Ngôn Tình Truy Tình Nhẫn Vị

Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 80: 80: Nuôi Ong Tay Áo


Lưu Vũ đến gần Tưởng Niên Phi nhẹ nhàng tháo khăn bịt miệng cô xuống, cởi bỏ dây trói.

Hắn phát tiết quát lớn "Các ngươi dám trói chị Niên Phi chặt như vậy, chán sống rồi hả?"
Vương Tiêu dè dặt không ngừng xin lỗi "Là chị Niên Phi dặn em phải diễn thật một chút"
Tưởng Niên Phi xoa xoa những chỗ da thịt bị dây thừng in hằn dấu, âm giọng trầm vực "Không trách cậu ấy"
Tưởng Niên Phi, Vương Tiêu và Lưu Vũ...bọn họ là thế nào vậy? Mọi người vẫn chưa thể hiểu được chuyện gì.

Lưu Vũ dường như rất thận trọng đối với Tưởng Niên Phi.
Người vợ nhu mì thể trạng yếu ớt, tay chân trói gà không chặt của Thẩm Kiêu hiện tại sắc mặt cũng thay đổi trở nên lãnh đạm, giọng điệu cũng không giống với bình thường.
"Ngạc nhiên sao?" Lưu Vũ cười cợt.
"..."
Tất nhiên ai cũng ngạc nhiên trước tình cảnh này.

Nhưng Thẩm Kiêu có lẽ là người bất ngờ nhất, đồng tử đôi mắt anh giãn nở như quả bom sắp sửa nổ tung, khóe mắt có chút ửng đỏ.

Trong đầu mông lung vài ý nghĩ.
An Lạc nhìn ra thần sắc anh bất ổn lại không thể trực tiếp hỏi tưởng Niên Phi, cô chỉ có thể thay lời giúp anh "Chị Niên Phi, chuyện này là sao?"

Ánh mắt Tưởng Niên Phi chuyển hóa chẳng còn hiền dịu như trước đây cô thường nhìn An Lạc "Thật xin lỗi lâu nay đã lừa gạt các người"
"Phải cảm ơn chị Niên Phi đã cứu tôi, để ngày hôm nay các người phải trả giá cho tất cả mọi chuyện đã làm với tôi" Lưu Vũ lấy cho Tưởng Niên chiếc ghế đẩu trịnh trọng mời cô ngồi xuống chuẩn bị xem kịch hay.
Nước mắt Thẩm Kiêu trượt dài ra khỏi hốc mắt, trái tim anh đau đớn như bị ai đó bóp nghẹn.

Đây có phải là một giấc mơ tồi tệ anh đang mơ không?
Anh không phải một người dễ dàng bị hạ gục nhưng vì cô mà anh đã buông bỏ bản lĩnh một thằng đàn ông khoanh tay chịu trói.
Lúc anh quyết định từ bỏ cuộc chơi, bắn pháo phát sáng lên bầu trời biểu hiện nhận thua, nắm chặt tay Niên Phi cùng trên đường quay về liều trại thì đám người Vương Tiêu xuất hiện, bảo hai người đi theo họ đến ngọn đồi bên kia đợi mọi người.

Thẩm Kiêu khả năng nhạy bén cũng không kém cạnh Trác Nhất Phong, lại còn từng được Trác Nhất Phong nhắc nhở phải thận trọng vì nghi ngờ có kẻ đang âm thầm ra tay với Đới An Lạc, nên anh lưỡng lự không đi.
"Chú Lưu đâu? Không phải chú Lưu cùng đội với cậu sao?"
"Chú Lưu già cả rồi, không đủ sức nên tôi đưa ông ấy qua ngọn đồi bên kia trước rồi"
Có phải bên đó cũng có bộ đàm? Tôi muốn nói chuyện với chú Lưu một chút, tôi với Phi Phi sẽ quay về liều trại rồi đến đó sau"
Vương Tiêu không còn đủ nhẫn nại dụ dỗ Thẩm Kiêu, hắn trút bỏ bộ mặt giả tạo hiện nguyên hình.
"Phi Phi, em mau trốn đi" Thẩm Kiêu ra hiệu.
Một mình anh cản đường bọn chúng để vợ mình có cơ hội chạy, những tên nhải ranh này muốn hạ gục anh thật không phải chuyện đơn giản.

Nhưng Tưởng Niên Phi có lẽ do quá sợ hãi, chân cô vẫn bất động tại chỗ chỉ có thể hét lên bảo anh cẩn thận.
Một tên lợi dụng Thẩm Kiêu sơ hở, tiến đến phía Tưởng Niên Phi kề dao găm vào cổ khống chế cô "Dừng tay, nếu không muốn vợ mày mất sợi tóc nào"
Thẩm Kiêu có thể ngoan cố không dừng tay được sao? Tính mạng vợ anh nằm trong tay bọn chúng.

Anh giơ hai tay qua đầu nhận thua, Vương Tiêu cười đắc chí hắn đá vào khuỷu chân anh một cú khiến anh quỳ rập xuống đất.

Dường như còn muốn đá thêm nữa nhưng lại bị mị lực nào đó làm hắn rụt rè thu chân lại.
Giờ thì anh đã hiểu mị lực đó là thứ gì rồi.

Tưởng Niên Phi...!em làm bộ làm tịch như vậy có mệt không?...Trở thành kẻ phản bội từ khi nào?
Hạ gục được Thẩm Kiêu thì việc truy bắt những người còn lại cũng chẳng tốn nhiều sức lực của chúng.

Không biết chúng đã làm gì Lưu quản gia, đến hiện tại vẫn không rõ sự sống chết ông thế nào.
Thẩm Kiêu đau đớn cười đầy khổ sở.

Mười năm một cuộc hôn nhân cô vẫn luôn là một người vợ mẫu mực lương thiện, tâm sáng như gương, yếu đuối luôn nép bên anh chở che.

Hóa ra đó chỉ là một vỏ bọc che đậy kỹ lưỡng bộ mặt thật không một chút sơ hở nào.
Anh nên tán thưởng cô không? Mục đích cô nhắm đến là gì?
Tưởng Niên Phi ra hiệu mở khăn bịt miệng cho Thẩm Kiêu "Hẳn là anh đang thất vọng về em lắm!?
"Thất vọng???" Thẩm Kiêu cười lớn.
Cái tình cảnh quái quỷ này ai mà ngờ tới chứ!
"Tôi muốn hỏi em...mục đích là gì?"
"Tất nhiên là Trác Nhất Phong rồi, hắn không xứng đáng sống trên cõi đời này.

Ai bảo anh là người thân cận của hắn, em chỉ có thể thông qua anh để nắm bắt mọi hành động của hắn thôi"
Sao cô lại hận Trác Nhất Phong?
"Trác tổng???....Vậy có phải ban đầu cô tiếp cận tôi, cô ở bên tôi bao năm qua cũng chỉ vì Trác tổng?"
"Phải"
"Vậy...còn đứa con của chúng ta?"
"Là do em tự tay bỏ nó"
Đáp án này khiến Thẩm Kiêu không thở nỗi, so với nỗi đau thịt nát xương tan thì việc người vợ anh yêu quý vô cùng lại nhẫn tâm giết bỏ đứa con trong bụng còn đau gấp trăm lần.
"Tưởng Niên Phi, lương tâm cô có từng cắn rứt hay không?" Giọng Thẩm kiêu run run.

Đam Mỹ Cổ Đại
"..."
"Cô có từng thật lòng yêu tôi?" Đôi mắt Thẩm Kiêu như một biển nước chứa đựng sự tuyệt vọng tận cùng.
"Chưa từng" Tưởng Niên Phi dứt khoác không chút do dự.

Thẩm Kiêu cười điên dại, mọi việc anh làm đều thận trọng từng chút một, nhất là những chuyện Trác tổng giao phó.

Anh đề phòng kẻ khác lại không nhận ra kẻ thù ngay bên cạnh, đầu ấp tay gối hằng ngày.
Quen biết nhau ba năm, kết hôn mười năm không có bất kì sơ hở nào, một cú lừa thật ngoạn mục.

Kỉ niệm mười năm ngày cưới sắp đến, anh còn có vô vàn kế hoạch muốn tạo bất ngờ cho cô, nhưng hiện tại cô tặng cho anh một bất ngờ lớn đến mức không tìm được con đường thoát ra.
"Tôi xin lỗi Trác tổng...!Thẩm Kiêu cúi mặt xuống đất, không ngừng tự trách.
Thảo nào tên khốn Lưu Vũ lại nói mọi người có ngày hôm nay do anh gây ra.

Là anh đã quá tin tưởng cô ta, tất cả mọi chuyện anh biết đều tâm sự với cô ta.

Không ngờ nuôi ong tay áo.....
"Không phải lỗi của anh" Lời nói Trác Nhất Phong nhẹ tênh, như chẳng hề có gì to tát đối với anh.
Người đàn ông 37 tuổi lại bật khóc đến mức không kiềm chế được hệt như một đứa trẻ.
An Lạc trong tình cảnh này cũng không kìm nén được cảm xúc, từng giọt lệ rơi khỏi khóe mắt đau lòng thay Thẩm Kiêu.

Chuyện tình đẹp như mơ mà Tưởng Niên Phi từng kể cô nghe đều là sự dối trá, chị ta chỉ xem Thẩm Kiêu là công cụ để lợi dụng..
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 81: 81: Tán Tận Lương Tâm


"Trác Nhất Phong, ngươi làm nhiều chuyện xấu xa như vậy cũng nên biết bản thân sẽ có ngày hôm nay chứ!?"
"..."
"À không, nói sai rồi.

Phải là cả gia đình ngươi đều làm việc xấu...thế nên bọn cục an ninh Thượng Hải mới bảo vệ Trác gia kỹ càng như thế.

Nhưng bọn chúng có ngờ được rằng lần này ngươi rời khỏi vòng tay bảo vệ của chúng, sẽ là lần cuối cùng nhìn thấy ngươi không?"
Tưởng Niên Phi cười mỉa mai, nụ cười có vài phần khổ sở, cô vung thẳng tay tát vào mặt Trác Nhất Phong như trời giáng.

Lực mạnh đến mức bàn tay cô cảm thấy đau rát.

Cô thở dài vui mừng cho 13 năm ngụy trang vất vả cuối cùng cũng được trút bỏ trở về con người thật.
Khuôn mặt nam nhân lạnh băng biểu hiện như chẳng hề có cảm giác đau đớn vì tác động vừa rồi.

Nhưng khóe miệng anh lại rỉ ra một dòng máu đỏ.
Anh đưa ra yêu sách "Người các ngươi hận là tôi, muốn chém muốn giết cứ việc, những người khác không liên quan, để bọn họ đi"
"Haha, ngươi có tư cách gì? Ngươi đúng là đáng chết...nhưng bọn ta không để ngươi chết một cách dễ dàng đâu.

Có những sự dằn vặt còn đau khổ hơn cả cái chết..."
"Đã bắt được lão cáo già chưa? Tưởng Niên Phi hỏi Vương Tiêu.
"Vẫn chưa tìm thấy"
"Vô dụng, cả đám người lại không đối phó được một ông già xương cốt lão hóa...Tiếp tục tìm, không được để cho lão thoát khỏi cánh rừng này"
"Vâng"
Ông ta mà là một ông già xương cốt lão hóa ư?
Vương Tiêu, hắn cũng từng tự cao tự đại xem thường ông ta như vậy đấy.

Kết quả thì sao? Hắn chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng xem trời bằng vung.
Giờ hắn mới thấm câu nói của lão cáo già "Cậu chớ có mà xem thường lão già này, xương cốt tôi vẫn rất dẻo dai a.

Nói cho cậu biết, một mình tôi đã từng vật ngã ba, bốn tên như cậu đấy"
Lão ta không nói suông, một mình lão tay không đánh bại hắn, chỉ khi hắn rút khẩu súng ra thì lão mới ngoan ngoãn chịu trói.

Ấy vậy mà lúc đợi đồng bọn đến áp giải lão thì đã sơ hở để lão trốn mất.

Lão ta có thể tự mình mở được dây trói quả thật không tầm thường.

Hắn nhận được một bài học Gừng càng già càng cay
Lưu Tu Kiệt thuở niên thiếu hàn vi từng là người trong quân đội được huấn luyện đặc vụ chuyên nghiệp.

Trác Nhất Nguyên, ông nội Trác Nhất Phong là người được tổ chức đặc cách bảo vệ nghiêm ngặt, Lưu Tu Kiệt được phân bổ trở thành quản gia nhà họ Trác.

Đến hiện tại mấy mươi năm vẫn một lòng trung thành tuyệt đối.
......................
"Lưu Vũ, tới lúc xem kịch hay của ngươi rồi" Tưởng Niên Phi ngồi xuống ghế vắt chéo chân, bộ dạng vô cùng thoải mái.
Khuôn mặt Lưu Vũ cười quỷ dị, vết sẹo dài trên mặt hắn trông rất xấu xí.

Hắn giơ tay ra hiệu tên đàn em đưa dao găm đến cho hắn.

Vung dao liếc thoáng qua không trung, hắn cười hả hê tiến đến gần An Lạc.
"Tiểu Lạc Lạc, em thấy vết sẹo này có đẹp không?
Khuôn mặt hắn gần cô chỉ cách trong gang tất, v**t v* vết sẹo chẳng khác nào một kẻ tâm lí b*nh h**n.
Cô nghiêng đầu né tránh, lúc trước luôn thấy kinh tởm mỗi khi nghe hắn gọi cô là "Tiểu Lạc Lạc".....cơn ác mộng quay trở lại.
Hắn lướt nhẹ mũi dao từ cằm dọc lên gò má cô "Khuôn mặt xinh đẹp này tôi cực kì yêu thích, không nỡ ra tay một chút nào"
"Thằng khốn, không được làm hại cô ấy" Trác Nhất Phong hô hấp không ổn định, các tế bào thần kinh anh căng thẳng đến độ chỉ cần Lưu Vũ tiếp tục một động tác nhỏ sẽ ngay lập tức đứt ra, anh muốn xông thẳng đến chỗ An Lạc ôm lấy cô vào lòng che chở.
"Suỵt....Bình tĩnh nào...Tiểu Lạc Lạc, em xem Trác tổng lo lắng cho em đến mức nào kìa...Hắn vì em mà đối xử với tôi thua một con chó.

Vậy em có sẵn lòng vì hắn chịu một dao này không?"
"Lưu Vũ, mày muốn gì, nhắm vào tao này...tao thay Trác tổng thanh toán với mày" Thẩm Kiêu dường như đã không còn thiết tha mạng sống mình nữa.
"Con chó săn như mày lấy tư cách gì chịu thay hắn?....Bịt miệng nó lại"
Tên đàn em hắn liền không để cho Thẩm Kiêu được phép lên tiếng nữa.
"Trác tổng..nếu bây giờ cậu có thể sủa vài tiếng chó rồi chui qua chân tôi, có khi tôi lại vui mà bỏ qua cho tiểu mỹ nhân..."
"..." Trác Nhất Phong.
"Không được.....Trác tổng, tuyệt đối không được làm theo lời hắn nói.

Tôi chẳng qua chỉ là một thư ký nhỏ bé, không đáng để anh hạ thấp tôn nghiêm làm những chuyện ngu xuẩn như vậy" An Lạc dùng ánh mắt kiên định nhìn Trác Nhất Phong, cô không muốn anh mềm lòng.
"Lưu Vũ....Trác tổng sẽ không vì tôi mà làm những chuyện đó, đừng hy vọng vô ích...muốn ra tay thì cứ ra tay đi" An Lạc nhắm chặt mi tâm, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng tiếp nhận lưỡi dao từ Lưu Vũ.

"Ây dô, Tiểu Lạc Lạc em coi nhẹ bản thân mình trong lòng hắn rồi....!Để tôi kể cho em nghe thêm một bí mật cũ nữa...Em hẳn vẫn chưa quên cái tên Trương Hiểu Đình và Hoàng Phiến đúng không!?"
Trương Hiểu Đình, tiểu bạch thỏ, bông hồng xinh đẹp của Trác Nhất Phong!??
Hoàng Phiến, giám đốc Hoàng từng hãm hại cô và Lâm Hữu Đằng!??
"Trương Hiểu Đình từng gây thù chuốc oán với em nhỉ!?...Hoàng Phiến là anh họ của cô ta, vì giúp cô ta chơi xỏ em mà hiện tại hắn sống trong song sắt không biết ngày nào có thể ra, toàn bộ tài sản hai nhà Hoàng Trương đều bị tịch thu.

Tên anh hùng Trác Nhất Phong sau khi cứu em từ tay hai tên tay sai Hoàng Phiến liền biến chúng thành những kẻ người không ra người....Còn Trương Hiểu Đình, cô ta từng là một diễn viên người mẫu nổi tiếng lại bị Trác Nhất Phong trả đũa trút giận thay em, hắn cho những kẻ bẩn thỉu đầu đường xó chợ ***** *** cô ta đến điên dại, hại cô ta thành ả đàn bà ai nấy đều kinh tởm sống không khác gì một chuột lang thang chui rút khắp nơi.....Hắn như vậy có đủ lo lắng cho em chưa?"
"Đây làaa...là sự thật sao?" Giọng cô nghẹn ngào đến lạc đi, sóng mũi cay cay, đôi mắt ngập tràn bọng nước nhìn Trác Nhất Phong.
"..." Trác Nhất Phong nghiến chặt răng, anh thật sự hối hận vì ngày trước đã quá nhẹ tay không cắt lưỡi tên Lưu Vũ này.

Hắn ta vậy mà biết được chuyện về Trương Hiểu Đình, Hoàng Phiến để giờ đây nói nhăn nói cuội trước mặt Đới An Lạc.
Đới An Lạc, có phải em đang cảm thấy con người tôi chẳng khác gì quỷ dữ!?
Biết những chuyện tôi từng làm, hẳn em hận tôi lắm!?
Đã từng không ít lần suy diễn đến một ngày nào đó khi cô phát hiện ra những chuyện anh làm chắc chắn sẽ có những phản ứng này.

Nhưng sao hiện tại, nhìn đôi mắt bi thương đến cùng cực ấy lại khiến tim anh đau nhói muốn vỡ tung.

Trác Nhất Phong, anh chưa bao giờ nói người cứu cô hôm đó là anh.

Cô cũng chưa từng biết anh vì cô mà làm ra nhiều chuyện tán tận lương tâm như vậy.
Thẩm Kiêu, ba Lưu, Lâm Hữu Đằng họ thật giỏi che giấu chưa từng hé nửa lời về chuyện này với cô..
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 82: 82: Thử Nghiệm


"Chả nhẽ cái tôi của mày quan trọng hơn người phụ nữ mày yêu?" Lưu Vũ cười khẩy, hắn dường như đang khiêu khích Trác Nhất Phong.
Lưỡi dao sắc nhọn không có mắt kề sát da thịt Đới An Lạc, chỉ cần một cử động mạnh của Lưu Vũ cũng đủ khiến cô bị thương.
Trác Nhất Phong không nói điều gì nhưng anh lại chủ động quỳ trước mặt hắn.

Giờ phút này lòng tự trọng đối với anh là gì? Cái tôi có nghĩa lý gì? Anh mặc kệ, thế giới này thứ anh cần chỉ có Đới An Lạc.
Lưu Vũ, khuôn mặt hắn vặn vẹo khá hài lòng với hành động này "Trác Nhất Phong, tao không có đủ sự kiên nhẫn..."
"...Gâu...gâu..."
"Gì cơ? Chó con ở đâu sủa vậy? Tao không nghe rõ"
Trác Nhất Phong nhìn thấy đôi mắt cô gái nhỏ đỏ hoe, liên tục lắc đầu bảo anh "Đừng mà...đừng mà...
Anh nở nụ cười khổ sở.
"Gâuuu...gâu...
"Chó ngoan" Lưu Vũ tiến đến d*ng ch*n trước mặt Trác Nhất Phong.

Hận không thể giết hắn.
Hai tay Trác Nhất Phong bị trói ngược về sau, căn bản không thể bò được, anh ngã nhoài người ra đất, từng cử động, từng cử động của chân đẩy thân thể nam nhân trường về phía trước chui qua h* th*n Lưu Vũ.
Mọi người chứng kiến dường như không dám tin vào mắt mình.

Một Trác tổng cao lãnh họ thường thấy lại vì tình mà suy đến mức bất chấp tôn nghiêm, dám làm tất cả để bảo vệ cô gái mình yêu.
Lưu Vũ cười lớn, hắn cực kì hả dạ đạp lên mặt tên nam nhân dưới chân hắn "Ây dô, Trác tổng đã chân thành đến mức này rồi thì tôi không thể không nể mặt, một dao này xem như xí xóa nhé!"
"Bỏ cái chân bẩn thỉu của ngươi ra" An Lạc hét lớn, những gì Trác Nhất Phong vừa làm minh chứng cho chuyện anh thật lòng yêu cô nhưng nó lại khiến cô đau lòng quá, trái tim như bị bóp nghẹn.
"Được, tôi bỏ...Tiểu Lạc Lạc đừng tức giận a" Hắn ra hiệu cho tên đàn em đỡ Trác Nhất Phong dậy.
"Xem tình cảm hai người dành cho nhau làm tôi ghen tị quá!...Tôi nên tặng cho hai người thêm một món quà"
Tên đàn em đưa đến cho hắn một ống kim tiêm, bơm kim vừa được đẩy nhẹ thứ chất lỏng không màu bên trong đã phụt ra.

Một nụ cười quỷ dị xuất hiện "Chắc hẳn mày đoán được bên trong đây là thứ gì?"
"Lưu Vũ...."
Chẳng đợi Trác Nhất Phong kịp chửi rủa mình, Lưu Vũ đã đâm kim vào tay Đới An Lạc, đẩy ống bơm hết thứ chất lỏng kia vào cơ thể cô.
"Đây là thứ gì?"
"Đây là sản phẩm vừa được điều chế, em may mắn lắm mới được thử nghiệm đó Tiểu Lạc Lạc"
"Ngươi là thằng khốn..." Trác Nhất Phong biết thứ đó là gì, tên Lưu Vũ khiến anh như muốn phát điên lên, thà rằng hắn ra tay với anh còn hơn là ra tay tàn nhẫn với An Lạc để trả thù anh.
Thần sắc trên khuôn mặt An Lạc trở nên bất ổn, đầu óc choáng váng, mọi thứ trước tầm mắt cứ như đang dịch chuyển không ngừng, lỗ tai lùng bùng không nghe rõ âm thanh hỗn độn xung quanh.
"An Lạc, kiểm soát tốt bản thân, giữ ý chí kiên định" Trác Nhất Phong không ngừng nhắc nhở.
Đôi mắt An Lạc biến chất đỏ ngầu, vẻ mặt hưng phấn sung mãn, loạn khí sắc, chân tay cô ngứa ngáy như hàng ngàn côn trùng chui rúc dưới lớp da thịt.

Thứ chất lỏng ngấm vào máu, chạy dọc theo đường tuần hoàn.

Tác động đến các giác quan, các mạch máu, các dây thần kinh dần mất ý thức kiểm soát não bộ.

Cô ngửa mặt nhìn lên trần nhà cười một cách vô tri.
"Loại mới này tác dụng nhanh đấy!" Tưởng Niên Phi tấm tắc khen, nhìn biểu hiện An Lạc cô vô cùng hài lòng.
Lưu Vũ thì thầm vào tai "Đới An Lạc, có người muốn hại cô...mau giết hết bọn chúng đi"
"Tránh ra...đừng đụng vào tôi...các người tránh ra......Tôi phải giết...giết sạch các người..." Sự hoảng loạn bao trùm đôi mắt, cô sợ hãi nhìn thấy hai tên đàn em Hoàng Phiến từng muốn giở trò cặn bã với mình, không ngừng la hét muốn băm dằm bọn chúng.
Lưu Vũ đặt con dao găm vào tay cô, mở dây trói "Giết chúng đi, cô không giết chúng thì chúng sẽ giết cô"
Cô cầm chặt con dao loạng choạng đứng dậy, đôi mắt đảo điên liên tục vung dao trong không trung, cử động có phần thiếu chính xác.
"Tỉnh táo lại Đới An Lạc..."
Lời Trác Nhất Phong càng khiến cô điên cuồng vung dao vô định.
Tưởng Niên Phi phát hiệu đưa Thẩm Kiêu ra khỏi đám con tin, dù sao cũng 10 năm ân nghĩa vợ chồng, cô không thể lòng dạ sắt đá đến mức nhìn người khác làm anh bị thương.
Đới An Lạc có còn là Đới An Lạc? Loại 'chất cấm tổng hợp' biến cô trở thành một con người khác khiến những người đang bị trói vô cùng sợ hãi bản thân sẽ chết dưới tay cô.

Bầu không khí căng thẳng đến ngột ngạt, những cô gái sợ đến không dám thở mạnh.
An Lạc tiếng lại gần Ngô Thư Đóa.

Cô bé chỉ có thể bất lực khóc lóc.
"Dừng lại Đới An Lạc...không được...." Trác Nhất Phong không ngừng gọi, anh vùng dậy xông lại chỗ cô.
Tên đàn em kia cũng chẳng thèm giữ anh lại nữa.
Anh hất cô ngã ra đất, cô lại như một con mãnh thú dữ tợn hăng máu bật dậy điên cuồng tấn công anh...!
Ảo giác không ngừng xuất hiện trước mắt, không biết trãi qua bao lâu ý thức An Lạc mới dần quay về.

Cô mệt nhọc thấy bản thân đang nằm trên đất, đưa tay lên gõ nhẹ mấy cái vào đầu, đầu cô đau quá, nặng trịch.
Khoan đã!!! Máu!...Tay cô dính máu...cả hai bàn tay cô đều dính máu......
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 83: 83: Lạc Trong Kí Ức


Chương bị lỗi vui lòng thông báo tới dịch giả để sửa lỗi!.
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 84: 84: Con Tin


"Đới An Lạc, cảm giác tự tay giết người yêu mình....là cảm giác như thế nào?"
Tưởng Niên Phi nhìn toàn cảnh đẫm máu khuôn mặt hài lòng mỹ mãn như vừa xem một màn kịch vô cùng đặc sắc.
Thần trí An Lạc đến lúc này mới thức tỉnh hoàn toàn, vẫn là đôi bàn tay dính đầy máu....Trác Nhất Phong, thân thể tựa vàng ngọc của anh dường như chẳng còn lại mấy chỗ lành lặn do 'sự nổi loạn' An Lạc đã gây ra.
Lâm Hữu Đằng cũng là một nạn nhân nhỏ, nhưng toàn bộ nhát dao đều do Trác Nhất Phong dùng thân thể vạm vỡ của mình làm bia đỡ cho tất cả mọi người.
Anh kiệt sức nằm bệt trên vũng máu, chết dưới tay cô cũng xem như một loại chuyện tốt vậy, chỉ cần cô bình an.
"Trác Nhất Phong..." Giọng điệu chẳng thể kiểm soát nổi.
Vẫn nụ cười ấy, không hề để tâm đến sự sống chết bản thân, ánh mắt có chút vui mừng vì cuối cùng cô cũng đã nhận ra anh rồi.
An Lạc thất thần, đôi tay run lẩy bẩy chạm lên khuôn mặt tuấn mỹ, nước mắt cô tựa những hạt châu không ngừng rơi khỏi khóe mắt "Xin lỗi...xin lỗiiii...Tráccc Nhất Phongg..."
"Đừng khóc, tôi không dễ chết...đừng khóc"
"Anh không thể chết...ân oán giữa chúng ta vẫn chưa thể kết thúc thế này được"
Trác Nhất Phong đã quá mệt mỏi, nhắm chặt tâm mi khẽ gật đầu.
...----------------...
"Chị Niên Phi, chúng em bắt được lão cáo già rồi"
Nhóm Vương Tiêu truy lùng khắp cả cánh rừng chẳng tìm được bóng dáng Lưu Tu Kiệt, lão cáo già này kỹ năng lẩn trốn như tắc kè hóa trang.
Có lẽ chỉ đến khi lão đã quá mỏi mệt biết rằng không thể tự thân thoát khỏi 'lưới trời' nên tự giác xuất đầu lộ diện nộp mạng.
"Cậu chủ....."
"Ba.." Nỗi nghẹn ngào đọng nơi đáy cổ An Lạc, thật mừng vì ba Lưu vẫn bình an vô sự, lại uất ức vì cô bỗng chốc biến thành kẻ tội đồ rồi.

Lưu Tu Kiệt không dám tin tên cầm đầu chuyện này lại là Tưởng Niên Phi, người vợ tào khang tảo tần ôn nhu mà Thẩm Kiêu nhất mực yêu thương.

Cô ta mượn tay An Lạc trừ khử cậu chủ ông sao?
"Lão cáo già....."
"....."
"...Quỳ xuống" Tưởng Niên Phi gằn từng chữ một.
Vương Tiêu theo lệnh buộc Lưu Tu Kiệt khuất phục trước Tưởng Niên Phi.
"Tưởng Niên Phi, cô thuộc tổ chức nào?"
"Tổ chức nào? Haha"
"..."
"Chắc ông không già lú lẩn đến mức quên mất cái tên....Nhan Dược Tịnh nhỉ!???"
"Nhan Dược Tịnh?"
"Sao? Lão cáo già...không có chút ấn tượng nào ư?
"Cô với Nhan Dược Tịnh là mối quan hệ gì?" Ánh mắt Lưu Tu Kiệt căng thẳng chờ đợi câu trả lời.
Đáp lại sự chờ đợi chỉ là một nụ cười chứa đầy ẩn ý.

Tưởng Niên Phi rốt cuộc cô là ai chứ!?
"Chị Niên Phi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Bọn 'cốm' đang đến..." Tên đàn em mặt xanh tái nhợt, mồ hôi hột vã khắp trán chạy vội vào căn cứ báo cáo tình hình.
'Nữ ma đầu' khí tức bùng phát "Lão cáo già....chắc chắn là ông"
Tất nhiên là ông rồi, Vương Tiêu làm sao có thể ngờ được ông có một phương thức khác để liên lạc với bên ngoài.

Không có sóng điện thoại, không có bộ đàm.....nhưng ông có mang theo máy nhắn tin GPS là loại máy chuyên dụng của an ninh ở những vùng không có tín hiệu liên lạc và người tài xế xe chính là người mà cục an ninh bí mật đưa theo.
Sở dĩ ông xuất đầu lộ diện là lúc đã ngấm ngầm thông báo cho tổ chức chuẩn bị sẵn sàng tác chiến, GPS trên người ông giúp tổ chức định vị được đường đến 'hang ổ' bọn tội phạm này.
"Lão cáo già" Vương Tiêu ánh mắt long sọc thẳng chân đạp ngã Lưu Tu Kiệt.
"Chị Niên Phi, không còn nhiều thời gian nữa.

Chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây thôi" Lưu Vũ liên tục hối thúc.
"Đi thôi" Tưởng Niên Phi đứng thẳng dậy, dáng vẻ hiên ngang đích thị một nữ sát thủ máu lạnh không sợ trời đất.

Phát hiệu lệnh cho bọn đàn em rút lui khỏi chỗ này.

"Còn bọn chúng?" Vương Tiêu chỉ những con tin đang bị trói.
Tưởng Niên Phi thì thầm "Chỉ cần mang theo Đới An Lạc"
Vương Tiêu lập tức hiểu ý, cầm chặt gậy trên tay tiến về phía An Lạc thẳng tay cho cô một gậy ngay sau gáy.

Cô gái tội nghiệp lần nữa gục ngã bên cạnh Trác Nhất Phong.
"An Lạc...các người muốn đưa con bé đi đâu?"
"Đới An Lạc sẽ là một con tin hữu dụng...Chúng tôi đang cần một người thử nghiệm phương thức tẩy não vừa được tổ chức nghiên cứu...haha"
...----------------...
"Lập tức bao vây căn cứ, giải cứu con tin"
Cao Uy Mạc, Cục trưởng cục an ninh Thượng Hải phát lệnh.

Trọng điểm vụ án này liên quan đến người Trác gia nên ông phải đích thân ra quân kết hợp cùng Sở an ninh địa phương nơi đây hành động.
...
"Báo cáo Cục trưởng, chúng ta đã đến chậm một bước để bọn chúng tẩu thoát rồi.

Tất cả con tin đều không có gì đáng lo ngại, chỉ ảnh hưởng chủ yếu về mặt tinh thần.

Nhưng riêng về Lâm thiếu Lâm Hữu Đằng bị những vết thương nhẹ.

Còn Trác thiếu bị thương vô cùng nghiêm trọng, vết thương dẫn đến mất máu quá nhiều được bác sĩ Tạ sơ cứu đã lập tức chuyển thẳng về Thượng Hải.

Nhưng cậu ấy thuộc loại máu hiếm, e rằng các ngân hàng máu cũng có khả năng bó tay trước tình trạng của cậu ấy" Cục phó Liêu Gia báo cáo.

Cao Uy Mạc bồn chồn bất an "Nhất định không được để Trác thiếu xảy ra chuyện gì bất trắc.

Nếu không cái mạng nhỏ chúng ta không thể nào chống đỡ nỗi khi bầu trời sập xuống đâu"
"Vâng.

Sở an ninh đã phát lệnh chặn hết mọi con đường ra vào có nguy cơ tẩu thoát, bọn chúng có chạy đằng trời, ngài yên tâm"
Lưu Tu Kiệt đến chỗ Cục trưởng "Uy Mạc, nhất định phải tìm cho bằng được con bé An Lạc.

Nếu nó có mệnh hệ nào, lão già đây sẽ không thể chịu nỗi"
Lòng dạ ông nóng như lửa thiêu đốt.

Một bên là tính mạng cậu chủ tựa ngọn đèn dầu treo trước gió, một bên là con gái ông hiện không rõ tung tích.
"Lão Lưu, đừng quá lo lắng.

Chúng tôi đã huy động toàn bộ lực lượng lùng soát nhất định sẽ tìm được cô Đới sớm thôi" Cao Uy Mạc đặt tay lên vai Lưu Tu Kiệt không ngừng an ủi ông.
Trước khi Trác Nhất Phong được đưa lên xe cứu thương đã nắm chặt tay ông không rời, lời nói từng chữ một cố gắng thốt ra khỏi miệng bảo ông ở lại hỗ trợ công tác điều tra, nhanh chóng đưa bằng được An Lạc bình an quay về.
Thẩm Kiêu cũng ở lại hỗ trợ chuyên án, còn những người khác đều được hộ tống về Thượng Hải..
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 85: 85: Diễn Cảnh Hỗn Loạn


Xe cứu thương mở còi khẩn cấp lao nhanh như bay vượt mặt những chiếc xe khác để trở về Thượng Hải trong thời gian ngắn nhất.
Không thể để tình trạng hiện tại của Trác tổng New Wind lộ ra ngoài được, chỉ có thể cấp bách đưa anh về bệnh viện tư nhân của bác sĩ Diệp Nghiêm.
"Trác tổng, cậu cố chịu một chút" Tạ Hựu Thuyết ngồi trên xe không ngừng động viên.
Trác Nhất Phong đeo mặt nạ dưỡng khí, thân thể anh lạnh ngắt, đôi mắt lờ đờ mệt mỏi không còn đủ sức để trả lời bất cứ điều gì.
Bác sĩ Tạ luôn miệng động viên bệnh nhân Trác hãy cố gắng, nhưng thực chất có lẽ không ai nghĩ anh lại là người 'khẩu phật tâm xà'.

Hơn tất thảy, trong lòng anh mong Trác Nhất Phong gặp chuyện hơn ai hết.
Hồi tưởng lại ngày đầu tiên đến rừng cấm trại, anh và Vương Tiêu ở cùng lều với nhau, anh đã phát hiện ra Vương Tiêu không đơn thuần chỉ là một hướng dẫn viên bình thường, không những không tố giác mà anh còn bí mật gặp thêm đồng bọn khác của hắn.

Khi tất cả mọi người cùng đến con suối tham gia hoạt động bắt cá, anh đã lấy lý do đi kiểm tra an toàn khu vực xung quanh lều trại mà gặp người bí ẩn Vương Tiêu đã giới thiệu, người đó chính là Tưởng Niên Phi.

Thật sự đối với anh điều này cũng khá bất ngờ, cô ta vậy mà còn có một bộ mặt khác, chẳng hề hiền lành như vẻ bề ngoài khi bên cạnh Thẩm Kiêu.

Chủ ý hợp tác của bọn họ vừa hay lại đúng ý anh, nhưng để đối phó Trác Nhất Phong không phải một chuyện dễ dàng, vì vậy bọn họ cần Đới An Lạc làm mồi nhử.

Chỉ cần anh hợp tác thì trong kế hoạch bọn họ sẽ bảo toàn tính mạng cho An Lạc.

An Lạc, xin lỗi em.

Anh chưa từng nghĩ bọn họ không giết cô nhưng lại hại cô thê thảm đến vậy.
Có phải em cũng yêu hắn ta không?
Nếu không có hắn ta, có phải sẽ không ai chia rẽ chúng ta nữa không?
Em sẽ toàn tâm toàn ý hướng về phía anh?
Tạ Hựu Thuyết mông lung nhìn ống tiêm trong tay mình, dòng suy nghĩ làm hay không làm đang ăn mòn tâm trí anh.

Ánh mắt uất hận tựa hồ một lưỡi dao sắc nhọn, nụ cười có chút nhẫn tâm như có như không trên khóe môi.
Hạ quyết tâm.
Tiêm hết chất lỏng bên trong ống vào cơ thể Trác Nhất Phong.
Trác Nhất Phong, hy vọng cậu không trách tôi.

Chúng ta vốn dĩ không nên cùng tồn tại ở một bầu trời.
Thứ chất lỏng chạy dọc quanh cơ thể Trác Nhất Phong, cảm giác đau đớn khiến tay chân anh co rút lại, khuôn mặt tái nhợt nhăn nhúm khổ sở chịu đựng sự dày vò do các vết đâm hành hạ, cơn đau như xé toạc từng tầng lớp da thịt trên thân thể anh ra, dù đã được Tạ Hựu Thuyết sơ cứu vẫn không ngừng chảy máu nhuộm một màu đỏ thẫm ướt đẫm hết những vải băng.
Thứ này chính là thuốc chống đông máu Heparin.
Mất máu dẫn đến nguyên nhân tử vong cũng không phải một trường hợp hiếm gặp trong y khoa.
Trác Nhất Phong phải xem cậu có đủ may mắn hay không.
...----------------...
"Tất cả tập trung, không được để mất dấu đối tượng" Cục phó Liêu Gia thị uy, thông qua bộ đàm nhắc nhở các đặc nhiệm bám sát đuổi theo chiếc xe Jeep do Vương Tiêu cầm lái.
Những tên đàn em đồng bọn của chúng đều đã bị vây bắt triệt hạ.
Lưu Vũ ngồi ở ghế phụ, dùng súng bắn về phía sau những xe đặc nhiệm đang đuổi theo mình.

Sự yên tĩnh vốn có của cánh rừng bị diễn cảnh vây bắt hỗn loạn phá tan.
An Lạc tỉnh lại trong tiếng nổ giữa những phát súng b*n r*.

Giờ thì cô đã biết bản thân mình vì sao lại sợ tiếng súng như vậy rồi, bởi nó là một phần kí ức về thảm cảnh mà cô đã từng trãi qua.
Bọn chúng đang đưa cô đi đâu?
Trác Nhất Phong đâu rồi?
Bọn chúng đang chạy trốn cảnh sát.

Cảnh sát đã đến, Trác Nhất Phong được cứu rồi phải không!?
"Đới An Lạc, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn cho tôi" Tưởng Niên Phi túm tóc Đới An Lạc giật ngược về phía sau.
Đôi mắt bồ câu kiên cường thể hiện ánh mắt bất phục, cô ngả đầu theo bàn tay nắm tóc mình, nhịn cơn đau dùng sức lao đầu về phía trước đập thẳng vào đầu Tưởng Niên Phi khiến cô ta đau đớn mà buông bỏ tay.
"Aaaa"
Vùng trán và cả vùng mắt Tưởng Niên Phi đau buốt vì cú va chạm vừa rồi.

Phát tiết không ngừng mắng nhiếc Đới An Lạc đầu cô gái này làm bằng đá à!?
An Lạc dù tay chân đang bị trói cũng không muốn ngồi yên chờ chết, cô lợi dụng sơ hở vừa rồi cố gắng muốn nhảy xuống khỏi xe nhưng Tưởng Niên Phi đâu dễ để cô tẩu thoát.

Hai người phụ nữ không ngừng giằng co qua lại trên xe.
Lưu Vũ chỉa nòng súng về hướng An Lạc "Con ả kia, mày có tin chết ngay lập tức không hả?"
Dường như cô chẳng thèm để tâm đến lời đe dọa của hắn, liên tục giẫy giụa.
"Không được giết cô ta" Tưởng Niên Phi lên tiếng.
An Lạc cảm thấy khoảng cách Tưởng Niên Phi ngồi sát cửa xe lúc này vô cùng thích hợp để hành động, cô co hai chân bị trói chặt thẳng chân tung một cú đạp Tưởng Niên Phi rơi khỏi xe, sau đó bản thân cũng nhanh chóng nhảy xuống.

Khi tiếp xúc mặt đất cô lăn cuộn tròn đến lúc hết đà mới dừng lại được.
Vương Tiêu vẫn cho xe chạy tiếp tục, hắn tin rằng Tưởng Niên phi sẽ có cách để bản thân không bị bắt.

Xe đặc nhiệm như mảnh hổ không ngừng đuổi theo phía sau.
Thẩm Kiêu và một vài xe dừng lại nơi An Lạc nhảy xuống.

Các đặc nhiệm lập tức lần theo dấu vết truy bắt Tưởng Niên Phi.
"An Lạc"
Lưu tu Kiệt trái tim như được trút bỏ xiềng xích khi nhìn thấy con gái mình bình an vô sự nằm dài trên lớp cỏ dại.

Ông chạy nhanh đến đỡ An Lạc ngồi dậy, mặt mũi đầu tóc con bé lấm lem khiến ông đau xót.
"Để con chịu nhiều ấm ức rồi"
Dây trói trên người được cởi bỏ, cô ôm chầm lấy ông cảm xúc vỡ òa "Ba ơi, mọi người đều không sao phải không ạ?"
Lưu Tu Kiệt nghẹn ngào nơi đáy cổ "Mọi người đều không sao, nhưng....."
Khoảng ngắt câu của ba khiến An Lạc thấy lòng bồn chồn bất an "Còn...Trác Nhất Phong?"
"Cậu chủ...."
"Ba, ba mau nói đi....mau nói đi"
Những tia máu đỏ ửng trong đôi mắt, tựa hồ chứa đựng cả đại dương mênh mông.

Cô sốt ruột, lồng ngực đau nhói chờ đợi câu trả lời.

Có lẽ nào nó sẽ khiến con tim cô trở nên vỡ nát!?.
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 86: 86: Trả Lại Hết Cho Anh Đấy


"Bác sĩ Diệp, tình trạng Trác Nhất Phong thế nào rồi?"
An Lạc, ba Lưu cùng cục trưởng Cao Uy Mạc đợi bên ngoài ghế chờ, tâm thế sốt ruột đứng ngồi không yên.

Vừa thấy cánh cửa phòng phẫu thuật hé mở, bác sĩ Diệp Ngiêm bước ra An Lạc đã lập tức run rẫy đi đến nắm lấy tay ông mà hỏi.
"Hiện tại Tiểu Trác cậu ấy đang trong trạng thái hôn mê sâu.

Chúng tôi vừa tiến hành cuộc phẫu thuật cấp cứu cầm máu, khâu màng phổi đã bị rách và các vết thương hở khác trên người cậu ấy.

Rất may đã đưa cậu ấy về kịp lúc nếu không có thể đã đối diện với nguy cơ suy hô hấp và mất máu nặng mà tử vong rồi"
Bác sĩ Diệp Nghiêm vừa trãi qua ca phẫu thuật kéo dài hơn 4 tiếng đầy căng thẳng.

Trước giờ Trác Nhất Phong chưa khi nào bị thương đến mức phải tới bệnh viện của ông để chữa trị.
"Hiện tại, điều đáng quan ngại nhất chính là tôi đã cho trợ lý liên hệ tất cả các bệnh viện để tìm máu truyền cho cậu ấy, nhưng các ngân hàng máu đều không có dự trữ loại máu hiếm này"
"Tôi cùng nhóm máu với anh ấy.

Bác sĩ Diệp mau lấy máu của tôi đi"
Đôi mắt sầu não của Lưu Tu Kiệt bỗng chốc sáng rỡ, quá nhiều vấn đề liên tục ập đến khiến ông dường như quên mất rằng con gái nhỏ bên cạnh mình có cùng nhóm máu với cậu chủ.

Diệp Nghiêm cũng không chần chừ lập tức mời An Lạc theo ông tiến hành lấy mẫu máu xét nghiệm.
Khi nghe tin Trác Nhất Phong tính mạng vô cùng nguy kịch, cục trưởng Cao Uy Mạc đã lập tức mở đường đưa Lưu Tu Kiệt cùng An Lạc cấp bách trở về Thượng Hải.

Thẩm Kiêu, cục phó Liêu Gia và những đặc nhiệm khác ở lại tiếp tục truy bắt tội phạm.
"rắc, sột soạt..."
Tiếng động phát ra sau vách đá, Thẩm Kiêu thận trọng cầm súng tiến về hướng đáng ngờ vực.

Quả nhiên Tưởng Niên Phi đang trốn ở đây, anh chĩa thẳng nòng súng vào trung tâm trán cô.

Người phụ nữ không chút sợ hãi khác hẳn dáng vẻ mong manh anh thường thấy.

Hiên ngang đứng thẳng dậy, giơ hai tay lên đầu, cô nở nụ cười như tán thưởng chồng mình.
"Vẫn là bại dưới tay anh"
"Tưởng Niên Phi, cô trốn không thoát đâu.

Tên khốn Lưu Vũ và Vương Tiêu đã lao xuống vực tự sát trốn tội rồi.

Cô mau đầu hàng đi"
"Đầu hàng???"
Nụ cười tỏ ý khinh bỉ, người thuộc tổ chức như cô trung thành tận tụy tuyệt đối không bao giờ để lộ tin tức.

Vương Tiêu lao xe xuống vực cũng là điều dễ hiểu, định sẵn cho bản thân cái chết cũng không muốn rơi vào tay bọn 'cốm'.
"Tưởng Niên Phi em thà chết cũng không để bọn họ bắt được mình đâu" Lời khẳng định chắc nịch.
"Tại sao cô lại là con người như thế này!?...Cô không thể chỉ là một Phi Phi bình thường hay sao?"
"Xin lỗi Thẩm Kiêu.

Kiếp này chúng ta gặp được nhau bởi vì tội nghiệt Trác gia.

Em sống chỉ để muốn chứng kiến toàn bộ Trác gia phải trả cái giá thật đắt"
Cô nhắm chặt đôi mắt "Ra tay đi"
Giết cô ta!!! Anh làm được sao!??

Súng đã lên đạn chỉ cần bóp cò thì tiễn một tên tội phạm nguy hiểm đối với xã hội về bên kia thế giới cũng không phải một chuyện khó.

Nhưng tên tội phạm nguy hiểm này lại chính là vợ anh.
Thẩm Kiêu cắn chặt răng, cánh tay cầm súng giận dữ run bần bật.

Hận bản thân mình quá nhu nhược, ý chí không kiên định được, cuối cùng anh vẫn lựa chọn hạ súng xuống "Đi theo tôi"
Đặc nhiệm không ngừng rà soát cánh rừng tìm kiếm đối tượng.

Thẩm Kiêu quan sát tình hình dẫn theo Tưởng Niên Phi quay lại về hướng xe mình, cho cô trốn vào bên trong cốp, dùng bộ đàm báo cáo cục phó Liêu Gia rằng Lưu quản gia có chuyện cấp bách cần phân phó, bản thân phải lập tức quay về Thượng Hải.

Xe anh an toàn thông qua các chốt vì là người có thẻ hỗ trợ chuyên án an ninh thì đều không cần kiểm tra.

Thuận lợi đưa Tưởng Niên Phi đến bến cảng rời đi.
"Thẩm Kiêu, anh thả em đi, có thể sau này anh sẽ phải hối hận vì quyết định hôm nay...rất có thể nó sẽ khiến anh trả giá bằng cả tính mạng mình"
Đây là câu nói cuối cùng Tưởng Niên Phi để lại cho anh.

Sau hôm nay, anh với cô chẳng còn là gì nữa.

Sống hay chết cũng đều không liên quan đến nhau.

Tốt nhất cô nên tìm cách trốn cho thật kĩ, đừng để bị bắt.
...----------------...
"Cô Đới, sau khi xét nghiệm tôi thấy máu cô đúng là phù hợp với Tiểu Trác..."

"Tốt quá rồi, vậy nhanh lấy máu của cháu truyền cho anh ấy đi ạ"
"Nhưng...trong máu lại có thành phần Methamphetamine....Cô đã sử dụng 'chất cấm tổng hợp' ư???"
"Cháu..cháu bị bọn chúng bắt sau đó đã tiêm thứ chất lỏng không xác định vào cơ thể....chính cháu là người đã hại Trác Nhất Phong trở nên thế này"
Diệp Nghiêm cũng xem như hiểu rõ tình hình gì đã xảy ra.

Ông thở dài đồng cảm.
"Máu có vấn đề vậy không thể truyền cho Trác Nhất Phong, anh ấy...anh ấy sẽ..." Giọng cô nghẹn ngào, đôi môi run run.
"Cũng không hẳn không có cách.

Sau khi hiến máu, tôi sẽ đem chúng tiến hành sàng lọc loại bỏ thành phần độc hại
"Tốt quá rồi, mau tiến hành đi ạ"
Trác Nhất Phong anh cố gắng đấu tranh chống lại tử thần, phải nhanh chóng khỏe lại.

Tôi có chuyện cực kì quan trọng cần giải quyết rõ ràng với anh.

Số máu mẹ tôi từng van nài cầu xin anh cho tôi để giữ cái mạng nhỏ này, hôm nay tôi trả lại hết cho anh đấy..
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 87: 87: Bộc Lộ


Ánh sáng chiếu rọi, mi tâm dài cong vuốt nhẹ nhàng lây động.

Sau khi lấy máu cô không hề biết bản thân mình đã mệt mỏi đến mức nào, vốn dĩ muốn đến phòng bệnh Lâm Hữu Đằng thăm hỏi anh một chút lại ngất xỉu ngay ngoài cửa, hiện tại tỉnh dậy đã là đầu chiều hôm sau rồi.
Bàn tay to lớn ấm áp nắm chặt tay cô không rời, như sợ rằng một giây buông lỏng cô liền biến mất ngay trước tầm mắt anh.
"An Lạc, em tỉnh rồi, em cảm thấy khó chịu chỗ nào không?" Khuôn mặt thẫn thờ cả đêm dài đến hiện tại không chợp mắt bỗng chốc có mùa xuân trở lại.
"Đã là lúc nào rồi bác sĩ Tạ?"
Gần 2 giờ chiều rồi"
Anh đỡ cô ngồi dậy, kê gối để cô tựa lưng vào.

Căn phòng khang trang rộng rãi chỉ có hai người.
Cơ mà cô đã ngủ lâu như vậy sao!? Trác Nhất Phong thế nào rồi nhỉ? Anh đã ổn hơn chưa?
"Sao anh ở đây vậy bác sĩ Tạ?"
"Sau khi bàn giao Trác tổng lại cho bác sĩ Diệp, anh vẫn luôn ở đây hỗ trợ những người khác và chăm sóc vết thương cho Lâm phó tổng"

"Vậy à!?"
Cô không hề biết chuyện này.

Có lẽ tâm trí cô trong lúc rối bời đều dành hết cho Trác Nhất Phong, sau đó thì nghĩ đến Lâm Hữu Đằng...thật có lỗi vì cô đã vô tâm quá mức với bác sĩ Tạ.
"Lâm Hữu Đằng thế nào rồi?"
"Cậu ta chỉ bị vài vết thương nhỏ không đáng quan ngại, nhưng người nhà cậu ta cứ muốn cậu ta phải ở lại bệnh viện theo dõi sức khỏe"
"Tối qua sau khi anh kiểm tra cho cậu ta uống thuốc xong từ phòng bệnh ra thì thấy em bước đi loạng choạng rồi ngất xỉu"
"..."
"An Lạc, sau đó anh mới biết chuyện vừa được giải cứu em đã vội vàng đến đây để hiến máu cho Trác tổng....Em xem nhẹ mạng sống mình như thế ư?"
"..."
Tạ Hựu Thuyết giận dữ, đôi mắt anh biến đổi không còn sự ôn nhu như cái cách anh thường nhìn cô nữa.

Nếu sớm biết người hiến máu cứu hắn là cô thì anh đã chẳng ra tay 'rút máu' của hắn rồi.
Đới An Lạc, em làm thiên thần hộ mệnh có lợi ích gì!?
Đối với em, hắn quan trọng đến mức bất chấp nguy hiểm bản thân ư?
Nếu đổi lại là anh, có phải em cũng sẽ lo lắng!??
"Bác sĩ Tạ..."
"..Bác sĩ Tạ"
An Lạc gọi mấy lần mới thấy Tạ Hựu Thuyết đáp lời "Hửm?"
Cũng không biết anh đang suy tư điều gì.
"Vậy anh đã ở đây từ đêm qua đến giờ sao?"
"Phải"
Đưa cô đến đây, xác định được thể trạng suy nhược cơ thể, anh đã truyền cho cô một chai nước biển, ngồi trông chừng không chợp mắt.

Bản thân chẳng rời khỏi căn phòng này nửa bước, bởi anh sợ nếu anh đi khi tỉnh lại người đầu tiên cô nhìn thấy sẽ không phải là anh hoặc là không có ai ở đây sẽ khiến cô hoang mang lo sợ.

Lưu quản gia đã đi tìm cô, ông đến đây rồi cũng nhờ anh trông nom cô giúp, còn ông quay về phòng bệnh chăm sóc Trác Nhất Phong.
"Đã làm phiền anh rồi, vất vả cho anh quá bác sĩ Tạ.

Anh mau đi nghỉ ngơi đi"
"Em có thể đừng khách sáo với anh như thế nữa được không?...Giữa chúng ta tại sao lại giống như có một bức tường kiên cố, mà dù anh cố gắng thế nào anh cũng vẫn không thể bước lên trước một bước nữa vậy?"
"Trác Nhất Phong, em gọi tên cậu ta nhẹ nhàng như giữa hai người không hề có bất cứ khoảng cách nào.

Lúc em cười, lúc em quan tâm cậu ta, lo lắng cho cậu ta....nó cứ như những nhát dao đâm thẳng vào tim anh vậy.

Từng chút, từng chút một gặm nhắm dày vò tâm trí anh"
"Em có biết, ban đầu khi anh nghe Trác Nhất Phong nói em dọn đến Trác gia ở cùng cậu ta, anh đã phải kiềm nén cảm xúc bản thân mình như thế nào không?...Anh nghĩ có phải cậu ta đã dùng cách gì đó để ép buộc em!?...Nhưng hiện tại anh đã xác định được trái tim em cũng hướng về cậu ta"
Đối với An Lạc, Tạ Hựu Thuyết không muốn giấu nhẹm tình cảm, anh muốn bộc lộ để cô hiểu được tâm ý của mình.
Khóe mắt Tạ Hựu Thuyết ửng đỏ, anh cúi mặt nhìn vào bàn tay nhỏ nhắn trong tay mình.

Có thể nắm lấy bàn tay này mãi mãi thì tốt quá!

Nam nhân dáng vẻ chứa đựng quá nhiều điều sầu não cố che đậy thần sắc cúi gầm xuống để cô không nhìn ra, khác hẳn hoàn toàn cậu bác sĩ lạc quan tràn đầy năng lượng tích cực thường hay thấy trước đây.
"Bácc.....Hựu Thuyết" Lòng dạ cô rối như tơ.
Anh hít sâu một hơi, bao nghẹn ngào ngưng đọng ở nơi cổ họng.

Ngẩng mặt nở nụ cười dịu dàng "Anh sẽ không bỏ cuộc"
"Anh phải đi làm việc rồi, em nghỉ ngơi đi.

Anh bảo người mang đồ ăn đến cho em nhé! Phải ăn nhiều một chút mau trở lại là một An Lạc khỏe mạnh vui vẻ, đừng để bản thân gầy quá sẽ không xinh đâu"
Buông lỏng tay cô, chuyển đến đặt lên khuôn mặt xanh xao có phần má hơi hóp v**t v* nhẹ nhàng vài cái.

Anh nhanh chóng rời khỏi căn phòng như muốn trốn tránh những lời cô sắp nói ra, anh không có đủ can đảm để nghe cô từ chối mình.
Dừng lại nơi vắng người qua lại, tựa lưng vào bức tường truyền đến da thịt cảm giác lạnh lẽo, Tạ Hựu Thuyết đấm vài cái vào tường trút bỏ những kiềm chế....thời gian tiếp theo anh cũng không để cô có cơ hội từ chối mình nữa, anh khẳng định là vậy.
 
Truy Tình Nhẫn Vị
Chương 88: 88: Không Muốn Tỉnh Lại


Sau công cuộc truyền máu đấu tranh chống lại tử thần thì Trác Nhất Phong vẫn chưa hồi tỉnh.

Đới An Lạc mở cửa bước vào, bên trong phòng không chỉ có ba Lưu mà còn có cả Trác lão gia Trác lão phu nhân, họ về nước khi nào cô không hề hay biết.

Có lẽ ba Lưu đã thông báo mọi chuyện về tình trạng Trác Nhất Phong cho họ.

Ngồi cạnh đó còn có một cô gái nhỏ xinh xắn, áng chừng cũng trạc tuổi Ngô Thư Đóa.
Lưu Tu Kiệt "An Lạc..."
Cô gái nhỏ nghe Lưu quản gia gọi tên người kia, chân mày khẽ chau lại đẩy ghế đứng dậy đi thẳng đến chỗ cô.
"Chị chính là Đới An Lạc? Là người đã gây ra tất cả những chuyện tồi tệ này?"
An Lạc đối mặt với chất vấn đến từ người cô chưa từng gặp qua chẳng biết giải thích thế nào, xem ra những chuyện xấu cô làm ai ai cũng đã biết.

"Dao Dao, không được vô lễ"
Lâm Uyển Dao bị tiếng gọi của Trác lão gia hậm hực dặm chân một cái quăng ánh mắt chán ghét nhìn Đới An Lạc rồi quay lại ngồi vào ghế của mình.
Lâm Uyển Dao là em gái Lâm Hữu Đằng, từ nhỏ vô cùng mến mộ Trác Nhất Phong, luôn cho rằng anh hai mình kém cỏi chẳng thể sánh ngang được Trác Nhất Phong.

Từ lúc đến bệnh viện chỉ liếc mắt nhìn Lâm Hữu Đằng có một cái, xét thấy tình trạng chẳng đáng quan ngại nên cô dồn hết mọi chú ý về Trác Nhất Phong.
Đới An Lạc hai tay đan xen vào nhau, chân thành cúi đầu nhận lỗi "Trác lão gia Trác lão phu nhân, tất cả đều là lỗi của cháu...."
Câu nói còn chưa hết đã bị Trác lão gia chặn đứt "Đây không phải lỗi của cháu, đừng ấy nấy cũng đừng quy trách nhiệm về bản thân mình.

Chúng ta đều hiểu đã có chuyện gì xảy ra"
Trác lão gia Trác lão phu nhân xưa nay vẫn luôn là người thấu tình đạt lý, không bao giờ tùy tiện vì một khía cạnh tiêu cực mà phán xét người khác.

Trác gia làm việc cũng vướng phải không ít kẻ thù, lần này Trác Nhất Phong còn buông lỏng cảnh giác không để đội an ninh đi theo, xem như là một bài học vậy.
Cháu cảm thấy sức khỏe mình có chỗ nào bất ổn không" Trác lão gia có chút lo lắng cho cô bé, vừa rồi đã hiến máu cho Trác Nhất Phong, trước đó còn bị kẻ xấu lợi dụng.
"Cháu vẫn ổn"
"Có lẽ, lão gia lão phu nhân đã biết cháu đang ở Trác gia?"
"Phải"
"Cháu xin phép được rời khỏi Trác gia"
Trác lão gia ậm ừ, ông im lặng trầm tư một chút mới trả lời "Đợi Tiểu Phong khỏe lại rồi tính tiếp chuyện này có được không?
Trác lão phu nhân vẫn an tĩnh nãy giờ bắt đầu tiếp lời "Có phải ở Trác gia không tốt? Hay thằng bé đối xử không tốt với cháu không?"
"Không phải ạ, Trác gia rất tốt, Trác Nhất Phong đối với cháu cũng rất tốt,..."
Dù cho khảng thời gian yêu hận không rõ ràng thì cô cũng chẳng thấy bản thân mình có gì thiệt thòi khi ở bên cạnh anh.

"Vậy lý do nào cháu muốn rời đi?"
An lạc mấp máy môi, xem ra trong lòng có điều khó nói, nhưng cũng đã đến lúc nên nói mọi khuất tất trong lòng ra, chuyện này trước sau gì cũng phải giải quyết rõ ràng.
"Trước đây cháu mất trí nhớ hoàn toàn luôn tin vào những gì Trác Nhất Phong đã nói.

Hiện tại không giống vậy, khi Trác Nhất Phong khỏe lại cháu nhất định rời đi, có ông bà bên cạnh anh ấy cháu cũng yên tâm"
Cô quay người rời khỏi phòng bệnh, bộc bạch hết tất cả tâm trạng lại chẳng thoải mái hơn chút nào.

Mây đen như phủ kín trong lòng, dày đặc đến mức muốn nghẹn thở.
Ga niệm trên giường bệnh bị lực đạo bàn tay ai đó siết chặt đến nhăn nhúm.
Cháu đã khôi phục trí nhớ hoàn toàn.

Năm đó ba cháu không phải người đã gây ra vụ tai nạn thảm khốc đó, ba cháu không uống rượu rồi gây tai nạn giống như những gì trong hồ sơ kết luận, ba cháu không nợ Trác gia...."
"Ngược lại chính là ba Trác Nhất Phong đã gây ra mọi chuyện, ông ấy đánh lái lao xe đâm thẳng vào xe cháu, đã vĩnh viễn cướp mất người ba của cháu, khiến gia đình cháu trở nên khổ sở, gia đình cháu là nạn nhân lại biến thành kẻ bị ghim hận mười mấy năm trời
"Đợi Trác Nhất Phong khỏe lại cháu sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện với anh ấy.

Cũng sẽ rời khỏi Trác gia và cả New Wind"
"Năm xưa nhờ Trác lão gia Trác lão phu nhân mà Trác Nhất Phong đã hiến máu cứu cháu, bây giờ cháu cũng đã trả lại cho anh ấy.

Cháu vốn không còn nợ anh ấy thứ gì nữa rồi"
Cuộc đối thoại vừa rồi từng lời từng chữ anh đều nghe rõ nhưng lại không cho phép bản thân mình mở mắt.

Vụ án năm đó có khuất tất, gia đình Đới An Lạc bao lâu nay là hàm oan ư? Nếu giờ anh tỉnh lại cô nhất định sẽ phơi bày sự thật rời xa anh, hận anh tận xương tủy, anh không còn điều gì để ràng buộc cô ở lại bên mình.
Cũng không thể dùng cách chống chế giả vờ hôn mê mãi không tỉnh.

Rốt cuộc phải làm sao?
Từ giây phút nhận thức tình cảm bản thân, luôn lo sợ được mất, dùng cách ép buộc, dùng nợ cũ trói cô bên mình, lo sợ trái tim cô đón nhận người khác...từ lúc nào đã trở thành tiểu nhân lại không thừa nhận..
 
Back
Top Dưới