[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Truy Vong Thám Sư
Chương 20: Trần Minh Vong Mạng( Hồi 3)
Chương 20: Trần Minh Vong Mạng( Hồi 3)
Tháng 12, Đà Lạt mưa rả rích.
Ngay sau ngày Trần Minh mất, việc làm vàng mã nhà họ Phan đều giao lại hết cho người làm, người trong tộc đóng cửa không tiếp khách, Mệ Từ cáo bệnh rút khỏi giới Huyền Thuật.
Tịnh Vy rời Huế, dọn đến căn nhà nhỏ của Trần Minh trên đồi Yên Cảnh, mỗi buổi chiều đều ngồi dưới gốc khế già nhìn về phía đồi chè xa xăm.
Rừng liền rừng, núi liền núi, nơi phong thuỷ long mạch người người thèm khát cuối cùng lại trở thành nơi an táng cho người cô yêu nhất.
Trời cao thăm thẳm, rừng trải một màu, Tịnh Vy bất giác ngâm...
"Cùng ngoảnh lại mà cùng chẳng thấy,
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu xanh ngắt một màu,
Lòng chàng ý thiếp, ai sầu hơn ai?"
Trần Minh mất, chôn trước đồi Yên Cảnh, được đích thân Phạm Tôn Thần định huyệt cho.
Người mất nằm dưới hai tấc đất sâu, có thanh long bạch hổ gác chầu.
Người ở lại ôm một mảnh tịch liêu cô độc, không chốn dung thân.
Những buổi chiều cuối ngày trời nắng, Tịnh Vy quét lá khế úa vàng dưới sân, đợi tới lúc tà dương nhuộm đỏ cánh rừng già mới đến trước mái đông, cao giọng gọi.
"U Lang!
Về ăn tối thôi!"
Con chó đen nằm dài cạnh mộ Trần Minh, lưu luyến đứng dậy, nhìn vào bia mộ sủa nhẹ hai tiếng rồi tung người leo lên đồi, chạy về phía Tịnh Vy.
Khi tối trời, Tịnh Vy mang theo chăn lớn đến ngồi cạnh mộ Trần Minh, đốt một đống lửa lớn, một người một chó ngồi cạnh mộ, nói mấy câu bâng quơ vô nghĩa.
Thỉnh thoảng U Lang sẽ sủa mấy tiếng rấm rức.
Cô biết nó muốn trả thù cho chủ nhân của mình, nhưng ngặt nỗi kẻ ám sát Trần Minh cũng đã vong mạng, bây giờ biết tìm ai để đòi món nợ máu này đây?
"Giá như hôm đó mình ngỏ lời..."
Trong đầu cô xuất hiện từng đoạn, từng đoạn hồi ức cùng với Trần Minh.
Về lần đầu hai người gặp nhau ở Huế, rồi gia nhập Tróc Hồn Ti, hai người đồng hành cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu lần Truy Vong.
Có Trần Minh bên cạnh, không chỉ cô, mà cả nhà họ Phan đều được vòng tay cậu che chở.
Trần Minh từng là vầng thái dương, giờ trở thành lưỡi dao lạnh buốt, mỗi lần nghĩ đến cậu, lòng Tịnh Vy lại xuất hiện thêm một vết thương.
Từ ngày cậu giá hạc, lòng cô cũng ngổn ngang trăm mảnh.
"Những mong cá nước vui vầy,
Sao giờ đôi ngả nước mây cách vời..."
Bỗng,
Điện thoại cô sáng lên, báo hiệu tin nhắn tới.
"Chưởng môn Lưu Khôn của núi Kê Túc, chưởng môn Thanh Trường núi Ngọc Hành, chưởng môn núi Lâm Tồn hai đêm trước bị ám sát, tất cả đều bỏ mạng."
Cô có biết những người này, quan hệ cũng không sâu.
Nhưng khi nghe tin bọn họ bị ám hại trong một đêm cũng có chút chấn động.
Chưởng môn một núi, cho dù không đạt đến cảnh giới Thiên Sư thì cũng phải là Chân Nhân lão luyện, làm sao có thể bị giết hại dễ dàng thế được?
U Lang hướng đôi mắt đen tuyền nhìn cô, một người một chó đều ngửi được mùi mưa máu tanh tưởi trong gió đêm...
Bất chợt, trong đầu cô xuất hiện hình ảnh Trần Minh phừng phừng lửa giận, chỉ thẳng mặt thầy Bình - đệ tử núi Kê Túc hôm đó mà chửi.
Nếu cô nhớ không nhầm, thì những người này sáu năm trước đều từng tiếp tay cho Địa Phủ đuổi giết Tru Tà Hội vì nghi ngờ Tiêu Nhiên là Dị Quỷ.
"Lẽ nào..."
Tịnh Vy nhìn phần mộ của Trần Minh, hi vọng trong lòng bừng sáng lên.
...
Địa Phủ, phía Tây thành, cạnh sông Vong Xuyên có một trang viên trải dài trăm dặm.
Trần Minh ngồi thẫn thờ nhìn nước sông dập dìu, nhấn chìm không biết bao nhiêu oán hồn trong đó, trong lòng rối như tơ vò.
Đứng sau lưng cậu là Dạ Du Thần, lắc đầu cười khổ.
"Cậu thật sự không muốn trở lại trần thế nói mấy lời với cô ấy sao?"
Trần Minh không vội đáp lại, mà nhìn từng đợt sóng dữ nhấp nhô cuốn lấy đám vong hồn muốn trốn lên bờ, nhấn chìm bọn chúng vào lòng sông sâu thẳm.
Qua một lúc sau, mượn hai câu thơ trong truyện Kiều của Nguyễn Du, đáp rằng.
"Người đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không..."
"Con người thật rắc rối, cùng lắm ta bắt hồn cô ấy đến đây, bầu bạn cùng cậu là được!
Có khó lắm đâu!"
Cậu biết Dạ Du Thần nói đùa, những cũng lười chụp cái miếng hài này, cười buồn đáp lại.
Thầy Trần Minh không hứng thú, Dạ Du Thần vội đổi chủ đề.
"Hai ngày trước, chưởng môn núi Kê Túc, Ngọc Hành, Lâm Tồn,...
đều bị ám sát, tất cả đều hồn phi phách tán.
Đệ tử của bọn họ viết rất nhiều phong thư gửi xuống Địa Phủ, nhờ Địa Phủ dùng nhân quả truy tìm hung thủ..."
Nghe đến đây, vẻ rệu rã trên người Trần Minh nhanh chóng biến mất, cậu hứng khởi hỏi.
"Có phải người của..."
Dạ Du Thần biết cậu muốn hỏi gì, lập tức lắc đầu.
"Không phải, tên của bọn họ trên sổ sinh tử đều bị gạch cả rồi!"
Trước đây mỗi lần phá án thành công, Trần Minh đều cố gắng nhờ Tróc Hồn Ti giúp mình tìm kiếm tin tức về các anh em Tru Tà Hội, thử xem bọn họ được đầu thai vào nhà nào, ở đâu.
Mỗi lần như vậy, đáp án trả về luôn là "bị sổ sinh tử gạch tên", nghĩa là hồn phi phách tán, không thể siêu sinh.
Cậu đang muốn hỏi thăm thêm, bỗng bên tai Trần Minh và Dạ Du Thần truyền đến tiếng nổ vang trời, chỉ trong vòng hai cái chớp mắt, một luồng xung kích khủng bố như thuỷ triều đánh về phía trang viên hai người đang ngồi.
"Cẩn thận!"
Dạ Du Thần vội bắt ấn làm phép, âm khí quanh thân tản ra tạo thành một vòng tròn phủ quanh trang viên.
Mà ở các nơi khác trong Địa Phủ, các âm thần đều đồng loạt xuất hiện, sử dụng âm khí tạo thành kết giới chắn quanh các kiến trúc đình đài phủ viện, tạo thành đại trận bảo vệ thành quách lẫn âm hồn bên trong.
Sau khi cơn dư chấn qua đi, Trần Minh nhìn đám mây hình nấm bốc lên ở giữa thành, trong lòng ngổn ngang tạp vị.
"Kẻ nào cả gan làm loạn Địa Phủ?!"
Dạ Du Thần hô lớn, như chợt nhớ gì đó rồi nhìn sang Trần Minh.
"Chắc không phải đám người điên Hội Tru Tà nào đó chứ... lần trước chơi một vố Địa Phủ tanh bành khói lửa rồi..."
"Nói nhảm, chẳng phải vừa rồi ngài nói trên sổ sinh tử cũng không có tên bọn họ hay sao?"
Trần Minh gắt gỏng, chỉnh lại quần áo rồi theo Dạ Du Thần đến hiện trường vụ nổ.
Địa Phủ nghiêm cấm Âm Thần sử dụng thần lực trong thành, nhưng hiện tại trên bầu trời xuất hiện không ít Âm Thần cưỡi mây như tên rời vỏ, cấp tốc chạy đến.