chỉ nặng bằng một túi mua đồ đó thôi. Lần đầu anh nghe thấy cách nói như vậy. Em thật sự rất đáng yêu, Chu Mịch.”

Nụ cười Chu Mịch xán lạn, nói một chữ lại dừng: “Làm ~ gì ~ vậy ~ đột nhiên khen người ta.”

Cô mỉm cười: “Thật ra em cũng nhớ.”

Trương Liễm hỏi: “Nhớ cái gì?”

“Nhớ lời anh nói, có nhiều thứ có thể buộc hai người đã kết hôn vào với nhau, nắm tay chỉ là một hành động thừa mà thôi,” Chu Mịch giơ cao bàn tay đang đan xen của hai người, ngẫu hứng yêu cầu: “Vậy em còn muốn anh một tay xách túi mua đồ, một tay dắt em.”

Trương Liễm hỏi: “Tương lai đồ trong túi trở nên nhiều rồi, một mình anh xách không nổi thì làm thế nào?”

Chu Mịch nói: “Đương nhiên em sẽ chia sẻ với anh. Cho dù thế nào chúng ta đều phải dành ra một tay, nắm lấy đối phương, có được không?”

Trương Liễm cong khóe môi: “Đó là đương nhiên.”



Đêm giao thừa cùng năm ấy, Chu Mịch không đến nhà họ Trương thăm hỏi, mà Trương Liễm đón bố mẹ hai bên đến Hoa Quận ăn cơm tất niên.

Thang Bồi Lệ vốn còn không hiểu, âm thầm suy nghĩ “còn thể thống gì nữa”, nhưng sau khi đến nơi thấy ông thông gia bà thông gia đều vui vẻ hòa nhã, vẻ mặt thản nhiên, sự nan giải cũng được nuốt về trong bụng.

Khi vén cao tay áo vào bếp chuẩn bị thức ăn, Thang Bồi Lệ ghé sát nói thầm với Tuân Phùng Tri: “Thật không hiểu nổi người trẻ bây giờ, ăn Tết thôi mà làm nhiều chiêu trò thế này.”

“Bà cứ mặc kệ đi, lớn như vậy rồi, đều có suy nghĩ của mình, người làm bố mẹ như chúng ta mơ hồ một chút cũng không có gì xấu.” Tuân Phùng Tri cười nhạt cắt dưa chuột: “Nhắm một mắt mở một mắt ngược lại càng tự tại càng vui vẻ hơn.”

Bà nghiêng đầu nhìn Thang Bồi Lệ: “À đúng rồi, Trương Liễm không nói với mọi người, sau này ăn Tết đều như vậy sao?”

Đương nhiên, bà lược bớt câu “uy h**p” đơn độc nghe có vẻ ôn hòa nhưng lại không cho xen vào đó của con trai trong xe: “Nếu như hai người đi đi lại lại chê phiền phức, năm sau con và Chu Mịch ở nhà ăn Tết cũng được.”

Tuân Phùng Tri hừ một tiếng khinh thường: “Mẹ với bố con mới không chê phiền, chỉ sợ bố mẹ Chu Mịch người ta chê phiền thôi.”

Thang Bồi Lệ chớp chớp mắt: “Đã nói rồi, nhưng lại nói ngày mai cùng Mịch Mịch về nhà thăm chúng tôi.”

Nhắc đến việc này, Thang Bồi Lệ lại cảm thấy mới lạ và kinh ngạc mà cười: “Con trai hai người cũng lạ thật, mùng Một năm mới đã cùng vợ về chúc Tết nhà ngoại rồi.”

Tuân Phùng Tri nghe vậy, sắc mặt không đổi: “Tùy nó thôi, trước kia cũng đều không quay về.”

Thang Bồi Lệ kinh ngạc: “Thật sao? Nhìn mọi người cũng không giống như tình cảm không tốt, có mâu thuẫn mà.”

Tuân Phùng Tri nói: “Không có mâu thuẫn, chỉ là thằng nhóc này độc lập quen rồi, còn sợ bị giục kết hôn.”

Thang Bồi Lệ ngầm hiểu trong lòng: “Năm nay không cần sợ nữa rồi.”

Tuân Phùng Tri thở dài: “Đúng vậy, tôi cũng yên tâm được rồi…”

Bố Trương đang lau chùi ly đế cao ở một bên cũng lên tiếng theo: “Hai nhà cùng nhau ăn Tết không phải càng tốt hơn sao, càng náo nhiệt, cũng càng sum vầy.”

Cùng lúc ấy, hai vãn bối đi siêu thị mua sắm đồ uống và đồ ăn vặt cũng về đến tiểu khu.

Sau khi đỗ xe, Chu Mịch xuống trước, ra cốp sau dùng hai tay xách túi đồ lớn ra, sau đó rất tự nhiên giao vào trong tay Trương Liễm.

Trương Liễm nhận lấy, dùng một tay xách, một tay kia thì kéo tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, động tác tự nhiên.

Chu Mịch liếc nhìn: “Nặng không?”

Trương Liễm lắc lắc đầu: “Không nặng.”

Chu Mịch ngoắc ngoắc tay: “Hay là rút một chai nước ngọt ra để em ôm?”

Trương Liễm: “Không cần đâu, như này mới mấy cân.”

Chu Mịch nhổ ra hai chữ: “Được thôi, vậy ngài từ từ xách, em sẽ cổ vũ cho anh ở trong lòng.”

Trương Liễm bật cười.

Đi được một đoạn, khi vào đến đại sảnh tầng một, Chu Mịch đột nhiên dừng bước, ngọt lịm gọi: “Anh Liễm, làm phiền anh một chuyện.”

Trương Liễm cũng dừng theo: “Việc gì?”

“Em muốn…” Đôi mắt Chu Mịch trong veo như nước, rút điện thoại từ túi áo khoác ra: “Em có thể chụp bóng lưng anh một tấm không?”

Trương Liễm hỏi: “Làm gì?”

Chu Mịch chu môi: “Thì là cảm giác nghi thức, năm nay là năm đầu tiên chúng ta kết hôn, cũng có thể coi là một mốc lịch sử trong đời người, mỗi một giao thừa của những năm sau đều chụp ảnh ở vị trí này, chứng kiến anh đẹp trai xách túi đồ biến thành lão già yếu như thế nào.”

Trương Liễm sửa lại: “Già cũng vẫn đẹp trai, cảm ơn.”

Chu Mịch có việc phải cầu anh, miệng nhỏ bôi mật: “Cái đó thì chắc chắn rồi, cũng không nhìn xem là chồng của ai! Cô gái Chu Mịch này kén chọn phải biết, vậy nên không cần phải nhấn mạnh lại sự thật hiển nhiên dễ thấy này nữa.”

Trương Liễm cười: “Được thôi, chụp đi.”

Chu Mịch chỉ chỉ phía trước: “Vậy anh tiếp tục đi đi, tự nhiên một chút.”

Trương Liễm thở dài, làm theo, ngoại trừ thỏa mãn cô thì không còn cách nào khác.

Đêm giao thừa hôm ấy vui vẻ hoàn thuận, ấm áp như xuân, mọi người trên bàn ăn chúc tụng lẫn nhau, ăn uống linh đình.

Sau khi ăn xong cơm tất niên, đôi vợ chồng mới cưới rất trẻ con chạy ra ban công bên ngoài chơi pháo bông, còn thử chụp ảnh time-lapse, thành công chụp được hai tác phẩm không tồi.

<i>(*Time-lapse là một kỹ thuật mà ở đó, tần số xuất hiện khung hình trải rộng hơn nhiều so với tần số xuất hiện khung hình của một đoạn phim bình thường. Tốc độ của khung hình cũng được đẩy lên nhanh hơn đáng kể. Theo đó, time lapse thường được ứng dụng để theo dõi chuyển động chậm của thời gian và biên tập lại cho thời lượng ngắn hơn thời gian thực.)</i>

9-1024x576.jpg


0 giờ đúng, tài khoản chính thức của Chu Mịch đăng lên một động thái mới.

Đó là hai bức ảnh trên dưới sát nhau:

Một tấm là cô gái xinh đẹp trong màn đêm múa may ra hoa văn lửa pháo bông, hai số “9”, xán lạn mà rực rỡ;

<i>(*9 đồng âm với dài lâu.)</i>

Một tấm là bóng lưng người đàn ông mặc áo khoác màu nâu nhạt, tay phải xách túi mua đồ, cao thẳng kiên cường, tràn đầy cảm giác an toàn.

Lời chúc phúc theo sát phía sau:

“Tình yêu trong mắt tôi, là dễ cháy, cũng kiên quyết không do dự, là sự bất diệt do vô số rung động xâu chuỗi mà thành;

Một năm mới,

Chúc mọi người đều có thể bước vào một tình yêu đích thực.”

–Hoàn toàn văn–
 
Back
Top Bottom